MƯỢN CHỒNG - TRẦN PHAN TRÚC GIANG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Mượn chồng - trần phan trúc giang - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Tôi nằm thêm 3 ngày thì được xuất viện, cả mấy ngày ở viện tôi chẳng ngủ được trong đầu cứ luôn nghĩ đến những chuyện ngày hôm ấy... Sao số tôi lại khổ đến những thế chứ.. Mang thai khỏe mạnh, đến cuối cùng lại sinh ra không sống được.. Tôi chẳng thể nói lên được rằng cái số tôi là như thế nào?

Lòng tôi quặng thắt lại, nhớ đến đứa con thơ dại nước mắt cứ thay nhau lăn dài trên má. Ngực căng tức vì sữa về, tôi lại mệt mỏi vật lộn vì sữa chảy ướt áo.. Buồn cười, con thì không còn nữa, sữa về nhiều để mà làm gì cơ chứ?

Những ngày ở viện chỉ có mẹ ruột tôi là thức chăm tôi hết ngày hết đêm. Viễn đến khi sáng, đến tối khuya vào ngủ rồi về. Giữa tôi và anh ấy không còn như xưa nữa, vào thăm tôi anh hỏi qua loa mấy câu rồi lại đi hoặc là ngủ. Tôi cũng không buồn nói lại hoặc hỏi han gì, tôi còn yêu anh nhiều lắm nhưng sự tin tưởng đã chẳng còn như xưa.. Kể từ cái hôm ấy, cái hôm mà chị Mỹ đến kể cho tôi nghe việc Viễn đi gặp bà thầy bói thì tôi gần như chẳng thể tin anh được nữa và hình như anh cũng thế. Anh không chiều chuộng hỏi han tôi như trước, tôi cũng không còn nhiệt tình với anh...Giữa vợ chồng tôi sinh ra khoảng cách chẳng biết từ khi nào... Còn yêu nhưng hình như chẳng còn thương nữa..

Có đôi khi chỉ cần một chút không tin yêu nhau thì ta có thể lạc mất nhau cả đời!

Sáng hôm nay tôi được xuất viện, chỉ có bố chồng tôi đến đón, Viễn thì đi làm từ sớm anh nói hôm nay có cuộc họp quan trọng..Tôi cũng không nói gì chỉ bảo anh tối nhớ về sớm.

Bố chồng tôi đem xe đến đón, xe vừa vào đến cổng tôi đã nghe oang oang tiếng ai đó rất lớn. Xe dừng, tôi được mẹ tôi đỡ xuống, chưa bước được mấy bước thì từ xa một người đàn bà ăn mặc kì lạ chạy ào đến hắt một thay nước lạnh vào người. Chưa hết bà ta còn đọc chú gì đó không nghe được rõ lời, vừa đọc vừa dùng roi mây quất liên tục vào người tôi..

Giữa cái lạnh của tiết trời gần Tết, một thau nước lạnh dội vào người làm tay chân tôi gần như tê cứng. Tôi vì hốt hoảng vội lui về sau, không may vấp phải thành xa ngã nhào vào trong xe. Bà thầy được nước tiến đến quất tới tấp vào người tôi, vừa quất bà ấy vừa hét:

- Mày biết sợ rồi sao? Ma quỷ mau trục ra hết, mau trục ra hết...

Tôi đau đớn vì bị roi mây quất vào người, chỉ biết ôm lấy mặt gào lên:

- Đừng mà đừng mà... Tôi không phải ma quỷ, không phải ma quỷ..

Bà thầy cười ha hả:

- Im đi, im miệng. Cãi với tao hả, ra mau..

Bà vừa nói vừa hớp một ngụm nước xong lại phun hết vào mặt tôi, bà ta quay về sau nói với mẹ chồng tôi:

- Nữ thấy nó chối chưa?

Mẹ chồng tôi hình như tin lắm tôi nghe tiếng bà vâng dạ:

- Dạ thầy, thầy giúp giùm con, giúp giùm con..

Tiếp theo đó là dây roi may quất vào người vào mặt tôi, mẹ ruột tôi chưa kịp hiểu gì cũng bị quất trúng. Tôi một phần vì đau một phần lại do sức yếu nên chẳng thể chống đỡ được.

Từng nhát roi mây rơi vào người, may rằng tôi mặc khá dày nên cũng không đến nỗi nào, chỉ thấy thương cho mẹ ruột tôi vì bảo vệ ôm lấy tôi mà bị quất rất mạnh vào lưng. Tôi khi ấy chỉ biết khóc thét:

- Đừng mà, đánh trúng mẹ tôi rồi. Dừng lại, dừng lại đi..

Tiếng bà thầy càng mạnh bạo hơn nữa:

- Im miệng, đánh chết mày, con quỷ phá người.

Bà ta quay ra sau nói với mẹ chồng tôi:

- Nữ thấy chưa, nó gian lắm, còn dám đem bà này ra đỡ.

Mẹ chồng tôi:

- Vâng, thầy giúp dùm, giúp dùm..

Bà thầy vẫn ngoan cường vừa dùng dây quất, vừa nhổ nước lạnh vào người tôi và mẹ tôi. Phải đến khi bố chồng tôi chạy qua đỡ cho thì bà ta mới dừng lại.

Ông đỡ mẹ con tôi đứng dậy, lo lắng hỏi han một lúc, thấy cũng không đến nỗi tệ, ông mới quay sang mẹ chồng tôi mắng:

- Bà làm cái gì vậy, ở đâu rước đồ điên đồ khùng này về nhà?

Mẹ chồng tôi cãi lại ngay:

- Cái gì đồ điên đồ khùng, thầy nói nhà mình có quỷ ám, nó ám vào người con Giao, bây giờ một phải đuổi đi, hai là cưới vợ 2 cho thằng Viễn mới mong trục được cái vong quỷ đó đi. Tôi đã nói với ông rồi, con Giao số nó nặng lắm, sát tử thôi bây giờ sát phu luôn rồi.

Tôi nghe từng lời mẹ chồng tôi nói mà cơ thể muốn run lên bần bật..Tôi sát phu sát tử, nghe buồn cười quá..

Bố chồng tôi quát:

- Bà nay sao vậy, con nó chưa đủ khổ hay sao? Ai nói cho bà mấy cái linh tinh này, ma quỷ gì, tôi không nghĩ bà nay lại mê tín kì cục như vậy. Kêu đi, kêu đi mau lên, đừng làm chuyện cho thiên hạ cười chê.

Mẹ chồng tôi hậm hực:

- Ông nghe con Giao nói bậy bạ phải không, tôi nói rồi ông không nghe, sau có chuyện gì ông đừng trách tôi.

Nói rồi bà quay sang tôi, ánh mắt khó chịu:

- Về rồi vào đi..

Tôi nhìn bà, bao nhiêu yêu thương trước kia giờ đây gần như đã tan đi hết. Cố hết sức đi từng bước vào trong nhà, vừa vào đến cửa chưa kịp bước chân vào trong đã thấy chị Mỹ ôm một chậu than đi ra ngoài. Nhìn thấy tôi, chị có chút ái ngại, sau lại quay sang mẹ chồng tôi, hỏi nhẹ:

- Mẹ, thau than này....

Mẹ chồng tôi nghe đến thau than, mắt bà sáng rỡ lên, bà chạy nhanh đến chỗ tôi, giành thau than từ tay chị Mỹ đặt xuống đất ngay trước cửa, giọng bà dõng dạc:

- Mày bước qua thau than này đi rồi vô nhà.

Tôi nhìn bà lại nhìn thau than đang cháy dưới đất, hốc mắt cay xè...Tôi là con dâu của bà, là người từng sinh cho bà 2 đứa cháu ấy thế mà bà xem tôi như kẻ phạm tội..Haha bước qua thau than đồng, xua đuổi tà khí hay sao???

Mẹ ruột tôi không chấp nhận, bà bức xúc, nói:

- Chị, đây là thế nào? Con gái tôi đâu phải kẻ tù tội mà chị kêu nó bước qua thau than? Khi nãy tôi nhịn bây giờ thì không nhịn được nữa đâu.

Mẹ chồng tôi kênh kiệu:

- Không nhịn được thì thế nào, không nhịn được thì chị đem con gái chị đi về nuôi đi. Đã không biết đẻ còn không xui xẻo hay sao? Chị coi đi, con Mỹ chồng chết còn đẻ được mống con gái dễ thương vui cửa vui nhà. Còn này, đầy đủ quá mà không đẻ được thì coi lại đi.

Mẹ ruột tôi còn muốn nói nữa nhưng tôi ngăn lại, thôi dù sao cũng chỉ là chậu than thôi mà, có xá gì với những đau đớn mà tôi đang gánh chịu chứ. Hiện giờ tôi chỉ muốn vào nhà, tìm chỗ nằm xuống còn những chuyện khác tôi chẳng quan tâm nhiều nữa. Hơn nữa, tôi còn yêu Viễn, yêu chồng tôi nhiều lắm... Không thể vì một chuyện nhỏ này mà bỏ đi được...

Tôi nắm tay mẹ ruột, nói với bà:

- Thôi không sao mẹ, để con bước qua dù sao cũng tốt mà.

Mẹ ruột tôi hốc mắt ửng hồng chắc bà xót lắm.. xót xa cho đứa con gái ngu ngốc của bà...
Bước qua thau than nóng hổi, kể từ khi tôi chấp nhận bước vào thì cuộc đời tôi cũng như chậu than nhỏ ấy...Vừa đen vừa không thể tạo thành lửa lớn, chắc chỉ có thể le lói cháy mặc cho khi nào tàn thì tàn!

Mẹ chồng tôi bắt tôi nằm ở phòng dưới cùng trong hốc, phòng này trước kia là phòng kho. Giọng điệu bà như rất tốt:

- Giao, con mới sinh nằm trong đây cho ấm, hết tháng thì lên trên lầu. Được không con?

Ừ bà đã nói thế thì tôi từ chối kiểu gì được, mặc dù phòng không tốt, không điều hòa nhưng vẫn tốt hơn là không có chỗ nằm. Tôi đã chẳng thiết tha gì với mẹ chồng tôi nữa rồi, tôi thương Viễn nên chỉ muốn cố gắng vì anh ấy.

Tối hôm ấy Viễn về trễ, trên người anh nồng nặc mùi rượu, tôi nghe tiếng anh cười nói bên ngoài nhưng chờ mãi vẫn không thấy anh vào. Có chút không vui tôi với tay lấy điện thoại nhắn tin cho anh.

Tôi: - Anh không vào thăm em sao?

Viễn: - Anh mệt, anh ngủ đây!

Nhận được tin nhắn lòng tôi như thắt lại...đau đớn, mệt mỏi, tủi thân..Viễn trước kia nào có như thế, mỗi khi về nhà anh luôn tìm tôi đầu tiên, hôn tôi một cái vào má rồi mới đi tắm ăn cơm...Hay anh chê tôi dơ bẩn vì đang ở cữ? À chắc thế rồi, chắc là thế rồi..

Nước mắt chẳng biết từ đâu lại lăn dài trên má, nhìn thấy mẹ tôi lấy cơm bước vào tôi lại lau vội lau vàng. Bà thầy tôi khóc, không vui nói:

- Sao con lại khóc, vừa mới sinh con đừng khóc..

Tôi cố cười, nói:

- Đâu có mẹ, tại con vừa ngáp ngủ ấy mà. Con đói rồi, mẹ đưa con ăn đi.

Mẹ ruột tôi vẫn còn hậm hực, bà đặt mâm cơm xuống nệm:

- Giao, hay là về quê đi, mẹ chăm cho khi nào khỏe thì lên đây lại. Con xem, cơm cữ mà nhà chồng còn không cho đàng hoàng thì làm sao đây hả con?

Nhìn mâm cơm, hốc mắt tôi lại ửng đỏ..Một bát cơm, hai cái trứng gà ta, một chén mắm..Không rau, không thịt, không canh...

- Mẹ, chắc mẹ chồng con quên ấy mà.

Mẹ tôi bực lắm, bà vừa nói vừa thở hốc ra:

- Quên? Bà ta mua cho cháu gái bà tận 2 cái đùi gà ta thơm phức. Thấy mẹ vào lấy cơm, bà ấy bưng ra mâm cơm nhìn chán chết, mẹ thấy vẫn còn thịt còn rau nhưng bà ấy bảo để phần thằng Viễn. Không phải bây giờ đang mưa thì mẹ đã chẳng để con phải ăn uống khô khan như thế này.

Nói rồi bà ngồi xuống kế bên, nước mắt lại rơi xuống:

- Giao, mẹ nuôi con tới lớn chỉ muốn con tốt lành.. Mẹ thiệt sự không chịu được khi con bị người ta thi dễ.. Thằng Viễn tệ quá, nó về đến nhà chỉ chơi với con bé Bối, một lần vào nhìn con sống chết ra sao cũng không. Để con ở lại một mình mẹ không yên tâm Giao ơi..

Tiếng bà khóc nấc nghẹn khiến lòng tôi tê dại, tôi ôm lấy bà, chỉ biết khóc không nói được câu nào.

Mãi một lát sau, tôi mới buông bà ra, cố gắng cười nói:

- Mẹ chắc do anh Viễn đi làm về mệt...mà mẹ không ở đây với con hết tháng sao?

Mẹ ruột tôi sụt sịt:

- Ừ dưới quê vụ mấy cậu con um sùm thưa kiện đủ thứ, mẹ hết tuần này phải về.. Hay con về dưới luôn đi, mẹ lo cho đàng hoàng.

Tôi nhìn bà, thật sự tôi không muốn bà về nhưng biết làm sao được, việc lớn quan trọng hơn.

- Giao, nhà chồng con bây giờ khác rồi không còn thương con nữa đâu..

Bà ái ngại nhìn tôi, vừa lau nước mắt vừa nói:

- Thằng Viễn...nó khác hẳn lúc trước rồi.. con..con còn thương nó không hả Giao?
Tôi còn thương Viễn không? Còn chứ, vợ chồng mà, tôi còn thương anh ấy nhiều lắm, thật sự nhiều lắm..

Tôi cười nhạt:

- Sao mẹ hỏi vậy, còn chứ sao không. Viễn là chồng con mà...

Mẹ tôi ấp úng:

- Nhưng mà.. mẹ thấy lạ lắm...

Tôi vội ngăn lời bà:

- Thôi không có gì đâu, mẹ lại nghĩ nhiều rồi. Thôi cuối tuần mẹ về, con tự lo được mà... Dù sao con cũng có con đâu..

Nói rồi tôi xúc cơm, cố gắng ăn thật ngon để mẹ tôi không thấy xót xa cho con gái.. Cơm thì khô, hột gà lạt lẽo... Bữa cơm này sao khó nuốt quá..

Sáng hôm sau Viễn xuống sớm, khi anh xuống tôi vẫn còn mơ màng ngủ.. Nhìn thấy anh tôi bật dậy, anh xoa xoa đầu tôi, cười nói:

- Em ngủ thêm đi, hôm qua anh say quá..

Trong mắt anh có cái gì đó lạ lắm, hình như là lo lắng lại có tia giống như là áy náy lo sợ..

Tôi nghĩ mình chắc lại nghĩ nhiều, vội cười cười xua đi suy nghĩ phức tạp trong đầu mình.

- Anh đi làm luôn hả?

Viễn giật mình, anh ngồi xuống, ôm lấy tôi, nhẹ nhàng nói:

- Ừ anh đi làm, chiều anh về sớm.. Em hôm qua đừng giận anh..

Tôi cười:

- Không, em ở cữ anh cũng không tiện vào mà.

Viễn không nói thêm gì, anh nhìn tôi một lúc lâu, sau lại đứng dậy rời đi..Không hôn tôi cũng không chào tạm biệt tôi đi làm giống như trước kia..

Nhìn bóng lưng anh khuất sau cánh cửa, tim tôi bỗng dưng lại nhói lên, cái cảm giác giống như mình sắp mất đi thứ gì đó.. Đau lắm, khó chịu lắm lại có chút không tin lại có chút mong chờ.. Mong chờ rằng là do bản thân mình nghĩ nhiều...

Hết tuần mẹ ruột tôi về quê, Viễn cũng đi công tác nước ngoài phải 2 tuần mới về.. Thời gian này chỉ có tôi và bố mẹ chồng cùng bé Bối ở nhà, chị Mỹ thì bay đi thăm người chú đang bệnh nặng không tiện đưa bé Bối theo, chắc phải một tuần mới về được.

Hằng ngày Viễn vẫn gọi về đều đặn, tối trước khia ngủ anh đều nhắn tin cho tôi, kêu tôi ngủ sớm để mau lấy lại sức. Tôi vui lắm thật sự vui nhiều lắm, tôi lại nghĩ trước kia do tôi nghĩ nhiều chứ thật ra Viễn vẫn như thế vẫn yêu tôi nhiều những thế mà.

Mẹ chồng tôi nói ra cũng không đến nỗi nào, bà vẫn cơm nước cho tôi, không ngon không mặn mà nhưng trong bữa vẫn có thịt... mặc dù chỉ toàn thịt mỡ..nhưng dù sao vẫn tốt hơn là chẳng có chút nào.

Vật lộn hết tháng, cuối cùng tôi cũng ra cữ sớm hơn bình thường. Vì như mẹ chồng tôi nói, tôi có con đâu mà ở cữ cho đúng ngày!

Tôi ra cữ, xin đi làm bình thường, Viễn khi ấy còn gần tuần mới về. Sáng đi làm sớm đến chiều muộn mới về, cuộc sống của tôi tẻ nhạt vô cùng. Cái lạnh ùa về, da thịt tôi hình như lại mỏng manh đi nhiều, chẳng thể nào khỏe khoắn như trước kia nữa.. Lạnh một chút đã chịu không nổi rồi!

Tôi dọn về phòng cũ trên tầng trên để ở, đợi thêm mấy hôm Viễn mới về. Đêm anh về, tôi và anh lại quấn quýt như trước kia...Chuyện vợ chồng chăn gối vẫn rất tốt chỉ là.. cố gắng thì cũng chẳng có kết quả gì!!

Được một tháng yên bình lại có biến cố xảy ra..

Chị Mỹ dạo gần đây rất hay hằn học với tôi, mà tôi cũng không mặn mà gì với chị chỉ là bé Bối dạo này cũng hay quấn lấy tôi nên con bé thường sang phòng vợ chồng tôi chơi. Vô tình chẳng biết thế nào, giấy tờ miếng đất lúc trước anh Vinh cho tôi con bé lại lôi ra được cầm chạy đi khắp nhà, mà tôi cũng không biết để lấy lại. Thế là chị Mỹ thấy được, chị làm rùm beng, bảo rằng tôi mòi tiền anh Vinh, lại còn đổ cho tôi ham tiền, ham của.

- Bố mẹ nhìn đi, miếng đất của vợ chồng con mua mà Giao nó lấy như của nó vậy đó. Tội anh Vinh quá mà, huhu...

Tiếng chị Mỹ gào khóc kể lể với bố mẹ chồng tôi, tôi khi ấy chẳng nói gì chỉ biết ngồi đó mà nhìn lên di ảnh của anh Vinh.. Tôi ước rằng ngày ấy tôi không mềm lòng khi nghe anh Vinh than khóc thì bây giờ sẽ chẳng có chuyện quái gì xảy ra.

Mẹ chồng tôi to tiếng:

- Giao tao không ngờ mày là loại người đó, mày độc thì độc một mình thôi sao còn ác vậy. Của cải của con tao, trời ơi...

Bố chồng tôi vẫn rất bình thường, ông quát:

- Im hết đi, có gì mà ồn ào. Con Giao nó chẳng phải nói của thằng Vinh cho hay sao, bà ồn ào cái gì?

Chị Mỹ giãy nãy:

- Bố, sao nói thế được, anh Vinh cho sao không nói con biết, sao lại lén lút, tụi con là vợ chồng mà...

Nhìn thấy chị Mỹ khóc, bé Bối cùng ùa khóc theo, mẹ con ôm nhau khóc thương nhiều lắm.. Tôi nhìn bé Bối khóc, gương mặt nó giống chị Mỹ như đút, thật sự rất giống.

Viễn từ cổng đi vào, nhìn thấy hỗn cảnh trong nhà. Mặt anh nhăn nhó, tiến đến hỏi tôi:

- Gì vậy em?

Tôi nhìn Viễn, chưa kịp trả lời đã nghe tiếng chị Mỹ oang oang:

- Giao nó mòi tiền anh Vinh của em đó Viễn ơi..

Sau đó lại là mẹ chồng tôi kể lể đủ thứ, lại còn có chỗ thêm khắt vào cho như thật.. Thật là hay mà!

Chẳng hiểu sao tôi lại thấy bình tĩnh đến như thế này, rõ ràng mọi mũi nhọn đang nhắm thẳng vào tôi mà.. Hay là do tôi tin Viễn, tin anh ấy sẽ hiểu cho tôi nên không thấy lo sợ?!

Viễn cầm giấy tờ đất nhăm nhúm dưới đất lên, gương mặt anh đổi màu, anh đi đến trước mặt tôi, nhìn tôi một lát. Trong ánh mắt anh có giận dữ, có mệt mỏi cũng có tia tàn ác..

Bỗng...

" Bốp, bốp ", mấy cái tát như trời giáng rơi xuống má tôi... cú đánh quá mạnh, tôi ngã nhào xuống đất, khóe môi cũng giật giật mà chảy máu..

- Em nói đi, em khốn nạn đến vậy hả Giao???

Chương 7

Bàn tay run run đặt trên má, tôi nhẹ nhàng lau đi dòng máu đang chảy từ khóemôi...Máu..màu đỏ đáng sợ quá!

- Viễn, mày điên rồi sao, chưa hỏi rõ ràng sao đánh con nhỏ?

Bố chồng tôi cuốn quýt đi đến đỡ tôi dậy, tôi nhìn ông, trong lòng thầm cảm kích ông thật nhiều..

- Con không sao đâu bố..

Tôi nhìn Viễn nhìn sâu vào mắt anh ấy, trong ánh mắt chẳng còn yêu thương mà trái lại chỉ toàn là hận ý.. Hận? Tôi làm gì nên nổi chứ?

Viễn ôm lấy hai vai tôi, anh hét:

- Trả lời cho tôi biết, tại sao cô lại đứng tên trên tờ giấy này? Tại sao hả?

Anh lay tôi thật mạnh khiến cơ thể tôi run rẩy theo, cái tát trên má vẫn còn đau lắm, thật sự đau lắm..

- Em không có, là anh Vinh tự đưa cho em..

Giọng chị Mỹ gắt gao:

- Cô im đi, chắc là do cô mòi anh ấy chứ đây là của vợ chồng tôi, tại sao anh ấy cho cô lại không nói tôi biết?

Tôi nhìn chị Mỹ, tôi ước gì bây giờ tôi có thể tát cho chị ta mấy phát vào mặt. Nhưng chưa kịp giải thích gì đã nghe Viễn quát to:

- Cô đi đi, tôi không muốn thấy mặt cô nữa, cô đi ngay, biến ngay ra khỏi nhà tôi.

Tôi hoảng sợ, tôi yêu Viễn, tôi còn yêu Viễn nhiều lắm, thật sự tôi không muốn rời xa anh ấy.. Tình nghĩa vợ chồng sao nói bỏ là có thể bỏ ngay được.

Tôi nắm tay Viễn, khóc đến nấc nghẹn:

- Viễn, không phải như anh nghĩ đâu, em không có đòi hỏi gì cả, em không có...

Chị Mỹ kế bên chạy đến trước bàn thờ anh Vinh, chị ta khóc lóc thê thảm, bé Bối cũng khóc theo..Cứ như tôi là người hại chết anh Vinh không bằng..

Mẹ chồng tôi nhìn thấy thế liền xồng xộc đến chỗ tôi, bà dùng hết sức tát vào má vào đầu tôi. Vừa đánh bà vừa mắng, mắng rất thậm tệ:

- Đồ thứ ma quỷ, rước mày vào nhà để mày hại con tao đến đường chết. Thứ ác ôn như mày thì làm sao có con được, đồ ác phụ, đồ ma quỷ đội lốt người. Biến đi, biến đi, tao lấy vợ khác cho con tao chứ nhất định không để mày tồn tại trong cái nhà này nữa.

Tôi ôm lấy đầu, nước mắt giàn giụa trên mặt:

- Không phải con, con không có mà mẹ.

Bà lại được dịp đánh càng hăng:

- Ma quỷ, mày là ma quỷ..

Tôi nhìn đến Viễn, anh ấy đứng ngay đó, an ủi chị Mỹ, ôm chị ấy vào lòng, ôm luôn cả bé Bối.. Chỉ có tôi vừa bị đánh vừa chịu đau đớn tủi nhục ê chề.. Không ai giúp đỡ, không ai thương yêu..

Bố chồng tôi nhịn không được, ông tiến đến can ngăn.

- Bà thôi đi, đánh nó đến nỗi này rồi thì ăn nói làm sao với gia đình chị sui?

Mẹ chồng tôi vênh váo lại định xông vào:

- À tôi xuống đến dưới quê con quỷ cái này, chửi cho cả họ nó nghe chứ ông tưởng tôi sợ cái ngưỡng đó à. Mẹ nó cũng là thứ ma quỷ đỉ điếm mới sinh ra thứ như nó..

Tôi nhìn bà, hai mắt nóng rực, tôi gào lên:

- Mẹ im đi, mẹ không được nói mẹ con như thế.

Mẹ chồng tôi lại được dịp, bà tru tréo khắp cả khu phố rằng tôi là đứa con dâu mất dạy, tôi là đứa độc ác, giết con bà, phá của cải nhà bà...

Hàng xóm được phen hóng hớt bu đầy trước cổng, tôi cứ thế mà được mọi người thay nhau chỉ trích dè bỉu, thậm chí họ còn hùa mẹ chồng tôi đánh tôi nữa cơ ấy..

Tôi lúc này chẳng còn quan tâm chi nhiều, tôi chỉ gắt gao nhìn về phía Viễn. Người đàn ông tôi yêu thương như mạng sống đang nâng niu ôm ấp người phụ nữ khác một cách công khai. Cái cách họ ôm nhau cứ như đã quen thuộc với nhau từ nào rồi.. Sau này nghĩ lại, lúc này tại sao tôi lại ngu đến thế?!

Đau lòng, mệt mỏi, tất cả trong tôi như sụp đổ. Những cái tát trên mặt cũng chẳng thấm vào đau so với vết thương nơi cõi lòng đang rỉ máu này.. Viễn nhìn tôi, ánh mắt anh xa lạ, chán ghét.

- Giao, cô đi đi. Tôi và cô cũng chẳng còn gì lưu luyến nữa, giữa tôi và cô chẳng có gì ràng buộc cả, cô đi đi..Hai tay tôi siết chặt, mắt trợn ngược như chẳng tin được vào tai mình. Tôi ngu ngốc chạy đến chỗ Viễn, ôm lấy tay anh ấy vẫn còn đang ôm lấy chị Mỹ, khóc lóc van xin anh ấy tha thứ cho tôi:

- Viễn đừng thế mà anh, chỉ là hiểu lầm thôi, em còn yêu anh nhiều lắm sao nói bỏ là bỏ được. Đừng mà anh, đừng làm như thế mà..

Viễn nhìn tôi, anh lạnh lùng hắc tay tôi ra, giọng nói lạnh lẽo đến đáng sợ:

- Tôi và cô hết rồi, cô mang thai 2 lần nhưng... Cộng thêm việc lần này tôi không thể nào chấp nhận được nữa. Cô đi đi, đi mau đi..

Tôi vẫn cố van xin anh ấy:

- Viễn cái đó là anh Vinh cho em chứ thật sự em không đòi, anh đừng như thế nữa, em hứa sẽ không bao giờ giấu anh chuyện gì nữa đâu. Đừng đối xử với em như thế, đừng anh..

Viễn vẫn kiên quyết lạnh lùng:

- Thôi, đừng nói nữa, tôi không tin loại đàn bà như cô nữa đâu. Giấy tờ trước mặt, nếu bé Bối không đem ra chơi thì cô định giấu tôi đến khi nào. Đến khi cô bán miếng đất đó đi và bỏ trốn luôn à? Tôi từng rất yêu thương cô nhưng cô nhìn lại mình đi, đàn bà độc đoán như cô thì làm sao mà đẻ được...

Đàn bà độc đoán...không đẻ được??? Tôi không tin, không tin những lời đó phát ra từ miệng của Viễn.. Chẳng phải mấy hôm trước anh còn yêu thương tôi, bảo rằng tôi đừng lo lắng nếu thật sự không thể có con thì anh tôi và anh sẽ xin con nuôi sao. Sao bây giờ anh lại nói thế?

Mẹ chồng tôi từ ngoài xông vào, bà lôi tôi ra ngoài, chửi rủa:

- Đi đi, thứ sát phu sát tử, con tao may mà nó tỉnh ngôi ra chứ không thì có ngày cũng vì mày mà chết. Đi ngay đi, biến khỏi nhà tao đi, biến đi.

Tôi khóc đến uất nghẹn, môi lưỡi khô đắng chẳng nói được lời nào.. Viễn vẫn lạnh lùng nhìn tôi, anh không bênh vực tôi ngược lại còn ra sức đuổi tôi đi cứ như tôi là thứ đàn bà ghê tởm đáng sợ.. Tình cảm vợ chồng nhiều năm không lẽ chỉ đến đó thôi sao, Viễn thật sự đã hết yêu tôi rồi sao?

Mẹ chồng tôi lôi tôi ra ngoài cổng, bà xua đuổi tôi như xua đuổi chó hoang chó dại ngoài đường. Uổng công cho bà một đời làm nhà giáo mà nay lại hành xử kém cỏi đến như vậy. Hết tình thì còn nghĩa, tôi sống với bà nào có tệ bạc gì đâu cơ chứ??

Tôi gào khóc xin Viễn tha thứ nhưng anh đã chẳng còn để ý đến tôi nữa rồi. Dưới cái lạnh như rút da rút thịt, tôi ăn mặc mỏng manh, chân không vớ không giày cứ thế ngồi ôm song cửa mà khóc... người dân đi qua đều nhìn tôi với con mắt ái ngại... chẳng ai dám đi đến hỏi han tôi lấy một lời..

Đến tôi khuya, bố chồng tôi mới ra mở cửa, ông cũng không mặn mà gì với tôi chắc ông tin là tôi đòi miếng đất đó..

Ông cho tôi vào nhà và bảo tôi rằng thu xếp đồ đạc rồi đi đâu một thời gian đi, ông cũng không bảo vệ tôi được nữa rồi..

Tôi đi nhẹ nhàng không tiếng động sau lưng ông, miệng lưỡi khô quằn vì mất nước.. Bước nhẹ nhàng lên trên phòng, tôi chỉ mong rằng có thể năn nỉ van xin Viễn cho tôi được ở lại.. Mưa dầm thấm lâu chắc hẳn anh ấy rồi cũng sẽ bỏ qua cho tôi..

Nhưng khi bước đến trước cửa phòng, bên trong căn phòng ấm áp của vợ chồng tôi lại truyền ra tiếng cười của một người phụ nữ...

Bàn tay tôi run run đặt trên chốt cửa nhưng rồi vẫn không đủ can đảm để đẩy vào.

Giọng cười này chẳng phải của chị Mỹ sao, bây giờ là mấy giờ rồi, không lẽ bé Bối còn qua đây chơi với Viễn???
Nhưng... sao tôi không nghe thấy giọng bé Bối??

- Viễn, anh bỏ Giao thật hả?

Tôi nghe được loáng thoáng nên cố áp tai vào nghe thật kỹ.

- Anh không biết, cô ấy là vợ anh...

- Nhưng giấy tờ đất kia thì sao, còn em thì sao, chúng ta cũng có con với nhau rồi mà...

Có con với nhau rồi??? Trời đất như sụp đổ, đây là gì đây? Là Viễn người chồng tôi yêu thương đang ôm ấp chị Mỹ sao???

Cả người căng cứng, chân tôi gần như đứng không vững nữa rồi... Làm sao đây, làm sao đây?

- Mỹ... cái thai để từ từ hãy nói với bố.. anh không muốn bố hiểu lầm..

- Em biết rồi nhưng còn con Giao anh phải dứt điểm ngay đi, nó không phải loại phụ nữ hiền lành như em đâu.. Mấy lần nó đánh bé Bối rồi, còn nữa trước kia lúc anh Vinh...chưa chết, em thấy anh ấy rầu rĩ suốt ngày chắc là do con nhỏ này đòi hỏi chứ không ai khác đâu..Anh không được tin nó, nếu không em ôm bé Bối và cả cái bầu này đi cho anh vừa lòng...

Tiếp sau đó là tiếng yêu thương dỗ dành nhau..Phút chốc tôi cảm thấy cả bầu trời như tối sầm lại... Hóa ra bao lâu nay, họ gian díu với nhau mà tôi đâu nào biết.. Rõ là rành rành ra thế kia, chỉ có tôi ngu ngốc luôn luôn tin tưởng vào Viễn..

Nếu như lúc trước tôi làm lớn chuyện con Mỹ hôn Viễn thì hôm nay làm sao xảy ra cớ sự gì?

Ngu ngộc đần độn, tôi đúng là thứ đàn bà ngu dốt mà.. Cái sừng dài chưa? Dài chưa?

Để hôm nay chính con Mỹ gài bẫy đưa tôi vào tròng..Tôi lại biến thành đứa độc ác gian xảo, còn nói lại huênh hoang có được chồng tôi?

Chó má nó, cuộc đời này sao lại khốn nạn với tôi như thế chứ?!

Hốc mắt cay xè, tôi ôm lấy cơ thể gầy gò đang run lên từng đợt quay đầu chạy thụt mạng ra ngoài... Giữa cái lạnh như rút da người, tôi không áo ấm không giày dép lao đi như một con thiêu thân ngu dại.. Nếu ngay lúc này có thể chết đi thì tôi cũng muốn mình chết ngay tức khắc.. Chết đi để không mang tiếng, chết đi để yên ổn tâm hồn..

" Ầm ", ngay từ xa một chiếc xa máy lao đến, tôi không chú ý đâm đầu vào ngay đầu xe..May sao xe máy chạy không quá nhanh, tôi chỉ ngã nhào ra đất, đầu đập nhẹ xuống đường...

Người đàn ông trên xe tiến xuống đỡ tôi dậy, bóng đèn đường bao trùm lên cơ thể người đàn ông, tôi phút chốc không nhìn rõ mặt anh ta nhưng qua giọng nói thì lại thấy rất ấm áp...

- Cô cô ơi, cô có sao không?

Đầu óc tôi mơ màng, tinh thần hỗn loạn, tôi rơi vào trạng thái bất tỉnh không còn biết gì nữa rồi!

Tỉnh dậy, mùi thuốc sát trùng lại mạnh mẽ xộc vào mũi tôi, đưa tay se se mắt, phía xa xa một người đàn ông đang nằm ngủ. Nhìn xung quanh thì ra đây là bệnh viện, tôi tại sao lại ở đây?

Cố nhớ lại mọi việc, tôi mới nhớ ra rằng tối qua tôi bị xe tông trúng nên bây giờ mới nằm ở đây. Còn người đàn ông kia là ai??

Nghe tiếng động, người đàn ông kia tỉnh dậy, anh ta nhìn tôi, cười nhạt nhẽo:

- Cô tỉnh dậy rồi sao, bác sĩ nói cô không vấn đề gì nhưng do cô khiếp đi nên tôi buộc phải ở lại canh giữ cho cô. Cô thấy thế nào rồi?

Tôi mệt mỏi nhìn anh ta, gương mặt người đàn ông khá điển trai, trông cũng rất tử tế. Đêm qua là do tôi chạy điên trên đường chứ nào do anh ta.

- Tôi không sao rồi, cảm ơn anh, anh về đi, tôi có thể tự về được rồi.

Người đàn ông có chút lo lắng nhìn tôi, anh ta dò hỏi:

- Nhà cô ở đâu tôi đưa cô về?

Tôi lắc đầu:

- Không cần đâu, cảm ơn anh rất nhiều...

Anh ta nhìn tôi một hồi, sau đó cũng thu xếp rời đi, trước khi đi anh ta gửi tôi một tấm danh thiếp bảo rằng có việc gì không ổn có thể gọi cho anh ta.

Tôi định không nhận nhưng dù sao cũng chỉ là một tấm danh thiếp thì cũng không mất mác gì. Cầm tấm danh thiếp trên tay tôi có chút không tin khi đọc vào dòng chữ trên đó: Hình - cảnh sát hình sự đội 1xx của thành phố...

Anh ta là cảnh sát sao???

Chương 8

Sau khi người đàn ông tên Hình đi khỏi, tôi vẫn chưa muốn xuất viện sớm, vì đằng nào tôi cũng không còn chỗ để đi.

Nằm trên giường bệnh, tôi nhớ đến đoạn nói chuyện hôm qua của Viễn và Mỹ, hốc mắt tôi bỗng dưng cay xè.

Đau đớn vô cùng, thân thể tôi gần như không thể chịu đựng được nữa. Tại sao chứ, tôi làm gì nên tội, tôi có sống ác với ai bao giờ đâu, sao ông Trời lại tuyệt đi đường sống của tôi như thế?

Con mất, chồng ngoại tình, bản thân lại mang tiếng ham tiền... Rốt cuộc còn những gì nữa mới để cho tôi bình yên đây?!

Nhắm mắt lại, tôi mệt mỏi thở dài, từ mi mắt hai bên chảy ra 2 dòng lệ trong suốt...Tôi khóc vì bản thân mình ngu ngốc, khóc vì sự bất lực của chính mình.

Nếu ngày ấy tôi cương quyết không đồng ý việc Viễn cho mượn t*ng trùng thì giờ đây mọi chuyện đâu đến nổi. Con tôi mất là do ý trời nhưng chồng tôi lừa dối tôi một phần cũng do chính bản thân của tôi. Đúng rồi, là do tôi mềm yếu, là do tôi quá lương thiện, quá hiền lành. Trên đời này không phải cứ lương thiện là nhận lại sự thiện lương..

Tay vô thức xoa xoa bụng, nơi từng có con của tôi và Viễn...Nước mắt lại chảy dài, chắc chúng trách tôi nhiều lắm.. Trách tôi sống không tốt, trách tôi sao để người khác chà đạp.. Tôi đã từng hứa sẽ sống thật tốt mà.. Tôi..lại tệ nữa rồi!

Lau đi nước mắt đang lấm lem trên mặt, tôi phải đi, phải đi thôi..Nơi đó đã chẳng còn giành cho tôi nữa rồi...

Giao ơi, đi thôi!!!

Đến trưa tôi tự mình xuất viện, trong túi không có tiền cũng không con điện thoại, may mà bệnh viện cũng gần nhà, tôi đi bộ tầm 10 phút là về đến.

Cửa ngoài không khóa, tôi mở cổng đi vào. Chưa đến phòng khách đã nghe tiếng cười nói vui vẻ từ ben trong truyền ra. Ghé mắt nhìn vào trong thấy Viễn, Mỹ, bé Bối, bố mẹ chồng tôi đang cùng nhau ăn trái cây xem chương trình truyền hình rất vui vẻ. Họ chẳng ai nhớ đến tôi, chẳng ai quan tâm tôi sống hay chết.. Họ, tàn nhẫn đến thế sao?

Nơi ngực trái đau nhói, tôi đưa tay xoa xoa một chút, lấy hết can đảm bước vào. Viễn là người đầu tiên nhìn thấy tôi, thấy tôi bước vào, mặt anh đay lại, ánh nhìn gắt gao như kiểu tôi là tội phạm không bằng.

- Cô về đây làm gì?

Tôi không nhìn anh nữa, quay sang bố chồng tôi chào một câu:

- Chào bố mẹ con vừa về.

Mẹ chồng tôi hắc hàm đay nghiến:

- Mày về đi làm gì nữa?

Tôi cũng chẳng thèm quan tâm đến bà, có chăng hiện giờ tôi vẫn là con dâu trên danh nghĩa, chào bà một tiếng cho có lệ vậy thôi. Tôi quay sang bố chồng, mạnh dạn lên tiếng:

- Bố, bố cho phép con ở lại đây thêm 1 tuần nữa con sẽ dọn ra, hiện giờ con không tìm được nhà để ở.

Mẹ chồng tôi đi nhanh đến lôi tôi ra đến cửa, vừa đi bà vừa chửi rủa:

- Mày đi đi, biến khỏi nhà tao ngay, biến đi đừng làm gì cháu tao sợ nữa..

Bàn tay bà dùng sức nắm lấy tay tôi lôi đi xềnh xệch, đau lắm, móng tay nhọn của bà bấm sâu vào da thịt tôi. Đau quá, tôi có chút lớn tiếng:

- Mẹ, đau quá, buông con ra.

Bốp, tiếng tát chát chúa vang lên, bên má trái của tôi đau rát một mảng. Tiếng con Mỹ vang lên:

- Giao, cái tát này là do cô tự làm tự chịu, tôi không ghét cô nhưng cô lấy tiền của anh Vinh, tôi không chấp nhận được.

Tôi nhìn cô ta, trong lòng nỗi hận dâng lên ngút ngàn..Ghê tởm, đồ đàn bà gian dối, xấu xa..cô ta diễn kịch hay quá, thật sự hay quá.. Nhất định có ngày tôi sẽ đánh trả lại..

Tôi không nói gì chỉ quay sang nhìn Viễn thật lâu, anh ta cũng nhìn lại tôi.. Yêu thương sâu đậm thề sống chết không phản bội nhau sao??? Đúng là lời hứa gió bay, tôi đã chẳng còn tin nữa rồi.. Tôi còn yêu anh, vẫn còn nhưng suốt đời này chắc tôi sẽ chẳng tha thứ được cho anh ta nữa.

Phản bội tôi để đi đến với chính chị dâu của mình, sao anh ta lại có thể làm ra loại chuyện như thế được chứ?

Viễn nhìn tôi, ánh mắt anh ta xa lạ đến đáng sợ.. Ngay lúc tôi định nói với anh ta thì bố chồng tôi lên tiếng.

- Bà buông con Giao ra.

Nói rồi ông nhìn tôi, trong mắt có muôn vàn tia không nỡ:

- Giao, con cứ ở đây đến khi nào tìm được chỗ ở, chuyện hai đứa bố sẽ không để đến tai mẹ con, con yên tâm. Còn chuyện của thằng Vinh, miếng đất đó bố sẽ trả tiền cho chị Mỹ con, xem như bố cho con để làm vốn. Con...dù sao cũng là con của bố mẹ mấy năm, không còn tình thì còn nghĩa... Bố không trách con, ai mà không có nỗi khổ riêng chứ.

Tôi nhìn ông, nước mắt lại trực trào rơi xuống.. Trước kia ông chưa bao giờ tỏ vẻ yêu thương tôi, nhưng qua những chuyện trước kia tôi mới biết được rằng ông là một người bố tốt.. Người khác máu thương tôi nhất bây giờ chắc chỉ có ông.

- Không được, tôi không đồng ý cho nó.

Mẹ chồng tôi gào lên liền bị bố chồng tôi mắng lại:

- Bà im đi, đàn bà đừng xen vào. Tôi vẫn chưa nói đến bà việc bà mời thầy bà vớ vẩn về nhà làm cả khu đồn không ra thể thống gì. Bà là nhà giáo là thành viên của Đảng, sao lại thiếu hiểu biết đến như thế hả?

Mẹ chồng tôi sợ bố chồng tôi lắm, thấy ông nóng giận bà cũng không cãi lại, đứng im thin thít gắt gao nhìn tôi chằm chằm.

Tôi không biết phải nói gì ngoài cảm ơn bố chồng tôi thật nhiều.

Suốt cả buổi Viễn vẫn không nói câu gì, cho đến khi tôi vào phòng trước kia tôi nằm ở cữ anh cũng không nói câu nào.

Nhưng không sao không nói càng tốt, tôi không muốn nghe anh nói bất cứ cái gì nữa rồi..

Ngồi thẫn thờ trong phòng một lát mới sực nhớ ra tôi không có đồ đạc cũng chưa tắm rửa gì cả. Đồ tôi vẫn còn trên phòng, nhưng bây giờ lên đó liệu có lại nghe những lời hôm qua không?Nhưng không lấy đồ thì hôm nay và ngày mai tôi mặc gì đây? Mua đồ khác thì tôi không có tiền vì tất cả đồ đạc đều ở trên phòng cả mà..

Thôi, trước hay sau gì cũng phải lên, tôi nghĩ một hồi sau đó mở cửa đi lên phòng. May sao Viễn không khóa cửa phòng, tôi gõ cửa mấy cái, bên trong truyền ra giọng nói của anh:

- Cô vào đi.

Anh ta biết tôi lên nên để cửa sẵn sao? Tốt thế!

Đi vào phòng, thấy anh ta đang ngồi làm việc, mắt đeo kính cận gương mặt vẫn thế vẫn khá đẹp chỉ là hiện giờ tôi cảm thấy rất ghê tởm..

- Tôi vào lấy đồ đạc của tôi, anh cứ làm đi, thu xếp xong tôi sẽ đi.

Viễn vẫn không nhìn tôi, anh ta trước sau vẫn cứ cắm cúi làm việc.

Thu dọn quần áo, điện thoại, tiền bạc, tôi thệ nệ vác va li to đùng đi ra ngoài. Đến cửa lại nghe tiếng Viễn gọi lại.

- Giao, sao cô làm thế, tôi có để cho cô thiếu thốn cái gì sao?

Tôi không nhìn anh ta nhưng bàn tay xách vali đã run run đến không nhịn được.

- Tôi không nói nhiều nữa, tôi nghĩ thông suốt rồi, anh không tin tôi, không ai tin tôi thì có nói gì cũng chẳng ai tin đâu. Anh nghĩ sao cũng được tôi không ý kiến gì cả..

Viễn kéo tôi lại, anh đá văng cái vali xuống đất, gương mặt giận dữ:

- Cô nói thế là ý gì, tôi trách oan cho cô sao?

Tôi cười nhạt, nhìn anh ta:

- Tôi đã nói tôi không muốn nói nữa, để tôi yên đi.

Viễn hình như rất tức giận, anh ta xô tôi ngã sang một bên, lại tiếp tục làm việc. Mà tôi cũng đã quá mệt mỏi rồi chẳng còn thiết tha nói chuyện giải thích gì nữa. Nếu như hôm qua khi mà tôi chưa biết anh ta và Mỹ gian díu chắc chắn bây giờ tôi sẽ ôm chân anh ta mà khóc lóc van xin. Nhưng bây giờ khác rồi, tôi ghét con người anh ta, ghét cả cái gia đình này..

Lúi cúi đứng dậy, tôi kéo chiếc va li ra ngoài. Khi ra đến cửa liền nghe tiếng Viễn ồ ồ kế bên.

- Cô đi rồi thì sau này đừng mong quay lại nữa.

Quay lại sao?? Chính anh đuổi tôi đi rồi bây giờ nói như kiểu tôi đòi rời đi???

Nhưng có nói gì cũng thế, tôi không muốn ở lại nữa, càng không muốn nhìn gương mặt giả tạo của anh ta và con Mỹ nữa.

Không nói gì tôi kéo vali đi xuống nhà, tắm rửa sạch sẽ, ra ngoài tìm cái gì đó lót bụng sau đó lên mạng tìm kiếm thông tin cho thuê phòng.

Hiện giờ tôi vẫn đang dạy ở trường gần nhà chồng, tôi định sẽ xin nghỉ để về quê mẹ tìm trường gần nhà xin vào làm. Rời xa nơi đây tôi mới có thể yên ổn mà sống tiếp được. Thành phố nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, đi một vòng liền có thể chạm mặt nhau ngay. Nhưng vẫn là chuyện để sau, bây giờ tôi chưa muốn cho mẹ tôi biết rằng tôi và Viễn ly thân.

Sáng ngày hôm sau tôi đi từ rất sớm, hôm nay xin nghỉ một hôm để đi tìm phòng. Ròng rã cả ngày vẫn chưa có phòng để thuê, có một nơi tương đối tốt, cách nhà chồng tôi cũng khá xa nhưng chủ nhà không hứa cho thuê vì còn hỏi lại xem người quen có sang thuê hay không. Thế là một ngày công cốc..

Tối khuya tôi mới về đến, một phần vì tôi cũng không muốn đụng mặt những người trong nhà.Sáng hôm sau tôi đến trường nhưng thật sự đáng sợ hiệu trưởng nhà trường yêu cầu cho tôi thôi việc ngay trong ngày. Lý do là vì cả khu phố đồn đoán rằng tôi ở nhà hay đánh đập bé Bối con chị Mỹ làm ảnh hưởng đến tư cách giáo viên mầm non của tôi???

Lúc nghe quyết định của hiệu trưởng mà tôi như chết sững, tôi ngay cả vỗ mông con bé còn chưa bao giờ dám nói gì đến việc đánh con bé chứ?

Hỏi hết lời tôi mới biết được rằng là do chính mẹ chồng tôi đi nói với hàng xóm, một truyền 2, 2 truyền 10... Tôi cứ thế bị vác cái danh vừa tham tiền vừa độc ác hành hung cháu gái chồng.

Thế gian này ai thâm hiểm như mẹ chồng của tôi cơ chứ? Bà ta không hiền, tôi biết nhưng đến mức ăn không nói có dựng chuyện hại tôi thì bây giờ tôi mới biết. Ấy thế mà trước kia tôi từng hãnh diện vì có mẹ chồng tâm lý luôn bênh vực mình, nghĩ lại tôi nên lấy tay vả vào mặt mình cho tỉnh táo ra mới được.

Hiệu trưởng có chút không tin nhưng vì phụ huynh ở trường yêu cầu bà không thể làm khác được. Tư cách giáo viên của tôi trong trường không ai là không biết, tôi yêu bọn trẻ rất nhiều. Có những khi bố mẹ mấy bé đón trễ vì làm tăng ca tôi vẫn vui vẻ trông giúp không lấy thêm phí nào còn giúp một vài phụ huynh đưa trước tiền học phí..Ấy thế mà họ chẳng nói giúp tôi một lời, nhìn bảng ký tên yêu cầu tôi thôi việc mà cả người tôi bần thần không thể nói được nên lời.

Công việc này trước sau gì tôi không đổi nhưng những việc làm này ảnh hưởng đến bản thân tôi về sau rất nhiều... Người dưng họ chẳng biết chẳng cần tìm hiểu, chỉ cần nghe là tin..Xã hội này tàn ác từ khi nào vậy???

Mệt mỏi về nhà, ngày mai tôi có thể dọn đi được rồi. Bước vào phòng nhìn thấy đồ đạc bị bới tung hết cả lên, chiếc hộp đựng trang sức cưới của tôi trống rỗng. Nhìn ra bên ngoài mọi thứ vẫn ngăn nắp, chắc chắn không phải trộm. Nếu thế thì chỉ có thể là mẹ chồng tôi thôi, bà ta làm như vậy để làm gì chứ, tôi cũng không định giữ số vàng đó đâu..

Nghe tiếng tôi về, mẹ chồng tôi ẫm bé Bối đi đến trước cửa, giọng bà huênh hoang:

- Vàng tôi lấy rồi, cô tay không về nhà này thì cũng tay không mà đi đi. Số vàng đó tôi để lại sau này lấy vợ cho thằng Viễn.

Khốn nạn mà, được, bà ta cứ lấy lại tôi không muốn chấp nữa. Bây giờ có gây nhau ỏm tỏi bà ta cũng chẳng trả lại cho tôi được.

Thấy tôi không nói gì chỉ lẳng lặng thu xếp lại quần áo, bà ta có vẻ không vui, liền hậm hực nói thêm:

- Cô mau ký đơn ly hôn đi để con tôi còn đi lấy vợ, ngoài kia khối cô chưa chồng còn trong trắng đang đợi. Đừng cản trở níu kéo thằng Viễn nữa, đi nhanh đi.

Tôi vẫn không chấp, để mặc bà ta nói chuyện một mình, đến khi cảm thấy mệt mỏi tự khắc im lặng..

Tôi không muốn gây nhau vì dù sao cũng từng là người thân chỉ cần bà ta không quá đáng thì tôi bỏ qua được hết. Còn cái việc kia tôi xem như trả lại những ngày tháng trước đây bà ta đã yêu thương tôi như con của mình. Kể từ ngày mai không ai nợ nần gì ai nữa..

Luyên thuyên một hồi vẫn không thấy tôi trả lời, mẹ chồng tôi ôm một bụng hậm hực mà đi ra ngoài.

Thật đúng mà, im lặng là sự trả thù độc nhất của con người!

Sáng hôm sau tôi thu dọn thật sớm để đi, tôi thật sự không thể ở lại đây được nữa rồi.

Đến lúc chuẩn bị đi tôi mới nhớ giấy tờ tùy thân vẫn còn trên phòng, tôi mới nhẹ nhàng lên lấy.

Hôm nay bố mẹ chồng tôi đi về quê ăn cưới cháu, bé Bối và chị Mỹ cũng đi theo, nhà chỉ còn Viễn.

Việc vợ chồng tôi bỏ nhau chắc cũng sắp bung bét ra rồi, với cái mồm của mẹ chồng tôi chắc tội lỗi bao nhiêu thuộc về tôi hết cả.

Đi lên phòng, thấy Viễn không có trong phòng, chắc giờ anh ta đã đi tập thể dục. Lấy giấy tờ xong tôi đi nhẹ nhàng xuống dưới nhà.. Vừa hay đụng mặt Viễn..

Anh ta nhìn tôi, khó chịu hỏi:

- Cô đi đâu?

- Tôi dọn đi, còn giấy ly hôn anh soạn đi tôi sẽ ký.

Tôi nói dứt khoát sau đó kéo vali đi ra ngoài.

Bỗng dưng Viễn kéo tôi lại, anh ta lôi tôi xồng xộc lên phòng. Sức kéo quá mạnh, tôi không thể kháng cự lại được, có chút vùng vẫy nhưng không thành.

Đến cửa phòng, anh ta xô ngã tôi xuống đất, tay bóp hàm mặt tôi, hét:

- Cô đi với người tình của cô đúng không?

Đau đớn cùng sợ hãi, tôi dùng tay quơ quàng khắp nơi nhưng vô vọng. Anh ta càng lúc siết càng mạnh, lại như có ý định giết người. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ta như thế, tàn bạo, hiểm ác.

- Thả ra..tôi không...

Viễn vẫn gào lên:

- Không cái gì, tối hôm tôi đuổi cô ra khỏi nhà là thằng nào đưa cô đi? Hả?

Ai? Không lẽ anh ta nói đến hôm tôi bị xa tông sao??

Tôi cố gắng dùng tay bấu víu lấy tay anh ta:

- Không, buông ra..tôi bị xe...tông...

Nói đến đây hình như có chút thả lỏng, một lát sau Viễn mới buông tôi ra, anh ta lại nhẹ nhàng dìu tôi đứng dậy.. Mặt vì bị bóp quá đau, tôi gần như không chịu nổi nữa.. Thì chính lúc đó, Viễn lại là người yêu cầu tôi ở lại..

- Giao, em đừng đi, chuyện miếng đất anh sẽ bỏ qua..Em ở lại đi, anh nói thật, anh vẫn còn yêu em nhiều lắm..

Chương 9

Yêu tôi sao? Còn chị Mỹ xinh đẹp kia thì thế nào?

Mặc dù trên mặt vẫn còn khá đau nhưng tôi vẫn rất kiên quyết.

- Anh và tôi hết duyên rồi... anh để cho tôi yên đi.

Viễn vẫn nhỏ giọng năn nỉ:

- Giao, anh nói bỏ qua cho em rồi mà hay em sợ mẹ, em yên tâm chỉ cần anh nói một tiếng là được. Mẹ sẽ lại quý em như xưa thôi.

Quý tôi như xưa sao? Chuyện này thật sự quá mức viễn vông rồi.

Tôi vùng tay khỏi vòng tay của Viễn:

- Không, thật sự không thể quay lại được nữa rồi.

Viễn có chút thiếu kiên nhẫn, anh hằn học:

- Em nói thế là sao, vừa mới mấy ngày mà em thay đổi nhanh như thế hả. Hay là em có thằng khác bên ngoài?

Tôi có chút giận dữ:

- Anh thôi đi, tôi mệt mỏi và sợ hãi với đàn ông lắm rồi, tôi chẳng có ai cả nhưng mà tôi ghê tởm anh, tôi không muốn tiếp tục sống cùng anh.

Viễn hét lớn tiếng:

- Tại sao, hả?

Nhìn thấy anh ta điên lên, tôi cũng không thể kiềm chế sự tức giận trong lòng mình được nữa. Nhìn thẳng vào mắt Viễn, tôi hét lên:

- Tôi không muộn chung chồng, tôi không muốn sống chia sẻ chồng mình với người đàn bà khác. Tôi hận anh, hận con Mỹ, tôi ghê tởm anh, đồ phản bội.

Điên tiếc tôi nhào đến đấm túi bụi vào ngực của Viễn, anh vẫn để yên cho tôi đấm. Chắc giờ đây anh đang rất sốc, chắc đang suy nghĩ vì sao tôi lại biết được.

Tôi vừa đấm vừa khóc:

- Tại sao anh phản bội tôi? Tôi thua chị ta chỗ nào? Chị ta xinh đẹp tôi cũng không xấu xí, chị ta có tiền tôi cũng không phải nghèo khổ. Hay anh yêu chị ta vì chị ta đẻ được còn tôi thì không? Hay là do anh tin lời bà thầy bói nói là tôi sát phu sát tử? Tại sao hả? huhu..huhu...

Tôi lại cuồng loạn đánh loạn xạ vào người Viễn:

- Tôi hận anh, đời này tôi không muốn nhìn thấy anh nữa. Tôi cho 2 người hạnh phúc đó, đến với nhau đi, tôi sẽ đi...Huhu...tôi không sinh con được cho anh, anh đừng níu kéo tôi nữa, bản thân tôi đã quá mệt mỏi rồi..

Viễn đứng yên bất động, mãi một lát sau mặc cho tôi đánh đấm cuồng loạn, anh mới lên tiếng:

- Em...biết từ... bao...bao giờ?

Tôi cười trong nước mắt, lòng quặn thắt lại:

- Anh hỏi làm gì, 2 người đã có con với nhau rồi thì anh giữ tôi lại làm gì, có gì ích lợi cho anh đâu chứ, hả?

Viễn bỗng dưng ôm lấy tôi, anh có chút nóng nẩy:

- Giao nhưng anh yêu em, anh thật sự yêu em...Anh đến với Mỹ là vì... là vì nhất thời nông nổi nhưng anh thề...anh thề là anh chỉ yêu em, thật sự chỉ có em thôi.

Thề thốt ư? Nếu tin anh được thì việc cá bơi trên trời nghe còn có lý hơn.

Tôi lùi về sau mấy bước, kiên quyết trả lời:

- Yêu tôi thì làm sao, anh và chị ta có với nhau 2 đứa con rồi, còn tôi chẳng có gì ngoài cái danh vợ chồng với anh. Tôi cũng yêu anh, cũng rất yêu anh nhưng xin lỗi tôi chẳng đủ can đảm tha thứ cho anh được..

Ngừng một lát, tôi lại nói tiếp:

- Nếu tôi tha thứ cho anh thì việc Mỹ có thai với anh càng làm cho tôi mệt mỏi. Một bé Bối đã khiến tôi mất đi công việc rồi, tôi không muốn lại mất đi những thứ khác nữa. Tôi với anh xem ra đã hết duyên phận thật rồi. Tôi đi đây anh đừng níu kéo nữa...

Ngay thời điểm đó, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm vô cùng. Nói ra được những thứ chất chứa trong lòng thật sự rất dễ chịu. Viễn còn yêu tôi thì sao, tôi còn yêu Viễn thì như thế nào?

Trước sau gì tôi và anh ấy vẫn bị một bức tường mang tên con cái làm lá chắn. Tôi không thể sinh con nhưng Mỹ có thể được. Anh cần con hơn cần tôi thì thôi để họ đến với nhau danh chính ngôn thuận đi. Cuộc đời tôi nát đến đó thôi, tôi không muốn nát thêm nữa..

Không phải cứ sai lầm với nhau là hận nhau đến mức muốn giết chết nhau, có những nỗi hận chỉ đơn giản là hận thôi...không tăng lên cũng không giảm đi, cũng chẳng muốn hành hạ trả thù đối phương làm gì.. Biết đâu càng đi quá sâu người đau khổ vẫn chỉ cô độc một mình mình!

Quay lưng lại tôi muốn đi thật nhanh ra ngoài, nhưng khi vừa đến cửa liền bị Viễn kéo ngược vào trong. Hốc mắt anh đỏ ửng, gương mặt có chút đáng sợ.

Viễn lôi tôi vào trong nhà vệ sinh, anh đóng sầm cửa lại, chốt luôn bên ngoài.

Tôi hoảng loạn, gào thét đến khàn giọng vẫn không thấy anh mở cửa. Sợ hãi đến căng da đầu, tôi rất sợ, rất sợ Viễn sẽ làm chuyện dại dột..

Một lúc sau tôi lại nghe tiếng mở chốt cửa nhưng khi chạy ra ngoài lại bị cửa phòng nhốt lại. Tôi vội vàng đập cửa nhưng vẫn không nghe thấy tiếng của Viễn.

- Viễn, mở cửa cho tôi, Viễn...Viễn... anh đừng làm thế, đừng làm thế mà...

Đau đớn, sợ hãi, biết bao cảm xúc trong tôi như dâng trào lên, khoan bụng lại nhói lên vài hồi không rõ nguyên nhân..Chắc do tôi quá hoảng loạn...

- Giao, em ở trong đó đi, anh không muốn em đi...Anh sai, anh biết anh sai rồi nếu em đi lần này, anh sẽ không còn cơ hội được gặp lại em nữa.. anh...anh...thật sự không muốn thế.Tiếng của Viễn nấc quãn...Tôi chỉ biết điên cuồng ra sức giải thích:

- Viễn, anh đừng làm như thế, chúng ta vẫn sẽ gặp nhau được thôi. Anh nhốt tôi như thế này được bao lâu chứ, rồi cũng phải thả tôi ra ngoài.. Nhưng nếu như thế thì sau này chúng ta làm sao gặp mặt nhau được nữa?

Bên ngoài im thin thít, một lúc sau mới nghe giọng trầm khàn của Viễn.

- Anh không biết nữa Giao, em cứ ở hôm nay đi, anh...anh..anh đi làm đây!

Tôi vội vàng đập cửa thật mạnh, vừa đập vừa gào thét:

- Viễn, đừng đi, đừng đi mà Viễn..

Bên ngoài vẫn im lặng, vài phút sau tôi lại nghe tiếng xe máy của Viễn dưới nhà, chạy nhanh đến cửa sổ đã bị khóa chặt, tôi chỉ biết khóc mà nhìn Viễn đi càng ngày càng xa.

Cuộc đời tôi sao lại thế này cơ chứ? Ở cũng chẳng được mà đi cũng chẳng được.. khốn khổ đến bao giờ đây?

Vội nhìn một vòng xung quanh, không điện thoại không có gì có thể liên lạc với bên ngoài, máy tính kia đã bị ngắt kết nối internet.. phải làm sao đây???

Viễn sẽ không làm gì tôi chứ, đúng không? Anh ấy không điên rồ đến nỗi muốn làm chuyện phi pháp chứ? Thật sự tôi có chút tin tưởng anh nhưng cũng có chút lo sợ.. Trên đời này sợ nhất là lòng dạ con người, chẳng biết khi nào thì phần con lấn áp đi phần người mà làm nên những chuyện đáng sợ!

Đi một vòng quanh phòng, chẳng có gì có thể đưa tôi ra ngoài được. Khu nhà chồng tôi là khu dân cư độc lập, các nhà không sát nhau mà luôn có khoảng trống ở giữa. Nếu bây giờ tôi có la hét kêu cứu cũng chẳng ai nghe được, mà phòng của Viễn lại quá kín đáo.

Loay hoay đến trưa tôi vẫn không thể nào tìm cách ra được. Trưa Viễn có về, anh mua cho tôi 1 phần gà rán tôi yêu thích, anh bảo rằng đừng sợ anh chỉ muốn giữ chân tôi để tôi suy nghĩ thêm thôi. Anh hứa sẽ giải quyết mọi việc với Mỹ và mong tôi tha thứ. Nhìn anh, tôi chẳng biết sao lại có chút đau lòng nhưng... cái gì đã quyết định rồi thì không nên thay đổi nữa.

Viễn về một lát lại đi, cửa phòng vẫn khóa, tôi thật sự mệt mỏi...Vô tình sờ vào túi áo, tôi mới sực nhớ đến cái danh thiếp của người đàn ông tên Hình khi trước đưa cho tôi. Nhưng có được số điện thoại thì làm sao, tôi lấy gì gọi được...

Gọi??? Bỗng dưng chợt nhớ đến việc gì đó, tôi vội vàng mở tủ quần áo lục lọi một lượt mới tìm ra chiếc điện thoại cũ mà tôi để trong ngăn tủ. Bàn tay run rẩy ấn nút mở nguồn, may quá... may quá vẫn còn sử dụng được..Đây là chiếc điện thoại kỉ niệm, bên trong vẫn có sim nhưng gọi được hay không thì tôi không biết..

Ấn dãy số trên danh thiếp, tôi hồi hộp chờ đợi tiếng run vang lên..

Trong điện thoại vang lên một hồi chuông dài, tôi mừng đến muốn rơi nước mắt..

- Alo, tôi là Hình.

Tôi nghe được có người bắt máy, toàn thân tôi như vỡ vụn vì vui mừng.

- Alo, là tôi, người mà khi trước anh đưa vào bệnh viện đây, anh còn nhớ không?

- À cô..à tôi quên tên cô rồi, nhưng sao thế cô không khỏe chỗ nào à? Đến bệnh viện đi, tôi sẽ trả viện phí.

Tôi vội lắc đầu:

- Không..không..không phải, tôi thật sự đang cần anh giúp, anh đến giúp tôi ngay bây giờ được không? Tôi đang bị nhốt, anh đến đưa tôi ra ngoài với...

Đầu dây bên kia có chút căng thẳng:

- Cô đang ở đâu? Ai nhốt cô, cho tôi địa chỉ?
Tôi mừng điên lên, đọc số nhà cho anh ta, mong sao anh ta có thể đến ngay để đưa tôi ra ngoài.

- Nhưng anh này... anh có thể nói rằng tôi báo có trộm đột nhập được không?

Bên kia do dự hồi lâu nhưng vẫn đồng ý với yêu cầu của tôi.

Tôi..cảm thấy bản thân mình vẫn còn có tình cảm với Viễn...nếu nói rằng anh nhốt tôi nhất định anh sẽ bị bắt.. mà tôi dù sao cũng là vợ anh ấy, không yêu nữa thì dừng lại, tôi cũng không muốn anh ta vì tôi mà mang tội mang tai tiếng.

Nói tôi ngu si, nhu nhược cũng được, cứ đặt vào hoàn cảnh của tôi sẽ hiểu. Tôi trước giờ không máu lạnh vô tình nên chẳng thể ác với ai được, huống chi đây là người từng cùng ăn cùng ngủ cùng vui cười với nhau..Đừng dồn ai đó vào đường cùng nếu bản thân có thể cho họ một cơ hội.

15 phút sau phía dưới có tiếng xe cảnh sát, một đội gồm 3-4 viên cảnh sát đi vào. Họ phá cửa, xông vào nhà. Tôi nhìn từ trên cửa sổ bắt gặp được Hình cũng đang tìm kiếm tôi. Mãi một lát sau, tôi mới được Hình đưa ra ngoài. Người dân xung quanh xem đông lắm, phía cảnh sát cũng tìm lấy tôi lấy lời khai, tôi thật sự hoảng loạn vô cùng nhưng vẫn rất bình tĩnh miêu tả giống như là nhà vừa bị cướp và tôi vì phòng thân nên vào phòng khóa cửa lại. Do khi tôi được cứu là Hình phá chốt cửa nên phía cảnh sát cũng không nghi ngờ gì. Mà hình như Hình có chức khá to, nghe bọn họ gọi anh ta là đội trưởng.

Đông đúc một hồi, Hình bảo rằng không cần lập án, nhà không mất gì, người cũng không sao nên cho qua.

Xung quanh mất hồn mất vía mấy hồi, ai nấy đều về kiểm tra cửa nẻo.

Đang lúc định ra về thì tôi thấy từ xa hình như Viễn về, cảm giác có chút sợ hãi, tôi níu lấy Hình nhờ anh ta đưa ra ngoài.

Hình cũng không ngần ngại đưa tôi lên xe riêng của anh ta, vừa lúc Viễn vào là tôi cũng vừa đi. Viễn nhìn thấy tôi nhưng tôi đã đi khỏi nơi đây rồi..

Ngồi vào xe được một lát, bụng tôi lại có chút đau đớn... Mới đầu chỉ đau bình thường, một hồi sau lại đau rất mạnh...Tôi chịu không được nên nhờ Hình đưa đến bệnh viện.. trên đường đi bệnh viện hình như tôi đã ngất đi..

Đến khi tỉnh dậy, xung quanh tôi là một màu trắng quen thuộc. Kế bên là Hình đang lướt điện thoại, thấy tôi tỉnh dậy, anh ta có chút cười cười, nói:

- Cô có thai sao? Sao lại bất cẩn thế?

Có thai??? Anh ta nói tôi có thai?? Sao lại thế được?

- Anh nói tôi có thai?

Hình cười lớn tiếng:

- Không lẽ tôi nói tôi có thai, à thai được 4 tuần rồi đấy, chưa thấy rõ nhưng chắc chắn..

Thấy tôi nhìn anh ta với vẻ ngờ vực, anh ta lại dặm thêm một câu:

- À ừ là bác sĩ vừa đến mắng cho tôi một trận cho nên tôi biết thôi, cô đừng nhìn tôi như thế.

Có thai sao? Có đúng là như thế không? Nhưng chẳng phải đợt trước vị bác sĩ kia bảo rằng tôi khó có thể mang thai được nữa?

Nhưng nếu thật sự như thế thì tôi...tôi thật sự vui mừng lắm..

Khoan. Viễn... anh ấy có thể bắt con tôi không? Không được, không được đâu...

Tôi nhìn thoáng qua Hình đang nhìn tôi chăm chú, trong lòng bỗng dưng tin tưởng con người này. Mặc dù có chút lố bịch nhưng tôi hết cách rồi, chỉ có thể nhờ vả vào anh ta..

Tôi vội bật dậy, nhào đến bên người Hình, một tay ôm bụng, một tay nắm lấy tay anh ta. Hết sức căng thẳng, tôi nói ra những lời nặng hơn cả đá tản:

- Anh...anh...có thể giúp tôi...giúp tôi giữ lại đứa bé này cho tôi được không?

Hình có chút ngạc nhiên, anh ta cười gượng:

- Là sao? Chồng cô đâu?

Tôi nói như muốn khóc:

- Giúp tôi đi, tôi không thể để chồng tôi biết tôi có con, không được... Anh giúp tôi chứ, được không? Tôi van xin anh, anh không cần làm gì cho mẹ con tôi đâu chỉ cần anh đưa tôi đi là được rồi..

Tôi phải đi, đi đến một nơi tránh xa được Viễn thì mẹ con tôi mới có thể yên ổn mà sống.. Tôi không thể về quê được, kiểu gì Viễn cũng sẽ biết thôi..

Hình im lặng một chút, anh ta gượng gạo hỏi:

- Không đi xa nhưng ở quận khác, được không?

Tôi suy nghĩ một chút:

- Được, được, thế cũng được... anh bảo vệ cho đứa con của tôi với, tôi hứa sẽ đền ơn cho anh. Tôi...tôi không muốn đứa bé này trên danh nghĩa là con của chồng tôi.

Hình nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, anh ta im lặng một lát... Tôi hồi hộp chờ đợi...

- Được, tôi đồng ý!

Anh ta lại nhìn tôi, đưa ra một điều kiện:

- Thế này nhé, tôi giúp cô giữ đứa bé mặc dù tôi cũng không hiểu vì sao tôi phải làm thế nhưng xong việc cô phải trả công cho tôi, cô đồng ý không?

Chương 10

Tôi ở lại viện hết ngày hôm đó, sáng hôm sau Hình đến đón tôi đến nhà anh ta. Tôi không có đồ đạc gì cả, vali của tôi còn nằm ở nhà chồng. Hình bảo để anh mua cho cái khác mặc tạm, tốt nhất bây giờ đừng về.

Nhìn chung anh cũng tốt, tôi về nhà anh, là nhà mặt phố ở quận Ba Đình, cách nhà chồng tôi khá xa gần 45 phút đi xe máy. Như thế cũng tốt, tôi không sợ gặp mặt bọn họ. Viễn chắc mấy hôm nay cũng có đi tìm tôi vì tôi có gọi báo cho mẹ tôi biết một tiếng, bà nói Viễn có gọi cho bà, anh nói loanh quanh một hồi lại dò hỏi kiểu như tôi có về đó không. Mẹ tôi cũng hiền, bà chỉ nói là lâu quá tôi và Viễn không về quê chơi, còn lại thì cũng không nói gì nhiều. Chắc có lẽ là do tôi chưa kể bà nghe chuyện của Viễn và Mỹ, nếu bà biết được chắc sẽ không hiền lành mà nói chuyện như thế đâu.

Thấm thoắt tôi ở lại chỗ Hình cũng gần được 1 tháng rồi, bụng tôi cũng được 2 tháng, trộm vía em ngoan nên chẳng làm mẹ nghén ngẩm gì nhiều.

Hình có nói với tôi, đợi khi anh về anh sẽ sắp xếp cho tôi về lại nhà Viễn lấy đồ đạc và giải quyết dứt điểm với bên nhà chồng. Tôi có kể cho anh nghe về chuyện giữa Viễn và Mỹ, anh nói sẽ nhờ bạn bè điều tra lấy bằng chứng để ra tòa tôi sẽ không thiệt thòi. Còn về điều kiện mà Hình yêu cầu, đến giờ anh vẫn chưa nói, tôi có hỏi nhưng anh chỉ trả lời rất đơn giản:

- Cô yên tâm, tôi không ép cô làm gì xằng bậy, tôi mượn vốn sẵn có của cô thôi.

Anh ta vừa nói vừa cười làm tôi có chút hoang mang nhưng thôi cũng không vấn đề gì, miễn sao anh ta giúp tôi đứng ra bảo vệ cho mẹ con tôi trong thời gian này là được. Đến khi tôi sinh con, tôi sẽ tự nuôi lấy, có khó khăn gì thì tôi cũng còn có mẹ tôi bên cạnh.

Trong thời gian này tôi cũng không đi đâu, có muốn ăn gì hay mua gì đều nhờ Hình đặt cho người đem đến, mọi chi phí anh ta lo hết thảy. Có đôi khi tôi không hiểu được rằng vì sao Hình lại giúp đỡ một người xa lạ như tôi, nhưng sau này nữa tôi mới biết tất cả đều có lý do. Cuộc đời tôi lẩn quẩn trong vòng xoáy của yêu và chia ly!

Tối hôm nay Hình về, sáng mai tôi có thể về lại bên nhà chồng để đem đồ đi. Thật sự bây giờ trong lòng tôi có biết bao nhiêu là ngổn ngang. Tôi chẳng còn mơ mộng gì nữa về một người chồng, một người cha tốt nhưng tôi tiếc, tiếc khoảng thời gian yêu nhau bên nhau cùng nhau vượt qua gian khó..Nhưng âu duyên số đã hết, có níu kéo cũng chẳng còn ích lợi gì. Với một người đàn ông không chung thủy, tốt nhất là không nên đặt thêm vọng tưởng.

Hình đưa cho tôi một sấp hồ sơ, anh cười, nói:

- Cô cũng hay để cho bọn họ gian díu lâu như thế mà không biết.

Tôi cười gượng gạo:

- Tôi cũng không muốn thế..

- Thôi cô xem đi rồi mai giải quyết cho dứt điểm, tôi chỉ có thể giúp cô được như thế này.

Đọc sơ qua một lượt, tôi lại thấy bần thần trong người.. Đến người ngoài còn điều tra được bọn họ gian díu với nhau đã gần được nửa năm, tức là trước cả ngày tôi bị mất đi đứa con thứ hai.Ấy thế mà tôi lại chẳng biết gì, còn hết lần này đến lần khác cố tình xem như không có gì xảy ra, vẫn một mực cho rằng Viễn sẽ chung thủy một lòng một dạ với tôi..

Ghê thật, đến bây giờ tôi đã chẳng còn thiết tha gì nữa rồi. Tôi chỉ muốn nhanh thật nhanh ký vào đơn ly hôn để từ đây trở đi tôi và Viễn sẽ không còn liên can gì đến nhau nữa. Con của tôi sẽ là con của tôi chứ không phải là con của tôi và Viễn.

Trên đời này chẳng có gì là mãi mãi, có chăng là khi cám dỗ chưa đến nên chúng ta thường nghĩ mọi thứ thật hoàn hảo và thật lòng!

Cả đêm đó tôi không thể ngủ được, chợp mắt một chút cũng chẳng được.. Viễn anh ấy có thương tôi không, có thương anh Vinh không?

Ừ thì tôi và anh ấy là khác dòng máu, anh có thể phản bội lại tôi nhưng anh Vinh là anh ruột của anh ấy, làm sao anh ấy có thể đối xử như thế với anh Vinh được. Anh Vinh mất đi chưa được hết tang 3 năm cúng cơm mà!

Còn về con đàn bà kia, nếu như tôi không tát trả cô ta mấy cái tát thì thật tiếc cho tôi sống hơn chục năm trên đời này. Có đôi khi lương thiện không đặt trên mạng của những kẻ đê tiện được.

Sáng hôm sau Hình đưa mẹ con tôi đi ăn thật ngon, từ lúc biết có bầu đến giờ tôi chỉ thèm ăn bò nướng. Sáng sớm bỗng dưng thèm đến chép miệng, Hình nhìn tôi ngắm nghía cái ảnh hôm trước đi ăn mà bật cười. Ấy thế anh đưa tôi đi ăn vào sáng sớm, ông đầu bếp còn bảo nếu không phải do Hình ỉ ôi thì ông ta còn lâu mà bán sớm.

Nghĩ thấy cũng vui trong lòng, mẹ con tôi cũng may được Trời thương độ hộ.

Mặc một chiếc váy dài qua gối, trang điểm thật xinh đi đến nhà chồng. Hình muốn vào nhưng tôi ngăn lại, bảo anh cứ ở trong xe.

- Không cần vào đâu, tôi sẽ giải quyết được.

Hình chống tay lên vô lăng, cười cười nhìn tôi:

- Tôi cũng muốn xem bà bầu thì đánh người kiểu gì, haha.

Tôi lườm nguýt:

- Anh đừng nghĩ ai cũng thế, tôi đi trả nợ ân tình chứ không đi đánh ghen, anh đừng vui vẻ nhìn trông đáng ghét.

Hình cười ha hả, anh ra dấu ok:

- Ok ok rồi, đừng làm tổn thương bảo bối trong bụng cô là được, tôi không muốn phải đưa cô đến bệnh viện lần nữa rồi lại nghe ông bác sĩ sản khoa già hèm lèm bèm rằng tôi là người vô trách nhiệm, không biết thương vợ, không lo cho con, ti tỉ thứ, thật sự ông ta nói rất nhức đầu.

Tôi nhìn Hình, cảm giác anh ta rất quan tâm đến đứa nhỏ trong bụng tôi..

- Tôi vào đây, anh để ý một chút giúp tôi nhé.

Hình gật đầu, anh đeo kính, miệng nhai sing gum, trong chẳng giống cảnh sát hình sự một chút nào.

Cửa cổng không khóa, tôi mở cửa đi vào, hôm nay là chủ nhật, chắc hẳn trong nhà sẽ không thiếu ai..

Bước vào đến phòng khách, tôi đã nghe thấy tiếng cười giòn của bé Bối, xinh thật, con bé xinh quá.

Bỗng dưng Viễn nhìn ra cửa, thấy tôi, anh vội vàng đứng dậy, Mỹ cũng nhìn về phía tôi.

- Giao, em về rồi sao?

Viễn chạy đến chỗ tôi, anh kéo tôi vào trong, tôi nhìn thoáng qua Mỹ, thấy chị ta gương mặt có chút xanh tái. Chắc hẳn đang ghen tuông đây mà, được thôi, chọc cho cô ta tức một phen.

Tôi nắm lấy tay Viễn, gương mặt buồn buồn ứ nước mắt một chút, nhớ khi xưa lần đầu Viễn gặp tôi là lúc tôi đang diễn vai Tấm trong truyện tấm cám, nghĩ lại tôi cũng có khiếu làm diễn viên lắm, có điều khi ấy tình yêu làm mờ đi tất cả rồi còn biết gì đến tài năng.

Bố mẹ chồng tôi cũng quay sang, mẹ chồng nhìn thấy tôi, bà khinh khỉnh ra mặt:

- Về đây làm gì, sao không đi luôn đi.

Bố chồng tôi thì cười cười:

- Vào nhà đi con, bố với thằng Viễn tìm con khắp nơi.

Tôi chỉ cười chứ cũng chưa nói gì, Viễn vui vẻ nắm lấy tay tôi.

- Giao, anh cứ nghĩ em đi không về, hôm nay em về rồi thì vui quá, mẹ cũng nói sẽ không trách chuyện kia nữa..

Tôi nghe đến đây lại muốn điên lên, thấy chị Mỹ đang bồng bé Bối định lên phòng, tôi vội ngăn lại:

- Chị Mỹ, chị ở lại nói chuyện với tôi một chút.

Mỹ kênh kiệu:

- Tôi thì có gì để nói với cô, hay cô muốn đuổi mẹ con tôi ra ngoài để cô độc chiếm tất cả. Nếu thế thì để tôi lên dọn đồ rồi xuống thưa bố mẹ cho cô vừa lòng.

Tôi cười nhạt:

- Chị lên dọn đi rồi xuống nói chuyện.

Mẹ chồng tôi đi đến, bà đẩy tôi sang một bên, khó chịu, nói:

- Mày được rồi nha Giao, tao đã bỏ qua rồi thì an phận đi, sinh không được con thì đừng nói nhiều.

- Phải rồi mẹ, chị ta đang có bầu đó, mẹ lại sắp có thêm cháu rồi.

Cả bố chồng và mẹ chồng tôi đều ngạc nhiên đến há hốc mồm, Viễn thì nắm lấy tay tôi, anh hét:

- Giao, được rồi, em đừng làm rối thêm nữa, lên phòng với anh đi, đi mau.

Tôi hắt tay anh ra:

- Tôi về đây không phải để muốn nối lại tình xưa với anh đâu. Tôi muốn ly hôn, càng nhanh càng tốt.Mẹ chồng tôi nhào đến chỗ tôi, tôi vì sợ bà vô tình sẽ làm tổn thương đứa bé nên né sang một bên làm bà ngã nhào ra đất. Nhìn cũng xót nhưng tôi mặc kệ, những cái tát, cái đá của bà ta tôi vẫn còn nhớ rõ lắm.

Bố chồng tôi lớn tiếng hỏi:

- Giao, con vừa nói cái gì, con Mỹ làm sao có bầu, mọi chuyện là thế nào?

- Bố, trong bụng chị ta là con của chị ta và Viễn chồng con đấy, thưa bố.

Mẹ chồng tôi réo lên:

- Hỗn láo, mày đừng vu oan cho tụi nó, mày đi đi, tao không muốn nghe mày nói xằng nói bậy nữa. Biết thế tao đã không nghe thằng Viễn chấp nhận bỏ qua cho mày.

Tôi giận dữ:

- Tôi cũng không muốn bà bỏ qua cho tôi, có xin tôi tôi cũng chẳng muốn ở lại. Tôi về đây là muốn ly hôn, ly hôn với con trai của bà.

Tôi nhìn sang Mỹ đang xanh tím mặt mày:

- Mỹ, anh Vinh chết chưa đến 3 năm mà chị đã muốn tái giá rồi sao. Nhưng mà muốn tái giá cũng nên chọn người tử tế sao chị lại cứ nhất định phải là chồng tôi, hay là thương anh nên vớ luôn em hay là chị từ đầu đã thích anh Viễn?

Trong hồ sơ mà Hình đưa cho tôi, thì có đoạn thời gian Mỹ quen biết từ trước với Viễn, lúc ấy chưa có tôi mà tôi lại chưa nghe Viễn kể lại bao giờ. Hóa ra là tình cũ sao???

Mỹ im thin thít, cô ta chẳng nói năng gì, mẹ chồng tôi kéo áo cô ta hỏi phải sự thật hay không thì mãi lát sau cô ta mới gật đầu.

Mẹ chồng tôi thấy cô ta xác nhận, bà ngã ngửa ra sau, may mà có Viễn và bố chồng tôi đỡ một tay.

Nhìn bà ta người mà tôi từng gọi là mẹ phải khốn khổ, tôi cảm thấy cổ họng có chút đắng đắng. Có lẽ tôi không hợp để đóng ác, chắc mãi chỉ đóng được vai hiền. Lương thiện quá đôi khi cũng thật mệt mỏi..

- Viễn, như thế là đủ rồi, đơn ly hôn đây, tôi đã ký sẵn rồi, còn lại anh ký sau đó gửi lên tòa, không cần tìm tôi nữa.

Thôi như thế là được rồi, Mỹ cũng đang có thai không nên làm quá gay gắt, bố chồng tôi chắc chắn không để mọi chuyện diễn biến tiếp theo nữa, tôi tin là ông sẽ giải quyết thật tốt.

Để giấy ly hôn xuống bàn, tôi lên phòng thu dọn đồ đạc, sau đó kéo vali xuống đất. Viễn thấy tôi muốn đi, anh tiến đến giữ tôi lại.

- Giao, anh xin em, anh xin em đừng đi, đừng ly hôn, anh thề từ giờ trở đi sẽ không có chuyện gì xảy ra nữa. Anh và em sẽ dọn đi, đứa bé.. đứa bé trong bụng Mỹ anh sẽ nuôi nhưng còn chị ấy anh thật sự không yêu. Xin em đó Giao, anh xin em.

Tôi nhìn Viễn, người đàn ông tôi từng yêu thương như mạng đang khốn khổ cầu xin tôi tha thứ. Có chạnh lòng chua xót nhưng quay lại... chắc không thể nào được nữa rồi.

- Viễn, buông tay đi anh, rồi tôi và anh sẽ được hạnh phúc. Anh biết không nếu như trước đây anh từng tin tưởng tôi dù chỉ một chút thôi thì giờ đây chắc có lẽ mọi chuyện đã không quá tệ. Cái đêm anh đuổi tôi đi, anh có biết tôi lạnh đến mức nào không? Lạnh đến tim tôi cũng dần lạnh theo..Các người chẳng ai quan tâm tôi sống hay chết, anh biết rõ ở đất HN này tôi không có người thân chỉ có một mình anh là thân thiết, thế tại sao anh lại bỏ tôi, để rồi anh và chị ta ôm ấp nhau trong căn phòng của tôi và anh?

Viễn tái mặt, anh chẳng còn biết nói được gì.

- Viễn, giải thoát cho nhau đi, chúng ta không có con xem như không có gì ràng buộc. Mẹ anh nói đúng, gái độc không con, tôi độc lắm nên đừng vương vấn tôi làm gì. Duyên chúng ta đến đây hết rồi, dừng lại đi thôi...

Viễn vẫn không chấp nhận, anh nỉ non níu kéo:

- Giao, em đi rồi anh mới biết rằng em là tốt nhất, anh không muốn mất đi em, không có con cũng được không sao, không sao cả mà..

Mỹ chắc giận lắm, chị ta gằn lấy tay Viễn.

- Viễn, anh tỉnh ra đi, nó không cần anh anh níu kéo làm cái gì, không thấy mất mặt sao?

Viễn giận dữ:

- Thôi ngay đi, tất cả đều do cô, nếu hôm đó cô không bỏ thuốc vào nước của tôi thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra rồi.

Bỏ thuốc sao? Thật sự như thế sao?

Mỹ cười ha hả:

- Tôi yêu anh, tôi bỏ thuốc thì sao chứ? Anh nhìn đi, trong bụng tôi đang có con của anh đây, nó không có mà tôi có, anh chơi tôi có bầu, là tôi mang thai con của anh, đúng không?

Viễn giận lắm, tôi thấy gân tay anh nổi hết cả lên. viễn giơ tay thật cao định đánh xuống nhưng rồi lại thôi.

Chị Mỹ lại được phen cười ha hả:
- Thấy chưa, là anh yêu tôi nên đánh anh cũng không nỡ mà. haha..

Bố chồng tôi đi từ sau đến, tôi thấy ông dùng sức đấm bụp vào mặt Viễn khiến anh ấy ngã loạng choạng xuống đất.

Tiếng chị Mỹ gào lên:

- Bố, sao bố đánh anh ấy hả bố?

Bố chồng tôi dù sao tuổi cũng đã lớn, cú đó ông dùng sức khá nhiều nên trên trán mồ hôi đã bắt đầu túa ra, nhìn ông chật vật, tôi không nỡ nên đi đến đỡ lấy ông. Ở cái gia đình này, người mà thương tôi nhiều nhất chắc chỉ có ông..

- Bố, bố không sao chứ?

Bố chồng tôi nhìn tôi, gương mặt ông lại thoáng già đi thêm một chút, hốc mắt ửng đỏ chắc vì ông quá tức giận.

- Bố không sao, bố cảm ơn con, Giao.

Mẹ chồng tôi bây giờ mới hoàn hồn, bà gào lên khóc lóc:

- Trời ơi sao tụi bây lại làm ra loại chuyện đồi bại như thế hả? Mỹ, mẹ thương mày, tại sao mày lại làm ra chuyện như thế? Bây giờ có bầu, tao biết nhìn dòng họ thế nào đây? Không chồng mà có bầu, trời ơi là trời, oan nghiệt mà..

Chị Mỹ tru tréo:

- Mẹ, bây giờ lỡ rồi không lẽ mẹ muốn con phá cái thai này hay sao?

- Phá, phá ngay đi, tao không cần loại cháu đó.

Tiếng bố chồng tôi vang vọng, làm toàn thể im bặt.

Mẹ chồng tôi tái xanh mặt, thều thào:

- Ông..sao..

Bố chồng tôi điên tiếc:

- Câm miệng, cũng chính là bà, con dâu tốt bà tìm cách đuổi đi, không có con thì sao, xin con nuôi còn tốt hơn cái loại này.

Chị Mỹ hốt hoảng, chị ta ôm lấy tay Viễn kêu khóc, bé Bối cũng khóc lóc không ngừng:

- Viễn, không được, anh nhìn đi, nhìn con chúng ta đi, Viễn..

Viễn không nói gì, anh nhìn tao gắt gao, giọng khàn đục:

- Giao..Giao..

Kêu tên tôi làm gì nữa, mọi chuyện đã xong rồi!

Tôi hít một hơi thật sâu, nói:

- Mỹ, chị biết vì sao ngày đó tôi đồng ý cho anh Viễn cho chị t*ng trùng để có bé Bối không?

Chị Mỹ nhìn tôi bằng ánh thù địch:

- Là tại vì cô ham tiền, ham tiền của anh ấy chứ sao.

Tôi cười khẩy:

- Chị nghĩ ai cũng xấu như chị sao? Anh Vinh có từng nói... à không chị có từng quan tâm đến anh ấy không? Nếu tôi nói anh ấy bị ung thư gan chị có tin không?

Chị Mỹ sửng sốt, bố mẹ chồng tôi và Viễn thì trợn tròn mắt như không tin được.

- Giao, cô nói lung tung gì vậy?

Tôi không nói gì, chỉ rút trong túi xách một tờ giấy, đây là phiếu xét nghiệm trước kia mà anh Vinh có đưa cho tôi để tôi đồng ý với yêu cầu của anh.

Chị Mỹ, Viễn, bố mẹ chồng tôi giành nhau xem. Đến khi xem được rồi thì ai nấy đều như ngây dại.

Mẹ chồng tôi gào khóc bên bàn thờ anh Vinh, bố chồng tôi ngã quị..Còn Viễn, anh ôm mặt khóc, khóc như khi trước kia anh Vinh mất anh đã từng khóc.

Chị Mỹ thẩn thờ, tay chị ôm bé Bối, ánh mắt ngây dại nhìn ra phía ngoài...

Tới đây, tôi chẳng còn thấy vui vẻ gì cả, mà thực sự hôm nay tôi cũng chẳng muốn đến đây để mà tìm niềm vui, cốt yếu tôi chỉ muốn được rời khỏi đây một cách quang minh chính đại.. không bị mang tiếng, không bị hiểu lầm..

Chị Mỹ kêu tên anh Vinh sau đó chạy như bay ra ngoài ôm theo cả bé Bối.. Vì quá nhanh nên chẳng ai đỡ kịp..

Ầm, tiếng va chạm bên ngoài, tôi và mọi người chạy ra đã thấy chị ấy ngã sóng soài, tay ôm khư khư bé Bối.. máu chảy rất nhiều...

Ngày hôm ấy là một ngày tồi tệ!

Sau ngày hôm ấy, một sự thật mới được phanh phui..Bé Bối không phải con ruột của Viễn, vì hôm ấy ngã xuống đường, con bé mất máu khá nhiều. Bác sĩ yêu cầu người nhà truyền máu nhưng đáng tiếc máu của Viễn không trùng với máu con bé.. Viễn nhóm máu AB, bé Bối nhóm máu O, chị Mỹ nhóm máu B...

Tôi cứ nghĩ 2 người có gian díu với nhau từ lâu nhưng hóa ra không phải vậy. Mẹ chồng tôi gọi cho tôi, bà vừa khóc vừa kể..Bà nói rằng chị Mỹ tìm giống bên ngoài để mang thai bé Bối.. Đứa bé của chị và Viễn cũng không còn.. Bà cũng xin lỗi tôi..xin lỗi rất nhiều..Tôi tha thứ nhưng để quay lại thì..không thể nào!!!

Viễn cuối cùng cũng đồng ý ly hôn, tôi và anh ra tòa sau đó 3 tháng nhưng tôi xin tòa tự quyết với ly do đi nhập cư nước ngoài. Một phần cũng nhờ Hình lo giúp, vì tôi sợ khi đó bụng to Viễn sẽ sinh nghi.

Tôi và gia đình chồng xem như chấm dứt!

Nói thế nào nhỉ, tôi cũng chẳng biết diễn tả cảm xúc của mình hiện giờ ra sao? Câu chuyện này đã lấy đi của tôi thanh xuân, thời gian và cả một tình yêu tươi đẹp. Tôi biết rằng sẽ có người không tin nhưng nói thế nào đây, không tin cũng được vì tôi vốn dĩ cũng chẳng thể tin được mà.. Nếu tôi không gặp Hình thì bây giờ chẳng biết làm sao thoát ra khỏi bãi lầy đó..Nghĩ lại quãng thời gian kia, sao mà khắc nghiệt và chua xót đến thế.. Tôi chỉ muốn khuyên mọi người, đừng quá tin vào ai đó quá nhiều, mọi thứ trước mắt đều là phép thử. Hết thảy nên cho mình một con đường để lui khi cùng bước..Chẳng có tình yêu mãi mãi, chỉ có tình yêu vừa đủ cho một người, nếu xuất hiện người thứ ba xem như phép thử KẾT THÚC!.

À, mọi người muốn biết Hình đã ra yêu cầu gì với tôi hay không???

Ngày hôm đó anh đưa tôi đi khám thai, thai khi ấy được hơn 3 tháng, lúc ra về, anh ấy có nói:

- Giao, tôi giúp cô rồi, bây giờ cô giúp lại tôi nhé. Sinh đưa bé ra, cô và đứa bé để tôi chăm sóc, có được không?

Ai nói đây là tình yêu là sai nhé, chẳng hề có tình yêu nào cả.. Nói cho đúng, chúng tôi đang cùng nhau trao đổi một cách sòng phẳng. Tình yêu..là sự hợp tác đôi bên cùng có lợi thì đúng hơn!!

Tôi sẽ đưa em đi qua hết những giông bão

Một thời lầm lỗi đau thương tôi xót lòng

Đừng lo, tôi sẽ không gian dối

Có chăng là do tôi thương em quá nhiều!!!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau