NGỐC NỮ TU TIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Ngốc nữ tu tiên - Chương 1 - Chương 3

Chương 1: Đầu óc bị phá hư

Ngươi sai rồi!

Ngươi sai rồi!

Cái gì mà tu tiên theo một con đường lớn, cái gì mà một bước lên chín tầng mây!

Không yêu không hận, không hỉ không ai.

Đến nơi cô quạnh vắng vẻ này, ngàn năm cũng không quay lại được.

Nguyệt Tiểu Hoan vẫn còn buồn ngủ, nhìn ngoài cửa sổ thấy mặt trời đã lơ lửng giữa trời, lúc này mới hoàn toàn tỉnh lại từ trong giấc mộng, trong mộng có một hài đồng đang khóc nức nở, lời nói còn vang vọng trong đầu, gằn từng tiếng gieo vào tận xương tủy, làm cho nàng thập phần khó chịu, sau đó thật vất vả nằm mơ thấy nam nhân, kết quả là một vị thành niên, tuy rằng bộ dạng trắng trẻo thư sinh, nhưng đang gào khóc thảm thiết, kêu khóc khiến người khác kinh sợ, ai, ngủ lâu như vậy, không phải là nàng mơ thấy mộng xuân đâu chứ?

Nguyệt Tiểu Hoan tiếc nuối nghĩ lại giấc mộng nhưng không nhớ được, bất đắc dĩ tự đánh vào đầu mình, để cho thanh âm kia trong đầu mau mau biến mất,

”Cô gái ngốc, sao lại đánh vào đầu? Vốn sinh ra đã ngốc như vậy, đánh vào đầu càng choáng váng hơn.”

Vương bà bà vừa mới đẩy cửa ra, liền nhìn thấy tiểu cô nương ngồi ở trên giường đang đánh vào đầu chính mình, lo lắng tiến lại.

”Bà bà, không cần, lo lắng. Tôi, tôi, tôi chính là bị đau đầu.”

Nguyệt Tiểu Hoan giật mình dừng động tác kỳ quái, vẻ mặt ngây ngốc đúng như Vương bà bà nói. Nguyệt Tiểu Hoan đi vào thế giới này đã mấy tháng, Vương bà này chính là người trong thôn có lòng tốt đem nàng về nhà nuôi dưỡng, nói đến thật sự là sỉ nhục, nàng tới nơi này biểu hiện chậm chạp, nói hơi lắp một chút, kết quả đã bị trở thành ngốc tử. Bất quá đôi khi, ngay cả chính nàng cũng hoài nghi chính mình, một câu dài quá nàng đều nói không xong, chẳng lẽ thân thể nhỏ đi, chỉ số thông minh cũng hạ thấp? Khốn khiếp, đã bị xuyên qua còn biến thành kẻ ngốc.

”Đau đầu thì uống thuốc, tại sao lại đánh vào đầu? Ta xem ngươi là bị lạnh, ai, thật là tội nghiệp, hèn gì bị để lại tại thôn chúng ta hai ngày cũng chưa có ai tìm đến. Ngươi cũng là mệnh khổ a.”

Vương bà bà nói xong lộ ra vẻ mặt “đứa trẻ bi thảm tội nghiệp”, nhìn Tiểu Nguyệt đang vô cùng sợ hãi, có thể hay không đừng nhắc lại việc“không ai tìm kiếm” để người khác đau lòng vậy chứ?

”Không nói rõ chuyện tình đúng là không thoải mái, Tiểu Hoan nha, về sau ngươi hãy đi theo mạng già này, có ta ở đây một ngày sẽ không đói ngươi một bữa cơm, ta đã khổ cả đời, hiện tại thật may có ngươi cùng ta làm bạn, dù sao cũng không thấy ai đến đưa ngươi đi”

”Tôi, tôi...”

Nhìn Vương bà bà càng nói càng thương cảm, Nguyệt Tiểu Hoan thiên ngôn vạn ngữ đều khó có thể nói ra, chỉ có thể kéo Vương bà bà già nua mà ôm vào trong ngực.

”Tốt lắm, tiểu hài nhi này, ngươi tuy rằng ngốc, nhưng nhìn ra được ngươi là hài tử tốt, sau này ngươi sẽ có kết quả tốt đẹp. Ngươi mau đứng lên sửa soạn một chút, chúng ta còn lên núi tìm chút quả dại mang về.”

”Được!”

Sau một phen chỉnh đốn trang phục, Nguyệt Tiểu Hoan cũng giống trước không thay đổi gì, cùng Vương bà bà mang giỏ trúc trên lưng hướng phía núi rừng bước vào.Đến đây đã một thời gian, ở nơi địa bàn này cuộc sống vốn yên tĩnh, bất tri bất giác, nàng hình như cũng đã quen rồi, còn khi nghĩ đến việc mình sẽ ở tại thời đại này từ giờ về sau, Nguyệt Tiểu Hoan vẫn là nửa buồn nửa vui.

Buồn chính là vì cuộc sống hiện giờ so với thời đại trước kia kém một trăm tám mươi hàng vạn hàng nghìn lý, không điện không điều hòa không mạng, chỉ có thể dùng một từ hoang vắng để hình dung, đối với người từng là con nhà nghèo như Nguyệt Tiểu Hoan mà nói, cuộc sống sau này căn bản không thể khá lên sao!

Nhưng vui chính là, đối với người từng bị bệnh nặng cả ngày chỉ có thể ở trên giường bệnh chờ chết như Nguyệt Tiểu Hoan mà nói, tỉnh lại khỏe mạnh như này giống như được sinh ra một lần nữa.

Có lẽ nhân quả tuần hoàn, xuân đến cây khô sẽ nảy lộc đâm chồi, ông trời từng từ bỏ nàng, nhưng hiện giờ lại chiếu cố!

Nguyệt Tiểu Hoan là người tốt, luôn nghĩ tới nhân sinh, nhất định phải luôn ra sức hướng về phía trước, mới có thể không phí phạm cuộc đời này. Nguyệt Tiểu Hoan đang suy nghĩ mông lung, đã theo bà bà tới trong rừng rồi, nàng thường lui tới nơi này, đi cà nhắc dùng cành trúc nhằm vào trái ở trên cây mà đánh, cách cách cách cách, một đống lớn quả dại liền từ trên cây rớt xuống, cũng giống như trước, thẳng rơi xuống mặt Nguyệt Tiểu Hoan.

Nàng có chút tuyệt vọng, nửa tháng, đến nay vào rừng hái quả dại cũng đã hai mươi lần, mỗi lần, nàng có thể biết được quả dại đang sắp rơi xuống, theo gió lay động giữa không trung, nàng có thể nhìn quỹ đạo rơi xuống của từng trái, nàng thậm chí có thể cảm giác được, trái cây sẽ rơi xuống vị trí nào trên người. Nàng muốn di chuyển bước chân né tránh, nhưng trớ trêu, thân thể không thể khống chế, không chịu nhúc nhích.

Xong rồi, lần này nàng thật sự bị choáng váng.

”Ai nha, Hoan à, ngươi tại sao lại bị rơi trên mặt? Để bà bà nhìn một cái, có bị đau không?”

Vương bà bà buông rổ trong tay, liền vội vội vàng vàng sải bước đến bên người Nguyệt Tiểu Hoan, vẻ mặt đau lòng lau lau chà chà khuôn mặt nàng.

”Tiểu Hoan không đau, không đau.”

Nguyệt Tiểu Hoan mặt mũi bầm dập lắc đầu nguây nguẩy, không muốn Vương bà bà lo lắng, nàng còn lộ ra hàm răng trắng, vui tươi hớn hở cốt làm Vương bà bà cười, nhưng mà hiệu quả lại không khá lắm, chỉ thấy vẻ sầu bi khiến cho những nếp nhăn trên khuôn mặt Vương bà bà lại càng lộ rõ hơn.”Cô gái ngốc này, bị ngã cũng chỉ biết ngây ngô cười, như vậy sau này cũng không phải chuyện tốt, phải đưa ngươi vào thành xem xét bệnh này, bằng không về sau không thể tự nuôi sống bản thân... Lão thân cũng sắp vào quan tài, không biết còn có đủ thời gian chữa khỏi bệnh của ngươi hay không.”

Vương bà bà nói lời xúc động, làm cho Nguyệt Tiểu Hoan nhất thời đỏ mắt,

Vương bà bà trước mặt mái tóc đã hoa râm, lão nhân gia vốn nên an dưỡng tuổi già, con cháu quây quần xung quanh, lại sống khổ sở đến nay, còn vướng phải một người ngốc nghếch như nàng, Nguyệt Tiểu Hoan hiện tại trì độn gật đầu lia lịa, mang lại cho Vương bà bà rất nhiều phiền toái, hiện giờ Vương bà bà còn muốn dùng hết gia tài chữa bệnh cho nàng, nàng trong lòng càng muốn càng thấy mình ích kỷ.

Nguyệt Tiểu Hoan ơi, Nguyệt Tiểu Hoan, ngươi đời trước sống hai mươi mấy năm, nửa đời người bị bệnh gắng gượng vượt qua, nửa phần hiếu đạo chưa báo hết, còn liên lụy người nhà trở nên túng quẫn, đời này thật vất vả được sinh ra, lại thành kẻ ngốc, ở với lão nhân gia đáng lý làm con cái báo hiếu, nàng có khi cũng hoài nghi đời trước nàng phạm phải tội gì to lớn, thế cho nên dùng hai từ bảo bối cũng không đủ.

Đang ảo não, Vương bà bà đã dắt Nguyệt Tiểu Hoan đứng lên, tập tễnh bước hướng tới ngoài rừng.

”Hôm nay chúng ta trở về sớm dọn dẹp, ngày mai liền mang ngươi qua thầy thuốc.”

”Ân!”

Tiểu Nguyệt bên cạnh niềm vui là sự áy náy, đương nhiên nàng cũng bức thiết hy vọng mình hiện trạng có thể thay đổi, ít nhất phải chữa được đầu tiên là bệnh “ngu dại”, lúc đấy nàng mới có năng lực báo đáp Vương bà bà đã đối tốt với nàng.

Hôm sau, lúc bình minh vừa ló dạng, hai người một già một trẻ mang toàn bộ gia sản đổi được năm hai quan tiền, men theo con đường nhỏ lên thị trấn. Vì muốn tiết kiệm lộ phí đi đường, Vương bà bà lựa chọn đi bộ đến thôn gần đó, nghe trong thôn có người nói ở đó có lão Đại phu nổi danh, liền đi tìm hắn nhờ xem bệnh cho tiểu Hoan, nói không chừng có thể lập tức tìm được biện pháp chữa khỏi.

Vì thế Nguyệt Tiểu Hoan đi theo Vương bà bà, lần đầu tiên được ra khỏi thôn trang nhỏ sau mấy tháng sinh sống. Dọc theo đường đi nàng đều tròn xoe mắt nhìn chung quanh, dù sao đi tới thế giới này, nàng căn bản là chưa có cơ hội tìm hiểu tình hình chung nơi này, đang ở niên đại gì, địa giới nào, tất cả nàng đều không biết.

Điều này cũng thật sự là buồn bực, người khác xuyên không toàn là cái gì Đại tiểu thư được cưng chiều, sống trong nhung lụa, tới rồi mới biết chỉ có hai chữ “khốn khổ“.

Hai người đi mãi cũng hết một ngày, lúc hoàng hôn bắt đầu buông xuống, Nguyệt Tiểu Hoan mới nhìn thấy phía chân trời là một loạt tường thành cao cao, phong cách kiến trúc cổ xưa có hoa văn kỳ lạ, tiểu Hoan thoáng chốc giật mình cảm thấy giống như trong giấc mộng.

”Thành Minh Nguyệt?”

”Hoan à, ngươi nhận biết được từ ghi trên cổng thành kia?”

Nguyệt Tiểu Hoan cũng khó hiểu, lần đầu tiên mới nhìn thấy mặt chữ nàng như thế nào liền dễ dàng đọc ra luôn? Bỗng dưng cảm thấy đầu óc mịt mù không hiểu sao lại có chuyện như vậy, nàng đột nhiên có thể biết nghĩa của mặt chữ.

”Giống như là, tự nhận thức.”

Vương bà bà vẻ mặt kinh ngạc, cô nương này chưa bao giờ tới thành Minh Nguyệt, chính mình cũng không có nói qua tên nơi này, nơi này vốn là long châu văn tự, phải là gia tộc giàu có mới có năng lực ở đây, có thể nào cô nương này là bởi vì ngốc nghếch mà bị gia tộc vứt bỏ tại nơi hẻo lánh trong thôn.

Chương 2: Có cứu được không?

Nghĩ đến cũng không kỳ quái, đứa nhỏ này ngôn ngữ không hoạt bát, hành động chậm chạp, thời điểm lúc trước ở cửa thôn nhặt được nàng, hỏi nàng cái gì nàng đều chỉ biết lắc đầu, chỉ có thể nói ra tên của mình là Nguyệt Tiểu Hoan, làm cho người ta nghĩ đến nàng là ngốc, đến thân thế của mình đều không nhớ rõ.

Nghĩ đến đây, Vương bà bà cũng cảm thấy Nguyệt Tiểu Hoan thân thế thê thảm, càng thêm đau lòng thương cảm đến nàng, một đứa trẻ ngây thơ trong sáng như thế lại phải theo một lão bà như mình chịu khổ sao?

”Cũng tốt cũng tốt, tự nhiên đọc được, nghĩ đến về sau ngươi cũng có thể đọc sách, nếu có thể có người thu lưu ngươi dạy dỗ quãng đời còn lại của ngươi cũng không lo nữa.”

Bà bà vừa nghĩ, liền nắm tay Nguyệt Tiểu Hoan bước nhanh hơn, chỉ cầu có thể sớm mang nàng đi trị liệu ngốc bệnh này.

”Không, bà bà, ta muốn, muốn đi theo người!”

”Hài tử ngoan, bà bà đã hơn phân nửa cuộc đời mình chôn dưới chân người, chỉ sợ ngươi đi theo ta chịu khổ! Chờ ngươi trị hết bệnh ngốc, khẳng định có người nguyện thu lưu ngươi.”

Nguyệt Tiểu Hoan nghe lời nói của Vương bà bà, giống như nghẹn ở cổ, nàng chỉ có thể gật gật đầu, mong có ngày lại cùng lão bà hợp trì, chỉ cầu chính mình sớm đến ngày chữa khỏi bệnh, đến lúc đó nhất định phải để cho lão nhân đi phía trước mà hưởng phúc của nàng.

Lời nói qua lại, một già một trẻ đã bước vào trong thành Minh Nguyệt, Nguyệt Tiểu Hoan lúc này mới chiêm ngưỡng cảnh tượng trong thành, nơi này kiến trúc các tòa nhà phần lớn làm bằng gỗ kiên cố, tường xây ngói đỏ, đá bản lớn lát ra kín ngã tư đường, dòng người đông đúc, cả trai lẫn gái, đều tóc dài buộc hoặc cài trâm, thời cổ đại đều mặc áo dài tay rộng, thêm trên phố có nhiều cửa, làm cho Nguyệt Tiểu Hoan nhìn xem vào không khỏi choáng ngợp, nơi này so với sân khấu lớn để quay chụp điện ảnh cổ trang truyền hình hoàn toàn căn cứ giống nhau a,vốn nghĩ rằng nơi này hoang vắng vô cùng, không nghĩ tới chính là chính mình xuyên đến nơi thâm sơn cùng cốc mà thôi, trên đời này những địa danh tráng lệ chỗ nào mà không có.

Nghĩ đến ngày trước, lúc còn nhỏ sống ở một nơi cô quạnh vắng vẻ, già trẻ đều mặc quần áo thô vá víu, giờ đến nơi phồn hoa thành thị này đúng là tiên minh đối lập, làm cho Tiểu Nguyệt vừa vui vừa sợ.

Mà điều khiến Nguyệt Tiểu Hoan không ngờ đến, chính là từ nay về sau chỉ khiến cho trái tim nàng trở nên băng giá.

”Đứa nhỏ này, hai mắt không ánh sáng, thân trì thần hoãn, xem mạch cùng là trời sinh bại mạch, lão phu theo y hơn mười năm kinh nghiệm. Xem ra, ngốc bệnh như vậy, là không có thuốc nào cứu được.”

Lời nói thầy thuốc truyền vào, già trẻ hai người đều lâm vào giữa trầm mặc.

Lần này vất vả ra ngoài một chuyến, sao kết quả lại là như vậy? Đây đúng là thiên ý trêu người, vẫn là nàng Nguyệt Tiểu Hoan vận mệnh đã như vậy?

Lúc này Nguyệt Tiểu Hoan lòng tràn đầy tuyệt vọng, một bên Vương bà bà trong mắt chỉ chốc lát sau liền chứa chan đầy nước mắt,

”Thầy thuốc, ngài xem lại cho nha đầu này một lần xem, bệnh này vì sao không thể trị được?”

”Lão phu là bất lực, nếu là ngươi chưa phải hết hy vọng, thì cứ ở lại trong thành Minh Nguyệt ngây ngốc mấy ngày, nếu có chút tiên duyến gặp được tiên nhân, liền van cầu tiên nhân dùng tiên pháp giúp đứa nhỏ này chữa bệnh.”

”Lão thân từng nghe trong thôn có người nhắc tới chuyện thần thông quảng đại của tiên nhân, nhưng tiên nhân người phàm nhân chúng ta làm sao mà gặp được, này, này, cầu thầy thuốc ngươi chỉ cho một con đường sáng!”

Vương bà bà nghe được lời này của thầy thuốc, thấy là còn có một đường hy vọng, nếu như cuối cùng dù bắt được một cọng rơn rạ cứu mạng cũng không thể bỏ qua, liền vội khẩn cầu quỳ xuống trước mắt đại phu ôm lấy chân nói:
”Lão nhân gia, xin giúp chuyện này cho!”

Lão đại phu cũng là thầy thuốc bản tâm nhân hậu, làm sao dám nhận Vương bà bà quỳ lạy, vội nâng Vương bà bà dậy, nói liền một mạch:

”Nhìn người đúng là lão thái bà một thân lam lũ, còn mang con gái ngốc tìm thần y, lão phu hôm nay vì các ngươi phí chút võ mồm.”

”Đa tạ! Cảm tạ đại phu rất nhiều!”

”Lão nhân gia ngươi cũng đừng có gấp, tiên nhân này, nói là tiên nhân, kỳ thật là có tiên linh của người tu đạo này mà thôi, bọn họ Nguyên này vốn là phàm nhân, chính là có được cái linh, thiên phú dị bẩm, tiện đà đi lên con đường tiên lộ, năm nay đến lúc tu tiên khí thịnh khởi, các môn các phái đều vì mở rộng chính mình tìm đến cánh cửa tu tiên, thường thường sẽ tới phàm thế đem những người có tiềm lực này chiêu nạp làm đệ tử, mà mấy ngày nữa đúng là ngày Linh Sơn, đến Minh Nguyệt thành là thời điểm chiêu nạp.”

Nguyệt Tiểu Hoan nghe lời nói của thầy thuốc lỗ tai dựng lên, nhất thời trong lòng sáng ngời, không ngờ đây chính là bối cảnh thế giới tu tiên a, xem ra chính mình nhất định là được cứu rồi, không có tật xấu gì là tu tiên không có thể giải quyết đi được. Trong nháy mắt, Nguyệt Tiểu Hoan trong lòng đều tiêu tán vẻ lo lắng, cầu tiên đạo? Đây không phải là bỏ qua chờ đợi khiến mình tiến đến chiếm giữ một nhiệm to lớn sao? Nếu là mình có thể tu tiên đạo, chẳng phải là có thể tu tiên pháp, cầu trường sinh!

Nguyệt Tiểu Hoan trong lòng không khỏi dấy lên một cỗ cuồng nhiệt, liền nghĩ rằng, như vậy không phải quá tốt rồi sao, mình nhất định muốn đi coi trộm một chút!

”Này, thầy thuốc, các tiên nhân đến chiêu người tu tiên, ta có thể đi cùng lão thái bà không?”

”Lão nhân gia, Người đến chiêu nạp chính là ngày Linh Sơn, Hiện nay Linh Sơn được xưng thứ nhất tam giới tiên sơn, từ trước đến nay đối phàm nhân thập phần quan tâm, ngươi đi thử xem sẽ biết.”

Vương bà bà nghe xong lời nói của thấy thuốc, bán tín bán nghi, trong lúc còn chần chờ có người khẽ túm lấy góc áo lão, Nguyệt Tiểu Hoan lại nhếch môi, vui tươi cười hớn hở, như có ánh sáng trong mắt, Tiểu Hoan bé dại trong mắt tựa hồ có một chút tinh thần.

”Bà bà, chúng ta cùng đi, thử xem!”Đảo mắt ba ngày đã qua, trong thành Minh Nguyệt quả thật phồn hoa, một ngày lại thêm lên một ngày, trên đường càng thêm đông đúc xe kiệu, ngồi bên trong chính là những quý nhân, những người này đều là từ ngàn dặm xa xôi tiến đến ứng với ngày linh sơn chiêu nạp cầu đạo giả, mà trong đám người này ai cũng mang hai chữ vội vã, chỉ thấy duy nhất một lão bà đầu bạc khoảng năm sáu mươi tuổi dắt tay một nữ đồng đi lẻ loi giữa dòng người, nhìn lão bà tuổi đã già yếu phải cố gắng chen chúc giữa đám đông chật chội, nàng há mồm thở dốc làm vẻ mệt mỏi nói:

”Bà bà, nghỉ ngơi một chút.”

”Không được, Tiểu Hoan chúng ta mau theo sát lên trên, kịp nhóm quý nhân giữ chỗ chờ ngày Linh Sơn chiêu nạp, đi chậm sợ trì hoãn không kịp... Khụ khụ khụ...”

Lần này Vương bà bà vì một đường bôn ba,cơ thể yếu chống đỡ hết nổi nhiễm phải phong hàn, Nguyệt Tiểu Hoan xem qua biết là lão bà bước chân đã không nổi, nhưng không biết phải nói ra miệng như thế nào. Cuối cùng chỉ có thể còn cách túm lấy vạt áo Vương bà bà, kéo đến ven đường ngồi nghỉ ngơi một chút.

”Tiểu hỏa tử ở đâu tới! Mau tránh ra tránh ra! Có muốn sống không hả!”

Nguyệt Tiểu Hoan đang cố gắng lôi kéo vạt áo củaVương bà bà, chỉ nghe phía sau lưng vừa quát, nàng quay đầu nhìn đã thấy trên đường không xa chiếc xe ngựa phi như nhanh bay chạy đến, ở trên đường lớn mọi người đều hoảng sợ tránh ra, duy mỗi nàng cùng Vương bà bà đứng ở giữa đường, những con ngựa kéo xe kia không có một chút dấu hiệu giảm tốc độ, giây lát trong lúc đó, mọi người đoán chắc chắn hai người bị xe ngựa đánh bay.

Chạy, chạy mau.

Trong nháy mắt, Nguyệt Tiểu Hoan trong tiềm thức bật ra ra ý niệm tránh né, trải qua một lần tử vong, đối mặt hiểm nguy tiến đến nội tâm sợ hãi vượt xa những người thường, nhưng làm người ta bi ai chính là, lúc này dù sợ hãi rất lớn đang kéo đến cũng không thể làm cho Nguyệt Tiểu Hoan linh mẫn bước chân né tránh.

Kế tiếp, nàng chỉ biết nghênh đón chiếc xe lại gần một cách tuyệt vọng.

”Thật sự muốn chết sao!”

Tiếng rống giận dữ truyền đến, Nguyệt Tiểu Hoan cảm thấy sẽ có một trận va chạm thật lớn sắp xảy ra, khuynh thân ngã xuống, nàng ngay tại thời điểm bối rối thoáng nhìn ra đã thấy một luồng mái tóc bạc phơ chắn đến.

”Bà bà!”

Mọi người đều bị một màn kinh sợ trước mắt, vó ngựa cuốn chân mà đến, trên đường đứa trẻ nhỏ đứng chết lặng tựa hồ đang bị kinh sợ choáng váng, vẫn không nhúc nhích, phút chốc sẽ bị vó ngựa đá trúng, mà lão bà ngay bên cạnh nàng đúng khi vó ngựa băng đến đã lao ra chắn lấy, quay người một phen bảo vệ nữ đồng, thân hình tuổi già kia vì đâu mà có sức mạnh như vậy, bật người liền ôm nữ đồng ngã xuống đất không dậy nổi.

Xe ngựa cũng vừa đụng vào người liền ngừng lại, lúc này mọi người mới nhìn đến bên kia là bốn con tuấn mã lôi kéo một cỗ xe ngựa, toàn bộ chiếc xe đều dùng kim mộc tốt tạo ra, trên xe còn đính phiền phức hoa văn Long Châu, đây chính là Long Châu thất đại gia tộc mới có thể có được quyền lợi này. Chẳng vậy mà không hề cố kỵ tránh người trong thành ,hoành trướng xông thẳng, cho dù có đụng vào người, cũng không ai dám hé răng kêu ca, đối mặt với những người quyền thế này.

Mọi người chỉ có thể kêu lên một tiếng, trước mặt bị đâm trúng là một già một trẻ cũng là thê thê thảm thảm.

Thổn thức rất nhiều, trên màn che mã xa một cánh tay ngọc kéo rèm nhìn ra, một diệu ảnh rơi vào trong mắt, trên xe là cô gái quần áo lụa lộng lẫy trắng như tuyết, thân hình mềm mại, khuôn mặt tươi mát xinh đẹp, làm cho người ta không ngớt lời ngợi ca, cô gái này khoảng mười hai tuổi, duyên dáng như giai nhân, thiếu nữ này đúng là Long Châu thất đại gia tộc trong bộ tộc họ Bạch - tam tiểu thư Bạch Chân Chân. Nàng chính là nhân tài trong gia tộc, đến để trổ hết tài năng dự tuyển đệ tử tu hành nội môn trong ngày Linh Sơn, cũng không ngờ rằng mấy ngày trước ngày Linh Sơn lại truyền ra tin tức, trong các đại gia tộc khác cũng cho người đến Minh Nguyệt thành dự thi. Bạch Chân Chân vừa nghe nói đã tức không chịu được, nàng ta ở trong gia tộc là người được bồi dưỡng nhiều năm, đem so với đám phàm phu tục tử kia mạnh hơn cả ngàn lần, sao có thể cùng đám phế vật này cùng tham gia chiêu thử.

Chương 3: Quái phong đánh ngược lại

Xem ra hôm nay Linh Sơn đúng thật là không đem thất đại gia tộc để ở trong mắt, quả thực là miệt thị đối với các nàng! Bạch Chân Chân chính bởi vì việc này trong lòng đầy khó chịu, xuống xe ngựa lại bị ngăn trở, nổi giận trong lòng nháy mắt bùng nổ.

”Xảy ra chuyện gì? Tại sao dừng lại, nếu mà trì hoãn thời gian đến dự, cha ta sẽ đem phế vật các ngươi xử tử hết!”

”Tam tiểu thư, hình như, hình như là đâm chết người.”

”Đâm chết người? Thật là xui xẻo!”

Người điều khiển ngựa nhìn thấy Bạch Chân Chân vẻ mặt giận dữ, bật người lập tức cung kính nằm ở dưới đất cho nàng dẫm lên chính mình để xuống xe ngựa.

Nguyệt Tiểu Hoan gian nan đẩy Vương bà bà đang ôm nàng ra, trán lão nhân bị vó ngựa đá thành một lỗ thủng lớn, từ lỗ hổng tràn ra bên ngoài một mảng máu màu đỏ tươi, máu kia giống như là một đóa hoa lửa nở rộ đang lan ra dưới chân nàng.

”Này còn chưa có chết, vẫn còn dư lại một hơi thở.”

”Tam tiểu thư, người xem xem còn có... cứu được hay không?”

”Dùng hoàn hồn đan là không thành vấn đề, bất quá, đây chẳng qua chỉ là một lão thái bà mà thôi, không cần vì bà ta mà lãng phí linh đan.”

”Nhưng người nọ là chúng ta đâm phải... Chỉ sợ không cứu không tốt lắm.”

”Bất quá chỉ là mạng của một lão thái bà nghèo túng, cấp chút tiền bạc cũng đủ mua một mạng của bà ta.”

Vài lời nói truyền vào trong tai, Nguyệt Tiểu Hoan hơi hơi ngẩng đầu, nhìn thấy đứng ở ngoài vũng máu là một Bạch y thiếu nữ, nàng tựa như tiểu thần tiên không nhiễm bụi trần, nhưng đáy mắt lạnh lùng giống như ác ma, máu bà bà uốn lượn lan tới dưới chân Bạch y thiếu nữ, nàng ta nhíu mày vẻ mặt chán ghét lùi ra sau từng bước.

”Này, tiểu tử, đây là tiểu thư nhà ta quá thiện tâm đưa cho ngươi tiền bạc, đủ ngươi dùng cả đời!”

Một túi nặng trịch bay tới trước mặt Nguyệt Tiểu Hoan, nàng nhìn chằm chằm túi tiền kia, chỉ cảm thấy lửa giận bốc lên, con ngươi u ám, thậm chí phát ra tia lửa hận.

”Ân? Ngươi chỉ là con kiến phàm nhân tầm thường mà cũng dám phẫn nộ ở trước mặt ta?”

”Mỹ nhân, nhưng tâm xấu, thật là bại hoại!”

Nguyệt Tiểu Hoan hung tợn ném túi vải ra xa, cũng không thèm nhìn tới túi tiền trên mặt đất kia, thân hình nhỏ xinh đó nâng thân thể toàn là máu của lão nhân hướng ven đường đi tới.

Bạch Chân Chân ở trong gia tộc tuấn kiệt bồi dưỡng nhiều năm, trước mắt đã tu luyện tới bậc Luyện Khí, bình thường phàm nhân cũng không dám cùng nàng tranh luận, huống chi trước mắt là một đứa gầy như que củi, tiểu tử xanh xao vàng vọt, mà giờ khắc này đối mặt với câu chửi của Nguyệt Tiểu Hoan, nàng thậm chí không tin vào tai mình.

”Không ngờ loại như vậy lại dám nói chuyện với bổn tiểu thư!”

Bạch Chân Chân lửa giận đã bốc lên dữ dội, nóng nảy rút cửu lễ xà cốt tiên ra hướng tới trên lưng Nguyệt Tiểu Hoan hung hăng đánh xuống.
Mà lúc này, mặt trời đã lặn ở Minh Nguyệt thành, phía trong thành cao nhất Thái Dương lâu, một nam tử dựa vào cửa sổ, hắn hướng đầu nhìn về phía bóng người nho nhỏ trên đường cái kia, khóe miệng lộ ra vài tia nghiền ngẫm.

”Sư phụ, người thấy không? Đây là người tiêu hao hết ngàn năm tu vi chỉ vì bảo vệ thế gian, ngươi lúc trước sáng chế thánh văn cung thế nhân nghiên tu tiên, hiện giờ, phàm nhân đều có thể tu đạo, lại dùng tiên thuật đã tu luyện do người chế ra, một tiểu nữ oa đến bậc Luyện Khí cũng có thể mãnh liệt đến tận đây, thật sự là buồn cười! Buồn cười!”

Nam tử không biết là buồn hay vui một phen đọc chú, tiếp theo trong nắm tay hắn bắn ra bí quyết, một đạo vô hình kình phong theo vọng lâu phía trên thẳng đến dưới đường lớn hướng về Bạch y thiếu nữ.

Bạch Chân Chân chính ngự xà cốt liền hung hăng rơi xuống, cũng không biết từ nơi nào xuất hiện một cỗ quái phong, thật mạnh hướng đến phía nàng, tốt xấu cũng là tu sĩ đến bậc Luyện Khí, Bạch Chân Chân nháy mắt cảm thấy bất an, thu hồi trường tiên, tay nắm lại cúi đầu ngâm một lời chú, thành ra vừa kịp lúc, Bạch y thiếu nữ liền hóa ra phía trước người mình một mặt gương đồng hộ thân lớn.

”Bính!”

Va chạm thật lớn sinh ra một đạo dòng khí, đám người ở ngã tư đường nhất tề bị đánh ngã, mà lúc này Bạch Chân Chân ương ngạnh đã bị một lực cổ quái phong kia oanh kích ra hơn mười trượng, nàng vẻ mặt thống khổ chậm rãi đứng lên, mà mặt gương đồng hộ thân kia đã bị vỡ thành cát bụi!

Chiếc gương đồng này có tên là Vạn Cố Kính, bộ tộc Bạch Chỉ bọn hắn cực kỳ trân quý Pháp bảo hộ thân, nghe nói bảo vật này chính là kiện thượng đẳng pháp khí, có thể kháng cự một chưởng toàn lực của tiên nhân Nguyên Anh, thậm chí còn tỏa ra một lực linh khí phòng ngự nhất định, nếu Bạch Chân Chân lần này không phải là đại diện bộ tộc vào núi tu hành bằng không cũng không có cơ hội đạt được bảo vật này, nàng trăm triệu lần không ngờ, là một cỗ quái phong nơi chân trời thổi tới, lại có thể đem pháp bảo của nàng hủy đi, Bạch Chân Chân uất ức, sau đó phun ra một ngụm máu tươi, tiếp theo một đám gia phó vội vàng đồng loạt kêu lên:

”Tam tiểu thư! Người cũng không thể gặp chuyện a!”

”Mau, mau mang ta đi Linh Sơn... Tìm biểu thúc...”

”Đúng đúng!”

Bạch Chân Chân bị hỗn loạn khí huyết, sau khi nói xong một câu liền ngất đi, đám nô bộc nâng nàng lên xe ngựa rồi lẳng lặng mà đi, lúc này trò khôi hài mới được hạ màn.

”Thật sự là thần tiên đánh nhau! Phàm nhân gặp nạn a!”Mọi người ở đường lớn bị liên lụy đều oán thán than thở, may mắn là không có ai khác thương vong, liền kể lể khoe khoang vài câu, nhưng mà cũng không có người phát hiện ra, phía mảnh vũng máu bên kia, một già một trẻ, đã sớm không thấy thân ảnh.

Mặt trời lặn trăng nhô lên, một luồng gió mát lành thổi đến, đám sương mờ lượn quanh đỉnh núi trong vắt hiện ra như dòng suối chảy dưới ánh trăng, đẹp như bức tranh vẽ đến cuối chân trời, phảng phất dưới kia là con đường mòn lên tận chín tầng mây.

Trong bức tranh đó, có một đạo thân ảnh như gió bay qua, đáp xuống mặt đất, dưới ánh trăng mông lung có thể nhìn thấy một đạo tiên lão nhân, lão nhân đầu ngón tay vừa động, trước mặt liền xuất hiện một già một trẻ đến, chính là hai người Vương bà bà và Nguyệt Tiểu Hoan vừa mới biến mất ở ngoài Minh Nguyệt thành.

Nguyệt Tiểu Hoan chỉ nhớ rõ tại ngã tư đường xuất hiện một cỗ quái phong đỡ lấy trường tiên của Bạch y thiếu nữ, đảo mắt nàng cùng bà bà hai người đã bị mang đến nơi này, nàng nhìn thấy trước mắt một lão nhân mặc áo choàng thủy lam thần thái vui mừng, râu dài, giơ tay nhấc chân đều biểu lộ khí chất, vừa thấy liền biết nhất định là một người tu tiên, hẳn là lão giả đã ra tay giúp nàng cùng vương bà.

Nàng chợt tái mặt, nhìn đến Vương bà bà vẫn đang trong trạng thái hôn mê nằm trên mặt đất, trong lòng liền lo lắng vô cùng. Nếu Vương bà bà đã chết, nàng sẽ áy náy cả đời a!

”Tiên nhân, van cầu ngài, cứu cứu, cứu cứu, bà bà tôi! Van cầu ngài... Cứu bà bà... Tôi nguyện làm... Làm trâu làm ngựa, báo đáp báo đáp..... Ngài!”

Tiểu hài tử gầy yếu quỳ gối trước lão giả, liền thở dài một cái, nàng mồm miệng không quá lanh lợi, lại vẫn như cũ cố gắng nói chuyện, làm cho người ta lại cảm thấy được một trận thê lương.

Lão giả vốn là ngày Linh Sơn đến tuyển đệ tử - Nguyên Thanh trưởng lão, trùng hợp xuống núi chậm chút thời gian, cưỡi gió qua Minh Nguyệt thành thế nhưng cảm giác được một cỗ quái phong kỳ lạ, hắn vốn định nghỉ chân xem xét một phen, lại không đành lòng đứng nhìn một màn phát sinh ở ngã tư đường, liền ra tay cứu hai người già trẻ kia.

”Ai, thì ra là cô ngốc, yên tâm, ta đã cho lão phụ kia ăn hoàn hồn đan, lần này mệnh đã được bảo vệ, bất quá còn cần trở về điều dưỡng một phen. Bạch gia tiểu thư kia quả là không biết nặng nhẹ! Ai, người tu hành, sao có thể nói dối được!”

Nghĩ đến Bạch Chân Chân cả vú lấp miệng em kia cũng là vào trong núi Nhất Viên nạp đệ tử, Nguyên Thanh không khỏi căm giận thở dài, nếu cô gái kia không phải long châu thất tộc đề cử đi lên chọn người, ngày Linh Sơn bọn họ sao có thể để Đại tiểu thư tâm cao khí ngạo như vậy đến thu nạp đệ tử?

Nguyệt Tiểu Hoan nghe Nguyên Thanh vừa nói như thế, tảng đá lớn đè nặng trong lòng rốt cục rơi xuống, quả nhiên, một lát sau trên mặt đất Vương bà bà chậm rãi mở mắt ra.

”Bà bà, tiên nhân, đã cứu chúng ta.”

Vương bà bà vốn cho là mình hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nghe được Nguyệt Tiểu Hoan ở một bên nói, lại thấy Nguyên Thanh kia một thân tiên phong đạo cốt, bật người lộ ra vẻ mặt vui sướng, trong lòng thở dài, này đại nạn không chết tất có hạnh phúc cuối đời, nói vậy Nguyệt Tiểu Hoan quả thực có thể thu hoạch tiên duyến. Tiếp theo lảo đảo vài bước đi đến trước mặt Nguyên Thanh, lạch cạch quỳ xuống.

”Tiên nhân, van cầu ngài van cầu ngài giúp tôi chữa trị bệnh ngu dại cho nha đầu nhà tôi?”

”Hai người bà cháu các ngươi cũng thật là thú vị, sau khi tỉnh lại đều là cầu tôi cứu đối phương, bà cháu tình thâm làm cho người ta thật là cảm động. Thôi được, hôm nay lão phu có nhã hứng đáp ứng với yêu cầu của nhị vị!”

Nguyên Thanh nói xong liền thân thủ hướng Nguyệt Tiểu Hoan tìm kiếm trên đỉnh đầu, một cỗ chân khí bắt đầu truyền toàn thân từ đầu tới chân. Nguyệt Tiểu Hoan cũng không biết chân khí này kỳ thật là Nguyên Thanh dùng linh lực ở trong cơ thể nàng lưu động tạo thành, đoán là lão giả đại khái chính là đang kiểm tra thân thể nàng.

Vương bà bà thấy Nguyên Thanh thực hiện vài động tác, lại cảm kích đứng lên, trên mặt đất bị rúng động. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, nguyên khí và linh lực trong cơ thể Nguyệt Tiểu Hoan tuần hoàn hai vòng Chu Thiên mới thu hồi được, vẻ mặt lão giả vốn luôn phong khinh vân đạm, lúc này lại vuốt râu dài ánh mắt nghi hoặc nhìn Nguyệt Tiểu Hoan:

”Kỳ lạ thật, nữ oa này thiếu một hồn bốn phách, tai sao còn có thể sống tới ngần này tuổi?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương