PHỤNG THẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Phụng thần - Chương 1 - Chương 5

Quyển 1 - Chương 1: Đại chiến chính tà

Quyển 1: Bái Sư, Tâm Loạn

Chương 1: Đại Chiến Chính Tà

Cái được gọi là Lục Giới thì phải bao gồm có Thần Giới, Thiên Giới, Nhân Giới, Minh Giới, Ma Giới và Yêu Giới. Sáu giới này không ngừng hỗ trợ lẫn nhau để cùng phát triển dần hình thành đi đến sự hoàn thiện.

Tuy nhiên, mỗi giới lại có sự tuần hoàn, cách thức hoạt động, quy tắc riêng dẫn đến việc xung đột là khó tránh. Qua hàng triệu vạn năm, Lục Giới dần dần chia rẽ, nhiều cuộc chiến lớn nhỏ xảy ra khiến cho vô số sinh linh đồ thán, oán than vang trời.

Cũng chính vì lí do đó mà Lục Giới dần xuất hiện tình trạng chia thành hai đạo là Chính và Tà.

Những kẻ sử dụng tà thuật mê dụ người khác hòng chiếm đoạt thứ không phải của mình, sát sinh vô số mà không có lí do... Thì bị cho là tà ma ngoại đạo bị liệt vào gàng Tà Đạo, rơi vào cảnh bị vạn người ghét, ngàn người hận, bị vô số nhân sĩ tự xưng là Chính đạo tàn sát không lưu tình.

Khúc mắc giữa hai đạo Chính - Tà ngày một lớn hơn, xung đột ngày càng dữ dội hơn, dần dần đi đến kết cục ngươi chết ta sống.

Tà đạo là nơi ăn thịt người không nhả xương, bởi nơi đây chỉ tồn tại một thứ đó chính là " Thắng Làm Vua, Thua Làm Giặc ".

Để có thể đi lên ngôi vị cao nhất thì phải trãi qua trăm vạn cuộc tàn sát đẫm máu, cho dù đối thủ có là người thân thì cũng không được phép lưu tình mà phải giết thẳng tay. Kẻ có thể rủ bỏ tất cả tình cảm và xúc cảm mới là kẻ xứng đáng leo lên ngôi vị cao nhất - Tà Thần.

Trong suốt triệu vạn năm, Tà Đạo mới xuất hiện một vị Tà Thần, tên hắn là Liễu Minh Phong. Tương truyền Tà Thần Liễu Minh Phong là một kẻ rất tàn bạo, hắn chuyên dùng vũ lực để giải quyết tất cả, dùng máu để răn đe kẻ khác, dùng sự tàn bạo để thống trị. Thuận hắn thì sống và được hưởng vinh hoa phú quý, ngược lại, nghịch ý hắn sẽ không có kết cục tốt đẹp, ngươi lúc đó sẽ chỉ có một nguyện vọng là thà chết còn hơn là sống.

Cũng vì vậy mà danh tiếng của hắn vang xa, số người đi theo hắn ngày một nhiều hơn. Không vì gì khác chỉ vì Hắn là Tà Thần, là cường giả trong giới Tà Đạo, mà đã là cường giả thì sẽ được tôn trọng và được vạn dân kính phục. Chỉ trong vòng một ngàn năm, hắn đã thu phục được ba giới là Ma Giới, Yêu Giới và Minh Giới, trở thành lực lượng hộ thuẫn vững chắc của hắn để hắn hướng đến giấc mộng làm Bá Chủ Lục Giới, trở thành Chí Tôn Lục Giới, danh gọi Phụng Thần.

Tuy nhiên, giấc mộng đó của hắn lại khó thành công, bởi đã có sự xuất hiện của một vị Chính Thần.

Nếu nói Tà Đạo là dùng máu và sự tàn bạo để thu phục lòng người, thì Chính Đạo lại dùng nhân nghĩa để phổ độ chúng sinh, cứu vớt muôn dân khỏi Tà Đạo.

Chỉ có người có tấm lòng lương thiện nhất, lòng chứa muôn dân thiên hạ, trãi qua vạn kiếp luân hồi, ngàn kiếp thiên lôi mới có thể trở thành Chính Thần hiệu lệnh Ba Giới bao gồm Thần Giới, Thiên Giới và Nhân Giới chống lại thế lực tà ác, bảo vệ thiên hạ chúng sinh thoát khỏi tai kiếp.

Trong hàng vạn năm, trãi qua bao kiếp nạn của cửa ải hồng trần. Cuối cùng Chính đạo cũng chào đón vị Chính Thần đầu tiên đắc đạo thành công. Tên y là Thương Thủy Sinh. Tuy nói dù là Chính Thần hay Tà Thần một khi muốn đắc đạo phải từ bỏ thất tình lục dục, nhưng ý nghĩa của chữ tuyệt đó lại khác nhau.

Chính Thần là phải từ bỏ tình cảm cá nhân bao gồm bảy loại tình cảm và sáu loại tham niệm. Tất cả suy nghĩ và tình cảm, tâm tư phải đặt cho thiên hạ chúng sinh, vì thiên hạ chúng sinh mà suy nghĩ, mà ưu tư, mà trăn trở, kể cả tính mạng cũng không tiếc hi sinh. Biết tình nhưng phải tuyệt tình nếu cần thiết, hữu tình nhưng vô tình khi thứ tình cảm đó không có lợi cho thiên hạ chúng sinh. Cả đời vì chúng sinh mà làm việc, chết cũng phải vì chúng sinh thiên hạ. Đó mới là chữ tuyệt của Chính Thần.

Còn Tà Thần thì khác, cái được gọi là chữ tuyệt đối với họ mà nói là phải vô tình với tất cả mọi thứ, kể cả bản thân. Thiên hạ là để nắm trong tay mà điều khiển thõa thức, hi sinh tất cả mọi thứ để phục vụ lợi ít cho mình. Thà phụ thiên hạ cũng quyết không phụ bản thân.

Cũng vì hai cách suy nghĩ khác biệt mà hai đạo Chính và Tà chưa bao giờ ngưng xung đột.

Chính Đạo thì cho Tà Đạo là không có tình người, là tà ma ngoại đạo cần phải diệt trừ. Còn Tà Đạo lại cho Chính Đạo là những kẻ chỉ biết giả nhân nghĩa đạo đức, thiên hạ chúng sinh chỉ là thứ ngụy biện cho sự vô tình của họ mà thôi.

Cuộc chiến giữa hai đạo Chính - Tà ngày càng diễn ra quyết liệt, căng thẳng hơn mọi lúc. Tuy nhiên, cho dù thế nào đi chăng nữa thì nó cũng phải đi đến sự kết thúc.

Và ngày được cho là sự đánh dấu của cuộc chiến Chính - Tà cũng đã đến.

" Liễu Minh Phong, hai đạo Chính Tà xưa nay luôn gây chiến không lúc nào ngưng. Thương vong vô số lại không đưa đến kết quả gì. Hôm nay chúng ta cũng nên giải quyết dứt khoát tất cả thì sẽ tốt hơn. " Nam nhân thân vận ngân y, ngân phát tung bay theo gió, dung nhan như ngọc, từng đường nét như được khắc ra tinh tế tỉ mỉ đẹp đến không bất cứ ngôn ngữ nào có thể diễn tả được. Quanh thân y lúc nào cũng như ẩn như hiện một vòng ngân quang hộ thể càng khiến y thêm phần như thực như không, phiêu miểu vô định. Y chính là Chính Thần Thương Thủy Sinh. Y nhìn nam tử hắc y đối diện mà nói. Thanh âm trong trẻo lại mang chút hư vô mờ mịt như có như không.
Xưa nay tất cả mọi người chỉ biết Chính Thần và Tà Thần luôn luôn đối đầu nhau nhưng không ai biết rằng hai người họ trước kia từng là hảo bằng hữu của nhau, nhưng chỉ vì một vài lí do mà khiến tình bạn rạn nứt, dẫn đến kết cục hôm nay.

Thương Thủy Sinh nghĩ đến khoảng thời gian tốt đẹp lúc hai người còn là bạn bè thân thiết thì không ngừng cảm thán số phận trêu ngươi. Có ai từng nghĩ rằng đôi bạn thân năm nào luôn sống chết có nhau lại chỉ vì trong lúc nóng giận gây ra sai lầm lớn để bây giờ trở thành đối thủ một mất một còn như hôm nay. Cho dù sai lầm đó là do ai gây ra trước thì chung quy hai người đều có lỗi, không thể trách ai được. Nếu đã vậy thì cần gì để thiên hạ chúng sinh phải gánh tội thay cho hai người. Mọi chuyện cũng nên kết thúc tất cả trong hôm nay.

" Ngươi nói không sai, cũng nên kết thúc rồi. Bao ân oán giữa ta và ngươi nên giải quyết. " Thanh âm lạnh lùng không chút nhiệt độ vang lên, ẩn sâu trong trong đó là vô vàng hận ý chất chồng dày đặc. Quanh thân nam tử là một vòng hắc quang hộ thể, từ nơi đó xuất hiện vô số ma khí dày đặc tỏa ra xung quanh khiến cảnh vật gần đó cũng trở nên u ám, lạnh lẽo. Hắc y nam tử không ai khác chính là Tà Thần Liễu Minh Phong.

Liễu Minh Phong nhớ đến nỗi đau xót và nguồn gốc mọi chuyện thì lại càng căm tức nhìn Thương Thủy Sinh. Nếu không phải tại y cố chấp, nếu không phải tại những kẻ Chính Đạo tự cho mình là đúng thì hắn đâu ra nông nỗi này. Nhược Âm nàng ấy thì có lỗi gì, chỉ vì nàng ấy là con của Ma Tôn liền bị định là tà ma ngoại đạo phải chịu vạn kiếp lôi tra tấn đến hồn siêu phách tán sao? Nàng ấy là ma thì sao, ai nói ma thì nhất định phải ác.

Không, nàng ấy không ác, nàng ấy rất lương thiện là đằng khác, ngay cả con kiến nàng ấy còn từ bi không nỡ giết. Nàng tốt đẹp đến thế, lương thiện như vậy, vậy mà đám tiên môn, thần phật các ngươi lại luôn miệng nói nàng là Ma Nữ hại người cần diệt trừ.

Thật nực cười, kẻ có ma tâm phải là các ngươi mới đúng. Ma thì sao, chí ít chúng còn biết sống thật với lòng mình, còn các ngươi thì chỉ biết giả nhân giả nghĩa mà thôi. Nếu đám người tự cho là Chính Đạo các ngươi đã vô tình, không phân phải trái giết hại nàng, thì Bổn Thần cũng sẽ không nhân nhượng nữa. Bổn Thần sẽ khiến cả Lục Giới này chôn theo nàng.

Một tiếng nổ lớn vang lên, vô số những chùm tia sáng thoắt ẩn thoắt hiện trên không trung. Đây cũng là sự báo hiệu cho Trận Đại Chiến Chính Tà bắt đầu.

Trận chiến này tuy không ai biết nó được diễn ra ra sao, mà cho dù có biết thì e cũng đã chẳng còn trên đời này nữa rồi. Tuy nhiên, có một điều mà không một ai không biết. Trận chiến năm đó là trận chiến lớn nhất và ác liệt nhất từ thuở hồng hoang đến nay, không một trận chiến nào có thể so sánh với nó.

Trận chiến này không những làm thay đổi lịch sử mà nó còn làm thay đổi sự tuần hoàn của cả Lục Giới. Phải nói chính xác hơn là sự phân chia trật tự Lục Giới đã thay đổi, Lục Giới này không còn là Lục Giới hoàn chỉnh, mà nay chỉ còn lại Tam Giới, phe phái giữ hai đạo theo đó cũng có sự thay đổi.

Chính Tà nay chỉ còn Thiên Giới và Nhân Giới do Thiên Giới chủ trì công sự, Thần Giới thì nay đã bị diệt tộc, không còn tung tích trong Lục Giới. Còn Tà Đạo thì bị phân chia rời rạc, Minh Giới bị phong ấn tại địa thiên tầng thứ ba mươi, mãi mãi không thể rời khỏi địa phận Minh Giới, chỉ có thể an phận làm công việc tuần hoàn Lục Giới Luân Hồi. Riêng hai giới Yêu Ma thì bị tổn thương nguyên khí nặng nề, nhiều chủng tộc bị diệt môn hoặc bị phá hoại khó phục hồi lại như trước. Theo thời gian, hai giới Yêu Ma sáp nhập lại với cái tên mới là Tà Giới.

Chính Thần và Tà Thần cũng từ sau trận chiến năm xưa không còn tung tích. Ai cũng nói là họ có lẽ đã tan thành tro bụi, cùng đồng quy vu tận với nhau rồi. Nhưng đó chỉ là suy đoán, còn sự thật thì không ai có thể hiểu được.

Sau khi Chính Thần và Tà Thần mất đi thì hai đạo rơi vào tình trạng không còn có người đứng đầu, dẫn đến việc xuất hiện tình trạng chia năm xẻ bảy, nhiều kẻ có dã tâm lớn đã nổi dậy tự lập phái xưng vương, tự tác hành động không theo quy luật chung. Nhiều cuộc chiến lớn nhỏ dần xảy ra không sao kể xiết. Có thể nói tình hình hiện nay còn hỗn loạn hơn so với trước khi xảy ra trận chiến Chính Tà năm xưa.

Cũng chính vì thế mà thiên hạ chúng sinh lại phải gánh chịu thêm một tai kiếp còn nặng nề hơn trước.

Chính trong lúc này Thiên Giới lại xuất hiện một tổ chức thần bí mang tên Phụng Minh Cung kịp thời can thiệp và giải quyết tất cả khúc mắc ân oán giữa các môn phái, liên kết các phái lại với nhau thành một khối thống nhất, dần đưa Tam Giới trở về cục diện hòa bình, tuy còn có xung đột nhưng không còn căng thẳng gay go như trước. Cũng nhờ thế mà Tam Giới có đủ thời gian để bình phục lại nguyên khí đã tổn hao, dần phát triển trở lại.

Quyển 1 - Chương 2: Trọng trách

Quyển 1: Bái Sư, Tâm Loạn.

Chương 2: Trọng Trách

Nghe nói người đứng đầu Phụng Minh Cung là một vị Bán Thần tên gọi Viễn Luân Thần còn sót lại sau trận chiến Chính Tà năm xưa, đại đồ đệ của ông còn là con trai duy nhất của Chính Thần Thương Thủy Sinh tên là Thương Vân Nguyệt. Là hậu duệ cuối cùng của Thần Tộc vẫn còn lưu lại trên thế gian.

Thông tin này không chỉ gây chấn động Tam Giới mà nó còn như là một tia sáng trong bóng đêm mịt mờ khiến vô số chúng sinh trong thiên hạ tin rằng đây có thể sẽ là một sự khởi đầu mới. Tam Giới sẽ có hy vọng được bình yên, một ngày không xa, Lục Giới có thể có cơ hội quay về như trước.

...

" Thời gian của vi sư có lẽ đến lúc phải kết thúc rồi. Năm sư huynh đệ các con không cần phải đau thương, sinh tử là điều khó tránh phải, cho dù đó có là Thần thì cũng phải đối mặt. Sau này khi vi sư không còn nữa, các con phải luôn hòa thuận với nhau, cho dù tương lai có xảy ra chuyện gì cũng không được quên lời thề năm xưa, phải giữ vững trọng trách của mình, vì thiên hạ chúng sinh mà lo nghĩ, không được​ vì chuyện cá nhân ảnh hưởng đến Tam Giới, khiến sinh linh đồ thán. " Thanh âm mang theo nét mệt mỏi và sự suy yếu vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe thì rất bình thản nhưng năm vị sư huynh đệ đều nghe ra được một chút gì đó của sự bất lực.

Năm người nhìn vị sư phụ nay đã trở thành một ông lão chín mươi tuổi, sức lực yếu ớt, hơi thở nhẹ như có như không thì thấy kính phục không thôi. Vị sư phụ này của năm người đã dùng hết tu vi cả đời, ngay cả Thần lực cũng từ bỏ chỉ để bảo vệ cho Lục Giới Luân Trụ không bị sụp đổ, để rồi bị mất Thần Cốt, trở thành người trần gian, sinh mệnh cũng theo đó biến mất. Càng nghĩ năm người lại càng khâm phục sự hy sinh của người.

" Sư phụ, chúng đồ nhi đã hiểu. Xin sư phụ yên tâm. " Năm sư huynh đệ đồng thời lên tiếng tựa như tuyên thệ mà nói. Nhưng sự đời mấy ai có thể đoán trước, lời hứa chưa chắc đã có thể thực hiện được.

" Vân Nguyệt, con là hậu duệ duy nhất của Chính Thần, sớm muộn gì con cũng sẽ kế thừa ngai vị, trở thành Chính Thần đời thứ hai, là người sẽ làm chủ Lục Giới sau này, lòng con nhất định phải mang thiên hạ, tuyệt đối không được phép có tư tình tình cảm gì. Sau này Lục Giới có được phục hồi trở lại hay không đều phải dựa vào con, trách nhiệm này con hãy cố gắng hoàn thành cho tốt. Con hãy nhớ lời vi sư dặn: Sau này dù có xảy ra chuyện gì đi nữa, con nhất định phải luôn đặt Lục Giới làm trọng, thiên hạ là nhất, còn bản thân chỉ là thứ yếu. Chúng ta là Thần, sinh ra đã là Thần, là Thần thì không được phép sống vì mình, mà chỉ có thể sống vì thiên hạ. Đó mới là trách nhiệm của chúng ta, con đã rõ chưa? " Viễn Luân Thần nhìn đại đồ đệ của mình mà thấm thía căn dặn nói.

Ông hy vọng đồ đệ này của mình có thể một ngày nào đó khôi phục lại Lục giới Luân Hồi. Lục Giới một khi không còn là Lục Giới thì sớm muộn gì cũng sẽ đi đến diệt vong. Đây là điều mà không ai mong muốn nhất. Nay ông đã không còn nhiều thời gian nữa, ông chỉ có thể trông mong vào đại đồ đệ này của ông giúp ông hoàn thành tâm nguyện này. ông muốn được thấy một Lục Giới hoàn chỉnh, một Lục Giới có sinh khí chứ không phải cục diện như hôm nay. Và ông tin, điều đó sẽ được thực hiện nhờ vào đại đồ đệ Thương Vân Nguyệt của ông.

" Sư phụ, đồ nhi cẩn tuân lời người dạy. Tuyệt không hối hận." Thương Vân Nguyệt nhìn vị sư phụ của mình mà kiên định đưa ra lời hứa và cũng là lời thề của y. Nhưng cũng chính vì lời hứa này mà tương lai y phải gánh chịu bao nhiêu đắng cay trong tương lai.

" Tốt, đây là lệnh bài Cung Chủ Phụng Minh Cung. Sau này chức vị Cung Chủ vi sư giao lại cho con. Hy vọng con có thể hoàn thành tốt sứ mệnh và trách nhiệm của bản thân. " Dứt lời một tấm Linh Lệnh liền xuất hiện ở giữa hai sư đồ Viễn Luân Thần và Thương Vân Nguyệt. Tấm linh Lệnh này được tạo ra từ loại Băng Thạch Vạn Năm, trong suốt óng ánh lại tràn đầy linh khí bên trong. Hai mặt tấm Linh Lệnh được khắc hai loại đồ án tinh xảo tuyệt mĩ, một mặt là đồ án hình hoả phượng hoàng chính giữa có khắc chữ Phụng, mặt còn lại là đồ án hình mặt trời có khắc chữ Minh ở chính giữa. Đây cũng là vật tượng trưng cho thân phận Phụng Minh Cung Chủ, Chức vị cao nhất trong Phụng Minh Cung.

Thương Vân Nguyệt đưa tay nhận lấy Phụng Minh Linh Lệnh rồi hướng Viễn Luân Thần cung kính dập đầu ba cái và nói: " Đệ tử tuân lệnh sư phụ chỉ bảo. "

Viễn Luân Thần chỉ ừ gật đầu một cái xem như hài lòng. Thương Vân nguyệt nhìn tấm Phụng Minh Linh Lệnh thứ sẽ trói buột sự tự do của y sau này không nói gì, y chỉ thầm nghĩ mình phải cố gắng hoàn thành sứ mệnh của bản thân.
Từ khi sinh ra cho đến nay, thứ y học được chỉ có đạo lí vì chúng sinh mà hi sinh, vì thiên hạ mà lo nghĩ. Y đưa ngón tay lên không trung vẽ xuất ra một vòng đồ án đơn giản, một cánh cổng không gian liền mở ra theo hình tròn, cổng không gian này chính là Hư Linh Giới, sau đó y cất Nguyệt Thiên Linh Lệnh vào Hư Linh Giới*.

*Hư Linh Giới là thứ có thể cất giấu đồ vật của tu chân giả, chỉ cần là người tu luyện linh khí trời đất thì đều sẽ có một Hư Linh Giới riêng.

Viễn Luân Thần lại nhìn nhị đồ đệ Hàn Dật Minh và Tứ đồ đệ Nguyệt Thượng Khinh, trên không trung một đạo ánh sáng hiện ra, hai tấm Kim Lệnh xuất hiện trên không trung hướng hai người đi đến. " Dật minh, Thượng Khinh, hai con từ nay sẽ đảm nhiệm hai vị trí lần lượt là Tả Hộ Pháp và Hữu Hộ Pháp Phụng Minh Cung, trở thành cánh tay đắc lực cho Vân Nguyệt, sau này mọi việc hành sự phải cẩn thận. Hai con đã rõ chưa? "

" Đệ tử đã rõ. " Hàn Dật Minh và Nguyệt Thượng Khinh cung kính dập đầu ba cái với Viễn luân Thần rồi tiếp nhận hai tấm Kim Lệnh, đồng thanh nói. Hàn Dật Minh nắm giữ Kim Lệnh có khắc chữ Tả đại diện cho thân phận Tả Hộ Pháp, Nguyệt Thượng khinh nắm giữ Kim Lệnh khắc chữ Hữu đại diện cho thân phận Hữu Hộ Pháp.

Nhìn hai tấm kim Lệnh, hai người cũng hiểu rõ một điều: Từ nay về sau sứ mệnh của hai người đã bắt đầu, một sứ mệnh chỉ có cho đi không có nhận lại.

Hai người sau khi cất Hộ Pháp Kim Lệnh vào Hư Linh Giới của bản thân liền hướng Thương Vân Nguyệt cung kính dập đầu chín cái rồi đồng thanh hô:

" Tả Hộ Pháp tham kiến Cung Chủ. "

" Hữu Hộ Pháp tham kiến Cung Chủ. "
" Miễn lễ " Thương Vân Nguyệt nhàn nhạt nhìn hai vị sư đệ của mình mà nói.

Từ khi Phụng Minh Cung được thành lập đến nay vốn nổi tiếng về Cung Quy khắc khe, việc phân chia cấp bậc địa vị trong cung xưa nay luôn hà khắc. Chỉ cần phạm sai lầm một chút cũng dễ bị trục xuất khỏi Phụng Minh Cung. Nên khi y nhìn hai vị sư đệ thân thiết hành lễ với y cũng không có nhiều cảm xúc cho lắm.

" Tạ Cung Chủ. " Hàn Dật Minh và Nguyệt Thượng Khinh đồng thời hô tạ rồi đứng lên, đi về phía sau hai bên Thương Vân Nguyệt mà ngồi, bộ dạng phục tùng mệnh lệnh.

Viễn Luân Thần nhìn mà lấy làm hài lòng. Quả không hổ danh là đệ tử mà ông đã cất công bao năm bồi dưỡng mà ra.

Kế đó ông quay sang nhìn tam đồ đệ Liễu Liên Hoa và ngũ đồ đệ Liễu Tư Du nói: " Vi sư sẽ không nhiều lời nữa. Việc ra sao chắc hai con cũng đã rõ. Vi sư không mong gì hơn, chỉ mong hai con sau này dù có xảy ra chuyện gì thì cũng không được sa đọa vào Tà Đạo. Năm xưa ta thu nhận hai con là vì thấy hai con có chính khí. Hy vọng sau này cho dù có xảy ra chuyện gì thì hai con cũng vẫn giữ được phần chính khí đó. Đừng vì một chút chấp niệm nhỏ mà gây ra sai lầm lớn để phải hối hận sau này. "

"Liễu Liên Hoa, vi sư giao lại trọng trách Tôn chủ Phụng Minh Cung cho con, mong con sau này sẽ lấy việc bảo vệ chúng sinh trong thiên hạ làm sứ mệnh của bản thân. Còn con, Tư Du, vi sư biết tình cảm của con dành cho Vân Nguyệt. Nhưng vi sư thật tình khuyên con không nên nhúng sâu vào nó, nếu không ắt sẽ thành đại họa. Vân Nguyệt tự có sứ mệnh của riêng mình, tuyệt không thể có tình cảm được. Cho nên, Tư Du, từ bỏ là cách tốt nhất đối với con, thứ tình cảm này ngay từ đầu đã là sai trái và không nên có. Đừng vì tình cảm của bản thân mà gây hại cho Lục Giới, nếu không, người cuối cùng chịu khổ sẽ chỉ là con thôi. "

" Đồ nhi cẩn tuân sư phụ chỉ bảo. " Liễu Liên Hoa nhìn Viễn Luân Thần mà nói. Hắn biết bản thân mình có thân phận gì. Năm xưa được sư phụ cưu mang trong lúc gặp nạn, hắn rất cảm kích người. Nhưng như sư phụ đã từng nói: Mỗi người tự có một sứ mệnh riêng. Hắn cũng vậy, hắn cũng có sứ mệnh riêng của mình. Và sứ mệnh đó từ khi sinh ra hắn đã có, hắn không có lựa chọn ngoài việc tuân theo sứ mệnh mà làm.

" Đồ nhi đã hiểu, xin sư phụ yên tâm. " Liễu Tư Du cắn môi im lặng một lúc, mãi sau mới có thể nghẹn ngào mà nói. Hai mắt đã đỏ hoe từ khi nào, đầu cúi xuống thật thấp chỉ mong sao che dấu được cảm xúc của mình, môi đã bị nàng cắn nát đến chảy cả máu nhưng nàng như không cảm thấy đau. Nỗi đau thể xác làm sao có thể bằng nỗi đau trong lòng.

Nàng biết, kể từ khi y tiếp nhận vị trí Phụng Minh Cung Chủ, cũng có nghĩa là y sẽ không còn màng gì đến chuyện tình cảm nam nữ. Nhưng nàng không cam tâm. Nàng vì ai mà bỏ thân phận của mình, vì ai mà không quản bao gian lao vất vả lên Tiên Sơn vấn đạo, vì ai mà phí hoài bao nhiêu năm, vì ai mà hi sinh. Nhưng... đến cuối cùng thì sao?

Đến cuối cùng lại chỉ nhận lấy một câu: thứ tình cảm này ngay từ đầu đã là sai trái và không nên có. Không nên có, thật nực cười, thế nào gọi là không nên có.

Nàng không cam tâm, thứ nàng muốn có xưa nay chưa bao giờ không đạt được. Cho dù có phải hủy cả thiên địa, Liễu Tư Du nàng cũng sẽ không từ bỏ. Móng tay cắm vào sâu trong da thịt tựa như lời thề cho sự quyết tâm đến cùng. Nhưng như vậy cũng không có nghĩa là nàng sẽ thành công.

Liễu Liên Hoa sao lại không biết tâm tư muội muội của hắn. Muội ấy xưa nay luôn là người có chấp niệm rất lớn, thứ mà muội ấy đã định tuyệt đối sẽ không bao giờ từ bỏ. Điều mà hắn có thể làm chỉ là cố gắng giúp mụi ấy hoàn thành tâm nguyện. Nhưng có thể sao? Thương Vân Nguyệt sẽ vì nàng mà từ bỏ tất cả sao, còn nàng liệu có thể đạt được trái tim của y không?

Viễn Luân Thần làm sao không biết tâm tư của hai huynh muội Liễu Gia. Nhưng ông không nói ra, cũng không ngăn cản. Đơn giản vì đây là kiếp nạn mà đại đồ đệ của ông cần phải trãi qua. Số mệnh đã định thì làm sao có thể tránh khỏi. Thôi thì cứ để cho tự nhiên thôi.

Quyển 1 - Chương 3: Lần đầu gặp mặt (1)

Quyển 1: Bái Sư, Tâm Loạn.

Chương 3: Lần Đầu Gặp Mặt ( 1)

Năm trăm năm trước, vì một lí do nào đó mà Ma Thần lần nữa xuất hiện, chỉ trong vòng trăm năm đã có thể chấn hưng Tà Giới. Thế cục Chính Tà lại một lần nữa được cân bằng, và đây cũng là dấu mốc cho trận chiến Chính Tà một lần nữa được bắt đầu.

Khổ nhất vẫn là Nhân Giới đứng giữa Tam Giới, lại không có khả năng tự vệ, chỉ có thể đứng mũi chịu sào, mặc sức trở thành vật hi sinh cho sự tranh đấu giữa hai đạo Chính Tà.

Thương Thần Thương Vân Nguyệt nhận thấy điều đó, thương xót cho chúng sinh, lệnh cho tất cả Tiên Phái trong Thiên Giới nhận người của Nhân Giới vào Tiên Môn tu đạo. Thứ nhất có thể giúp Chính Đạo gia tăng Tiên Môn Đệ Tử, thứ hai là có thể bổ sung lực lượng bảo vệ an nguy Nhân Giới. Nhờ đó, đã có hơn trăm Tiên Phái được thành lập ở khắp mọi nơi trong Nhân Giới. Chỉ cần là người có lòng tu tiên và vượt qua được đợt khảo hạch là có thẻ nhập môn tu tiên.

Bên cạnh việc Thiên Giới ra sức thu nhận đệ tử Tiên Môn, thì Tà Giới cũng bắt đầu tiến hành thu nhận Tà Chúng nhằm gia tăng lực lượng.

Hai đạo Chính Tà cũng vì việc thu nhận môn đệ này mà không ít lần gây chiến với nhau.

Con người đứng giữa trận chiến Chính Tà thật sự là quá nhỏ bé. Chỉ cần sơ sẩy một chút thì chính là kết cục tan thành tro bụi. Có thể nói so với trước kia chỉ có hơn chứ không kém.

Cũng vì thế mà mối hận giữa hai đọa Chính Tà ngày càng gia tăng. Số người chết do Yêu Tà hãm hại ngày càng nhiều. Cũng vì thế mà vô số người của Nhân Giới đều chọn Tiên Đạo tu hành.

Tuy nói đại đa số người của Nhân giới đều theo Chính Đạo, nhưng cũng có số ít đi theo Tà Đạo. Đa phần họ đều là những người bị Chính Đạo xua đuổi, hoặc là phạm vào lỗi không thể tha thứ mà dần sa đọa thành Ma, đầu nhập cho Tà Đạo. Điều quan trọng hơn là số người đọa ma đều có tu vi cao cường, sau khi đầu quân cho Tà Đạo tu vi lại càng tăng lên không ít. Thành ra Tà Đạo không chỉ nhận được Đạo Chúng gia nhập mà còn nhận được một cao thủ giúp đối đầu Chính Đạo. Điển hình chính là Ma Thần.

Tiên Đạo chính nghĩa là thứ mà bao người luôn mơ ước. Hàng trăm Tiên Phái được thành lập liên tục không ngừng thi nhau mở cuộc tuyển sinh. Số người tham gia hưởng ứng đợt tuyển sinh của Tiên Môn đều là con số khủng, không vài ngàn thì cũng vài vạn người. Nhưng số người có thể vượt qua đợt khảo hạch thì lại rất ít. Không chỉ đòi hỏi quyết tâm mà Tiên Môn tuyển chọn đệ tử luôn ưu tiên chọn người có tố chất tu tiên tốt. Thà ít nhưng phải đạt chất lượng chính là tiêu chí tuyển chọn đệ tử của tất cả Tiên Môn.

Thiên Giới tuy luôn muốn thu nhận nhiều đệ tử, nhưng lại lo lắng Tà Đạo sẽ nhân cơ hội cài gian tế, nên đã cho lập ra vô số nguyên tắc khảo hạch những người muốn gia nhập Tiên Môn.

Mỗi môn phái đều có cách khảo hạch của riêng mình, mức độ cũng theo đó có sự khác nhau về độ khó, dễ.

Trong các quá trình khảo hạch đệ tử nhập môn thì Phụng Minh Cung lại là nơi nổi tiếng về độ khó của cuộc khảo hạch. Thông thường các Tiên Môn khác thì cứ một trăm người khảo hạch thì có hai mươi người vượt qua, còn Phụng Minh Cung thì cứ một trăm người khảo hạch thì chỉ có một người có thể vượt qua, thậm chí là không có người nào. Điều đó cho thấy việc thu nhận đệ tử của Phụng Minh Cung là hà khắc đến cỡ nào.

Tuy vậy, vẫn có hàng vạn người không kể đường xá xa xôi, không ngại cực khổ đến tham gia ứng tuyển. Không chỉ có người của Nhân Giới, mà ngay cả các Tiên Phái khác cũng cử đệ tử đến tham gia ứng tuyển. Vì chỉ cần một môn đệ tử được trở thành đệ tử chính thức của Phụng Minh Cung thì điều đó đồng nghĩa với việc Tiên Phái đó có được vinh dự vô cùng lớn.

Theo quy định, cứ mười năm Phụng Minh Cung sẽ tuyển đệ tử nập môn một lần, độ tuổi chỉ từ mười đến mười lăm tuổi. Mà năm nay lại là lần tuyển đệ tử nhập môn lần thứ một trăm. Trước sáu tháng ngày Phụng Minh Cung tuyển chọn đệ tử nhập môn, người của Nhân giới đến từ mười quốc gia không ngừng hướng đến nơi dự tuyển đệ tử nhập môn của Phụng Minh Cung ở Nhân Giới là Vô Tâm Điện tọa lạc tại bên bờ Đông Hải để ứng tuyển tham gia đợt khảo hạch.

Từng dòng người từ bốn phương tám hướng nối đuôi nhau kéo đến Vô Tâm Điện có thể nói là đông như một quân đoàn kiến khổng lồ. Trãi qua hơn một tháng ròng rã vượt qua bao nhiêu thử thách, số người có thể đến gần địa phận Đông Hải từ hơn một vạn người nay chỉ còn không đến một trăm người. Có thể thấy được cuộc khảo hạch này có bao nhiêu khắc nghiệt và khó khăn.

Cách bờ biển Đông Hải một ngàn dặm là một khu rừng nguyên sinh, cây cối mọc xen kẽ rậm rạp, cành lá xum xuê che khuất cả ánh mặt trời, không khí ẩm ước lại có mùi đất không ngừng từ dưới đất bốc lên, thật không dễ ngửi chút nào.

Lúc này, dưới một gốc cây đại thụ ngàn năm tuổi, gần một trăm đứa trẻ đang tựa lên rễ cây, thân cây của những cây đại thụ xung quanh mà nghĩ ngơi sau một chặng đướng dài. Những đứa trẻ này nhìn độ tuổi cũng chỉ từ mười đến mười lăm tuổi, y phục đứa nào đứa nấy đều rách nát, bụi bẩn khắp người, tóc tai luộm thuộm, mặt mày lem luốt, nhìn không ra hình dạng ban đầu. Trông đám trẻ đứa nào đứa nấy cũng đều rất mệt mỏi, nhưng nếu quan sát kĩ sẽ thấy bên trong chúng có hai đứa trẻ gồm một nam hài và một nữ hài tuy có vẻ mệt mỏi nhưng hai mắt vẫn luôn không ngừng cảnh giác quan sát xung quanh.

"Mọi người nghĩ ngơi khoảng một nén hương, sau đó chúng ta tiếp tục đi về phía trước. Từ đây đến Vô Tâm Điện chỉ còn khoảng một ngàn dặm. Cố lên mọi người. " Nam hài sau khi quan sát xung quanh thấy không có gì nguy hiểm liền đứng dậy nói trấn an những đứa trẻ còn lại. Giọng điệu tuy còn non nớt nhưng lại mang đến cảm giác uy nghi và độ tin cậy khó nói nên lời. Trong phút chốc đã trấn an được nổi sợ trong lòng những đứa trẻ còn lại.

"Tư Đồ Thương Nguyệt nói đúng, ai có đói thì mau lấy thức ăn ra ăn, muốn uống nước thì cứ uống nước. Dùng nhanh sau đó nghĩ ngơi một lát rồi tiếp tục lên đường. Nơi này không nên ở lâu để tránh có điều ngoài ý muốn. " Nữ hài còn lại cũng đứng lên nói với bọn trẻ. Khác với nam hài kia, tuy nữ hài thấy xung quanh không có gì nguy hiểm nhưng tính cảnh giác luôn được đề cao cảnh giới, không lúc nào ngơi nghĩ. Nữ hài lo lắng sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Dù sao trong suốt hai tháng qua, Nữ hài cũng đã lĩnh ngộ không ít cái gọi là ngoài ý muốn xuất hiện.

Tư Đồ Thương Nguyệt sao không hiểu Nguyệt Minh Châu lo lắng cái gì, không phải nằm hài không biết điều đó, mà là lo lắng cho đám hài tử sẽ bị kinh sợ. Dù sao trong suốt hai tháng này, liên tiếp đối mặt trên dưới trăm cuộc khảo hạch cũng đã dần luyện cho hai hài tử này phải luôn có tính cảnh giác cao trong mọi trường hợp.

Những đứa trẻ kia nghe thấy vậy liền làm theo những gì hai hài tử kia nói. Hiển nhiên, trong đám hài tử này, Tư Đồ Thương Nguyệt cùng Nguyệt Minh Châu chính là thủ lĩnh và dường như rất được đám hài tử còn lại kính trọng. Mà cũng đúng thôi, suốt hai tháng nay, nếu không có sự dẫn dắt của hai hài tử đó thì đám hài tử này đã sớm bị loại từ lâu rồi.

Trong lúc cả đám hài tử đang hì hụp ăn quả dại và uống nước mà chúng lấy được khi đi trên đường mà không hề hay biết gần đó có một đôi mắt màu đỏ nấp sau một bụi cây gần đó đang nhìn chằm chằm vào bọn hài tử. Nguyệt Minh Châu dường như cảm nhận được nguy hiểm, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy thanh kiếm cảnh giác nhìn xung quanh.

Đám hài tử thấy hành động của Nguyệt Minh Châu cũng trở nên khẩn trương, hai mắt hoảng hốt và lo sợ nhìn xung quanh.

Tư Đồ Thương Nguyệt thì có vẻ trấn tỉnh hơn, tuy nam hài không có kiếm giống như Nguyệt Minh Châu nhưng nam hài lại có một cái chuông nhỏ, nam hài nắm chặt lấy cái chuống nhỏ cảnh giác nhìn xung quanh, chỉ cần thấy yêu tà xuất hiện lập tức xuất đòn tấn công.

Tuy Tư Đồ Thương Nguyệt và Nguyệt Minh Châu không nói gì nhưng đám hài tử kia lại rất biết điều tiến sát lại gần nhau, nắm lấy tay nhau thành một vòng tròn, bên trong là những hài tử nhỏ tuổi hơn, bên ngoài là những hài tử lớn tuổi hơn, hành động lưu loát và nhanh nhẹn vì đã từng làm rất nhiều lần trước đó.

Nguyệt Minh Châu cầm thanh kiếm tuốt ra khỏi vỏ, ánh mắt sắc lạnh nhìn xung, khí thế không hiển tự uy, vừa nhìn là biết đã được dạy dỗ rất tốt.

Đôi mắt màu đỏ núp sau bụi cây quan sát đám hài tử, nhận thấy trên thân Tư Đồ Thương Nguyệt và Nguyệt Minh Châu như ẩn như hiện một luồng tiên khí, lại thấy binh khí trong tay hai đứa trẻ liền biết ngay đó là tiên phẩm binh khí thì nổi lên lòng tham, hai chân sau lấy đà phóng nhanh về phía Nguyệt Minh Châu, đơn giản là vì nó thấy nữ hài này dễ ức hiếp hơn.

Nguyệt Minh Châu nhìn con vật trông giống loài ếch này thì thầm thấy kinh tởm, nhưng cũng không quên xuất kiếm bảo vệ bản thân. Kiếm khí hướng Ếch Tinh chém tới, đồng thời lộn nhào một cái tránh khỏi sự công kích của Ếch Tinh.

Tư Đồ Thương Nguyệt thấy Ếch Tinh tấn công Nguyệt Minh Châu liền lắc cái chuông nhỏ của mình khiến chuông vang lên âm thanh, miệng không ngừng lẩm nhẩm khẩu quyết. Tay còn lại thì cứ một lát lại gõ vào chuông một lần kèm theo đó là một đọa kình khí hướng Ếch Tinh chém tới. Nơi kình khí đi qua đều để lại một vệt máu trên cơ thể Éch Tinh. Qua đó có thể thấy lực sát thương không hề nhỏ.

Ếch Tinh nhận thấy sự lợi hại của hai món bảo vật thì thầm than không tốt: Nó thật không nghĩ đến hai hài tử này tuổi còn nhỏ mà tiên thuật tu luyện lại rất tốt, thêm vào đó tiên phẩm binh khí của chúng lại cũng không phải là vật tầm thường. E rằng là người của Tiên Môn nào đó được cử đến Phụng Minh Cung bái sư học nghệ.

Tư Đồ Thương Nguyệt và Nguyệt Minh Châu tuy chỉ mới tu tiên được tám năm, nhưng nhờ có hai món pháp bảo trợ giúp nên khi đối chiến với Ếch Tinh trong thời gian ngắn cũng không bị rơi vào thế hạ phong. Nhưng nếu cứ tiếp tục kéo dài, đợi khi linh lực cạn kiệt thì thua chỉ là vấn đề thời gian.

Đám hài tử kia thấy Ếch Tinh tấn công hai đứa trẻ kia thì sợ hãi chia nhau trốn sau gốc cây địa thụ gần đó. Miệng không ngừng cầu khấn Thần Tiên có thể nhanh nhanh đến cứu chúng.

Đám hài tử này chỉ là người trần mắt thịt, có thể vượt qua hơn trăm cuộc khảo hạch mà không nản lòng đã là điều đáng bất ngờ rồi. Đâu phải ai cũng có đủ sự gan dạ và kiên cường để tiếp tục đối đầu với những thứ đáng sợ như thế này.

Bên kia Tư Đồ Thương Nguyệt cùng Nguyệt Minh Châu đang ra sức chiến đấu với Ếch Tinh thì bên này đám trẻ con này lại sắp phải đối mặt với một mối nguy hiểm hơn nữa.

Xung quanh các cây đại thụ ngàn năm mọc tràn lan các loại dây leo, có lớn có nhỏ đủ cả, một trong số chúng bỗng rục rịt vươn dây leo của mình đến bên chân một đứ trẻ gần đó, bất thình lình sợi dây quấn chặt lấy chân hài tử xấu số đó rồi nhanh chóng treo ngược hài tử lên không trung. Một tiếng hét thất thanh vang lên kèm theo đó là những tiếng hét nối dài tiếp theo cùng vang lên.

Quyển 1 - Chương 4: Lần đầu gặp mặt (2)

Quyển 1: Bái Sư, Tâm Loạn.

Chương 4: Lần Đầu Gặp Mặt ( 2)

Đám hài tử nghe thấy tiếng hét hoảng sợ ngẩng đầu lên thì thấy có mấy chục đứa trẻ cùng bị treo ngược lên không trung.

Những cây đại thụ xung quanh dần biến đổi hình dạng, trên thân cây dần xuất hiện hai lỗi tròn và một lỗ to rộng trông giống như hai con mắt và một cái mồm to, lúc này cái mồm đó đang phát ra một tiếng rống dài ghê rợn.

Lúc này đám hài tử mới chợt nhận ra rằng những cây đại thụ này nào phải là cây đại thụ bình thường mà chúng chính là những Thụ Tinh ngàn năm tuổi.

Những hài tử không bị treo ngược chạy tán loạn khắp mọi nơi mong muốn chạy trốn khỏi đám Thụ Tinh này, tiếng hét chứa đầy sự sợ hãi vang lên khắp mọi nơi, trông rất hỗn loạn.

Tuy nhiên vẫn có những hài tử phản ứng chậm hoặc chạy không kịp vẫn bị dây leo bắt được treo ngược lên không trung, giống như cánh tay người, chúng đưa bọn trẻ hướng vào nơi được cho là mồm của Thụ Tinh, nhìn trông như Thụ Tinh đang muốn ăn thịt đám hài tử xấu số này.

Tư Đồ Thương Nguyệt và Nguyệt Minh Châu nghe tiếng hét thất thanh của đám hài tử biết có chuyện chẳng lành, trong lòng lo lắng không thôi. Hai hài tử càng ra sức chiến đấu với Ếch Tinh mong muốn nhanh chóng kết thúc cuộc chiến để đi cứu người.

Đám hài tử đang hoảng sợ chạy trốn khắp mọi nơi mong muốn chạy thoát khỏi nơi này nhưng vô tình lại bị trúng bẫy của đám dây leo nhanh chóng bị bắt, tuy vậy vẫn có một nữ hài dù đang rất sợ hãi nhưng vẫn cố trấn tĩnh khuyên can đám hài tử kia mau chóng bình tĩnh lại, nhưng đám hài tử kia đang trong lúc hoảng sợ lại thêm tiếng la hét thất thanh lấn át đi tiếng gọi nên đám hài tử kia không thể nghe nữ hài nói gì, mà cho dù có nghe thấy chỉ e đám hài tử đó cũng sẽ không nghe lời nữ hài nói.

Nữ hài lại càng sốt ruột hơn khi nhìn đám trẻ kia không chịu nghe nữ hài nói, nữ hài lúc này thật không biết phải làm gì cho đúng, nữ hài nghĩ nếu cứ để thế này thì sớm muộn gì đám hài tử cũng sẽ bị dọa cho sợ hãi, đến lúc đó tất cả sẽ bị loại hết cho coi. Phải làm sao đây? Phải làm sao mới được a?

Ở cách đó không xa trên một cành cây đại thụ vạn năm tuổi đang có hai nam tử đứng quan sát đám hài tử phía dưới, phải nói đúng hơn là quan sát nữ hài.

Nam tử vận tử y hứng thú nhếch môi, đối mắt màu tím xinh đẹp nhìn nữ hài con với vẻ nghiên cứu tìm tòi, tay cầm quạt lụa phe phẩy làm tung bay vài lọn tóc màu tím bạc phái sau đầu, dung nhan yêu mị lại thêm mấy phần lạnh lùng châm biếm, khinh miệt. " Thú vị! Cuối cùng cũng xuất hiện. Ấn Kí Phượng Hoàng! Hừm... Xem ra cũng sắp bắt đầu rồi. "

Ánh mắt như có như không quan sát nam tử vận huyết y bên cạnh.

Nam tử huyết y biết rõ ý nam tử tử y nhưng vẫn không nói gì. Hắn vẫn lạnh lùng đứng đó, lạnh lùng nhìn nữ hài phía dưới.

Nữ hài tầm khoảng mười tuổi, trông sạch sẽ hơn so với những hài tử khác, có lẽ là sạch sẽ nhất, y phục khá lành lặn chỉ có vài chỗ bị rách ít, bộ dạng xinh xắn không mấy lem luốc bụi đất như mấy hài tử kia.

Điều khiến người ta chú ý nhất vẫn là ấn kí hình Hỏa Phượng Hoàng trên mi tâm của nữ hài, ấn kí Phượng Hoàng tuy nhìn còn non nớt nhưng lại rất sống động, có dấu hiệu sẽ từ từ trưởng thành theo thời gian. Đây không còn nghi ngờ gì nữa chính là Phượng Hoàng Ấn Kí mà Chính Đạo luôn tôn sùng và tìm kiếm bấy lâu.

Không biết từ khi nào, cũng ai biết là từ đâu mà từ rất lâu về trước trong Tam Giới, đặc biệt Là hai giới Thiên Giới và Nhân Giới luôn tồn tại một lời Tiên Tri:

Phượng Hoàng Ấn Kí

Thiên Nữ Chuyển thế

Cứu vớt Chúng Sinh

Diệt Trừ Tà Đạo.

Người ta tin rằng chỉ cần là người mang ấn kí Phượng Hoàng chính là Thiên Nữ chuyển thế đến để cứu vớt chúng sinh ra khỏi cảnh khốn cùng, trừ gian diệt bạo lấy lại hòa bình cho thiên hạ. Thiên Nữ giống như là một vị cứu tinh, là một niềm hi vọng của tất cả chúng sinh trong thiên hạ về một thế giới hòa bình không chiến tranh, không có gian tà.

Tuy nhiên, cũng đã rất lâu rồi, lâu đến nỗi người ta chỉ nghĩ đó là một truyền thuyết thì nay đột nhiên lại xuất hiện người có mang ấn kí Phượng Hoàng. Đây rốt cuộc là chuyện tốt hay chuyện xấu? Không ai biết, cũng không ai hiểu, e là chỉ đến cuối cùng mới có thể biết rõ đáp án này.

Huyết y nam tử nhìn cô bé con với ánh mắt mang theo tia tìm tòi nghiên cứu. Bằng vào tu vi của hắn, hắn hoàn toàn có thể nhận ra được quanh thân nữ hài là một tầng chính khí rất mạnh, nếu muốn loại bỏ nó e sẽ mất khá nhiều thời gian và công sức. Cứ như vậy, một âm mưu, một kế hoạch lớn dần được hình thành. Mà số phận của nữ hài cũng theo đó đã bị lệch một đoạn đường dài mang nhiều đâu khổ hơn.

Tử y nam tử đứng bên cạnh nhìn chủ nhân nhà mình có biểu hiện như vậy thì tâm trạng cảm thấy vui vẻ: Xem ra, hắn sắp có kịch hay để xem!

Nữ hài mang ấn kí Phượng Hoàng lúc này không biết số phận của mình sắp vì sự tính kế của ai đó mà đang dần thay đổi.

Lúc này nữ hài đang cố gắng tìm cách cứu đám trẻ kia, nhưng nữ hài lại không biết phải làm sao, phải làm như thế nào, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn đám hài tử lần lượt bị bắt rồi biến mất trước mắt mình một cách bất lực.

Trước nay nữ hài chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng này nên cũng chưa có ai dạy cho nữ hài phải làm gì trong hoàn cảnh này, chính vì vậy nữ hài không biết phải làm gì.

Nữ hài nhìn Tư Đồ Thương Nguyệt và Nguyệt Minh Châu lúc này đang khó khăn đối chiến với Ếch Tinh thì nỗi lo lắng lại càng gia tăng. Chỉ e, Nguyệt ca ca và Minh Châu tỷ không thể kịp lúc đến giải cứu đám trẻ. Nữ hài thật sự bị cảm giác bất an, lo lắng làm cho sắp không chịu nổi nữa.

Đang lúc nữ hài loay hoay tìm cách cứu người thì dưới chân bất người bị thứ gì đó quấn lấy rồi siết chặt, nữ hài chỉ kịp thét lên một tiếng, thân thể nhanh chóng bị treo ngược lên không trung, trước mặt là một cái mồm to đen lòm thì sợ hãi không thôi.

" Thả ta ra... Thả ta ra... "

Nữ hài ra sức vùng vẫy hi vọng sẽ có cơ hội chạy thoát, nhưng tất cả chỉ vô ít, cô bé bắt đầu cảm thấy hơi chóng mặt, đột ngột bị treo ngược như vậy khiến cơ thể không kịp thích ứng, dạ dày cứ lộn hết cả lên, đầu óc xoay mòng mòng có cảm giác chóng mặt muốn nôn nhưng không thể nôn. Cảm giác này thật khó chịu, rất khó chịu.

"Phụng nhi...."
" Tiểu Phụng...."

Là tiếng của Nguyệt ca ca và Minh Châu tỷ, nữ hài có thể nhận ra giọng của họ, miệng mấp máy muốn kêu cứu nhưng cảm giác chóng mặt khiến nữ hài không thể nói gì được chỉ có thể bất lực nhìn xuống dưới.

Cảnh vật khi nhìn ngược thật khác lạ làm sao, nữ hài nhận thấy còn có vô số đứa trẻ khác đang bị treo ngược giống nữ hài.

Dạ Lan Tuyết Phụng còn thấy rõ ràng có một hài tử bị treo ngược gần cạnh cô bé đang bị Thụ Tinh cho vào mồm tiêu hóa, tiếng la hét đầy tuyệt vọng đó nghe sao thật đau lòng.

Nữ hài nghĩ có lẽ bản thân sắp phải giống như đứa trẻ kia đáng thương kia, nữ hài chợt nghĩ đến, đám hài tử kia chắc đang cảm thấy rất đau khổ và tuyệt vọng.

Một giọt nước mắt bất ngờ từ mí mắt cô bé rớt xuống đất, kèm theo đó là ấn kí Phượng Hoàng sáng lên hẳn, càng lúc càng sáng, ánh sáng thật tinh khiết và đẹp đẽ làm sao, thứ ánh sáng tinh khiết đó dần dần lan ra xung quanh.

Dạ Lan Tuyết Phụng không còn nghe thấy gì nữa ngoài tiếng la hét thảm thiết của đám Thụ Tinh. Cả người nữ hài đột nhiên nhẹ bẩng, trói buột dưới chân dần biến mất không còn cảm giác gì, cả người cứ như vậy không có vật cản rơi xuống dưới.

Ngay lúc nữ hài nghĩ mình sẽ chết thì không biết từ đâu một mùi hương nhẹ nhàng tinh khiết xộc vào mũi nữ hài, mùi hương này thật sự rất thanh khiết và dễ chịu, nó khiến nữ hài rất thoải mái, trong lòng như có thứ gì đó lấp đầy khiến nữ hài cảm giác được sự an toàn.

Kế tiếp nữ hài rơi vào một vòng tay lạnh lẽo mà ấm áp, không hiểu sao nữ hài lại có cảm giác rất an toàn khi được đôi tay này ôm lấy, vòng ôm này rất khác với cái ôm đầy yêu thương của phụ mẫu nữ hài. Không hiểu sao lúc này nữ hài rất muốn được nhìn thấy mặt người bây giờ đang ôm nữ hài, nữ hài thật muốn biết người này là người như thế nào.

Nghĩ là làm, Dạ Lần Tuyết Phụng mạnh mở mắt ra xem, ánh vào tầm mắt nữ hài là một cảnh tượng có lẻ cả đời này, à không cho dù có trãi qua bao kiếp cũng không thể quên được.

Dung nhan đó đẹp và hoàn mĩ đến mức đất trời cũng phải ghen tỵ, đó là khuôn mặt hoàn hảo nhất mà nữ hài từng thấy.

Nhìn xem, mày kiếm như vẽ, lông mi cong dài bao trọn lấy đôi đồng tử mới đẹp làm sao, một đôi đồng tử màu đen lại chứa vẻ lạnh lùng, thờ ơ, đạm mạc xa cách, dường như trong đôi mắt đó không hề chứa đựng một điều gì, mà có lẽ cũng chẳng có gì có thể lọt vào đôi mắt đó của y, thật lạnh lùng và thờ ơ, chỉ một ánh mắt thôi đã khiến người ta rung động.

Lúc này nữ hài thật rất có xúc động mong muốn ánh mắt của người này có thể dung chứa hình ảnh của bản thân, dù chỉ một lát cũng không hề gì.

Xuống dưới là một cái mũi cao thẳng tinh tế, hai cánh môi hồng nhuận, đó là màu của cánh hoa đào nhưng lại pha chút sự lạnh lẽo cô độc bởi chủ nhân của nó chưa bao giờ cười, nếu y cười không biết sẽ là cảnh tượng như thế nào?

Có lẽ sẽ rất đẹp, Dạ Lan Tuyết Phụng cứ loáng thoáng nghĩ như vậy, nữ hài thật ước ao có một ngày được trông thấy nụ cười của y, thật sự rất muốn thấy dù chỉ một lần cũng được.

Ba ngàn sợi tóc đen mượt như nhung xõa tung trong gió, có vài lọn tóc tinh nghịch cứ chọc vào khuôn mặt trẻ con của Dạ Lan Tuyết Phụng khiến nữ hài ngứa ngáy khó chịu, trong lúc xúc động nữ hài đưa tay lên cầm lấy lọn tóc đó, xúc cảm thật mềm mịn và lạnh lẽo, đó chính là ấn tượng đầu tiên khi nữ hài sờ vào mái tóc của y, mái tóc này tuy đẹp nhưng sao nó quá lạnh, lạnh giống như con người y vậy.

Dạ Lan Tuyết Phụng nhìn y, ánh nhìn chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ và có gì đó của sự tò mò trẻ con.

Màu trắng bạc, trong đầu nữ hài chỉ có thể xuất hiện ba từ này, lúc này nữ hài đang ở trong lòng của y nên có thể thấy rõ từng đường thêu tinh xảo hoa mĩ lại không có cảm giác xa hoa dung tục, trái lại lại rất tao nhã.

Trên người y như có như không một tầng ánh sáng trắng bạc rất đẹp đẽ và tinh khiết.

Cảm giác mà y mang lại cho nàng thật khó nói nên lời nhưng đó lại là cảm giác mà cho dù có trãi qua bao kiếp có lẽ nữ hài sẽ không thể quên được đó là vừa ấm áp lại lạnh lùng, thánh khiết tao nhã mà dễ gần, vô tình mà cũng hữu tình...

Quyển 1 - Chương 5: Có thể nhận con làm đệ tử không?

Quyển 1: Bái Sư, Tâm Loạn.

Chương 5: Có Thể Nhận Con Làm Đệ Tử Không?

Thương Vân Nguyệt nhìn bộ dạng ngây ngốc của Dạ Lan Tuyết Phụng chỉ cảm thấy khá đáng yêu, đôi mắt to tròn đen láy, vẻ mặt non nớt, bế lên thật nhẹ, có lẽ nữ hài đang rất sợ hãi, cứ mãi níu tay áo y không chịu buông ra. Y nhẹ nhàng vỗ về sau lưng nữ hài, thanh âm lạnh lùng nhưng lại có vẻ dịu dàng vang lên:

"Không sao rồi.... Không sao rồi.... đừng sợ.... có ta ở đây!"

Nữ hài ngây ngốc nghe y nói, hai mắt không hiểu cay xè hồng hồng, bộ dạng như muốn khóc. Y nghĩ có lẽ nữ hài là vì kinh sợ nên mới như vậy.

"Đừng sợ, nín đi!"

Chỉ một câu nói ngắn ngủi thành công khiến nữ hài cười, y nhìn mặc dù không hiểu lí do những vẫn cảm thấy dễ chịu hơn.

Nữ hài nghe y quan tâm mình như vậy thì cảm thấy vui vẻ, ban đầu khóc là do cảm động vì nữ hài rốt cuộc cũng nhìn thấy hình ảnh bản thân hiện lên trong mắt y, nữ hài chợt thấy thõa mãn lạ kì.

Bây giờ Dạ Lan Tuyết Phụng lại càng tò mò hơn y rốt cuộc là ai, có phải là thần tiên không? Nếu là thần tiên nữ hài nhất định phải bái y làm sư phụ mới được. Bất tri bất giác một ý niệm xuất hiện tròng đầu nữ hài, đồng thời cũng bất tri bất giác trở thành ma chướng trong lòng nữ hài, cho dù trãi qua bao nhiêu kiếp e rằng cũng không thể thay đổi.

"Xuống đi! " Y thấy Dạ Lan Tuyết Phụng con cũng đã vui vẻ trở lại thì an tâm hơn. Lúc này mới để ý thấy bản thân vẫn đang bế nữ hài trên tay, nghĩ cứ để thế này cũng không ổn lắm nên cố gắng dịu dàng mà nói.

Dạ Lan Tuyết Phụng nghe y nói ban đầu không hiểu, nhưng ngay sau đó chợt hiểu ra ngay. Tự trách bản thân thật quá sơ ý quên đi chuyện này. Tuy nữ hài vẫn còn nhỏ chỉ mới mười tuổi, nhưng vì từ nhỏ đã hiểu rõ trách nhiệm mà bản thân phải gánh vác trong tương lai, lại được phụ mẫu quan tâm mời thầy về dạy cho nàng đủ thứ, từ cầm kì thi họa cho đến binh pháp, kì môn độn thuật.

Cũng may nữ hài từ nhỏ đã rất thông minh, học đến đâu hiểu đến đó, có thể nói là học một biết mười, cho nên chỉ trong vài năm những gì cần học cô bé đều đã học xong. Còn về chuyện nam nữ bình thường nữ hài cũng không biết nhiều, chẳng qua phụ mẫu nữ hài luôn nhắc nhở cô bé một điều là nam nữ thụ thụ bất thân, cho nên nữ hài cũng hiểu đôi chút là không được quá thân cận với nam nhân.

Lúc này Dạ Lan Tuyết Phụng mới nhận ra không biết từ bao giờ hai người đã đáp xuống đất một cách an toàn, nữ hài được sự giúp đỡ của y từ từ đặt chân xuống đất. Đám Thụ Tinh và Ếch Tinh cũng đã biến mất từ lâu, chỉ còn lại vài hài tử đang khóc gần đó mà thôi.

Tư Đồ Thương Nguyệt cùng Nguyệt Minh Châu không biết từ đâu chạy tới cạnh Dạ Lan Tuyết Phụng, trước tiên hành lễ với Thương Vân Nguyệt sau đó mới hỏi han tình hình của Dạ Lan Tuyết Phụng xem có bị thương ở đâu không, bộ dạng rất sốt sắng lo lắng.

" Muội không sao? Thật mà, Nguyệt ca ca và Minh Châu tỷ tỷ không cần lo lắng cho muội như vậy đâu. "

Dạ Lan Tuyết Phụng thật sự rất cảm động trước sự lo lắng và quan tâm của hai người. Từ khi tham gia khảo hạch đến nay, cũng may có hai người chiếu cố nếu không e là nữ hài đã không thể hoàn hảo không tổn hao gì mà đứng ở đây.

"Tham kiến Tôn Thần, mọi chuyện đã được xử lí thõa đáng, số hài tử còn lại vượt qua đợt khảo hạch này là mười. " Một nam đệ tử thân vận y phục màu xanh cung kính hướng Thương Vân Nguyệt mà nói.

"Ân. Trước đưa chúng về Vô Tâm Điện nghĩ ngơi. Đến sáng mai hãy đưa đến Phụng Minh Cung bái sư. " Thương Vân Nguyệt lạnh nhạt nhìn nam đệ tử nói. Vẫn là thanh âm lạnh lùng đó, vẫn là vẻ mặt ngàn năm đóng băng không đổi đó.

"Vâng! " Nam đệ tử sau khi nhận mệnh lệnh lập tức rời đi thi hành nhiệm vụ.
Hắn cũng không mấy để ý đến thái độ của Thương vân Nguyệt, vì đó chính là điều hiển nhiên. Nếu y đột nhiên đối xử dịu dàng ân cần với hắn thì mới đúng là chuyện lạ hiếm thấy.

Thương Vân Nguyệt cũng không mấy lưu tâm đến chuyện xung quanh mình, hai mắt nhìn về phía một cành cây cổ thụ gần đó thấp thoáng có hai bóng người.

Liễu Liên Hoa cũng chính là huyết y nam tử cảm nhận được ánh nhìn của Thương Vân Nguyệt, hắn nhếch môi nói vài lời mà chỉ có y mới nghe được "Hẹn gặp lại.".

Kế tiếp chỉ thấy trên bầu trời xẹt qua một đường dài màu đỏ xen lẫn màu tím, người cũng đã không thấy đâu.

Thương Vân Nguyệt thâm sâu nhìn hướng rời đi của Liễu Liên Hoa và một người khác. Lòng thầm suy nghĩ: Rốt cuộc hắn đến đây để làm gì? Y chính là vì cảm nhận thấy sự xuất hiện của Thiên Nữ nên mới đến đây, còn hắn, chẳng lẽ cũng là vì Thiên Nữ.

Trong lúc nhất thời không thể nghĩ ra lí do thật sự, y cũng không nghĩ nhiều nữa, chuyện gì đến cuối cùng sẽ đến, không hiểu thì sau này cũng sẽ hiểu.

Đang tính ngự kiếm rời đi thì ống tay áo bị người kéo lại, nhìn xuống thì thấy là nữ hài lúc nãy được y cứu đây mà. Nhìn dấu ấn phượng hoàng trên trán nữ hài, y biết nữ hài chính là người y muốn tìm. Không biết là do ai làm mà ấn kí này đã bị che mất, nếu không có tu vi bậc Thượng Tiên trở lên e là sẽ không thể nhìn thấy ấn kí này được. Người làm ra chú thuật này thật sự là một cao nhân.

"Có chuyện gì? " Giọng điệu cũng bớt phần lạnh lùng hơn khi nói chuyện cùng nữ hài, y nghĩ nữ hài vừa trãi qua chuyện kinh sợ cho nên không muốn dọa nữ hài nên cố ý dịu dàng hơn.

" Người là thần tiên sao? " Dạ Lan Tuyết Phụng thấy y quay đầu nhìn mình thì cảm thấy vui mừng không thôi, nữ hài nghĩ muốn biết đáp án cho câu hỏi trong lòng mình nên cố gắng khiến cho mình mạnh dạn hơn nhìn y hỏi.

"Phải! "

"Vậy... người có thể nhận con làm đệ tử không? "
Y hơi ngạc nhiên khi nghe nữ hài nói vậy?

Nhận đệ tử, trước nay y chưa từng nghĩ đến chuyện này bao giờ. Nay đột nhiên có người hỏi y như vậy thật khiến y có phần không biết làm sao cho phải. Chẳng lẽ từ chối, e sẽ khiến nữ hài buồn.

Y không biết vì sao mình lại đặc biệt quan tâm đến một nữ hài mới gặp lần đầu, có lẽ là do cảm giác đồng bệnh tương liên. Y và nữ hài đều là người từ khi sinh ra đã phải gánh trách nhiệm bảo vệ Lục Giới Chúng Sinh, trách nhiệm này nặng nề ra sao không ai hiểu hơn y, mà nữ hài này từ nay về sau sẽ phải giống như y, phải cô độc với cuộc sống bất tận này để làm tròn trách nhiệm của bản thân.

"Con tên gì? " Y đột nhiên hỏi nữ hài, chỉ vì y muốn biết tên nữ hài, nhưng có lẽ chủ yếu là vì muốn chuyển đề tài tránh trả lời câu hỏi của nữ hài.

"Con tên Dạ Lan Tuyết Phụng. " Nữ hài vẫn mong chờ nhìn y, không ngần ngại nói rõ tên mình.

"Con biết ta là ai không? "

"Dạ không. " Dạ Lan Tuyết Phụng lắc đầu nhìn Thương Vân Nguyệt, nữ hài không biết nhưng sau này chắc chắn sẽ biết, không có gì đáng lo lắng.

"Con không biết ta là ai sao lại có suy nghĩ muốn bái ta làm sư phụ? Con không sợ ta là kẻ xấu sao? "

Y bắt đầu cảm thấy hứng thú, Dạ Lan Tuyết Phụng, thật là một cái tên đẹp. Tính cách của nữ hài cũng rất thú vị nữa, không biết nếu sau này y nhận nữ hài làm đồ đệ, ngày tháng sau này sẽ trôi qua như thế nào? Có lẽ cũng không tệ lắm.

Trong lúc không để ý, một ý niệm dần xuất hiện trong đầu y, nếu y có thể biết trước được chuyện tương lai của mình thì không biết y có hối hận mà từ bỏ ý niệm này hay không?

"Là do trực giác! Người là thần tiên, nên con muốn bái người làm sư phụ, có được không? Với lại con tin người không phải là người xấu. " Dạ Lan Tuyết Phụng đơn giản chỉ muốn bái Thương Vân Nguyệt làm sư phụ, còn nguyên nhân, nữ hài chưa bao giờ nghĩ đến, có lẽ là vì y đã cứu nữ hài một mạng, cũng có thể là vì mong muốn bái thần tiên làm sư phụ. Vì trước khi đến đây, phụ mẫu nữ hài luôn mong muốn nữ hài có thể thuận lợi bái thần tiên làm sư phụ.

Y khá bất ngờ vì câu trả lời của nữ hài, thật thẳng thắng lại pha chút ngây thơ nghĩ sao nói vậy. "Có lẽ được."

Tuy y không nói một cách chắc chắn nhưng chỉ cần có hi vọng là nữ hài đã cảm thấy rất vui vẻ rồi.

Tư Đồ Thương Nguyệt nhìn Dạ Lan Tuyết Phụng cùng người khác chỉ nói mấy câu mà đã vui vẻ như vậy, người ta lại còn là một bộ dạng lạnh lùng với nữa chứ, thật không hiểu đầu óc nha đầu này có vấn đề gì hay không nữa. Lúc này hắn không hiểu sao trong lòng cứ thấy khó chịu, nhìn Thương Vân Nguyệt cũng bắt đầu không vừa mắt.

Còn Nguyệt Minh Châu thấy cũng không nghĩ gì nhiều, nếu muội ấy đã có đối tượng bái sư vậy thì nàng cảm thấy mừng cho muội ấy, bản thân cũng tự nhủ càng phải nổ lực hơn nữa.

Riêng đám đệ tử Phụng Minh Cung lần đầu tiên thấy Cung Chủ của bọn họ đối xử đặc biệt dịu dàng và ân cần với một nữ hài tử thì cảm thấy ngạc nhiên không thôi. Hóa ra tôn thần của bọn họ cũng có lúc dịu dàng như vậy sao? Hay là bọn họ bị hoa mắt. Thật khó hiểu mà.

Bảy hài tử còn lại sau khi biết mình được ở lại tham gia lễ bái sư thì vui mừng khôn xiết, có vài hài tử vì trải qua một trận sợ hãi mà có vẻ đuối sức nên ngất đi, cũng có vài hài tử vì vui mừng quá mà khóc.

Vài phút sau, chín trong số mười hai đệ tử Phụng Minh Cung mỗi người ôm một hài tử cùng ngự kiếm hướng Vô Tâm Điện mà đi. Riêng Dạ Lan Tuyết Phụng có lẽ vì dùng linh lực quá độ mà suy yếu nằm ngủ trong lòng Thương Vân Nguyệt. Thương vân Nguyệt không còn cách nào khác khi ai đó cứ cố kéo tay áo y không chịu buông đành ôm nữ hài vào lòng cùng ngự kiếm hướng đến Vô Tâm Điện. Có lẽ y cũng nên ở lại đây một đêm đề phòng "hắn" lại đến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương