MƯA TRƯỚC MÁI HIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mưa trước mái hiên - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Ánh sáng trong mắt anh

Editor: Tép Mỡ

Beta: Mèo ™

“…Vậy cũng tốt.” Minh Lam trầm ngâm nói: “Nếu không thì tôi cũng không thể biết đến một Nam Khánh có thể chơi đàn hay đến vậy.”

Nam Khánh khẽ cười, đầy kiêu ngạo nhưng cũng có chút dè dặt, nói: “Quả thật họ đã làm rất nhiều việc cho tôi. Như một cách để bồi thường, dượng đã mời những nhạc sư giỏi nhất đến dạy đàn cho tôi. Cho đến khi kỹ năng chơi đàn của tôi thuần thục, dượng đã bỏ tiền giúp tôi phát hành album. Tôi cũng dần được mời tham gia diễn tấu hoà nhạc. Thậm chí cả việc tôi quen biết Giang Hoài, tất cả đều do dượng tôi cố gắng làm cầu nối.”

“Chuyện là thế nào?” Đối với chuyện này, Minh Lam chưa bao giờ chủ động hỏi hai người, đây là lần đầu tiên.

“Chắc cô vẫn chưa biết. Dượng của tôi là ông Nguyễn Bá Hùng, là tổng giám đốc của một công ty kinh doanh đĩa nhạc lớn nhất tại Việt Nam. Thẳng thắn mà nói, bây giờ ngành âm nhạc truyền thống đang bão hoà, thậm chí đã dần tụt dốc, nếu không có sự giúp đỡ của dượng thì tôi sẽ không có được ngày hôm nay.Năm tôi hai mươi hai tuổi, tôi vô tình nghe thấy một đoạn nhạc truyền ra từ trong thư phòng của dượng, khúc nhạc ấy khiến tôi thật sự cảm động.”

“Là ‘Mưa trước mái hiên’ của Giang Hoài?” Minh Lam suy đoán.

“Đúng vậy.” Anh nói “Tôi phải thừa nhận, trình độ âm nhạc như thế, không chỉ ngay thời điểm đó tôi không thể sánh kịp, mà đến tận bây giờ tôi cũng vẫn không tài nào so sánh được. Năm đó, tôi đã có chút thành tựu, không tránh được kiêu ngạo tuổi trẻ, nhưng đối mặt trước âm nhạc của Giang Hoài, tôi như chợt tỉnh ngộ, và tự nhận thức được trình độ của bản thân.”

“Tôi hỏi dượng  nguồn gốc của đĩa nhạc đó và biết được công ty của dượng đã mua bản quyền từ Trung Quốc để phát hành tại Việt Nam. Thông qua dượng tôi làm cầu nối, tôi bắt đầu trao đổi thư qua lại với Giang Hoài.

Minh Lam hỏi: “Nhưng Giang Hoài không phải người dễ dàng tiếp xúc với người lạ.”

“Vì anh ấy và tôi có hai điểm chung.”

Minh Lam hiểu ý, cô không dám tiếp lời.

Nam Khánh vẫn nói ra: “Một là âm nhạc, hai là cơ thể tàn tật. Lúc đầu, đúng là anh ấy tránh xa người khác cả ngàn dặm, nhưng về sau, khi nghe album nhạc và biết đến tình trạng khiếm khuyết của tôi, lúc đó anh ấy mới đồng ý trao đổi thông tin với tôi. Trước khi biết anh ấy, tôi chỉ đơn thuần là người diễn tấu, tuy cũng muốn thử sức sáng tác nhưng tôi cảm thấy vẫn chưa đến trình độ đấy. Tôi không giống Giang Hoài xuất thân từ học viện âm nhạc dân tộc chính quy, dù được những nhạc sư nổi tiếng dạy bảo nhưng vẫn còn nhiều thiếu sót. Cho nên, lúc bắt đầu sáng tác, Giang Hoài mang lại cho tôi không chỉ là sự động viên mà còn thực tế chỉ dạy tôi rất nhiều.”

Minh Lam nhớ lại, dường như có nhiều đêm Giang Hoài nằm dựa vào đầu giường, đeo găng tay chuyên dụng, vừa gian nan vừa vô cùng kiên nhẫn gõ từng chữ trên máy tính. Cô từng đề nghị để cô đánh máy giúp nhưng anh ấy không đồng ý. Lúc đó, anh ấy rất chuyên tâm chăm chú, vẻ mặt tràn đầy bình yên hạnh phúc, có lẽ, ngoại trừ những lúc bàn luận âm nhạc với Nam Khánh thì rất khó thấy được nét rạng ngời trên gương mặt của anh ấy như vậy.

“Tôi tưởng anh ấy đã từ bỏ âm nhạc rồi.” Cô lẩm nhẩm nói. “Lẽ ra tôi không nên huỷ đàn nhị hồ của anh ấy.”

“Thay vì nói anh ấy đã từ bỏ âm nhạc, chi bằng nói anh ấy đang cố thuyết phục bản thân mình cố quên nó thì đúng hơn.” Nam Khánh nói. “Tôi khác Giang Hoài, sau khi bị mù tôi mới chính thức tiếp xúc và thể nghiệm những vẻ đẹp niềm vui của âm nhạc, điều đó giúp tôi dũng cảm và mạnh mẽ để tiếp tục sống. Mà Giang Hoài thì khác, sau khi bị tai nạn, những thương tổn đó đã làm anh ấy mất khả năng chơi đàn vĩnh viễn, vì vậy khi đối diện với âm nhạc mà mình yêu thích, anh ấy lại sợ hãi chùn bước.”

Ánh mắt Minh Lam sáng lên. “ Nam Khánh, chỉ cần Giang Hoài muốn thì anh ấy vẫn có thể tìm lại được âm nhạc thuộc về mình đúng không?”

Vẻ mặt Nam Khánh nghiêm túc và chân thành “Trong lòng tôi, anh ấy vẫn luôn là một nhạc sĩ đáng kính.”

Minh Lam xúc động nắm chặt tay anh: “Nam Khánh, anh có thể thường đến gặp Giang Hoài không?”

Vẻ mặt anh ảm đạm, dường như không được vui: “Đây là lời mời của cô, hay là lời mời cô ‘thay’ Giang Hoài đưa ra?” Anh đặc biệt nhấn mạnh từ ‘thay’ này.

Minh Lam buông tay ra, nhịp tim bắt đầu đập nhanh một cách khó hiểu: “Tôi… Tôi không có tư cách thay mặt anh ấy, nhưng tôi hy vọng anh sẽ đến, bởi vì…”

“Shhh!” Anh ngăn cô lại rồi nói tiếp, nét mặt trở nên dịu dàng hơn. “Dừng ở đây là được rồi, tôi rất vui khi biết điều đó.”

Minh Lam cúi đầu nghịch nút áo của mình, không nói thêm gì nữa. Trong lòng giống như có sợi lông vũ nhẹ nhàng phất qua, có cảm giác hơi nhột nhưng không hề khó chịu.

“Chúng ta về thôi, chắc Giang Hoài đã thức dậy rồi.” Nam Khánh đứng dậy, tự phủi quần mình từ trước ra sau.

Minh Lam giật mình, cũng nhanh chóng vội vàng đứng dậy. Cô và Nam Khánh ra ngoài lâu như vậy, trò chuyện nhiều như vậy! Không chừng bây giờ Giang Hoài đã ngồi trước bàn ăn chờ họ về cùng ăn sáng từ lâu rồi. Nam Khánh là khách, dù chờ một chút cũng không sao, còn cô có tư cách gì để anh ấy phải chờ lâu như thế? Sao cô có thể tiếp tục ở đây thảnh thơi nói chuyện phiếm chứ!“Minh Lam, cô có thể đi chậm một chút không?”

Minh Lam quay người lại, nét mặt Nam Khánh có chút yếu thế hiếm thấy. “Tôi sắp không theo kịp cô rồi.” Anh thấp giọng nói.

Minh Lam chợt cảm thấy thật có lỗi. “Tôi vừa nghĩ đến việc Giang Hoài đang đợi chúng ta, trong lòng có chút vội vàng. Xin lỗi!” Trong lòng cô sốt ruột nên bước chân bất giác cũng nhanh hơn, nhất thời cô quên mất việc Nam Khánh không nhìn thấy.

Nam Khánh đáp: “Là do tôi, thật xin lỗi.” Dù là lời xin lỗi nhưng vẻ mặt anh có chút lãnh ngạo, sau đó anh bỏ tay xuống vai cô, mở cây gậy dò đường ra. “Tôi có thể tự đi một mình, nếu cô đang gấp thì có thể về trước.”

Minh Lam hỏi theo bản năng: “Làm sao anh quay lại được?”

Nam Khánh nói: “Cô đi về đi.”

Người này thật quá lạ lùng, lúc thì khiêm tốn dịu dàng, lúc thì tính tình như một đứa bé không hiểu chuyện. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ anh cầm gậy dò đường cẩn thận bước từng bước thì cô không còn cảm thấy khó chịu nữa, giọng nói cũng dịu lại theo. “Lần sau tôi sẽ đi chậm một chút, nhé?”

“Ừm.” Anh cũng thoải mái hơn, vươn tay ra. Lúc Minh Lam nhẹ nhàng nắm tay anh đặt lên vai mình, anh nở nụ cười để lộ chiếc răng khểnh trắng ngần.

Minh Lam đọc được bốn chữ ‘Vô cùng hài lòng’ từ trên mặt anh. Cô hé môi cười, vô thức lắc lắc đầu, như đang bất lực bó tay trước đứa bé cực đáng yêu nhưng thỉnh thoảng bướng bỉnh không nghe lời, và nhiều hơn hết là sự bao dung cảm thông.

Lúc họ về đến biệt thự, quả nhiên thức ăn đã được dọn lên xong.

Giang Hoài đang ngồi trên xe lăn chờ. Anh đã thay một bộ quần áo thường mặc ở nhà, tinh thần nhìn cũng tốt hơn một chút.

“Có thể dùng cơm rồi.” Giang Hoài nhìn Minh Lam và Nam Khánh, nói với chị Liên đang đứng bên cạnh mình.

Minh Lam đưa Nam Khánh đến bàn ăn. Chú Lê kéo ghế ra giúp Nam Khánh.

“Chào buổi sáng, Giang Hoài!” Nam Khánh vừa sờ vào cạnh bàn để ngồi xuống vừa chào hỏi Giang Hoài. Giọng nói có vẻ rất vui.
“Giang Hoài, chúng em…” Minh Lam không ngồi xuống ngay, cô định giải thích với Giang Hoài những gì đã làm lúc sáng nay, nhưng lời chưa nói hết đã bị Nam Khánh cắt ngang.

“Hôm nay sau khi thức dậy, đột nhiên tôi rất muốn đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, anh cũng biết là tôi không thể nhìn thấy, đường đi ở đây cũng không quen thuộc nên đành phải kéo theo Minh Lam đi cùng.” Anh nói đến tự nhiên. “Minh Lam đúng là một cô gái tốt.”

“Ngắm mặt trời mọc?” Giang Hoài có chút suy ngẫm, hơi nhíu mày.

Nam Khánh nói: “Tuy tôi không thật sự nhìn thấy mặt trời mọc, thế nhưng vẫn có thể cảm nhận được bầu không khí và gió biển lúc sáng sớm, sóng biển cũng mơn man dưới lòng bàn chân. Khi còn bé, tôi đã từng được ngắm cảnh mặt trời mọc, vừa rồi lúc ra đến đến bãi cát, dường như tôi mơ hồ nhớ lại bầu trời ráng màu tuyệt vời đó, vừa đỏ rực, vừa sáng chói, lại vừa tràn ngập sức nóng và hy vọng.”

“Không tiếc nuối ư?” Giang Hoài nhỏ giọng hỏi.

“Tiếc nuối vì bây giờ bị mù?” Nam Khánh khẽ thở dài, không che giấu buồn phiền của mình. “Đương nhiên vẫn có tiếc nuối rồi, thế nhưng phải làm thế nào đây? Tôi còn có thể làm gì khác hơn là học cách làm quen với bóng tối, dùng cách riêng của mình để ‘nhìn’ mặt trời mọc, ‘nhìn’ từng đoá bọt sóng, ‘nhìn’ ráng màu đẹp đẽ đó. Nếu ngay cả tôi cũng từ bỏ, thì đôi mắt này cũng đâu thể nhìn thấy như lúc ban đầu được, đúng không?”

Giang Hoài vừa nhìn Nam Khánh vừa đăm chiêu suy nghĩ. Minh Lam hiểu được sự cố chấp trong lòng anh ấy đã dần được buông lỏng, cô không nhịn được bắt lấy cơ hội, nói: “Giang Hoài, chỉ cần anh đồng ý, em rất sẵn lòng đến bờ biển ngắm mặt trời mọc với anh, đến Đà Nẵng lâu như vậy rồi mà anh vẫn chưa nhìn thấy cảnh mặt trời mọc trên biển đúng không? Thật sự rất đẹp đó!”

Giang Hoài bắt gặp ánh mắt của cô, nhanh chóng tránh đi, anh ấy vô thức co những ngón tay phải lại, cúi đầu nói: “Để sau đi. Minh Lam, giúp anh đeo găng tay chuyên dụng nào, cơm sắp nguội rồi.”

Lời đáp của Giang Hoài không làm Minh Lam thất vọng, ngược lại lại có chút thản nhiên vui vẻ. Dù sao anh ấy không thẳng thắn từ chối lời đề nghị của cô, mà chỉ mập mờ nói ‘Để sau đi’. Đối với Giang Hoài thì chuyện này không dể dàng gì. Cô rạo rực đeo găng tay chuyên dụng, đặt khăn ăn trên đùi giúp anh ấy.

Lúc cô đứng thẳng người lên, mái tóc dài của cô vô tình lướt qua má Giang Hoài.

“Cảm ơn.” Giang Hoài khẽ ho, vẻ mặt hơi mất tự nhiên. “Dùng bữa thôi.” Tay phải anh cầm lát bánh mì đã được phết mứt hoa quả, hố khẩu (*) tay trái cố nâng  tay phải lên, mượn lực đưa bánh mì lên miệng.

(*) Hố khẩu: Là vị trí giữa ngón tay cái và ngón trỏ, khi mở ra có hình chữ C.

Minh Lam trở lại chỗ ngồi, cô giới thiệu từng món ăn trên bàn cho Nam Khánh, sau đó mới tự mình ăn.

“Giang Hoài, tôi có một lời mời không biết anh có đồng ý đến dự hay không?”

“Mời nói.”

Nam Khánh nhấp một ngụm hồng trà. “Tháng sau tôi sẽ tổ chức một buổi nhạc hội ở Đà Nẵng. Tôi muốn mời anh và Minh Lam đến tham dự. Dĩ nhiên, nếu anh muốn mời thêm những người bạn khác, tôi cũng vô cùng hoan ngênh.”

Đồng ý đi, Giang Hoài! Trong lòng Minh Lam âm thầm cầu nguyện. Lúc trên bãi biển, lời nói của Nam Khánh khiến cô tỉnh ngộ:

“Thay vì nói anh ấy đã từ bỏ âm nhạc, chi bằng nói anh ấy đang cố thuyết phục bản thân mình cố quên nó thì đúng hơn.”

Nếu trong cuộc sống của Giang Hoài còn có âm nhạc làm bạn, anh ấy sẽ không hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng cô độc như thế nữa.

Cô đã từng nghe theo Giang Hoài, huỷ đi cây đàn nhị hồ mà anh thích. Nhưng dù như vậy, anh ấy vẫn bất giác chạm vào âm nhạc: Âm nhạc không thật sự biến mất khỏi cuộc sống của anh. Mà bởi nhờ có sự xuất hiện của Nam Khánh, sẽ giúp anh ấy tạm thời quên đi chuyện thuyết phục bản thân – Vĩnh viễn trốn tránh hiện thực, đến nỗi anh ấy không dám dùng thân thể đã bị tàn phá và linh hồn đã bị tổn thương để chạm đến âm nhạc tuyệt vời kia. Ẩn mình sau những email kia, anh ấy mới có thể giải thoát bản thân, thoả thích phô bày tài năng và trái tim đầy quyến luyến của mình.

Thật lâu sau, Giang Hoài vẫn không nói gì. Minh Lam đứng dậy, đi đến trước xe lăn của anh ấy, cúi người xuống, nhẹ nhàng nói: “Giang Hoài, em muốn đi, em cũng hy vọng anh có thể đi.”

Cô chăm chú nhìn Giang Hoài với ánh mắt đầy mong đợi, cô đặt tay lên đầu gối anh ấy, giống như khi còn bé, những khi cảm thấy trong lòng lo lắng cô sẽ hay làm như thế. Giang Hoài cũng lặng lẽ nhìn cô, trong ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng vô tận mà suốt bao năm qua không thấy.

“Được, anh đi.” Dường như anh ấy đã hạ quyết tâm, lặp lại một lần nữa “Anh sẽ đi.”

Chương 17: Hạnh phúc

Editor: Tép Mỡ

Beta: Mèo ™

“Có muốn đến thư phòng tôi ngồi một lát không?” Giang Hoài quay sang nhìn Nam Khánh, hỏi.

Vài giây sau vẫn không có ai trả lời, Minh Lam đẩy nhẹ Nam Khánh, anh mới phản ứng lại, mỉm cười nói: “Thật xin lỗi, Giang Hoài, anh không gọi tên nên tôi không xác định được anh đang nói chuyện với ai… Dĩ nhiên là tôi đồng ý.”

Giang Hoài có chút sửng sờ, lập tức hiểu ra: “Là tôi sơ ý.”

“Không phải. Bình thường mọi người đều không nghĩ đến điều này, nên cũng khó tránh khỏi.”

“Để Minh Lam đưa cậu đến đó. Tôi sẽ đi theo sau.”

“Mời anh đi trước.” Nam Khánh đứng lên, lịch sự nói.

Giang Hoài điều khiển xe lăn lui về sau một chút. Minh Lam thấy vậy lập tức đứng lên chuẩn bị đẩy giúp nhưng lại bị anh ấy ngăn cản: “Nhờ em đưa Nam Khánh đến thư phòng giúp anh nhé.”

Minh Lam quay sang nhìn Nam Khánh đang đứng bên cạnh, bỗng dưng thấy áy náy. Trong lòng cô chỉ nhớ đến việc giúp đỡ Giang Hoài mà đã quên mất Nam Khánh đang đứng bên cạnh cô càng cần sự giúp đỡ của cô hơn. Anh mở to đôi mắt không tiêu cự nhìn cô khẽ mỉm cười, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, không hiểu sao cô có chút đau lòng.

Minh Lam nắm tay Nam Khánh, đi theo sau xe lăn của Giang Hoài. Ba người cùng vào thang máy lên thư phòng ở lầu hai.

Bởi vì hành động không tiện, Giang Hoài không đến khách sạn làm việc mỗi ngày, nhưng anh ấy vẫn là một ông chủ có trách nhiệm. Chỉ cần không phải bệnh đến nổi không xuống giường nổi thì mỗi ngày anh ấy đều đến thư phòng để xử lý công việc. Giang Hoài không thích làm việc trong phòng ngủ, dù không gian nơi đó vô cùng rộng rãi.

Trong thư phòng không có nhiều đồ nội thất lắm, chỉ có một chiếc bàn làm việc, một chiếc ghế sofa dùng để tiếp khách và hai kệ tủ thấp. Nhưng có thể nhìn ra được, tất cả đều được làm từ gỗ cực kỳ tốt, mọi thứ đều được quét dọn sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi nào, đều sáng bóng và sang trọng. Độ cao của kệ tủ rất phù hợp với người sử dụng xe lăn, tất cả các góc cạnh đều được mài cong một cách hoàn hảo. Nếu nói trong phòng này có chỗ nào chưa được hoàn hảo, thì chính là được bày trí quá đơn điệu khô khan, ngay cả một chậu hoa hay một bức tranh cũng đều không có.

Khi lần đầu tiên Thời Vi đến biệt thự này để tìm Giang Hoài, cũng từng muốn giúp anh ấy mua vài bức tranh treo lên, nhưng Giang Hoài biểu thị không thích, còn nói cô ấy làm chuyện vô ích. Sau này, khi khách sạn bắt đầu hoạt động, có rất nhiều việc phải làm, Giang Hoài và Thời Vi cũng chuyên tâm vào công việc nên những việc nhỏ nhặt này không ai nhắc đến nữa. Mùa hè năm nay, Minh Lam nhất thời cao hứng nên đã mua một bình hoa, cắm thêm vài cành hoa sen, đặt trong thư phòng của anh ấy. Không ngờ một hôm nọ xe lăn điện của Giang Hoài đột nhiên bị trục trặc, xe lăn không kiểm soát được đụng vào bình hoa, nước và những mảnh vỡ vương vãi khắp sàn nhà, hoa sen cũng bị bánh xe lăn nghiền nát. Từ đó, Giang Hoài chính thức tuyên bố: Không cho phép bất kỳ ai mang hoa cỏ vào thư phòng của anh.

“Minh Lam, em ra ngoài trước đi.” Giang Hoài nói.

Minh Lam ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng của Giang Hoài. Những cánh hoa sen rơi rải trên mặt đất mà cô đang tưởng tượng lập tức biến mất, cô hoảng hồn tỉnh lại, dẫn Nam Khánh đến ngồi trên ghế duy nhất có trong phòng, sau đó rời khỏi phòng.

“Dàn nhạc của cậu bây giờ cũng ra hình ra dáng lắm.” Giang Hoài dừng xe lăn trước chiếc ghế Nam Khánh đang ngồi. “Tôi còn nhớ rõ lần đầu tiên nghe cậu diễn tấu, tuy lúc đó kỹ thuật đã tinh thông nhưng cũng chỉ là diễn tấu những tác phẩm có sẵn, vẫn khó vượt khỏi giới hạn của người đi trước. Tối hôm qua, cậu đã diễn tấu tác phẩm của chính mình, tuy tôi không nghiên cứu chuyên sâu về độc huyền cầm, nhưng vẫn nghe ra được những chi tiết được cậu xử lý rất tinh tế, đã đạt đến trình độ rất cao. Thời điểm cậu học đàn cũng không quá sớm nhưng có thể đạt đến trình độ này quả thật đã khiến cho tôi ngạc nhiên. Cậu hoàn toàn xứng đáng là linh hồn của dàn nhạc, đã thế cậu không chỉ biết diễn tấu mà còn có thể sáng tác. Cách sắp xếp bố cục trong tác phẩm đó, nhất là tiếng vọng của ốc biển rất mới lạ, thật sự rất nổi bật.”

Nam Khánh không giả vờ khiêm tốn, chỉ khoác tay cười nhẹ: “Tất cả đều nhờ cha tôi đã ủng hộ, anh cũng biết rồi đấy, nếu không nhờ ông ấy, cho dù tôi có học được kỹ thuật đánh đàn cao siêu cách mấy đi nữa, nhưng chỉ là người mù thì làm gì có cơ hội được diễn tấu chứ? Chẳng qua, tôi đã dốc hết khả năng của mình, không hổ thẹn với những người từng giúp đỡ, cũng không coi nhẹ bất kỳ cơ hội thành công nào.” Anh nghiêm mặt nói: “Từ khi bắt đầu học đàn, tôi chỉ dùng đàn truyền thống làm từ tre, đến khi thật sự muốn đi trên con đường âm nhạc chân chính này, tôi mới bắt đầu tự hỏi làm thế nào để con đường này được mở rộng và tiến xa hơn. Âm thanh của độc huyền cầm truyền thống tinh tế mà đơn lẻ, không thích hợp để độc tấu, những thiết bị khuyếch đại âm thanh hiện nay không chỉ giải quyết vấn đề về âm lượng mà âm thanh phát ra cũng nhu hoà dễ nghe, cũng dễ được người nghe chấp nhận hơn.Tôi luôn nghĩ, nếu muốn âm nhạc truyền thống tiếp tục phát triển, nhất định phải có sự thay đổi. Không chỉ cải cách nhạc cụ, mà ngay cả các tác phẩm phổ khúc cũng cần được cải cách. Nếu chỉ luôn diễn tấu bằng những tác phẩm xưa cũ thì làm sao người nghe có thể yêu thích được chứ?”

“Trong tác phẩm của cậu vẫn giữ được nét truyền thống, điều đó cũng không có gì lạ, điều nổi bật là sự sáng tạo không hề khô khan khó hiểu, giai điệu lưu loát, trình tự rõ ràng, dù là  người lần đầu tiên nghe thấy thì cũng có thể thông qua màn trình diễn mà hiểu được ẩn ý cậu muốn biểu đạt.” Giang Hoài vì đang kích động nên nói với tốc độ nhanh hơn, nói xong một câu thật dài này anh ấy hít thở khá nặng nhọc, có chút mệt mỏi tựa đầu vào chỗ dựa lưng xe lăn.

Dường như Nam Khánh nghe ra sự mệt mỏi bên trong giọng nói của anh ấy nên ân cần hỏi: “Giang Hoài, anh mới vừa khỏi bệnh, ngồi lâu như vậy có chịu được hay không? Có cần gọi Minh Lam đến xem một chút không?”

Giang Hoài nói: “Từ trước đến nay tôi đều như vậy, mỗi khi nói chuyện nhiều sẽ bị khó thở. Bình thường nếu người khác nói chuyện với tôi, chỉ mới nói hai ba câu đã bị tôi đuổi đi rồi. Những ai không biết còn tưởng tính tôi khó ở, nhưng thật ra đa số là do tôi thật sự không nói chuyện nổi.”

Nam Khánh hỏi: “Là… Do bị liệt nửa người tạo thành sao?”

“Đúng vậy.” Mặt Giang Hoài không chút cảm xúc, dường như đối với sự thật này anh ấy đã hoàn toàn chết lặng. “Cậu đoán xem năm đó bác sĩ điều trị chính của tôi đã nói gì? Ông ấy nói tôi phải cảm tạ trời xanh vì ít nhất tôi vẫn còn sống, đầu óc vẫn còn tỉnh táo, hơn nữa vẫn còn tự thở được được mà không cần dùng máy hỗ trợ hô hấp.”

Nam Khánh cúi đầu, đưa tay ra lần sờ tìm đến chân Giang Hoài: “Nếu lúc đó tôi là anh, tôi nhất định sẽ đánh cho ông bác sĩ kia một trận.”

“Tôi cũng muốn vậy.” Giang Hoài lạnh nhạt đáp. “Đáng tiếc khi đó ngay cả ngồi dậy tôi cũng không làm được. Hoặc là, nếu lúc đấy tôi có năng lực cho bác sĩ kia một trận, chi bằng tôi tự kết thúc sinh mạng mình trước còn hơn.”

“Lúc bác sĩ thông báo tôi bị mù, tôi đã tiện tay vơ ngay bình hoa trên tủ đầu giường đập ông ta gãy cả sống mũi.” Nam Khánh cúi đầu nói: “Có một khoảng thời gian tôi không muốn sống nữa, cơ hội tự tử đã ở ngay trước mắt nhưng tôi lại lùi bước.” Anh ngẩng đầu hướng mắt mình về phía Giang Hoài, đôi mắt trống rỗng vô thần nhưng mơ hồ lấp loáng ánh nước. “Giang Hoài, có lẽ lúc trước anh rất muốn kết thúc sinh mạng của mình, nhưng đã qua nhiều năm như vậy, mức độ hồi phục của anh cũng không phải không có tiến triển, chẳng lẽ đến một cơ hội tự tử cũng không có sao? Nhưng anh đã không chọn lựa con đường đó nữa, hôm nay ngay lúc vừa rồi, anh còn bàn luận với tôi về âm nhạc mà chúng ta cùng yêu thích, và về… Những nỗi đau đớn khổ sở mà chúng ta đã từng trải qua.”  
Yết hầu Giang Hoài trượt lên xuống vài lần, anh ấy nhắm mắt lại, nước mắt từ từ rơi dọc theo hai má. Tay phải anh ấy run rẩy, chạm đến ngón tay của Nam Khánh, anh nhanh tay bắt lấy, dùng sức nắm chặt hơn…

Minh Lam ở trong phòng nghe thấy tiếng chuông vang lên, cô vội vàng chạy đến thư phòng của Giang Hoài. Nam Khánh đã ở đó với Giang Hoài hơn một tiếng rồi, anh ấy rất ít khi trò chuyện cùng ai lâu đến như vậy, vì sức khoẻ không cho phép và tính cách lạnh nhạt của mình, anh ấy không quá hứng thú khi trao đổi với người khác, nên cuộc nói chuyện kéo dài như hôm nay là điều hiếm thấy.

Cô đẩy cửa bước vào, Nam Khánh đã đứng dậy khỏi ghế. Mặt nhìn ra cửa phòng, mỉm cười gật đầu, giống như đang chào cô.

Giang Hoài nói: “Em đưa Nam Khánh xuống lầu thay anh, và gọi A Thắng lái xe đưa cậu ấy về Hội An.”

“Tôi có thể gọi điện thoại cho tài xế của mình đến đón, vậy sẽ không cần dùng xe của anh.” Nam Khánh nghiêng người, nói với Giang Hoài.

“Hôm nay tôi cũng không có ý định sử dụng xe, hơn nữa thời gian chờ đợi xe từ Hội An đến đây cũng hơn một tiếng, cậu đừng khách sáo.” Giọng Giang Hoài tuy thấp nhưng lại khiến người khác không thể từ chối.

Nam Khánh nói: “Vậy cảm ơn anh.”

Lúc Minh Lam đưa Nam Khánh ra đến cửa phòng, cô không yên tâm nên quay đầu lại nhìn Giang Hoài một chút. Gương mặt anh ấy không giấu được vẻ mệt mỏi, hai tay tuỳ ý đặt trên chân, hai mắt nhắm chặt. Điều này đang nói với cô rằng cô đã đoán đúng, Giang Hoài thật sự rất mệt mỏi, nếu không phải vậy thì với mối quan hệ thân thiết giữa hai người, anh ấy sao lại không tự mình tiễn Nam Khánh về chứ.

“Cô đang nghĩ gì vậy?” Lúc bước ra khỏi thang máy, Nam Khánh nhíu mày nói với cô.

Cô nhớ lại anh sợ nhất là lúc người khác không nói lời nào trong thời gian dài, cô vội nói: “À, tôi đang nghĩ đến… Buổi hoà nhạc của anh vào tháng sau, nếu Giang Hoài đến, anh có thể sắp xếp trước một chỗ ngồi thích hợp cho anh ấy không? Anh cũng biết anh ấy không thể ngồi ở hàng ghế thường trong thính phòng được.”

“Đúng là cô rất cẩn thận.” Khoé môi anh khẽ cong, chậm rãi nói: “Cô yên tâm.”

Cô nói: “Ngoài tôi và Giang Hoài ra, anh có thể tặng thêm một vé nữa được không?”

Vẻ mặt anh nghiêm lại, nói: “Tôi có nói là muốn tặng vé mời à?”

“À!” Minh Lam khó xử, cô lúng túng im lặng một lúc.

Hình như anh rất vui vì đã trêu chọc cô thành công, anh cười lớn rồi bước lên trước nửa bước, đứng ở bên cạnh, cánh tay vẫn đặt trên vai cô, bỗng nhiên anh cúi xuống khẽ nhại lại giọng cô: “À?”
“Vậy… Anh biểu diễn ở đâu? Tôi sẽ đặt mua vé trước.” Minh Lam cảm nhận được hơi thở anh ở sát bên, hai tai dần nóng lên, vội vàng xoay người đi, làm cánh tay anh trượt khỏi vai cô.

Nam Khánh cười to hơn nữa: “Minh Lam, từ trước đến nay không có ai nói đùa với cô à? Cô thật dễ bị lừa!”

Đến giờ Minh Lam mới hiểu là anh đang trêu chọc cô. Cô vô thức bĩu môi, vừa cười vừa tức giận dậm chân, sau đó chậm rãi quay người lại.

“Giận à?” Giọng điệu có ý dò hỏi.

“Không có.” Cô nói: “Chỉ là, anh nói không sai, từ trước đến nay chưa có ai trêu đùa với tôi cả.”

Vẻ mặt anh hơi buồn: “Tôi không có ác ý, chỉ là tôi cảm thấy có lúc cô quá thận trọng, tôi nghĩ cô có thể thả lỏng sống thoải mái một chút, đừng để cả ngày căng như dây đàn. Lúc dây đàn quá căng, cần phải điều chỉnh lại, vừa để đàn đúng âm chuẩn, vừa không bị đứt dây.”

“Cảm ơn anh.” Trong lòng Minh Lam xúc động, cô khoác lấy tay anh: “Đi thôi, xe của A Thắng đã dừng trước cửa rồi.”

“Cô và Giang Hoài muốn mời thêm vài người bạn nữa cũng không vấn đề gì, tôi sẽ nhờ người mang vé đến.” Không biết vì Nam Khánh không quen bị cô kéo tay như thế này hay vì nguyên nhân nào khác, bước chân anh trở nên lộn xộn, nhưng anh cũng không yêu cầu cô thay đổi tư thế mà để tuỳ ý để cô kéo khuỷ tay mình.

“Giang Hoài và tôi cũng không có bạn bè ở đây, chỉ là tôi nghĩ, Giang Hoài hiếm đi ra ngoài, có một người cần đi cùng anh ấy.”

“Là ai?”

“Thời Vi, cô ấy là vợ chưa cưới của Giang Hoài.”

Anh ngạc nhiên quay sang cô, hỏi: “Giang Hoài có vợ chưa cưới rồi ư?”

“Ừm.” Cô vô thức nắm chặt khuỷ tay Nam Khánh hơn.

Trước cửa chính biệt thự, quả nhiên xe của A Thắng đã đến.

Minh Lam đang định mời Nam Khánh lên xe thì lại nghe anh nói: “Tôi còn muốn tán gẫu với cô, có thể nói anh tài xế đợi thêm một lúc được không?”

“Được thôi.” Minh Lam cũng không ghét nói chuyện với Nam Khánh nên cô vui vẻ đồng ý,  cô nói A Thắng đợi thêm một lát rồi cùng Nam Khánh tiếp tục đi dạo về phía trước.

“Cô thấy thế nào?”

“Chuyện gì?” Cô không nghĩ ra anh đang nói đến vấn đề nào.

“Liên quan đến vợ chưa cưới của Giang Hoài. Tôi nghĩ nếu tôi muốn kết hôn thì nhất định sẽ cưới người mình thích, tuyệt đối không giống như Giang Hoài.” Nam Khánh nói nghiêm túc.

Vốn dĩ cô không thích Giang Hoài bị ‘chỉ trích’, cho dù đôi lúc lời nói của người khác xuất phát từ thiện ý, không phải không có lý, nhưng cô vẫn không nhịn được muốn giúp anh ấy cãi lại: “Với Giang Hoài, có thể quyết tâm như vậy cũng đã cần dũng khí rất lớn, chúng ta không có quyền yêu cầu anh ấy biểu hiện vui vẻ như người bình thường. Dù sao…”

Nam Khánh cảm thấy có chút tổn thương: “Dù sao anh ấy cũng khác với người bình thường, có phải không?”

“Tôi… Tôi không phải có ý đó.” Tay chân cô luống cuống, cô biết những lời nói vô tình của mình đã khiến anh thấy đồng cảm.

Nam Khánh cúi đầu, anh hít thật sâu một hơi, nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Mặc kệ cô có ý gì, nhưng điều tôi muốn nói là: Cho dù một người đàn ông không thể đi lại, hay không thể nhìn thấy, nhưng khi đã quyết định yêu một ai đó, thậm chí muốn tiến đến hôn nhân, thì trước tiên anh ấy phải cảm thấy hạnh phúc, hạnh phúc từ tận đáy lòng, không có bất cứ trở ngại khó khăn nào che giấu nổi, nhưng Giang Hoài, anh ấy có hạnh phúc không? Anh ấy không nên nản lòng như thế, anh ấy nên tạo động lực để mình mạnh mẽ hơn, anh ấy có thể dùng cách riêng của mình để bảo vệ tình yêu của mình. Nếu ngay cả điều này anh ấy cũng không nhận ra được, chẳng phải anh ấy đang tự hại mình hại người sao?”

Trái tim Minh Lam nhói lên, người đàn ông này, nhìn anh cùng lắm chỉ lơn hơn cô hai ba  tuổi, vậy mà có thể phân tích chuyện tình cảm sâu sắc đến thế. Bỗng nhiên cô thắc mắc một việc, cũng không suy nghĩ nhiều đã lên tiếng hỏi: “Nam Khánh, anh từng có cảm giác như vậy chưa? Yêu một người, yêu đến hạnh phúc ngập tràn.”

Chương 18: Chuyện quá khứ

Editor: Tép Mỡ

Beta: Mèo ™

Tay trái Nam Khánh xoay xoay gậy dò đường của mình, mày hơi nhíu lại, dường như đang thật sự nghiêm túc suy nghĩ câu trả lời để đáp lại câu hỏi của cô. Minh Lam chợt phát hiện mặt anh lúc này có vẻ đỏ hơn bình thường. Nghĩ đến việc mình vừa bị anh trêu đùa, tâm tư khẽ động, cô mím môi cười nói: “Anh đoán xem bây giờ tôi đang nhìn thấy gì nào?”

Ngón tay cái Nam Khánh miết nhanh hơn trên cây gậy dò đường: “Thấy gì?” Nói xong, anh vươn tay sờ lên tóc và quần áo của mình.

Minh Lam cười nói: “Tôi đang nhìn mặt của anh.”

Nam Khánh vừa khẽ nhíu mày, vừa đưa tay phải lên lau khắp mặt: “Mặt tôi chưa rửa sạch à?”

Cô phì cười thành tiếng: “Anh đỏ mặt kìa.”

Nam Khánh nhắm mắt lại, mạnh miệng nói: “Do ở ngoài nắng thôi.” Mặt anh càng đỏ hơn.

Minh Lam cười đến hai mắt cong cong như hai vầng trăng khuyết: “Vâng, thưa thiếu gia Nam Khánh, mặt trời ở đây đúng là rất nóng, tôi sẽ nhanh chóng đưa anh vào trong xe. Nếu không anh sẽ bị phơi thành cá khô mất.”

Đến trước cửa xe, Minh Lam buông lỏng tay anh.

A Thắng dùng tay che phía trên cửa xe, Nam Khánh vừa cúi người đang định bước vào trong thì bỗng nhiên lại đứng thẳng lên, nhìn về phía Minh Lam và nói: “Tôi đã nghĩ kỹ rồi, nghiêm túc mà nói, người khiến tôi có cảm giác đó, tôi vẫn chưa tìm thấy.”  

“Nghiêm túc mà nói là có ý gì?” Minh Lam vừa nghe đã hiểu là anh đang trả lời câu hỏi trước đó của cô, chỉ là câu trả lời của anh hơi lấp lửng khiến cô không hiểu lắm. Vậy nếu không nghiêm túc thì sao?

Anh khẽ cười: “Sau này nói tiếp, vẫn còn nhiều cơ hội mà.”

Minh Lam nhìn theo xe chở Nam Khánh đi xa rồi mới quay lại biệt thự.

Trong phòng có mở điều hoà, chênh lệch nhiệt độ bên trong nhà với bên ngoài trời làm cô đã đứng dưới nắng hơi lâu bất giác rùng mình. Cô khoanh hai tay, bước lên lầu hai.

Tại đầu cầu thang, cô gặp chị Liên, chị ấy nói cô biết Giang Hoài đã trở về phòng ngủ. Cô định hỏi chị Liên tình trạng cụ thể của Giang Hoài bây giờ thế nào, nhưng nghĩ lại không bằng tự mình đến xem sẽ yên tâm hơn, cô trả lời “Tôi biết rồi”, sau đó đi thẳng đến phòng ngủ của anh.

“Giang Hoài, em có thể vào không?” Cô gõ gõ cửa.

“Ừm.”

Minh Lam xoay tay cầm mở cửa ra, Giang Hoài đang ngồi trên xe lăn, xoay người lại nhìn cô từ xa, dường như có rất nhiều cảm xúc đọng lại trong đáy mắt anh.

Cô đi qua chỗ anh đang ngồi: “ Khách đã về rồi, sao anh không lên giường nằm nghỉ đi?”

Giang Hoài nói: “Anh… không nghĩ là em tiễn khách lâu đến vậy.”

Trong lòng Minh Lam cảm thấy đau xót: “Em xin lỗi, em nghĩ nếu không có em thì anh sẽ gọi chị Liên hay chú Lê. Nào, để em giúp anh…” Cô đẩy xe lăn đến bên cạnh giường, đang chuẩn bị chuyển anh lên giường thì hai tay cô bỗng nhiên bị chặn lại.

Hơi thở của anh có chút nặng nề: “Anh xin lỗi.”

Một bên ống quần của anh hơi ẩm, vừa rồi cô cũng nhìn thấy.

Cô chạm vào túi plastic nhỏ trong suốt được buộc bên đùi anh, bên trong túi có rất ít nước màu vàng nhạt.

Có thể tự thay túi nước tiểu cũng là một trong những nội dung phục hồi chức năng của Giang Hoài. Mặc dù anh bị liệt cả tứ chi, nhưng anh cũng đã luyện tập cách dùng lực cơ tay yếu ớt còn sót lại cộng thêm các thiết bị chuyên dụng hỗ trợ để tự thay túi nước tiểu của mình. Tuy những năm gần đây anh rất ít khi dùng đến, những khi khi ra ngoài, để thuận tiện hơn thì vẫn sẽ dùng đến nó. Trên quần anh hơi ẩm, chắc hôm nay anh hơi yếu sức nên không cẩn thận bị nước tiểu thấm ra ngoài.

“Tại sao lại dùng đến cái này?” Cô đau lòng nói: “Đâu phải anh không biết, việc này không tốt cho sức khoẻ của anh.”

“Ít ra sẽ tiện hơn.” Anh nói: “Với tình trạng hôm qua của anh, nếu hôm nay anh tiểu ra quần trước mặt Nam Khánh, sợ rằng anh sẽ không còn mặt mũi nào gặp lại người bạn này nữa. Chỉ là đã lâu không dùng đến nên không chuẩn bị tốt, tự dưng lại làm dơ quần mới…”Minh Lam hít hít mũi: “Không sao, em sẽ giúp anh giặt sạch. Đảm bảo sẽ y như mới.”

“Anh rất thích bộ quần áo này.” Bỗng dưng anh nói nhỏ hơn: “Hôm qua anh không định mặc nó, vì sợ vải màu sáng nếu làm bẩn rồi sẽ khó giặt sạch được.”

Trong lòng Minh Lam ấm áp nhưng cũng đau lòng: “Anh thật ngốc! Quần áo không mặc thì cũng để không. Nếu may xong chỉ để ngắm, dù thích đến mấy đi nữa cũng có ý nghĩa gì đâu.”

Giang Hoài cúi đầu, nhìn bàn tay nhỏ nhắn đang tháo dây đai cố định trên người mình xuống: “Anh còn có tư cách để thích thứ gì đó ư?”

Minh Lam ngước mắt lên: “Tại sao anh lại nghĩ như vậy? Ít ra anh có Thời Vi, còn có… Âm nhạc.”

Giang Hoài cong tay lại, mím môi lại: “Cảm ơn nhắc nhở của em.”

Minh Lam bưng thau nước đến, lấy bộ quần áo ngủ mới để trên đầu giường.

“Nhờ chú Lê hoặc chị Liên đến làm đi.” Giang Hoài lạnh lùng nói.

“Không cần, em cũng như họ, đều là người chăm sóc cho anh.” Cô rút túi nước tiểu ra, vệ sinh sạch sẽ giúp anh.

Sau khi cô rửa tay và chuyển Giang Hoài lên giường xong, cô vẫn đứng bên cạnh giường chưa muốn rời đi, dường như có điều gì muốn nói nhưng không biết phải mở lời như thế nào.

Giang Hoài không chủ động hỏi, cũng không nhìn sang cô.

“Giang Hoài”  Thật lâu sau, cô mới nói: “Em nghĩ, có chuyện này em phải xin lỗi anh.”

“Chuyện gì vậy?”

“Năm đó, em không nên nghe lời anh mà huỷ đàn nhị hồ của anh.”

“…” Đôi ngươi anh đen nhánh. “Em không làm sai. Huống chi, người muốn em làm vậy là anh.”

“Em không phải một hộ lý tốt.” Cô nói: “Nếu như em đủ tốt thì em không nên lúc nào cũng nghe theo anh, dù có bị anh ghét, thì em cũng biết được cái gì mới là điều anh thật sự cần.”“Điều anh thật sự cần?” Anh nhếch môi cười, nói: “Điều anh thật sự cần vĩnh viễn cũng không có được.”

Bỗng nhiên cô quỳ rạp xuống trước mặt anh: “Em sẽ luôn nhớ kỹ thân phận của mình, cũng sẽ làm bất cứ điều gì để thay cha em chuộc lại lỗi lầm đã gây ra cho anh, nhưng ít nhất em không muốn tiếp tục làm một hộ lý vô trách nhiệm, lúc nào cũng làm theo suy nghĩ tuỳ ý của bệnh nhân. Anh từng nói ‘thà chấp nhận một hộ lý không đủ tiêu chuẩn còn hơn là chịu đựng một cấp dưới không vâng lời’, nếu anh cảm thấy không còn cần em nữa, anh có thể sa thải em. Dù sao, đối với anh sự tồn tại của em cũng chỉ đang hành hạ anh thôi…”

“Đủ rồi.” Vẻ mặt Giang Hoài cực kì kích động, tay phải anh run run giơ lên. “Em đứng lên đi.”

Tuy Minh Lam vẫn duy trì tư thế quỳ gối, nhưng vẻ mặt vô cùng quật cường, như đã hạ quyết tâm rất lớn.

Giang Hoài nói: “Anh có tiếng là ‘bạo quân’, lời nói lúc nóng giận em đừng để trong lòng! Đứng lên đi, Minh Lam! Tội tình gì em phải dày vò bản thân mình như vậy? Hay em muốn anh tự mình trượt xuống xe lăn để nâng em đứng dậy sao?”

Nhìn thấy cơ thể anh thật sự đang dần ngả về phía trước, Minh Lam nhanh chóng đứng dậy: “Giang Hoài, em biết, anh vốn không phải là ‘bạo quân’ gì cả.” Cô bất giác dịu giọng lại: “Dù lúc em mới đến nhà họ Giang, anh cũng không vì thân phận của em mà đối xử tệ, không mắng chửi em nửa câu, cùng lắm chỉ là không để ý đến em. Sau này, khi dần quen thuộc hơn, chúng ta cùng bàn luận về văn học, nói chuyện nhân sinh, thậm chí còn tâm sự những chuyện trong lòng không thể kể với ai, anh có nhớ không? Năm em 16 tuổi đã lén nói cho anh biết, em cảm thấy tiếng đàn guitar rất êm tai, rất muốn học, nhưng em không dám đòi hỏi, là anh chủ động thuyết phục dì Giang cho em đi học. Về sau, em học được bài nào mới cũng sẽ đàn cho anh nghe… Khoảng thời gian đó, vốn không có ai dám đánh đàn trước mặt anh, thế nhưng anh lại nói anh thích nghe tiếng đàn guitar của em, dù rõ ràng em đàn không hay.”

Giang Hoài không nói lời nào, tay phải anh nắm chặt một góc chăn làm nó nhăn nhúm lại.

“Thật ra em vẫn không hiểu,vì sao sau này anh lại đột nhiên ghét em đến thế? Đó là chuyện lúc em khoảng mười tám tuổi, đột nhiên anh đối với em rất lạnh nhạt, anh không còn muốn nghe em đàn guitar, cũng không còn kiên nhẫn nghe em nói chuyện phiếm nữa. Rất lâu sau đó, em đều nghĩ đi nghĩ lại, không biết rốt cuộc mình đã làm gì khiến anh ghét em như vậy, khiến anh từ mở lòng chấp nhận biến thành bài xích em. Câu trả lời này em vẫn chưa tìm ra.”

Giọng anh khô khốc khổ sở: “… Em không làm gì sai cả.”

Minh Lam nhìn ra biển cả bao la xanh thẳm ngoài cửa sổ, những đợt sóng phản chiếu ánh nắng mặt trời lấp lánh làm người ta loá mắt phía xa xa, nhưng cô vẫn nhìn thật lâu, đến khi không thể mở mắt ra được nữa, cô mới cúi xuống, nói với Giang Hoài: “Em không làm gì sai, nhưng trước mặt anh em cũng không phải người vô tội. Em biết! Có lẽ anh chưa bao giờ chân chính tiếp nhận con gái của kẻ tội đồ này, có lẽ anh cũng muốn đối xử với em tốt hơn một chút, nhưng nỗi đau của thể xác và tinh thần tích luỹ trong những ngày tháng thống khổ đó đã khiến anh không thể nào duy trì thái độ hoà nhã ôn tồn với em, đúng không? Em không có gì để nói, cũng không định biện giải cho mình! Em tồn tại bên cạnh anh, vốn không phải muốn chiếm lấy sự đồng cảm của anh, mà bởi vì từ tận đáy lòng em muốn chăm sóc cho anh. Cho dù việc này đối với anh không quan trọng, nhưng chỉ cần có một chút tác dụng với anh, thì em cũng sẽ cố gắng hết sức. Giang Hoài, em không cần anh tha thứ, nếu hỏi em có mong ước gì, thì em mong có một ngày, anh có thể tìm lại sức sống thêm một lần nữa.”

Anh nhắm mắt lại, hàng lông mi dày khẽ run rẩy: “Minh Lam, em có biết em đặt hy vọng vào một người tâm như tro tàn, thân như gỗ mục, là ngốc nghếch đến cỡ nào không?”

Cô đặt tay vào lồng ngực ấm áp của anh, tim anh đập rất nhanh: “Lúc anh muốn hình dung bản thân mình như vừa rồi, anh hãy lắng nghe nhịp đập con tim của chính mình đi.” Cô nói: “Em vốn không thông minh, nhưng em muốn thử một lần.”

Giang Hoài mở to mắt, bắt gặp đôi mắt đẫm lệ nhưng cũng vô cùng kiên định của cô.

Anh khẽ thở dài: “Nếu hôm nay em đã nói vậy thì anh cũng hỏi một câu: Sau đó đàn guitar của em đâu?”

“Giống với đàn nhị hồ của anh, em cùng chôn chúng nó ở vườn hoa nhà anh.”

Anh hít một hơi, lồng ngực anh phập phồng dữ dội, như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc nào đó, cuối cùng anh nói: “Bây giờ em còn đàn guitar được không?”

“Em không biết, đã nhiều năm không chạm đến, đều quên hết rồi. Vả lại ngay từ đầu em cũng không học được bao lâu.”

“Tuy anh không ra ngoài, nhưng anh nghĩ Đà Nẵng hẵn sẽ có chỗ bán nhac cụ đúng không?”

Hai mắt Minh Lam sáng lên, không thể tin nhìn người đàn ông đang nằm trên giường kia. “Anh…” Cô không dám suy đoán, sợ tự nghĩ mình thông minh sẽ làm cho đối phương không vui.

Giang Hoài chậm rãi nói: “Anh muốn ngủ một lát, khoảng thời gian này tạm thời không cần đến em, trong nhà đã có chị Liên và chú Lê, chờ A Thắng đưa Nam Khánh trở về, em có thể nhờ cậu ấy đưa vào thành phố, câu ấy là người địa phương hẳn sẽ biết nơi nào có bán nhạc cụ. Em còn nhớ anh đã dạy cách chọn guitar như thế nào không?”

Cô e dè hỏi: “Nếu em mua guitar về, anh có chịu nghe em đàn không?”

Anh mỉm cười, nụ cười ẩn chứa một chút thương cảm: “Năm đó, em cũng hỏi như vậy và anh đã trả lời thế nào?”

Nước mắt cô rơi xuống khoé môi đang cong: “Anh nào có trả lời, anh chỉ ‘Ừm’ một tiếng xem như đồng ý thôi.”

“Ừm…” Hầu kết anh trượt lên xuống. “Bây giờ cũng giống như vậy – Anh đồng ý rồi.”

Tác giả có lời muốn nói: Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!

Chương 19: Tiếp tục tiếng đàn

Editor: Tép Mỡ

Beta: Mèo ™

Xế chiều, khi Thời Vi vừa vào cửa liền phát hiện bầu không khí trong nhà hôm nay có chút ‘kỳ lạ’. Bình thường chị Liên và chú Lê luôn bình thản, không hay bộc lộ tâm trạng trên nét mặt nhưng hôm nay ai nấy đều mặt mày hớn hở, nụ cười vui vẻ thật sự chứ không phải miễn cưỡng cười khách sáo lấy lệ. Nghiêng tai lắng nghe còn phát hiện có tiếng đàn loáng thoáng phát ra từ trong căn phòng nào đó trên tầng hai, tiếng đàn lúc vang lúc ngưng, lúc cao lúc thấp, lúc rời rạc lạc điệu, nghe thế nào cũng không thành được một giai điệu hoàn chỉnh.

Chị Liên xoay người đi pha trà cho Thời Vi, cô ấy ngồi trên ghế salon nghe một lúc, phát hiện dường như âm thanh này truyền ra từ phòng của Giang Hoài.

Sau khi chị Liên đưa một ly trà lạnh cho cô ấy xong, định sẽ lên phòng thông báo cho Giang Hoài, nhưng Thời Vi gọi chị lại để hỏi xem chuyện gì đang xảy ra trên lầu.

“Lúc trưa cô Giản ra ngoài mua về một cây đàn guitar, sau khi anh Giang ngủ dậy đến giờ, vẫn ở trong phòng nghe cô ấy đánh đàn.”

Thời Vi giật mình, tưởng chừng không tin vào tai mình.

“Anh ấy không nổi giận chứ?”

Chị Liên lẩm nhẩm nói: “Nếu anh Giang nổi giận thì đố người nào dám đụng đến  một sợi dây đàn…”

Thời Vi phất tay ý bảo chị Liên quay lại làm tiếp việc của mình. Dù có hỏi nữa cũng không biết được nguyên nhân, tự mình tìm hiểu vẫn hơn.

“Giang Hoài, Minh Lam.”

Nghe thấy giọng Thời Vi gọi từ ngoài cửa, Minh Lam áp tay xuống dây đàn vẫn đang rung để tắt âm thanh, căn phòng bỗng chốc im lặng.

Giang Hoài cũng không xuống giường, anh ngồi dựa vào ba cái đệm dày sau lưng, trên người đắp một tấm chăn mỏng. Sắc mặt anh vẫn còn nhợt nhạt, nhưng đôi mắt trong veo, tinh thần thoải mái khó mà thấy được trong những năm gần đây.

“Đã lâu không thấy cậu đánh đàn guitar.” Thời Vi bước đến tấm thảm trải dưới chân giường nơi Minh Lam đang ngồi, cũng khoanh chân ngồi xếp bằng giống như Minh Lam.

“Mình đàn thật khó nghe, đúng không?” Cô ngượng ngùng cười cười: “Mình đã nói để mình luyện tập trước rồi mới đàn cho anh ấy nghe, nhưng Giang Hoài nói không sao.”

Thời Vi thoáng nhìn qua Giang Hoài, vẻ mặt của anh có chút mất tự nhiên.

“Qua nhiều năm như vậy rồi mà em vẫn còn nhớ những hợp âm này, quả thật không dễ dàng.” Giang Hoài nói: “Thời Vi, em thay anh liên lạc với những người ở trong nước, bảo họ tìm vài bản nhạc phổ guitar đang lưu hành rồi gửi đến đây.”

“Không thành vấn đề.” Thời Vi nói. “Thật ra cũng có thể tìm được trên mạng, nếu anh cần gấp thì tối nay em sẽ tải xuống một ít trước cho Minh Lam luyện tập. Minh Lam, cậu muốn luyện bài nào trước? Đừng quá khó tìm là được.”

Minh Lam đặt guitar xuống, xua tay nói: “Cậu bận như vậy, không làm phiền cậu bởi mấy chuyện nhỏ nhặt này nữa. Mình cũng có thể lên mạng, muốn bài nào thì mình tự tìm cũng được mà.”  

Giang Hoài nói: “Như vậy cũng được, trong thư phòng anh có sẵn máy tính, em có thể sử dụng bất cứ lúc nào.”

Thời Vi không nói gì. Minh Lam nhạy bén cảm thấy bầu không khí giữa ba người họ có chút khác thường, cô cầm theo cây guitar, đứng lên nói: “Vậy bây giờ em qua thư phòng của anh, hai người trò chuyện tiếp đi nhé.”

Giang Hoài nói: “Việc này không vội. Đến giờ cơm rồi, em xuống ăn cơm trước đi.”

“Còn anh?” Minh Lam đứng lại hỏi.

Giang Hoài nhìn qua Thời Vi, liếm nhẹ môi nói: “Em đi ăn trước đi, lát nữa anh sẽ ăn cùng với Thời Vi.”

Minh Lam gật đầu, rời khỏi phòng.

Thời Vi vẫn ngồi trên thảm, nhìn chằm chằm vào bên sườn mặt Giang Hoài với ánh mắt dò hỏi.

“Em cảm thấy anh thật nực cười đúng không?” Giọng Giang Hoài trong trẻo nhưng lạnh lùng. Sau đó, anh quay mặt lại, hai người bốn mắt nhìn nhau.Cô ấy nhẹ nhàng lắc đầu: “Có lẽ, vừa rồi mới là Giang Hoài mà anh muốn trở thành.”

“Anh không biết.”

“Dù cơ thể tàn tật nhưng nội tâm vẫn dịu dàng,  tâm hồn vẫn cao quý, dù không thể diễn tấu được nữa, nhưng vẫn luôn hướng tới âm nhạc… Không chỉ như vậy…” Thời Vi dừng lại, nghẹn ngào trong chốc lát nhưng vẫn cố nói tiếp: “Dù anh có cố gắng kiềm chế tình cảm của mình, thì anh vẫn không kiềm được mà biểu lộ chân tình từ sâu trong đáy lòng mình, không phải sao?”

Như bị bất ngờ, không kịp chuẩn bị  tâm lý đã bị người khác chạm đến giới hạn cuối cùng, vẻ mặt anh tức giận và kích động: “Thời Vi, em đang suy đoán điều gì? Em cho rằng anh muốn làm gì? Anh sẽ làm gì?”

Thời Vi đột nhiên đứng bật dậy, rõ ràng là cô ấy cũng không kiềm chế được cảm xúc của mình. Cô ấy bước đến trước mặt anh: “Suy đoán? Em không cần suy đoán, em chỉ đang nói những điều em thật sự nhìn thấy mà thôi.”

“Vì vậy em định chỉ trích sự dối trá của anh sao?” Giang Hoài cười nhạt, nói: “Trong lòng em đang cười nhạo anh, cứ tỏ vẻ mình là người vĩ đại nhưng thật chất lại toàn làm những việc ngu ngốc nực cười, có phải không?”

Giọng Thời Vi run run: “Em có giống như đang cười nhạo anh không? Trong lòng anh khổ tâm thế nào, em không biết sao? Giang Hoài, em là đang quan tâm anh!”

Sau khi nghe thấy lời này của Thời Vi, vẻ mặt lạnh lùng của anh dần dịu lại, anh khẽ nâng tay lên ý bảo cô đến ngồi cạnh mép giường mình, sau đó nói: “Quyết định của anh vẫn không thay đổi. Chỉ đột nhiên cảm thấy, đôi khi thái độ của anh đối với Minh Lam có hơi quá đáng. Cô ấy vẫn chưa tới hai mươi lăm tuổi nhưng cả ngày cứ như một con chim sợ cành cong! Không dám cười, không dám tức giận, đây là dáng vẻ của một cô gái nên có ư? Đây đếu là ‘hậu quả’ do anh ‘đào tạo’ mà ra.”

“Lúc đó anh làm như vậy, không phải là vì muốn cắt đứt hoàn toàn tình cảm của cậu ấy mà không ngại giả vờ mình là một ‘bạo quân’ đó sao? Anh không sợ…”

“Em có phát hiện Minh Lam rất ỷ lại vào Nam Khánh không?” Ánh mắt Giang Hoài nhìn về phía trước, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Thời Vi hỏi lại: “Không lẽ anh cho rằng tình cảm của cô ấy dành cho anh đã chuyển sang cho Nam Khánh rồi?

“Anh chỉ thấy một khả năng.” Giọng Giang Hoài không nghe ra bất kỳ điều gì, nhưng những ngón tay vô thức co lại đã bán đứng cảm xúc thật của anh. “Phạm vi kết bạn của cô ấy quá nhỏ, anh gần như trở thành người đàn ông duy nhất tiếp xúc gần gũi với cô ấy. Một khi cô ấy bước ra ngoài, hẳn sẽ phát hiện thật ra trên thế giới này có rất nhiều người xứng đáng để cô ấy yêu. Hơn nữa, bọn họ khoẻ mạnh hơn, tốt hơn và xứng với cô ấy hơn anh.”

Thời Vi cắt lời anh: “Anh đừng quên rằng Nguyễn Nam Khánh cũng có khiếm khuyết. Theo như anh nói, nếu anh ta và Minh Lam có ‘khả năng’ vậy tại sao anh lại không thể trở thành một ‘khả năng’ khác của cậu ấy?”

Giang Hoài bình tĩnh nói: “Minh Lam cũng không thật sự qua lại với Nam Khánh, đúng chưa? Ý của anh là chỉ cần tạo cơ hội cho cô ấy gặp gỡ với người khác, để cô ấy có thể thoát khỏi thói quen phụ thuộc vào anh. Đối với anh, điều này là chuyện tốt. Nói cách khác, tuy trong lòng anh thấy Nam Khánh cũng chưa phải là người thích hợp nhất với Minh Lam, nhưng nếu Minh Lam chọn cậu ấy, và cậu ấy cũng yêu Minh Lam thì anh sẽ vui lòng chúc phúc cho họ.”

“Tại sao?” Thời Vi thật sự không hiểu, vì sao Giang Hoài thà để Minh Lam đến với một người đàn ông có khiếm khuyết khác, cũng không muốn đối mặt với tình cảm của chính mình?“Đừng nói là em không nhìn ra sự khác biệt giữa anh và Nam Khánh.” Giang Hoài ngửa cổ dựa ra sau một chút, “Tuy cậu ấy bị mù nhưng thực chất có thể tự lo được cho bản thân. Hơn nữa, cậu ấy có lòng nhiệt huyết và lý tưởng tuổi trẻ, trái tim vẫn rất sáng suốt. Tài năng và sự cố gắng sẽ mở đường cho tương lai cậu ấy tươi sáng hơn. Bất kỳ cô gái nào ở cạnh cậu ấy, tuy rằng có chút bất tiện nhưng cũng không quá khó khăn. Mà anh… Ầy, nếu nói thêm nữa chắc sẽ khiến em đau lòng, nên anh dừng ở đây vậy.”

Thời Vi nắm chặt tay anh: “Giang Hoài, tóm lại anh vẫn không muốn nghe lời khuyên của em. Chẳng lẽ em là bạn của anh, mà chỉ có thể trơ mắt nhìn anh đau khổ như vậy thôi sao?”

Giang Hoài cố gắng cười: “Nếu anh nói anh cũng đang cố gắng thay đổi từng chút một, em có thấy vui cho anh không?”

Thời Vi đột nhiên nhìn anh.

“Thật ra gặp Nam Khánh lần này, nghe cậu ấy nói rất nhiều chuyện, anh cũng bắt đầu tự suy nghĩ lại: Phải chăng có đôi khi anh yếu đuối quá không? Đối mặt với số phận an bày, ngay cả dũng khí để phản kháng cũng không có đã tuyên bố đầu hàng! Dể dàng nhận thua như vậy có phải rất hèn nhát không?”

Thời Vi bao lấy hai tay anh trong tay mình, nắm thật chặt: “Giang Hoài, Giang Hoài!” Cô ấy dùng khát khao và ánh mắt khích lệ nhìn anh, thầm thì gọi tên anh.

Giang Hoài thở phảo một tiếng: “Ầy, đừng gọi anh như vậy, cũng đừng dùng ánh mắt tràn đầy mong chờ đó nhìn anh. Anh sợ đến cuối cùng vẫn sẽ làm em thất vọng.”

“Sẽ không đâu.” Thời Vi lắc đầu nói: “Chỉ cần anh bắt đầu nghĩ như vậy, thì sẽ không muộn.”

Giang Hoài nói: “Chúng ta đừng nên suy nghĩ quá nhiều, anh có chuyện này cần nói trước đã: Hôm nay anh phát hiện, không – Là dám thừa nhận mới đúng, rằng chính anh vẫn chưa thể nào hoàn toàn buông bỏ được âm nhạc. Vì vậy, ngoài việc bảo Minh Lam mua guitar về, anh còn đồng ý với Nam Khánh đầu tháng sau sẽ đến dự buổi nhạc hội của cậu ấy.”

“Thật sao?” Thời Vi vui mừng không kềm được lay lay tay anh, kinh ngạc thốt lên.

Anh mỉm cười: “Thật. Chính anh cũng không dám tin, cứ vậy mà đồng ý với người ta.”

“Em có thể đi cùng anh không?” Giọng nói của cô ấy có chút không tự tin.

“Đương nhiên rồi, vì em là ‘vợ chưa cưới’ của anh mà.”

Thời Vi cười đến có chút xấu hổ: “Nhờ danh phận này mà hai năm qua em được hưởng không ít vinh quang đấy.”

Có lẽ là anh đã nhìn ra cô có chút không vui, Giang Hoài vội cứu vãng tình hình, nói: “Anh không nên nhắc đến ba chữ kia, thật ra anh muốn nói, em là bạn của anh,  mời em đến buổi nhạc hội là điều tất nhiên.”

Thời Vi vỗ nhẹ mu bàn tay của anh: “Được rồi, Giang Hoài, cám ơn anh đã nghĩ đến cảm xúc của em, tấm lòng này em xin nhận vậy.”

“… Có phải bình thường anh rất vô tâm không?” Giang Hoài suy nghĩ nói.

Thời Vi nghiêm túc nói: “Không phải. Chỉ là giả vờ lâu quá rồi, nên chính anh cũng tưởng rằng mình đã trở thành người lập dị. Thực ra, hôm nay khi nhìn thấy anh có thể bình thản đối mặt với âm nhạc, đối mặt với người bên cạnh mình như vậy, em cũng rất ngạc nhiên, nhưng ngạc nhiên qua đi, mới cảm thấy đây mới chính là con người thật của anh — Thấy không, ngay cả em cũng bị anh làm cho hồ đồ theo. Giang Hoài, anh không lập dị, rõ ràng anh cũng không thích làm khó người khác, từ giờ về sau, không được biến bản thân mình thành người cổ quái, lúc nào cũng bày ra vẻ ‘người lạ chớ đến gần, người thân chớ làm phiền’ như thế – Đó không phải là anh! Mà em cũng sẽ ở cạnh nhắc nhở anh việc này, em không cho phép anh lại tiếp tục trốn tránh trong vỏ bọc đáng ghét ấy nữa.”

Giang Hoài khẽ cười, nụ cười đơn thuần trong sáng hiếm thấy: “Nói như vậy, em và Minh Lam đều sẽ không dung túng cho tính xấu của anh nữa sao?”

“Minh lam cũng đã nói như vậy à?”

“Ừm. Hôm nay vừa mới ‘tuyên bố’ với anh xong. Cô ấy nói thà bị đuổi việc cũng sẽ không tiếp tục dung túng những ý muốn vô lý của anh nữa.”

“Tốt lắm, Minh Lam, nhiều năm như vậy cuối cùng cậu ấy cũng nhận ra rồi.” Vẻ mặt Thời Vi lộ rõ sự vui mừng và nể phục: “Không ngờ cậu ấy lúc nào cũng ngoan ngoãn nghe lời và làm theo ý anh, cũng có dũng khí để nói với anh những lời này.”

“Có lẽ không chỉ mình anh giả vờ, không chừng chính cô ấy cũng cố gắng kiềm chế bản tính của mình nhiều hơn cả anh. Em đã bao giờ nhìn thật kĩ vào gương mặt cô ấy chưa? Ngày đầu tiên cô ấy đên nhà họ Giang, anh đã âm thầm quan sát cô ấy. Minh Lam có một đôi mắt rất lanh lợi, lúc nói chuyện với người khác dáng vẻ rất chăm chú, đôi chân mày dày cong có góc cạnh, rất cương nghị. Mấy năm nay, cô ấy chăm sóc anh rất cẩn thận, lại rất mực cung kính với mẹ anh, nhưng đối với những rắc rối xảy ra ảnh hưởng đến mình, tuy cô ấy không phản kháng nhưng cũng chưa từng chịu thua, mà chỉ cắn răng chịu đựng, ngay cả những khi bị người khác châm chọc khiêu khích, cô ấy cũng không kiêu ngạo, không tự ti. Trời sinh tính tình Minh Lam không phải không biết phân biệt tốt xấu, không phải chỉ biết một mực nghe lời, càng đừng nói đến việc răm rắp nghe theo ý muốn của một bệnh nhân. Cô ấy cho phép anh đối xử như vậy với mình, đơn giản là do cô ấy làm theo cảm tính.” Giọng của Giang Hoài dịu dàng ôn hoà. “Cô ấy có thể nhận ra được, anh thật sự … Rất vui.”

Tác giả có lời muốn nói: Những bạn yêu thích Nam Khánh đừng gấp, mị sẽ cho anh ấy xuất hiện nhanh thôi =)))

Chương 20: Thuỷ triều ký ức

Editor: Tép Mỡ

Beta: Mèo ™

Sau khi dùng cơm trưa ở Hội An xong, Nam Khánh vội vàng đến phòng tập của dàn nhạc trong thành phố, xế chiều mới trở về. Đợi anh về nhà rửa mặt, thay quần áo xong, người giúp việc tên A Dũng mới báo lại lúc anh không ở nhà có hai cuộc điện thoại gọi từ Trung Quốc tìm anh.

Điện thoại gọi từ Trung Quốc? Anh nhíu mày, hơi kinh ngạc: “Đối phương là ai?”

A Dũng trả lời: “Người đó nói là em gái của anh.”

Nam Khánh khựng lại, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt, nhưng một lúc lâu sau vẫn không nói chuyện, gật đầu với A Dũng, phất tay ra hiệu bảo cậu ấy rời đi.

Anh cũng không hề quên trên thế giới này mình vẫn còn một cô em gái cùng mẹ khác cha: Diệp Noãn Ninh.

Lúc anh năm tuổi, Diệp Noãn Ninh ra đời. Anh vẫn còn mơ hồ nhớ được đôi cánh tay nhỏ nhắn trắng trẻo như củ sen và giọng bi bô tập nói khi gọi ‘anh trai’ của cô bé.

Nhưng sau đó, khi anh xảy ra chuyện, thân thế bị phơi bày, rồi anh chuyển đến Việt Nam ở với dì nên mối quan hệ giữa hai người cũng ngày càng xa cách. Lúc anh rời khỏi Trung Quốc, Diệp Doãn Ninh chỉ mới mười tuổi. Thời gian dần trôi qua, ấn tượng của cô bé về anh càng lúc càng mờ nhạt cũng là điều rất đỗi bình thường. Mà anh, tuy có nhiều lần muốn gọi điện thoại về nhà họ Diệp để thăm hỏi, nói chuyện với em gái của mình, nhưng anh lại sợ người nhận máy sẽ là cha nuôi của anh – Diệp Danh An. Anh cũng không phải không nhớ ông ấy, rất nhiều lần, giữa những buổi đêm nóng bức ở nơi đất khách quê người, anh lại nhớ đến đôi bàn tay to lớn, hơi thô ráp và đầy ấm áp của ông ấy, bây giờ đã không thể nào chạm đến được nữa. Nghĩ về ông ấy, cảm giác trong anh xen lẫn giữa biết ơn và oán hận, mỗi khi nhấc ống nghe điện thoại lên, hồ như trái tim anh bị một tảng đá nặng nề đè xuống, kéo lòng anh chìm xuống tận biển sâu không đáy, khiến anh không còn dũng khí để kiên trì, chỉ có thể lặng lẽ đặt ống nghe điện thoại về lại chỗ cũ.

Có một thời gian rất dài, anh cũng từng tưởng tượng sẽ nhận được điện thoại gọi đến từ Trung Quốc. Là cha gọi cũng được, là em gái gọi cũng được, anh ao ước được nghe giọng nói của họ, nhưng những người nhà họ Diệp đó, chưa từng gọi đến một cuộc điện thoại nào.

Cuối cùng anh cũng nhận ra, mình đã thật sự bị bỏ rơi.

Nhưng hôm nay, sau một khoảng thời gian xa cách nhiều năm, anh lại được cho biết: Em gái anh vừa gọi điện thoại đến tìm anh.

Ngồi trên ghế bên cạnh điện thoại thật lâu. Cuối cùng anh cũng cầm lấy ống nghe, tay dò tìm đến bàn phím ấn số, đầu ngón tay bắt đầu run lên. Sau đó anh cười lạnh một tiếng ‘Ha’, buông ống nghe điện thoại xuống.

Trí nhớ của anh vốn rất tốt, đặc biệt là sau khi bị mù, vì để học đàn, việc nhớ những ký hiệu nhạc phổ đã giúp rèn luyện trí nhớ của anh. Thế nhưng sau mười hai năm, dãy số từng thuộc nằm lòng, vậy mà bây giờ anh lại không nhớ ra nổi.

“Ông chủ, anh muốn gọi lại cho em gái mình ở Trung Quốc à?” A Dũng bước đến, lấy tờ giấy note bị đè dưới điện thoại ra: “Tôi đã ghi lại số điện thoại, bây giờ đọc lại cho anh nhé?”

Nam Khánh do dự, hơi cắn môi dưới nói: “Để lúc khác.”

“Vâng.” A Dũng nói: “Vậy bây giờ anh muốn dùng cơm chưa?”

“Ừm, cậu chuẩn bị đi.” Nghe thấy tiếng A Dũng xoay người rời đi, Nam Khánh lại nói: “Chờ đã, cậu đưa tờ giấy viết số điện thoại đó cho tôi.”

A Dũng đưa tờ giấy note cho anh, anh mở ngăn đầu tiên của chiếc tủ để điện thoại, đưa tay vào trong, mò mẩm lấy ra một hộp gỗ lim, đặt tờ giấy vào đó.

Lúc dùng cơm tối, anh vẫn bồn chồn không tập trung lắm, thì tiếng điện thoại reo vang.

“A Dũng, nghe điện thoại.” Anh đặt đũa xuống, vội vàng bảo.

A Dũng nhanh chóng chạy đến tủ đặt điện thoại, nhấc ống nghe lên.

Nam Khánh đã đứng lên, sờ tay vào mép bàn lần dò bước đến chỗ đặt điện thoại.

“Ông chủ, điện thoại của anh.” A Dũng đưa ống nghe cho anh.

Ngược lại anh có chút e dè, chần chờ không dám nghe máy, hỏi: “Là… ai gọi?”

“Chính là người trước đó đã gọi đến, em gái của anh.”

Nam Khánh hít sâu một hơi, chậm rãi đặt ống nghe điện thoại lên tai.

“Ừm…” Anh không dám gọi ra cái tên quen thuộc mà xa lạ kia.

“Anh.” Một giọng nữ ngọt ngào vang lên. “Em là Noãn Ninh đây.”

Anh nghe ra trong giọng nói của đối phương cũng mang theo chút lúng túng và căng thẳng, trong lòng có chút đồng cảm xót xa. Trong nháy mắt cả hai đều im lặng không nói gì. Cuối cùng Nam Khánh là người lên tiếng trước: “Doãn Ninh, sao em gọi điện đến đây?”

“Anh đang trách em vì đã không liên lạc với anh trong nhiều năm qua à?” Giọng Diệp Doãn Ninh nghẹn ngào và áy náy.

Nam Khánh nghe được giọng cô thút thít như đang khóc, mặc cảm xúc đang kích động của mình, không nhịn được mà an ủi cô: “Không đâu? Nói đến việc liên lạc thì anh cũng chưa hề gọi điện thoại cho em, nếu muốn trách thì phải trách anh mới đúng chứ.”

Diệp Noãn Ninh nói: “Thật ra lúc anh vừa đến Việt Nam, em đã quấn lấy cha, đòi cha gọi điện cho anh, nhưng ông ấy nói em không được liên lạc với anh, thậm chí không cho em biết số điện thoại của anh. Vì chuyện này mà em đã cãi nhau với ông ấy đấy.”Cảm giác cay đắng trào ra trong lòng Nam Khánh, anh cố gắng đè nén uất ức cùng oán giận, nhẹ nhàng nói: “Thì ra là như vậy.”

“Anh, thật ra cha cũng rất nhớ anh, chỉ là ông ấy sợ… sẽ làm phiền cuộc sống của anh ở bên đó. Lúc ấy vì em còn quá nhỏ, không hiểu ý của cha, nhưng về sau em mới biết thật ra cha chưa từng quên anh. Tuy cha không gọi điện thoại cho anh nhưng em đã thấy ông ấy gọi cho dì dượng để hỏi thăm tình hình của anh. Còn nữa, mỗi lần anh phát hành  album nhạc, cha đều mua về lưu trữ. Có khi trong nước không mua được thì cha sẽ nhờ dì gửi qua. Mỗi tối ông ấy đều nghe nhạc của anh để đi vào giấc ngủ. Lúc đó em mới hiểu được, cha rất yêu thương anh và cũng rất ân hận.”

Ánh nắng chiều tà chiếu vào sườn mặt anh, khiến đôi hàng mi khi anh buông mắt nhìn xuống thành hai chiếc bóng nhỏ, dường như anh cảm nhận được một tia ấm áp. Nhưng vì sao, trong lòng vẫn đau như vậy, vẫn nghẹn ngào như vậy, tựa như có thứ gì đang chặn lại, làm cho anh không thể thở nổi.

“A Dũng, pha cho tôi một tách cà phê.” Anh che ống nghe lại, nói với người giúp việc đang đứng bên cạnh.

Rất nhanh A Dũng đã đưa cà phê đến.

“Alô, anh, anh có đang nghe không?”

“Anh đây.” Anh nói, nâng mắt lên, ánh mắt lơ đãng nhìn ánh nắng bên ngoài cửa sổ, có ánh nước đọng lại trên mi mắt anh. “…Ông ấy có khoẻ không?”

Giọng nói bên kia điện thoại buồn bã: “Nếu em nói, ông ấy rất nhớ anh, thì anh có đồng ý quay về thăm ông ấy không?”

Tay Nam Khánh cầm chặt ống nghe: “Đầu tháng anh có buổi hoà nhạc, chỉ còn chưa đầy nửa tháng để chuẩn bị, anh sợ…”

“Nửa tháng sau… chắc vẫn có thể còn kịp.”

Nam Khánh nhạy bén cảm giác được có điều gì không ổn: “Doãn Ninh, em nói vậy là có ý gì?”

“Cha… ông ấy… bị chẩn đoán là ung thư trực tràng, đã là giai đoạn cuối rồi.”

Quả nhiên, nếu không phải vì chuyện này thì Doãn Ninh sẽ không gọi điện thoại đến.

“Đã phẫu thuật chưa?”

Giọng nói Diệp Doãn Ninh rất khẽ: “Cha từ chối phẫu thuật đặt hậu môn nhân tạo, ông ấy còn nói, nếu phải treo túi hậu môn nhân tạo ấy để kéo dài hơi tàn thì ông ấy thà rằng chết đi.”

Nghe Doãn Ninh nói thế, hình ảnh mơ hồ của người cha trong trí nhớ của Nam Khánh dần rõ ràng hơn: Là một người đàn ông đầy kiêu ngạo, quyết định của ông ấy cũng không làm người khác cảm thấy bất ngờ.

Thế nhưng, anh lại thấy đau lòng.

Đối mặt với những nỗi thăng trầm, phúc hoạ đã trải qua trong đời mình, trong lòng anh hẵn đã phai nhạt đi ít nhiều. Nhưng khi người trong cuộc là ‘người thân’ của mình thì anh khôg thể nào thờ ơ không màng đến được.
“Anh, nửa tháng sau anh sẽ về chứ?” Giọng của Diệp Doãn Ninh đầy sự thăm dò không xác định.

Nam Khánh ổn định lại tâm tình của mình, giả vờ như đang rất bình tĩnh nói: “Là ông ấy bảo em gọi điện cho anh à?”

“Vâng. Anh cũng biết, dì đã sang Việt Nam từ trước khi em được sinh ra, dù em và dì là quan hệ ruột thịt nhưng cơ bản cả hai không hề liên lạc với nhau. Những năm qua em không có số điện thoại của anh, cha cũng kiên quyết không cho em biết. Mãi đến gần đây có kết quả chẩn đoán sức khoẻ chính xác, ông ấy mới bảo em thử gọi điện thoại cho anh, xem anh có thể về gặp ông ấy… một lần cuối không?”

Loảng xoảng — Tiếng ly thuỷ tinh bị vỡ chợt vang lên. Cà phê đen vung vãi đầy khắp mặt bàn.

“Ông chủ, tay của anh có bị bỏng không?”

Anh thẫn thờ để mặc cho A Dũng lấy khăn lau cà phê còn đọng trên tay mình.

Bốn chữ cuối của Diệp Doãn Ninh, mỗi một chữ giống như búa tạ đập mạnh vào lồng ngực anh.

“Em cho anh thời gian suy nghĩ.” Tay trái anh nắm chặt thành quyền, để trước ngực mình, dường như làm như vậy có thể chống lại được cơn đau dữ dội kia.

Diệp Doãn Ninh khẽ thở dài, không ép buộc cũng không thúc giục anh đưa ra quyết định, cô chỉ hơi thất vọng nói: “Em hiểu rồi. Em chờ điện thoại trả lời của anh.”

“Doãn Ninh.” Anh nói: “Chăm sóc… ông ấy thật tốt.”

“Vâng.” Cô nói: “Chúc buổi hoà nhạc của anh thành công, anh trai.”

Cuối cùng, tiếng gọi ‘cha’ kia, anh vẫn không mở miệng thốt lên được.

Sau khi cúp điện thoại, anh ngồi thừ trên ghế, như một bức tượng không hề có linh hồn.

Hai đoạn ký ức điên cuồng dâng trào như từng đợt sóng cuồn cuộn, trói chặt anh bên trong, không sao động đậy được.”

Một đợt sóng chứa những ký ức tốt đẹp về ‘cha’ của thời thơ ấu: Gương mặt tươi cười của cả hai cha con khi chơi trò xe điện đụng trong khu vui chơi; khi ông ấy học theo con tinh tinh trong thảo cầm viên liên tục lấy tay đấm vào ngực để trêu anh; lần đầu tiên anh đánh nhau với người khác bị thua và khóc nhè, ông ấy đã dạy anh: ‘Nam tử hán đại trượng phu chỉ đổ máu chứ không rơi lệ’; thậm chí là những câu chuyện cổ tích ông ấy kể để dỗ anh ngủ mỗi tối, đã kể đi kể lại mấy chục lần không có gì mới mẻ, nhưng sao những cảnh tượng ấy lại ấm áp như mới ngày hôm qua.

Mà một làn sóng khác lại hiện lên cảnh tranh cãi của ba mẹ khi anh bị mù, hé lộ bí mật thân thế đáng sợ; cảnh ban công có thể ngửi thấy mùi máu tanh thoang thoảng theo gió xộc lên từ khoảng sân nhỏ dưới lầu; cảnh anh bị cha mình giao cho đôi vợ chồng tuy có quan hệ thân thích nhưng với anh họ cũng chỉ là những người không quen biết; sau đó bị đưa đến một đất nước hoàn toàn xa lạ… Lẽ nào ông ấy không nhận thấy được sự run rẩy sợ hãi của cậu thiếu niên non nớt đó khi bị ông ấy giao cho đối phương ư?

“Doãn Sơ, con đi đi.”

Câu nói cuối cùng trước khi đẩy anh đi, chỉ có năm chữ ngắn gọn vô tình đó.

Bây giờ trở về, anh cũng chỉ có thể là ‘Nguyễn Nam Khánh’ đến từ Việt Nam. Không thể trở lại thành ‘Doãn Sơ’ của nhà họ Diệp trước kia nữa.

Tâm trạng này, ông có hiểu không?

….Cha.

Nhờ A Dũng pha cho mình thêm một ly cà phê nữa, nhưng đến khi anh chạm đến thì cà phê đã hoàn toàn nguội ngắt.

Cà phê nguội rồi rất khó uống, rõ ràng anh đã nhờ người cho thêm vài viên đá vào rồi, nhưng vừa nhấp một ngụm, lại chỉ có vị đắng và lạnh buốt.

Lại có tiếng chuông vang lên, lần này không phải điện thoại bàn mà là điện thoại di động của anh.

Nghe thấy tiếng nhạc chuông đó, đôi mày anh giãn ra một chút.

Anh có thói quen cài nhạc chuông riêng cho những người trong danh bạ điện thoại. Dĩ nhiên không phải cài cho tất cả những người có trong danh bạ, mà chỉ cài cho những người thường hay liên lạc hoặc những người có ý nghĩa đặc biệt. Số điện thoại này mới được thêm vào, nhạc chuông anh cài là khúc nhạc do chính anh sáng tác: ‘Cánh buồm trên biển’ – Cô từng nói là rất thích.

A Dũng đưa điện thoại di động cho anh và báo tên người gọi đến: “Minh Lam”

“Nam Khánh.” Giọng cô trong trẻo, toát lên sự vui vẻ, như là chuyện gì vui lắm muốn chia sẻ với anh: “Đột nhiên tôi nghĩ ra có một chuyện anh có thể giúp được tôi, vì vậy tôi đã gọi điện thoại thử. Anh…Anh  sẽ không cảm thấy phiền chứ?”

“Không có.”

“Ngoài độc huyền cẩm ra thì anh có từng học những loại nhạc cụ khác không?” Giọng cô mang theo sự chờ đợi nhiệt tình: “Ví dụ như, đàn guitar chẳng hạn.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau