PHI THƯỜNG HUNG HÃN, VƯƠNG GIA QUÁ KHÓ CHƠI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Phi thường hung hãn, vương gia quá khó chơi - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Nhị tiểu thư ‘Mẫu nghi thiên hạ’

Editor: quynhle2207—

Tiền viện rộng rãi của phủ Thừa tướng đã trở thành nơi tập trung mọi người, dân phong của Nam Lăng cởi mở, cấm kỵ nam nữ cũng không quá nặng nề, chỉ cần không phải quan hệ vụng trộm, cơ bản lui tới cũng không bị hạn chế gì.

Mà lúc này, Thừa tướng đang cùng những vị trưởng bối đồng liêu kia trò truyện thật vui vẻ ở cửa, thấy phu nhân Tố Vân nhẹ nhàng đi tới, liền lui sang một bên.

Tố Vân là đại mỹ nhân nổi danh nhất vào những năm đó, /quynh/le/2207/ hôm nay dù đã hơn ba mươi tuổi cũng vẫn xinh đẹp động lòng người.

"Lão gia, trước đó người sai bặt báo tin về nói là tìm suốt một đêm cũng không có tin tức gì, chỉ sợ Mộc Ca lành ít dữ nhiều rồi!” Tố Vân nói nhỏ, nước mắt đã đong đầy trong khóe mắt.

Tần Chấn Cương vừa nhíu mày, trong lòng không vui: “Từ nhỏ nha đầu này đã không chịu ở yên một chỗ, nếu thật không còn mạng trở về, chỉ có thể do nàng phúc bạc.”

Ánh mắt âm trầm thỉnh thoảng nhìn về đóa hoa sen chói mắt nhất trong đình, chính là viên minh châu Tần Noãn Tâm kia, thuần khiết như sen, thanh nhã như lan, một cái nhăn mày, một nụ cười cũng có phong phạm hơn người.

Rõ ràng đều nữ nhi của mình, nhưng tính tình hai người Tần Noãn Tâm và Tần Mộc Ca đúng là một trời một vực, chuyện này làm cho Thừa tướng vô cùng bực bội.

Tố Vân nhẹ nhàng lau giọt lệ, tiếp tục mở miệng nói: "Nhưng nếu Mộc Ca gặp chuyện không may, vậy thì hôn sự với Ương Vương......"

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Tần Chấn Cương đã đen lại vài phần: “Ương Vương gì chứ, cũng chỉ là một đứa con trai được nuôi bên ngoài thôi.”Nói xong, hắn ta lại dịu dàng cầm bàn tay mềm mại của Tố Vân, ấm áp khuyên nhủ: “Ta biết rõ ngươi đang lo lắng cái gì, không có Mộc Ca, không phải vẫn còn có Tố Nhã sao? Ta tuyệt đối sẽ không tùy tiện gả Noãn nhi đi, sau này nàng ấy phải là nhất quốc chi mẫu.”

Nghe lời này, Tố Vân mới cười rộ lên, nhưng không thấy được ở phía sau, cách đó không xa là một gương mặt đầy ghen ghét căm hận.

"Hừ, tuổi đã cao còn không biết xấu hổ, ở trước mặt mọi người chàng chàng thiếp thiếp, còn ra thể thống gì?”

Vương ma ma nhìn người phụ nhân xinh đẹp đang tức giận cắn răng nghiến lợi, {dien;dan;le;quy;don} liền vội vàng khuyên nhủ: "Nhị phu nhân, bây giờ không phải chỉ có một mình ngài, đừng vì những người không liên quan mà tổn thương thân thể. Nếu như người có con trai, còn sợ sau này lão gia không hướng về người sao?”

Lời này vô cùng thuận tai, Nhị phu nhân chậm rãi thở ra một hơi, hả hê vuốt ve bụng mình: "Ta có Tố Nhã, lại có thể sinh đứa con trai cho lão gia, để xem tương lai ai mới là người có tiếng nói trong phủ này.”
Trong phủ Thừa tướng lại êm thấm hòa hợp như cũ, hình như không có ai lo lắng bởi vì Tần Mộc Ca biến mất.

Yến tiệc vẫn vui vẻ kéo dài đến lúc giữa trưa, kế tiếp chính là lúc Tần* gia phải bái tế tổ tiên trong từ đường. Bởi vì thể diện của Tần Chấn Cương, sau khi bái tế tổ tiên xong, do hoàng hậu tới cài hoa cho Tần Noãn Tâm, để có thể hoàn thành nghi thức cập kê.

Hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, đức hạnh mọi mặt đều tốt, rất được Hoàng đế ưu ái. Có thể mời được nàng ta tới cài hoa lần này thì ngày sau danh tiếng của Tần Noãn Tâm lại càng nâng cao hơn một bậc.

Ý thức được điều này, cho nên những thiếu gia trẻ tuổi vây quanh bên cạnh Tần Noãn Tâm càng chạy theo không ngớt.

Nguyên bản Tần Noãn Tâm đã xinh đẹp động lòng người, lúc này lại cố ý ăn mặc trang điểm, thêm vào bộ áo choàng lông dài màu trắng buộc trên vai, càng làm cho khuôn mặt nổi bật lên vẻ thanh lệ thoát tục.

Nếu nói về dung mạo, thì Tần Noãn Tâm cũng không kém, hơn nữa lại có Tần Mộc Ca ‘Vô Diệm’ làm nền, cho nên càng thêm rạng rỡ chói sáng.

Nếu như hôm nay người bị vây quanh là Tần Mộc Ca chân chính, (quynh/le.2207) nói không chừng đã bị nàng dọa sợ mà khóc từ lâu rồi.

Không giống như Tần Noãn Tâm, lúc nào trên mặt cũng là nụ cười dịu dàng lay động lòng người, thêm vào đó nói chuyện vô cùng tao nhã lễ độ, giống như tiếng châu rơi, làm cho người nghe cảm thấy trong lòng như bị mèo cào.

(*Nguyên văn là chữ Tô [苏], nhưng họ của thừa tướng là Tần [秦] cho nên mình sửa lại là Tần gia)

Chương 7: Mộc Ca trở về

Editor: quynhle2207—

"Noãn nhi, đến giờ rồi, nhanh tới đây cài hoa thôi."

Giọng nói dịu dàng của phu nhân Tố Vân nghe thật cảm động, nhẹ nhàng gọi Tần Noãn Tâm.

Trong đại sảnh tiền đường, tất cả đều đã được chuẩn bị ổn thỏa.

Lễ cập kê là quá trình quan trọng nhất của một thiếu nữ trưởng thành, nếu làm bước này, sau đó có thể được người trong hoàng tộc cao quý chúc phúc.

Chỉ cần một điểm này, cũng đủ để cho nàng ta tìm được một nhà chồng vô cùng tốt rồi.

Tần Noãn Tâm ưu nhã đứng dậy, nói tạm biệt cũng những thiếu gia trẻ tuổi mang đầy vẻ si mê trong mắt, giọng nói mềm mại lại càng quyến rũ hồn phách người khác.

Đám người yên tĩnh đưa mắt nhìn theo Tần Noãn Tâm rời đi, lông vũ trên vai nàng khẽ run, từng bước từng bước giống như đoạt mất hồn người, nhưng không ai chú ý khi nàng quay người đi thì trong đáy mắt lại lóe lên sự mỉa mai và khinh bỉ.

Hoàng hậu hơn bốn mươi tuổi, được bảo dưỡng rất tốt, quần áo hoa lệ,!diễn,đàn, lê,quý,đôn! càng làm nổi bật lên sự ung dung quý phái của nàng ta.

Nàng ta thấy Tần Noãn Tâm đoan trang đi đến trước mặt mình, thận trọng quỳ xuống, không thấy được chút khiếp sợ nào của một cô gái trong khuê phòng, không khỏi nhẹ nhàng gật đầu.

Mặc dù trong tay Hoàng hậu nhận lấy trâm hoa, nhưng ánh mắt lại đang nhìn chăm chú vào bóng dáng màu trắng như ánh trăng non bên cạnh mình, như đang tính toán chuyện gì.
"Noãn Tâm bái tạ Hoàng hậu thưởng hoa.”

Trong giọng nói của Tần Noãn Tâm cố tình mang theo mấy phần ấm áp, mềm mại, và kiều mị, ánh mắt nhẹ nhàng nhìn Hoàng hậu.

Hoàng hậu gật đầu hài lòng, trâm hoa trong tay vừa mới đưa đến bên tai nàng ta, lại nghe được từ trước cửa chính của phủ thừa tướng bên kia truyền đến một giọng nói lạnh lùng nhưng trong trẻo.

"Ngày cập kê của Nhị tỷ trọng đại như vậy, tại sao không đợi một người muội muội như ta đây vậy?”

Giọng nói quen thuộc mang đầy vẻ giễu cợt và khinh thường, làm cho nụ cười của Tần Noãn Tâm đột nhiên biến mất.

Một người xưa nay vẫn luôn dịu dàng đoan trang như nàng ta, lúc này lại bị làm cho sợ hãi, chợt nhìn về phía bên kia.

Hoa cài bên tai còn chưa được cài chắc, lung lay, liền rơi xuống đất.Hoàng hậu thấy một màn như vậy, sắc mặt hơi khẽ trầm xuống, *quynh^le^2207* quay đầu ngó về phía cửa ra vào.

Con vợ cả phủ thừa tướng Tần Mộc Ca, lúc này với búi tóc xốc xếch, không chỉ trên mặt, mà trên cả người cũng toàn là vết máu.

Nhìn qua cảm thấy vô cùng kinh người.

Sắc mặt Tần Noãn Tâm phờ phạc, trong mắt thoáng qua một tia hung ác, kéo làn váy chạy nhanh về phía cửa, ngay cả hoa cài tóc bị bản thân mình đạp hư cũng không phát hiện ra.

Giống như một cơn gió, Tần Noãn Tâm vọt tới bên cạnh Tần Mộc Ca, níu lấy cánh tay nàng, giọng nói hơi run: “Ngươi, tại sao lại như vậy?”

Khóe miệng Tần Mộc Ca nhếch lên, vẽ ra nụ cười giễu cợt.

Trong trí nhớ, Tần Noãn Tâm là một đại gia khuê tú khi cười không lộ răng, đi đường không thấy bước, vậy mà hôm nay lại gấp gáp nắm chặt cánh tay của mình, nếu không phải làm việc gì trái với lương tâm, tại sao lại có phản ứng như thế này chứ?

Tam tiểu thư Tần gia rơi xuống vách núi, sống chết chưa biết, vậy mà ở nơi này Tần gia lại đang tiệc tùng hoan ca, chỉ như vậy cũng có thể thấy được căn bản trong nhà này Tần Mộc Ca không có địa vị gì cả.

"Nhị tỷ, ngươi là viên minh châu của Lạc Dương, phải chú ý dáng vẻ của mình.” Tần Mộc Ca ôn nhu uyển chuyển mở miệng, trên mặt vẫn là vẻ khiếp nhược nhát gan như lúc bình thường, nhưng trong con ngươi lại lóe lên ánh sáng giảo hoạt: “Hay là nói ta có thể trở về làm cho Nhị tỷ rất kinh ngạc sao?”

Rốt cuộc thì Tần Noãn Tâm ý thức được sự luống cuống của mình, sức tay buông lỏng, lệ khí trên mặt cũng rút đi, đổi sang thành một gương mặt băng thanh ngọc khiết.

Chương 8: Với bộ dáng này đời trước cô nãi nãi đã chơi chán từ lâu rồi

Editor: quynhle2207—

Thậm chí không cần chuẩn bị, giọng nói của Tần Noãn Tâm đã trở nên mềm mại như lúc ban đầu, còn xen lẫn một chút uất ức: “Tam muội đang nói gì vậy? Nhị tỷ thật sự vui mừng, mới có thể nhất thời thất lễ, mong Tam muội bỏ qua cho.”

Nói xong, nàng ta yếu ớt lui về sau hai bước, trên mặt, trong mắt đều là uất ức.

Tần Mộc Ca lạnh nhạt nhìn Tần Noãn Tâm trước mặt, nghĩ đến bạch liên hoa được nói qua chắc là như vậy đi, mới có thể làm cho mọi người đều nhắm vào nàng, tất cả tội lỗi đều do nàng gánh!

Không phải chỉ là giả bộ sao?

Loại người này thì đời trước cô nãi nãi ta đã chơi chán từ sớm rồi có được không?

Sắc mặt Tần Mộc Ca thả lỏng, hẳn là chuyển sang bộ dáng thân thiết, bước tới gần, khoa trương đỡ cánh tay Tần Noãn Tâm: "Nhị tỷ lại nói cái gì vậy? Chúng ta là tỷ muội tốt, cho dù là nhất thời Nhị tỷ đắc ý đến quên mình thì muội muội không để trong lòng mà.”

Nàng vừa nói, tay cũng âm thầm dùng sức, bàn tay nắm chặt cán dao nhỏ bằng bạc sáng loáng lóe lên trong ống tay áo bên phải, khiến cho Tần Noãn Tâm đang bị đau cũng nhìn được rõ ràng.

Trong lòng Tần Noãn Tâm thấy sợ hãi, ngẩng đầu thì quả nhiên thấy trong đáy mắt Tần Mộc Ca lóe lên sự ghen ghét giống như một ác ma.

Tay phải của Tần Mộc Ca giả vờ muốn đưa về phía mặt nàng ta, càng làm cho Tần Noãn Tâm sợ đến nỗi hồn bay phách tán: gương mặt nghiêng nước nghiêng thành chính là chiêu bài của nàng ta, chẳng lẽ nàng muốn làm mặt của nàng ta bị thương?
Tiện nhân Tần Mộc Ca kia không khỏi quá độc ác rồi!

Do nóng lòng, làm sao còn chú ý đến lễ nghi gì nữa, /lê/quý/đôn/ Tần Noãn Tâm gào lên: "Ngươi muốn làm gì?”

Ngay sau đó nâng tay lên, muốn đẩy tay của Tần Mộc Ca đang đỡ mình ra.

Nhưng không ngờ chỉ với sức lực đó, Tần Mộc Ca lại khẽ rên lên một tiếng, cả người mềm nhũn ngã về một bên.

Liên Kiều đứng một bên nhìn đau lòng muốn chết, lúc này tròng mắt đỏ au nhào lên che chở Tần Mộc Ca: "Nhị tiểu thư, Tam Tiểu Thư bị thương nặng như vậy, người không phải nên gọi đại phu sao, lại có thể làm nàng bị thương như thế, rốt cuộc là người đang muốn làm gì vậy?”

Tần Chấn Cương vừa thấy hai tỷ muội huyên náo thì lại càng không yên lòng, hơn nữa Hoàng hậu vẫn còn tại đây, không khỏi nổi giận: “Mộc Ca, ngươi lại muốn ồn ào gì nữa vậy?”Giờ phút này, Tần Mộc Ca cũng lười phải nhìn lên, trong lòng không khỏi kìm nén thay Tần Mộc Ca chân chính: sống tại Tần gia như vậy, làm sao nàng ấy có thể vẫn sống được đến hôm nay mới bị người ta hại chết vậy?

Mặc dù trong lòng chán ghét, nhưng trên mặt Tần Mộc Ca vẫn là ưu buồn, ngẩng đầu lên lần nữa, trong hốc mắt đã đong đầy nước mắt: “Cha, Mộc Ca rơi xuống vách núi cửu tử nhất sinh, vẫn luôn nhớ rõ hôm nay là sinh thần của cha và Nhị tỷ, cho nên mới liều mạng để trở về. Mộc Ca chỉ cầu mong phụ thân được phúc thọ lưỡng toàn, khuê danh Nhị tỷ vang dội, nào dám cãi vả chuyện gì đâu?”

Nói đến đây, Tần Mộc Ca làm bộ như muốn lau đi nước mắt đang chảy xuống, nhìn qua thân thể đơn bạc lảo đảo như muốn ngã. <quynh/le/2207>

Mọi người vây quanh thấy Tần Mộc Ca nói thê lương bi ai như vậy cũng không khỏi lộ vẻ xúc động.

Cũng dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Tần Chấn Cương: mặc dù Tần Noãn Tâm là viên minh châu của Lạc Dương, nhưng vừa rồi mọi người đều tận mắt nhìn thấy nàng ta đẩy Tần Mộc Ca. Tần Chấn Cương này cũng thiên vị quá mức rồi đi?

Hôm nay nhìn thấy Tam Tiểu Thư dịu dàng lễ độ, nói chuyện lúc nào cũng đều suy nghĩ vì Tướng phủ, chẳng lẽ bên ngoài nói Tần Mộc Ca ‘không biết lễ nghi’ chỉ là lời đồn đãi thôi sao?

Nghĩ như vậy, ánh mắt mọi người nhìn về phía Tần Mộc Ca cũng nhiều hơn mấy phần đồng tình.

Sau khi nghe Tần Mộc Ca nói, Tần Chấn Cương mới sững sờ, thấy ánh mắt mọi người đang nhìn mình càng làm cho hắn ta thêm lúng túng.

Đại phu nhân vẫn luôn đứng một bên thấy Tần Chấn Cương lâm vào cục diên không cứu vãng được, lúc này mới thản nhiên bước ra, vành mắt ửng đỏ: "Mộc Ca, ngươi không có việc gì là tốt rồi. Nhưng mà lễ cài hoa của Noãn Tâm còn chưa hoàn thành, cũng không thể để khách quý phải chờ......"

Chương 9: Tấn Vương điện hạ xinh đẹp

Editor: quynhle2207—

Trong đáy lòng của Tần Mộc Ca hừ lạnh: Bản thân mình bị thương thành như vậy, không thấy ai nói muốn mời đại phu, lại vẫn nhớ rõ lễ cài hoa của Nhị nữ nhi.

Được, không phải các người muốn lễ cài hoa à, ta sẽ tặng cho các người một lễ cài hoa trọn đời không quên.

Được Liên Kiều đỡ, Tần Mộc Ca cố gắng mới đứng thẳng người được.

Dưới ánh mắt nghi ngờ của mọi người, nàng chậm rãi đi vào trong chính sảnh, đi về phía Hoàng hậu.

Tính tình Hoàng hậu đôn hậu thuần lương, sống chung với Hoàng đế vô cùng hòa hợp, cho nên rất coi trọng những nữ tử có đức hạnh, thường ngày tuân theo quy củ.

Những hành động vừa rồi của Tần Noãn Tâm đã làm cho nàng ta không hài lòng, bây giờ lại nhìn thấy Tần Mộc Ca đi về phía mình, không khỏi liếc mắt ——.

Một bộ dáng đơn bạc nhu nhược, mặc dù mang đầy vết máu, nhưng vừa đúng là dáng người hạng nhất, mảnh mai yểu điệu, như cành liễu đung đưa trong gió.

Để lộ ra dưới những vết máu cực kỳ dơ bẩn, là một đôi mắt đen nhánh sáng ngời, giống như ngôi sao lóng lánh trong bầu trời đêm, chỉ nhìn một lần đã có thể xuyên vào lòng người.

Vẻ mặt nàng uất ức, nhưng lúc nhìn thấy nàng ta lại nhếch miệng, lộ ra một nụ cười thê lương nhưng vô cùng xinh đẹp làm cho những người xung quanh sinh lòng thương hại, làm gì còn muốn quở trách nữa?

"Đã quấy nhiễu đến hoàng hậu, Mộc Ca lo lắng không yên.” Tần Mộc Ca như muốn khóc, run rẩy xoay người lại, nhặt lên trâm hoa đã bị Tần Noãn Tâm giẫm hư.Lúc này thấy động tác của Tần Mộc Ca lại trái ngược với sự sai sót vừa rồi của mình như vậy, Tần Noãn Tâm càng thêm hoảng sợ, gương mặt không còn chút huyết sắc nào:?quynh/le/2207? thôi rồi, rõ ràng mới vừa rồi mình đã giẫm hư trâm hoa!

Chỉ là Tần Mộc Ca suy yếu đến mức trâm hoa này còn chưa được đưa tới trước mặt của Hoàng hậu, thì nàng đã ngã thẳng tắp ngay trước mặt nàng ta.

Hoàng hậu tao nhã lịch sự, đột nhiên nhìn thấy một người toàn thân máu me đang ngã về phía mình, đã hoảng sợ đến mặt mày tái nhợt, không biết nên đưa tay đỡ, hay là nên né tránh.

Ngay tại lúc này, bóng dáng màu trắng như ánh trăng non vẫn luôn đứng sau lưng nàng ta không xa, nhanh chóng lao tới.

Thân hình thon dài đã mau lẹ vòng qua trước người Hoàng hậu, bàn tay đưa ra, nắm được thân thể ôn nhuyễn của Tần Mộc Ca.
Xoay cả nửa vòng lớn, đem Tần Mộc Ca cả người đầy vết máu vững vàng ôm trong lòng mình.

Một màn này, chẳng những làm cho hai mắt Hoàng hậu phải trừng lớn, mà cả đám người vây xem lại càng thêm vô cùng khiếp sợ.

Thiếu niên mặc áo trắng kia không phải ai khác mà chính là nhi tử ruột thịt của Hoàng hậu, Tấn Vương đương triều.

Người nào không biết tính tình Tấn Vương trời sinh thích sạch sẽ, người lạ cũng đừng mơ tưởng đến gần hắn được nửa bước.

Vậy mà lúc này, Tấn Vương có thể ôm Tần Mộc Ca, một nữ nhân bẩn đến nỗi không thể bẩn hơn sao?

Giờ phút này, bước chân của Tấn Vương nhẹ nhàng, trên mặt hơi mỉm cười, tuấn tú sạch sẽ làm cho người ta không dám liếc nhìn, nhưng càng như vậy thì lại càng làm cho người ta khó có thể kìm chế được.

Tần Noãn Tâm nhìn thấy một màn này, càng thêm tức giận sôi sục, từ nhỏ đến lớn nàng ta luôn được dạy dỗ ý niệm trở thành mẫu nghi thiên hạ, đối với những hoàng tử yếu ớt của Nam Lăng muốn lấy lòng đều không có hứng thú.

Tóm lại chính là thiếu nữ mới biết yêu, nhìn thấy nam nhân tuấn mỹ như thế từ đầu tới cuối không liếc mắt nhìn mình, nhưng lúc này lại ôm Tần Mộc Ca trong lòng, cảm thấy một sự nóng nảy từ gót chân xông thẳng lên đỉnh đầu, [] chỉ hận không thể xông lên dùng một tát đánh chết Tần Mộc Ca.

"Còn không mau gọi đại phu!" Lúc này Hoàng hậu vừa giận vừa sợ, quát lớn.

Tần Chấn Cương vội vàng gọi người sai vặt, muốn để người khác mang Tần Mộc Ca đi, lại thấy Tấn Vương bình thường ít nói chuyển tay bế ngang người Tần Mộc Ca: “Dẫn ta tới hậu viện.”

Chương 10: Xem ra vòng ôm của Bổn Vương rất là thoải mái nha

Editor: quynhle2207—

Tần Chấn Cương hoảng sợ, ánh mắt xoay chuyển, nhưng không thể nhìn ra được điều gì từ trên gương mặt không chút gợn sóng nào của Tấn Vương.

Chỉ đành nhanh chóng lau mồ hôi, gọi nha hoàn dẫn Tấn Vương tới hậu viện.

Tần Mộc Ca choáng váng, cũng đoạt đi sự chú ý của tất cả mọi người.

Một lễ cập kê cài hoa thật tốt lại bị hủy đi như vậy, Tần Noãn Tâm tức giận đến nỗi đôi mắt đỏ lên, lại ngại vì thường ngày vẫn luôn giữ tư thái đoan trang nên không thể phát tác.

Ngược lại đại phu nhân nhìn thấy đau lòng, liền thận trọng kéo Tần Chấn Cương đến gần: “Lão gia, Mộc Ca gặp chuyện không may, Noãn Tâm ở nơi này cũng không thể gặp chuyện không may nữa, lễ cài hoa này......"

Tần Chấn Cương nghĩ ngợi một chút, vốn là muốn cự tuyệt, (quynh*le*2207) nâng mắt lên lại thấy bộ dáng điềm đạm, yêu kiều của đại phu nhân, không thể mở miệng từ chối được.

Hắn ta đành phải kiên trì tiến tới, thận trọng nói với Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, lễ cài hoa của Noãn Tâm....."

Còn không đợi Tần Chấn Cương nói xong, gương mặt của Hoàng hậu nương nương đã hoàn toàn biến đen.

Đột nhiên nàng ta đứng dậy, đập mạnh trên mặt bàn đến nỗi làm rơi cả trâm hoa, lạnh lùng nói: “Người bên kia còn chưa có tin tức gì, vậy mà ngươi vẫn còn lo lắng lễ cài hoa này sao? Thì ra ở trong mắt của Thừa tướng, mạng của nữ nhi con vợ cả vẫn không sánh bằng lễ cài hoa của một nữ nhi thứ xuất à? Xem ra hôm nào Bổn cung phải bàn lại với Hoàng thượng về luân lý cương thường rồi!”

Nói xong lời này, Hoàng hậu hừ lạnh một tiếng, vô cùng tức giận phất tay áo rời đi.
Tần Chấn Cương cảm thấy như có hàn băng chảy từ đầu xuống chân, nếu bị Cửu Thiên Tuế nắm được nhược điểm này, tấu lên trước mặt Hoàng thượng, sợ rằng mình sẽ không được an bình trong một thời gian dài rồi.

Nghĩ đến chỗ này, hắn ta càng thêm gấp gáp đến nỗi giống như kiến bò trên chảo nóng, đứng ngồi không yên, hối hận không thôi.

Những thiếu nữ ngày thường vẫn luôn bị danh tiếng vượt trội của Tần Noãn Tâm đè ép, lúc này làm sao có thể chịu đựng được, từng ánh mắt sắc bén như dao của các nàng ấy giống như đang cạo từng lớp từng lớp da trên mặt của Tần Noãn Tâm đến rướm máu.

Chưa bao giờ gặp phải tình cảnh như vậy, Tần Noãn Tâm cảm thấy trong một khắc này, nàng ta đã nhận lấy tất cả nhục nhã mà đời này nàng ta phải gánh chịu, hai mắt đẫm lệ, xoay người chạy về hậu viện.

Hoa nở hai đầu, tuy nhìn bên ngoài là chung một nhánh.

Lại nói Tấn Vương ôm Tần Mộc Ca đến hậu viện tại Long Thúy các, bước vào phòng ngoài, hắn ta mới dừng lại.

Dưới ánh mắt sâu kín của nha hoàn dẫn đường, mới mở đôi môi nhàn nhạt như nước, phun ra mấy chữ: “Ngươi đi ra ngoài đi.”Lời này vừa nói ra, thiếu chút nữa thì nha hoàn kia sững sờ: rõ ràng đã đến hậu viện, chính hắn nên đi ra ngoài mới đúng chứ?

Mặc dù Tấn Vương nho nhã, nhưng tóm lại vẫn là người của Hoàng thất.

Nha hoàn dẫn đường chỉ có thể oán thầm vài câu trong lòng, trên mặt cũng không dám nhiều lời, chỉ cắn nhẹ môi rồi lui ra ngoài, muốn nhanh chóng bẩm báo một tiếng với đại phu nhân.

Theo bước chân nha hoàn càng chạy càng xa, cả phòng ngoài cũng yên tĩnh đến nỗi dường như chỉ có tiếng hít thở của hai người.

Bầu không khí quỷ dị này có chút ngột ngạt, làm cho người đang nằm trong ngực có vẻ lo lắng, lông mi khẽ run.

Tấn Vương cúi đầu, có thể nhìn thấy hàng lông mi cong dài che phủ thật mê người của Tần Mộc Ca, còn có đôi môi hồng nhạt cũng thật mê người, giống như đang chờ người đến hái.

Nếu không có gương mặt thô ráp này, thì nàng cũng có thể được coi là một mỹ nhân xinh đẹp.

Nhớ đến vừa rồi ở tiền thính, nhìn thấy được đôi mắt đen láy trong trẻo như nước suối thanh mát thấm vào lòng người kia, thật sự là đáng tiếc......

Trong lòng hơi xao động, giọng nói của Tấn Vương ngân nga trong vắt: “Xem ra vòng ôm của Bổn Vương rất là thoải mái, cho nên Tần Tam tiểu thư không có ý định rời đi sao?”

Trong nháy mắt giọng nói vừa vang lên, thì nhuyễn hương trong lòng cũng giống như một con mèo nhỏ linh hoạt, lưu loát nhảy xuống,:diễn:đàn:lê:quý:đôn vững vàng đứng trước mặt Tấn Vương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau