MĨ NHÂN MỀM MẠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Mĩ nhân mềm mại - Chương 31 - Chương 33

Chương 31: Vô cùng đáng thương

Edit: Ánh Ngọc Nguyễn.

Beta: Trà Sữa Thêm Cheese.

Một tuần sau khi "Mười Hai Năm Phong Trần" lên sóng, rating phim đã đứng top đầu.

Đến lúc này, ngay cả Vân Bố cũng cảm thấy có điều gì đó không đúng. Theo tính toán của cô ta, ở tình huống này, dựa vào khả năng diễn xuất cũng như giá trị nhan sắc kiểu gì cũng sẽ có công ty ký hợp đồng với Tô Lăng.

Cơ hội lần trước của hai cô là lấy từ Thanh Ngu, Thanh Ngu là công ty số một số hai trong ngành, yêu cầu cao, không kí hợp đồng cũng là chuyện bình thường. Nhưng "Mười Hai Năm Phong Trần" của Tô Lăng được phát sóng rồi mà vẫn không ai thăm hỏi, thậm chí không một công ty giải trí nhỏ nào liên lạc với cô, thực sự chẳng thể hiểu nổi.

Ngoài ra tin tức trên mạng liên quan tới Lăng Lăng hầu như bằng không, thảo luận cũng ít, rõ ràng một nhân vật xuất sắc như vậy mà lượng đề tài lại còn kém xa Nhậm Băng Tuyết.

Vân Bố biết lúc trước fan của Nhâm Băng Tuyết bôi đen Tô Lăng, nhưng giờ Nhậm Băng Tuyết nhờ bộ phim này mà độ hot tăng lên thành một đường thẳng tắp, song Tô Lăng vẫn không có thay đổi gì lớn.

Chuyện này không khoa học tí nào!

Vân Bố sợ Tô Lăng buồn: "Lăng Lăng, cậu đừng buồn, cậu diễn rất tốt, đóng một bộ phim nữa sẽ có chuyển biến mới, khi đó cậu chắc chắn sẽ nổi tiếng."

Lúc đó Tô Lăng đang xem kịch bản, cô cười nhẹ, giọng nói mềm mại: "Mình không sao."

Cô diễn xuất không cần tên tuổi, không cần danh lợi, chỉ mong giữ mãi được tấm lòng, khao khát lúc đầu, không phụ lòng cố gắng mấy năm của bản thân.

Có thể nâng cao kĩ năng diễn xuất là được.

Thực ra Tô Lăng là người ít bị ngoại cảnh ảnh hưởng, những lời bịa đặt của kiếp trước còn chẳng thể đánh đổ cô, cuối cùng, cũng chỉ có bà ngoại mới khiến cô đồng ý thỏa hiệp với Tần Kiêu.

Những lời ác ý còn không thể phá hủy cô, vậy danh tiếng ít ỏi có là gì.

Nhưng bộ phim này quả thật đã nâng giá trị của hai vai chính là Vạn Bạch Bạch và Nhậm Băng Tuyết lên rất nhiều.

Cả hai người họ đều cực kỳ hot khiến bộ phim này mang lại doanh thu đồ sộ cho nhà đầu tư.

Còn Tô Lăng, ngoại trừ việc lăn lộn tới nhẵn mặt ra thì không có thay đổi gì lớn, cô vẫn học hành chăm chỉ tại đại học Z, không nhận được bất kì cuộc điện thoại thử vai nào khác nữa.

Trái lại, Tô Lăng chợt nhớ tới hai cơ hội thử vai mà đạo diễn Văn đưa ra vào ngày sinh nhật của cô, cô đều đã đi thử vai.

Một kịch bản tiên hiệp, một kịch bản trinh thám điện ảnh.

Lần lượt thử vai nữ ba và nữ phụ.

Trong lúc đợi kết quả, mùa thu cũng lặng lẽ tới, cây bạch quả trong sân trường dần bị nhuộm thành màu vàng kim.

Đám Tô Lăng đều đang chuẩn bị kỳ thi giữa kì, lúc đầu Tô Lăng căng thẳng và mong đợi kết quả của lượt thử vai phim truyền hình kia, bây giờ thì cô không thèm để ý nữa, fan trên weibo cũng lên tới hai trăm vạn người.

Tô Lăng thi rất bình tĩnh, cô đã học các môn học này kĩ càng nhiều lần.

Sau khi thi xong, cô vẫn chưa nhận được kết quả của hai buổi thử vai kia.

Cô biết mình không được chọn.

Nói buồn thì cũng có một chút, dẫu sao điều này cũng nói rõ là năng lực của cô vẫn chưa đủ, cô dành nhiều thời gian để tập diễn xuất, kiểm soát diễn cảm trước gương. Vân Bố cảm thấy rất đau lòng, tại sao lại thế, Lăng Lăng tốt như vậy, cố gắng nhiều như vậy mà.

Vạn Bạch Bạch cũng gọi điện thoại cho Tô Lăng, ảnh hậu Vạn an ủi cô một hồi, sau đó nói Tô Lăng còn trẻ, cứ đi từ từ rồi sau này sẽ tốt.

Vừa ra mắt đã được tung hô cũng không phải chuyện tốt.

Tô Lăng nghiêm túc lắng nghe rồi cảm ơn cô nàng.

Dù hai người không nói đến cái chuyện kỳ lạ kia nhưng Tô Lăng cũng chẳng phải ngu đần gì.

Cô đơn thuần, không tranh giành với đời nhưng không phải là một đứa não ngắn, vào đầu tháng 11, cô biết mình bị phong sát.

Là hắn làm.

Chuyện này khiến cô nhớ rõ về một sự kiện đời trước, dù sao hắn vẫn là hắn, phong cách xử sự và tâm tình tự nhiên cũng giống nhau.

Đời trước cô mới ở cạnh Tần Kiêu chưa bao lâu đã cảm thấy vô cùng không vui.

Tần Kiêu 28 tuổi, tinh lực sung mãn, thích dày vò cô.

Tô Lăng không chịu được người đàn ông hung tàn kia, cô và hắn không có tình cảm, sâu trong lòng cô vẫn không thể chấp nhận được. Tô Lăng vừa khóc vừa cào hắn, Tần Kiêu bị con mèo nhỏ chọc cười, hắn vô cùng vui vẻ: "Ừm, Lăng Lăng cũng rất dùng sức đấy."

Cô vừa xấu hổ vừa mệt, tức tới mức ngất xỉu.

Tần Kiêu cảm thấy buồn cười, nhưng cô tức giận thật.

Lúc cô tức giận cũng rất mềm mại, không đánh hắn được, cũng không mắng chửi, vì vậy sự tức giận cửa cô biến thành chiến tranh lạnh: Không nói chuyện với hắn nữa. Chuyện cô đã quyết định thì không ai có thể tùy tiện thay đổi được, lâu dần Tần Kiêu cũng cảm thấy không thoải mái, cô không để ý tới hắn, không khóc cùng không cười, giống như một đứa trẻ không có sinh mạng.

Lúc hắn đè cô xuống, dục vọng xen lẫn với hơi thở gấp gáp, hai mắt cô đẫm nước nhưng vẫn chẳng nói câu nào.

Tần Kiêu lau sạch nước mắt cho cô, lần đầu tiên thỏa hiệp: "Được rồi, là tôi khốn khiếp. Đừng khóc."

Hắn suy nghĩ một hồi: "Cho em đi đóng phim được không?

Cô ngước hai mắt ngập nước nhìn hắn, có chút ánh sáng: "Không lừa em đâu, một bộ phim cổ trang, đám người Văn Trí mới bấm máy không lâu, em đi không?"

Cô có hơi dao động nhưng vẫn không nói lời nào.

Tần Kiêu: "Ông đây cho em cơ hội cuối cùng, có đi hay không? Không đi thì làm tiếp?"

Cuối cùng cô cũng mở miệng, mang theo tiếng nức nở vô cùng đáng thương: "Đi."

Hắn cười.

Hắn biết không thể lừa cô những chuyện như này, mặc dù cô dễ bắt nạt nhưng trong lòng cái gì cũng biết, ai đối xử tốt với cô, cô liền báo đáp gấp đôi, ai không tốt với cô, cô sẽ lặng lẽ cách xa người đó.

Giống như trong người cô có một cục cưng nhỏ chuyên chịu trách nhiệm ghi chép sổ sách vậy.

Hắn là ngoại lệ duy nhất, cô không muốn gặp hắn nhưng hết lần này tới lần khác đều không thể tách ra được.

Tần Kiêu của năm đó cũng không thật sự hi vọng cô đi diễn. Cô là người của hắn, từ sợi tóc tới mũi chân không được phép chia sẻ với bất cứ ai. Hắn đồng ý cho cô đi diễn, chẳng qua là muốn dùng những cách đối phó với người khác đặt trên người Tô Lăng mà thôi.

Hắn là một thương nhân, một thương nhân máu lạnh giả dối, vô tình vô nghĩa.

Hoặc là loại tình cảm vặn vẹo.

Tần Kiêu cũng không cần làm gì nhiều, chỉ cần ám chỉ một cái thì tự nhiên sẽ có người trong đoàn phim làm khó cô.

Hắn biết cô chưa từng đóng phim, cô gái ở tuổi đó đơn thuần sạch sẽ, quay phim không dễ, điều duy nhất hắn muốn đó chính là bẻ gãy cánh của cô, để cô biết ở bên cạnh hắn mới là nơi an toàn nhất.

Nhưng Tô Lăng năm ấy quá ngốc nghếch, bướng bỉnh muốn chết, cứ tiến thẳng về phía trước, không sợ khó sợ khổ, không so đo điều gì.

Mỗi ngày cô đều vô cùng vui vẻ, vẻ mặt hồng hào.

Cô gái ngu ngốc này lại ưỡn lưng thẳng tắp, trong mắt lấp lánh như muôn vàn ánh sao vụn vỡ, tim hắn đập liên hồi, nghe cô dùng giọng nói mềm mại dịu dàng của mình kể rằng hôm nay đoàn phim xảy ra chuyện gì hoặc là diễn một mặt u ám kia của Nguyễn Đại thật khó, cô sợ mình diễn không tốt.

Hắn sờ lên mái tóc mềm mại của cô, hồi lâu không nói gì.

Hắn đứng giữa những âm mưu toan tính của mình, nhìn thấy sự cảm kích sáng rỡ trong mắt cô.

Tim Tần Kiêu như bị người ta siết chặt, mãi mà không thở ra được.

Nhưng hắn ngàn lần không ngờ tới, nữ diễn viên vốn diễn vai Nguyễn Đại lại có vấn đề về tâm lí, cuối cùng còn đẩy Tô Lăng, người thế chân cô ta xuống dưới vách núi.

Cô bị gãy chân.

Xương bị tổn thương trầm trọng, không thể nhảy múa nữa, đôi chân thẳng tắp đều đặn kia, mười hai năm học múa, từ đó trở thành thứ vô dụng.

Lúc cô tỉnh lại sau hôn mê, cô không khóc, đau như vậy cũng không khóc, chỉ hỏi hắn: "Tôi còn có thể diễn xuất được không?"

Tần Kiêu quay đầu đi chỗ khác, hắn sống hai mươi tám năm trên đời, đây là lần đầu tiên cảm thấy đau tới mức không tài nào chịu được.

Hắn siết chặt tay thành nắm đấm: "Có thể."

Cô biết hắn nói dối, không biết Tần Kiêu đang lừa cô hay lừa chính bản thân hắn. Cuối cùng, cô nở nụ cười, lại chìm vào giấc ngủ say.

Từ đó về sau cô không diễn nữa, lúc đi bộ cũng thấy đau, ngồi xe lăn nửa năm, phải đi bộ thật chậm mới không có dáng vẻ bất thường.

Cô cũng ngoan ngoãn không nhắc lại chuyện này nữa.

"Mười Hai Năm Phong Trần" ngừng quay, cả bộ phim vĩnh viễn bị nhét dưới đáy hòm.

Tần Kiêu cho rằng Tô Lăng không biết, nhưng cô biết tất cả.

Ở phòng thay đồ của đoàn phim, cô từng nghe thấy các diễn viên nữ khác nói chuyện. Bọn họ nói cô có khuôn mặt xinh đẹp biết quyến rũ đàn ông, còn đi theo nhân vật lớn như cậu Tần.

Một người khác châm chọc nói, đáng tiếc cậu Tần không muốn để cô hot.

Cô im lặng nghe hết, một cô gái lúc đó mới 20 tuổi, không phải không đau khổ.

Chẳng qua cô từng suy nghĩ, nếu cô cố gắng một chút, thêm một chút nữa, liệu Tần Kiêu nhìn ra sự nghiêm túc của cô, sau đó sẽ mềm lòng hay không?

Đáng tiếc không có sau đó.
Cô gặp phải chuyện ngoài ý muốn, không ai ngờ tới việc gãy chân này, nhưng đời người là vậy, chẳng ai biết một phút sau sẽ xảy ra chuyện gì.

Đời trước Tô Lăng cũng biết, hắn không thích cô đi diễn.

Người đàn ông biến thái kia muốn chiếm cô làm của riêng hắn, trước mặt cố gắng kiềm chế, sau lưng cũng đè xuống một phần càn rỡ.

Nhưng một người có thể khống chế hành động, khống chế lời nói nhưng không thể khống chế khát vọng nguyên thủy mãnh liệt nhất và bản chất của mình.

Dù hắn có thu lại ranh năng tốt hơn nữa thì ánh mắt cũng sẽ bán đứng hắn.

Thế nên việc Tần Kiêu phong sát cô cũng không làm Tô Lăng bất ngờ. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.

Cô suy nghĩ kĩ càng, cảm thấy rất tức giận.

Người đàn ông này ngang ngược kiêu ngạo, khăng khăng ích kỷ, ai bị hắn nhắm trúng thì người đó quá xui xẻo, thảm cái cô chính là người xui xẻo đó.

Tô Lăng hít sâu một hơi, trước kia cô không có cảm giác buồn bực mãnh liệt tới vậy, nếu dùng một từ để miêu tả cô, thì hẳn là phật hệ*.

"Phật hệ" mang nghĩa thế này cũng được, thế kia cũng xong, không cầu mong, không tranh cướp, xem nhẹ tất thảy, coi mọi việc thế nào cũng được.

Nhưng dù là phật hệ cũng giận tới mức thái dương đau nhức.

Tô Lăng tự an ủi mình, đừng nóng giận, đừng nóng giận, có nóng giận nữa cũng vô ích, hắn là một tên khốn có tiền có thế, không đánh lại cũng không giết được.

Không thể đóng phim cũng không sao, sau này vẫn có thể tìm việc khác, dù sao cô có tay có chân, sống cuộc sống kinh doanh chậm rãi cũng rất vui vẻ.

An ủi nửa ngày dù gì cũng có chút tác dụng.

Lần đầu tiên trong đời cô hâm mộ Đường Vi Vi và Trịnh Tiểu Nhã, sao Tần Kiêu lại buông tha cho bọn họ vậy? Sao cô xu cà như thế!

Trước kia Tô Lăng cảm thấy, không có được là tốt nhất, chẳng lẽ là do mấy người Đường Vi Vi đều dễ dàng có được ư?

Nhưng lúc ấy, Tần Kiêu chỉ lạnh lùng nhếch môi, nhả ra mấy chữ: "Chưa từng chạm qua mấy người phụ nữ đó."

Giọng lạnh tới mức làm người khác sợ hãi.

Khi ấy Tô Lăng còn mong ngóng có một ngày Tần Kiêu sẽ nói: "Tô Lăng? Quên rồi, ai vậy?"

Nhưng mà đợi đến chết cũng không đợi được.

Cái thế giới không công bằng này, cuộc sống của cô cũng không thoát khỏi tay Tần Kiêu.

Tô Lăng nổi giận mấy ngày, cuối cùng vẫn phải xốc tinh thần để lên lớp, thành tích thi giữa kỳ của bọn họ cũng vừa lúc được công bố, Tô Lăng lại đứng đầu khoa.

Bạn học trong lớp cũng đã quen rồi, vì những cố gắng của cô quá rõ ràng nên chẳng ai dám nói lời chua ngoa.

Tô Lăng chưa được kí hợp đồng, những bạn học trước giờ không thân thiết với cô đều cảm thấy có gì đó không ổn.

"Aaaa mắt của mấy người đó có vấn đề à! Mặc dù không liên quan tới tôi nhưng hoa khôi của ngành chúng ta thật sự xuất sắc đó, sao lại không có ai ký hợp đồng chứ!"

"Tôi muốn mua một công ty giải trí để nâng đỡ hoa khôi của ngành chúng ta."

Lúc Vân Bố thuật lại những lời đồn đại này cũng vô cùng bất bình, tâm trạng Tô Lăng rất phức tạp, những người bôi nhọ, chê bai cô đời trước giờ lại nói chuyện thay cô.

Người xấu người tốt làm gì có định nghĩa chính xác chứ? Tô Lăng nghĩ lại, đời trước cô sống không vui vẻ, ngoại trừ miệng lưỡi thiên hạ bàn ra tán vào thì chính cô cũng là một nguyên nhân rất lớn.

"Không sao." Cô dịu dàng nói với Vân Bố: "Thế giới này không có ai đáng bị chôn vùi, cũng không ai có nghĩa vụ phải nâng đỡ mình cả, nếu có thì là may mắn, nếu không thì cũng không cần thất vọng."

Cô cười ấm áp, không hề có chút phiền muộn nào, Vân Bố cũng bình thường trở lại: "Ừ!"

Ngày thứ hai, khi Tô Lăng nói những lời này với Đàm Tinh, cô ta vỗ vỗ bả vai cô, nhỏ giọng nói: "Đạo diễn Đổng nhờ tớ chuyển lời cho cậu, hỏi cậu có muốn đi thử vai bộ phim điện ảnh mới của anh ấy không?"

Tô Lăng kinh ngạc nhìn cô ta, Đàm Tinh dựng sách lên, che trước mặt mình, cố gắng không để Tô Lăng nhìn thấy khuôn mặt mất tự nhiên của cô ta.

Sau chuyện lần trước, Đàm Tinh đã qua lại với vị phú thương kia.

Cô ta cũng thông minh, tích lũy được rất nhiều mối quan hệ khi ở cạnh vị phú thương đó, Đổng Húc là một đạo diễn chính trực, muốn đóng phim của anh ta vẫn phải xem thực lực. Đàm Tinh định đi thử vai phụ của bộ điện ảnh đó, nhưng diễn xuất của cô ta thất thường, sau khi thử vai xong, cô ta nhìn khuôn mặt tỉnh táo không gợn sóng của Đổng Húc cũng biết mình không được chọn.

Song Đàm Tinh cũng chẳng để ý, chỉ nghĩ tới lúc trước khi cô ta chê cười Tô Lăng mà cô vẫn bảo vệ danh tiếng cho mình. Cũng không biết là bị ai dựa mà lắm mồm hỏi một câu: "Đạo diện Đổng, Tô Lăng của khoa chúng tôi, chính là người diễn Cửu Lý trong Mười Hai Năm Phong Trần ấy, có thể cho cô ấy một cơ hội thử sức hay không?"

Vốn dĩ cô ta chỉ tùy tiện hỏi, dẫu sao phù sa không chảy ruộng ngoài, dầu gì Tô Lăng cũng là bạn học cô ta.

Ai ngờ Đổng Húc ngẩn người, dường như nhớ ra điều gì đó.

Anh ta nhàn nhạt nói: "Có thể."

Chính vì thế Đàm Tình đã chuyển lời.

Vân Bố ngồi chung với Tô Lăng, nghe vậy cũng vui vẻ: "Mình nói này bạn Đàm Tinh, chẳng nhẽ cậu đã bị Lăng Lăng nhà tớ bẻ cong rồi ư?"

Đàm Tinh: "Vân Bố cái con đẫy nhỏ này, nói bậy nữa bà đây xé miệng, bà đây thích đàn ông."

Vân Bố cười đến mức bả vai rung bần bật: "Được được được, mình im." Cô nàng cũng biết Đàm Tinh này miệng độc nhưng lòng dạ không xấu, sống có cá tính, không tính là đứng đắn nhưng cũng không phải người xấu.

Tô Lăng biết các cô đang đùa cợt, cũng không nhịn được cong môi cười, cơ hội khó có được, cô chân thành cảm ơn Đàm Tinh: "Cám ơn cậu."

"Hừ."

Casting diễn ra vào thứ 7 cũng là buổi cast cuối cùng cho bộ phim điện ảnh mới của Đổng Húc mang tên "Tù Nhân".

Vừa nghe tên là biết một bộ phim nghiêm túc, yêu cầu cao. Kiếp trước Tô Lăng không xem bộ phim này, đến nơi casting mới nhận được kịch bản, có chừng mười người cũng thử vai giống cô, một nửa là nam, nửa còn lại là nữ.

Chọn một nam một nữ, bộ phim điện ảnh này chỉ còn thiếu đúng hai vai cuối cùng.

Đổng Húc là ai, những người ngồi đây đều biết.

Nhìn kỹ năng diễn xuất không nhìn người, chưa bao giờ mở cửa sau, xem Trịnh Tiểu Nhã tới giờ còn chưa lấy được vai nữ chính từ tay anh ta là biết. Họ chỉ không biết tại sao anh ta dừng quay bộ phim đang làm, dốc lòng chuẩn bị bấm máy "Tù Nhân".

Đây là cơ hội duy nhất của Tô Lăng.

Dù cô vô cùng ghét Trịnh Tiểu Nhã nhưng cũng không có cảm xúc gì với Đổng Húc, đối với cô, người này chẳng qua là một kẻ xa lạ.

Trước mắt, người có thể hợp tác với cô chắc chỉ còn Đổng Húc.

Đổng Húc tự bỏ vốn quay phim, nhà họ Đổng cũng là thành viên trong giới thượng lưu, ít nhất thì tay Tần Kiêu cũng không vươn dài như vậy được.

Tô Lăng bình tĩnh đọc kịch bản, "Tù Nhân" là một bộ phim trinh thám, nói về một đám người bị giam trong không gian kín, toàn không gian bị bịt kín, chỉ có một lỗ nhỏ trên đỉnh đầu dùng để thoáng khí.

Bốn vách tường đều trơn như đổ mỡ, bị xi măng trám kín, không ai có thể ra ngoài.

Bên trong giam tổng cộng tám người, lần lượt là: luật sư, kẻ trộm, bác sĩ, thương nhân, học sinh, thư ký, một bà lão, còn có một tên tội phạm giết người đang lẩn trốn.

Trần nhà rất cao, phía trên gắn camera và ánh sáng của một ngọn đèn dây tóc yếu ớt.

Lúc bọn họ tỉnh lại, trên quần áo đều có bảng tên viết rõ thân phận của từng người.

Nơi này không có vũ khí, chỉ có chút thức ăn và nước uống.

Tám người xa lạ vì sinh tồn mà bắt đầu một trò chơi tranh đoạt và ngờ vực lẫn nhau...

Kịch bản có sức lôi cuốn ngoạn mục, chỗ thử vai im lặng tới nỗi có thể nghe được tiếng kim rơi.

Sức hấp dẫn của Đổng Húc cũng nằm ở đây, anh ta muốn vạch trần bản chất con người, tầng tầng lớp lớp hồi hộp, khiến người khác không nhịn được mà muốn xem.

Nhưng Đổng Húc cũng là một đạo diễn nghiêm khắc, đọc xong kịch bản là lập tức bị gọi vào thử vai.

Kịch bản anh ta cho mọi người đều giống nhau nhưng lại không chỉ rõ là phải diễn nhân vật nào.

Lúc trước Đàm Tinh có nói với Tô Lăng: "Dù tôi đi thử vai nhưng hoàn toàn ngu người, đạo diễn Đổng không ra bài như bình thường mà bắt tôi diễn người đàn ông 48 tuổi phạm tội giết người, suýt chút nữa là tôi sặc nước miếng tại chỗ rồi."

"..." Tô Lăng cũng cảm thấy thật kì lạ.

Ngay sau đó Đổng Húc gọi một nhóm hai ba người cùng đi vào.

Lần đầu tiên không gọi tới Tô Lăng, cô đoán Đổng Húc để tất cả những người thử vai tiếp xúc trực tiếp với kịch bản, không có lời thoại cố định, nội dung thử vai do từng người sáng tạo, tùy ý phát huy.

Kịch bản còn chưa ngấm mà đã phải trực tiếp diễn, đây là một thử thách rất lớn đối với năng lực ứng biến và phân tích vấn đề của diễn viên.

Tô Lăng bị bầu không khí trong phòng ảnh hưởng, lo lắng tới mức lòng bàn tay ướt mồ hôi.

So với nhân vật Cửu Lý "nhảy dù" lúc trước, độ khó của nhân vật lần này bị đẩy lên vô số lần.

Nhưng Tô Lăng biết lần thử vai này rất quan trọng với cô.

Cả hai đời đóng phim của cô đều bị đùa bỡn trong lòng bàn tay Tần Kiêu.

Đây là cơ hội tốt nhất để thoát khỏi Tần Kiêu,có thể tiếp tục lăn lộn trong giới giải trí hay không, chuyện tiếp theo sẽ vô cùng quan trọng.

Sắc mặt của nhóm người đầu tiên khi đi ra không được tốt lắm.

Tô Lăng bị gọi tên trong nhóm thứ hai.

Hai nam hai nữ cùng nhau đi vào, trong đó có cả Tô Lăng, tổng cộng là bốn người.

Ánh đèn trong phòng u ám, hết sức yên tĩnh, đây là một không gian kín nhằm tạo ra hiệu quả như gian phòng trong "Tù Nhân".

Cảm giác căng thẳng dâng cao trong nháy mắt.

Đổng Húc ngồi ở một góc, anh ta đeo kính.

Bề ngoài Đổng Húc nhã nhặn, chắc do anh ta là người làm văn nghệ nên khí chất rất ôn tồn, nhưng lại có vẻ ưu tư lạnh nhạt, trong mắt là chăm chỉ và nghiêm túc.

Tô Lăng nhớ tới danh hiệu thiên tài của anh ta.

Đổng Húc nói: "Phùng Lệ Phi vai kẻ trộm, Hồng Chính luật sư, Đan Điệp học sinh, Tô Lăng bác sĩ. Tình huống hiện tại của mọi người là sắp hết thức ăn, kẻ phạm tội đã bị mọi người hợp lực giết chết, ai cũng đói sôi bụng, muốn dùng hết sức để giành thức ăn."

Sau khi nghe anh ta nói ngắn gọn yêu cầu của bản thân, từng người trong số họ đều cảm nhận được độ khó của thử thách lần này.

Ánh mắt của Đổng Húc quét qua bọn họ, cuối cùng nhìn Tô Lăng một cái, nhàn nhạt mở miệng: "Action."

Trong phút chốc, chỉ bắt đầu như vậy đã khiến không khí trở nên vô cùng áp lực.

Nhân vật của Tô Lăng là một bác sĩ, theo trí nhớ của cô, bác sĩ này 25 tuổi, tên Nhạc Di, vốn tốt nghiệp hai đại học y khoa, tính tình mềm mại thiện lương, song hoàn cảnh gia đình khó khăn từ nhỏ, khổ cực lắm mới rời khỏi nông thôn, cuối cùng học y, trở thành bác sĩ không phải vì có lòng muốn chăm sóc người bị thương mà là muốn thoát khỏi cảnh gia đình be bét, trở thành một người có địa vị.

Cũng chính vì thế mà chắc chắn Nhạc Di chẳng phải người hiền lành gì, cô từng sống cơ cực, sợ chịu khổ, lòng dạ tàn nhẫn dùng mọi cách để leo lên, cũng là người giỏi ngụy trang.

Trong cuộc chiến tranh đoạt thức ăn, Nhạc Di sẽ không quan tâm đến bất cứ chuyện gì mà một lòng muốn sống!

Nhưng lúc trước Nhạc Di thể hiện ra mình quá mềm yếu nên đã mất đi lợi thế, người có nhiều thức ăn nhất trong số bọn họ là kẻ trộm Phùng Lệ Phi, sau mới là luật sư Hồng Chính, ít nhất chính là học sinh khá đơn thuần Đan Điệp.

Thức ăn đã được chia xong.

Tô Lăng nhanh chóng suy nghĩ, nếu cô là Nhạc Di, gặp phải chuyện này sẽ làm gì? Đương nhiên là chọn người "yếu" nhất là Đan Điệp để ra tay.

Tô Lăng đi tới bên góc tường, ngồi xuống trước mặt cô bé, nhẹ nhàng vuốt tóc cô ta, Đan Điệp mới học lớp 11 bị cảnh tượng trước mắt dọa cho hoảng sợ, xác tên giết người vẫn còn nằm cách đó không xa.

Lúc này vừa bị Tô Lăng chạm vào, cô ta đã lập tức cảnh giác: "Chị muốn làm gì?"

Tô Lăng dịu dàng: "Đừng sợ, chị là bác sĩ, hình như em không ổn lắm, ở nhà chị cũng có một em gái trạc tuổi em, cố chịu đựng, chúng ta sẽ được cứu viện thôi."

Đan Điệp căng thẳng đã lâu lại được vỗ về, cô ta nghẹn ngào: "Thật... thật sự có thể ra ngoài sao? Chắc chắn là ba mẹ em đang tìm em, em mất tích ba ngày rồi, sau khi bọn họ báo cảnh sát sẽ tìm được em đúng không?"

Tô Lăng mỉm cười: "Nhất định."

Cô vỗ vỗ bả vai Đan Điệp, ngồi bên cạnh cô ta: "Ngủ một lúc đi, chúng ta đã không nghỉ ngơi 36 tiếng rồi, chị canh chừng cho em ngủ trước, em dậy thì trông hộ chị, được không?"

Đan Điệp cũng nhanh chóng không chịu nổi, bác sĩ là nghề khiến người khác nảy sinh cảm giác an toàn, cô ta gật đầu: "Được."

Sau khi cô ta ngủ say, Tô Lăng lén giấu một số thức ăn của cô ta đi. Khi cô làm động tác "trộm", mí mắt Đan Điệp giật giật, dường như vẫn đang xoắn xuýt không biết có nên diễn nhân vật "học sinh" vì lòng cảnh giác quá cao mà tỉnh lại hay không.

Cuối cùng Đan Điệp lựa chọn nhắm mắt.

Tô Lăng cầm một phần ba thức ăn của cô ta đi, sau đó rưng rưng nước mắt đánh thức Đan Điệp. Tô Lăng che miệng cô ấy, sợ cô ấy sợ hãi thét lên: "Lúc nãy kẻ trộm mới cầm thức ăn của em đi, uy hiếp chị không được nói, giờ chúng ta phải làm sao?"

Thân phận của kẻ trộm phù hợp làm kẻ gây tai họa, đổ tội như vậy là đã thành công.

Ánh mắt Đổng Húc tĩnh mịch, nhìn bốn người đứng tại chỗ diễn lại ý tưởng của họ về "Cuộc chiến tranh giành thức ăn".

Anh ta từng xem Tô Lăng diễn trong "Mười Hai Năm Phong Trần", công bằng mà nói thì diễn không tệ, phô bày rất tốt sự ngây thơ mềm mại của cô gái ở tuổi đó.

Nhưng Đồng Húc lại nhớ tới lần đầu tiên gặp cô, cô đứng dưới tán cây hoa anh đào, bình thản nhìn anh ta.

Lúc ấy bóng cây đung đưa, gió thổi lá động.

Cô chỉ đứng im lặng nhưng cũng có thể thu hút ánh mắt của người.

Một kiểu của quyến rũ, vừa dịu dàng vừa sâu kín.

Không biết ai có thể dạy dỗ cô trở nên ngoan ngoãn như vậy, ánh mắt trong trẻo, sạch sẽ.

Một người như vậy...

Sẽ có mặt trái sẽ như thế nào.

Vì thế Đổng Húc quyết định đổi vai hai vai bác sĩ và học sinh của Tô Lăng và Đan Điệp.

...

Trà: Tin buồn, tuần sau mình chạy tiểu luận, không có chương mới =))).

Chương 32: Ký hợp đồng

Edit: Trà Sữa Thêm Cheese.

Đây là bốn người đều thử vai, hiển nhiên không thể chỉ có mỗi Tô Lăng và Đan Điệp tương tác lẫn nhau.

Tô Lăng và Đan Điệp lấy thức ăn ở chỗ đó không nhiều, cô ta cho rằng kẻ cắp Phùng Lịch Phi trộm thức ăn của mình nên giận mà chẳng dám nói gì.

Tô Lăng vỗ vỗ vai cô ta: "Người có nhiều thức ăn nhất là Phùng Lịch Phi nhưng cũng chẳng đủ để gã ta chống đỡ một tuần đâu, nếu thức ăn và nước uống cũng bị mất thì chắc chắn gã sẽ giống như cái tên tội phạm giết người kia, sẽ ra tay với chúng ta đấy."

Đan Điệp hoảng sợ: "Vậy bây giờ làm sao đây?"

Thoạt trông Tô Lăng rất bình tĩnh: "Ngoại trừ bà lão và thư ký, trước mắt thì chúng ta là hai người yếu nhất, nếu muốn sống, bắt đầu từ bây giờ, chị và em phải đồng lòng, ít nhất là nghĩ cách lấy thức ăn từ người khác rồi sau đó từ từ nhờ người bên ngoài giúp đỡ."

Trong không gian bị phong kín, yên tĩnh đến đáng sợ này, một lúc sau Đan Điệp mới cắn răng nói nhỏ: "Chị Nhạc Di, em nghe theo chị."

Ở nơi cô ta không thấy được, Tô Lăng chậm rãi nở một nụ cười.

Cô lấy thức ăn từ chỗ Đan Điệp, tạm thời còn có được một đồng minh.

Mà tại nơi đây, chẳng có bất kỳ một đồng minh nào có thể tin tưởng được, người mình nên dựa vào nhất chính là bản thân.

Tô Lăng nói: "Em có cách để lấy thức ăn từ chỗ kẻ trộm và luật sư không?"

Đan Điệp vô thức lắc đầu.

Nhưng trong nháy mắt, cô ta nhớ tới mình đang quay phim, trong lòng hoảng sợ, cô ta như thế mà được cái cô diễn viên trước mắt này dẫn dắt nhập vai, suýt nữa thì tự cho rằng mình là người yếu nhất, sợ hãi việc đi cướp thức ăn.

Đan Điệp nghĩ tới Đổng Húc đang lẳng lặng quan sát, nếu như cô ta bỏ cuộc thì sẽ chẳng còn cơ hội để diễn nữa.

Cô ta nhanh chóng điều chỉnh vẻ mặt, hồi sau mới nói: "Nhưng em cũng muốn thử xem sao."

Tô Lăng hỏi: "Kẻ trộm và luật sư, em muốn bắt đầu từ ai?"

Đan Điệp hơi do dự: "Luật sư."

Dù sao kẻ trộm cũng là người vi phạm pháp luật, là người vô cùng hung ác đối với học sinh. Mà nhân vật luật sư đại diện cho sự ngay thẳng, lỗi lạc, tuy rằng luật sự vô cùng thông minh nhưng ít nhất sẽ không có nhiều nguy hiểm.

"Được, chị sẽ nghĩ cách thuyết phục kẻ trộm chia thức ăn."

Lúc này thì bốn người mới chính thức đối diễn với nhau.

Kẻ trộm Phùng Lịch Phi nép mình ở góc tường, bảo vệ thức ăn thật chặt chẽ, ánh mắt bất thiện và cảnh giác nhìn từng người.

Tô Lăng cười lạnh một cái, quay đầu lại biến thành vẻ mặt yếu ớt.

Cô đi tới trước mặt Phùng Lịch Phi, Phùng Lịch Phi mắng: "Đứng lại, không được tới đây!"

Tô Lăng dừng bước rồi ngồi xổm xuống.

"Vừa rồi bọn họ đã giết chết tên tội phạm giết người kia." Cô nói, giọng nói xót xa: "Bởi vì tên tội phạm giết người kia cướp thức ăn của bà lão."

Phùng Lịch Phi vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ nhìn cô, chẳng biết tại sao cô lại đến đây nói mấy lời này với gã.

"Tôi là bác sĩ, từ giây phút tôi bắt đầu học y, bởi vì có thể cứu người nên vừa vinh dự, vừa tự hào. Nhưng mà..." Cô cúi đầu nhìn tay mình: "Vừa rồi tôi lại... Hợp tác với mấy người, đẩy anh ta vào chỗ chết."

Không biết Phùng Lịch Phi nghĩ tới chuyện gì nhưng trong mắt là hoảng sợ.

Rốt cuộc gã cũng lên tiếng: "Đó không phải lỗi của chúng ta, tại nơi này, là chính anh ta muốn cướp thức ăn."

"Không." Tô Lăng lắc đầu: "Anh ta chết không phải do cướp thức ăn mà là do chính thân phận của anh ta. Tất cả mọi người đều biết anh ta là một tội phạm giết người, sợ anh ta đe dọa tới sự an toàn của mình nên mới chĩa mũi nhọn vào anh ta như vậy."

Con ngươi cô đen như mực, lẳng lặng nhìn gã.

Phùng Lịch Phu run rẩy: "Tôi khác anh ta, chẳng qua tôi là... Chẳng qua tôi đã trộm đồ một lần mà thôi, sau đó cũng chưa từng trộm nữa... Tôi..."

Gã đã hiểu ý của Tô Lăng.

Từ thời điểm mọi người mở mắt kia, bảng tên thân phận được đeo trên người mới là yếu tố quan trọng quyết định sự sống còn.

Trên người gã treo mác kẻ cướp thì cũng hệt như tội phạm giết người thôi, đã bị mọi người nhận định là đối tượng kế tiếp bị diệt trừ.

"Tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ một người nào chết nữa." Tô Lăng nói: "Thế nên mới nhắc nhở anh, tôi tin tưởng anh sẽ cải tà quy chính, nhưng những người khác lại không tin."

"Vậy làm thế nào thì bọn họ mới tin tưởng chứ?" Thiết lập của kẻ trộm là người ích kỷ nhát gan.

"Hoài bích kỳ tội, người có nhiều thức ăn nhất có thể sẽ trở thành người tiếp theo..." Cô dừng lại không nói nữa, song lại liếc tới cái xác của tên tội phạm giết người ở trong góc.

*Thất phu vô tội hoài bích kỳ tội: người bình thường thì không có tội, nhưng vì mang ngọc quý trong người mà phải chịu tội. Ý chỉ những người có thứ quý giá trong người thì thường bị người khác ghen ghét, dòm ngó, hãm hại.

Chân Phùng Lịch Phi mềm nhũn.

"Cắt." Đổng Húc gõ cái bàn trước mặt một cái, bỗng dưng ánh đèn sáng lên.

Sự u ám không còn nữa nhưng một câu nói nhẹ bẫng của anh ta lại khiến lòng của tất cả mọi người đều nâng lên. Thật ra thì cảnh diễn vừa rồi, mỗi người đều có trình độ ngang nhau, tới chỗ này mà còn có thể phát huy như vậy cũng xem như là rất tốt rồi.

Điều này chứng tỏ lời đồn Đổng Húc lựa chọn phái thực lực là sự thật.

Đổng Húc nói: "Đan Điệp, cô là học sinh, không phải kẻ ngu, dưới tình huống này sao có thể dễ dàng tin tưởng một người chứ? Nếu cô chọn trở thành một kẻ ngu thì cũng không nên thoát khỏi tính cách của nhân vật mà đồng ý đối phó với luật sư. Cô diễn một phát sụp đổ cả tính cách vốn có của nhân vậy, chớp mắt lại đi quyến rũ một luật sư 40 tuổi, cô cảm thấy hợp lý à?"

Đan Điệp đỏ mặt, cuối cùng cũng cảm nhận được Đổng Húc đánh giá ác độc với công việc là như thế nào.

Đổng Húc nói tiếp: "Hồng Chính, anh là luật sư, lòng cảnh giác và sự phản ứng cũng không tồi, thế nhưng anh lại quên mất tài ăn nói của luật sự rất tốt, tâm tư tỉ mỉ, dưới trường hợp này cũng không lựa chọn trở thành người lãnh đạo, cũng không phát huy tài ăn nói để thuyết phục những người khác, anh và Tô Lăng tự động đổi nhân vật cho nhau sao?"

Hồng Chính như có điều suy nghĩ.

Tô Lăng ngước nhìn Đổng Húc.

Đối diện với ánh mắt của cô: "Tô Lăng." Anh ta nói.Ánh mắt cô kính trọng, nghe rất nghiêm túc, không giống ngày đó mà nhìn anh ta như người có cũng được, mà không có cũng chẳng sao.

Đổng Húc nhàn nhạt nói: "Cô là bác sĩ, tuy là người cố gắng hết sức để đấu tranh tiến về phía trước nhưng cũng không phải là thiên tài thông minh xuất sắc, cô chỉ là một bác sĩ bình thường mà thôi, thay đổi quá nhanh, còn định kiểm soát tình hình nữa. Giả đến nực cười."

Tô Lăng biết Đổng Húc nói rất đúng, cô gật đầu một cái.

Vốn dĩ cho rằng đạo diễn Đổng trách mắng xong rồi, nhưng anh ta hỏi tiếp: "Cô là bác sĩ, một người phụ nữ 25 tuổi cẩn thận, chín chắn, ngay cả Đan Điệp cũng có thể nghĩ ra cách đi quyến rũ, tại sao cô lại bỏ qua cái suy nghĩ đầu tiên này? Quá rõ ràng là do cô bài xích. Sau đó ép mình nghĩ ra cách đi kêu gọi người khác đầu hàng." Anh ta lạnh lùng nhả ra từng chữ: "Cô diễn xuất cũng chỉ là đang diễn, giả."

Anh ta dùng hai chữ "Giả" để miêu tả cô, mặt Tô Lăng đỏ ửng.

Đổng Húc nói không sai, ngay từ đầu là cô đã từ chối cái cách quyến rũ này rồi. Bị anh ta nhìn rõ ràng như vậy, cô có chút thảm hại và chật vật.

Đổng Húc quay lại đánh giá người cuối cùng: "Phùng Lịch Phi, diễn không tồi."

Vốn dĩ gã đang chờ bị mắng, kết quả lại nhận được hai chữ "không tồi", gã ngạc nhiên trợn to hai mắt, sau đó tràn đầy vui vẻ.

Đổng Húc bình tĩnh mở miệng: "Nhưng lúc đang diễn, anh nhìn đối thủ Tô Lăng của mình quá lâu."

"..."

Đan Điệp vốn đang cảm thấy mất mác, nghe vậy suýt nữa cười thành tiếng.

Đạo diễn Đổng cũng quá độc miệng.

Kém chút nữa đã nói thẳng là Phùng Lịch Phi "mê gái".

Tô Lăng lúng túng, mặt càng đỏ hơn.

Đổng Húc nhìn cô một cái, cảm giác quen thuộc lần đầu gặp mặt kia dần phai nhạt, Đến nay anh ta cũng chẳng nhớ nổi mình từng gặp Tô Lăng đóng vai "Nữ quỷ" ở phòng bao, nhưng cô thật sự rất đặc biệt.

Rõ ràng là người hướng nội, dễ xấu hổ nhưng khi diễn xuất lại vô cùng nghiền ngẫm về tính cách của nhân vật, sử dụng toàn bộ sức lực để diễn.

Rất sinh động, chỉ là thiếu cọ sát mà thôi.

Đổng Húc là người vô cùng dứt khoát: "Tô Lăng và Phùng Lịch Phi được chọn, những người phía sau không cần thử vai nữa." Anh ta không có thói quen từ từ suy nghĩ, cũng không để thời gian cho mấy kẻ đi cửa sau, bình thường quyết định chọn ai thì lập tức thông báo tại chỗ.

Tô Lăng bị anh ta trách mắng một trận, đã chuẩn bị tâm lý trước là không được chọn, ai ngờ Đổng Húc lại chọn cô. Phùng Lịch Phi không còn lúng túng, trên mặt lộ ra nụ cười.

Đan Điệp thoải mái, rộng rãi: "Chúc mừng nha."

Hồng Chính cũng chúc mừng bọn họ.

Lúc đám người đi ra, người đại diện và trợ lý của mỗi người đều tiến lên đón, tài xế cũng đậu bên ngoài.

Tô Lăng tới đây một mình, cô đi tới trạm xe buýt cách đó không xa để chờ xe.

Khi Đổng Húc lái xe đi qua ngang qua, hạ cửa xe xuống: "Trợ lý cô đâu?"

Cô gái ngẩn người, đôi mắt cô trắng đen phân rõ, sạch sẽ đơn thuần, tràn đầy niềm vui khi được chọn. Nghe anh ta nói vậy thì có chút xấu hổ, lúng túng: "Tôi không có ký hợp đồng."

Anh ta không kìm được mà cười một tiếng, thật đúng là tuổi trẻ, tâm tình cũng đơn giản, trực tiếp.

"Lên xe đi, tôi đưa cô về nhé?" Đổng Húc nói xong cũng tự mình ngu người, sau đó anh ta bảo: "Thuận đường thôi, sau này còn hợp tác, cô Tô không cần khách sáo."

Nói vậy thì Tô Lăng từ chối cũng không tốt, cô nhẹ nhàng nói cảm ơn với anh ta.Suốt cả quãng đường, hai người yên lặng không nói gì, lúc Tô Lăng xuống xe về trường thì bỗng dưng Đổng Húc mở miệng: "Cô bằng lòng tới giải trí Tinh Thần không?"

Cô kinh ngạc nhìn Đổng Húc, mắt hạnh hơi mở, hệt như con thỏ bị hoảng sợ vậy.

Đổng Húc trầm mặc, cũng cảm thấy mình quản quá rộng.

Rõ ràng là không quen biết, vừa rồi anh ta còn không khách sáo chút nào mà chửi mắng người ta.

Tô Lăng biết giải trí Tinh Thần, đó là công ty giải trí không kém gì Thanh Ngu. Nghệ sĩ dưới trướng rất nhiều, Trịnh Tiễu Nhã là do bọn họ nâng đỡ lên thành một ngôi sao nổi tiếng.

Tần Kiêu không quan tâm Thanh Ngu lắm, công ty trong tay hắn vô cùng nhiều, kiếm tiền nhiều nhất cũng không phải Thanh Ngu, vì vậy chẳng để ý tới.

Nhưng giải trí Tinh Thần là sản nghiệp, công ty nhà mẹ của Đổng Húc, kinh doanh rất tốt, ít nhất là có khả năng tranh đua với Thanh Ngu.

Tô Lăng hỏi: "Tôi có thể sao?"

"Ừ."

Cô cười, mang theo mấy phần ngượng ngùng: "Được, tôi muốn đến." Lần đầu tiên cô nói mấy chữ "Tôi muốn" này, đôi khi phải cần can đảm hết sức lớn.

Đổng Húc khó hiểu, cảm thấy cô hơi giống trẻ con.

Hệt như chim non tìm tòi thế giới, bay lượn khó khăn, trong mắt lại dần dần tích cóp can đảm.

Đổng Húc cong môi: "Được, mấy ngày nữa tôi nói với bên kia liên lạc với cô để ký hợp đồng."

Cô đứng thẳng tắp, tóc đen rũ xuống hai vai, sắc môi kiều diễm, xinh đẹp thanh tú giống như đóa hoa rực rỡ nở vào mùa hạ. Tô Lăng nghiêm túc cúi mình chào anh ta: "Cảm ơn đạo diễn Đổng."

Đây là ơn tri ngộ.

Tay Đổng Húc đặt trên tay lái, vui mừng gõ một cái.

Anh ta muốn, anh ta đã biết cảm giác trước đó là gì.

Đổng Húc hy vọng cô gái đứng dưới tán cây anh đào kia, sự mờ mịt trong mắt tản đi, không còn dùng ánh mắt xa lạ nhìn anh ta nữa, mà là dùng ánh mắt đặc biệt để nhìn anh ta.

Vân Bố vui vẻ muốn chết!

Một phút trước còn tưởng Lăng Lăng sẽ giống như người xưa, lăn lộn mấy chục năm, một phút sau Lăng Lăng lập tức ký hợp đồng với Tinh Thần! Còn có thể đóng phim điện ảnh của Đổng Húc nữa!

Trời má, toẹt vời!

Tô Lăng mời Vân Bố và Đàm Tinh ra ngoài ăn cơm.

Đàm Tinh chậc chậc nói: "Không cần cảm ơn tôi, đó là bản lĩnh của cô."

Tô Lăng mím môi cười một tiếng: "Vẫn do cô đề cử tôi."

Ngoài miệng Đàm Tinh không nói nhưng cũng thấy cô ta có chút vui vẻ. Đàm Tinh bảo: "Tôi không nhắc tới cái này thì cũng sẽ có đoàn phim tìm cô đóng phim thôi."

Nụ cười Tô Lăng nhạt đi đôi chút, vậy thì không đâu, rốt cuộc cũng chẳng có bao nhiêu đoàn phim dám chống lại Tần Kiêu.

Trên thực tế, lúc cô đồng ý ký hợp đồng cũng rất căng thẳng, cô sợ mình gây rắc rối cho Tinh Thần, nhưng đổi cách nghĩ thì Tần Kiêu ngoại trừ say mê cô ra, ở mặt khác là một kẻ tỉnh táo đến đáng sợ.

Đầu tiên hắn là boss của một nữa Tần thị.

Thế lực và tiền tài của hắn cũng không phải là từ trên trời rơi xuống.

Hành động bên kia của Tinh Thần rất nhanh, nghe bảo là người do Đổng Húc giới thiệu nên ngày thứ hai đã kêu người tới ký hợp đồng với Tô lăng.

Trên hợp đồng có một đống điều kiện, tuy hơi nghiêm khắc song vẫn nhận ra được rằng nếu cố gắng, sau này sẽ phát triển cực kỳ tốt.

Lúc Tô Lăng ký tên mình xuống còn cảm thấy có chút không chân thật.

Đời này không có những chữ như "Nhảy dù", "Kim chủ", cô cũng đã cố gắng đi lên bằng con đường "Bình thường".

Tần Kiêu giải quyết xong mảnh đất ở Đông thành thì Tô Lăng đã ký hợp đồng được hai ngày.

Lúc trước hắn biết cô chuẩn bị thi giữa kỳ.

Học sinh giỏi bọn họ khác với loại học sinh thất học cặn bã như hắn, coi mấy cái điểm số đó là vô dụng.

Hắn định chờ cô thi xong.

Dù sao giữa bọn họ còn có một món nợ chưa thanh toán.

Ngày đó ở Vân Thượng Tinh Không, Tô Lăng uống ly rượu kia rồi mơ mơ màng màng nói ra mấy lời khiến người khác khó chịu.

Đoạn thời gian này Tần Kiêu cũng đã điều tra, từ lúc cô đi nhà trẻ tới học đại học cũng chả phát hiện ra một người đàn ông từng qua lại với cô như trong miệng cô nói là "Ép cô ăn sườn xào chua ngọt", "ông già lừa gạt cô".

Nhưng Tần Kiêu cảm thấy chuyện này không thể nào là chuyện cô sẽ mơ màng nói bậy được.

Nếu hắn dễ lừa như vậy thì Tần thị đã theo họ Văn của mẹ hắn từ lâu.

Hắn xoa xoa huyệt thái dương, gọi Hạ Tẩm vào: "Cô nói xem, phụ nữ 20 tuổi thích gì?" Sao hắn đưa gì cô cũng không thích vậy.

Hạ Tẩm thương hại nhìn hắn, hơi sợ sệt một chút, rồi như đoán trước được mà cười trên sự đau khổ của người khác, cô ta hắng giọng: "Cậu Tần, để tôi nói cho ngài nghe một tin xấu trước đã."

Chương 33: Gây Gỗ

Edit: Trà Sữa Thêm Cheese.

Lúc Tô lăng và Vân Bố cùng nhau rời khỏi trường thì cô nhận được tin nhắn của Tần Kiêu.

Chờ em ở cổng số 3.

Cô dừng bước, Vân Bố ngó đầu lại gần cũng nhìn thấy mấy chữ ở trên.

"Ủa? Đây là ai vậy." Cô ta nhìn chú thích cho hắn trên điện thoại của Tô Lăng: "Đồ khốn", suýt nữa là Vân Bố cười thành tiếng.

Bình thường lúc nói xấu người khác, Tô Lăng sẽ im lặng, bọn họ tám chuyện với nhau thì Tô Lăng luôn âm thầm lắng nghe. Nhưng người có thể khiến cô trực tiếp đặt chú thích là "Đồ khốn" thì hẳn người đó phải thật sự khốn á!

Tô Lăng cắn răng, không trả lời.

Vân Bố bỗng dưng thông minh, khô khốc cười một cái: "Tần... Cậu Tần?"

Tô Lăng nói: "Cậu đi ăn cơm trước đi."

Ấn tượng của Vân Bố về Tần Kiêu vẫn còn dừng lại tại cái ngày ở Vân Thượng Tinh Không, người đàn ông bừa bãi, ngang ngược và tàn bạo.

Vân Bố suy nghĩ một chút vẫn cảm thấy đáng sợ: "Hay Lăng Lăng à, cậu đừng đi."

"Anh ta ở cổng số 3."

Vân Bố hiểu, cổng số 3 là cổng có ít người ra vào nhất, nếu Tô Lăng không đi thì không chừng Tần Kiêu sẽ lập tức lái xe từ cổng số 1 số 2 vào tìm cô.

Bây giờ Tô Lăng mới ký hợp đồng với Tinh Thần, nếu bị người khác thấy có liên quan tới Tần Kiêu, mấy lời ở sau lưng sẽ vô cùng khó nghe.

"Lăng Lăng cậu yên tâm, nếu 8 giờ cậu chưa về thì tớ lập tức báo cảnh sát."

Tô Lăng bật cười: "Không có đáng sợ như vậy đâu, vừa khéo tớ có chuyện muốn nói với anh ta."

Cô thuận tay lấy khẩu trang vừa mua hai hôm trước ra đeo.

Lúc Tô Lăng đến cổng số 3 thì Tần Kiêu đang nghịch điện thoại, tay còn lại kẹp điếu thuốc.

Hắn nhìn chằm chằm màn hình, cau mày, không nghĩ tới thời gian ngắn ngủi đợi người mà tâm trạng hắn càng phiền não hơn nữa.

Tần Kiêu xem Hạ Tẩm gửi tới tình hình của mấy ngôi sao gần đây, Tinh Thần dựa vào nhà họ Đổng, sẽ hơi phiền phức nếu hắn muốn trực tiếp hủy bỏ hiệp ước.

Nhưng Tô Lăng vừa đến gần thì hắn đã lập tức nâng mắt lên.

Tô Lăng lấy khăn giấy từ túi xách ra, ngồi xổm xuống bên chân hắn rồi bọc tàn thuốc lại, sau đó đi cỡ 10m rồi vứt khăn giấy vào thùng rác.

Khi cô làm việc này, chẳng nói một lời.

Vốn dĩ Tần Kiêu cảm thấy bức bội ngột ngạt song khoảnh khắc cô đi đến chỗ hắn, ngẩng đầu nhìn hắn, hắn lại hết tức giận một cách khó hiểu.

Khuôn mặt đẹp đẽ của cô bị che đi phân nửa, chỉ lộ ra một đôi mắt trắng đen rõ ràng.

Đôi mắt kia sạch sẽ đơn thuần, bên trong phản chiếu bóng dáng của hắn.

Tần Kiêu còn chưa bắt đầu nói gì thì đã lúng túng vì đứng trước cổng trường người ta hút thuốc, đã thế còn vứt tàn thuốc lung tung.

Đầu ngón tay của hắn nóng tới phát đau, hắn dập thẳng điếu thuốc lên nắp xe, sau đó qua loa lấy khăn giấy ở ghế lái bao lại rồi ném vào trong.

Thôi, sau này không hút nữa.

"Lên xe." Giọng hắn hơi khàn.

Lần này Tô Lăng rất phối hợp, trực tiếp ngồi vào ghế phó lái.

Cô nhìn rõ Tần Kiêu tức giận nhưng lần này cô cũng hết sức tức giận. Mỗi người đều có ranh giới cuối cùng, Tần Kiêu không có tư cách làm phiền cuộc sống của cô.

Tần Kiêu chạy cả một quãng đường dài, Tô Lăng vẫn không nói chuyện với hắn."Tô Lăng." Hắn kiềm chế lửa giận: "Tháo khẩu trang ra đi."

Cô không lấy xuống mà quay đầu sang nhìn hắn.

Ánh mắt kia quá chuyên chú, nhịp tim Tần Kiêu không chịu được mà tăng lên, theo bản năng đạp thắng xe.

Hắn cảm thấy linh hồn của mình trở nên kích thích vì cái nhìn này của Tô Lăng, mang đến sự phấn khích, run rẩy yếu ớt. Hắn dừng xe lại, vươn tay kéo khẩu trang của cô xuống, cô không phản kháng, vẫn im lặng nhìn hắn.

Tần Kiêu tháo khẩu trang cô ra, bàn tay không kiềm nổi mà muốn sờ vào khuôn mặt tròn tròn của cô.

Lúc này cô nghiêng đầu.

Khi đó đã vào thu, hôm trước vừa mới mưa, trên đường vẫn còn mấy vũng nước đọng chưa khô, bầu không khí bừng sáng, đổi mới hoàn toàn. Cô mặc một cái áo khoác nhỏ màu trắng, cột đuôi ngựa, thoạt trông rất non nớt và nhỏ tuổi.

Tần Kiêu mặc âu phục, áo sơ mi, khuôn mặt hắn vốn đã lạnh lùng, khi nghiêm túc đứng đắn là một bộ dạng áo mũ chỉnh tề.

Hắn đã gần 28, lập tức trở thành đàn ông U30.

Hắn nhìn cô: "Tức giận sao?"

Rốt cuộc trong đôi mắt đen láy của Tô Lăng cũng không kìm được sự xúc động mà lộ rõ vẻ tức giận.

Thế mà hắn lại cười: "Tức cái gì?"

"Tổng giám đốc Tần không biết à?" Cô hỏi vặn, trên mặt cô thì bình tĩnh nhưng trong lòng đã đánh hắn chết mười ngàn lần.

Tần Kiêu khoác tay lên bánh lái, ngón tay thon dài, đốt ngón tay rõ ràng. Hắn nói: "Hủy hợp đồng với Tinh Thần đi."

Cô tức đến mức bật cười: "Không hủy, anh dứt khoát đánh chết tôi đi."

Hắn cau mày, có chút buồn bực: "Tô Lăng."

Cô học theo giọng điệu của hắn: "Nghe." Nhưng âm thanh của cô nũng nịu, Tần Kiêu nghe vào cảm thấy buồn cười.

Hắn không ngu, nghĩ đến việc Tô Lăng đã biết hắn đã động tay động chân vào chuyện "Mười Hai Năm Phong Trần".

Hắn bình tĩnh mở miệng: "Không phải em muốn diễn xuất sao? Hủy hợp đồng với Tinh Thần rồi ký với Thanh Ngu."
Tô Lăng tiếp lời: "Sau đó để tổng giám đốc Tần dễ dàng phong sát tôi hơn sao?"

Hắn cười: "Sẽ không, sẽ nâng đỡ em được chưa? Em muốn gì thì tôi cho cái đấy."

Tên lừa gạt! Đúng là đồ khốn lừa gạt! Chẳng qua Tô Lăng chỉ tức giận bình thường thôi, dù sao thời gian tức giận nhất vào mấy ngày trước cũng đã qua, cô tới đây chỉ muốn nói rõ với hắn, mà bây giờ thì thật sự muốn liều mạng với hắn.

Cô cực kỳ muốn mắng Tần Kiêu song bởi vì từ ngữ quá thiếu thốn nên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên, suýt chút nữa là tức tới phát khóc.

Tần Kiêu bị cô làm cho mềm lòng, hắn sợ cô thật sự khóc lên nên vươn tay sờ khóe mắt của cô. Tô Lăng đẩy tay hắn ra: "Không được chạm vào tôi!"

Hắn nheo mắt, dứt khoát không vòng vo với cô nữa: "Quay phim có gì tốt chứ?"

Giống hệt Trịnh Tiểu Nhã và Vạn Bạch Bạch vậy, dù là tuổi trẻ ôm được giải ảnh hậu nhưng vẫn phải cúi đầu làm người trước đám người ở giới thượng lưu bọn hắn.

Tô Lăng biết rằng nói phải trái với hắn không được. Cô cũng chả muốn nói phải trái đúng sai với Tần Kiêu: "Vậy tôi có gì tốt? Tổng giám đốc Tần cứ như chó thấy xương mà đuổi theo vậy."

Sắc mặt hắn đen đi: "Tô Lăng!"

Hắn niết gương mặt cô, Tô Lăng không kịp phản ứng, lúc phản ứng kịp thì hắn đã niết xong. Cô xấu hổ ôm mặt, trông như hận không thể cắn hắn một ngụm.

Tần Kiêu cười có chút ngang tàng: "Ừ, xương của em vừa thơm vừa mềm, chỗ nào cũng tốt."

Lỗ tai cô cũng lan tràn màu đỏ, sắp bị người đàn ông này làm cho tức xỉu.

Đã nói hắn là chó mà hắn còn có tâm trạng trêu chọc cô!

Không biết xấu hổ! Vô sỉ!

Tô lăng không chịu nổi khi ở với hắn nữa, cô đưa tay đụng tới cửa xe, kết quả bị Tần Kiêu khóa lại.

Cô kéo nửa ngày mới nhận ra, quay đầu nhìn thì thấy Tần Kiêu cười ná thở. Bỗng dưng Tô Lăng cảm thấy vô cùng tủi thân, cô muốn đánh chết hắn lắm luôn á!

"Anh mở cửa."

Tần Kiêu cong môi: "Hủy hợp đồng, ngoan."

Ngoan con mẹ anh!

Tô Lăng nói: "Trừ phi anh giết tôi." Nước mắt cô cũng sắp rơi xuống, cô biết bản thân mình vô dụng, cũng biết sống lại thêm mấy đời cũng chẳng đấu nổi loại người như Tần Kiêu.

Tâm tư hắn sâu, mở miệng toàn mấy chuyện hoang đường, lúc cô bị hắn lừa gạt còn ngu ngốc vây quanh hắn mà mang ơn đội nghĩa. Huống hồ gì hắn nham hiểm xảo trá, hèn hạ vô sỉ, cô có những suy nghĩ tiêu cực,  cả đời cũng không đấu lại hắn còn sống lại làm gì chứ?

Cô nuốt nước mắt, đã sai thì để nó sai luôn đi.

"Tần Kiêu, anh kiêu căng ngạo mạng, ích kỷ khốn nạn." Cô nghẹn ngào, lắp ba lắp bắp chửi người: "Tôi đã nói là ghét anh, loại người ngang ngược hống hách, nham hiểm cay độc như anh, ai thích anh thì bị mù rồi."

Khuôn mặt hắn bình tĩnh lắng nghe, có văn hóa có khác, mắng người đều dùng bốn chữ, giọng điệu còn mềm nhũn, đúng là không đau không ngứa, Tần Kiêu nhíu mày.

Cho đến khi ánh mắt Tô Lăng ủ dột, yên tĩnh nói ra lời trong lòng của cả hai đời: "Tôi sẽ không thích anh, thật sự sẽ không, chết cũng sẽ không. Anh buông tha cho tôi đi, cũng buông tha cho chính anh."

Rốt cuộc sắc mặt hắn cũng thay đổi.

Câu nói kia giống như cây dao vậy, đâm vào lòng dạ tường đồng vách sắt của hắn đến máu tươi đầm đìa.

Tôi sẽ không thích anh, chết cũng sẽ không.

...

Trà: Nếu rảnh thì mai mình ráng edit rồi up thêm 1 chương, hong thì tuần này chỉ có 2 chương thôi huhu =)))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước