LONG ĐẾ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Long đế - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Ra ngoài

Hắn vẫn ngồi suy nghĩ về một số chuyện cho đến tận trời sáng, cho đến khi Thanh Nhi cất tiếng gọi.

- Thiếu gia, ngài đã tỉnh.

- Ừm, Thanh Nhi, chuẩn bị một chút, ta và ngươi ra ngoài.

- Dạ.

Tiểu Hắc tử đứng dậy một chút làm cho xương cốt hắn phát ra tiếng răng rắc giòn tan. Hắn ngồi im đã khoảng ba bốn giờ, các khớp trên cơ thể đã mỏi nhừ hết, nếu không muốn bị mỏi thì phải đạt được Phàm Cảnh tam trọng trở lên, còn hắn mới nhị trọng nên đành chịu. Hắn bước tới bước lui thu giãn một hồi, sẵn tiện chờ Thanh Nhi chuẩn bị một chút. Cảnh này khiến hắn nhớ lại một kiếp khác, lúc đó hắn nhập vào một trung niên nhân đã có thê tử, mỗi lần chờ nàng ta sẵn sàng ra ngoài thật sự cứ như trôi qua hàng nghìn vạn năm. Nhưng đáng buồn, sau khi nhiều người phát hiện ra khả năng của hắn, thê tử hắn liền bị người ta giết hại. Kiếp này khác rồi, Thanh Nhi cũng không phải thê tử hắn, và cũng không ai biết về hắn, thật sự tốt hơn kiếp kia.

Một hồi lâu sau đó Thanh Nhi bước ra, vẫn mặc những bộ y phục đơn giản thường ngày.

- Thiếu gia, hôm nay chúng ta đi đâu.

- Chúng ta dạo một chút.

Đoạn, hắn quay lưng bước đi trước. Thanh Nhi vội chạy theo phía sau hỏi nhỏ.

- Này thiếu gia, ngươi đã tắm chưa đấy.

- Rồi!

Hắn nhéo tai nàng một cái rồi cả hai cùng bước ra khỏi dãy phòng. Bình thường cả hai cũng thường ra ngoài đi chơi, đi ăn vặt dựa trên số tiền ít ỏi mà Nhị bá Lưu Thiên Nhai cho hắn mỗi tháng. Những lúc ra ngoài, có khi bị người ta bắt nạt, bị người ta đánh nhưng rất là vui vẻ, đó có thể gọi là tuổi thơ đáng nhớ của Chấn Long và Thanh Nhi.

Hôm nay đi ra ngoài, hắn chủ yếu là muốn đi xem tình trạng Bạch Dương trấn này, ngoài ra để cho Thanh Nhi không có cảm giác xa lạ đối với hắn. Lí do là vậy, thật ra hắn đang thèm một món chỉ có ở Nhân Hoàng giới mà không biết ở Bạch Dương trấn này có không, đó chính là món bánh bao nhân đậu. Lúc trước hắn ở tại Nhân Hoàng, được một bằng hữu tặng một cái bánh bao nhân đậu, chỉ với lần cắn đầu tiên, hắn đã vô cùng yêu thích món ăn này, nhưng vì số mệnh phải lưu lạc cửu giới nên không thể ăn được thường xuyên.

Hắn cùng Thanh Nhi sóng bước ra cổng lớn Lưu gia, vì phòng hắn nằm ở phía tây Lưu gia nên con đường đến cổng khá dài. Trên đường đi không ít lần hắn bị người trong gia tộc chỉ trỏ, xì xầm bàn tán. Có lẽ vì chuyện hắn đả thương Lưu Hải Hùng làm mọi người khá bất ngờ. Bỏ ngoài tai những lời đó, hắn bước nhanh hơn để rời khỏi Lưu gia. Bỗng Thanh Nhi chợt nói:

- Thiếu gia, mấy ngày nay ai ai cũng bàn tán về thiếu gia.

- Bàn tán thế nào?- Ai cũng nói thiếu gia chỉ ăn may đánh thắng Hải Hùng, lại còn to mồm khoác lác, chắc chắn sẽ bị trừng phạt.

Hắn nở nụ cười, bây giờ đầu hắn đã hết sưng, mắt cũng hết bầm nên nụ cười trở nên sáng chói hơn lúc trước.

- Ha ha, kệ chúng, đến bao nhiêu ta đánh bấy nhiêu, ha ha.

Thanh Nhi cốc đầu hắn một cái, nhăn mặt.

- Để rồi bất tỉnh bốn năm ngày, nhà ngươi biết ta vất vả lắm không.

Hắn ôm đầu đau khổ.

- Hu hu, ta biết rồi, mà ngươi có thật không luyện võ không đấy.

Thanh Nhi không trả lời mà vẫn cùng hắn bước ra khỏi cổng Lưu gia.

Bạch Dương trấn mấy ngày nay nhộn nhịp cả lên, phần vì liên minh các gia tộc liên tục chèn ép Lưu gia, phần vì chuyện tranh giành thứ hạng trong gia tộc của các thanh niên. Chuyện chèn ép đã có sự can thiệp của tộc trưởng Lưu Huyền Không dẫn đến sự chống trả kịch liệt của Lưu gia, phần nào cũng đã được giải quyết.Vì vé tham gia Bạch Dương tỷ võ mà các thanh thiếu niên dùng mọi cách tăng cao tu vi, thể hiện ra sự lợi hại của mình trong nhiều mặt chẳng hạn như chèn ép Lưu gia, kinh doanh thu lợi, vân vân. Hiện tại Chấn Long hắn vừa đi khỏi một vài con phố của Lưu gia thì chợt nghe tiếng cãi nhau ỏm tỏi. Thanh âm phát ra từ một con phố giao nhau giữa địa bàn Mai gia và Lưu gia.

Hắn tiến đến một chút thì thấy một nhóm người đang vây giữa một cửa hàng dược liệu mà la lối, đập phá. Thanh Nhi chỉ tay.

- Thiếu gia, kia là cửa tiệm của Lưu gia ta, còn kia là Mai Kiếm Minh, một hạt giống của Mai gia.

Hắn gật đầu mà không nói gì, chỉ nhích đến một chút nghe ngóng. Thanh niên gọi là Mai Kiếm Minh kia la lớn.

- Đây là địa bàn Mai gia, ai cho Lưu gia các ngươi ở đây mở tiệm?

Một nam tử mặt mày sưng húp cố lên tiếng.

- Bọn ta kinh doanh ở đây từ lúc tiểu tử ngươi chưa sinh ra, mau xin lỗi nếu không...

- Nếu không cái gì hả?

Mai Kiếm Minh giơ một cánh tay lên chuẩn bị đánh xuống, người của Lưu gia kia chỉ biết giơ tay lên che đầu. Thấy vậy hắn lao thẳng tới chỗ họ.

- Dừng tay!

Chấn Long vận chuyển Long Quyền đỡ đòn, mặt khác dùng hồn lực chấn lui chiến ý của Kiếm Minh, vì tu vi yếu kém nên nhiêu đó mới đủ để hắn đỡ trọn một đòn.

- Là ai?

Mai Kiếm Minh giận dữ gầm lên, dùng lực ấn mạnh xuống. Tiểu Hắc tử cảm nhận được nguy hiểm, liền dùng tá lực đả lực, chuyển hướng tấn công của Kiếm Minh xuống đất, hắn cũng tranh thủ buông ra một câu trêu chọc.

- Là ông nội ngươi đến dạy ngươi đây.

Chương 17: Mai Kiếm Minh

Tiểu Hắc tử vừa vung tay ngưng tụ nguyên lực vừa phun ra tám con tiểu long từ mi tâm, hôm nay thương thế từ Ngục Hồn Chú đã không còn, hắn có thể tùy ý phóng xuất phân hồn. Tám con tiểu long bám vào Mai Kiếm Minh chờ đợi mệnh lệnh từ phần hồn chính. Thấy phân hồn của mình đã vào vị trí, hắn bắt đầu khởi động Long Quyền, xuất ra một quyền cô động mang theo chiến ý của long. Vốn chiến ý của long trong Long Quyền chỉ là một tàn ảnh mịt mờ, chỉ đủ để dọa con nít nhưng bản thân hắn là một con đại long chân chính lại còn mạnh mẽ khôn cùng, quyền ý vừa xuất ra đã đẩy lùi Mai Kiếm Minh ra xa năm sáu bước.

Mai Kiếm Minh nhận thấy chiến ý kinh hồn, lập tức thoái lui. Hắn vốn chỉ tu luyện trong Mai gia, ít ra ngoài đánh đấm cho nên chỉ biết một số cao thủ trẻ tuổi của Lưu gia, tuyệt nhiên không biết đến sự tồn tại của một tiểu tử chỉ mới Phàm Cảnh nhị trọng như Lưu Chấn Long. Không rõ người phía trước là ai, hắn ổn định nguyên lực rồi nói.

- Người đến là ai, mau xưng danh tính. Đây là chuyện của Mai gia và Lưu gia, người ngoài đừng xía vào.

Tiểu Chấn Long cũng âm thầm ổn định nguyên lực, hắn trả lời vô cùng thoải mái.

- Ha ha, cháu cưng, cháu không nhìn ra ông cháu sao.

Mai Kiếm Minh đanh mặt, nhìn hắn chăm chăm, cố gắng moi móc trí nhớ xem tên trước mặt là ai, nhất thời không trả lời. Đám người lảm thuê cho Lưu gia đương nhiên biết mặt hắn, thấy hắn có khả năng đẩy lùi được Mai Kiếm Minh liền quỳ xuống chắp tay hành lễ.

- Chấn Long thiếu gia. Xin thiếu gia cho bọn ta một cái công đạo.

Hắn khoát tay ra hiệu, miệng quát.

- Không cần dài dòng, động đến Lưu gia ta nghĩa là lên họ Mai nhà ngươi thật sự chán sống, mau cút khỏi đây.

Từ lâu trong gia tộc, Mai Kiếm Minh danh vọng không phải là quá lớn, nhưng có thể xếp vào hàng nhất lưu, được coi là hạt giống đào tạo. Hắn sống trong sự nịnh nọt từ lũ đồng trang lứa, sự nuông chìu từ cao tầng gia tộc, hiếm khi hắn bị người khác quát thẳng vào mặt như hôm nay. Tuy rằng tu vi khá cao nhưng đầu óc hắn cũng chẳng hơn Lưu Hải Hùng là bao nhiêu, đều là công tử thế gia nên vừa bị động một chút là bắt đầu xù lông nhím.

- Lưu gia các ngươi mới phải cút đi, đây là đất Mai gia ta, tên Lưu gia nào dám ở lại đây thì dám ăn đòn của ta.

Tiểu Hắc ôm bụng cười ha hả, quay mặt về phía Thanh Nhi rồi chỉ trỏ tên họ Mai.
- Thanh Nhi, ha ha ha, ngươi thấy giống ai không, ha ha ha, dọa ta kìa.

Màn cười cợt quái dị này khiến cả hai bên trợn mắt cau mày ra vẻ không hiểu gì cho lắm. Muốn hiểu hắn nói gì phải tận mắt chứng kiến trận đấu giữa hắn và Lưu Hải Hùng, từ đó mới nhận ra được sự coi thường dành cho đối thủ của hắn lớn như thế nào.

- Ta nhắc lại, họ Mai, mau cút khỏi đây, bằng không đừng hòng ra về bằng hai chân.

Hắn ngưng cười, chỉ thẳng vào mặt Mai Kiếm Minh, sẵn tiện để lộ chút long chiến ý ra ngoài nhằm tăng cường uy lực chấn nhiếp. Tuy rằng nhận thấy chiến ý không tầm thường, nhưng vốn ngựa non háu đá, Mai Kiếm Minh lập tức điều động khí huyết, thúc đẩy nguyên lực, cả người hắn lúc này tràn ngập khí thế. Cuối cùng hắn đã nhớ ra người trước mặt họ Lưu kia là ai.

- Chỉ bằng vào ngươi, tên phế vật Lưu Chấn Long ư?

- Muốn biết phế vật hay không thì xông lên.

Long chiến ý đã sôi sục mãnh liệt ở sau lưng Chấn Long, nó cho người ta cảm giác đang nhìn thấy một con rồng thực sự, một con rồng mang chiến ý to lớn đang chuẩn bị xuất chiêu. Người mặt mày bầm tím lúc nãy của Lưu gia định ngăn cản.- Chấn Long thiếu gia cẩn thận, hắn mạnh lắm.

Một người khác bất ngờ cản hắn lại, nói nhỏ.

- Không cần lo, tiểu tử Mai gia chết sớm thôi.

Một giây sau đó, Mai Kiếm Minh rút ra trường kiếm, vận chuyển Minh Kiếm Pháp, một tuyệt học của Mai gia, hắn nhắm thẳng Chấn Long mà lao tới. Thấy kiếm, tiểu Chấn Long vội điều động phân hồn, bắt đầu đọc chuyển động của Mai Kiếm Minh, ngoài mặt thì giả vờ điều động Tàng Ảnh Quyết để thực hiện né tránh.

- Chủ tu cả Long Quyền và Tàng Ảnh Quyết, sao từ lâu ta chỉ nghe nói hắn là phế vật.

Tàng Ảnh Quyết vừa động, hắn né tránh liên hồi từng nhát kiếm của Mai Kiếm Minh, vốn bản thân Tàng Ảnh đã là một công pháp né tránh ảo diệu, giờ được hắn diễn giải bằng kiến thức mấy vạn năm cùng với phân hồn đọc vị, không một kiếm nào động được đến người hắn. Mai Kiếm Minh liên tục phóng thích kiếm ý trong Minh Kiếm Quyết, hắn đưa vào từng nhát kiếm từng chút nguyên lực của mình khiến kiếm càng lúc càng linh động, nhưng đáng buồn, kiếm hắn chém trên tên kia cúi xuống, kiếm hắn quét chéo, tên kia phóng thẳng lên không trung, không tài nào chém được.

Kiếm ảnh cùng thân ảnh của cả hai vờn nhau thành vòng tròn, đã qua hơn ba mươi chiêu, kiếm vẫn chưa thấy máu, mà quyền vẫn chưa chạm da. Nguyên lực của Kiếm Minh không quá dồi dào, từ từ suy kiệt theo từng nhát kiếm. Thật ra Chấn Long hắn câu kéo thời gian dài là để cho nguyên lực Kiếm Minh ngang bằng với mình, lúc đó thừa cơ phóng đòn sát thủ vào yếu điểm, chắc chắn sẽ thắng.

Ở Phàm Cảnh, người ta khi giao thủ sẽ duy trì nguyên lực của mình ở mức an toàn và cố gắng tiêu trừ nguyên lực của đối phương, vũ khí, đan dược, ám khí các kiểu chỉ là dụng cụ để phục vụ mục đích kia mà thôi. Đầu óc của Mai Kiếm Minh thật ra thông minh hơn Lưu Hải Hùng một chút, dù rằng là một công tử bột nhưng hắn hiểu được chiêu này của Chấn Long, hắn hiểu nếu cứ để Chấn Long liên tục dùng bộ pháp thì mình sẽ sớm cạn kiệt nguyên lực, lúc đó chỉ cần một chiêu là dễ dàng bị đánh bại. Hắn buộc phải dùng một chiêu kiếm diện rộng ngăn không cho Chấn Long né tránh.

Đang chiến đấu, đột nhiên Mai Kiếm Minh nhảy lên cao, đứng ở ngay dưới ánh mặt trời làm hắn chìm trong những tia sáng. Con tiểu long ở thức hải Mai Kiếm Minh đột ngột rung động, phát ra cảnh giác cho chủ hồn. Nhận được thông báo, tiểu Hắc điều động Tàng Ảnh Quyết, sẵn sàng đón đòn tấn công từ trên cao của Mai Kiếm Minh.

Đang đứng trên cao, họ Mai bất chợt lao xuống, hắn hét to.

- Minh Kiếm Quyết thức thứ sáu, Lưu Tinh Kiếm Ảnh.

Chương 18: Phá Lưu Tinh Kiếm Ảnh

Chiêu này là một trong những chiêu mạnh nhất Minh Kiếm Quyết, một khi đã thông thạo và dẫn lên được kiếm ý thì chuyện một địch hai mươi là chuyện vô cùng bình thường. Nhưng tên Mai Kiếm Minh tu vi còn thấp, chưa gọi được kiếm ý nên uy lực cả chiêu không được thể hiện đầy đủ. Tuy vậy cũng không thể coi thường, hắn gọi ra tổng cộng bảy luồng kiếm ảnh từ trên cao nhắm thẳng Chấn Long mà lao xuống. Bảy luồng kiếm quang này thực chất là ảo ảnh được tạo ra từ việc phản xạ ánh sáng của lưỡi kiếm, tuy chỉ là ảnh ảo, nhưng cũng không biết rõ được thanh kiếm nào là thật. Những kiếm ảnh này chặn hết đường lùi của Tàng Ảnh Quyết, khiến Chấn Long sẽ không thể nào né tránh được. Mai Kiếm Minh biết điều này, ngoài ra chiêu kiếm này không tiêu hao quá nhiều nguyên lực, khi thi triển xong không tự đặt hắn vào vòng nguy hiểm.

Chiêu này vô cùng nguy hiểm với kẻ khác, nhưng đây là tiểu Hắc tử, hắn đã đưa phân hồn vào người Mai Kiếm Minh, đọc từng suy nghĩ, từng hành động của hắn. Chấn Long biết đâu là lưỡi kiếm thật, đâu là giả, cho nên chiêu này trước mặt hắn chỉ là trò chơi con nít.

Mai Kiếm Minh lao thẳng xuống, liên tục di chuyển kiếm ảnh nhằm che mắt Chấn Long và cho hắn lãnh nguyên một kích trực diện. Nhưng hắn không hề ngờ được, khi lưỡi kiếm của hắn cách mặt đất tầm hai trượng, Lưu Chấn Long trước lưỡi kiếm thật đột nhiên chỉ còn lại tàn ảnh rồi đột ngột xuất hiện trong một kiếm ảnh. Mọi người nhìn thấy vậy liền lộ ra vẻ mặt lo sợ, đồng thanh hét lớn.

- Thiếu gia!

- Suỵt!

Hắn đưa một ngón tay lên miệng. Mai Kiếm Minh chợt nhận ra mình đã gần chạm đất, không thể thay đổi vị trí với kiếm ảnh, hắn cất tiếng la thất thanh.

- Không!

Chấn Long nở ra một nụ cười ác độc, hắn thúc dục Long Quyền, vận chuyển nguyên lực vào quyền rồi bắn ra một quyền vào ngang hông Mai Kiếm Minh, gã chỉ kịp đưa kiếm sang ngang hông chống đỡ. Long Quyền mang theo toàn bộ nguyên lực đập mạnh vào liền đem thanh kiếm chấn vỡ, một phần dư lực còn lại đập vào cơ thể Mai Kiếm Minh làm hắn bay về phía đám người Mai gia.

Phụt.

Mai Kiếm Minh vẫn còn sức, hắn đứng dậy phun ra một ngụm máu. Lục phủ ngũ tạng của hắn sau khi nhận một phần lực lượng của Long Quyền được long ý cường hóa. Hắn vứt thanh kiếm đã vỡ xuống đất rồi chỉ thẳng mặt Chấn Long.
- Được lắm, giỏi cho một Lưu Chấn Long, thù này ta nhất định trả. Rút.

Rồi hắn vịn vào vai một tên Mai gia rồi dẫn đầu cả đám người rút lui. Chở bóng dáng của Mai Kiếm Minh biến mất sau dãy phố của Mai gia, đám người Lưu gia mới thở phào nhẹ nhõm. Nam tử mặt mày bầm tím bước lên một bước.

- Thiếu gia, lúc nãy không phải đã trúng kiếm chiêu sao?

Hắn gật gù, điều động lại nguyên lực cùng thần hồn rồi trả lời.

- Sau này đánh đấm với Mai gia thì chú ý, kiếm chiêu lúc nãy chỉ có một thanh là thật, phải nhận ra mới an toàn.

Đám người Lưu gia mới ngẩn người ra rồi gật gật.- Thiếu gia, chuyện này ta sẽ bẩm báo lại, đa tạ người đã ra tay giúp đỡ.

- Không cần khách sáo, ngươi ta đều là người Lưu gia.

Hắn gật đầu, kéo tay Thanh Nhi nhanh chóng rời khỏi khu vực này. Chui nhanh vào một ngõ vắng, hắn mới dựa tường thở dốc. Quả thật việc vượt cấp khiêu chiến là một cực hình đối với hắn hiện tại. Nhiều kiếp trước hắn vẫn giữ lại khả năng điều khiển linh khí, khiêu chiến vượt cấp chỉ là trò trẻ con. Nhưng mà nhờ hai lần mạo hiểm, cơ thể chai cứng này có chút dấu hiệu tăng tiến một chút, nguyên lực máu huyết lưu thông mạnh mẽ hơn một chút, mà dù chỉ một chút thôi cũng khá là đáng mừng rồi. Điểm tiến bộ gần nhất có thể thấy là hắn không bị ngất xỉu sau khi kích sát Mai Kiếm Minh.

- Thiếu gia, ngươi...

Thanh Nhi nhẹ nhàng hỏi thăm. Nàng biết khi hắn kích sát đối thủ, cơ thể hắn sẽ nhanh chóng suy yếu, có thể sẽ ngất xỉu vài ba ngày y như lần trước. Nhưng lần này có vẻ hắn ổn, hắn vẫn có khả năng đứng dù hơi chật vật, dù vậy nàng vẫn không hề bớt lo lắng. Hắn thở dốc một chút, vươn tay vuốt tóc nàng.

- Không sao, chờ ta một chút.

Rồi hắn tuột khỏi bức tường mà ngồi xuống. Nguyên lực cùng huyết dịch sôi trào trong cơ thể đang từ từ dịu lại theo từng nhịp thở. Hắn vận chuyển hồn lực, thúc đẩy Thiên Long Thần Công trị thương. Đã hơn một tuần trăng hắn không vận dụng môn công pháp thông thiên này, kể từ lúc hắn dùng Di Hồn và bị Ngục Hồn Chú khóa chặt lại. Hắn buộc phải thúc đẩy nó vì nó là công pháp trị thương duy nhất chuyển kiếp theo hắn. Hắn âm thầm đọc khẩu quyết, thúc đẩy thần công.

- Thiên Long Thần Công, Long Hồn Hồi Sinh Thuật, kích phát tiềm năng.

Máu huyết hắn đang chảy chầm chậm thì đột nhiên tăng tốc, nhanh chóng bơm đi khắp cơ thể. Nguyên lực tươi mới liên tục được sản sinh rồi bù đắp vào chỗ thiếu hụt. Từng dòng từng dòng máu huyết liên tục gột rửa, mài mòn những chỗ xơ cứng của kinh mạch cơ thể. Hắn rùng mình, tận hưởng cảm giác khoan khoái mà Hồi Sinh Thuật mang lại. Mái tóc hắn chợt lấm tấm vài sợi màu trắng.

Chương 19: Dâu Lưu gia?

Chiêu Hồi Sinh Thuật này thực chất kích thích sức sống tiềm tàng của cơ thể mà phục hồi lại nguyên lực cùng khí huyết. Lưu Chấn Long chỉ mới Phàm Cảnh nhị trọng, cơ thể chưa được bồi dưỡng gì nhiều, thọ nguyên còn ít nên khi dùng chiêu này sẽ xuất hiện một chút sự lão hóa, chỉ cần tăng cao cảnh giới sẽ trở lại như cũ. Lúc thần hồn hắn cảm nhận cơ thể đã lão hóa đến mức khá, hắn lập tức thu chiêu, lập tức dứt ra khỏi Thiên Long Thần Công Hồi Sinh Thuật.

Hắn ổn định lại nguyên lực cùng máu huyết trong cơ thề, dẫn hướng cho chúng tuần hoàn lại bình thường rồi mở mắt đứng dậy. Cả người hắn vừa được gột rửa mạnh, nguyên lực được bổ sung nên cảm thấy cực kỳ khỏe khoắn. Hắn nhìn qua Thanh Nhi, nói.

- Xong, ta ổn rồi, chúng ta đi tiếp thôi.

- Nhưng thiếu gia, tóc ngươi...

Nàng đứng cạnh hắn từ nãy đến giờ, nhìn thấy những chuyển biến bên ngoài cơ thể hắn. Hắn bị Long Hồn Hồi Sinh Thuật thúc đẩy, tuy rằng hồi phục khá tốt nhưng những thứ bị lão hóa như tóc, răng, móng tay rất dễ bị người khác để ý. Hắn khoát tay.

- Đừng để ý, ta không sao đâu.

Thanh Nhi là người hiểu chuyện, nghe thấy hắn nói như vậy cũng không hỏi gì thêm chỉ gật nhẹ đầu rồi bước theo hắn. Hai người nối bước ra khỏi con hẻm nhỏ.

Bạch Dương trấn bây giờ vô cùng nhộn nhịp, đâu đó nhiều dãy cửa hàng tranh nhau mời khách, xa xa kia ba đoàn xe thồ khoáng sản đang ra khỏi cổng thành. Kinh doanh là một trong những truyền thống được kế thừa tốt nhất ở đây, ai ai cũng kinh doanh, người người cùng kinh doanh. Nhờ có vậy, thương nghiệp càng lúc càng phát triển, thành quách ngày càng được mở rộng.

Lưu gia và các gia tộc khác phân chia địa bàn với nhau, khai mở sinh kế cho gia tộc. Tỷ như phía đông của trấn hầu hết là gian hàng của Lưu gia, kinh doanh đủ loại mặt hàng từ thiết khoáng, thực phẩm cho đến thảo dược, vũ khí, còn phía tây là địa bàn của Mai gia cùng với Tạ gia, cũng kinh doanh nhiều thứ, nhưng vì hai gia tộc đó liên minh với nhau chống Lưu gia nên không có nhiều tranh chấp. Còn đối với Lưu gia, các nhà khác cạnh tranh vô cùng gay gắt, giống như lúc nãy Chấn Long hắn can thiệp ở điểm giao nhau với địa bàn Mai gia. Lưu gia là một thế lực lớn, nhưng gần đây bị ba bốn gia tộc cùng nhau chống phá cũng phải chịu thiệt thòi nhiều, nhờ lệnh phản kháng của Lưu Huyền Không, việc kinh doanh mới ổn định lại.

Hắn đang cùng Thanh Nhi tung tăng dạo quanh từng con phố, từng cửa hàng của Lưu gia. Tuy rằng danh vọng của hắn trong nội bộ gia tộc không cao nhưng đối với ngoại nhân Lưu gia thì lại cực tốt do danh vọng phụ thân hắn để lại. Lưu Thiên Hào là người hào hiệp trượng nghĩa, thường xuyên ra tay trợ giúp ngoại nhân nên nhận được nhiều sự tôn trọng. Thanh Nhi cũng nhận được khá nhiều yêu mến bởi vì nàng là một nữ nhân thông minh, nhanh nhạy, đảm đang và rất nhiều thứ khác. Ngoài ra còn có một số ngoại nhân có cảm tình với nàng, hy vọng có thể rước nàng về nhà nhưng nàng không đồng ý, một lòng đi theo Chấn Long.

Hai người họ vẫn thường đi dạo thế này, trước khi tiểu Hắc thay thế Chấn Long. Ngoài việc đi dạo, họ còn thường xuyên giúp đỡ một số chuyện lặt vặt ở các cửa hàng, qua đó, họ nhận được một số nhu yếu phẩm mà không cần dùng tiền của chính mình. Thấy Thanh Nhi cùng Chấn Long đi đến, một đại thẩm đang sắp xếp trái cây cười nói.

- Thanh Nhi và Long thiếu gia đó à, mấy hôm nay không gặp hai đứa.

Thanh Nhi cùng hắn lễ phép gật đầu, mỉm cười chào hỏi.- Cúc thẩm sáng an, mấy hôm nay con với tiểu Long bận vài chuyện.

- Hai đứa bận gì không, giúp ta một chút nhé.

Nữ phụ gọi là Cúc thẩm kia nhờ vả. Cúc thẩm là một ngoại nhân Lưu gia, sống đơn thân không có con cháu gì, bà mở một cửa hàng rau củ quả và kinh doanh ở địa bàn Lưu gia từ khá lâu rồi. Bình thường Chấn Long cùng Thanh Nhi cũng thường xuyên giúp đỡ bà ấy để nhận lấy một chút rau quả tươi ngon. Bà cũng rất quý cả hai, vì Thanh Nhi là mẫu con gái đảm đang rất vừa ý bà, còn Chấn Long thì không thể hiện là một công tử thế gia cho nên bà rất chiếu cố, thường xuyên tặng đồ cho hai người.

Cả hai xắn tay áo rồi sắp xếp rau quả trong giỏ to vào đúng vị trí trên kệ hàng. Bình thường một mình Cúc thẩm xếp khá lâu, phải mở hàng chậm, còn những ngày được hai người trợ giúp như hôm nay thì mở hàng sớm hơn. Đang sắp xếp, bỗng Cúc thẩm lên tiếng.

- Mấy hôm trước ta có nghe nói Long thiếu gia ngươi đánh nhau với tên nhóc Hải Hùng gì đó phải không?

- Đúng vậy, có chút xô xát nhỏ, nhưng mà ta không sao, thẩm nhìn này.

Bà ấy thở phào.- Thật may, trong lòng ta cứ lo cho ngươi.

Rồi Cúc thẩm nhìn hắn từ đầu đến chân, cười nói.

- Mới mấy ngày không gặp, thiếu gia cũng ra dáng đàn ông hơn rồi, thật giống Thiên Hảo lão gia ngày trước.

Hắn cười cười không nói gì, chỉ chăm chăm xếp đống táo đỏ tươi ngon lên kệ. Thanh Nhi cũng tiếp lời.

- Đúng đấy Cúc thẩm, dạo này thiếu gia ra dáng nam tử lắm, hì hì.

- Ngươi cứ chọc ta.

Hắn cầm một quả táo nhỏ cốc đầu Thanh Nhi, lời qua tiếng lại, tiếng cười đùa của hai người khiến người ta có cảm giác yên bình, cả hai thật giống trẻ nít chơi đùa với nhau. Cúc thẩm thấy vậy cũng cười cười.

- Còn Thanh Nhi ngươi nữa, lớn vậy rồi mà không gả đi đâu, hay là muốn làm con dâu Lưu gia.

Câu đùa của Cúc thẩm làm Thanh Nhi đỏ hết cả mặt, nàng hoàn toàn hiểu ý vế sau của câu nói. Nàng vội vàng mở miệng định thanh minh, thì không ngờ có một người cất lời nhanh hơn.

- Ha ha ha, ta thấy ý kiến này hay đó Cúc thẩm.

Tiểu Hắc tử, tiểu lưu manh cười lớn rồi chọt chọt hai má đỏ hồng của Thanh Nhi.

Chương 20: Thị trường Tạ gia

- Hai... hai... hai người!

Thanh Nhi đỏ mặt, vội vàng đặt trái táo đang cầm trên tay lên giá rồi chạy thẳng một mạch. Hắn cùng Cúc thẩm nhìn theo cô ấy mà cười ngặt nghẽo, quả thật là Thanh Nhi quá ngây thơ và trong sáng, mới bị chọc ghẹo một chút đã bỏ chạy. Đặt lên kệ mấy chùm nho cuối cùng trong giỏ lớn, hắn mới cười nói với Cúc thẩm.

- Vậy là xong, ta đuổi theo nàng đây.

- Đa tạ, ngươi nhanh đuổi theo khéo tiểu nương tử chạy mất đấy, ha ha.

Cúc thẩm nở nụ cười, xách lên một số giỏ trái cây trống rỗng đi vào trong. Hắn cũng cười rồi bước theo hướng Thanh Nhi đã chạy. Lúc nãy tiểu Hắc đã gắn vào Thanh Nhi một con tiểu long phân hồn nên không cần nhìn hắn cũng biết nàng đang ở đâu. Một khi con gái đã xấu hổ, không cần phải vội, cứ để nàng một thời gian bình tĩnh lại. Vì thế hắn cứ thong dong dạo qua một vài dãy phố trong địa bàn Lưu gia.

Các dãy phố hắn đi qua hầu hết kinh doanh một số mặt hàng thường dùng như hoa quả, muối, đường, đan dược trị thương và một số món đồ linh tinh khác. Vì là nhu yếu phẩm nên có khá đông người dân chen chúc mua hàng, khung cảnh thật nhộn nhịp.

Ở Bạch Dương, muốn mua một món hàng, ngoài việc có thể thanh toán bằng vàng bạc thì còn nhiều phương thức thanh toán khác. Các phương pháp thanh toán cũng chia làm nhiều thứ tự ưu tiên khác nhau, thấp nhất là vàng bạc, rồi đến thiết khoáng, đổi vật đồng giá, đan dược... Ngày trước, hắn cao cao tại thượng, tu vi siêu phàm nên đâu có rảnh rỗi để ý mấy chuyện này, thậm chí hắn thích thứ gì thì có thể dùng thần hồn sai khiến người ta giao ra. Còn lúc này, sau khi bị Ngục Hồn Chú trói buộc, hắn còn không thể dùng thần hồn sai khiến linh khí được nữa chứ đừng nói là con người. Cũng may là hắn còn giữ được chiêu đọc hoạt động, ký ức của người khác.

Nhìn ngắm khung cảnh sinh hoạt bình thường của mọi người không khỏi khiến hắn thở dài.- Tám mươi kiếp ta chu du cửu giới, tám mươi kiếp ta nguy hiểm từng giây, kể cũng đã lâu kể từ khi ta cảm thấy yên bình.

Rồi hắn tiếp tục rảo bước dạo vòng Bạch Dương trấn. Mục tiêu tiếp theo mà hắn cần phải quan sát là địa bàn của các gia tộc khác, đặc biệt là Tạ gia, gia tộc đứng đầu liên minh các gia tộc Bạch Dương trấn.

Tạ gia chiếm hơn hai phần thương nghiệp của Bạch Dương, tám phần kinh doanh đan dược, dược thảo. Họ chủ yếu đầu tư vào mặt hàng thảo dược và đan dược. Tuy tỷ trọng thấp hơn hẳn Lưu gia nhưng về độ quan trọng đối với cả trấn thì không hề thấp, dù là đối thủ nhưng vẫn phải công nhận một điều là Tạ gia là nhân tố lớn nhất thúc đẩy mảng đan dược của Bạch Dương trấn phát triển. Trong Tạ gia tàng trữ rất nhiều loại dược thảo, đan dược, thậm chí có tin đồn Tạ gia chủ Tạ Chiến Hùng đã chiêu mộ hai Nhất Tinh dược sư để thâu tóm toàn bộ ngành đan dược. Dù gì thì đó cũng là tinh đồn, không có bằng chứng cũng như không ai nghe đến danh tính hai dược sư kia.

Hắn che dấu tộc hiệu Lưu gia trên áo rồi nhắm thẳng dãy phố dược liệu, đan dược của Tạ gia mà đi. Hắn làm như vậy cũng là bình thường, thật sự thì không ai muốn đi dạo qua địa bàn của gia tộc khác vì dễ bị đả kích tập thể, thậm chí là bị đả thương. Nhưng thật ra vẫn có những người qua lại địa bàn của gia tộc khác, họ chủ yếu là đại diện gia tộc trao đổi, thực hiện các phi vụ làm ăn giữa các gia tộc. Lưu gia dù đối đầu với Tạ gia nhưng vẫn có nhiều khi phải đàm phán mua bán đan dược với Tạ gia. Hắn hôm nay không hề đại diện cho Lưu gia và cũng không muốn chuốc lấy phiền phức nên che dấu chính mình là tốt nhất.Các con phố của Tạ gia cũng khá giống với của Lưu gia, cũng khá nhộn nhịp với nhiều người ra vào các cửa hàng đan dược, có người còn cầm cả một gốc thảo dược to bước vào hàng thảo dược. Quanh đó chợt vang lên một số tiếng nói được cường hóa nguyên lực.

- Hôm nay Trị Thương Đan số lượng một trăm viên, nhanh tay thì còn chậm tay thì hết.

- Ngươi nói sao? Gốc Ngưng Huyết thảo này mà người đòi ba mươi lượng? Ngươi có bị điên không?

- Này này, viên Bồi Nguyên Đan này do ta đặt trước nhé, ngươi cút ra cho ta.

Đó là một vài câu mà hắn nghe được, quả thật thị trường dược thảo, đan dược của Tạ gia là một miếng mồi rất béo, sinh khí cũng rất là dồi dào. Tuy là béo là thơm như vậy nhưng khó ai mà đớp được miếng mồi này. Tạ gia chỉ thua kém một mình Lưu gia và cũng chỉ có Lưu gia mới hạ nổi Tạ gia. Ngoài mảng đan dược, thiếu niên Tạ gia cũng là những hạt giống chất lượng cao, trong Bạch Dương Ngũ Kiệt luôn chiếm cho mình một hai ghế. Vì vậy nếu phát triển thêm một chút nữa Tạ gia hoàn toàn có thể thoát li khỏi liên minh các gia tộc Bạch Dương mà trở thành một thế lực mới, tạo thành thế chân vạc cho Bạch Dương trấn, hoặc thậm chí là độc chiếm đan dược lưu hành trong trấn. Nhưng Lưu gia biết điều đó, các gia tộc khác biết điều đó nên luôn luôn tạo sức ép cho Tạ gia, không cho Tạ gia bành trướng thêm nữa.

Chợt con tiểu long phân hồn đam bám vào Thanh Nhi rung động một chút truyền về cho bản thể của hắn một chút thông tin của nàng.

- Thanh Nhi đang ở gần đây ư? Nhưng hai tên kia là ai, tiểu nha đầu ấy đâu có quen biết ai ở đây? Đến xem chút.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau