NGÃ MỘT LẦN LỪA ĐƯỢC BÀ XÃ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ngã một lần lừa được bà xã - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

"Mẹ người nói với cô ấy như vậy?"

"Chuyện đó là đương nhiên, mẹ vẫn rất thích Hạ Lam, nếu như con bé có thể thích con, vậy thì quá tốt rồi." Cao Giang Nguyệt Hoa cầm âu phục trên giá treo lên ướm thử lên người con trai, "Cái này như thế nào?" Cao Học Văn gật đầu một cái, "Lấy nó đi."

"Chọn thêm vài món nữa?"

"Được."

Nghe thấy con trai nói như vậy, Cao Giang Nguyệt Hoa ra dấu một cái, cô gái quầy chuyên doanh (*) lập tức đi lên trước, phu nhân của đổng sự trưởng, phải phục vụ thật tốt.

(* Quầy chuyên doanh: Cửa hàng chuyên bán một loại hàng hoá)

Một buổi chiều, hai mẹ con ở cửa hàng quần áo nam trong "Bách hóa Tường Vi" mua một đống quần áo, gương mặt Cao Giang Nguyệt Hoa vui vẻ, lần gần nhất mua quần áo cho con trai cũng là chuyện mười mấy năm về trước rồi, sau khi đứa bé lên cao trung bắt đầu có sở thích của mình, không muốn bà mua, sau đó anh lại si mê nhạc rock, áo da, quần da, đầu lâu, kim loại, bà không thích, cha mẹ chồng cũng không vui vẻ, nhưng mọi người không thể làm gì.

Buổi sáng trong lúc ở nhà nói chuyện với mẹ chồng, nhận được điện thoại của con trai, nói lúc anh về Đài Loan chỉ mang theo mấy bộ quần áo, hiện tại không đủ mặc, hỏi bà có muốn ra ngoài mua quần áo cùng anh hay không.

Muốn, đương nhiên là muốn. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn =L-ê+Q-u-ý+Đ-ô-n

Đồ mặc ở nhà, quần áo thoải mái, âu phục, vớ

Cũng không biết đã bao lâu không nói chuyện như vậy rồi, đã mua vài túi, nhưng vẫn hận không thể đi mua một vòng nữa, sau đó con trai thấy bà mệt mỏi, nói không bằng đi lên lầu mười uống trà chiều, lúc này bà mới dừng tay.

Ngồi xuống mặt đối mặt, Cao Giang Nguyệt Hoa nhìn khí sắc con trai không tệ, trong lòng thoáng vui mừng, "Mập một chút nữa là tốt rồi." Nhưng đã tốt hơn lúc nằm viện rất nhiều, chẳng qua cảm giác chưa có da thịt.

Bà vốn không hi vọng con trai có nhiều triển vọng, chỉ hi vọng anh khỏe mạnh bình an là tốt rồi.

"Hiện tại mỗi ngày con đều rất nỗ lực ăn cơm và vận động, yên tâm, lễ mừng năm mới sẽ khôi phục như người bình thường, đến lúc đó sẽ mang cơ thể khỏe mạnh sung sức xuất hiện."

"Buổi trưa hôm nay bà nội của con mới nhắc đến con."

"Vậy cũng hết cách rồi, bà nội không thể ra ngoài, nhưng hiện tại với tình trạng này mà con về nhà, mấy con gà mẹ lại có cơ hội phát huy, con sợ ồn ào."

Cao Giang Nguyệt Hoa thở dài —— chân mẹ chồng không khỏe, mặc dù hiện tại Học Văn đã tốt hơn rất nhiều, nhưng vẫn còn chênh lệch một chút so với trước kia, Tiểu Tam Tiểu Tứ Tiểu Ngũ có thể lại khua môi múa mép với mẹ chồng, nói anh nhất định là có vấn đề. . . . . . "Đừng nhắc đến những người đó, con và Hạ Lam có tiến triển hay không?"

"Không có, cô ấy rõ là. . . . . ."

Cao Học Văn biết mình di truyền vẻ ngoài ưu tú của mẹ, đơn giản mà nói, là mỹ nam có một không hai.

Mỹ nam anh đây, mỗi ngày làm bữa sáng lại làm đồ ăn khuya cho cô, cô sẽ ăn, cũng sẽ nói chuyện phiếm với anh, nhưng cũng chỉ là ăn và nói chuyện phiếm, không có bất kỳ ý gì khác.Không cảm động, cũng không động lòng, ngược lại lúc nhìn Mao Mao, biểu cảm phong phú, mắt sẽ híp lại thành vầng trăng rằm, cười rất vui vẻ, chỉ cần Mao Mao chạy ra cửa trước đón cô, là có thể nhận được nụ cười ngọt ngào từ đáy lòng cô, thậm chí nó có thể nghênh ngang đi theo cô vào phòng.

"Hạ Lam là một đứa bé ngoan, con nhẫn nại hơn một chút." Cao Giang Nguyệt Hoa đột nhiên giống như nhớ tới chuyện gì đó, "Con không biết hoàn cảnh của Hạ Lam đúng không?"

"Chỉ biết là gia đình đơn thân, còn chuyện khác sao?"

"Thật ra thì Hạ Lam cũng rất đáng thương, dì Trương của con không muốn ly hôn, nhưng đối phương lại đến nhà làm loạn, Lý Quang Tông ở trước mặt con gái bảo vệ Tiểu Tam, nói chỉ cần có thể ly hôn, cái gì ông ta cũng không lấy, không lấy sổ tiết kiệm, phòng ốc cho dì con, đứa bé cũng cho bà, người lớn ầm ĩ, không ai chú ý tới Hạ Lam đứng ở hành lang, tận mắt thấy ba ba vốn rất yêu mẹ lại bảo vệ người phụ nữ khác, tận mắt thấy ba ba mình rất thích nói không cần mình, đợi đến khi người lớn phát hiện, con bé đã nghe hết tất cả." Cao Học Văn cau mày.

"Lý Quang Tông nói rất hay, nhưng thật ra hoàn toàn không phải như vậy, sổ tiết kiệm không tới năm vạn đồng, còn phải trả tiền góp mua phòng ốc thêm vài chục năm, vài năm sau, Lý Quang Tông quay đầu lại cầu xin dì Trương con tha thứ, nói bị người phụ nữ kia lừa, đứa con hoàn toàn không phải của ông ta, dì con nghĩ tới tình cảm vợ chồng, lại nghĩ cho đứa bé còn nhỏ, nếu như quá trình trưởng thành có cha làm bạn sẽ tốt hơn, mềm lòng đồng ý, thật không nghĩ đến Lý Quang Tông chỉ muốn dì Trương con vay tiền của mẹ, ông ta và người phụ nữ kia muốn buôn bán, muốn có hai trăm vạn tiền vốn, ông ta biết mẹ sẽ không cho ông ta mượn, cho nên viện lý do, muốn dì Trương con mượn mẹ."

"Mẹ người cho mượn?"

"Cho mượn, người nọ vừa lấy được chi phiếu, liền không tìm được nữa." Cao Giang Nguyệt Hoa lắc đầu một cái, "Lúc Tiểu Tam ầm ĩ đến tận cửa, Thụy Lam còn nhỏ, Tỉ Lam là trẻ sơ sinh, nhưng từ đầu đến cuối Hạ Lam đều nhìn rất rõ ràng, chuyện chi phiếu, hai đứa nhỏ không rõ lắm, Hạ Lam lại rõ ràng, trong nhà có thêm món nợ hai trăm vạn, cho nên mẹ con bé phải làm thêm một công việc nữa, con bé bắt đầu nấu cơm giặt quần áo, hết sức chống đỡ ngôi nhà đó.

"Những bé gái mười mấy tuổi khác bắt đầu nói chuyện yêu đương, con bé lại chỉ vùi đầu đi học, nói muốn kiếm tiền. . . . . . Hạ Lam thấy mẹ của mình gặp phải người như vậy, mẹ cũng gặp phải người như vậy, coi nhẹ tình yêu cũng là chuyện thường tình, dì Trương con vẫn nói với mẹ, cảm giác mình rất có lỗi với Hạ Lam, haiz, nếu như con làm chuyện gì, mà con bé lại không cảm thấy cảm động, chuyện này vốn không kỳ lạ." Con trai chưa từng dẫn bạn gái về nhà, chỉ qua lại với nam sinh, luôn rất cáu kỉnh, không thích người khác hỏi chuyện tình cảm, bà đoán, có thể con trai là đồng chí, muốn nói chuyện với anh, nhưng chỉ cần gặp mặt nhau, con trai liền xoay người rời đi.

Thật không nghĩ đến lần này trở về Đài Loan con trai chẳng những chủ động tìm bà, còn nói với bà muốn "Bù đắp lại" cho Hạ Lam, để cho bà giúp một tay —— bác sĩ nói, quả thực cũng có người sau khi bị thương ở đầu, thay đổi lớn, không cần cảm thấy quá kỳ lạ.

Bà chỉ có một đứa con, nói không muốn ôm cháu là gạt người, trước kia con trai không thích phụ nữ, vậy chịu thôi, nhưng bây giờ con trai không chỉ để ý người khác phái, đối tượng còn là cô bé bà nhìn từ nhỏ đến lớn, bà hi vọng hai người có thể có kết quả tốt.

Hỏi anh làm sao lại muốn "Bù đắp lại" cho Hạ Lam, anh nói, lúc ở nước Đức —— trong một tháng, ngày ngày nhìn thấy cô, lúc mới bắt đầu vẫn chưa cảm giác được, càng về sau, cô đến bệnh viện trễ một chút, anh sẽ đứng ngồi không yên.
Cuối tháng hai thì cô bay trở về Đài Loan, anh liền muốn, chờ cơ thể mình khỏe mạnh một chút, sẽ về tìm cô.

Cao Giang Nguyệt Hoa nghe thấy thế dĩ nhiên thật vui mừng, con của Học Văn nhất định rất đáng yêu, điều kiện tiên quyết là Hạ Lam phải chấp nhận anh. Quá trình trưởng thành của Hạ Lam ngoại trừ bị bóng tối bao phủ, cô không thích anh cũng là một vấn đề, dĩ nhiên, không phải bà trách Hạ Lam, thái độ sống của Học Văn vẫn rất có vấn đề, anh không phải loại người có thể khiến cho nữ sinh yên tâm.

Nhưng Học Văn chết đi sống lại một lần, thật sự thay đổi rất nhiều, giống như cuối cùng cũng hiểu chuyện, cũng biết quý trọng, nếu như hai đứa nhỏ này có thể nở hoa kết quả thì thật tốt.

"Con chỉ biết cô ấy là gia đình đơn thân, không ngờ chuyện xưa phía sau lại phức tạp như vậy, nhưng mà nghe mẹ nói như vậy, ngược lại thật sự con cảm thấy tốt hơn nhiều."

Lòng hiếu kỳ của Cao Giang Nguyệt Hoa bị khơi lên, "Làm sao?"

"Cô ấy phòng vệ như vậy, là bởi vì sợ bị thương, nhưng mà chỉ người có tấm lòng mềm yếu mới sợ bị thương, nếu như cô ấy là lòng gan dạ sắt, có lẽ chỉ có ý chơi đùa." "Con nói như vậy, hình như cũng có chút đạo lý. . . . . ."

"Huống chi, chúng con đã kết hôn rồi." Diễn đàn L’ê Q ‘u’ ý Đ :ô: n

Cao Giang Nguyệt Hoa nghe vậy cười khổ, "Con trai. . . . . ." Học Văn vẫn cho rằng mình yêu rồi kết hôn với Hạ Lam.

Cao Học Văn đương nhiên biết tại sao bà cười khổ, bởi vì chính bản thân anh cũng rất muốn cười khổ —— chiêu này thật nát, nhưng mà anh nghĩ tới nghĩ lui, đây là chiêu tốt nhất.

Thật ra thì, anh vẫn rất thích Lý Hạ Lam, thích ánh mắt không chịu thua của cô, thích bóng lưng thẳng tắp của cô, mặc dù nhà nghèo, nhưng cô lại sáng lấp lánh, có lẽ cô không biết mình đẹp như thế nào, hấp dẫn người khác ra sao, khi còn bé vẫn không cảm giác được, nhưng càng lớn, càng bị cô hấp dẫn, nhưng Lý Hạ Lam không thích anh.

Đối với người cả ngày ăn không ngồi rồi như anh mà nói, phải dũng cảm tiến tới gần cô, bông hoa mọc trên đỉnh núi cao.

Lúc mẹ để cho bọn họ kết hôn, anh thật sự vui mừng, cảm thấy có thể vì cùng sống chung dưới một mái nhà mà khoảng cách được rút ngắn, nhưng từ đầu đến cuối mình không cách nào lấy đủ dũng khí, trong mắt mọi người xung quanh, sự yêu thích của anh trở thành sợ hãi, ở chung nửa năm, anh bởi vì quá đau khổ mà lựa chọn chạy trốn tới nước Đức, cảm thấy nhắm mắt làm ngơ là tốt rồi.

Thời gian và khoảng cách quả nhiên là điều tốt, rời đi hơn một năm, mỗi ngày anh ăn nhậu chơi bời, sống mơ mơ màng màng, cô không hề ngày ngày xuất hiện ở trước mặt anh nữa, cảm giác khổ sở từ từ biến mất, anh có tiền, thích chơi, một cú điện thoại liền có mười mấy người sẵn lòng chơi cùng, cuộc sống vừa náo nhiệt lại trống rỗng, anh biết không thể tiếp tục như vậy, nhưng lại không biết nên làm sao mới đúng đây, vừa hoài nghi mình, vừa vui chơi qua từng ngày.

Ngày đó có lẽ là do thuốc, sau đó chính anh cũng không hiểu tại sao lại làm như vậy, tóm lại, lúc ấy anh đang ngồi sau bộ trống bỗng chạy lên nhảy xuống sân khấu, ngã vỡ đầu, cô và mẹ ở nước Đức ở một tháng sau đó trở về Đài Loan, hơn một năm không gặp, lại để cho cô nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của mình, anh giận chính mình không có tiền đồ, cả một bụng lửa giận bị anh trút lên người cô và mẹ, trăm phương ngàn kế đuổi hai người về Đài Loan.

Bệnh nặng một lần, vẫn không học theo gương tốt, cánh tay còn bó thạch cao liền bắt đầu uống rượu, cắn thuốc, trở lại thế giới lộn xộn được bao quanh bởi những người bạn không bằng heo chó, tiêu xài tiền bạc, không thương tiếc mình, rốt cuộc có một ngày, anh và bạn bè đua xe bị lật xe, cả người gãy xương nhiều chỗ, lúc ấy bà nội bệnh nặng, mẹ không thể rời khỏi nhà, người đến nước Đức chăm anh, là cô.

Sau khi tình hình của anh ổn định, bọn họ ngồi máy bay vận chuyển người bệnh trở lại Đài Loan, vẫn ở tại khu nhà trên núi Bạch Vân, khác biệt chính là, mấy y tá thay phiên nhau chăm sóc anh, tính tình anh càng tệ hơn, dĩ nhiên, cô cũng không kém là bao, cô dặn dò y tá, chuyện anh không làm được thì giúp anh, chuyện anh có thể làm cứ để cho bản thân anh làm, mặc dù anh rất giận, nhưng mà không thể làm gì.

Kỳ lạ chính là, lần đầu tiên ở chung từ đầu đến cuối mình không thể dễ dàng nói chuyện với cô, lần này lại có thể dễ dàng nói chuyện với cô rồi, thậm chí anh có ảo giác, bông hoa mọc trên đỉnh núi cao này, có lẽ không cao đến mức không thể leo tới, bọn họ đấu võ mồm, sau đó sẽ bật cười.

Có lần buổi tối Hạ Lam nhận điện thoại, lập tức ra ngoài, sau khi trở lại lập tức nhanh chóng đi vào phòng của mình rồi mới trở ra, mở miệng hỏi cô có chuyện gì sao, lại nghe thấy phòng cô phát ra tiếng gâu gâu.

Chương 7

Hạ Lam nói xin lỗi, là chó Lan Tương của Tiểu Hà, cô ấy đi công tác, gửi chó ở bênh viện thú y, nhưng từ trên tin tức phát hiện nhân viên trộm đánh Lan Tương, Tiểu Hà cực kỳ đau lòng, nhờ cô mang Lan Tương về.

"Vốn muốn mang Lan Tương đến bệnh viện thú y khác, nhưng lúc đến đó người ta đã đóng cửa tiệm nghỉ ngơi, tôi không thể làm gì khác hơn là trước tiên mang nó về, yên tâm, sáng sớm ngày mai liền đi gửi nó, tôi đã chặn cửa phòng, nó sẽ không chạy ra." Đúng, trước kia anh rất sợ chó, nhưng kỳ thật bây giờ anh nhớ lại, đã trải qua nhiều chuyện như vậy, chó có gì đáng sợ? "Thả nó ra đi." "Anh chắc chắn?"

Cao Học Văn gật đầu một cái, "Tôi chắc chắn."

Cô vào phòng, không phải thả chó ra, mà là ôm ở trên tay, một con Poodle nhỏ.

Hạ Lam quan sát anh, sau khi phát hiện anh thật sự không xanh mặt, lúc này mới để Lan Tương dưới đất, chó con vươn chân, chạy trên mặt đất.

Anh chẳng những không sợ, còn cảm thấy rất thú vị, Hạ Lam ngồi trên thảm chơi ném bóng với chó con, rất tốt đẹp, cô rất vui vẻ, anh liền cầm điện thoại di động lên chụp cô, cô cũng không chú ý đến.

Không bao lâu, cô liền đi nhận nuôi một con Lạp Xưởng, nói động vật nhỏ là cách tốt nhất để chữa trị tâm bệnh, ngôi nhà này nên có thêm một thiên thần.

Anh chú ý đến, cô nói là "Nhà", mà không phải "Phòng ốc"? Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn ( ^ - ^ ) Lê ( ^ ~ ^ ) Quý ( ^ . ^ ) Đôn ( - _ - )

Sở trường của một y tá chăm sóc anh là làm bánh mì, ở khu nhà trên núi Bạch Vân làm một hai lần, một mặt anh thấy thú vị, một mặt cũng là trong lúc rảnh rỗi, liền làm cùng, lúc dụi nhân bánh thì anh nhớ tới cô thích ăn nho khô, vì vậy bỏ nhiều một chút, chờ anh trở lại, cắt bánh mì ra, thấy rất nhiều nho khô, trong nháy mắt bật cười, rất vui vẻ ăn một miếng lớn.

Mãi đến khi đó anh mới nhận ra một chuyện —— trước kia cô không thích anh, chuyện này cũng không kỳ lạ, vì chuyện gì anh cũng không đồng ý trả giá vì cô, "Anh rất thích em, cho nên em nhanh đến yêu thích anh", tình cảm làm sao đơn giản như vậy, có đôi khi bỏ ra cũng chưa hẳn được đáp lại, huống chi anh chẳng hề làm gì cả.

Dần dần, anh bắt đầu dẫn dắt cô nói một chút chuyện trong công việc, tán gẫu với cô, bàn luận về thành tựu trong công việc, ngẫu nhiên cũng sẽ có lúc thất bại.

Biết cô hi vọng có thể ra nước ngoài du lịch, liền chia sẻ với cô những kinh nghiệm đi du lịch của mình.

Xem sách cô giới thiệu, xem phim điện ảnh cô thích, xoay quanh sở thích, cô luôn nói đến mặt mày hớn hở.

Cô sắp tan ca thì anh sẽ mang theo con chó Lạp Xưởng gọi là Mao Mao đến phòng khách, anh biết cô thích lúc mở cửa có người đang đợi cô, cùng uống ít thức uống, tâm sự chuyện trong ngày, rốt cuộc bọn họ có thể vừa nói vừa cười, hầu như lúc nào bầu không khí trong phòng cũng rất tốt đẹp rất ấm áp, nhưng rốt cuộc chân của anh cũng không khôi phục được.

Lý Hạ Lam nói với anh chuyện hợp đồng hôn nhân ba năm, thật ra thì mình không nhất định phải ly hôn.

Người đàn ông nhìn mình ngồi trên xe lăn, lắc đầu một cái, cô mới hai mươi mấy tuổi, cuộc sống vẫn còn rất dài.Hạ Lam trở lại nhà họ Lý, anh cũng trở về nhà họ Cao, sau ba mươi năm phóng túng, cuối cùng cũng bắt đầu làm trợ lý cho cha, mặc dù hai chân không tiện, nhưng đầu óc anh vẫn mạnh hơn mấy em trai rất nhiều, rất nhanh, anh đã bắt đầu chủ trì mấy kế hoạch lớn, lần sau càng thành công hơn lần trước, mấy năm ngắn ngủi, mọi người đều biết nhà họ Cao có một phú nhị đại khôn khéo đánh đâu thắng đó, dự án nào cũng ăn được, chỉ cần anh để mắt tới, người khác đừng nghĩ giành được.

Năng lực làm việc siêu phàm khiến cha giao phần lớn nghiệp vụ cho anh, mẹ thường vì thế mà đau lòng, nhưng anh cảm thấy như vậy rất tốt, anh đã không có ý định yêu đương, như vậy, để cho công việc phong phú một chút, những năm này anh hoàn toàn chính là người trên không trung, thường thường hôm nay ở Luân Đôn, ngày mai sẽ bay đến Newyork, về đến nhà, mới có hai ngày, lại phải lên đường đến thành phố khác.

Biết cô vẫn đang dạy học ở trường luyện thi của cậu, anh rất kiềm chế, từ đầu đến cuối không đi hỏi thăm, cũng không đi quấy rầy, luôn nghĩ, cô ấy tốt đẹp như vậy, sẽ có một người tốt xuất hiện, chăm sóc cô, mà không phải bị cô chăm sóc.

Vài năm sau, dưới tình huống rất tình cờ, ở phòng ăn gặp mợ và em họ, ba người cùng nhau ăn cơm, trong bữa cơm mợ liên tục nói, giới thiệu con trai của bạn cho em họ làm quen, thật vất vả mới sắp xếp xong xuôi, em họ lại chạy trốn, muốn bà tức chết mà, ba mươi tuổi rồi, còn chưa muốn kết hôn?

Em họ hừ một tiếng, "Kết hôn có cái gì tốt, trường luyện thi chúng ta có chồng một cô giáo, trước khi kết hôn thoạt nhìn rất bình thường, thật không nghĩ đến lại là người mắc chứng nghiện game nặng, về đến nhà chỉ biết chơi game, không quan tâm gia đình, nhưng mà không chịu ly hôn, cô giáo kia tốn hơn 1 triệu mới khiến cho người đàn ông đó ký tên, hai đứa con trai sinh đôi, đi theo mẹ, ông cháu ba đời ở cùng nhau, kết hôn làm gì? Không kết hôn cô ấy chỉ phải nuôi bản thân mình là tốt rồi, nhưng bởi vì kết hôn, cô ấy bị người đàn ông kia bắt chẹt một khoản." Sau đó Cao Học Văn mới biết cô giáo trong miệng em họ, chính là Lý Hạ Lam.

Cuối cùng anh cũng không thể nhịn được, đi đến trường luyện thi tìm cô.

Trong phòng làm việc của cậu, cô ba mươi lăm tuổi, khóe mắt cảm động, khóe miệng tiếc nuối.

Trong lòng anh là mùi vị phức tạp không nói ra được, người phụ nữ này, chính là người phụ nữ này. . . . . . Anh thích cô, nhưng trốn tránh cô, trốn đến nước Đức, tránh về nhà họ Cao, sau những năm qua, chỉ gặp mặt mà thôi, anh liền hiểu mình vẫn muốn cô.

Lần này, đổi lại cô lắc đầu với anh.Cao Học Văn biết tại sao cô lắc đầu, mấy năm trước mình cũng giống như thế, mà lúc đầu "Vì tốt cho cô" cũng không có được kết cục anh muốn, đến lúc này anh mới hiểu được, hi vọng cô tốt, là muốn mình cho cô, mà không phải hi vọng người khác cho cô.

Đã bỏ lỡ một lần, không muốn bỏ lỡ lần thứ hai.

Anh gặp mặt Tiểu Hà chị em tốt mười mấy năm của Hạ Lam, Tiểu Hà nói, "Thật ra thì kinh tế Hạ Lam không có vấn đề, có lẽ là mẹ anh có dặn dò, từ đầu đến cuối lớp của cậu ấy rất nhiều, thật ra thì một nhà ba người cũng không tệ lắm, nhưng mà. . . . . ." Cao Học Văn có chút khẩn trương, "Nhưng mà?"

"Nhưng mà tôi cảm thấy, số mệnh của cậu ấy thật không tốt, haiz, đời này giống như không thể nhàn nhã sống qua ngày, khi còn bé phải chăm sóc em trai em gái, đại học vừa học vừa làm, là vì cho Tỉ Lam phí sinh hoạt, kết hôn với anh, là vì khắc phục hậu quả cho Thụy Lam, lúc cậu ấy kết hôn với Triệu Miễn Cần, tôi còn tưởng rằng rốt cuộc cậu ấy có thể sống cuộc sống của mình, thật không nghĩ đến dáng vẻ thanh niên tốt của Triệu Miễn Cần tất cả đều là giả vờ.

"Anh ta mê chơi game, mỗi tháng tốn hết mấy vạn mua điểm, cũng không làm việc nhà, mỗi ngày chỉ biết họp đội đánh quái vật, mấy lần Hạ Lam khai thông cũng không kết quả, cũng không quan tâm đang mang thai mà nói chuyện ly hôn với anh ta, nhưng anh ta không chịu, lấy một đống cớ, trước tiên là nói lúc kết hôn tiêu nhiều tiền như vậy, làm sao có thể ly hôn được, Hạ Lam nói, sính lễ cô sẽ trả, chi phí cho hôn lễ cô cũng sẽ trả, anh ta nói, lúc nào thanh toán tiền, anh ta sẽ ký tên.

"Tên khốn kia, tiền kết hôn là ba mẹ anh ta ra, là con cả cháu trai trưởng, mở tiệc trăm bàn, cộng thêm ảnh cưới, bánh cưới, toàn bộ những thứ đó đều tính trên người Hạ Lam, 150 vạn, Hạ Lam mượn tiền ngân hàng, đánh nhanh thắng nhanh, nhưng anh cũng biết lãi suất ngân hàng, cộng thêm có đứa bé, cậu ấy phải chuẩn bị, phải tính toán, Hạ Lam thật sự là một người rất tốt, nhưng cậu ấy luôn phải gánh chịu mọi chuyện, tôi biết cậu ấy lâu như vậy, thật ra thì tôi cảm thấy khoảng thời gian cậu ấy sống nhàn nhã nhất, chính là khoảng thời gian anh trở về nước dưỡng thương, cậu ấy từng nói, anh đối xử rất tốt với cậu ấy." Thật sao? Cô thật sự cảm thấy như vậy?

"Dĩ nhiên, không phải tôi nói Thụy Lam, Tỉ Lam đối xử với cậu ấy không tốt, tình cảm của chị em bọn họ rất sâu, nhưng rốt cuộc bị lệ thuộc và được chăm sóc trên cơ bản là khác nhau, Hạ Lam bị người khác lệ thuộc vào, nhưng cậu ấy cũng cần được chăm sóc, có người thưởng thức cậu ấy, hiểu rõ cậu ấy, bảo vệ cậu ấy. . . . . . Mà không phải mỗi khi xảy ra chuyện, đều là một mình cậu ấy gánh, còn phải nói với người bên cạnh, không có vấn đề gì, tôi có thể, yên tâm đi —— cậu ấy chưa bao giờ than mệt mỏi, không phải cậu ấy không mệt, mà là cậu ấy không biết nên với nói ai, đời này của cậu ấy, chưa từng được bất kỳ ai cưng chiều." Cao Học Văn nghe vậy, cực kỳ đau lòng, bắt đầu kiên nhẫn theo đuổi cô, rốt cuộc từ từ cảm hóa cô, người bạn nhỏ cũng thích anh, cứ như vậy qua hơn một năm, người đàn ông suy nghĩ, có thể nói lần nữa với cô.

Thừa dịp tham gia triển lãm ở nước Mĩ, anh tìm thời gian đi mua nhẫn cưới, tính toán trở về Đài Loan sẽ cầu hôn cô, thật không nghĩ đến trên đường đến sân bay, tài xế muốn nhanh mà vượt đèn đỏ, chờ anh phát hiện trời đất đã quay cuồng, xe bị đụng văng ra rất xa, anh không khỏi mơ mơ hồ hồ nghĩ tới, nếu thật sự chết như thế này, vậy quá tiếc nuối, anh thích người phụ nữ đó vài chục năm, từ đầu đến cuối luôn để lỡ, còn có mẹ, anh chưa nói cám ơn bà, cũng chưa nói thật xin lỗi với bà, nếu như có thể sống lại, anh sẽ tỉnh ngộ sớm một chút, sẽ không để cho họ đau lòng như vậy.

Không biết đợi bao lâu, rốt cuộc nghe được tiếng của cảnh sát và xe cứu thương, anh nghĩ thầm, thật tốt quá, rốt cuộc được cứu, rốt cuộc được cứu rồi —— nhưng mà lần nữa tỉnh lại, lại phát hiện mình nghe được hẳn là tiếng Đức.

Người ở nước Mĩ, làm sao lại nghe được đều là tiếng Đức? Diễn đàn L&ê Q_[u]_ý Đ-{ô}-n

Cố gắng mở mắt, anh rất nhanh chóng nhận ra người y tá này, mùa đông năm hai mươi chín tuổi ấy, anh ở nước Đức ngã vỡ đầu vào viện, đó là y tá chăm sóc anh.

Suy nghĩ đầu tiên của anh là, thật trùng hợp, bây giờ cô ấy đến nước Mĩ làm việc rồi sao?

Nhưng một giây kế tiếp, anh liền phát hiện một chuyện rất kỳ lạ, bởi vì anh thấy chân của mình, hơn nữa còn có cảm giác.

Chạm vào bức trang hoa súng vàng nhạt treo trên vách tường, sô pha dài vải lông màu nâu nhạt, phía tây và phía nam mỗi phía đều có một cánh cửa sổ, cửa phía tây nhìn ra cây đại thụ, ngoài cửa phía nam lại là sân cỏ —— đây là phòng bệnh ở nước Đức của anh, anh ở hơn ba tháng, sẽ không nhận lầm, trên tay có hình xăm, cũng viết tiếng Đức, bác sĩ tiến vào, ho một tiếng, "Hôm nay cậu ngủ thật lâu." Người đàn ông nâng cánh tay của mình lên, tràn đầy lỗ kim. . . . . . Đây là cánh tay lúc anh hai mươi mấy tuổi, anh đã cai nghiện lâu rồi, những dấu vết này không nên rõ ràng như vậy.

Chương 8

Trong lòng anh có một ý tưởng từ từ thành hình, nhưng bởi vì quá không thể tưởng tượng nổi, không dám ngẫm nghĩ, thật sự có chuyện tốt như vậy sao? Vốn quá khát vọng, cho nên mới nằm mơ như vậy?

Dường như muốn đánh thẳng vào trái tim của anh vậy, một giây kế tiếp mẹ và Lý Hạ Lam tiến vào phòng bệnh, hai người đều còn rất trẻ, mẹ không có tóc bạc, trên đầu Hạ Lam là kiểu tóc lúc đi học.

Mẹ xông lên ôm cổ anh, có cảm giác, có nhiệt độ, nước mắt rơi vào trên tay anh, hơi nóng. . . . . . Tất cả mọi chuyện ở đây nói cho anh biết, "Hiện tại" thật sự đang xảy ra, chính xác là mùa đông năm anh hai mươi chín tuổi, không phải nằm mơ, cũng không phải là ảo giác, anh quá kinh ngạc với cảnh tượng kỳ diệu mà mình thấy, hoàn toàn không biết nên nói gì, chỉ có thể ha ha cười ngây ngô, để che giấu sự vui vẻ của mình.

Mẹ ôm anh, từng dòng từng dòng nước mắt rơi xuống, mà Lý Hạ Lam cau mày. . . . . .  Đã nhiều năm cô chưa nhìn thấy bộ dáng này của anh.

Ngay sau đó, trong lòng anh tràn đầy cảm kích.

Anh nhận được một món quà đặc biệt nhất, đó là trời cao ban sự ưu ái lớn nhất cho anh, cuộc sống của anh trở về năm hai mươi chín tuổi, lần nữa trở lại.

Thật tốt quá. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn %L.ê% ^Q.u.ý^ *Đ.ô.n*

Thật sự tốt quá.

Không bỏ lỡ cô, cũng không tiếp tục lãng phí mười năm, cuộc đời của bọn họ sẽ không có quá nhiều biến cố, bây giờ anh có khả năng thay đổi chính mình, nắm chặt những người khiến cho anh từng hối hận vì đã không nắm lấy, may mắn như vậy, là bảo vật vô giá, sau khi kiềm chế cảm xúc, bước kế tiếp anh đã từ từ uốn nắn bản thân lại.

Đầu tiên, anh cần phải khôi phục lại cơ thể.

Lần đầu tiên nằm viện, anh tìm mọi cách để không hợp tác, nhưng mà giờ phút này, bác sĩ là tiêu chuẩn duy nhất, bác sĩ nói cái gì thì chính là cái đó, thức ăn mỗi ngày cũng theo lời dặn của chuyên gia dinh dưỡng, anh hi vọng có thể nhanh chóng khôi phục, mà anh hợp tác, khiến mẹ rất vui vẻ, cũng làm cho thái độ của Hạ Lam đối với anh khá hơn một chút.

Cuối tháng hai, hai người bọn họ trở về nước, đầu tháng sáu bác sĩ tuyên bố anh có thể xuất viện, chuyện đầu tiên anh làm chính là chuyển đến khách sạn, cùng hoàn toàn cắt đứt liên lạc với những người bạn không bằng heo chó trước đây.

Anh có tiền, khách sạn rất vui vẻ làm cho anh một ngày ba bữa theo thực đơn của chuyên gia dinh dưỡng, sau khi bác sĩ đồng ý, anh bắt đầu luyện tập dưới sự chỉ đạo của huấn luyện viên thể hình, cố gắng khôi phục khỏe mạnh, cố gắng phát triển, còn nữa, anh đi nhận nuôi một chú chó Lạp Xưởng, gọi là Mao Mao, Hạ Lam yêu chó, Mao Mao sẽ làm cô rất vui vẻ.

Cứ như vậy năm tháng trôi qua, anh cảm giác mình có thể trở về.

Anh đã từng lãng phí hai mươi năm rồi, anh không muốn lãng phí thêm một ngày nào nữa, nhưng anh cũng biết lúc này quan hệ của mình và Lý Hạ Lam vô cùng mỏng, đột nhiên đến gần, sẽ chỉ làm cô cảm thấy kỳ lạ lại không được tự nhiên, anh nghĩ lại, quyết định coi như ký ức của mình bị rối loạn.

Lúc anh ở nước Đức phát hiện mình đột nhiên sống lại nên không biết phải phản ứng như thế nào, cộng thêm thật sự rất vui, chỉ biết cười ha ha, chính tai anh nghe thấy bác sĩ nói với mẹ, đừng kích thích anh.

Đúng, "Đừng kích thích anh".

Anh vừa khỏi bệnh, không thể bị kích thích, cho nên khi anh cho rằng hai người là hẹn hò rồi kết hôn, hai người chính là hẹn hò rồi kết hôn, khi anh tuyến bố muốn bù đắp lại cho bà xã, anh có thể danh chính ngôn thuận lấy lòng, anh có thể thoải mái đến gần cô, cũng sẽ không làm cô cảm thấy kỳ lạ, trong cuộc đời này ngoại trừ muốn bù đắp lại cho cô, còn có mẹ của anh —— trên thế giới này, người yêu anh nhất.

Trước kia anh khiến cho bà đau lòng lại lo lắng, lần này may mắn làm lại, anh sẽ nắm bắt thật tốt, quan hệ mẹ con, trái tim của Hạ Lam, còn có công ty gia tộc, lần này anh sẽ nắm toàn bộ ở trong tay, sẽ không buông tha bất kỳ điều gì.

Lần nữa đứng trước tập đoàn Cao thị, Cao Học Văn thật sự cảm thấy dường như đã qua mấy đời.

Thật ra thì anh và cha vẫn có khoảng cách, từ nhỏ thấy ông mang một hai ba người phụ nữ về nhà, mặc dù lúc ấy còn nhỏ, nhưng anh đã biết như vậy không đúng, một khoảng thời gian rất dài, anh luôn nhìn mẹ âm thầm khóc, sau đó, mẹ không khóc, anh cho rằng mẹ đã khá hơn, sau khi lớn lên mới biết, có loại cảm xúc gọi là trái tim đã chết.

Trong nhà sau khi "Dì" thứ nhất bắt đầu đi vào, chưa từng có một ngày yên bình, càng ngày càng nhiều dì, tay chân của các dì của anh cũng càng ngày càng nhiều, những người phụ nữ kia ngoài mặt cung kính với mẹ anh, yêu thương anh, thật ra thì đều là giả vờ tốt bụng, ông nội bà nội không có mặt, khi nói chuyện nhất định mang theo dao, ý hữu sở chỉ (ngoài nghĩa đen còn có nghĩa bóng).
Nhưng, Cao Đại Phong càng ngày càng chơi bời trăng hoa.

Anh và cha không thân, mặc dù sau này cha con hợp tác thâu tóm ngành công nghiệp điện tử, vẫn có khoảng cách, bên ngoài bọn họ là cha con, cũng là cộng sự hoàn mỹ trong công việc.

Thành thực mà nói, Cao Học Văn đặc biệt không muốn gặp Cao Đại Phong, nhưng mẹ nói, cha muốn gặp anh.

Cho nên anh tới, vì mẹ của anh.

Số của mẹ nhìn thì có vẻ may mắn, nhưng thật ra rất thiếu may mắn, chồng không thương bà, con trai cũng không thương bà. . . . . . Nhưng bây giờ anh đã trở lại, trước đây sau khi anh thể hiện tài năng hơn người trong lĩnh vực kinh doanh, địa vị của mẹ ở trong lòng cha, mới rốt cuộc từ "Gả cho tôi là cô tốt số" biến thành "Bà khổ cực rồi".

Lúc anh mười mấy tuổi thì cho rằng mẹ không khóc là bởi vì trái tim đã chết, nhưng khi anh nhìn thấy cha nói ra "Bà khổ cực rồi", trong nháy mắt mắt mẹ tràn đầy nước mắt, anh mới hiểu rõ, không khóc là cam chịu số phận, cam chịu số phận không có nghĩa là trái tim đã chết, mặc dù bị tổn thương thành ra như vậy, bà vẫn yêu chồng của mình.

"Ông ấy nói cũng chỉ là ăn bữa cơm, nhưng mà, nếu như con không muốn, mẹ nói ông ấy chờ qua năm."

"Không sao, mẹ nói với ông ấy, trưa mai con sẽ đến công ty tìm ông ấy." Mười bảy chữ đơn giản, hốc mắt Cao Giang Nguyệt Hoa lại tràn đầy nước mắt.

Người đàn ông nhìn đồng hồ đeo tay một cái, mười một giờ năm mươi, bây giờ đi vào không sai biệt lắm.

Trước lúc này anh chưa từng đến công ty, tiếp tân lầu một không biết anh, may mắn trợ lý Cao Đại Phong đã đi dặn dò trước, anh rất thuận lợi tiến vào thang máy.

Thang máy vừa mở, anh rất tự nhiên đi về bên trái, thật không nghĩ đến có lẽ thư ký nhìn anh lạ mặt, cũng không mặc âu phục nghiêm chỉnh, cô gái trẻ tuổi vội vàng từ bên ngoài chạy vào ngăn anh lại, "Tiên sinh, thật xin lỗi, xin hỏi ngài tìm ai?"

"Tôi tìm Cao Đại Phong tiên sinh." Nói xong, không quên cười một tiếng.

Trong nháy mắt cô gái kia thấy anh cười liền đỏ mặt. . . . . . Haiz, mỹ nam như hoa ở đâu ra vậy, tầng này của bọn họ đều là chủ quản siêu cao cấp, toàn bộ đều là đàn ông trên năm mươi tuổi tóc hoa râm, đột nhiên đẹp mắt như vậy đến. . . . . . Chậm, tỉnh táo, "Thật xin lỗi, muốn gặp mặt CEO phải hẹn trước.""Tôi đã hẹn trước, hay là cô thử kiểm tra lại đi?"

Thân là thư ký, dĩ nhiên cô biết hôm nay ông chủ lớn muốn gặp con trai của mình, nhưng dựa vào thông tin trợ lý Tề cung cấp, Cao thiếu gia là một người tóc vàng mê rock, bộ dạng lập dị, ăn nói hống hách —— mặc dù như vậy, nhưng muốn bọn họ phaie lấy lễ đón tiếp.

Nhưng người ở trước mắt này, tóc đen, phong cách tốt, khoác áo len màu trắng đơn giản làm nổi bật ưu thế chiều cao, nụ cười trong sáng, đôi mắt đẹp hợp với sống mũi thẳng, đây hoàn toàn là nam model trên Fashion Magazine, dáng vẻ này bị trợ lý Tề nói thành như vậy thật sự hỏng bét.

"Ngài là. . . . . . Cao tiên sinh?"

"Là tôi"

Cô gái có chút nghi ngờ, nhưng cuối cùng vẫn dẫn anh đi đến cuối hành lang bên trái, gõ cánh cửa gỗ vừa dầy vừa nặng chạm trổ hoa văn, "CEO, Cao tiên sinh tới."

Cao Đại Phong phản ứng giống như những người đã lâu không gặp anh, không che giấu được sự kinh ngạc, nhưng lại chợt vui mừng, "Nếu về Đài Loan rồi, tại sao không trở về nhà?" "Trong nhà ồn ào, con không thích."

Cao Đại Phong ngẩn ra, tiếp theo bật cười, "Được, được, được."

Học Văn là con trai đầu lòng của ông, mặc dù không có tiền đồ, nhưng dù sao cũng là máu mủ của mình, ông luôn hi vọng có một ngày, anh có thể có dáng vẻ người trưởng thành, không cần chuyện gì cũng buồn bực không lên tiếng, cũng không biết bao lâu rồi ông chưa từng nghe con trai bày tỏ ý kiến.

Tóc biến trở về màu đen, quần áo cũng trung quy trung củ, tốt như vậy, thích Heavy Metal Rock (*) gì đó, nếu anh có tài năng âm nhạc thì cũng không sao, nhưng kì lạ là tất cả mọi người đều biết anh không có, anh chỉ đang lừa mình dối người.

(* Heavy Metal là tên gọi của một phong cách nhạc rock được hình thành và phát triển vào những năm 1960 - 1970)

"Tại sao Hạ Lam không tới cùng? Đã rất lâu ba không gặp con bé."

"Cô ấy phải đi dạy, thời khoá biểu kín, không có thời gian."

Cao Đại Phong gật đầu một cái, ông vẫn rất hài lòng với con dâu, đứa bé Hạ Lam này, trước khi kết hôn thời khoá biểu kín, sau khi cưới vẫn như vậy, cố gắng làm việc, không giống và không học vợ ông ở nhà an phận, đều là mới quan hệ qua lại không bao lâu liền từ bỏ công việc, nghĩ biện pháp mang thai, sau khi gả vào nhà họ Cao liền muốn nhét người bên ngoại vào công ty của nhà họ Cao, quả thật không thể tưởng tượng nổi.

So sánh với nhau, mặc dù Hạ Lam không thường về nhà, nhưng ở trong lòng ông và bà nội, ngược lại cả hai đều đánh giá cô tương đối cao, "Tìm một ngày mang con bé về nhà ăn cơm, gần đây chân bà nội của con đau, không thể ra ngoài, nhưng mà bà rất nhớ con."

"Làm sao bà nội biết con về Đài Loan?" Diễn đàn L,ê Q?u.ý Đ!ô.n

Cao Đại Phong lúng túng —— cuối tháng mười một, vợ nói con trai mình trở về, khôi phục không tệ, chẳng qua muốn đợi tốt hơn chút nữa mới trở về nhà, khoảng hơn một tuần trước, hiếm thấy vợ gửi hình cho ông, nói con trai hẹn bà đi mua quần áo, Học Văn trong hình, xem ra thật tốt, vẻ mặt, ánh mắt, hoàn toàn khác trước kia, vợ nói, có lẽ chết đi sống lại một lần, mới thấy rõ mọi chuyện.

Cao Đại Phong thấy hình, trong lòng rất vui vẻ, trong lúc ăn cơm với Học Nhĩ, bật thốt lên "Anh cả con trở lại", Học Nhĩ nói cho mẹ Cẩm Tú, Cẩm Tú nói với bà nội, bà nội lại nói với ông, muốn gặp cháu trai.

Học Nhĩ nói với Cẩm Tú, chỉ đơn giản là nói xấu việc nhà, nhưng Cẩm Tú tiết lộ cho bà nội, lại không có ý tốt, Học Văn vẫn làm người ta thất vọng, có lẽ là cảm thấy bà nội gặp anh sẽ thất vọng hơn, sẽ cho Học Nhĩ nhiều đồ trên tay hơn một chút.

"Tuần trước trong lúc ba ăn cơm với Học Nhĩ, lỡ nói một chút. . . . . ." Có tiếng người đến, vừa mới dứt lời, đã có người đẩy cửa vào, ai lại không gõ cửa mà dám tiến vào trực tiếp như vậy, không phải quá vô lễ sao? "Cha, bên Thụy Tiên vẫn chưa hoàn thành đơn hàng, thiết bị điện ở nhà xưởng có vấn đề, đơn vị liên quan kiểm tra trước rồi, chưa thể đi vào sản xuất." Sau khi Cao Học Nhĩ nói một chuỗi dài, mới phát hiện còn có người khác, ". . . . . . Anh, Anh cả?" Cao Học Văn cười cười xem như trả lời.

Chương 9

Anh biết dáng vẻ của mình đã thay đổi rất nhiều, nhưng mà, anh được in ra cùng một khuôn với mẹ, cho nên dáng vẻ anh vốn có, chính là dáng vẻ tốt nhất.

Cơm trưa và kinh doanh, đương nhiên là phải ưu tiên chuyện dây chuyền sản xuất, Cao Đại Phong lập tức hỏi, "Kho hàng của chúng ta còn bao nhiêu hàng?" "Chỉ có thể chống đỡ một tháng." "Trước tiên con nói với Thụy Tiên là, trên hợp đồng có ghi, cho dù hệ thống điện có vấn đề hay không, bọn họ đều phải giao hàng đúng thời gian." "Go"

"Thụy Tiên?" Cao Học Văn đột nhiên mở miệng, "Chính là bên Thụy Tiên làm panel (*) sao?" Cao Đại Phong rất kinh ngạc, "Làm sao, con biết?"

(* Panel là một loại sàn có kết cấu đơn giản, được lắp ghép bởi dầm chịu lực và những viên Block sàn rỗng được đúc sẵn có trọng lượng thấp nên không cần hoặc chỉ sử dụng rất ít cốt pha hay cột chống trong quá trình thi công)

"Không thể khởi động cũng không thể sản xuất, ép bọn họ cũng không sản xuất được, bọn họ không giao hàng, tất nhiên vi phạm hợp đồng phải bồi thường cho chúng ta, nhưng thương hiệu của chúng ta ở bên ngoài sẽ bị ảnh hưởng, chỉ cần từng hủy đơn, về sau muốn nhận đơn hàng lớn, sợ rằng sẽ không dễ dàng, không có lợi lắm." "Vậy con nói xem, nên làm gì?"

"Tất nhiên phải tạo áp lực cho Thụy Tiên, nhưng chúng ta cũng phải chuẩn bị, mấy năm này bốn nước trong BRICS đang vươn lên, Ấn Độ dạng hàng gì cũng có, kỹ thuật của Thụy Tiên chỉ bình thường, phái người đi liên lạc, tìm thêm mấy nhà máy cùng mở thêm dây chuyền sản xuất vào ban đêm, nửa tháng sau giao hàng, vận chuyển theo đường biển đến Đài Loan, cho dù Thụy Tiên có thể giao hàng cho chúng ta hay không, chúng ta cũng có thể giao hàng cho nhà máy và cửa hàng tư nhân của chúng ta." Cao Đại Phong cười, đã từng nói, Học Văn giống ông nhất, khi còn bé Học Văn rất thông minh, đối với kinh doanh cũng có hứng thú, có thể trong thời gian ngắn nhất đánh giá được cái gì nhẹ cái gì nặng.

Ông vốn cũng tính toán như thế, nhưng mà chuyện có thể giao cho Học Nhĩ không nhiều lắm, cho nên chỉ có thể để anh đi đến Thụy Tiên, chuyện bên Ấn Độ ông dự tính giao cho trợ lý Tề.

"Cha, buổi chiều người có họp không?"

"Không phải rất quan trọng." Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn L=ê Q=u+ý Đ=ô-n

"Vậy không bằng chúng ta đi về nhà thăm bà nội đi." Hôm nay là thứ sáu, mấy người phụ nữ kia sẽ tham gia hoạt động của một tổ chức từ thiện giới hạn bà chủ nhà giàu tham gia để ra vẻ, cả ngày sẽ không ở nhà.

Cao Đại Phong suy nghĩ thấy cũng tốt, mấy người phụ nữ kia luôn không biết lúc nào nên câm miệng, quấy rầy bà nội, lại khiến cho con trai mất hứng, có thể tránh xa đối với tất cả mọi người đều tốt.

Ngay sau đó bữa trưa cũng không ăn, dặn dò trợ lý Tề thay đổi thời gian họp, liền để tài xế chở bọn họ về nhà.

Bà nội thấy thích cháu trai trưởng nhất, đương nhiên hết sức vui mừng, lượng cơm ăn cũng lớn hơn bình thường, lôi kéo anh nói chuyện một hồi lâu.

Sau khi ăn xong tán gẫu một lúc, sau khi nghe con trai nói đến chuyện của Thụy Tiên, càng thêm không nhịn được không ngừng cười, "Học Văn thật sự thông minh hơn Học Nhĩ, Học An, ngũ quan của con không giống cha con, nhưng tính cách lại cực kỳ giống." Cao Đại Phong cũng cười, ông có ba con trai, hai con gái, Học Nhĩ, Học An rất tích cực, nhưng bình thường lại ngốc nghếch, một mệnh lệnh một động tác, lúc xảy ra chuyện luôn không nghĩ ra biện pháp, chỉ biết hỏi "Nên làm gì", ông còn muốn hỏi hai đứa con trai đều muốn thừa kế công ty này, các con chuyện gì cũng không biết, ba nên làm như thế nào?

Học Nhã, Học Lỵ vẫn còn đi học, nhưng chỉ bằng trường học và thành tích của các cô, ông cũng không hi vọng điều gì, Học Văn chưa bao giờ hỏi chuyện kinh doanh, hôm nay lại làm cho ông kinh ngạc, qua nhiều năm như vậy, lần đầu tiên cảm thấy, hình như có người nối nghiệp.

"Học Văn." Bà nội Cao vỗ tay của anh, "Đến công ty giúp cha con đi, thứ nhất, hai em trai con thật sự không được, thứ hai, bà nội cũng tương đối vừa ý con."

Cao Học Văn cười, bà nội từ đầu đến cuối đều vô cùng yêu thương anh, cho dù anh làm gì, đối với bà mà nói, mình là sự tồn tại duy nhất không thể thay thế.

Trong mắt Cao Đại Phong cũng có mong đợi.

"Con không muốn bắt đầu làm từ dưới lên, chức quản lý con cũng không cần." Cao Đại Phong bật cười thật lớn, "Được được được, con thay ba đi Ấn Độ một chuyến, công ty còn trống ghế phó tổng giám đốc, về sau, con chính là phó tổng giám đốc của công ty."

"Phó tổng giám đốc?""Đây, danh thiếp đã in xong, sáng sớm ngày mai anh phải đi Ấn Độ." Cầm lấy danh thiếp Cao Học Văn đưa cho mình, Hạ Lam nhìn qua nhìn lại, chức vụ, tên, điện thoại, email, góc dưới bên phải là phương thức liên lạc với một nhóm trợ lý của anh, thật sự là một tờ giấy vô cùng có sức nặng.

Thứ bảy dạy cả ngày quá mệt mỏi, sau khi về đến nhà cô liền ôm Mao Mao chơi một hồi, lo lắng mình đắm chìm vào Mao Mao đáng yêu mà quên mất thời gian, còn phải đặt đồng hồ báo thức mới có thể tỉnh lại, đồng hồ báo thức vừa vang lên, cô liền hôn nhẹ Mao Mao sau đó để nó xuống, tiếp theo đi rửa mặt, sau đó đi ngủ.

Về phần mình và Cao Học Văn, chỉ gật đầu một cái, cười một cái, em đã về rồi, anh đã về, ..., cũng bởi vì anh biết cô mệt mỏi, cũng bởi vì thứ bảy chủ nhật không nói chuyện với nhau, Cao Học Văn thì trở thành phó tổng giám đốc của Cao thị, hơn nữa lập tức sẽ bay sang Ấn, Hạ Lam nhìn cơ thể của anh, quần áo mùa đông dầy cộm lại nặng nề, thật sự không nhìn ra rốt cuộc anh đã khôi phục như thế nào, "Cơ thể anh có thể sao? Ngộ nhỡ anh vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, đến bên kia thủy thổ bất phục (Không hợp khí hậu đất đai) thì làm thế nào?"

"Yên tâm, với cơ thể của anh mà nói, cân nặng này đã không thành vấn đề, hơn nữa anh không ăn lung tung, anh luôn quy củ ăn theo thực đơn của chuyên gia dinh dưỡng, lại quy củ luyện tập theo lịch của huấn luyện viên thể hình, mặc dù vẫn chưa có đường nhân ngư, nhưng mà có cơ bụng rồi, em muốn xem không?"

Thấy người đàn ông nào đó hình như có ý muốn vén áo lên, Hạ Lam vội vàng đưa tay ngăn cản, "Không cần." Bọn họ cũng không phải là vợ chồng thật sự, ở phòng khách nhìn bụng cái gì, có hơi lạ.

Đúng lúc này, Mao Mao chạy tới, chân trước đặt lên bắp chân của Hạ Lam, trong miệng ô ô làm nũng, Hạ Lam ôm nó, để nó ngồi ở trên đùi của mình, một tay vuốt cổ của nó, một tay lật danh thiếp mới vừa nhận được, không nhịn được tò mò, "Tại sao cha anh lại đột nhiên giao việc cho anh làm? Không đúng, tại sao anh lại đồng ý?"

"Đương nhiên là có chuyện." Tiếp theo Cao Học Văn nói chuyện đã xảy ra hôm thứ sáu, bao gồm chuyện Thụy Tiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tại sao anh nhắc tới Ấn Độ, sau đó cha con về nhà ăn cơm, câu bà nội đã nói.

Anh chú ý đến vẻ mặt của Hạ Lam, kinh ngạc lại vui mừng, "Dì biết nhất định sẽ rất mừng cho anh." "Vậy còn em?" Hạ Lam hơi ngẩn ra, "Dĩ nhiên cũng thế."

"Vậy thì tốt." Anh hơi cười nhìn cô, "Hạ Lam, bây giờ những gì anh nói, có thể em chưa tin tưởng, nhưng anh sẽ làm rất tốt, anh có tư chất trời cho, anh có cơ hội, anh có thể thật sự trở thành tay trái tay phải của ba anh, một hai năm sau, người khác nhắc tới anh thì không còn là tên phú nhị đại bất tài, mà sẽ hâm mộ ba anh, có một đứa con trai tốt có thể thừa kế sự nghiệp."

Hạ Lam thật sự hơi cảm động trước sự trưởng thành của anh, nhưng không ngờ câu tiếp theo của anh lại là, "Vì muốn bù đắp lại cho em, anh sẽ làm tất cả mọi chuyện có thể để anh được thêm điểm cộng." A, chuyện này, chuyện này là sao. . . . . . Hạ Lam thật sự không biết nên trả lời như thế nào, nói "Tốt" sao, những chuyện ngọt ngào trước kia trong đầu anh đều do chính anh nghĩ ra, hoàn toàn không tồn tại, nhưng cô lại không thể nói "Không tốt", mẹ Cao nói rồi, bác sĩ có dặn dò, cổ vũ anh thật nhiều, không được phản bác anh.

"Anh biết rõ trước kia mình làm cho em thất vọng, cho nên em không tin tưởng anh cũng là chuyện bình thường." Không phải nguyên nhân này đâu.
"Nhưng anh muốn em cảm nhận được, anh thật sự đang thay đổi." Đủ rồi, hoàn toàn đã biến thành một người khác.

"Hạ Lam, trước kia anh không thể trực tiếp đối mặt với em, không phải là vì sợ em, mà là tự ti. . . . . . Anh cảm thấy. . . . . . Mình không xứng với em, người khác thấy anh là thiếu gia nhà giàu không dính khói lửa dưới trần gian, nhưng đối với anh mà nói, em mới thật sự là bông hoa mọc trên đỉnh núi cao không thể chạm tới." Bị rối loạn sao? Nhưng mà, ánh mắt của anh ấy chân thành như vậy. . . . . . Bông hoa mọc trên đỉnh núi cao, cô sao?

"Bởi vì tự ti, bởi vì nhát gan, bởi vì biết em sẽ không thích anh, cho nên lúc đó anh luôn trốn tránh không muốn đối mặt với em, trốn tránh thật lâu, lãng phí thật lâu, lần lượt bỏ lỡ, em biết không, lúc anh bị thương, phát hiện lúc ý thức mình mơ hồ thì trong lòng có bao nhiêu tiếc nuối. . . . . ."

"Lúc ở nước Đức?"

"Ừ, lúc ở nước Đức, thật đáng tiếc, thật, chẳng qua anh đã tỉnh, rất cám ơn trời cao cho anh cơ hội này, anh sẽ không lãng phí thời gian nữa, Hạ Lam, anh sẽ không giống như trước kia phung phí thời gian và trốn tránh trách nhiệm, nhớ, bắt đầu từ hôm nay anh sẽ cố gắng hết sức, là vì thể hiện cho em xem, chờ em tiếp nhận anh, sau đó, anh muốn đi cùng với em." Tuy đang mỉm cười, nhưng ánh mắt rất kiên định, trong lúc bất chợt Hạ Lam cảm thấy khác lạ. . . . . . Tạm thời gọi là tim đập nhanh.

Dĩ nhiên không phải cứ như vậy là yêu, hoặc là có cảm giác, chỉ có thể nói trong chớp nhoáng này Cao Học Văn, rất ưu tú.

Năm nay cô hai mươi bảy tuổi, từ nhỏ đã rất thực tế, thế nhưng không có nghĩa là cô không có những suy nghĩ mơ mộng của thiếu nữ —— mỗi nữ sinh đều hy vọng có một hoàng tử đặt mình ở trong lòng, cô cũng từng tưởng tượng ra những lời hứa rất có sức nặng, giống như: Đều là vì em.

Hoàng tử tuấn tú, ánh mắt thâm tình, gào khóc, giấc mơ lúc thiếu nữ của cô thành hiện thực.

Về phần trong lòng chỉ dao động một chút, Hạ Lam có ý định phớt lờ anh.

"Lần này anh sẽ sang đó mười ngày, hãy để Mao Mao ngủ cùng em." Hạ Lam hôn đầu Mao Mao một cái, "Vậy thì có vấn đề gì."

Sự thật chứng minh, vấn đề rất lớn.

Mao Mao yêu cô, dính cô, nhưng mà, hình như nó rất không muốn cho cô ngủ —— rõ ràng mệt mỏi mí mắt đánh nhau, nhưng cũng không chịu đi ngủ.

Bởi vì biết nó tỉnh, làm cho Hạ Lam cũng không ngủ được, cứ tiếp tục như vậy thật sự không được đâu..., ngày mai cô còn phải đi dạy, không thể không ngủ, cô gửi tin nhắn cho Cao Học Văn. Mao Mao không ngủ, có phải nó không quen giường hay không?

Có lẽ là nhận biết được mùi, em đến phòng anh cầm bộ quần áo cho nó ngửi xem.

Đúng, có đạo lý. Diễn đàn L’ê Q ‘u’ ý Đ :ô: n

Hạ Lam lập tức xoay người xuống giường, Mao Mao vừa nhìn cô rời đi, lập tức đi theo ở phía sau, vẻ mặt đáng thương như sợ bị vứt bỏ, Hạ Lam vừa bực mình vừa buồn cười, nhóc con, còn không phải là vì mày.

Khuê phòng của Cao Học Văn, chậc, căn phòng, là lần đầu tiên đi vào.

Mở đèn, thấy trên ghế dựa trước bàn đọc sách treo một cái áo len, Hạ Lam nghĩ, chính là nó.

Chương 10

Đi tới trước bàn đọc sách, sẽ rất khó để không nhìn đến đồ của anh ở trên bàn sách, laptop, kệ đựng đồ văn phòng phẩm, giấy note, ảnh anh và mẹ Cao, . . . . . . hình lúc cô học cao trung?

Lần đó nhà họ Cao tổ chức party, mẹ Cao có mời cô tham gia, trong bữa tiệc của nhà giàu có, cũng sẽ mời nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp chụp hình thay khách mời, cô nhớ lại lúc ấy mình cũng chụp mấy tấm, sau đó mẹ Cao có đưa hình cho cô, tổng cộng tám tấm, nhưng mà, tấm trên vách tường này là lần đầu tiên cô nhìn thấy, rất rõ ràng, là lúc đó Cao Học Văn lấy đi.

Một thiếu niên lại lấy hình một thiếu nữ, không phải là những gì cô đang suy nghĩ chứ, cho nên. . . . . . Cho nên. . . . . . Anh thật sự thích cô?

Thích đến mức sẽ lấy hình của cô, thích đến mức đặt tấm hình ở trong phòng?

Hạ Lam cảm giác mình giống như tên trộm vừa biết được một bí mật khủng khiếp, chuyện tối ngày hôm qua bị cô cố ý quên đi đột nhiên lại xuất hiện —— nhớ, bắt đầu từ hôm nay anh sẽ cố gắng hết sức, là vì thể hiện cho em xem, chờ em tiếp nhận anh, sau đó, anh muốn đi cùng với em, Hạ Lam khôi phục tinh thần, thấy ánh mắt cô đơn lạnh lẽo của chó con, bế nó lên, hôn một cái, Mao Mao, Mao Mao, thật sự không uổng phí bình thường tao thương mày như vậy, biết tao sắp bay ra ngoài vũ trụ liền kéo tao trở lại.

Hạ Lam mang theo chó và áo len trở lại căn phòng của mình.

Quả nhiên Mao Mao nhận biết được mùi, đặt áo len của Cao Học Văn ở bên cạnh nó, nó liền ngủ mất rồi, nhưng sau khi chuyển đến đây, đây là lần đầu tiên Hạ Lam không ngủ được, anh thần long thấy đầu không thấy đuôi, chính là một người bạn cùng phòng tốt yên tĩnh lại sạch sẽ, nhưng lần này, anh rất cố gắng giao tiếp với cô —— sẽ cùng nhau ăn sáng, buổi tối trở về, cũng sẽ có điểm tâm nhỏ do anh làm, mặn ngọt đều có, quan trọng là, đều là món cô thích ăn.

Không thân thiết quá mức, thế nhưng sự quan tâm nhỏ nhặt đó lại làm cho người ta rất thoải mái.

Trước kia về đến nhà, chính là tự mình mở đèn, chỉ có một mình, phòng ốc sẽ không có những tiếng động khác, nhưng bây giờ, mở cửa thì có ánh đèn, chưa kịp cởi giày, Mao Mao liền chạy như bay đến lượn xung quanh cô, ở phòng khách anh đang xem ti vi sẽ quay đầu lại mỉm cười với cô, em đã về rồi.

Đúng vậy, em đã trở về. Truyện chỉ được đăng tải duy nhất tại diễn đàn !Lê! #Quý# $Đôn$

Hạ Lam chỉ có thể nói, Cao Học Văn đo khoảng cách rất vừa vặn, trong lòng cô không cảm thấy mình bị giam cầm, lại không phát hiện anh không tặng hoa cho cô, tặng quà cho cô, hoặc là hẹn cô đi ra ngoài, anh chỉ sinh hoạt với cô, lúc cô ít lớp, anh cùng cô xem phim điện ảnh thú vị, lúc cô nhiều lớp, anh chỉ gật đầu một cái, sự quan tâm rất nhỏ, rất thích hợp với kiểu người như cô.

Thật ra thì anh đã biểu hiện không tệ, trước đây Hạ Lam không dậy nổi gợn sóng là bởi vì trong lòng chắc chắn —— ký ức của anh bị rối loạn, anh tưởng tượng ra những chuyện không tồn tại, không phải vì cô, đối tượng của anh là người vợ trong tưởng tượng, cũng không phải là cô.

Nếu cảm thấy anh nhầm người rồi, dĩ nhiên cô sẽ không cảm động, giống như có người hô to: "Anh yêu em, Vương Tiểu Mỹ" vậy, anh yêu em rất tuyệt, nhưng cô không phải là Vương Tiểu Mỹ.

Thế nhưng tấm hình kia đã hoàn toàn phá vỡ nhận thức của cô —— có lẽ anh nhớ sai, nhưng thích cô lại là thật, tấm hình kia cũng sắp mười năm rồi. . . . . . Haiz.

Giống như chê tối nay cô chưa đủ kích thích vậy, tiếng điện thoại di động báo có tin nhắn vang lên, là đầu sỏ gây chuyện.

Lấy quần áo rồi sao? Mao Mao có khá hơn hay không?

Ngón tay Hạ Lam chuyển động như bay. Có.

Vừa nhìn thời gian nhắn lại, thiếu chút nữa bật cười, cô cho rằng mình nằm trên giường thật lâu, nhưng tính tính toán toán khoảng thời gian từ lúc cô nhắn tin nhờ giúp đỡ đến bây giờ, vẫn chưa tới mười phút, quả nhiên quá sợ hãi rồi, mới có thể sinh ra ảo giác như vậy, giữ bình tĩnh, giữ bình tĩnh.

Bên đó mọi chuyện đều tốt sao?

Rất thuận lợi, hôm nay gặp hai nhà máy, đã ký xong hợp đồng, buổi chiều ngày mai sẽ bắt đầu vận hành dây chuyền sản xuất, thời gian thuyền vận chuyển cũng đã sắp xếp xong.

Cũng quá hiệu suất đi. Vậy những ngày kế tiếp anh làm gì?

Mỗi ngày đi dạo quanh nhà máy, Thụy Tiên hợp tác vài chục năm cũng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, huống chi hai nhà máy này đều thành lập chưa tới ba năm, nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên hợp tác, cẩn thận một chút vẫn hơn.

Cao Học Văn, anh. . . . . . Làm sao anh hiểu chuyện này? Mặc dù cô không phải người làm ăn, nhưng mà cũng biết tính phức tạp của những chuyện này rất cao, không phải chuyện người bình thường có thể dễ dàng tham gia vào, cách hành như cách sơn (*), cô dạy số học rất giỏi, nhưng nếu như muốn cô đi dạy Anh văn, vậy thì khó nói.

(* Cách hành như cách sơn: Không trong nghề không biết tình hình nghề đó)
Bởi vì anh cố gắng học tập mà. Anh không chỉ có mỗi khuôn mặt sinh ra đã đẹp. Từ nhỏ ở nhà nghe ông nội anh và cha anh nói chuyện làm ăn, cho dù không học, cũng hiểu biết nhiều hơn người khác, cộng thêm sau khi xuất viện, luôn luôn học tập kiến thức liên quan, anh còn mời người đến học một đối một với anh, Hạ Lam, anh đã tốn rất nhiều thời gian và sức lực.

Trong nháy mắt cô lại nghĩ tới lời nói của anh, "Nhớ, bắt đầu từ hôm nay anh sẽ cố gắng hết sức, là vì thể hiện cho em xem " —— Quá tệ, rốt cuộc những lời này muốn xuất hiện bao nhiêu lần?

Sáng ngày mai em còn có lớp, mau ngủ đi, ngủ ngon.

Ngủ ngon.

Mặc dù hiện tại anh đang ở Ấn Độ, nhưng mà. . . . . . Hoan nghênh trở lại.

Hạ Lam nhìn bốn chữ này, rốt cuộc hiểu rõ hôm là thiếu cái gì.

"Em đã trở về."

Ngày hai mươi bốn tháng mười hai, đêm giáng sinh, dưới giảng đường học sinh ít hơn bình thường, bộ phận có mặt đang cười híp mắt nhìn điện thoại di động, hôm nay lớp chỉ học đến bảy giờ rưỡi là xong, chắc hẳn mấy bạn nhỏ cười híp mắt đang nghĩ đến ngày lễ, haiz, thật tốt, hưởng thụ thanh xuân, không giống cô vẫn còn cô đơn.

Chuông tan học vang lên, như thường lệ Hạ Lam ở lại dành một chút thời gian giải đáp thắc mắc, tiếp đó ôm tài liệu giảng dạy đi xuống lầu một, vẫn chưa tới tám giờ tối, cô không có lớp, cũng không có bạn trai, hu hu!

Hạ Lam cố giãy dụa lần cuối mở LINE ra, xem thử có người hẹn cô ăn cơm hay không, quả nhiên vừa xem—— Tiểu Hà đúng là bạn tốt của cô, ngày hôm nay ngay cả Tỉ Lam cũng không muốn đi cùng với cô, Tiểu Hà vẫn không xa không rời với cô, để lại tin nhắn ở trong room chat của hai người: Bé con, bạn trai đi công tác tớ cô đơn lạnh lẽo quá, có muốn đi ăn cơm hay không?

Hạ Lam lập tức gọi điện thoại qua, "Cậu qua đây sao?"

"Không thành vấn đề."

Nhà Tiểu Hà ở trong hai con hẻm phía sau trường luyện thi, đi bộ tới đây không tới năm phút đồng hồ.

Cúp điện thoại Hạ Lam nghĩ, thật sự là quá tốt, vạn tuế.
Cô cần bồi dưỡng tâm hồn.

Nói ra không có gì, nhưng từ trước tới nay cô chỉ có một mình, qua một khoảng thời gian ngắn "Có người quan tâm cuộc sống của mình", ý chí sắt đá của cô cũng có thể có sự thay đổi, trước kia rõ ràng đối với lễ Giáng sinh, Valentine rất xì mũi coi thường, nhưng hôm nay thật muốn có người ăn cơm cùng cô.

Hạ Lam đợi một hồi, liền thấy Tiểu Hà xuất hiện tại cửa chính trường luyện thi phất tay với cô, Hạ Lam vui vẻ nghênh đón, "Ăn cái gì đây?" "Đương nhiên là ăn lẩu nha, thời gian lúc này vừa vặn là vòng ăn tối thứ hai, nhưng nghĩ đến là lễ Giáng sinh, cho dù là vòng cơm tây thứ hai cũng không tới phiên chúng ta, nhưng lẩu chắc chắn có chỗ."

Mười lăm phút sau, hai người liền yên vị trong tiệm lẩu gần trường luyện thi.

Bởi vì muốn ăn thật no, hai người đều có sức ăn lớn đã mau chóng gọi một đống thịt, Tiểu Hà nhìn đống kia thịt, mặt mày hớn hở, "Thịt chính là chính nghĩa! Tớ quá cần chính nghĩa rồi." "Làm sao đột nhiên đáng thương như vậy, không phải cậu cả ngày lẫn đêm ở cùng với chính nghĩa sao?" Trên Facebook gần như một hai ngày liền ăn uống tạp một lần, Hạ Lam thấy vậy cực kỳ hâm mộ.

"Haiz, không phải cậu không biết, tớ và Tô tiên sinh mới ở chung một chỗ không bao lâu, vẫn còn đang giả vờ giả vịt, làm sao tớ dám ở trước mặt anh ấy cuồng thịt như vậy chứ, nếu như ngày nào đó chúng tớ muốn thẳng thắn gặp nhau, vậy cũng phải là anh ấy phá hư hình tượng trước, mới đến phiên tớ." Hạ Lam nghe vậy cười khúc khích.

Tiểu Hà híp mắt, "Không được cười."

"Tớ không có cười nhạo, tớ cảm thấy như vậy thật đáng yêu."

"Thật?" Diễn đàn L!ê [email protected]ý Đ#ô.n

"Dĩ nhiên, bởi vì thích, cho nên sẽ cẩn thận, chỉ muốn để lộ ra dáng vẻ hoàn mỹ nhất, nữ sinh như vậy thật đáng yêu." Tiểu Hà đột nhiên lộ ra nụ cười xấu xa, "Vậy bây giờ cậu ở nhà, cũng cẩn thận sao?" Hạ Lam không chút nghĩ ngợi liền lắc đầu, "Không cẩn thận." "Một chút cũng không?"

"— Một chút cũng không."

Cô có thể mặc quần áo thể thao lúc học cao trung, ngẩng mặt đi ra khỏi phòng vào phòng khách chơi với Mao Mao, ăn nhiều liền tìm thời gian đi chạy bộ, không cần làm bộ mình ăn không mập.

Cách hai ba ngày thì phòng quản lý sẽ tổ chức bán đấu giá ngoài trời, mua đồ online, Pchome Online (*), không cần che dấu sự hăng hái và cách sống của cô, bởi vì, không có gì đáng che giấu.

(* Pchome Online: Một trong những trang thương mại điện tử của Trung Quốc)

"Hơn nữa..., với bộ dạng đó của anh ta. . . . . . Nữ sinh đầu óc bình thường đều sẽ không thích anh ta." Cô và Hạ Lam là bạn học kiêm bạn cùng phòng thời đại học, có lần Hạ Lam nói với cô, một trưởng bối quen biết mời cậu ấy đến nhà tham gia party, cấp bậc giàu có như F4, hỏi cô có muốn đi hay không, lúc ấy mình vừa vặn xem xong ba phiên bản Vườn sao băng, trong đầu đều là thế giới của F4, mỗi ngày đều mơ mộng hão huyền nếu như Ngôn Thừa Húc, Matsumoto Jun, Lee Min Ho cùng nhau theo đuổi cô, cô sẽ chọn ai, vừa nghe thấy có cơ hội mở mang hiểu biết về bữa tiệc của nhà giàu có, dĩ nhiên lập tức gật đầu.

Người trưởng bối rất tốt, tặng các cô hai bộ lễ phục mình mặc lúc còn trẻ, vừa giải quyết vấn đề mặc gì, cũng sẽ không tạo thành áp lực.

Party được tổ chức trên bãi cỏ của biệt thự, trình diễn nhạc giao hưởng ngay tại chỗ, thức ăn tự chọn cấp năm sao, phục vụ được huấn luyện nghiêm chỉnh qua lại như con thoi giữa các khách mời để cung cấp phục vụ khi cần, quần áo, mùi hương, tóc tai, dáng vẻ - cực kỳ xa hoa.

Ngày đó đối với cô mà nói, thật sự là mở mang hiểu biết, Vườn sao băng không chỉ là phim, thật sự có người sống như vậy.

Được, có cảnh tượng rồi, vậy Đạo Minh Tự (*) đâu? Sẽ giống như Ngôn Thừa Húc, hay giống Matsumoto Jun, hoặc giống Lee Min Ho?

(* Đạo Minh Tự là tên nhân vật chính trong Vườn sao băng phiên bản Trung; Ngôn Thừa Húc, Matsumoto Jun, Lee Min Ho lần lượt là các nam diễn viên đóng vai nam chính trong Vườn sao băng phiên bản Trung, Nhật và Hàn)

Hạ Lam dạo qua một vòng, không thấy, cô vốn có chút tiếc nuối, nhưng sau đó chứng minh, không nhìn thấy thì tốt hơn, thấy xong ảo tưởng hoàn toàn tan vỡ.

Đạo Minh Tự nhà họ Cao nhuộm mái tóc màu vàng kim rất kỳ quái, mặc quần áo rất kỳ quái, mặt trước là một đầu cọp, hình vẽ trên quần lại là mặt quỷ, trên thắt lưng đeo dây xích kim loại vừa thô vừa to, ngũ quan không tệ, nhưng ánh mắt là lạ, dáng dấp đi bộ giống như say rượu.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau