ÔNG XÃ HỘI CHỨNG ASPERGER CỦA TÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Ông xã hội chứng asperger của tôi - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Trùng sinh

Mộc Tiểu Nhã phải chết, thật ra mà nói thì bắt đầu từ mười ngày trước, cô đã cảm thấy bản thân mình cách cái chết càng ngày càng gần.

Mười ngày trước, cô về nước thăm người thân, mới ra sân bay đã bị ngất ở ven đường. Cô đột nhiên ngất đi, tạo nên khung cảnh bối rối hỗn loạn, cũng may biện pháp cứu viện ở sân bay tốt, nhanh chóng đưa cô đến bệnh viện.

Đến khi tỉnh lại, người nhà của cô đều đã bị gọi đi, không cần hỏi nhiều, chỉ cần nhìn đôi mắt sưng đỏ của bố mẹ, Mộc Tiểu Nhã liền biết bệnh của mình cũng không nhẹ, nếu không thì bố mẹ luôn luôn bình tĩnh sẽ không thất thố như vậy. Cô muốn hỏi một chút, nhưng ngay cả sức để mở miệng cô cũng không có.

Sau đó cô lại bắt đầu hôn mê, cả người mê man, tỉnh rồi ngủ, ngủ rồi lại tỉnh, cơ thể càng ngày càng suy yếu, mà các thiết bị chữa bệnh bên giường cô, ngày càng nhiều hơn.

Đợi đến khi trạng thái mê man của cô tốt hơn một chút, cô đã vào phòng ICU hai lần, đồng thời thời gian cũng qua được một tuần. Cũng đến tận giờ phút này, cô mới biết rõ ràng mình bị bệnh gì.

"Cô Mộc, cô mắc phải một bệnh di truyền rất hiếm gặp." Bác sĩ phụ trách đồng tình nói với cô: "Căn bệnh di truyền này có tính đột phát, tỉ lệ phát bệnh rất thấp, mà trước khi phát bệnh cơ thể sẽ không cảm thấy có chỗ nào bất thường cả, nhưng một khi phát bệnh cơ thể sẽ suy nhược một cách nhanh chóng."

"Vậy.... có thể chữa khỏi không?" Mộc Tiểu Nhã hỏi xong, mẹ Mộc đứng bên cạnh không nhịn được liền khóc thút thít, không cần bác sĩ trả lời, trong lòng Mộc Tiểu Nhã đã có đáp án.

"Thật xin lỗi, trước mắt vẫn chưa có phương pháp để chữa trị căn bệnh này." Bác sĩ tiếc hận nói.

"Tôi biết rồi." Phản ứng của Mộc Tiểu Nhã cũng coi như bình tĩnh, trong suốt một tuần hôn mê, cô cũng không phải là hoàn toàn mất ý thức, là chủ nhân của thân thể này, nên cô cũng rất hiểu tình trạng cơ thể mình hiện tại, nên cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, "Vậy tôi còn bao lâu nữa?"

"Cơ quan nội tạng của cô đã bắt đầu suy yếu, dựa theo tốc độ hiện tại, lạc quan một chút thì đại khái là còn khoảng..... năm ngày." Năm ngày này, là nhờ bác sĩ dùng các loại thuốc quý giá để tranh thủ cho cô, nếu như bỏ mặc không quan tâm, có lẽ cô chỉ còn lại một ngày mà thôi.

Nếu nhất định phải chết, Mộc Tiểu Nhã không muốn bố mẹ lãng phí tiền bạc vào người mình nữa, nhưng cô cũng biết, đây là điều cuối cùng bố mẹ có thể làm vì cô, nếu như cô ngăn cản, sau khi cô đi thì bố mẹ sẽ càng đau lòng hơn.

Năm ngày tiếp theo, Mộc Tiểu Nhã ngoại trừ an ủi bố mẹ ra thì chỉ có tiếp khách đến thăm hỏi, tất cả mọi người quen hay không quen chỉ cần là có quan hệ họ hàng thân thích với nhà cô đều đến thăm hỏi cô. Ai nấy cũng đều tiếc hận đồng tình, Mộc Tiểu Nhã nhìn nhiều rồi cũng quen với mọi ánh mắt.

Mãi cho đến ngày thứ tư, tinh thần của Mộc Tiểu Nhã bỗng nhiên tốt hơn nhiều, tinh lực đột nhiên tới, khiến cho cô nhớ tới một câu nói không tốt: Hồi quang phản chiếu.

Vậy là cô không thể sống đến ngày thứ năm hay sao?

Mộc Tiểu Nhã suy yếu cuối cùng cũng có chút sức lực để nhúc nhích, cô chống tay ngồi dựa vào đầu giường, cố gắng mở ngăn kéo đầy giường, lấy điện thoại di động của mình. Điện thoại đã hết pin từ lâu, Mộc Tiểu Nhã ấn nút ở đầu giường gọi y tá: "Xin chào, cô có sạc pin không, có thể cho tôi mượn một lát không?"

"Để tôi lấy cho cô sạc dự phòng." Ổ điện đầu giường đã cắm đầy các thiết bị, căn bản không có chỗ trống cho Mộc Tiểu Nhã cắm sạc pin. Mà bác sĩ đã sớm thông báo, bệnh nhân của phòng bệnh này có thể qua đời bất cứ lúc nào, cho nên y tá cống hiến sạc dự phòng của mình, để cô gái tuổi tác cũng không khác mình mấy này có thể nhanh sử dụng điện thoại.

Cắm sạc dự phòng, chỉ trong một lát sau điện thoại đã có thể lên nguồn, tiếp đó, là những âm báo vang lên liên tục. Vô số cuộc gọi, Wechat, email lấp đầy thanh thông báo.

Mộc Tiểu Nhã chậm rãi kiểm tra, một nửa là từ công việc của cô, một nửa là của hai cô bạn thân. Tin nhắn về công việc cô không mở ra bất cứ cái nào, chỉ mở ra tin nhắn hai người bạn gửi tới.

Phương Hủy: Tiểu Nhã đang làm gì đấy, lại bế quan thiết kế à? Sao mấy ngày nay không gặp được cậu thế? Gọi cũng không nghe máy?

Lương Nặc Nặc: Tiểu Nhã, bao giờ cậu về nước? Lúc nào về thì nhớ ghé qua chỗ tớ nhá. Bây giờ anh đào cả núi đều chín hết rồi, cậu mà tới thì tớ sẽ mời cậu ăn hết luôn.

Đúng rồi, mình đã đồng ý với Nặc Nặc là sẽ đến chỗ cô ấy, trước kia là không có thời gian để đi, còn bây giờ chỉ sợ là không đi nổi. Cười khổ, Mộc Tiểu Nhã định nói tạm biệt với hai cô bạn thân của mình.

"Ầm!"

Bỗng nhiên, cửa phòng bệnh bị đẩy ra thô bạo, một người đàn ông xông vào, phía sau là cô ý tá lo lắng khuyên can: "Anh này, anh đang làm gì vậy, chỗ này là phòng bệnh, anh không thể làm loạn như vậy."

Người xông vào không để ý tới y tá, trong tay anh ta ôm một xấp tài liệu, nhìn chằm chằm vào Mộc Tiểu Nhã người đang nằm trên giường bệnh, mặc cho y tá kéo anh, anh ta cũng không giải thích mà cũng không rời đi.

Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc nhìn chằm chằm người đàn ông bỗng nhiên xuất hiện trong phòng bệnh của mình, người đàn ông này đội mũ đeo khẩu trang, che chắn mặt mình rất cẩn thận, chỉ lộ ra đôi mắt, cái tạo hình như vậy nhìn qua cũng không phải người tốt lành gì. Nhưng kỳ lạ nhất là, Mộc Tiểu Nhã lại cảm thấy đôi mắt của người này rất quen thuộc, hình như đã từng gặp qua ở đâu đó.

Động tác của y tá càng lúc càng lớn, người đàn ông bối rối né tránh, đang lúc lôi kéo, mũ cuat anh ta rơi xuống, lộ ra vết sẹo bên tai. Vết sẹo này cực lớn, kéo dài từ sau tai đến dưới cái khẩu trang, lại từ dưới khẩu trang kéo xuống đến bên trong cổ áo, da thịt giao thoa, nhìn đáng sợ đến cực điểm. Y tá giật nảy mình, cánh tay đang lôi kéo kia cũng bất giác dừng lại.
"Bạch Xuyên?" Mộc Tiểu Nhã nhận ra người này.

Nghe được tên của mình, ánh mắt của anh ta sáng lên, nhưng vẫn không nói một lời tiếp tục nhìn chằm chằm Mộc Tiểu Nhã như cũ.

"Y tá, đây là bạn của tôi." Nhận ra anh, cô giải thích với y tá.

"Bạn của cô? Vậy tại sao không nói chứ?" Y tá hơi tức giận, mình hỏi anh ta gần nửa ngày trời, mà người này lại không nói một câu nào cả, cô còn cho rằng anh ta là người câm rồi chứ.

"Thật sự xin lỗi." Mộc Tiểu Nhã vội vàng nói xin lỗi, cô biết Bạch Xuyên dị thường, nhưng người khác không biết. Bạch Xuyên là hàng xóm của cô, là người mắc chứng tự kỷ thiên tài. Anh từ nhỏ đã sống cùng với bà nội, chỉ là bốn năm trước, sau khi bà Bạch qua đời, Bạch Xuyên cũng rời khỏi đại viện ký túc xá của giáo viên công chức, sau đó họ cũng chưa từng gặp lại.

"Bạch Xuyên, sao anh lại tới đây?" Tốc độ nói của Mộc Tiểu Nhã chậm lại, ôn nhu hỏi.

"Anh.. anh nghiên cứu tất cả bệnh án liên quan đến em.. nhưng... anh vẫn chưa tìm được cách cứu em." Trên khuôn mặt đầy những vết sẹo của Bạch Xuyên tràn ngập lo lắng, cánh tay ôm bệnh án phát run, từng chữ nói ra cũng đứt quãng, lời nói đầu không khớp với lời nói sau.

Mộc Tiểu Nhã hơi ngạc nhiên: "Anh là bác sĩ?"

"Anh không phải." Bạch Xuyên ảo não lắc đầu, lần đầu tiên anh có cảm giác hối hận mãnh liệt như thế này, vì sao trước đây mình không học y chứ? Bà nội nói anh là thiên tài, vậy nếu như anh học y, bây giờ anh đã có cách để chữa khỏi bệnh cho Mộc Tiểu Nhã.

Bệnh của Mộc Tiểu Nhã là bệnh di truyền đột phát, trừ khi thay đổi gen, nếu không tuyệt đối không có khả năng chữa bệnh. Nhưng Bạch Xuyên, là người duy nhất trong tất cả những người đến bệnh viện thăm cô kể từ sau khi cô phát bệnh, có ý định muốn tìm cách chữa cho cô.

Mộc Tiểu Nhã có chút tò mò: "Vì sao anh muốn chữa cho em?" Cô tự hỏi, cô và Bạch Xuyên gặp nhau cũng không phải là đặc biệt nhiều.

Bạch Xuyên: "Anh muốn cưới em."

Bốn chữ đơn giản, trực tiếp kéo Mộc Tiểu Nhã trở lại ký ức mà cô sắp quên. Lần cuối cùng cô gặp anh, hình như anh cũng cầu hôn cô.

Bạch Xuyên: "Bà nội anh sắp chết, bà hy vọng anh kết hôn, anh... anh.. muốn cưới em."

Ngày đó cô mới từ trong nhà ra, Bạch Xuyên đi tới cản đường, nói một câu không đầu không đuôi như vậy. Lúc ấy mình trả lời như thế nào, Mộc Tiểu Nhã cũng không nhớ rõ, nhưng tóm lại là từ chối anh. Cũng may lúc đó cô từ chối, nếu cô không từ chối, hiện tại Bạch Xuyên sẽ trở thành góa vợ.
Thế là cô cười cười, vừa cười vừa nói: "Nếu anh mà lấy em, thì anh sẽ thành một người góa vợ ngay đấy."

"Anh muốn cưới em." Gặp chướng ngại về giao tiếp, Bạch Xuyên không thể biểu đạt ý tứ của mình rõ ràng, anh chỉ có thể lặp đi lặp lại hành động đó.

Bạch Xuyên kiên định như vậy khiến Mộc Tiểu Nhã có chút khiếp sợ, anh không hiểu ý nghĩa của cái chết sao, hay anh thật sự thích mình?

Đón nhận ánh mắt đơn thuần của Bạch Xuyên, Mộc Tiểu Nhã cố gắng để nụ cười của mình đẹp hơn một chút, cô biết bộ dáng hiện tại của mình nhất định không tốt, nhưng cô muốn cười để cảm ơn Bạch Xuyên, muốn cảm ơn người thiếu niên đã cầu hôn cô trước cửa nhà bốn năm trước.

"Cảm ơn anh." Nhưng lần này em vẫn không thể đồng ý với anh.

"Anh....."

"Tiểu Xuyên?!" Lúc này, một người đàn ông khí thế đầy tinh anh Âu phục giày da, anh ta vừa tiến đến, liền vô cùng khẩn trương kiểm tra trên dưới Bạch Xuyên: "Em không sao chứ? Tại sao em lại chạy ra ngoài một mình như thế hả?"

Bạch Xuyên không để ý đến người đàn ông này, anh có ý muốn tránh thoát khỏi bàn tay của người đàn ông này, muốn tiếp tục nói chuyện với Tiểu Nhã.

"Thật sự xin lỗi cô Mộc, em trai tôi làm phiền cô rồi." Xác định Bạch Xuyên không có chuyện gì, người đàn ông này mới rảnh để ý đến Mộc Tiểu Nhã.

"Không có gì." Hóa ra là anh trai của Bạch Xuyên, chẳng trách dáng dấp hơi giống với Bạch Xuyên lúc chưa bị bỏng.

"Vậy cô nghỉ ngơi đi, chúng tôi đi trước, chúc cô...." Người đàn ông dừng lại một chút, "Nghỉ ngơi thật tốt."

Nói xong, anh ta cúi người nhặt cái mũ rơi trên sàn, đội lại lên đầu em trai mình, sau đó không để ý đến sự giãy dụa của Bạch Xuyên, cưỡng ép đưa Bạch Xuyên đi. Mà bởi vì Bạch Xuyên giày dụa mạnh, tài liệu trong tay rơi đầy đất, trên sàn chỗ nào cũng có giấy.

Sau khi Bạch Xuyên đi thì y tá tiến đến, sau khi lầm bầm hai câu, nhặt lên những trang giấy trên sàn. Xấp giấy bị Mộc Tiểu Nhã đòi lấy, cô nhìn qua, phát hiện tất cả đều là bệnh án của mình và một chút tư liệu, trên những khoảng trống của tư liệu là lít nha lít nhít chữ viết và chú giải. Một xấp giấy dày, chắc khoảng hàng trăm tờ.

Mộc Tiểu Nhã cười yếu ớt, có chút cảm động. Cô đem tài liệu trong tay đặt chỉnh tề lên đùi, sau đó cầm điện thoại lên lần nữa, kéo Phương Hủy và Lương Nặc Nặc vào cùng một nhóm, chuẩn bị nói chuyện với hai người.

Mộc Tiểu Nhã vốn dĩ muốn gọi cho hai người, nhưng vừa mới tạo nhóm xong, tinh lực bỗng nhiên từ đâu tới kia bắt đầu tan dần đi. Mộc Tiểu Nhã biết thời gian còn lại của mình không còn nhiều nữa, từ bỏ ý định gọi video, chỉ gian nan gửi một đoạn voice vào nhóm: "Phương Hủy, Nặc Nặc, mình đi rồi hai cậu không nên quá đau lòng. Nếu như có rảnh rỗi thì thỉnh thoảng đến thăm bố mẹ thay mình nhé."

Thả ngón tay ra, đoạn voice gửi đi, điện thoại cũng từ lòng bàn tay Mộc Tiểu Nhã rơi xuống, xấp tài liệu đang nằm trên đùi cô, lại một lần nữa rơi xuống đầy đất.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, có người gọi cho cô, nhưng Mộc Tiểu Nhã lại không có sức lực để nhấc máy, có một thứ gì đó từ đâu tới độy nhiên rút sạch đi sức sống toàn thân cô, sau đó, tầm mắt của cô cũng dần mơ hồ.

Thời khắc hấp hối, cô nghe thấy tiếng bố mẹ cô gào thét, mẹ đang cầm lấy tay cô, gọi tên cô.

Bố mẹ, con thật sự xin lỗi.

Nếu như có thể quay lại, sau khi tốt nghiệp đại học con nhất định sẽ không ra nước ngoài du học, con sẽ ở bên cạnh hai người thêm mấy năm.

Cuối cùng ý thức của Mộc Tiểu Nhã biến mất trong thứ ánh sáng chói mắt, đến khi tỉnh lại, cô quay trở về mùa hè bốn năm trước.

Ngày mà Bạch Xuyên cầu hôn cô.

********

Vee: hihiiii mình cứ đặt gạch cái đã. Khi nào mình rảnh thì sẽ tiếp tục 😂😘

Chương 2: Cầu hôn

Mộc Tiểu Nhã nhớ rõ ràng rằng mình đã chết rồi cảnh tượng trước khi chết còn hiện rõ mồn một ở trước mắt.

Tiếng máy sốc tim không ngừng vang lên, bệnh án rơi lả tả trên đất, nhân viên y tế xông tới, cùng với tiếng khóc bi thương của bố mẹ, làm sao vừa mới mở mắt lại nằm trong căn phòng của mình ở nhà rồi?

Rèm cửa màu ngà sữa, vách tường vàng nhạt, ghế sô pha màu hồng, sàn nhà với những họa tiết hoa văn đen trắng. Tất cả những thứ này đều là mình tự tay trang trí trước khi đi du học, sau khi mình đi du học, bố mẹ đã trang trí lại toàn bộ ngôi nhà, căn phòng của mình đã sớm không còn là họa tiết đen trắng nữa mà đổi lại là sàn gỗ, phía dưới còn lắp máy sưởi.

Mộc Tiểu Nhã đột nhiên vén chăn lên, xuống giường chạy thẳng đến trước gương trong phòng.

Mộc Tiểu Nhã trong gương vẫn còn giữ nguyên mái tóc mượt dài đến ngang vai, bởi vì vừa mới rời giường nên tóc có hơi lộn xộn, trên người vẫn còn mặc bộ áo ngủ hoạt hình ngây thơ.

Không đúng!!

Mộc Tiểu Nhã ra nước ngoài học hai năm, sau đó tìm được một công việc của công ty ở đó luôn, vì muốn để cho khí chất và hình tượng của mình thành thục hơn trước, trước khi cô nhập chức đã đổi kiểu tóc thành tóc quăn, mà tóc cô còn dài hơn so với bây giờ nhiều.

Đây không phải là mình bây giờ, mà có chút giống với mình của mấy năm trước.

"Ting ting ting..."

Tiếng chuông điện thoại di động vang lên, Mộc Tiểu Nhã đến bên giường vén chăn lên tìm điện thoại, sau đó cầm cái điện thoại đã sớm bị đào thải lên, hơi lạ tay, nhấc máy.

"Mộc Tiểu Nhã, có phải cậu vẫn đang ngủ không hả, hôm nay là ngày chụp ảnh tốt nghiệp đấy, cậu quen rồi đúng không?" Thanh âm mạnh mẽ của Phương Hủy truyền đến từ bên kia.

"Phương Hủy?" Mộc Tiểu Nhã hơi ngạc nhiên, "Tốt nghiệp?"

"Tớ biết ngay là cậu đã quên rồi mà, mười một giờ lớp chúng ta chụp ảnh, bây giờ cậu lập tức bắt xe tới đây đi, ngay và luôn." Nói xong, Phương Hủy hung hăng cúp máy.

Chụp ảnh tốt nghiệp? Mộc Tiểu Nhã cảm thâyd không thể tin nổi, hôm nay chính là ngày chụp ảnh tốt nghiệp, cũng tức là tháng 6 năm 2019? Mộc Tiểu Nhã quay đầu nhìn lịch trên tường, quả nhiên trên lịch là ngày 12 tháng 6 năm 2019, trên đó còn có bốn chữ "chụp ảnh tốt nghiệp" mà mình dùng bút đỏ để đánh dấu.

Nếu như không phải nằm mơ, vậy có phải mình đến trường liền có thể nhìn thấy bạn học trước kia, còn có thể chụp ảnh tốt nghiệp một lần nữa?

Không sai, chỉ cần đến trường học xem một chút, nếu như mọi chuyện xảy ra theo đúng như ký ức của mình, vậy liền chứng minh rằng mình không phải nằm mơ, mình thật sự trở về rồi?

Mộc Tiểu Nhã kích động chạy ra phía cửa, ngay cả áo ngủ cũng không thay, đi dép lê, tóc tai bù xù cầm điện thoại di động chạy ra ngoài, ai ngờ vừa ra đến sân, liền đối diện với Bạch Xuyên.

"Bạch Xuyên?!" Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc kêu lên. Bạch Xuyên ở trước mặt, trên mặt không có sẹo, không giống với lúc gặp tại bệnh viện.

"Anh..." Thật ra Bạch Xuyên đã đứng chờ ở cửa rất lâu, anh mê mang đứng đấy, không dám đi vào, cũng không dám rời đi, một mực hy vọng Mộc Tiểu Nhã đi ra, nhưng đến khi người ra rồi, lại nhất thời không biết nên nói gì. Anh bất an cúi đầu, nhìn chằm chằm mũi giày mình.

"Anh tìm em có việc gì sao?" Thanh âm của Mộc Tiểu Nhã rất nhẹ, đây là thói quen của cô khi nói chuyện với Bạch Xuyên. Lúc Bạch Xuyên bảy tuổi được bố mẹ đưa đến nơi này, sống cùng với bà nội. Vì nhà bà Bạch cũng là hàng xóm thân thiết với Bạch gia, nên Mộc Tiểu Nhã cũng thường xuyên nhìn thấy Bạch Xuyên. Mà trẻ con trong khu này cũng không nhiều, khi còn bé Mộc Tiểu Nhã cũng hay tìm Bạch Xuyên chơi. Nhưng mà Bạch Xuyên lại không để ý đến cô, luôn chìm đắm trong thế giới của mình, điều này khiến cho Mộc Tiểu Nhã thấy hơi thất bại cũng tức giận. Mãi cho đến khi bà Bạch giải thích với cô rằng Bạch Xuyên không giống những đứa trẻ khác, Mộc Tiểu Nhã mới hiểu được.

Bởi vì chuyện này, chỉ cần khi Mộc Tiểu Nhã nói chuyện với Bạch Xuyên, giọng điệu sẽ học theo bà Bạch, ôn nhu, tinh tế. Dần dà, Bạch Xuyên cũng từng chút từng chút để ý, rồi phản ứng cô.

Bạch Xuyên: "Bà nội anh sắp chết, bà hy vọng anh kết hôn, anh.... anh muốn cưới em."

Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc mở to mắt nhìn anh, là ngày hôm nay?

Đúng, là ngày hôm nay.

Hôm nay là thời gian Bạch Xuyên cầu hôn cô.

"Anh... Anh muốn cưới em." Bạch Xuyên lại lặp lại một lần nữa, bình thường anh đều không muốn nói chuyện, nhưng từ nhỏ bà đã dạy anh, muốn để đối phương hiểu rõ được ý của mình, thì nhất định phải nói.

Cho nên, bây giờ ngược thời gian, mình thật sự quay lại bốn năm trước, lại nhận được lời cầu hôn của Bạch Xuyên lần nữa?

Vậy lần này mình có nên đồng ý không?

Mộc Tiểu Nhã nhìn qua Bạch Xuyên đang đứng trước mặt mình, tuổi của Bạch Xuyên cũng không chênh lệch nhiều so với cô, nhưng có lẽ vì anh thường xuyên sống trong thế giới của riêng mình, trên người vẫn còn hơi thở thuần khiết của thiếu niên. T-shirt thuần trắng, quần thường bằng bông, đôi giày thể thao màu trắng, ngũ quan tinh xảo như búp bê sứ, đứng ngược với mặt trời, từ trên xuống dưới toàn thân đều tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Mộc Tiểu Nhã dám cược, nếu như anh không phải là một người mắc chứng tự kỷ, Bạch Xuyên nhất định sẽ trở thành chàng trai mà hàng vạn thiếu nữ mê mẩn điên đảo.
Chỉ là đáng tiếc, một khuôn mặt tuấn tú như vậy, đời trước lại bị thiêu hủy.

Mộc Tiểu Nhã còn có thể nhớ lại gương mặt mình nhìn thấy trong phòng bệnh kia, dù là luôn bị khẩu trang che lại, không thể nhìn hết, cô cũng có thể cảm nhận được khi nhìn thấy sẽ giật mình đến mức nào. Rốt cuộc là đám cháy lớn đến cỡ nào mới có thể khiến một người trở thành như vậy?

"Tiểu Nhã, con còn nhớ Bạch Xuyên nhà bà Bạch không?" Có một năm cô về nhà ăn Tết, mẹ cô bỗng nhiên nhắc đến Bạch Xuyên.

"Bạch Xuyên, anh ấy sao ạ?"

"Nghe nói thằng bé bị bỏng, là do vợ của thằng bé châm lửa."

"Đừng nói mò, lúc trong nhà cháy, vợ của Bạch Xuyên không biết thằng bé còn ở nhà."

"Chồng mình có ở nhà hay không, người làm vơj sao lại không biết được." Mẹ Mộc nói, "Bên ngoài người ta đều đang đồn ầm lên, nói cái cô gái này muốn gia sản của Bạch gia, không tiếc gả cho người tự kỷ là Bạch Xuyên, kết quả sau khi kết hôn không chịu được bệnh tự kỷ của thằng bé, liền muốn một mồi lửa thiêu chết Bạch Xuyên, sau đó kế thừa di sản của Bạch Xuyên."

"Chuyện không có chứng cứ thì đừng nói lung tung." Bố cô không muốn để vợ truyền những tin tức bát quái này, chỉ nói với con gái: "Trước kia con với Bạch Xuyên cũng khá thân thiết mà, có rảnh thì đi thăm thằng bé một chút."

Sau đó Mộc Tiểu Nhã đúng thật là có đến Bạch gia thăm Bạch Xuyên, nhưng không thể nhìn thấy người, chỉ thấy bố của Bạch Xuyên. Bố của anh nói Bạch Xuyên đã được đưa ra nước ngoài để trị liệu, rồi sau đó Mộc Tiểu Nhã tiếp tục ra nước ngoài học tập, rồi lại làm việc ở nước ngoài, mãi cho đến khi chết mới gặp lại Bạch Xuyên.

"Anh muốn cưới em." Bạch Xuyên ở trước mặt vẫn tiếp tục tái diễn mong muốn của mình.

"Vì sao anh lại muốn cưới em?" Mộc Tiểu Nhã tò mò hỏi, tình huống của Bạch Xuyên quá đặc biệt, anh là một người bệnh mắc chứng tự kỷ, mặc dù đã được bà Bạch hết lòng dạy bảo, biểu hiện của Bạch Xuyên tốt hơn nhiều so với những người tự kỷ khác, chỉ cần anh nguyện ý, anh có thể giao lưu gần như bình thường với người khác. Nhưng tính cách Bạch Xuyên vẫn thiếu hụt và còn chút chướng ngại về nhận thức, không biết rốt cuộc anh có hiểu ý trong lời nói của mình không?

"Bà nội nói, mỗi người... đều sẽ có bạn đời, bạn đời... là người mà... mình thích." Bạch Xuyên nói nghiêm túc, nhưng câu quá dài, cuối cùng anh sẽ từng đoạn, "Mong muốn của bà nội, anh kết hôn, có bạn đời. Bà nội sắp chết, anh muốn cưới em."

Vì bà Bạch sắp qua đời, nguyện vọng lớn nhất của bà đó chính là thấy anh kết hôn, có thể có một người bạn đời thay bà ở bên cạnh anh. Mà anh thích em, nên anh mới cầu hôn em?

Bạch Xuyên nói không rõ ràng, nhưng Mộc Tiểu Nhã vẫn hiểu được, cô nhìn qua đôi mắt đang tha thiết mong đợi của Bạch Xuyên, bỗng nhiên có chút muốn đồng ý.

Nếu như một màn trong bệnh viện không phải là giấc mơ, nếu như mình có thể quay lại bốn năm trước, vậy bốn năm sau mình cũng sẽ phát bệnh rồi chết đi. Thử hỏi, một người biết mình không còn sống lâu được nữa, có muốn kết hôn sinh con không? Người khác thì không biết, nhưng Mộc Tiểu Nhã sẽ không, cô sẽ chỉ dùng khoảng thời gian còn lại này ở bên cạnh bố mẹ mình.

Nhưng Bạch Xuyên không giống, Bạch Xuyên không ngại cái chết của cô, anh chính là người dù biết rằng cô sẽ sớm chết, vẫn nói muốn cưới cô trong bệnh viện.

Trước mắt Mộc Tiểu Nhã, bỗng nhiên, lóe lên bệnh án rơi lả tả trên đất, cùng với những chữ số lít nha lít nhít trên bệnh án, còn có hình ảnh Bạch Xuyên bối rối giãy rụa khi bị anh trai đưa đi.
Chắc là Bạch Xuyên thật sự thích cô, Mộc Tiểu Nhã sững sờ nghĩ tới, nếu như cô chỉ còn sống được thêm bốn năm nữa, vậy tại sao không gả cho Bạch Xuyên chứ? Có thể phòng ngừa bi kịch trong kiếp trước của anh, cũng coi như là cảm ơn, những thứ mà anh cố làm cho cô lúc cô sắp chết.

"Được." Mộc Tiểu Nhã đồng ý, tựa hồ là có chút kích động.

Đôi mắt Bạch Xuyên trợn to, trong mắt có trăm ngàn điểm sáng tụ lại, giống như từng ngôi sao tỏa sáng trong trời đêm, cuối cùng nhanh chóng nhuộm thành một vùng tinh không sáng chói.

Đó là phong cảnh đẹp nhất mà Mộc Tiểu Nhã từng thấy trong hai đời.

Dáng dấp của Bạch Xuyên thật dễ nhìn mà, Mộc Tiểu Nhã thở dài, cho dù là vì gương mặt này, cô cũng muốn gả cho anh, nhất định không thể để đám lửa kia chà đạp anh.

"Đi!" Bạch Xuyên kích động, chủ động kéo tay Mộc Tiểu Nhã, anh dùng sức rất lớn, kéo một cái, Mộc Tiểu Nhã đang ngây người suýt nữa không đứng vững, một bên dép lê bay ra ngoài. Nhưng mà, nhờ hành động này, Mộc Tiểu Nhã mới nhớ tới mình vẫn còn đang mặc đồ ngủ.

"Đi đâu?"

"Bệnh viện, tìm bà nội."

"Em muốn đi thay quần áo trước đã."

Bạch Xuyên không hiểu nhìn qua Mộc Tiểu Nhã, giống như không hiểu tại sao cô lại muốn đi thay quần áo.

"Em đang mặc đồ ngủ, mặc như vậy ra ngoài không tốt." Mộc Tiểu Nhã kiên nhẫn giải thích, sau đó lại lật tay dắt Bạch Xuyên đi vào nhà mình, cô để Bạch Xuyên ngồi ở phòng khách còn mình về phòng thay quần áo, sau đó hai người mới ra ngoài lên xe đến bệnh viện.

Lúc xe đến bệnh viện, Phương Hủy gọi cho cô, Mộc Tiểu Nhã vừa mới nhấc máy, đối phương liền ập đến giáo huấn cô, "Mộc Tiểu Nhã, cậu chết ở đâu rồi? Một tiếng trước gọi cho cậu, bây giờ cậu còn chưa tới, cả lớp đang chờ mỗi mình cậu thôi đấy."

"Xin lỗi, thật sự xin lỗi nhé." Đúng là Mộc Tiểu Nhã đã quên mất chuyện này, nhưng bà Bạch và chụp ảnh tốt nghiệp cái gì nặng cái gì nhẹ? Với lại cô đã đến trước cổng viện rồi, làm sao có thể chạy đến trường để chụp ảnh tốt nghiệp.

"Phương Hủy, cậu gửi lời xin lỗi đến cả lớp giúp tớ nhé, hôm nay tớ không đi được, các cậu cứ chụp đi." Mặc dù có chút tiếc nuối, nhưng cũng chỉ có thể làm vậy.

"Cái gì?! Tốt nhất cậu nên cho tớ một lý do chính đáng, có chuyện gì mà còn quan trọng hơn cả chuyện chụp ảnh tốt nghiệp chứ?" Hiển nhiên Phương Hủy tức giận không nhẹ.

"Tớ sắp kết hôn!" Mộc Tiểu Nhã ném một quả bom.

Câu nói này của cô giống như một chốt mở, khởi động lại người máy Bạch Xuyên. Mặc dù Bạch Xuyên không có biểu lộ gì quá lớn, nhưng đôi mắt vô thần đang mơ màng bỗng tràn ngập thứ ánh sáng chói mắt.

"Đệch mợ!" Trừ hai chữ này, Phương Hủy không biết nên dùng từ nào để mà hình dung tâm trạng mình lúc này.

"Sáng mai mang kẹo mừng cho cậu nhé." Nói xong, không đợi Phương Hủy phản ứng, Mộc Tiểu Nhã đã cúp máy, dắt tay Bạch Xuyên đi vào tòa cao ốc của bệnh viện.

Bạch Xuyên yên tĩnh đi theo sau, đôi mắt luôn nhìn vào bóng lưng của Mộc Tiểu Nhã.

"Bà ở tầng mấy vậy anh?" Mãi cho đến khi vào trong thang máy, Mộc Tiểu Nhã mới lên tiếng hỏi Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên yên lặng nhấn vào nút tầng cao nhất.

Thang máy khởi động, từ từ đi lên, Bạch Xuyên nhìn một chút bàn tay bị Mộc Tiểu Nhã buông ra của mình, có chút không quen nắm lại mấy lần.

Thang máy đi được một nửa, Mộc Tiểu Nhã bỗng kêu ôi một tiếng: "Sao em lại tới tay không thế này?" Đến thăm bệnh, thế mà lại quên mua quà, Mộc Tiểu Nhã ảo não cau lông mày lại.

Lúc này, Bạch Xuyên yên lặng bỏ tay mình vào trong lòng bàn tay của Mộc Tiểu Nhã, cầm ngược, nói ra: "Không phải tay không."

Mộc Tiểu Nhã nhìn xuống tay phải "không trống" của mình, trong lòng nổi lên một ý nghĩ quỷ dị: Chẳng lẽ Bạch Xuyên cảm thấy như vậy thì không còn là "tay không" nữa sao?

Bạch Xuyên chớp mắt nhìn chằm chằm vào con số chỉ số tầng không ngừng thay đổi trong thang máy, cuối cùng tâm trạng mới bình tĩnh lại.

Chương 3-1: Kết hôn (1)

Để tránh lãng phí sự "quan tâm" chân thành của anh, Mộc Tiểu Nhã tùy ý nắm tay Bạch Xuyên trong suốt quá trình đến phòng bệnh, không hề buông tay.

Một lát sau, thang máy đến tầng cao nhất, khi hai người chuẩn bị bước ra khỏi thang máy, lại có một người vọt đầu vào trước họ một bước. Đột nhiên có người xuất hiện, Bạch Xuyên giật nảy mình, sắc mặt bối rối lùi một bước về sau.

Bạch Xuyên là một người tự kỷ, anh không thích động chạm chân tay với người khác, cho nên từ nhỏ anh đã sợ nơi có không gian nhỏ hẹp hay những nơi đông đúc. Vừa rồi đứng trong thang máy, bất kể là ai vào đi nữa, anh cũng đều sẽ khẩn trương, cơ thể căng cứng, lúc này lại suýt nữa thì va vào người ta, anh lại càng thêm bối rối, vội vàng tránh né. Mộc Tiểu Nhã phát hiện, vội tiến một bước đến trước mặt anh, chắn giữa hai người, lên tiếng an ủi anh: "Không sao đâu anh, chúng ta ra ngoài thôi."

"Thật xin lỗi thật xin lỗi, tôi..." Người vừa xông vào giờ mới phát hiện trong này còn có người, nhận thấy mình lỗ mãng, cúi đầu xin lỗi, sau khi ngẩng đầu lên nhìn rõ người trong thang máy là ai, bộ mặt áy náy biến thành kinh hỉ trong nháy mắt, "Nhị thiếu, cậu về rồi!"

Người đó kích động đến mức muốn kéo cánh tay của Bạch Xuyên, Bạch Xuyên nhếch môi, cơ thể lại rụt rụt về phía sau. Mộc Tiểu Nhã vội vàng vươn tay, chặn lại hành động của hắn: "Xin lỗi, anh ấy không thích người khác chạm vào mình."

"À, đúng rồi, xin lỗi, xin lỗi nhé, suýt nữa tôi quên mất." Người đàn ông đó hình như biết Bạch Xuyên, cho nên đương nhiên cũng biết tình trạng đặc biệt của anh, không có ý muốn tiến thêm một bước nữa, hắn ra thang máy trước, tránh sang một bên để hai người ra, "Nhị thiếu, cậu về là tốt rồi, phu nhân và chủ tịch sắp phát điên rồi, giám đốc đã ra ngoài tìm anh hơn nửa ngày nay rồi."

Mộc Tiểu Nhã sững sờ, theo như những gì người này nói, chẳng lẽ một mình Bạch Xuyên trộm chạy ra ngoài, không để người trong Bạch gia biết?

"Chủ tịch, Nhị thiếu về rồi ạ." Chờ hai người ra khỏi thang máy, người kia đã chạy trước đi báo tin.

"Anh không nói với người nhà sao?" Mộc Tiểu Nhã hỏi Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên nhìn Mộc Tiểu Nhã một lát, không lên tiếng trả lời.

Được rồi, chắc là lại nghe không hiểu, Mộc Tiểu Nhã thở dài, nói: "Chúng ta đi gặp bà thôi anh."

Hai người cùng nhau tiến về phía trước, đi được một lát, bỗng nhiên có người phụ nữ khí chất ưu nhã từ trong phòng bệnh vội vàng lao ra. Mộc Tiểu Nhã nhận ra người này, đây là mẹ của Bạch Xuyên, sau Tết năm nào cô cũng nhìn thấy bà trong nhà bà Bạch.

"Tiểu Xuyên, Tiểu Xuyên con đã đi đâu vậy?!" Bạch Xuyên đột nhiên biến mất, mẹ Bạch lo lắng mà không thể làm gì, một đống người được phái đi tìm Bạch Xuyên mà đều không có tin tức. Lúc này nhìn thấy con trai mình trở về, thật sự mừng đến nỗi hận không thể ôm chặt lấy con trai vào lòng cho an tâm. Nhưng bà cũng biết rõ tình trạng của con mình, không thích bị người khác chạm vào, vì thế chỉ đành cố gắng kiềm chế bản thân mình.

Thế nhưng sau khi bà đã cố gắng kiềm chế bản thân, lại phát hiện đứa con trai yêu quý không tùy tiện để người khác chạm vào kia, lúc này đang ngoan ngoãn để tùy cho một người con gái khác nắm tay.

Đây là.... tình huống gì thế này?

"Cháu chào cô ạ." Đi tới gần, Một Tiểu Nhã lên tiếng chào hỏi.

"Mộc Tiểu Nhã?" Mẹ Bạch nhận ra Một Tiểu Nhã, họ không tiếp xúc nhiều với những người ở khu nhà bà Bạch ở, nhưng mỗi lần mẹ chồng gọi điện cho họ nói về cuộc sống của Bạch Xuyên, kiểu gì cũng sẽ nhắc đến một bé gái tên Mộc Tiểu Nhã. Sau Tết, Mộc Tiểu Nhã tới chúc Tết, hai người cũng gặp qua vài lần.

"Cháu nghe anh Xuyên nói, bà Bạch đổ bệnh." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Cháu đến thăm bà sao, nào, mau vào đi."

Mộc Tiểu Nhã nắm tay Bạch Xuyên kéo vào trong phòng, gặp bố Bạch Xuyên - Bạch Quốc Du đang đứng ở cửa: "Cháu chào chú ạ."

Bạch Quốc Du lạnh nhạt gật đầu, sắc mặt có chút mỏi mệt, lúc nhìn thoáng qua con trai út còn muốn nói gì đó, đúng lúc trong phòng một thanh âm già nua yếu ớt vang lên, "Tiểu Xuyên về rồi sao?"

Bạch Xuyên nghe thấy tiếng bà, cảm xúc lại một lần nữa được kích hoạt, anh kéo lấy tay Mộc Tiểu nhanh chóng đi vào, không thèm để ý tới người cha già có lời muốn nói đứng ở cửa.

"...." Ổn, dù sao tấm thân già này cũng đã quen rồi.

Bạch Xuyên đưa Mộc Tiểu Nhã đi tới bên giường bệnh, nhẹ gọi bà nội một tiếng, gọi xong liền đứng bất động ở một bên.

"Cháu chào bà." Mộc Tiểu Nhã cũng gọi theo một tiếng.

Sắc mặt của bà Bạch cũng không quá xấu, không suy yếu như tiếng nói của bà, đầu tiên bà nhìn thoáng qua cháu trai, sau đó ánh mắt theo cánh tay phải của cháu mình rơi vào thân Mộc Tiểu Nhã, lập tức cười hòa ái: "Tiểu Nhã, cháu đến thăm bà rồi đấy à?" "Bà ơi, bà đã thấy đỡ hơn chưa ạ?" Mộc Tiểu Nhã ân cần hỏi han.

"Không đỡ được, người đã già rồi, đây đều là quy luật của tự nhiên thôi." Bà Bạch cười xán lạn, năm nay bà đã 89 tuổi, có thể sống đến chừng này tuổi, bà cũng đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

"Bà...." Mặc dù biết sinh lão bệnh tử là quy luật tự nhiên, nhưng Mộc Tiểu Nhã nhìn thấy một người bà hiền lành hòa ái sắp rời đi, không tránh được cảm thấy xót xa trong lòng.

"Là cháu đưa Tiểu Xuyên về sao?" Lão nhân gia hiển nhiên là không muốn nhắc đến bệnh trạng của mình.

"Không phải ạ." Mộc Tiểu Nhã lắc đầu, "Là anh ấy tới tìm cháu."

"Tiểu Xuyên tìm cháu sao?" Bà Bạch kinh ngạc nhìn Bạch Xuyên, "Tiểu Xuyên, cháu đi tìm Tiểu Nhã sao?"

"Ừm. Chúng cháu sắp kết hôn rồi ^^" Bạch Xuyên vui vẻ, không nhịn được mà tuyên bố.

Bạch Quốc Du và người vợ Lý Dung của ông nghe vậy đều giật mình, hai người quay sang nhìn nhau theo bản năng, đều nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi trên mặt đối phương.

Chỉ có bà Bạch hơi kinh ngạc trong chốc lát, sau đó nhìn Mộc Tiểu Nhã, muốn cô xác nhận: "Tiểu Nhã, Tiểu Xuyên đang nói thật sao?"

Mộc Tiểu Nhã lập tức có chút xấu hổ, đồng thời cũng có chút ngượng ngùng, tuy cô thật sự đã đồng ý lời cầu hôn của Bạch Xuyên, nhưng lại bị nhà trai hỏi thẳng thắn như vậy cô vẫn thấy có chút không tự nhiên. Dù sao trước đó hai người cũng không có quá trình yêu đương giảm xóc gì cả, trực tiếp dẫn nhau đi gặp phụ huynh. Mà Bạch Xuyên lại là một người không có năng lực hành vi dân sự, nghĩ kiểu gì thì trông cô cũng như người lừa gạt con trai nhà người ta ấy, chứ không phải là mình được cầu hôn.

Mộc Tiểu Nhã trầm mặc, khiến cho Bạch Xuyên không hiểu, anh không hiểu tại sao Tiểu Nhã lại không trả lời bà nội, cô đổi ý sao? Cảm giác bất an chiếm đóng trong đầu Bạch Xuyên, không tự chủ nổi, trán anh bắt đầu đổ mồ hôi, cầm tay Mộc Tiểu Nhã cũng thêm mấy phần sức.

Người Bạch gia đứng một bên nhìn thấy, lập tức bày ra tư thế khẩn trương phòng bị. Người ngoài có lẽ không biết, nhưng đây là biểu hiện phát bệnh của Bạch Xuyên. Lúc không phát bệnh thì trông Bạch Xuyên chỉ như một đứa bé vô cùng yên tĩnh, thế nhưng, một khi đã phát bệnh, Bạch Xuyên sẽ trở nên nóng nảy bất an, không ngừng đập phá đồ vật xung quanh, có khi nghiêm trọng đến mức thậm chí còn tự làm hại mình.

"Vâng. Là thật ạ." Sau quãng thời gian xấu hổ ngắn ngủi, Mộc Tiểu Nhã điều chỉnh lại cảm xúc của mình, cô hào phóng đáp lại, "Cháu và Bạch Xuyên.... sắp kết hôn rồi ạ."

Cảm xúc của Bạch Xuyên hạ xuống trong nháy mắt này, lông mày lại trở nên bình lặng như cũ.

"Phù~~~~" Bố mẹ Bạch gia đồng thời thở nhẹ ra một hơi, vừa rồi bọn họ đã phân công xong một người chuẩn bị chạy lên ôm lấy Bạch Xuyên, một người chạy đi gọi bác sĩ. "Thật sao?!" Bà Bạch run rẩy vươn tay về phía Mộc Tiểu Nhã, Mộc Tiểu Nhã thấy vậy, chủ động vươn tay nắm chặt lấy tay bà.

"Tiểu Nhã, bà biết cháu là một người con gái tốt, nhưng mà.... cháu thật sự đồng ý gả cho Bạch Xuyên sao? Cháu suy nghĩ kỹ chưa? Tình huống đặc biệt của Tiểu Xuyên nhà ta chắc cháu cũng đã biết."

Kích động qua đi, bà Bạch dần dần bình tĩnh lại. Nếu như Tiểu Xuyên nhà bà không phải một người mắc chứng tự kỷ thì hai người họ nhìn thực sự rất xứng đôi. Thế nhưng khổ nỗi là Tiểu Xuyên nhà bà không phải là người bình thường, bà săn sóc cho Tiểu Xuyên hơn hai mươi năm, không một ai biết sống cùng với một người mắc chứng bệnh này cần có bao nhiêu kiên nhẫn và dũng khí hơn bà cả. Cho dù bệnh tình của Tiểu Xuyên tốt hơn so với những người bệnh khác thì cũng như vậy.

Mặc dù trong tư tưởng của bà rất thích cô bé Tiểu Nhã này làm cháu dâu mình, nhưng nếu như con đường này không dễ đi, vậy thì chi bằng đừng bắt đầu, như thế sẽ tốt hơn cho cả hai.

"Bà ơi, cháu đã suy nghĩ rất kỹ rồi ạ." Mộc Tiểu Nhã hiểu nỗi lo qua lời nói của bà, cười trấn an nói.

"Tốt, tốt tốt tốt." Bây giờ bà Bạch thật sự vui lòng, "Tiểu Xuyên nhà chúng ta cũng đã có nàng dâu rồi, cuối cùng ta cũng có thể an tâm nhắm mắt."

"Mẹ, mẹ nói gì vậy!" Bạch Quốc Du không muốn nghe những lời như di ngôn của mẹ mình.

Nhưng Bạch Xuyên đứng ở một bên, lúc bà nội nói ra hai chữ an tâm, ánh mắt lóe lên tia sáng thoải mái và còn cả mừng rỡ.

"Tiểu Dung, mang vòng tay của mẹ qua đây."

Mẹ của Bạch Xuyên tên là Lý Dung, nghe lời mẹ chồng, quay người đi đến bên giường, mở ngăn kéo tủ lấy một hộp gỗ ra, đưa cho bà Bạch: "Mẹ, đây ạ."

Bà Bạch chuyển tay đưa hộp cho Mộc Tiểu Nhã: "Mở ra nhìn xem."

Mộc Tiểu Nhã ngẩn người, mở ra theo lời bà, bên trong là một cái vòng ngọc phỉ thúy. Cái vòng tay này Mộc Tiểu Nhã đã từng nhìn thấy, đây là chiếc vòng chưa từng rời người bà Bạch.

"Đẹp không?" Bà Bạch hỏi.

"Rất đẹp ạ. Cháu nhớ đây là vòng tay của bà mà?"

"Đúng vậy, chiếc vòng tay này là khi bà xuất giá mẹ bà đã đưa cho bà làm của hồi môn, đây là đồ cổ truyền nhà chúng ta, chỉ truyền nữ không truyền nam. Ban đầu bà muốn trao nó cho con gái bà, nhưng lại chỉ sinh được một đứa con trai, không có cơ hội nào cả. Tiểu Nhã, bây giờ, bà muốn trao lại nó cho cháu."

Bà Bạch vừa dứt lời, vợ chồng Bạch gia liền trưng ra bộ mặt kinh ngạc, đối với người Bạch gia mà nói thì chiếc vòng này ý nghĩa to lớn hơn cả giá trị của nó. Tất cả mọi người không một ai nghĩ tới, bà Bạch sẽ đưa vòng tay này cho một người ngoài.

"Dạ... vậy cũng không hay lắm đâu ạ...." Mộc Tiểu Nhã vội vàng từ chối.

"Vốn dĩ là bà muốn để lại cái vòng này cho vợ của Tiểu Xuyên, chỉ không ngờ là bà còn có thể tự tay đưa cho cháu."

"Nhưng mà...." Mộc Tiểu Nhã còn ngập ngừng muốn từ chối, đồ truyền thừa của tổ tông như vậy, lại còn là phỉ thúy thượng hạng, giá trị của nó nhất định rất lớn, cô nào dám nhận. Chỉ là lời từ chối cô còn chưa nói ra miệng, Bạch Xuyên lại đột nhiên đưa tay lấy chiếc vòng phỉ thúy trong hộp gỗ ra, sau đó dưới ánh mắt mờ mịt khó hiểu của Mộc Tiểu Nhã, cưỡng ép đeo lên cho cô.

"Bạch Xuyên?" Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc nhìn Bạch Xuyên.

"Đeo đi." Câu nói ngắn gọn lộ ra nét bá đạo không cho phép cự tuyệt.

~~~~~~

Vee: hello các bạn, tôi về rồi đây 🤭 chân thành đề nghị các bạn vào page Nhà Của Vee để đọc phần (2) hí hí hí hí 😇

Chương 3-2: Kết hôn (2)

Lúc Bạch Tranh nhận được điện thoại của trợ lý vội vàng chạy về phòng bệnh, thì nhìn thấy một bức tranh như vậy. Một cô gái có hơi xa lạ với anh đang ngồi xổm trước giường bệnh của bà nội, mà người em trai "người sống chớ đến gần" kia, đang mạnh mẽ ép đeo vòng cho con gái nhà người ta. Mà bà nội đang bị bệnh của anh, đang mỉm cười hài lòng liên tục gật gật đầu.

"Thật là đẹp." Bà Bạch kéo cánh tay đeo vòng của Mộc Tiểu Nhã, xem đi xem lại, một lúc lâu sau, khuôn mặt bà lại tràn ngập mong đợi, "Các cháu định bao giờ thì kết hôn?"

Cháu trai sắp kết hôn, lòng bà Bạch muốn chống đỡ thêm mấy ngày muốn, rồi tham dự hôn lễ của cháu.

Mộc Tiểu Nhã nhìn tinh thần bà Bạch bỗng nhiên bừng sáng, cố nhớ lại quá khứ, cô không nhớ rõ chính xác là ngày nào bà Bạch qua đời, nhưng cô biết là chỉ trong mấy ngày này thôi. Bởi vì trong kiếp trước, buổi chiều ngày thứ hai cô đến viện thăm bà Bạch, khi đó bà đã không còn ở đây nữa.

"Tối nay cháu sẽ về nhà nói với bố mẹ, ngày mai sẽ đi đăng ký ạ. Sau khi lấy giấy đăng ký kết hôn rồi cháu sẽ mang đến cho bà xem nhé." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

"Được được được.." Bà Bạch nói ba tiếng liên tiếp, sau đó thanh âm bỗng nhiên dần yếu đi, mấy người họ nhận ra sự thay đổi này, vội vàng đến xem, lại phát hiện bà Bạch đã nhắm mắt lại.

Lần này làm cho những người đứng trong phòng bệnh giật nảy mình, tất cả đều tập trung đứng ở đầu giường, không ngừng gọi bà. Chỉ có Bạch Xuyên từ đầu đến cuối đều đứng bên cạnh Mộc Tiểu Nhã, sắc mặt bình tĩnh nhìn bà nội đang ngủ trên giường bệnh.

Một lát sau bác sĩ cũng chạy tới, sau khi kiểm tra sơ qua, bác sĩ nói: "Bà ấy chỉ ngủ thiếp đi thôi."

Lúc này họ mới dám thở phào một hơi.

"Nhưng mà, thân thể của lão phu nhân cũng đã dầu hết đèn tắt, ra đi... cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Đợi bà ấy tỉnh dậy, mọi người hãy cố nói hết những lời muốn nói đi thôi." Giao phó xong, bác sĩ liền rời khỏi phòng bệnh.

Không khí trong phòng bệnh lại bắt đầu nặng nề thêm, tất cả mọi người trong Bạch gia đều đắm chìm trong bi thương khi bà Bạch có thể rời đi bất cứ lúc nào, nhất thời đều không còn để ý tới chuyện kết hôn của Mộc Tiểu Nhã và Bạch Xuyên. Mộc Tiểu Nhã nhìn qua người bà đang yên lặng ngủ say mà có thể rời đi bất cứ lúc nào trên giường bệnh, bỗng nhiên cắn răng, quay đầu nhìn Bạch Xuyên nói: "Bạch Xuyên, chúng ta đi đăng ký kết hôn đi."

"Ừ." Bạch Xuyên đồng ý không chút do dự.

"Em về nhà lấy sổ hộ khẩu, sổ hộ khẩu của anh đâu?"

Bạch Xuyên trừng mắt nhìn, sau đó quay đầu, coi nhẹ bố mẹ đang sợ ngây người nhà mình, tập trung vào người anh trai cũng đang sợ ngây ra: "Em muốn sổ hộ khẩu."

"...."??

Bạch Tranh, ai đó làm ơn nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì lúc anh không ở đây được không?
Cuối cùng vẫn phải lấy sổ hộ khẩu cho Bạch Xuyên, Bạch Tranh về nhà lấy, rồi tự mình đưa đến cửa cục dân chính, sau đó nhìn em trai mình và Mộc Tiểu Nhã đi đăng ký kết hôn, rồi cùng nhau đi ra ngoài.

Trong quá trình đó anh vẫn sợ hãi mà cũng thán phục trước tốc độ phản ứng của em trai, Bạch Xuyên em trai anh, khi mới một tuổi thì bị chẩn đoán là mắc chứng tự kỷ, khi lên ba tuổi thì được phát hiện là có một trí nhớ đặc biệt và thiên phú về tính toán, là một trong số mười phần trăm may mắn trong những người mắc chứng tự kỷ, là một người bệnh hội chứng học giả. Từ khi phát hiện ra điều này, từ trong cảm xúc mợ mịt đau khổ của bố mẹ, cuối cùng cũng tìm được phương hướng phát triển của em trai anh, họ cố gắng bồi dưỡng Tiểu Xuyên. Năng lực họ tập của em trai rất tốt, nhưng từ đầu tới cuối đều phong bế bản thân trong một thế giới riêng, không có ý định giao tiếp với người khác.

Mãi cho đến khi em trai bảy tuổi, người trong nhà anh dùng hết tất cả sự kiên nhẫn, mới đổi được sự đáp lại ngẫu nhiên của em trai, nhưng giao lưu vẫn còn rất khó khăn. Cuối cùng bà nội đã về hưu của anh, quyết định một chuyện, đó là bà muốn dẫn em trai về nhà cũ.

Bác sĩ nói em trai biết cách đáp lại, có nghĩa là em ấy có nhận thức về thế giới bên ngoài, cũng không phải là một bệnh tự kỷ quá nghiêm trọng, nếu như hồi phục tốt, rất có khả năng sẽ thu hoạch được năng lực giao tiếp thường ngày một lần nữa.

Bạch gia bọn họ không cần một thiên tài, mong muốn của họ chỉ là có một người nhà có thể tiếp xúc thoải mái với họ. Thế là bố mẹ đồng ý quyết định của bà nội, để bà đưa em trai rời đi. Mấy năm sau đó, em trai luôn sống cùng với bà nội, mà tốc độ hồi phục của em trai cũng đáng mừng, cuối cùng khi em trai mười hai tuổi cũng đã nguyện ý tiếp nhận tất cả người nhà Bạch gia, nguyện ý đáp lại những câu hỏi của họ.

Nhưng sự đáp lại này, bình thường sẽ không phải là kịp thời, thường thường sau khi hỏi một vấn đề nào đó, phải mấy phút sau, thậm chí cả nửa tiếng em trai anh mới có thể đưa câu trả lời chắc chắn cho họ.

Dù mấy năm nay biểu hiện khá hơn một chút, nhưng ngoại trừ bà nội, Bạch Tranh chưa từng thấy Tiểu Xuyên đáp lời bất cứ người nào nhanh như vậy.

Mãi cho đến khi, Mộc Tiểu Nhã xuất hiện.

~~~~~

Vee: 🤭 lúc làm chap này tôi cứ nghĩ đến bài Until you, edit đến cuối thì lại càng thấy Until you là hợp lý vl ấy. nhiệt liệt đề cử nghe lại bài này cho nó có không khí

Chương 4: Anh đang đau lòng

"Chúng ta mang cho bà nội xem nhé." Trên xe, Mộc Tiểu Nhã đưa hai tấm giấy chứng nhận kết hôn cho Bạch Xuyên.

Bạch Xuyên ngơ ngác cầm giấy chứng nhận kết hôn, một lát sau, mới nhẹ nhàng gật đầu.

Ba mươi giây, nhiều nhất là ba mươi giây em trai anh đáp lại lời của cô gái này.

Bạch Tranh đứng sau hai người trong suốt hành trình này bỗng nhiên cảm thấy có chút khó chịu, chẳng lẽ một người anh trai ruột thịt cùng cha cùng mẹ sinh ra, rồi còn cùng nhau lớn lên lại không bằng một người ngoài sao? Còn nữa, vì sao em trai anh lại gần gũi với cô gái tên Mộc Tiểu Nhã đến thế, bình thường anh đụng em ấy một chút thôi mà cũng né tránh theo bản năng rồi?

"Rẽ trái." Lúc này, bỗng nhiên Bạch Xuyên lại lên tiếng.

"Cái gì?" Từ trước đến nay Bạch Tranh vẫn luôn mẫn cảm với thanh âm của em trai mình.

"Rẽ trái." Bạch Xuyên lại lặp lại một lần.

"Chắc ý của Bạch Xuyên là, đoạn giao lộ vừa nay, chúng ta nên rẽ trái đấy ạ." Mộc Tiểu Nhã giải thích.

Bạch Tranh hơi sững sờ, sau đó mới xấu hổ phát hiện quả nhiên mình đi nhầm đường. Thế là chỉ có thể một bên giả vờ bình tĩnh như không có chuyện gì quay đầu xe về đoạn giao lộ vừa rồi, một bên tiếp tục nghe Mộc Tiểu Nhã và em trai nói chuyện ở sau lưng.

"Bạch Xuyên, anh nhớ đường mà chúng ta đã đi sao?"

"Nhớ."

"Anh nhớ từ khi nào?"

"Trên đường."

Rất tốt, mỗi câu trả lời, khoảng cách lâu nhất thì là mười giây.:)

Ba người nhanh chóng trở lại bệnh viện, bà Bạch vẫn đang ngủ say, mọi người đành phải canh giữ trong phòng bệnh, chờ bà Bạch tỉnh dậy một lần nữa. Ước chừng vào lúc năm giờ chiều, cuối cùng bà Bạch cũng tỉnh lại, Mộc Tiểu Nhã vội vàng kéo Bạch Xuyên qua đó, đem giấy chứng nhận kết hôn đưa cho bà xem.

"Bà ơi, bà nhìn này."

Đôi mắt của bà lập tức sáng lên, tinh thần đột nhiên tốt hơn rất nhiều, bà ngồi đó, run rẩy nhập tấm giấy chứng nhận kết hôn đỏ phừng phừng. Xem kỹ từng chút từng chút một, từ bức ảnh chung trong phông nền đỏ của hai người, đến con dấu, rồi họ tên, lại nhìn đến ngày đăng ký kết hôn, không bỏ qua bất cứ chỗ nào cả.

Xem hết, bà lại kéo tay Bạch Xuyên và Mộc Tiểu Nhã, dặn dò thật nhiều thật nhiều điều, dặn dò xong lại bắt đầu nói về chuyện hai người gặp nhau khi còn bé. Bà Bạch nói thật nhiều thật nhiều, giống như không biết mệt mỏi, mãi cho đến khi sắc trời dần dần tối lại, mới chậm rãi thiếp đi, sau đó không bao giờ có thể tỉnh lại nữa.

Bà Bạch đi rất an tường, thậm chí khóe miệng vẫn còn mang theo ý cười.

Việc này đã được chuẩn bị từ lâu, nên cảm xúc của mọi người trong Bạch gia cũng coi như là ổn định, mà còn bà là tự nhiên già đi, coi như vẫn là một hỉ tang. Chuyện hậu sự được xử lý cấp tốc, đợi mấy ngày sau, bà Bạch liền nhập thổ vi an táng ngay bên cạnh ông Bạch.

*nhập thổ vi an: nôm na là vào đất là bình yên.

Lúc phúng viếng có rất nhiều khách khứa đến, nhưng ngày tang lễ này chỉ có mấy người họ hàng thân thích của Bạch gia.

Trong mộ viên, họ hàng thân thích đều đã rời đi, mẹ Bạch Lý Dung nhìn thoáng qua con trai út đứng một mình không nhúc nhích bên cạnh mộ bia, lặng lẽ gọi Mộc Tiểu Nhã sang một bên.

"Cô ạ." Theo lý thuyết thì sau khi lãnh chứng cô nên gọi bà ấy là mẹ, nhưng Mộc Tiểu Nhã tạm thời vẫn chưa thể thích ứng được, cũng may Lý Dung cũng không thèm để ý.

"Tiểu Nhã, cô thật sự phải cảm ơn cháu, cảm ơn cháu đã hoàn thành tâm nguyện của bà nội Tiểu Xuyên, để bà có thể an tâm ra đi." Lý Dung nói cảm ơn, một bên bố Bạch cũng cảm kích gật nhẹ đầu với Mộc Tiểu Nhã.

"Đây là chuyện cháu nên làm thôi ạ." Từ nhỏ bà Bạch đã đối xử tốt với cô, mà bây giờ cô đã quyết định gả cho Bạch Xuyên, làm như vậy dĩ nhiên cũng chỉ là chuyện nên làm thôi.

"Bây giờ bà ấy cũng đi rồi, sau này cháu định làm gì?"

"Dạ?"

"Ngày đó bà ấy nói thầm một câu với Tiểu Xuyên trong phòng bệnh, nói vẫn chưa thấy thằng bé kết hôn, kết quả là quay đi quay lại đã không thấy Tiểu Xuyên đâu, sau đó thằng bé đã cùng cháu trở về." Nói, Lý Dung không nhịn được lại quay đầu nhìn thoáng qua con trai út vẫn đứng trước bia mộ như cũ, "Từ nhỏ Tiểu Xuyên là do một tay bà Bạch nuôi nấng, cho nên thằng bé cũng có tình cảm vô cùng tốt với bà nội. Nhưng tình huống của Tiểu Xuyên đặc biệt, mặc dù chúng ta cũng hy vọng nó có thể có một người bạn, nhưng mà không có ý định cưỡng cầu như bà nội thằng bé."

"Cô, ý của cô là?" Mộc Tiểu Nhã hơi hiểu ra.

"Chúng ta chỉ là một hỏi cháu một chút, hôn sự này, là vì cháu muốn hoàn thành tâm nguyện của bà nội mới kết hôn với Tiểu Xuyên, hay là thật sự muốn gả cho Tiểu Xuyên?" Lý Dung cũng không quang co lòng vòng, việc này bà đã sớm muốn tìm Mộc Tiểu Nhã để nói chuyện, chỉ là mấy ngày nay có nhiều chuyện, mãi cho đến hôm nay mới có thời gian.

"Thật sự thì cháu cũng không rõ lắm ạ." Câu trả lời của Mộc Tiểu Nhã khiến cho bố mẹ Bạch kinh hãi, ngay cả Bạch Tranh đứng hơi xa một chút cũng nghiêng đầu nhìn lại.

Ngay lúc đó Một Tiểu Nhã vừa mới trùng sinh trở vêd, sau khi sống sót sau đại nạn thì mừng rỡ, thời gian đảo ngược làm đại não cô có chút hơi hỗn loạn. Cho dù là trải qua mấy ngày nay, cô đã vô cùng chắc chắn xác định mình thật sự trùng sinh, vẫn luôn có cảm giác như mộng ảo.

Nếu như nói lúc ấy là lý do gì đã thúc đẩy Mộc Tiểu Nhã đồng ý lời cầu hôn của Bạch Xuyên. Như thế thì chắc là vì anh của kiếp trước, Bạch Xuyên đã lấy ra một xấp bệnh án dày cộp, cùng với những chữ số lít nha lít nhít bên trong đã làm cho cô cảm động.

Cho nên, cô chạy ra khỏi nhà, lại một lần nữa nghe được lời cầu hôn của Bạch Xuyên, cô đã xúc động đồng ý.
Về phần sau khi đăng ký kết hôn, Mộc Tiểu Nhã thì lại càng không quan trọng, một người chỉ còn lại bốn năm sống sót, làm sao mà lại thèm để ý đến việc bản thân lại dư ra một tờ giấy chứng nhận kết hôn chứ.

"Cô chú, dù những quyết định này của cháu có hơi kích động, nhưng mong cô chú hãy yên tâm, cháu sẽ chăm sóc Bạch Xuyên thật tốt." Tính cách Mộc Tiểu Nhã quả quyết, việc đã quyết định, cô sẽ nhất định làm đến cùng.

"Ý cháu là, cháu định duy trì cuộc hôn nhân này với Tiểu Xuyên?"

"Vâng ạ." Mộc Tiểu Nhã cười gật đầu.

Lý Dung hơi kinh ngạc liếc mắt nhìn chồng mình, cuối cùng cũng quyết định: "Vậy thì tốt, vậy cháu hẹn bố mẹ cháu ngày nào đó nhé, để hai bên nhà gặp mặt."

Bố mẹ? Khuôn mặt tươi cười của Mộc Tiểu Nhã xụ xuống trong nháy mắt. Ôi trời, khoảng thời gian này bận quá, chuyện cô trộm sổ hộ khẩu ra ngoài kết hôn với Bạch Xuyên còn chưa kịp nói với bố mẹ.

"Sao vậy?" Lý Dung thấy biểu cảm của Mộc Tiểu Nhã không ổn, quan tâm hỏi.

"À, không có gì đâu ạ." Mộc Tiểu Nhã xấu hổ nói, "Chuyện gặp mặt thì để hai ngày nữa được không ạ, việc kết hôn này cháu còn chưa kịp nói với bố mẹ."

"Cháu vẫn chưa nói với người trong nhà sao?" Bố Bạch trầm ngâm một lát, nói với vợ mình, "Dung Dung, chuẩn bị chút quà cáp, chúng ta đến cửa bái phỏng."

"Được." Lý Dung lập tức đồng ý.

"Không cần, không cần đâu ạ." Mộc Tiểu Nhã có hơi luống cuống, bố mẹ cô vẫn chưa biết chuyện này, nếu bố mẹ Bạch Xuyên trực tiếp tới cửa như vậy, không phải sẽ hù chết hai người họ sao, "Cô chú, trước hết mọi người cứ để cháu nói trước với bố mẹ một tiếng đã ạ, sau đó cháu sẽ hẹn thời gian gặp mặt với cô chú được không ạ?"

"Việc này hẳn là nên để chúng ta chủ động tới cửa." Bạch Quốc Du nói, nếu không phải vì để thỏa mãn tâm nguyện của mẹ ông, thì Mộc Tiểu Nhã cũng không đến mức đăng ký kết hôn với con trai mình rồi mà vẫn chưa nói một tiếng với bố mẹ.

"Thật sự không cần đâu ạ, nếu không thì... cháu đưa Bạch Xuyên về cùng rồi nói với bố mẹ cháu trước được không ạ? Dù sao kết hôn cũng là chuyện của hai đứa cháu mà."

Bạch Quốc Du nhíu nhíu mày, theo lý thuyết, hai người kết hôn, người làm con rể là Bạch Xuyên tới Mộc gia đương nhiên là hợp lý nhất, nhưng tình trạng của con trai mình như vậy đi tới đó có khi chuyện càng tệ hơn, thế nhưng không đi thì không được, thật sự Bạch Quốc Du càng nghĩ càng khó chịu.

"Vậy để Tiểu Nhã mang Tiểu Xuyên về trước đã." Lý Dung bỗng nhiên lên tiếng thuyết phục chồng, "Sau này hai đứa chính là sống với nhau cả một đời, chúng ta nên chọn cách tin tưởng hai đứa thôi."

"Thế nhưng mà...."

"Giao cho hai đứa trước đã, không được thì chúng ta sẽ đi."

"Vậy được rồi." Bố Bạch trầm tư một lát, gật đầu đồng ý với đề nghị của vợ mình.

Lý Dung vỗ vỗ cánh tay chồng để trấn an, quay đầu nhìn thoáng qua Bạch Xuyên đứng ở bên đó, sau đó nói với Mộc Tiểu Nhã, "Có lẽ Tiểu Xuyên còn muốn đứng ở đây thêm một lúc nữa, chúng ta... giao nó cho con nhé."

Mặc dù vẫn không yên lòng, nhưng đã quyết định tiếp nhận Mộc Tiểu Nhã, vậy thì thử giao Tiểu Xuyên cho cô.

"Vâng ạ." Mộc Tiểu Nhã đồng ý. "Đi thôi." Bố Bạch nói một tiếng với con trai lớn, kéo vợ, quay người đi ra khỏi mộ viên.

Bạch Tranh chần chờ một chút, cuối cùng cũng lựa chọn rời đi cùng bố mẹ. Chỉ là khi đi đến bên cạnh Mộc Tiểu Nhã thì bàn giao thêm một câu: "Tôi để lại một cái xe cho hai đứa."

"Vâng, em cảm ơn ạ." Mộc Tiểu Nhã nói cảm ơn, sau đó liền đi về phía Bạch Xuyên.

Bạch Tranh quay đầu nhìn lại theo bản năng, nhìn qua người em dâu tương lai đã được bố mẹ tán thành, từng bước từng bước đi đến bên cạnh em trai anh, sau đó vô cùng tự nhiên vỗ vỗ bả vai của em trai.

Mà em trai của anh, cũng không hề né tránh.

Sắc mặt Bạch Tranh có chút phức tạp, xem ra em trai anh thật sự rất thích cô gái tên Mộc Tiểu Nhã này, nhưng cô gái tên MộMộc Tiểu Nhã này không biết sẽ mãi thích em trai anh như bây giờ mãi hay không. Hay lại giống như vợ trước của anh, trước khi kết hôn nói bao nhiêu lời sẽ bao dung Bạch Xuyên, đến cuối cùng chẳng phải vẫn....

Sắc mặt Bạch Tranh chìm xuống, cố gắng để bản thân không nghĩ đến những chuyện không tốt nữa, thở dài, Bạch Tranh ép buộc mình rời đi, anh nhanh chân bước ra ngoài, cho đến lúc lên xe, lông mày vẫn còn nhăn chặt lại.

"Sao vậy?" Lý Dung phát hiện con trai lớn không ổn.

"Mẹ, mẹ thấy Mộc Tiểu Nhã có thể ở bên cạnh em trai trong bao lâu?" Bạch Tranh trực tiếp hỏi ra, tận trong sâu thẳm nội tâm anh, anh thật sự không tin là Mộc Tiểu Nhã có thể vĩnh viễn ở bên cạnh Bạch Xuyên.

"Mặc kệ là bao lâu, bên cạnh Tiểu Xuyên không phải còn chúng ta hay sao." Lý Dung nói.

"Nhưng mà...."

"Bạch Tranh, mặc dù Tiểu Xuyên có bệnh tự kỷ, nhưng thằng bé vẫn có ý nghĩ và tư duy của chính mình, chúng ta nên để cho thằng bé tự trải qua. Không phải giáo sư Phùng đã nói rồi sao, hành vi tự chủ của Tiểu Xuyên càng nhiều, chứng tỏ thằng bé khôi phục càng tốt." Bạch Quốc Du nói, "Chúng ta nên ở phía sau cổ vũ Tiểu Xuyên."

Bọn họ đều sợ Bạch Xuyện bị tổn thương, như lại không thể vì điều này mà cấm đoán cuộc sống của thằng bé.

"Đúng vậy." Lý Dung gật đầu đồng ý với chồng mình.

"Sao hai người lại đơn giản tiếp nhập cô ta như vậy chứ?" Bạch Tranh không hiểu, em trai anh mặc dù mắc bệnh tự kỷ, nhưng trong suy nghĩ của họ, không phải ai cũng có thể xứng với em trai anh.

"Người khác đương nhiên chúng ta sẽ không tiếp nhận nhanh như vậy, nhưng Mộc Tiểu Nhã không giống, con bé là người mà bà nội con công nhận. Trên đời này, không một ai có thể mong muốn những điều tốt đẹp đến với Tiểu Xuyên hơn bà nội cả." Lý Dung nói.

Bạch Tranh trầm mặc xuống, không nói gì thêm.

=

Trong mộ viên, lúc này chỉ còn lại hai người Mộc Tiểu Nhã và Bạch Xuyên. Từ khi bà Bạch qua đời cho đến khi kết thúc tang lê, Bạch Xuyện luôn một mực không lên tiếng nói chuyện, lúc này bỗng nhiên nói.

"Bà nội sẽ không về nữa." Bạch Xuyên dùng giọng điệu trần thuật, điều này chứng tỏ anh biết rõ ràng cái chết đại biểu cho điều gì.

"Chúng ta có thể tới thăm bà mà." Mộc Tiểu Nhã an ủi.

"Người đã chết, sẽ không còn cái gì nữa." Vẫn dùng giọng điệu trần thuật, cứng ngắc khiến cho người ta không biết nên nói tiếp như nào.

"Anh rất khó chịu?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

Đúng vậy, cô đang hỏi, bởi vì biểu cảm của Bạch Xuyên rất khó để người ta có thể nhìn ra cảm xúc từ sắc mặt hay giọng nói của anh. Mộc Tiểu Nhã không xác định, hiện tại có phải là Bạch Xuyên đang bộc lộ sự thương tâm của mình không.

"Chỗ này.... có chút kỳ lạ." Bạch Xuyên dùng tay đè chặt lồng ngực của mình, anh còn không hiểu làm thế nào để biểu đạt cảm xúc đau khổ này. Anh biết tuổi thọ của mỗi con người đều có hạn, rõ ràng anh có thể dễ dàng chấp nhận sự thật là bà đã đi rồi, nhưng anh không thể nào hiểu được cảm xúc khi không còn gặp lại bà nội nữa, trong lòng mình không giống bình thường nữa.

"Anh đang đau lòng." Mộc Tiểu Nhã nói cho anh biết.

"Đau lòng.... Phải làm sao?" Bạch Xuyên mê mang bất lực.

"Anh cần một cái ôm." Mộc Tiểu Nhã ngang nhiên đi qua, cho Bạch Xuyên một cái ôm ấm áp.

Ôm đối với Bạch Xuyên mà nói thì là một loại tiếp xúc tứ chi lạ lẫm, anh không thích tiếp xúc tứ chi với người khác, trừ người mà được anh đồng ý, cái đụng chạm của người ngoài khiến cho anh bắt đầu lo lắng, chứ đừng nói đến việc ôm. Nhưng anh rất thích Mộc Tiểu Nhã, thích cảm giác thoải mái khi cô ôm anh.

Cảm giác mà anh không biết phải hình dung như thế nào, cảm giác đó tên là an tâm và ấm áp.

~~~~~~~

Vee: HAPPY NEW YEARRRRRR!!! Chúc mọi người năm mới vui vẻ 🥳🥳 Luôn ở bên tôiiiii 😗 wattpad của tôi nó sống theo giờ Mỹ nên tầm này chúc là hợp lý 💜

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau