NGÃ MỘT LẦN LỪA ĐƯỢC BÀ XÃ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngã một lần lừa được bà xã - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Nghe vậy anh bật cười, "Hạ Lam, chúng ta là vợ chồng, có chuyện gì có thể nói thẳng." "Được rồi, em muốn một vật, nhưng đồ vật này có thể hơi kỳ lạ." Người đàn ông gật đầu một cái, cổ vũ cô nói tiếp.

"Em muốn chính là, nếu như có một ngày, anh bởi vì vài lý do mà cảm thấy nổi giận, anh không thể tức giận với em, cho dù anh không thoải mái đến mức nào, đều phải dừng lại." Mặc dù anh từng nói về suy nghĩ của hoàng từ, nhưng cô muốn dự phòng ngộ nhỡ, "Anh có thể cho em vật này không?" "Dĩ nhiên có thể, nhưng điều kiện trao đổi, anh cũng phải nói, em bởi vì vài lý do mà cảm thấy nổi giận, em không thể tức giận với anh, cho dù em không thoải mái đến mức nào, đều phải dừng lại."

Cô gật đầu một cái, "Đồng ý."

"Hoàng thượng vừa mở kim khẩu, cũng không thể đổi ý."

Người phụ nữ bị chọc cười, "Ái phi yên tâm, trẫm, tuyệt không nuốt lời!" Đêm hôm đó, bởi vì người phụ nữ nhận được bảo đảm mà an lòng, cộng thêm hôm sau không cần dậy sớm, hai người hâm nóng đến tận giữa đêm, rốt cuộc Hạ Lam không chịu được mà ngủ trước, không bao lâu, bầu trời dần sáng.

Cao Học Văn đi tới bên cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra, bầu trời màu tím nhạt dần dần bị bao phủ bởi ánh mặt trời —— sau tai nạn xe cộ ở nước Mĩ trong lúc trở về Đài Loan  dưỡng thương, không biết bao nhiêu lần anh bởi vì khó ngủ mà tỉnh lại, thấy sắc trời như vậy, sau đó thật hối hận.

Từ rất lâu anh đã thích người phụ nữ ở phòng bên kia, rốt cuộc bọn họ cũng vừa nói vừa cười, nhưng mà, nếu như cô không ngồi xổm xuống, anh cũng chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn cô.

Người phụ nữ là vợ trên luật pháp của anh, giờ phút này đang ngủ chung với anh trong căn phòng này cũng luôn ở bên cạnh dõi theo bảo vệ.

Sau ngày ly hôn, cô trở lại nhà họ Lý, anh ngồi ở căn phòng này suốt cả đêm.

Sau thật nhiều năm, anh không ở khu nhà trên núi Bạch Vân nữa, nhưng cũng không bán nhà đi, những lúc rảnh rỗi, anh sẽ tới đây, tưởng tượng thời gian quay trở lại, tưởng tượng cô vẫn còn, thời gian trôi qua cùng với vô số hối hận, sắc trời này, chứng kiến sự tiếc nuối và cô đơn lạnh lẽo không thể nói ra của anh.

Thật may là. . . . . . Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L(ê) Q*uý* Đ%ôn%

Anh kéo rèm cửa sổ lại, trở lại trên giường, kéo người phụ nữ vào trong ngực, người phụ nữ giật giật, nửa mê nửa tỉnh nói một câu mơ hồ không rõ lời, nhưng rất nhanh dưới sự vỗ về của anh, lại ngủ thiếp đi.

Cao Học Văn khẽ hôn lên trán của cô, trong lòng hạnh phúc đến tột đỉnh.

Về phần anh có nên thẳng thắn hay không, khi nào thẳng thắn, anh phải suy nghĩ thêm chút nữa.

Hoa Tử Đằng còn chưa mở, nhưng Hạ Lam lại mặc bộ thời trang mùa xuân lúc trước đã nói đến —— gần đây biểu hiện của Cao Học Văn quá ưu tú, mỗi ngày Cao Đại Phong hoặc nhiều hoặc ít sẽ nói đến, vì vậy bà nội Cao hạ lệnh, muốn cháu trai mau mau về nhà, cháu dâu phải về cùng, hôm nay, ngay tức khắc, ngay lập tức.

Bình tĩnh mà xem xét, Hạ Lam không nghĩ như vậy.

Tâm trạng của cô biểu hiện rất rõ ràng qua ngôn ngữ hình thế, bàn tay nắm quyền, nhìn tổng thể rất không thoải mái, mà khi xe càng đi đến gần núi Dương Minh Sơn, nấm đấm của cô lại càng chặt. . . . . . "Hạ Lam, đừng căng thẳng như vậy." Dọc theo đường đi không biết Cao Học Văn đã nói như vậy bao nhiêu lần "Bà nội sẽ thích em."

Cô yếu ớt đáp lại, "Em cảm thấy rất không có khả năng."

"Làm sao vậy?"

"Bà nội sinh ra trong thế gia, lại gả cho thế gia, đối với bà mà nói, qua lại với người bình thường gần như nghiêm trọng tương đương với chuyện bôi nhọ mặt mũi vậy, giữ mình trong sạch, tuân theo pháp luật đối với bà mà nói, có thể vẫn chưa đủ." Mẹ Cao qua lại với mẹ mình, "Con dâu và người bạn thường dân của cô" đã làm cho bà nội cảm thấy không quá vui vẻ rồi, huống chi là "Cháu trai tưởng và người vợ bình dân của anh?"

Sau khi cô và Cao Học Văn bị thám tử tư chụp được, hai người đã từng về nhà diễn một lần, mặc dù hai vị trưởng bối chưa biểu hiện ra ngoài mặt, nhưng cũng không quá thân thiết, ánh mắt quan sát đó, làm cô rất khó quên.

"Nếu như bà nội không muốn gặp mặt em, bà sẽ nói, bà đã đặc biệt muốn em tới, vậy thì nhất định là thật sự muốn gặp em, yên tâm, chúng ta cũng đã kết hôn hơn hai năm, lúc ấy bà không có ý kiến, hiện tại cũng sẽ không có ý kiến." Người đàn ông vỗ vỗ cô, "Anh lại thấy, khả năng lớn nhất là như em nói, đến lúc chúng ta phải nối dõi tông đường rồi, có lẽ buổi sáng bị mấy dì kích thích, cho nên mới vội vã như vậy." A. . . . . . Thật ra cô chưa từng nghĩ tới chuyện này. . . . . .

Nối dõi tông đường, rất có thể, không biết vì sao nhà họ Cao, rõ ràng là người ở thế kỷ hai mươi mốt, nhưng lại mơ hồ có quan niệm đích thứ, lần ăn cơm trước đó, cô có cảm giác, địa vị của Cao Học Văn tóc vàng kim mê rock còn cao hơn những người em trai âu phục phẳng phiu kia, ông nội bà nội đối xử với anh tương đối tốt.

Bọn họ có ý kiến với tất cả cháu trai cháu gái, nhưng với Cao Học Văn lại nói là "Haiz, cái tên nhóc con này, làm sao lại không để cho người ta bớt lo chứ?." Lời nói cưng chiều như vậy, còn đối với những người còn lại lại là "Xem lại bản thân xem, làm sao một chút phép tắc cũng không có?" Đây là lời chỉ trích khoa trương nhất của ông nội đó, rõ ràng đang ôm con trai của Cao Học Nhĩ trêu chọc nó, vẫn nói với cô, nhanh chóng sinh con, đó mới thật sự là chắt của nhà họ Cao chúng ta —— Hạ Lam nghe vậy quả thật đã sững sờ, Cao Học Nhĩ cùng với vị dì không biết là Tiểu Tam hay là Tiểu Tứ, dĩ nhiên sắc mặt khó coi.
Cô quên mất chuyện sinh con, nói như vậy, là có khả năng nhất. . . . . . "Hạ Lam, nếu như bà nội thật sự hỏi em chuyện này, em trả lời thế nào?" "Anh nghĩ em sẽ trả lời như thế nào?"

"Bản thân anh muốn biết, cho nên mới hỏi em."

Người phụ nữ vốn muốn nói thẳng ra, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt của anh thì nghĩ lại, đột nhiên xuất hiện ý đồ xấu, cười nói, "Tại sao em lại cảm thấy có người đang căng thẳng?" "Là tò mò."

"Cho nên không căng thẳng?"

"Không căng thẳng."

"Đã như vậy, vậy thì chờ bà nội hỏi rồi cùng nhau nghe đáp án thôi." Cô cố nhịn cười, "Dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là, bà nội thật sự hỏi chuyện này mới có thể."

Mặc dù nhân khẩu nhà họ Cao không ít, nhưng đều có cuộc sống riêng, bình thường những người cùng nhau ăn cơm tối không nhiều lắm, nhưng hôm nay biết vợ chồng Cao Học Văn sẽ trở về, không ngờ lại có thể đến bảy tám phần mười, trên bàn là bà nội, Cao Đại Phong, Cao Giang Nguyệt Hoa, ba người tình: Ngô Cẩm Tú, Trần Huệ Mỹ, Lưu Cúc Cầm, con gái lớn Cao Học Lỵ, con thứ ba Cao Học An, vợ Cao Học An Dương Uyển Vân, Hạ Lam nhìn thế trận này, trong bụng mơ hồ bắt đầu cảm thấy đau đớn.

Người đàn ông nắm chặt tay của cô, "Anh (ở) đây."

Nói cũng kỳ lạ, cũng chỉ là hai chữ mà thôi, nhưng cô thật sự cảm giác tốt hơn nhiều.

"Chuyện lần trước sẽ không xảy ra nữa, tin tưởng anh."

"Ừ."

Lần trước, anh chỉ chào hỏi liền ném cô cho ông nội bà nội, toàn bộ quá trình đều nhờ có mẹ Cao giúp một tay, trong lòng người phụ nữ không biết đã nói giết anh bao nhiêu lần, nhưng cô thật sự tin tưởng lúc này anh sẽ không như vậy nữa.

Sau khi xác định tình cảm anh luôn dịu dàng bảo vệ cô, khiến cho cô biết hôm nay mình không phải chiến đấu một mình, anh từng li từng tí: Liên tục ở bên cạnh cô, bảo vệ cô.

Cao Giang Nguyệt Hoa thấy con trai và Hạ Lam, cười vui vẻ đứng lên kêu, "Nhanh lên một chút nhanh lên một chút." "Mẹ cứ ngồi là được rồi, không cần đón đâu."
Cao Học Văn nắm tay của cô đi tới cạnh bàn ăn, bắt đầu chào ba đời nhà giàu có cộng thêm những chi rườm rà, chờ chào hỏi xong, đã là chuyện hai ba phút sau.

Một bàn người nhà này, nhiều hơn một nửa chưa từng thấy qua phiên bản Cao Học Văn con nhà giàu đẹp trai, vì vậy đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, nhưng bên ngoài kinh ngạc, lại khiến cô có cảm giác không nói rõ được, miễn cưỡng giải thích mà nói, chính là rất cực khổ đè nén sự kích thích đi.

Đợi sau khi ngồi xuống, bà nội ra lệnh một tiếng, người giúp việc trong nhà bắt đầu mang thức ăn lên.

Trò chuyện trong bữa cơm, Hạ Lam vẫn cảm thấy nhàm chán như lần trước, nhưng cô vẫn cố gắng lên tinh thần đáp lại và lắng nghe, hi vọng có thể cố gắng hết sức để lại ấn tượng tốt. Cho nên nói tình yêu thật sự rất phiền toái, lần trước cô hoàn toàn không cần để ý như thế nào, thích thì thích, không thích thì thờ ơ, dù sao cô cũng không quan tâm, nhưng mà bây giờ, cô quan tâm.

Một bữa cơm, ngoài mặt chủ và khách đều vui vẻ, trên thực tế như ngồi trên kim.

Rốt cuộc, bữa cơm kết thúc, bảo mẫu ở phòng bếp lấy cho mỗi người một loại thức uống, còn cắt bánh ngọt.

Từ đầu đến giờ Trần Huệ Mỹ khiến Hạ Lam cảm thấy biểu hiện rất khéo léo đang nâng chung trà lên, làm bộ như tán gẫu mà nhắc tới, "Hạ Lam, dì nghe nói con dạy ở trường luyện thi?"

"Vâng" Diễn đàn L/ê Q<u>ý Đ #ô ;n

"Trường luyện thi hiện tại nhiều học sinh không?"

"Tôi không biết tình hình tuyển sinh như thế nào, nhưng mà sĩ số lớp tôi vẫn không khác lúc trước là bao." "Vậy chính là không ít."

Hạ Lam mỉm cười trả lời, "Nói như vậy cũng đúng."

Nói xong trong lòng cảm thấy kỳ lạ, làm sao dì lại cảm thấy hứng thú với công việc của mình? Ừ, khoan đã, Trần Huệ Mỹ, không phải là chị của chủ nhiệm Trần sao?

"Học sinh không ít, hẳn là rất bận chứ?"

Rốt cuộc Cao Đại Phong không nhịn được, "Em nói chuyện này làm gì, Nguyệt Hoa đã sắp xếp em trai em vào đó, còn chưa hài lòng?" Chậc, cám ơn ba Cao.

Nghe vậy mặt Trần Huệ Mỹ uất ức, bộ dạng sẽ lập tức rơi nước mắt, "Em chỉ hỏi một chút thôi mà. . . . . ." Trời ạ, như vậy cũng muốn khóc?

Cao Học Văn nhỏ giọng nói ở bên tai cô, "Hai mươi mấy năm qua bà ta đều dùng chiêu này, thuận tiện nói cho em biết, trước kia bà ta đã học qua lớp huấn luyện diễn viên." Hạ Lam không nhịn được cảm giác buồn cười, gật đầu một cái, tỏ ra đã hiểu.

Hiển nhiên Cao Đại Phong cũng đã có sức chống cự, hoàn toàn không để ý cô ta đang lã chã chực khóc, "Bánh ngọt này ăn thật ngon, hiếm khi Học Văn về nhà, không cần nói những lời nhàm chán như vậy làm nó phiền lòng." Oa, lại nữa, con trai trưởng!

"Cha, ngài đừng nói như vậy." Dương Uyển Vân giả bộ hiền tuệ, "Mẹ hẳn là có chuyện muốn hỏi Hạ Lam, nhưng lại sợ bà nội, cha, còn có mẹ cả nghe thấy sẽ không thoải mái, cho nên mới vòng vo."

Hạ Lam nhìn Cao Học Văn một cái, người đàn ông vỗ vỗ cô, mặc dù không lên tiếng, nhưng trên mặt liền viết "Anh (ở) đây".

Đúng vậy, anh ở đây.

Hạ Lam nhấp một hớp hồng trà, lẳng lặng chờ đợi chiêu tiếp theo.

Bà nội lên tiếng, "Uyển Vân, có chuyện gì cứ việc nói thẳng, không nên học mẹ con, bà ghét nhất vẻ mặt giả vờ giả vịt đó của mẹ con, không có chút chừng mực nào."

Chương 17

Mặt Dương Uyển Vân mặt đỏ lên, nhưng dưới sự cổ vũ của mẹ chồng Trần Huệ Mỹ và chồng Cao Học An, vẫn tiếp tục nói, "Là như vậy, tuần trước con và mẹ đi Tường Vi mua giày, đúng lúc thấy Hạ Lam, muốn nói đã lâu không gặp, chào hỏi một chút, thật không nghĩ đến cô ấy đi vào quầy chuyên doanh bán quần áo lót, con thấy đi qua thì không tốt lắm, tính toán đợi cô ấy mua xong sẽ hẹn cô ấy đi uống trà, kết quả là, có một soái ca nhỏ đang ở quầy tinh dầu kế bên đợi cô ấy, Hạ Lam vừa ra ngoài, lập tức kéo tay của anh ta, đi dạo rất nhiều quầy, mặc thử từng bộ từng bộ quần áo, nhìn qua thật sự giống một đôi tình nhân."

Hạ Lam thật sự muốn đè bẹp cô ta, trong lòng chậc một tiếng, bất thình lình ngẩng đầu lại nhìn thấy mặt mẹ Cao, cau mày, ánh mắt bà nhìn cô không còn thân thiết giống như mới vừa rồi nữa. . . . . . Cô nhìn về phía Cao Học Văn theo phản xạ, thấy vẻ mặt anh vẫn như bình thường, thoáng vui mừng.

"Con muốn biết Hạ Lam ở trường luyện thi, lịch dạy có nhiều không, từ đó có thể biết cơ hội kết bạn mới nhiều không, soái ca nhỏ đó có phải là thầy giáo mới ở trường luyện thi hay không, hay là nhân viên hành chính mới, dù sao rảnh rỗi không có việc làm, con liền cùng mẹ đi đến trường luyện thi tìm cậu, cậu nói ——"

Dương Uyển Vân cố ý thở dài, "Cứ như vậy vừa vặn biết được, thời gian trước lúc thầy cô giáo đã ký hợp đồng ở lại họp, có một người đàn ông đến đón Hạ Lam, rất cao, rất đẹp trai, nói mình là cháu ngoại chủ nhiệm Giang, con và mẹ suy nghĩ, có phải Hạ Lam quá thân với thân thích nhà mẹ cả hay không, gần gũi với anh em họ của chồng như vậy, nói ra thật khó nghe đó."

Sắc mặt của Cao Đại Phong khá là khó coi nhìn sang vợ, "Trở về nói với con trai em trai em một chút, con dâu nhà chúng ta sẽ tự mình đón về nhà, không cần nó đi đón." Mẹ Cao cười, "Em hỏi lại đã, có thể là hiểu lầm."

"Chao ôi, chị cả, làm sao có thể là hiểu lầm, em và Uyển Vân tận mắt nhìn thấy, một đường vừa nói vừa cười, tình cảm thật sự rất tốt đó. . . . . ."

Hạ Lam không nói gì, không hỏi đã xử thật là đáng sợ, rõ ràng đương sự là cô vẫn ngồi ở chỗ này, lại không ai hỏi cô.

Một bàn trưởng bối, khó chịu khó chịu, giảng hòa giảng hòa, bỏ đá xuống giếng rồi lại tiếp tục đẩy qua đẩy lại.

Khi các trưởng bối đang chìm trong trận khẩu chiến, Cao Học Văn lại như người không liên quan nghiêng người sang, nhỏ giọng nói bên tai cô: "Em thật sự mua đồ lót mới?" Tại sao trong lúc này lại hỏi vấn đề này? "Không phải anh nên tò mò người đi dạo phố với em là ai sao?."

"Người đàn ông em sẽ tay trong tay chỉ có hai, anh, Thụy Lam, cho nên anh không cần hỏi em đi dạo phố với ai." Hạ Lam cười híp mắt, thầm nghĩ, chấm cho anh thêm vài điểm nữa.

Tin tưởng, cho tới bây giờ cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Mẹ Cao nhìn cô từ nhỏ đến lớn, nên cũng hiểu rõ cô hơn bất kỳ ai, nhưng khi có người chính mắt trông thấy chuyện không đúng thì mẹ Cao liền dao động, cảm thấy cô và bánh xe dự phòng đi Bách hóa Tường Vi.

Mà khi chủ nhiệm Trần vị nhân chứng thứ ba được nói đến, thật ra mẹ Cao đã tin tám phần —— hai anh em nhà mẹ, một mở trường luyện thi các cấp, một mở trường luyện thi khoa khoa học xã hội, trên cơ bản mấy đứa con đều đi theo phụ giúp ba, Hạ Lam cũng quen biết hai đứa con của Giang tiên sinh, bởi vì công việc yêu cầu, vì vậy thường qua lại, mẹ Cao biết chuyện này.

"Ba người thành hổ" (*), cổ nhân luôn cơ trí.

(* Ba người nói có hổ, thiên hạ cũng tin có hổ thật. Một việc, dù cho sai, nếu nhiều người cùng tin là như vậy thì cũng dễ khiến người ta đem bụng tin mà cho là phải.)

Nghĩ như vậy, cô càng đánh giá cao Cao Học Văn mới ở chung một chỗ mấy tháng, nên cho anh thêm vài điểm.Người phụ nữ duỗi tay đâm đâm bắp đùi anh, vẽ một trái tim trên đùi anh. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn:L;ê: “Q’u’ý” /Đ.ô.n/

"Nếu như cảm thấy biểu hiện của anh không tệ, hôm nay về nhà mặc đồ lót mới cho anh xem đi." Hạ Lam buồn cười, nhưng lúc này rất không thích hợp, chỉ có thể cố gắng nhịn xuống.

Cao Đại Phong không vui vẻ, mẹ Cao giải thích, Trần Huệ Mỹ và Dương Uyển Vân mẹ chồng con dâu thêm mắm thêm muối vào, bà nội lên tiếng, "Đủ rồi." Tiếng không lớn, nhưng lại mười phần khí thế, cả bốn người ngừng lại.

Bà nội nhìn trái rồi nhìn phải, "Khiến khi mọi người cùng ăn cơm, nhất định phải làm loạn đến mức khiến tôi ăn không vô sao?" Mẹ Cao lập tức cười, "Mẹ, thật xin lỗi, là chúng con không tốt." "Mẹ." Trần Huệ Mỹ lập tức cướp lời, "Chúng con có làm loạn đâu, không phải đều vì quan tâm Học Văn sao."

"Quan tâm Học Văn? Từng người từng người, ước gì nó mất hết mặt mũi, trong lúc các người cãi nhau, Học Văn và vợ vẫn lặng lẽ nói chuyện, nói rất vui vẻ, cũng không ai chú ý, là mù hết rồi sao? Hay là nói thấy cái gì thì chính là cái đó, hoàn toàn không cần hỏi người trong cuộc? Đại Phong và Nguyệt Hoa ngồi cùng bên, không thấy vẻ mặt mấy đứa nhỏ, các người cũng không nhìn thấy sao? Huệ Mỹ, cô vẫn ngồi ở đối diện, hay là nên nói vì bắt được cái chuôi, hưng phấn quá độ cho nên thật sự không chú ý đến?"

Trần Huệ Mỹ vô cùng xấu hổ , "Mẹ, Học Văn là cháu trai tưởng nhà họ Cao, cũng là mặt mũi của nhà họ Cao, chúng con thật sự đang quan tâm anh." "Cô có lòng tốt như vậy sao?" Từ mũi bà nội khẽ hừ một tiếng, "Thật sự quan tâm nó thì không thể lén lút nói với tôi sao, nhất định phải ở ngay trước mặt mọi người, nói với cô không biết bao nhiêu lần, không nên gây bất hoà ở trước mặt tôi, rốt cuộc là cô ngốc hay không nhớ rõ, hay là thích chọc tôi không vui, cô nói cho tôi biết đi?" Cuối cùng Trần Huệ Mỹ cũng ngậm miệng.

Bà nội uống một hớp trà, "Học Văn, con nói xem, đã xảy ra chuyện gì?" "Cùng Hạ Lam đi dạo công ty bách hóa chính là em trai của cô ấy Thụy Lam, thật ra thì dáng vẻ hai chị em rất giống nhau, nhưng có lẽ là mắt dì và em dâu có vấn đề cho nên không nhìn rõ, về phần người đến trường luyện thi đón cô ấy là con." Bà nội bất mãn, "Con là đại thiếu gia nhà họ Cao không tốt sao, giả làm em họ con làm gì?"

"Ở trường luyện thi có người thấy Hạ Lam xinh đẹp, muốn hẹn cô ấy, Hạ Lam đã từ chối, nhưng đối phương vẫn hẹn, hơn nữa lời nói còn có ý uy hiếp, thấy có người dùng quyền thế uy hiếp vợ con, đương nhiên con chỉ có thể dùng quyền thế uy hiếp lại, nói cho anh ta biết, anh ta có quan hệ, Hạ Lam cũng có quan hệ, đừng làm loạn, mà con lại nghĩ, nếu như con nói ông chủ Giang là cậu của con, thì đồng nghĩa với việc nói cho anh ta biết mình là ai, con sợ có người bởi vì mình không hẹn được vợ người khác mà tố cáo với chị mình, sau đó chị của anh ta lại tới phiền chết mẹ con, cho nên mới giả làm em họ."

Nói xong, liền thấy sắc mặt mọi người cực kỳ đặc sắc, mọi người đều biết "Có người" là ai, mọi người cũng đều biết "Chị" là ai.
"Em trai con. . . . . . Có lẽ cho rằng Hạ Lam chưa kết hôn, mới có thể hẹn cô. . . . . ." "Dì, Hạ Lam luôn đeo nhẫn cưới, hơn nữa ngày đầu tiên đã nói với anh ta rằng mình đã kết hôn rồi." Cao Học Văn giả bộ thở dài, "Thật ra thì không chỉ Hạ Lam, em trai dì còn từng hẹn quầy tiếp tân, tổng đài, người nhà của các thầy cô, đối phương có từ chối, anh ta vẫn sẽ liều mạng hẹn, khiến người ta rất bối rối, nhưng ngại thân phận anh ta là chủ quản, mọi người tức giận nhưng cũng không dám nói gì, ở trường luyện thi anh ta cũng từng nói, anh ta chỉ phải nghe lời ông chủ." Hạ Lam sử dụng ánh mắt hỏi anh: Anh thêm mắm thêm muối?

Cao Học Văn nhún nhún vai: Ai bảo anh ta quấy rầy em.

Hạ Lam tiếp tục: Không sợ Trần Huệ Mỹ tìm anh ta đối chất với anh?

Cao Học Văn cười một tiếng: Trần Huệ Mỹ sẽ không tin anh ta, lúc anh ta ở công ty trước cũng vì như vậy mà bị đuổi việc. Quả nhiên, Cao Đại Phong tức giận nói: "Nói em trai em yên phận một chút, cho anh ta vào Á Châu là để cho anh ta làm việc, anh ta đừng cho rằng mình là hoàng đế, nếu anh ta còn có hành vi không thích hợp một lần nữa, chính em xem mà làm."

Nổi giận với Trần Huệ Mỹ xong, lại chuyển hướng sang Dương Uyển Vân, "Đừng tưởng rằng cùng mẹ con hãm hại người khác chính là giúp Học An, những thứ con muốn có đạt được hay không, con trở về nhà mẹ ở một thời gian, suy nghĩ cho tốt."

Cho nên Hạ Lam còn lâu mới thích tới nhà họ Cao, Tiểu Tam Tiểu Tứ Tiểu Ngũ luôn không để mọi người ăn một bữa cơm thật ngon, nhất định phải chọc cho bà nội hoặc là ba Cao khó chịu.

Lần trước cô đến, Lưu Cúc Cầm cũng hỏi cô, cô yêu thích điểm nào ở Học Văn của họ, ý kiến của hai người không giống nhau thì làm thế nào? Vấn đề tràn đầy tính khảo nghiệm như vậy, may mắn cô và mẹ Cao đã luyện diễn trước nhiều lần, vì vậy trả lời rất trôi chảy, sau đó Lưu Cúc Cầm cũng không bỏ qua, thậm chí còn mở miệng hỏi cả câu "Hai người quen nhau như thế nào", mẹ Cao cực kỳ bất đắc dĩ nói, bọn họ từ nhỏ đã quen biết.

"Được rồi." Bà nội đứng lên, "Không khí bữa tối vốn rất tốt lại bị nhóm các người làm cho ngột ngạt, Học Văn, vợ chồng các con đi theo bà."

"Mẹ." Trần Huệ Mỹ khẩn trương, gần đây luật sư thường xuyên đến nhà họ Cao, cô đoán có thể bà nội muốn chia cổ phần trên tay.

Vốn muốn lấy việc Lý Hạ Lam ngoại tình nói bóng gió với mẹ chồng, có lẽ Cao Học Văn thật sự là đồng chí, sẽ không có con, để lại cho anh làm gì, ba chồng đã cho anh rất nhiều, thật sự không nghĩ đến mọi chuyện sẽ diễn biến thành ra như vậy, mẹ chồng còn muốn gặp riêng anh, chuyện này. . . . . .

"Mẹ, có chuyện gì cứ nói ở đây là được rồi, đi lên lầu làm gì?"

"Bây giờ cô là mẹ chồng của tôi sao? Tôi đi đâu cũng phải được cô cho phép?"

"Mẹ, con không có ý đó." Diễn đàn L&ê Q_[u]_ý Đ-{ô}-n

"Không có ý đó thì im miệng, Học Văn, Hạ Lam, theo bà lên lầu."


Chương 18

Bà nội trực tiếp đi ra ngoài ban công, ban công rất lớn, có bàn có ghế, nhìn ra xa chính là cảnh đêm Đài Bắc, phồn hoa tươi đẹp.

Hạ Lam còn chưa không kịp ca ngợi cảnh sắc trước mắt, liền nghe thấy một câu kinh động lòng người —— "Hai người các con, dự định lúc nào thì sinh con?"

Quả nhiên bà nội là vô địch thiên hạ, vấn đề này cũng có thể hỏi đến khí phách mười phần.

Cao Học Văn cười ngồi xuống, "Bà nội trực tiếp như vậy, Hạ Lam sẽ xấu hổ." "Xấu hổ cái gì, bà quan tâm các con, cũng không phải là bát quái, muốn bồng chắt." A, lại nữa, đích thứ khác biệt.

Hạ Lam cảm thấy rất kỳ lạ, rõ ràng bà nội không hài lòng với xuất thân của mẹ Cao, nhưng lại tương đối coi trọng Cao Học Văn, đến ba Cao cũng như vậy, thật là nghĩ hoài không ra.

Người giúp việc nhanh chóng đưa trà và bánh ngọt lên, Hạ Lam lại cảm thán, cuộc sống quý tộc. "Hạ Lam." Nghe thấy tên mình, cô lập tức ngồi ngay ngắn, "Vâng"

"Nhớ không lầm, con cũng hai mươi tám rồi."

"Vâng"

"Lúc các con kết hôn cũng không nói với người nhà, có lẽ cho rằng ông nội con và bà sẽ không đồng ý, suy nghĩ đến lập trường của các con, bỏ qua chuyện này, sau đó các con nói mới vừa kết hôn, suy nghĩ đến chuyện cho hai con nhiều không gian riêng để sinh con, cũng là suy nghĩ đến lập trường của các con, cho nên chấp nhận, nhưng cũng không thể luôn để trưởng bối nhường nhịn có phải hay không? Cũng sắp ba năm, dù sao cũng nên đổi lại là người trẻ tuổi các con suy nghĩ cho tâm tình của trưởng bối chứ?" Hạ Lam bối rối, không biết trả lời như thế nào, không thể làm gì khác hơn là sử dụng ánh mắt nhờ giúp đỡ.

"Bà nội yên tâm, chúng con không phải là kiểu người không thích con đang phổ biến hiện tại, con và Hạ Lam đều rất thích trẻ con, nhưng mà trước đây con ở nước Đức quá lâu rồi, mới trở về nửa năm, còn muốn duy trì thế giới hai người, hơn nữa lúc kết hôn không có tuần trăng mật, cảm giác có lỗi với cô ấy, mang thai sinh con, trong 3 - 4 năm tiếp theo sẽ không thể đi du lịch, con dự định lúc nghỉ hè dẫn Hạ Lam đi nước Mĩ chơi một chuyến, chờ trở về sẽ lại tiếp tục bàn về chuyện sinh con."

Bà lão híp mắt, "Thật sự?" Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn: “ ‘L,ê’ ‘Q,u.ý’ ‘Đ,ô.n’ ”

"Đương nhiên là thật."

"Hạ Lam con thì sao?"

Hạ Lam gật đầu như giã tỏi, nói theo trọng tâm câu chuyện: "Bà nội cũng biết, ban đầu chúng con lén kết hôn, không có tuần trăng mật, cũng không có ảnh cưới, chúng con nghĩ thừa dịp lần này đi du lịch sẽ chụp nhiều hình một chút." Haiz, thật sự có thể như vậy thì tốt rồi, cẩn thận nghĩ lại, bọn họ trừ vài tấm hình ở bên ngoài trong điện thoại di động, cũng không có chụp ảnh chung, nếu có thể thật sự muốn có một ít hình khi đi ra ngoài chơi, không cần luôn chụp ở nhà và nhà hàng, trong nhà luôn không ăn mặc đẹp, nhà hàng luôn rất tối.

Bà lão suy nghĩ một chút, hình như bị thuyết phục, "Nói như vậy cũng có lý." Cho nên, đã qua cửa này sao?

"Học Văn, con và mẹ con không thường gặp mặt, đi xuống với nó đi, bà có lời muốn nói riêng với Hạ Lam." Không được, Cao Học Văn ở đây, cô đã gần như không đối phó được, huống hồ anh không có ở đây. . . . . . Nhưng ở nhà họ Cao, bà nội chính là hoàng đế, mặc dù Cao Học Văn nói "Bà nội quá bất công, con cũng muốn nghe", nhưng không thể làm trái với thánh chỉ, vẫn bị bà nội đuổi xuống lầu, khi căn phòng chỉ còn lại hai người, Hạ Lam cảm thấy khi bà nội uống một hớp trà cả người cũng cứng ngắc, "Đừng sợ." Trời ạ, nói những lời như thế sẽ càng đáng sợ hơn.

"Bà biết rõ những lời mới vừa rồi của thằng nhóc kia, nước Mĩ cái gì..., trăng mật cái gì..., đều là nói lấy lệ với bà, đều nhìn ra được, nó luôn luôn chú ý phản ứng của con. . . . . .  Nó nhìn nét mặt của con rồi mới quyết định nói gì với bà, thế nhưng không phải là lời bà muốn nghe, bà muốn nghe là lời nói thật, cho nên mới giữ một mình con lại, bà chỉ muốn biết, bây giờ con thật sự thích nó, hay là vì công việc?"
Đột nhiên Hạ Lam cảm thấy có chút khó hiểu, bà nội có ý gì, hẳn không phải là những gì cô đang nghĩ chứ, "Bà nội con nghe không hiểu lắm. . . . . ."

"Con hiểu."

Thật là đáng sợ, Cao Học Văn mau tới cứu em, hu hu hu, "Bà nội, con thật sự không hiểu. . . . . ."

"Con không cần phải quanh co như vậy, vậy bà không thể làm gì khác hơn là nói thẳng, bà điều tra nó sớm hơn ông nội nó bốn tháng, lúc ấy nó vẫn còn sống ở tòa nhà Thủy Hương ở Đạm Thủy (một thành phố ở Đài Loan), mỗi ngày đều ra ra vào vào cùng những người bạn mê rock, nhưng không tới bốn tháng, nó đã chuyển đến khu nhà trên núi Bạch Vân, không chỉ đến khu nhà trên núi Bạch Vân ở, còn đã ở đó với bạn gái hơn nửa năm, tính thời gian thế nào cũng không đúng, bà nghĩ tới nghĩ lui, thấy chỉ có một lý do, hôn nhân của các con có mục đích gì đó, cho nên mới phải bịa đặt về thời gian ở chung." A a a a a, cô cho rằng mẹ Cao rất biết tính kế, không ngờ núi cao còn có núi cao hơn.

Hiện tại cô một mình đối mặt với ngọn núi đó, cô phải làm sao đây, không thể thừa nhận, nhưng cũng không thể chối cãi. "Bởi vì trong lòng đã biết trước, cho nên lần đầu tiên lúc con tới nhà ăn cơm, bà đã luôn quan sát hành động giữa con và Học Văn, con gắp thức ăn cho nó, nó rót rượu cho con, nhìn qua thì rất hòa hài, nhưng con lại gắp khoai tây hầm cho nó, đời này nó ghét khoai tây và khoai lang nhất, nếu như con và nó thật sự yêu nhau đã nhiều năm, sẽ không thể đến thói quen ăn uống nho nhỏ này cũng không biết rõ."

Mẹ ơi, hóa ra lần trước cô tới nhà họ Cao thì đã bị lộ rồi, sau khi Cao Học Văn ăn hết tất cả món ăn cô gắp cho, cô còn cảm giác biểu hiện của mình cũng không tệ, không ngờ ngàn tính vạn tính, tính sót khoai tây, làm sao ngờ được anh ghét khoai tây. . . . . . Nhưng chuyện này không phải trọng điểm, trọng điểm là bây giờ cô nên làm gì?

"Lúc ấy tình trạng cơ thể của ông nội nó không tốt, bà cũng không muốn nói ra sự thật, để cho ông ấy vui vẻ một chút, dù sao trong ba đứa cháu, bà cũng thích nó nhất, mẹ chồng con dùng chiêu này, bà cũng không muốn trách nó, nói cho cùng, không có người phụ nữ nào bằng lòng chấp nhận chuyện chồng mình dẫn từng người từng người tình về nhà như vậy, bà lặng lẽ coi như là bồi thường cho hai mươi mấy năm uất ức của nó." Vĩnh viễn không nên xem thường thế gia vọng tộc.

Mẹ Cao còn tưởng rằng bà đã sớm chuẩn bị trước, không ngờ bà nội đã sớm tiến hành điều tra, khi bọn họ diễn vợ chồng mới cưới thì trong lòng bà nội đã biết rõ tất cả.

"Bà biết rõ lúc con học đại học đã đi làm ở bách hóa Tường Vi, cũng biết em trai con gây chuyện, một người chị bằng lòng hy sinh vì tương lai em trai, bà không thể nói con làm như vậy là đúng, nhưng mà, đã thấy nhiều cô gái vì xe, vì túi hàng hiệu, cái gì cũng làm, giống nhau là vì tiền, nhưng bà đối với con, cũng không cảm thấy ghét, vì người nhà. . . . . . Cũng không tệ lắm." Đến chuyện của Thụy Lam cũng đã điều tra qua, lần này không cách nào chối cãi rồi, "Thật xin lỗi." "Bà nói ra không phải là muốn trách con, bà chỉ muốn cho con hiểu, bà biết rõ lúc kết hôn các con không có tình cảm, trước khi nó đi nước Đức, mỗi tháng đều sẽ về nhà ăn cơm với bà, chưa từng chủ động nhắc tới con, bà đã biết rõ chuyện phía sau, dĩ nhiên không hỏi nó cái gì.

"Nhưng lần này, nó thường thường nói về con... gần đây con thích phim gì, mua quần áo cho chó, lúc cùng nhau mang chó đi tiêm phòng chó nhỏ rất ngoan ngoãn, con lại khóc, con thích ăn kem mật ong—— cho dù các con kết hôn vì lý do gì, thế nhưng bây giờ thằng bé là thật lòng thích con, bà nhìn nó từ nhỏ đến lớn, vẻ mặt khi nó nói về con chỉ có thể gọi là thích.
"Học Văn thích con, vậy còn con, đúng lúc dạo này mẹ chồng con dâu Huệ Mỹ thường nói với bà, bà mới mượn dịp này gọi các con về, bà là bà nội ích kỷ, không hy vọng cháu trai yêu đơn phương, cũng không hi vọng cuộc đời của anh vì vậy bị trễ nãi, bà nghĩ, nếu như quan hệ của các con có thay đổi, bà liền giả vờ không biết, nhưng nếu như thật sự trong lòng con có người khác, như vậy bà sẽ nói mọi chuyện ra, để cho các con ly hôn, nhưng bà thấy biểu hiện hôm nay của các con, hẳn không phải là Học Văn yêu đơn phương ——

"Nghe thấy những lời đó, nó hoàn toàn không mất hứng, thể hiện nó tin tưởng con, nghe thấy những lời đó, đầu tiên con liền nhìn nó, thể hiện con rất quan tâm đến suy nghĩ của nó. Hạ Lam, bà biết rõ con với mẹ chồng con ký hợp đồng ba năm, hiện tại bà chỉ hỏi con, đến lúc đó, con sẽ ly hôn sao?"

Nếu như là nửa năm trước, đương nhiên sẽ, mặc dù khu nhà trên núi Bạch Vân vừa lớn vừa thoải mái, nhưng mà, một chút nhiệt độ cũng không có, về đến nhà, một mình, tự mình mở đèn, một mình ăn cơm, tự nói ngủ ngon với bản thân, phòng yên tĩnh đến mức cô có thể nghe được tiếng tim mình đập nhưng mà bây giờ, mặc dù Cao Học Văn đã đi làm ở Cao thị, không thể giống như trước kia phối hợp thời gian với cô cùng nhau ăn sáng, nhưng mà, luôn luôn để lại một tờ giấy ở trên bàn cho cô, cô vén chăn lên, Mao Mao sẽ lập tức chạy tới, không ngừng vẫy đuôi.

Trong công việc chắc chắn sẽ lúc phiền lòng, trước kia cô luôn nhịn, nhưng bây giờ cô có đối tượng để bộc lộ ra, thật ra thì cô không còn là cô nữ sinh phải mất rất nhiều thời gian mới có thể dỗ được, chỉ cần sau khi anh nhìn thấy tin tức, gửi cho cô một nhãn dán là được, cô đã cảm thấy thời tiết nắng ráo sáng sủa, Tiểu Hà luôn nói cô là nữ cường nhân trong giới tinh anh, cho dù xảy ra chuyện gì cô cũng có thể một mình gánh vác, không oán giận, không kể khổ, trên miệng là "Không thành vấn đề", "Tôi biết "Biện pháp” chính xác", hoàn toàn chính là con cả nhà họ Lý.

Bởi vì là con cả, cho nên cô luôn nhẫn nhịn đến mức người bình thường không thể nhịn được, cho tới bây giờ, rốt cuộc có người nói với cô "Chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp?"

Cô thích Cao Học Văn, không muốn rời xa anh.

Ly hôn sao? Hạ Lam lắc đầu một cái. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L(ê) Q*uý* Đ%ôn%

"Cho nên, bà có thể giải thích thành, tình trạng bây giờ của các con là đang yêu nhau sao?" Gật đầu.

"Vậy thì tốt." Rốt cuộc bà lão cũng cười, "Đứa nhỏ này kể từ sau khi Cẩm Tú vào cửa, tính tình càng ngày càng tệ, Nguyệt Hoa cũng nhìn ra, đứa con của bà lại nhìn không ra, khi còn bé giận dỗi, trưởng thành dứt khoát không nói chuyện với nó, có lúc bà cũng có chút hối hận, không có nói con trai thu xếp cho những người tình của nó ở bên ngoài, nhưng chuyện đã như vậy, nói gì cũng đã quá muộn, hiện tại bà chỉ hy vọng Học Văn có thể trôi qua vui vẻ." Hạ Lam nghĩ đến tình huống trong bữa cơm, lại nghĩ đến từ nhỏ Cao Học Văn phải lớn lên ở trong môi trường này, trong lòng mơ hồ cảm thấy khó chịu.

Vì khó chịu, khiến cho cô bật thốt lên một cách tự nhiên, "Bà nội yên tâm, con sẽ cố gắng làm cho anh ấy vui vẻ hơn." "Từ nhỏ tính tình đứa nhỏ này đã nóng nảy, tương lai có thể cũng sẽ làm một vài chuyện khiến cho con tức giận, hãy nhớ lại nó đã lớn lên trong cái gia đình này, bà nội mong con hiểu cho nó."

"Con hiểu rồi."


Chương 19

Lúc xuống lầu, trên cổ Hạ Lam có thêm một sợi dây chuyền, dây chuyền bạch kim, cách mỗi ba cen-ti-mét liền rủ xuống rơi một viên kim cương hồng hình giọt nước, ở giữa còn rủ xuống một viên ruby lớn bằng ngón cái, mặc dù Hạ Lam không có nghiên cứu về trang sức, nhưng cũng biết giá cả xa xỉ, đời này cho dù cô không ăn không uống, cũng không mua được.

Bà nội nói, bà mua nó khi đi Las Vegas lúc còn trẻ, tặng cho cô.

Hạ Lam nói thật, cô muốn, nhưng thật sự không dám nhận, vật này quý giá như vậy, cứ nhận lấy như vậy thật sự không tốt lắm.

Thật sự không ngờ bà nội lại nói, đừng nói mấy người tình như Ngô Cẩm Tú, Trần Huệ Mỹ, Lưu Cúc Cầm, ngay cả Dương Uyển Vân và vợ Cao Học Nhĩ đều muốn sợi dây chuyền này, để cho cô đeo đi xuống, bọn họ sẽ biết cháu dâu bà nội thích trong cái nhà này là ai, sẽ cách cô và Cao Học Văn xa một chút, ít nhất sẽ không lại đi điều tra cuộc sống của hai người, hoặc là cố gắng nói xấu hai người.

Hạ Lam nghe, không nói gì lập tức đeo lên. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn <L=ê-Q=u_ý-Đ=ô_n>

Cao Học Văn luôn một mực chú ý động tĩnh trên lầu, cô vừa đi xuống, anh liền đi tới, thấy trên cổ cô sáng lóng lánh, lập tức cười.

Đi tới phòng khách thì đương nhiên vẻ mặt mọi người nhìn mình rất đặc sắc.

Cao Đại Phong hoàn toàn không chú ý tới trên cổ cô có thêm một sợi dây chuyền, mẹ Cao thì cười híp mắt, về phần những người còn lại, cô chỉ hy vọng những gì bà nội nói là sự thật, bọn họ sẽ bởi vì bà nội thể hiện thích cô, mà cách xa bọn họ một chút, thành thật mà nói với mối quan hệ gia đình như vậy, tốt hơn là giữ khoảng cách.

Trước đây Hạ Lam chưa từng nghĩ đến chuyện chụp ảnh cưới, nhưng hôm đó nhắc đến, hôn lễ và áo cưới giống như biến thành từ khóa trong đầu cô, năm ba phút lại nhảy ra thăm hỏi cô.

Vùi ở trên ghế sa lon lật tạp chí nhiếp ảnh đặc biệt, Khẩn Đinh, bờ biển Bắc Hải, cảnh nông trường đơn giản, vài người còn mặc áo cưới lặn xuống nước chụp ảnh, mỗi một tấm đều thật đẹp, Hạ Lam yên lặng nghĩ, áo cưới, thật sự muốn mặc một lần, nghỉ hè cô có thể rảnh mấy ngày, thế nhưng anh lại không thể —— sau khi Cao Học Văn như đất bằng nổi sóng trở thành phó tổng giám đốc, càng lúc càng nắm nhiều quyền lực, không cần hỏi cô cũng biết, bởi vì chỉ cần mở các bản tin tài chính và kinh tế của các nhà đài, thì tỷ lệ nhìn thấy anh được phỏng vấn là rất lớn.

Mẹ Cao bởi vì chuyện này đã bắt đầu ăn chay cảm ơn trời cao, có thể thấy được anh thật sự rất được trọng dụng, dưới tình hình như thế, anh đã vì cô mà từ chối tất cả những buổi họp tăng ca và bữa xã giao, làm sao cô có thể bởi vì mình muốn chụp ảnh cưới mà bắt anh xin nghỉ, tùy hứng làm nũng, cô thật sự không làm được.

Không biết có tiệm nào ở trong khu vực thành thị Đài Bắc, nửa ngày giải quyết xong trong phòng chụp ảnh hay không, có thì thật sự muốn hẹn trước, mặc dù không được đi Khẩn Đinh hay bờ biển Bắc Hải, có chụp hình kỷ niệm là được. . . . . . "Xem gì mà chăm chú như vậy?" Nghe thấy giọng của Cao Học Văn, Hạ Lam nhanh chóng lật về giữa tạp chí, "Tùy tiện xem thôi." Người đàn ông ngồi xuống ở bên người cô, ừ một tiếng, "Xem ra biểu hiện của anh không tốt lắm nhỉ." Hạ Lam nghi ngờ, "Cái gì?" Cao Học Văn chỉ chỉ vào trang tạp chí, người phụ nữ cúi đầu xem, cái gì vậy —— tùy tiện lật loạn lại trúng cửa hàng tình thú, quảng cáo khoe khoang mặt hàng mới mẻ, chủng loại đa dạng, thanh toán dễ dàng, đóng gói kín đáo, trợ thủ hữu ích giúp vợ chồng tăng thêm tình cảm.

Hạ Lam nhớ tới món Yêu tinh nhỏ bị mình nhét dưới gối đầu trong phòng, lỗ tai liền ửng đỏ, "Lúc nói chuyện với anh vô tình lật trúng . . . . . ." Nghe giọng cô càng nói càng nhỏ, người đàn ông rút cuốn tạp chí từ trong tay cô, đóng lại, rất rõ ràng từ bên trên nhìn thấy mấy trang tương đối nhăn, không ngay ngắn giống như mới cắt, theo mấy trang nhăn này mở ra —— Chuyên chụp ảnh cưới ngoại cảnh đẹp ở Đài Loan.

"Muốn chụp ảnh cưới?"

"Chỉ không cẩn thận lật tới thôi."

Cao Học Văn cảm thấy buồn cười, "Không cẩn thận lật tới nhăn?"

Hạ Lam cướp lấy cuốn tạp chí, tùy tiện mở ra một trang, không ngờ lại là trang đồ dùng tình thú mới vừa rồi, dứt khoát đóng cả cuốn lại, cầm điều khiển từ xa lên.

"Hạ Lam." Người đàn ông kéo tay của cô, "Thật ra thì anh cũng đang suy nghĩ về chuyện này, mùa hè, chúng ta đi nước Mĩ thì chụp 1T (Terabyte) hình thật đẹp để làm kỷ niệm."

"Làm sao mà chụp được 1T hình chứ." Khoan đã, hình như có cái gì không đúng, ". . . . . . Nước Mĩ?"

"Chúng ta mướn một chiếc xe, từ Newyork bắt đầu đi chơi về phía tây, em nhất định sẽ thích Newyork, nói không chừng còn sẽ bị nơi đó bắt lại, lần đầu tiên anh đi vốn chỉ muốn ở đó ba ngày liền chuyển sang đi đến Washington, thật không nghĩ đến ước chừng ở nửa tháng cũng không đi được, đi du lịch tự do cũng có điểm tốt, muốn đi thì đi, suy nghĩ dừng liền dừng, chúng ta có thời gian 40 ngày, thích chỗ nào thì ở lại đó chơi, nói không chừng 1T cũng không đủ chụp bộ hình của chúng ta." Cuối cùng anh cũng phát hiện cô hơi đờ đẫn, "Làm sao vậy, em không thích nước Mĩ?"

"Không phải, hơi ngoài ý muốn mà thôi. . . . . ."

"Không phải lúc bà nội hỏi anh thì em cũng ở đó sao?"

"Em cho rằng. . . . . ."
Cao Học Văn làm vẻ mặt đau lòng, "Cho rằng anh chỉ thuận miệng nói mà thôi?" "Thật xin lỗi." Người phụ nữ cảm thấy cần thiết phải giải thích vì sao ban đầu không cho là thật, "Bởi vì trước đó anh hoàn toàn chưa từng nói với em, huống hồ lúc ấy bà nội lại một mực hỏi lúc nào thì sinh con, em cho rằng anh nói như vậy chỉ là tranh thủ chút thời gian suy nghĩ." "Chiều hôm đó anh mới chắc chắn ngày nghỉ không thành vấn đề, chưa kịp nữa nói với em, nhưng mà Hạ Lam, mới vừa rồi thấy em chú tâm xem quảng cáo chụp hình cưới như vậy, anh rất vui mừng, thì ra không chỉ có anh tiếc nuối chuyện này, 40 ngày nghỉ rất dài, chúng ta cũng có thể tổ chức hôn lễ ở Las Vegas." Hạ Lam cười, "Chỉ có hai người chúng ta?"

"Hai người chúng ta là đủ rồi, vợ chồng hợp pháp trở thành vợ chồng hợp pháp, nhưng anh vẫn rất muốn có một hôn lễ, trao đổi nhẫn, nói tôi nguyện ý, còn em, có phải cũng nghĩ như vậy hay không?"

"Đúng." Người đàn ông chủ động mở đầu câu chuyện, người phụ nữ thật sự rất không muốn làm nũng cũng phải thừa nhận mình muốn một hôn lễ, muốn chụp ảnh cưới ——

Muốn váy cưới màu trắng xòe rộng, tay áo công chúa, muốn chụp ảnh ở sân cỏ hoặc là trong rừng cây, tốt nhất là lúc sáng sớm, bởi vì lúc ánh mặt trời màu vàng kim chiếu xuống là đẹp nhất.

Dĩ nhiên nếu có thể ở bờ biển, cũng sẽ rất đẹp, chụp như trên tạp chí, khăn trùm đầu xinh đẹp của cô dâu bay múa trong gió, cực kỳ xinh đẹp.

Nhưng mà, nếu như giống kiểu Âu Mĩ trong tập ảnh, váy cưới đơn giản, gia đình ấm cúng tụ họp, mọi người cùng nhau ăn cơm, quây quần bên nhau, cuối cùng tất cả mọi người cùng chụp hình, hình thức như vậy, cô cũng cảm thấy rất tuyệt.

Ngày đó, Hạ Lam gần như nói hết tất cả hôn lễ đã tưởng tượng từ nhỏ đến lớn, bởi vì bên cạnh có người lắng nghe cô, vì vậy cô nói rất sảng khoái, cũng rất hạnh phúc, hạnh phúc đến mức giống như ngày mai bọn họ sẽ cử hành hôn lễ vậy, cả đêm, đều là bong bóng màu hồng không ngừng bay lên.

Hạ Lam rất vui vẻ, nhưng không tới mấy ngày, cô liền biết được cái gì gọi là vui quá hoá buồn, cuộc sống không thể nào vĩnh viễn thuận buồm xuôi gió, kẻ xấu xuất hiện, vào lúc cô không ngờ đến, xông tới trước mặt cô.

Hôm nay Hạ Lam mới vừa tan lớp, chị Văn ở quầy tiếp tân lập tức đi tới trước mặt cô, hạ thấp giọng nói, "Cô giáo Lý, chị hỏi một chút gần đây tình hình dạy học như thế nào?" "Rất tốt."

"Có xảy ra xung đột với học sinh hay không?"

"Có xảy ra xung đột với học sinh hay không?"

"Em chưa bao giờ xảy ra xung đột với học sinh." Hạ Lam đột nhiên bị hỏi đến không thể hiểu được, "Chị Văn, xảy ra chuyện gì sao?"

"Gần đây có một phụ huynh hỏi thăm chuyện của em, còn rất tích cực, chị nghĩ, có thể em xảy ra xung đột hoặc là hiểu lầm với học sinh hay không, phụ huynh muốn đến hỏi rõ ràng."

"Tuyệt đối không có." Cô nói chuyện với học sinh vẫn luôn giữ hai nguyên tắc, lời nói nhỏ nhẹ, khích lệ mỉm cười, "Đừng nói là xung đột, ngay cả lớn tiếng một chút em cũng chưa từng.""A, nhắc người người đến, chính là phu nhân này." Hạ Lam vốn muốn giả bộ không có mặt, nhưng em gái nhỏ ở quầy tiếp tân không có kinh nghiệm đã quay đầu hô to, "Cô giáo Lý! Vị nữ sĩ này muốn trò chuyện với chị."

Giờ phút này, Hạ Lam cũng không thể không đối mặt, haiz.

Cô ngay cả học sinh cũng không nhận ra, rốt cuộc là muốn nói chuyện gì, cô rất chắc chắn thái độ ở trường học của mình rất tốt, cũng chưa từng đến trễ về sớm, bỏ lịch dạy, rốt cuộc là. . . . . . Quay đầu, giây đầu tiên chỉ cảm thấy có chút quen mặt, trong nháy mắt nhớ ra bà ta là ai, chậc, khó trách mấy ngày nay mí mắt giật liên tục, quả nhiên không phải chuyện tốt.

"Hạ Lam." Người phụ nữ gần năm mươi tuổi đi tới, bộ mặt tươi cười, "Thật lâu không gặp, con đã lớn như vậy."

"Thật xin lỗi, xin hỏi ngài là?" Diễn đàn L ee Q uys Đ oon

Có lẽ người phụ nữ không ngờ Hạ Lam không nhớ mình, hơi ngẩn ra, mới cười trả lời, "Dì là dì Tô đây." "Dì Tô?" Người phụ nữ tính toán giả vờ như không biết hỏi lại, "Vị dì Tô kia sao?" Tô Lâm Lâm cực kỳ lúng túng, không tự nhiên nói sang chuyện khác, "Chúng ta tìm chỗ nói chuyện đi, xung quanh đây có quán cà phê hay không?" Ai muốn đến quán cà phê với bà, Hạ Lam chỉ về phía bên trái, "Bên kia."

"Có thể có thể, tiện cho con là tốt rồi." Bên trái lầu một trường luyện thi, có ngăn cách thành những gian phòng nhỏ làm chỗ tiếp khách, trên cơ bản là dùng cho phụ huynh và nhân viên hành chính nói chuyện, nửa cởi mở nửa riêng tư, Hạ Lam chọn chỗ này là muốn đánh nhanh thắng nhanh.

Buổi chiều, chỗ tiếp khách gần như không có ai, Hạ Lam tiến vào một phòng, ngồi xuống, chờ đối phương mở miệng.

Tô Lâm Lâm ngồi xuống, hơi nhăn nhó một hồi mới mở miệng, "Đã lâu không liên lạc, cũng không biết con kết hôn rồi." "Vị nữ sĩ này, bà vẫn chưa nói với tôi bà là ai, công việc của tôi rất nhiều, học sinh cũng nhiều, không nhớ được tất cả mọi chuyện." "Dì là ba con . . . . . ."

"Hả?"

". . . . . . Vợ hai." Con bé chết tiệt kia, chính là muốn ép bà thừa nhận mình là tiểu tam.

"À, chính là vị dì Tô lúc tôi còn nhỏ ưỡn bụng tới nhà của tôi cãi nhau sao, nói sớm, nếu như bà nói cho tôi biết, bà là vị dì Tô tới nhà của tôi buộc mẹ tôi ly hôn, tôi đã sớm nhớ ra." A, thật sảng khoái mà.

"Hạ Lam à, chuyện của người lớn, đứa bé có thể không biết rõ." Hạ Lam gật đầu, tính toán kế tiếp đều dùng gật đầu lắc đầu để trả lời bà ta.

"Ban đầu là dì nhất thời mất đi lý trí mới làm vậy, thật ra thì bản tính của dì không như vậy, không có xấu xa như vậy, sau đó dì suy nghĩ lại, cũng cảm thấy mình không nên như vậy, muốn nói xin lỗi với mẹ con, nhưng lại không có đủ dũng khí, nên vẫn kéo dài tới hiện tại." Hạ Lam ừ một tiếng, không lên tiếng.

"Sau này dì sinh cho con một đứa em gái, gọi Lý Y Lam, con có muốn xem bộ dạng của con bé hay không." Nói xong liền muốn lấy hình ra. "Không muốn."

Tô Lâm Lâm không thể làm gì khác hơn là dừng động tác đưa tay vào ví da lại, "Y Lam thật sự rất đáng yêu, lúc chào đời ba con nói, gương mặt của con bé và Tỉ Lam rất giống nhau."

"Chuyện này liên quan gì tới tôi?"

Tô Lâm Lâm quả thật cực kỳ bực bội, Lý Hạ Lam này sao vậy, vẫn liên tục ngắt lời bà, không giống mẹ của cô một chút nào.

Nhưng học phí của Y Lam đã sắp đến kỳ hạn cuối cùng, nếu không đóng tiền, sẽ không có tư cách nhập học, bà tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

Đều do chồng mình vô dụng, trước đó thật vất vả mới lấy được một khoản tiền để làm ăn, không bao lâu liền đền thua lỗ hết, đừng suy nghĩ đến chuyện làm giàu, hai người ngoan ngoãn đi làm công, nuôi vị công chúa nhỏ Y Lam này.


Chương 20

Nhưng mà không biết có phải là cưng chiều Y Lam quá mức hay không, từ nhỏ đến lớn chuyện gì cô cũng làm không tốt, sau đó cô thấy anh họ chị họ đều đi nước Mĩ đọc sách, thường xuyên chia sẻ hình lên mạng, lay động, hâm mộ không thôi, đối với hai người cuồng con gái, chuyện duy nhất có thể làm chính là nghĩ biện pháp giúp cô đạt được nguyện vọng.

Học bổ túc Anh văn, vào đại học đã tốn một khoản tiền, thật vất vả mới vào được, phí đăng ký, phí sinh hoạt, mỗi năm cộng lại sơ sơ cũng hơn một trăm vạn, bốn năm ít nhất cũng là sáu trăm vạn, bà lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, liền ép Lý Quang Tông nghĩ biện pháp, thiên tài Lý Quang Tông lại muốn đi mượn vợ trước, đầu có vấn đề hay không, nếu như bà là Trương Khả Mai, một xu cũng sẽ không cho ông mượn.

Đang lúc phiền não, lại nghe nói Hạ Lam trở thành giáo viên trường luyện thi, thu nhập rất tốt, bà hỏi thăm được chỗ Hạ Lam ở, đợi trước cửa nhà suốt mấy ngày, thật sự thấy Hạ Lam ra ra vào vào khu nhà cấp cao đó, nhiều khi bên cạnh còn có một người đàn ông đi cùng, hỏi ra vô cùng khủng khiếp, là thái tử gia của Cao thị.

Ở Đài Loan ai không biết Cao thị, thì ra Hạ Lam gả cho người như vậy, khó trách Thụy Lam có thể ra nước ngoài học, Tỉ Lam đang học trường nghệ thuật rất nổi tiếng.

Bà nghĩ, nếu cô có thể tài trợ em trai ra nước ngoài học thạc sĩ, tự nhiên cũng có thể tài trợ Y Lam ra nước ngoài lấy bằng, nói thế nào Y Lam cũng là em gái cô, thật không nghĩ đến cô lại giả bộ không biết, lại liên tục ngắt lời bà, làm cho bà cảm thấy rất phiền não.

"Hạ Lam, dì cũng không nói xa nói gần với con, Y Lam muốn ra nước ngoài đọc sách, con giúp con bé đi, chỉ cần sáu trăm vạn là tốt rồi." "Tôi giúp cô ta?" Hạ Lam bật cười, đầu óc của Tô Lâm Lâm này thật đúng là hai mươi năm trước sau như một, "Con của mình mình nuôi, cô ta cũng không phải do tôi sinh, tại sao muốn tôi bỏ tiền?" "Con bé là em gái con!"

"Tôi chỉ biết mẹ cô ta chạy đến nhà tôi đánh mẹ tôi." Diễn đàn L [ê] Q =ú= y Đ (ô) n

"Dì mới nói xin lỗi với con rồi, Hạ Lam, em gái con con bé thật sự rất muốn đi du học, chồng con có tiền như vậy, sáu trăm vạn đối với Cao thị mà nói chỉ là chút lòng thành, anh lấy ra được."

Hạ Lam cực kỳ muốn cười, "Bà thật sự cảm thấy, tôi phải ra số tiền đó sao?"

"Con ra được." Chuyện tới mức này, Tô Lâm Lâm cũng mặc kệ, "Cũng không sợ nói cho con biết, dì với cha con đã thương lượng xong, nếu như con không cho, chúng ta sẽ gửi thư đe dọa đến trường luyện thi, nói con vô tình vô nghĩa, quên ba mình và em gái."

Hạ Lam cười một tiếng, "Bà không biết trường luyện thi chính là nơi luôn luôn nhận được rất nhiều thư đe dọa sao, chỉ cần có chút danh tiếng, đã có người bịa chuyện, tôi bị đe dọa, có thể còn nhiều hơn gấp mấy lần những gì bà có thể nghĩ, đi viết đi, bây giờ Email quá nhiều, không ai sẽ đọc kỹ, viết áp-phích trừ khi bà có bản lĩnh dán đầy cả con đường, nếu không cũng không có tác dụng, in báo trên ngàn tờ có thể được tặng thêm hai trăm tờ, nhớ lấy ưu đãi của tòa soạn báo, đúng rồi, căn cứ kinh nghiệm, hiệu quả sáu ngày sẽ tốt hơn."

Tô Lâm Lâm gần như nói không ra lời, đây là Lý Hạ Lam? Trước kia bà đã gặp cô mấy lần, một đứa bé rất nhát gan, rất rụt rè, trong ấn tượng của bà sẽ chỉ nói “Được”, cho nên bà mới cảm thấy có thể xuống tay từ bên này.

Dĩ nhiên bà cũng không cho là Hạ Lam sẽ sảng khoái móc số tiền kia ra, bà chỉ nghĩ mình có thể uy hiếp cô mà thôi, thật không ngờ được, Hạ Lam sẽ nói như vậy, không ngại bà gửi thư đe dọa, thậm chí còn nói cho bà biết những phương pháp vô dụng kia, in báo bao nhiêu sẽ có ưu đãi, Hạ Lam thật sự không quan tâm.

"Con không sợ dì đến Cao thị làm loạn?"

"Cao thị?"

Thấy Hạ Lam hình như xuất hiện một chút dao động, Tô Lâm Lâm lập tức quyết định dồn sức đánh vào bên này, "Dì thì không có tư cách, nhưng ba con vẫn là thông gia của nhà họ Cao, muốn cho cha mẹ chồng con biết thông gia nhà mẹ chạy đến công ty làm loạn, chỉ sợ không tốt lắm đâu, chồng con có nhiều anh em, tất cả đều muốn tranh ra mặt không phải sao, muốn diễn con dâu hoàn mỹ của nhà giàu có, hay là muốn để nhà chồng biết chuyện chó má xúi quẩy của nhà mẹ đẻ, chính con quyết định, tóm lại, sáu trăm vạn này dì nhất định muốn." Hạ Lam gật đầu, "Bà yên tâm."

Tô Lâm Lâm vui mừng, cho rằng cuối cùng mình cũng bắt được xương sườn mềm của Hạ Lam, phí du học của Y Lam đã có, lại không nghĩ rằng tiếp theo lại nghe thấy —— "Tôi nhất định sẽ không cho.""Lý Hạ Lam, cô không cần cho rằng tôi chỉ nói chơi mà thôi, tôi thật sự sẽ làm." "Tôi biết rõ nhất định bà dám, muốn viết thư đe dọa, muốn đi đến cửa lớn Cao thị lăn qua lăn lại, cũng tùy bà, nhưng tôi một xu cũng sẽ không cho —— đúng rồi, bà chắc không biết, hiện tại cô giáo vì để tránh tranh chấp, máy ghi âm của chúng tôi được mở từ khi bước vào trường luyện thi đến khi về đến cửa nhà, tôi chỉ có hơn ba ngàn đồng, mới vừa rồi bà vô liêm sỉ đòi  tiền tôi còn nói những lời uy hiếp như thế nào, thu âm vô cùng rõ ràng, để tôi nói cho bà biết, nếu như bà làm cho tôi mất hứng, vậy tôi cũng sẽ làm cho bà mất hứng."

"Em vẫn luôn ghi âm?"

"Không có, lúc em chuẩn bị về liền thuận tay tắt đi." Vẻ mặt Hạ Lam đau khổ, "Làm thế nào, hiện tại bà ta lại không ngờ rằng em sẽ từ chối, mới có thể bị em hù dọa, đợi hai ngày nữa, hai vợ chồng thương lượng xong, sẽ tới gặp em đòi chứng cứ, hai người đó chưa tới phút cuối sẽ chưa dừng lại."

"Không cần gấp gáp, chúng ta cùng nhau nghĩ biện pháp."

"Có quấy rầy anh hay không?"

"Chuyện này chứng tỏ em tin tưởng anh, ỷ lại vào anh." Cao Học Văn gỡ nắm tay của cô ra, "Anh rất vui." Hạ Lam chỉ ghé qua công ty một lần, là bởi vì ba Cao nói muốn ba người ăn cơm chung, cô mới phải xuất hiện.

Cao Học Văn từng nói, lúc nào cô cũng có thể tới, nhưng hình như trong lòng cô vẫn còn chút trở ngại, ở trường luyện thi khi vợ của thầy giáo đến đều rất không được hoan nghênh, bởi vì không tin tưởng mà luôn luôn canh người, thường thường tới trường luyện thi, bình thường đều là đưa một chút đồ không quan trọng, hoặc là đúng lúc có việc ở gần đó, rất nhiều lý do, trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ, khi vợ liên tục xuất hiện như thế, người trong cuộc không hiểu sẽ có cảm giác công tư chẳng phân biệt được.

Anh là phó tổng giám đốc nhảy dù nên công tư đã chẳng phân biệt được rồi, Hạ Lam nói, dưới tình huống này việc cô nên làm, cống hiến duy nhất chính là làm cho người ta không ghim bọn họ, cho nên chưa từng chủ động nhắc đến chuyện muốn tới Cao thị xem một chút với anh, nhưng hơn hai giờ thì Hạ Lam đột nhiên gọi điện thoại cho anh, hỏi có tiện hay không, có chút việc muốn bàn bạc với anh.

Dĩ nhiên người đàn ông rất hoan nghênh, vì vậy liền nghe thấy chuyện Tô Lâm Lâm tới cửa đòi tiền, và ngay sau đó cô ứng đối ra sao."Em không sợ những thư đe dọa kia, năm đầu tiên em vào trường luyện thi liền bắt đầu nhận được, nhưng mà, không biết bảo vệ miệng rộng nào ở khu nhà trên núi Bạch Vân nói với bà ta, anh là con trai của Cao Đại Phong, hơn nữa em còn lo lắng bọn họ đi làm phiền mẹ em." Nói tới chỗ này, Hạ Lam hoàn toàn ngồi không yên, vì vậy đứng lên.

"Tháng trước Thụy Lam cũng đã nói chuyện này với em rồi, em chỉ có thứ năm là rảnh rỗi, vốn định thứ năm trở về, nhưng trường luyện thi liên tục tổ chức học thử suốt hai tuần lễ, sau đó bà nội muốn chúng ta trở về ăn cơm, em chỉ có thể dùng điện liên lạc với mẹ em, bà liên tục nói không có việc gì, em lại không cho là vậy, nhất định bọn họ đã từng làm phiền mẹ em, không được mới đến tìm em, bộ dạng Tô Lâm Lâm rất gấp, em sợ bà ta vừa quay đầu, muốn cha em đi tìm mẹ em."

"Bên nhà anh thì không cần lo lắng, em cho rằng thân thích trong nhà những dì kia, chưa từng tới gõ cửa xin tiền sao? Rất nhiều, chiêu khó hơn nữa cũng đã dùng, dì dượng Học Nhĩ từng ngủ ngoài cửa Cao thị mấy ngày, ba anh một xu cũng không cho. Nhà anh đối với thân thích bắt chẹt cũng giống như cách trường luyện thi xử lý thư đe dọa, không coi là quan trọng, nhưng anh cảm thấy bên mẹ em lại có thể. . . . . ."

"Em biết rõ." Hạ Lam than thở, "Có thể anh không tin, nhưng đến tận bây giờ, mẹ em vẫn còn tình cảm với cha em, chỉ cần ông ta nói xin lỗi, chỉ cần nhận sai, mẹ em sẽ mềm lòng."

"Không, anh tin." Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn =L-ê+Q-u-ý+Đ-ô-n

Giống khi anh còn bé nhìn mẹ chảy nước mắt vậy, các dì từng người từng người vào cửa, từng người từng người mang thai, cha ở bên ngoài bao nuôi người mẫu bị tuần san chụp được, những chuyện này đều làm cho mẹ rất đau lòng, nhưng mà, chỉ cần cha đối xử tốt một chút với bà, bà lập tức vui mừng. Lập tức cảm thấy bọn họ có chuẩn bị mà đến, nhất định biết Thụy Lam đi làm công ty và Tỉ Lam đi học đại học, em có thể thuyết phục mẹ em dọn nhà, nhưng mà, Thụy Lam và Tỉ Lam thì làm thế nào, Thụy Lam mới đi làm mấy tháng, nếu như gây ra chuyện gì đó, em sợ ảnh hưởng đến chuyện thăng chức của nó, cũng không hi vọng đồng nghiệp bàn tán xôn xao ở sau lưng nó.

"Tỉ Lam càng không được, ông ngoại và bà ngoại qua đời sớm, mẹ và thân thích đã sớm không lui tới, bên ba em sau khi ly hôn, cũng cắt đứt liên lạc, chuyện gì Tỉ Lam cũng không biết, em hi vọng đời này con bé vẫn không biết, bởi vì chúng em đều nói với con bé ba mẹ do không hợp tính cách mới chia tay, sau đó ba lại chuyển đến nước Mỹ, nếu như biết rõ ba không phải muốn được tự do, vốn là bỏ vợ bỏ con, đối với con bé mà nói, sẽ là đả kích rất lớn, chuyện đó, không được, đầu em thật là đau." Người đàn ông kéo người phụ nữ đi tới đi lui trong văn phòng ngồi xuống ghế, lại dặn thư ký mang vào một ly trà thảo dược.

Thư ký làm việc rất nhanh, không tới ba phút, mang trà thảo dược và bánh ngọt vào.

Cao Học Văn nhìn lông mày Hạ Lam từ đầu đến cuối vẫn nhíu chặt —— thật ra sáu trăm vạn không nhiều lắm, nếu một tờ chi phiếu có thể đổi lấy sự yên bình cho nhà họ Lý, anh có thể ra, nhưng nếu như anh nói đề nghị đưa tiền này ra, Hạ Lam lập tức sẽ rời khỏi phòng làm việc của anh, hơn nữa trong thời gian ngắn sẽ không để ý đến anh.

Cô hận Tô Lâm Lâm, sẽ không cho tiền hoàn thành nguyện vọng của Tô Lâm Lâm.

Anh hiểu Hạ Lam hơn bất kỳ ai, trong nhà anh có ba "Dì", các dì cũng có nhiều anh em, các dì khiến mẹ khó chịu nhiều năm, cho nên anh không thích các dì, nếu như các dì có chuyện hi vọng anh giúp một tay, mặc dù chỉ là thuận tay, anh cũng không muốn, bởi vì anh không cách nào quên, những người phụ nữ kia làm cho mẹ mình đau lòng như vậy, Hạ Lam cũng giống như vậy.

Khoan đã, có. . . . . .

"Em có số điện thoại của cha em hoặc là Tô Lâm Lâm không?"

"Lúc bà ta về có cho em danh thiếp."

"Cho anh, anh tới tìm bọn họ nói chuyện."

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau