NGÃ MỘT LẦN LỪA ĐƯỢC BÀ XÃ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Ngã một lần lừa được bà xã - Chương 21 - Chương 24

Chương 21

Hạ Lam híp mắt, "Không phải anh muốn cho tiền chứ?"

"Dĩ nhiên sẽ không." Cao Học Văn cầm lấy danh thiếp, "Nếu như thuận lợi giải quyết chuyện này, em sẽ thưởng gì cho anh?" Hạ Lam ngừng một giây, duỗi tay đánh anh, "Nghiêm chỉnh một chút."

"Anh vẫn rất nghiêm chỉnh, nếu như mà anh không trả tiền, lại có thể khiến cho bọn họ không trở lại quấy rầy em... mẹ em, Thụy Lam và Tỉ Lam, như vậy nên tính là lập công lớn đi, anh có quyền yêu cầu phần thưởng." Hạ Lam kéo cà vạt của anh, "Ái phi muốn được thưởng gì?"

"Hi vọng hoàng thượng giúp nô tì sinh đứa bé."

Cho dù trong lòng cô đang buồn bực, nghe thấy câu này vẫn không nhịn được bật cười, "Chờ chuyện này thành công rồi hãy nói."

"Nghe Hạ Lam nói, hai người muốn cô ấy ra phí du học cho em gái?"

"Đúng." Diễn đàn L [ê] Q =ú= y Đ (ô) n

"Hạ Lam không vui lắm."

"Vậy dì cũng không có biện pháp." Tô Lâm Lâm cười lấy lòng, "Dì nghe người ta nói, cô giáo trường luyện thi hiếm khi rất tốt, con bé lại gả cho người chồng có thể diện như vậy, sáu trăm vạn đối với con bé mà nói, thật ra chỉ là chút lòng thành, coi như là làm chuyện tốt, giúp ba mình và em gái." Trời ạ, đời này thật không nghĩ tới có thể ngồi vào xe limousine dài, thật là quá sang trọng, quá thoải mái, con bé Lý Hạ Lam chết tiệt kia, làm sao số lại tốt thế này.

Lúc nhận được điện thoại của bà còn tưởng rằng là lừa gạt, nhưng khi chiếc xe này xuất hiện dưới khu nhà, cũng không dám hoài nghi nữa.

Loại xe này, bà chỉ thấy ở trong TV, nếu như không phải thật sự là Cao Học Văn, ai có thể ngồi lên được.

Cùng Lý Quang Tông vừa lên xe liền nhìn thấy thiếu gia nhà họ Cao ở ghế sau, bên cạnh có hai người đang báo cáo công việc với anh, có lẽ là nghe thấy không hài lòng, vừa mở miệng liền mắng hơn một phút, mắng xong, mới gật đầu một cái với bọn họ, nói rõ tại sao anh đến gặp bọn họ.

Tô Lâm Lâm và chồng vốn đã bàn bạc trước, gặp mặt liền trưng ra thái độ trưởng bối, thật không nghĩ đến vừa mở cửa liền nhìn thấy anh mắng cấp dưới xối xả, giật mình, liền không thể hiện được thái độ mình muốn.

"Có chuyện vẫn luôn làm tôi cảm thấy khó xử, nếu như hai người có thể giải quyết giúp tôi, có lẽ tôi có thể suy nghĩ một chút có ra số tiền đó hay không."

Vừa nghe phí du học của con gái sẽ tới tay, hai vợ chồng liền vội vàng gật đầu, "Không biết Cao tiên sinh gặp chuyện gì mà chúng tôi có thể làm giúp một tay?"

"Mẹ vợ tôi đối với chuyện năm đó, còn có hai trăm vạn trước đây, vẫn canh cánh trong lòng, cảm thấy mình quá ngu ngốc, tôi hi vọng về sau lúc bà nhớ tới chuyện này, có thể quên được một chút, không đổ hết lỗi lên người mình." Tô Lâm Lâm và Lý Quang Tông bàn bạc một chút, đắn đo cân nhắc ra ý của Cao Học Văn chính là hi vọng hai người đi nói xin lỗi thật tốt, thuận tiện trách mình một chút, như vậy tâm trạng của Trương Khả Mai sẽ khá hơn một chút.

Nghĩ là làm, buổi chiều hôm sau hai người đi đến nhà họ Lý, vốn cho rằng chỉ có Trương Khả Mai, thật không nghĩ đến Thụy Lam cũng ở đây, nói xin lỗi ở trước mặt vãn bối, thật sự rất lúng túng, nhưng suy nghĩ về sáu trăm vạn, lúng túng cũng không tính là gì.

Lý Quang Tông rất thẳng thắn, Tỉ Lam năm sáu tháng thì mình liền đi ngoại tình rồi, thật sự xin lỗi bà.

Tô Lâm Lâm nói tiếp, bà cũng hết cách rồi, bản thân mình biết tới cửa làm loạn thật sự rất kỳ cục, nhưng bụng càng lúc càng lớn, đối phương lại không chịu ly hôn, vì đứa bé, bà cũng chỉ có thể mặt dày làm vậy.

Lý Quang Tông còn nói, ông biết sau đó mình trở lại lừa hai trăm vạn, thật sự rất không nên, hi vọng vợ trước có thể tha thứ, tương lai nếu như có khả năng, nhất định sẽ trả lại hai trăm vạn này.

Mọi việc như thế, hai người tốn hơn một giờ để sám hối, thậm chí Lý Quang Tông ngay cả chuyện lúc qua lại đã trộm tiền lẻ của Trương Khả Mai cũng nói ra.

Mà lúc Hạ Lam biết, kịch hay đã sớm kết thúc.

Cao Học Văn sớm bảo người coi chừng hai người này, phát hiện bọn họ đi đến nhà họ Lý, lập tức liên lạc với Thụy Lam —— khi anh nghĩ đến kế hoạch này đã điện thoại cho em trai Hạ Lam.

Thụy Lam về nhà trừ làm bạn với mẹ, chủ yếu là muốn khởi động máy, ghi âm ghi hình lại toàn bộ quá trình sám hối này, tất cả chuyện xấu bọn họ đã làm, không thể chối cải.

Cao Học Văn nói với bọn họ, về sau bất kỳ kẻ nào còn quấy rầy nhà họ Lý nữa, anh sẽ gửi phim lên tòa án, yêu cầu cưỡng chế trả lại hai trăm vạn, lại thảo luận với đoàn luật sư Cao thị hành động "Lừa gạt" này sẽ sinh ra vấn đề pháp luật gì, hơn nữa cũng sẽ gửi đến hộp thư của Lý Y Lam, để cho cô biết được mặt khác của cha mẹ, dĩ nhiên, nếu như hai người biết thân biết phận, phim này sẽ không xuất hiện tại tòa án, cũng sẽ không xuất hiện ở hộp thư của Lý Y Lam, muốn như thế nào, chính bọn họ tự quyết định.
Hai người vừa nghe, đều ỉu xìu.

Phải trả hai trăm vạn, còn phải gánh vác tội lừa gạt uy hiếp.

Y Lam rất hiền lành, rất đơn thuần, cô là đứa bé ngay cả đồ bị bỏ đi rơi trên mặt đất cũng sẽ nhặt lên, tình cảm đạo đức rất cao, chẳng qua có hơi bị chiều hư, nếu để cho cô biết mình là đứa bé do ngoại tình sinh ra, mẹ tới cửa làm loạn, cha còn quay đầu lừa gạt vợ trước, chỉ sợ cả đời này đứa nhỏ này sẽ không để ý đến bọn họ nữa, dưới tình huống này, bọn họ ngoại trừ "Biết thân biết phận", hoàn toàn không có lựa chọn khác.

Vài ngày sau.

Hạ Lam nghe nguyên nhân hậu quả, cũng không nhịn được muốn nhảy lên hô to vạn tuế —— đối phó với loại người như thế, không thể dùng thủ đoạn bình thường.

"Cao Học Văn anh là thiên tài." Hạ Lam ở trên giường gọi tới gọi lui, "Trời ạ, em thật là muốn xem vẻ mặt của bọn họ khi biết mình tự đào hố cho mình nhảy vào."

"Anh biết rõ em chắc chắn muốn xem, cho nên anh đã chép lại."

Hạ Lam mở to mắt, "Thật sao?"

Người đàn ông cười xấu xa từ miệng túi lấy một cái USB ra, Hạ Lam lập tức giành lấy, cắm vào laptop, ở văn phòng xem đoạn phim không tới năm phút đồng hồ, nhưng Hạ Lam lại thấy rất sảng khoái —— đời này hai người bọn họ vốn ngang nhiên sống, cuối cùng cũng bị ngã một lần, sảng khoái.

Cao Học Văn ở trong thời gian ngắn nắm được nhiều quyền lực không phải là không có nguyên nhân, đầu anh thật sự rất thông minh, lại có thể nghĩ ra chiêu này, quá thần kỳ.

Không cần trả giá thật lớn, khiến người nên câm miệng liền câm miệng, còn để cho mẹ cô thở ra một hơi, thật không biết nên nói như thế nào mới phải.

Hạ Lam liên tục xem đến lần thứ tư, mới hài lòng tắt phim, sau đó thở ra một hơi thật dài, "Cảm ơn anh." Giải quyết vấn đề khó khăn của em, hơn nữa quá trình rất sung sướng.

"Anh mới phải cảm ơn em ỷ lại vào anh." Cao Học Văn ôm lấy cô, "Có thể em không biết, anh luôn cảm thấy mình không xứng với em... em đối với anh mà nói, vẫn luôn là bông hoa mọc trên đỉnh núi cao, cho nên khi em đến tìm anh nói này chuyện, anh rất vui mừng." Hạ Lam cười cười, trong lúc bất chợt, lại cảm thấy không đúng lắm, "Anh mới vừa nói gì?"

" Khi em đến tìm anh nói này chuyện, anh rất vui mừng."

"Không phải, câu trước nữa.""Em đối với anh mà nói, vẫn luôn là bông hoa. . . . . ." Nguy rồi.

Hạ Lam cau mày, yên tĩnh một hồi lâu mới mở miệng, "Em không phải là cô gái khổ cực theo đuổi anh, mà là bông hoa mọc trên đỉnh núi cao không cách nào hái được sao? Từ lúc nào trí nhớ của anh đã khôi phục rõ ràng?" Người đàn ông do dự, có nên nhân cơ hội này khai báo nguyên nhân hậu quả với cô hay không, "Anh. . . . . ." Hạ Lam không phải người ngốc, chỉ cần để cho cô nghĩ thông suốt mọi chuyện, cô có thể chắp vá ra toàn bộ.

"Hay là nên nói, thật ra thì anh vẫn nhớ rõ, lại biên soạn một quá khứ khác với em?" Hạ Lam thấy ánh mắt anh thoáng hiện một chút bối rối, "Em đoán đúng rồi?"

"Hạ Lam, mọi chuyện không giống những gì em nghĩ——"

"Cao Học Văn, anh có biết hơn nửa năm qua em vẫn bị một vấn đề quấy rầy hay không: Tương lai trí nhớ anh khôi phục, có thể cho rằng em là kẻ lừa gạt hay không, đối với em mà nói, đối tượng yêu thương của anh là cô gái thích anh từ nhỏ, cô ấy thâm tình với anh, ngu ngốc chờ, anh muốn báo đáp phần tâm ý này, giống như chuyện cổ tích về nàng tiên cá vậy, đối tượng hoàng tử thật sự muốn kết hôn, là vị công chúa cứu anh, cho nên cuối cùng em nghĩ, nếu như anh nhớ lại quan hệ thật sự của chúng ta, sẽ nhìn em như thế nào, có thể cảm thấy em rất đê tiện hay không, vừa nghĩ tới tương lai mình lại bị anh đánh giá như vậy, em liền cảm thấy rất khổ sở."

"Hạ Lam, chuyện này tuyệt đối là anh không tốt, nhưng mà, cho anh một chút thời gian giải thích."

"Được, em để cho anh giải thích." Hạ Lam nhìn đồng hồ đeo tay một cái, "Năm phút sau, em chờ anh ở phòng khách." Cô đi ra khỏi phòng của anh, một mặt là thể hiện cô không vui, mặt khác cô cũng cần một chút thời gian và không gian.

Thật là, thật là muốn nói tục. . . . . .

Ba phút trước, cô còn cảm thấy người đàn ông này thật sự quá đáng yêu, ba phút sau, đột nhiên phát hiện anh rất đáng ghét. Bởi vì bác sĩ nói, không cần phủ nhận nhận thức của anh, cho nên chỉ cần anh kiên trì hai người đã từng yêu nhau, bọn họ nhất định phải đã từng yêu nhau.

Bởi vì quá khứ, anh hối hận, anh thân thiết, trở thành chuyện đương nhiên —— nếu như anh thật sự thích cô, phải theo đuổi cô, mà không phải tính toán lừa cô.

Một lát sau cho dù anh nói gì, cô đều không biết nên làm sao để quay lại như trước đó, cô là học sinh rất điển hình của khối khoa học tự nhiên, cô thích từ trình bày và phân tích rồi thu được kết quả, mà không phải từ tưởng tượng.

Bây giờ cô rất nóng nảy. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn %L.ê% ^Q.u.ý^ *Đ.ô.n*

Thiên sứ nhỏ lý tính nói, chuyện này quá khó chấp nhận, tuyệt đối phải làm cho anh đẹp mắt.

Thiên sứ nhỏ cảm tính nói, không thể bởi vì anh nói dối, liền phủ định từng ly từng tý trong nửa năm qua.

Anh ta không thể vì muốn nhanh chóng đạt được mục đích, mà bày kế với cô, bày kế còn chưa tính, nhưng loại kế này lại khiến cho cô cảm thấy ác cảm, giống như mình đang lừa gạt anh ta.

Nhưng Lý Hạ Lam, cô nên biết, anh ấy tốt với cô như thế nào.

Đúng, tôi biết rõ, nhưng chuyện này không phải lời nói dối bình thường, chuyện này là lừa gạt đến nửa năm, hơn nữa rõ ràng cô đã hỏi anh suy nghĩ như thế nào về chuyện nàng tiên cá, khi đó anh lại có thể không thẳng thắn với cô?

Nhưng Lý Hạ Lam, có một người bởi vì cô muốn ăn ong kem mật, lúc tan làm đặc biệt mang theo tủ lạnh nhỏ đi xếp hàng, mua về nhà cho cô, để cho cô có thể ăn được mùi vị ngọt ngào này, biết sau khi cô dạy xong còn phải soạn bài, thời gian vô cùng có hạn, cho nên ở nhà với cô.


Chương 22

Đúng, những chuyện kia đều là tâm ý, cho dù vì lý do gì, nửa năm cũng rất dài, anh nên tìm thời gian thẳng thắn, mà hôm nay nếu không phải cô để ý một chút, cô sẽ vì mình không có chứng cứ phạm tội mà buồn bực xem mình là kẻ lừa gạt tới khi nào? Có lẽ, trước kia anh cũng vô ý nói qua, chẳng qua lúc đó cô ngồi trên ghế sa lon không chú ý, trong đầu người phụ nữ ôm Mao Mao đang kịch liệt hoạt động thì người đàn ông đi ra, ngồi xuống trên sàn nhà ở trước cô, vẻ mặt vô cùng thành khẩn, vô cùng thành khẩn, nhưng mà người phụ nữ vừa mới phát hiện mình bị lừa, không biết nên lấy tâm trạng gì để đối mặt với sự thành khẩn này.

"Hạ Lam, chuyện anh sắp nói với em, rất không thể tưởng tượng nổi, anh không biết em có tin tưởng hay không, anh chỉ xin em sau khi nghe toàn bộ xong, rồi hãy kết luận."

Lúc này ưu thế học sinh khối khoa học tự nhiên hoàn toàn phát huy, cô không có la thét chói tai, cũng không có bịt hai lỗ tai nói em không nghe, cô mở to hai mắt nhìn anh chờ anh giải bài toán hàm số về tình cảm này.

Sau 30 phút, Lý Hạ Lam nghe được một chuyện xưa ngoài phạm vi hiểu biết của cô.

Chuyện xưa bắt đầu từ lúc anh ở nước Đức nhảy xuống sân khấu bị ngã vỡ đầu cộng thêm nứt xương.

Cái lỗ trên đầu anh vừa mới khá hơn một chút, lập tức lao vào thế giới đen tối về đêm, uống rượu, đua xe, đua mô tô, rốt cuộc xảy ra chuyện, cô sang đón anh trở về khu nhà trên núi Bạch Vân.

Trải qua trận đại nạn này, cuối cùng anh cũng hoàn toàn thay đổi.

Trong lúc hai người sống chung với nhau đã nảy sinh tình cảm, cô đã yêu anh, nhưng anh kiên trì ly hôn, nhưng cô lại không hạnh phúc như những gì anh đã hi vọng, mà bởi vì gặp phải người không có đạo đức mà bắt đầu trải nghiệm một cuộc sống khác.

Đến lúc này anh mới nhận ra, yêu một người là trở thành điểm tựa của cô ấy, mà không phải đẩy cô ấy ra sau đó nói là vì cô ấy được, thời gian đã khiến trạng thái tâm lý của anh trở nên mạnh mẽ, anh đã có thế có lực, cũng không tự ti nữa, nhưng lần này là cô lắc đầu.

Kiên trì như thế nào, làm sao khiến cô cảm động, thật không nghĩ đến trước khi cầu hôn ở nước Mĩ xảy ra tai nạn xe, tài xế muốn nhanh mà vượt đèn đỏ, lúc ấy chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, dần mất ý thức, tỉnh lại, lại phát hiện trở lại mùa đông lúc hai mươi chín tuổi, trên đầu bị rách, cánh tay nứt xương, nằm trong bệnh viện ở nước Đức.

"Hạ Lam, anh từng kể về cuộc sống của chúng ta ở trong căn nhà này, yêu nhau, sống chung, đều chân chân thật thật từng xảy ra, chẳng qua, đó là chuyện lúc anh 30 mấy tuổi, anh không bịa đặt quá khứ, anh nói những chuyện đã từng xảy ra trong tương lai." "Chuyện này là thật. . . . . ." Trừ không gian, còn có vấn đề triết học —— bởi vì thật sự không thể tưởng tượng nổi, cô liên tục bóp bắp đùi mấy lần để chắc chắn không phải là mình đang nằm mơ.

"Anh biết rõ, lúc anh ở bệnh viện cũng khiếp sợ hết mấy ngày." Lê ( ^ ~ ^ ) Quý ( ^ . ^ ) Đôn

"Chuyện này là sự thật sao? Xác xác thật thật đã từng xảy ra, không phải bởi vì anh sợ em nổi giận, mà dựng ra?" "Em cẩn thận suy nghĩ một chút, trước khi đến nước Đức, chúng ta hoàn toàn không nói chuyện quá nhiều, anh ngay cả nhìn thẳng vào mắt em cũng tự ti, tại sao anh lại đột nhiên hiểu em như vậy, biết em thích ăn cái gì, thích uống cái gì, xem sách ai của, thích truyện cổ tích nào, ngay cả chuyện có thể dựa vào nét mặt của em đọc được tâm trạng của em, lúc em vui mừng thường dùng tay trái gõ mặt bàn, lúc phiền não sẽ dùng tay phải, "Hiểu rõ" những chuyện này không thể không có căn cứ mà nói được, Hạ Lam, chúng ta thật sự từng yêu nhau—— chỉ là yêu nhau, nhưng không tính là yêu, anh tin chắc chúng ta yêu nhau, nhưng mà cho tới bây giờ chúng ta đều không phải là bạn trai bạn gái." Không thể tưởng tượng nổi, nhưng giống như lại có chút đạo lý.

Nếu như không phải như vậy, anh không thể nào biết món ăn yêu thích và thói quen của cô, bọn họ hoàn toàn chưa từng ăn cơm cùng nhau.

Biết cô thích xem phim kịnh dị, biết cô thích vùi ở trên ghế sa lon đọc sách, đặc biệt thích âm nhạc Tân Thế Kỷ, những chuyện này nói thì đơn giản, nhưng tuyệt đối không thể không có căn cứ mà đoán ra.

"Em cho rằng làm sao anh lại vô duyên vô cớ nhận nuôi chó, khi đó bạn của em Tiểu Hà đi nước ngoài, chó của cô ấy con gọi là Lan Tương gửi ở bệnh viện thú y lại bị đánh, nhờ em đi đón về, trước kia anh sợ chó, nhưng mà sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, chó cũng không tính là gì, anh nói không cần nhốt nó, thả ra đi, đêm hôm đó em và con chó kia ở phòng khách chơi đùa thật vui vẻ, cho nên anh nghĩ, chúng ta cũng nên nuôi chó đi, tìm một ngày, em đến trung tâm nuôi dưỡng động vật lang thang, mang về một con Lạp Xưởng nhỏ, em cho rằng tên Mao Mao là hay nhất, em nói, chó nên tên là Mao Mao." Cô ngại vì rất nhiều nguyên nhân, từ đầu đến cuối không thể nuôi chó, chuyện như tên gọi của chó, cô cũng chỉ suy nghĩ ở trong lòng, chưa từng nói với người khác.

Biết anh mang về một con chó thì rất hưng phấn, biết con chó này lại được gọi là Mao Mao, càng thêm thân thiết gấp bội.

Mặc dù Mao Mao không phải là cái tên hiếm thấy, nhưng muốn lấy cùng một cái tên cũng không dễ dàng gì, trọng điểm là Tiểu Hà không có nuôi chó, nhưng gần đây cô ấy mới suy nghĩ đến, hơn nữa nói, nếu như nuôi, cô ấy muốn gọi chó giống thần tượng, gọi là Lan Tương, như thế cô ấy sẽ cảm thấy khoảng cách với thần tượng mình được rút ngắn.

Cô chưa nói chuyện này với Cao Học Văn, anh không thể nào biết đến cái tên Lan Tương.Nhưng ngược lại vào thời gian mười năm sau, chuyện này. . . . . .

Đúng, cô thật sự hy vọng mình là học sinh khối khoa học xã hội, tương đối cảm tính, tương đối lãng mạn, có lẽ có thể đón nhận, nhưng cô là học sinh khối khoa học tự nhiên, cô coi trọng công thức, muốn bám sát lý luận, muốn chứng cứ —— trời ạ! Ai tới nói cho cô biết, tại sao lại xuất hiện tình tiết chỉ có trong phim điện ảnh?

"Đời trước anh đã bỏ lỡ em, lúc nào cũng tự ti, lúc nào cũng trốn tránh, thật vất vả anh mới lấy được dũng khí, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho nên khi phát hiện có cơ hội lần thứ hai, chỉ muốn mau chóng rút ngắn khoảng cách với em, em biết rõ khoảng thời gian lúc anh ở nước Đức xảy ra chuyện không may, cũng không thay đổi lớn như vậy, cho nên mới nghĩ ra phương pháp này, nhưng những chuyện anh nói không phải là bịa đặt, đó là thật, chỉ là đối với em mà nói, chưa xảy ra mà thôi." Người đàn ông dừng một chút, "Hạ Lam, anh muốn quay lại, khi chưa có ký ức yêu nhau."

Quá tệ rồi, không thể tin, cô phải trở về lật sách, ôn lại Thuyết Tương đối của Einstein, chuyện này không đúng, chuyện này quá kỳ lạ. . . . . . Nhưng mà, cô lại tin mới hỏng bét chứ.

"Lúc anh đi Ấn Độ, bởi vì Mao Mao không chịu ngủ, cho nên nói em đến phòng anh lấy quần áo cho nó, em có nhìn thấy hình anh đặt trước bàn không?"

Người phụ nữ gật đầu một cái.

"Sẽ không ai vô duyên vô cớ giữ lại hình của người khác."

Hạ Lam nheo mắt lại, "Anh cố ý?"

"Anh cố ý, anh biết rõ Mao Mao nhất định không ngủ được, em thương nó như vậy, nhất định sẽ gọi điện thoại hỏi, anh chuyển bàn về hướng, chỉ cần em bước vào phòng, tự nhiên sẽ thấy. Bởi vì cảm thấy khi đó em có chút giằng co và không biết làm thế nào, không biết nên hay không nên đón nhận anh, cho nên anh mới đặt tấm hình đó, nhờ vào tấm hình đó nói cho em biết, cho dù như thế nào, anh thích em không phải vì ký ức bị rối loạn, mà đã bắt đầu từ thật lâu trước đây." "Em biết rõ anh tốt với em, nhưng phương pháp của anh khiến cho em cảm giác mình là một kẻ lừa gạt, giờ phút này chân tướng hiện ra, em biết rõ mình không phải là một kẻ lừa gạt, bởi vì, em là đứa ngốc."

"Anh biết không, lừa gạt cũng không phải là chuyện lãng mạn gì, em phải hãy suy nghĩ kỹ lại."
Đầu người phụ nữ rối loạn thành một cục hồ dán cần đại sư chỉ điểm, vì vậy cô thừa dịp buổi chiều thứ ba không có lớp, ép Tiểu Hà ra ngoài gặp cô, cùng nhau thảo luận xem mình nên nghe theo ý kiến của thiên sứ nhỏ lý tính, hay là ý kiến của thiên sứ nhỏ cảm tính. Lúc này, chỉ có món ăn ngon có thể an ủi cô, Hạ Lam quyết định hẹn ở tiệm kem mật ong.

Trước khi cô ăn ly thứ hai, cuối cùng cũng Tiểu Hà xuất hiện.

Chuyện sống lại như vậy quá kinh thế hãi tục, cho nên cô không nói, cô chỉ nói với Tiểu Hà, từ lúc vừa bắt đầu tên Cao Học Văn kia đã cố tình lừa gạt, cậu có biết nửa năm qua tớ cảm thấy tội lỗi sâu sắc như thế nào không, người phụ nữ anh thật lòng thật dạ muốn bù đắp là người anh ấy từng yêu, người phụ nữ kia vì anh ấy mà chịu nhiều đau khổ, anh ấy muốn bồi thường cho cô ấy, tớ hoàn toàn không phải người phụ nữ kia, tớ lại nhận hết tất cả, tớ cảm thấy mình đang lừa anh ấy, mà chỉ cần nhớ lại cái "Cảm thấy" này, bả vai lập tức nặng thên 3 kg." "Thật ra thì tớ không muốn giúp anh ta nói chuyện. . . . . ."

Hạ Lam nghĩ, Tiểu Hà mở đầu như vậy chính là muốn nói giúp anh rồi.

"Tuyệt đối cảm giác tội lỗi của anh ta nhiều hơn cậu gấp bội, dĩ nhiên chuyện này là anh đáng phải nhận, nhưng mà, được rồi, thật sự tớ cảm thấy chuyện này không nghiêm trọng như vậy, chậc, có lẽ không nghiêm trọng như vậy, tớ đã sữa rồi, không cần trừng tớ. . . . . . Ban đầu ba cậu lừa dì, cho nên cậu căm thù chuyện như vậy đến tận xương tuỷ, nhưng mà, xin lỗi tớ phải nhắc nhở cậu, bây giờ dì vẫn chưa biết cậu đã kết hôn, cho rằng cậu ở cùng tớ, cậu cũng lừa mẹ cậu."

"Tớ không muốn làm bà lo lắng."

"Còn lừa em trai cậu."

"Tớ hi vọng nó có thể yên tâm đọc sách."

"Cùng với em gái cậu."

"Con bé không biết thì tốt hơn."

Tiểu Hà làm một động tác "Xem đi", " Cho dù mối quan hệ có gần gũi đến đâu cũng thật khó để nói ra chuyện này, nhưng ý định của cậu là không làm ai tổn thương, tớ muốn nói Cao Học Văn cũng thế, chúng ta không thể không thừa nhận, có đôi khi che giấu là phương pháp nhanh chóng nhất để đạt được mục đích, cậu hoàn toàn có thể nghĩ biện pháp vay ngân hàng hai trăm vạn, nhưng chạy thủ tục sẽ rất lâu, ngân hàng cũng sẽ gọi điện thoại tới trường luyện thi xác nhận, dì biết sẽ đau lòng, Thụy Lam biết sẽ áy náy, Tỉ Lam biết anh trai điên cuồng như vậy chỉ sợ cũng sẽ bị ảnh hưởng không tốt, cách này không tốt."

"Nhưng mà, tớ là vì muốn tốt cho bọn họ, còn Cao Học Văn là vì muốn tốt cho bản thân mình, không giống nhau,", "Tớ chỉ là muốn nói cho cậu biết, con người rất khó hoàn toàn thẳng thắn với nhau, giữa tớ và Tô tiên sinh cũng có bí mật, huống chi nói một cách chính xác, không phải Cao Học Văn chỉ vì muốn tốt cho bản thân mình, tớ biết rõ cậu không phải người cảm tính, cho nên dùng lý trí của cậu mà suy nghĩ cho kỹ rồi viết xuống, mỗi năm chuyện làm vì cậu sẽ nhận được một dấu tích, bây giờ có thể tràn ngập mấy tờ giấy A4? Thật ra thì anh ta bỏ ra rất nhiều, không phải sao?"

"Nói như cậu cũng không sai. . . . . ."

"Không có tình yêu nào không xuất hiện sai lầm, cậu phải nhớ kỹ điểm này."

"Ừ." Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn ( ^ - ^ ) Lê ( ^ ~ ^ ) Quý ( ^ . ^ ) Đôn ( - _ - )

"Lý Hạ Lam, vẻ mặt này của cậu là gì?" Hai tay Tiểu Hà ôm ngực, xem xét kỹ lưỡng ánh mắt của bạn tốt mình, "Có phải còn có chuyện gì không nói với tớ hay không?"

"Thật sự có chuyện. . . . . ."

Chương 23

Tiểu Hà gật đầu một cái, đã hiểu, chuyện này mới chính là trọng điểm, trước đó chỉ vì Hạ Lam kiêu ngạo nên vẽ ra thôi, đầu tiên cô ấy luôn phải phủ nhận một chuyện gì đó, rồi mới có thể nói tiếp.

Hạ Lam uống một chút nước, lại ăn nửa cái bánh nướng, tiếp đó lại cười khan mấy tiếng, kỳ lạ một hồi lâu, mới bằng lòng mở miệng, "Kỳ sinh lý của tớ không chính xác, chậm mười ngày rồi." Ôi, trời, ơi!

Cô và Hạ Lam ở với nhau suốt bốn năm đại học, bên trong kỳ sinh lý của người phụ nữ này giống như là có xây hệ thống tính toán chính xác.

Đột nhiên Tiểu Hà cảm thấy miệng hơi khô, "Cho nên. . . . . ."

"Tớ cũng nghĩ thế. . . . . ."

"Anh ta biết rồi sao?" Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn =L-ê+Q-u-ý+Đ-ô-n

Hạ Lam lắc đầu một cái, "Ngày đó sau khi chúng tớ nói xong, tớ xin anh ấy trở về nhà mình, cho tớ nửa tháng, tớ hi vọng có thể suy nghĩ kỹ dưới tình huống yên lặng không bị ảnh hưởng, nhưng trong quá trình yên lặng tớ lại phát hiện, tớ phát hiện kỳ sinh lý bị chậm —— đây hoàn toàn là biến số ngoài ý muốn, tớ không muốn làm bà mẹ đơn thân, nhưng lại cảm thấy không tin anh ấy lắm, haiz, tớ thật là rối." "Suy nghĩ kỹ một chút, mặc dù cậu cảm thấy bị lừa gạt, nhưng tớ cảm thấy anh ta thật sự đáng thương đó, biểu hiện của anh ta trong hơn nửa năm qua đều là cấp năm sao, chẳng qua chỉ làm sai một chuyện, cậu liền không tha thứ cho anh ta.

"Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ lời nói dối này sẽ khiến cậu suy nghĩ mình là kẻ lừa gạt, sau đó buồn phiền nửa năm, thành thật mà nói, lần cậu đề cập với anh ta về chuyện nàng tiên cá ngay cả tớ cũng kinh ngạc, cho tới bây giờ cậu không phải là người suy nghĩ nhiều như vậy, cậu luôn vô cùng. . . . . . lý tính như toán học, tớ cũng chưa từng nghĩ có ngày cậu sẽ đi theo con đường cảm tính của khoa văn, ngay cả chúng ta đã thân thiết hiểu nhau nhiều năm cũng không ngờ được, vậy anh ta cànd không ngờ được. Có thể từ nhỏ cậu đã thấy tình yêu đều không hoàn mỹ, dì vì tiền mà rất vất vả, mẹ Cao Học Văn có rất nhiều tiền, nhưng cũng không vui vẻ, người thân cận nhất của cậu đều bị hôn nhân làm đau lòng, cho nên cậu khát vọng một tình cảm không có thiếu sót hơn người bình thường, nhưng Hạ Lam, tớ phải nói rằng, thế giới này không có tình yêu hoàn mỹ, cũng không có tình yêu thẳng thắn, mỗi người đều có khuyết điểm, đều sẽ có bí mật nhỏ của mình.

"Trước đây tớ và Vương Quốc Vi qua lại bốn năm, anh ấy vẫn không biết tớ thích xem tiểu thuyết ngược, nhưng tớ giấu giếm chuyện này là vì tốt cho anh ấy, bởi vì nếu như anh ấy biết, nhất định sẽ bị đả kích lớn, được rồi, tớ biết rõ cậu lại muốn nói tình huống không giống nhau, nhưng cậu không thể phủ nhận một chuyện: Lời nói dối của anh ta, hoàn toàn không phải vì muốn tổn thương cậu.

"Bỏ qua những chuyện này, cậu thật sự muốn chia tay với anh ta sao? Bây giờ anh ta đã là phiên bản Đạo Minh Tự chân chính rồi, cậu biết, xã hội thượng lưu luôn ít Đạo Minh Tự, một khi cậu chia tay với anh ta, lập tức sẽ có năm mươi danh viện tấn công anh ta, trong 50 người này chắc chắn sẽ có món anh ta thích, hơn nữa danh viện đều rất hiểu chuyện, người ta rất dịu dàng, biết nên mắt nhắm mắt mở, không nhắc tới chuyện trong tối.

"Đến lúc đó Đạo Minh Tự sẽ cảm thấy, ừ, danh viện vẫn là tốt nhất, anh ta sẽ kết hôn với danh viện, danh viện vì trói buộc người chồng nạm vàng này, ngay lập tức sẽ sinh con cho anh ta, một gia đình có đứa bé, vậy thì hạnh phúc lại tăng cấp, từ đó về sau, anh ta liền trải qua những ngày tháng vui vẻ hạnh phúc, cậu và anh ta trở thành hai đường thẳng chéo nhau, sau khi nhất thời giao nhau ở một điểm, càng ngày càng xa, chờ đến lúc cậu năm mươi tuổi mới hối hận đã không nắm chắc, thì đã quá muộn, Cao Học Văn đã làm ông nội." Hạ Lam nghe vậy trong lòng giật giật, không thể không thừa nhận, Tiểu Hà dùng chuyện này đe dọa cô, thật sự chính là nghiêm chỉnh huấn luyện.

Cô nhớ lại khi Cao Học Văn đi Ấn Độ công tác, lần đầu tiên cô nói với Tiểu Hà về phiên bản mới của anh, lúc ấy tim mình rung động nhưng lại do dự, vì vậy Tiểu Hà nói với cô chuyện đồng nghiệp của mình hối hận năm đó không thổ lộ với nữ thần, rõ ràng thích nhau, nhưng lại bởi vì không dám nói, vì vậy nữ thần của anh ta đã kết hôn, đồng nghiệp tiếc nuối đến mức không thể do đếm được.

Trừ chuyện xưa này, còn muốn cô tưởng tượng đánh giá, kết quả cô liền nằm mơ thấy Cao Học Văn ở Ấn Độ gặp được nữ thần của mình, mười ngày liền cưới, ngọt ngào trở về Đài Loan, anh và vợ mới cưới không chút kiêng kỵ ở trước mặt cô hôn tới hôn lui, cô buồn bực đến tận lúc tỉnh lại, cho dù đã tỉnh lại, biết đó là giả, vẫn rất khó chịu, rất bi thương.

Cực khổ lắm mới đợi được đến lúc cảm giác khó chịu hơi tản đi, mở ti vi, liền nhìn thấy nhà máy ở vùng ngoại ô Ấn Độ, bởi vì mở thêm dây chuyền sản xuất vào ban đêm mà xảy ra hỏa hoạn, Hạ Lam chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, thật vất vả mới điều tra rõ mọi chuyện, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

Lúc đó cho rằng anh ở trong nhà máy đó, ngay lúc đó bản thân, thật sự hối hận, thật sự rất hối hận. . . . . . Đáp lại anh sớm một chút thì tốt rồi.

Bởi vì bị kinh sợ, chờ anh trở lại Đài Loan, cô cũng không muốn đợi nữa, hỏi anh: Vậy sau này chúng ta phải làm gì?

"Chúng ta", "Sau này", ám hiệu rất rõ ràng, anh hoàn toàn hiểu, ngày đó bọn họ lăn lộn trên ra trải giường. Thiếu chút nữa cô đã mất đi anh, cho nên không muốn chờ nữa.

Mà anh, là thật sự đã mất đi cô, cho nên mới. . . . . .

Vậy, được, cô không có giấy chứng nhận, không nói ra được thời gian hẹn trước, cho nên nhân viên tiếp tân ở lầu một Cao thị, không cho cô đi lên.

Hạ Lam biết công ty khoa học công nghệ luôn luôn nghiêm cẩn, vì vậy cũng không nói "Tôi là phu nhân phó tổng giám đốc", bởi vì lời nói chưa dứt, có thể nhân viên tiếp tân đã gọi bảo vệ đến rồi.

Vì vậy cô ngoan ngoãn lấy điện thoại di động ra, lướt điện thoại, cô vốn giao hẹn với Cao Học Văn sẽ thật nghiên túc suy nghĩ trong nửa tháng, nhưng nếu hai mạch nhâm đốc (*) của cô đã thông, thì không cần đợi đến hạn nửa tháng nữa, anh từng nói, lúc nào cô cũng có thể tới đây.
(* Hai mạch nhâm đốc: Ban đầu nó là một khái niệm trong y học cổ truyền Trung Quốc, nhưng sau khi sử dụng trong một số bộ phim, bây giờ nó có nghĩa là bạn đột nhiên hiểu ra điều gì đó.)Tối hôm nay có hai lớp, suy nghĩ một chút, buổi chiều cô có thời gian rảnh nên dứt khoát tới đây, giải quyết chuyện này, sau đó mang tâm trạng vui vẻ về dạy hai lớp toán học mười hai tối nay.

Nhưng ngàn tính vạn tính lại tính sót một chuyện, cao ốc Cao thị rất bảo mật để phòng gián điệp, ngay cả thang máy cô cũng không vào được, đừng nói là lên lầu 23.

"Hạ Lam!" Giọng của người đàn ông rất là vui mừng.

"Em ở dưới lầu."

"Cao thị? Anh lập tức đi xuống."

A, cô vốn chỉ muốn anh gọi điện thoại nói với nhân viên tiếp tân, giúp cô vào thang máy là tốt rồi, anh lại muốn xuống đón mình, cảm ơn hành động này của anh, nhờ vậy cô mới có thể nhìn thấy vẻ mặt anh lúc chạy ra khỏi thang máy, vẻ mặt nở hoa đến mức khiến cho cô cảm thấy quyết định của mình là đúng.

Trong lúc mọi người xung quanh liếc mắt nhìn, Cao Học Văn kéo cô đi vào phòng làm việc của mình, bước qua cửa, liền đè cô ở trên cánh cửa điên cuồng hôn.

Hành động ngoài dự đoán này khiến người phụ nữ ngây người ba giây mới lấy lại tinh thần, haiz, người đàn ông này, thôi, cô cũng rất nhớ anh.

Vừa hôn vừa sờ, Hạ Lam chợt nhớ tới một chuyện, "Chúng ta còn chưa có làm hòa mà." "Vẫn chưa có làm hòa sao." Anh tiếp tục hôn cổ của cô, "Nhưng không phải em đến tìm anh sao?" Nghe được tiếng anh khóa cửa, lại phát hiện nụ hôn của anh có xu hướng đi xuống, Hạ Lam vội vàng ngăn cản, "Dừng, chờ một chút."

"Không chờ được." Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn ~`L`ê`~ ~`Q`u`ý`~ ~`Đ`ô`n`~

"Không được." Haiz, đang sờ chỗ nào vậy, Hạ Lam kéo tay anh từ trong quần áo của mình ra, "Em có lời muốn nói với anh." "Khuya về nhà rồi hãy nói."

A, nhất định phải ép cô nói chuyện này trong bầu không khí nóng bỏng như vậy sao.Cô vốn cho rằng trong tình huống, hai người uống trà, bàn bạc thật tốt, giao ước thật tốt về sau không để chuyện lừa gạt như vậy xảy ra nữa, tiếp đó cô nói chuyện có thể mình đã mang thai, hai người cùng đi đến khoa phụ sản, chứng kiến khoảnh khắc lịch sử này.

Nhưng bây giờ dưới tình huống này, không nói không được, cô ngăn cản không được.

"Cao Học Văn, em có thể có ——"

Người đàn ông vốn không ngừng kiên trì trong nháy mắt cứng đờ, trên mặt liền viết: Em nói cái gì? "Có thể em có rồi." Cô nghĩ nghĩ, lại bổ sung, "Chắc chắn có." Anh lập tức đứng thẳng, giúp cô chỉnh sửa áo sơ mi nhăn nhúm lại thật tốt, kéo cô ngồi xuống sofa, có chút không thể tin được, lại có chút đờ đẫn, một lát sau mới ngẩng đầu lên, "Em mới vừa nói. . . . . ." "Có thể em có rồi."

Lần thứ ba.

Vẻ mặt của người đàn ông vốn đang khó tin bỗng chốc hoàn toàn thay đổi, giống như trong một đêm mộng đẹp trở thành sự thật cho nên khó có thể tin được, vui sướng, kinh ngạc, hết sức phức tạp.

Cao Học Văn ôm cô vào trong lòng ngực mình, "Đi bệnh viện chưa?" "Vẫn chưa, nhưng mà cơ thể em bản thân em biết."

"Cho nên, anh sắp làm ba. . . . . ."

Hạ Lam không nhìn thấy mặt của anh, nhưng rõ ràng cảm thấy anh hơi run rẩy, vì vậy duỗi tay ôm lấy anh, "Ừ, chúng ta có con rồi." Chúng ta có con —— một câu nói tốt đẹp biết bao.

Anh đã từng hy vọng biết bao, hai người có thể có một đứa con.

Thích cô, trốn tránh cô, yêu nhau nên không thể sống chung dưới một mái nhà, sau đó đẩy cô ra, cuối cùng cho rằng mình sẽ vĩnh viễn rời khỏi cô.

Nói lại mọi chuyện chẳng qua chỉ dùng vài từ, nhưng những chuyện đã từng trải qua trong hai mươi năm là rất dài.

"Hạ Lam." Gọi tên của cô, người đàn ông gần như nghẹn ngào, "Đây là chuyện anh mong muốn từ lâu." "Còn có chuyện gì mà anh không nói cho em biết không?"

"Không có."

"Bây giờ em có thể hiểu tại sao anh lại giả bộ ký ức bị rối loạn." Giống như cô vậy, cho rằng suýt chút nữa đã mất đi, cho nên ngay cả một chút thời gian cũng không muốn lãng phí, "Nhưng mà, em hi vọng không có lần thứ hai, đầu óc của em rất thẳng, đầu óc cũng đã chết, lần sau, em không thể nghĩ được nhiều như vậy." Cao Học Văn vùi mặt ở trên vai cô, liều mạng gật đầu, "Sẽ không." "Một lời đã định?" "Một lời đã định!"

Thời gian kế tiếp, không ai nói chuyện, chỉ lẳng lặng ôm nhau.

Một hồi lâu, Hạ Lam đột nhiên bật cười, "Đều tại anh hết..., em vốn muốn cùng anh đi đến khoa phụ sản, cùng nhau xem báo cáo xét nghiệm, hoặc là cùng nhau nhìn hình siêu âm, ghi nhớ khoảnh khắc kỷ niệm đáng giá này, nhưng mới vừa rồi anh, ở phòng làm việc này, hại em phải nói ra trong lúc hỗn loạn." "Bây giờ chúng ta đi cũng được mà."

"Nhưng anh đã biết, sẽ không còn vui nữa."

"Cho dù đã biết rõ, anh vẫn muốn xem báo cái xét nghiệm, xem hình siêu âm, ghi nhớ khoảnh khắc này." Cao Học Văn nhìn đồng hồ đeo tay một chút, "Mới hơn ba giờ, hôm nay em bảy giờ mới có lớp, chúng ta gọi điện thoại hỏi thử có thể hẹn khám ngay chiều nay hay không." Kế tiếp Hạ Lam mở mang kiến thức về hiệu suất làm việc của người đàn ông này, lập tức gọi điện thoại cho một người không biết là ai, nói vợ mình hình như mang thai, muốn chiều nay đi khám thử, ba phút sau, đối phương điện thoại trả lời, nói với anh đã sắp xếp xong xuôi, xế chiều hôm nay viện trưởng bệnh viện Sức khỏe bà mẹ và trẻ em có khám, có thể trực tiếp qua khám.

Chương 24: Chương kết

Hạ Lam quả thật sững sờ, cô chưa sinh em bé cũng đã nghe qua viện trưởng bệnh viện Sức khỏe bà mẹ và trẻ em, sáng sớm đã hấp dẫn cả một hàng người ngồi xổm đợi ở cửa bệnh viện, đến tái khám cũng khó mà lấy được số, đừng nói chi cô chỉ là sơ chẩn, lần đầu tiên thấy được cái gì gọi là có cửa sau liền thuận lợi.

Nhưng mà được rồi, lý lịchviện trưởng này thâm hậu, thân là ba mẹ lính mới, sẽ yên tâm hơn.

Hạ Lam đứng lên, "Đi thôi." Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn ~`L`ê`~ ~`Q`u`ý`~ ~`Đ`ô`n`~

"Đợi chút." Anh đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, trở về phía sau bàn làm việc, "Anh tìm đồ." Vì vậy cô lại ngồi xuống.

Chỉ thấy người đàn ông từ ngăn kéo lấy một món đồ ra, sau khi lấy ra, dùng tư thế kỳ lạ di chuyển đến bên cạnh cô, "Đưa tay cho anh." Người phụ nữ nghe lời đưa tay ra.

Vóc dáng cô không cao, tay cũng nhỏ, trên ngón tay ngắn ngủn đeo một chiếc nhẫn, là sau khi cô đồng ý hợp đồng hôn nhân, mẹ Cao đặc biệt dựa theo cỡ tay cô đặt làm, không phải kiểu dáng cô thích, nhưng bởi vì thân phận đã kết hôn, cô vẫn thành thành thật thật đeo.

Chỉ thấy Cao Học Văn nhẹ nhàng cởi chiếc nhẫn của cô xuống, tiếp theo từ trong túi móc ra một chiếc khác cầm ở trên tay, chiếc nhẫn làm bằng bạch kim, nhìn tổng thể giống như một đóa hoa hồng bị quấn tròn, kim cương nằm ở ngay chính giữa đóa hoa.

Hạ Lam cười, "Mua lúc nào vậy?"

"Lúc anh ở nước Đức đã đặt, gần đây mới đưa đến." Anh cầm chiếc nhẫn lên, quỳ một chân trên đất, "Hạ Lam, cảm ơn em tin tưởng câu chuyện của anh, cũng cảm ơn em bằng lòng cho anh thêm một cơ hội nữa, để cho anh có thể làm chồng của em, làm ba đứa bé, anh sẽ cố gắng hết sức khiến cho em hạnh phúc, về sau thẳng thắn với nhau, không có dối gạt, em bằng lòng gả cho anh không?" Cô nghe vậy lộ ra nụ cười xấu hổ lại cảm động, "Em bằng lòng!"

Ngày đó cầu hôn rất lãng mạn, nhưng sự thật không có đơn giản như vậy —— bởi vì Hạ Lam mang thai, cho nên trước khi bụng cô lớn, bọn họ phải có một hôn lễ, mới có thể ăn nói với mẹ Lý.

Nhưng nếu như tổ chức hôn lễ, thì phải mời người nhà họ Cao tham dự, một khi người hai nhà nói chuyện với nhau, mẹ Lý sẽ phát hiện chuyện ngay từ hơn hai năm trước con gái của mình đã kết hôn, chuyện này, chuyện này, rốt cuộc phải làm sao giải thích rõ mọi chuyện đây?

Hạ Lam vừa suy nghĩ đã cảm thấy thật là đau đầu.

Phương án một, nói lúc ấy bọn họ đã yêu nhau.

Mẹ sẽ không tin, trước kia Cao Học Văn là lưu manh tóc vàng kim, cá tính cô cứng rắn sẽ không yêu thích người như vậy.

Phương án hai, nói hết mọi chuyện.

Mẹ sẽ rất đau lòng, không có một người mẹ nào có thể tiếp nhận lý do "Không biết thì tốt hơn" này —— lúc này cô lại càng có thể hiểu vì sao Cao Học Văn không thẳng thắn, bởi vì thật sự quá khó mà mở miệng, cô thật sự không có biện pháp tự mình nói với mẹ, con bởi vì ba trăm vạn mà giả kết hôn với người ta.

Phương án ba, cố ý tổ chức hôn lễ thật nhỏ.

Bởi vì địa điểm tổ chức nhỏ, cho nên không thể mời người nhà họ Cao tham dự, nói như vậy mà nghe được sao, dù thế nào cũng là chuyện của hai gia đình, địa điểm tổ chức hôn lễ nhỏ, cũng không thể nhỏ đến mức chỉ có người nhà cô dâu tham dự a a a a a a.

Cô rất hi vọng có thể nghĩ ra phương án vẹn toàn đôi bên, nhưng bụng sẽ không chờ người, cô lại không thể mười tháng không trở về nhà, ôi, ai tới nói cho cô biết rốt cuộc phải làm như thế nào đi?

Cực kỳ bối rối, Cao Học Văn nói, không bằng lấy dài bù ngắn cả ba phương án.

Vì vậy một buổi chiều, Cao Học Văn cùng với Hạ Lam trở về nhà họ Lý —— Thụy Lam là người duy nhất trong nhà biết hai người yêu nhau, cũng tham gia vào toàn bộ hành trình đại tác chiến ghi hình lần trước, vì vậy hết sức hoan nghênh anh.
Tỉ Lam thì đa phần là tò mò.

Mẹ Lý đã lâu không gặp Cao Học Văn rồi, đầu tiên nhìn vẫn chưa nhận ra, cho đến khi anh tự giới thiệu, mới liên kết thanh niên trước mắt và đứa bé trong ấn tượng vào chung một chỗ.

Bởi vì Hạ Lam không muốn nói dối với mẹ, cho nên kế tiếp toàn bộ giao cho Cao Học Văn.

Anh nói, bản thân muốn kết hôn với Hạ Lam, đặc biệt tới xin sự đồng ý của bà.

Mẹ Lý và Cao Giang Nguyệt Hoa là bạn tốt nhiều năm, gần đây hai người gặp mặt, cũng thường xuyên nghe cô nói chuyện của con trai, hiểu chuyện, trưởng thành, về công ty phụ giúp một tay, năng lực rất tốt, vừa mới bắt đầu các nguyên lão còn xem thường phó tổng giám đốc nhảy dù này, nhưng mà mới mấy tháng, đã không ai dám ở trước mặt anh cầm kinh nghiệm đè người.

"Sau khi các con kết hôn, muốn sống ở đâu?"

"Chúng con mua nhà bên ngoài, không ở cùng người trong nhà, con sẽ không để cho người trong nhà tới làm phiền cô ấy, Hạ Lam muốn tiếp tục công việc bây giờ, con cũng sẽ ủng hộ cô ấy."

Tình cảnh ở nhà họ Cao của bạn tốt, Trương Khả Mai biết, bây giờ nghe nói bọn họ muốn mua nhà bên ngoài, trong lòng cảm thấy dễ chịu một chút, nhưng mà bộ dạng hiện tại của Cao Học Văn, tài sản, không biết có bao nhiêu người phụ nữ sẽ bám lấy, giống như Tiểu Tam Tiểu Tứ Tiểu Ngũ của Cao Đại Phong, bà không muốn Hạ Lam chịu uất ức như vậy.

Ban đầu Cao Đại Phong cũng rất thích Nguyệt Hoa, nhưng mà khi Nguyệt Hoa có thai, Cao Đại Phong lập tức mang nữ thư ký về nhà. "Con thích điểm nào ở Hạ Lam?"

"Hạ Lam rất hiền lành, trước đây cơ thể ông nội không tốt lắm, vẫn hi vọng con kết hôn, mặc dù rất muốn khiến ông nội vui mừng, nhưng lúc đó mới vừa chia tay với bạn gái, vì vậy mặt dày xin Hạ Lam giúp đỡ, Hạ Lam biết tình trạng trong nhà, đồng ý đóng vai bạn gái của con, chúng con nói với ông nội là đã kết hôn, ông nội thật vui mừng, con vô cùng cảm ơn cô ấy, sau này đi nước Đức, chúng con thỉnh thoảng nhắn tin với nhau, năm ngoái khi con từ nước Đức trở về, mới bắt đầu qua lại." Thấy mẹ dường như chấp nhận cách nói này, Hạ Lam cảm thấy cực kỳ khâm phục.

Thật lợi hại mà, đến lúc đó trong hôn lễ nói chuyện với người nhà họ Cao, nếu người nhà họ Cao nói đây là "Hôn lễ bổ sung ", mẹ cũng sẽ không cảm thấy kỳ lạ, bởi vì Cao Học Văn đã sớm rào đón bà: Vì để cho ông nội vui mừng, chúng con nói với ông nội là đã kết hôn, hơn nữa mẹ biết tình huống nhà họ Cao phức tạp, cũng không thể nói những lời kiểu như "Ban đầu con gái của tôi chỉ đóng vai một người vợ mà thôi".

Tóm lại, hoàn mỹ. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn [email protected]ê# $Q%u^ý& *Đ(ô)n-
Vì vậy, cuối cùng Hạ Lam có một hôn lễ.

Không phải ở hội trường khách sạn, cũng không phải là ở câu lạc bộ hạng sang, mà là ở sân cỏ phía sau nhà họ Cao —— không ai vì sao biết sao phải tổ chức ở chỗ này, nhưng Cao Học Văn vô cùng kiên trì, cho nên Hạ Lam cũng chiều anh.

Những người được mời đều là họ hàng gần và bạn tốt, vì vậy không tới bốn mươi người, dù vậy, mẹ Cao vẫn phô trương một lần, cổng vòm bong bóng, con đường hoa hồng, tiệc đứng cấp năm sao, nhạc giao hưởng tại chỗ.

Hạ Lam mặc một chiếc váy màu ngọc trai cùng giày đế bằng, ở trước ngực có cài một đóa hoa hồng, Cao Học Văn mặc âu phục, cũng cài một đóa hoa hồng.

Có lẽ là bà nội Cao có căn dặn, bình thường mấy Tiểu Tam Tiểu Tứ Tiểu Ngũ yêu thích gây chuyện thị phi, cộng với con dâu của bọn họ, hôm nay đều rất khôn khéo, đối với bạn bè thân thích bên nhà họ Lý, cũng hết sức lễ độ —— Hạ Lam biết, ngoại trừ bà nội thích cô, bảo bảo trong bụng của cô cũng có công lao, ngày ấy trở về nhà họ Cao báo tin mừng, cảm thấy bà nội trẻ lại mười tuổi, đầu gối vốn không tốt lắm, trong nháy mắt bà lão lại bước đi như bay.

Hôn lễ đơn giản long trọng, Hạ Lam rất thích, cảm thấy không thể bắt bẻ.

Cô không cần mở tiệc trăm bàn, cũng không cần hội trường thật lớn, người nhà của cô đều ở đây, người yêu cũng ở đây, như vậy là đủ rồi.

Lúc này, âm nhạc vẫn không gián đoạn đột nhiên ngừng một chút, tiếp đó vang lên bài "Yes, Yes, Yes" ca khúc hôn lễ nổi tiếng, lời ca đơn giản "Chỉ cần có anh, đó chính là hôn lễ hoàn mỹ, hỏi em có bằng lòng luôn luôn ở cùng anh hay không, đúng, đúng, em bằng lòng", đơn giản chân thành tha thiết, trở thành kinh điển vượt thời đại, lúc Hạ Lam mười mấy tuổi đã từng nghe ca khúc này, Cao Học Văn đi tới trước mặt cô, vươn tay với cô, "Cao phu nhân, có vinh hạnh mời em nhảy một điệu không?" Hạ Lam đưa tay cho anh, hai người ở trên bãi cỏ, nhẹ nhàng chuyển động theo âm nhạc, Hạ Lam nhớ tới chuyện trước đây, "Lúc cao trung, dì, không, là mẹ mời em tới nhà họ Cao tham gia bữa tiệc, từng nghe bài hát này, rất nhiều người đều mời bạn khiêu vũ, nhưng lúc ấy em mới là học sinh cao trung, cho nên không có ai muốn mời em." "Thật ra thì, lúc ấy có người muốn mời em khiêu vũ."

"Anh sao?"

Người đàn ông không hề phủ nhận, "Ngày đó anh biết rõ trong nhà muốn tổ chức party, đã sớm trở về phòng của mình, lúc nghe thấy bài hát này mới ra ngoài nhìn một chút, nhìn thấy em đứng ở bên cạnh cổng vòm hoa hồng, trong nháy mắt đó không biết dũng khí ở đâu ra, thầm nghĩ, anh muốn mời em khiêu vũ, nhưng chờ tới lúc anh xuống, âm nhạc đã kết thúc, anh mới biết, thì ra đó là ca khúc cuối cùng rồi, sau này nhớ lại, trước sau đều cảm thấy thật đáng tiếc." "Hiện tại thế nào?"

Anh hôn một cái bên tai cô, "Cực kỳ hạnh phúc."

Ca khúc vừa dừng, đoàn nhạc giao hưởng lại lần nữa trình diễn ca khúc "Yes, Yes, Yes" thì Hạ Lam có chút buồn cười, "Anh yêu cầu bọn họ trình diễn mấy lần?" "Ba lần."

Hạ Lam bật cười, khó trách, anh lại kiên trì muốn làm hôn lễ ở trong sân nhà mình như vậy, lúc đó chạy xuống mới phát hiện âm nhạc đã dừng, nhất định bị đả kích rất lớn —— Phó tổng giám đốc của Cao thị lại có một mặt trẻ con như vậy, thật đáng yêu.

"Đừng cười"

"Phốc?"

Giữa âm thanh du dương của đoàn nhạc giao hưởng, Hạ Lam nhắm mắt lại, ở trong ngực Cao Học Văn nhẹ nhàng lắc lư cơ thể, nghĩ lại hóa ra cuộc sống có thể kỳ diệu như thế.

Cô và Cao Học Văn đã sớm kết hôn, nhưng cho tới giờ phút này, cô mới thật sự có cảm giác đã kết hôn.

Không cần hôn lễ rất lớn, chỉ cần hai người yêu nhau, giống như lời ca đã nói vậy —— Chỉ cần có anh, đó chính là hôn lễ hoàn mỹ, hỏi em có bằng lòng luôn luôn ở cùng anh hay không, đúng, đúng, em bằng lòng.

Hoàn trọn bộ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước