ÔNG XÃ HỘI CHỨNG ASPERGER CỦA TÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Ông xã hội chứng asperger của tôi - Chương 6 - Chương 10

Chương 5: Người vợ trước mờ mờ ảo ảo

Bạch Xuyên đứng yên lặng thật lâu trước bia mộ của bà Bạch, Mộc Tiểu Nhã cũng vẫn luôn đứng bên cạnh anh, Bạch Xuyên không đi, Mộc Tiểu Nhã cũng không thúc giục.

Trải qua cái chết một lần, Mộc Tiểu Nhã đã thay đổi, cô càng thêm bình tĩnh thong dong hơn trước nhiều. Thời gian của cô chỉ còn lại bốn năm, bốn năm này cô sẽ không đi học cao thêm nữa, sẽ không tốn nhiều thời gian vào việc học tập, không cần phải vội vã tìm công việc, thậm chí những lý tưởng trước kia bây giờ cũng không cần phí sức để cố thực hiện. Khi bắt đầu coi tất cả đều trở nên không quan trọng nữa, bạn sẽ chợt nhận ra rằng, cuộc sống sẽ chậm lại từng chút một, thời gian sẽ kéo dài đến vô hạn.

Hiện tại Mộc Tiểu Nhã đang có cảm giác này, mà bốn năm còn lại này, cô hy vọng ngày tháng trôi qua vẫn cứ ấm áp bình thản như vậy.

"Ục ục~~~"

Bữa sáng Mộc Tiểu Nhã chỉ ăn qua loa một chút rồi liền chạy tới đây đã sớm đói bụng, vẫn cố nén đến bây giờ, dạ dày lại không chấp nhận được sự coi thường của chủ nhân, cuối cùng cũng bất mãn phát ra tiếng kêu.

Mộc Tiểu Nhã vụng trộm nhìn thoáng qua Bạch Xuyên đang đứng bên cạnh, cũng may là hình như Bạch Xuyên không nghe thấy gì cả, vẫn cứ ngơ ngác đứng trước bia mộ. Dạ dày Mộc Tiểu Nhã khó chịu, không nhịn nổi mới đưa tay ôm bụng. Lúc giơ tay lên, chiếc vòng ngọc xanh biếc trên cổ tay cô không cẩn thận đập vào một cái cúc áo trên áo sơ mi, phát ra một tiếng va chạm giòn giã.

Âm thanh rất nhẹ, không để ý đến sẽ không nghe thấy được, nhưng Bạch Xuyên mới vừa rồi không có chút phản ứng nào, lúc này chợt nhìn lại. Người mắc bệnh tự kỷ, phản ứng rất nhạy cảm với những âm thanh nhỏ bé đặc biệt.

Anh nghi hoặc nhìn động tác ôm bụng của Mộc Tiểu Nhã.

"Em hơi đói.." Mộc Tiểu Nhã ngượng ngùng cười cười.

"Chúng ta đi ăn cơm." Đói bụng thì phải đi ăn cơm.

Đại não của người bệnh tự kỷ phần lớn là tư duy tuyến tính, họ không để ý lo lắng nhiều như người bình thường, muốn làm gì, cần phải làm gì, sẽ biểu đạt thẳng thắn ra ngay lập tức. Đương nhiên điều kiện tiên quyết là họ có thể có được năng lực biểu đạt thật tốt.

Tư duy tuyến tính: là kiểu tư duy theo một đường thẳng. như kiểu đồ thị của phương trình y=2x-1 ấy:))

Năng lực biểu đạt của Bạch Xuyên phải nói là vô cùng tốt, mấy năm trước trong báo cáo y khoa, bác sĩ của anh - Phùng giáo sư - đã mấy lần hoài nghi Bạch Xuyên là một người bệnh mắc hội chứng học giả. Nhiều lần hỏi bố mẹ của Bạch Xuyên, phải chăng trước một tuổi đại não Bạch Xuyên đã va đập vào đâu đó. Bởi vì tình trạng hồi phục của Bạch Xuyên thật sư là quá tốt, giống như cơ bản là đã có năng lực xã giao bình thường rồi vậy.

Tiểu Nhã đói, Tiểu Nhã phải ăn cơm. Ý nghĩ này đã đôn đốc Bạch Xuyên đi ra ngoài, chỉ là sau khi đi được mấy bước không thấy Mộc Tiểu  theo sau, anh nghi hoặc dừng bước.

"Bà nội, chúng cháu đi đây ạ." Nói xong, Mộc Tiểu Nhã đuổi theo Bạch Xuyên, nắm lấy tay anh một cách tự nhiên.

Bạch Xuyên ngẩn người, lần thứ ba, đồng thời tâm lý anh cũng nảy sinh ra một điều: Tiểu Nhã thích nắm tay anh.

Điều này khiến anh thấy hơi vui vui.

Hai người đi xuôi theo bậc thang, từng bước xuống tới chân núi. Cửa ra vào của khu mộ có một chiếc xe thương vụ Mercedes-Benz màu đen vô cùng bắt mắt đỗ bên lề đường. Mộc Tiểu Nhã biết đây chính là xe mà Bạch Tranh nói để lại cho họ, nên cô kéo Bạch Xuyên qua thẳng bên đó.

"Tiểu Xuyên." Hai người vừa mới tới gần, một cô gái mặc một chiếc váy đen thành thục mở cửa xe bước xuống, cô ta gọi Bạch Xuyên rất thân mật.

Bạch Xuyên chỉ lạnh nhạt nhìn cô ta một cái, không nói một câu, rồi thu lại tầm mắt. Nhưng Mộc Tiểu Nhã biết, đối với người khó khăn khi giao tiếp với người khác như Bạch Xuyên mà nói, phản ứng đơn giản này của anh chứng tỏ anh quen biết cô gái này, mà còn không có chút mâu thuẫn.

"Chào cô Mộc." Cô gái này tựa như cũng đã quen với phản ứng của Bạch Xuyên, quay đầu chào hỏi với Mộc Tiểu Nhã.

"Chào cô, cô là?"

"Tôi là thư ký của Bạch tổng, tên Vương Tịnh, Bạch tổng để tôi ở lại đây để chờ hai người." Nói xong, Vương Tịnh mở cửa sau xe thay cho hai người.

Mộc Tiểu Nhã nói cám ơn, kéo Bạch Xuyên cùng lên xe.

Vương Tịnh đóng cửa xe, rồi tự mở cửa lên xe, sau khi xe bắt đầu chạy, cô ta hỏi: " Cô Mộc, vậy tôi đưa cô về trước nhé?"

"Cảm ơn, nhà tôi ở...."

"Đường số 126 Phồn Hoa, ký túc xá công chức THPT Khánh Nguyên, tòa nhà số 18." Không đợi Mộc Tiểu Nhã nói xong, Vương Tịnh đã chuẩn xác nói địa chỉ nhà Mộc Tiểu Nhã.

"Sao cô biết vậy?" Mộc Tiểu Nhã hơi kinh ngạc.

"Trước đây tôi thường đi đón Tiểu Xuyên, cô lại ở ngay bên cạnh nhà Tiểu Xuyên, nên tôi cũng nhớ luôn địa chỉ nhà cô."

"Thì ra là thế." Mộc Tiểu Nhã hơi tò mò, Vương Tịnh này hình như rất thân thiết với Bạch Xuyên, thế là cô cũng không nhịn được hỏi: "Cô rất thân với Tiểu Xuyên?"

"Đúng vậy." Vương Tịnh nói, "Tôi dựa vào học bổng của tập đoàn Dật Phong mới học xong đại học, cho nên sau khi tốt nghiệp đã xin thẳng vào làm việc tại Dật Phong. Bạch tổng rất quan tâm tới người em trai Tiểu Xuyên này, lúc ở công ty, chuyện ăn ở đều đặc biệt chú ý, mà tôi lại là thư ký của Bạch tổng, nên cũng tiếp xúc tương đối nhiều với Tiểu Xuyên." Tập đoàn Dật Phong là bố của Bạch Xuyên - Bạch Quốc Du sáng lập.

"Vậy ở công ty thì Tiểu Xuyên nhất định nhờ phải nhờ cô chiếu cố rồi."

"Chuyện nên làm thôi." Vương Tịnh chuyển chủ đề, "Thật ra ngày đó Tiểu Xuyên đi tìm cô cầu hôn, đúng lúc tôi cũng ở đó."

"Cô ở đó?" Mộc Tiểu Nhã kinh ngạc nhíu mày.

"Ngày đó Tiểu Xuyên bỗng nhiên chạy ra khỏi bệnh viện, không ai tìm thấy, Bạch tổng rất lo lắng, chúng tôi tìm một vòng những nới gần bệnh viện cũng không thấy người đâu, sau đó tôi liền hoài nghi chắc có lẽ Tiểu Xuyên chạy về nhà, cho nên đã lái xe đi tìm. Không ngờ là vừa hay nhìn thấy Tiểu Xuyên cầu hôn cô."  Vương Tịnh vừa cười vừa nói, "Nói thật, lúc ấy có khi tôi còn hồi hộp hơn cả hai người ấy."Mộc Tiểu Nhã ngượng ngùng cười cười, không ngờ quá trình được cầu hôn của mình còn bị người ta trông thấy.

"May mà tôi đồng ý."

"Cũng không hẳn, nếu như cô không đồng ý, thì có lẽ tôi sẽ đồng ý thay cô." Vương Tịnh nửa

đùa nửa thật nói.

Mộc Tiểu Nhã nghe đối phương đùa thì muốn cười, trong lúc vô tình, ánh mắt lướt qua sườn mặt trắng nõn tuẫn mỹ của Bạch Xuyên, trong lòng đột nhiên nhảy một cái, trước mắt Mộc Tiểu Nhã đột nhiên xẹt qua khuôn mặt chằng chịt vết sẹo của Bạch Xuyên trước khi cô trùng sinh.

"Sao cô lại đồng ý thay tôi?" Mộc Tiểu Nhã bỗng trở nên mẫn cảm hơn.

"Chắc cô Mộc không biết, dáng dấp của Tiểu Xuyên rất đẹp trai, lại còn thông minh, mặc dù có chút đặc biệt, nhưng anh ấy là top5 người đàn ông độc thân hoàng kim trong nội bộ công ty đấy. Trong công ty có rất nhiều cô gái muốn gả cho anh ấy."

Lời nói của Vương Tịnh giống như một lời nói đùa cợt bình thường, nhưng lúc này Mộc Tiểu Nhã không cười được. Nếu như kiếp trước bà Bạch cũng qua đời trong khoảng thời gian này, vậy buổi sáng Bạch Xuyên mới bị cô từ chối, buổi chiều đi đâu để tìm người kết hôn? Tất cả mọi trùng hợp kết hợp với nhau, nói cô biết rằng, người con gái tên Vương Tịnh trước mặt cô đây, rất có thể là vợ của Bạch Xuyên trong đời trước.

Như những lời mà Vương Tịnh mới nói, cô Mộc Tiểu Nhã không đồng ý, thì cô ta sẽ đồng ý thay. Không, có lẽ là, cô ta sẽ chủ động tìm Bạch Xuyên để đưa ra đề nghị kết hôn. Mà lúc ấy với Bạch Xuyên - người muốn hoàn thành tâm nguyện của bà mà nói, rất có thể sẽ thực sự đồng ý.

Mộc Tiểu Nhã càng nghĩ càng cảm thấy suy đoán này của cô có thể là sự thật, đầu tiên, người của Bạch gia quan tâm Bạch Xuyên như thế, chắc chắn sẽ không để anh tùy tiện tìm người nào đó để kết hôn. Mà Vương Tịnh là thư ký của Bạch Tranh, lại còn có vẻ như thân quen với Bạch Xuyên, nếu như Bạch Xuyên kiên trì nhất định phải kết hôn trước khi bà nội qua đời, vậy người Bạch gia thật sự có thể đồng ý.

Nếu như kiếp trước Vương Tịnh gả cho Bạch Xuyên, vậy người làm hại Bạch Xuyên cũng chính là cô ta....

"Cô Mộc, cô Mộc?"

Mộc Tiểu Nhã chìm sâu vào trong suy nghĩ của mình, mãi cho đến khi Vương Tĩnh gọi, cô mới giật mình lấy lại tinh thần.

"Sao vậy?"

"Đến nơi rồi." Vương Tịnh cười nhắc nhở.

Mộc Tiểu Nhã nhìn thoáng qua cửa sổ, quả nhiên là xe đã dừng lại trước cổng nhà mình, mà Bạch Xuyên ngồi bên cạnh đang yên lặng nhìn cô.

"Chúng ta xuống xe thôi." Mộc Tiểu Nhã ra hiệu Bạch Xuyên xuống xe, Bạch Xuyên ngoan ngoãn nghe lời tùy cho Mộc Tiểu Nhã nắm tay, hai người xuống cùng một cửa xe.

"Cô Mộc, tôi sẽ ở đây chờ. Chờ mọi người ăn xong, tôi sẽ đưa Tiểu Xuyên về nhà." Vương Tịnh nói.

"Thư ký Vương không cần chờ đâu, lát nữa ăn cơm xong, tôi sẽ tự đưa Tiểu Xuyên về." Có phỏng đoán vừa nãy, bỗng nhiên Mộc Tiểu Nhã không muốn để Vương Tịnh tiếp xúc quá nhiều với Bạch Xuyên.

"Nhưng mà... Bạch tổng đã giao cho tôi, tôi nhất định phải tự đưa Tiểu Xuyên về."
Mộc Tiểu Nhã nhíu mày, cô không muốn để Vương Tịnh đưa, nhưng Vương Tịnh cũng chỉ nghe lệnh của Bạch Tranh, mà mình và Bạch Tranh cũng không phải là rất quen, lập tức cảm thấy hơi khó khắn.

"Em không muốn cô ta chờ?" Lúc này, Bạch Xuyên đứng một bên bỗng lên tiếng. Anh vừa nghe thấy Mộc Tiểu Nhã bảo Vương Tịnh về đi.

Vương Tịnh có chút kinh ngạc nhìn Bạch Xuyên, đây là lần đầu tiên cô ta thấy Bạch Xuyên chủ động để ý phản ứng người khác.

"Vâng, đêm nay em đưa anh về." Mộc Tiểu Nhã gật đầu.

"Cô đi đi!" Sau khi hiểu rõ ý của Tiễu Nhã, Bạch Xuyên không chút do dự, ngay lập tức bắt đầu đuổi người. Mà đây cũng là câu nói đầu tiên mà Bạch Xuyên nói với Vương Tịnh, giọng điệu cứng nhắc, không chút khách khí.

"Tiểu Xuyên, em..." Vương Tịnh cảm thấy hơi xấu hổ.

"Cô đi." Bạch Xuyên hơi nhíu mày lại, tại sao người này vẫn chưa đi.

Chỉ cần là nhân viên của Dật Phong, đều biết đến một quy tắc ngầm, đó chính là ngàn vạn lần không thể để cho Bạch nhị thiếu Bạch Xuyên không vui, cho dù là nhăn lông mày thôi cũng không được, bởi vì mộy khi Bạch nhị thiếu không kiềm chế được nỗi lòng, chủ tịch và Bạch tổng, hai người sẽ cùng nhau tìm bạn nói chuyện. Bởi vậy sau khi Vương Tịnh nhìn thấy anh nhíu mày, không dám nói gì nữa, lúc này liền lái xe rời đi.

"Anh không phải thích cô ấy à? Đuổi cô ấy đi làm gì?" Vương Tịnh đi rồi, Mộc Tiểu Nhã cũng rất vui vẻ, nhưng cô vẫn phải hỏi một chút Bạch nhị thiếu bỗng nhiên bá đạo đuổi người này, tại sao lại đột ngột mở miệng.

"Anh không thích cô ấy." Bạch Xuyên nghiêm túc đính chính.

"Không thích? Vậy sao cô ấy lại gọi anh là Tiểu Xuyên?" Mộc Tiểu Nhã nhíu mày, lần trước bọn họ gặp người trong thang máy kia rõ ràng gọi Bạch Xuyên là Nhị thiếu, sao cái cô này lại trực tiếp gọi Tiểu Xuyên thế, nghe thôi cũng cảm thấy quan hệ của hai người rất thân thiết.

".... là cô ấy muốn gọi." Trong nhận thức của Bạch Xuyên, Bạch Xuyên, Nhị thiếu, Tiểu Xuyên, cũng đều chỉ là cái để xưng hô mà thôi, ba cái này cũng chẳng khác gì nhau.

"Cô ấy muốn gọi thì anh liền để cho cô ấy gọi à?" Mộc Tiểu Nhã rất bất mãn.

Bạch Xuyên hoang mang nhìn Mộc Tiểu Nhã, không hiểu ý trong lời nói của cô.

Người bệnh tự kỷ đều gặp khó khăn khi giao tiếp như nhau, cho dù năng lực về ngôn ngữ của bọn họ không tệ. Nhưng khi nói chuyện với người khác, họ chỉ nghe người khác nói, chỉ vậy thôi, đối với bất kể biện pháp nghệ thuật so sánh, ẩn dụ, nhân hóa, hoán dụ, phóng đại, hay thành ngữ gì đó, họ đều thấy khó hiểu. Cho nên Bạch Xuyên không hiểu ẩn dụ và câu hỏi trong lời nói của Mộc Tiểu Nhã.

"Không cho phép cô ấy gọi." Mộc Tiểu Nhã cũng biết là Bạch Xuyên nghe không hiểu ẩn dụ và trào phúng trong câu nói, cho nên chỉ có thể thẳng thắng mà cũng không nói lý đưa ra yêu cầu này.

"Ồ." Bạch Xuyên không hiểu cảm xúc của Mộc Tiểu Nhã, nhưng yêu cầu của Mộc Tiểu Nhã thì anh hiểu, mà không hề cảm thấy không hợp lý chút nào.

"Sau này chỉ có người rất rất thân với anh, mới có thể gọi cái tên Tiểu Xuyên này, nhớ chưa?" Mộc Tiểu Nhã giải thích.

"Ồ." Bạch Xuyên cái hiểu cái không.

Cho nên vừa rồi ở trên xe Mộc Tiểu Nhã gọi mình là Tiểu Xuyên, chứng tỏ cô và anh rất thân sao? Hệ thống nhận biết của Bạch Xuyên lại thâu nhập thêm một tin tức mới.

Bạch Xuyên nghe lời như vậy khiến Mộc Tiểu Nhã hài lòng không chịu được. Cô vui vẻ đưa người đi vào nhà, vừa đi vừa dặn dò: "Chắc giờ bố mẹ em đang ở nhà, tí nữa đi vào, chuyện kết hôn cứ để em nói, anh chỉ cần ngồi một chỗ thôi là được rồi, ok?"

"Ừ."

"Bây giờ em hơi đói, hay chuyện kết hôn cứ để cơm nước xong xuôi rồi nói sau, tránh đến lúc đấy cơm ăn không xong."

"Ừ."

"Ngoan ghê cơ."

Đôi mắt to đen như mực của Bạch Xuyên yên tĩnh chăm chú nhìn Mộc Tiểu Nhã, với hành động như dỗ trẻ con của Mộc Tiểu Nhã anh cũng không có chút mâu thuẫn nào. Thậm chí anh còn hoài niệm, bởi vì, đã rất lâu rồi, Mộc Tiểu Nhã không dỗ anh như thế này.

"Anh Bạch Xuyên, anh ở đây chờ em, em sẽ về nhanh thôi." Cô gái nhỏ giao phó xong liền nhảy nhảy nhót nhót chạy đi, qua một lúc lâu mới trở về.

"Anh Bạch Xuyên anh luôn ở đây chờ em sao? Không hề rời đi?"

Cậu thiếu niên thật lòng lắc đầu, cậu không hề rời đi dù chỉ một bước.

"Ngoan ghê cơ." Cô gái nhỏ bắt chước dáng vẻ của người lớn, nhón chân lên muốn vỗ đầu của cậu thiếu niên, nhưng cuối cùng bởi chiều cao có hạn, nên chỉ vỗ tới bả vai.

Lần này, cô không vỗ bả vai nữa. Ánh mắt Bạch Xuyên chìm xuống, sau đó đột ngột kéo tay Mộc Tiểu Nhã, cưỡng ép đặt lên vai mình.

"Sao thế?" Mộc Tiểu Nhã quay đầu, đối diện với cô là đối mắt sáng lấp lánh của Bạch Xuyên.

Chương 6: Chúng ta đợi họ đồng ý

Bố mẹ Mộc Tiểu Nhã đều là giáo viên cấp III, bố Mộc Nhược Chu là chủ nhiệm phòng giáo dục cấp III Khánh Nguyên, giáo viên môn Toán, mẹ Thẩm Thanh Di dạy tiếng Anh. Hai vợ chồng đều là giáo viên nổi tiếng của trường cấp III Khánh Nguyên, trong hai mươi sáu năm dạy học của họ không nói đến học trò khắp thiên hạ thì không nói, nhưng nhắc đến những người thủ khoa đại học ít nhiều cũng là học sinh mà họ dạy qua.

Nhưng thân là con gái của bố mẹ giáo viên giỏi như vậy, thành tích học tập của Mộc Tiểu Nhã từ nhỏ đã không tốt, đợt thi lên cấp III cô thậm chí còn không thi đậu vào trường Khánh Nguyên mà bố mẹ cô còn dạy học.

Đối với vấn đề này, bố mẹ Mộc Tiểu Nhã cũng không có tồn tại trách móc nặng nề gì đối với con gái, họ chỉ có yêu cầu duy nhất với Mộc Tiểu Nhã chính là lớn lên vui vẻ khỏe mạnh. Như vậy Mộc Tiểu Nhã lại cảm thấy mình làm mất mặt bố mẹ, thế là sau khi vào cấp III cô cố gắng hết sức một phen, cuối cùng cũng thi được vào một trường đại học không tệ lắm.

Mà Mộc Tiểu Nhã dám trộm kết hôn với Bạch Xuyên, thật ra cũng bắt nguồn từ sự dung túng của bố mẹ Mộc với cô.

Bố mẹ Mộc gia bỗng nhiên thấy Bạch Xuyên đến thăm, hơi ngạc nhiên. Hai vợ chồng đoán có thể là bà Bạch vừa mới qua đời, Bạch Xuyên vẫn chưa quen được, cho nên mới bảo con gái mình đưa thằng bé về đây ăn cơm. Thế nên cũng không hỏi nhiều, hai vợ chồng nhiệt tình tiếp đãi Bạch Xuyên.

Chuyện Bạch Xuyên có hội chứng học giả Mộc Nhược Chu cũng biết, bản thân Mộc Nhược Chu là một giáo viên môn Toán, cho nên thỉnh thoảng sẽ nghiên cứu một số đề khó toán học. Ông biết năng lực tính toán của Bạch Xuyên vô cùng tốt, thế là lúc ăn cơm chọn mấy đề khó mình không giải được hỏi Bạch Xuyên. Mà Bạch Xuyên cũng có hứng thú với Toán, nên bố vợ hỏi gì anh đáp nấy.

Chuyện này thôi cũng làm Mộc Nhược Chu sướng đến phát rồ, ăn cơm tối xong, lôi kéo Bạch Xuyên, muốn người ta viết công thức tính toán ra giúp ông.

Cánh tay bị người xa lạ giữ chặt, cho dù là bố vợ đại nhân, Bạch Xuyên cũng không nể mặt mũi mà hất ra, núp sau lưng Mộc Tiểu Nhã. Việc này khiến Mộc Nhược Chu có chút xấu hổ, như là mình đã hù dọa anh bạn nhỏ vậy.

"Tiểu Xuyên, chú xin lỗi nhé." Mộc Nhược Chu xấu hổ ho khan vài tiếng, sau đó nhìn Bạch Xuyên vô cùng không muốn rời xa con gái ông, năn nỉ nói: "Tiểu Nhã, con bảo Tiểu Xuyên viết mấy công thức kia ra cho bố được không."

"Bố, bố muốn người ta viết thì cũng phải có giấy có bút chứ." Mộc Tiểu Nhã bật cười.

"À đúng rồi, vậy để bố đi lấy." Mộc Nhược Chu vỗ đầu một cái, vội vàng xoay người chạy vào thư phòng tìm giấy bút.

Thẩm Thanh Di như đã quen với hình tượng như này của chồng bà, lắc đầu cười cười sau đó bắt đầu dọn dẹp bàn ăn. Mộc Tiểu Nhã thấy vậy cũng quay đầu nói với Bạch Xuyên vẫn ngồi ở bên bàn ăn: "Anh ra ngồi ở ngoài ghế salon trước đi, tí nữa viết cho bố mấy công thức, em giúp mẹ rửa bát đã."

Bạch Xuyên ngơ ngác gật đầu, sau đó nghe lời đi ra ngồi xuống ghế salon.

Mộc Tiểu Nhã thì bưng mấy cái đĩa còn lại vào giúp mẹ.

Thẩm Thanh Di vừa dọn dẹp bàn bếp vừa nói chuyện với con gái: "Sau khi cô Thôi qua đời, cảm xúc của Tiểu Xuyên vẫn ổn không?"

Bà Bạch vốn là họ Thôi, trước khi về hưu cũng là giáo viên cấp III Khánh Nguyên, tuổi nghề dạy học của bà chắc cũng dài như lịch sử cấp III Khánh Nguyên vậy, cho nên Thẩm Thanh Di luôn gọi bà Bạch là cô Thôi.

"Rất ổn, chỉ là có hơi đau lòng." Mộc Tiểu Nhã trả lời.

"Đau lòng cũng đúng thôi." Làm hàng xóm, Bạch Xuyên từ đứa trẻ bệnh tự kỷ không nói không rằng từ từ khôi phục thành như bây giờ như thế nào, không ai biết rõ từng chút nỗ lực của bà Bạch trong khoảng thời gian này hơn bọn họ: "Người ta nói những đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ chỉ sống trong thế giới của mình, nhưng giờ Tiểu Xuyên có thể hiểu cảm giác đau lòng, có thể thấy được tâm huyết của cô Thôi không phải là uổng phí."

"Thật ra Tiểu Xuyên có thể giao lưu với thế giới bên ngoài." Mộc Tiểu Nhã thừa cơ nói.

"Đúng vậy, mẹ thấy giao tiếp của con với thằng bé cũng khá ổn."

"Con gái của mẹ chính là người gặp người thích ấy." Mộc Tiểu Nhã khoe khoang nói.

"Người gặp người thích? Đúng là không có tí liêm sỉ nào, nhanh tay rửa bát đi, xong còn đưa Tiểu Xuyên về nữa." Thẩm Thanh Di cười mắng.

"Cũng phải chờ Tiểu Xuyên viết xong công thức cho bố đã."

Nói xong, hai mẹ con ăn ý cùng nhìn về phía phòng khách, Mộc Nhược Chu đang ân cần ngồi trước mặt Bạch Xuyên, như si như say nhìn Bạch Xuyên viết công thức, thỉnh thoảng phát ra tiếng chậc chậc than thở. Nhìn một màn này, hai mẹ con cười một tiếng, sau đó tiếp tục dọn dẹp phòng bếp. Mộc Tiểu Nhã phụ trách việc rửa, Thẩm Thanh Di phụ trách cất bát đĩa.

"Sau này Tiểu Xuyên không đến chỗ này của chúng ta nữa rồi." Cô Thôi qua đời, Thẩm Thanh Di cảm thấy người của Bạch gia chắc chắn sẽ không đồng ý cho Bạch Xuyên sống một mình ở bên này.

"Cũng chưa chắc ạ."

"Chắc chắn sẽ không." Thẩm Thanh Di lo lắng nói, "Chỉ là không biết thay đổi môi trường sống, Tiểu Xuyên có thích ứng được không nữa, dù sao thằng bé cũng hơi đặc biệt."

"Mẹ, mẹ thật sự lo lắng cho Bạch Xuyên sao?" Mộc Tiểu Nhã nhíu mày.

"Nói thừa, dù sao đi chăng nữa thì mẹ cũng nhìn thằng bé lớn lên mà." Bản thân Thẩm Thanh Di cũng là một giáo viên rất có trách nhiệm, lúc ở trường thì đối xử với học sinh như con đẻ, huống chi tình huống của Bạch Xuyên đặc biệt như vậy, khiến người ta thấy chua xót, lại còn là đứa bé lớn lên dưới mắt bà.

"Vậy con nói với mẹ chuyện này, chắc mẹ cũng không tức giận đâu nhỉ?" Cơm cũng đã ăn xong, bát cũng rửa gần xong rồi, Mộc Tiểu Nhã cảm thấy bây giờ là cơ hội phù hợp.

"Con đã làm gì, còn lo mẹ tức giận?" Thẩm Thanh Di có chút tò mò.

"Mấy ngày trước con có lấy sổ hộ khẩu nhà mình...."

"Con lấy sổ hộ khẩu làm gì?" Thẩm Thanh Di hỏi, "Hộ chiếu xuất ngoại không phải đã sớm làm xong hết rồi à?"
"Con... đi kết hôn."

"Bộp!" Thẩm Thanh Di mất thăng bằng, bát sứ màu trắng trong tay rơi xuống, trên sàn chớp mắt đã đầy mảnh sứ vỡ, cũng dọa đến hai người đàn ông ngồi ngoài phòng khách, cùng ngẩng đầu nhìn sang.

"Với Bạch Xuyên." Mộc Tiểu Nhã nói một hơi.

"..."

Đột nhiên có tin tức động trời ập xuống khiến vợ chồng Mộc gia không kịp trở tay, họ đứng trong phòng khách, im lặng nhìn hai người yên tĩnh nhu thuận giống như đang chờ đợi phán quyết ngồi trên salon.

Cuối cùng, Mộc Nhược Chu vẫn chọn để con gái đưa Bạch Xuyên về trước.

"Bố mẹ, vậy con đưa Tiểu Xuyên về trước đây." Mộc Tiểu Nhã đứng lên chuẩn bị đưa Bạch Xuyên về.

"Bố, mẹ, tạm biệt." Ai ngờ, trước khi đi, Bạch Xuyên bỗng đổi giọng gọi bố mẹ.

"..." Tiếng "bố, mẹ" này, cũng làm sắc mặt vợ chồng Mộc Nhược Chu và Thẩm Thanh Di thay đổi.

Đối với tiếng nói tạm biệt lễ phép này, hai người cũng không có ai lên tiếng đáp lại. Bây giờ Bạch Xuyên, đã không còn chỉ là đứa trẻ đáng thương nhà hàng xóm khiến người ta thương tiếc, mà là con rể của họ.

Con người chính là như vậy, có một số việc, bạn là người đứng xem thì sẽ thấy vô cùng đồng tình và khoan dung, thậm chí còn có thể chủ động đưa tay ra giúp đỡ, nhưng khi bạn trở thành sự, tâm trạng sẽ hoàn toàn thay đổi. Bố mẹ Mộc gia, bây giờ đang trong trạng thái khó nói thành lời này đây.

Mộc Tiểu Nhã biết bố mẹ mình đang rất cần thời gian và không gian để tỉnh táo lại, cho nên cô cũng không tiếp tục kích thích bố mẹ nữa, vội vàng kéo Bạch Xuyên rời đi.

Lúc đi ra khỏi Mộc gia, Bạch Xuyên theo bản năng dừng chân lại, quay đầu nhìn thoáng qua.

"Sao vậy? Anh quên đồ gì à?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Lúc nãy.... bố mẹ, không nói tạm biệt với anh.." Bạch Xuyên nói cực kỳ nghiêm túc.

Ôi.....

Mộc Tiểu Nhã lập tức thấy hơi xấu hổ, không ngờ Bạch Xuyên còn là một boy vô cùng nghiêm túc thẳng thắn.

"Chắc họ quên đấy, tí nữa về em sẽ nhắc họ, đảm bảo sau này sẽ không có chuyện này nữa đâu." Mộc Tiểu Nhã dụ dỗ nói.

"Có phải họ không đồng ý không?"

"Gì cơ?""Không đồng ý, chúng ta kết hôn." Bạch Xuyên thật lòng hỏi.

Mộc Tiểu Nhã ngây ngẩn cả người, thế mà cô không ngờ, Bạch Xuyên gặp chướng ngại giao tiếp, lại cảm nhận rõ ràng được cảm xúc của bố mẹ.

"Sao... anh lại nghĩ như thế?" Mộc Tiểu Nhã hỏi.

"Từ nhỏ đến lớn, anh đến nhà em tổng cộng hai mươi sáu lần, mỗi lần, lúc đi về họ đều sẽ cười nói tạm biệt với anh, nhưng lần này không có." Bạch Xuyên dùng logic đặc biệt của mình giải thích, "Hôm nay chỉ có hai thứ khác với hai mươi lăm lần trước, bà nội qua đời, anh và em kết hôn. Mà có liên quan đến họ trong hai điều đó là, chúng ta kết hôn."

"Anh.... anh có thể nói một hơi dài như vậy cơ á!" Mộc Tiểu Nhã sợ hãi thán phục trước khả năng phân tích của Bạch Xuyên, đồng thời trong logf cũng thầm mắng, rốt cuộc là tên dở hơi nào nói Bạch Xuyên gặp chướng ngại nhận biết và chướng ngại cảm xúc thế hả, cmn cái năng lực logic này, không đi làm trinh thám thì hơi phí.

"Có thể." Mộc Tiểu Nhã đang cảm thán, nhưng Bạch Xuyên nghe không hiểu, anh vẫn thật thà trả lời.

"Vậy sao bình thường anh không thích nói chuyện?"

"Không cần thiết."

"Ý anh là lúc cần thì anh sẽ nói rất nhiều?"

"Ừm." Bạch Xuyên gật đầu nói, "Anh không thích nói chuyện."

"Không thích thì không nói vậy, em đưa anh về nhà." Mộc Tiểu Nhã bỏ qua vấn đề lúc ban đầu của Bạch Xuyên, đưa người ra khỏi khu nhà, gọi xe, đi về phía biệt thự Bạch gia.

"Vì sao họ không đồng ý?" Nhưng Bạch Xuyên không phải là người bình thường, anh cũng sẽ không vì Mộc Tiểu Nhã cố gắng né tránh mà khéo hiểu lòng  tránh vấn đề này. Nếu không thì, xe vừa bắt đầu chạy, anh lại liền hỏi vấn đề này.

Vì sao không đồng ý? Bởi vì trong mắt bố mẹ em, anh là một người bệnh tự kỷ trong lòng thiếu hụt, cũng không phải là người thích hợp với con gái họ.

"Không phải là họ không đồng ý, chỉ là họ vẫn còn đang suy nghĩ, chờ họ suy nghĩ rõ ràng, thì sẽ đồng ý ngay thôi anh." Mộc Tiểu Nhã lại dỗ dành anh.

Bạch Xuyên chớp chớp mắt, giống như đã tiếp nhận lời giải thích này của Mộc Tiểu Nhã, không tiếp tục hỏi nữa.

Xe nhanh chóng dừng lại trước cửa biệt thự Bạch gia, Mộc Tiểu Nhã bảo lái xe chờ cô một lát, cô đưa Bạch Xuyên vào trong liền ra.

"Chúng ta kết hôn." Ở cổng, Bạch Xuyên lại không đi vào.

"Em biết mà."

"Vậy lúc nào thì ở chung?" Bạch Xuyên hỏi.

"..." Mộc Tiểu Nhã sững sờ, "Ở chung?"

"Ừm, sau khi kết hôn, vợ chồng hai bên phải ở chung chứ."

"..." Thật đúng là cái gì nên biết thì đều biết rồi nhỉ, Mộc Tiểu Nhã nâng trán, "Bố mẹ em còn chưa đồng ý đâu đấy."

"Họ đồng ý thì chúng ta có thể ở chung sao?" Bạch Xuyên hỏi đến cùng.

Nói thật, Mộc Tiểu Nhã căn bản không nghĩ tới chuyện ở chung với Bạch Xuyên, bây giờ chỉ có thể kiên trì đối phó cho qua, "Đúng... Đúng vậy."

"Vậy anh chờ họ đồng ý." Nhận được câu trả lời chắc chắn, lúc này Bạch Xuyên mới hài lòng.

Có lẽ tối nay biểu hiện của Bạch Xuyên quá mức bình thường, nên Mộc Tiểu Nhã không nhịn được hỏi: "Vậy nếu như.... bố mẹ em không đồng ý?"

"Chúng ta đã kết hôn rồi." Bạch Xuyên nhắc lại, "Kể cả họ không đồng ý thì cũng vô dụng."

"!!!" Mộc Tiểu Nhã giật mình, quả thực không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe thấy.

"Cho nên... họ chắc sẽ đồng ý."

"..." Bởi vì không đồng ý cũng vô dụng, cho nên sẽ đồng ý đúng không? Hóa ra anh có logic như này, Mộc Tiểu Nhã thấy thật sự dở khóc dở cười.

Chương 7: Thích anh ấy

Edit: Đàm Nhật Vi

Beta: Vee

Vi là một cô gái sẽ giúp các bạn thỏa mãn với lịch ra chương trong thời gian tới. Welcome her 

••••••

Sau khi Mộc Tiểu Nhã rời đi, mọi người Bạch gia cùng vây quanh, bọn họ vẫn duy trì khoảng cách đủ làm Bạch Xuyên thoải mái, thật cẩn thận tìm hiểu đêm nay ở Mộc gia đã có xảy ra chuyện gì.

“Tiểu Xuyên, bố mẹ Tiểu Nhã nói như thế nào?”

Lúc Bạch Quốc Du đưa công ty ra thị trường còn không hồi hộp như ở nhà lúc này.

“Họ đồng ý hôn sự của con với Tiểu Nhã sao?” Lý Dung hỏi tương đối cụ thể.

Muốn hỏi đều bị bố mẹ hỏi xong, Bạch Tranh cũng chỉ có thể đi theo sau em trai mình chờ đáp án.

Bước chân Bạch Xuyên không ngừng, xuyên qua phòng khách, bước lên thang lầu, vẫn đi tiếp lên tầng hai, mới phảng phất đáp lại ba chữ: “Không đồng ý.” Nói xong, anh tiếp tục đi lên phía trước, khóa mình trong phòng ngủ.

“Không đồng ý?” Ba người Bạch gia đứng tập trung ở cửa cầu thang.

“Aiz, kỳ thật cũng có thể hiểu.” Bạch Quốc Du lí trí hơn so với vợ mình một ít, tuy rằng trong lòng cũng có chút chua xót, nhưng vẫn có thể đứng ở lập trường bố mẹ Mộc gia để thấu hiểu vấn đề. Nếu ông là bố Mộc Tiểu Nhã, cũng sẽ không hi vọng con gái mình gả cho một người tinh thần không bình thường.

“Con đã nói không thể để Tiểu Xuyên một mình đến Mộc gia.” Bạch Tranh dường như có chút hối hận.

Bạch Xuyên không thích nói chuyện, suy nghĩ so với người bình thường lại không giống nhau, nếu người khác có giáp mặt mắng nó, nó cũng nhất định không phản ứng lại, cũng không biết đêm nay ở Mộc gia có chịu ủy khuất không. Lúc anh ở công ty, đều hận không thể đem Bạch Xuyên đến văn phòng đặt phía dưới mí mắt chính mình.

“Bạch Tranh, con kêu người chuẩn bị quà cáp, ngày mai ta và mẹ con tự mình đến Mộc gia nói chuyện.” Bạch Quốc Du tự hỏi một lúc, vẫn quyết định muốn tự đi một chuyến.

“Nếu bố mẹ bên Mộc gia vẫn không đồng ý thì sao?” Bạch Tranh hỏi.

“Cũng không có cách nào, không thể ép gia đình họ đem con gái gả tới nhà chúng ta.” Khả năng này không phải không có khả năng xảy ra.

“Vậy Tiểu Xuyện làm sao bây giờ? Tiểu Xuyên thích Tiểu Nhã như vậy, anh không thấy con vừa mới trở về liền mang bộ mặt mất mát đến mức nào sao?”  Nghĩ đến khả năng này, Lý Dung liền không nhịn được lo lắng.

“Tiểu Xuyên mất mát sao?” Bạch Quốc Du kinh ngạc nói, con của ông không phải vừa rồi có một bộ mặt giống trước đây hay sao?

“Đương nhiên là có, đàn ông các anh đúng là sơ ý, rõ ràng như vậy vẫn không nhìn ra.”

Bạch Tranh cũng đã không nhìn ra, yên lặng rời tầm mắt đi.

“Tóm lại, mặc kệ Mộc gia nghĩ như thế nào, chúng ta đều phải mang thành ý lớn nhất đến.” Bạch Quốc Du đưa ra quyết định.

Mộc Tiểu Nhã về đến nhà, phòng khách sớm đã không còn bóng bố mẹ, Mộc Tiểu Nhã thở dài một hơi, chuyển bước chân, đi tới thư phòng ở tầng một của bố.

Giơ tay trên cửa gõ nhẹ hai cái, rồi sau đó đẩy cửa bước vào.

“Bố mẹ muốn hỏi gì thì hỏi đi ạ.” Thong dong hướng bàn làm việc, Mộc Tiểu Nhã biết, khoảng thời gian mình đưa Bạch Xuyên rời đi, bố mẹ đã sửa sang lại suy nghĩ hỗn độn rồi.

“Con và Bạch Xuyên kết hôn thật sao?” Mãi cho đến giờ, Thẩm Thanh Di vẫn không tin nổi con gái mình thật sự kết hôn.

“Là thật.” Mộc Tiểu Nhã vô cùng nghiêm túc nói, “Ngày bà nội Bạch qua đời con đã cùng Bạch Xuyên đi đăng ký, hôm đó quá vội vàng, bố mẹ lại ở trường học coi thi, nên con chưa kịp nói chuyện với hai người.”

“Ngày cô Thôi qua đời? Vậy mấy ngày nay thì sao? Lúc chúng ta tham gia lễ truy điệu, người nhà Bạch gia cũng chưa có nói cái gì.” Mộc Nhược Chu nhíu mày nói.“Đại khái là họ cũng cảm thấy quá đột ngột ấy ạ.”

“Có ý gì?” Thẩm Thanh Di khó hiểu.

“Mấy ngày nay quá nhiều việc, chuyện của con và Bạch Xuyên kết hôn, bọn họ cũng đến phút chót mới biết, hơn nữa bà nộia Bạch cùng ngày đó liền đi, bọn họ đại khái cũng còn không kịp tiếp nhận rõ ràng.” Mộc Tiểu Nhã giải thích.

“Vậy thái độ của người nhà Bạch gia đối với hôn nhân này thế nào?” Mộc Nhược Chu hỏi, nếu người nhà Bạch Xuyên cũng như bọn họ, biết đến cuộc hôn nhân bất ngờ không kịp phòng này, không biết họ sẽ phản ứng như thế nào.

“Kỳ thật…” Mộc Tiểu Nhã cười khổ một chút, “Hôm nay lúc ở nghĩa địa, mẹ Bạch xuyên có hỏi qua con, có thật sự muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này hay không.”

“Là có ý gì?” Thẩm Thanh Di nhạy cảm hỏi.

“Mẹ Bạch Xuyên nói, bọn họ thực sự hy vọng Bạch Xuyên có thể có bạn, nhưng cũng không muốn gò bó.”

“…” Nghe xong con gái thuật lại, tâm tình bố mẹ Mộc gia càng trầm trọng. Lời này cho thấy cái gì? Là gả cho Bạch Xuyên, người nhà Bạch gia cũng không có làm gì liên quan đến khuyên bảo hay hướng dẫn, hoàn toàn là con gái nhà mình tự nguyện.

"Vì sao con muốn cùng Bạch Xuyên kết hôn?" Thẩm Thanh Di khó hiểu nói, "Là vì di nguyện của cô Thôi sao?"

Làm nhiều năm hàng xóm, quan hệ của Thẩm Thanh Di cùng bà Bạch vẫn luôn khá tốt, cũng hiểu rõ suy nghĩ của bà. Trước đây, khi bà nội Bạch cùng bà nói về tương lai của Bạch Xuyên, Thẩm Thanh Di thậm chí còn lạc quan khuyên bảo, nói trên đời này rồi sẽ có một cô gái thấu hiểu được con người của Bạch Xuyên, không quan tâm nó tình trạng đặc biệt này của thằng bé.

Nhưng bản tính con người vốn là như vậy, giữa người đứng xem và người trong cuộc, sẽ có sự bất đồng trong cư xử và thái độ. Bà bội phục, kính nể cô gái cả đời sẽ không nghĩ tới sự khác biệt của Bạch Xuyên, nhưng bà không hi vọng đó là con gái mình.

Tựa như nữ chính mỹ lệ trong điện ảnh, mỗi người đều thưởng thức và bội phục nữ chính đã chấp nhận trả giá và bao dung vì Johan, nhưng cô cực khổ như thế nào, lại không phải ai cũng có dũng khí trải qua.

"Con thích Bạch Xuyên." đây là câu trả lời Mộc Tiểu Nhã dành cho mẹ.

Cô biết, đối với bố mẹ, không có một lý do gì có thể mạnh hơn là cô thích. Để làm bố mẹ thêm tin tưởng, Mộc Tiểu Nhã bổ sung, "Kỳ thật con đã thích Bạch Xuyên từ lâu, bố mẹ cũng biết con trước kia rất thích sang nhà bà Bạch tìm Bạch Xuyên. Cho nên mấy hôm trước, Bạch Xuyên bỗng nhiên chạy tới đây tìm con cầu hôn, con đã rất hạnh phúc, không chút suy nghĩ liền đồng ý với anh ấy rồi."

“Bạch Xuyên tìm con cầu hôn, con có nghĩ tới nó có thể là vì bà nội nó hay không?” Mộc Nhược Chu nhắc nhở.

“Con có nghĩ, cũng có hỏi qua.”“Vậy nó trả lời như thế nào?”

“Bạch Xuyên nói, bà Bạch nói anh tìm người anh thích để kết hôn, sau đó đến tìm con.” Mộc Tiểu Nhã trả lời.

Vợ chồng Mộc gia lại lần nữa trầm mặc, Bạch Xuyên là người tự kỉ, người tự kỉ có một đặc điểm lớn là không hiểu cách giai tiếp với người, bọn họ sẽ không nói dối, càng sẽ không tìm lí do giải vây cho mình, cho nên khi họ nói ra, nhất định là do cảm thụ chân thật của nội tâm họ. Bạch Xuyên nói thích Mộc Tiểu Nhã, vậy nhất định là thật sự thích.

“Tiểu Nhã, con có nghĩ tới, cùng Bạch Xuyên ở bên nhau thực sự vất vả?” Mộc Nhược Chu nhịn không được nhắc nhở.

“Đúng vậy Tiểu Nhã, Tiểu Xuyên tuy là một đứa trẻ tốt, cũng rất thông minh, nhưng nó có bệnh tự kỷ, nó không thể biểu đạt tình cảm của mình giống người bình thường. Con thích nó, có khi không quá mấy ngày sẽ bị hiện thực đánh thức. Đến lúc đó, khả năng cả hai đứa sẽ cùng chịu tổn thương.” Thẩm Thanh Di liền nói bổ sung với chồng.

“Bố mẹ, con đã nghĩ tới rồi, nhưng con muốn thử một lần.” Mộc Tiểu Nhã nói, “ Con đã nghiêm túc suy xét rồi mới cùng hai người nói chuyện.”

Bố mẹ đang lo lắng điều gì, thật ra Mộc Tiểu Nhã có thể hiểu, nhưng sống lại một lần, Mộc tiểu Nhã cảm thấy, kết cục của mình và Bạch Xuyên, cuối cùng thật giống nhau, cô phát bệnh qua đời, anh trở thành người góa vợ. Không, hẳn là sẽ tốt hơn một ít, là đời này Bạch Xuyên có thể tránh được vận mệnh hủy dung, trở thành một người đàn ông đẹp góa vợ.

“Còn du học thì sao?” Thẩm Thanh Di lại hỏi.

“Con không đi.” Du học, ngay từ đầu Mộc Tiểu Nhã đã không nghĩ tới nữa.

“Không đi? Đi SG học thiết kế, không phải đây là giấc mộng của con từ trước đến nay sao?” Thẩm Thanh Di không thể tin nổi nói.

“Mẹ, chuyện này về sau con sẽ từ từ giải thích.”Mộc Tiểu Nhã biết mình chuyển biến quá đột ngột, những sự việc liên tiếp kia cũng làm cha mẹ khó tiếp nhận. Nhưng cô không thể nào nói ra sự thực, cô bốn năm sau mới có thể bùng phát bệnh di truyền, bây giờ chắc chắn là tra không ra. Mà điều duy nhất cô có thể làm, chính là đem thời gian còn lại dùng để làm bạn với họ.

“Mẹ, con thật sự muốn gả cho Bạch Xuyên, tựa như lúc trước mẹ muốn gả cho bố vậy, hai người đồng ý đi mà.” Nói đạo lý có vẻ cũng khá nhiều rồi, Mộc Tiêu Nhã bắt đầu chiến sách làm nũng.

“Đến giấy đăng ký cũng lãnh rồi, con còn cần chúng ta đồng ý sao?” Thẩm Thanh Di tức giận đẩy con gái ra.

“Chuyện này là con không đúng, nhưng lúc ấy không phải tình huống khẩn cấp sao, hơn nữa sau đó thật sự con đã quên, thực xin lỗi mà.” Mộc Tiểu Nhã không màng mẹ ghét bỏ, không biết xấu hổ dán lại.

Thẩm Thanh Di bất đắc dĩ liếc mắt nhìn chồng, Mộc Nhược Chu trong mắt cũng tràn đầy bất đắc dĩ, đúng như vợ ông nói, con gái và Bạch Xuyên đã lãnh chứng, bọn họ dù phản đối, cũng không thay đổi được sự thật là con đã kết hôn. Hơn nữa, là giáo viên hơn hai mươi năm, bọn họ rất rõ ràng, có một số việc, bọn nhỏ chưa từng trải, trưởng bối lại dạy đạo nhiều, chúng vẫn cứ không nghe.

Nhưng làm cha mẹ, việc con gái kết hôn, mình lại biết được trong tình huống như vậy, trong lòng hụt hẫng: “Chuyện này bố và mẹ con còn muốn xem xét thêm chút nữa.”

“Vậy hai người muốn xuy xét bao lâu?” Tiểu Nhã hỏi.

“Suy xét xong rồi, lúc đấy sẽ nói cho con.” Nói xong, Mộc Nhược Chu lạnh nhạt đứng dậy rời đi.

Thẩm Thanh Di thấy chồng rời đi, để lại cho con gái một ánh mắt ‘tự cầu phúc đi’, cũng rời đi theo.

Thư phòng trống trơn, Mộc Tiểu Nhã yên lặng xoa xoa trán, bỗng phụt một tiếng bật cười. Bố mẹ cô thật là, làm cả đời giáo viên, thông tình đạt lý, trước nay đều không ép cô phải làm chuyện này hay không thể làm chuyện kia. Trong lòng họ chỉ có xem cô có đồng ý hay không, sự xem xét này cũng chỉ là một sự xem xét cho có mà thôi.

Hai người họ suy nghĩ cả tối, hỏi cô nhiều vấn đề như vậy, nhưng toàn bộ quá trình đều không có một câu cưỡng ép cô bỏ Bạch Xuyên, mà chỉ từng chút phân tích lợi và hại trong đó, hỏi cô đã nghĩ kĩ chưa.

Cẩn thận suy nghĩ 26 năm đời trước, trừ bỏ một ít thời gian sống đoản, không có nổi một mối tình, không có nhiều thời gian ở bên cạnh bố mẹ ra, thì Mộc Tiểu Nhã cảm thấy cả đời kia của cô thật hạnh phúc.

Một trận gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi tới, giấy Tuyên Thành trên bàn xôn xao, Mộc Tiểu Nhã dùng cái chặn giấy chặn lại, lại đi đóng cửa sổ. Đối diện cửa sổ thư phòng và sân nhà bà Bạch, hiện giờ bà Bạch không còn nữa, trong sân đen như mực không một ngọn đèn, hết sức trống vắng, bỗng làm Mộc Tiểu Nhã vắng vẻ khó chịu.

Nếu bốn năm sau mình rời đi, ba mẹ nhìn phòng ngủ cô, sẽ giống bây giờ cô nhìn sân nhà bà Bạch sao?

Hay là, sẽ càng khổ sở hơn.

Chương 8: Gửi em ảnh của anh

Edit: Đàm Nhật Vi

Beta: Vee

Sáng sớm, Mộc Tiểu Nhã liền thay quần áo chạy đến trường. Hôm nay trường học phát giấy tốt nghiệp, cô bỏ mất ngày chụp ảnh tốt nghiệp, nếu giấy chứng nhận tốt nghiệp không đi lấy đúng hạn, Phương Hủy chắc sẽ trực tiếp đuổi giết tới nhà cô.

Từ trên xe xuống giao lộ của học viện, đi chưa được mấy bước, Mộc Tiểu Nhã liền thấy Phương Hủy đang đứng chờ ở cổng trường. Lúc này Phương Hủy còn chưa trở nên khôn khéo như vài năm sau, vẫn là cô gái trên đầu nhuộm hơn ba loại màu tóc trở lên.

“Phương Hủy.”

Mộc Tiểu Nhã vui vẻ vẫy tay, Phương Hủy quay đầu lại, nhìn thấy Mộc Tiểu Nhã chạy tới thì biểu cảm có chút lạnh nhạt. Miệng đang còn ngậm ống hút trà sữa, căn bản không tính để ý tới Mộc Tiểu Nhã. Nhưng Mộc Tiểu Nhã vẫn mặc kệ, phi lên ôm một cái, giống như bạch tuộc quấn lấy Phương Hủy.

“Quần áo tớ! Mộc Tiểu Nhã cậu muốn chết à?” Đột nhiên ôm tới làm cốc trà sữa trong tay Phương Hủy tràn ra, bộ đồ mới mua xuất hiện thêm một vệt trà màu nâu.

“Lâu lắm rồi không thấy cậu, tớ luôn nhớ cậu đấy.” Mộc Tiểu Nhã căn bản không nghe Phương Hủy oán giận, vẫn cũ đắm chìm trong nỗi niềm vui vẻ được nhìn thấy bạn tốt.

“Cậu nợ tớ bộ đồ này, nói cho cậu biết, hôm nay cậu không lấy giấy đăng kí kết hôn tới, cửa này cậu chắc chắn không được qua.” Phương Thủy không chút khách khí đẩy người ra.

“Giấy thì không mang, nhưng có ảnh chụp, cậu muốn xem không?” Mộc Tiểu Nhã hỏi.

“….” Phương Thủy sửng sốt, bất chấp trên người có trà sữa, lôi kéo Mộc Tiểu Nhã hỏi han, “ Cậu kết hôn thật sao?”

“Ừ.” Mộc Tiểu Nhã hào phóng thoải mái thừa nhận.

“Không phải… Ai cơ? Ai cùng cậu kết hôn? Cậu yêu đương từ lúc nào? Sao mà tớ không biết?...” Phương Hủy vẫn luôn cho rằng ngày đó Mộc Tiểu Nhã nói kết hôn, là thuận miệng lấy cớ với cô.

“Nói ra thì rất dài, cậu còn nhớ trước kia tớ có kể về một anh hàng xóm không?”

“Nhớ rõ, cậu nói cách vách nhà cậu có một đại soái ca, đáng tiếc là có bệnh tự kỷ.”

“Chính là anh ấy.”

“Mộc Tiểu Nhã, cậu điên rồi!” Bọn họ theo ngành nghệ thuật, đều có điểm chung là thích cái đẹp, nhưng cũng không đến mức vì mặt đẹp mà tìm người có bệnh tự kỷ.

“Cậu đừng kích động, từ từ tớ cùng cậu nói chuyện.” Lập tức hai người cùng hướng tới trường học bước đi, Mộc Tiểu Nhã cùng Phương Hủy nói một chút về chân tướng sự việc.

Nghe xong, Phương Hủy càng thêm thấy phức tạp hơn, phóng ra một ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn Mộc Tiểu Nhã, hỏi: “Vậy rốt cuộc là muốn trấn an di nguyện của lão nhân gia nên mới kết hôn, hay là thật sự muốn gả cho Bạch Xuyên?”

“Đều có.” Mộc Tiểu Nhã thành thật trả lời.

“Cậu nói cái gì… Để tớ đổi cách hỏi.” Phương Hủy cảm thấy vấn đề mình hỏi không chuẩn xác, vì thế hỏi lần nữa, “Nếu bà của Bạch Xuyên không qua đời lúc đó, cậu vẫn sẽ đồng ý gả cho Bạch Xuyên sao?”

“Vẫn sẽ đồng ý.” Suy tư một lát, Mộc Tiểu Nhã vẫn như cũ khẳng định. Bà Bạch qua đời chỉ là cùng thời điểm kia mà thôi, mà cô ban đầu đã muốn gả cho Bạch Xuyên, vì muốn cho anh tránh khỏi tai ương bi kịch. Đương nhiên, nếu bà Bạch không sao, Bạch Xuyên cũng sẽ không cầu hôn, nhưng điều này không phải điều Phương Hủy nghĩ tới.

“Vậy… Cậu thích anh ta?” Phương Hủy hỏi.

Thích? Cô thích Bạch Xuyên sao? Mộc Tiểu Nhã tự hỏi, thích hẳn là có, nhưng loại thích này tuyệt đối không có tình yêu. Nếu có, đời trước cô đã không cự tuyệt Bạch Xuyên như vậy. Chỉ là trở lại một đời, Mộc Tiểu Nhã cảm thấy tình yêu không quan trọng như vậy, mà hôn nhân cũng trở nên đơn thuần.

“Thích.” Mộc Tiểu Nhã cũng không dám đem ý nghĩ trong lòng nói với Phương Hủy, nếu không, với tính cách của Phương Hủy, sẽ không để cho cô yên.

“Phương Hủy, Mộc Tiểu Nhã…” Phương Hủy còn định nói gì đó, bỗng nhiên có người ở phía trước gọi tên bọn họ. Hai người nghe theo tiếng nhìn lại, liền thấy ở trước bậc thang khu giảng đường, vài người bạn học đang vẫy tay qua. Hai người liền không nói chuyện nữa, đi tới.

“Mộc Tiêu Nhã, sao ngày chụp ảnh tốt nghiệp cậu không tới?” Ảnh tốt nghiệp đại học, chỉ thiếu một mình Mộc Tiểu Nhã, các bạn học đầu không nhịn được tò mò.

“Phương Hủy bảo cậu kết hôn, có thật hay không?”

“Khẳng định là không phải, không phải Mộc Tiểu Nhã tháng sau xuất ngoại sau? Là SG đó, nơi chúng ta tha thiết mơ ước.”

Mộc Tiểu Nhã kiên nhẫn chờ bọn họ nói xong, mới cười ha hả nói: “Phương Hủy không lừa mấy cậu, mình kết hôn.”

“Thật hay giả, cùng ai?”

“Có ảnh chụp không? Cho chúng mình xem một chút?”

Có người đề nghị như vậy, mọi người đến bằng tốt nghiệp cũng không đi lấy nữa, đứng ở cửa khu giảng đường chờ Mộc Tiểu Nhã triển lãm ảnh chụp chồng mình.

“Trong di động không có.” Mộc Tiểu Nhã khó xử nói, trước kia cô không có bất kì ý tưởng gì với Bạch Xuyên, lấy đâu ra ảnh chụp của anh trong di động đây. Trong máy chỉ có ảnh chụp giấy chứng nhận kết hôn, mà không thể trực tiếp đưa bạn học xem giấy chứng nhận được.

“Lừa ai thế, cậu không có ảnh chụp chồng mình?”“Không có thì cũng quỳ luôn đấy, cậu bảo chồng gửi ảnh chụp qua đây.”

“Đúng thế đúng thế, tớ xem ai mị lực lớn như vậy, mỹ nữ duy nhất của chúng ta vừa tốt nghiệp liền cướp mất.”

Mộc Tiểu Nhã nhìn về phía Phương Hủy cầu cứu, Phương Hủy đáp lại bằng vẻ mặt muốn xem kịch vui. Nói thật, cô từng nghe Mộc Tiểu Nhã nói Bạch Xuyên lớn lên rất đẹp, nhưng trông như thế nào, cô cũng chưa thấy qua, lúc này cảm thấy có chút tò mò.

“Cái này… Tớ muốn thử xem thế nào đã.” Di động Mộc Tiểu Nhã đúng là lưu số Bạch Xuyên, nhưng cô chưa từng dùng qua. Ở trong ấn tượng của cô, Bạch Xuyên thường hay đắm chìm trong thế giới của chính mình, có đôi khi người giáp mặt kêu anh cũng không phản ứng, càng đừng nói là liên lạc bằng di động. Mộc Tiểu Nhã thậm chí hoài nghi, mình có gọi WeChat, Bạch Xuyên có khả năng cũng không chú ý đến.

Nghĩ như vậy, nhưng Mộc Tiểu Nhã vẫn tìm WeChat Bạch Xuyên, gửi một tin qua.

“Anh ấy bình thường rất bận, cho nên có thể không nhìn đến.” Mộc Tiểu Nhã trước tiên trải nệm cho mình.

“Không thấy ảnh vậy gọi điện thoại đi.” Các bạn học không nhìn thấy ảnh chụp nhất định không bỏ qua.

Mộc Tiểu Nhã liền thấy sợ.

**

Tại biệt thự Bạch gia, Bạch Xuyên đang an tĩnh ngồi bên ban công đọc sách, động tác đọc sách của anh cực nhanh, cơ hồ hai ba giây liền lật qua trang sau.

Bên tay trái Bạch Xuyên có một cái bàn tròn nhỏ, bên trên đặt chỉnh tề vài món điểm tâm cho bữa sáng, tuy nhiên bát cháo trắng sớm đã không có nhiệt độ, mấy thứ bữa sáng này hiển nhiên đã bày ra từ rất lâu.

Lúc này, quản gia Bạch gia lặng lẽ đi đến, chú Lưu liếc mắt một cái liền quét qua chiếc bàn tròn còn nguyên bữa sáng, trong lòng dâng lên sự bất đắc dĩ, nhị thiếu lại quên ăn sáng.

Không chỉ là bữa sáng, một ngày ba bữa, nhị thiếu đều sẽ quên ăn. Không, nói quên ăn thì không chính xác, nhị thiếu không phải quên ăn, mà là chỉ khi thấy đói mới ăn. Nhưng cảm giác của nhị thiếu cùng người thường không giống nhau, cậu ấy bình thường một ngày chỉ ăn một bữa, hoặc đôi khi dứt khoát không ăn. Đối với điểm này, người nhà Bạch gia đều rất lo lắng, nhưng không có biện pháp. Bởi khi nhị thiếu chìm đắm trong thế giới của mình, vô luận ai nói cái gì, cũng đều không có phản ứng.

Điều duy nhất ông có thể làm, chính là luôn chuẩn bị đồ ăn luôn sẵn trong tầm tay của nhị thiếu, để khi nhị thiếu bị đói bụng, bên người luôn có đồ ăn.

Chú Lưu bưng bữa sáng phòng bếp mới làm tới, cẩn thận thay đổi khay đồ đã lạnh kia, sau đó một khắc cũng không dám ở lâu, xoay người đi ra ngoài. Lúc bước tới cửa, Lưu thúc bỗng nghe một tiếng động kì lạ, theo bản năng nhìn qua, phát hiện di động nhị thiếu đặt ở tủ đầu giường vang lên.

Chú Lưu liền không để trong lòng, cũng không đi nhắc nhở. Nói thật, di động của nhị thiếu trước đến giờ chỉ là một công cụ liên lạc mà thôi, chỉ thời điểm cậu chủ muốn tìm người mới có thể dùng, người khác muốn tìm cậu qua điên thoại quả thật nghĩ chưa thông suốt. Ông chủ nếu muốn tìm nhị thiếu, cũng sẽ gọi mày bàn của nhà, rồi ông sẽ lo liệu tiếp.

“kẽo kẹt ~”

Ý niệm vừa qua, chú Lưu liền nghe thấy thanh âm ma sát của chiếc ghế dựa, sau đó là tiếng bước chân nhẹ nhàng có quy luật. Chú Lưu không thể tin tưởng xoay người lại, phát hiện nhị thiếu đã bỏ xuống quyển sách đọc xong một nửa, từ ban công đi đến, tới mép giường, hơn nữa trực tiếp cầm lấy di động.

Nhị thiếu nghe thấy âm thanh nhắc nhở mới đi đến?

Không, không có khả năng! Nhị thiếu chưa từng có phản ứng quá nhanh như vậy, nhất định là trùng hợp, nhị thiếu hẳn vừa lúc có việc muốn tìm người khác. Đúng, nhất định là như thế.Chú Lưu nghĩ vậy, trong lòng mới thoải mái hơn chút, bưng khay tiếp tục hướng ra ngoài phòng ngủ.

Lúc này Bạch Xuyên đang cầm di động, thấy Mộc Tiểu Nhã nhắn tin: Có thể gửi cho em ảnh chụp anh không?

Ảnh chụp? Bạch Xuyên nhấp môi, nhìn trái nhìn phải, nghĩ xem chỗ nào có ảnh chụp của mình, tầm mắt liền quét tới chú Lưu ở cửa đang chuẩn bị rời đi.

Anh không biết chú Lưu vào đây từ khi nào, hơn nữa cũng không quan tâm, anh chỉ biết hiện tại anh cần nhờ chú Lưu giúp, thế nên mở miệng gọi.

“Chú Lưu.” Bạch Xuyên gọi.

“Nhị… Nhị thiếu?!” Chú Lưu kích động suýt nữa quên chiếc khay đang cầm trên tay. Ông không nghe lầm chứ? Năm nay ông mới 52 tuổi thôi, hẳn là sẽ không già đến nỗi sinh ảo giác chứ, vừa rồi thật sự nhị thiếu vừa gọi ông? Đúng không đúng không?

Còn nữa… thế mà Nhị thiếu cũng biết tên ông cơ á?

“Cháu muốn chụp ảnh.” Bạch Xuyên hướng di động về phía chú Lưu.

Chụp ảnh? Nhị thiếu muốn chụp ảnh? Nhị thiếu là muốn ông chụp ảnh cậu ấy sao?!

Chú Lưu nhanh chóng phản ứng lại, khay đồ ăn tùy ý đặt xuống mặt đất, sốt ruột chạy lại đón di động trong tay Bạch Xuyên: “Nhị thiếu, cậu muốn chụp như thế nào?”

Đây là lần đầu tiên nhị thiếu tìm ông giao cho ông việc gì đó, ông nhất định phải làm thật hoàn mỹ.

“Chụp một tấm ảnh.” Bạch xuyên lặp lại.

Mình thật ngốc mà, lại hỏi chụp thế nào? Nhị thiếu cũng đâu biết kỹ xảo chụp ảnh cùng POSE, cậu có thể bảo ông chụp ảnh cũng đã là một bước nhảy vọt. Ngay lập tức ông muốn đem sự kích động này báo tin tức tốt cho ông chủ và bà chủ, còn cả đại thiếu gia nữa.

“Thiếu gia, trong phòng ánh sáng không tốt, chúng ta đi ban công chụp đi.” Lưu thúc đề nghị.

“Ừ.” Bạch Xuyên nghe lời một lần nữa trở về ban công, sau đó tùy tiện đứng nhìn về phía quản gia.

Chú Lưu vốn đang muốn chụp nghệ thuật một chút, gắng đạt tới cảnh giới tuấn mỹ vô địch. Nhưng nhị thiếu nhà ông vừa đứng ở ban công, ngay lập tức chú Lưu cảm thán, quả là một phong cảnh tuyệt đẹp. Nơi nào nhị thiếu đứng thì lập tức không cần đến kỹ thuật.

Chú Lưu chụp thật nhiều ảnh, chưa đã nghiền mang điện thoại đưa cho nhị thiếu, sau đó còn lưu luyến bưng khay bữa sáng lạnh rời đi.

Có ảnh chụp, Bạch Xuyên lập tức click mở WeChat Mộc Tiểu Nhã, đem ảnh chụp mình gửi qua, sau đó cũng không đọc sách, cứ vậy gắt gao nhìn chằm chằm di động chờ phản hồi.

Bên này, Mộc Tiểu Nhã trong lòng đã chuẩn bị việc Bạch Xuyên không phản hồi, nào ngờ chỉ hai phút đợi, đã có tin của Bạch Xuyên gửi đến.

“Mau, ảnh chụp, mở nhanh nào.” Không đợi Mộc Tiểu Nhã thấy rõ ràng, đã có đồng học tò mò click mở bức ảnh kia, hình dáng Bạch Xuyên được phóng đại trước mắt mọi người.

“Chết mất ~”

“Ôi chao ~”

“Mộc Tiểu Nhã, mệnh của cậu tốt quá đi.”

Tức khắc, tiếng kinh ngạc cảm thán, tiếng thút thít không dứt bên tai, một bức ảnh đẹp như vậy, Mộc Tiểu Nhã kết hôn độc chiếm thật không hợp lý.

Ngay cả Phương Hủy trong mắt cũng hiện lên sự kinh ngạc, nếu không phải Mộc Tiểu Nhã sáng sớm đã nói qua với cô, cô thật sự không thể đem thiếu niên tuấn mỹ trong ảnh này so sánh với người có chứng tự kỉ. Một câu có chút xúc động nói, ‘vì gương mặt này, kết hôn cũng đáng.’

Mộc Tiểu Nhã vẫn luôn biết Bạch Xuyên lớn lên đẹp, nhưng cũng là lần đầu tiên phát hiện, anh còn ăn ảnh như vậy? Trên ảnh chụp Bạch Xuyên một bộ quần áo nhẹ nhàng đơn giản, bộ dáng như mới rời giường, tóc tai có chút hỗn độn. Anh đứng ngược sáng, đôi mắt chuyên chú nhìn phía trước, như xuyên qua màn ảnh đối diện với cô.

Chờ mọi người thỏa mãn lòng hiếu kỳ một lúc, Mộc Tiểu Nhã mới vất vả lấy điện thoại về được. Cô lướt qua ảnh chụp anh đang trầm mặc, mắt lướt qua bữa sáng ở góc phải.

Hơi hơi nhíu mày, Mộc Tiểu Nhã gửi tin: ảnh chụp rất đẹp trai, nhớ ăn bữa sáng nhé.

Bữa sáng? Bạch Xuyên nghi hoặc ngẩng đầu, rốt cuộc thấy bữa sáng trước mặt.

Bạch Xuyên: Ừ.

Gửi xong tin, Bạch Xuyên trở về cạnh bàn, thong thả ăn bữa sáng.

Chương 9: Cánh cửa của Tiểu Xuyên

Edit: Đàm Nhật Vi

Beta: Vee

▪︎▪︎▪︎▪︎

Vì cuộc nói chuyện của hai người bị đám bạn học chen ngang, nên lấy xong bằng tốt nghiệp, Phương Hủy liền kéo Mộc Tiểu Nhã đi quán cà phê gần đó.

“Cappoccino và bánh kem Black Forest, cậu đi mua đi.” Tới quán cà phê, Phương Hủy liền không chút khách khi sai bảo Mộc Tiểu Nhã.

“Vâng, đại tiểu thư, cô còn muốn dùng gì nữa không ạ?” Mộc Tiểu Nhã vô cùng phối hợp.

“Như thế trước đã, ăn xong bổn tiểu thư lại gọi thêm.” Phương Hủy ngạo kiều lắc đầu, đi vào trong tìm chỗ ngồi trước.

Mộc Tiểu Nhã cười, tới quầy mua bánh kem cùng cà phê bưng qua.

Phương Hủy nhấp một ngụm cà phê, mắt quét đến ly cà phê của Mộc Tiểu Nhã, lập tức nhăn mày: “Sao cậu lại uống cà phê đen, áp lực sao?”

Mộc Tiểu Nhã sửng sốt, rồi ngẫm nghĩ, sau khi cô xuất ngoại, bởi vì học tập và công việc quá bận, thường thức đêm làm bản thảo thiết kế, cho nên mới có thói quen uống cà phê đen. Nhưng cô của bây giờ, lại không thích.

“Gần đây không ngủ ngon, uống để nâng cao tinh thần.” Mộc Tiểu Nhã tùy tiện tìm một lí do.

“Cô chú sẽ không đồng ý đâu.” Phương Thủy suy đoán nói.

“Cũng không nói là không đồng ý, họ còn đang suy xét.”

“Suy xét? Từ nhỏ đến lớn, cô chú chưa từng quá suy xét quyết định của cậu, có phải đang muốn đình chiến không? Suy xét xong sẽ tỏ vẻ không đồng ý.” Phương Hủy từ nhỏ đến lớn hâm mộ nhất chính là Mộc Tiểu Nhã có bố mẹ tri thức lại dân chủ, không giống bố mẹ cô, luôn quản giáo.

“Bọn họ sẽ đồng ý.” Mộc Tiểu Nhã mười phần tin tưởng nói.

“Không đồng ý cũng không được, dù sao cậu cũng đã đăng ký rồi.” Phương Hủy thở dài nói.

“Đúng vậy.” Mộc Tiểu Nhã chợt thấy câu nói này giống của Bạch Xuyên tối qua, không nhịn được, bật cười một tiếng.

“Cậu còn có tâm tình để cười?” Phương Hủy nhắc nhở, “Nói thật, Bạch Xuyên là người có chứng tự kỷ, cậu ta biết hôn nhân là cái gì sao? Kết hôn cũng không phải là xúc động một cái rồi đi đăng ký, chồng đẹp thì cũng được, nhưng về sau sẽ cùng nhau sinh hoạt. Chờ sau này hai người có em bé… Đúng rồi, cậu ta hiểu thế nào là sinh em bé không?”

“Phương Hủy!” Mộc Tiểu Nhã tức giận trừng mắt liếc bạn tốt một cái, mấy câu đầu còn rất đứng đắn, sao càng về sau càng kỳ cục thế.

“Hai người… Định làm không?” Tư tưởng đã trượt dài, làm thế nào cũng không quay lại nổi, Phương Hủy mới không sợ Mộc Tiểu Nhã trừng mắt với cô, càng hỏi càng lộ liễu.

“Cậu tưởng tượng cái gì đấy?”

“Có thể là không.” Phương Hủy thấy biểu tình của Mộc Tiểu Nhã liền biết đôi vợ chồng mới cưới này thuần khiết không khác gì một trang giấy trắng, “Không được, tớ phải tra cứu, người có chứng tự kỷ chắc sẽ không bị thế đâu nhỉ, hai người nhân lúc còn sớm nên ly hôn đi.” Nói xong, Phương Hủy cầm di động lên tra.

“Đủ rồi nha!” Mộc Tiểu Nhã vừa xấu hổ vừa tức giận, giật luôn di động của Phương Hủy.

“Được rồi, không đùa cậu nữa.” Phương Hủy thấy Mộc Tiểu Nhã nóng nảy, không tiếp tục trêu cô nữa, “Vậy hai người khi nào tổ chức hôn lễ.”

“Chắc là… sẽ không tổ chức.” Mộc Tiểu Nhã chần chờ một chút nói.

“Cũng đúng, dù sao trong nhà cũng vừa có người mất.” Phương Hủy gật đầu lý giải.

Nhắc tới bà Bạch, Mộc Tiểu Nhã không nhịn được nhìn vào vòng ngọc trên cổ tay.

"Vòng ngọc trên cổ tay cậu là của bà Bạch phải không?" Phương Hủy chú ý tới biểu cảm của Mộc Tiểu Nhã, suy đoán nói.

"Ừ." Mộc Tiểu Nhã gật đầu.

"Cái vòng nhìn qua là biết không tầm thường rồi, bà Bạch rất vừa lòng cô cháu dâu này nhỉ." Phương Hủy tuy không hiểu về ngọc, nhưng chất ngọc như nước thế này, chỉ cần là hàng thật thì giá cả chắc chắn không thấp.Mộc Tiểu Nhã cười không nói.

"Đúng rồi, bố mẹ Bạch Xuyên có thái độ gì với câu?" Phương Hủy lại hỏi, " Tháng sau cậu sẽ ra nước ngoài du học, gia đình họ sẽ để cho cậu đi ư?"

“Tớ... không đi du học nữa." Mộc Tiểu Nhã nói.

"Cậu không đi?" Phương Hủy nhíu mày, "Vì Bạch Xuyên mà cậu không đi nữa?"

"Không phải vì Bạch Xuyên, tớ vì chính mình nên không đi nữa. Tớ quyết định ở lại cùng cậu mở công ty tư nhân." Mộc Tiểu Nhã hôm nay cũng muốn bàn với Phương Hủy chuyện này, đúng lúc Phương Hủy hỏi, cô liền đơn giản trả lời.

Ở đại học, cô và Phương Hủy đều cùng học thiết kế giày. Lúc sắp tốt nghiệp, hai người có lựa chọn hoàn toàn bất đồng. Cô xin làm nghiên cứu sinh ở SG, muốn đào sâu kỹ năng, mà Phương Hủy muốn mở công ty, tự mình làm giày thiết kế.

"Cậu cùng tớ mở công ty? Chẳng phải cậu từng nói, chúng ta là sinh viên mới tốt nghiệp, cũng chỉ là mấy đứa vô danh tiểu tốt, mở công ty chắc chắn đốt tiền hay sao?" Phương Hủy kinh ngạc nói, trước đây cô nói muốn mở công ty, Mộc Tiểu Nhã không ít lần ngắt lời. Hơn nữa cô cũng biết Mộc Tiểu Nhã lo lắng là có lý, nhưng cô không để bụng. Cô mở công ty là vì đam mê thôi, mệt cũng không sao, dù sao bố cô cũng có tiền.

"Giống câu cậu từng nói, mệt cũng không sao, dù sao nhà chồng mị cũng có tiền mà." Mộc Tiểu Nhã làm bộ cả giận nói.

Đời trước, công ty của Phương Hủy không hiệu quả, cũng chẳng có lời, không đóng cửa là vì Phương Hủy tự bỏ tiền ra chống đỡ. Nếu là trước đây, Mộc Tiểu Nhã sẽ không đồng ý cùng Phương Hủy mở công ty, nhưng hiện tại, cô chỉ nghĩ mình muốn làm việc, nhàn nhã sống trong bốn năm tiếp theo.

"Thiếu chút nữa là quên, cậu giờ đã gả vào hào môn, không thiếu tiền~"

"Không sai." Mộc Tiểu Nhã cười, thực ra cô cũng có một khoản tiết kiệm. Lúc học đại học, cô hợp tác bán giày với một xưởng sản xuất, cộng thêm phí thiết kế, nhiều khoản khác nữa, cũng có khoảng hai ba mươi vạn, dùng để mở công ty giai đoạn trước đầu tư có lẽ là đủ rồi.

“Vậy buổi chiều chúng ta cùng đi xem phòng, tớ tìm một vài người môi giới.” Có Mộc Tiểu Nhã gia nhập, Phương Hủy nhiệt tình hẳn lên.

“Được.” Mộc Tiểu Nhã vui vẻ đồng ý.

*****

Tan học, Mộc Nhược Chu cùng vợ đi chợ mua rau và đồ ăn, sau đó chậm rì rì trở về nhà. Hai người đang thảo luận buổi rối nấu cá trước hay nấu thịt, bỗng phát hiện ra trước nhà mình có hai người đang đứng rất đoan chính, chân tay còn xách theo không ít hộp quà.

“Thầy Mộc, cô Thẩm.”

“Ông Bạch, bà Bạch?” Mộc Nhược Chu hơi sửng sốt, ngay sau đó, hiểu rõ ý của hai người khi tới nhà ông.Tuy rằng ông và vợ đối với việc con gái kết hôn cùng Bạch Xuyên có chút không thể thừa nhận, nhưng không thể để hai người họ đứng yên ở ngoài cửa được.

“Thầy Mộc, cô Thẩm, việc Bạch Xuyên cùng Tiểu Nhã kết hôn, là Bạch gia chúng tôi thất lễ.” Vừa vào cửa, Bạch Quốc Du liền lên tiếng xin lỗi.

“Ông Bạch không cần như vậy, Tiểu Nhã đã nói chuyện với chúng tôi, kết hôn là tự nó quyết định, không liên quan đến ai hết.” Mộc Nhược Chu không phải không hiểu lí lẽ, chuyện này kì thật không liên quan đến Bạch gia, nói cho cùng là con gái họ tự mình quyết.

Bạch Quốc Du cùng vợ liếc nhìn nhau, hai người trong lòng đều rõ, Mộc Nhược Chu tuy ngoài miệng khách khí, nhưng rất không tình nguyện gả con gái cho Bạch Xuyên nhà họ. Điểm này, trước khi tới đây trong lòng họ đã sớm có chuẩn bị.

“Thầy Mộc, cô Thẩm, hôm nay chúng tôi tới đây, là muốn cùng hai người thương lượng một chút về hôn sự của bọn nhỏ.” Lý Dung nói.

“Hai người muốn thương lượng thế nào?” Mộc Nhược Chu nhíu mày.

“Thầy Mộc, cô Thẩm.” Lý Dung vô cùng chân thành nói, “Hôn sự này, chúng tôi đều biết là Bạch Xuyên nhà tôi trèo cao Mộc Tiểu Nhã nhà hai người. Để tay lên ngực tự hỏi, nếu Tiểu Nhã là con gái tôi, tôi cũng sẽ không đồng ý con bé gả cho một người chồng có bệnh tự kỷ. Nhưng, tôi là mẹ của Tiểu Xuyên, tự tâm tôi thực sự muốn thúc đẩy hôn sự này. Cho nên chúng tôi hôm nay tới, chính là muốn gia đình Tiểu Nhã đồng ý.”

Muốn nhà gái đồng ý, chuyện này đúng là nhà trai phải tới, nhưng Bạch Xuyên là người có chứng tự kỷ, nó không làm được, nên vợ chồng Bạch Quốc Du chỉ có thể tự đến. Trùng hợp là vợ chồng Mộc Nhược Chu, có để ý chuyện này, nhưng vẫn nhẫn nại nghe giải thích.

“Tiểu Xuyên có bệnh tự kỷ, nó tự sống trông thế giới của riêng mình, người khác rất khó đi vào, đây cũng là điều hai ngươi lo lắng. Nhưng tôi muốn nói, trong thế giới của Tiểu Xuyên, có vị trí của Tiểu Nhã.” Lý Dung nói, “Bà Bạch Xuyên lúc ở bệnh viện có nói qua một câu, bà nói, thế giới của Tiểu Xuyên rất nhỏ, người khác dường như chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn nó. Nhưng chỉ cần một lúc nào đó thằng bé muốn mở rộng lòng, người đó sẽ là cả thế giới của thằng bé. Con gái nhà hai người đối với con trai tôi, chính là như vậy.”

“Đương nhiên, chúng tôi cũng biết, chúng tôi nói như vậy không đủ để hai người tin, cho nên, chúng tôi mới hẹn bác sĩ phụ trách của Tiểu Xuyên tới đây. Nếu hai người tiện, có thể nghe một chút ý kiến chuyên nghiệp của ông ấy không?”

Bác sĩ phụ trách của Bạch Xuyên? Vợ chồng Mộc Nhược Chu liếc nhau, rồi sau đó, đồng ý đề nghị của Lý Dung.

Bác sĩ phụ trách của Bạch Xuyên là giáo sư Phùng, ông rất hiểu rõ về bệnh tự kỷ, hôm nay vì tới Mộc Gia chào hỏi, Bạch Quốc Du đã tự mình tới bệnh viện mời ông đi cùng, còn giáo sư Phùng vẫn luôn ở ngoài xe chờ.

Bạch Quốc Du tự mình ra ngoài xe mời ông vào. Sau khi đơn giản trò chuyện, giáo sự Phùng không vội vã giới thiệu bệnh tình của Bạch Xuyên, mà đưa ra vài đoạn video quay cảnh trị liệu Bạch Xuyên.

Đoạn video thứ nhất, là khi Bạch Xuyên còn rất nhỏ, bộ dáng chắc khoảng bảy tám tuổi, cậu bé an tĩnh ngồi trên ghế vẽ, rất tập trung. Mặc kệ giáo sư Phùng ở bên cạnh muốn cùng Bạch Xuyên nói chuyện, cậu đều không để ý, mãi cho đến khi giáo sư Phùng hỏi: “Bức vẽ bé gái này, là bạn của cháu sao?”

“Mộc Tiểu Nhã.” Mất nửa ngày, Bạch Xuyên mới non nớt trả lời, thanh âm rõ ràng là từ trong video truyền ra.

Đoạn video thứ hai là khi Bạch Xuyên đã trưởng thành hơn, khoảng mười một mười hai tuổi, cậu đang xem một cuốn truyện tranh.

“Tiểu Xuyên, sao cháu bỗng nhiên lại xem truyện tranh?”

Bạch Xuyên không để ý.

“Cuốn truyện tranh này hay sao?”

Bạch Xuyên cũng không để ý.

“Quyển sách này ai mua cho cháu?”

Bạch Xuyên trầm mặc một lát rồi trả lời: “Tiểu Nhã.”

Sau đó còn có rất nhiều đoạn video trị liệu khác, nội dùng phần lớn giống nhau, đều là lúc Phùng giáo sư không có cách nào để nói chuyện với Bạch Xuyên, chỉ cần nhắc tới Mộc Tiểu Nhã, Bạch Xuyên ít nhiều cũng sẽ có phản ứng.

Sau đó giáo sư Phùng giải thích: “Tôi tiếp xúc với rất nhiều đứa trẻ có bệnh tự kỷ, có số người sẽ không nói chuyện, thậm chí người mà đến cả người nhà mình cũng không nhận ra, chỉ có rất ít người có thể biểu đạt, cũng có rất ít có thể khôi phục giống Bạch Xuyên. Sự khôi phục của Bạch Xuyên, theo tôi nghiên cứu, có thể được coi là kỳ tích, bởi vì cậu ấy dường như đang hồi phục năng lực xã giao."

“Đương nhiên, so với người thường thì năng lực xã giao này là có chênh lệch, nhưng chỉ cần cậu ấy nguyện ý hồi phục, sẽ hoàn toàn có khả năng sinh hoạt độc lập.” Giáo sư Phùng nói, “Cậu ấy có thể khôi phục tốt như vậy, là vì thế giới riêng của Bạch Xuyên và thế giới của chúng ta có cửa sổ kết nối. Loại cửa sổ này, đại đa số người tự kỷ suốt cuộc đời đều không có. Nhưng Bạch Xuyên thực may mắn, có được hai ô cửa sổ.”

“Một cánh cửa là bà Bạch, một cánh cửa là Mộc Tiểu Nhã.”

Tâm tình của vợ chồng Mộc Nhược Chu vô cùng phức tạp, bọn họ không cầm lòng được nhìn về đoạn cuối video đã bị dừng hình ảnh. Bạch Xuyên trong bộ dáng trưởng thành, trên giấy vẽ một cô gái, cô ngồi trên cỏ xanh mơn mởn nhìn về phương xa, chiếc váy mùa hạ màu sắc tươi đẹp trông như đóa hoa. Bức tranh có màu sắc sáng ngời hoạt bát, có thế thấy cảm xúc trong sáng vui vẻ như hiện rõ trên mặt giấy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau