PHI THƯỜNG HUNG HÃN, VƯƠNG GIA QUÁ KHÓ CHƠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Phi thường hung hãn, vương gia quá khó chơi - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Khi quân y gặp gỡ thiếu niên thần bí

Edit: quynhle2207—

Nơi này là một thông đạo chật hẹp đưa tay không thấy được năm ngón, Tần Mộc Ca chậm chạp bò thân mình về phía trước, mùi tanh của bùn đất lâu ngày cùng với mùi nấm móc phả vào mặt.

Quân y của bộ đội đặc chủng trong thế kỷ hai mươi mốt lại bị chôn dưới một chân núi không biết tên trong một lần núi lở, nếu không phải cảm giác đau đớn dữ dội ở sau lưng thì cô đã cho rằng mình chết rồi.

Không biết bò được bao lâu, hình như có ánh sáng ở phía trước.

Ánh sáng yếu ớt này cùng với không khí đang tràn vào phổi, khiến trong lòngTần Mộc Ca mừng rỡ điên cuồng: có lối ra.

Càng ngày càng gần với cửa động, dường như không khí trong lành còn mang theo vị ngọt, một hương vị ấm áp kỳ lạ phả vào mặt.

Trong lúc Tần Mộc Ca còn đang kinh ngạc, ánh mắt vốn lợi hại như chim ưng cũng bắt đầu tan rã.

Thân thể lạnh lẽo do mất máu quá nhiều cũng đang từ từ ấm lên, nóng hơn.....

"Hương thơm này có vấn đề!"

Gần như không chút do dự, cô kéo miếng vải đã bị máu thấm ước trên canh tay cột trên lỗ mũi.

Nhưng mà khi cô bò đến của đông, cảnh tượng trước mắt cũng đủ để cho cô, /quynh/le2207/ một người quân y cho dù núi thái sơn có sụp trước mặt cũng không đổi sắc lại có thể trợn tròn hai mắt.

Ở cuối đường hầm là một sơn động hết sức rộng rãi, nhưng cũng rất khác thường.Trên vách động được khắc rất nhiều bức họa tinh tế lộng lẫy, nếu nhìn thật kỹ thì phát hiện tất cả những bức họa kia đều vẽ những tuấn nam mỹ nữ. Đẹp thì đẹp thật, nhưng vẻ mặt lại lộ ra một chút khổ sở và sợ hãi, nhìn hết sức quỷ dị.

Nói đây là sơn động, thì trên mặt đất lại là một hồ nước trong suốt. Trải qua ngàn vạn năm lại trở thành tinh thạch nhiều màu chiếu sáng làm nước trong hồ trở nên chói lọi rực rỡ, giống như là tiên cảnh nhân gian.

Tần Mộc Ca ngẩng đầu, phát hiện giữa không trung của hang đá rộng rãi đang treo một chiếc lồng sắt lớn.

Mà bên trong lồng sắc, một thân thể gầy yếu đang co ro lại, nhìn qua chỉ là một thiếu niên cỡ mười ba mười bốn tuổi.

Một lớp lụa mỏng như cánh ve đang phủ lên người, cơ hồ không thể che đậy được gì **.

Thiếu niên khẽ đứng dậy, mái tóc dài sáng bóng như tơ trên bả vai chảy rủ xuống eo, che đậy dung nhan tuyệt mỹ chỉ để lộ ra một phần nhỏ. Chỉ là với nửa gương mặt bé nhỏ này cũng đủ làm cho phụ nữ trên đời này đều phải điên cuồng.
Da thịt trơn bóng như tơ, dưới sự phản chiếu của mái tóc trắng, dường như đang phát ra ánh sáng nhàn nhạt đầy yêu kiều. Đặc biệt nhất là đôi mắt, màu xanh lam không giống người bình thường, sâu thẳm như ánh sao chiếu sáng trên bầu trời đêm, chỉ cần nhìn một cái có thể câu đi hồn phách của người khác.

Thiếu niên nhàn nhạt đưa mắt, gương mặt tuyệt mỹ không có chút biểu cảm nào, [le*quy*đon] nhưng trên trán mồ hôi đang rịn ra, còn móng tay lại đang bấm vào lòng bàn tay, hình như đang đỏ ửng lên.

Từ trong đôi mắt kia, Tần Mộc Ca có thể thấy được sự ẩn nhẫn, rất dễ thấy được, hiện giờ người thiếu niên đang phải chịu đựng nỗi khổ mà người bình thường khó có thể chịu được.

Ngay vào lúc này, cặp mắt màu xanh lam kỳ dị kia nhẹ nhàng lướt qua Tần Mộc Ca đang đứng nơi cửa động.

Ánh mắt nhàn nhạt, cũng không hề dừng lại, làm cho sau lưng Tần Mộc Ca chợt lạnh lẽo.

Cho dù cách cửa động là những sợi tơ nhỏ màu đỏ mông lung, cô vẫn có một cảm giác mãnh liệt như cũ, người thiếu niên kia đã nhìn thấy cô rồi!

"Vẫn nhìn chưa đủ sao?"

Giọng nói lạnh lẽo không mang chút tình cảm nào truyền tới từ trên đỉnh đầu làm cho Tần Mộc Ca hoảng sợ, nhưng trực giác lại mách bảo cô không thể nhúc nhích.

Điều kiện chủ yếu để làm quân y chính là phải biết cách giấu giếm hơi thở của mình, có thể đạt tới đẳng cấp như cô, thì không thể nào bị người khác phát hiện ra dễ dàng được.

"Trừ ta ra, ngươi là người duy nhất biết được mật đạo kia, ta còn nghĩ rằng ngươi sẽ chết ở trong đó!”

Giọng nói lạnh lẽo không có sự non nớt mà một thiếu niên bình thường nên có, ngược lại mang theo cảm giác áp bức không có gì sánh kịp.

Chương 2: Chúng ta làm giao dịch

Editor: quynhle2207—

Tần Mộc Ca ngẩng đầu, thiếu niên đưa lưng về phía mình như cũ, không quay đầu lại.

Chỉ là, tiếng nói vừa dứt được vài giây, mảnh lụa trắng vốn được đắp trên người hắn giống như có mắt bắn thẳng về phía cô.

Theo phản xạ có điều kiện, hai chân của Tần Mộc Ca chụm lại, lưu loát ngã người về phía trước, nhảy ra khỏi sơn động chật hẹp.

Nhưng mà khi rơi xuống đất, trọng tâm không vững, ngã nhào trên vòng tròn của mặt nước.

Quay đầu lại, mảnh lụa trắng kia đã đánh mạnh vào cửa sơn động, làm văng ra không ít đất đá.

Cảm nhận được động tác của Tần Mộc Ca, vậy mà trên khuôn mặt lạnh lẽo của thiếu niên lại dãn ra: “Ngươi biết võ công?”

Giờ phút này, Tần Mộc Ca cũng không nghe được lời nói của thiếu niên nữa, bởi vì cô đã bị cái bóng của mình trên mặt nước làm cho khiếp sợ không cách nào nhúc nhích được.

Hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn giống như bị thiếu dinh dưỡng trở nên gầy gò vàng vọt, chỉ có một đôi mắt có thần nhẹ nhàng linh hoạt, nhìn qua giống như một hồ nước trong suốt, khiến cho người ta cảm thấy lưu luyến quên đường về. Nhưng mũi miệng nhìn qua bình thường, cũng làm cho khuôn mặt của cô ấy ảm đạm mờ nhạt đi không ít.

Nhưng mà người này không phải là cô!

Dường như đả kích to lớn này khiến chân cô đứng không vững, chủ nhân của gương mặt này nhìn qua cũng chỉ mười ba mười bốn tuổi, thân thể yếu đuối, căn bản là không có chút võ công nào.

Chẳng trách vừa rồi lúc cô xoay người,!le!quynh!2007! căn bản là không thể đứng vững được.

Không lẽ lúc ở tại núi băng, lại có thể gặp chuyện trăm năm khó gặp là xuyên qua sao?"Chúng ta làm giao dịch đi."

Giọng nói lạnh lẽo của thiếu niên vang lên từ bên trong lồng sắt, không phải là câu hỏi, mà chính là trực tiếp yêu cầu.

Trải qua nhiều năm chiến đấu, tố chất tâm lý của Tần Mộc Ca cũng không tệ, cô chậm rãi đứng thẳng người, bắt buộc mình đón nhận sự thật này.

Chỉ là, mặc dù người thiếu niên trước mặt này bị nhốt trong lồng, nhưng không có một chút thái độ nào là của người yếu thế nên có, ngược lại quanh người lại tỏa ra một dáng vẻ cao quý bẩm sinh...... Thậm chí là phong phạm của một vị vương giả.

Người này, tuyệt đối không đơn giản.

Ánh mắt của Tần Mộc Ca lành lạnh, đôi môi đầy đặn hé mở: “Nói.”

Ánh mắt màu xanh lam của Lý Thiểm xẹt qua một tia hứng thú, Tần Mộc Ca đánh bậy đánh bạ lại có thể đi vào mật đạo mà hắn chuẩn bị thật lâu.
Không có người nào không biết một chút võ công, đi vào mật đạo của hắn nếu không chết thì không còn đường nào khác.

Lại không ngờ rằng, thế mà nàng còn sống để trở ra.

Mặc dù động tác của thân hình có chút kỳ lạ, nhưng rất mau lẹ gọn gàng.

"Nếu ngươi có thể mở được lồng sắt này ra, ta sẽ nói cho ngươi biết làm thế nào để đi ra ngoài.”

Gò má của thiếu niên hơi lộ ra, <dđle<quy<đon> vốn là trên mặt lạnh lẽo nhưng bởi vì hứng thú mà trở nên linh động, tuyệt mỹ cao ngạo.

Đôi mắt đẹp của Tần Mộc Ca khép hờ, đột nhiên có một ý nghĩ nhảy ra trong đầu: nếu như hắn đồng ý, dựa vào khuôn mặt này, cho dù muốn mọi người trong thiên hạ hết lòng hết dạ vì hắn thì cũng có khả năng đi.

"Tại sao ta phải tin ngươi?” Tần Mộc Ca lạnh lùng mở miệng, trong mắt lóe lên sự giảo hoạt cao ngạo.

Khóe môi cong lên, rốt cuộc thì trên khuôn mặt như đóng băng của người thiếu niên cũng lộ thần thái khác, chói mắt đến nỗi có thể làm cho muôn hoa phải thất sắc trong nháy mắt: “Bởi vì nếu ngươi muốn đi ra ngoài, thì không có chọn lựa nào khác.”

Đôi mày thanh tú của Tần Mộc Ca nhăn lại: mình mới đến đây, căn bản là không quen thuộc đối với nơi này. Huống chi cái động này thật sự kỳ lạ, muốn dễ dàng đi ra ngoài, chỉ sợ rằng......

Thấy đôi mày của Tần Mộc Ca dãn ra, thiếu niên cất giọng nói: "Lại đây."

Mặc dù thân thể này bị thương, nhưng tay chân linh hoạt mềm mại khác thường, dưới chân Tần Mộc Ca thoáng dùng sức, không ngờ thân thể lại giống như lông vũ, bay vọt lên.

Cả thân mình lướt qua trên không trung tạo thành một đường cong tuyệt mỹ, cuối cùng vững vàng đáp xuống bên ngoài cái lồng sắt.

Chương 3: Chúng ta còn có thể gặp lại

Editor: quynhle2207—

Phía trên lồng giam, Tần Mộc Ca đang xem xét cẩn thận xung quanh lồng giam: loại chuyện như mở khóa này không làm khó được nàng. Chỉ tiếc căn bản là cái lồng sắt này không có cửa chứ đừng nói gì tới khóa. Xem ra là có người vì tránh cho thiếu niên này chạy mất đã mất không ít công sức rồi.

Lồng sắt đung đưa, hình như làm cho thiếu niên trong lồng khó chịu, chân mày hơi nhíu lại, làm lộ ra một chút khổ sở đã cố che giấu đi.

Hình như trên đầu có chất lỏng ương ướt nhỏ xuống, rơi vào giữa trán của thiếu niên. Chất lỏng lạnh lẽo thấm vào tim gan, làm cho ngàn vạn con trùng đang cắn nuốt xương cốt ở trong người, cảm giác đau đớn như gân mạch bị cắt đứt cũng giảm đi đôi chút.

Thiếu niên ngẩng đầu, vừa vặn thấy được Tần Mộc Ca cúi đầu.

"Thật xấu hổ, đang bị thương.” Tần Mộc Ca không thèm để ý chút nào, đưa tay quẹt nhẹ vào cánh tay đang nhỏ máu xuống.

Nhếch miệng lên, nở một nụ cười sạch sẽ không mang theo chút cảm tình nào, con ngươi đen nhánh của Tần Mộc Ca giống như vì sao rực rỡ, làm cho thiếu niên nhìn thấy lóa cả mắt.

Tần Mộc Ca đối diện với đôi mắt của thiếu niên, dường như đôi mắt này mang theo ma lực, có thể hút đi mọi ý thức của người khác.

Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, hình như có một loại khí tức quỷ dị nhưng ái muội tản ra, làm cho  Tần Mộc Ca hết sức không thoải mái.

Vừa lúc đó, lỗ tai của thiếu niên tóc bạch kim ở bên dưới cũng giật giật.
Một giây tiếp theo, hắn nghiêng người một cái, vọt thẳng đến một bên của lồng sắt, níu lấy cánh tay Tần Mộc Ca.

Cơ hồ là phản xạ có điều kiện, Tần Mộc Ca bị nắm lấy muốn phản kích lại, nhưng không thể nhanh hơn được mảnh lụa trắng quấn quanh người thiếu niên đang phóng ra ngoài.:quynh::le:2207: Trong nháy mắt, nàng đã bị bao chặt lại.

Còn không đợi nàng hỏi, đôi môi lạnh lẽo của thiếu niên đang cách chiếc lồng sắt đã kề sát lại, cho tới khi chạm vào trái tai mềm mại của Tần Mộc Ca thì dừng lại: "Cầm cái này lập tức rời khỏi đây."

Kinh nghiệm nhiều năm đã cho nàng cảm giác được hơi thở xa lạ nhưng tà mị: có người tới!

Tần Mộc Ca cúi đầu nhìn thấy thiếu niên nhét một hạt châu vào trước ngực mình, trong mắt hiện lên một chút do dự, không phải hắn muốn giao dịch với nàng sao? Nàng chưa bao giờ muốn nợ ân tình của người khác: “Vậy ngươi làm thế nào?”

Trên mặt thiếu niên nở một nụ cười tà mị nhưng quỷ dị, lại mang vẻ đẹp mê hoặc lòng người: “Ta sẽ ra ngoài tìm ngươi.”Lời nói của thiếu niên còn chưa dứt, Tần Mộc Ca thấy lòng bàn tay hắn hơi nóng. Chỉ trong chớp mắt sau đó, mảnh lụa trắng bên cạnh giống như mọc thêm con mắt, bao lấy nàng phóng thật nhanh về phía hang động mà mới vừa rồi nàng ẩn mình.

Hang động màu đỏ trước mặt nhẹ nhàng lay động, thiếu niên trong lồng sắt khép hờ đôi mắt, nhìn lại trong lồng sắt.

Nơi mà giọt máu của Tần Mộc Ca rơi xuống, vậy mà có làn khói mỏng đang nhè nhẹ toát ra, dường như không thấy nữa......

Sau khi bị đẩy mạnh vào hang động, một lúc lâu Tần Mộc Ca mới lấy lại tinh thần, hạt châu trong ngực rơi ra ngoài, lại chiếu sáng cả hang động tối đen giống như ban ngày.

Tần Mộc Ca cầm viên dạ minh châu chậm rãi từ trong hang động đi ra ngoài, mới phát hiện cách một khoảng ở chân tường sẽ có một khối đá trong suốt như thủy tinh, nối liền với nhau.

Nhờ như vậy, đi theo ánh sáng này, (le:quy:don) rốt cuộc Tần Mộc Ca đi nửa canh giờ cũng đi ra khỏi hang động ẩm ướt mờ tối này.

Cửa động ở ngay lưng chừng núi, che giấu ở bên trong rừng gai, hình như bên ngoài mới vừa mưa xong. Không khí trong lành cùng với mùi bùn đất phả vào mặt, không có thành thị huyên náo, chỉ có sự yên tĩnh và nhàn nhã.

Tần Mộc Ca nắm chặt viên dạ minh châu trong tay, óng ánh trong suốt, ánh sáng lưu chuyển, nhìn một cái cũng biết là vô giá.

Nàng quay đầu lại đưa mắt nhìn sơn động sau lưng: không biết người thiếu niên kia như thế nào rồi?

Chương 4: Cái gọi là tỷ muội

Editor: quynhle2207—

Vừa lúc đó, trong rừng rậm đối diện với sườn núi, xa xa truyền đến tiếng gọi lo lắng: "Tam tiểu thư, Tam tiểu thư......"

Giọng nói này rất là quen thuộc, vốn là ký ức trong đầu chỉ là những mảnh vụn, lại giống như bị cái gì dẫn dắt từ từ hiện ra  .....

Vị trí hiện tại của nàng là một dị thế chưa từng nghe nói tới, tên là dị thế Thiên Càn.

Dị thế Thiên Càn này do Nam Lăng, Tây Uyển, Đông Dung, Bắc Hàn, Thiên Khung và đảo Bất Tử thần bí tạo thành.

Nam Lăng là quốc gia cường thịnh nhất trên dị thế Thiên Càn, ;le;quynh;2007; ngoại trừ Đông Dung là nước duy nhất có thực lực hùng mạnh, mấy quốc gia còn lại đều không theo kịp.

Mà nguyên gốc thân thể này và Tần Mộc Ca là cùng tên nhưng không cùng mệnh, Tần Mộc Ca này là Tam tiểu thư con vợ cả của thừa tướng Nam Lăng, tính tình mềm yếu, ngu xuẩn không chịu nổi.

Bởi vì bị đập mạnh từ sau lưng, hình như Tần Mộc Ca tạm thời bị mất trí nhớ, cho nên chuyện xảy ra trước khi chết hoàn toàn không nhớ được.

Rõ ràng là con gái của thừa tướng chức cao quyền trọng, nhưng tại sao lại xuất hiện ở nơi núi rừng hoang dã này, hơn nữa còn bị chết oan chết uổng như vậy.

Kinh nghiệm nhiều năm khiến cho Tần Mộc Ca nghi ngờ trong chuyện này có một vài bí mật không muốn cho người khác biết được, vì vậy nàng trầm ngâm một chút, sau đó nhanh chóng đi về hướng tiếng gọi kia truyền tới: nhất định nàng phải biết rõ chuyện này, nàng cũng không muốn còn chưa sống được bao nhiêu ngày đã phải bỏ đi mạng nhỏ này.Chướng khí giữa sườn núi rất nặng, dẫn đầu là quản gia đang cầm đèn lồng trong tay, không chỉ dùng để chiếu sáng, bên trong còn bỏ thêm thuốc bột để loại trừ chướng khí và xua đuổi muỗi.

Cả đám người sai vặt đã tản ra, chia nhau đi xung quanh, bên cạnh quản gia chỉ còn lại hai thiếu nữ trẻ tuổi.

Người mặc áo ngắn tay màu hồng, trên đầu búi hai búi tóc tròn chính là nha hoàn cận thân của Tần Mộc Ca, tên là Liên Kiều.

Giờ phút này cũng không thấy được sự đoan trang thường ngày của nàng ấy, le/quy/don* nước mắt đầy mặt vẫn không quên lớn tiếng gào lên: “Tam tiểu thư, người ở đâu vậy?”

Phía sau là người thiếu nữ mặc váy dài màu tím nhạt, trâm cài màu đỏ trên đầu va chạm vào nhau, kêu leng keng vang dội.
Nàng ta ghét bỏ nhìn Liên Kiều nước mắt giàn dụa: "Té xuống từ trên vách núi cao như vậy, nói không chừng thi thể cũng đã bị chó hoang tha đi mất rồi. Cha cũng thiệt là, còn phải do ta đích thân đi tìm.”

Liên Kiều nghe xong lời này, không kềm được giận dữ quay đầu lại: “Cả đám người các ngươi đều không có lòng tốt, chỉ mong đợi tiểu thư nhà ta chết đi. Đang yên lành tại sao tiểu thư sẽ chạy đến chỗ này, ta thấy nhất định là do các người giở trò xấu xa!”

Đột nhiên sắc mặt thiếu nữ áo tím tái nhợt, giống như bị người ta bắt được chỗ đau vậy, bất ngờ thẹn quá thành giận: “Ngươi chỉ là một nha đầu đê tiện, dám nói chuyện với ta như vậy, có tin là ta sẽ vứt ngươi ở đây không, cùng với tiểu thư xui xẻo kia của ngươi làm mồi cho sói?”

Lời nói của thiếu nữ áo tím còn chưa dứt, đột nhiên sau lưng truyền đến một giọng nói lạnh lẽo đến tận xương: “Xem ra Đại tỷ* rất hy vọng ta chết nhỉ?”

Giọng nói quen thuộc làm cho thiếu nữ áo tím chợt ngẩn ra, đột nhiên sống lưng cũng dâng lên một cỗ lạnh lẽo đến thấu xương.

Nàng ta cứng ngắc quay đầu lại, chỉ cách có ba ngón tay, đột nhiên có một gương mặt đầy máu xuất hiện trước mặt nàng ta. Hàm răng trắng cùng với đôi mắt đen lạnh lẽo như hút linh hồn làm cho nàng ta sợ đến nỗi hồn bay phách tán.

"Quỷ!" Chỉ nghe một tiếng thét chói tai vô cùng thê thảm, thiếu nữ liền lùi lại ba bước, dưới chân dẫm lên một hòn đá, ngay sau đó cả thân mình ngã nhào, đầu đụng vào cành cây ở bên cạnh.

Nàng ta rên lên một tiếng, trên mặt hoảng sợ, liền bất tỉnh.

(*Nguyên văn là ‘Nhị tỷ’, nhưng ở những chương sau thì Tần Mộc Ca gọi người khác là Nhị Tỷ, cho nên mình sửa lại là đại tỷ, có gì thì mình sẽ sửa lại và bổ sung sau. Cảm ơn các bạn)

Chương 5: Phủ Thừa Tướng giăng đèn kết hoa

Editor: quynhle2207—

Ngược lại Liên Kiều đang khóc lên khóc xuống liền có thể nhận ra người nào, thét lên nhào vào trong ngực của Tần Mộc Ca: "Tam tiểu thư, người không bị chết, người không bị chết!"

Liên Kiều khóc đến nỗi trên mặt lộn xộn, nhưng sự vui mừng như điên nơi đáy mắt vừa nhìn đã biết không phải giả bộ.

Tần Mộc Ca quen cô độc một mình còn chưa quen được sự thân cận này, theo bản năng lùi về sau hai bước, trong ánh mắt có chút xa cách, nhưng vẫn theo bản năng dịu giọng nói: “Ta không sao.”

Liên Kiều sững sờ, đáy mắt thoáng qua một tia ủy khuất.

Chỉ trong nháy mắt, lần nữa sự chú ý của Liên Kiều bị vết máu khắp người Tần Mộc Ca thu hút.

Nàng ấy nghẹn ngào hai tiếng, nước mắt lại rơi xuống: "Tam tiểu thư, thương thế của người...."

Tần Mộc Ca nhàn nhạt nhìn qua thiếu nữ áo tím đang bất tỉnh trên đất, Tần Tố Nhã, đại nữ nhi của thừa tướng Nam Lăng.

Đây chính là rừng Kinh Cức, ở tại ngoại ô thành Lạc Dương, kinh đô của Nam Lăng, muốn đi một chuyến phải tốn ít nhất hai canh giờ, một tiểu thư thường ngày sống trong nhung lụa, đột nhiên sao lại tới nơi này?

Nếu mình đã chiếm thân thể của Tần Mộc Ca,:quynh:le:2207: thì cũng nên thay nguyên chủ tính toán một phen.

"Các ngươi tới tìm ta sao?" Tần Mộc Ca nhìn Trần quản gia, ánh mắt lạnh lẽo như tuyết.Nếu như nói bình thường Tam tiểu thư cho người ta cảm giác mềm yếu vô dụng, thì bây giờ nàng lại vô cùng lạnh lùng, làm cho người ta sinh ra sự kính sợ không sao hiểu được từ trong đáy lòng.

"...... Dạ." Trần quản gia lên tiếng, trong lòng cực kỳ kinh ngạc: ** vực sâu như vậy, thế mà vẫn còn sống, hơn nữa dường như đã biến thành một người khác.

"Bây giờ đã tìm được người, có phải nên trở về rồi hay không?” Tần Mộc Ca nói xong lời này, cũng không quay đầu lại mà đi về hướng bên kia của của rừng Kinh Cức.

Với vẻ mặt khiếp sợ, Trần quản gia vốn cứng cỏi cũng sửng sốt một lúc lâu, sau đó mới huýt sáo gọi mấy người sai vặt đã phân tán ra chung quanh tụ họp lại.

Mấy người sai vặt bước qua nâng Tần Tố Nhã đang ngất lịm, lảo đảo đi theo sau lưng Trần quản gia, vội vàng rời khỏi núi.
Nhưng bọn họ lại không để ý trong lúc bọn họ rời khỏi rừng Kinh Cức, đang chui vào xe ngựa thì trong rừng có một bóng đen lao ra, đi theo sát phía sau đoàn xe với khoảng cách không xa không gần......

Lạc Dương là kinh đô của nước Nam Lăng, có ưu thế về địa lý không nơi nào sánh kịp.

Ba mặt giáp núi, một hướng còn lại có nước vây quanh. Có được bến cảng lớn nhất Nam Lăng, thậm chí là lớn nhất của cả dị thế Thiên Càn này —— chính là Lê Cảng, bốn bề thông thoáng, gần như có thể thuận lợi đi tới bất kỳ quốc gia nào, điều này cũng tạo cho Lạc Dương trở thành kinh đô phồn hoa nhất của dị thế Thiên Càn.

Ngày hôm nay, ở tại cửa nam của phủ thừa tướng trên con đường chính cũng vô cùng náo nhiệt, [] trên cửa treo đèn kết hoa.

Ai mà không biết hôm nay là ngày sinh thần 40 tuổi của Thừa tướng Nam Lăng chứ? Mà khéo nhất lại là Nhị tiểu thư Tần Noãn Tâm của Thừa tướng và Thừa tướng có cùng một ngày sinh.

Vốn dĩ chuyện này đụng chạm tới bậc trưởng bối, nhưng nghe nói là ngày Tần Noãn Tâm ra đời, trên bầu trời của phủ thừa tướng có mây lành xuất hiện.

Từ đó về sau, Thừa Tướng càng là một bước lên mây, từ một Tướng quân bò đến chức vị Thừa tướng, chỉ một câu nói là có thể thay đổi tình hình nước Nam Lăng.

Chính bởi vì nguyên nhân này mà Tần Noãn Tâm rất được Thừa tướng Tần Chấn Cương yêu thương.

Lại nói Tần Noãn Tâm này có dung nhan ‘bế nguyệt’, một dáng vẻ ‘tu hoa’, hơn nữa tinh thông cầm kỳ thi họa, phẩm hạnh rất tốt, được ca ngợi là viên minh châu của Lạc Dương.

Cho nên hôm nay vừa vặn là ngày cập kê của Tần Noãn Tâm, dĩ nhiên đông đảo đại thận trong triều đều muốn đến, một là có thể nịnh bợ được Thừa tướng, còn hai là nhìn xem có thể chen chân vào hôn sự của viên minh châu thành Lạc Dương Tần Noãn Tâm hay không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau