MỊ QUÂN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mị quân - Chương 21 - Chương 25

Chương 15: Ngây thơ

Ôn Hiền mỉm cười đánh giá Thẩm Chiêu, nói: “Thật không nghĩ tới điện hạ lại có tính cách tốt đến nhường này, cũng với những lời truyền miệng bên ngoài quả thật không giống nhau.”

Thẩm Chiêu tiến lên vài bước, đôi mắt sáng ngời, biểu cảm chân thành bùi ngùi thở dài: “Dượng có điều không biết, ta gánh vác trọng trách giám quốc nhưng vẫn còn là thiếu niên, khó tránh khỏi uy vọng không đủ. Vì lo sợ không đủ năng lực áp chế các lão thần nên không thể không làm ra gương mặt nghiêm túc. Dần dà, bên ngoài liền xuất hiện những lời đồn đại không đúng sự thật. Kỳ thật a, con người của ta mềm lòng lại dễ nói chuyện. Sống chung lâu ngày, ngài sẽ biết.”

Ôn Hiền vừa lòng mà gật đầu, quét mắt một cái về phía nữ nhi bảo bối kiều diễm nhu mị đang đứng cạnh, đáy lòng bắt đầu tính toán, thử thăm dò hỏi: “Kia…… Điện hạ có mấy phòng thiếp thất a?”

Hỏi xong, trên mặt y xuất hiện vẻ thẹn thùng nói: “Thứ ta hỏi đến đường đột. Ta rời khỏi kinh thành đã lâu, đối với các sự kiện xảy ra bên trong Trường An biết rất ít. Hiện giờ nữ nhi sắp sửa đại hôn, ta rất quan tâm đến nàng. Vốn không nên mạo muội như thế, chỉ là thấy điện hạ rất thân thiết ôn hòa, nhất thời không nhịn được nên mới hỏi.”

Thẩm Chiêu vội xua tay: “Không sao.” Hắn mỉm cười nói: “Ta không có thiếp thất, chờ Sắt Sắt gả vào Đông Cung, nàng sẽ là Thái Tử Phi độc nhất vô nhị, mọi việc trong hậu cung đều do nàng định đoạt.”

Ôn Hiền gật đầu như gà con mổ thóc dường, cười đến xuân hoa xán lạn: “Con rể tốt, con rể tốt, mẫu thân của Sắt Sắt thật đúng là có mắt nhìn người.”

Sắt Sắt cùng Ôn Huyền Ninh liếc nhau, từng người yên lặng mà đem tầm mắt bay về phía ngọn cây.

Thái Tử điện hạ tính tình có tốt hay không bọn họ khó có thể nói rõ, nhưng diễn kịch thì thật sự là khá tốt.

**

Thẩm Chiêu cùng Sắt Sắt ước định, ngày mai giờ Thìn y sẽ tới đón Sắt Sắt, muốn cùng nàng gỡ rối cho xong nút thắt này.

Sắt Sắt đem việc này nói cho Lan Lăng công chúa, Lan Lăng công chúa lại nói: “Chúng ta Đại Tần tuy phong tục thông thoáng, không giống như Nam Sở lễ giáo nghiêm ngặt, đối nữ tử quy củ có thật nhiều, nhưng chung quy vẫn là có quy củ. Các ngươi sắp sửa thành thân, theo lý không nên gặp nhau.”

Nàng sờ sờ búi tóc mềm nhẵn của Sắt Sắt, mang chút sủng nịch dung túng cười nói: “Nhưng ngươi là nữ nhi của nương, kể cả không tuân thủ quy củ, thì có ai dám nói cái gì?”

Sắt Sắt từ buồn hóa vui, ngoan ngoãn mà chui vào trong lòng ngực mẫu thân.

Lan Lăng ôm nữ nhi, ngữ ý sâu thẳm nói: “Sắt Sắt, ngươi phải nhớ kỹ mặc kệ khi nào, nương mới là lớn nhất chỗ dựa của ngươi, ngươi chỉ cần ngoan ngoãn nghe nương nói, nương có thể giúp cho ngươi cả đời này đều có thể sống một cách nhẹ nhàng vui sướng.”

Sắt Sắt chỉ để ý đến câu nói cuối cùng của mẫu thân, thở phào một cái, đối với mấy lời trước đó của mẫu thân cũng không quá để trong lòng, chỉ vui sướng gật đầu, cái miệng nhỏ ngọt ngào: “Đó là tất nhiên, tất cả mọi việc con đều nghe theo lời mẫu thân.”

Lan Lăng rũ mắt nhìn nữ nhi mỹ mạo tuyệt trần, dịu dàng dễ bảo, một đôi mắt long lanh sạch sẽ giống như căn bản không hề chất chứa tâm sự gì, vừa nhìn liền thấy rõ tâm tư.

Vừa xinh đẹp lại vừa dễ khống chế.

Nàng thật sự vừa lòng, ý cười càng đậm sâu, vỗ về bên má của trắng nõn nhu nị nữ nhi, giống như có bao nhiêu yêu thương cũng không đủ.

Nắng sớm hơi yếu ớt, sương mỏng phiêu tán.

Sắt Sắt đem theo tỳ nữ từ cửa phủ phía tây bước ra, thấy phố xá sau hẻm vẫn còn chút u ám, cây cao sạch sẽ mềm mại tắm nắng sớm, dân cư thưa thớt, an tĩnh bình yên. Thẩm Chiêu mặc một bộ cẩm sam màu xanh lá đứng ở dưới cây dâu, lệnh cấm vệ toàn bộ lui ra ngoài xa, hai trượng để y đứng một mình, giống như một vị nguyệt thần thanh nhã cô độc, một vài tia nắng nhẹ âm thầm chiếu vào bên chân, làm cho người khác dâng lên một loại cảm giác xuất thần dụ hoặc mỹ vị nhân gian.

Thẩm Chiêu thấy nàng liền tiến lên, muốn nắm tay nàng, lại đột nhiên ý thức được đây là ở bên ngoài, liền đem tay lùi về, nói: “Hôm nay thời tiết không tồi.”

Sắt Sắt gật gật đầu, cực tự nhiên mà cùng y đứng sóng vai. Tỳ nữ thông minh nhanh chóng thối lui ra phía sau bọn họ, đến chỗ của Phó Tư Kỳ ở ngoài đứng cùng nhau.

“Ta nghĩ tới nghĩ lui, việc trước mặt rối rắm phức tạp, dù sao cũng phải từ từ mới giải quyết được. Việc cấp bách đó là phải đem vụ án Cao Sĩ Kiệt bị giết nhanh chóng phá giải.”
Sắt Sắt nhớ là y nói muốn kết thúc, không hề nghĩ rằng y thế nhưng lại nói đến chuyện vụ án nên có chút giật mình.

Thẩm Chiêu nói: “Chỉ có phá được án thì mới có thể chứng minh được Từ Trường Lâm trong sạch, mới có thể làm cho hắn mau chóng rời khỏi phủ Trưởng công chúa phủ, quay về Nam Sở .”

Sắt Sắt nhất thời đầu trầm, đang muốn giải thích nàng cùng Từ Trường Lâm quan hệ thật sự không phức tạp như vậy, lại thấy ánh mắt Thẩm Chiêu kiên định nhìn nàng, chậm rãi nói: “Ngươi lén lút đến biệt quán gặp hắn, lại đối với hôn sự kháng cự, trừ bỏ lý do vì một giấc mộng hoang đường thì còn không phải là vì hoài nghi ta cùng cô cô có chuyện gạt ngươi, muốn từ trong miệng Từ Trường Lâm lộ ra chút tin tức hay sao?”

Sắt Sắt hơi giật mình: “Hắn nói với ngươi?”

Thẩm Chiêu mỉm cười: “Không phải, là ta đoán.”

Sắt Sắt run rẩy, yên lặng đem thân mình nhích lùi dần về sau một chút, thầm nghĩ chuyện này làm sao mà cũng có thể đoán ra được chứ……

Thẩm Chiêu lại không để bụng, khoanh tay đi chậm, phong thái tao nhã hất tay áo lên khiến ngọc bội bên hông vang nhỏ, ôn nhu nói: “Chúng ta xác thật là có chuyện gạt ngươi. Cô cô không nói cho ngươi biết là bởi vì nàng có bàn tính của chính mình. Mà ta không nói cho ngươi biết là sợ ngươi không có sức lực tiếp nhận chuyện lớn như vậy……”

Nói đến đây, hắn đột nhiên dừng bước, quay đầu.

Trước mặt là quán trà lầu hai tầng, cờ khăn xanh đen lay động, mơ hồ có tiếng đàn sáo nhạc truyền ra.

Sắt Sắt ánh mắt nhìn về vị trí cuả mặt trời, buồn bực nói: “Mới canh giờ này, sao đã có chỗ bắt đầu ca xướng rồi?”

Thẩm Chiêu dẫn nàng đi vào, biểu tình lạnh nhạt, nói: “Mỗi dịp ngày mười lăm hoặc cuối tháng, quán trà này sẽ sẽ bắt đầu diễn kịch rối bóng từ sáng sớm đến tối mịt.”

Hai người đặt một gian ở trên lầu hai, Sắt Sắt từ hành lang gấp khúc nhìn xuống, tầng dưới cùng của tòa lầu lại không còn ghế trống nào. Sắt Sắt lắng tai nghe, giật mình lắp bắp kinh hãi. Vở kịch múa rối bóng này lại diễn lại cảnh trận chiến thất bại năm đó, Tống Ngọc trước trận chạy thoát, phản bội chủ tướng, bán nước cầu vinh.

Sắt Sắt thật cẩn thận nhìn sắc mặt Thẩm Chiêu, phát hiện y cũng không biểu hiện gì khác lạ, nàng thoáng nhẹ nhàng thở ra, đem tiểu nhị gọi tới, hỏi: “Đây là chuyện trong kinh tối kỵ, vì sao có người to gan như vậy, dám ở trước công chúng truyền xướng vở kịch này?”

Tiểu nhị là một tiểu hài tử mới hơn mười tuổi, thấy Sắt Sắt mỹ mạo kinh diễm nên cũng muốn xum xoe, quên luôn lời ông chủ dặn dò là không được lắm miệng, đè thấp thanh âm xuống nói: “Ngài là lần đầu tiên tới đây, có điều không biết. quán trà nhà chúng ta nhà đây là sản nghiệp của Kỳ Vương. Diễn viên múa rối bóng cũng là do ngài ấy tiêu tiền mời đến, mỗi tháng đều xướng đúng vào hai ngày, mấy năm nay đều như vậy. Người sáng suốt vừa thấy liền biết, đây là ngài ấy đang muốn phân cao thấp cùng vị chủ tử của Đông Cung kia ……”Sắt Sắt hướng hắn vẫy vẫy tay, quay đầu về phía Thẩm Chiêu thấp giọng nói: “Dưới chân Thiên tử, loại sự tình này bệ hạ có thể mặc kệ sao?”

Thẩm Chiêu nhìn nhân ảnh dưới màn sân khấu linh hoạt chuyển động, giống như xem đến nhập thần, thuận miệng nói: “Cũng từng quản, cũng từng đánh, nhưng đánh hắn xong hết thảy như cũ, hắn kiên quyết không thay đổi, rút cuộc cũng không thể bởi vì riêng chuyện này mà đem hắn xử tử được.”

Như thế.

Tính tình Thẩm Hi quả thật khó chịu, quật cường đến mười con trâu cũng kéo không nổi.

Nói đi nói lại, bất luận Tống Ngọc có hay không đi theo địch bán nước thì năm đó nếu không phải vì trấn chiến đó thất bại, Lê Uyên chết trận, Thẩm Hi mất đi ông ngoại chiến công rực rỡ, quyền thế ngập trời. Bằng thân phận trưởng tử của hắn cùng quyền lực của mẫu tộc nếu như vẫn được duy trì thì vị trí Thái Tử kia chắc chắn thuộc về tay hắn rồi.

Hiện giờ gà bay trứng vỡ không nói, còn phải giương mắt nhìn người đệ đệ chảy trong người huyết mạch của kẻ thù ngồi lên vị trí vốn thuộc về hắn, hắn nảy sinh lòng oán khí cũng là bình thường.

Sắt Sắt không khỏi thở dài.

Thẩm Chiêu quay lại nhìn nàng, chậm rãi nói: “Ta đã quyết định muốn phá án Cao Sĩ Kiệt một án, ta muốn đi xem những nơi hắn lúc sống đã từng đi qua xem lại một lần. Ngày hắn bị sát hại đã tới quán trà này, nghe qua vở kịch này. Sắt Sắt, ta khuyên ngươi cũng cẩn thận nghe một chút, không cần khiến chính mình trở thành người ngoài cuộc, ngươi vốn dĩ không phải người ngoài cuộc.”

Sắt Sắt buồn bực, khó hiểu nhìn về phía Thẩm Chiêu, thấy ánh mắt y nhẹ nhàng dừng ở trên đài, nói: “Có một số việc, đứng ngoài cuộc xem chỉ là một chuyện, lúc thực sự đối lặt lại là một chuyện khác. Chân tướng mà  ngươi muốn biết rõ, có lẽ ngươi không chắc có thể thừa nhận được……”

Tiếng chiên trống đột ngột vang lên làm Thẩm Chiêu đang nói đột nhiên im bặt.

Trên đài diễn bày ra đủ loại nhân tình thế thái, buồn vui tan hợp.

Mười vạn đại quân binh bại như núi đổ, xương trắng chất đống, tướng sĩ che mặt khóc, tên đầu sỏ sợ tội tự sát, gia quyến theo đó toàn bộ bị tru di.

Sắt Sắt trong lòng có chút khổ sở, tổng kết: “Đây là bi kịch, tất cả mọi người đều thua, không có người thắng.”

“Có người thắng.”

Thẩm Chiêu nhìn lên sân khấu kịch, biểu tình nhạt nhẽo, thanh âm không hề gợn sóng: “Bùi gia, Lan Lăng công chúa.”

Hắn khóe môi hơi nhếch lên, mang theo một chút hài hước: “Diễn chung quy là diễn, không thể mọi mặt chu đáo. Bên ngoài câu chuyện này, năm đó hai đại thế lực mẫu tộc đề rơi đài, người có lợi nhiều nhất còn không phải là Lan Lăng công chúa cùng Bùi gia sao?”

“Bọn họ thu hết quyền lực trong tay cũng đủ đắc ý, việc lập trữ quân đại sự đều phải được bọn họ tán thành.”

Sắt Sắt nhìn sườn mặt tuyệt diễm lạnh lùng của y, trầm mặc thật lâu sau mới nói: “Ngươi hoài nghi mẫu thân ta cùng Bùi gia hãm hại Tống Ngọc tướng quân…… Ngươi có chứng cứ không?”

Thẩm Chiêu quay đầu nhìn nàng, “Ta không có, nhưng ta nghĩ Cao Sĩ Kiệt có.”

Người dịch: Huyền Trang


Chương 15-2: Ngây thơ 2

“Cái gì?” Sắt Sắt ngạc nhiên.

“Ta đã xem qua hồ sơ đại ca trình lên, thời điểm màn đêm buông xuống ở yến lâu, Cao Sĩ Kiệt đã gặp người từng là thủ hạ của cô cô -  Nguyễn Thu Hòa, hai người ở trong phòng mật đàm một canh giờ. Khi tùy tùng của Cao Sĩ Kiệt đi vào đưa trà, có nghe được mấy câu ngắt quãng, về: Chứng cứ, Tống gia, Lan Lăng công chúa.”

“Ta đoán, Nguyễn Thu Hòa phản bội cô cô, lo lắng bị giết, liền muốn tìm được chứng cứ trong tay Cao Sĩ Kiệt, muốn dùng nó lật đổ Lan Lăng công chúa, như vậy hắn liền có thể kê cao gối mà ngủ.”

Sắt Sắt nghi hoặc: “Nhưng nếu thật sự laf như thế, vậy thì trong tay Nguyễn thị cũng phải có đồ mà Cao Sĩ Kiệt muốn có, bằng không hắn dựa vào cái gì…… Tống cô nương!”

Sắt Sắt ngẫm nghĩ thêm một lúc, càng thêm khẳng định: “Nguyễn thị từng là cận thần mà mẫu thân cực kỳ nể trọng, hắn có cơ hội thám thính bí mật trong phủ công chúa, hắn nhất định là biết Tống cô nương đang ở đâu.”

“Cao Sĩ Kiệt phải dùng chứng cứ trong tay chính mình đổi lấy nữ nhi của chủ cũ - Tống cô nương.”

Thẩm Chiêu thần sắc phức tạp nhìn Sắt Sắt, đáy mắt lưu chuyển muôn vàn tình sắ phức tạp, cuối cùng chung quy vẫn quay về vẻ trầm tĩnh, còn mang theo chút cả giận: “Đến việc này mà Từ Trường Lâm cũng nói co ngươi biết, các ngươi quan hệ thật đúng là không bình thường.”

Sắt Sắt trầm mặc một lát, biểu tình nghiêm túc nói: “A Chiêu, ta cảm thấy chúng ta là đang đàm luận chính sự, thái độ hẳn là nghiêm túc, ngôn ngữ hẳn là cô đọng, nhưng ngươi lại muốn ghen tuông như vậy, vô cớ gây rối, đến bao giờ mới có thể tìm ra manh mối?”

Thẩm Chiêu biểu tình ở trên mặt tức thì cứng ngắc.

Nàng thế nhưng lại còn ghét bỏ hắn!

Trên đài biểu diễn sắp diễn xong rồi, trong lúc cả gian phòng đang yên tĩnh thì ở gian cách vách có người nghị luận: “Diễn chung quy là diễn, cũng không dám diễn đến cuối cùng. Không diễn đến cháu ngoại Tống Ngọc là đương kim Thái Tử. Hắn vì đế vị mà không dám lật lại vụ án của Tống gia để sửa lại án sai. Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng nhìn hiện tại là tội nhân, tương lai thế nào thật đúng là không thể biết được đâu.”

“Lại phải nói vị đương kim điện hạ này thật đúng là lợi hại, ẩn nhẫn chờ vụ bê bối lắng xuống, không hiện sơn không lộ thủy, còn có thể yên ổn ngồi vững trong Đông Cung.”

“Hắn có gì mà lợi hại chứ, là Lan Lăng công chúa lợi hại. Vị nữ trung hào kiệt này tuyển ai là Thái Tử thì người đó chính là Thái Tử. Ngươi không nghe nói là vị đó muốn đem nữ nhi gả đến Đông Cung à. Nhìn xem nhân gia người ta mưu tính hành sự bày binh bố trận, mới thật sự là vọng mắt trông xa, xuống tay lưu loát.”

“Cũng không hẳn vậy, Thái Tử cũng là nhi tử do Bùi Hoàng Hậu dưỡng ở dưới gối, Bệ hạ cũng phải cho Bùi gia vài phần thể diện.”

“Nhưng Ta nghe nói, năm đó Tống Quý Phi là tự sát, chính là vì để có thể làm cho nhi tử không có mẹ ruột, để cho Hoàng Hậu thu dưỡng. Tống gia thật không hổ là võ môn thế gia, mọi chuyện muốn làm đều có thể làm đén tàn nhẫn.”

“Hắc, ngươi nói…… Là tự sát, ta thấy vẫn là bị người bức tử……”

Sắt Sắt đang châm trà, chẳng qua là mấy câu chuyện buôn miệng, từ nhỏ nàng đã nghe quá nhiều, sớm đã không còn để trong lòng. Nhưng nay nghe bọn họ nhắc đến Tống Quý Phi, nàng bỗng nhiên nhớ tới đêm đó Bùi Nguyên Hạo ở trong mật thất buột miệng thốt ra câu: Cũng đừng quên năm đó Tống Quý Phi là chết như thế nào.

Tay nàng run lên, nước trong ấm nóng bỏng theo miệng ấm trà chảy ra, bắn vài giọt lên trên cổ tay nàng. Nàng giật mình đau đớn, khẽ rên len một tiếng, đem ấm trà ném ra.

Thẩm Chiêu vội đi kéo tay áo nàng lên.

May mà, chỉ là bắn chút bọt nước ở trên cổ tay, hơi hơi sưng đỏ, không có trở ngại.

Thẩm Chiêu thổi thổi cho nàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía gian phòng cách vách, lôi kéo Sắt Sắt đứng dậy, nói: “Vở diễn cũng không sai biệt lắm, chúng ta đi nơi khác đi.”

Hai người theo Bình Khang Phường bước chậm, Thẩm Chiêu nhìn vẻ mặt Sắt Sắt mất hồn mất vía, nói: “Ta đã nói rồi, ngươi nhất định không thừa nhận được chân tướng, mới đến này một bước liền thành ra bộ dáng như vậy ……”

Sắt Sắt ngẩng đầu: “Ta đây nếu là thật thừa nhận không được thì phải làm thế nào?”

Thẩm Chiêu hơi hơi mỉm cười: “Còn có thể nào? Ngươi chỉ còn cách tránh ở phía sau ta, để ta thay ngươi che mưa chắn gió.”

Sắt Sắt nhìn bộ dáng hắn tuấn dật thản nhiên mỉm cười, trong lòng ngứa ngáy một hồi, lấy tay áo rộng che lấp, lặng lẽ gãi gãi lòng bàn tay hắn, nói: “Ngươi như vậy thật đúng là rất đáng yêu.”

Bị đùa giỡn Thẩm Chiêu lười nhác nhìn mắt Sắt Sắt, nói: “May mắn ngươi là một cô nương gia, có lễ giáo ước thúc, bằng không, nếu là một lang quân, chắc chắn sẽ là một tên lãng tử phong lưu sớm ba chiều bốn, thấy người liền yêu, là một tên hoa tâm đại củ cải.”Sắt Sắt không biết xấu hổ mà cười rộ lên, mềm mại ngọt ngào nói: “Sao có thể như vậy được? Ta bảo đảm, yêu cũng là ngươi, thương cũng là ngươi, người khác ai cũng không thể sánh bằng ngươi.”

Thẩm Chiêu như cũ không dao động, phá lệ cực kỳ tỉnh táo mà tổng kết: “Ôn Sắt Sắt ngươi là quỷ gạt người.”

Dứt lời, đem nàng đẩy mạnh đến trước cẩm tú phường, nói: “Để lão gia ta cho ngươi đổi sang nam trang, ta mang ngươi vào yến lâu đi dạo.”

Sắt Sắt lập tức nuốt hạ nước miếng, hai mắt tỏa sáng: “Yến lâu, ta nghe nói nơi đó đặc biệt có nhiều tiểu tỷ tỷ xinh đẹp a.”

Người dịch: Huyền Trang

- -- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 15.2: Ngây thơ

“Cái gì?” Sắt Sắt ngạc nhiên.

“Ta đã xem qua hồ sơ đại ca trình lên, thời điểm màn đêm buông xuống ở yến lâu, Cao Sĩ Kiệt đã gặp người từng là thủ hạ của cô cô -  Nguyễn Thu Hòa, hai người ở trong phòng mật đàm một canh giờ. Khi tùy tùng của Cao Sĩ Kiệt đi vào đưa trà, có nghe được mấy câu ngắt quãng, về: Chứng cứ, Tống gia, Lan Lăng công chúa.”

“Ta đoán, Nguyễn Thu Hòa phản bội cô cô, lo lắng bị giết, liền muốn tìm được chứng cứ trong tay Cao Sĩ Kiệt, muốn dùng nó lật đổ Lan Lăng công chúa, như vậy hắn liền có thể kê cao gối mà ngủ.”

Sắt Sắt nghi hoặc: “Nhưng nếu thật sự laf như thế, vậy thì trong tay Nguyễn thị cũng phải có đồ mà Cao Sĩ Kiệt muốn có, bằng không hắn dựa vào cái gì…… Tống cô nương!”

Sắt Sắt ngẫm nghĩ thêm một lúc, càng thêm khẳng định: “Nguyễn thị từng là cận thần mà mẫu thân cực kỳ nể trọng, hắn có cơ hội thám thính bí mật trong phủ công chúa, hắn nhất định là biết Tống cô nương đang ở đâu.”

“Cao Sĩ Kiệt phải dùng chứng cứ trong tay chính mình đổi lấy nữ nhi của chủ cũ - Tống cô nương.”

Thẩm Chiêu thần sắc phức tạp nhìn Sắt Sắt, đáy mắt lưu chuyển muôn vàn tình sắ phức tạp, cuối cùng chung quy vẫn quay về vẻ trầm tĩnh, còn mang theo chút cả giận: “Đến việc này mà Từ Trường Lâm cũng nói co ngươi biết, các ngươi quan hệ thật đúng là không bình thường.”

Sắt Sắt trầm mặc một lát, biểu tình nghiêm túc nói: “A Chiêu, ta cảm thấy chúng ta là đang đàm luận chính sự, thái độ hẳn là nghiêm túc, ngôn ngữ hẳn là cô đọng, nhưng ngươi lại muốn ghen tuông như vậy, vô cớ gây rối, đến bao giờ mới có thể tìm ra manh mối?”Thẩm Chiêu biểu tình ở trên mặt tức thì cứng ngắc.

Nàng thế nhưng lại còn ghét bỏ hắn!

Trên đài biểu diễn sắp diễn xong rồi, trong lúc cả gian phòng đang yên tĩnh thì ở gian cách vách có người nghị luận: “Diễn chung quy là diễn, cũng không dám diễn đến cuối cùng. Không diễn đến cháu ngoại Tống Ngọc là đương kim Thái Tử. Hắn vì đế vị mà không dám lật lại vụ án của Tống gia để sửa lại án sai. Ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây, đừng nhìn hiện tại là tội nhân, tương lai thế nào thật đúng là không thể biết được đâu.”

“Lại phải nói vị đương kim điện hạ này thật đúng là lợi hại, ẩn nhẫn chờ vụ bê bối lắng xuống, không hiện sơn không lộ thủy, còn có thể yên ổn ngồi vững trong Đông Cung.”

“Hắn có gì mà lợi hại chứ, là Lan Lăng công chúa lợi hại. Vị nữ trung hào kiệt này tuyển ai là Thái Tử thì người đó chính là Thái Tử. Ngươi không nghe nói là vị đó muốn đem nữ nhi gả đến Đông Cung à. Nhìn xem nhân gia người ta mưu tính hành sự bày binh bố trận, mới thật sự là vọng mắt trông xa, xuống tay lưu loát.”

“Cũng không hẳn vậy, Thái Tử cũng là nhi tử do Bùi Hoàng Hậu dưỡng ở dưới gối, Bệ hạ cũng phải cho Bùi gia vài phần thể diện.”

“Nhưng Ta nghe nói, năm đó Tống Quý Phi là tự sát, chính là vì để có thể làm cho nhi tử không có mẹ ruột, để cho Hoàng Hậu thu dưỡng. Tống gia thật không hổ là võ môn thế gia, mọi chuyện muốn làm đều có thể làm đén tàn nhẫn.”

“Hắc, ngươi nói…… Là tự sát, ta thấy vẫn là bị người bức tử……”

Sắt Sắt đang châm trà, chẳng qua là mấy câu chuyện buôn miệng, từ nhỏ nàng đã nghe quá nhiều, sớm đã không còn để trong lòng. Nhưng nay nghe bọn họ nhắc đến Tống Quý Phi, nàng bỗng nhiên nhớ tới đêm đó Bùi Nguyên Hạo ở trong mật thất buột miệng thốt ra câu: Cũng đừng quên năm đó Tống Quý Phi là chết như thế nào.

Tay nàng run lên, nước trong ấm nóng bỏng theo miệng ấm trà chảy ra, bắn vài giọt lên trên cổ tay nàng. Nàng giật mình đau đớn, khẽ rên len một tiếng, đem ấm trà ném ra.

Thẩm Chiêu vội đi kéo tay áo nàng lên.

May mà, chỉ là bắn chút bọt nước ở trên cổ tay, hơi hơi sưng đỏ, không có trở ngại.

Thẩm Chiêu thổi thổi cho nàng, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía gian phòng cách vách, lôi kéo Sắt Sắt đứng dậy, nói: “Vở diễn cũng không sai biệt lắm, chúng ta đi nơi khác đi.”

Hai người theo Bình Khang Phường bước chậm, Thẩm Chiêu nhìn vẻ mặt Sắt Sắt mất hồn mất vía, nói: “Ta đã nói rồi, ngươi nhất định không thừa nhận được chân tướng, mới đến này một bước liền thành ra bộ dáng như vậy ……”

Sắt Sắt ngẩng đầu: “Ta đây nếu là thật thừa nhận không được thì phải làm thế nào?”

Thẩm Chiêu hơi hơi mỉm cười: “Còn có thể nào? Ngươi chỉ còn cách tránh ở phía sau ta, để ta thay ngươi che mưa chắn gió.”

Sắt Sắt nhìn bộ dáng hắn tuấn dật thản nhiên mỉm cười, trong lòng ngứa ngáy một hồi, lấy tay áo rộng che lấp, lặng lẽ gãi gãi lòng bàn tay hắn, nói: “Ngươi như vậy thật đúng là rất đáng yêu.”

Bị đùa giỡn Thẩm Chiêu lười nhác nhìn mắt Sắt Sắt, nói: “May mắn ngươi là một cô nương gia, có lễ giáo ước thúc, bằng không, nếu là một lang quân, chắc chắn sẽ là một tên lãng tử phong lưu sớm ba chiều bốn, thấy người liền yêu, là một tên hoa tâm đại củ cải.”

Sắt Sắt không biết xấu hổ mà cười rộ lên, mềm mại ngọt ngào nói: “Sao có thể như vậy được? Ta bảo đảm, yêu cũng là ngươi, thương cũng là ngươi, người khác ai cũng không thể sánh bằng ngươi.”

Thẩm Chiêu như cũ không dao động, phá lệ cực kỳ tỉnh táo mà tổng kết: “Ôn Sắt Sắt ngươi là quỷ gạt người.”

Dứt lời, đem nàng đẩy mạnh đến trước cẩm tú phường, nói: “Để lão gia ta cho ngươi đổi sang nam trang, ta mang ngươi vào yến lâu đi dạo.”

Sắt Sắt lập tức nuốt hạ nước miếng, hai mắt tỏa sáng: “Yến lâu, ta nghe nói nơi đó đặc biệt có nhiều tiểu tỷ tỷ xinh đẹp a.”

Người dịch: Huyền Trang

Chương 16: Say rượu

Hiện giờ vừa qua buổi trưa, còn không tới giờ mở cửa đón khách, Yến lâu trong ngoài phá lệ yên tĩnh, thỉnh thoảng có mấy tiểu tỳ nữ đảo qua đảo lại rửa mặt đổ nước, ước chừng là các cô nương mới vừa rời giường, đang trang điểm.

Tú bà thấy Sắt Sắt cùng Thẩm Chiêu quần áo lụa là, dung mạo tuyệt mỹ, khí chất ung dung cao quý, tùy tùng phô trương thanh thế. Đoán rằng người tới là khách quý giàu có nên vội xốc dậy tinh thần, ân cần mà chiêu đãi.

Thẩm Chiêu đã từ bản tấu của vụ án mà Thẩm Hi trình lên biết được, khi màn đêm buông xuống, Cao Sĩ Kiệt là ở gian phòng lầu hai tiếp khách. Mà tại nơi phong nguyệt này chia cấp bậc rất rõ ràng, những cô nương tầm thường chỉ có thể ở trong sương phòng tại lầu một, mấy gian tú phòng ít ỏi ở lầu hai là để lại cho Hồng cô nương.

Bởi vậy, đêm đó có cơ hội tiếp xúc gần gũi Cao Sĩ Kiệt cũng chỉ có mấy người như vậy.
Ba thỏi vàng là có thể gọi tới toàn bộ.

“Người đó hình như thân thể không tốt, luôn luôn ho khan, tới cũng không gọi cô nương, chỉ đưa ra giá cao muốn một gian sương phòng ở lầu hai, nói là muốn gặp người quan trọng.”

“Hắn gặp không chỉ một người, lại còn không phải là đồng thời cùng gặp một lúc mà là người trước đi rồi người sau mới tới. Sau đó khi người cuối cùng rời khỏi, tùy tùng thấy hắn chậm chạp mãi không ra mới đẩy cửa đi vào xem, kết quả người sớm chết rồi.”

“Aiii, người của Kiến Chương doanh đem chúng ta mang đi hỏi bao nhiêu lần, nghe nói đến bây giờ vẫn còn chưa có phá được án……”

Các cô nương tựa như chim sẻ, ngươi một câu ta một câu, ríu rít, một số lại vừa cắn hạt dưa, vừa búi tóc. Làm cho phòng khách vừa rồi còn quá mức trống vắng nháy mắt đã náo nhiệt hẳn lên.

Thẩm Chiêu nghe các nàng nói, ánh mắt nhíu chặt, lâm vào trầm tư.

Chờ đến khi hắn phục hồi lại tinh thần thấy bên cạnh mình đãn không còn bóng người, những cô nương hoa hòe lộng lẫy đó toàn bộ đều tiến đến bên người Sắt Sắt.

Các cô nương chỉ thấy hai vị này lang quân lớn lên đều tuấn mỹ như tiên, nhưng một người thì quá mức cô lãnh, cả người giống như núi băng, xa cách ngàn dặm. Người còn lại thì trái ngược, luôn cười tủm tỉm, nhìn ngó khắp nơi giống như đối với cái gì cũng đều tò mò đều thích, nhìn qua là một tiểu thiếu niên trắng nõn mềm ấm, nhu hòa dễ thân, làm người ta nhịn không được muốn thân cận.

Một cô nương ngắt một quả nho đút cho Sắt Sắt, lấy quạt tròn che miệng, cười duyên nói: “Công tử lạ mặt, trước kia chưa từng đến đây đúng không. Ta gảy đàn tỳ bà rất tốt, công tử không bằng theo ta đi vào trong phòng, để ta đàn cho ngài nghe một khúc.”

Còn chưa chờ Sắt Sắt trả lời, một cô nương khác đã vội chạy đến lôi kéo tay Sắt Sắt, giọng nói êm ái: “Tỳ bà có cái gì dễ nghe, ta nhảy máu rát đẹp, công tử tới trong phòng ta, ta nhảy cho ngài xem……”

Còn chưa tranh giành xong, đột nhiên ở giữa xuất hiện một cánh tay áo xen vào, túm lấy cổ áo Sắt Sắt, đem nàng từ trong đống son phấn xách ra ngoài.

Thẩm Chiêu lạnh mặt, ánh mắt gườm gườm quét một vòng xung qunh các cô nương đang muốn tiến lên cùng hắn đoạt người, những cô nương đó bị hắn uy hiếp, không dám lỗ mãng, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trở về.

“Buổi tối hôm đó có chuyện gì khác thường không?”

Các cô nương cúi đầu trầm tư một lát, trong đó có một người nói: “Có một chút nhưng thật ra cũng không tính là kỳ quái. Tú bà thấy là khách hàng lớn, muốn tặng hắn một hồ rượu ngon, người đó lại không cần, chỉ nói muốn mượn thêm ly rượu bằng bạch ngọc.”

Thẩm Chiêu biểu tình cứng lại, điểm này có trong hồ sơ không có nhắc đến……

Hắn hỏi: “Ngươi có khai báo chuyện này cho Kiến CHương doanh không?”

Cô nương nói: “ Có a, Kỳ Vương điện hạ nói đây không phải là chuyện gì quan trọng, người Nam Sở đều tự đề cao chính mình, cảm thấy rượu của chúng ta không bằng bọn họ nên khinh thường uống thôi.”

Chính là…… Thẩm Chiêu nhớ rõ, ở trong danh sách vật chứng cũng không có xuất hiện chung rượu hay đồ vật linh tinh.

Nếu là tự mang theo rượu, kia chắc hẳn không thể là dùng tay mang tới.

Thẩm Chiêu lại hỏi: “Đêm đó có người nào vào trong phòng động vào đồ vật không?”

Cô nương “xuýt xoa” một tiếng: “Một khi phát hiện ra người đã chết, tùy tùng của Cao đại nhân liền đem cửa phòng đóng đến kín mít, chúng ta chính là muốn động cũng không động vào được a.”

Thẩm Chiêu rũ xuống lông mi, suy nghĩ sâu xa.

Sắt Sắt để sát vào hắn, hạ giọng nói: “Đây là chuyện gì quan trọng sao?”

Thẩm Chiêu đem nàng túm đến một bên, tính tình nhẫn nại nói: “Ngươi có còn nhớ lúc án mạng mới xảy ra, bên trong biệt quán đóng cửa đã mất tích một gã sai vặt không.”Sắt Sắt đương nhiên nhớ rõ, Bát cữu cữu cùng Thẩm Dương kia hai người lớn nhỏ hỗn đản, còn muốn đem sự việc đổ lên trên người nàng.

Thẩm Chiêu tiếp tục nói: “Gã sai vặt này là người phụ trách quản lý vật phẩm tùy thân của Cao Sĩ Kiệt, chung rượu…… vật phẩm tùy thân, việc này nhất định không phải trùng hợp…… Chính là, như thế nào làm được……”

Thẩm Chiêu trước mắt sáng ngời, túm một cái cô nương sang một bên, thấp giọng đề ra nghi vấn vài câu. Đến khi trở lại bên người Sắt Sắt, trên mặt hắn nghi ngờ đã tiêu tan hết, tràn đầy thông thấu hiểu rõ.

Hắn phất tay áo nói: “Ta đac biết chuyện là như thế nào.”

“A?” Sắt Sắt kinh ngạc: “Thẩm Hi nhảy nhót lung tung lăn lộn nửa tháng, liền đến một chút manh mối còn không tra ra, ngươi cứ như vậy…… Liền phá án?”

Thẩm Chiêu nhướng mày: “Ta với đại ca cùng đẳng cấp sao?”

Sắt Sắt nghĩ thầm, không phải…… Nếu như đem cái đồ ngốc kia cùng ngươi giam vào trong một cái lồng sắt, không đến một nén nhang là ngươi có thể đem hắn bán đi rồi.

Nàng nâng má, ngoan ngoãn cười: “Không phải, ngươi so với hắn đẹp hơn nhiều.” Sắt Sắt suy nghĩ một lát, lại cảm thấy không đúng: “Nhưng mà, bệ hạ biết rõ hắn không có năng lực này, vì sao lại để cho hắn phá án?”

Không chờ cho Thẩm Chiêu trả lời, phòng khách trên hành lang truyền đến một thanh âm thanh thấu lảnh lót: “Khách quan, mau tới nếm thử đào hoa nhưỡng của chúng ta. Người Nam Sở kia không biết nhìn hàng, rượu này của chúng ta chính là độc nhất vô nhị ở Trường An, uống một ngụm xuống cả người sẽ cảm giác bồng bềnh như tiên.”

Sắt Sắt vươn tay đem nhanh chóng đem chum rượu bằng sứ trắng ôm vào trong lòng ngực, mặt đầy cảnh giác nhìn Thẩm Chiêu, nói: “Ngươi không được uống, tửu lượng ngươi quá kém, không thể say ở bên ngoài.”

Thẩm Chiêu nắm cổ tay của nàng, đem chung rượu đoạt lấy, cười nói: “Ta muốn uống, ta hôm nay cao hứng, phá án xong là có thể đem ôn thần Từ Trường Lâm kia tiễn đi, hắn sẽ không thể tranh đoạt ngươi với ta.”

Sắt Sắt bất đắc dĩ nói: “Ngươi muốn ta nói bao nhiêu lần đây, chúng ta không có quan hệ……”

Các cô nương đứng ở cuối bàn khe khẽ nói nhỏ, nghị luận hai nam nhân này nghe qua hình như quan hệ không bình thường chút nào……

Hoặc là bởi vì sợ hãi Thẩm Chiêu, hoặc là cảm thấy Sắt Sắt không ổn lắm nên các nàng tránh xa một chút, mấy cô nương vừa rồi đối với nàng còn đang nhiệt tình thì giờ ngồi đến rất xa, dọn ra cầm cổ tỳ bà, tấu nhạc ca vũ.

Mới đầu Sắt Sắt còn có thể khuyên Thẩm Chiêu vài câu, Thẩm Chiêu nói: “Ngươi ở đây, Phó Tư Kỳ cũng ở đây, nếu ta say các ngươi liền đưa ta trở về. Mấy ngày nay trong lòng ta bị đè nén, muốn say rồi lại không dám say, khó khăn giải quyết chuyện này, ngươi cũng đừng quản ta……”
Cứ như vậy một ly tiếp một ly, trên gương mặt trắng nõn tuấn dật của Thẩm Chiêu chậm rãi lộ ra đỏ ửng, ánh mắt hắn mê ly, thêm mấy phần mờ mịt, mông lung mà nhìn về phía Sắt Sắt.

“Ta thật sự yêu thích ngươi, muốn cho ngươi cả đời này được ngây thơ hồn nhiên, đơn thuần vui sướng…… Từ sau khi mẫu thân chết, ta bị ân oán năm xưa đè ép gần mười năm, ta phải chịu biết bao nhiêu thống khổ, ta không muốn để cho ngươi cũng giống như ta, như vậy thì có gì sai?”

Hắn hai mắt đẫm lệ lả lướt mà nói hết tâm sự, Sắt Sắt nội tâm không hề gợn sóng.

Nàng đã quá quen thuộc bộ dáng uống rượu phát điên này của hắn rồi.

Trước đây mỗi khi uống say, nếu hắn không phải ôm nàng nói “Biểu tỷ, chúng ta bỏ trốn đi, không bao giờ đã trở lại”, thì chính là lôi kéo nàng bò lên nóc nhà, nói “Nhân thế quá gian nan quá thống khổ, ta muốn mang theo ngươi bay lên trời cao làm thần tiên quyến lữ”.

Ai có thể nghĩ đến Thái Tử điện hạ bề ngoài thanh lãnh, sát phạt quả quyết khi uống say lại trở thành bộ dạng như vậy.

Nhận thấy Sắt Sắt thờ ơ với mình, Thẩm Chiêu nóng nảy, uống thêm một ngụm rượu, thẹn quá hóa giận nói: “Ngươi chính là cái đồ vô tâm! Từ nhỏ là ngươi dụ dỗ ta trước, ngươi nói ta lớn lên rất đẹp, là tiểu mỹ nam tử, ngươi thích ta nhất. Ta tưởng thật, ta muốn ở bên ngươi suốt quãng đời còn lại, nhưng sau đó ngươi lại đổi ý. Ngươi không có mơ thấy giấc mộng, ngươi chỉ muốn lấy cớ đem ta ném đi, còn lén lút đi gặp Từ Trường Lâm, ngươi có biết hay không, hắn là muốn đến mang ngươi đi……”

Trước mắt bao người bị tố cáo, Sắt Sắt cảm thấy da mặt bắt đầu nóng lên, đầu óc một trận hỗn loạn, vội tiến đến che lại miệng hắn: “Ngươi đừng có nói bậy!”

Thẩm Chiêu say đến lắc lư, sau khi bị nàng che miêng, thân thể nghiêng trái đổ phải giống như con diều bị đứt dây chao đảo.

Phó Tư Kỳ thấy thế liền tiến lên vỗ về Thẩm Chiêu lung lay sắp đổ, hướng Sắt Sắt cả giận nói: “Công tử nhà của chúng ta có câu nào là nói bậy? Quý…… Cô nương ngươi từ trước đến rót cho công tử không biết bao nhiêu là mật ngọt, hại hắn có bao nhiêu si mê chấp niệm đều phó thác hết lên ngươi. Hiện giờ ngươi lại đối với hắn lúc gần lúc xa, lúc ấm lúc lạnh. Ngươi cũng biết, mấy ngày nay ngươi náo loạn muốn từ hôn, công tử nhà ta trên mặt biểu hiện coi như không có gì nhưng sau lưng có biết bao nhiêu thương tâm. Ngươi đây là cái đồ bội tình bạc nghĩa, phụ lòng, đùa bỡn tình cảm của người khác!”

Sắt Sắt vừa định biện bạch thì bên tai vang lên một thanh âm đứt đoạn chói tai. Khúc nhạc đang lả lướt đột nhiên im bặt, cô nương mới vừa rồi lột quả nho cho nàng nay đang hùng hổ từ trước cầm án đi tới.

Tay áo nàng buông xuống, chống eo, từ trên nhìn xuống Sắt Sắt, nói: “Ta đã nghe hết tất cả mọi chuyện rồi, nguyên lai ngươi một cô nương a, lại còn là một cô nương rất không đàng hoàng. Người ta đều nói nữ tử thâm tình lang quân phụ bạc, đến tay các ngươi vừa hay lại đảo ngược lại rồi. Một người lang quân như vậy a, phong hoa tuyệt thế như vậy, lại đối với ngươi si tâm như thế, ngươi lại làm thương tổn hắn, ngươi thế mà cũng có thể ra tay cho được!”

Một phen mắng chửi này rào rào hữu lực, từng câu từng chữ như vạn tiễn xuyên tâm.
Sắt Sắt gục xuống hạ đầu, cảm thấy chính mình có chút ủy khuất: “Các ngươi không biết, khi còn nhỏ hắn luôn rầu rĩ không vui, ta nghĩ phải nói gì đó tốt hơn cho hắn nghe để dỗ hắn vui vẻ. Ai ngờ nói cái gì khác đều không được, chỉ khi ta nói ‘ ta thích ngươi, tuyệt không rời khỏi ngươi, tương lai gả cho ngươi ’, hắn mới có thể vui vẻ lên. Dần dà, ta cứ như vậy dỗ hắn, khi đó ta cũng còn nhỏ, ta làm sao mà biết được mấy lời này nghiêm trọng như vậy, nói ra là phải chịu trách nhiệm a!”

Phó Tư Kỳ hừ lạnh một tiếng, làm như khinh thường sự phản bác của nàng.

Quả nhiên, đám kia cô nương động tác đồng loạt xông tới, sôi nổi chỉ trích.

“Ngươi xem ngươi nói mấy lời này mà là tiếng người sao?!”

“Ta thấy ngươi tám phần là bên ngoài có người khác, động tư tâm rồi.”

“Làm nữ nhân không thể vô sỉ như vậy, phải có lương tâm chứ.”

Sắt Sắt bị các nàng bức cho từng bước lui về phía sau, lén lút liếc mắt nhìn Thẩm Chiêu một cái, thấy khuôn mặt hắn ửng đỏ một hồi, thập phần đoan chính ngoan ngoãn ngồi nghiêm chỉnh ở phía bàn trà, mặt đầy vô tội nhìn nàng giống như một tiểu bạch hoa không hiểu thế sự, thuần lươngtrong sáng.

Lại thế nữa rồi!

Tình huống này cỡ nào quen thuộc a!

Sắt Sắt tức giận xoay người muốn rời đi, thầm nghĩ ta không cùng ngươi chơi nữa, ta chơi không lại ngươi. Ai ngờ đi chưa được mấy bước đã bị người từ phía sau ôm vào trong lòng ngực.

Thẩm Chiêu lắc lư ôm Sắt Sắt, ôm nàng xoay mấy vòng, giơ tay sờ sờ gương mặt nàng, rũ mắt thâm tình nhìn nàng, vẻ mặt chân thành: “Tuy rằng như vậy…… Nhưng ta vẫn như cũ muốn ở bên ngươi cả đời, ngươi chỉ cần bảo đảm không hề đùa bỡn tình cảm của ta, tất cả mọi chuyện ta đều có thể tha thứ cho ngươi.”

Người dịch: Huyền Trang


Chương 17: Bí mật

Cái ôm này thật ấm áp, vương vấn xung quanh là mùi rượu nhàn nhạt cùng hương hoa lê thơm ngát, kèm theo là thân nhiệt nóng hổi khiến Sắt Sắt có chút hoa mắt.

Nàng im lặng hồi lâu, thấy phòng khách mọi người đều hung hang nhìn nàng chằ chằm, khí thế chờ đợi, giống như chỉ cần nàng dám can đảm nói nửa chữ ‘ không ’ là sẽ ngay lập tức nhảy dựng lên cùng nàng liều mạng.

Sắt Sắt đột nhiên cảm thấy có chút bất lực.

Từ nhỏ đến giờ nàng chưa từng có cảm giác này, chỉ là dạo gần đây nàng lại thường xuyên cảm thấy vậy.

Rõ ràng trong lòng muốn một chuyện khác nhưng rốt cuộc lại không có cách nào khiến cho mọi việc đi đúng theo hướng mình muốn. Người bên cạnh luôn cho rằng chính hai bọn họ mới là cứng đôi vừa lứa, dần dà, chính nàng cũng bắt đầu cảm thấy hoang mang.

Bất luận ai đúng ai sai, nhưng đây là chuyện chung thân đại sự của nàng a, chẳng lẽ người khác có thể thay nàng đi qua cả đời này sao?

Nàng khẽ thở dài, nắm lấy tay Thẩm Chiêu, ôn nhu nói: “A Chiêu, ngươi đừng náo loạn, chúng ta không phải tới tra án sao? Nếu án này ngươi đã tra ra rõ ràng, vậy chúng ta trở về đi, náo loạn ở chỗ này có chút không hay lắm……”

Nhưng nam tử ở bên cạnh vẫn như ôm tay nàng thật chặt, không hề có ý định buông ra.
Sắt Sắt bất đắc dĩ nói: “Ngươi cũng không nhìn xem nơi này có bao nhiêu người, chẳng lẽ ngươi muốn ta trước mặt nhiều người như vậy phải bày trò dỗ dành ngươi, thề thốt đảm bảo với ngươi hay sao?”

Vừa dứt lời, tỳ nữ vội vã chạy vào, hoảng sợ nói: “Không hay rồi, Kỳ Vương điện hạ người của Kiến chương doanh đến đây.”

“Cái gì?” Sắt Sắt hoảng hốt, vội thoát ra khỏi vòng tay của Thẩm Chiêu, hướng Phó Tư Kỳ thấp giọng nói: “Không thể để Thẩm Hi thấy A Chiêu ở chỗ này, bệ hạ long thể bất an, nơi này lại là nơi phong nguyệt. Thẩm Hi từ trước đến nay thích gây chuyện thị phi, nếu lần này thấy A Chiêu ở đây thì sau này ở trên triều đình sẽ nói nhiều lời khó nghe.”

Phó Tư Kỳ cũng luống cuống, muốn đem người đi ra ngoài ngăn cản, lại nghĩ tới bản thân cùng những người này đều là thuộc hạ của Đông Cung, nếu cứ như thế đi ra ngoài chẳng phải là chui đầu vô lưới, nhất thời khó có thể quyết định, lo sợ gấp đến độ đầu đổ mồ hôi lạnh.

Thẩm Chiêu đang say như một con cá chạch mềm dựa vào trên vai Sắt Sắt, kéo tay nàng, nâng lên nửa mí mắt, lẩm bẩm nói: “Cửa sau a……”

“Đúng vậy.” Sắt Sắt bừng tỉnh, vội sai Phó Tư Kỳ cùng tỳ nữ giúp nàng đỡ lấy Thẩm Chiêu, hướng các cô nương vẫy vẫy tay, từ trong tay áo lấy ra toàn bộ ngân lượng đưa cho các nàng, dặn dò chờ lát nữa khi Kỳ Vương vào cửa, nhất định phải tiến lên ân cần hầu hạ, tuyệt đối không để cho hắn dễ dàng từ trong hoa phấn thoát thân.

Mấy người từ trong hành lang vòng ra phòng khách, nghe thấy phía sau vang lên rầm rập tiếng bước chân, tiếng áo giáp hỗn loạn vang lên, theo sau đó là giọng mềm mại hờn dỗi của các cô nương.

Thừa dịp một mảnh hỗn loạn này, bọn họ đi đến cử ngách sau, thấy nơi đó cũng có người đóng giữ, áo giáp kiếm đen, chặn hết lối đi.

Sắt Sắt cắn chặt răng, nói: “Ta sẽ đi dụ bọn chúng rời đi, Phó Tư Kỳ ngươi đem Thái Tử chạy mau. Vạn nhất ta bị bắt được, ta sẽ nói là chính mình ham chơi, giả trang thành nam nhân tới đây, cùng Thái Tử một chút quan hệ đều không có.”

Nàng đang muốn đi thì cánh tay lập tức bị Thẩm Chiêu kéo lại.

Hắn như cũ vẫn là một bộ dáng uể oải buồn ngủ, đem Sắt Sắt kéo vào trong lòng ngực, lười nhác hướng Phó Tư Kỳ  liếc mắt một cái: “Giết hết đi ra ngoài.”

Phó Tư Kỳ tuân lệnh, lập tức điều động thủ vệ Đông Cung, rút kiếm.

Sắt Sắt không khỏi lo lắng nói: “Chuyện này…… Có thể được không?”

Lông mi nhỏ dài nồng đậm của Thẩm Chiêu khẽ run run, thanh âm mềm mại vô lực: “Chỉ cần không bị bắt được thì mặc kệ đại ca nói cái gì, chúng ta đều một mực không nhận, hắn có thể đổ cho chúng ta tội gì được?…… Sắt Sắt, ta choáng váng đầu……”

“Xứng đáng!” Sắt Sắt bên ngoài mạnh miệng, tay lại không tự giác mà xoa xoa gương mặt Thẩm Chiêu, sờ đến một mảnh nóng bỏng, lại có chút đau lòng, thanh âm cũng không tự giác mềm lại, nói: “Ai bắt ngươi uống nhiều như vậy, rượu nếu như có thể giải sầu, vậy trên đời này làm sao có thể còn nhiều chuyện phiền lòng như vậy a. Nếu ngươi thật sự buồn bực thì có thể tới mắng ta, đánh ta một chút cũng được, vẫn là tốt hơn tự đày đọa bản thân thế này chứ.”

Thẩm Chiêu nắm lấy tay nàng đặt ở trên ngực, có chút ủy khuất nói: “Ta luyến tiếc……”

Phó Tư Kỳ liếc mắt chán ngấy nhìn hai người ân ân ái ái, nhanh chóng thủ thế, đang muốn chỉ huy thủ vệ Đông Cung mở đường ra ngoài thì bất chợt nghe bên ngoài truyền tiến tiếng chém giết, tiếp theo trên vách cửa đẩy ra một khe hở, không biết từ đâu tới vài hắc y nhân nhanh chóng giải quyết gọn nhẹ quân coi giữ ngoài cửa.

Thẩm Hi ban đầu cũng không nghĩ tới đường đường là Thái Tử điện hạ thế nhưng chịu đựng ủy khuất đến nông nỗi này, vì trốn hắn mà phải chạy đến cửa sau. Cũng bởi vì thế àm hắn chỉ tùy tiến sắp xếp vài người ở đây, còn lại đem toàn bộ chủ lực đến chính sảnh.
Vừa rồi Thẩm Chiêu cũng là liếc mắt nhìn thấy mấy ten thủ vệ đứng canh nên mới muốn động sát để ra ngoài.

Hắc y nhân đẩy cửa tiến vào, người cầm đầu quỳ gối ở trước mặt Thẩm Chiêu, nói: “Lan Lăng công chúa nghe nói Kỳ Vương điện hạ mang theo người Kiến chương doanh tới, đặc mệnh tiểu nhân tới giải vây cho Thái Tử.”

Thẩm Chiêu dựa vào Sắt Sắt trên người, làm như nói mớ: “Tới thật là nhanh a……”

Hắc y nhân không nghe rõ, vội ngẩng đầu nói: “Điện hạ nói cái gì?”

Thẩm Chiêu chống đỡ cái trán, giống như đã cực kỳ mệt mỏi, yếu ớt mềm mại nói: “Nơi này giao cho các ngươi tới giải quyết, sau này bản cung sẽ tới cảm tạ cô cô, Sắt Sắt…… Chúng ta đi.”Dứt lời, cũng không đợi người khác có phản ứng gì, hắn lập tức lôi kéo tay Sắt Sắt lảo đảo đẩy cửa mà ra ngoài.

Xe ngựa xóc nảy đi trên con phố dài, Thẩm Chiêu dựa vào trên vách xe, lấy tay vỗ vỗ ngực, hai mắt nhắm lại, sắc mặt ửng đỏ, một bộ dáng nhu nhược.

Sắt Sắt dỗ hắn uống một chút nước mật ong mua ở bên đường, đang muốn lau cho hắn mấy giọt mồ hôi lạnh rơi trên trán, chợt nghe hắn nỉ non: “Phó Tư Kỳ, đừng trở về cung, trước mắt đến biệt viện đi, đợi bản cung tỉnh rượu.”

Thẩm Hi tuy không mưu lược gì, nhưng cũng không phải là đồ ngốc. Nếu ở bên này không phát hiện ra được chuyện gì thì nhất định sẽ tiến cung tìm hắn.

Ban ngày ban mặt, trong cung không hề tổ chức yến tiệc, phụ hoàng lại sinh bệnh, hắn là Thái Tử giám quốc vô duyên vô cớ trên người dính mùi rượu, dù như thế nào cũng không thể giải thích nổi.

Ở ngoài xe Phó Tư Kỳ đáp lại một tiếng, lập tức quay đầu ngựa lại.

Sắt Sắt một bên lau mồ hôi cho hắn, mọt bên nói: “Ngươi không nên uống rượu, nhìn xem uống một lần mang tới biết bao nhiêu phiền toái.”

Thẩm Chiêu khóe môi hơi mỉm, trong nụ cười hàm chứa một chút chua xót: “Đúng vậy, ta trời sinh chính đã định không được tùy hứng. Bây giờ ngẫm lại, đại ca cũng thật là ngốc, đoạt lấy vị trí này làm cái gì a, dù cho hắn đoạt lại đi, ngồi không đến nửa ngày hắn cũng sẽ cảm thấy phiền.”

Hắn nhắm mắt lại nói chuyện, ngôn ngữ nhẹ nhàng chậm chạp, hỗn loạn nói không hết sự ấm ức trong hết.

Sắt Sắt nghe được có chút chua xót, ngồi lại gần bên hắn thêm một chút, ôn nhu dô dành hắn: “Ai nói ngươi không thể tùy hứng? Ngươi có thể a, ngươi muốn tùy hứng liền tới tìm ta, uống rượu cũng được, việc khác cũng thế. Biểu tỷ thay ngươi gánh vác, cứ nói là ta khi dễ ngươi, ép ngươi, tỷ tỷ từ nhỏ còn không phải là như vậy sao. Ta còn nhớ rõ ngươi năm ấy chín tuổi không cẩn thận đánh đổ điện thờ cung phụng, ta ngang ngạnh nói là do ta làm đổ, mẫu thân ta lấy gậy gộc đuổi theo ta một nén nhang, ta cũng chưa từng bán đứng ngươi, ta cực kỳ có nghĩa khí giang hồ nha.”

Thẩm Chiêu cười lên tiếng, mở mắt ra, ánh mắt mê ly dừng ở trên người Sắt Sắt, chậm rãi nói: “Ngươi luôn là như vậy, khi đáng giận thì thật đáng giận,lúc tốt lên thì lại tốt như thế, tốt đến nỗi ta thật sự không tưởng tượng ra, nếu quãng đời còn lại sau này không có ngươi, mỗi ngày làm thế nào có thể trôi qua ……”

Sắt Sắt bĩu môi nhìn hắn, Thẩm Chiêu nhắm mắt lại, cảm thán: “Ngươi chính tiểu yêu tinh thích tra tấn người khác.”

Chưa đợi một sợi thở dài tan hết, xe ngựa đã ngừng lại.

Ở cuối phố có một tòa phủ đệ, mái lớn ngói cong, tường nhà hiên ngang.

Đẩy cửa đi vào liền thấy rừng cây rậm rì, sắc xanh trong suốt, ánh nắng chiếu trên mặt đất, sáng tối không giống nhau.

Sắt Sắt cùng Phó Tư Kỳ đỡ Thẩm Chiêu đến một gian sương phòng yên lặng phía sâu trong căn nha. Khi Sắt Sắt thấm xong nước lạnh vào khăn mang quay lại thì đã thấy Thẩm Chiêu nằm ở trên giường nặng nề ngủ.

Dung nhan hắn lúc ngủ thật an tĩnh, hình dáng cũng không có góc cạnh, nhìn không giống như lúc thanh tỉnh khôn khéo cùng uy nghiêm, ngược lại nhiều hơn vài phần thiếu niên thanh tú.Sắt Sắt ghé vào trước giường nhìn kỹ hắn, không chớp mắt mà nhìn một hồi lâu, thở dài: “Ta cũng muốn vĩnh viễn ở bên cạnh ngươi, nhưng nếu như mẫu thân ta thật sự cùng với bản án cũ của Tống gia còn có…… cái chết của Tống Quý Phi có quan hệ, chúng ta đây chẳng phải là mối nghiệt duyên oan gia cừu hận hay sao ? Nếu như ngươi biết chính mình cưới về con gái của kẻ thù sẽ thật sự rất thống khổ. Đến lúc đó, ta cũng không thể nào sống nổi a.”

Nàng nghiêng đầu suy tư một phen, mỉm cười nhợt nhạt nói: “Hiện tại không giống như khi còn nhỏ, cơm không hợp khẩu vị của ngươi, ta có thể cố gắng thay đổi tay nghề trù nghệ, làm đến khi ngươi muốn ăn mới thôi. Nhưng kia là biết bao nhiêu mạng người, ta không có cách nào làm cho bọn họ một lần nữa sống lại.”

“Ta là không hiểu tình yêu nam nữ si oán thương nhớ, thề non hẹn biển…… Ta chỉ biết nếu là hai người không thể hạnh phúc ở bên nhau thì chỉ cần mỗi người đều có thể khỏe mạnh sống cũng tốt rồi. Aiii, ngươi thông minh như vậy, sao lại không hiểu chuyện này chứ……”
Nói đến chỗ rối rắm này, Sắt Sắt duỗi tay nhéo nhéo mũi Thẩm Chiêu, quay đầu nhìn về phía căn nhà này.

Một tấm bình phong tam điệp che khuất giường ngủ, bên ngoài là giá sách dán tường, còn lại là bàn trà ghế gỗ, không có gì đặc biệt.

Sắt Sắt nhìn một vòng, lại đem ánh mắt dừng ở trên giá sách.

Trong thành Trường An không biết từ khi nào bắt đầu rộ lên xu hướng này, trong nhà tông thân hiển quý thường ở nơi mà người ngoài không thường hay lui tới sẽ thiết kế một vài mật đạo. Trong thư phòng của mẫu thân Sắt Sắt cũng có một cái như vậy, chính là nơi lúc trước nàng từ chỗ Hạ Quân mượn chìa khóa, còn đi vào nghe lén mẫu thân cùng Bùi Nguyên Hạo nói chuyện.

Mật đạo phía trên cần phải che dấu đi, muốn vào yêu cầu có mật mã, nguyên lý đại khái tương đồng, cho nên bên ngoài tuy rằng khác nhau nhưng cấu tạo bên trong lại khá tương đồng.

Sắt Sắt càng xem càng cảm thấy giá sách này có chút kỳ quái, nàng đứng lên đi qua xem, thử thăm dò sờ soạng một trận, ở đỉnh vách tường sờ thấy một cơ quan khác lạ, nàng ấn thử liền thấy hai bên giá sách đồng loạt lùi về phía sau, lộ ra lại không phải là vách tường mà là một lối đi đen như mực.

Sắt Sắt quay đầu nhìn Thẩm Chiêu đã nhắm mắt ngủ say, thoáng do dự, hít sâu một hơi, men theo vách tường đi vào.

Đoạn đầu đi tối tăm, nhưng sau khi qua một đoạn hẹp, lối đi dần dần rọng ra thêm, còn có mấy viên dạ minh châu chiếu sáng.

Nương theo ánh sáng mỏng manh, Sắt Sắt thấy trước mặt chồng lên mấy chục cái rương lớn, mở lên bên trong đều là hoàng kim.

Nàng cầm lấy một khối, sờ sờ khắp toàn bộ cũng không hề phát hiện ra bất kì dấu bạc đúc nào.

Ở bên cạnh các rương hoàng kim là sổ sách chất cao hơn nửa người.

Sắt Sắt cầm lấy một quyển, lật lên xem, tất cả đều là tên người, mặt sau là hộ tịch, người nhà, địa chỉ, thậm chí chính xác đến tên con phố tên hẻm…… Mới đầu nàng còn không nghĩ ra là chuyện gì, nhưng càng về sau xem kĩ thì những cái đó hàng tên người chi chít đó lại càng khiến nàng không dám tin vào phỏng đoán của chính mình..

Ám vệ.

Trong kinh những nhà quyền quý trừ bỏ thích thiết kế mật đạo, còn thích dự trữ nuôi dưỡng ám vệ.

Chẳng qua, chiếu theo đống sổ sách này, số lượng ám vệ của Thẩm Chiêu không có một vạn cũng có tám nghìn.

Sắt Sắt vẫn còn nhớ rõ lúc mẫu thân nói chuyện nàng với biểu tình chắc chắn.

“A Chiêu không có mẫu tộc chống lưung, trong tay lại không có bao nhiêu binh quyền, trong Đông Cung học giả xuất sắc có rất ít, trong triều đình hắn chỉ có thể nhờ cậy vào ta, cho nên, hắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời……”

Nói như vậy, số tiền này, ám vệ, kể cả mẫu thân cũng không hề biết.

Hắn cất dấu thực lực, cố ý để mẫu thân đối với hắn yên tâm.

Hắn muốn làm gì?

Sắt Sắt ôm sổ sách, tâm tư rối rắm, tim chậm rãi trầm xuống hết sức, chợt nghe phía cửa mật đạo truyền đến động tĩnh.

Ánh sáng dạ minh châu mỏng manh, họa lên dáng người Thẩm Chiêu cao lớn đĩnh đạc.

“Sắt Sắt, ngươi đang xem cái gì đó?”

Người dịch: Huyền Trang

Chương 18: Thân thế

Mật đạo tối tăm đáng sợ, lại yên tĩnh đến cực điểm, bất chợt có ột âm thanh vang lên, cho dù đó là âm thanh mà Sắt Sắt quen thuộc đi nữa cũng làm nàng không khỏi rùng mình một cái, ‘ cạch ’ một tiếng, sổ sách trong tay rơi xuống mặt đất.

Nàng muốn nhặt lên, nhưng trước mặt bóng người đong đưa một cái, Thẩm Chiêu đã đi đến trước mặt nàng.

Sắt Sắt cuống quít lùi về phía sau vài bước, hơi thở toán loạn hoảng hốt, khẩn trương nhìn Thẩm Chiêu, nhẹ giọng nói: “Ta…… Kỳ thật mới vừa tiến vào, cái…… Cái gì cũng chưa nhìn thấy.”

Thẩm Chiêu khom người đem sổ sách trên mặt đất nhặt lên, tùy tay ném về chỗ cũ, ánh mắt thâm trầm, bình tĩnh nhìn Sắt Sắt.

Sắt Sắt nhắc tới váy lên, chậm rãi dịch bước, âm thanh nhu hoãn, thử nói: “A Chiêu, dưới nền đất quá lạnh, chúng ta đi lên đi, nơi này thật sự không có gì đáng xem…… A!”

Nàng cảm thấy trên cổ chợt lạnh toát, vai bị người khác giữ lấy, mạnh mẽ kéo nàng trở về.
Sắt Sắt cúi đầu nhìn thanh kiếm đang đặt lên trên cổ mình, nghe phía sau truyền đến giọng nói của một nam tử khác: “Điện hạ, nàng đã thấy hết tất cả rồi, không thể để nàng đi ra ngoài được.”

Người này có lẽ là ở dưới mật thất đã lâu rồi, khí tức cũng lạnh lẽo âm trầm y như mũi kiếm, đứng ở phía sau lưng Sắt Sắt khiến nàng chỉ cảm thấy khí lạnh bức người.

Nàng run rẩy, mang theo một chút khóc nức nở nói: “Ta sẽ không nói với ai đâu, các ngươi nếu như giết ta diệt khẩu, mẫu thân ta nhất định sẽ thay ta báo thù.”

Không biết có phải nàng ảo giác hay không, nhưng khi những lời này vừa nói ra, qua hai mắt đẫm lệ mông lung, nàng dường như thấy Thẩm Chiêu ném về phía nàng ánh mắt xem thường.

“Tô Hợp, hạ kiếm xuống.”

Một trận yên tĩnh, gió lạnh nhẹ phất qua gò má, mũi kiếm bạc sáng loáng ở trong không trung cắt một đường cong xinh đẹp, vững vàng trở về trong vỏ.

Sắt Sắt cuống quít chạy về phía Thẩm Chiêu, chạy được nửa đường lại cảm thấy không đúng lắm, do dự một lát liền nghiêng người dán vào vách tường, khiếp đảm cảnh giác nhìn hai bọn họ.

Thẩm Chiêu liếc mắt nhìn nàng một cái, quay về phía Tô Hợp.

“Đem những thứ này đến nơi khác đi, việc hôm nay đều là do bổn cung sai, uống chút rượu, đầu óc có chút hồ đồ nên mới đem người ngoài tới nơi này.”

Người nam tử kia hẳn tên là Tô Hợp, nhìn nhìn Sắt Sắt, có chút do dự: “Nhưng nàng là nữ nhi của trưởng công chúa, có thể tin được sao?”

Thẩm Chiêu sắp sửa mở miệng, Sắt Sắt giành trước một bước nói: “Các ngươi nếu như không tin ta, kia……” Tròng mắt nàng chuyển động xoay tròn, ngón tay khẩn trương bám trên vách tường gạch, sống lưng thẳng thắn, lấy khí thế thấy chết không sờn nói: “Ta sẽ đập đầu ta vào tường một chút, có lẽ…… có thể đem chuyện vừa rồi quên đi. Chỉ là…… sau khi đập đầu, khả năng ta sẽ bị hôn mê đi mất, A Chiêu, sau khi ta hôn mê, ngươi có thể hay không đem ta đưa về nhà a?”

Mật đạo an an tĩnh tĩnh, hai nam nhân nhìn nàng chằm chằm, đều không nói lời nào.

Sắt Sắt có chút luống cuống, nức nở nói: “Các ngươi đừng giết ta, ta thật sự không muốn chết…… Ta cũng không biết mấy đồ ở nơi này có thể bị đổi bằng tính mạng a, ta chỉ là tò mò, ai biết tò mò hại chết thỏ a!”

Nàng dựa vào trên tường khóc đến tê tâm liệt phế, hoa lê đái vũ, Tô Hợp nhìn đến có chút không đành lòng, vươn tay gãi gãi đầu, nói: “Nếu không…… Ngươi cứ đập đầu một chút thử xem, nếu có thể quên được đi, chuyện này cũng dễ giải quyết……”

Ngay lập tức hắn bị Thẩm Chiêu lạnh lùng liếc mắt một cái, ngượng ngùng im lặng.

Thẩm Chiêu vỗ vỗ cái trán, bộ dạng thật sự rất bất đắc dĩ, thở dài hướng Sắt Sắt nói: “Ngươi trước tiên lại đây đã, trên tường bẩn thỉu, đừng làm dơ y phục.”

Có lẽ là khóc lóc quá sức, đầu óc Sắt Sắt có chút phát ngốc.Y phục?

Lúc này rồi mà hắn còn quan tâm y phục của nàng?

Sắt Sắt chống đầu vào tường, ủy khuất hề hề nói: “Ta không dám đi, các ngươi có kiếm.”

Thẩm Chiêu nhìn về phía Tô Hợp, phân phó: “Ném thanh kiếm đi.”

“Không phải……” Tô Hợp kinh ngạc nhìn Thái Tử điện hạ, tức đến dậm chân, thân hình to lớn của hắn run lên chỉ vào Sắt Sắt khó chịu nói: “Điện hạ, nàng đã biết bí mật của chúng ta, cái mạng nhỏ nàng nắm ở trong tay chúng ta, nàng nên nghe theo bài bố của chúng ta, dựa vào cái gì mà nàng nói gì chúng ta đều phải nghe theo?”  

Lời nói còn chưa kịp rơi xuống đất, Thẩm Chiêu lập tức dùng ánh mắt ghét bỏ mà liếc mắt nhìn hắn: “Ai cùng ngươi là “chúng ta”.” Hắn duỗi tay đem Sắt Sắt kéo vào trong lòng ngực, sờ sờ tóc mai hai bên bị nước mắt làm ướt đẫm của nàng, ôn nhu nói: “Bổn cung cùng nàng ấy mới là “chúng ta”.”

Tô Hợp:……

Mật đạo này nhiều năm không có ánh mặt trời soi rọi, hơi ẩm trọng âm khí rất nhiều, chỉ cần đứng hơi lâu một chút liền cảm giác được một cỗ khí lạnh từ lòng bàn chân theo cẳng chân hướng lên trên tựa con rắn vừa trườn bò vừa phun nọc.

Thẩm Chiêu đem năm sáu cái rương mở nắp ra, bên trong lộ ra rất nhiều châu báu vàng bạc, làm Sắt Sắt nhìn đến hoa mắt.

“Ngươi ngẫm lại cục diện Trường An hiện giờ, đại ca trong tay có binh lực, lại cấu kết với Khánh vương phòng thủ bên ngoài. Mà Tứ đệ trong tay có người, Văn Tương ở trong triều làm quan mấy chục năm, nuôi trồng vây cánh vô số kể. Ta nếu như không sớm chuẩn bị, đến lúc đó một khi phụ hoàng long ngự tây thiên, ta lấy cái gì để cùng bọn họ tranh giành?”

Thẩm Chiêu nhìn Sắt Sắt, ôn hòa nói: “Ta thắng, ngươi là Thái Tử Phi, là Hoàng Hậu. Nếu ta thua, mặc kệ là lưu đày hay là ban chết, ngươi cũng khống tránh khỏi chịu chung số phận xui xẻo với ta.”

Thanh âm của hắn mềm nhẹ thong thả, như chuông gió dưới hiên nhà có gió thổi qua kêu “ leng keng leng keng “, thật sự mê hoặc lòng người.

Sắt Sắt vuốt ve mặt ngoài của mấy khối vàng cứng rắn bóng loáng, nhíu mày tưởng tượng, cảm thấy hình như là có chuyện như vậy.Nàng đang do dự, Tô Hợp đã nóng nảy: “Nghe là thấy điện hạ nhà của chúng ta nói thật sự có đạo lý, các ngươi hiện tại chính là người trên cùng một thuyền rồi, nếu như thuyền lật, ai cũng chạy không được, quý nữ ngài nói một câu xem có đúng hay không a……”

Sắt Sắt ôm khối vàng dạo bước trầm tư, cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Thẩm Chiêu hình như là đang dụ dỗ nàng.

Nàng hiểu tiểu tử này lắm, mỗi lần muốn dụ dỗ nàng thì luôn bày ra một bộ dạng ôn nhu như nước, ngọt như mật đường.

Khẽ liếc nhìn gương mặt tuấn tú diễm mạo kinh người kia, Sắt Sắt âm thầm nhắc nhở chính mình: Bình tĩnh, bình tĩnh, Ôn Sắt Sắt ngươi cũng không thể hồ đồ a, không thể bị sắc đẹp mê hoặc, đây chính là sói khoác lông thỏ a!

Đúng rồi, nàng nghĩ ra rồi!

Sắt Sắt bước một bước, quay đầu nhìn Thẩm Chiêu, nói: “Ngươi đem mấy cái Thái Tử Phi a Hoàng Hậu a ra dụ dỗ ta, cái này không vội. Ta hỏi ngươi trước, nương ta nhiều năm vất vả nâng đỡ ngươi như vậy, giúp ngươi ổn định Đông Cung, chẳng nề hà các ngươi trước đây có thù oán cũ, ngươi muốn giấu nghề, chuyện đó thì bỏ qua đi, ta cũng có thể lý giải. Nhưng vấn đề là ta làm sao bây giờ? Các ngươi đã bằng mặt không bằng lòng đến nông nỗi này rồi, nếu như ta gả cho ngươi, tương lai các ngươi trở mặt, ta bị kẹp ở giữa, ta nên làm cái gì bây giờ? Ta nên hướng về ai?”

Nàng càng nghĩ càng cảm thấy nhất định sẽ có chuyện như vậy: “Nương ta hao phí gần mười năm tâm huyết ở trên người của ngươi, nàng sớm hay muộn cũng sẽ muốn thu hồi cả vốn lẫn lời.”

Sắt Sắt liếc hết toàn bộ những rương chứa đầy ắp vàng bạc châu báu trong mật thất, khóe miệng khẽ nhếch lên: “A Chiêu giấu tài như thế, tâm ý sâu xa, nhất định sẽ không chịu trở thành một thiên tử bù nhìn, làm con rối cho người ta. Cho nên, tương lai hai người các ngươi nhất định sẽ trở mặt, đúng hay không?”

“Ngươi thông minh như thế, như vậy ngươi chỉ giáo cho ta trước, nếu có một ngày như thé, thân là nữ nhi, thân là thê tử ta nên làm cái gì bây giờ?”

Thẩm Chiêu đứng dưới ánh sáng minh châu mờ nhạt, trên gương mặt tranh tối tranh sáng, không thấy rõ biểu tình. Im lặng hồi lâu, hắn ngẩng đầu, âm thanh không giống như vừa rồi ngọt đến phát ngấy, ngược lại thâm trầm lạnh lùng.

“Cho nên, ý của Sắt Sắt là, vì tránh cho tương lai có một ngày ngươi sẽ khó đưa ra quyết định nên trước mắt muốn dứt khoát vứt bỏ đi một bên. Mà ta, chính là bên mà ngươi sau khi suy nghĩ cặn kẽ muốn vứt bỏ?”

Sắt Sắt rũ mắt không nói.

Thẩm Chiêu ngửa đầu cười nhạt vài tiếng, bỗng dưng, duỗi tay tóm lấy bả vai Sắt Sắt, nhìn chằm chằm đôi mắt nàng: “Ngươi biết không? Ở trên đời này, ngươi chỉ còn sót lại một người thân duy nhất là ta, chỉ có ta. Ta làm những chuyện này, một nửa là vì chính ta, một nửa kia là vì ngươi.”.

Người dịch: Huyền Trang


Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau