MƯA TRƯỚC MÁI HIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mưa trước mái hiên - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Đôi mắt to

Editor: Mèo ™

“Đàn guitar?” Nam Khánh có chút bối rối nhưng vẫn trả lời cô: “Tôi có biết một chút.”

Giọng của Minh Lam phấn khởi hẳn lên. “Một chút của anh là quá đủ với tôi rồi.”

Không biết tại sao, thông qua giọng nói, dường như anh có thể tưởng tượng thấy cô đang cầm điện thoại, hơi hơi nghiêng đầu, khóe miệng cười mỉm, đôi mắt cong cong ánh lên vui vẻ. “Đừng mong đợi quá, nói đi, cô hỏi chuyện này làm gì?”

“Tôi muốn học đàn guitar.” Minh Lam đáp. “Vài năm trước tôi đã từng học rồi, nhưng sau đó không luyện tiếp nữa, ừm… Anh có thể dạy tôi không?”

Không hiểu sao trong lòng Nam Khánh dâng lên một niềm vui sướng nho nhỏ, nhưng lại xen chút căng thẳng và bối rối vô cớ. Anh nghĩ nghĩ, hỏi ngược lại: “Cô xác định muốn bái tôi làm thầy? Cô không ngại việc... Tôi không thể nhìn thấy ư?”

Minh Lam hơi ngập ngừng đôi chút: “Tôi không nghĩ đến việc anh không nhìn thấy sẽ có vấn đề gì.” Cô hỏi lại: “Sẽ… Sẽ có vấn đề gì sao?”

Trong khoảnh khắc này, lời đáp của cô đã xóa tan những lo lắng trong lòng anh. “Cũng không có vấn đề gì lớn. Chẳng qua, có thể cách dạy của tôi sẽ hơi khác với những người bình thường khác.”

“Không sao cả!” Minh Lam nói. “Tóm lại, tôi tin tưởng anh là được.”

Tay Nam Khánh bất giác khẽ miết tay vịn của ghế. “Tôi có thể hỏi tại sao đột nhiên cô muốn học guitar không?”

“Ừm…” Minh Lam do dự giây lát.

“Có liên quan đến Giang Hoài?” Anh đoán.

Cô không phủ nhận cũng không thừa nhận. “Nam Khánh, anh biết không? Hôm nay sau khi anh rời đi, tôi đã nói chuyện với Giang Hoài một lúc lâu, tôi cảm thấy, anh ấy đang thay đổi. Là anh đã mang đến sự thay đổi này, cảm ơn anh!”

“Thật tốt.” Anh nói, cũng không hỏi lại câu hỏi lúc nãy nữa. “Tạm thời chúng ta sắp xếp thời gian học mỗi tuần một buổi, được không? Học đàn chủ yếu là ba phần lí thuyết, bảy phần thực hành. Ngoài giờ học, cô cần siêng năng luyện tập thêm.”

Minh Lam nói: “Khi nào chúng ta bắt đầu?”

“Cô thấy khi nào thì tiện?”

“Tôi nghĩ... Hay là chờ sau khi anh hoàn tất buổi hòa nhạc đi.”

“Nhưng hôm nay cô gọi điện thoại gấp như vậy, hẳn là muốn bắt đầu học càng sớm càng tốt, đúng chứ?”

Giọng cô lộ vẻ ngại ngùng khi tâm tư bị vạch trần: “Tôi… Vừa rồi tôi hơi hấp tấp.”

“Mỗi tuần một buổi học, nhiều nhất là một hoặc hai tiếng, sẽ không gây trở ngại gì cả.” Anh nói. “Cô muốn học ở chỗ tôi hay chỗ cô?”

“Tất nhiên là tôi đến chỗ anh thuận tiện hơn rồi.” Cô vội đáp.

“Cũng chưa chắc. Gần đây tôi thường tham gia diễn tập với dàn nhạc nên đôi khi sẽ vắng nhà. Thế này đi, hai ngày này cô sắp xếp thời gian đến chỗ tôi một chuyến, để chúng ta tìm hiểu trình độ của nhau trước. Nếu ổn thì đến lúc đó chúng ta sắp xếp lại thời gian và địa điểm học. Cô thấy thế nào?”

“Được thôi.” Giọng cô dịu dàng ngọt ngào, vừa nghe đã biết là cô đang rất vui vẻ.

Cúp máy, Nam Khánh bất giác mỉm cười.

Thực tế, đây cũng là một cuộc điện thoại khiến anh vui vẻ.

“Anh đã từng có cảm giác đó chưa? Yêu một người, yêu đến ngập tràn hạnh phúc.”

Cô gái đó đã hỏi anh một câu như vậy.

Thành thật mà nói, anh cảm thấy trước mắt anh vẫn chưa có câu trả lời.

Nhưng, anh phải thừa nhận, câu trả lời đã sắp xuất hiện rồi.

Ngày hôm sau, khi Minh Lam dùng bữa sáng với Giang Hoài, cô muốn xin nghỉ phép để đến Hội An tìm Nam Khánh học đàn guitar.

Lúc đó vẫn còn rất sớm, chỉ khoảng bảy giờ sáng. Cô nói với Giang Hoài sẽ đến chỗ Nam Khánh lâu nhất chừng hai tiếng thôi, tính luôn cả thời gian đi và về, cô có thể trở về khoảng giữa trưa.

Sau khi nghe cô nói, Giang Hoài có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng không có ý ngăn cản. “Em cứ đi đi, không cần vội vội vàng vàng thế, nếu đói thì hãy dùng bữa bên ngoài xong rồi hãy về. Nếu muốn ăn trưa ở nhà thì anh sẽ nhờ chị Liên để dành thức ăn cho em.”  

“Cảm ơn anh, Giang Hoài.” Cô cực kì vui vẻ. “Em về phòng lấy đàn guitar đã.”

“Minh Lam…”

Phía sau truyền đến tiếng rè rè của xe lăn điện. Cô xoay người lại, nhìn Giang Hoài đã dừng lại trước mặt mình.

Anh cúi đầu, không nói ngay, ước chừng khoảng bốn năm giây sau, anh ngẩng mặt lên: “Anh muốn hỏi, em có cần anh mời một giáo viên dạy guitar đến không?”

“Em nghĩ tạm thời không cần đâu.” Cô nheo mắt, mỉm cười thuần khiết. “Em có Nam Khánh dạy là được rồi, tuy em vẫn chưa nghe anh ấy đàn guitar bao giờ, nhưng anh ấy chơi độc huyền cầm siêu như vậy thì chắc guitar sẽ không làm khó được anh ấy. Chính anh ấy nói rằng mình có biết một chút, vậy nhất định sẽ không tệ đâu.”
“Ừm, anh cũng tin là vậy.” Giang Hoài nói. “Minh Lam…” Anh hơi ngập ngừng. “Đáng tiếc, anh không thể nào dạy em đàn guitar được. Nhưng, anh rất chờ mong nghe em đàn guitar, thật đấy!”  

“Anh... Anh không vui khi em nhờ Nam Khánh dạy đàn hở?”

“Sao có thể?” Anh nói. “Anh chờ mong còn không kịp nữa là.”

Nhìn cô chạy lên lầu, trở về phòng để lấy đàn guitar. Giang Hoài cười cay đắng.

Trước đây cô chưa bao giờ quên, sau khi dùng bữa xong sẽ tự mình đẩy anh trở lại thư phòng hoặc phòng ngủ. Nhưng hôm nay, cô quên rồi.

A Thắng đưa cô đến bãi đỗ xe ở Hội An. Ra khỏi xe, Minh Lam thấy một người quen đang đợi ở đó. Đối phương cũng nhìn thấy cô, lịch sự gật đầu chào.

Cô nhận ra người đó, là người giúp việc của Nam Khánh. Nam Khánh gọi cậu ấy là ‘Dũng’.

Dũng không biết tiếng Trung Quốc nên A Thắng làm phiên dịch cho hai người. Minh Lam biết Nam Khánh nhờ cậu ấy đến đón mình.

Từ bãi đỗ xe đến quán cà phê của Nam Khánh kỳ thật cũng không xa.

Không biết tại sao, lần này đến Hội An tâm trạng cô khác hẳn với lần trước. Từng người khách du lịch, từng người dân địa phương, từng chiếc xe máy, xe đạp nhộn nhịp và tràn đầy sức sống, tràn đầy hơi thở tình người ấm áp, vô cùng đáng yêu. Không giống như lần trước, lúc đó tâm tình cô như cơn mưa bất chợt kia, ướt đẫm và nặng nề.

Ngẩng đầu lên, cô đã đến trước cánh cửa có biển hiệu ‘Thuỳ Vân’. Cánh cửa mở rộng, bên trong đã có vài vị khách đang ngồi vừa uống cà phê, vừa tán gẫu với nhau. A Dũng dẫn cô đi thẳng đến toà nhà nhỏ nơi Nam Khánh ở.

Anh đang ngồi trong phòng khách, như thể đã chờ đợi rất lâu.

“Nam Khánh.” Minh Lam gọi tên anh, gọi đến quen miệng.

Nam Khánh đã nghe thấy tiếng bước chân của cô trước khi cô gọi anh, bây giờ xác định người đến đúng là cô, anh đứng dậy đón chào: “Cô đến rồi à?”

“Vâng, sư phụ!” Cô bước lên trước hai bước, đáp lại anh.

Anh lắc đầu, dáng vẻ bất đắc dĩ: “Không dám nhận, nói không chừng sau khi cô nghe tôi đàn xong, sẽ hối hận ngay đấy.”

Minh Lam hưng phấn nói: “Tôi thật muốn nghe thử xem sao, Nam Khánh, anh đàn nhanh lên.”

Nam Khánh bảo A Dũng rời đi trước, sau đó mới hỏi: “Cô có mang theo đàn guitar không?”

“Có mang.” Cô tháo túi đàn guitar trên lưng xuống, kéo khoá ra.

“Tôi thử xem.”

Minh Lam đưa đàn guitar cho anh.

Anh ngồi xuống, đặt đàn guitar lên đùi, đầu tiên anh lần sờ toàn bộ thân đàn, tay phải chạm từng dây đàn, đặc biệt còn gảy một vài hợp âm cơ bản mấy lần. Sau đó, những hợp âm cơ bản rải rác đó dần kết hợp thành một đoạn nhạc ngắn.
“Âm cộng hưởng của đàn này không tệ. Tuy không bằng đàn chuyên dùng để biểu diễn và luyện tập, nhưng đã đủ dành cho người mới học rồi. Hơn nữa cô cũng đã chỉnh dây đàn để âm thanh chuẩn rất chính xác.

“Lúc mười sáu tuổi tôi có một cây đàn guitar. Khi đó, Giang Hoài từng dạy tôi cách chọn đàn như thế nào.” Cô nói.

“Có vẻ lúc đó quan hệ giữa cô và Giang Hoài khá tốt.” Nam Khánh nhận định. “Đúng rồi, lần này cô học đàn, anh ấy có ý kiến gì không?”

“Anh có tin không? Anh ấy đã khuyến khích tôi học đàn đấy!” Giọng cô phấn khích hẳn lên. “Lúc mười sáu tuổi đã vậy, bây giờ vẫn vậy.”

“Có vẻ anh ấy đối với cô tốt hơn biểu hiện bên ngoài.” Nam Khánh bỏ đàn trong tay xuống, một tay vẫn cầm một đầu đàn, nhẹ nhàng dựng thẳng đầu kia của đàn trên sàn nhà. “Thôi vậy, không nói chuyện phiếm nữa, chúng ta tập trung chuyên môn thôi. Tôi nghĩ cô đã biết hiện giờ trình độ của cô thế nào và muốn học đến trình độ nào rồi?”

“Tạm thời tôi cũng không nghĩ nhiều như thế, tôi chỉ muốn ít nhất cũng đàn được mấy bài nhạc thịnh hành hiện nay hay mấy bài nhạc dân gian đơn giản. Khi nào Giang Hoài rảnh tôi sẽ đàn cho anh ấy nghe.” Minh Lam thẳng thắng đáp

Nam Khánh có vẻ không vui, đẩy cây đàn guitar về phía cô, chờ sau khi cô giữ vững nó, anh liền buông tay, đứng dậy nói: “Đừng nói với tôi, cô đến tìm tôi học đàn là vì điều này đấy nhé! Tôi nghĩ cô đã tiến bộ, cuối cùng cũng nhận ra được điều gì đó. Nhưng cô vẫn còn quanh quẩn ở lối mòn cũ và làm những điều ‘đổi thang mà không đổi thuốc’(*) ngu ngốc này.

(*) Đổi thang mà không đổi thuốc: Thành ngữ ẩn ý, chỉ thay đổi hình thức bên ngoài, còn nội dung bản chất thì không thay đổi.

Tuy cô có thể hiểu được ý tốt của anh, nhưng cô không khỏi cảm thấy phản ứng của anh lúc này quá khích, cô không kềm được phải biện bạch cho mình: “Nam Khánh, anh tức giận vì tôi nói mình muốn học đàn để giải buồn cho Giang Hoài sao? Âm nhạc vốn không nhất định là vấn đề tự nâng cao trình độ. Dùng âm nhạc để an ủi, giải toả, tạo niềm vui cho người khác thì có gì sai sao?”

Gương mặt Nam Khánh dịu đi đôi chút, nhưng giọng anh vẫn nghiêm túc và không thể nhượng bộ: “Cô nói đúng, một người học âm nhạc vì mục đích thuần tuý là tạo niềm vui cho người khác, điều này hoàn toàn không sai. Nhưng nếu bản thân cô không thích học đàn guitar, thì tôi không muốn miễn cưỡng dạy cô, thời gian của tôi rất quý giá, cô biết đấy?”

“Ai nói tôi không thích học guitar?” Minh Lam nói. “Tôi      rất thích, thật đó.” Dù thái độ của anh không quá thân thiện, nhưng cô không hề thấy giận chút nào. Ngược lại còn kéo kéo tay áo anh, dáng vẻ như đang làm nũng lấy lòng.

Cuối cùng anh cũng không làm mặt lạnh tiếp được nữa, bật cười: “Được rồi, chúng ta bắt đầu thôi.”

Anh bảo Minh Lam tự đàn một khúc mà cô sở trường nhất. Lại bảo cô gảy thêm vài hợp âm cơ bản. Sau đó, anh nhíu mày càng lúc càng chặt.

Minh Lam cũng đã nhận ra, ngại ngùng hỏi: “Tôi đàn tệ lắm đúng không?”

Anh nhắm mắt lại, đáp: “Đúng vậy.”

Minh Lam gãi gãi đầu: Có cần trả lời thẳng vậy không!!!

“Cô bảo ‘biết đàn guitar một chút’, đúng thực là ‘một chút’ luôn. Với các kỹ năng cơ bản của cô, tôi kiến nghị cô nên luyện tập trước ở nhà để đến lớp không cần mất thời gian luyện lại. Nhưng nên lưu ý, đừng quá gấp gáp hấp tấp, cứ đàn từ từ chậm rãi, tất cả các nốt các hợp âm đều phải chính xác. Nếu cô không chắc mình đàn có chuẩn xác hay không, tôi đề nghị cô nên mua một cái máy đếm nhịp metronome.”

Minh Lam biểu hiện như một cô học trò nhỏ ham học, cô ngoan ngoãn trả lời: “Vâng, vâng.”

“Vị trí các ngón tay cô chưa chuẩn lắm, bàn tay cũng chưa mở rộng được, việc này không phải ngày một ngày hai có thể tiến bộ ngay, từ từ luyện vậy.” Anh nói. “Đừng nóng vội học những bài hát mới để biểu diễn cho người khác, học vững cơ bản trước đã, kỹ năng nền vững rồi thì học những thứ khác sẽ nhanh hơn.”

“Vậy, làm thế nào tay tôi mới có thể mở rộng được?”

Nam Khánh nói: “Đưa tay cho tôi.”

Minh Lam đưa tay qua. Anh chạm đến các ngón tay của cô, nhẹ nhàng tách chúng ra hai bên. “Như thế này, dùng tay phải của cô tách và giữ chặt các ngón tay trái ra hai bên.”

Đầu ngón tay anh không mềm mại, còn có một lớp chai mỏng, bởi vậy khi chạm vào cảm thấy hơi nhột.

Anh hơi cúi đầu thấp giọng nói, mang theo hương thơm thanh mát của bạc hà, bọn họ cách gần nhau như vậy, thậm chí Minh Lam có thể cảm nhận được hơi thở của anh, cô bất giác đỏ mặt lúc nào không hay.

Cô không nói gì, Nam Khánh không thể nhìn thấy biểu cảm của cô, chỉ bình thản hướng dẫn: “Ngón tay này đặt ở đây, ngón này đặt ở đó, quan trọng là đặt tay đúng vị trí. Luyện tập một thời gian, bàn tay sẽ mở rộng tự nhiên. Đàn guitar của cô đâu?”

“Đây... Ở đây.” Cô nắm lấy tay anh, đặt tay anh lên cần đàn.

Anh nắm tay trái cô, xoay người ngồi sau cô: “Lúc tôi nghe cô đánh đàn, tay cô quá cứng. Cô nên thả lỏng trong trạng thái tự nhiên thoải mái nhất, mở rộng ngón tay và bấm dây. Lúc luyện tập, bốn ngón tay nên cùng ấn dây, ấn đúng vị trí sẽ chính xác từng hợp âm.” Anh cầm tay cô lần sờ đến đàn guitar. “Giống thế này, đặt tay vào ngăn năm, ấn ngón tay ở vị trí đúng hợp âm, như thế sẽ ít tốn sức hơn. Nếu cô ấn đúng lần lượt từng nốt, tay cô sẽ không có áp lực gì mà âm lại chuẩn. Một mẹo nhỏ nữa là di chuyển tay về phía trước một chút, tuy như vậy tay sẽ không thể giữ đúng vị trí, nhưng cũng không quá khác biệt. Sau đó, bắt đầu đi theo ngăn, cứ thế luyện tiếp ngăn bốn, ngăn ba… Nhớ, quan trọng nhất là tính chính xác! Mỗi ngày dành ít nhất hai mươi phút để luyện tập, nhưng đừng cố quá. Nếu cô để tay mình quá đau mỏi, cô sẽ không thể luyện tiếp nữa.

Sau khi giảng xong đoạn này, anh buông tay cô ra.

Minh Lam quay đầu lại thì thấy anh đã đứng dậy, gương mặt điềm tĩnh và thản nhiên.

Cô xoa hai má mình: Nóng hổi mất tự nhiên, khoé miệng bất giác cong lên thành một nụ cười ngây ngô đáng yêu vẫn chưa trở về bình thường.

“Cô còn gì muốn hỏi tôi không?”

Cô giật mình tỉnh lại: “Hả… Muốn gì?”

Sau đó, ngay lập tức cô nhận được một ‘ánh mắt’ từ Nan Khánh. Tuy anh không thể thực sự bày ra ánh mắt xem thường cho cô xem, nhưng có thể hiểu được ý đó từ vẻ mặt anh: Đầu hơi ngước lên, một chân lười biếng vắt chéo, hai tay khoanh lại trước ngực sau đó buông xuống, uể oải lắc đầu, và còn ‘Haizzz’ thở dài đầy ngao ngán.

Tác giả có lời muốn nói: Trong chương này có một số chi tiết chưa thật sự hoàn mĩ, ngày mai tôi sẽ sửa ngay. Hôm nay quá muộn rồi, nên đi ngủ trước đã. Mọi người thong thả đọc đi nhé. *Cúi đầu*

Chương 22: Hoa hồng trắng

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Mèo ™

Một tiếng rưỡi sau, Nam Khánh tuyên bố tan học. Minh Lam dựa đàn guitar vào tường, xoa xoa ngón tay ấn dây đàn đến đau, thở phào nhẹ nhõm.

Nam Khánh cũng đặt đàn guitar của mình xuống: “Cô có hối hận khi tìm tôi học guitar không?”

Minh Lam đáp: “Nghiêm sư xuất cao đồ, tôi không hối hận đâu.”

Nam Khánh mỉm cười, nói: “Chờ tới khi nào cô luyện đến trình độ tôi cảm thấy ok, sư phụ sẽ tặng cô một cây đàn guitar tốt làm phần thưởng.”

Minh Lam nhìn cây đàn guitar của mình, nói: “Tôi không cần đàn khác nữa đâu. Tôi muốn nghe anh đàn một khúc sau mỗi buổi học, phần thưởng này được chứ?”  

Nam Khánh gật đầu, cầm đàn guitar lên.

Khúc nhạc dạo qua đi, Minh Lam giật mình bất ngờ – Anh đang chơi bài ‘Mưa trước mái hiên’? Chỉ là anh đàn nó bằng guitar và cover lại một chút. Nhưng cô vẫn nghe ra được là bài hát đó.

“Âm thanh của đàn guitar càng giống âm thanh của mưa, như thế càng làm giai điệu nhẹ nhàng và sinh động hơn, cho nên lúc tôi diễn tấu ca khúc này cũng thường hợp tấu với đàn guitar.” Sau khi đàn xong, Nam Khánh ngẩng đầu lên, hướng đến chỗ cô đang ngồi, nói: “Có lẽ một ngày nào đó, tôi đàn độc huyền cầm, cô đàn guitar, chúng ta có thể hoà tấu bài ‘Mưa trước mái hiên’ này.”

Trái tim cô bị những cảm xúc buồn thương xâm chiếm, lẩm bẩm: “Chỉ sợ tôi không thể.”

Ánh mắt anh không có tiêu cự, tuy đang đối diện với cô, nhưng dường như không nhìn cô, mà xuyên qua cơ thể cô, nhìn về một hướng xa xôi không xác định nào đó. Minh Lam có ảo giác rằng ánh mắt anh như có thể nhìn thấu hết thảy mọi tâm sự ẩn giấu trong đáy lòng đối phương.

“Cô đang nghĩ đến Giang Hoài đúng không?” Tuy đó là câu hỏi, nhưng giọng nói anh mang vẻ đầy chắc chắn.

Lời nói của anh nhắc nhở cô: Không còn sớm nữa, cô nên trở về với Giang Hoài rồi.

“Nam Khánh, tôi nên về rồi.” Cô nói lời tạm biệt với anh.

Bỗng nhiên anh vươn tay về phía cô, cô giật mình, động tác đang đứng dậy chợt khựng lại, tay anh đúng lúc nắm được tay cô.

Dường như cảm thấy hành động của mình không ổn lắm. Anh lập tức buông tay cô ra, ấp a ấp úng nói: “Tôi đã nhờ người chuẩn bị bữa trưa cho chúng ta, cô ở lại dùng bữa xong hẵn về.”

Thoạt nhìn anh có vẻ cô đơn. Người đàn ông này có chút đặc biệt, đôi khi người khác sẽ thấy anh như ánh mặt trời toả nắng rạng rỡ, nhưng đôi khi cũng sẽ cảm thấy anh nhạy cảm và mong manh dễ vỡ. Minh Lam mềm lòng rồi.

“Được thôi, dù sao Giang Hoài cũng đã nói, nếu tôi đói thì có thể ăn ở bên ngoài rồi về cũng được. Vậy, tôi không khách sáo đâu đấy!”

Cô vừa nói xong, thì thấy vẻ mặt anh có chút lạnh nhạt, như đang cố kìm nén một loại cảm xúc không vui nào đó. Nhưng sau đó, anh lại mỉm cười vui vẻ ngay được, và bảo người giúp việc mang bữa trưa đã chuẩn bị lên, tiếp đãi cô rất nhiệt tình và hiếu khách.

“Cô đến Việt Nam cũng được hơn nửa năm rồi nhỉ? Thế cô có biết ba món ăn nổi tiếng ở Hội An là những món nào không?” Anh hỏi.

“Hình như tôi đã nghe thấy ở đâu đó rồi, ừm… Là ‘bánh hoa hồng trắng’,… Không nhớ rõ nữa!”

“Cô chưa từng ăn thử sao?”

“Lần tôi đến gửi thiệp mời cho anh, là lần đầu tiên tôi đến Hội An, vội vàng đến, rồi vội vàng trở về.”

Nam Khánh nói: “Đĩa đầu tiên bên tay phải tôi là món bánh ‘hoa hồng trắng’ mà cô nói.”  

Minh Lam nhìn qua: Lớp vỏ mỏng làm bằng bột gạo mềm mịn trong suốt bao lấy nhân bên trong không rõ làm từ nguyên liệu gì, được nắn bằng tay thành hình giống như hoa hồng, chỗ nhuỵ hoa ở giữa điểm bằng một con tôm noãn, một vài ‘đoá hoa’ được đặt trên đĩa, bên cạnh là một chén nước mắm chấm đã được pha chế sẵn, quả thật phù hợp với tên gọi ‘hoa hồng trắng’.

Nam Khánh làm một tư thế mời. Minh Lam dùng đũa gấp một đoá hoa, nếm thử hương vị của nó: Mềm mịn và… hơi nhạt.

“Hương vị thế nào?”

“Rất ngon. Nhưng… Hơi thanh đạm.” Cô không thể nghĩ ra những hình dung từ nào khác.

Nam Khánh cười khẩy: “Xạo.”

Cô cũng mỉm cười, không cảm thấy xấu hổ khi bị nhìn thấu. “Món ăn này có vẻ bề ngoài đẹp mắt, nhưng hương vị hình như không đậm đà lắm.”

Nam Khánh nói: “Tôi thích sự thành thật của cô. Không phải tất cả các chủ nhà đều mong khách khen ngợi các món ăn không thực sự ngon của họ. Huống chi, ừm…” Anh cười nói: “Món ăn này cũng không phải chính tay tôi làm, tôi thay đầu bếp nghe những lời khen đó làm gì chứ?”Minh Lam phì cười.

“Thật ra, tôi cũng không quen với khẩu vị ở đây, dù sao tôi cũng đâu phải người gốc Hội An. Nhưng tôi hiếm khi chỉ định thực đơn cho nhà bếp, họ đều là người địa phương, đương nhiên sẽ thường làm các món ăn địa phương hơn. Còn nữa, tôi nghĩ cô đến Hội An, nếm thử các món ăn đặc sản ở đây sẽ không tính là đi uổng một chuyến, nên tôi đã bảo nhà bếp chuẩn bị các món này. Cùng với bánh ‘hoa hồng trắng’ còn có hai món khác nữa – Hoành thánh chiên và Cao lầu cũng không tệ.

Minh Lam tò mò nhìn hai món ăn này: Vẻ ngoài của món hoành thánh chiên Việt Nam này rất khác hoành thánh của Trung Quốc. Lớp vỏ ngoài được chiên vàng ươm giòn rượm, bên trong gói nhân làm từ thịt, tôm noãn, nấm tai mèo trộn lẫn với nhau. Món Cao lầu trông khá ‘bình dân’, được trang trí một vài lá rau diếp, giá đỗ và các thành phần khác bên trên, trộn với nước sốt, trông khá ngon miệng.

Trước mặt Nam Khánh đã được bày sẵn ba món ăn. Minh Lam nhìn sang và hỏi: “Anh không ăn à?”

Anh dùng đũa gấp một chiếc ‘hoa hồng trắng’ đưa vào miệng. Sau khi nuốt xuống, anh mỉm cười, đáp: “Cô không cần quan tâm đến tôi đâu.”

Minh Lam nhớ lại lần dùng bữa với anh trước đó, anh có nói: Khi ăn không cẩn thận sẽ bị nước dùng bắn lên mặt, có lúc còn bị lấm lem khắp mặt. Cô lên tiếng nói: “Nếu chủ nhà vẫn luôn giữ kẽ như vậy, thì người làm khách như tôi sao có thể tự nhiên được?”

Nam Khánh hơi bất ngờ, cuối cùng cũng nhấc đũa lên, gấp một ít sợi mì trong món Cao lầu đưa lên miệng. Anh ăn thật sự cẩn thận, cũng không bị bắn nước sốt lên.

Minh Lam cảm thấy Nam Khánh thực sự là một người đàn ông có lòng tự trọng rất cao. Bởi vì không nhìn thấy, nên anh càng để ý đến dáng vẻ của mình hơn. Cô cảm nhận được trái tim mình chợt nhói lên, nhưng đây không đơn thuần là cảm thông, mà là một loại cảm xúc pha lẫn giữa xem trọng và nuối tiếc.

“Nam Khánh.” Cô chống tay lên má, nói: “Dáng vẻ lúc anh dùng bữa đẹp lắm, thật đó!”

Nam Khánh đặt đũa xuống, lấy khăn ăn lau miệng. “Cô không ăn mà chỉ nhìn tôi ăn thôi sao?”

Cô xấu hổ: “Tôi... Tôi không phải cố ý.” Cô thật sự không cố ý nhìn anh ăn, nhưng từ lúc anh bắt đầu dùng đũa gấp những sợi mì và hoành thánh từ tốn đưa vào miệng, cô đã ngây ngốc nhìn ngắm mãi, ước chừng khoảng năm sáu phút gì đó.

“Tôi thực sự nghĩ rằng những lời cô nói là thật lòng.” Anh giơ tay lên gãi tai mình một cách cường điệu. “Không phải tai tôi có vấn đề gì đấy chứ?”

“Đó là sự thật! Nam Khánh, khi anh ăn không xấu chút nào cả!” Cô vội vàng nói: “Muốn nói dối trước mặt anh đâu có dễ, tôi làm gì có bản lĩnh đó!”

Nam Khánh mỉm cười, chậm rãi, như thể anh liên tưởng đến một chuyện nặng nề nào đó, vẻ mặt anh hơi thay đổi: “Minh Lam, nói dối người khác không khó, khó nhất là tự lừa dối chính mình.” Giọng anh trầm xuống.

Cô nhận ra điều gì đó khác thường. “Anh có hay nói dối không?” Cô hỏi.

“Không thường lắm.” Anh đáp. “Nhưng đôi khi, cũng sẽ nói.”

“Đã có người bị anh lừa rồi chưa?” Cô hỏi.

“Tôi không biết người khác có bị mắc lừa rồi hay chưa, nhưng dù sao tôi cũng đã tự lừa dối được mình không chỉ một lần.”Cô nhìn biểu cảm trên mặt anh, anh đang cố kìm nén sự đau khổ, và cái bóng dưới hàng mi càng làm vẻ mặt anh trở nên ảm đạm.

“Tuy chúng ta quen biết nhau chưa lâu, nhưng sự khuyên nhủ của anh đã mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui. Trước mặt anh, tôi có thẳng thắng chân thành không? Ngay cả bí mật khó tiết lộ nhất của mình tôi cũng đã chia sẻ với anh. Nam Khánh, nếu anh tin tưởng tôi, giống như tôi tin tưởng anh, thì anh có thể nói ra những suy nghĩ của mình với tôi. Mặc dù thực tế tôi không thể làm được gì cho anh, nhưng tôi sẽ sẵn sàng lắng nghe anh tâm sự.”

Anh cúi đầu thấp hơn: “Cô có nhớ tôi đã từng kể cô nghe, tôi được vợ chồng dì nhận nuôi nên mới đến Việt Nam sống không?”

“Có nhớ.”

“Trước mười lăm tuổi, gia đình tôi ở Trung Quốc. Tôi có cha, mẹ và một em gái.”

Minh Lam im lặng chờ anh nói tiếp.

“Mẹ tôi đã mất cách đây nhiều năm. Cha tôi... chính xác là cha nuôi của tôi, sau khi mẹ tôi qua đời đã giao tôi cho vợ chồng dì nuôi dưỡng, từ đó về sau chưa bao giờ liên lạc lại. Nhưng mới hôm qua, tôi bất ngờ nhận được điện thoại từ em gái cùng mẹ khác cha của mình mà không hề có sự chuẩn bị tâm lý nào, em ấy nói với tôi rất nhiều chuyện, bao gồm cả việc cha tôi đã hối hận như thế nào, ông ấy nhớ tôi ra sao, mà tôi… trực giác của tôi mách bảo rằng tôi tin lời em ấy nói! Tôi bỗng dưng cảm thấy, những cảm giác bị người khác bỏ rơi trong quá khứ chỉ là ảo giác của tôi mà thôi, và cảm xúc bây giờ của mình mới là chân thật!”

Trái tim Minh Lam rung động khi nghe những lời anh nói, cô tưởng tượng xung quanh cơ thể anh bị bao phủ bởi sự lạnh lẽo, và anh cũng thực sự đang khẽ run lên. Cô chợt đứng bật dậy, vươn tay chạm lên gương mặt anh và nhẹ nhàng kéo anh về phía mình: “Bởi vì đó mới là điều mà anh luôn mong mỏi, đúng không?”

Cơ thể cô mềm mại và ấm áp. Anh có chút không nỡ rời xa, lưu luyến dụi dụi đầu vào người cô, hít một hơi thật sâu và nói: “Tôi đã từng nói, tôi cũng là một người thiếu cảm giác an toàn. Điều này không chỉ vì bị mù, mà còn vì tôi đã trải qua nhiều lần bị vứt bỏ, hoặc khi tôi chỉ là sự lựa chọn thứ hai của ai đó. Những năm qua, tôi luôn cố gắng làm tâm tình mình bình thản lại, không nên để tâm những chuyện vụn vặt, không nên oán trời trách đất hay đổ lỗi cho người khác, nhưng đôi khi, tôi cũng khó mà kềm chế được…”

Cho tới bây giờ, cô chưa từng thấy cảm xúc của anh vượt ngoài tầm kiểm soát như vậy. Cô thấy hoảng loạn và đau lòng vô cùng, nhưng lại sinh ra một loại vui vẻ thoải mái không thể giải thích được khi được anh công nhận và tin tưởng. Cô nhẹ nhàng xoa tóc anh như một đứa trẻ, nói: “Nam Khánh, nếu cha anh đã gọi anh về, anh sẽ đồng ý chứ?”

Anh như người lạc mất phương hướng, mờ mịt hỏi lại: “Tôi có nên đồng ý không?”

“Anh có lý do để không đồng ý.” Cô nói: “Suy cho cùng, ông ấy là người đã bỏ rơi anh trước, tất nhiên anh có đủ lý do để không tha thứ cho ông ấy.”

Nam Khánh lắc đầu: “Thật ra, với tình hình lúc đó cũng không thể trách ông ấy được. Sau khi tôi bị mù, mẹ tôi không thể chịu nổi đả kích và qua đời, từ đó trở đi tôi không hề nói lời nào với ông ấy cả, tôi còn bị đưa đến khám bác sĩ tâm lý nhưng vô dụng, ngăn cách giữa tôi và ông ấy không thể nào biến mất được. Suốt một khoảng thời gian dài, không một ai có thể tiếp tục chịu đựng nổi một gia đình như thế. Hơn nữa, bác sĩ tâm lý nói rằng, hoàn cảnh sống này không tốt cho sự phát triển của em gái tôi. Tôi nghĩ, tôi và ông ấy cùng rơi vào cục diện bế tắc như vậy, không hẵn là trách nhiệm của một mình ông ấy, tôi cũng có một phần trong đó, không thể hoàn toàn trách ông ấy được.”

“Anh đang biện giải giúp ông ấy, anh có nhận ra điều đó không?” Minh Lam nâng mặt anh lên.

“Tôi cũng không hoàn toàn tha thứ cho ông ấy.” Anh nhắm mắt lại.

“Tôi hiểu.”

“Ông ấy bị bệnh nặng. Tôi... Tôi không biết có nên trở về thăm ông ấy không.”

Tay cô lướt qua đôi mắt nhắm nghiền của anh. “Nam Khánh, anh đồng ý mất thời gian dạy đàn cho một người không biết nhiều về guitar, mà không muốn dành thời gian quay về thăm một người có ơn dưỡng dục anh suốt mười lăm năm ư?”

Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay vốn định post liền hai chương cơ, nhưng lỡ xem phim đến nghiện luôn, thành ra lười quá =))))) Hì hì… Xin thứ lỗi, ngày mai tôi post tiếp nhé!

Tập tin gởi kèm:
Chú thích: Cao lầu Hội An

cao lau.jpg [ 154.85 KiB | Đã xem 9 lần ]
Chú thích: Hoành thánh chiên Hội An

hoanh thanh.jpg [ 232.84 KiB | Đã xem 9 lần ]
Chú thích: Bánh Hoa hồng trắng Hội An


Chương 23: Con đường trở về

Editor: Mèo ™

Nguồn:

Vài ngày sau, cô nhận được điện thoại của Nam Khánh gọi đến từ sân bay.

Cô không ngờ Nam Khánh sẽ gọi cho mình trước khi anh lên máy bay về nước, nhưng sau khi nghe thấy giọng nói của anh, có vẻ như cuộc gọi này là điều cô đã đoán được từ trước.

Anh nói: “Minh Lam, tôi đang ở sân bay chờ check-in. Cô nói đúng, tôi nên trở về thăm ông ấy, và tôi cũng muốn… trở về.”

“Ừm, nghe theo lòng mình là được.” Cô bất giác nở nụ cười. “Đúng rồi, hôm qua tôi đã nhận được vé mời buổi hoà nhạc. Cảm ơn anh, tôi sẽ đến.”

“Được đón tiếp cô là vinh hạnh của tôi. Nhưng các buổi học đàn guitar của chúng ta chắc sẽ phải tạm ngưng một hai buổi.” Anh đáp xen lẫn một chút tiếc nuối và có lỗi.

“Tôi sẽ tự luyện tập ở nhà, chờ anh trở lại đánh giá kết quả.” Cô nhướng mày lên, giọng nói ẩn chứa vui vẻ.

Phía bên kia điện thoại anh khẽ cười: “Vậy cô không thể lười biếng đâu đấy.”

Hai người nói lời tạm biệt. Minh Lam cúp điện thoại, xoay người lại thì thấy Giang Hoài đang ngồi trên xe lăn dừng ở bên ngoài cửa phòng ngủ của mình.

Bắt gặp ánh mắt của cô, anh hơi cúi đầu xuống, vẻ sửng sốt, tốc độ nói hơi nhanh: “Anh đang định đến thư phòng xử lý công việc, vừa lúc đi ngang phòng em, anh không cố ý nghe em nói chuyện điện thoại.”

Minh Lam bước tới chỗ anh: “Để em giúp anh.” Hai ngày trước, khi cố gắng xoay người, tay phải anh sơ ý bị trật khớp, tuy không ảnh hưởng đến việc điều khiển xe lăn điện nhưng cô vẫn lo lắng tay anh có thể sẽ bị đau lại.

“Không cần đâu. Em làm việc của mình đi.” Giang Hoài chạm đến cần điều khiển xe lăn. “Chỉ một vài bước thôi, anh có thể tự đến đó.”

“Giang Hoài, công việc của em là chăm sóc anh. Ngoài ra còn việc nào khác nữa đâu?” Cô mỉm cười. Gần đây, tâm trạng của cô rất tốt, nụ cười vui vẻ luôn xuất hiện trên môi, khi nói chuyện với Giang Hoài đã không còn vẻ thận trọng như lúc trước. Cô đi vòng ra sau lưng, đẩy xe lăn giúp anh. “Hộ lý như em, dạo này nhàn phát sợ, nếu cứ tiếp tục như thế này, chỉ e anh sẽ đau lòng số tiền lương phải trả cho em mất.”

Giang Hoài cũng cười theo.

Cô đẩy xe lăn đến trước bàn làm việc trong phòng. Giúp Giang Hoài mang dụng cụ chuyên dùng để gõ chữ vào tay, sau đó đắp một tấm chăn mỏng lên chân anh.

Giang Hoài vẫn luôn ngắm nhìn cô, đáy mắt chất chứa sự dịu dàng không nói nên lời xen chút buồn bã khó thể nhận ra.

Cô cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của anh, hỏi: “Anh sao vậy? Có phải em bỏ sót điều gì rồi không?” Cô nhấc chăn lên và kiểm tra quần áo của anh, bao gồm mỗi một nếp nhăn có thể sẽ làm anh khó chịu.

Giang Hoài chạm vào đôi bàn tay nhỏ bé vẫn đang vuốt phẳng những nếp nhăn trên chân mình.

Cô ngẩng đầu lên, chờ đợi anh nói gì đó. Nhưng thật lâu sau, anh không hề nói một lời nào.

Nhịp tim cô có chút hỗn loạn: “Giang Hoài, anh còn cần em giúp gì nữa không?”

“Không cần.” Anh đáp, thái độ có chút xa cách. “Anh muốn giải quyết một số việc của khách sạn. Em ra ngoài trước đi.”

Cô rời khỏi phòng, trước khi đóng cửa, cô không quên dặn dò: “Nếu anh cần thêm gì nữa, thì hãy nhấn chuông nhé.”

Trong thư phòng chỉ còn lại một mình Giang Hoài. Trên môi anh khẽ nở nụ cười cay đắng.

Ổn định lại tâm trạng, anh bắt đầu check email báo cáo từ nhiều phòng ban khác nhau của khách sạn. Có một số việc, Thời Vi đã giúp anh xử lý thoả đáng, còn lại một số việc cần phải chờ chỉ thị và phê duyệt của anh. Trong những năm qua, thư phòng ở nhà đã trở thành ‘văn phòng làm việc’ thường trực của anh. Ngoài các cuộc họp cấp quản lý hàng tuần và những cuộc họp đặc biệt khác, anh đều thông qua email để giải quyết công việc thường ngày, đưa ra các chỉ thị từ xa để điều hành quản lý doanh nghiệp của mình. Khi mới bắt đầu kinh doanh, cơ thể anh không tiện, lại không có nhiều kinh nghiệm, lăn lộn trên thương trường đã bị vấp ngã không biết bao nhiêu lần. May mắn thay, xung quanh anh vẫn còn một số nhân viên nòng cốt trung thành và tận tâm cố gắng làm việc, sau đó, lại có thêm sự giúp đỡ của Thời Vi, nhờ thế anh mới dần củng cố và ổn định lại sự nghiệp của nhà họ Giang. Nguồn sống của anh không thể so được với người bình thường, nhưng sau khi đương đầu với những thách thức và phức tạp trong thương trường, thậm chí anh không còn chút sức lực nào để suy nghĩ đến việc liệu bản thân mình có thích kiểu sống này không. Hoặc là nói, ngoài việc không ngừng vùi đầu vào công việc, anh không thể tìm thấy bất kỳ mục tiêu sống nào khác. Đặc biệt là sau khi cha qua đời, anh thấy mẹ vì lo lắng cho đứa con trai tàn tật này mà tiều tuỵ khổ sở, thỉnh thoảng còn cố gắng nở một nụ cười an ủi mình; chỉ vì anh dựa vào cơ thể tàn tật ốm yếu này để vựt dậy danh dự của nhà họ Giang, anh cảm thấy đời này không còn cầu gì hơn thế nữa.

Nhưng, thật sự chỉ như thế thôi ư?

Giang Hoài điều khiển xe lăn xoay lại, đối diện với cửa sổ, nhìn ra bãi biển cách đó không xa: Mặt biển yên ả bình lặng như vậy, nhưng vẫn sẽ có những con sóng nhấp nhô xô cát vào bờ – Chưa hề dừng lại dù chỉ là giây lát…

Nam Khánh được nhân viên hải quan hướng dẫn ra khỏi sân bay bằng lối đi đặc biệt. Nghe thấy xung quanh càng lúc càng ồn ào, anh càng thêm lo lắng hơn. Những năm gần đây, anh chưa thử tự đi xa một mình bao giờ, ngay cả khi đến Hà Nội hay Hồ Chí Minh để biểu diễn, anh luôn có người đi cùng. Lần này, vì không muốn làm phiền người khác nên anh quyết định trở về Trung Quốc một mình. Anh đã đăng kí sẵn dịch vụ hỗ trợ người khuyết tật tại sân bay từ trước, nên bây giờ không gặp vấn đề gì. Anh lấy điện thoại di động ra, chuẩn bị gọi cho Diệp Doãn Ninh, anh không thể nhìn thấy và không biết người đến đón mình ở đâu, vì vậy anh đã hẹn với Diệp Doãn Ninh sẽ gọi điện thoại thông báo sau khi mình ra đến sảnh sân bay. Lúc này, hẳn là em ấy đã có mặt và đợi ở sân bay rồi.

Có lẽ vì cầm gậy mù trong tay, nên anh khá nổi bật giữa đám đông, điện thoại còn chưa được kết nối, anh đã nghe thấy ai đó gọi tên mình: “Diệp Doãn Sơ!”

Anh dừng lại, xác nhận phương hướng âm thanh phát ra một lần nữa.

“Anh là Diệp Doãn Sơ đúng không?”

Đối phương có chút do dự, nhưng Nam Khánh đã nghe ra đây là giọng nói của Diệp Doãn Ninh mấy ngày trước đã gọi cho anh.

“Doãn Ninh.” Anh gọi tên cô.

“Anh hai!” Diệp Doãn Ninh ôm chầm lấy cánh tay anh. “Cha vốn cũng muốn đến đón anh, nhưng em đã ngăn lại không cho ông đi. Chúng ta về thôi.”

Cánh tay của Nam Khánh bị ôm cứng ngắc, anh hơi mất tự nhiên. Sau vài bước chân, anh vẫn chuyển gậy mù sang tay bên kia.
Khoảng cách mười hai năm không thể bị xóa nhoà bởi tiếng gọi ‘anh hai’ trong lúc gặp lại này. Diệp Doãn Ninh là em gái của anh, cũng là người hoàn toàn không liên quan gì đến mọi sự tổn thương và bất hạnh của anh. Nhưng mà, anh không có cách nào đối với cô tự nhiên thân mật như hồi cả hai còn nhỏ được.

Ở Trung Quốc bây giờ đang là mùa đông. Tuy nơi đây là phía nam Trung Quốc, nhưng nhiệt độ lại thấp hơn ở Đà Nẵng nhiều. Trước khi xuống máy bay, anh đã tự mặc thêm áo khoác cho mình mà vẫn còn thấy hơi lạnh.

Đến bãi đỗ xe, họ nhanh chóng tìm thấy xe của nhà họ Diệp. Anh nghe thấy âm thanh tài xế mở cửa xe cho mình, anh đang định bước vào trong thì bỗng nghe thấy Diệp Doãn Ninh bảo: “Anh, cúi đầu xuống thấp một chút.”

Anh không biết tại sao nhưng vẫn làm theo.

Cổ anh được choàng thêm một lớp vải dệt mềm mại, cảm thấy ấm áp cả người.

“Anh, anh thật là cao.” Giọng của Diệp Doãn Ninh hơi xúc động. “Ấm không?”

“Ừm!” Hơi ấm chạm đến trái tim.

“Vẫn là cha cẩn thận, ông nói Việt Nam khá nóng, sợ anh không mang theo nhiều quần áo ấm.”

“Cha… có khoẻ không?” Cuối cùng anh cũng thốt ra từ xưng hô kia một cách khó khăn.

“Tình hình trước mắt coi như ổn định. Ông ấy không chịu nhập viện, bây giờ đang tịnh dưỡng ở nhà.” Diệp Doãn Ninh đáp. “Dù sao đi nữa, anh có thể trở về chuyến này, là niềm an ủi lớn nhất của chúng ta.”

Nam Khánh cọ cọ cằm lên chiếc khăn choàng bằng vải cashmere trên cổ, nội tâm dần thả lỏng, không còn thấp thỏm như lúc mới nãy nữa.

“Đến rồi.”

Diệp Doãn Ninh giúp anh bước lên bậc thang biệt thự. Một bậc, hai bậc, ba bậc, anh âm thầm đếm.

Anh nhớ trước cửa nhà họ Diệp có ba bậc tam cấp. Anh còn nhớ lúc nhỏ hai anh em đùa giỡn với nhau, anh vô ý làm em ấy té lăn quay ở đây.

Anh hỏi: “Doãn Ninh, mấy năm nay, hai người không chuyển nhà đến chỗ khác sao?”

“Sau khi mẹ gặp chuyện không may, cha đã định bán nhà. Nhưng sau khi anh đi rồi, ông ấy nói không muốn chuyển đi nữa.”

Anh im lặng.

Cánh cửa được mở ra từ bên trong.

“Doãn Sơ.”

Một giọng nói già nua gọi tên anh. Trong phút chốc, ký ức trong anh dâng trào, giọng nói của người cha trong quá khứ gần như đã bị lãng quên giao thoa với giọng nói đó. Giống, mà cũng không giống.

“Cha.” Anh gọi lên thành lời mà không gặp bất cứ trở ngại nào.Anh thậm chí còn rất muốn ôm chầm lấy ông ấy. Nhưng trước khi anh bước tới gần ông, chân anh bị vấp phải xe lăn.

“Cẩn thận.” Diệp Doãn Ninh và Diệp Danh An cùng thốt lên.

“Không sao.” Anh trấn an.

“Doãn Sơ…” Diệp Danh An nghẹn ngào. “Cha xin lỗi, con trai của ta…”

Bức tường ngăn cách băng giá trong tim anh nhanh chóng tan chảy. “Cha…” Anh đưa tay ra, giơ đến hướng ông đang ngồi.

Diệp Danh An cầm lấy tay anh.

Anh ngồi xuống trước xe lăn, đưa bàn tay còn lại đặt lên mu bàn tay Diệp Danh An.

“Cha, lúc đó, điều khiến con đau lòng nhất không phải vì đôi mắt bị mù, mà vì biết rằng con không phải con ruột của cha.”

“Con trai!” Diệp Danh An dựa đầu vào tay anh, nắm tay anh thật chặt. “Nếu ngay từ đầu biết con nghĩ như vậy, cha tuyệt đối sẽ không đưa con ra nước ngoài.”

Diệp Doãn Ninh len lén lau nước mắt, cô cố điều chỉnh tâm trạng mình trở nên vui vẻ, nói: “Cha, anh, chúng ta vào nhà rồi nói tiếp, để người ngoài nhìn thấy rồi bàn tán thì không hay.”

Quay lại phòng ngủ của Diệp Danh An. Y tá muốn dìu ông lên giường nằm, nhưng ông từ chối, y tá nói: “Ông Diệp, ông đã ngồi trước cửa chờ từ sáng đến giờ rồi, nên chú ý nghỉ ngơi."

“Cha.” Nam Khánh nói. “Cha nằm trên giường thì chúng ta vẫn trò chuyện được mà, lên giường nghỉ ngơi nhé?”

Nụ cười Diệp Danh An vừa chua xót vừa mang theo một chút an ủi. Cuối cùng ông cũng ngoan ngoãn nghe theo lời khuyên của y tá, chuyển lên ngồi dựa vào đầu giường.

Sau khi y tá đi ra ngoài, Diệp Danh An nói:

“Doãn Ninh, giúp cha bật nhạc lên, cha muốn nghe một chút.”

“Vẫn là nhạc của anh ạ?”

Diệp Danh An gật đầu, mỉm cười: “Đương nhiên.”

Khi âm nhạc vang lên, trên gương mặt ông hiện lên đầy vẻ tự hào. “Mấy năm nay, cha vẫn luôn dõi theo từng bước chân cố gắng của con, con có thể trở thành nhạc sĩ, cha thật vui mừng.” Ông dừng lại. “Ban đầu khi biết tin dì con mang thai, trong lòng cha rất lo lắng. Thậm chí đã định sẽ bay sang Việt Nam đón con trở lại. Nhưng lúc đó, cha sợ con sẽ từ chối, vợ chồng dì con cũng chưa chắc sẽ đồng ý để con đi. Sau đó, cha biết bọn họ quyết định không bồi dưỡng con thành người kế thừa gia nghiệp nữa, trong lòng cha lại càng rõ ràng tình cảnh của con. Cha không thể trách họ, so với họ, cha không hề làm được gì cho con cả. Cha chỉ có thể cầu xin họ nể tình của mẹ con mà sắp xếp ổn thoả cuộc sống và tiền đồ sau này của con.”

Nam Khánh cẩn thận lắng nghe lời ông nói, lúc này trong lòng anh xúc động vô cùng. Hóa ra cha vẫn luôn dõi theo cuộc sống của anh, lo lắng cho anh, mở đường cho tương lai sau này của anh. Là ông đang chuộc tội? Hay là tình thương của cha? Dù đó là gì, giờ phút này anh vẫn vô cùng cảm động và cảm kích.

“Cha nghĩ nhiều rồi, sau khi Doãn Ninh ra đời, không ngờ cha vẫn còn thương con như trước. Không đề cập đến mối quan hệ nhận con nuôi, dù sau chúng ta vẫn là dì cháu ruột, đương nhiên dì ấy rất tốt với con.” Anh nói. “Khi con học đàn, phát hành album nhạc, dì dượng đều cố gắng giúp đỡ và hỗ trợ con hết mình, hẳn cha cũng biết điều này.”

“Ừm. Cha rất cảm kích hai người họ.” Diệp Danh An nói. “Ta không phải người cha tốt, chính cha đã làm hại đôi mắt của con, huỷ hoại cuộc sống vốn đang tốt đẹp của con. Cuối cùng, chính nhờ hai người họ đã nhận nuôi con, tạo điều kiện để con phát triển sau này…”

Diệp Danh An còn muốn nói điều gì đó, nhưng tinh thần đã không giữ được sự minh mẩn. Ông nắm lấy tay Nam Khánh lẩm bẩm một lúc, có thể thấy ông vẫn còn muốn tiếp tục trò chuyện với anh, đáng tiếc thể lực không thể gắng gượng nổi, ông bắt đầu mệt mỏi ngáp dài.

Không dể gì thuyết phục ông nằm xuống giường nghỉ ngơi, Nam Khánh nhờ sự giúp đỡ của Diệp Doãn Ninh nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

Bên tai anh vẫn còn đọng lại những lời nói sau cùng của cha mình nói trước khi ngủ thiếp đi: “Doãn Sơ, không biết lần sau còn có thể gặp lại con nữa hay không. Bây giờ, điều cha lo lắng nhất là nửa đời sau này của con liệu có người chăm sóc hay không. Cha không có tư cách đòi hỏi được uống trà của con dâu, nhưng nếu con có thể kết hôn trước khi ta nhắm mắt xuôi tay, thì thật tốt biết bao…”

Anh thở dài, cảm thấy hoang mang và buồn bã.

Năm xảy ra tai nạn, lúc đó anh mười lăm tuổi, giờ đây, qua thêm vài tháng nữa là anh sẽ tròn hai mươi tám tuổi.

Là một người mù, anh tự biết chuyện tình cảm yêu đương sẽ khó khăn phức tạp hơn nhiều so với những người bình thường khác. Những năm gần đây anh cũng không quá để tâm về vấn đề này.

Tri kỉ tri âm vốn không dể tìm, chưa kể người mà anh muốn tìm, là người có thể chỉ đường dẫn lối cùng anh hướng đến ánh sáng, chứ không phải là người vì anh bị mù mà sẽ chìm trong bóng tối mò mẩm cùng anh.

Anh cũng đã từng chấp nhận ý tốt của cha mẹ nuôi, nghe theo sự sắp xếp của họ mà đi xem mắt. Cô gái đó đến từ tỉnh Lai Châu, một tỉnh giáp với biên giới Việt – Trung, nền kinh tế nơi đó gần như chưa phát triển lắm tại Việt Nam. Sau khi anh tốt nghiệp cấp ba thì vào làm việc trong công ty của cha nuôi. Hai người từng gặp nhau vài lần, mỗi lần cô gái đó đều thận trọng đến mức khiến anh phải phát cáu. Lúc dùng cơm, cô ấy không ngừng gấp thức ăn chất đầy vào chén của anh, nhưng chính cô ấy lại không ăn gì cả. Cả một bữa cơm, không giống một cuộc hẹn hò, mà giống như anh có thêm một người phục vụ tận răng vậy. Cô ấy cũng thường hay nói những lời lấy lòng sáo rỗng, nói rằng nhạc của anh rất hay, nói anh giỏi thế nào, nói mình hâm mộ anh ra làm sao. Mà khi anh hỏi cô ấy đã từng nghe bài diễn tấu nào của anh, đối phương lại bảo vẫn chưa nghe, chỉ biết được anh rất nổi tiếng!

Sau hai lần như vậy, anh hoàn toàn sụp đổ với việc xem mắt! Từ đó về sau, anh kiên quyết từ chối việc xem mắt, dù cho đối phương là bất cứ ai. Anh cũng không hề nghĩ đến việc hẹn hò yêu đương rồi kết hôn nữa.

Thật sự, việc bản thân bị mù không khiến anh cảm thấy tự ti, việc khiến anh cảm thấy sợ hãi nhất chính là, tình yêu mà anh nhận được chẳng qua chỉ là tình cảm vì lợi ích mà thôi.

Nhưng những ngày qua, bất cứ khi nào anh tĩnh tâm suy nghĩ, luôn có một ý nghĩ kỳ lạ dai dẳng trong đầu – giống như lúc này: Nếu tình cảm không chỉ dựa vào theo đuổi để có được, thậm chí còn phải cạnh tranh để giành lấy, anh vẫn sẽ chiến đấu để đoạt được nó chứ?

Chương 24: Hoa sen

Editor: Mèo ™

Vào ngày diễn ra buổi hòa nhạc đặc biệt của Nam Khánh, Giang Hoài đã đến thính phòng từ rất sớm, trước khi buổi biểu diễn chính thức mở màn, họ đã được sắp xếp ổn thoả tại khu vực VIP. Vì để Giang Hoài được thuận tiện hơn, ghế ngồi của anh đã được tháo gỡ từ trước để xe lăn có thể thay thế vào. Nam Khánh và các thành viên dàn nhạc ra khỏi cánh gà, bước đến chào đón Giang Hoài, Minh Lam và Thời Vi.

Trước khi Nam Khánh trở lại bên trong hậu trường để chuẩn bị, Minh Lam bước đến bên cạnh kéo lấy tay áo anh, thì thầm hỏi: “Sau khi anh trở về, mọi việc đều ổn cả chứ?”

Anh dừng bước, quay lại đáp: “Cảm ơn cô, nếu không có cô, tôi chưa hẳn đã hạ quyết tâm quay trở về nhanh như thế. Tôi nghĩ, tôi không hối hận về quyết định này.”

Minh Lam cười, buông tay ra. “Không làm mất thời gian của anh nữa, sau này chúng ta lại nói tiếp.”

Nam Khánh còn chưa kịp đáp lời, một thành viên trong dàn nhạc đã bắt đầu vui đùa chọc ghẹo ồn ào. Minh Lam và Nam Khánh đỏ mặt, cả hai cúi đầu không nói gì, sau đó tản ra.

Sau khi Nam Khánh bước vào hậu trường, Thời Vi mới hỏi: “Cậu và chàng nhạc sĩ Nguyễn Nam Khánh kia rất thân nhau hở?”

“Thời Vi.” Giang Hoài cúi đầu bảo: “Đây là chuyện riêng của họ, em đừng tám nữa.”

“Cũng không thân lắm đâu. Là vì mình nhờ anh ấy dạy mình đàn guitar, nên tiếp xúc nhiều hơn một chút thôi.” Lúc này Minh Lam mới nhớ đến việc giải thích. Khi nãy bị mọi người chọc ghẹo, cô cũng chỉ biết ngạc nhiên ngơ ngác như Nam Khánh, cũng không có gì lạ khi Thời Vi hỏi như vậy.

Thời Vi ‘À’ một tiếng đầy ẩn ý, không nói gì thêm. Nhưng Giang Hoài lại mỉm cười, nói: “Tuy Minh Lam chỉ học có một buổi guitar với Nam Khánh, nhưng gần đây nghe em đàn, có vẻ em đã nắm bắt được một chút bí quyết rồi. Minh Lam, Nam Khánh là một thầy giáo giỏi, cũng là một người tốt, em thân thiết với cậu ấy chỉ có lợi chứ không có hại, em không cần phải ngại.”

Minh Lam ngồi xuống ghế bên cạnh Thời Vi, xoa xoa lòng bàn tay: “Giang Hoài, Thời Vi, có phải hai người hiểu lầm gì đó rồi không?”

“Được rồi, Minh Lam.” Giọng Thời Vi có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn. “Giang Hoài nói đúng, đây là chuyện của hai người các cậu, mình không muốn làm bà tám đâu, cho nên, cậu đừng ngại ngùng làm gì.”

Giang Hoài nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra: “Shhh, buổi hoà nhạc sắp bắt đầu rồi.”

Tiếng gõ kẻng ‘ding ding dong dong’ vang lên thanh thuý, tựa như một cơn gió nhẹ thổi qua những chiếc chuông gió treo bên cửa sổ, nhẹ nhàng mà dịu êm.

Âm thanh độc tấu của đàn Cello vang lên, như thể có một tấm màng mỏng được ai đó nhẹ nhàng vén lên. Xuyên qua những cánh cửa sổ như ảo như thật, mọi người theo ý cảnh của âm nhạc thúc đẩy, không kềm được hơi nhoài người nhìn ra phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Tiếng đàn tranh tạo nên một hồ nước lấp lánh ánh sáng, kết hợp với âm thanh của những chiếc chuông gió tinh xảo tạo cảm giác gió thổi lăn tăn mặt hồ.

Mà lúc này, tiếng độc huyền cầm vang lên ở giữa sân khấu, uyển chuyển và sinh động, giai điệu khiến người ta có ảo giác như đang nhìn thấy một nụ hoa sen đang thướt tha nở rộ.

Một đoá, hai đoá, ba đoá... Ở trong gió, ở trong nước, những nụ hoa sen lần lượt hé nở. Hơi thở mùa hạ nồng đậm mà tươi mát. Tiếng độc huyền cầm của Nam Khánh đan xen phối hợp với âm thanh của những nhạc cụ của những nghệ sĩ khác, màn trình diễn khiến mọi người cơ hồ như thể thoang thoảng ngửi thấy hương thơm thanh nhã của hoa sen.

Tác phẩm này tên là ‘Hoa sen’.

Màn biểu diễn mở đầu này dễ dàng đưa khán giả vào một thế giới đầy mộng ảo với các sắc thái âm nhạc khác nhau.

Minh Lam nhớ lần đầu tiên cô nghe Nam Khánh đánh đàn là trong một đêm mưa ở Hội An. Một khúc ‘Mưa trước mái hiên’ đã làm cô rơi lệ, lần thứ hai là ở buổi lễ khai trương khách sạn ở Đà Nẵng, một khúc ‘Cánh buồm trên biển’ khiến cô kích động, và lần này, một khúc ‘Hoa sen’ mang đến cho cô sự rung động. Loại rung động này không mãnh liệt như rung trời động đất, mà cảm giác này rất tinh tế, giống như những giọt sương li ti dần dần tích thành một giọt ‘thanh lộ’ đọng lại trên lá sen. Giọt ‘thanh lộ’ trong lành tươi mát này chảy đến tim cô, ngay trong khoảnh khắc đó, một con chuồn chuồn đang đậu trên lá sen bị động mà sải cánh bay vút lên.

Kết thúc khúc nhạc. Minh Lam quên cả vỗ tay, nhưng khi ngẫu nhiên quay sang nhìn thấy mặt nghiêng của Giang Hoài, tay phải anh đang nhẹ vỗ về bàn tay trái hơi co lại của mình, đôi mắt anh đẫm lệ.
Thời Vi có vẻ lo lắng phản ứng của anh, cô ấy lấy khăn tay ra giúp anh lau nước mắt, nhưng lại bị Minh Lam kéo lại.

Cô nhẹ nhàng lắc đầu với Thời Vi, thì thầm: “Anh ấy đang rất vui.”

Xuyên suốt buổi hòa nhạc, Minh Lam đều chăm chú lắng nghe. Rơi lệ, mỉm cười, cảm động, tất cả những cảm xúc và phản ứng này đang dâng trào mảnh liệt khiến cô không ngờ tới. Cô không biết là do mình quá nhạy cảm hay là do âm nhạc của Nam Khánh quá cuốn hút. Cô chỉ biết là chuyến đi này mình đến không uổng phí.

Tiết mục cuối cùng là khúc ‘Mưa trước mái hiên’.

Tuy giai điệu quen thuộc, nhưng lần này hoàn toàn khác với khi cô nghe được tại nhà Nam Khánh ở Hội An. Tác phẩm được biên mới lại, không chỉ tăng thêm nhạc đệm bởi các loại nhạc cụ khác nhau, thậm chí còn kết hợp với yếu tố nhạc jazz. Cơn mưa trong lần diễn tấu này không còn là cơn mưa lạnh lẽo cô tịch, mà giống như một hồi vui đùa giữa trời và đất vậy. Rồi cuối cùng, sau tất cả, qua cơn mưa trời lại sáng.

Sau màn biểu diễn, Nam Khánh đã có một bài phát biểu dài bằng tiếng Việt. Tiếng vỗ tay như sấm dậy, Nam Khánh hướng về vị trí Giang Hoài đang ngồi dưới khán đài làm một thủ thế, một nhân viên đã giúp anh bước xuống sân khấu, đi đến và dừng lại trước xe lăn của Giang Hoài, anh nói: “Giang Hoài, không thương lượng trước với anh là lỗi của tôi, nhưng tôi thực sự muốn mọi người biết rằng tác giả sáng tác khúc nhạc ‘Mưa trước mái hiên’ là anh. Vì vậy, tôi muốn mời anh lên sân khấu, được không?”

Đôi môi Giang Hoài run run: “Tôi? Dáng vẻ này của tôi…”

“Một tiếng bốn mươi phút.” Nam Khánh nhẹ nhàng nói: “Tôi đã biểu diễn trên sân khấu đó trong suốt một tiếng bốn mươi phút. Anh có cảm thấy một người mù đứng trên sân khấu biểu diễn sẽ rất mất mặt không? Huống chi, lần đầu tiên đứng trên sân khấu diễn tấu, tôi đã là một người khuyếm khuyết rồi. Giang Hoài, trong hội trường này, tất cả mọi người đều công nhận âm nhạc của anh.”

“Đi đi, Giang Hoài.”  “Nam Khánh nói đúng đấy.” Minh Lam và Thời Vi cùng thuyết phục anh.

Cuối cùng Giang Hoài cũng gật đầu.

Anh cũng từng là trung tâm của sân khấu, nhưng đã bao nhiêu năm rồi, anh không hề bước vào bất kỳ phòng hòa nhạc nào. Đừng nói là nghệ sĩ biểu diễn, ngay cả vai trò là khán giả anh cũng không muốn làm.

Tiếng vỗ tay vang dội như thủy triều dâng, những nụ cười hài lòng và kính ngưỡng bên dưới đều dành cho anh sao?

Có rất nhiều khán giả tặng hoa. Ngoài Nam Khánh và các thành viên khác của đoàn nhạc ra, anh cũng nhận được hoa.Những đoá hoa đầy màu sắc phủ lên đôi chân đã chết lặng không còn cảm giác của anh. Vẫn cứ tươi đẹp và động lòng người như thế.

Không biết lấy can đảm từ đâu, anh dùng hai tay nắm chặt bó hoa, cố nâng lên cao, hơi hơi lay động cánh tay, mỉm cười vẫy hoa với khán giả.

Sau khi buổi hòa nhạc kết thúc, Nam Khánh không về thẳng hậu đài để thay quần áo, mà đi cùng với Minh Lam, hộ tống xe lăn của Giang Hoài xuống khán đài.

“Nam Khánh, cám ơn cậu đã tạo cơ hội cho tôi.” Giang Hoài nói. “Đã cho tôi nhớ lại, chính mình đã từng là một nghệ sĩ.”

Nam Khánh nói: “Có lẽ một ngày nào đó, anh sẽ phát hiện, anh luyến tiếc hai chữ ‘đã từng’ kia.”

Giang Hoài không trả lời. Minh Lam sợ rằng anh sẽ buồn nên cố tình ngắt lời: “À, Nam Khánh, buổi biểu diễn lần này thành công như vậy, chắc sẽ có một bữa tiệc mừng công hoành tráng đang chờ anh đúng không?”

Nam Khánh sững người một lúc, mí mắt khẽ rủ xuống, trông như anh đang không vui về điều gì đó. Cuối cùng, anh thả lỏng mày, dường như còn hơi mỉm cười, nói: “Tiệc mừng công này, không nên do tự mình sắp xếp đấy chứ?”

Minh Lam bối rối, không hiểu ý anh lắm.

“Cô nghĩ buổi biểu diễn của tôi hôm nay xứng đáng có một bữa tiệc mừng không?” Anh hỏi lại, nụ cười mang theo cảm giác không tốt lắm.

“Đáng chứ.” Minh Lam mở to mắt trả lời nghiêm túc.

“Nhưng thật ra không có ai chuẩn bị trước cả… Hay cô tổ chức cho tôi một bữa tiệc nhỏ nhé?”

“...”

Đôi mắt Minh Lam trợn to hơn nữa: Hả! Choáng váng!

“Yêu cầu của tôi có làm khó xử sao?” Nam Khánh nhắm mắt lại. “Vậy thì quên đi.”

Không biết tại sao, Minh Lam luôn cảm thấy trong giọng nói của anh dường như không thể hiện sự thất vọng, đúng ra lại có một chút thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng câu nói ‘Quên đi’ của anh khiến Minh Lam có một cảm giác ngược lại: Cô không cảm thấy mình thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại... có chút thất vọng không thể diễn tả thành lời. Cô mím môi, thốt lên: “Ừm, tôi sẽ tổ chức cho anh!”

Cô không thấy Giang Hoài và Thời Vi cùng quay sang nhìn nhau. Tiếp đó Giang Hoài nói: “Nam Khánh, Minh Lam, tôi thấy không khoẻ lắm, đã ra ngoài một lúc lâu rồi, tôi muốn cùng Thời Vi vể trước, hai người cứ đi chơi vui vẻ nhé!”

Minh Lam hối hận vì sự bất cẩn của mình, cô không để ý đến tình trạng sức khoẻ của Giang Hoài mà đã đồng ý với lời đề nghị như trò đùa của Nam Khánh. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt vui vẻ của Nam Khánh khi nghe thấy mình đồng ý tổ chức tiệc mừng cho anh, cô quyết định không đổi ý nữa.

“Minh Lam.” Nam Khánh đưa tay về phía cô đang đứng, lần sờ một lúc, sau khi chạm đến cổ tay cô, anh tự nhiên nắm lấy rồi vui vẻ nói với Giang Hoài: “Hôm nay cho tôi mượn cô Minh Lam nhé, nhất định tôi sẽ đưa cô ấy về nhà an toàn.”

Tác giả có lời muốn nói: Mọi người, chờ lâu rồi!

Chương 25: Tức giận

Editor: Mèo ™

Nơi đây khá gần trung tâm thành phố và cũng là bãi biển đẹp nhất Đà Nẵng. Mùa mưa đã qua, mùa hè mát mẻ đang đến. Lúc này hầu hết mọi người không xuống biển tắm mà sẽ đến những nhà hàng ven biển vừa dùng bữa vừa ngắm cảnh, hoặc thong thả tản bộ trên bãi biển không mục đích. Một bên con đường ven biển tập hợp những nhà hàng và quán cà phê được trang trí đẹp mắt, bên kia con đường là những dãy hàng quán bán đồ hải sản ồn ào nhộn nhịp. Tài xế taxi uể oải nằm trong xe, khi thấy có khách du lịch đi ngang qua sẽ gọi to chào mời đi xe. Người bán trái cây đội nón lá đạp xe đạp chầm chậm trên đường, đi xuyên qua dòng người đông đúc, rao to chào mời mọi người mua trái cây.

Xe của Nam Khánh dừng trước một nhà hàng tên là ‘4U’, A Dũng giúp anh ra khỏi xe. Nam Khánh nói gì đó với A Dũng, cậu ấy quay sang mỉm cười với Minh Lam kèm theo ánh mắt ‘tiếp theo xin làm phiền cô’ sau đó quay lại trong xe. Minh Lam tự giác tiến đến giúp Nam Khánh, hai người cùng tiến vào nhà hàng.

Dường như Nam Khánh không hài lòng với vị trí ngồi ban đầu mà nhân viên phục vụ dẫn họ đến, anh dùng tiếng Việt nói gì đó với nhân viên phục vụ, cậu ấy gật đầu và đưa hai người đến chỗ ngồi trên sân thượng. Nơi này có view nhìn ra biển, tuy trời đã tối, nhưng vẫn có thể nhìn thấy khá rõ bức tượng Quán Thế Âm Bồ Tát cao mấy chục mét trên bán đảo Sơn Trà từ phía xa xa.

“Các món ăn ở đây ngon không?” Sau khi ngồi xuống, Minh Lam nhận thực đơn, cô vừa lật xem vừa thuận miệng hỏi Nam Khánh.

“Không đặc biệt lắm.” Anh nói. “Nhưng ít nhất không đến nỗi dở. Hơn nữa, tôi nghe nói phong cảnh khá đẹp. Cô thấy thế nào?”

“Rất đẹp.” Cô có chút cảm động. “Anh đã đến bán đảo Sơn Trà chưa?”

“Đã từng đến. Lúc còn nhỏ tôi đi cùng mẹ đến chùa Linh Ứng thắp hương. Đã nhiều năm rồi. Còn cô thì sao? Đã đến đó chưa?”

Minh Lam đáp: “Vẫn chưa.”

Nam Khánh nói: “Hôm nào đó tôi sẽ dẫn cô đi.” Nói xong anh cười lắc đầu. “Hoặc nên nói, cô dẫn tôi đi mới đúng.”

Cô không khỏi thở dài: “Đến Đà Nẵng lâu như vậy, đều nhờ anh tôi mới may mắn được thấy những phong cảnh đẹp như thế này.”

Đến phố cổ Hội An là vì anh; ngắm mặt trời mọc trên bãi biển gần khách sạn Nguyệt Hà là nhờ anh; đến bãi biển Mĩ Khê dùng cơm là do anh; đến bán đảo Sơn Trà cũng là lời mời của anh. Đôi mắt của Nam Khánh không nhìn thấy, nhưng sự xuất hiện của anh đã cho cô cơ hội được thưởng thức những phong cảnh đẹp nhất. Anh giống như một lối thoát trong đường hầm tăm tối, một tia sáng chiếu rọi soi đường dẫn lối cho cô.

Cô nhìn anh, lại thấy vẻ mặt anh có chút do dự và cân nhắc.

Nam Khánh nói: “Minh Lam, lời cô vừa nói lúc nãy, tôi cũng đang định nói.”

Ánh mắt anh vô hồn, đôi đồng tử đen nhánh không có tiêu cự, nhưng Minh Lam lại vô thức bối rối tránh né ánh mắt anh. Đồng thời, cô chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập dồn dập, trong đầu trống rỗng không suy nghĩ được gì.

Nam Khánh bình thản nói tiếp như không có chuyện gì xảy ra: “Gọi món thôi.”

“Anh... chọn đi.” Cô đẩy thực đơn cho anh.

Anh bật cười: “Trên thực đơn không có chữ nổi.”

“À.” Cô mở thực đơn ra, nhưng cả một lúc lâu cũng không đọc vào một chữ nào.

Nam Khánh gọi nhân viện phục vụ, anh gọi món trực tiếp bằng tiếng Việt.

“Đúng rồi, cô định khi nào sẽ tiếp tục học đàn?” Nam Khánh hỏi.

“Khi nào cũng được.” Cô đáp. “Nhưng tôi phải xin phép Giang Hoài đã, dù sao tôi cũng là hộ lý của anh ấy. Đương nhiên, còn có… thời gian của anh nữa.”

“Quả nhiên là một hộ lý tận tâm, ngoài suy nghĩ cho Giang Hoài, cô còn nghĩ đến thời gian của tôi, tôi thật vui mừng.” Giọng anh không nghe ra là đang đùa vui hay đang chế giễu, nhưng sau chốc lát, giọng anh đã dịu xuống. “Ngày kia được không? Ngày kia cô có thể đến Hội An không?”

Minh Lam đáp: “Được chứ, vừa hay mấy ngày gần đây tôi cũng muốn đến Hội An để mua ít đồ.”

“Hửm?” Anh nghi hoặc hỏi. “Chuyện gì khiến cô để tâm đến thế?”

“Sinh nhật của Giang Hoài đó.” Trong giọng nói cô xen lẫn cả sự mong đợi. “Anh ấy không thích tổ chức tiệc sinh nhật, nên chúng tôi sẽ không làm, nhưng dù sao cũng là sinh nhật của anh ấy, tôi muốn đặt may hai bộ quần áo mặc ở nhà tặng Giang Hoài. Anh ấy không thích mặc vải sáng màu, vậy tôi sẽ chọn vải màu tối cho anh ấy, một bộ vải lụa một bộ vải cotton. Bây giờ thời tiết đã mát mẻ hơn, có thể chọn chất liệu vải dày một chút. Anh xem được không? Tôi cảm thấy, năm nay anh ấy khác với những năm trước, có lẽ từ bây giờ anh ấy thực sự có thể bắt đầu một cuộc sống mới rồi. Tôi cũng không có ý tưởng nào hay.”
Vẻ mặt Nam Khánh như đang kềm nén điều gì đó, nhưng giọng anh vẫn bình thản như thường: “Sinh nhật anh ấy là khi nào?”

“Ngày 2 tháng 11.” Cô nói, thậm chí không nhận ra sự kỳ lạ của anh.

“Tôi có thể đến không?”

“Tất nhiên rồi...” Sau câu trả lời đầy dứt khoác, cô lại thỏ thẻ thêm vào một câu. “Tôi là đang đồng ý thay anh ấy, tôi nghĩ… Nếu anh có thể đến, anh ấy hẳn sẽ rất vui.”

Nam Khánh nói: “Cô vừa nói muốn đi đặt may quần áo cho anh ấy à?”

“Ừm.” Cô khẽ nhướn mày, cười nhẹ. “Nhắc đến mới nhớ, lần đầu tiên tôi gặp anh là ở một tiệm may đấy.”

Anh thở dài: “Lúc đó tôi lại không thấy được cô.”

Cái thở dài của anh làm tâm trạng phấn khởi ban đầu của cô tụt dần, cô không kềm được lên tiếng an ủi anh. “Nhưng chúng ta vẫn gặp nhau ở trên cầu mà.”

Nam Khánh cười: “Nên gặp, thì sớm hay muộn cũng sẽ gặp nhau thôi.”

Câu nói của anh làm trái tim cô khẽ động, giống như ai đó khẩy dây đàn một cái, rồi đột ngột dừng lại.

Cô nâng ly lên, muốn che giấu tâm trạng kì lạ của mình. “Nam Khánh, chúc mừng buổi nhạc hội của anh thành công tốt đẹp.”

Nam Khánh cẩn thận đưa tay ra lần sờ, sau khi chạm đến ly rượu, anh cầm lấy giơ lên: “Cảm ơn vì đã đi ăn tối cùng tôi.”

“Không phải đi cùng.” Cô cười. “Tôi đã hứa sẽ tổ chức tiệc mừng cho anh, đương nhiên, bữa tối nay tôi mời.” Cô đứng dậy, giơ ly rượu về phía trước để cụng ly với anh.

“Tiền lương của cô hẳn là rất cao?” Trên mặt anh lộ ra nụ cười vui vẻ.

Cô đặt ly rượu xuống, vươn tay gấp một ít thức ăn vào chiếc dĩa đặt trước mặt anh. “Chắc cũng khá ổn. Người bạn Giang Hoài của anh không phải một ông chủ thích trừ lương nhân viên.”
“Nếu chỉ vì lương cao, không đủ để cô ở bên cạnh anh ấy lâu đến vậy.” Anh nói đầy ẩn ý.

Minh Lam suy nghĩ một lúc: “Cuối cùng rồi tôi cũng sẽ rời đi.”

Trên mặt anh hiện lên vẻ khó thể tin và một ít chờ mong. “Thật à?”

“Tôi nghĩ không bao lâu sau anh ấy sẽ kết hôn với Thời Vi. Lúc đó, anh ấy không còn cần tôi nữa.”

“Việc anh ấy kết hôn và việc anh ấy cần một hộ lý chăm sóc cuộc sống hàng ngày thì liên quan gì nhau?” Anh cười cười nói. “Dù là vợ thì cũng không thể hoàn toàn thay thế được công việc của hộ lý. Minh Lam, hay là nói, chính cô mới có vấn đề, cô không phân rõ tình cảm và công việc của mình, mà lẫn lộn chúng lại với nhau?”

“Anh… Anh đang chất vấn tôi sao?” Cô lúng túng hỏi lại. “Anh đã nhận ra điều gì? Anh biết được chuyện gì rồi? Anh thấy tôi thật đáng khinh, đúng không?”

Anh nhấn mạnh từng chữ: “Tôi chỉ thấy đau lòng cho cô.”

Nhìn vẻ mặt tràn ngập dịu dàng của anh, giọng Minh Lam nghẹn ngào run run: “Nam Khánh, tôi thích Giang Hoài.”

“……Anh ấy có biết không?” Giọng anh còn run hơn cả cô.

“……Biết.”

Nam Khánh nâng ly rượu lên uống một ngụm, hít một hơi thật sâu, sau đó chỉ vào chỗ trống bên cạnh và bảo: “Đến đây, ngồi cạnh tôi.”

Cô do dự một lúc, cuối cùng cũng bước qua, ngồi xuống.

“Anh ấy cũng thích cô sao?” Giọng anh hơi cay đắng.

Cô lắc đầu: “Còn nhớ câu chuyện mà tôi từng kể anh nghe không? Câu chuyện đó có liên quan đến anh ấy. Vậy anh nghĩ xem, sao anh ấy có thể thích tôi được chứ? Anh ấy không ghét tôi đã là may mắn lắm rồi.” Tay cô vô thức chạm vào bàn tay anh đang đặt trên chân.

Hầu kết anh trượt lên xuống, đột nhiên anh trở tay nắm chặt lấy tay cô, kéo cô vào lồng ngực mình.

Không có bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý nào, cô bị hai cánh tay anh giữ chặt, bên tai cảm nhận được hơi thở và thân nhiệt cơ thể của một chàng trai tỏa ra xuyên qua chiếc áo mỏng. Điều này khiến bản năng cô cảm thấy nguy hiểm, cô bắt đầu chống cự, nhưng đối phương không có ý định nới lỏng tay.

“Nam Khánh! Buông tôi ra!” Trong giọng nói cô xen lẫn một chút tức giận và nài nỉ.

“Nếu bây giờ người ôm cô là anh ấy, tôi nghĩ, cô nhất định sẽ không phản ứng như thế này, đúng chứ?” Giọng anh chất chứa đau lòng, vẻ mặt lại rất lạnh lùng. “Nhưng anh ấy có thể sao? Chắc có lẽ cô chưa từng được ôm như thế này đâu nhỉ?”

“Anh biết rõ tình trạng cơ thể của anh ấy, anh thế này là đang chế giễu anh ấy!” Minh Lam thừa dịp anh đang thất thần, lách người tránh ra, nhanh chóng rời khỏi chỗ ngồi.

Nam Khánh đập tay xuống bàn, anh đứng bật dậy, chiếc ghế bị đẩy về phía sau. Anh lên tiếng, giọng nói không lớn, nhưng từng chữ từng chữ rất rõ ràng và nghiêm túc: “Tôi đang giúp cô nhận ra sự thật: Nếu một người nào đó thật sự yêu cô, đừng nói người đã tổn thương anh ấy là cha cô, cho dù là chính bản thân cô, thì anh ấy cũng sẽ không mảy may để tâm! Ngay cả muốn trách cô, thì cũng sẽ vì yêu cô mà tha thứ tất cả! Về phần cơ thể tàn tật, càng không thể trở thành lí do để cự tuyệt, chỉ cần anh ấy muốn, thì vẫn còn có nhiều cách khác để ôm mà.”

Lời nói của anh kích thích dây thần kinh nhạy cảm mỏng manh của cô, cô không thể không đáp trả: “Anh nói không sai, có nhiều cách để ôm, cảm ơn vì đã cho tôi trải nghiệm một trong số đó! Hóa ra cách ôm của người mù đều thô lỗ như anh Nam Khánh đây!”

Lồng ngực anh phập phồng lên xuống, đôi đồng tử không tiêu cự vô thức xoay chuyển. Cô biết anh rất shock, đang định lên tiếng xin lỗi làm dịu tình hình, nhưng lại bị anh ngắt lời trước: “Cô nói đúng! Một người mù thô lỗ như tôi không xứng dùng bữa cùng một người thông minh nhanh mồm nhanh miệng tai thính mắt tinh như cô.”  

Minh Lam tức giận cầm lấy túi xách của mình. “Anh Nam Khánh, tôi sẽ thanh toán bữa ăn tại quầy thu ngân, bây giờ tôi phải đi rồi! Tạm biệt!”

Tác giả có lời muốn nói: Chương này là bước ngoặt trong mối quan hệ giữa hai người, vì vậy có lẽ chương sau sẽ ra lâu hơn một chút. Xin thông cảm~!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau