MUA LÃO BÀ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mua lão bà - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Nửa giờ sau, Mạc Phong tới.

Tấn Phàm sắc mặt tái nhợt tâm loạn như ma chờ đợi, Mạc Phong rất nhanh làm kiểm tra cho hắn.

“A Phong, rốt cuộc Phàm là bị bệnh gì?” Tấn Minh xa hỏi. Mạc Phong cấp Tấn Phàm kiểm tra xong, vẻ mặt hắn như là bị sét đánh.

“Hắn, hắn là, là có bầu, nhưng là……. Điều này sao có thể?”

Tất cả mọi người ở đây đều hoảng sợ.

Tấn Phàm vươn tay cầm điện thoại trên đầu giường, nhanh tay ấn dãy số quen thuộc.

,”Duật, ngươi ở đâu? Ta muốn cùng ngươi nói chuyện.”“Ngươi không phải cùng người nhà đoàn tụ sao? Bảo bối, ta buổi tối tới đón ngươi, nhanh như vậy nhớ ta sao?”

“Ngươi chạy nhanh đến đây, bằng không…. Bằng không ta sẽ đi bệnh viện phá bỏ đứa nhỏ này.”

“Ngươi dám!” Duật ngữ khí lập tức đại biến,”Đừng nóng giận, bảo bối, ta lập tức đến.” Nói xong y liền treo điện thoại.
Lời nói của Duật đánh mất một chút hoài nghi cuối cùng trong lòng Tấn Phàm, hắn trong bụng thật sự có đứa nhỏ của Duật? Hắn nên làm cái gì bây giờ, trong lòng hảo loạn.

Không đến nửa giờ, Duật đã đến Tấn gia.

“Này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Tấn Phàm vừa thấy Duật đến liền lớn giọng chất vấn, chính là vẻ mặt hắn dường như muốn khóc.

Hắn cho tới bây giờ không nghĩ sẽ có một ngày. Hắn cư nhiên hoài thai đứa nhỏ của Duật, hắn là nam nhân a, hắn làm gì có bộ phận sinh dục nữ?

“Là ta kêu Địch Sâm làm giải phẫu cho ngươi,” Xem ra Phàm vẫn là không thể chấp nhận, nhưng y sẽ không làm cho hắn xóa bỏ đứa nhỏ.”Chúng ta trở về nói, bảo bối.”

Duật ôm lấy hắn, đối với Tấn Minh xa nói,”Ba, Phàm ta trước mang về, về sau ta sẽ thường dẫn hắn về.”Tấn Minh từ xa gật đầu.

Chương 12

Tấn Phàm lần này về nhà phải quay về sớm vì có nguyên nhân ngoài ý muốn.

Trên đường trở về, vẻ mặt hắn vẫn là hoảng loạn vô thố, Duật vẫn là gắt gao ôm chặt lấy hắn. Tấn Phàm nghĩ muốn đẩy hắn ra, nhưng chỉ có ở trong lòng ngực y, tâm trạng hắn mới có thể thoáng bình tĩnh.

“Vì cái gì phải làm như vậy?”

Khi Duật đem hắn đặt trên giường, hắn mới nói câu đầu tiền kể từ khi rời nhà trở về.

“Ta nghĩ muốn một đứa nhỏ, một đứa nhỏ do chính ngươi sinh ra cho ta.” Y hôn nhẹ lên trán hắn, “Ta yêu ngươi, bảo bối, ta chỉ muốn người ta yêu vì ta sinh một đứa nhỏ.”

“Chính là….. Chính làngươi vì sao không cùng ta thương lượng qua?” Đột nhiên biết mình có thai, này phải nói làm hắn chấn động cỡ nào, y có biết hay không?

“Cùng ngươi thương lượng ngươi nhất định sẽ không đồng ý.” Duật cới áo khác của cả hai, thay áo ngủ, trên giường ôm hắn, kéo chăn đắp lại,”Ta cần một người thừa kế, nếu ngươi không nguyện ý sinh cho ta đứa nhỏ, ta cũng chỉ có thể đi nhận nuôi một đứa, nhưng dù sao ta vẫn là muốn một đứa nhỏ hai chúng ta thân sinh ra.”

“Ta không nghĩ sinh đứa nhỏ, ta là nam nhân a.” Không biết bây giờ còn kịp hay không, hắn nghĩ muốn xóa bỏ đứa nhỏ.

“Không được bỏ đứa nhỏ!” Nhìn ra ý tưởng của hắn, Duật lập tức quát lên,”Ta chỉ muốn ngươi sinh cho ta đứa nhỏ thôi, chúng ta này sinh một đứa thôi, về sau nếu chưa thông qua ngươi ta sẽ không làm như vậy nữa, được không?”

“Nhưng ngươi làm ta như thế nào đi ra ngoài gặp người khác? Nếu là sản kỳ tới rồi thì làm so bây giờ? Bị người khác biết nhất định sẽ là tin động trời bị đăng lên báo a.”

“Đừng lo lắng, ta sẽ an bài tốt.” Y trấn an hôn nhẹ hắn, “Ta sẽ kêu Địch Sâm đến nhà đỡ đẻ cho ngươi, sẽ không ai biết đứa nhỏ này là do ngươi sinh cho ta, đối bên ngoài chúng ta sẽ nói là nhận nuôi nó, chờ đứa nhỏ lớn lên chúng ta nói chân tướng sự thật cho nó nghe.”

Nghe cũng không tồi, nhưng hắn vẫn là mất hứng. Hắn là nam nhân, cư nhiên phải sinh đứa nhỏ.
Chính là, ngẫm lại, quên đi, dù sao hắn cũng là người, đứa nhỏ cũng đã có, liền vì y đi. Nhưng là,”Vì cái gì là ta sinh? Ngươi như thế nào không sinh?” Hắn giận dỗi nói.

Duật lộ ra nụ cười ta khí, móng vuốt sói không an phận sờ sờ mông hắn,”Bởi vì ngươi là lão bà của ta.”

“Ngô…. Chán ghét, lấy ra.” Tấn Phàm khuôn mặt ửng đỏ. Hắn vẫn là không thể thích ứng Duật luôn đùa giỡn hắn, chiến tiện nghi hắn, trước kia cũng không có người nào đối hắn như vậy.

“Không.” Duật thấy ngượng ngùng, dục hỏa liền sôi trào, tâm lang đại chấn động,”Bảo bối, ta đã muốn vài ngày không bính ngươi.”

Tấn Phàm bị ngữ khí ai oán của y nở nụ cười,”Không được, vạn nhất làm bị thương đứa nhỏ làm sao bậy giờ?”

“Không có việc gì, ta hỏi qua Địch Sâm. Tình huống hiện tại đã ổn định, chỉ cần ta tiết chế một chút, sẽ không làm bị thương đứa nhỏ.” Nói chuyện, y đã muốn lột sạch quần áo trên người Tấn Phàm.

Tấn Phàm không có tái chống đẩy, nâng tay ôm cổ Duật.Vài ngày không có bính hắn, y trở nên hảo nhanh. Mấy ngày nay tới giờ, hắn sợ làm bị thương đến hắn cùng đứa nhỏ, lại sợ mệt hắn, bọn họ lúc đó đã lâu rồi chưa làm.

“Ân…. Duật….. Điểm nhẹ”

Tấn Phàm bởi vì không khỏe mà ánh mắt phiếm đó làm cho Duật cơ hồ không khống chế được, nhưng hắn bận đứa nhỏ trong bụng nên không dám làm càn.

“Thả lỏng, bảo bối, bằng không ngươi sẽ đau.”

Từ sau khi hắn mang thai, Duật phát hiện thân thể hắn gần đây trở nên càng mẫn cảm so với trước kia.

Tấn Phàm cảm giác được nơi riêng tư có ngón tay Duật đang ra vào, lỗ nhỏ mở rộng, có khi hắn thật sự chán ghét cơ thể mình, chỉ cần Duật hai ba ngày không bính hắn, lỗ nhỏ liền khép chặt như đêm đầu tiên quan hệ, làm cho hắn mỗi lần Duật đi vào liền phát đau.

“Đau…… Ngô……”

Tấn Phàm cố sức bám vào ngực y, dồn dập thở hào hển, đôi mắt bịt kín một tầng sương.

“Trầm tĩnh, bảo bối, không cần dùng sức.” Duật thương tiếc hôn môi hắn,”Ta không nghĩ muốn ngươi đau”

Duật nhẹ nhàng mở rộng hoa cúc nhỏ của hắn, làm cho hắn dưới thân nhẹ nhàng thả lỏng thích ứng.

Sau một lúc lâu, Tấn Phàm rốt cục vì hắn hoàn toàn mở rộng, Duật động tác càng lớn, Tấn Phàm theo không kịp, chỉ có thể bị động tiếp nhận mọi luật động của y….

Chương 13

Tấn Phàm thề hắn không bao giờ…. nữa phải sinh đứa nhỏ, thật là khó chịu.

Không biết có phải hay không bởi vì mình là nam nhân, hắn nôn ọe bệnh trạng thực nghiêm trọng, từng đợt từng đợt ghê tởm làm cho hắn phải liên tiếp chạy vào toilet.

Đầu cả ngày choáng váng, nặng nề, trên người miễn cưỡng không muốn chuyển động, chỉ muốn ngủ, lại ăn không vô bất cứ thứ gì.

“Hảo điểm không có?” Duật nhìn hắn nôn xong rồi, cầm ly nước đưa qua để hắn súc miệng, dìu hắn quay về giường nằm xuống

“Ta không bao giờ muốn sinh em bé nữa, ngươi có nghe hay không?!”

Tấn Phàm hướng hắn rống to, chỉ tiếc bởi vì thân thể không khỏe, hắn tiếng hô nghe phảng phát như làm nũng.

“Hảo hảo hảo, không sinh nữa, không sinh nữa” Duật cười đem một viên mơ nhét vào miệng hắn.Tấn Phàm nhắm mắt lại khí tức bất ổn mà nhai quả mơ.

“Uống chút canh gà có được hay không? Ngươi hôm nay vẫn chưa ăn gì.”

“Ta không muốn uống.” Tấn Phàm lắc đầu, vừa nghĩ đến mùi canh gà hắn liền cảm thấy buồn nôn, hắn cảm thấy dược Duật muốn đem hắn uy thành trư, suốt ngày nghĩ làm cho hắn ăn cái gì.
“Vậy ngươi ăn cái gì? Ta cho người đi làm.” Từ sau khi mang thai, hắn gầy đi không ít.

Vốn mang thai chính là đối cơ thể khảo nghiệm rất lớn, sau khi bảo bối có hài tử của y chứng buồn nôn vẫn rất nghiêm trọng, lại không muốn ăn gì, mấy ngày nay, hắn thật gầy.

“Ta thật sự không muốn ăn, theo giúp ta ngủ một chút có được hay không?”

“Đương nhiên.” Duật nở nụ cười, nằm trên giường ôm lấy hắn,”Trước ngủ một chút, chờ ngươi tỉnh, vô luận thế nào cũng phải ăn một chút, ta rất lo cho ngươi.”

“Hảo.”

Tấn Phàm trong ánh mắt tràn ngập yêu thương của Duật rất nhanh thiếp đi. Vất vả cho hắn, vì hắn sinh cho y một đứa nhỏ, hắn đã chịu khổ rất nhiều.

Chương 14

Khi Tấn Phàm tỉnh lại, đã là hoàng hôn.

Trong phòng âm trầm, không có bật đèn.

Bên người đã không còn thân ảnh của Duật, đệm chăn vẫn còn hơi ấm nói cho hắn biết Duật chỉ vừa mới ly khai.

Hắn hình như đã thật sự yêu Duật rồi, chuyện thứ nhất khi tỉnh chính là muốn biết hắn có bên cạnh mình hay không. Không có Duật, ngủ cũng không ngon. Hắn đối Duật ỷ lại càng lúc càng lớn.

Tay xoa nhẹ phần bụng, tiểu tử này, cư nhiên bắt hắn chịu giày vò thảm thiết.

Cánh cửa được đẩy ra rất nhẹ, hắn quay đầu nhịn lại.

“Đem đèn mở lên đi. Hắn đã tỉnh rồi.”

Đèn sáng, Tấn Phàm bị ánh sáng hắt vào phải nhắm hai mắt lại.
“Có nghĩ muốn ăn gì không?” Duật đi tới bên người hắn.

“Ta muốn ăn chút gì đó nhẹ.” Tấn Phàm nói.

“Hảo.” Duật vui mừng nở nụ cười. Hắn rốt cuộc cũng muốn ăn gì đó.”Ta lập tức gọi người đi làm.”

Tấn Phàm dưới sự trợ giúp của y ngồi dậy.

“Có choáng váng đầu không?” Duật hỏi.“Hoàn hảo.” Vừa rồi ngủ cảm thấy có điểm tốt hơn một chút. “Cả ngày ngoại trù ăn chính là ngủ, ta rất sẽ biến thành heo a.”

Duật nhíu mày không tán thành nói,”Heo đâu không thấy, ngươi nhìn bộ dáng ngươi hiện tại xem, gầy đến tệ hại. Cho ngươi ăn nhiều một chút lại không chịu.”

“Không ăn được.” Tấn Phàm vô lực cười cười, hắn cũng biết vì đứa nhỏ cũng như thân thể chính mình, hắn hẳn là nên ăn nhiều một chút, nhưng hắn chính là không ăn nổi.

Thức ăn rất nhanh được đưa tới, nhưng nhìn một bàn đầy ắp đồ ăn, nhìn thôi cũng muốn no rồi.

“Ách… Duật, ta không đói nữa.”

“Không được, không đói cũng phải ăn” Duật một phen ôm lấy hắn hướng bàn ăn đi tới. Y lần này sẽ không nghe theo hắn, càng ngày càng trở nên gầy đi, giờ chỉ là còn da bọc xương.

Bắt buộc hắn ăn vài thứ, nhìn hắn thật sự ăn không vô mới ôm hắn quay về giường.

Chương 15

Càng gần đến ngày sinh, bụng Tấn Phàm càng lúc càng lớn, tháng cuối cùng, hắn ngay cả nằm còn nằm không được, chỉ có thể bán tựa vào đầu giường, hoàn hảo có Duật ôm hắn, làm cho hắn thoải mái một chút.

Ngày sinh đến gần, tâm tình của hắn bắt đầu lo âu.

“Nghĩ cái gì? Mấy ngày nay ngươi không nghỉ ngơi tốt.” Duật thật sự nhịn không được, vốn y hỏi qua, Tấn Phàm không chịu nói, y cũng không tái tuy vấn, nhưng vài ngày này hắn lo âu thập phần nghiêm trọng.

“Ta có điểm sợ hãi.”

“Sợ cái gì?”
“Sẽ rất đau đi?” Hắn nghe nói nữ nhân sinh con đều là đau đến chết đi sống lại, kêu đến làm cho người ta sợ hãi.

“Chỉ đau một chút, đừng sợ, ta sẽ cùng ngươi.”

Tấn Phàm cau mi,”Ngươi bồi có ích lợi gì, người đau cũng không phải ngươi.” Bất quá, nghe hắn nói như vây hắn cảm thấy trong lòng hảo ấm, có chút an tâm.

“Ta biết ngươi vất vả, chúng ta chỉ một lần này, về sau sẽ không sinh nữa.” Duật ôn nhu trấn an hắn.

“Ngô………” Tấn Phàm đột nhiên nhăn lại mi.

“Làm sao vậy?”

“Đau quá…………” Đau bụng thật sự lợi hại, Tấn Phàm khổ sở nhíu mày rên rỉ,”Duật, ta…… ta là không phải…….. Phải sinh………”

“Cái gì?!” Duật sợ hãi,”Ta đi kêu Địch Sâm đến.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau