MUA LÃO BÀ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Mua lão bà - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

“Ba, trong nhà xảy ra chuyện gì!?”

Tấn Phàm, Tấn Thiên hai anh em bị phụ thân cấp tốc triệu trở về.

“Công ty gần đây xảy ra vấn đê, tổn thất rất lớn, nếu không có ai vay tiền quay vòng một chút, có khả năng, công ty sẽ vỡ nợ.” Tấn Minh thanh âm nghe có vẻ trầm trọng, Tấn thị thành lập nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên gặp phải tình hình nghiêm trọng như vậy.

Huynh đệ hai người liếc nhìn nhau, cảm thấy thật ngoài ý muốn.

“Ba cần bao nhiêu tiền?” Tấn Phàm hỏi, mặc kệ cần bao nhiêu tiền vốn, hắn trước phải nói một con số cụ thể.

“Một triệu năm nghìn vạn.” Tấn Minh nói.“Mĩ Kim?”

“Ân.” Tấn Minh điểm đầu.

“Không thể nào.”

Hai người đều cảm thấy thập phần đau đầu, số tiền lớn như vậy, trong nhất thời, bọn họ phải đến nơi nào để tìm đây? Thế nhưng, mặc kệ khó khăn như thế nào, dù sao cũng là công ty của nhà, chung quy không thể đứng nhìn công ty cứ như thế đóng của.

“Chúng ta thay phiên suy nghĩ biện pháp đi.”

“Được rồi.”

“Cũng chỉ có thể như vậy.”

Mĩ kim: USD, đơn vị tiền Mỹ.

Chương 2

Tấn thị trong thương giới cũng coi như có chút danh tiếng, Tấn Phàm Tấn Thiên huynh đệ hai người, ở phương diện nào cũng đều xuất sắc, khiến cho họ tuổi còn trẻ nhưng tài năng xuất chúng, trở thành đối tượng nhiều người hâm mộ.

Đêm.

U Lam, là PUB mà Tấn Phàm vẫn thường xuyên lui tới, ở chỗ này, hắn khả dĩ không hề lo lắng mà thả lỏng bản thân mình, hôm nay, hắn cùng hảo hữu Trần Kiến đến.

“A Phàm, hôm nay làm sao vậy, chỉ lo uống rượu?” Trần Kiến vỗ vai hắn hỏi.

“Công ty xảy ra vấn đề.”
Một triệu năm vạn Mĩ kim, hắn phải kiếm chỗ nào a.

“Tài chính quay vòng không linh nghiệm?” Trần Kiến hỏi, đây thường là vấn đề mọi công ty hay gặp,”Thiếu bao nhiêu, nhìn xem ta có thể hay không giúp ngươi.”

“Ngươi không giúp được ta đâu.” Tấn Phàm cười khổ một tiếng.
Hắn và Trần Kiến từ hồi trung học đã trở thành bằng hữu, đến nay đã hơn mười năm. Gần đây hắn mới mở công ty, đang bước vào giai đoạn ổn định, nào còn dư để giúp hắn, hơn nửa số tiền hắn cần cũng không hề nhỏ.

“Sao vậy? Ngại ít?”

“Công ty ngươi vừa mới mở, đang trong giai đoạn đầu, cần rất nhiều tiền, hơn nửa số tiền ta cần rất nhiều, về điểm này căn bản ngươi không đủ, vẫn là giữ lấy dùng đi.”

Trần Kiến đẩy nữ tử xinh đẹp đang quấn quít bên người, ngồi vào bên cạnh hắn,”Vậy ngươi có tính toán gì chưa?”

“Đang suy nghĩ biện pháp.”Hắn bất đắc dĩ cười,”Ngày mai ta phải đi các ngân hàng hỏi thăm một chút, nhìn xem họ có thể hay không cho chúng ta vay."

Chương 3

Cho đến đêm khuya, Tấn Phàm mới từ PUB đi ra, Trần Kiến cùng một nữ tử bộ dáng xinh đẹp đi trước, lúc này không biết từ đâu, một người phong lưu khoái hoạt đi tới.

“Ngô…”

Ra khỏi cửa không xa lắm, hắn liền đụng phải một người, tránh không khỏi lui về sau hai bước, thiếu chút nữa té ngã trên mặt đất, đúng lúc này, một đôi tay rắn chắc hữu lực vươn ra ôm ngang eo hắn, ngăn không cho hắn té ngã.

“Thế nào, có chỗ nào đau không?”

Tần Phàm ngẩn đầu liền thấy,”Là ngươi?”

Người nam nhân trước mắt đang ôm lấy hắn này, bộ dạng so với nữ nhân còn muốn mỹ hơn, vóc sáng so với hắn cao hơn hẳn một cái đầu. Tên của y là Duật, rất có năng lực, thế lực cũng không phải vừa, hắn đối ý hiểu biết không nhiều, phần lớn là trên cương vị công việc, mặc khác cái gì cũng không biết.
Nga, đúng rồi, còn có một chút. Duật là đồng tính luyến ái, y đã dây dưa hắn từ lâu, nhưng hắn vẫn là không đáp ứng. Cho tới bây giờ, hai người là quen nhau cũng gần một tháng. Duật nói qua, y cho hắn thời gian một tháng lo liệu, nếu là một tháng sau còn không đồng ý, cũng đừng trách hắn không từ thủ đoạn.

Khư, ai để ý đến y chứ.

“Hôm nay là ngày cuối cùng. Ý của ngươi như thế nào?” Duật hỏi.
“Ta đã nói với ngươi, ta không phải là gay, muốn tìm thì đi tìm người khác đi.”

Vốn đã phiền lòng chuyện trong nhà, lại gặp người đối chính mình dây dưa không ngớt, Tấn Phàm ngữ khí có chút bực bội,”Buông.”

“Được rồi.” Duật cười, hạ tay buông hắn ra.

“A….”

Một cỗ đau đớn từ gáy truyền lên đại não, trước mắt từng đợt biến thành màu đen, hắn không thể tin quay đầu lại, người bảo tiêu đang đứng phía sau giơ một quyền đánh thẳng vào gáy hắn, hắn rốt cuộc duy trì không được, hôn mê bất tỉnh, thân thể yếu duối dựa vào trong lòng ngực Duật.

“Ngươi rốt cuộc cũng thuộc về ta.” Duật tại đôi môi Tấn Phầm ấn xuống một nụ hôn, thoải mái ôm lấy hắn hướng ngõ nhỏ đi tới chiếc xe nãy giờ vẫn đứng đợi

Chương 4

Đừng….Đừng cử động….Đau quá….

Nửa tỉnh nửa mê, hắn cảm giác được cơ hồ có một loại đau đớn khiến hắn tê tái. Hắn ra sức mở mắt, cùng lúc đó, bị cường lực mãnh liệt xỏ xuyên qua, đau đớn truyền đến, cơ thể như muốn nổ tung.

Hắn đau đớn mắt phiếm nước, tầm mắt mơ hồ.

Tình cảnh trước mắt làm cho hắn sợ ngây người.

“Bảo bối, nhĩ hảo nhanh.”

Nói xong lại là một trận mãnh liệt va chạm.

Trong căn phòng xa lạ, hắn nằm trên chiến giường Kingsize xa hoa, hai chân mở rộng, bị một  nam nhân không ngừng xâm nhập.

Là Duật.

“Buông ra….. Ngô…..”

Lại một chút mãnh liệt va chạm làm cho hắn cả nói đều nói không được.

Hắn hảo đê tiện, cư nhiên thừa dịp hắn hôn mê mà chiếm đoạt.

Nhìn thấy ánh mắt hắn phẫn hận không cam lòng, Duật chỉ cảm thấy dục hỏa ngày càng tăng, hạ thân càng thêm dụng lực sát nhập lỗ nhỏ trong cơ thể người nọ, nhắc nhở hắn không được xin khoan dung.

“Không cần…. Đau quá…..”

Duật cuồng mãnh xâm chiếm hạ thân, Tấn Phàm cảm thấy chính mình giống như cánh hoa nhỏ dưới cơn bão to không chịu nổi gây sức ép, Duật mỗi lần vào trong cơ thể làm cho hắn sợ hãi chính mình sẽ bị y xé rách làm hai, Tấn Phàm hai tay gắt gao nắm trước ngực y, lại không thể ngăn cản hắn lần lượt giữ lấy.

Tấn Phàm hy vọng chính mình có thể tái hôn mê, sẽ không thừa nhận hết thảy sự việc, nhưng  việc này sao còn chưa xảy ra?

Duật bắt lấy tay hắn cố định ở đầu giường, cúi đầu ngăn chặn hắn há mồm, lưỡi thâm nhập vào vòm miệng hắn tùy ý lộng.Tấn Phàm không chút nghĩ ngợi liền cắn xuống.

“A!” Duật đau la lên một tiếng.

Mùi máu tươi thản nhiên tỏa ra trong miệng, tất cả hoạt động đều đình chỉ xuống dưới. Chỉ còn phân thân của Duật còn cắm sâu trong cơ thể hắn, hai chân hắn vẫn là bị nâng lên, hắn thoáng nhẹ nhàng thở ra.

Duật ánh mắt nguy hiểm nheo lại, hắn một tay nắm cầm Tấn Phàm, mãnh liệt hôn xuống, cắn nuốt đôi môi hắn khiến cho Tần Phầm không thở nổi.

Toàn thân hư nhuyễn, Tần Phàm căn bản vô lực chống cự.

“Hôm nay buổi tối ta sẽ không cho ngươi ngủ.” Lời nói còn chưa dứt, so với lúc trước càng thêm cuồng dã luật động..

Tấn Phàm cơ hồ không thở nổi, cơ thể tùy ý nhấm nháp, hạ thân bị mãnh lực xỏ xuyên qua, hắn thật là khó chịu,”Ngô…..Không….. A…….”

“Gọi tên ta.” Duật thanh âm khàn khàn lên tiếng.

“Duật….. Ngô ân….” Bị cường lực xỏ xuyên qua hắn cơ hồ nói không ra lời.Lại bị gây sức ép nửa canh giờ, Tấn Phàm cảm thấy một cỗ nhiệt lực bắn sâu vào trong cơ thể hắn. Rốt cục đã xong……

Tấn Phàm nhắm mắt lại, mệt mỏi quá.

Duật gắt gao ôm hắn, chỉ hận một nỗi không thể ăn hắn vào trong cơ thể mình. Này rốt cuộc hắn đã thuộc về y. Y vô cùng thân thiết hôn hắn.

“Ngươi…… Nhanh lên….. Đi ra ngoài…….” Tấn Phàm suy yếu khinh ngữ.

Trong cơ thể hàm chứa phân thân của Duật, hắn cảm thấy được rất không thoải mái.

“Bảo bối, trong cơ thể ngươi rất thoải mái, hảo nóng a, ngươi làm cho ta như thế nào bỏ được lui ra ngoài.” Duật không đứng đắn trêu đùa.

“Ngươi…..”

Tấn Phàm hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, chỉ tiếc này liếc mắt một cái bởi vì hắn thân thể hư nhuyễn vộ lực nên không thể sắc bén như ngày thường, ngược lại trong mắt phiếm nước lộ ra loại mị nhãn câu dẫn nam nhân, lần thứ hai khơi dậy dục hỏa đã tắt của Duật.

“Không cần…..Buông…….”

Cảm thấy trong cơ thể biến hóa khác thường, Tấn Phàm không thể tin nhìn hắn. Không cần………Hắn hảo mệt, thật là khó chịu, hắn không cần lại bị………..

“Ta nói rồi, đêm nay ta sẽ không cho ngươi ngủ.”

Phân thân trong người một lần nữa cảm thấy trướng to khiến cho hắn chân tay luống cuống, tùy theo mà chịu đựng va chạm làm cho hắn khổ sở cực kỳ. Hắn suy yếu muốn giãy dụa nghĩ đẩy hắn ra, nhưng không có khí lực.

“A…… Không cần……. Ta sai lầm rồi………. Ô……… Cầu ngươi……….”

Này một đêm, Tấn Phàm bị Duật đặt dưới thân yêu thương suốt một đêm, thẳng đến bình minh. Hắn hảo hối hận cắn y, mặc kệ hắn như thế nào cầu xin tha thứ, Duật đều không có dừng lại.

Chương 5

Trải qua này một phen gây sức ép, Tấn Phàm ở trên giường nằm suốt ba ngày mới có thể miễn cưỡng xuống giường, chính là mỗi một bước đi lại chạm đến vết thương nơi hạ thể, làm cho hắn nhịn không được hô nhỏ.

“Không phải nói ngươi nằm trên giường nghỉ ngơi, sao lại không nhe lời?”

Xử lý hoàn công sự, Duật vội gấp trở về bồi bảo bối của hắn, tiến cửa phòng như vậy nhìn đến Tấn Phàm không có ngoan ngoãn nghỉ ngơi. Duật tiến lên một phen ôm lấy hắn hướng bên trong phòng ngủ đi đến.

Tấn Phàm một mạt ửng hồng. tuy rằng hắn như vậy bị y bế nhiều lần, đối Duật khí lực mạnh mẽ kinh người sớm đã quen, nhưng bị một thiếu niên xinh đẹp ôm chặt như vậy, hắn là như thế nào đều cảm thấy có điểm ngượng ngùng.

Nhẹ nhàng đem Tấn Phàm đặt trên giường, Duật theo ngăn kéo đầu giường xuất ra lọ thuốc mỡ.

“Nên thượng dược, bảo bối.”

“Ta chính mình đến.” Tấn Phàm vội thân thủ đi lấy dược.

“Nghe lời, nằm úp sấp xuống. Mấy ngày nay không phải đều là ta giúp ngươi sao?”

Kia còn không phải ngươi bắt buộc ta! Tấn Phàm ở trong lòng lầu bầu, nhưng vẫn là ngoan ngoãn nằm xuống trên giường.

Duật xốc áo ngủ trên người hắn lên, đem quần lót hắn kéo xuống,”Đem chân mở ra.”

Cố nén cảm thấy thẹn thẹn hơi hơi mở hai chân ra, liền cảm giác Duật lấy tay tách hoa cúc nhỏ ra, đem thuốc mỡ ướt át luồn vào trong cơ thể hắn.
“Duật.” Mặc quần áo, Tấn Phàm nằm trên giường kêu lên.

“Chuyện gì?”

“Ta nghĩ về nhà nhìn xem.” Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, hắn lại vài ngày không trở về

“Không được.” Vốn đang mang theo tươi cười trìu mến, Duật nghe vậy lập tức trầm hạ mặt,”Nơi này chính là nhà của ngươi, không có sự cho phép của ta, ngươi làm sao cũng không được đi.”

“Ta không thể bỏ người nhà mặc kệ, ta phải trở về.”

“Không phải là một triệu năm nghìn vạn sao, ta có thể cho ngươi.” Chuyện của hắn y sớm điều tra rành mạch,”Từ nay về sau, ngươi phải ngoan ngoan ở lại bên cạnh ta, không có ta cùng ngươi chỗ nào cũng không được đi, nghe rõ?”

Tấn Phàm sửng sốt,”Ngươi rốt cuộc là ai?”Tấn thị nguy cơ tài vụ bây giờ vẫn còn là bí mật, người biết đến chỉ đếm trên đầu ngón tay. Hắn làm sao mà biết được?

Duật cười,”Này về sau ta sẽ nói cho ngươi, ngươi rốt cuộc có đáp ứng hay không?”

Đáp ứng? Không đáp ứng? Tấn Phàm nhăn mi xinh đẹp.

Duật cầm tay hắn, nói,”Mặc kệ ngươi có đáp ứng hay không ta cũng sẽ không thả ngươi đi, ta chỉ là muốn ngươi chính miệng nói sẽ luôn ở bên cạnh ta.”

“Ta……”

“Nếu không đồng ý, ta cần phải thêm điều kiện.”

Tấn Phàm bạch liễu tha thất nhãn, người này ép người, còn có cái gì điều kiện?”Này tiền ngươi cho ta mượn, về sau ta hoàn trả đủ không được sao?” Hắn cũng không nghĩ muốn cả đời đều bị nam nhân này chế trụ.

Duật lắc đầu,”Ngươi không đáp ứng, một đồng ta cũng không cho ngươi mượn.”

“Ngươi……” Tấn Phàm thở phì phì nhìn hắn. Nghĩ lại tưởng tượng………..

Ai, quên đi, dù sao chính mình đều đã bị ăn sạch, Duật đối hắn cũng tốt, hắn muốn gì cũng cho hắn. Nói không chừng thời gian dài sống chung, y sẽ chán ghét hắn, phóng hắn rời đi,”Ta đáp ứng ngươi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau