MƯA TRƯỚC MÁI HIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Mưa trước mái hiên - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Mở đầu

Đây là một nơi có thể nghe thấy âm thanh của biển.

Ban đầu, ngôi nhà nhỏ này được xây dựng ngay bên bờ biển, chỉ cách bãi biển vài phút đi bộ.

“Chờ một chút”

Minh Lam đặt chiếc remote trong tay xuống bàn rồi đến gần chiếc giường kim loại đang dựng đứng: “Khó chịu sao?”

“Không phải.” Anh nói, lồng ngực dưới đai dây đeo phập phồng kèm theo tiếng thở dốc: “Anh muốn đứng lâu hơn một chút.”

“Ừm.” Minh Lam dõi theo ánh mắt Giang Hoài nhìn ra ngoài cửa sổ. Bây giờ đang là thời điểm giao mùa, mùa mưa sắp đến, thời tiết thoáng đãng hơn nhiều. Nước biển trong xanh lấp lánh ánh mặt trời vàng óng, xa xa là dãy núi Sơn Trà uốn mình tuyệt đẹp, thỉnh thoảng những chú chim Hải Âu lượn ngang qua, điểm xuyến trên nền trời trắng trong bay về phương xa.

Vì để tránh bị tụt huyết áp, mỗi ngày Giang Hoài đều sử dụng chiếc giường “đứng thụ động” này để đứng thẳng trong ba mươi phút. Bắt đầu từ năm hai mươi mốt tuổi, bài tập phục hồi chức năng này đã tiến hành suốt mười hai năm.

Mười hai năm trước, Minh Lam từ trại trẻ mồ côi chuyển vào ở nhà họ Giang. Nhà họ Giang sẵn lòng tài trợ chi phí sinh hoạt hằng ngày và cho cô mái nhà che gió che mưa, tạo điều kiện tốt nhất để cô có thể vào học ngành điều dưỡng. Mặc dù từ rất nhỏ cô đã biết đây không phải là món quà trên trời rơi xuống, mà là một món nợ cần phải trả. Sau khi nhận ra điều này, cô không hề nghĩ đến việc chạy trốn. Cô nợ nhà họ Giang bao nhiêu, thì nhận được ân huệ của nhà họ Giang bấy nhiêu, hay có thể nói, cô đang tự trừng phạt mình.

Trong suốt mười hai năm, mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút tiếp xúc với Giang Hoài, cô phải tận mắt chứng kiến một người vô tội, một người vô cùng ưu tú đang chịu khổ. Và người gây ra sự bất hạnh cho cuộc đời anh ấy, chính là ba ruột của cô. Thứ mà Giang Hoài bị ba cô cướp đoạt mất, chính là một cuộc đời khoẻ mạnh! Cô có tư cách gì mà nhắm mắt làm ngơ? Cô có tư cách gì thoải mái sống cuộc sống của mình? Từ lâu, cô đã tự trói tay mình và Giang Hoài lại với nhau. Nếu anh ấy không đi được, cô sẽ dùng hết sức của mình kéo anh đi. Nếu anh ấy bị mắc kẹt trong bùn lầy, cô sẽ ở bên cạnh anh mặc kệ hiểm nguy, tuyệt không rời không bỏ.

“Được rồi.” Giang Hoài nhắm mắt lại, những giọt mồ hôi lăn dài trên tráng xuống cằm, nhỏ giọt dưới sàn nhà, đôi môi khô khốc trắng bệch.

Có thể thấy anh rất mệt mỏi. Đối với Giang Hoài, đứng trong một thời gian dài – ngay cả khi toàn bộ cơ thể được buộc cố định trên chiếc giường “đứng thụ động” này bằng ba dây đai to rộng, đó cũng là một việc khó khăn.

Minh Lam ấn nút trên remote, chiếc giường từ từ được điều chỉnh chuyển sang tư thế nằm ngang. Cởi bỏ dây đai trên người Giang Hoài, cô không vội vàng chuyển anh đến xe lăn, mà lấy khăn giúp anh lau mồ hôi trên mặt. “Anh muốn nằm nghỉ một lát không?”

“Không cần đâu.” Anh nói: “Giúp anh gọi chú Lê vào đây. Anh muốn tắm.”

Minh Lam còn chưa kịp đi xuống tầng dưới, đã nghe thấy tiếng ai đó gõ cửa từ bên ngoài. Vừa mở cửa ra, là Thời Vi.

“Minh Lam, cậu cũng ở đây à? Giang Hoài thế nào rồi?” Thời Vi không chờ cô trả lời, đã đi thẳng vào căn phòng trên tầng hai. Tuy Giang Hoài hành động không tiện, nhưng bởi tầng hai có tầm nhìn đẹp lại yên tĩnh, nên phòng ngủ và phòng phục hồi chức năng của anh đều nằm ở tầng hai. Còn việc khó khăn khi ngồi xe lăn lên xuống lầu, chỉ cần lắp đặt thang máy là có thể giải quyết xong.

Minh Lam cúi đầu nói: “Anh ấy vừa làm phục hồi chức năng xong, nếu có cậu ở đây chăm sóc anh ấy rồi thì mình đi trước đây.”

Thời Vi là bạn cùng phòng của cô khi ở trại trẻ mồ côi. Khi ba mẹ cô qua đời, cô đã mười hai tuổi, còn Thời Vi bị vứt bỏ từ khi còn chưa dứt sữa. Thời Vi lớn hơn cô ba tuổi, bình thường rất hay chăm sóc cô. Tuy Minh Lam ở trại trẻ mồ côi chưa đầy một năm, nhưng tình cảm giữa cô và Thời Vi rất tốt. Ngay cả sau khi chuyển đến nhà họ Giang, cô vẫn hay dành thời gian để gặp mặt Thời Vi. Sau khi tốt nghiệp trung học, tuy rằng Thời Vi thi đỗ đại học nhưng vì kinh tế khó khăn mà suýt chút nữa cô ấy đã phải bỏ học. Minh Lam vì thương cho hoàn cảnh của cô ấy, cô ngần ngại hỏi Giang Hoài, liệu Thời Vi có thể làm thêm trong khách sạn của nhà họ Giang sau giờ học được không. Mặc dù khách sạn Nguyệt Hà không nhận sinh viên làm part-time, nhưng Giang Hoài vẫn sắp xếp cho Thời Vi một công việc nhẹ nhàng và ứng trước tiền lương một năm, để cô ấy có thể chi trả học phí.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Thời Vi vào làm cho khách sạn Nguyệt Hà của nhà họ Giang với tư cách là nhân viên chính thức. Từ một nhân viên phục vụ bình thường thành trợ lý Tổng giám đốc, tốc độ thăng tiến thật đáng kinh ngạc. Càng làm cho mọi người ngạc nhiên là, một năm trước, một Giang Hoài từ trước đến nay  luôn “không gần nữ sắc” tuyên bố đính hôn, mà vợ chưa cưới của anh ấy là Thời Vi. Lần này, anh muốn mở rộng kinh doanh khách sạn Nguyệt Hà sang thành phố Đà Nẵng. Trong thời gian đầu vận hành khách sạn mới, Giang Hoài dẫn theo Thời Vi sang Việt Nam. Thời Vi không chỉ là cấp dưới trong công việc, mà còn là người yêu của anh. Đưa cô ấy đi cùng là lẽ dĩ nhiên. Nhưng Minh Lam không hiểu tại sao anh lại dẫn cô theo, cô là gì của anh? Nhà họ Giang không thiếu người giúp việc, cần hộ lý chuyên nghiệp đi theo chăm sóc anh cũng đâu nhất thiết phải là cô? Vai trò của cô không gì khác ngoài hộ lý, có thể bị thay thế dễ dàng. Tuy cô đã quyết tâm sẽ chăm sóc anh cả đời, nhưng Giang Hoài bày tỏ rằng anh không quan tâm đến việc đó. Từng có lần cô nghĩ mình đã chạm được đến trái tim anh ấy, cho đến bảy năm trước, cô chợt nhận ra rằng: Anh vĩnh viễn sẽ không bao giờ chấp nhận cô.
Một buổi tối của sáu năm trước, cô đang chuẩn bị vào phòng ngủ của Giang Hoài giúp anh xoay người, đến ngay cửa cô vô tình nghe thấy cuộc nói chuyện của anh ấy và mẹ.

“Mẹ, mẹ dựa vào đâu cho rằng con sẽ đồng ý cưới cô ấy? Con đã rất cố gắng để không hận cô ấy, thì sao con có thể yêu cô ấy chứ? Hay là mẹ cảm thấy, con không xứng được yêu, không cần yêu, chỉ cần có một ai đó nguyện ý hầu hạ đứa con tàn phế này cả đời là được rồi, phải không?”

“A Hoài, xin con đừng nói những lời này khiến mẹ đau lòng. Mẹ nghĩ con thích Minh Lam nên mới đề cập đến chuyện này. Con cho rằng mẹ vui khi để con gái của kẻ thù làm con dâu của mình ư? A Hoài, nếu con không thích, mẹ…”

“Con không thích! Con không thích! Con không thích!...”

Đoạn nói chuyện đó, vĩnh viễn cô cũng không bao giờ quên, cô càng không quên được ánh mắt lạnh lùng của Giang Hoài khi anh nói ra những lời đó.

Từ đó, bất cứ khi nào cô thấy một tia dịu dàng thỉnh thoảng xuất hiện trong ánh mắt thờ ơ và lạnh lùng của Giang Hoài, cô sẽ tự nhắc nhở mình rằng đó chỉ là ảo giác. Ngay cả khi anh có một khoảnh khắc dịu dàng với cô, thì đó cũng chỉ là do bản chất tốt bụng và sự giáo dục tuyệt vời của anh mà thôi.

Nhưng mà Giang Hoài, anh có biết không? Vào mùa hè năm thứ hai khi em đến nhà họ Giang, có một đêm khi anh đang ngủ say, em vào phòng anh để đuổi muỗi giúp anh, kết quả là muỗi vẫn chưa đuổi đi hết mà đã đánh thức anh dậy. Em nghĩ rằng anh sẽ mắng em, nhưng anh lại dùng bàn tay phải duy nhất có thể hoạt động được cầm lấy cổ tay em. Ánh mắt anh nhìn em khi đó, rất sáng, rất sáng. Anh nói: “Đừng đuổi nữa, nói chuyện với anh một lát nhé.” Ngay lúc đó, em đã thích anh mất rồi.

Kí ức đẹp đẽ nhưng lại xa vời. Minh Lam ngồi xuống góc cầu thang, dựa đầu vào tay vịn, hay tay ôm lấy đầu gối, cố nhẫn nhịn để nước mắt đừng rơi. Sau khi hít một hơi thật sâu, cô đứng lên, chậm rãi đi ra ngoài.

“Em giúp anh.” Hai tay Thời Vi choàng qua nách của Giang Hoài, cố gắng giúp anh chuyển qua xe lăn điện.

“Một mình em không được đau, gọi chú Lê đến giúp đi.”

“Em thấy Minh Lam làm nhiều lần rồi, em cũng có thể làm được.”Giang Hoài nói: “Được rồi, em mang máy nâng tự động đến đây.”

Thời Vi đẩy cần trục máy nâng tự động đến bên cạnh giường, giăng lưới vải xung quanh cơ thể Giang Hoài, khoá dây đai lại, sau đó bật nút nguồn, di chuyển anh đến xe lăn.

Thời Vi tháo khoá dây đai của máy nâng tự động, đặt chân của Giang Hoài lên bàn đạp xe lăn và đeo nẹp cố định vào chân anh. Trong lúc đó, phần eo do mất đi chỗ dựa, Giang Hoài không chống đỡ được nên cơ thể dần dần trượt xuống. Thấy vậy, Thời Vi nhanh chóng cài dây đai ở hai bên xe lăn lại giúp anh.

“Người anh đổ đầy mồ hôi rồi, em đẩy anh đi tắm nhé.”

“Thời Vi!” Anh đẩy cần gạc điều khiển, xe lăn lui về phía sau một chút. “Bây giờ trong phòng không có ai cả, em không cần phải làm thế.”

Thời Vi hỏi: “Không cần làm gì?”

“Không cần giả vờ làm vợ chưa cưới của anh.”

Thời Vi khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh vẻ mặt đã trở lại bình thường, cô mỉm cười nói: “Giang Hoài, em suýt nữa đã quên em không phải là vợ chưa cưới “thật” của anh đấy.”

Giang Hoài: “Thời Vi, mấy năm nay, em giúp anh rất nhiều trong việc kinh doanh, anh cũng gây ra rất nhiều phiền toái trong cuộc sống của em. Anh rất biết ơn những việc em đã làm vì anh.”

“Không có gì.” Thời Vi mỉm cười, ngồi xuống trước xe lăn của anh. “Anh là ông chủ của em, em chỉ là nhân viên làm công ăn lương. Em được trả thù lao xứng đáng, dù là việc công hay tư, anh cũng không nợ em một đồng một xu nào cả.” Cô đứng dậy, định sải bước đi ra ngoài. “Em sẽ gọi chú Lê đến.”

“Thời Vi.” Anh gọi cô. “Em giúp anh lấy tấm thiệp mời ở trong ngăn kéo đầu tiên của tủ đầu giường, đưa nó cho Minh Lam, bảo cô ấy dựa vào địa chỉ trên bìa thiệp tự mình giao tận tay cho người có tên trên đó. Còn nữa, đêm nay không cần vội vã trở về, cứ nói là… Tối nay đã có em ở bên cạnh anh rồi.”

Thời Vi nhìn thoáng qua tấm thiệp mời, nghi hoặc nói: “Có phải là thiệp mời dự lễ khai trương khách sạn không? Anh bảo Minh Lam tự mình đưa đi, có thể thấy người đó không phải khách mời bình thường, có cần em chuẩn bị một phần quà để cô ấy mang theo tặng luôn không?”

“Không cần đâu, giữa anh và cậu ấy không cần phải khách sáo như thế.”

Thời Vi không hỏi thêm nữa, đến tủ đầu giường lấy tấm thiệp rồi rời đi.

Trước khi ra khỏi phòng, bỗng nhiên cô dừng lại, nhẹ nhàng hỏi một câu: “Giang Hoài, anh có thể đẩy Minh Lam đi bao xa?”

“Càng xa càng tốt.”

Chương 2: Bầu trời xanh

Chiếc ô tô dừng ở bãi đỗ xe trước phố cổ Hội An. Minh Lam ra khỏi xe, bảo tài xế không cần phải đợi cô, sau khi xong việc cô sẽ tự bắt xe trở lại Đà Nẵng. Anh tài xế là người bản địa, dáng người không cao, nhưng rất thoải mái nhiệt tình. Anh chắc khoảng ba lăm hay ba sáu tuổi, nói tiếng Anh không sõi lắm nhưng nếu chỉ là giao tiếp bình thường thì không vấn đề gì. Bởi vì người Việt Nam không gọi nhau bằng họ, nên Minh Lam chỉ biết anh tên là “Thắng”. Cô, Giang Hoài và Thời Vi gọi anh là “A Thắng” theo thói quen của người Trung Quốc. Lúc đầu, A Thắng gọi cô là “cô Giản”, sau này khi đã quen nhau hơn rồi, anh chuyển sang gọi từ cuối trong tên cô, cũng là từ đơn giản nhất – “Lam”. Đã hơn nửa năm kể từ khi họ đến Đà Nẵng, A Thắng thậm chí còn học được một ít tiếng Trung cơ bản, ngoài cách phát âm còn hơi ngượng ngịu thì cũng khá ra dáng.

Sau khi nghe Minh Lam nói thế thì A Thắng không quá đồng ý, anh chậm rãi nói: “Lam, anh Giang nói chờ.”

Minh Lam nghĩ rằng Giang Hoài muốn cùng Thời Vi tận hưởng thế giới riêng của hai người, nên mới bảo cô không cần vội vã trở về. Đương nhiên cô sẽ không quấy rầy nhã hứng của họ, nhưng nếu như thế thì A Thắng không thể tan ca về sớm nhà được, cô suy nghĩ một lát, nói: “Tối nay tôi muốn ở lại đây.”

A Thắng ngạc nhiên la to: “Anh Giang không có nói vậy.”

Minh Lam thở dài, lấy điện thoại di động ra gọi cho Giang Hoài.

Người nhận điện thoại là Thời Vi. Minh Lam nghe thấy giọng nữ bên kia điện thoại, sững sờ vài giây, sau đó nói: “Thời Vi, phiền cậu chuyển điện thoại cho Giang Hoài giúp mình.”

“À, chú Lê đang giúp anh ấy tắm, có việc gì không?”

“Cũng không có gì, mình muốn nói với anh ấy một tiếng, tối nay mình sẽ ở lại Hội An, tí nữa mình bảo A Thắng trở về đó, nếu các cậu muốn dùng xe cũng sẽ tiện hơn.”

Thời Vi im lặng một lát: “Để mình chuyển điện thoại cho Giang Hoài, cậu tự nói với anh ấy nhé…”

“Không cần đâu…” Minh Lam cười cay đắng: “Nói với cậu thì cũng như nhau mà. Cậu nói lại với anh ấy giúp mình nhé. Cũng không phải chuyện gì to tát.”

“… Được rồi, cậu cẩn thận nhé.” Thời Vi nói.

Minh Lam lắc lắc điện thoại của mình trước mặt A Thắng: “Ok rồi nhé.”

A Thắng gãi đầu khó xử một lúc, sau đó nở nụ cười hàm hậu, tạm biệt Minh Lam rồi khởi động xe rời đi.

Minh Lam lấy thiệp mời mà lúc nãy Thời Vi đưa cho cô ra khỏi túi xách. Cô nhận ra đây là thiệp mời dự lễ khai trương khách sạn vào tuần sau. Trên thiệp có viết tên người nhận và một chuỗi địa chỉ. Minh Lam không hỏi Thời Vi về người Giang Hoài bảo cô đến tìm là ai, chuyện Giang Hoài nhờ cô làm, từ trước đến nay cô chưa từng hỏi lí do, chỉ cần làm theo là được.

Sau khi rời khỏi bãi đỗ xe, Minh Lam đi bộ một đoạn đường. Gặp một vài người chạy xe ba bánh dừng bên lề, cô đưa địa chỉ cho một trong số họ xem và hỏi đường đi đến đó. Không ngờ anh ta lại ân cần bảo sẽ đưa cô đến địa chỉ này bằng phương tiện của mình, sau khi suy nghĩ một lát, nếu có thể hoàn thành nhiệm vụ mà Giang Hoài giao sớm hơn một chút thì càng tốt. Vì vậy, cô đồng ý thuê xe của họ để đến đó.Hình như loại xe ba bánh tên là “Xích lô” này rất nổi tiếng ở Việt Nam. Đặc điểm của nó là ghế hành khách rất to ở phía trước và người lái xe ngồi đạp ở phía sau. Nghe nói loại xe này được phát minh từ thời thực dân Pháp. Thiết kế như thế có thể ngăn mùi mồ hôi của người lái xe không bị gió thổi vào hành khách ngồi ở phía sau và tầm nhìn của hành khách không bị cản trở trong quá trình tham quan trên đường đi.

Minh Lam đã nhìn thấy phần giới thiệu loại xe ba bánh này trong sách từ trước đó. Lúc đó cô nghĩ, trên thế giới này có một kiểu người luôn thích làm những việc khiến bản thân vui vẻ. Thỉnh thoảng cũng sẽ tự phân mình và đồng loại thành “Ba sáu chín loại” khác nhau. Từ xưa đến nay, nhân loại đối với sự vật hiện tượng này luôn vận động không ngừng, nghĩ kĩ lại thì, suy nghĩ của thế nhân thật không thể hiểu được.

Năm đó, khi cô lật xem sách ảnh du lịch mượn từ thư viện, có đưa phần giới thiệu và hình ảnh về loại xe ba bánh thú vị này của Việt Nam cho Giang Hoài xem, lúc đó cô đã nói ra suy nghĩ của mình. Sau khi nghe xong, Giang Hoài nói với giọng điệu rất điềm tĩnh: “Minh Lam, người chỉ làm những việc mình thích, có lẽ là do những chuyện bản thân họ có thể kiểm soát quá ít, vì vậy họ chỉ đành không làm những việc mình không thích. Con người luôn không giống nhau, sự công bằng duy nhất chỉ xét về mặt nhân cách, hoặc là, chúng ta nên nói thế này: Mặc dù đời người là bất bình đẳng, nhưng nhân cách con người luôn luôn là bình đẳng. Bất kể gặp phải tình huống nào, em phải luôn nhớ điều này.”

Minh Lam ôm sách ngồi trước xe lăn của anh, đột nhiên nhận ra thân phận của mình, điều này khiến cô xấu hổ, hai tay ôm chặt quyển sách, khoé môi mỉm cười cay đắng.

Cô không bao giờ quên dáng vẻ lúc đó của Giang Hoài. Anh run rẩy nâng cánh tay phải không thể giơ cao được của mình lên, vuốt nhẹ tóc cô, anh nghiêm túc nhìn cô và nói: “Anh biết em đang nghĩ gì. Em xem, anh là một người tàn tật, ngay cả tay chân của mình mà anh cũng không tự do điều khiển được. Chẳng lẽ anh và em không bình đẳng sao? Nếu ngay cả nhân cách cũng không bằng thì anh dựa vào đâu mà sống tiếp được nữa?”

Minh Lam biết anh cố tình hạ thấp bản thân mình, để tránh việc cô nghĩ đến thân phận mình là kẻ ăn nhờ ở đậu. Anh muốn nói với cô rằng anh và cô hoàn toàn bình đẳng. Cuộc sống của họ, đã bị số phận an bày, cô và anh, ai tốt hơn ai? Trái tim cô vừa ấp ám vừa đau đớn, cô ôm lấy chân anh khóc lớn. Lòng bàn tay anh vẫn đang nhẹ nhàng vuốt tóc cô, mềm mại mà nóng bỏng.

Năm ấy, cô mười bảy tuổi. Lúc đó, Giang Hoài không nói gì thêm nữa, nhưng anh luôn ở bên cạnh cô. Cô cảm nhận được sự ấm áp ân cần của anh, khác hẵn vẻ lạnh nhạt lạnh nhạt sau này. Đương nhiên, trừ năm đầu tiên cô ở nhà họ Giang ra, anh cực kì bài xích cô, về sau cho đến bây giờ anh chưa bao giờ đối xử không tốt với cô. Chỉ là, có lẽ là đột nhiên, có lẽ là chậm rãi, anh đã dần dần xa cô. Anh vẫn nói chuyện với cô như trước, nhưng những lời nói đó, không xuất phát từ trái tim anh.

Xe xích lô chở cô chạy dọc theo bờ sông Thu Bồn, dừng trước sân một căn nhà truyền thống của Việt Nam. Trước cửa nhà có treo tấm biển hiệu với hai chữ lớn: “Thuỳ Vân”. Sau khi Minh Lam thanh toán tiền thuê xe, cô bước xuống và đi vào trong.
Có thể thấy được lối vào căn nhà đã được trang trí thành một quán cà phê. Kết cấu kiến trúc đều bằng gỗ, phần mái nhà được chạm khắc khéo léo vút cong về bốn phía, vươn rộng ra tứ phương, nghệ thuật điêu khắc độc đáo đậm chất cổ xưa. Căn nhà này không giống như được cố tình xây theo kiến trúc giả cổ, mà thật sự đã được xây dựng từ lâu, trải qua biết bao năm tháng thời gian. Các cửa sổ ở ba mặt đều được mở ra, sáng sủa và thoáng mát, một số cột trụ to chống dưới hiên nhà tạo thành hành lang xung quanh nhà chính. Trong nhà bày bàn ghế kiểu xưa bằng gỗ. Trong không khí thoang thoảng mùi thơm của trà và cà phê, hoà quyện với nhau cực kì hài hoà. Cũng không quá ngạc nhiên vì từ khi cô bước vào phố cổ Hội An đến đây, những căn nhà mang đậm kiến trúc đặc trưng kiểu Pháp này đều nằm xen kẻ với những nhà lầu hai tầng được xây dựng lại với kiến trúc tương tự bởi người dân địa phương, quan cảnh này không hề gây cảm giác lộn xộn, mà còn tạo nên một sự quyến rũ rất riêng.

Nếu không phải vẫn chưa làm xong chuyện mà Giang Hoài giao, cô thực sự muốn ở đây thưởng thức một tách cà phê rồi mới đi. Mấy năm nay, cô dành rất ít thời gian cho bản thân. Không chỉ vì Giang Hoài cần sự chăm sóc của cô, mà trong tiềm thức, dù cố tình hay vô tình cô đều đang tự trừng phạt chính mình. Cô không cho phép mình được rảnh rỗi, gần như cô đặt hết thời gian và tâm trí của mình vào Giang Hoài. Nếu không phải những năm qua có Thời Vi bên cạnh Giang Hoài, thì đôi khi sự tồn tại của cô lại biến thành sự quấy rầy. Cô và anh là hình với bóng, gần như không thể tách rời.

Cô không ngồi xuống mà đưa bìa thiệp mời cho một người phục vụ, dùng tiếng anh hỏi thăm người cô cần tìm có phải ở đây hay không. Tiếng anh của người phục vụ không quá tệ, cô ấy hiểu rõ ý cô và trả lời rằng: “Anh ấy ra ngoài rồi.”

Minh Lam hỏi cô ấy: “Khi nào anh ấy quay lại?” Đối phương trả lời: “Anh ấy thường trở về trước bữa tối.” Và tỏ ý có thể giúp cô chuyển thiệp mời đến người cô cần tìm. Minh Lam không chút suy nghĩ liền từ chối cô ấy một cách lịch sự. Ban đầu Giang Hoài nhờ cô đích thân giao thiệp mời này cho người có tên trên đó, vậy nên cô chỉ có thể giao tận tay đối phương.

Cô không cần biết người nhận thiệp mời này quan trọng thế nào, cũng không cần hỏi Giang Hoài lí do vì sao anh bảo cô đi mời một cách trang trọng như vậy. Cô chỉ cần hoàn thành tốt việc mà Giang Hoài giao, vậy là xong.

Ngay khi Minh Lam do dự giữa việc nên ngồi trong quán gọi một tách cà phê và chờ người kia trở về, hay đi dạo một vòng phố cổ rồi quay lại thì người phục vụ đã chủ động nói với cô rằng người cô cần tìm thật ra đang ở một cửa hàng ngay bên kia sông. Chỉ cần qua cầu, đi vài bước là đến rồi. Nếu cô có việc gấp, cô ấy có thể chỉ đường cho cô đi đến đó. Khi đến cửa hàng, chỉ cần hỏi bất cứ ai trong tiệm, hỏi người cô cần tìm tên là “Khánh”, thì mọi người đều biết đó là ai.

Minh Lam rất cảm kích. Theo hướng ngón tay người phục vụ chỉ, khi cô đi qua chiếc cầu nhỏ, cô thấy có một số học sinh đang đi bộ về nhà sau giờ học, có rất đông những khách du lịch với màu da khác nhau, còn có nhiều người dân địa phương chạy xe đạp hoặc xe máy đi ngang qua cầu cùng một lúc, vô cùng náo nhiệt.

Đến bên kia sông, cô dể dàng tìm thấy bảng hiệu của cửa hàng. Dường như là một cửa tiệm may, những tấm vải đầy màu sắc với nhiều họa tiết khác nhau được sắp xếp gọn gàng, hai mẫu manocanh bằng nhựa được mặc áo dài trưng bày trước cửa. Bên trong tiệm có một nhân viên bán hàng đang cầm thước dây, vừa đo kích thước cho khách vừa đọc số liệu cho một nhân viên đang ngồi khác ghi chú vào sổ.

Minh Lam thấy không tốt lắm khi quấy rầy việc buôn bán của người khác, nên ngại ngùng đứng bên cạnh cửa, đợi khách rời đi rồi mới hỏi thăm. Nếu đã đến đây rồi, chi bằng dạo một vòng quanh cửa tiệm, xem các mẫu vải đặc sắc này xem sao. Đương nhiên, cô không dự định đặt may cho mình một bộ áo dài Việt Nam, nhưng đột nhiên nhớ đến đã từng nghe ai đó nói vải cotton của Việt Nam rất tốt, mỏng nhẹ mà tinh tế, rất thích hợp để mặc trong thời tiết nóng. Hơn nữa, tay nghề của thợ may ở Hội An rất nổi tiếng, vậy sao không nhân dịp này đặt may cho Giang Hoài một bộ áo ngủ để anh có thể mặc thoải mái hơn.

Giang Hoài thích đơn giản, Minh Lam bỏ qua những mẫu có in hoa mà chọn những mẫu vải thuần một màu. Màu xám nhìn hơi đứng tuổi, màu trắng quá đơn điệu, màu đen hơi u ám, chọn đi chọn lại, vẫn là màu xanh có vẻ hợp với anh nhất. Ngón tay Minh Lam dừng lại trước một mẫu vải màu xanh lam mỏng thêu hoa văn chìm, màu sắc nhẹ nhàng của tấm vải này giống như màu của bầu trời sớm vừa hừng sáng vậy.

Vừa ngẩng đầu lên, Minh Lam thấy vị khách lúc nãy đo kích thước trong cửa hàng đã rời đi. Cô nhân viên đến bên cạnh, mỉm cười dịu dàng dùng tiếng anh hỏi cô cần giúp gì. Cô hỏi về giá cả và liệu ngoài áo dài ra thì cửa hàng có nhận may đồ ngủ cho nam không. Sau khi nhận được câu trả lời hài lòng, cô cung cấp số đo của Giang Hoài cho nhân viên và dặn dò thợ may may rộng hơn một chút. Cô nghĩ, dù sao thì đây cũng là đồ ngủ, không cần quá vừa vặn, thoải mái mới là quan trọng nhất.

Sau khi cô cung cấp địa chỉ giao hàng và thanh toán, tấm màn ở cuối cửa hàng được vén lên. Ban đầu Minh Lam không chú ý, cho đến khi một chàng trai trẻ bước ra, cô bất giác nhìn thêm vài lần.

Người đó, mặc một chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay có sọc nhỏ màu tối, phối với chiếc quần tây màu xám than, tay phải cầm một cây gậy. Khoảnh khắc tấm rèm được vén lên, đầu gậy vươn ra chạm nhẹ xuống sàn nhà.

Đó là – Một cây gậy dành cho người mù.

Chương 3: Từng quen

Editor: Mèo™

Ấn tượng đầu tiên của Minh Lam về người đàn ông này là – Rất điển trai, nhưng bởi vì bị mù mà ánh mắt không có tiêu cự, đôi mày nhíu lại, gương mặt mang theo vẻ đăm chiêu và thận trọng. Anh là một chàng trai trẻ với vẻ ngoài anh tuấn. Không biết tại sao, Minh Lam có cảm giác dường như đã gặp anh ở đâu đó.

Cho đến khi nhân viên cửa hàng nói cho cô biết sẽ giao quần áo đến địa chỉ đúng hẹn, cô mới chợt bừng tỉnh, mỉm cười nhận lấy biên lai từ cô ấy. Nhớ đến mục đích ban đầu khi mình đến đây, cô dùng tiếng anh hỏi: “Anh Khánh có phải đang ở đây không?”

“Khánh?” Nhân viên cửa hàng sửng sốt, chỉ về một bóng người đang bước xa dần: “Người vừa mới đi ra chính là anh ấy!”

Minh Lam bất ngờ, không ngờ người mà Giang Hoài muốn cô tìm là một người mù, mà gần như cô vừa mới lướt qua anh. Sau khi nói lời cảm ơn cô nhân viên, cô vội vàng quay người đuổi theo.

Có vẻ nơi đây rất quen thuộc với anh, anh bước từng bước chậm rãi mà dứt khoát. Thấy anh đang đi qua cầu, Minh Lam gọi to với theo: “Khánh!”

Anh dừng lại, dường như hơi do dự, sau đó từ từ quay người.

Có một chiếc xe máy chạy ẩu lướt sát qua người anh, vì nghe thấy tiếng ai đó gọi mình mà anh chậm nửa nhịp, muốn tránh cũng đã muộn.

Một xấp giấy trong tay anh rơi rải rác trên mặt đất. Anh ngồi xuống, dò dẫm nhặt giấy lên. Minh Lam hốt hoảng chạy vội  đến, nắm lấy cánh tay anh vừa kiểm tra vừa hỏi: “Anh không sao chứ?” Vì quá căng thẳng, cô buột miệng nói bằng tiếng mẹ đẻ và quên mất việc đối phương nghe có hiểu được không.

“Không sao.” Người đàn ông tên “Khánh” vậy mà trả lời lại bằng một câu tiếng Trung. “Cô có thể nhặt những nhạc phổ bị rơi giúp tôi được không?”

Minh Lam dẫn anh đến một nơi an toàn bên cạnh cây cầu, bảo: “Anh đứng đây chờ tôi, tôi sẽ nhặt lại đồ giúp anh.”

Trên bề mặt những tờ giấy đó toàn là những nốt sần sần, Minh Lam nghĩ đó chắc hẳn là chữ nổi.

“Cô cũng cẩn thận xe.” Khánh nói, cảm thấy bàn tay đang cầm gậy hơi nhói đau.

Cũng may trời không có gió, những tờ giấy đó không bị thổi bay xuống sông. Sau khi Minh Lam nhặt tất cả lên, nhẹ nhàng phủi bụi bám bên trên và xếp từng tờ lại ngay ngắn trước khi đưa trả lại cho anh. “Đây.”

Anh đưa tay nhận lấy nhưng không biết rõ vị trí nên không thể cầm hết cả xấp giấy cùng một lúc. Minh Lam tự trách mình bất cẩn, nhanh chóng cầm tay anh, cẩn thận đặt hết xấp nhạc phổ bằng chữ nổi lên tay anh.

“Cám ơn!”  “Xin lỗi.”

Cả hai người thốt lên cùng một lúc.

Sau vài câu nói chuyện lúc nãy, cả hai đều nói bằng tiếng Trung, Minh Lam hỏi: “Anh/ Cô là người Trung Quốc à?”

Không ngờ, anh cũng đồng thời lên tiếng và hỏi cùng một câu hỏi giống cô.

Minh Lam và anh cùng bật cười khẽ.

“Cô là ai? Sao lại biết tôi?” Khánh điều chỉnh cây gậy một chút, giơ tay chạm vào hàng rào xung quanh cây cầu, sau khi xác định được phương hướng, anh xoay xoay cổ tay cho bớt đau rồi cất bước đi về hướng cây cầu.

Minh Lam vốn muốn hỏi anh có cần cô giúp qua cầu không, nhưng lại cảm thấy nếu cô lên tiếng đề cập đến việc đó thì chắc sẽ làm anh khó chịu, vì vậy cô đi theo anh về phía trước và nói: “Tôi nghe nhân viên cửa tiệm may nói. Lần này đến, là do… Là do có người nhờ tôi gửi tấm thiệp mời này đến tận tay anh.”

“Người nhờ cô là ai?”

“Giang Hoài.” Minh Lam trả lời.

“Thì ra là anh ấy.” Đôi môi anh cong lên, và đôi mắt cũng cong lại thành một nụ cười, nụ cười chân thành trong trẻo mà ấm áp.

Ánh mắt của anh rõ ràng không có tiêu cự, nhưng không biết có phải là ảo giác hay không, sau khi nghe thấy tên Giang Hoài, ánh mắt anh chợt sáng lên, như có một niềm vui tự đáy lòng soi sáng sự u ám trong ánh mắt vô hồn của anh.

Minh Lam chợt nghĩ đến điều gì đó. “Anh Khánh, có cần tôi đọc nội dung trong thiệp mời giúp anh không?”

Khánh đưa thiệp mời cho cô: “Cám ơn.”

Cô mở phong bì, lấy thiệp mời ra, vừa nhìn cô đã hiểu ngay, cô trả thiệp mời lại cho Khánh, kéo tay anh để ngón tay anh có thể chạm vào bề mặt tờ thiếp. Thì ra, tờ thiệp mời này được làm riêng cho Khánh, mặt trên đều là chữ nổi.

“Giang Hoài có lòng rồi.”Lúc này Minh Lam nhìn lại phong bì chứa thiệp mời mới phát hiện ra, trên bì thư không chỉ viết tên và địa chỉ người nhận bằng tiếng Việt, mà còn có một dòng chữ nổi nhỏ được chạm phía dưới góc bên phải.

“Cô đến quán cà phê của tôi ngồi một lát nhé.” Khánh nói: “Cám ơn cô đã chuyển lời mời. Ừm…” Anh ngập ngừng. “Tôi vẫn chưa biết nên xưng hô với cô thế nào.”

“Minh Lam.” Cô nói. “Giản Minh Lam.”

Bọn họ đi qua cầu, chậm rãi đi về hướng căn nhà có biển hiệu “Thuỳ Vân”. Nam Khánh đột nhiên dừng lại, gương mặt tái nhợt.

Một phút trước vẫn là gió xuân ấm áp, ngay lúc này toàn bộ không khí như đóng băng lại. Minh Lam không sao hiểu được người đàn ông tên “Khánh” đang đứng trước mặt mình này.

“Xin lỗi, tôi….” Giọng nói và bàn tay đang cầm cây gậy khẽ run lên. “Tôi quên mất mình đã bước bao nhiêu bước rồi.” Anh dừng lại. “Cô có thể giúp tôi về đến quán cà phê được không?”

Thì ra là vậy! Minh Lam không khỏi thương tiếc người đàn ông này, anh vẫn còn rất trẻ, nhã nhặn và lịch sự, hơn nữa, nếu là người được Giang Hoài xem trọng, tất nhiên phải có điều gì đó đặc biệt. Thật đáng tiếc là anh không thể nhìn thấy, khi đi trên đường sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.

“Đương nhiên rồi.” Cô đáp.

Nhớ lại cách giúp người mù băng qua đường đã từng thấy lúc trước, Minh Lam cầm tay Nam Khánh đặt lên vai mình, cô đi phía trước anh, từ từ dẫn anh đến quán cà phê “Thuỳ Vân”

Những nhân viên đứng trước cửa đón khách nhìn thấy anh, cất tiếng chào với vẻ mặt tôn trọng.

Anh bỏ tay khỏi vai cô, Minh Lam quay lại nói: “Anh Khánh, tôi đã chuyển thiệp mời đến anh rồi. Không làm phiền anh nữa, tạm biệt.”

Anh mím chặt môi, đứng im thất thần, dường như anh đang suy nghĩ về điều gì đó rất quan trọng.

Minh Lam nghĩ nếu mình bỏ đi thế này thì không lịch sự cho lắm, đành phải đứng tại chỗ chờ anh đáp lại.

“Cô Giản… Đúng không?” Giọng nói anh có một chút áp lực khó nhận thấy. “Phiền cô chuyển lời lại Giang Hoài giúp tôi, vào ngày khai trương khách sạn, tôi sẽ đến đúng hẹn.”

Cảm giác quen thuộc đó lại trỗi dậy trong lòng cô, cũng may Nam Khánh không nhìn thấy cô nhìn anh chầm chầm khiếm nhã như vậy. Nhưng cô vẫn không nhớ ra được là đã từng gặp anh ở đâu. Tiếng trung của anh rất tốt, rất có thể anh là người Trung Quốc, hoặc là người Việt gốc Hoa, vì vậy rất có khả năng cô đã từng gặp anh rồi.

Cô không nhịn được hỏi: “Khánh, xin hỏi anh từng sống ở Trung Quốc khá lâu đúng không? Tôi… Tôi có thể biết họ tên đầy đủ của anh không?”

Đôi môi anh mím lại, như thể có điều gì đó anh không muốn nhắc tới. Phát hiện này khiến Minh Lam có chút xấu hổ, trong lòng thầm tự trách mình nhiều chuyện.Hàng mi anh rủ xuống, nở một nụ cười bất đắc dĩ, nhưng vẫn lịch sự trả lời: “Tôi họ Nguyễn, Nguyễn Nam Khánh.”

Anh không trả lời câu hỏi trước đó của cô. Nhưng Minh Lam cũng không có ý định hỏi lại.

“À.” Sau một lúc im lặng. “Bây giờ cô đang ở trong nội thành thành phố Đà Nẵng với Giang Hoài sao?”

“Đúng vậy.”

“Cô tự lái xe đến đây à?”

“Là tài xế của Giang Hoài đưa tôi đến.”

“Xe vẫn đang chờ cô ở bãi đỗ xe sao? Để tôi nhờ người đưa cô đến đó.”

Minh Lam vốn không định nói về việc tối nay cô sẽ không trở về thành phố Đà Nẵng. Nhưng vì không muốn làm phiền Nam Khánh nên cô đành phải nói sự thật: “Cám ơn anh, anh Nguyễn. Thực ra tối nay tôi định ở lại Hội An một đêm rồi mới về. Cảnh đêm nơi đây rất đẹp, tôi… Đây là một cơ hội hiếm có để thưởng thức nó.”

Nam Khánh khẽ cười: “Tôi cũng nghe nói thế, đèn lồng ở Hội An rất nổi tiếng. Đến tối còn có thả hoa đăng trên sông nữa, nếu cô có hứng thú, có thể đi xung quanh tham quan.”

Minh Lam chợt nhận ra mình vừa lỡ lời, định nói xin lỗi anh, nhưng lại không muốn vạch trần nhược điểm của người khác, đành im lặng.

“Nhưng chỉ sợ đêm nay sẽ có mưa lớn.” Nam Khánh ngước nhìn lên bầu trời, như thể đang tìm kiếm thứ gì đó trên không gian bao la kia, đôi mắt anh vẫn trống rỗng vô hồn. “Cô biết đấy, Đà Nẵng khi vào mùa mưa, chiều tối thường sẽ có mưa.”

Minh Lam nhìn những đám mây tích đầy hơi nước trên bầu trời, như thể đang chứng thực lời dự báo thời tiết của Nam Khánh, cô không khỏi tò mò: “Sao anh biết trời sắp mưa?”

Anh vô thức vuốt nhẹ cây gậy trong tay: “Bình thường người ta chỉ biết thính giác và xúc giác của người mù rất nhạy cảm. Thực tế không chỉ thính giác mà khứu giác cũng vậy. Tuy vẫn chưa đổ mưa, nhưng tôi đã có thể ngửi thấy hơi đất thoang thoảng trong không khí rồi.”

Lời nói của anh khiến Minh Lam hơi thương cảm, nỗi đau khi cơ thể khiếm khuyết không phải vài ba câu nói của người ngoài là có thể an ủi được. Khi ở bên Giang Hoài, cô đã cảm nhận sâu sắc điều này, huống chi Nam Khánh vẫn còn rất trẻ, anh phải sống trong bóng tối cả cuộc đời còn lại. Cô không kềm được nhìn anh thêm lần nữa, đôi đồng tử đen nhánh, ánh nhìn không tiêu cự, lông mi dày càng tôn lên đôi mắt sâu thẩm. Một đôi mắt đẹp như vậy, vậy mà lại không thể nhìn thấy!

“Thật đáng tiếc, hiện tại quán cà phê kiêm homestay của tôi đã hết phòng trống, nếu không có thể mời cô ở lại đây rồi.”

Nếu Nam Khánh không lên tiếng, Minh Lam hoàn toàn quên mất phải thu hồi ánh mắt của mình. Mặc dù Nam Khánh không nhìn thấy, nhưng còn có nhân viên khác đang đứng đây. Cô bình tĩnh dời tầm mắt khỏi anh, nói: “Anh Nguyễn, không cần khách sáo vậy đâu, tôi không làm phiền anh nữa, tạm biệt.”

Anh ngập ngừng vài giây, gật nhẹ đầu: “Tạm biệt.”

Không biết tại sao, Minh Lam cảm thấy dường như anh có điều gì muốn nói lại thôi.

Những chiếc hoa đăng đầy màu sắc rực rỡ đang chậm rãi trôi giữa dòng sông Thu Bồn, từng ánh nến lay động theo gợn sóng lăn tăng trong đêm thu. Minh Lam cũng mua cho mình một chiếc hoa đăng, nhưng sau khi thắp sáng, cô không thả đèn xuống sông. Nhìn những chiếc hoa đăng hình hoa sen đang nở rộ phía xa, cô chỉ cảm thấy vô cùng thương cảm. Mong ước của cô không nhiều, nhưng mỗi một nguyện vọng đều xa vời, chỉ sợ những chiếc hoa đăng mỏng manh nhỏ bé đó không gánh nổi sức nặng của chúng.

Cô nhìn những chàng trai cô gái bên cạnh đang từ từ thả hoa đăng xuống sông, nhìn bọn họ thành tâm ước nguyện, nét mặt tươi cười như hoa, dường như họ thật sự tin rằng những mong muốn của họ có thể thành hiện thực. Nhưng mà cô, ngay cả tư cách để mong ước cũng không có.

Cô mỉm cười, nước mắt khẽ rơi trên chiếc hoa đăng vừa mới mua.

Như thể chỉ một vài giây, cơn mưa tích suốt buổi chiều cuối cùng cũng rơi xuống, từng giọt mưa lẻ tẻ nhanh chóng biến thành một cơn mưa lớn, dội thẳng xuống mặt đất. Cơn mưa đến quá bất ngờ, những vị khách du lịch một giây trước đang vui vẻ dạo chơi thưởng thức phong cảnh, giờ đây đang vội vội vàng vàng chạy đến những mái hiên gần nhất. Cũng có những người đã chuẩn bị chu đáo cho chuyến đi của mình, thong thả che ô dạo quanh bên bờ.

Khi Minh Lam tìm được một mái hiên tránh mưa, người cô đã ướt một nửa, quần áo ướt dính sát người cô, làm cô cảm thấy hơi lạnh. Cô khoanh tay đứng nhìn, chiếc hoa đăng lúc nãy cô để lại bên bờ sông, bị nước mưa dập tắt nến bên trong, gió mạnh thổi qua cuốn theo xuống mặt sông Thu Bồn.

Đột nhiên cô cảm thấy không cam lòng, Minh Lam quay lại, chạy dọc bờ sông đuổi theo chiếc hoa đăng đang dần trôi xa của mình.

Đoá “Hoa sen” kia vẫn đang nở rộ, mặc dù không có ánh đèn.

Cô dừng lại, nhắm hai mắt, nắm chặt hai tay trong im lặng: “Ông trời, nếu như con vẫn còn xứng đáng để được ước nguyện, vậy ông nhất định biết được nguyện vọng của con là gì.”

Nếu chỉ có thể thực hiện được duy nhất một nguyện vọng, thì nguyện vọng của cô chỉ liên quan đến một cái tên duy nhất mà thôi.

Chương 4: Cổng bán nguyệt

Editor: Mèo™

Mùa mưa ở Hội An, nói mưa là mưa, bất thình lình không báo trước. Nếu gặp phải một cơn mưa bất chợt, bạn không cần lo lắng quá nhiều: Các quầy bán áo mưa dùng một lần sẽ xuất hiện khắp mọi nơi, đây là cơ hội kinh doanh được chờ đợi từ lâu của người dân nơi đây.

Minh Lam đứng dưới mái hiên của một căn nhà gần đó trú mưa một lúc. Thấy mưa vẫn chưa có dấu hiệu tạnh, cô vội chạy đến mua một cái áo mưa dùng một lần ở quầy bán áo mưa gần nhất. Trời dần tối, cô nghĩ thay vì chờ mưa tạnh, cô nên tìm một khách sạn càng sớm càng tốt.

Sau khi ghé qua một số khách sạn, cô được nhân viên lễ tân thông báo đã hết phòng trống. Hết cách, cô lấy điện thoại di động ra, muốn hỏi ý kiến Giang Hoài xem có thể nhờ A Thắng đến đón cô về nhà được không, nhưng lại phát hiện điện thoại đã hết pin tắt nguồn từ lúc nào.

Bất tri bất giác, cô lại đi đến trước cửa quán cà phê “Thuỳ Vân”. Cô ngẫm nghĩ một hồi, Nguyễn Nam Khánh là người bản địa, nhất định rất quen thuộc nơi đây, cô có thể nhờ anh tìm giúp một khách sạn còn phòng trống, như vậy sẽ dể dàng hơn cô tự mình tìm kiếm ở một nơi lạ lẵm giữa cơn mưa không biết khi nào tạnh này, cho dù không tìm được thì cũng có thể mượn chỗ để trú mưa, uống một tách cà phê nóng trong thời tiết như thế này cũng không tệ.

Minh Lam cởi áo mưa và ngồi xuống một cái bàn dưới mái hiên. Cô gọi cho mình một ly cà phê sữa nóng và một đĩa bánh xèo Việt Nam. Cô nhờ nhân viên phục vụ giúp mình chuyển lời đến Nam Khánh, nhắn rằng cô có việc cần gặp anh.

“Thật xin lỗi, sợ rằng bây giờ không thể được.” Cô nhân viên phục vụ mặc áo dài màu xanh lá mỉm cười, lịch sự trả lời: “Khi anh Khánh đang luyện đàn, sẽ không gặp bất cứ ai.”

Minh Lam không cố chấp, chỉ hỏi: “Quán cà phê này hoạt động đến mấy giờ?”

“Một giờ sáng, thưa cô.”

“Cám ơn.”

Ánh đèn vàng soi sáng từng dòng nước tí tách chảy xuống từ mái hiên như một bức màn mưa. Minh Lam nhìn từng giọt cà phê đen nhỏ từ phin xuống ly, hoà quyện với sữa đặc màu trắng, cô chợt nhận ra mặc dù xung quanh đây có khá đông khách, bọn họ đều đang thì thầm nói chuyện với nhau, nhưng không gian vẫn rất yên tĩnh. Thời gian chờ đợi không hề nhàm chán, mà ngược lại còn có một cảm giác thoải mái thanh thản đã lâu không được trải qua. Trong không khí dần dần phảng phất mùi hương của cà phê, ngọt ngào hoà quyện, nhưng cô không nóng lòng muốn thử, cô chỉ nhẹ nhàng thưởng thức hương vị đó, chỉ thế thôi đã khiến cô như mê như say. Ở bên cạnh Giang Hoài một thời gian dài, cô đã từng được nếm thử rất nhiều loại cà phê cao cấp hơn, nhưng cô không cảm nhận được hương vị thuần tuý thoả mãn như bây giờ.

Cô gọi thêm ba ly cà phê giống như thế và gần như quên mất ý định thưởng thức nó, mãi đến khi khách trong quán dần thưa thớt, chỉ còn một vài người ngồi ở phía xa, cô mới nhận ra rằng đã nửa đêm, và chẳng mấy chốc nữa thôi, quán cà phê sẽ đóng cửa.

Mưa đêm nay đặc biệt kéo dài. Tuy rằng mưa đã nhỏ bớt, nhưng vẫn chưa tạnh hẳn. Minh Lam thở dài, gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán, nhân tiện hỏi: “Anh Nam Khánh đã luyện đàn xong chưa?”

“Vẫn chưa xong.” Đối phương nhận tiền, mìm cười nói: “Cô nghe xem…”

Nói xong, nhân viên phục vụ đi đến quầy tính tiền.

Minh Lam không định quấy rầy Nam Khánh nữa. Được nhân viên phục vụ nhắc nhở, cô không khỏi tập trung lắng nghe. Trong đêm, ngoài tiếng mưa rơi, tiếng lá xào xạc, dường như có tiếng nhạc cụ nào đó văng vẳng từ phía bên kia cánh cổng bán nguyệt cách đó không xa. Như nỉ non như than thở.

Minh Lam bất giác bước đến gần cổng bán nguyệt. Giai điệu truyền vào tai ngày càng quen thuộc, những nốt thăng trầm vang lên như đang gợi nhớ về một cơn mưa kí ức, lạnh buốt thấu tim.

Giai điệu này… Bàn tay cô che miệng, kìm lại lời nói suýt bật thốt lên, nhưng cô không nhận thấy những giọt nước mắt nóng hổi đang tràn ra từ khoé mắt.

Cô sẽ không nhớ nhầm, đây là tác phẩm của Giang Hoài!

“Mưa trước mái hiên” – Tác phẩm cuối cùng của Giang Hoài, cũng là tác phẩm duy nhất anh sáng tác sau khi bị liệt. Minh Lam vẫn còn nhớ, sau khi khúc phổ này được hoàn thành, Giang Hoài bảo cô mang chiếc đàn nhị hồ mà anh trân quý nhất trước khi bị tai nạn đến, yêu cầu cô đập vỡ nó ngay trước mặt mình. Cô giữ chặt chiếc đàn, lắc đầu liên hồi và khóc đến phát run, cô không muốn, không muốn làm thế.

Cuối cùng cô vẫn đập chiếc đàn vỡ tan tành. Bởi vì, Giang Hoài dã dùng giọng nói bình tĩnh pha lẫn nỗi bi thương nói với cô: “Từ giờ trở đi, nhạc sĩ Giang Hoài đã chết rồi. Đây là kết quả tốt nhất. Những tác phẩm anh lưu lại ít nhất cũng chứng minh được anh từng sống trên cõi đời này. Mà sự tồn tại của chiếc đàn nhị hồ đó chỉ có thể nhắc nhở anh, Giang Hoài… đã không còn nữa.”

Sau cổng bán nguyệt có hai đường mòn lát đá đều dẫn đến điểm cuối là những toà kiến trúc bằng gỗ. Phía bên tay trái trông giống như một toà nhà được xây dựng lại theo kiến trúc giả cổ. Những chiếc đèn lồng bằng giấy dầu đủ màu sắc treo dưới hành lang mái hiên, cửa sổ những căn phòng trên tầng hai đều hắt ra ánh sáng hài hoà. Minh Lam nhìn xung quanh, mơ hồ nhìn thấy phía trước có một quầy gỗ cao khoảng nửa thân người, bên trong có một nữ nhân viên phục vụ mặc áo dài màu xanh lá đang ngồi, nhìn rất giống quầy tiếp tân của khách sạn. Mà toà nhà phía bên tay phải thì tối đen, nhờ vào ánh đèn hắt lên từ đường mòn và toà nhà đối diện, cô chỉ có thể nhìn thấy đường nét mông lung một căn phòng nhỏ ở lầu một, cánh cửa sổ khắc hoa mở hé một nửa, tiếng đàn bắt đầu truyền ra từ nơi đó.

Minh Lam đi đến dưới mái hiên, đứng lặng trước cửa sổ. Tiếng đàn tấu vang lên bên tai rõ hơn, đan xen với tiếng mưa lất phất trong đêm đen yên tĩnh. Nỉ non da diết.

Ngay lúc đó, Minh Lam đã quên mất người kéo đàn là ai. Như bị thôi miên, cô cảm thấy người đang kéo đàn trong bóng tối kia là Giang Hoài, anh đang kéo chiếc đàn nhị hồ yêu thích, tấu lên tác phẩm ấp ủ nhất của mình! Nhìn từng giọt mưa rơi từ mái hiên, rớt xuống những chiếc lá sen được trồng trong chum lớn đặt trước hành lang kia, cô mới cảm nhận được anh dùng bốn chữ “Mưa trước mái hiên” để đặt tên cho tác phẩm của mình chuẩn xác đến nhường nào! Cô không hiểu âm nhạc, nhưng cô hiểu nỗi bi thương của Giang Hoài. Bi thương của anh không phải “Vô biên ty vũ tế như sầu” (*), mà là một cơn mưa lớn đã rơi thật lâu, không biết khi nào mới có thể tạnh, cứ rơi mãi rơi mãi trước mái hiên.

Tiếng đàn đột nhiên dừng lại, cô bối rối đến nổi vô tình chạm vào cửa sổ.

Người trong phòng nói gì đó bằng tiếng Việt Nam, nhưng Minh Lam đoán rằng có thể anh đang hỏi ai ở bên ngoài. Cô do dự liệu có nên quay người bỏ đi không, nhưng nghe thấy âm thanh anh đứng dậy khỏi ghế, nghĩ đến anh không nhìn thấy, nếu bất cẩn sẽ bị va vào đâu đó, thế thì đây là lỗi của cô. Do vậy, cô nhanh chóng trả lời: “Là tôi.”
“Lam?” Giọng của Nam Khánh mang theo sự khẳng định nhiều hơn là nghi vấn, và rồi anh tiếp tục tiến lại gần cô.

Nam Khánh đến gần bệ cửa sổ, nhờ ánh sáng của đèn lồng mà Minh Lam có thể nhìn thấy anh rõ ràng, anh mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu xám, trong tay không cầm chiếc gậy dò đường của mình.

“Xin lỗi, ở bên ngoài tôi nghe thấy tiếng đàn, không nhịn được nên mới…”

Nam Khánh mò mẫm đến cửa sổ, mở hai cánh cửa ra rộng hơn: “Cô biết khúc nhạc này là của ai không?”

Lòng cô bỗng đau xót: “Tôi biết, là của Giang Hoài.” Giọng của cô không giấu được sự run rẩy.

Vẻ mặt Nam Khánh hiện ra biểu tình nghiền ngẫm, do dự một lát, anh nói: “Bởi vì đây là khúc nhạc của Giang Hoài, nên cô mới đến để nghe đúng không?”

Minh Lam bối rối không biết phải tra lời thế nào mới đúng. Cuối cùng cô đáp: “Là bởi vì khúc nhạc của Giang Hoài, nhưng cũng vì anh đàn tấu rất hay.”

“Không hay đến mức khiến cô khóc chứ?” Nam Khánh lạnh nhạt cười.

Minh Lam vô thức giơ tay lên mặt, lại khiến nụ cười của Nam Khánh càng thêm vẻ khinh thường. Cô ngạc nhiên khi mặc dù Nam Khánh không thể nhìn thấy nhưng lại có thể cảm nhận được dáng vẻ luống cuống của cô.

Cô hơi khó chịu, thậm chí là tức giận. Dựa vào đâu mà Nguyễn Nam Khánh lại đối với cô bằng thái độ và biểu cảm như vậy? Vì anh là khách quý của Giang Hoài sao? Cô không nên gây xung đột với anh, tốt hơn hết là nên rời khỏi đây. Cô vội vàng bỏ lại một câu “Làm phiền rồi” sau đó nhanh chóng quay người bỏ đi.

“Đợi đã.” Nam Khánh hô lên. Anh quay người rời khỏi cửa sổ, đi dọc theo bức tường, sau đó biến mất trong bóng tối. “Tôi mở cửa cho cô.”

Rốt cuộc cô cũng mềm lòng, và quyết định quay lại.

Cô lén làm mặt xấu với cánh cửa sổ nơi lúc nãy anh đứng: “Hừ!”

Cửa mở, Nam Khánh dựa vào khung cửa, nói: “Đến đây, tôi có chuyện muốn nói với cô.”

Minh Lam đi qua đó, sau một hồi do dự, cô vẫn kiên trì bước vào trong phòng.
“À, suýt thì quên mất.” Anh giơ tay mò mẫm ấn mở công tắc trên tường. Cả căn phòng sáng lên. Lúc nãy ở trong bóng tối một thời gian dài, giờ đây Minh Lam cảm thấy ánh đèn có hơi chói mắt. Hoá ra trong căn phòng này cũng có lắp đặt đèn, chắc là để thuận tiện cho khách và người giúp việc sử dụng.

Thực ra Minh Lam có hơi chột dạ, dù sao đêm nay cũng là do cô mạo muội đến đây trước. Cô quyết định mặc kệ chuyện như thế nào, thành tâm nói lời xin lỗi người ta trước đã rồi tính tiếp. “Anh Nguyễn, tôi biết lúc anh đang luyện đàn không thích có người khác quấy rầy, tôi cũng là nhất thời vô ý, mong anh vui lòng bỏ qua cho!”

Nam Khánh dừng lại trước chiếc ghế bành bằng gỗ có tay vịn khắc hoa cúc, hai tay giơ về phía trước mò mẫm, chạm đến tay vịn thì chậm rãi ngồi xuống. “Cô dùng một từ rất thú vị…” Anh không nói rõ đó là từ nào.

Sau đó, dường như anh cố tình phớt lờ lời xin lỗi của cô, chủ động chuyển sang một chủ đề khác. “Chúng ta mới gặp mặt nhau ngày đầu tiên, cô đã gọi tôi bằng đủ cách xưng hô – À, tên mới nhất là “Hừ!”. Tôi thấy chúng ta nên gọi nhau bằng tên thì tốt hơn. Ở đây chúng tôi thường gọi nhau bằng chữ cuối cùng trong tên mình, nếu như cô không quen thì có thể gọi tôi là “Nam Khánh”, tôi có thể gọi cô là “Minh Lam”, sẽ thoải mái hơn là thêm “Anh/ Cô” vào, ý cô thế nào?”

Minh Lam cảm thấy vấn đề này không có gì để bàn cãi cả, nói: “Tôi đồng ý, Nam Khánh.”

Vẻ mặt anh không có biểu hiện gì nhiều, sau cùng biến thành một nụ cười miễn cưỡng: “Thực ra tên gọi cũng chỉ là một kí hiệu, và không có ý nghĩa thực tế. Ví dụ hôm nay tôi tên là “Nam Khánh”, hôm qua có thể là “Bắc Ái”, ngày mai có thể là “Đông Hoan” hoặc ngày mốt có thể là “Tây Lạc”! ” Đột nhiên anh thay đổi giọng điệu, vẻ lạnh lùng hoàn toàn khác với nụ cười vừa nãy. “Còn cô? Cô có luôn được gọi là “Minh Lam” không? – Giản Minh Lam?”

So với Nguyễn Nam Khánh nho nhã lịch sự ban ngày, Minh Lam cảm thấy Nguyễn Nam Khánh lúc ban đêm quả thật như hai người xa lạ. Hơn nửa đêm, có ai lại mời một cô gái vừa mới quen vào phòng để thảo luận một vấn đề nhàm chán như vậy không?

Tâm trạng cô vốn không tốt lắm. Trong lúc trời mưa liên miên không dứt, vẫn chưa tìm được chỗ trọ qua đêm nay, vừa mới nghe một khúc đàn gợi lại nỗi đau, những điều này đều làm cô phiền lòng không thôi. Bây giờ còn phải ở bên cạnh một người lạ nghe thảo luận về một chủ đề hết sức nhàm chán. Cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện này thôi, càng nhanh càng tốt.

“Tôi tên Giản Minh Lam” Lý trí bảo cô phải kềm chế và duy trì lịch sự hết mức có thể. “Chưa từng thay tên đổi họ.” Mặc dù cái tên này có lúc khiến cô cảm thấy nhục nhã và đau đớn, nhưng dù sao đây cũng là tên do cha mẹ cô đặt cho. Bọn họ đã qua đời mà không để lại bất cứ vật kỷ niệm nào cho cô. Chỉ có cái tên này, là có thể đi cùng cô đến cuối đời mà thôi.

(*) Câu thơ được trích trong bài Hoán khê sa

Mạc mạc khinh hàn thướng tiểu lâu,

Hiểu âm vô lại tự cùng thâu,

Đạm yên lưu thuỷ hoạ bình âu.

Tự tại phi hoa khinh tự mộng,

Vô biên ty vũ tế như sầu,

Bảo liêm nhàn quải tiểu ngân câu.

Dịch thơ:

Hơi lạnh se se bên tiểu lầu,

Mờ mờ hơi sớm lúc ngày thâu,

Bình phong khói nước lặng một màu.

Hoa cứ bay bay như giấc mộng,

Mưa giăng rây rắc tựa cơn sầu,

Rèm treo hờ hững móc ngân câu.

(Bản dịch của Nam Long)

Chương 5: Tỉnh mộng

Editor: Mèo ™

Giữa tiếng vỗ tay vang dội, Giang Hoài cầm đàn nhị hồ trong tay, mìm cười đứng dậy chào cảm ơn khán thính giả. Giang Hoài trẻ tuổi mặc một chiếc áo dài màu xanh lam, dáng người dong dỏng cao, gương mặt thanh tú, đôi mắt sáng ngời tự tin. Chờ đợi anh là một buổi tiệc mừng công hoành tráng. Anh của tuổi hai mươi, không chỉ là một sinh viên ưu tú đầy tài năng của khoa âm nhạc dân tộc thuộc một nhạc viện nổi tiếng, mà luôn được mời tham gia biểu diễn rất nhiều buổi hoà nhạc độc tấu đàn nhị hồ tại các thành phố lớn trong và ngoài nước, tất cả các tác phẩm biểu diễn trong buổi hoà tấu đều do chính anh sáng tác. Anh đặt ra rất nhiều dự định tiếp theo: sẽ tham gia các buổi biểu diễn với tiêu chuẩn cao hơn, sáng tác thêm nhiều tác phẩm mới, thu âm và xuất bản đĩa nhạc những tác phẩm của mình. Không nghi ngờ gì khi cuộc sống tuyệt đẹp của anh chỉ vừa mới bắt đầu.

Sau khi thay quần áo xong, anh rời khỏi hậu trường. Xe đã chờ sẵn ở cửa sau phòng hoà nhạc. Anh khom người ngồi vào trong xe, mẹ anh – Bà Lữ Minh Thư nắm tay anh, vẻ mặt tươi cười toát lên niềm tự hào.

Khởi động xe, tài xế lái rất vững vàng đưa anh và mẹ đến khách sạn, từ phòng hoà nhạc đến khách sạn tổ chức tiệc mừng chỉ cách khoảng mười phút chạy xe. Nhưng khi xe vừa mới chạy tới con đường hẹp uốn quanh sườn dốc, bất ngờ có một chiếc xe khác chạy ngược chiều lao thẳng vào xe bọn họ với tốc độ không kiểm soát được. Tài xế giật mình đánh tay lái, nhưng vẫn không tránh kịp, hai chiếc xe tông vào nhau, bay lên lật vài vòng rồi rơi thẳng xuống dốc.

Đau! Đau quá! Đau thấu tim gan! Anh há miệng thở dốc, nhưng ngay cả kêu đau cũng không phát ra thành tiếng.

“A Hoài! A Hoài!”

Tiếng mẹ gọi như văng vẳng từ một nơi nào đó thật xa, xa lắm! Giang Hoài cố gắng hết sức hé mở đôi mắt, trong mũi và miệng anh chỉ toàn là máu. Máu không ngừng chảy xuống từ đỉnh đầu, che khuất tầm nhìn của anh.

“A Hoài, mẹ sẽ cứu con!” Mẹ anh cố sức đạp mở cánh cửa đã biến dạng móp méo, kéo lê anh ra khỏi khoang xe.

Anh hoàn toàn không thể nhúc nhích được. Mặc cho mẹ mình khập khiễng kéo anh ra xa. Sau khi đưa anh cách khỏi xe khoảng hơn mười mét, Lữ Minh Thư rốt cuộc cũng không thể chịu nổi nữa ngồi thụp xuống bên cạnh anh.

Một tiếng nổ “Đùng!” vang dội, chiếc xe bốc cháy. Ánh lửa rợp trời. Giang Hoài thử cố nâng cánh tay lên để nắm lấy tay mẹ, nhưng anh lại không thể nào làm được. “Mẹ!” Anh thốt lên tiếng gọi mà chỉ mình anh có thể nghe thấy, chỉ thế thôi cũng đã dốc cạn toàn bộ sức lực của anh. Cùng lúc đó, tiếng xe cứu hoả, xe cảnh sát, xe cứu thương ngay lập tức nhấn chìm tiếng kêu thều thào yếu ớt đó.

Tràn vỗ tay vang dội trong mơ bỗng im bặt, chỉ còn tiếng mưa rả rít ngoài cửa sổ trong đêm đen.

“Mẹ! Mẹ!” Giang Hoài giơ tay phải lên, vô thức như muốn nắm lấy thứ gì đó từ trong không khí.

“Giang Hoài!” Bàn tay anh được một bàn tay khác dịu dàng nắm lấy.

Là ai? Anh chợt bừng tỉnh, mở to mắt nhìn, người đang đứng bên cạnh xe lăn không phải mẹ anh, mà là Thời Vi.

Anh rút tay về, đặt tay trở lại lên cần điều khiển xe lăn: “Sao em vẫn chưa đi?”

Thời Vi đáp: “Nếu em đi rồi, đêm nay Minh Lam trở lại thì anh định nói thế nào?”

Giang Hoài trả lời với vẻ thản nhiên: “Từ khi nào anh phải giải thích những việc mình làm cho cô ấy vậy?”

Thời Vi hít vào một hơi, hình như đang cố bình tĩnh lại. Cuối cùng, cô ấy nói: “Không còn sớm nữa. Anh xem, mệt đến ngủ quên mất, để em giúp anh lên giường nghỉ ngơi nhé.”

“Bây giờ anh vẫn đang nghỉ ngơi.” Giang Hoài nói: “Lúc nào anh cũng trong trạng thái “đang nghỉ ngơi”, chỉ khác là ngồi nghỉ trên xe lăn hay nằm nghỉ trên giường mà thôi. Đối với anh, đều như nhau cả.”

“Vậy ư?” Trong giọng nói của Thời Vi rốt cuộc cũng thể hiện sự nôn nóng và tức giận. “Anh đừng quên sáng mai có một cuộc họp rất quan trọng. Khách sạn ở Đà Nẵng sắp khai trương rồi. Mặc dù khách sạn đó là tài sản của nhà họ Giang, nhưng anh cũng phải suy nghĩ đến công sức của tất cả những nhân viên đã bỏ ra vì khách sạn chứ. Tiếp theo đây, chúng ta sẽ có rất nhiều việc cần phải xử lý. Em kính nhờ anh trong khoảng thời gian này, đừng tuỳ hứng với chính cơ thể mình được không?”

Giang Hoài im lặng nhìn Thời Vi, vài giây sau, anh điều khiển xe lăn đi về phía giường.

Thời Vi vuốt thẳng grap trải giường, kéo chăn ra, sau đó dùng máy nâng tự động chuyển cơ thể anh lên giường.

Đầu giường có đặt một cái remote, có thể điều khiển toàn bộ thiết bị điện trong phòng, Thời Vi ấn nút giảm độ sáng đèn, Giang Hoài nói: “Gọi điện thoại cho cô ấy giúp anh, hỏi xem khi nào cô ấy trở về.”

Thời Vi nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường trên vách, kim đồng hồ chỉ sắp mười hai giờ. Trước đó Giang Hoài cũng nhờ cô gọi cho Minh Lam vài lần, nhưng lần nào cũng đều trong trạng thái tắt máy.

Cô nhấn số của Minh Lam gọi lần nữa, vẫn tắt máy. Cô thấy vẻ mặt của Giang Hoài càng lo lắng hơn, đôi môi anh mím chặt, ẩn ẩn tức giận như muốn ăn thịt người.

“Nếu đến sáng mai mà Minh Lam vẫn chưa trở về, em sẽ nhờ A Thắng đến Hội An tìm cậu ấy.”

Giang Hoài nói: “Gọi cho A Thắng giúp anh, nhờ cậu ấy đi tìm ngay bây giờ.”
“Bây giờ?”

Giang Hoài thở dài: “Đúng thật là làm khó A Thắng, anh sẽ xin lỗi và đền bù cho cậu ấy. Nhưng chuyện này không thể chờ đợi thêm được nữa. Trời mưa lớn như thế, Hội An lại là nơi hoàn toàn xa lạ với Minh Lam. Bây giờ lại không gọi được cho cô ấy, cũng không biết cô ấy có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không.”

“Không phải anh bảo cô ấy đi tìm người sao? Có thể gọi điện thoại cho người đó hỏi thăm tin tức của Minh Lam, xem đối phương có biết cô ấy đang ở đâu không.”

“Anh không có số điện thoại của cậu ấy, bọn anh chỉ liên lạc thông qua email.” Nhắc đến người kia, vẻ mặt Giang Hoài hiện lên chút ngưỡng mộ và thưởng thức, nhưng trong giây lát liền bị vẻ mặt lo lắng thay thế.

Thời Vi không nói thêm nữa, cô lập tức lấy di động ra, gọi điện thoại cho A Thắng, sau khi cô chào hỏi đôi câu rồi chuyển điện thoại đến cho Giang Hoài.

Giang Hoài dùng tiếng anh nói với A Thắng: “Thật ngại quá A Thắng. Tôi có việc gấp muốn nhờ anh, phiền anh đi đến Hội An một chuyến, nghĩ cách tìm Minh Lam giúp tôi. Anh có thể đến quán cà phê tên “Thuỳ Vân”, tìm một người tên là Nam Khánh, hỏi anh ấy xem Minh Lam có đến tìm anh ấy không, nếu có thì cô ấy rời đi lúc mấy giờ, có nói tối nay sẽ đi đâu hay không. Nếu vẫn không tìm thấy, thì nhờ anh đi xung quanh đó, nhất định phải tìm được cô ấy.”

Anh ra hiệu cho Thời Vi bảo có thể cúp máy rồi. Đợi Thời Vi lấy điện thoại ra khỏi tai mình, anh nhìn lên trần nhà, khẽ thở dài: “Chỉ tại anh lúc giao việc cho cô ấy đã không suy nghĩ kĩ.”

Thời Vi nhìn anh bằng ánh mắt đầy thương cảm, nói: “Giang Hoài, nếu anh không suy nghĩ kĩ thì sẽ không giao việc này cho cô ấy. Trên thế giới này, nếu có ai đó hiểu anh hơn chính bản thân anh, thì người đó chính là em.”

Giang Hoài cười cay đắng: “Thời Vi, em nói đúng.”

Thời Vi đặt điện thoại sang một bên, tiến đến vén chăn giúp anh, tuy thời tiết ở Việt Nam khá nóng, nhưng vì Giang Hoài không chịu được lạnh, điều hoà trong phòng cũng không bao giờ để nhiệt độ quá thấp.

“Em đi đây.” Thời Vi đứng dậy, đặt remote gần bên tay phải trong tầm với của anh.

“Quá muộn rồi, em qua phòng dành cho khách ngủ đi.” Giang Hoài ngước mắt lên nhìn Thời Vi nói.

Thời Vi: “Anh là vì cố ý cho Minh Lam thấy em ở đây nên mới bảo em ở lại đúng không?”

“Không phải.”

Thời Vi mỉm cười: “Vậy ý tốt của anh, em nhận vậy.”

***
Nam Khánh hơi nghiêng đầu về phía Minh Lam đang đứng, như thể đang dò tín hiệu của cô vậy. Cảm nhận được cô đang thật sự bất mãn, anh nói với cô: “Cô đừng bận tâm đến những lời mạo muội vừa nãy của tôi. Chỉ vì tên cô nhắc tôi nhớ đến lúc mình vẫn còn nhìn thấy, tôi thích nhất là màu xanh.” Giọng anh bình thản xen chút thờ ơ. “Chỉ cần là màu xanh, tôi đều thích hết. Nhưng bây giờ tôi đã không còn nhớ nổi màu xanh là như thế nào nữa. Màu xanh của nước biển, màu xanh của bầu trời, hầu như đã quên hết rồi…”

Minh Lam nhìn vào mắt anh, dưới ánh đèn vàng ấm áp, vẫn chỉ là một đôi mắt trống rỗng vô hồn. Cô không đành lòng nhìn tiếp nữa, chuyển dời ánh mắt sang nơi khác, bất giác cô nhìn đến tay anh. Hai bàn tay Nam Khánh đang đan lại với nhau, đầu ngón tay khẽ run. Đột nhiên cô thấy thật đau xót, nỗi đau từng chút từng chút xâm lấn trái tim cô.

“Anh… Không phải mù bẩm sinh?” Minh Lam cắn môi, cay đắng hỏi.

Nam Khánh trả lời thật thản nhiên: “Đúng vậy, năm mười lăm tuổi.”

“Là vì vị bệnh sao?”

Anh do dự trong chốc lát: “Là do tai nạn ngoài ý muốn.”

Minh Lam vốn muốn hỏi liệu mắt anh có thể trị khỏi không, nhưng nghĩ lại, nếu có thể trị được thì Nam Khánh sẽ không bị mù cho đến tận bây giờ. Vì thế, cô nuốt câu hỏi đã ra đến miệng lại.

“Cô đến đây lâu như vậy rồi mà tôi vẫn chưa tiếp đãi cô chu đáo, thật ngại quá.” Nam Khánh đứng dậy đi đến bên cạnh bàn, sau khi lần mò thấy bộ ấm trà, anh rót ra một tách trà nhỏ, nhưng vẫn để yên trên bàn. “Cô cứ tự nhiên.”

Minh Lam vốn muốn nói thời gian đã không còn sớm nữa, cô định nói lời tạm biệt rồi rời đi. Nhưng anh đã tự mình rót trà cho cô, nếu bỏ đi thì không hay cho lắm. Vì phép lịch sự, cô đi qua đó, nâng tách trà lên nhấp một ngụm.

“Cô tìm chỗ nào đó ngồi xuống đi.” Nam Khánh nói: “Tôi nghe nói, cơ thể của Giang Hoài không được tốt lắm?”

Minh Lam tách trà xuống, gật nhẹ đầu. Chợt nhớ đến Nam Khánh không nhìn thấy động tác của mình, nên lên tiếng trả lời: “Đúng vậy, anh ấy hành động không tiện, nếu không, nhất định anh ấy sẽ tự mình đến thăm anh.”

“Tôi có thể mạo muội hỏi một câu được không, cô có mối quan hệ thế nào với Giang Hoài?” Có vẻ như câu hỏi này hơi riêng tư, Nam Khánh cười ngại ngùng: “Có lẽ vì không nhìn thấy, nên cuộc sống khá nhàm chán, chính tôi cũng trở nên nhiều chuyện rồi. Xin thứ lỗi cho tính tò mò của tôi, cô hoàn toàn có thể không cần trả lời tôi.”

“Tôi là hộ lý đặc biệt của anh ấy.” Trong lòng có chút cảm giác mất mác, Minh Lam nhanh chóng che giấu nó bằng một nụ cười ngại ngùng. “Cũng có đôi khi tôi giúp anh ấy xử lý một số việc cá nhân khác, có thể xem như thư ký hoặc bảo mẫu chẳng hạn.”

“Cô học chuyên ngành điều dưỡng à?”

“Đúng vậy.” Năm thi đại học, cô không do dự mà chọn nguyện vọng chuyên ngành điều dưỡng, vì để có thể trở thành hộ lý cả đời cho Giang Hoài – Đây là tâm nguyện của cô, chưa bao giờ hối hận.

“Có thể nhìn ra được, cô rất để tâm đến Giang Hoài.” Ngón tay Nam Khánh vô thức miết lên mặt bàn. “À không, tôi nên nói là, tôi có thể nghe ra được, cô là một hộ lý rất có tâm.”

“Những việc tôi có thể giúp anh ấy rất có hạn.” Minh Lam buồn bã. “Hơn mười năm nay, anh ấy sống cũng không dể dàng gì, có lẽ tôi không nên nói như vậy, nhưng tôi nghĩ, nhất định anh có thể hiểu được, anh ấy vất vả thế nào.”

“Tôi nghĩ ít nhiều gì tôi cũng hiểu được một chút. Không chỉ vì chúng tôi là bạn bè lâu năm, mà còn, như cô đã thấy, chúng tôi đều là người tàn tật.”

“Xin lỗi, tôi không nên…”

“Nếu những lời cô nói lúc nãy có thể khiến tôi buồn, thì những gì tôi nghe được từ thế giới này đủ để giết chết tôi rồi.” Anh trở về ngồi xuống chiếc ghế bành của mình, như chợt nhớ ra gì đó: “Lúc nãy cô có nói, Giang Hoài đã sống một cuộc sống khổ sở hơn mười năm nay? Ý của cô là, hơn mười năm trước anh ấy cũng…”

“Cũng là vì một tai nạn ngoài ý muốn.” Minh Lam nhíu chặt mày, hai tay che kín mặt. “Một tai nạn bất ngờ không nên xảy ra. Tai nạn chết tiệt đó!

“Minh Lam?” Nam Khánh vươn tay về phía trước, nghiêng tai về vị trí của cô. “Cô đang khóc sao?”

“Xin lỗi!” Cô mất kiểm soát vụt chạy ra cửa.

“Giản Minh Lam!” Có lẽ vì anh rất quen thuộc phòng mình nên Nam Khánh nhanh chóng đứng dậy chạy đuổi theo cô.

Nhưng ngoài trời đang mưa, những phiến đá lát đường ẩm ướt trơn trượt, anh không mang theo gậy dò đường, lại vội vội vàng vàng, sau khi đuổi theo được vài bước, anh bị rêu bám trên phiến đá làm cho trượt chân té sóng soài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau