NGƯỜI LÀ ÁNH SAO ÔM LẤY BIỂN KHƠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Người là ánh sao ôm lấy biển khơi - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Chưa đến giờ tan tầm Giang Hải Khê đã nhận được điện thoại từ giáo viên chủ nhiệm lớp của Giang Tiểu Niệm, nói Giang Tiểu Niệm bị bạn học nam ở trường bắt nạt, bím tóc cũng bị đứt mất một đoạn.

Lúc cô tới văn phòng, Giang Tiểu Niệm đang ghé vào lòng cô giáo, đôi mắt sưng đỏ không còn nước mắt, nhưng vẫn muốn khóc. Bộ dạng đáng thương không để đâu cho hết, đuôi tóc chấm đến eo bị cắt mất một nửa.

Mà bên cạnh sô pha còn có một bạn học nam xấp xỉ tuổi Giang Tiểu Niệm, mặt mày thanh thú, cả người mặc toàn hàng hiệu, vừa nhìn đã biết đứa nhóc nhà có tiền.

Cô giáo giải thích với Giang Hải Khê rằng, đứa nhỏ này bối cảnh lớn, ngày thường là tiểu bá vương ở trường học, vừa kiêu ngạo lại còn ương ngạnh.

Giang Tiểu Niệm lớn lên xinh đẹp, tiểu bá vương muốn chơi cùng bạn nhỏ, lại không biết bắt chuyện thế nào, đành cắt bím tóc của cô nhóc, muốn tạo cảm giác mình đang tồn tại.

Giang Hải Khê vừa tức vừa buồn cười, không biết nên giải quyết đứa nhỏ này thế nào bây giờ. Phụ huynh nhà người ta còn chưa đến, cô cũng chỉ có thể chờ.

Qua mười mấy phút, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, bốn người trong văn phòng đều không hẹn mà cùng nhìn về phía cửa.

Một người đàn ông mặc tây trang đi giày da, nhìn rõ gương mặt, Giang Hải Khê đột nhiên đứng lên như bị kim châm vào người. Có một loại xúc động nảy nở trong lòng khiến cô muốn tông cửa xông ra ngoài, nhưng dưới chân lại như đổ chì, không động đậy nổi.

Mà người nọ cũng chú ý tới cô, cái nhìn nhàn nhạt trong tầm mắt, cặp mắt kia thâm thúy, trầm tĩnh lại bình thản không một chút dao động, chỉ vậy mà cũng khiến lòng Giang Hải Khê run sợ. Rõ ràng là giữa ngày hè nóng bức, Giảng Hải Khê lại cảm thấy lạnh lẽo kinh người. Bàn tay cô bấu chặt xuống sô pha.

"Cậu ơi." Tống Sâm Tự sợ hãi gọi một tiếng.

Người đàn ông rút lại ánh nhìn từ trên người Giang Hải Khê, quay nhìn nhìn giáo viên, rất lễ phép duỗi tay lịch sự chào: "Chào cô, tôi là Tống Tinh Thần chú của Tống Sâm Tự."

Giọng nói của anh trầm thấp, rất có từ tính, chỉ là chào hỏi mà cũng lộ ra chút uy nghiêm vô hình, trái tim Giang Hải Khê đập đến run rẩy.
Giáo viên giải thích chuyện đã xảy ra với Tống Tinh Thần, lại nói: "Thật ra cũng không phải sự việc gì nghiêm trọng, chỉ là chuyện trẻ con. Tống Sâm Tự nói xin lỗi bạn, mẹ Giang Tiểu Niệm cũng cho qua." Giáo viên chỉ Giang Hải Khê.

Ánh mắt Tống Tinh Thần quay về trên người Giang Hải Khê, anh không nói một lời, chỉ có khóe miệng căng cứng chứng minh rằng tâm tình anh không tốt.

Giang Hải Khê bị anh nhìn đến cả người phát hoảng, ho nhẹ một tiếng, sửa sang lại bộ đồng phục không kịp thay rồi mới đứng lên, khôi phục tinh thần đi đến trước mặt giáo viên và Tống Tinh Thần. Cô dắt tay Giang Tiểu Niệm, nói với cô giáo: "Việc này cứ giải quyết như vậy đi, tôi hơi bận, xin phép đi trước. Tiểu Niệm, nói tạm biệt với cô đi."

"Tạm biệt cô ạ." Giang Tiểu Niệm ngoan ngoãn vẫy tay chào.

Giang Hải Khê quay đầu lại, phát hiện Tống Tinh Thần còn nhìn cô chằm chằm, cô hơi gật đầu, xem như chào hỏi, nắm tay Giang Tiểu Niệm, vừa đi vừa trốn nhanh ra khỏi văn phòng.

Ai ngờ cô vừa nắm tay Giang Tiểu Niệm xuống dưới sân thể dục, Tống Tinh Thần cũng xuống ngay. Anh cao lớn, đi vài bước đã vượt qua Giang Hải Khê, đến nhìn cô một cái cũng không tiện, vượt thẳng đến chiếc Maybach, mở cửa xe ngồi vào ghế lái.

Bước chân vừa nhỏ vừa ngắn của Tống Sâm Tự chạy theo sau, vừa chạy vừa ồn ào: "Cậu ơi, từ từ chờ con."

Giang Hải Khê nhìn bóng dáng chiếc xe dần biến mất.

Chương 2

Buổi tối lúc Giang Hải Khê tắm xong, sau khi dỗ Giang Tiểu Niệm lên giường đi ngủ, cô đang chuẩn bị mở máy tính làm phương án thiết kế, di động đột nhiên rung lên. Cô nhìn thoáng qua màn hình, là số lạ gọi tới.

Cô nhẹ nhăn mi, trong lòng có dự cảm, là người kia ư?

Cô hắng giọng, đảm bảo mình không bị thất thố, rồi mới nghe điện thoại.

"Alo."

"Xuống dưới." Đối phương lạnh lùng nói hai chữ, bằng giọng ra lệnh, uy nghiêm không cho phép từ chối. Người nọ không ngoài dự đoán của cô, Tống Tinh Thần.

Thật sự Giang Hải Khê không hề kinh ngạc việc anh làm sao biết được số điện thoại cùng địa chỉ của cô, cậu chủ nhỏ của gia đình sư trưởng, muốn gió được gió thích mưa được mưa, chút năng lực này dĩ nhiên không thiếu.

Cô đi đến ban công nhìn xuống, quả nhiên, chiếc Maybach hôm nay đang đỗ bên dưới, nhưng cô không muốn xuống. Nhiều năm không gặp, chó săn nhỏ đã biến thành sói xám, hôm nay chỉ là một ánh mắt cũng khiến cô lạnh sống lưng, giờ cô mà đi xuống thì khác gì dê vào miệng cọp.

Thấy cô không trả lời, anh giống như mất đi kiên nhẫn, Tống Tinh Thần lạnh lùng nói: "Xuống dưới, nếu không tôi sẽ đi lên."

Giang Hải Khê biết anh nói được làm được, nghĩ tới anh sẽ đi lên, đến cái cửa chắc chắn kia cũng sẽ bị phá bỏ.

Cô khoác vội chiếc áo mỏng rồi chạy xuống.

Cô còn chưa đến gần, cửa sổ xe đã hạ, Tống Tinh Thần ngồi trên ghế lái nhìn cô chằm chằm."Lên xe."

Giang Hải Khê vẫn đứng tại chỗ: "Anh tìm tôi có chuyện gì?"

Giang Hải Khê mặc áo khoác mỏng cùng váy ngủ màu lam nhạt, bên dưới đi dép tông, lộ ra cẳng chân trắng nõn, tóc dài bung xõa, đứng dưới ánh đèn đường trông tuyệt diễm đến rung động lòng người.

Hầu kết Tống Tinh Thần giật giật, mở cửa xe đi xuống. Vòng qua cửa xe, mang theo cảm giác áp bách đi về phía cô.

Giang Hải Khê không có chí khí lùi về phía sau một bước, chưa kịp phản kháng đã bị Tống Tinh Thần ôm lấy eo, một tay giữ chặt gáy cô. Ngay sau đó, anh cúi đầu, môi lạnh nhẹ áp xuống, không cho từ chối đã bao bọc lấy môi cô.

Giang Hải Khê bị bất ngờ, cô ngẩn người, lúc nghĩ cần phản ứng thì bắt đầu giãy giụa. Nhưng đối phương lại không cho cô có bất gì cơ hội nào, bá đạo, ngang ngược, giống như kẻ điên cuồng và tức giận.
Hôn một lúc Tống Tinh Thần mới buông cô ra, thiếu dưỡng khí đã lâu, vừa được tự do cô liền mở to miệng để hô hấp.

Tống Tinh Thần bóp cằm cô, bắt cô phải nhìn thẳng vào anh.

"Cho tôi một lời giải thích." Anh nói, giọng nói lạnh lẽo không có ý tốt.

Giang Hải Khê vừa thua, đang muốn hòa một ván, cô nhướng mày, hài hước nói: "Không có gì cần giải thích, đó là con gái tôi, tên gọi Giang Tiểu Niệm, có phải xinh đẹp giống tôi không?"

"Giảng Hải Khê, em một vừa hai phải thôi."

Giang Hải Khê cười, vươn hai tay bóp lấy mặt anh, trên mặt mang theo vui mừng khi trêu được người ta.

"Bảy năm, con gái tôi lớn rồi, em trai tôi cũng trưởng thành nhỉ."

"Giang Hải Khê!" Anh đẩy cô ra, tức đến hộc máu.

Anh muốn đánh chết người phụ nữ không biết điều trước mắt này, nhưng khi đối diện với đôi mắt kia lại tiếc nuối. Tức không có chỗ xả, bực không chịu được, đôi tay bực bội vò mái tóc ngắn trên đầu.

Giang Hải Khê nhìn anh như vậy, mới thấy được cảm giác quen thuộc, tính tình trẻ con thế kia, mới là bản tính của anh.

Chương 3

Lần đầu tiên Giang Hải Khê nhìn thấy Tống Tinh Thần là từ bảy năm trước. Khi đó, Tống Tinh Thần mười bảy tuổi, còn đang học cấp ba. Mà cô, hai mươi tuổi, đại học năm ba.

Thành tích tốt nên cô được Tống sư trưởng nhìn trúng, trở thành gia sư tại nhà của Tống Tinh Thần.

Lúc ấy quan hệ của Tống Tinh Thần với Tống sư trưởng cực kỳ không hài hòa, nơi nào cũng đối nghịch, ăn chơi trác táng, kiêu ngạo, phản nghịch, Tống sư trưởng không cho anh làm càn, anh mới lên cấp ba mà thành tích rối tung rối mù.

Tống sư trưởng hy vọng vào anh rất nhiều, không thể để anh ở bộ dạng này được, ngay lập tức đi tìm gia sư cho anh.

Nhưng tìm mười mấy người đến đều bị anh dọa chạy mất dép, mãi đến cuối cùng, giáo viên trong trường đề cử Giang Hải Khê cho Tống sư trưởng. Tống sư trưởng thấy thành tích Giang Hải Khê tốt, cầm hồ sơ của Tống Tinh Thần cho Giang Hải Khê xem, không ngờ người luôn luôn phản nghịch như Tống Tinh Thần kia lại đồng ý.

Tống sư trưởng kinh ngạc, Tống Tinh Thần lại nói: "Được mỗi cái xinh đẹp."

Mặt mày Tống sư trưởng tối sầm, nhưng khó có lúc thằng nhóc Tống Tinh Thần thuận theo, ông đành nhịn.

Lần đầu Tống Tinh Thần gặp mặt Giang Hải Khê là ở trong đại viện quân. Tài xế đưa Giang Hải Khê tới, lúc cô ngồi ở sô pha trong phòng khách chờ Tống sư trưởng thì Tống Tinh Thần lại đứng ở cầu thang tầng hai nhìn cô.

Tống Tinh Thần mười bảy tuổi hiếm có khi lại trầm tĩnh như vậy, mái tóc màu đen, cổ áo sơ mi trắng hơi mở ra, lộ ra xương quai xanh tinh xảo. Anh nhìn cô, ánh mắt mang theo vài phần đùa giỡn. Giang Hải Khê ngẩng đầu nhìn lại, bốn mắt nhìn nhau, bỗng thiếu niên cong môi cười, sau đõ nhàn nhã đi xuống. Chờ anh xuống rồi, Giang Hải Khê mới phát hiện anh đang đi chân đất.

Anh đi đến trước mặt cô, ngồi xuống: "Cô chính là gia sư mới bố tôi tìm cho tôi hả?"

Giang Hải Khê đoán được thân phận của anh, liền gật gật đầu, nói: "Xin chào, tôi là Giang Hải Khê. Sinh viên năm ba trường đại học A, sau này là gia sư của cậu...."

"Giang Hải Khê?" Anh chặn ngang lời cô, khẽ cười một tiếng. "Tên này nghe toàn nước."(*)

(*) Giang là sông, Hải là biển, Khê là khe suối =)))) cái này mình không đi tra, tự hiểu theo Hán Việt thì chắc là vậy.

Giang Hải Khê trầm mặt: "Để ý tên nữa tôi yêm(*) cậu!"

(*) Cái này mình có tra trên GG cũng hiểu đại khái bà chị muốn hoạn anh, không tìm được rõ nên để vậy đã.

Ý Giang Hải Khê là bật lại lời anh nói, nhưng cô quên mất Tống Tinh Thần là kẻ có thành tích không tốt, sẽ không hiểu lời này. Ai ngờ Giang Hải Khê vừa nói xong, anh liền nhìn cô đầy suy tính, nhướng mày cười: "Vừa đến ngày đầu tiên đã muốn thiến tôi, sau này ngày ngày trải qua thế nào đây."

Mặt mày Giang Hải Khê ửng hồng, nhìn thiếu niên đẹp đẽ sạch sẽ tốt như vậy, mở miệng lại đầy mấy lời không sạch, Giang Hải Khê cảm thấy lần đầu tiên trải qua kiếp sống của gia sư, khả năng có chút gian nan rồi đây.

Sau này, những ngày ở chung cũng chứng minh, suy đoán của Giang Hải Khê không lệch đi đâu được.

Cô giảng đề cho anh, anh lại nâng quai hàm nhìn cô. "Sông Biển Suối, cô có bạn trai không?"

Sông Biển Suối là biệt danh Tống Tinh Thần đặt cho cô.

Giang Hải Khê ngẩng đầu lườm anh, nghiêm túc nói: "Ngoan ngoãn nghe lời, còn nữa, gọi tôi là chị, hoặc là cô giáo cũng được."

"Tôi có một bà chị rồi, nếu gọi cô giáo thì có vẻ hơi già. Nếu cô không thích Sông Biển Suối thì tôi đổi tên khác cho cô."

Trong lòng Giang Hải Khê thầm mắng đồ ăn chơi trác táng, không có biện pháp.

Mà Tống Tinh Thần ăn chơi trác táng là gương mặt đại biểu đầu đàn, tự nhiên đằng sau sẽ có một đám heo bằng cẩu hữu. Chiều hôm đó Tống sư trưởng không có nhà, Giang Hải khê bận ở trường xong liền đến giúp Tống Tinh Thần học bù, nhưng vừa đến cửa đại viện quân khu, thấy ngay một đám nam sinh ngồi xe máy chặn ở nơi đó. Giang Hải Khê nhìn mấy lần, vừa nghiêng đầu đã thấy ngay Tống Tinh Thần đeo cặp sách đi ra.

Không cần nghĩ cũng khẳng định là Tống Tinh Thần chuẩn bị chuồn đi chơi.

"Tống Tinh Thần." Giang Hải Khê chạy đến chặn trước mặt anh, "Cậu muốn đi đâu?"

"Đi ra ngoài chơi." Tống Tinh Thần cũng đáp lại, nói xong lướt qua người Giang Hải Khê.

"Không thể, cậu đi chơi thì tôi phải nói với Tống sư trưởng thế nào."

Tống Tinh Thần còn chưa đáp lại, một đám người đứng chờ Tống Tinh Thần đã huýt sáo ồn ào trêu ghẹo nói: "Trời ơi, bố cậu tìm cho cậu bà quản gia này hả?" Mặt Tống Tinh Thần trầm xuống, mặt mũi có chút khó coi, bỏ Giang Hải Khê ở một bên ngồi lên xe, cùng mấy người kia phóng đi. Giang Hải Khê đuổi theo vài bước liền đứng lại nhìn bóng dáng anh khuất xa.

Qua kính chiếu hậu, Tống Tinh Thần nhìn cô sững sờ đứng đó, tâm tình vốn dĩ đang tốt đẹp lại thay đổi, tựa như trên ngực bị thứ gì đó đè ép, làm anh khó chịu không thở được.

Tới nơi hẹn, người khác chơi đến vô cùng vui vẻ, Tống Tinh Thần lại không có tâm trạng vui chơi. Đầu óc anh vẫn dừng ở khoảnh khắc mình rời đi khỏi đại viện quân khu, hình ảnh Giang Hải Khê đứng nhìn anh.

Mọi người càng chơi càng hăng, anh lại ngày càng bực bội, nhân lúc mọi người không chú ý, anh liền chạy đi chặn một chiếc taxi trở về nhà.

Lúc đi khỏi nhà là buổi chiều, đến khi trở về đã là chạng vạng. Anh về nhà, Tống sư trưởng vẫn chưa về, căn phòng to lớn như vậy bỗng trống rỗng, chỉ có quản gia là chị Trương đang quét dưới tầng một, thấy anh đi vào, chị Trương có chút kinh ngạc: "Trời ạ, không phải cậu đi ra ngoài chơi sao?"

"Cô ấy đâu?" Tống Tinh Thần vào thẳng vấn đề.

Chị Trương ngẩn người rồi mới hiểu được người anh hỏi là ai, liền chỉ tầng hai, "Chưa đi, vẫn ở trong phòng cậu."

Tống Tinh Thần lập tức chạy lên tầng hai, chưa tới gần phòng đã nghe thấy bên trong có tiếng quát lớn.

Gần đến cửa, Tống Tinh Thần dựa trên cửa nghe động tĩnh bên trong.

"Thằng nhóc chạy ra ngoài chơi rồi, có ông bố là sư trưởng thì ghê gớm lắm à, ghê gớm gì chứ! Vừa nãy mình nên kéo cậu ta lại tát cho một cái, trái phải mỗi bên một cái...."

Tống Tinh Thần không khỏi bật cười, anh ho nhẹ một tiếng, mở cửa đi vào.

Giang Hải Khê mắng thủ phạm đến say mê, đột nhiên có người mở cửa khiến cô hoảng sợ, vốn còn đang ngồi trên chăn cầm gối đầu đập nhiệt tình xuống giường, bỗng lảo đảo, cả người cả chăn trượt xuống đất, phát ra một tiếng vang lớn.

Tống Tinh Thần còn cố tình tỏ ra không vui, hỏi cô: "Cô đang làm gì?!"

Giang Hải Khê bò lên từ bên kia giường, có chút không tự tin: "Sao đã về rồi, không phải ra ngoài chơi à?"

"Lúc đi chơi nghe thấy giường của tôi gọi tôi, nói có người chà đạp nó, tôi không về chắc nó cũng bị hỏng luôn nhỉ."

Mặt Giang Hải Khê đỏ lên.

Cũng từ lần đó, Tống Tinh Thần dần dần nghe lời Giang Hải Khê.

Chương 4

Chỉ cần không có việc bận thì hầu như mỗi ngày Giang Hải Khê đều đến đại viện quân khu dạy Tống Tinh Thần học, có một lần cô muốn đi xem học trưởng tham gia thi biện luận nên đã xin Tống sư trưởng cho nghỉ một buổi. Nhưng cô không nghĩ rằng, chó săn nhỏ kia sẽ tới trường học tìm mình.

Cô còn đang xem thi đấu, Tống Tinh Thần gọi điện tới. Cô chạy ra ngoài đón anh, từ xa đã thấy anh đứng dưới cây đa lớn hút thuốc, có nữ sinh qua đường còn liếc trộm anh một cái, sau đó ánh mắt hoa si khe khẽ nói nhỏ với bạn bè.

Giang Hải Khê trầm mặt, chạy tới cướp lấy điếu thuốc trong tay anh, vứt xuống đất dẫm mạnh rồi nhặt lên vứt vào thùng rác. Tống Tinh Thần nhìn một loạt hành động của cô, cũng không giận, tay nhét túi quần từ từ tới sau lưng cô. Giang Hải Khê ném tàn thuốc xong thì xoay người, cái mũi vừa lúc đụng ngay phải ngực anh.

Cô che mũi lùi một bước, vừa định ngẩng đầu định mắng anh, anh đã cong lưng nhìn thẳng mặt cô.

"Tôi hút thuốc cô cũng quản, cô thật sự nghĩ mình là bà quản gia của tôi đấy à?" Anh trêu chọc nói.

Giang Hải Khê đẩy anh ra, phản bác: "Tôi xin nghỉ rồi, cậu còn tới trường học làm gì, cậu thật sự nghĩ mình là chồng tôi đấy à?"

Tống Tinh Thần câu môi cười, "Điều này có thể suy xét, tôi về hỏi xem bố có đồng ý không đã."

Giang Hải Khê giơ tay vỗ lên đầu anh, đưa anh quay lại sân thi đấu. Bạn học của cô ngồi bên cạnh, thấy cô đi ra ngoài còn đưa theo một tiểu soái ca cùng về, bắt đầu bát quái. Nhưng Giang Hải Khê gửi tin nhắn trong nhóm cho bạn cùng ký túc xá: "Đừng suy nghĩ vớ vẩn, cậu ta chính là học sinh mà mình dạy, bố là sư trưởng kia đó. Gương mặt đẹp trai thôi còn cái khác đều không dùng được."

Bạn học không cho là đúng, trả lời cô: "Còn có nữa mà, gia đình giàu có, tư bản kiêu ngạo. cậu không thích nhưng mình thích."

Dứt lời, bạn học nhoài người qua hỏi anh: "Tiểu soái ca, cậu có bạn gái không?"

Tống Tinh Thần không trả lời cô ta, ngược lại quay đầu nhìn Giang Hải Khê, sau đó cười nói với nữ sinh kia: "Hiện tại thì không có, nhưng mà nếu các chị chịu giúp đỡ, có thể có ngay đấy."

Các bạn học đều thấu hiểu "à" một tiếng, sau đó mờ ám kéo kéo góc áo Giang Hải Khê, Giang Hải Khê lại không thèm để ý. "Xem thi đấu đi, đừng nói nữa."

Bạn học nhìn qua Giang Hải Khê, vỗ vỗ bả vai Tống Tinh Thần an ủi: "Cách mạng chưa thành công, đồng chí cần cố gắng gấp bội."

Tống Tinh Thần gật đầu, sau đó cùng Giang Hải Khê theo dõi thi đấu. Lúc cuộc thi kết thúc, học trưởng của Giang Hải Khê thắng, Giang Hải Khê cùng chúc mừng với mọi người, có vẻ đặc biệt vui vẻ và kích động.

Tống Tinh Thần cũng đứng lên, ánh mắt dừng ở hình ảnh trên người Giang Hải Khê.

"Cô thích người học giỏi?"

"Chỉ là tôi không thích dốt."
Cô muốn dỗi Tống Tinh Thần, nhưng người này thể mà không biết điều, ngược lại còn gật đầu đầy suy tư: "Được, tôi biết rồi."

Giang Hải Khê còn tưởng rằng câu "Tôi biết rồi" của Tống Tinh Thần là thừa nhận mình dốt, qua mấy ngày, Tống Tinh Thần đem phiếu điểm mới lấy ở trường về cho cô, cô hiểu ngay câu nói kia.

Phiếu điểm có người đứng đầu, ba chữ Tống Tinh Thần to tướng.

Buổi bọc bù lần trước, Tống sư trưởng mang hết phiếu điểm của Tống Tinh Thần ra cho Giang Hải Khê xem, toàn là đếm ngược từ dưới lên, nếu không có người bố như Tống sư trưởng đây, thì có lẽ anh đã sớm bị cho nghỉ học. Cô tới dạy cũng được mấy tháng, tuy rằng có tiến bộ nhưng cũng nào có tiến bộ nhanh như vậy.

Giang Hải Khê nắm cổ áo anh chất vấn: "Có phải cậu gian lận hay không?"

Tống Tinh Thần gỡ tay cô, vắt chéo chân ngồi xuống ghế: "Mấy thứ đó tôi sẽ không làm."

Giang Hải Khê vẫn không tin, Tống Tinh Thần cũng nhìn ra sự nghi ngờ của cô, bảo Giang Hải Khê ra đề đi.

Lúc anh giải đề toán học của Giang Hải Khê, cô nhịn không được đành hỏi anh: "Tại sao cậu lại giải vờ không làm được."

Anh tùy ý dựa lưng vào ghế, "Làm tốt quá sợ ông già kiêu ngạo."

Nói trắng ra là, anh muốn sống để đối nghịch với Tống sư trưởng.

Tình huống của Tống gia cô cũng biết một ít, mấy năm trước mẹ Tống mất vì bạo bệnh, Tống sư trưởng vẫn không đi thêm bước nữa. Có khả năng bởi vì cái chết của mẹ Tống mà Tống Tinh Thần với Tống sư trưởng mới có một vách ngăn vô hình như vậy.

Chương 5

Bởi thành tích của Tống Tinh Thần có tiến bộ vượt bậc, Tống sư trưởng cực kỳ vui mừng, ông gọi Giang Hải Khê tới khen ngợi không ngớt, còn tăng thêm lương gia sư của cô.

Cô cầm số tiền đó đếm đi đếm lại, cười đến không khép miệng lại được. Tống Tinh Thần nhìn thấy thì tặng cô một ánh mắt đặc biệt ghét bỏ.

"Thích tiền vậy à."

"Nhân dân tệ chính là tình nhân lý tưởng trong tâm trí mọi người."

"Không bằng cô theo tôi đi, tiền nhà tôi đều là của cô."

Giang Hải Khê sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh, sau đó cất tiền vào ví, cười khẽ một tiếng: "Chị đây không nghĩ còn chưa ra xã hội đã phạm phải tội có hành vi dâm loạn với người chưa vị thành niên."

"Còn mấy tháng nữa tôi thành niên rồi, lại nói, đi theo tôi, cô chính là con dâu của sư trưởng, ai dám bắt nạt cô."

Giang Hải Khê chỉ nói đùa với anh, không để ý nhiều tới việc này.

Trước sau cô cảm thấy Tống Tinh Thần vẫn còn nhỏ, nhìn vào việc trước nay, từ ngày đầu tiên Tống Tinh Thần đã mở miệng đùa giỡn cô, nhưng cô chưa từng nghĩ tới phương diện kia. Với cô mà nói, Tống Tinh Thần chỉ là học sinh, là em trai, là con trai của sư trưởng, không hề có khả năng làm bạn trai cô.

Cho đến đêm đó, Giang Hải Khê đã hoàn toàn buông bỏ thành kiến với Tống Tinh Thần.

Hôm ấy buổi tối cô không có tiết học, cô cùng bạn cùng khoa rủ nhau đi quán bar. Không ngờ tới đây lại gặp được bạn gái mới và bạn trai cũ của bạn cùng khoa, mà bạn cùng phòng lại là người tính tình nóng nảy, hơn nữa người bạn gái kia vừa mở miệng đã khiêu khích, không chịu nổi nữa bạn cùng phòng đã cho nữ sinh kia một cái tát. Lại không biết nữ sinh kia bụm mặt chạy đi, một lát sau kéo theo một đám nam sinh có dáng vẻ lưu manh trở lại.

Ăn ở các quán ăn trong trường học nào có gặp qua trường hợp này, chỉ có thể chịu đựng bị vây xung quanh.

Nữ sinh kia có người chống lưng, khí thế thay đổi chớp mắt, đành xông lên đánh nhau. Giang Hải Khê với mấy người cùng khóa tiến lên hỗ trợ, quá hỗn loạn, Giang Hải Khê bị một nam sinh đẩy mạnh, lảo đảo liền ngã xuống đất, vừa lúc trán đụng vào cạnh bàn.

Cô cảm thấy đầu óc choáng váng, lúc sau bắt đầu ong ong, có chất lỏng ấm áp chảy ra, tầm mắt cô mơ hồ.

"Hải Khê!" Không biết ai là người kêu lên.

Giang Hải Khê run rẩy duỗi tay sờ trán mình, chạm tới mới thấy.

Máu!

Hai mắt cô hoa đi, bất tỉnh nhân sự.

Lúc Giang Hải Khê tỉnh lại thì đang ở bệnh viện, trên đầu cô quấn băng gạc, Tống Tinh Thần đứng ở đầu giường nhìn cô, gương mặt đẹp đẽ tái mét. Bạn cùng khoa đứng ở bên kia, tất cả đều cúi đầu yên lặng. Nhìn bộ dạng kia chắc là Tống Tinh Thần đã quát mắng họ một trận rồi.

Vỗn dĩ Giang Hải Khê còn muốn cười cho bầu không khí dịu đi, động khẽ thì trán lại đau, đau đến nhe răng trợn mắt.
Sắc mặt Tống Tinh Thần càng thêm khó coi.

"Còn mặt mũi mà cười à, cho đau chết cô đi!"

Giang Hải Khê chép miệng nhìn anh: "Tôi không sao, vết thương nhỏ thôi. Nhưng cậu hôm nay không đi học sao? Sao lại rảnh tới nhìn tôi."

Tống Tinh Thần hừ lạnh, quay mặt đi, Giang Hải Khê liền kéo tay anh, lại phát hiện mu bàn tay anh có vết thương, làn da trắng nõn ứ máu thành một mảng lớn.

"Câu bị sao vậy?"

Tống Tinh Thần không trả lời, một người bạn cùng phòng đứng bên kia mở miệng trước.

"Nam sinh đẩy cậu, nằm ở phòng bên cạnh."

Giang Hải Khê liền biết chuyện, nhìn về phía Tống Tinh Thần, sắc mặt anh vẫn không tốt như cũ. Giang Hải Khê nhẹ kéo tay anh, nhẹ sờ soạng vết máu bầm trên mu bàn tay anh.

"Đau không?"

"Không đau bằng cô." Giọng nói vẫn ác như cũ, nhưng Giang Hải Khê lại biết, bởi vì anh quan tâm cô.

Cô dỗ vài câu, vị Thái Tử này mới cho chút sắc mặt tốt.

"Muốn gọi điện nói với bố mẹ cô không, bị thương như vậy rồi." Lời anh nói có chút cứng nhắc nhưng không hề che giấu chút quan tâm bên trong. "Không cần, bố mẹ tôi ở nước ngoài, nói với họ chỉ rước thêm phiền toái cho họ thôi."

"Hải Khê, sao bọn mình chưa từng nghe bố mẹ cậu ở nước ngoài nhỉ?" Mấy cô gái cùng ký túc xá nói.

Các bạn khác cũng hùa theo.

Giang Hải Khê có chút ngượng ngùng, nói: "Anh rể mình là Hoa Kiều người Mỹ, chị lấy chồng xong liền ra nước ngoài. Bố mẹ cũng đi theo luôn, chỉ còn mình ở lại."

Tống Tinh Thần nhướng mày: "Xem ra cô là nhi đồng lớn tuổi."

Bạn cùng phòng đều cười lớn.

Tống Tinh Thần ăn cơm cùng Giang Hải Khê xong, thấy tâm trạng cô không tồi thì đi ra ngoài một chút. Lát sau đi vào, có một đám người theo sau, Giang Hải Khê còn nhớ rõ, là đám người ở quán bar, ngoại trừ nữ sinh kia, những người khác đều bầm tím mặt mũi.

Nữ sinh kia bắt đầu đầu tiên, từng người một bắt đầu tiến vào xin lỗi cô, tiếng tăm lớn đến mức y tá tới thay thuốc cũng không dám vào.

Những người đó xin lỗi xong liền rời khỏi phòng bệnh.

Tống Tinh Thần đi tới: "Hả giận chưa, nếu trong lòng không thoải mái, tôi lại gọi bọn họ vào."

Khóe miệng Giang Hải Khê co rút: "Bạo lực không giải quyết được vấn đề gì."

"Bạo lực không giải quyết được vấn đề gì, nhưng có thể bảo vệ được vợ mình."

Trong lòng Giang Hải Khê ấm áp, khó có lúc không đốp lại lời anh nói.

Ánh hoàng hôn chiều tà chiếu từ ngoài cửa sổ bao phủ lấy anh. Anh cúi đầu, tóc mái che khuất cũng di chuyển theo.

"Tống Tinh Thần." Cô si ngốc gọi anh một tiếng, Tống Tinh Thần ngẩng đầu nhìn cô, cô lại nói một câu: "Lại gần đây chút nào."

"Sao vậy, không thoải mái à?" Tống Tinh Thần đi đến mép giường.

Giang Hải Khê ngoắc tay, Tống Tinh Thần nghĩ cô có điều muốn nói, liền cúi đầu. Giang Hải Khê đột nhiên giữ chặt cổ áo anh, một nụ hôn chuồn chuồn lướt nước rơi trên má anh.

Đầu tiên Tống Tinh Thần hơi sửng sốt, sau khi tỉnh táo lại thì đáy mắt tràn ngập ý cười.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau