NGÃ MỘT LẦN LỪA ĐƯỢC BÀ XÃ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngã một lần lừa được bà xã - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Tiểu Hà than một tiếng, "Thì ra Đạo Minh Tự là như vậy?"

"Nếu cậu không thể chấp nhận được, muốn xem anh ấy thành Hoa Trạch Loại (*) cũng được." Tiểu Hà lắc đầu một cái, cũng không được đâu.

(* Hoa Trạch Loại: Tên trong nguyên tác là Hanazawa Rui, nam thứ trong Vườn sao băng phiên bản Trung)

Đó là lần đầu tiên cô nhìn thấy Cao Học Văn, lần tiếp theo là sau khi Hạ Lam và anh kết hôn giả, Hạ Lam muốn dán lại tường trong căn phòng, nhưng một mình cậu ấy không giải quyết được, cần người giúp đỡ, dĩ nhiên Tiểu Hà không thể từ chối.

Khi hai người dán xong bức tường "Hoa rơi rực rỡ" cao hai mét, đang bàn bạc xem nên gọi đồ ăn ngoài hay làm cơm tối thì Cao Học Văn trở lại, tóc vàng, quần áo da báo, thắt lưng to, cũng không khác trong trí nhớ cô là bao, kỳ lạ lại không có đẳng cấp, thấy có người, cũng không phản ứng, liền quay đầu đi vào trong phòng mình, một câu cũng không nói.

Tiểu Hà có hơi bị đả kích, "Tớ... tớ không có đáng ghét như vậy chứ?" "Không cần để ý, anh ấy luôn đối với tớ như vậy."

"Anh ta có ý kiến với cậu?" Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn #Lê_Quý_Đôn

"Anh ấy có ý kiến với toàn bộ thế giới."

Tiểu Hà gật đầu một cái, đã hiểu, có vài người thời kỳ phản nghịch tương đối dài, hiển nhiên Cao Học Văn chính là loại người như vậy.

Quay trở lại, nhưng mà ấn tượng của cô với Cao Học Văn, không phải người xấu..., nhưng thành thật mà nói anh vô cùng nóng nảy, sợ rằng người bình thường cũng không biết chung sống với anh như thế nào.

Hạ Lam và anh ở chung dưới một mái nhà hoàn toàn không cần dè dặt, cô hoàn toàn có thể hiểu rõ.

Thích, mới có thể làm bộ, mới có thể dè dặt, nhưng tính cách của Cao Học Văn cũng không phải kiểu người bình thường có thể chịu đựng được "Nhưng mà anh ấy không còn giống trước kia, thay đổi rất nhiều, ừ, nói thế nào,…"

Hạ Lam suy nghĩ tìm từ, "Bây giờ anh ấy chấp nhận chung sống với người khác, anh ấy còn làm rất tốt, anh ấy mới cùng ba anh ấy ăn một bữa cơm, quan hệ cha con lập tức tiến một bước dài, gần như mỗi ngày anh ấy đều gọi điện thoại cho mẹ Cao, tớ cảm nhận được mẹ Cao thật sự vui vẻ hơn rất nhiều, về phần tớ, anh ấy dùng thời gian rất ngắn biến cái "Phòng ốc" đó thành "Nhà", cũng sẽ LINE cho tớ."

"LINE cho cậu?" Cái người tóc vàng kim kỳ quái đó sao?

"Nội dung không quá nhiều..., trên cơ bản đều xoay quanh Mao Mao. . . . . ."

"Vậy không phải rất hợp ý cậu sao?"
"Nói như vậy cũng phải. . . . . ." Vẻ mặt Hạ Lam phức tạp, "Mà tớ lại không phải là người trong ký ức của anh ấy. . . . . ." Tiểu Hà là người bạn cô tín nhiệm nhất, cô chưa từng lừa gạt cô ấy, ngay cả hôn nhân 300 vạn kia, ngay cả chuyện ký ức của Cao Học Văn bị rối loạn —— trong lòng mẹ vẫn rất áy náy với cô, vì không muốn làm cho mẹ đau lòng hơn, cho nên những chuyện này cô đều không thể nói.

Tỉ Lam còn nhỏ, nói với con bé chuyện như vậy thì không tốt lắm.

Nếu như Thụy Lam biết rõ mình gây họa kết quả làm chị gái phải bán chính mình, chắc chắn sẽ không đi Newyork, nhưng như thế có nghĩa là, bao nhiêu cố gắng của anh đều uổng phí, mẹ sẽ thất vọng, bản thân Hạ Lam cũng không đành lòng.

Cảm ơn Tiểu Hà, chuyện không thấu tình đạt lý như vậy cũng chỉ có Tiểu Hà có thể gánh vác thay cô, cho nên cô không cần lừa gạt cô ấy, Cao Học Văn đối xử tốt với cô, nhưng mà tốt như vậy, có chút kỳ lạ. . . . . . "Cho nên vấn đề xuất hiện lúc này là, một, cậu không thích anh ta đối xử tốt với cậu, hai, cậu thích, nhưng cảm thấy nếu tiếp tục như vậy thì không tốt lắm?"

"Lý do?"

"Anh ấy cho rằng là tớ say mê anh ấy, trước đây đã nếm quá nhiều đau khổ, trái tim cũng bị tổn thương rất nhiều lần, cho nên hiện tại muốn bồi thường cho tớ, nhưng mà, tớ hoàn toàn không phải là người đó, không phải, phải nói là, tớ chưa làm chuyện như vậy." "Nhưng không phải cậu đã nói, anh ta vẫn giữ hình của cậu?"

"Cho nên tớ mới rối rắm. . . . . . Mặc dù trước kia tớ không hiểu anh ấy, nhưng hiện tại tớ lại càng không hiểu anh ấy." Haiz, nói đến liền buồn bực, Hạ Lam vẫy tay muốn phục vụ mang rượu Sa kê lên.

"Hạ Lam, tớ cảm thấy. . . . . . Thật ra trong lòng của cậu đã có một chút dao động. . . . . . Cậu không cần kích động, đây không phải là chuyện xấu, anh ta mới vừa trở lại Đài Loan thì cậu luôn luôn nói với tớ hôm nay làm gì với anh ta, câu kết luận cuối cùng luôn là "Thật là lạ", nhưng sau đó lại không nói thật là lạ nữa, tiếp đó, lại không đề cập tới chuyện anh ta làm gì, tớ cảm thấy như vậy chứng tỏ rằng, suy nghĩ của cậu về anh ta đã thay đổi." "Này, ngày nào cũng như nhau, làm sao có thể ngày nào cũng nói?"

"Ôi chao." Tiểu Hà bật cười, "Cậu nên nhớ lại những đoạn đối thoại trước đây của chúng ta, cậu ngày ngày đều chửi mắng tên chủ nhiệm Trần thích giả bộ làm cao phú soái, có lúc còn một ngày mắng hai lần, nếu như có thể thật muốn để cho cậu xem lại mới vừa rồi khi tớ nói "Nữ sinh đầu óc bình thường đều sẽ không thích anh ta" thì nét mặt của cậu đặc sắc như thế nào, thích thì thích thôi, cậu cũng nên nói chuyện yêu đương." Hạ Lam rối rắm, "Nhưng. . . . . ."
"Bản tọa biết cậu đang suy nghĩ gì, có phải cảm thấy nếu như cậu diễn theo kịch bản của anh ta, để cho anh "Bù đắp lại", ngày nào đó trí nhớ của anh ta khôi phục, sẽ cảm thấy cậu là một kẻ lừa gạt?"

Hạ Lam gật đầu, như vậy không sai, "Khi còn bé xem nàng tiên cá, sau đó cảm thấy công chúa nước láng giềng kết hôn với hoàng tử thật đúng là đê tiện, hoàng tử muốn kết hôn với "Người đã cứu anh", rõ ràng cô ấy không phải, cũng biết hoàng tử nhớ sai rồi, nhưng vẫn đón nhận lời cầu hôn của hoàng tử, hơn nữa sau đó tớ luôn nghĩ, nếu như ngày nào đó hoàng tử biết mình bị lừa, có phải sẽ rất tức giận hay không, sẽ rời đi, nếu như là tớ thì sẽ ly hôn với công chúa, không có cách nào tiếp nhận chuyện đã ở chung một chỗ với một kẻ lừa gạt."

"Nếu như anh ta thật sự vì vậy mà không vui, vậy có một câu nói dùng rất tốt, "Vì muốn tốt cho anh", đây cũng không phải là lấy cớ, bác sĩ dặn dò, nói với anh ấy tất cả lỗi lầm là do bác sĩ, nhưng trên cơ bản tớ cảm thấy anh ta sẽ không bởi vì chuyện như vậy mà không vui, chứng cứ ở trong tấm hình mà cậu nhắc đến, ai rảnh rỗi đến mức lấy hình của người khác, năm đó anh ta cũng không biết mười năm sau mình sẽ ngã vỡ đầu còn sinh ra ảo tưởng, cậu cũng từng giấu hình nam sinh đi, kẹp ở trong sách, hoặc là đặt ở tầng dưới cùng của ngăn kéo, chắc cậu không quên tâm trạng lúc đó chứ?" Đúng vậy, cô nhớ lúc mua hình đại hội thể dục thể thao khi còn học cao trung, cô cũng đánh dấu lên hình nam sinh cô thích, tấm hình kia trở thành bí mật ngọt ngào của cô, cô vẫn kẹp ở trong vở toán học.

"Hạ Lam, chúng ta là chị em tốt nhiều năm như vậy, tớ cảm thấy tớ có thể dựa vào nét mặt của cậu biết cậu đánh giá người khác như thế nào, cậu đang ở đây nói về Cao Học Văn phiên bản mới, mặc dù dùng chữ chọn từ cũng cố gắng lý tính và trung lập đến mức cao nhất, nhưng thật sự vẻ mặt không phải như vậy. . . . . . Nếu như không phải anh ta rất kiên nhẫn, chính là thật sự rất hiểu cậu... cậu không thích ngạc nhiên, không thích rầm rầm rộ rộ, cậu yêu thích cuộc sống yên bình, hai người không màng danh lợi, nước chảy đá mòn, bây giờ những chuyện anh ta làm, không phải chính là như vậy sao? Rõ ràng là anh ta xông vào cuộc sống của cậu, nhưng lại phí hết tâm tư để cho cậu cảm thấy tự do. . . . . . Cậu thích, nên bắt đầu suy tính, sợ mất đi, cho nên mới bối rối như vậy đúng không?" Hạ Lam hơi thông, thật sự là như vậy sao?

Bây giờ cô hoàn toàn rơi vào hoàn cảnh không muốn thừa nhận cũng không thể nào phủ nhận, quá tệ rồi, rõ ràng đã hai mươi bảy tuổi lại giống như nữ sinh mười bảy tuổi, không có chủ kiến của mình. . . . . . "Nếu như cậu cảm thấy anh ta rất tốt, vậy thì nắm chặt vào, một người đồng nghiệp của tớ tuần trước mới vừa biết một bí mật từ bạn học thời đại học của anh ta, hóa ra lúc anh ta học nghiên cứu sinh đã thầm mến nữ thần suốt hai năm, thật ra thì cô ấy cũng thích anh ta, nếu như lúc đó anh ta có chút dũng khí thoáng nhắc tới, là có thể bắt nữ thần vào tay, nhưng anh ta không có, anh ta đã cảm thấy nữ thần thật sự quá tốt đẹp, nhất định sẽ không thích loại người như anh ta cả ngày ở trong phòng nghiên cứu ngây ngô đọc sách, cho nên anh ta không hề nói gì, suốt hai năm diễn bạn học tốt, thành viên tốt.

"Sau khi tốt nghiệp mấy năm, nữ thần kết hôn sinh con, bởi vì hạnh phúc mỹ mãn, cho nên trong một lần tụ họp thì nói ra tâm sự thầm kín thời nghiên cứu sinh, đồng nghiệp của tớ nghe vậy ngày đó uống rượu say mèm, nhưng bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, trong lúc thích hợp anh ta không bắt lấy cô ấy, hai người chỉ có thể càng ngày càng xa. . . . . . Cậu không ngốc, chắc hẳn biết tớ muốn nói gì với cậu đúng không?" Hạ Lam nhỏ giọng nói: "Quý trọng hiện tại."

Tiểu Hà làm nét mặt trẻ nhỏ dễ dạy, "Tớ biết rõ dì Trương rất vất vả mới nuôi lớn ba chị em các cậu, tớ cũng rất cảm thấy dì gặp gỡ người không đáng giá, nhưng Hạ Lam, cuộc sống của dì không phải là cuộc đời của cậu, bên cạnh cậu nhất định có người trải qua cuộc sống hôn nhân rất hạnh phúc, cậu không nên chỉ chuyên tâm chú ý đến những ví dụ không tốt kia, bàn sát vách người ta làm đổ trà nóng, không có nghĩa là cậu cũng sẽ làm đổ, nhưng hành vi bây giờ của cậu chính là, bởi vì có người làm đổ, cho nên cậu hoàn toàn không dám chạm vào ly trà kia, như vậy không phải ly trà kia rất oan ức sao, nó không hề phạm lỗi gì, lại bị cậu lựa chọn coi thường, thật ra thì xung quanh cũng có rất nhiều người uống trà uống đến thật vui vẻ." "Tớ biết rõ đây là vấn đề của chính bản thân tớ. . . . . ."

"Đồng nghiệp của tớ bởi vì suy nghĩ quá nhiều, vì vậy đã bỏ lỡ, tớ không hy vọng cậu sẽ giống như anh ta, đợi đến khi khoảng cách của hai người xa đến mức cậu vươn tay níu kéo cũng không tới, mới bắt đầu hối hận, không cảm thấy như vậy rất đáng tiếc sao? Nhớ đến tấm hình kia, trí nhớ của anh ta thật thật giả giả, nhưng mà chuyện thích cậu, thì sẽ không sai, cậu cũng thế, khi cậu nói đến những chuyện tốt anh ta làm, vẻ mặt có hơi khác, lần đầu tiên tớ thấy phiên bản Lý Hạ Lam này.

"Thật ra thì cách kiểm tra đơn giản nhất chính là, bây giờ cậu nhắm mắt lại, tưởng tượng anh ta ôm một em gái nóng bỏng, xuất hiện trước mặt cậu, nếu như cậu cảm thấy bình tĩnh, vậy tớ không phản đối việc cậu tiếp tục giữ vững tình trạng hiện nay, nhưng nếu như cậu cảm thấy lo lắng tức giận, vậy cậu cũng không còn thích hợp tiếp tục giữ vững tình trạng hiện nay, được, bây giờ nhắm mắt lại, suy nghĩ một chút." Hạ Lam đã hơi có men say lập tức nghe lời: Cao Học Văn, em gái nóng bỏng, hai người hi hi ha ha liếc mắt đưa tình, người đàn ông không che giấu ôm eo một cái sờ vai một cái, người phụ nữ vừa nói ghét vừa cười đến vui vẻ. . . . . . Không được" Cô cảm thấy có chút khó chịu.

Nhưng mà, nếu không thể chấp nhận chuyện như vậy, như vậy không phải có nghĩa là cô có thể chấp nhận sự thay đổi của người đó, cô phải uống một ly nữa. . . . . . Một ly có thể vẫn chưa đủ. . . . . .

Tiểu Hà chỉ chú ý khuyên răn cô, chờ đến khi phát hiện ra thì bình rượu Sa kê kia đã trống không, cô còn muốn kêu một chai nữa thì vội vàng ngăn cản, "Đừng uống nữa..., cẩn thận say." "Không cần gấp, tối mai tớ mới có lớp."

"Nhưng tớ không muốn đưa một kẻ say về nhà đâu."

"Vậy tớ đến chỗ của cậu." Diễn đàn L/ê Q<u>ý Đ #ô ;n

"Đừng, không cần, lần trước cậu cực kỳ high, đến hơn ba giờ tớ vẫn phải kể chuyện xưa cho cậu, ngày mai tớ phải đi làm, tớ vẫn nên đưa cậu về nhà thì tốt hơn."

"Ha ha ha."

Chương 12

Đầu thật là đau.

Hạ Lam hoàn toàn cảm nhận được cái gì gọi là tự mình làm bậy thì không thể sống được, tửu lượng kém lại uống rất phóng khoáng, bây giờ kết quả như vậy thật sự là chuyện đương nhiên.

Có lẽ Mao Mao phát hiện cô đã tỉnh, nhảy lên, dùng đầu dụi vào cô.

Hạ Lam vươn tay sờ sờ nó, thở dài, xuống giường cho nó ăn thức ăn cho chó, lại đổi nước, sau đó bò lại lên giường tiếp tục nằm.

Đều do Tiểu Hà hết..., muốn cô làm tưởng tượng đánh giá gì chứ, kết quả cô thật sự nằm mơ thấy Cao Học Văn ở Ấn Độ quen một người bạn gái xinh đẹp, hai người kết hôn trong chớp nhoáng, người đàn ông mang theo cô vợ mới cưới xinh đẹp trở lại khu nhà trên núi Bạch Vân, giới thiệu với vợ rằng, "Đây là Lý Hạ Lam, bạn cùng nhà của anh." Thiếu chút nữa hộc máu.

Trong giấc mơ trong lòng cô OS là: Đúng vậy đó, bạn cùng nhà, bạn cùng nhà luôn phối hợp với thời gian lên lớp của cô rồi cùng nhau ăn sáng, bạn cùng nhà mỗi ngày đều đợi cô về nhà rồi nói với cô "Em về rồi".

Chào hỏi xong, anh liền dẫn vợ mới cưới về phòng của mình, dĩ nhiên Mao Mao lập tức đi theo.

Anh mở cửa phòng, nhường vợ đi vào trước, sau đó Mao Mao, tiếp theo là chính anh, cuối cùng đóng cửa.

Mặc dù chỉ là mơ, nhưng Hạ Lam nhớ, có chút cảm giác bi thương, còn có cảm giác rất không thoải mái, vậy mà cảm giác không thoải mái kéo dài đến sau khi rời giường, tâm trạng vẫn hơi buồn bực. . . . . . Không ngủ được, lăn qua lăn lại uốn éo đến mười giờ rưỡi, cảm giác nhức đầu đã đỡ hơn rất nhiều, căn cứ kinh nghiệm buổi chiều sẽ không có việc gì, cô quyết định buổi trưa sẽ nằm chết dí trên giường để hồi sinh.

Thuận tay mở TV, quan tâm chuyện lớn trong nước một chút, lại thấy tin tức mới cập nhật —— một nhà máy panel ở vùng ngoại ô Ấn Độ xảy ra hỏa hoạn, nhiều người bị mắc kẹt, thương vong không rõ.

Hạ Lam Nhất ngồi thẳng người lên, Ấn Độ? Nhà máy panel? Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn [L/ê] {Q.u,ý} (Đ+ô+n)

Người đưa tin nói, gần đây nhà máy panel mở thêm dây chuyền sản xuất vào ban đêm, thật không nghĩ đến hệ thống điện không chịu nổi gánh nặng, trong nháy mắt bốc cháy, bởi vì thiết kế của dây chuyền sản xuất của nhà máy không tốt, cũng không có hệ thống cứu hỏa, hỏa hoạn đã xảy ra là không thể ngăn chặn, đội phòng cháy chữa cháy bận rộn từ mười giờ tối hôm qua đến sáng sớm nay, mới có thể dập tắt lửa.

Hạ Lam vội vàng gọi điện thoại cho Cao Học Văn, lại nghe thấy: Số điện thoại quý khách vừa gọi, hiện đang nằm ngoài vùng phủ sóng. Được, bây giờ Ấn Độ là ban ngày, nhưng điện thoại của anh lại không có tín hiệu.

Mở LINE ra, tối hôm qua hơn mười giờ cô gửi tin nhắn đi đến giờ vẫn chưa hiện là đã đọc?

"Căn cứ tư liệu từ phía chính phủ Ấn Độ, hỏa hoạn bắt đầu từ lúc hơn tám giờ tối, lúc ấy trong nhà máy ngoại trừ hơn một trăm người đang làm việc, người giám sát, còn có mấy vị chủ quản, cùng với mấy người Đài Loan đúng lúc đại diện đi khảo sát nhà máy và cửa hàng tư nhân, số người chính xác, phải chờ thêm một thời gian mới có thể thống kê ra." An ủi bản thân mình, không thể trùng hợp như vậy, nhưng trong lòng lại cảm thấy hơi sợ. . . . . . Hạ Lam bò xuống giường, mở laptop ra muốn sưu tầm tài liệu liên quan, lại phát hiện ngón tay của mình đang run, ấn phím cũng không được, vì vậy chuyển qua đi vào phòng tắm, vừa rửa mặt, vừa hít sâu, sau khi dùng nước lạnh rửa mặt, cô cảm thấy tốt hơn nhiều.

Đợi uống xong một ly cà phê, cuối cùng tay cũng không còn run, cô bắt đầu tìm tin tức liên quan, chỉ có một nhà đài ở Đài Loan đưa tin tức này, nhưng không có tên nhà máy, Anh văn cô không tốt nhưng phải nghĩ biện pháp tìm kiếm tin tức từ nước ngoài, trời cao không phụ người có lòng, sau khi cô cố gắng gần một giờ, đã biết tên nhà máy.

Có tên, là có thể tìm trên những trang web chính thức, nhờ những trang web chính thức, là có thể biết chuyên sản xuất cho công ty nào, may quá, có rồi, chuyên làm máy điều hoà nhiệt độ và panel tủ lạnh. . . . . . Cao thị không sản xuất cái đó.

Không phải anh!

Hạ Lam mở miệng thật lớn để thở, đồng thời phát hiện cả người mình không có sức, tiếng tim đập vẫn còn rất rõ ràng, nhưng lại không đứng nổi, thế nhưng cảm giác sợ hãi, lại không nhanh biến mất như trong tưởng tượng, biết rõ anh không sao, nhưng trong lòng cảm thấy rất đau.
Cũng không biết trải qua bao lâu, tri giác mới chậm rãi khôi phục.

Trở về phòng, thoải mái tắm nước nóng, ôm Mao Mao đi tới phòng khách, Mao Mao luôn luôn bướng bỉnh giống như có thể nhận ra trong lòng cô đang chấn động, ngoan ngoãn nằm ở trong ngực cô, cô ngồi trên thảm, chẳng làm gì cả, chỉ ngẩn người, nghĩ tới giấc mơ kỳ lạ của mình, còn có trong một tiếng trước khi cho rằng anh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, người trước cảm thấy khó chịu, người sau không thể nào chấp nhận được, lúc vẫn chưa biết rõ sự thật, cô đã bắt đầu tiếc nuối, cảm thấy có thể chung sống thêm một ít thời gian nữa, sẽ tốt biết bao nhiêu. . . . . . Theo thời gian trôi qua, Hạ Lam dần dần cắt tỉa ra mong muốn của mình, cô không muốn giả bộ như không có chuyện gì nữa, cô muốn. . . . . . Cầm ly trà kia lên.

Tương lai như thế nào không ai có thể bảo đảm, nhưng cô không muốn giống người đồng nghiệp của Tiểu Hà, đợi đến khi không thể quay lại, mới hối hận, tâm trạng đó lúc ở trong mơ cô đã trải nghiệm, sau khi tỉnh lại lại bị dọa một trận, một ngày hai lần, đã đủ, tiếc nuối ra sức đè nặng trong lòng cô, cô không muốn trải nghiệm thêm lần thứ ba nữa. . . . . . Lộc cộc, âm thanh khóa cửa mở ra.

Khi cánh cửa được đẩy ra, Mao Mao trong ngực cô đã nhấc chân chạy đến cửa trước.

Cao Học Văn mấy ngày không gặp khom lưng ôm lấy nó, "Nhớ tao như vậy à?" Gâu gâu gâu. . . . . . GÂU...UUU

"Còn nhõng nhẻo nữa, xem ra thật sự rất nhớ tao." Một tay anh ôm Mao Mao, một tay kéo hành lý đi vào phòng khách, rất tự nhiên nói với cô, "Anh đã trở về."

Hạ Lam có chút kinh ngạc đến ngây người, "Anh về rồi."

Cao Học Văn ngồi xỗm bên người cô, chọc vào trán của cô, "Tại sao nhìn thấy anh lại không vui?"

"Không, không phải." Trời ạ, cô thật là thô tục, sau khi quyết định đối mặt với tấm lòng của anh, cô lại có thể không có cách nào mặt đối mặt với anh, "Không phải anh nói cuối tháng mới trở về sao?"

"Mọi việc kết thúc sớm, đương nhiên trở về sớm hơn." Anh không nói chuyện, hai nhà máy anh tìm trước khi xảy ra chuyện đã từng hợp tác qua, ông chủ vô cùng có chữ tín, cho nên anh lại trả thêm một khoản tiền, đến lúc đó nhờ bọn họ phụ trách vận chuyển hàng hóa lên thuyền, anh liền trở về trước thời hạn, định cùng cô trải qua lễ Giáng sinh. Cô vốn không đặc biệt quan tâm về mấy ngày lễ này, là anh muốn dùng mọi cách để trở về cùng cô sinh hoạt rồi ăn bữa tối, một câu giáng sinh vui vẻ, cùng nhau!

"Hạ Lam, em làm sao vậy?" Là lạ, có hơi né tránh ánh mắt của anh, nhưng nhìn dáng vẻ không phải là đang không vui.
"Anh. . . . . . Nghe qua chuyện cổ tích nàng tiên cá chưa?"

Anh vừa nghe những lời dạo đầu, cảm thấy câu chuyện phía sau sẽ rất dài, liền ngồi xuống trên mặt thảm, "Nghe rồi." "Anh cảm thấy. . . . . . Nếu như có một ngày hoàng tử phát hiện người cứu mình vốn không phải là vợ của mình thì có thể cảm thấy công chúa nước láng giềng đó lừa mình hay không, sau đó, rất tức giận, muốn ly hôn?"

Trong lúc bất chợt người đàn ông vốn còn có chút nghi ngờ lại phúc chí tâm linh (khi vận may đến, người ta linh hoạt khôn ngoan hơn), nàng tiên cá, đang nói cô và anh.

Hỏi chuyện sau khi kết hôn, ngộ nhận, cho nên. . . . . .

Cao Học Văn cố gắng không để cho mình lộ ra dáng vẻ vui mừng, "Có gì phải tức giận, do chính bản thân anh cho rằng công chúa cứu anh, mặc dù công chúa nói dối, nhưng cũng không có chủ động lừa anh, từ đầu tới cuối đều là chính anh nhận sai, có gì hay mà oán trách."

Dựa vào nét mặt của cô, anh biết câu trả lời của mình không tệ, "Hơn nữa anh cảm thấy sau khi hai người chung sống, tự nhiên sẽ có cảm tình, anh tin tưởng tình cảm dần được tích lũy nhất định có thể bao dung chuyện ngộ nhận trước đó, hoàng tử không thể nào vì biết chuyện này mà tức giận." Mặc dù đầu Hạ Lam cuối thấp, nhưng anh vẫn có thể thấy khóe miệng cô hơi cười.

"Thật sự như vậy sao?"

"Thật sự như vậy!" Diễn đàn L~ê~ Q`u`ý Đ=ô=n

Cô ngẩng đầu lên, vươn tay xoa xoa mặt của anh, "Anh nhớ chúng ta, rốt cuộc trải qua những chuyện gì?" "Đều là ký ức lúc trở về nhà, không khác hiện tại lắm, nhưng mà, lúc ấy chúng ta rất thường nói chuyện với nhau, gần như không chuyện nào không nói, em sẽ nói với anh chuyện thú vị khi đi dạy, chuyện nhức đầu, chúng ta cũng sẽ trao đổi sách với nhau, hoặc là chia sẻ hình những nước anh đã đi qua, chúng ta sẽ suy nghĩ đến những khó khăn khi thực hiện kế hoạch đi du lịch, nhưng nếu thật sự có thể làm được, sẽ là kế hoạch du lịch rất thú vị, cũng xuống bếp, em giỏi món Trung, mà anh sẽ nấu món Tây, trên bàn ăn của chúng ta là trung tây thống nhất rất tốt đẹp." "Tại sao đều là ở nhà, sao chúng ta không ra ngoài chơi?"

"Không có."

"Vậy em thật sự làm mọi chuyện ở nhà."

"Không phải em thích ở nhà, là lúc ấy anh không thích ra ngoài." Bởi vì chân anh không tiện, trong lòng vẫn không muốn đối diện, ghét người khác nhìn anh, là em chịu nhẫn nại ở trong nhà với anh. . . . . .

"Vậy về sau chúng ta còn làm những gì? Còn nấu ăn, đọc sách, chơi với Mao Mao nhiều hơn?" Sau này? Sau này? ! Cao Học Văn ngẩn ra, trong nháy mắt kịp phản ứng, trên mặt không giấu được nụ cười, "Không, về sau chúng ta thường xuyên muốn đi ra ngoài, đi leo núi, đi lặn xuống nước, hóng gió, ngắm hoa, xem gấu trúc, chờ khi em được nghỉ, chúng ta sẽ ra nước ngoài, chúng ta muốn đi rất nhiều nơi." Đối với rất nhiều người đàn ông mà nói, chỉ sợ nhớ ngày kỷ niệm là một trong những chuyện làm người ta nhức đầu, nhưng đối với Cao Học Văn mà nói, lại rất đơn giản, ngày hai mươi lăm tháng mười hai, ngày hẹn thề.


Chương 13

Hơn một tháng sau.

Trên cơ bản mà nói, bọn họ quyết định ở chung một chỗ, nhưng mà về mặt tình cảm càng thân mật hơn, tình trạng cuộc sống không có gì thay đổi, vẫn thoải mái tự do như cũ, chuyện như cẩn thận duy trì hình tượng, hoàn toàn không xảy ra giữa bọn họ —— Hạ Lam rất muốn nói như vậy, nhưng trên thực tế, không phải.

Biết vài chục năm thì thế nào, trước đây đã ở cùng nhau nửa năm rồi thì thế nào, nhận thức của cô đã bị cài đặt lại, không có cách nào duy trì tình trạng trước đó, Hạ Lam yên lặng suy nghĩ, nếu như hai người cùng đi ăn lẩu, chắc hẳn cô chỉ ăn hai miếng thịt, sau đó liền vuốt bụng nói no bụng rồi.

Lúc lễ mừng năm mới bọn họ về nhà của mình, Cao Học Văn cùng mẹ đi Nhật Bản chơi một chuyến, mà cả kỳ nghỉ đông cô đều ôm điện thoại di động, trước kia cô nói với Tỉ Lam trong điện thoại di động có phóng xạ, rốt cuộc Tỉ Lam cũng có cơ hội cười cô ôm điện thoại không rời tay.

Chuyện này thật là quá tệ. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn [L/ê] {Q.u,ý} (Đ+ô+n)

Lúc trước cô có thể để mặt mộc, quần vận động, kẹp cá mập, quả thật rất nhẹ nhõm, nhưng mà bây giờ, cô bắt đầu để ý đến vấn đề hình tượng, những quần áo thoải mái xù cả lông lên không thể mặc nữa rồi, ở nhà đi tới đi lui cũng phải trang điểm nhẹ, còn nữa, áo ngủ của cô cũng rất không hấp dẫn. . . . . . Mặc dù có thể nói hình như Cao Học Văn cũng không để ý lắm, nhiệt tình như cũ, nhưng mà nếu có thể. . . . . .

Hạ Lam lắc đầu một cái, không thể suy nghĩ tiếp, nghĩ tiếp nữa vẻ mặt sẽ mất kiểm soát, hiện tại là thời gian nghe Đại đầu tử chủ nhiệm Trần hăng hái phát biểu.

"Nửa tháng nữa học kỳ sau sẽ bắt đầu, tình hình tuyển sinh của chúng ta năm nay so với năm ngoái mà nói, không tính là quá tốt, nhưng căn cứ kinh nghiệm đã qua, rất nhiều nhóm học sinh sau khi tựu trường rồi mới bắt đầu tham gia, vì vậy, chúng tôi rất hi vọng các thầy cô có thể cố gắng hết sức dạy lớp học thử, không mắc lỗi, học sinh tới học thử sẽ giới thiệu Á Châu chúng ta không giống người thường, kinh nghiệm dạy học của chúng ta rất phong phú, tuyệt đối có thể tạo ra thành tích lớn, khó, xông, vào ——" Sau khi dõng dạc, chủ nhiệm Trần hơi dừng một chút, "Hôm nay tới đây kết thúc, cám ơn các thầy cô giáo." Trong lòng Hạ Lam thầm oán chủ nhiệm Trần nhàm chán, khi quay đầu tầm mắt giao với Jenny dạy tiếng Anh, hai người không nhịn được bật cười.

Jenny thu dọn tài liệu, giả vờ sắp xếp lại tạo ra âm thanh không nhỏ, "Tại sao không ai nói cho anh ta biết không cần làm bộ làm tịch?"

"Bởi vì anh ta sẽ hiểu lời khuyên thành không nể mặt của anh, hậu quả không nể mặt anh sẽ rất nghiêm trọng, kết quả chính là, người nói cho anh ta biết sẽ rất thảm."

"Tuần trước tôi mới biết, tại sao chủ nhiệm Trần làm việc giống như con ruồi không đầu nhưng công việc vẫn vững vàng, thì ra chị gái của anh ta và chị gái ông chủ là chị em, cùng chung một chồng...." Chuyện này Hạ Lam sớm biết, cô từng nghe mẹ Cao nói, em trai Tiểu Tứ trung niên thất nghiệp, Tiểu Tứ muốn nhét anh ta vào Cao thị, ba Cao không chịu, Tiểu Tứ khóc sướt mướt nhiều ngày, mẹ Cao vì thay chồng giải quyết vấn đề này, nhét anh vào trường luyện thi —— hành động này đương nhiên nhận được sự cảm kích của ba Cao và sự khen ngợi của bà nội Cao"

Quan hệ nhân thân của người có tiền thật sự kỳ lạ, đời này cô vĩnh viễn sẽ không hiểu rõ được, "Được rồi, dù thế nào đi chăng nữa anh ta cũng mắc chứng ảo tưởng tương đối nghiêm trọng, phiên diện khác vẫn ổn."

"Đúng thế." Jenny vỗ vỗ bản báo cáo dự đoán có thể so với đơn vị học thuật nghiên cứu, "Thật không hiểu in những thứ này có ý nghĩa gì, phân tích thị trường, phân khúc thị trường, những thứ này không có quan hệ gì với chúng ta, chúng ta là bộ phận của trường học, chứ không phải là bộ phận hành chính."

Hạ Lam lấy phần tài liệu của mình đi, không nhịn được buồn cười, không ai xem, một chồng lớn như vậy, hoàn toàn là lãng phí giấy, khiến không ai được thoải mái, Đại đầu tử chiếm dụng giờ tan ca của bọn họ —— làm bộ làm tịch có thể nhịn, chiếm dụng thời gian tuyệt đối không thể nhịn.

Sáng sớm hôm nay, anh ta muốn tất cả thầy cô chuyên nhiệm ở Á Châu chín giờ tối tập hợp mở cuộc họp nhỏ, cái gì gọi là mở cuộc họp nhỏ? Bọn họ cũng không phải là thương nhân, biết mở cái rắm, tuyển sinh và kinh doanh là chuyện của bộ phận hành chính mà.

Hạ Lam hôm nay vốn bảy giờ rưỡi là có thể về, bị cưỡng ép ở lại đến chín giờ, cực kỳ khó chịu, còn cô giáo Hồng vốn năm giờ rưỡi có thể đi lại phải ở lại đến hiện tại, sắc mặt càng khó coi, chỉ ngu ngốc nói là muốn đi họp, nhưng Á Châu hoàn toàn không có phòng họp, bọn họ chỉ có thể ở phía sau quầy tiếp tân lầu một làm bộ như thật sự có chuyện quan trọng, bởi vì Đại đầu tử quá kích động, giọng cực lớn, làm người đi qua cũng sẽ nhìn vào bên trong, cảm giác thật là muốn tìm cái lỗ chui xuống.

Lãng phí thời gian, lại mất hết mặt mũi, đáng giận nhất là cô và Cao Học Văn đã hẹn sẽ đi ăn kem mật ong, đây là lần đầu tiên bọn họ hẹn nhau ra bên ngoài ăn mừng, cứ như vậy không còn.

Đại đầu tử, quả thật tội ác tày trời.

Hạ Lam thừa dịp không ai chú ý, cầm tài liệu trên tay ném vào đống giấy vụn, tiếp đó cầm túi lên đi ra ngoài, lại không nghĩ rằng sau lưng truyền đến tiếng gọi cực kỳ lớn "Cô giáo Lý cô chờ một chút?"

Jenny ném cho cô một ánh mắt đồng cảm, quầy tiếp tân cũng có vài người cúi đầu bật cười.

Hạ Lam hoàn toàn không nhịn được, "Xin hỏi chủ nhiệm Trần có chuyện gì không?"

"Tôi muốn bàn bạc lịch dạy học vào kỳ nghỉ hè với cô giáo Lý."

Trời ạ, lại nữa? Còn nữa? Không thể đổi chiêu khác sao? "Sắp xếp như thế nào tôi đều không có ý kiến, tôi là cô giáo chuyên nhiệm, không có dạy thêm ở những chỗ khác." Hơn nữa ở Á Châu Hạ Lam thật sự chính là cô giáo số học chuyên nhiệm duy nhất, lớp số học cứ viết tên của co lên là được, "Chỗ cua quẹo vừa lúc mới mở một tiệm cà phê, không bằng chúng ta đi sang đó rồi trò chuyện tiếp." Hạ Lam thở dài, đang muốn mở miệng, một giọng nói truyền đến từ phía sau lưng cô, "Xin hỏi anh muốn tán gẫu chuyện gì với vợ tôi?"
Hạ Lam quay đầu, liền thấy Cao Học Văn đi tới bên cạnh, duỗi tay ôm bả vai của cô, "Tôi là tiên sinh của Lý Hạ Lam, xin hỏi anh nhất định muốn hẹn vợ tôi đến tiệm cà phê để tán gẫu chuyện gì?" Nét mặt Đại đầu tử rất kinh ngạc, "Cô... cô kết hôn rồi?"

Hạ Lam buồn cười giơ tay của mình lên, "Tôi đã nói với anh hơn mười lần là tôi kết hôn rồi." "Sao, làm sao có thể?"

Hạ Lam rất buồn cười rồi, "Làm sao không thể?"

"Tôi nghe ngóng, mặc dù cũng rất nhiều người nghe nói cô đã kết hôn, nhưng chưa ai từng gặp chồng cô, tất cả mọi người nói cô hẳn là sợ phiền toái, cho nên mới đeo một chiếc nhẫn để dễ dàng hơn. . . . . ."

"Vậy xin lỗi đã làm anh thất vọng, tôi chính là chồng của cô ấy." Cao Học Văn cũng rất đúng lúc để lộ nhẫn cưới trên tay ra, "Sau này có việc, xin nói ở trường luyện thi, tôi không hy vọng bất kỳ kẻ nào lén lút hẹn gặp vợ của tôi, nếu không, tôi chỉ có thể nói chuyện này với Giang tiên sinh thôi." Đại đầu tử càng kinh ngạc hơn, "Anh biết Giang tiên sinh?"

"Không chỉ biết, hơn nữa còn rất quen thuộc, tôi dám chắc chắn quan hệ của tôi với ông ấy tốt hơn với anh, chẳng hạn như, ông ấy thích hát karaoke, thích rượu mới ra lò, gần đây mới vừa đổi xe, thích mặc âu phục nhưng không thích đeo cà vạt."

Cao Học Văn cúi đầu, hạ thấp giọng nói: "Ông là bác của tôi."

Hạ Lam trực tiếp nhịn đến khi đi qua cua quẹo, lúc này mới cất tiếng cười to, đối với một người say mê quyền thế mà nói, không có gì buồn cười bằng chuyện để cho anh ta gặp phải người có quyền thế lớn hơn.

Cao Học Văn cười nhìn cô, "Vui vẻ như vậy?"

"Ừ, thật ra thì anh ta đã làm phiền em được một thời gian rồi. . . . . ."

Người đàn ông nhếch mày, "Được một thời gian rồi?"

"Lúc trước anh ta từng hẹn em một lần, nhưng sau khi bị em từ chối, cũng không nhắc lại, chẳng qua chính là tìm cơ hội nói chuyện với em, "Cô giáo Lý, hiện tại tiến độ dạy học của lớp mười hai tới đâu rồi.", "Có học sinh phản ánh chỗ bỏ trống quá nhỏ"..., nhưng hôm nay không biết bị làm sao, lại tới nữa."

"Xem ra anh xuất hiện rất đúng lúc đó." Cao Học Văn hài lòng, "Hoàng tử giải cứu công chúa."

"Tại sao anh lại nói với anh ta Giang tiên sinh là bác của anh?""Nếu như anh nói là cậu của anh, vậy anh ta sẽ làm phiền chị anh ta, chị anh ta sẽ tới làm phiền mẹ anh, đây không phải là kết quả anh muốn, cho nên anh quyết định giả làm em họ, vừa có thể làm cho anh ta thu liễm, mẹ anh có thể yên bình như trước."

"Ôi. . . . . . Anh. . . . . ." Thật sự thay đổi rất nhiều.

Phiên bản Cao Học Văn này, sẽ nghĩ cách bảo vệ cô, cũng sẽ nghĩ cách bảo vệ mẹ, hoàn toàn khác người mê rock muốn ăn đòn trước kia, là một người đàn ông thật sự.

Hạ Lam nghĩ, nếu như tính cách của anh cứ duy trì như vậy, nói không chừng cô sẽ nhận thức sai giống như anh, sau khi thương anh một thời gian dài, tiếp đó sẽ chết mê chết mệt.

Hôm nay thật sự là trải nghiệm mới trong cuộc sống, trước kia cô phải chiến đấu một mình, nghĩ biện pháp giải quyết chuyện của mình, hiện tại có người sẽ đứng ở phía trước cô, thì ra đây chính là cảm giác được bảo vệ. . . . . . Phát hiện Cao Học Văn không quẹo cua, Hạ Lam kéo anh, "Trạm xe điện ngầm ở bên kia, anh muốn đi đâu?" Anh chỉ vào bãi đậu xe cách đó không xa, "Anh mua xe."

"Mua xe?" Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn  @Lê;Quý;Đôn

"Nên nói, nhận xe phù hợp với công ty, anh không ngại đi tàu điện ngầm, nhưng nếu là phó tổng giám đốc, về sau phải ra ngoài gặp khách hàng, vẫn cần phải ra vẻ một chút mới được."

Hạ Lam hiểu, mặc quần áo thể thao vào quầy chuyên doanh châu báu, cùng mặc thời trang mùa xuân của Chanel, tuyệt đối nhận được sự đối xử không giống nhau, "Xe trước kia của anh đâu?" "Đang ở trong nhà để xe ở nhà." Ngược lại Cao Học Văn có chút ngượng ngùng, "Hiện tại không muốn lái loại xe đó, quá huênh hoang rồi."

Hạ Lam cười khúc khích, rốt cuộc biết Ferrari màu đỏ rất huênh hoang rồi.

Hơn nữa không chỉ Ferrari, anh còn có chiếc xe thể thao màu bạc tương tự, nhưng mà cô không biết tên chiếc xe đó.

Người đàn ông ôm cô đi vào bãi đậu xe, là một chiếc Benz vô cùng thích hợp với chức vụ mới của anh.

Đây là lần đầu tiên Hạ Lam ngồi xe Benz, trong nháy mắt ngồi xuống cô liền biết vì sao người có tiền đều yêu nó, rộng rãi lại thoải mái, sau đó. . . . . . Cô nhìn thấy anh treo Polaroid (*) ngay trước chỗ tài xế ngồi, là từ khu nhà trên núi Bạch Vân chụp ra khung cảnh bên ngoài, sắc tím xen giữa bầu trời và mặt trăng, mơ hồ còn nhìn thấy mấy vì sao, rất đẹp, nhưng mà có chút vắng lặng. Hạ Lam lấy hình xuống, "Chụp hồi nào?"

(* Polaroid là loại ảnh được in ra từ máy chụp ảnh lấy ngay)

"Mới vừa trở về Đài Loan thì bị chênh lệch múi giờ, ngày đầu tiên thật sự không thể nào ngủ được, thức dậy đọc sách, mệt mỏi liền chuyển sang nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi thuận tay chụp lại."

Cô nhướng mi, thầm nghĩ, sau lại để ở chỗ này?

Mặc dù cô chưa từng mua xe, nhưng cô biết đây là vị trí bình thường được dùng để đặt giấy chứng nhận hoặc hình quan trọng.

Hẳn là buổi chiều anh mới từ công ty lái xe đi, sáng sớm cô đã nói với anh không thể đi ăn kem mật ong rồi, anh trả lời: Biết, ở công ty làm thêm giờ, nhìn tài liệu lâu một chút, chờ đến giờ tan làm sang đón em về nhà.

Tấm hình này lại ở đây, tuyệt đối không phải do rất đẹp, trước khi anh tới đón cô còn đặc biệt về nhà một chuyến lấy nó, có thể thấy được ý nghĩa rất quan trọng, nếu như nguyên nhân không thể nói với cô, cũng không cần đặt ở vị trí cô có thể thấy. . . . . . A a a. . . . . . A a.

Haiz, hỏng bét, tâm trạng xuống thấp rồi.

Thiên sứ nhỏ lý tính nói với cô: Mỗi người chắc chắn sẽ có một hai chuyện không muốn nhắc đến, tình yêu là dựa vào nhau chứ không phải cưỡng ép nhau, cô nên tôn trọng anh ấy.

Thiên sứ nhỏ cảm tính nói với cô: Giữa hai người không nên có bí mật, cô nên buộc anh ta nói ra, nếu không giữa hai người sẽ càng ngày càng có nhiều bí mật, sau đó có một ngày cô chắc chắn không nhìn thấu anh ta.

Chương 14

Khi còn bé nhìn mẹ bị ly trà tình yêu làm phỏng, nhìn mẹ Cao cũng bị phỏng, cho nên từ đầu đến cuối cô không vươn tay ra cầm lấy, thật vất vả mới có dũng khí bắt đầu thưởng thức trà, kết quả chưa được vài hớp liền bị phỏng, làm sao mới được đây? Bỏ qua chuyện này? Hay là truy cứu đến cùng?

Não trái nói, đó chỉ là một tấm hình.

Não phải nói, tấm hình đó được đặt ở vị trí quan trọng đấy.

Hạ Lam cảm thấy, hai cách nói đều có lý, nhưng cô dạy số học, nên nghe lời của thiên sứ nhỏ lý tính, mỗi người đều là cá thể đơn độc, cô nên tôn trọng anh.

Nếu như anh muốn để cho cô biết rõ, khi đến lúc tự nhiên sẽ mở miệng, nếu anh cảm thấy chưa tới thời điểm thích hợp, như vậy, thân là một người trưởng thành, chuyện nên làm là chờ đợi anh điều chỉnh lại tâm trạng.

Tôn trọng, là cơ sở của bất kỳ mối quan hệ nào.

Cho dù quan hệ thân mật, cũng biết được chuyện để cho đối phương có không gian riêng.

Đúng, chính là như vậy.

Dọc theo đường đi hai người tùy tiện tán gẫu, trong lòng Hạ Lam vẫn đánh nhau, duy trì đến khi về đến khu nhà trên núi Bạch Vân, đỗ xe xong, vào thang máy, lên tới lầu mười bảy, trong nháy mắt dùng chìa khóa mở cửa ra —— "Chuyện đó, tấm Polaroid có ý nghĩa đặc biệt đối với anh sao?"

A, sơ ý một chút. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn !Lê! #Quý# $Đôn$

Thụy Lam chia tay bạn gái trước cũng là vì ghét cô ấy chuyện gì cũng muốn hỏi rõ ràng, "Chẳng lẽ anh không thể có bí mật của mình sao?" Sau đó Thụy Lam lại còn chém bạn gái trước một dao, nói nữ sinh người ta vô cùng ghen tuông.

Nếu như Cao Học Văn cũng cảm thấy cô ghen tuông thì sao?

Hạ Lam cảm thấy mình sắp điên.

"Em chỉ tùy tiện hỏi một chút mà thôi, anh không muốn trả lời cũng không sao hết." Không biết câu bổ sung này có thể xoay chuyển tình thế hay không.

"Chuyện này, đương nhiên là có ý nghĩa."

Người phụ nữ muốn nhờ vào việc ôm lấy Mao Mao đang chạy tới để hóa giải lúng túng, quay đầu nhìn anh, có vẻ tâm trạng anh rất tốt, thấy vậy vừa yên tâm vừa có chút muốn than thở —— thì ra khi yêu sẽ làm con người trở nên yếu đuối, trước kia cô hoàn toàn không quan tâm anh nghĩ như thế nào, nhưng mới vừa rồi trong một khoảnh khắc, cô lại lo lắng anh không vui, vừa muốn hỏi rõ ràng vừa không muốn không ngừng mâu thuẫn với nhau.

"Là sáng sớm ngày đầu tiên anh trở về Đài Loan, rất đẹp, nhưng mà, chỉ có một mình anh, cảm giác cô đơn và lạnh lẽo đã sâu đến mức không biết nên nói thế nào, anh hi vọng mình mãi mãi nhớ đến tâm trạng lúc ấy, sau đó quý trọng thật tốt những gì hiện tại đang có." Không biết vì sao Hạ Lam cảm thấy giọng anh có hơi run rẩy, tự nhiên nắm tay của anh, "Cao Học Văn, em luôn đứng ở bên cạnh anh." Người đàn ông lại kinh ngạc nhìn cô.

"Em nói, em luôn đứng ở bên cạnh anh." Cô duỗi tay đẩy trán anh, "Tên ngốc." Cao Học Văn gật đầu một cái, "Anh là tên ngốc mà."

Cho nên khi đó em mới nói thật ra thì không nhất định phải ly hôn, anh mới có thể kiên trì như vậy. . . . . . Cũng may là. . . . . . Không cần những thứ khác, chuyện bây giờ anh phải làm chính là nắm chặt hiện tại.

"Xem xem anh mua cái gì?"

Kéo tay của cô đến phòng bếp, để cho cô ngồi xuống, cố tỏ ra thần bí mở tủ lạnh ra, còn phát ra tiếng "Tùng tùng tùng tùng" khi trao thưởng, quay người lại, trên tay là hai ly nhựa màu vàng nhạt."Kem mật ong!" Hạ Lam không che giấu được sự kinh ngạc, tiệm này qua trường luyện thi một chút, hoàn toàn không thuận đường đến khu nhà trên núi Bạch Vân, "Anh chạy đi mua vào lúc nào vậy?" "Tan làm lập tức đi xếp hàng, đặt ở trong tủ lạnh nhỏ rồi mang về." Trong lòng Hạ Lam Tâm rất cảm động, nhưng người phụ nữ mạnh mẽ lại không nói được những lời tình cảm, do dự một hồi, chỉ khạc ra bốn chữ, "Anh vất vả rồi." "Như thế nào, ông xã này không tệ chứ?" Ông ’ xã? Trong lúc bất chợt Hạ Lam có cảm giác xấu hổ.

Thật ra thì bọn họ chưa từng gọi nhau như vậy, lúc mới vừa kết hôn không có, sau khi quyết định ở chung một chỗ cũng không, bây giờ cô vẫn gọi cả tên cả họ của anh, anh đã tự xưng ông xã. . . . . . Thật chết người, trước kia anh nói gì, cô đều không có cảm giác, hiện tại anh nói gì, trong lòng cô đều sẽ có con nai con chạy loạn, ghét quá, hơi cảm thấy xấu hổ.

"Hạ Lam, em vẫn chưa trả lời anh đấy."

"Trả lời, trả lời gì?"

"Ông xã này không tệ chứ?"

Dùng cái muỗng múc một ngụm nhỏ, kem rưới mật ong, màu sắc rất đẹp, mùi vị rất ngon rất ngọt. . . . . . Hạ Lam liền nở một nụ cười ngọt ngào, nhìn anh, không trực tiếp trả lời, nhưng không nói cũng hiểu. "Thấy bộ dạng vui vẻ này của em, như thế nào cũng đáng giá." Haiz, những lời này của Cao Học Văn rõ là. . . . . . Ghét quá. . . . . .

Nhìn người phụ nữ dần dần đỏ cả lỗ tai, trong lòng người đàn ông vui mừng, nhưng vì để tránh cho cô thẹn quá hóa giận, anh vẫn cố gắng đè nén biểu hiện không cần thiết, "Hạ Lam, trước đây anh đều ở trong thế giới của chính mình, tất cả tình cảm của anh, đều là "Nghĩ", lần này, anh sẽ học cách "Làm", tình cảm không thấy được, không cách nào đong đếm được, nhưng anh sẽ làm cho em cảm thấy." Hạ Lam cắn thìa kem, híp mắt mỉm cười, "Từ lúc nào thì biết nói những lời như vậy hả?" "Anh vẫn luôn nghĩ như vậy, chẳng qua lúc trước không mở miệng, nhưng trải qua lần này, anh hoàn toàn cảm nhận được, quý trọng trước mắt quan trọng thế nào."

Hạ Lam nhìn anh, nét mặt kia, cô không hiểu được, nhưng tình cảm trong mắt, quả quả thật thật làm cho cô mềm lòng.

Người đàn ông này trong thời gian thật ngắn hoàn toàn thay đổi cái nhìn của cô, quá khứ thì không cần nhắc đến, sau khi trở về, chỉ cảm thấy cuối cùng anh cũng cải tà quy chính, khi anh bắt đầu dịu dàng tấn công, người phụ nữ độc lai độc vãng bắt đầu khó có thể chống cự được —— vừa tỉ mỉ chăm sóc cô, cố gắng khôi phục cơ thể, những chuyện này cô đều để ở trong mắt, lúc vừa trở về còn có chút ốm yếu, vẻ mặt bị bệnh, nhưng bây giờ đã không khác người bình thường là bao, không nhìn thấy trong khe tóc có vết sẹo, cõ lẽ cũng sẽ không có ai biết anh từng bị bệnh.

Lúc mẹ Cao ăn cơm với cô có nhắc tới anh, trước kia luôn than thở đến hồng vành mắt, hiện tại luôn là cười híp mắt, cảm thấy ông trời có mắt, cuối cùng con trai cũng nghĩ thông suốt, không còn là người tóc vàng kim mê rock, mà là người cố gắng tiếp thu kinh nghiệm xã hội.

Ba Cao tuyệt hơn, ngày đầu tiên để anh vào làm việc ở vị trí phó tổng giám đốc đã bỏ trống hơn nữa năm, đi Ấn Độ một chuyến chẳng những giải quyết chuyện sản xuất của Thụy Tiên, còn tìm được hai nhà máy có uy tín tốt, Cao thị lại thăng tiến —— mẹ Cao nói Tiểu Tam Tiểu Tứ giận đến mức muốn chết, nhưng cũng hết cách rồi, ai bảo năng lực Cao Học Nhĩ, Cao Học An đều không tốt, cho dù có vấn đề gì, bọn họ đều không thể giải quyết, mà lúc cần ra quyết định, cũng không cách nào ra quyết định được, bọn họ chỉ có thể làm con tốt thi hành nhiệm vụ, không cách nào làm lãnh đạo.

Mới hơn một tháng, ba Cao và mấy vị đổng sự mở miệng liền khen anh không dứt, thậm chí quyết định giao cho anh phụ trách triển lãm bốn tháng sau tổ chức ở Singapore.Có lần cô thuận miệng đề cập với anh lời của mẹ Cao, anh nói, "Những gì em nghe được, nói lại hết với anh đi." Hạ Lam không chút nghĩ ngợi đã nói 100%.

Người đàn ông ôm lấy cô, hôn một cái lên trán cô, "Không phải anh thể hiện cho cha anh nhìn, anh là đang thể hiện cho em xem." "Thật sao?"

"Đó là đương nhiên, anh muốn bù lại toàn bộ thiếu sót." Anh tiếp tục hôn lên trán cô, "Anh không chỉ muốn muốn em, anh còn muốn muốn đứa bé, muốn một ngôi nhà, muốn một cuộc sống thật sự."

"Cao Học Văn!" Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L=ê Q=u+ý Đ=ô-n

"Hạ Lam, anh rất nghiêm túc, anh biết rõ em vẫn còn lo lắng, anh không thể van xin em quên đi anh của trước đây, chỉ có thể hi vọng em cố gắng nhìn anh của giờ phút này lâu một chút... chúng ta sẽ hạnh phúc."

Đã thật lâu Hạ Lam không có đến công ty bách hóa mua quần áo rồi.

Lúc muốn đến công ty bách hóa thì kinh tế không cho phép, đợi đến sau khi kinh tế cho phép, cô lại lười, cửa hàng ngoài phố một món mấy trăm đồng hàng Đài Loan thiết kế, kiểu dáng đơn giản thích hợp, rất thích hợp với thân phận cô giáo của cô. Dĩ nhiên không phải nói cô coi thường thiết kế của công ty bách hóa, nhưng mà, mặc quần áo tốt như vậy làm gì, cũng không có bạn trai.

Nhưng bây giờ khác rồi, cuối cùng cô cũng bắt đầu qua lại với ông xã hợp pháp của cô, phụ nữ làm đẹp bản thân, cô rất muốn một lần được xinh đẹp như vậy, dọa anh một chút.

Vì vậy thừa dịp thứ năm không có lớp, sau khi Hạ Lam muốn trưng diện cho bản thân đã tính toán đến "Bách hóa Tường Vi" của Cao thị mua đồ, không ngờ trước khi ra khỏi cửa Thụy Lam điện thoại tới, thì ra Thụy Lam cũng dự tính thứ năm cô không có lớp, cảm thấy chị em đã lâu không gặp mặt, muốn ăn cơm, hai chị em liền hẹn ở cửa công ty bách hóa.

Lý Thụy Lam vốn cho là chị mình muốn ăn món bánh mì phủ kem mới xuất hiện, nên mới hẹn vào thời gian ba giờ chiều kỳ dị này, thật không nghĩ đến lại nghe thấy "Chị muốn mua quần áo, em cho chị chút ý kiến".

Thụy Lam cho là mình nghe lầm, "Chị muốn mặc? Hay là muốn tặng người khác?" "Chị muốn mặc, ánh mắt của em là có ý gì?"

Thụy Lam ôm lấy đầu đang bị chị liên tục chọc, "Không phải chị rất lười ra ngoài sao? !" "Bây giờ chị thích ra ngoài." Thứ tư tuần sau chị sẽ đi xem hoa Tử Đằng.

Trước đó có xem tạp chí du lịch, giàn hoa Tử Đằng ở Nhật Bản thật sự đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở, Cao Học Văn nói với cô Đài Loan cũng có, chẳng qua ở Đài Bắc mà thôi, gần đây đúng lúc đến gần mùa hoa nở, chờ hoa nở, sẽ dẫn cô đi.

Hạ Lam đã nghĩ xong, chính là hôm đó, cô phải mặc quần áo mùa xuân thượng hạng, làm cho anh kinh ngạc.

Thụy Lam cũng không phải là đứa bé, người luôn luôn không muốn ra khỏi cửa đột nhiên ra khỏi cửa, còn mua quần áo mới, chuyện gì có thể khiến con người ta có động lực như vậy? Tình yêu.

Nghĩ đến cuối cùng chị cũng có dấu hiệu yêu đương, anh phấn khích, "Chuyện khi nào?" "Gần đây." "Thầy giáo ở trường luyện thi, hay là bạn giới thiệu?"

"Nói ra rất dài dòng, nhưng hôm nay thời gian không đủ, chị muốn giải quyết chuyện quần áo trước." "Vậy thì không thành vấn đề, dựa vào kinh nghiệm đi mua sắm cùng với bạn gái cũ của em, chắc chắn có thể cho chị ý kiến tốt nhất." Lý Thụy Lam nói xong, cố ý thở dài, "Em thật sự vui mừng, cuối cùng chị cũng bắt đầu yêu."

"Làm sao vậy, chị thấy em giống như muốn xuất gia?"

"Cũng không đến nỗi như vậy, chẳng quá trước đây thấy chị không có hứng thú với chuyện tình cảm, hiện tại em cảm thấy tương đối yên tâm, chị cũng 28 rồi, cũng nên kết hôn."

Chương 15

Hạ Lam buồn cười, "Không nên học cách nói chuyện của mẹ."

"Không phải em học mẹ, đây là lời thật lòng của em." Lý Thụy Lam cười hì hì đỡ tay chị đi lên thang cuốn, "Đối phương thích màu gì, mặc gì, ăn mặc như thế nào, nói hết tất cả, chúng ta thảo luận một chút." A, đúng, Cao Học Văn thích màu gì, mặc gì, ăn mặc như thế nào?

Lần này người phụ nữ kinh ngạc, cô lại có thể không lưu ý chuyện này?

"Trời ạ, chị, chẳng lẽ chị không biết sao?"

Hạ Lam lắc đầu rất nhẹ."Vậy lần đầu tiên hai người gặp mặt thì mặc kiểu quần áo như thế nào?" Hạ Lam suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu một cái.

Lý Thụy Lam hít một hơi, "Không thể nào, không rõ lắm? Không nhớ rõ? Nhưng mà hai người đang hẹn hò?" "Trên lý thuyết là như thế không sai. . . . . ." Đột nhiên cảm thấy, Cao Học Văn đối xử thật tốt với cô.

Bạn trai Tiểu Hà thích cô ấy mặc váy, cho nên đã hơn nửa năm Tiểu Hà không mặc quần dài, bạn trai Jenny thích màu sáng, cho nên Jenny cũng không mua quần áo màu tối, chủ nghĩa đàn ông của bạn trai đầu tiên của Tỉ Lam rất lớn, cho nên hai năm qua Tỉ Lam, quần áo bảo thủ giống như những phụ nữ năm mươi, Thụy Lam cuồng xương quai xanh, cho nên cổ áo bạn gái anh luôn mở rất thấp, cho dù cô mặc gì, Cao Học Văn luôn sẽ nói ra lời khen thật lòng, rất đẹp mắt, cho nên, đột nhiên bị hỏi cô rất bối rối.

"Không sao, chọn quần áo thích hợp với chị là được."

"Hiểu rồi." Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn .L.ê. ,Q,u,ý, /Đ/ô/n/

Hai chị em cứ như vậy dạo qua một tiệm lại một tiệm, Hạ Lam chỉ dự tính mua hai bộ váy, hi vọng đáng giá, vì vậy phương án mua đồ là dạo quanh cả tầng một lần, sau đó trong lúc tính tiền lại quyết định sẽ đi đâu.

Lý Thụy Lam từng đi mua sắm với bạn gái, nên biểu hiện vô cùng quen thuộc và vô cùng kiên nhẫn, cái váy này hơi dài, không thể hiện được sự sinh động của thời trang mùa xuân, chị da chị trắng, màu hồng sẽ rất đẹp mắt, không có nam sinh nào không thích nhìn xương quai xanh, cổ áo thấp một chút là được rồi. . . . . . Tốn hết hai tiếng, cuối cùng cũng chọn được, Hạ Lam chuẩn bị lấy bóp da thì Thụy Lam nhanh hơn một bước đưa thẻ ra, "Để em." Hạ Lam há miệng, sau đó không nói gì, sờ sờ đầu em trai, trong lòng có chút vui mừng.

"Làm việc được ba tháng, có một chút tiền thưởng, em vốn cũng muốn mua phần quà tặng cho chị."

"Trưởng thành."

"Đã sớm trưởng thành." Thụy Lam cười, "Có rảnh rỗi về nhà ăn một bữa cơm đi." Hạ Lam không hiểu cảm thấy lời của Thụy Lam có hơi kỳ lạ, mặc dù cô không ở cùng người nhà, nhưng cho tới nay mỗi tháng cô đều sẽ trở về một hai chuyến, năm ngoái lịch dạy hè sắp xếp rất được, thậm chí cô có thể ngủ một đêm ở nhà, buổi trưa hôm sau mới rời khỏi Đài Bắc.

Cho dù tình hình hiện tại là vừa đang bị vây trong công việc vừa đang yêu, cô vẫn thường về nhà, gọi điện thoại cho mẹ, liên lạc với em trai em gái bằng phần mềm nhắn tin, tình cảm gia đình vẫn rất thân thiết, không xảy ra chuyện "Rất lâu không nhìn thấy con".

"Trong nhà thế nào?"

"Em và Tỉ Lam đều cảm thấy hình như mẹ gặp chuyện gì đó."

Hạ Lam cau mày, "Cái gì gọi là có chuyện? Phương diện nào? Nói rõ ràng một chút."

"Gần đây bà ấy nghe điện thoại luôn hạ giọng thật thấp, hơn nữa vừa nói xong liền than thở, em hỏi mẹ, đầu tiên mẹ nói không có việc gì, em lại hỏi, mẹ mới nói trước kia có một chị em tốt đến nước Mĩ, gần đây gọi điện thoại vay tiền mẹ, hi vọng mẹ gửi một khoản tiền qua, mẹ không muốn cho mượn, cũng không có nhiều tiền như vậy, nhưng đối phương vẫn gọi điện thoại, em nói mẹ không cần nghe điện thoại thì tốt hơn, làm sao lại có người như vậy, cũng không phải là chúng ta nợ cô ta, nhưng mẹ lại rất phiền não, cho nên em cảm thấy vẫn còn có chuyện khác quấy nhiễu mẹ, nhưng chị cũng biết, ở trong lòng mẹ, em chính là đứa bé, bà sẽ không nghe em nói."
Hạ Lam gật đầu, "Được, chị tìm thời gian hỏi một chút."

Gần đây bởi vì liên quan đến chuyện tuyển sinh, mở thêm vài lớp nghe giảng thử, mỗi ngày Hạ Lam đều phải dạy nhiều hơn một đến hai lớp, ngày nghỉ duy nhất vào thứ năm cũng mất, quả thật lột một lớp da, mỗi ngày mỗi ngày, cô thành thạo đếm ngược lịch dạy của mình, cho tới hôm nay, cuối cùng lớp nghe giảng thử kết thúc, trở lại khu nhà trên núi Bạch Vân, thoải mái ngâm mình trong nước ấm, cuối cùng cô mới cảm thấy thoải mái.

Bận rộn suốt 2 tuần lễ, ngày mai bắt đầu trở lại bình thường, tuyệt.

Đến khi nước hơi lạnh, lúc này người phụ nữ mới đứng lên mặc quần áo, sấy tóc, không cần phải suy nghĩ về mấy biểu thức số học, cảm giác thật tuyệt.

Chiều nay mới có lớp, có nghĩa đến buổi trưa cô mới ra ngoài, cô mở tủ treo quần áo ra, từ tầng dưới cùng lấy áo ngủ ngày đó vừa mua ở Bách hóa Tường Vi ra, nói là áo ngủ thật đúng là coi trọng nó, chỉ có mấy miếng vải nho nhỏ, còn có mấy sợi dây mà thôi.

Là như vậy, ngày đó lúc cô và Thụy Lam mua váy thì đột nhiên liếc thấy quầy chuyên doanh nội y, không biết vì sao trong đầu liền nhớ lại Tiểu Hà từng đề cử một loại áo ngủ, vì vậy cô ép Thụy Lam đi dạo tiệm đèn tinh dầu ở bên cạnh, hơn nữa quy định anh phải ở trong tiệm chờ đủ 15 phút.

Thật không nghĩ đến, cô không có mua áo lót vận động, dưới miệng lưỡi trơn tru của nhân viên bán hàng, mua chiếc áo ngủ được gọi là "Yêu tinh nhỏ" cực kỳ hấp dẫn này, nhân viên bán hàng liên tục nói bên tai cô, xúc tiến tình thú, xúc tiến tình cảm, cuộc sống tình dục của hai người càng mỹ mãn hơn vâng vâng, đầu óc cô nhất thời nóng lên, liền trả tiền, về đến nhà lần nữa lấy ra thì mới tỉnh táo lại, làm sao lại tốn tận ba ngàn đồng mua món đồ nặng không đến một trăm gram này.

Vải rất mỏng, sợi dây rất mảnh, bây giờ nhìn kiểu dáng thấy rất xấu hổ, Hạ Lam cảm thấy tâm lý của chính mình thật sự không chịu nổi, cho nên cô liền bỏ vào túi, ném vào tầng dưới cùng của tủ treo quần áo.

Nhưng hai tuần qua bọn họ quá bận rộn, suốt hai tuần lễ bọn họ không có. . . . . . Mặc dù Cao Học Văn không mở miệng phàn nàn, nhưng không biết vì sao, mặt của anh lại xuất hiện biểu cảm của một oán phụ thâm cung.

Người phụ nữ nghĩ, nếu ngày mai buổi chiều cô mới phải ra ngoài, mà ở công ty lại không ai quản anh mấy giờ vào cửa, mình nên biểu dương và khích lệ anh nửa tháng này đã kiên nhẫn, kết quả là, hai tuần trước cô liền mua Yêu tinh nhỏ.

Từ dưới đáy tủ quần áo tìm ra, cô cầm Yêu tinh nhỏ lên soi trước gương ướm ướm, thật đúng là, my god, thiếu tinh thần can đảm.
Cũng không phải là vóc dáng của cô không được, chính là. . . . . . Quá gợi cảm.

Lộc cộc!

Nghe thấy tiếng khóa cửa chuyển động, cô vội vã cuộn Yêu tinh nhỏ thành một cục, nhét dưới gối đầu gần đó.

Cao Học Văn đi vào, "Thì ra là em mới tắm xong, lâu như vậy cũng không có động tĩnh, còn tưởng rằng em đã ngủ." "Chiều nay mới có lớp, không cần ngủ sớm như vậy." Người đàn ông à một tiếng, vẻ mặt đột nhiên gian ác, "Anh có thể giải thích thành, em đang ám hiệu anh làm chuyện gì sao?" Cô cười nói, "Anh nghĩ quá nhiều rồi, em chưa ăn tối, hiện tại cực kỳ đói bụng." "Anh cũng vậy, nô tì đã giúp bệ hạ chuẩn bị xong điểm tâm, xin bệ hạ dời bước." Nói xong, còn đưa tay ra.

Hạ Lam đưa tay đặt lên, "Ái phi cực khổ rồi." "Chỉ cần hoàng thượng vui vẻ, nô tì thấy đáng giá." Hạ Lam cười khúc khích —— dựa theo những gì mẹ Cao nói, ở công ty phong cách làm việc của Cao Học Văn gần như giống Cao Đại Phong như đúc, nhìn trúng cái gì liền ra tay, nhanh chóng, mạnh mẽ, chính xác.

Hạ Lam từng đến Cao thị một lần, đúng lúc gặp mấy nguyên lão cấp chủ quản, có lẽ là có hơi không vừa ý với quyết sách của Cao Học Văn, một người trong đó đã nói, "Thái tử nói như thế nào, chúng ta làm như vậy là được rồi." Đối mặt với lời nói mang mười phần châm chọc này, Cao Học Văn cười gật đầu một cái, "Đúng là như thế, nghe hiểu rồi, vậy thì yên tâm làm đi." Thư ký ở bên cạnh rất không nể mặt vào lúc này lại bật cười, làm những nguyên lão kia tức giận đến mức sắc mặt cũng thay đổi —— anh ngay cả chút thua thiệt trên đầu lưỡi cũng không ăn, đừng nói đến chuẩn bị điểm tâm là nói giỡn.

"Nếu người ở Cao thị thấy bộ dạng này của anh, nhất định sẽ cho là mình xuất hiện ảo tưởng." "Hoàng thượng yên tâm, bọn họ không có cơ hội này." Điểm tâm là salad rau quả và quả trái cây nhẹ nhàng khoan khoái, còn có một quả trứng lòng đào xinh đẹp, "Tất cả đều do anh làm hay sao?" "Dĩ nhiên, không cần quá khâm phục anh, rất đơn giản." Nói xong, người đàn ông kéo cái ghế qua, ăn chung với cô hai người chậm rãi trải qua khoảng thời gian ấm áp, dĩ nhiên Mao Mao sẽ không bỏ qua, lập tức tới làm nũng.

Hạ Lam đặt nó trên đầu gối mình, một tay sờ cổ của nó, một tay ăn salad, tùy ý trò chuyện với Cao Học Văn, thời tiết, thức ăn ngon, công việc, cái gì cũng có thể nói, hai tuần tích lũy sự mệt mỏi, trong bầu không khí này, từ từ biến mất, nếu như hôn nhân chính là như vậy, thật ra có thể nghĩ đến chuyện kết hôn, phốc.

"Nghĩ gì vậy?" Diễn đàn L’ê Q ‘u’ ý Đ :ô: n

"Trong đầu em mới vừa lóe lên câu, "Thật ra có thể nghĩ đến chuyện kết hôn " ."

"Này, chúng ta đã kết hôn rồi."

Chuyện đó không tính mà, đó không phải là hôn nhân, đây chẳng qua là hợp đồng, bọn họ đi đăng ký, đóng vai vợ chồng, cô lấy ba trăm vạn thù lao để Thụy Lam có thể đi học thạc sĩ, anh có thể lấy được nhiều cổ phần nhất, hơn nữa nhà cô cũng không biết cô đã kết hôn.

Trong đời sống hôn nhân, bọn họ đối với nhau mà nói đều là người xa lạ.

Cô đi nước Đức chăm sóc anh một tháng, lúc đó thì đã phát hiện anh không giống trước, rất nghe lời, rất phối hợp, không phản nghịch nữa rồi, ánh mắt nhìn cô tràn đầy tình cảm, Hạ Lam vốn tưởng rằng, sau khi anh bị thương mới nhận ra ai là người thật sự quan tâm mình, mặc dù bọn họ là hôn nhân hợp đồng, nhưng cho dù như thế nào, cô sẽ không hại anh, ở bệnh viện hung dữ với anh chỉ có một mục đích, muốn anh sớm ngày hồi phục, sau đó mới biết, chuyện tình cảm xuất phát từ chứng rối loạn trí nhớ, anh cho rằng hai người rất yêu nhau.

Người phụ nữ đột nhiên có chút buồn bã, anh bị đụng đầu mới cho rằng như vậy, nhưng nếu như ngày nào đó trí nhớ của anh khôi phục, giữa hai người rốt cuộc sẽ trở thành dạng gì đây, hoàng tử vẫn sẽ yêu công chúa nước láng giềng, hay cảm thấy công chúa không trung thật, rất nghiêm trọng là Cao Học Văn đột nhiên cảm thấy cảm xúc cô xuống thấp, vì vậy buông nĩa xuống, cầm tay của cô, "Sao vậy, đột nhiên không vui."

"Có chút. . . . . ." Nói thế nào đây.

"Có chút?"

"Em rất yêu thích chúng ta như bây giờ, cho nên, nếu như có một ngày, anh phát hiện nhận thức của mình hơi sai lệch so với sự thật, trong lúc bị kích thích, xin hãy suy nghĩ về hiện tại."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau