NGƯỜI LÀ ÁNH SAO ÔM LẤY BIỂN KHƠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Người là ánh sao ôm lấy biển khơi - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Giang Hải Khê đưa Giang Tiểu Niệm đến trường học, gần tối tan học mới đón cô bé. Vừa ra khỏi công ty đã nhận được điện thoại của Tống Tinh Thần.

"Con bé ở chỗ tôi." Anh nói, "Phiền em tới nhà tôi một chuyến."

"Tống Tinh Thần, anh muốn làm gì?" Giang Hải Khê giận, nhưng cô còn chưa nói xong Tống Tinh Thần đã cúp điện thoại.

Đại viện quân khu này, ít nhiều gì Giang Hải Khê vẫn có chút bài xích, nhưng nghĩ đến việc Giang Tiểu Niệm đang ở nơi đó, cô không có nhiều thời gian nghĩ ngợi. Cô vội vội vàng vàng đến đại viện quân khu, Tống Tinh Thần đã nói rõ với cảnh vệ nên họ trực tiếp cho cô qua.

Cô đứng ở cửa gọi điện cho Tống Tinh Thần.

"Tôi tới rồi."

"Đi lên." Tống Tinh Thần đáp hai chữ rồi cúp máy.

Cô liếc mắt nhìn lên tầng hai, căm phẫn nuốt ngược.

Thằng nhóc thối.

Cửa không khóa, cô đẩy cửa đi vào. Căn phòng to như này giống hệt bảy năm trước, giống từ cách trang trí, giống cả....cái quạnh quẽ.

Cô lên tầng hai, đi tới cánh cửa của căn phòng trong trí nhớ, gõ hai tiếng.

Một lát sau, nghe thấy tiếng bước chân, sau đó là tiếng mở cửa. Cửa mở, Tống Tinh Thần đứng sau cánh cửa.

Thân trên anh để trần, lộ ra cơ bắp cường tráng, bên dưới thân quấn khăn tắm, dáng người cao lớn thon dài, khung xương thon chắc. Anh vừa tắm xong, mái tóc đen ngắn vẫn còn nhỏ nước.

Giang Hải Khê không dự đoán được anh sẽ để vậy ra mở cửa, ngẩn người, nhưng rất nhanh híp mắt lại, nhìn anh từ trên xuống dưới: "Uồi, không tồi thật, đẹp hơn trước kia không ít, chỉ tiếc là không có lông ngực, khuyết điểm của người đàn ông khí khái."

Mặt Tống Tinh Thần tối sầm, người phụ nữ này đúng là da mặt càng ngày càng dày, trước kia mỗi lần nhìn thấy, cô sẽ đỏ mặt mắng anh là đồ lưu manh. Lần đó cô tới dạy anh học, vừa gõ cửa đi vào lúc anh đang tắm trong phòng tắm, nghe giọng là biết cô tới. Ban đầu muốn mặc xong quần áo nhưng đột nhiên ác ý xuất hiện, chỉ quấn khăn tắm mà đi ra.

Tuy rằng Giang Hải Khê lớn hơn anh ba tuổi, nhưng cô là kiểu người không để ý đến chuyện khác, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền. Ở phương diện khác phái, cô xem trên TV mấy màn giường chiếu còn ngượng đỏ mặt, hiện giờ lại có một người đàn ông để nửa thân trần đứng trước mặt, cô sửng sốt, sau đó mặt đỏ lên, nhanh chóng quay người đi.

"Sao cậu không mặc quần áo."

Tống Tinh Thần tỏ vẻ vô tội: "Đi tắm thì mặc quần áo làm gì."

Giang Hải Khê xấu hổ đến mức dậm chân: "Lưu manh!"

Thấy khuôn mặt trầm của anh, hiểu ngay anh đang nghĩ gì, liền cười nói: "Khi đó chỉ đơn thuần là gia sư, giờ con còn có rồi, có gì phải xấu hổ chứ."

Những lời này không khác gì đổ thêm dầu vào lửa, sắc mặt không tốt của Tống Tinh Thần càng trở nên khó coi hơn.

Cô lại không nghĩ nhiều như vậy, hiện tại cô không có tâm tư vui đùa cùng anh, cô nhìn anh, giọng nói đầy chất vấn: "Tiểu Niệm đâu? Anh đem con bé đến đây làm gì?" "Không làm gì, chỉ là Sâm Tự muốn tìm Tiểu Niệm nhà em chơi cùng." Tống Tinh Thần khoanh tay trước ngực, dựa nửa người lên cánh cửa nhìn cô, "Chẳng nhẽ em nghĩ tôi đưa cô nhóc kia tới nơi này bởi vì muốn gặp em sao?"

Giang Hải Khê bị anh hỏi ngược lại như thế kiểu dạng giấu đầu hở đuôi, nhưng giờ mà vạch trần anh thì không chừng có ngày con chó săn này sẽ dựng lông mất.

Tống Tinh Thần cũng chẳng làm khó cô, tìm được cô nhóc trong phòng Tống Sâm Tự. Mà Tống Sâm Tự còn lễ phép rót cho cô một cốc nước, chỉ là lúc đi đến phía sau cô lại không cẩn thận trượt ngã, làm đứt mấy sợi tóc của cô.

Giang Hải Khê không nói gì, chờ Giang Tiểu Niệm thu dọn đồ đạc xong thì chào tạm biệt Tống Sâm Tự. Ra khỏi phòng, Tống Tinh Thần cũng đi ra, anh mặc quân trang, cất đi bớt chút ngông cuồng, thay thế bằng sự nghiêm túc. Nhìn huân chương, một gạch một sao, là quân hàm Thiếu úy.

Cô có chút ngốc, trong ấn tượng của cô, cô chỉ từng hai lần nhìn bộ dạng anh mặc quân trang.

"Mẹ ơi." Giang Tiểu Niệm lôi kéo góc áo Giang Hải Khê.

Giang Hải Khê hoàn hồn, nói với Giang Tiểu Niệm: "Tiểu Niệm, mau chào tạm biệt chú đi con."

Giang Tiểu Niệm sợ Tống Tinh Thần, cô nhóc cẩn thận nhìn Tống Tinh Thần, bị liếc mắt mới sợ sệt nói một tiếng: "Tạm biệt chú ạ."

Tống Tinh Thần liếc mắt một cái, nhẹ "ừ".

Chờ Giang Hải Khê đưa Giang Tiểu Niệm đi rồi, Tống Sâm Tự mới ra khỏi phòng, trong tay cầm hai chiếc túi nhỏ trong suốt.

"Lấy được không?" Tống Tinh Thần hỏi cậu nhóc.

"Được ạ." Tống Sâm Tự đưa túi nhỏ cho anh.

Tống Tinh Thần nhận lấy, hai túi, một bên để tóc ngắn một bên để tóc dài.

Chương 7

Giang Hải Khê học đại học A khoa kiến trúc, tốt nghiệp cũng là kiến trúc sư. Cô xuất ngoại du học, giờ đã hai mươi tám tuổi, trong giới cũng có chút danh tiếng.

Gần đây công ty có ký một hợp đồng, đối phương trực tiếp chỉ mặt điểm tên cô tới thiết kế, tiền thù lao cực phong phú.

Hợp đồng lớn như vậy đương nhiên cô muốn nhận lấy, Giang Hải Khê nhận được hợp đồng liền tới nơi khảo sát trước, sau đó đo lường rồi mới vẽ phác thảo.

Đó là một biệt thự lưng chừng núi, không gần biển, nhưng đứng trên tầng hai có thể nhìn thấy cảnh biển ở phía xa. Giang Hải Khê nhìn khắp nơi, đây hoàn toàn là căn nhà mà cô từng mơ ước.

Cô thích biển, nhưng lại không thích âm thanh của biển, mà phòng ở này, vừa lúc đáp ứng được điểm này. Có thể nhìn cảnh biển mà tiếng sóng lại không đến mức quá lớn.

Đo lường số liệu hoàn chỉnh rồi, tiếp theo phải bắt đầu thiết kế sơ đồ, Giang Hải Khê gọi điện thoại cho chủ biệt thự, hỏi đối phương có yêu cầu gì. Nhưng đối phương lại tỏ vẻ tin tưởng vào năng lực của cô, cho cô tùy ý phát huy.

Căn nhà mình thích lại có thể tự do phát huy sáng tạo, đến trợ lý cũng phải tỏ vẻ: "Chị Hải Khê, chị có thể đại sát tứ phương rồi."

Giang Hải Khê ở bên này vội vàng lo chuyện biệt thự, đã vài ngày rồi Tống Tinh Thần không tới tìm cô. Ngay cả lúc cô đến trường đón Giang Tiểu Niệm cũng không hề đụng phải anh, nhưng lại gặp được chị của Tống Tinh Thần là Tống Tinh Ngữ.

Trước kia khi làm gia sư, Giang Hải Khê có biết Tống Tinh Ngữ. Gần bảy năm không gặp, Tống Tinh Ngữ mất chút thời gian mới nhận ra Giang Hải Khê."Giang tiểu thư." Cô ấy chú ý tới Giang Tiểu Niệm ở bên cạnh Giang Hải Khê, "Đây là...."

"Đây là con gái tôi." Cô nói.

Tống Tinh Ngữ nghe được mấy lời này, ngây ngốc, hỏi: "Tinh Thần biết không?"

Giang Hải Khê gật đầu: "Mới gặp không lâu."
Tống Tinh Ngữ thở dài một hơi, "Vậy cũng tốt, Tinh Thần cũng nên chặt đứt suy nghĩ này đi. Đoạn thời gian đó, vì tìm cô, Tinh Thần biến mình người không ra người quỷ không ra quỷ. Hiện giờ nhìn xem, hẳn là nó nên buông bỏ thôi. Nhưng mà, Giang tiểu thư, tôi còn muốn hỏi cô, lúc trước, vì sao ra đi không lời từ biệt?"

Giang Hải Khê nắm tay Giang Tiểu Niệm chặt lại, nhấp môi không nói gì.

Thấy mắt Giang Hải Khê chua xót, Tống Tinh Ngữ cũng không hỏi lại lần nữa.

Về đến nhà, Giang Hải Khê vẫn chìm trong rối rắm bởi những lời Tống Tinh Ngữ nói.

Tống Tinh Thần thật sự buông bỏ rồi ư?

Bảy năm, ngay cả người yêu cũng sẽ trải qua bảy năm khó khăn, huống chi là bọn họ. Bát tự còn chưa xem, cô đã đi luôn không để lại tin tức.

Trong tiểu thuyết thường xuất hiện phân đoạn cảnh còn người mất, điều gì rồi cũng có sự thay đổi lớn, chỉ có thật lòng mới thực sự tồn tại được lâu. Bởi vì từ lúc bắt đầu, bọn họ đều bại dưới gió mưa cuộc đời, bọn họ quá nhỏ bé, không ngăn nổi số phận.

Bảy năm này, Giang Hải Khê bừng tỉnh từ vô số lần ác mộng, sau đó ngồi một mình trong phòng, trống rỗng khóc đến tận bình minh, anh và cô có lẽ thật sự không thể trở lại.

Chương 8

Tống Tinh Thần lại xuất hiện, mang theo một túi hồ sơ trong tay.

Ngày đó cô vừa đưa Tiểu Niệm tới trường học, về nhà chuẩn bị bản thiết kế, vừa mới mở cửa đã có người ôm cô từ phía sau thật chặt.

Giang Hải Khê giãy giụa xoay người, lại phát hiện đó là Tống Tinh Thần, thần kinh vốn đang căng chặt được thả lỏng, nhưng lại bị Tống Tinh Thần nhân cơ hội kéo vào sau cánh cửa. Anh ấn cô lên tường, nhân lúc cô không phòng bị đã cúi đầu hôn lên môi cô.

Tống Tinh Thần giữ chặt cằm cô, chân phải nâng lên, cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Cũng không biết trải qua bao lâu, Tống Tinh Thần mới buông cô ra, trán anh tựa trán cô, giọng nói mang theo cảm xúc phức tạp.

"Giang Tiểu Niệm rõ ràng không phải con gái em."

Lúc này Giang Hải Khê mới chú ý đến túi hồ sơ trên tay còn lại của anh. Cô sửng sốt, biết bên trong chứa cái gì, cô ngẩng đầu nhìn về phía Tống Tinh Thần, còn chưa kịp giải thích đã bị Tống Tinh Thần bế ngang người. Giang Hải Khê chỉ kịp hô một tiếng, muốn xuống lại bị Tống Tinh Thần ôm vào phòng ngủ, ném ở trên giường, giây tiếp theo anh cứ thế mà đổ người xuống.

Với chuyện sắp phát sinh tới đây, Giang Hải Khê có chút không thích, nhưng phần nhiều là khẩn trương, trong lòng lộp bộp quên cả đẩy anh ra.

Cả người cô nằm trên giường, thân ảnh màu đen đem cô bao bọc, không gian chật chội khiến cô không còn đường lui.

Cô muốn nói, nhưng vừa mở miệng, lửa nóng đã tiếp cận môi cô. Hô hấp dồn dập đan xen bên nhau, không ngừng nóng lên làm Giang Hải Khê không thể hỏi một cách bình thường.

Lúc mơ mơ màng màng, hình như cô nghe thấy Tống Tinh Thần cười khẽ bên tai cô.

"Lão xử nữ."

.....

Lúc Giang Hải Khê tỉnh lại đã là buổi chiều, cô bị Tống Tinh Thần ôm gọn trong ngực, cả người đau nhức. Đầu xỏ gây tội còn cố tình bày ra vẻ mặt vô hại. "Tỉnh rồi?"

Giang Hải Khê kéo chăn che mặt, không muốn để ý đến anh.

Tống Tinh Thần chơi xấu, cái tay ở trong chăn véo một cái lên eo cô, Giang Hải Khê tức giận xốc chăn lên, không màng trên dưới người đau nhức, dùng hết sức đạp lên người anh.

Ngày thường Tống Tinh Thần ở bộ đội, loại lực này chỉ sợ muốn mát xa cho anh còn chưa đủ, mặc kệ cho cô đấm đá. Chờ cô đấm mệt mỏi rồi, anh lại ôm cô vào lòng, cúi đầu hôn một cái lên trán cô, giọng nói đầy yêu chiều: "Đánh xong rồi, hết giận chưa, có phải nên giải thích cho anh lí do vì sao hồi ấy rời đi không."

Con ngươi Giang Hải Khê tối sầm lại, nắm chặt góc chăn hồi lâu, rốt cuộc cũng lấy hết can đảm nói ra nguyên nhân trước kia rời đi.

"Tiểu Niệm là con gái của chị em."

.....

Lúc Giang Hải Khê ba tuổi, cha mẹ xảy ra tai nạn giao thông, cô được bạn của mẹ nhận nuôi, coi như con gái ruột mà lớn lên, cho cô vào học đại học. Chị cô, cũng chính là con gái ruột của bọn họ, cái gì cô cũng được nhận từ họ, công lao nặng như núi. Sau này, chị lấy chồng, di cư ra nước ngoài, cũng đưa cả bố mẹ nuôi đi cùng, để cô ở lại trong nước học đại học. Ban đầu muốn chờ cô học xong đại học thì đưa cô theo, ai ngờ, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Anh rể Giang Hải Khê là đặc cảnh, lúc phá án kết thù, bị người ta trả thù. Bố mẹ nuôi, còn cả anh rể đều bỏ mạng chỉ có chị đi làm nên tránh được một kiếp.

Chưa kịp nói với Tống Tinh Thần, Giang Hải Khê đã nhận được tin báo từ chiến hữu của anh rể ở nước ngoài rằng chị gái sắp sinh, nhưng bởi vì chị bị khó sinh mà qua đời, một nhà bố mẹ nuôi cứ thế ra đi, để lại một đứa nhỏ là Tiểu Niệm.

Vì sợ bị trả thù, Giang Hải Khê và Giang Tiểu Niệm vẫn luôn được bộ đội đặc cảnh bảo vệ, cắt toàn bộ liên lạc với thế giới bên ngoài. Cũng bởi vì lý do này, Tống Tinh Thần mới không tìm được cô, cho đến khi bắt được hung thủ giết hại một nhà bố mẹ nuôi, cô mới được trả lại tự do.

Nhưng khi đó, hình như cô đã rời khỏi Tống Tinh Thần được hơn một năm.

.....

Tống Tinh Thần nghe xong, trong tim như bị ai đó cào một cái. Đoạn thời gian sau khi cô rời đi, anh đã từng nghĩ vô số lý do tại sao cô lại ra đi, nhưng không thể tưởng tượng được, cô lại rời đi bởi một lý do kinh hồn táng đảm đến vậy, một người lạ nước lạ cái phải vượt qua thế giới loạn lạc nơi đất khách quê người suốt một thời gian dài như vậy.

Anh ôm cô, đặt cằm lên đỉnh đầu cô, chỉ có như vậy, anh mới xác định được cô trong lòng mình là thật.

"Thật ra, em có trở về tìm anh." Cô chôn mặt trong ngực anh, "Nhưng mà khi đó, Tiểu Niệm đã hai tuổi rồi."

Tống Tinh Thần nghĩ, bởi vì Giang Hải Khê đột nhiên rời đi, anh tìm cô hơn nửa năm trời như một kẻ điên, ngơ ngơ ngác ngác sống qua ngày. Bố anh nhìn thấy anh như vậy không chịu được, cuối cùng đem anh ném vào trường quân đội.

Giang Hải Khê không nghe được tin tức gì về anh cả, lúc trở lại đại viện quân khu lại vừa lúc thấy Tống Tinh Thần đi theo Tống sư trưởng lên xe. Thiếu niên mặc quân trang đầy hăng hái, đã không còn thấy được vẻ ngây thơ như lúc cô rời đi.

Tâm tình muốn được gặp anh vốn còn hừng hực lại bị một chậu nước lạnh giội cho trôi bằng hết.

Chương 9

Cô đưa Giang Tiểu Niệm đi, phải nhờ vả vào sự giúp đỡ từ chiến hữu của anh rể để tiếp tục sống. Còn anh thì sao, công tử nhỏ của sư trưởng, tương lai tươi sáng đầy rực rỡ, chỉ cần là người có hiểu biết thì đều tự nhìn ra, bọn họ không phải người cùng một thế giới.

"Vì thế em mới không trở về tìm anh?" Tống Tinh Thần bỗng cảm thấy mệt mỏi, "Em nói em tự ti nên trốn đi, nhưng em có biết hay không? Anh đi tìm em, một mực tìm bằng được em, vậy mà tìm hoài không thấy. Anh chỉ biết bố mẹ em đang ở nước ngoài, lại không biết là nước nào. Anh tới trường em tìm thông tin, muốn biết tin tức bố mẹ em, thế mà, tài liệu hồ sơ của em đều không có."

"Bởi vì sợ mấy người kia tìm được hồ sơ lại chạy tới trả thù, quân đội đã tiêu hủy tài liệu về em. Vất vả lắm mới được tự do, muốn về tìm anh, nhưng tất cả đã thay đổi mất rồi."

"Vậy vì sao giờ em còn quay lại?" Tống Tinh Thần hỏi lại, "Nếu cảm thấy chúng ta không phải người cùng một thế giới, em hẳn phải trốn đi thật xa rồi không bao giờ muốn trở về chứ."

"Em nhớ anh." Giang Hải Khê ngước mắt nhìn anh, đưa tay lên xoa khuôn mặt anh, "Em không dám tới gặp anh, nhưng lại muốn nhìn thấy anh nên đã ở lại thành phố này. Nghĩ đến việc mỗi ngày có thể nhìn anh từ xa, chỉ một chút vậy cũng đủ thỏa mãn rồi."

Tống Tinh Thần nắm chặt tay cô, yết hầu lên xuống.

Người ta nói tình yêu tuổi mười bảy là tình cảm khó quên nhất. Ban đầu anh cứ nghĩ chắc mình cũng sẽ chẳng thích Giang Hải Khê quá lâu, thời gian trôi đi chắc chắn sẽ quên thôi. Nhưng bảy năm trôi qua, không những không quên được mà ngược lại còn yêu sâu đậm hơn.

Có trời mới biết ngày đó gặp cô ở trường học, nội tâm cuồn cuộn sóng to gió lớn, cho đến khi cô nhóc bên cạnh gọi cô là mẹ, can đảm trong anh dường như tan biến, thì ra là vậy.

Về đến nhà, thứ gì có thể đập anh đều đập, nhưng đập xong rồi thì sao, ngoại trừ phẫn nộ ra anh còn không can tâm nhiều hơn. Cho nên ngay ngày thứ hai, anh đưa Giang Tiểu Niệm đến nhà, lấy được tóc cô nhóc đi xét nghiệm DNA.

Báo cáo DNA cho thấy, hai người không có quan hệ huyết thống, dây cung căng cứng trong lòng anh đứt phựt, anh ngồi liệt trên sàn nhà, đặt báo cáo xét nghiệm lên ngực. Hệt như một người sắp chết uống được linh đan rồi cải tử hồi sinh.

"Giang Hải Khê." Anh chân thành gọi tên cô.
"Ơi?"

"Sau này, cho phép anh đến bảo vệ em nhé."

"Nhưng mà còn Tiểu Niệm..."

"Con bé thiếu bố, em cũng đành lòng nhìn con bé còn nhỏ mà không có bố à?" Anh ngắt lời cô, thấy cô còn chuẩn bị cãi, anh xoay người đè lên người cô, "Có nhiều sức lực nghĩ linh tinh như vậy, xem ra anh còn chưa đủ cố gắng."

"Em... Phải đi đón Tiểu Niệm."

"Trước khi đến đây anh đã nói với chị rồi, để chị đón Sâm Tự thì tiện đường đón Tiểu Niệm luôn."

Mặt Giang Hải Khê đỏ ửng. Không hổ là Thiếu úy quân đội trẻ tuổi, tinh lực tràn đầy.

Ngày thứ hai tới, Tống Tinh Thần đưa Giang Hải Khê tới đại viện quân khu gặp Tống sư trưởng.

Tống sư trưởng nhìn thấy Giang Hải Khê, đầu tiên là kinh ngạc rồi mới thấy vui mừng. Dù sao trước kia ông cũng rất ấn tượng với cô, nhưng vừa nghe đến bên người cô còn có một đứa trẻ bảy tuổi, sắc mặt của ông liền đen lại.

Tống Tinh Thần thề sống thề chết chống lại đến cùng. Anh nắm chặt tay Giang Hải Khê, cằm hất lên, "Đứa bé kia không phải của cô ấy, trừ con trai của bố là con đây thì cô ấy không có người đàn ông khác. À đúng rồi, cô ấy còn có đứa nhỏ khác, ở trong bụng."

Khóe miệng Giang Hải Khê giật giật, bạn nhỏ này nói láo đến trôi chảy, thuận buồn xuôi gió quá đi.

Trong chuyện này, trong nhà còn có một người không vui khác, chính là Tống Sâm Tự.

Cậu nhóc vừa khóc vừa đá vào chân Tống Tinh Thần: "Cậu cưới dì xinh đẹp rồi, sau này Tiểu Niệm là em gái con, về sau con làm sao lấy bạn ấy về làm vợ được đây!"

Mặt Tống Tinh Thần tối sầm, túm cổ áo cậu nhóc.

"Vợ mình, tự mình phải có bản lĩnh lấy về."

Tống Sâm Tự nghe xong càng khóc dữ dội hơn.

Chương 10

Chuyện của Tống Tinh Thần và Giang Hải Khê cứ vậy quyết định, Tống Tinh Thần cũng không sống trong đại viện quân khu, mỗi ngày đều chạy theo cô.

Một buổi đêm nào đó, Giang Hải Khê còn bận bịu với bản thiết kế, Tống Tinh Thần nằm trên giường bảo cô.

"Vợ anh ơi, đi ngủ thôi, đêm xuân đáng giá ngàn vàng."

Giang Hải Khê còn bận vẽ, không thèm ngẩng đầu lên: "Anh ngủ trước đi, em phải tranh thủ thời gian vẽ xong bản thiết kế này đã."

Tống Tinh Thần xoay người xuống giường, cướp lấy bút trong tay cô.

"Ngày cưới chúng ta vào tháng bảy, phòng cưới không cần vội như vậy."

Mặt Giang Hải Khê đầy dấu chấm hỏi, "Ý của anh là gì?" Tống Tinh Thần bày ra khuôn mặt vô tội, "Nhà em đang thiết kế là phòng cưới của chúng ta. Sao nào, anh chưa nói cho em biết sao?"

Giang Hải Khê giận quá hóa cười, suy nghĩ đến thời gian, lại hỏi anh: "Lúc em nhận hợp đồng này, báo cáo xét nghiệm còn chưa có, anh đã mua biệt thự rồi ư? Nếu nhỡ Tiểu Niệm là con em, thì căn biệt thự này phải làm sao bây giờ?"

"Có là con em thì biệt thự này cũng thuộc về em. Nghĩ mà xem, nếu em ở cùng người đàn ông khác trong biệt thự của anh tặng, lòng hư vinh của đàn ông trong anh cũng được thỏa mãn."

Giang Hải Khê nhấc tay muốn đánh anh, lại bị anh ôm ngang người ném lên giường, một giây sau anh chồm người đè lên. "Đêm xuân ngắn ngủi, phải trân trọng thật tốt chứ, vợ nhỉ."

Rất lâu trước đây, lúc Tống Tinh Thần biết ngành học của cô là kiến trúc, đã hỏi cô, muốn có một căn nhà thế nào.

Thời điểm đó Giang Hải Khê nói thế này, "Tôi thích ngắm biển, nhưng lại không thích tiếng sóng biển ồn ào. Có lẽ nên xây nhà ở cách biển không gần cũng không xa, trong nhà phải có cửa sổ to sát đất. Phải có vườn hoa, trong vườn trồng tường vi mà tôi thích. Bên cạnh giàn tường vi phải có một chiếc xích đu, tôi có thể ngồi trên đó hướng mặt ra biển, cuộc sống hằng ngày xuân về hoa nở."

Lúc đó cô chỉ thuận miệng nói, ai ngờ anh lại nhớ kỹ từng chi tiết.

Mười bảy tuổi bắt đầu thích, bảy năm ly biệt, hy vọng năm tháng dài đằng đẵng, cô mãi mãi có thể là người mà thiếu niên mười bảy tuổi yêu nhất.

HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước