QUYẾN RŨ SƯ PHỤ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quyến rũ sư phụ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Ám sát

Đông Thành, lúc này đã là trưa ngày hôm sau, đoàn xe hộ tống A Mộng đến Chu gia đã xuất phát được mấy canh giờ. Nói là đoàn xe, thực chất chỉ có ba người, A Mộng ngồi trong xe, một phu xe già đánh ngựa, Thương Tiêu thì cưỡi con hắc mã đi bên cạnh.

Nguyên lai, đêm hôm qua A Mộng muốn cùng Thương Tiêu cưỡi ngựa đến Chu gia nhưng kế mẫu của nàng kịch liệt phản đối. Bà cho rằng nàng là đại tiểu thư khuê các, không thể nào lại dõng dạc phóng ngựa ngoài đường lớn, làm như vậy sẽ bị người ta đánh giá nhân phẩm. Quan điểm này của kế mẫu nàng được tất cả mọi người đồng tình, cuối cùng A Mộng chỉ có thể nghe theo. Bất quá, nàng vẫn kì kèo chuyện mang theo quá nhiều bảo tiêu, giảm tới giảm lui, rốt cuộc chỉ còn ba người bọn họ.

A Mộng trong lòng vô cùng đắc ý, nàng còn dự định trên đường đến Tây Thành sẽ cho xe phu rời đi, bản thân sẽ cùng Thương Tiêu rong rủi trên lưng ngựa, số ngày dư ra theo tính toán so với đi xe ngựa sẽ dùng du sơn ngoạn thủy, khi nào đến Tây Thành nàng lại thuê một chiếc xe ngựa khác để đến Chu gia cho hợp lệ là xong.

Nghĩ đến chuyện ngày, A Mộng có phần mong chờ, ngồi mãi trong xe đợi cho xe đi xa Đông Thành mà lòng nôn nóng không nhịn được.

Nói đoạn A Mộng vén rèm cửa sổ xe, nhìn thấy Thương Tiêu đang lẵng lặng cưỡi ngựa đi bên cạnh, nàng định gọi, nhưng vừa thấy hắn nhìn qua liền giận dỗi kéo rèm xuống.

Thương Tiêu nghe "phạch" một tiếng định bụng nói, cuối cùng cũng không thèm mở miệng.

Nguyên lai, chiều hôm qua ở mé rừng, Mai Tú Anh bị Tiếu Diện hạ dược, hắn bất đắc dĩ dùng nội lực giúp Mai Tú Anh ép mê dược ra, thoát khỏi trạng thái mê loạn kia. Đúng thời khắc quan trọng thì A Mộng hì hục chạy đến, nàng thấy hắn đang ngồi phía sau Mai Tú Anh, mà lúc này Mai Tú Anh áo quần xộc xệch, gương mặt phiến hồng không ngừng gọi tên Thương Tiêu.

A Mộng thấy vậy liền đùng đùng nổi giận.

Chuyện này nói đến cùng cũng không có gì to tác, theo Thương Tiêu là vậy nhưng A Mộng cố nhiên không nghe hắn giải thích, tùy thời phớt lờ hắn từ hôm qua đến giờ. Thương Tiêu nghĩ mãi, cũng mấy lần định bụng giải thích mấy câu cho nàng bớt giận, có điều, cứ thấy gương mặt kia của nàng, một mặt hắn thấy tức cười nên để vậy xem, mặt khác lại cảm thấy mình là sư phụ nàng, chưa gì đã nỉ non một chuyện nhỏ xíu thế kia, như vậy chẳng phải là bị nàng ức hiếp hay sao, quá mất mặt.

Cuối cùng Thương Tiêu không giải thích, ngược lại đợi nàng cầu hắn, hắn muốn xem nàng có thể phớt lờ hắn được bao lâu, hắn thật sự không tin cái miệng giảo hoạt của nàng có thể thi im lặng cùng hắn.

A Mộng lúc này đúng như Thương Tiêu dự đoán, thường ngày nàng rất linh động, vui vẻ, hay nói hay cười, giờ thi im lặng với Thương Tiêu, trong lòng vô cùng bức rứt. Nàng càng hận Thương Tiêu không mở lời trước, chỉ cần hắn hạ mình một chút thì nàng liền tha thứ, dù gì nàng cũng đâu có ngốc mà không biết hắn với nữ nhân kia chẳng có liên quan gì, chủ yếu là nàng muốn làm nũng hắn một chút thôi.

"Sư phụ, người được lắm, người giỏi lắm, biết ta không nhịn được.....ta cắn, ta cắn chết người..".

A Mộng sắp không nhịn được nữa, nàng bực tức cầm cái khăn tay cắn cắn, cắn muốn nát rồi.

Đợi thêm một lúc lâu nữa, vẫn không thấy Thương Tiêu lên tiếng, A Mộng he hé vén rèm cửa sổ lên, nhìn ra vẫn thấy Thương Tiêu tỉnh bơ đi bên cạnh, nàng giận càng thêm giận, chân đá vào gầm xe, mấy tiếng động vang lên làm Thương Tiêu quay mặt lại.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều là chờ đợi đối phương lên tiếng trước, không ai chịu hạ mình.

Chưa kể, giữa lúc này Thương Tiêu còn nhếch miệng cười nàng, tựa như đang nhìn một nữ hài tử đáng yêu, đang phụng phịu gương mặt giận dỗi.

"Sư phụ, ta với người tuyệt giao a".

A Mộng đóng rèm cửa sổ, kèm theo một câu như thế.

"Hả, tuyệt giao?".

Thương Tiêu ngơ ngác chốc lát, sau đó bật cười ha ha, lão giả đang đánh xe ngựa nghe được cũng lắc đầu cảm khái, cảm thấy đám hậu bối thật nhiệt huyết.

Chiếc xe ngựa tiếp tục lên đường, nữa canh giờ sau thì rẽ trái, chính thức rời khỏi Đông Thành.

Thế nhưng, xe ngựa vừa rời khỏi đại lộ được hơn một dặm, Thương Tiêu đã cảm thấy có điều bất ổn, chum quanh dường có rất nhiều ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào ba người, vả lại, đám người này sát khí trùng thiên, rõ ràng không mang theo thiện ý mà đến.

"Dừng xe".

Thương Tiêu quát lên, phu xe hơi ngạc nhiên, nhưng nghe giọng hắn có vẻ nghiêm trọng, lão tức thì kéo dây cương, dừng ngựa.

"Có chuyện gì?".

A Mộng ở trong xe nghe thấy, nàng ló đầu ra cửa sổ hỏi, chỉ thấy Thương Tiêu mắt hướng lên những tán cây um tùm trên cao. A Mộng là người nhanh trí, nàng hiểu ngay vấn đề xắp xẩy ra, tự động vén rèm xe, đứng bên cạnh phu xe để bảo hộ cho lão.

"Ra hết cho ta".

Thương Tiêu phất tay áo, nội lực cuốn lấy mấy chiếc lá khô rơi, bắn thẳng đến các tán cây cao.

Nghe "Ầm" một tiếng, hai ba tên hắc y nhân rơi xuống, miệng phu ra máu tươi.Cùng lúc này bốn bề phóng đến vô vàn ám tiễn, dày đặc như mưa rơi, Thương Tiêu một chiêu Phi Vũ Kiếm tung ra, trận mưa ám khí bị hất bay về chỗ cũ, ngay sau đó rất nhiều tiếng thét đau đớn vang lên.

Nhưng khi những tiếng kêu đau đớn chưa dứt, lại có thanh âm kèm nội lực phóng đến.

"Ha ha, thật không ngờ một cái Lý gia bé nhỏ lại có một bảo tiêu tuyệt hảo như vậy".

Ở đằng trước oang oang lên mấy âm thanh chấn động màng nhỉ, sau đó bốn dư ảnh kéo dài như mãng xà uốn lượn qua những cây cổ thụ, xuất hiện trước mặt Thương Tiêu bốn lão nhân râu tóc đã mấy phần bạc trắng.

"Ha ha, Tứ Tàn Lão Quái, thật không ngờ bốn người các ngươi lại đến ức hiếp đám vãn bối".

Thương Tiêu còn chưa kịp định thần, lại xuất hiện hai lão giả râu tóc bạc phơ, một người hắc y từ đầu đến chân, một người bạch y từ đầu đến chân, gương mặt hai người đều hiền lành phúc hậu, thần thái tựa hồ tiên lão giáng lâm, khác xa với vẻ nham hiểm trên gương mặt bên bốn lão nhân kia.

"Chu Nhân thật có bản lãnh, ngay cả Song Tử lão đầu cũng mời ra mặt được".

Một người trong Tứ Tàn Lão Quái lên tiếng, chỉ là không thấy ai trong bốn người họ mở miệng.

"Chu Lý cũng đâu kém, ngay cả Tứ Tàn Lão Quái cũng mời đến được mà".

Song Tử Lão đầu cười đáp, đương nhiên cả cuộc nói chuyện này đôi bên không ai dùng miệng, đều là dùng nội lực nói chuyện, thăm dò thực lực lẫn nhau.

"Chúng ta có bốn người, bên ngươi chỉ hai".

Tứ Tàn Lão Quái mỉa mai.

Ngay lúc này Thương Tiêu đột nhiên xuống ngựa, từ từ bước đến bên cạnh hai lão giả được gọi là Song Tử lão đầu. Theo như hắn quan sát, hai lão giả này không có ý xấu, còn bốn lão nhân quái dị phía trước thì ngược lại, đều là hướng đến hắn cùng A Mộng cái nhìn như nhìn người đã chết.

"Tiểu tử, rất có đảm lược".

Hắc lão đầu đứng bên phải Bạch lão đầu nhìn sang Thương Tiêu, lão lúc này không dùng nội lực nói chuyện nữa, tay vuốt vuốt râu, miệng cười vui vẻ tỏ ý khen ngợi hắn.

"Hừ, nếu các ngươi đều muốn chết".

Tứ Tàn Lão Quái phất tay, không thèm nhiều lời nữa, tức thì phóng mình phi đến, mỗi người mang theo một sắc ảnh xanh, đen, đỏ, tím, tán phát sát khí kinh thiên."Đánh rồi mới biết".

Song Tử lão quái cũng xuất thủ, một người như bạch hạc phóng ra, người kia lại như hắc hồ vồ tới.

A Mộng mắt thấy Thương Tiêu tuốt kiếm, trong lòng lo lắng không yên, vạn phần muốn cùng hắn xuất thủ nhưng nàng thừa biết bản thân không đủ tư cách tham chiến, có trách là trách nàng trước đây không chăm chỉ học tập luyện kiếm pháp mà Thương Tiêu truyền dạy.

"Phanh".

"Ầm".

Trận đấu tưởng chừng đôi bên sẽ cân tài cân sức, thế nhưng trước mắt A Mộng, đôi bên chỉ mới giao thủ một hiệp đã ngưng hẳn lại. Khi khói bụi tán đi, máu đã lan tràn trên từng mãng cỏ.

"Sư phụ".

A Mộng lo lắng phóng người đến bên cạnh Thương Tiêu, nàng nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới không thấy có chỗ nào bị thương mới yên tâm.

"Ta không sao".

Thương Tiêu vừa nói vừa đảo mắt nhìn cái tiểu đao đang kẹp giữa hai đốt tay trái mình.

"Chuyện này là sao?".

A Mộng đưa mắt nhìn đến cái tiểu đao nhọn hoắt trên tay Thương Tiêu, chỉ thấy loại tiểu đao này dài khoảng năm tấc, mỏng như lá liễu, hình dạng cũng có điểm đặc thù, nhìn khá giống một con kim xà đa bò.

Lại nói, bên phía Tứ Tàn Lão Quái lúc này đã chết hai người, bên Song Tử Lão Đầu thì Bạch Hạc lão đầu chết không nhắm mắt, đang nằm dưới chân Hắc Hồ lão đầu. Kỳ lạ là, không phải hai bên đánh nhau gây nên tử vong mà là nội bộ ám toán lẫn nhau.

"Tây Thiên Hành, Bắc Bạc Bội, hai ngươi....".

Hắc Hồ lão đầu nhìn hai người sống sót bên Tứ Tàn Lão Quái kinh ngạc vô cùng.

"Hắc Hồ lão đầu, ngươi cũng như bọn ta, thật bất ngờ".

Người được gọi là Tây Thiên Hành lên tiếng, Bắc Bạc Bội đứng bên cạnh cũng lắc đầu cảm khái, vốn dĩ lão cùng Tây Thiên Hành nhận được một cái điều kiện tuyệt hảo từ Chu Nhân nên mới phản bội Nam Gia Lạc, Đông Thủ Trác, nhưng vạn phần không ngờ, bên Song Tử lão đầu, hai người này danh tiếng lừng lẫy vậy mà cũng có một người bị Chu Lý mua chuột, làm kẻ hai lòng.

"Tiểu huynh đệ kia, hai ta sẽ cầm chân Hắc Hồ lão đầu, ngươi cùng Lý Nguyệt Mộng nhanh chóng đến Chu gia, đó là đường sống duy nhất của hai ngươi. Ta thiết nghĩ còn mấy tên hắc y nhân vô danh kia, ngươi dư sức ứng phó, mau đi".

Bắc Bạc Bội sau một lúc cảm khái, bất đắc dĩ hướng Thương Tiêu căn dặn.

"Đa tạ".

Thương Tiêu hững hờ nói một câu rồi nhanh chóng đỡ lấy lưng eo A Mộng, bay vọt lên hắc mã.

"Muốn đi, đâu dễ vậy".

Hắc Hồ lão đầu phóng mình đến, ý muốn chặn lại, đến trước lão còn có mấy cái tiểu đao hình mãng xà uốn lượn.

"Coong cong".

"Hắc Hồ lão đầu, đối thủ của ngươi là hai ta".

Tây Thiên Hành tuốt kiếm, chắn lấy đám ám khí phóng đến chỗ Thương Tiêu, cười nhạt nhẽo nhìn Hắc Hồ lão đầu

Chương 12: Thâm sơn

Hắc mã phi với tốc độ nhanh nhất, vuốt sắt nện xuống nền đất nghe cộp cộp, hai người mỗi lúc một rời xa bãi chiến trường. Ngồi phía trước Thương Tiêu, A Mộng im lặng không nói, đến khi Thương Tiêu níu cương ngựa, cho ngựa rảo bước trên sơn đạo, nàng mới ngẩn đầu nhìn mặt hắn.

"Sư phụ, nắng quá làm mặt sư phụ nhăn hết rồi kìa".

Vừa nói nàng vừa đưa tay lên, muốn véo má hắn.

"Mi còn dám nói".

Thương Tiêu nghiêm mặt, trong lòng hắn đang tính toán bước tiếp theo nên làm gì, nên đưa nàng trở về Lý gia hay đưa nàng đến Chu gia theo như lời kẻ ban nãy nói. Nhân lúc này nhận thấy A Mộng vô tư trước nguy hiểm, mặt hắn càng thêm nhăn nhó.

"Sư phụ, sao lại mắng người ta?"

A Mộng ủy khuất quay mặt đi, hừ một tiếng đầy giận dỗi.

"Nếu hôm đó, mi nói cho phụ thân mi biết chuyện, đâu đến nỗi như hôm nay bị người ta truy sát".

Thương Tiêu đối với an nguy bản thân không hề lo lắng, đối với hắn, một vài tên sát thủ, hoặc vài chục tên cùng đến cũng không thể lấy mạng hắn được. Bất quá, hắn thật sự lo lắng sẽ không bảo vệ được nàng, nếu lỡ như để nàng xẩy ra cớ sự gì, hắn sẽ ân hận đến cuối đời.

"Hóa ra là sư phụ đang lo lắng cho ta sao?".

A Mộng ngẩn đầu, nàng dùng đôi mắt vô cùng long lanh, vô cùng ngây thơ nhìn Thương Tiếu, nhìn đến lúc mặt hắn nóng cả lên.

"Mi nhìn cái gì? "

Thương Tiêu cũng đến bó tay với cái chiêu giả ngây thơ vô số này của nàng.

"Sư phụ, người sẽ luôn bảo vệ ta chứ? "

A Mộng dịu dàng hỏi nhỏ Thương Tiêu, thân thể quyến rũ, mềm mại dựa vào ngực hắn.

"Bảo vệ mi? Tất nhiên được, khi nào không được thì ta vứt mi rồi chạy một mình ".

Thương Tiêu bàng quan như đây là chuyện rất bình thường và dễ giải quyết.

"Sư thật sự nỡ lòng sao? "

"Cùng lắm sau này ta nhận thêm vài nữ đồ đệ khác, chọn loại biết nghe lời một chút cho dễ dạy bảo ".

"Sư phụ, người dám? "

A Mộng cắn môi dưới nhìn Thương Tiêu đầy uất hận.

"Ta có gì mà không dám? "

Thương Tiêu cảm thấy thật là hả hê trong lòng, ai bảo nàng làm hắn bực mình.

"A... "

Thương Tiêu hốt hoảng kêu lên một tiếng, A Mộng lúc này xoay người lại, vươn mình lên cắn một cái lên môi hắn.

Bị bất ngờ, Thương Tiêu nới lỏng cương ngựa, cả hai người rơi xuống ven đường. A Mộng nằm trên ngực Thương Tiêu, mắt chăm chăm nhìn hắn.

"Sư phụ, cũng có lúc người phải nằm dưới ta".

A Mộng hất cằm nằm trên ngực Thương Tiêu, tựa hồ như đây là giường của nàng.

"Còn không mau xuống".

Thương Tiếu chẳng hiểu ý nàng, hắn quát lên.

"Hử, tại làm sao ta phải xuống, mà như này chẳng phải sư phụ đang được chiếm rất nhiều tiện nghi của người ta sao?"

A Mộng mắt chớp chớp nhìn Thương Tiêu, cái miệng nhỏ chu chu ra vạn phần đáng yêu.

"Tiện nghi gì, sao ta chẳng thấy, nếu mà tiện nghi thì mi nằm dưới ta nằm trên mới..".

Thương Tiêu buột miệng nói một câu, nói hơn một nữa liền thấy có cái gì đó sai sai, đầu lưỡi liền cứng đơ.

"Sư phụ, người thực muốn nằm trên người ta sao?".

A Mộng cười khúc khích, đoạn lại nhìn hắn với đôi mắt long lanh đầy mong chờ.

"Đúng, đúng vậy, cùng lắm xem mi như tấm nệm".

Thương Tiêu bí bách, quơ quơ tay, không dám tưởng tượng đến chuyện sau đó, bâng quơ nói liều một phen, nơi tim hắn cũng đập loạn vài nhịp.

"Làm nệm? Người mới làm nệm ấy".

A Mộng chụp lấy cánh tay đang quơ quơ của hắn, cắn một phát rồi giận dữ đứng dậy, sẵn chân đá hắn thêm phát nữa vào đùi mới quay người bỏ đi.

Đường núi khá là dốc, nhưng được cái rộng rãi, hai bên đường hoa cỏ xanh um, dưới hoàng hôn càng đẹp đẽ, mấy nhành hoa tím ven đường không ngừng lay động.

Thương Tiêu đứng dạy, nhìn tay mình, lại sờ môi mình, mất thêm chút thời gian dũ quần áo khỏi bụi đất mới dẫn ngựa đi theo nàng.

"Này, giờ là lúc nào mà mi còn nhảy nhót trêu hoa ghẹo bướm".

Thương Tiêu không hiểu nỗi nàng, hiện tại hoàn cảnh hai người còn chưa hết nguy hiểm, nàng còn tâm trạng vọc hoa bên đường.

"Sư phụ, người nói xem, có ai trên đời này khiến người vừa yêu vừa giận như ta không? "A Mộng xoay người, dưới hoàng hôn, nàng nở một nụ cười ngọt ngào, bàn tay trắng như ngọc ve vẩy mấy cành hoa dại.

"Yêu? Không có, bất quá giận thì ngày nào cũng có? "

Thương Tiêu nhếch môi đầy khinh bỉ nhìn nàng.

"Sư phụ, người.."

A Mộng tức mình, liền tay đem ném mấy nhanh hoa lên người Thương Tiêu, hậm hực nhìn hắn.

Thương Tiêu nhếch mép cười, đoạn dẫn ngựa đi qua trước mặt nàng, đi thật xa mới ngoái đầu nói lớn:"Trong rừng đêm tối có ma.. "

"A, sư phụ đợi ta".

A Mộng đang giận, nghe nói có ma liền giật bắn, ba chân bốn cẳng chạy theo hắn.

Đi thêm một đoạn đường kha khá thì trời cũng nhá nhem tối.

"A Mộng, mi đói không? "

Thương Tiêu thấy nàng mặt mày ủ rũ đi bên cạnh mới quay qua hỏi.

"Có một chút".

A Mông cả ngày nay chưa có ăn gì, đúng thật là đói rã rời rồi.

"A Mộng, cái này ngon nè ".

Thương Tiêu dừng lại bên một cây đại thụ khô héo, dụng chưởng đánh vào, sau đó kéo ra một con sâu vàng mập mạp, có thể nói là béo núc.

"A... "

A Mộng thét lên kinh hoàng.

"Mộng nhi, mau há miệng, vi sư mớn cho mi".

Thương Tiêu đắc ý cầm con sâu đang ngoe nguẩy bước đến.

"A, sư phụ, ta không đùa nha"

A Mộng hốt hoảng chạy xa, Thương Tiêu cười đầy sung sướng.

"Sư Phụ, đồ nhỏ mọn, người cứ đợi đó".

A Mộng tức giận có thừa mà nhìn con sâu kia, nàng chẳng dám đến gần hắn.

Cười một lúc Thương Tiêu há miệng, định nuốt con sâu béo núc kia, A Mộng ở đằng xa hằm hằm nói.

"Sư phụ, người dám ăn nó, từ nay về sau ta sẽ không bao giờ hôn người nữa "

"Ta cần mi hôn bao giờ? "Thương Tiêu nói thì nói, bất quá vẫn vứt con sâu đi.

Không còn ánh sánh mặt trời nữa, hai người vẫn tiếp tục đi trong đêm.Rất lâu sau, khi vầng trăng mềm đã treo giữa thiên không, ánh sáng nhu hòa như nước rải xuống con đường tối, A Mộng nhìn mặt đất lúc này tựa hồ như loang lỗ từng vũng nước sau cơn mưa, nàng đưa tay hứng những ánh trăng xuyên qua kẻ lá, ban đầu có chút thích thú nhưng sau đó bụng nàng kêu lên, nàng mới tạm gác qua cảnh đẹp bên đường.

"Sư phụ.."

A Mộng khẽ kêu.

"Làm sao?"

Thương Tiêu ngoái đầu, xem nàng ngồi chòm hỏm dưới đất thế kia, chắc chắn đã mệt rã rời rồi, hắn bất đắc dĩ bước đến bên cạnh nàng.

"Đói, người ta đói, người ta mệt..".

A Mộng nũng nịu.

"Ai bảo ban nãy có con sâu ngon thế kia mà..".

Thương Tiêu nghĩ đến con sâu mập mạp kia lại bật cười, tuy trong lòng hắn cũng đang suy nghĩ nên tìm kiếm chỗ nào an toàn một chút rồi nghỉ chân, tìm cho nàng ít thức ăn, chứ cứ đi mãi như thế này cũng không phải là cách, hơn thế nữa, hắn thiết nghĩ bọn sát thủ cũng không thể đuổi đến đây ngay được, tạm thời cả hai xem như đã an toàn.

"Sư phụ".

A Mộng cắn môi dưới, hai trợn ra, nghĩ đến con sâu lửa giận trong mắt càng thêm nồng.

"Được rồi, được rồi, tới đằng kia cho mi ăn gà nướng".

Thương Tiêu thở ra một hơi, hắn không thèm chọn lựa nơi nghỉ chân nữa, trực tiếp chỉ tay đến một gốc đại thụ lớn ở bên đường.

"Sư phụ, người lại lừa ta".

A Mộng nhìn quanh, bên kia đen như mực, không nhà cửa hàng quán, đến lông gà còn chẳng có nữa là gà nướng.

"Ta thèm vào lừa đứa ngốc như mi".

Thương Tiêu cốc đầu nàng một cái rồi đi về phía gốc đại thụ, cột xong ngựa thì quay sang nhìn nàng, thấy nàng vẫn đứng đó, đang bĩu môi khinh thường hắn.

"Lại đây giúp ta".

Thương Tiêu vẫy tay, đồng thời dồn lá khô, nhặt luôn mấy nhàn cây khô quanh đó gom lại, trường kiếm tuốt ra, chém vào đá mấy nhát, đầu tiên là khói, sau đó có ngọn lửa ấm áp bốc lên.

Gió đêm ở đây thực là lạnh, nhìn thấy ngọn lửa ấm áp, A Mộng không kiềm chân được, nàng vội bước đến rồi hơ hơ tay áp lên má mình, cảm giác nong nóng khiến cơ thể tột cũng dễ chịu.

"Ở yên đó, ta đi một lúc sẽ quay lại, nhớ là không được đi lung tung".

Thương Tiêu căn dặn mấy lần mới yên tâm lẫn vào trong rừng.

"Sư phụ, nhưng mà...".

A Mộng còn chưa kịp nói xong, Thương Tiêu đã đi mất, nếu như không có ngọn lửa bên cạnh, nàng tất đã chạy theo hắn rồi.

"Cứ làm như người ta là trẻ con lên ba ấy"

A Mộng bĩu môi, tự an ủi chính mình, tay thì không ngừng chọc chọc que củi vào trong bếp lửa.

Đợi một khoảng thời gian vẫn chưa thấy Thương Tiêu quay lại, trong lòng nàng bắt đầu nơm nớp lo sợ, đứng ngồi không yên.

"A.."

Nhân lúc A Mộng định cất tiếng gọi thì Thương Tiêu nhảy từ một cành cây xuống khiến nàng giật mình kêu lên một tiếng,

"Sợ chết ngươi rồi chứ gì?"

Thương Tiêu bật cười, bất quá hắn không ngờ, ngay lúc này A Mộng lại lao đến, ôm chầm lấy hắn.

"Ngươi làm sao vậy?".

Thấy A Mộng không nói mà chỉ ôm chặt lấy mình, Thương Tiêu cũng yên lặng, đoạn hắn thả con gà trong tay ra, đưa tay lên vuốt tóc nàng.

"Được rồi, được rồi, để ta nướng gà nào".

Một lúc lâu sau Thương Tiêu mới đẩy nàng ra, nói giọng ân cần.

"Uhm".

A Mộng dịu dàng ngồi xuống nhìn Thương Tiêu, chưa được ba giây thì nghe hắn thét lên.

"Thôi chết, nãy tay ta dính phân gà, còn chưa gột rửa lại bôi cả lên tóc mi rồi".

"Phân gà? a, sư phụ, ta phải giết người".

Chương 13: Lời hứa

"Phân gà? a, sư phụ, ta phải giết người".

A Mộng đưa tay ra sau tóc, vừa chạm đến một thứ mềm mềm liền ớn lạnh, tưởng tượng ngay ra đây là phân gà. Nàng đứng bật dậy, tay cầm que củi còn rực lửa lao đến chỗ Thương Tiêu.

"Sư phụ, là người cố tình, ta phải đốt chết người".

A Mộng nhảy đến, muốn dùng thanh củi đánh vào mông Thương Tiêu nhưng hắn đã nhanh chân chạy vòng quanh bếp lửa.

"Ta tưởng mi hết hơi hết sức rồi, hóa ra còn khỏe vậy sao?".

Thương Tiêu chạy lòng vòng bếp lửa, hắn cười sung sướng nhìn nàng không cách nào bắt kịp.

"Sư phụ, người ăn hiếp ta, từ nay ta không quan tâm người nữa".

A Mộng mặt mũi ỉu xịu, ngồi quay lưng về phía Thương Tiêu.

"Thôi, ta đùa đấy, thật ra thì..".

"A...".

Thương Tiêu định nói với nàng, cái thứ kia chỉ là đất sét hắn dùng để nướng gà chứ không phải phân gà. Bất quá, khi Thương Tiêu bước đến bên cạnh nàng thì bị một chiêu hồi mã thương bất ngờ, kết cục hắn bị nàng gạt chật, bị nàng vồ lấy lưng rồi ôm chặt cổ, còn bị cái miệng nhỏ của nàng cắt ngay vành tai.

"A Mộng, đau, đau...".

Thương Tiêu lúc này không dám cử động, trong lòng khóc không ra nước mắt, càng thêm phần sợ hãi hàm răng ngọc của A Mộng sẽ cắt nát tai mình.

"Sư phụ, người chạy nữa đi".

A Mộng ôm được cổ Thương Tiêu, vẻ mặt ỉu xịu liền tan biến ngay, thay nào đó là đôi mắt khoái trá linh động trong đêm.

"Ta không, không chạy nữa...".

Thương Tiêu liếc mắt, thấy cái miệng nhỏ của nàng vừa rời tai mình liền thở phào, còn định đưa tay lên đỡ nàng xuống khỏi lưng mình.

"Ấy, sư phụ nhúc nhích ta liền cắn nát tai người".

A Mộng đắc ý, thấy vẻ mặt Thương Tiêu đâu khổ, nàng còn thổi hơi vào tai hắn, vẻ như một món ăn ngon, bất cứ lúc nào nàng cũng có thể cắn nuốt nó.

"Thật ra thì thứ kia không phải phân gà, chỉ là đất sét thôi..mi biết đó".

Thương Tiêu cố giải thích.

"Muộn rồi, sư phụ tưởng ta không biết sao, ban nãy không ngửi thấy mùi hôi nên ta đã biết đó không phải phần gà rồi, bất quá hôm nay người dám đùa ta đến mấy lần, người nói xem..."

A Mộng đôi môi nhỏ đặt sát bên tai Thương Tiêu, hơi thở nàng một chút ấm nóng luồng vào tai hắn, lại thêm một chút thơm thơm phản phất bay vào khoang mũi hắn.

"A Mộng, mi muốn chết...".

Thương Tiêu tâm tình có chút loạn, đối với loạn chuyện này thì khó tránh trong lòng hắn suy nghĩ sâu xa, bất quá vẫn cố gắng bình tĩnh thị uy.

"Sư phụ, người sốt rồi sao, mặt nóng đỏ cả lên này".

A Mộng cười khúc khích, tay ôm chặt cổ Thương Tiêu, cằm chống trên vai hắn, thân thể nàng dường như cùng hắn dán sát vào nhau, mềm mại trước ngực cũng bị chèn ép mà căng tràn lên một mãng.

"Đây rõ là cố tình khó dễ ta mà, mi nghĩ ta không dám làm gì sao? "

Thương Tiêu nghĩ nghĩ trong lòng, vài cảnh tượng không nên nghĩ tới cứ lấn tới, da mặt

hắn vốn mỏng nên đỏ cả lên, thật sự khó mà che dấu xấu xa trong lòng, cũng may dưới ngọn lửa bập bùng, một phần nào đã bị che dấu mất.

Nói đoạn Thương Tiêu hơi thở gấp gáp, đang lâm vào cảnh ý loạn tình mê, chút lý trí sót lại cũng bị mềm mại phía sau lưng chắn nát rồi. Chỉ cần thêm một chút thời gian nữa thôi, hắn chắc chắn sẽ động thủ, sẽ ăn sạch A Mộng là điều đương nhiên.

Bỗng đâu trong rừng có tiếng hổ gầm kinh thiên động địa.

Tại nơi đó, một cẩm bào nam tử đang nướng thức ăn trên một cái bếp rất lớn. Vật được nướng chính là một con mãnh hổ, xem chừng mùi hương đã lan toả thế này rồi thì cũng đã sắp chính.

Vấn đề là nam tử này không ở một mình, tại một cành đại thụ phía sau y, bạch y nữ tử đang ngồi chao đảo hai chân, phía dưới chân nàng có hai con mãnh hổ bị treo ngược, chúng nó đang điên cuồng gầm rú.

"Sắp xong chưa sư huynh? "

Bạch y nữ tử ngồi trên cành cây, tay chống cằm, điệu bộ chờ đợi đã mệt mỏi nói vọng xuống.

"Sắp rồi, hôm nay Tiếu ca cho phép Đào muội được thưởng thức một món ăn chí bảo, hổ xông khói"

Cẩm bào nam tử tự xưng Tiếu Ca, nếu ai đó chưa quên thì có thể nhận ra, y chính là Tiếu Diện, kẻ chuyên phân phối xuân dược ở Đông Thành, ngày trước chính y ban cho Thương Tiêu một cái diễm phúc thâu hương cực lớn.

"Ăn vào mà đau bụng muội sẽ về mách cha".

Đào nhi cong môi, điệu bộ hết sức dễ thương, nhìn chẳng khác bé gái sáu bảy tuổi.

"Muội mách đi, Tiếu Diện ta trời không sợ đất không sợ, muội nghĩ ta sợ sư phụ sao? "

Tiếu Diện vỗ ngực đầy tự tin, cảm tưởng như bản thân có thể cân cả thế giới này."Cũng được, vậy để muội phóng ám hiệu cho cha".

Đào Nhi miệng nhỏ lên tiếng, tay liền rút ra một ngọn pháo kỳ.

"Ấy ấy, sư muội dễ thương xinh đẹp, làm người ai lại làm thế, huống hộ sư huynh đối sử với muội đâu có bạc"

Tiếu Diện vừa thấy liền sợ hãi kinh tâm, thực sự mà nói, trên đời này không có ai có thể khiến y kinh hoàng như lão sư của mình, kinh hoàng trên mọi phương diện.

"Sư huynh mới nói không sợ mà ".

Đào Nhi bĩu môi khinh thường y.

"Ta đùa thôi, ta không sợ sư phụ thì còn sợ ai".

Nghĩ đến mấy cái thủ đoạn tàn nhẫn của lão sư, xương sống Tiếu Diện không lạnh mà run.

"Ai bảo sư huynh sống không nên nết, phụ kỳ vọng của cha muội, dù gì cha cũng là Dược Thần, có một đệ tử như sư huynh thật đáng hận"

Đào Nhi mắt nhìn Tiếu Diện, nàng chắt môi cảm khái, dường như vô cùng tiếc nuối cho phụ thân mình, cả đời anh minh, chẳng hiểu sao chỉ nhận có duy nhất một người đệ tử lại chẳng ra gì.

"Đào Nhi, muội dám nói ta không nên nết sao, có tin ta đánh nát mông muội không? "

Tiếu Diện híp mắt lạnh nhìn lên cành cây phía sau lưng mình.

Dưới ánh trăng, Đào Nhi thè lưỡi chọc tức y, đoạn hai người nhìn nhau đầy cảnh giác.

Thương Tiêu cùng A Mộng nương theo tiếng hổ gầm, ở một góc tối nhìn khá rõ Tiếu Diện vì y ngồi ngay đống lửa lớn.

"Người này tuy không nên nết nhưng tuyệt đối không phải là kẻ dễ đối phó "

Thương Tiêu nói với A Mộng ở bên cạnh.

"Sư phụ biết người này? "

A Mộng lúc trước có nghe qua Thương Tiêu kể, xong chưa từng được gặp mặt nên không rõ thực hư ra sao.

"Hắn là kẻ chuyên phân phối mê dược ở Đông Thành chúng ta, chuyện Tú Anh ngày hôm đó cũng do hắn làm".

Nhớ lại chuyện hôm đó, Thương Tiêu tuy chưa giao đấu cùng Tiếu Diện nhưng kinh nghiệp giang hồ của hắn rất phong phú nên khả năng đánh giá địch thủ cũng có chính phần chuẩn xác. Lại nói, đối với Tiếu Diện, hắn vô cùng e ngại thủ pháp bỉ ổi của y, xuân dược ném đầy trời thật là điên loạn.

"Sư phụ, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì? "

A Mộng quay sang hỏi.

"Mặc kệ bọn họ, chỉ cần bọn họ không liên quan đến bọn sát thủ thì không sao cả, chúng ta quay về chỗ ban nãy".

Thương Tiêu suy nghĩ một lúc rồi cùng A Mộng rời đi.
Ở bên trên nhành cây kia, Đào Nhi bỗng đảo mắt.

"Kệ người ta, không có ác ý là được "

Tiếu Diện xua tay, lại quay về phía bếp lửa của mình, tiếp tục nướng con hổ.

Nói đoạn, trên đường Thương Tiêu cùng A Mộng trở về, gió đêm lúc này vừa lạnh lại thổi ào ào.

"Sư phụ, cõng".

Dưới ánh trăng sáng, A Mộng giang tay hướng đến Thương Tiêu, bộ dáng như chắc chắn hắn sẽ cõng nàng.

"Còn lâu"

Thương Tiêu quay đầu nhìn nàng, dững dưng như chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.

"Sư phụ, người ta vừa lạnh, vừa đói, vừa mệt, sắp chết rồi ".

A Mộng ủ rũ ngồi xuống, nàng không thèm đi nữa.

Ánh trăng bàng bạc soi rọi khắp nơi, Thương Tiêu bị mấy lời của A Mộng nói trúng, một trường quá khứ đã cất dấu từ lâu bỗng quay về.

Năm đó, Thương Tiêu toàn gia bị diệt, hắn một mình sống sót bên đường, vừa đói, vừa lạnh, ngồi co ro dưới mưa phùn, cứ ngỡ là chết rồi,, may sao gặp được Thương Tùng đạo nhân, được cưu mang mới sống đến hôm nay.

"A Mộng"

Thương Tiêu bước đến phía trước nàng, bàn tay đưa ra, ánh mắt đầy thâm tình.

"Chỉ cần ta còn sống, không một ai có thể làm mi tổn thương, dù chỉ nữa điểm"

A Mộng sững sờ phút chốc, sau ngước nhìn Thương Tiêu, nàng có thể cảm nhận rõ ràng thâm tình trong lời nói, trong ánh mắt của hắn.

Ôm chặt lấy hắn, A Mộng đưng dậy ôm lấy hắn thật chặt, gió đêm vẫn lồng lộng thổi, ánh trăng đêm soi rọi ngút ngàn. Ở trong lồng ngực hắn, nàng được ấm áp.

"Sư phụ, tự nhiên nói mấy lời dễ nghe như vậy? "

Rất lâu sau A Mộng mới hỏi, dù rặng nàng vẫn ôm chặt lấy hắn, tựa hồ như chỉ muốn dính mãi như vậy mà thôi.

"Đi thôi"

Thương Tiêu không trả lời câu hỏi của nàng, hắn quay người lại, xóc nàng lên lưng rồi cõng đi.

A Mộng nằm trên lưng hắn, nàng cảm giác thật hạnh phúc, nàng là nữ nhân hạnh phúc nhất trên đời này. Khi hai người đi đến đoạn đường bằng phẳng hơn, A Mộng mới nói.

"Sư phụ, ta muốn lên vai, lên vai".

"Làm gì? "

"Sư phụ chiều ta đi".

"Thôi được ".

A Mộng rất ngạc nhiên, tự dưng thấy Thương Tiêu ít nói hẳn, mà lúc này nàng không muốn hỏi. Ngồi trên vai hắn, nàng thoả sức vờn lấy đám đom đóm bay quanh.

"Sư phụ, chúng ta cứ mãi mãi đi bên nhau đến trọn đời như thế này thì tốt biết mấy".

"Cũng được, nhưng mà mi xuống cõng ta đi".

"Sư phụ, người là nam nhân mà, lý nào lại vậy".

"Nam nhân thì sao? ".

"Thì... "

A Mộng ngừng một chút, sau nói.

"Trong giường nằm trên thì ngoài đường phải nằm dưới là đúng rồi ".

"Mi vừa nói cái gì? "

"Đâu có, đi nhanh đi sư phụ ".

Gió lớn, A Mộng giang tay, hôm nay là một ngày dài, nàng lại còn trải qua một phen sinh tử, chỉ là được ở bên cạnh hắn, thì không sao cả.

Thương Tiêu trong đêm tối bước đi, hắn trong lòng hiểu rõ, nàng vì muốn bên hắn mà chẳng ngại dấn thân vào nguy hiểm, để mặc sát thuỷ truy kích, để lấy cái cớ đến đến Chu gia để từ hôn, nàng thật ngốc nhưng không sao cả, hắn sẽ bảo vệ nàng, nhất quyết không để nàng chịu thiệt thòi.

Chương 14: Hiểm cảnh

Quay trở về bếp lửa ấm áp dưới gốc đại thụ, Thương Tiêu bắt tay vào việc nướng con gà rừng trong đám than nóng rực. A Mộng thì yên lặng ngồi một bên, hai tay chống cằm, thoáng buồn chán nhìn bếp than, sau lại chuyển hướng lên gương mặt đang cặm cụi nướng gà ở phía đối diện.

"Sư phụ, hóa ra người còn có tài nấu nướng nữa cơ?".

A Mộng mặt đầy ngưỡng mộ nhìn Thương Tiêu, chẳng quản cho nàng có mỗi món rau làm cũng không xong.

"Đều do sư tổ của mi dạy ta đó, năm ấy cùng sư phụ du ngoạn tứ phương,cũng từng trải qua không ít chuyện".

Thương Tiêu dừng tay, như nhớ lại những năm tháng đó, cũng không biết nên nói đó là hoài niệm đáng nhớ hay nên quên đi nữa.

"Sư phụ, vì sao người chẳng bao giờ kể cho ta nghe chuyện năm đó?".

A Mộng không phải là hỏi chuyện này lần đầu, đã rất nhiều lần nàng tò mò muốn biết năm xưa sư phụ cùng sư tổ đã trải qua những chuyện gì. Bất quá, mỗi lần nói đến đoạn này đều bị sư phụ khoác tay cho qua, nàng tức lắm mà không cách gì tra hỏi cho được.

"Cũng không có gì".

Thương Tiêu như thường lệ, khoác tay một cái, lại tiếp tục nướng gà.

"không chịu đâu, sư phụ, sư phụ, kể đi, sư phụ kể chuyện cho ta nghe đi".

A Mộng ngồi sáp lại, ôm lấy cánh tay Thương Tiêu, nàng cố tỏ ra thật dễ thương, nũng nịu hắn.

"Dẹp đi, còn lâu mới mắc bẩy".

Thương Tiêu trực tiếp phớt lờ nàng, cặm cụi nướng gà tiếp.

Đêm hôm đó A Mộng dùng đủ mọi chiêu trò quấy nhiễu hắn, đến cùng vẫn không cách gì tra hỏi được.

Sáng hôm sau, hai người men theo đường núi, đi mãi cho đến tận chiều thì may mắn gặp được một cái chợ bản.

"Sư phụ, nhìn kìa, đằng kia vậy mà thật đông người".

A Mộng vui sướng, mà xưa nay nàng vẫn vậy, đều là thích náo nhiệt.

"Mới có hai ngày ở trong rừng thôi mà, làm như mấy năm không thấy người".

Thương Tiêu dừng cương ngựa, để mặc A Mộng nhảy xuống, chạy một mạch vào cái chợ bản. Hắn chỉ lẵng lặng dẫn ngựa đi theo phía sau nàng, trong mắt ánh lên thật trọng quan sát.

"Cô nương, cô nương, mua dùm ta đi, mua dùm ta đi, ta ở trong lồng này buồn chán, bức lông chim, bức lông chim".

Một con vẹt xanh lè từ đầu đến chân nhìn thấy A Mộng đi qua liền kêu gọi.

"Sư phụ, xem này".

A Mộng bước đến nhìn con vẹt bị nhốt trong lồng, trông nó vừa đáng thương lại vừa dễ thương, đôi mắt đen long lanh chao đảo như muốn nổ đom đóm, hai cánh thì ủ rủ xụ xuống, lưỡi muốn xõa ra ngoài, nhưng bộ lông của nó lại không hề có một chút sắc màu ảm đạm nào, thật mượt mà, thật khiến người ta muốn vuốt ve. Nói chung khó ai có thể cưỡng lại được ý định muốn cứu nó vì cái dễ thương và đáng thương kia.

"Nếu thích có thể mua".

Thương Tiêu lấy một ít tiền đưa cho A Mộng, đồng thời quan sát một lượt cô gái bán hàng. Thấy cô ta không có tránh né ánh mắt của mình, cử chỉ cho đến thân hình đều thể hiện là người không biết võ công, hắn mới an tâm dời tầm mắt, để cho A Mộng một khoảng không gian mua bán.

"Ta được cứu rồi, được cứu rồi, không bức lông chim nữa, không bức lông chim nữa".

Con vẹt được A Mộng mua xong, nó vui mừng nhảy nhót trong lồng.

"Sư phụ, nó thật thông minh".

A Mộng thích thú nhìn nó, đoạn nàng muốn đưa tay vào lồng để bắn nó ra thì Thương Tiêu cản lại.

"Thả nó ra, nó sẽ theo chúng ta vài dặm xong lại quay về đây để được bán tiếp, tốt nhất là chơi chán rồi đem nướng ".

Thương Tiêu nhìn con vẹt được A Mộng cưng chiều, trong lòng xuất hiện một tia ghen ghét, liền dùng ánh mắt với vẻ thèm thuồn như nhìn thấy một bữa tiệc rượu cùng thịt chim.

"Tên ác ôn, ác ôn, giết người rồi, giết người rồi, tên ác ôn"

Con vẹt nghe hắn nói như vậy liền la toán loạn, A Mộng che miệng cười nhìn qua lại cả hai. Dù sao nàng cũng không có ý định mang cả con vẹt đến Chu gia, nàng thật sự có việc quan trọng phải giải quyết, chỉ là lúc nãy nhìn con vẹt này thực dễ thương quá nên mới không cầm được lòng mà mua. Suy nghĩ một chút, A Mộng quyết định qua một đoạn đường nữa sẽ thả nó đi.

"Vẹt con, sư phụ ta đùa thôi, ai nỡ thịt mi chứ".

A Mộng an ủi con vẹt.

"Cô nương, người tốt, người tốt, cẩn thận có người hung dữ đang tìm đến".

"Mi nói sao?".

Thương Tiêu nghe con vẹt nói như vậy liền quay sang, mặc dù hắn chưa khẳng định nhưng tám phần đã đoán được bọn sát thủ đã đến đây.

"Tên ác ôn, ác ôn".

"Nói mau, bằng không ta nướng mi".
Thương Tiêu gấp gáp quát.

"Sư Phụ, người đừng làm nó sợ".

Nói với Thương Tiêu rồi A Mộng quay sang ân cần nhìn con vẹt.

"Vẹt con, tiểu bằng hữu, mau nói xem, người hung dữ kia tìm đến là thế nào?"

"Rất nhiều, rất nhiều, trốn trong rừng".

Thương Tiêu vừa quay đầu lại, bốn phía đã bị bao vây, gương giáo sáng loáng dưới nắng chiều. Dân bản hoảng loạn chạy tứ tung, vài người sợ quá ôm lấy nhau, một số khác chui xuống dưới sạp hàng.

"Không chừa ai cả".

Một trung niên nhân che mặt bước ra, người này thoáng trông đã biết là đầu mục của đám sát thủ.

"Dừng..".

Thương Tiêu muốn nói dừng tay, nhưng không cách nào thốt lên lời được, cảnh tượng trước mắt dường như hắn đã một lần trải qua, những hình ảnh muốn quên nhất trong quá khứ lại ùa về.

Năm đó, khi hắn gần sáu tuổi, thân nhân của hắn cũng như ngày hôm nay, đều vô tội vô can, tay không tất sắt, không cách phản kháng liền bị người ta tiện tay chém giết, là tiện tay chém giết không lý do, không thương tiếc.

Ám ảnh của ngày hôm đó đã trở thành tâm ma đeo bám hắn rất nhiều năm, cũng may sư phụ của hắn là Thương Tùng đạo nhân, xuất thân từ Thiên Cơ Môn, bên mình sẵn có rất nhiều tâm pháp giúp tâm tính thanh tịnh nên hắn mới có thể sống yên vui cho đến ngày hôm nay.

"Dừng tay, mau dừng tay lại..".

A Mộng thét lên, nàng không giống như Thương Tiêu, không cách nào bình tĩnh được trước cảnh tượng thê lương này, nàng muốn xông tới cứu người nhưng bị Thương Tiêu siết chặt cổ tay.

"Sư phụ, cứu người, cứu người, các ngươi không được giết, không được giết người vô tội..".

A Mộng càng lúc càng hoảng hốt hơn, cảnh tượng trước mắt nàng còn thê lương hơn cả ác mộng, có lẽ suốt đời này nàng cũng không quên được ngày hôm nay, cái cảm giác kinh tâm khi nhìn từng người từng người dân bản hiền lành bị chém giết, từ người già cho đến trẻ nhỏ, không một ai được tha, ngay cả cô gái vừa bán con vẹt nhỏ cho nàng cũng bị chém giết, mắt vẫn còn trừng lớn, rất thê thảm.

"Sư phụ, cứu người..".

A Mộng từ từ khuỵ xuống, toàn thân vô lực, thanh âm cũng không còn nghe rõ nữa, hai mắt nàng đã đỏ hoe. Những người này đều vô tội, nhưng lại vì liên luỵ nàng mà bị người ta chém giết, trong lòng nàng không cách nào thông suốt, run rẩy tự tâm can không cách nào kiềm nén được.

Thương Tiêu đứng giữa biển máu, tựa như thái sơn bất động, một tay siết chặt trường kiếm, một tay nắm giữ A Mộng. Rất lâu sau hắn mới khép mi mắt, thở ra một hơi dài.

"A Mộng, bình tĩnh lại, nếu không, mi sẽ liên luỵ đến cả ta".

Thương Tiêu trong thời khắc quan trọng nói một câu hết mực lạnh lùng, hắn biết nói như vậy sẽ khiến nàng đau lòng, nhưng hắn cho rằng đây là cách hữu hiệu nhất, nhanh chóng nhất để giúp nàng bình tâm lại.

"Sư phụ ".

A Mộng ngồi dưới đất, khẽ ngẩn đầu nhìn lên, gương mặt Thương Tiêu lúc này lạnh lùng như một người xa lạ, trong mắt lại ánh lên sát khí ngời ngời. A Mộng dụi mắt, siết chặt nắm tay, dù hai chân nàng con đang run rẩy vẫn cố gắng đứng dậy.

Khắp mặt đất máu tươi loang lỗ chảy, trong gió cũng nồng nặc vị tanh của máu, thê lương cảnh tượng không gì tả hết được.Trung niên nhân ban nãy ra lệnh diệt sát bước đến một quầy hàng bên canh, dùng tay chấm mút một vũng máu trên bàn đó, cười đầy đắc ý.

"Hãy tận hưởng đi, máu người luôn là thơm ngon nhất".

Đám sát thủ đưa mắt nhìn nhau, cùng lúc gật đầu rồi xông về phía Thương Tiêu và A Mộng.

"Cầm lấy, có cơ hội thì đi trước, không được làm vướng tay chân ta".

Thương Tiêu lấy một thanh kiếm treo nơi lưng ngựa đưa cho A Mộng, riêng thanh trường kiếm mà hắn luôn cầm đã được tuốt ra.

"Giết.. "

Một thanh âm dậy sóng, chấn nhíp tâm can, đằng đằng sát khí vang lên, chẳng còn gì ngoài máu cùng thi thể.

Trong tầm mắt A Mộng, Thương Tiêu như trở thành một người xa lạ, lạnh lùng, lãnh huyết kiên tâm, từng đường kiếm mà hắn chém xuống, đều là dứt khoát, đều không khoan nhượng, không lưu tình, kiếm ảnh lướt đến đâu, không phải là tay chân thì là đầu người rơi xuống, phạm vi mười trượng quanh người hắn ánh lên sắc máu, huyết vụ tung bay che mờ cả tầm mắt.

"Sư phụ".

A Mộng cắn môi dưới nhìn tới, chứng kiến cảnh tượng tàn khốc này khiến nàng run rẩy nhưng không dám lớn tiếng, nàng sợ Thương Tiêu bị phân tâm sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Đa phần sát thủ vẫn đang vây công Thương Tiêu, bên A Mộng chỉ có hơn mười tên vây mà không đánh.

"Lý Nguyệt Mộng, cô nương có một bảo tiêu thật cự phách".

Đầu mục sát thủ sau nữa canh giờ quan sát, hai tay gã vỗ vào nhau, hoan hô đầy nhiệt tình. Trên đất, đã hơn một nữa số sát thủ tử vong, phần còn lại cũng bắt đầu run sợ trước lưỡi kiếm của Thương Tiêu. Đầu mục sát thủ bất đắc dĩ phải lên tiếng khen ngợi Thương Tiêu để trấn an đám sát thủ còn lại.

Thương Tiêu ngừng lại vài nhịp thở, mắt nhìn hỗn độn phía trước, trong lòng rét buốt mấy phần, thật sự không còn ý định muốn chém giết nữa, nhưng hắn làm sao có thể ngưng được, tánh mạng A Mộng bây giờ nằm trong tay hắn, hắn nào dám buông tay.

Quay lại một cái nhìn hướng về nàng, nắm tay Thương Tiêu siết chặt hơn vào chuôi kiếm. Thế gian này vốn thảm khốc như vậy, từ trước đến nay vẫn luôn như vậy, nhưng hắn chưa bao giờ có ý định kể cho nàng nghe, những kết thúc buồn của những con người kiên định.

Hắn chỉ muốn nàng luôn tươi cười, luôn vui vẻ, ngây thơ, hồn nhiên và hoạt bát. Bất đắc dĩ ngày hôm nay phải để nàng tận mắt chứng kiến cảnh tượng này, Thương Tiêu cảm giác vô cùng đau đớn, tựa hồ như hắn vừa tạo ra chính mình của ngày xưa một lần nữa.

"Khốn kiếp "

Một tiếng quát khẽ, không, đó là một tiếng rít rát họng từ Thương Tiêu, cơn giận trong lòng hắn lại dâng lớn. Ngày xưa, những kẻ kia khiến hắn đau đớn, khiến hắn ám ảnh, nay thân nhân của hắn, bọn họ lại dám gieo vào mắt nàng cảnh tượng bi thảm này, không giết thì thôi, đã giết, một lần giết hết.

Phi thân vào giữa đám sát thủ, Thương Tiêu càng thêm hung ác, mắt ánh hung quang, sát khí quanh mình cao gấp bội lần đám sát thủ.

Đầu mục sát thủ cuối cùng phải xuất thủ, đáng tiếc cho gã, trong cơn cuồng loạn của mình, Thương Tiêu dồn ép gã đến mức thở một hơi cũng không được trọn vẹn.

"Sư phụ, sư phụ..người làm sao vậy? ".

A Mộng hoảng sợ, từ đằng xa không ngừng kêu gọi nhưng Thương Tiêu lúc này không hề nghe thấy, hắn cứ như phát cuồng, kiếm ảnh loang loáng phất lên hạ xuống, phá tung mọi vật cả, hướng đến đám sát thủ như tử thần đòi mạng.

A Mộng càng xem càng sợ, nàng muốn đến gần chỗ Thương Tiêu nhưng bị mười tên sát thủ vây quanh. Không có thời gian để suy nghĩ, A Mộng buộc phải phá vòng vây, xông về phía Thương Tiêu.

"Sư phụ, bình tĩnh lại, sư phụ.. ".

Trong cơn cuồng nộ của mình, Thương Tiêu tưởng chừng như đã quên hết mọi thứ, trong đầu chỉ còn chém giết, nhưng rồi thanh âm của A Mộng cứ từng chút từng chút truyền đến, cứ như có một mần sống len lỏi nẩy nỡ trong trái tim khô cằn của hắn.

Thương Tiêu bừng tỉnh.

"A Mộng, cẩn thận phía sau".

Nhận thấy Thương Tiêu trở lại bình thường, A Mộng sơ xuất để lộ lưng mình, lập tức ba tên sát thủ rượt đuổi nàng đồng thời ném ra ám khí.

"Keng!!! ".

Trường kiếm trong tay Thương Tiêu ném đến, đẩy bay ba mũi ám khí.

"Phặp".

Cũng trong thời khắc này, kiếm trên tay đầu mục sát thủ chém xuống, Thương Tiêu không cách chống đỡ, trực tiếp dùng tay nắm lấy lưỡi kiếm, bẻ gãy mũi kiếm, chém đứt yết hầu của gã đầu mục sát thủ.

"A Mộng, lên ngựa.. ".

Mấy canh giờ đã trôi qua, nơi đây chỉ còn thi thể. Thương Tiêu phóng mình lên lưng ngựa, đỡ lên A Mộng rồi thúc ngựa lao đi.

"Sư phụ, tay của người ".

A Mộng nhìn cánh tay Thương Tiêu, máu đen túa ra không ngừng, rõ ràng trên kiếm của gã đầu mục kia có tẩm độc

Chương 15: Ngoéo tay

Nhá nhem tối, trên con đường uốn quanh dãy Trường Sơn Đông. Từng cơn gió lạnh bắt đầu nổi lên, nhẹ nhàng mang theo hơi sương giăng khắp lối, khiến nơi đây dần trở nên mờ ảo đến huyễn hoặc.

Dù vậy, Thương Tiêu vẫn không ngừng thúc ngựa, cả canh giờ trôi qua, hắn vẫn y như vậy, im lặng, điên cuồng thúc ngựa lao đi.

A Mộng ngồi phía sau, hiện tại nàng quan tâm nhất chính là vết thương trên tay trái của hắn, dù biết Thương Tiêu nội lực thâm hậu, đã tự mình phong bế huyệt đạo, máu nơi vết thương cũng không còn chảy nữa, những vết tím đen trên cánh tay đã không lan rộng thêm, nhưng nàng căn bản không thể nào dằng xuống lo lắng.

"Sư phụ, chúng ta đã đi khá xa rồi, hay là dừng lại để ta băng bó vết thương cho người ".

A Mộng cân nhắc một lúc, lời nói có chút khẩn thiết, cứ như thể sợ rằng hắn sẽ không nghe lời nàng.

"Charrr".

Quả đúng như A Mộng dự đoán, Thương Tiêu chỉ im lặng, một roi lại một roi quất vào mông ngựa, ngựa tiếp tục phóng nhanh trên con đường mờ ảo, mặc nàng có nói thêm gì cũng không thể khiến hắn dừng cương ngựa.

"Sư phụ".

A Mộng đưa tay ra trước, vô tình chạm vào ngực áo Thương Tiêu, ở đó vừa ướt vừa lạnh, đến lúc này nàng mới chú ý, hắn ngồi phía trước chắn hết gió sương cho nàng nên nữa người trước đã ướt đẫm.

Càng khuya, gió càng thổi lớn, không tính đến sương đêm, chỉ riêng gió núi thôi đã lạnh buốt xương tủy.

"Sư phụ, dừng, dừng lại".

A Mộng hốt hoảng ôm lấy người Thương Tiêu, nước mắt nàng cũng bắt đầu ứa ra.

"Rầm".

Thương Tiêu cả người như tản đá, từ trên lưng ngựa rơi xuống, gương mặt hắn tái xanh, môi khô lạnh ngắt, nhìn qua chẳng còn một chút sinh cơ.

"Sư phụ, sư phụ, người làm sao"

A Mộng từ trên lưng ngựa lao xuống, ôm lấy đầu Thương Tiêu, tay nàng chạm lên mặt hắn, không khác gì đặt trên một khối băng.

Trong tình cảnh này, A Mộng không biết làm sao, nàng tự cởi bớt một phần áo khô ráo của mình quàng lên cho hắn, đồng thời, hai tay nàng vừa xoa vào nhau vừa thổi thổi, cố tìm một chút ấm áp để sưởi ấm cho gương mặt hắn.

"Ta không sao, mi qua đó, buộc đá vào lưng ngựa, thả cho nó đi.. "

Rất lâu sau, Thương Tiêu mới tỉnh lại, vừa nói được liền căn dặn nàng. Xong việc mới để nàng dìu mình lánh vào trong rừng.

"Yên tâm đi, tuy loại độc tố này khá mạnh, bất quá sư phụ của mi không phải hạng vừa đâu, làm sao chết dễ như vậy được chứ".

Đi được một đoạn, Thương Tiêu lúc này mới nói mấy câu an ủi A Mộng, dù hắn biết mấy lời này không có mấy phần tác dụng nhưng hiện tại hắn chỉ nghĩ được có bấy nhiêu thôi.

"Sư phụ, ta liêm lụy người rồi, ta vô dụng".

A Mộng tự trách, đây cũng là lần đầu tiên nàng thấy hối hận vì quyết định của mình khi chọn đến Chu gia.

"Ngốc quá, ban nãy ta chỉ nói như vậy cho mi bình tĩnh thôi, dù gì mi cũng là lần đầu tiên đối diện với chuyện chém chém giết giết bi thảm như thế này, khó trách mi...mặt khác,mi còn đứng vững đến bây giờ đã giỏi lắm rồi ".

Thương Tiêu ngừng một chút lấy hơi lại nói tiếp.

"Đừng có suy nghĩ ngốc nghếch nữa, chỉ cần ta còn sống, ta cho phép mi thoả thích liên lụy ta, dù mi làm bất cứ chuyện gì, sư phụ đều bao che cho mi, không bao giờ trách mi".

Thương Tiêu hơi ngẩn đầu, thật muốn lau nước mắt cho nàng vào lúc này, chỉ là đêm tối quá, mà hơi sức của hắn hiện tại chỉ đủ dùng để gồng gánh thân thể nên đành thôi.

"Sư phụ yên tâm, A Mộng biết rồi, A Mộng cũng sẽ bảo vệ người, chỉ cần người bình an, A Mộng.. ".

Nàng nói được nữa câu thì cắn chặt môi, tránh nước mắt ứa ra. Nữa câu còn lại, nàng chỉ nói cho chính mình nghe" chỉ cần người bình an, A Mộng chết cũng nguyện lòng ".

Từ rất lâu rồi, có một cái tiểu cô nương, nhận một người chỉ lớn hơn có vài tuổi làm sư phụ, dù nắng hay mưa đều lẽo đẽo theo hắn, dù vui hay buồn đều kể lể với hắn, khi không bắt nạt được ai thì về bắt nạt hắn, nhưng lúc nào hắn cũng bao che cho nàng,,,nàng quen rồi, quen có hắn bên cạnh, từ ánh mắt cho đến hơi thở của hắn đã quá đổi thân thuộc, nàng làm sao có thể để hắn rời xa, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đó vẫn là điều không thể.

Đêm dài lê thê, hai người không đi nhanh được vì sườn núi vừa dốc, vừa gồ ghề, lại còn trơn trượt vì ướt mưa sương.

Một quảng thời gian nữa tiếp tục trôi qua.

"Sư phụ, người ta muốn có sư muội".

"Một mình mi đã khiến ta đủ phiền rồi, sư muội? Không khả năng".

"Người ta không biết đâu, sư phụ?".

"Được rồi, được rồi, thế mi tự đi kiếm đi".

"Người ta biết kiếm ở đâu cơ chứ, sư phụ".

"Mi có thể để yên cho ta đọc sách không? Mi muốn có sư muội chứ đâu phải ta, muốn thì tự đi kiếm".

"Làm sao người ta kiếm được cơ chứ, à đúng rồi, hay sư phụ cùng người ta tạo ra một sư muội, người thấy sao?".

"Tạo..ta tạo thế nào?"

Thương Tiêu suy nghĩ thêm chút quát.

"Tạo cái đầu mi ấy, mau cút ra ngoài cho ta đọc sách".

"Sư phụ".

"Cút".

"...."

A Mộng lủi thủi đẩy cửa thư phòng đi ra, Thương Tiêu vừa thở phào được một hơi lại thấy nàng ngoái đầu vào.

"Sư phụ, phu thê và sư đồ khác nhau chổ nào?".

"Còn chưa cút".

"Người trả lời xong ta liền cút".

"Phu thê có tình cảm phu thê, sư đồ có tình cảm sư đồ, tình cảm phu thê khác tình cảm sư đồ".

"Thế hóa ra con chó không giống con mèo vì con mèo không giống con chó sao?"

"Mi lý luận kiểu gì vậy hả".

"Do sư phụ giải thích mập mờ mà".

"Thì nói chung phu thê họ ở gần nhau sẽ có cảm giác đặc biệt, loại cảm giác đó sư đồ sẽ không có".

"Vậy sư đồ cũng có thì sao?".

"Cái này, mi chớ có xàm ngôn, còn không cút".

"A, sư phụ, người ta cút liền".

Thương Tiêu ở dưới bàn lấy ra một cây roi mây, A Mộng trông qua liền chạy mất dạng. Cái cây roi này nàng đương nhiên rất thân quen, nó là chí bảo của Thương Tiêu dùng đánh mông nàng mỗi lần nàng lười luyện công đây mà.

Đương lúc A Mộng nhớ về những ngày tháng vui vẻ thì nghe Thương Tiêu hỏi:

"Đang suy nghĩ chuyện gì đó?

"Tự nhiên nhớ lại một số chuyện vui vẻ trước kia thôi".

A Mộng tiếp tục dìu Thương Tiêu bước đi trong đêm tối, dường như tâm trạng của nàng đã đỡ hơn lúc trước rất nhiều.

"Chúng ta tới đằng kia nghỉ ngơi một chút đi".

Thương Tiêu nhìn trời, xem chừng đã quá nữa đêm, liền chỉ tay đến một tản đá lớn, nơi đó có một cạnh đá nhô ra như mái hiên, tạm thời cũng có thể che được mưa sương vào lúc này.

"Sư phụ, để ta dìu người".

A Mộng đỡ lấy cánh tay Thương Tiêu, từng bước từng bước tiến đến chỗ mõm đá đó.

Phải mất một lúc hai người mới đến nơi, vừa ngồi xuống, Thương Tiêu tức thì tọa thiền vận công ép chất độc ra khỏi cơ thể. Quá trình này diễn ra rất lâu, đồng thời đau đớn cũng biểu hiện rất rõ trên gương mặt hắn.

A Mộng ngồi bên cạnh hộ pháp, nhìn gương mặt hắn lúc xanh lúc vàng, trán nhễ nhãi mồ hôi, từng sợ gân cơ trên gương mặt hắn co rút lại, nàng thừa biết hắn đang cắn răng chịu đựng sự thống khổ nhưng không cách gì giúp được, trong lòng vô cùng áy náy.

Nhìn quanh, nơi đây là sườn núi, đá lớn, màu trắng, tròn to, lỗm chỗm nhô lên khỏi mặt đất rất nhiều, nếu ở thật cao nhìn xuống nơi đây, thật sự trông giống nấm mọc sau mưa.

"Phanh".

Thương Tiêu vung một chưởng đánh ra, một tia máu từ cánh tay hắn bắn ra xa mấy trượng, xem gương mặt hắn đã phần nào hồng hào trở lại.

"Sư phụ".

"Ta không sao rồi?""Là lỗi của ta".

"Biết là tốt, mi chỉ toàn gây phiền toái cho ta thôi".

"Sư phụ".

"Được rồi, được rồi, đừng có mếu méo khóc lóc nha".

"Đến lúc nào rồi người còn đùa được, sư phụ".

"Ta sao lại không được đùa".

"A".

Thương Tiêu đưa tay lên bóp mũi nàng, giữ chặt không cho nàng gỡ tay mình ra.

"Sư phụ, sư phụ, mau bỏ ra, ngợp chết a".

"Mi không biết mở miệng ra thở hay sao?".

"Nhưng mà....".

"Nhưng nhị gì chứ? Không thở được bằng mũi thì thở bằng miệng, miễn là còn thở được, không việc gì phải cuống lên cả, mi hiểu không?"

Thương Tiêu buông mũi nàng ra, mệt mỏi vươn vai một cái.

"Sư phụ từ lúc nào bày đặt cao thâm như vậy chứ".

A Mộng khinh thường nhìn hắn, rõ đến lúc này còn làm ra bộ dáng mọi thứ đều ổn cả. Mặt khác, dường như chẳng muốn cho nàng nói lời xin lỗi, dù chuyện này thực sự nàng đã làm sai.

Rất lâu sau, khi vầng trăng mờ mờ đã nghiêng về một góc, A Mộng mới tiến sát đến bên cạnh Thương Tiêu, ngồi dựa vào vai hắn, thầm thì nói.

"Sư phụ, tự nhiên ta nhớ nhà rồi".

"Mới ra ngoài có mấy ngày đã nhớ nhà là sao?"

"Không biết nữa, tự nhiên muốn về nhà"

"Có gia đình để về thật tốt".

Thương Tiêu lời nói có chút hoài niệm, ánh mắt nhìn về xa xăm nơi chân trời, thật sự hắn cũng muốn được quay về những ngày con phụ mẫu, được phụ mẫu nuông chiều, dù rằng cuộc sống có khó khăn, có khổ sở đến thế nào đi nữa, đó vẫn là những mãnh kỷ niệm đẹp nhất trong lòng hắn.

"Sư phụ, sau khi quay về, nhất định ta sẽ xin lỗi Thản Chi muội muội, trước đây ta thường hiếp đáp muội ấy. Còn nữa, ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với Phệ Nguyệt tỷ, tỷ ấy rất tốt với ta".

A Mộng mắt cay xòa, trong đầu không cách nào xóa bỏ được cảnh tượng những người dân bản hiền lành kia bị chém giết, thật sự đó là ác mộng đối với nàng.

"Cốc!".

"A, Sư phụ, người làm gì vậy?".

Bị Thương Tiêu cốc đầu một cái rõ đau, nàng như bừng tỉnh khỏi mộng mị đau thương, ôm đầu tự xoa.

"Mi hối hận nhiều như thế, sao không có phần ta, rõ là ta bị thiệt thòi nhất mà".

"Người thiệt thòi?"

"Đúng rồi, ta thiệt thòi nhất, có một cái nữ đồ đệ chẳng ra sao, khổ thân lắm luôn".

"Sư phụ, vậy sư phụ muốn người ta đền gì?"

A Mộng bỗng dưng chuyển giọng, gương mặt cũng đỡ đi mất phần ủ dột.

"Đền sao? Cũng được, có thứ gì đáng giá nhất thì đem ra đây".

Thương Tiêu nhếch mép cười trêu nàng, ngụ ý nói rõ trên người nàng chẳng có thứ gì đáng giá cả.

"Sư phụ, người muốn lấy luôn bây giờ sao? ".

A Mộng tủm tỉm nhìn hắn, càng không quên dùng ánh mắt ngây thơ như thường lệ làm hắn giật mình.

".."

Thương Tiêu nhìn bên trái, nhìn sang bên phải, rồi chuyển hướng trên dưới người nàng, hắn không tin nàng mang theo thứ gì đó quý giá bên mình. Dù thật sự có, hắn chỉ cần không thừa nhận giá trị thứ đó là được. Nghĩ vậy, Thương Tiêu đáp:

"Đúng vậy, lấy luôn bây giờ ".

"Sư phụ, nữ nhân nào cũng có một thứ quý giá để giành cho phu quân, người lẽ nào muốn.. ".

A Mộng mộng má đỏ hây hây, thèn thẹn nhìn hắn, cũng không biết là nàng đang giả vờ hay thật sự nữa.

"Ta.. ".

Thương Tiêu định nói nhưng lời còn chưa ra thì nghẹn lại. Thứ quý giá mà nữ nhân giành cho phu quân chẳng phải là trinh tiết sao? Thương Tiêu trong đầu nghĩ đến liền phát hoảng, đây rõ ràng là chuyện bậy bạ.
"Xàm ngôn, có tin ta đánh nát mông không?".

Thương Tiêu với tay ra, toan chụp lấy vai nàng nhưng nàng có đề phòng trước, nên đã nhanh chân lùi một bước về phía sau.

"Sư phụ, người nghĩ đi đâu đó, ý người ta là thứ này mà ".

A Mộng từ trong áo lấy ra một cặp ngọc bội hình uyên ương, đặt nó trong lòng bàn tay rồi xòe ra cho hắn xem.

Thương Tiêu nhìn chăm chăm vào hai miếng ngọc bội màu xanh giữa lòng bàn tay nàng, dưới ánh trăng còn tán xạ một ít lục sắc quang mang, dễ dàng nhân ra đây đích thị là bảo vật. Hắn rất kinh ngạc vì trước đến nay chưa từng thấy nàng mang theo thứ này bên mình.

"Cái đó, sao từ trước đến nay không thấy mi có?"

"sư phụ, người cũng nhận ra thứ này quý giá đúng không? Nó là phụ thân cho ta đó, phụ thân nói ta đưa một cái phu quân tương lai, còn một cái thì để lại, có thể xem như vật định tình".

Nhìn A Mộng đắc ý, trán Thương Tiêu vã hết mồ hôi trán, tự lòng hắn cũng thấy xấu hổ vì nghĩ bậy bạ, đương lúc hắn định từ chối nhận cái thứ gọi là vật định tình kia của nàng, liền bị nàng xoắn lại sát bên.

"Sư phụ, lúc nãy người nói người ta xàm ngôn, ý người nghĩ đến ta sẽ đền gì cho người? "

"Không có gì? "

"Thế sư sư phụ thích thứ này, hay thứ xàm ngôn mà người vừa nghĩ đến? "

"Ta đánh chết mi".

Thương Tiêu lại muốn cốc đầu nàng.

"A, sư phụ vì sao nổi giận".

A Mộng tránh thoát, lại giả vờ ngây thơ với đôi mắt long lanh nhìn hắn.

"Hừ, mi dám trêu chọc ta, đợi tay ta hết đau, nhất định đánh nát mông mi".

Thương Tiêu nhăn nhó nhìn tay mình, đương nhiên chỉ giả vờ đau.

"Được rồi, ta cho sư phụ đánh một cái, nhưng sư phụ cốc đầu ta, lỡ ta bị ngốc, người phải nuôi ta suốt đời nha".

A Mộng lại ngồi sáp lại cạnh bên hắn, đầu nghiên qua, mắt nhắm lại chờ hắn gõ.

Rất lâu sau, Thương Tiêu cũng không nhịn cười được vì bộ dạng chờ bị đánh của nàng.

"Thôi đừng đùa nữa, cũng sắp sáng rồi, mi ngủ chút đi".

Nhìn vầng trăng mờ mờ trong mưa sương, Thương Tiêu kéo A Mộng ôm vào trong ngực, che chắn cho nàng lạnh lẽo của buổi đêm. Hắn biết nàng đang cố tỏ ra vui vẻ, làm như thể không có chuyện gì để hắn khỏi bận tâm lo lắng cho nàng, thực chất thảm cảnh mà nàng chứng kiến hôm nay, đâu thể nói quên là quên được.

Vuốt ve mái tóc A Mộng, Thương Tiêu trong lòng nổi lên sát ý, trong màn đêm tỉnh mịch, mắt hắn ánh lên hung lệ hướng về Chu gia.

"Ai làm tổn thương nàng, tốt nhất không nên sống"

"Sư phụ, ta không ngủ được ".

A Mộng dụi dụi mặt vào l-ng ngực Thương Tiêu, đoạn vòng tay ôm cổ hắn, ngước nhìn gương mặt hắn nữa ẩn nữa hiện dưới ánh trăng.

"Mau ngủ đi, chúng ta còn một chặng đường dài, chỉ cần đến được thành thị lớn sẽ an toàn hơn rất nhiều ".

Thương Tiêu lại đưa tay lên, ôm đầu nàng ghim vào l-ng ngực mình.

A Mộng cảm nhận rất chân thật ấm ám từ l-ng ngực hắn nhưng nàng vẫn không tài nào ngủ được.

"Sư phụ, người kể chuyện cho ta nghe đi".

Giọng A Mộng đầy mong chờ.

Gió núi mang theo lạnh lẽo, thi thoảng tạt ngang qua, vòng tay A Mộng lại siết chặt hơn, cứ như sợ gió cuốn mất Thương Tiêu.

"Mi muốn nghe chuyện gì? "

Thương Tiêu cũng không ép nàng ngủ nữa, bàn tay phải khẽ lại vuốt ve mái tóc nàng.

"Sư phụ kể đi, chuyện gì cũng được ".

A Mộng phấn khích nở một nụ cười, đầy mong chờ về câu chuyện sắp được nghe.

Thương Tiêu kể:

"Năm đó, có một con cò lớn lớn nuôi một con cò bé bé, rồi một ngày kìa, con cò lớn lớn thành con cò già già, còn con cò bé bé lại thành con cò lớn lớn, thế là con cò già già không còn sức nuôi con cò lớn lớn nữa, thay vào đó, con cò bé bé năm nào đã thành con cò lớn lớn, nay con cò lớn lớn quyết định nuôi con cò già già, hai con cò thương yêu nhau đến hết đời, sống thật hạnh phúc bên nhau, hết".

"A, sư phụ đáng ghét, người ta đâu phải nữ hài tử "

A mộng giận dỗi ngồi dậy, tay vòng xuống eo hắn véo một cái mạnh, nghe hắn thét lên "Ây da" thật lớn, nàng mới hả giận.

"Này, ta làm ơn mắc oán sao, kể chuyện cho mi nghe còn bị hành hạ? "

Thương Tiêu mặt mày ủy khuất nhìn nàng.

"Ai biểu sư phụ trêu người ta, người ta lớn rồi chứ bộ, xem người còn dám kể chuyện như thế nữa không? ".

"Mi lớn rồi? Có chỗ nào lớn?"

Thương Tiêu khinh thường nhìn nàng, hoàn toàn phủ nhận nàng đã lớn rồi.

"Ý sư phụ là người ta trong lòng người vẫn nhỏ nhắn, xinh xắn, dễ thương như năm nào đúng không, thế ta mãi mãi không lớn nữa? "

A Mộng được thế không tranh cãi bản thân đã lớn nữa, mà ngược lại tự tâng bốc bản thân một phen, Thương Tiêu xem chừng tám phần nể phục nàng rồi, không nói nên lời nữa.

Hai người ngồi tựa vào nhau, thoáng cái đêm dài đã qua, hừng đông rọi sáng một mãng ở đường chân trời, từng dãy mây cuồn cuộn với đủ sắc màu, nhẹ nhàng trôi.

"Sư phụ, người tính tiếp theo phải làm thế nào? "

"Chúng ta đến thẳng Tây Thành".

"Nhưng, làm vậy có nguy hiểm quá không, vả lại tay sư phụ ".

"Yêu tâm, ta không sao đâu".

"Sư phụ..".

Nhìn Thương Tiêu vươn mình đứng dậy, A Mộng trong lòng chợt nãy sinh sợ hãi, nàng vội vã vươn người lên, ôm lấy lưng eo hắn.

"Sư phụ, người đừng thay đổi nha, A Mộng sẽ luôn ở bên cạnh người ".

"Ta làm sao lại thay đổi".

Thương Tiêu ngoái đầu ra sau nhìn nàng.

"..."

A Mộng không nói, chỉ ôm Thương Tiêu chặt hơn, trong đầu vẫn không quên được ánh mắt ngập tràn sát khí của hắn khi cùng bọn sát thủ kia tranh đấu.

"Ý mi nói chuyện chiều qua".

Thương Tiêu sau một lúc nghĩ ngợi, hắn dường như cũng nhớ đến cảnh tượng đó, lúc giao đấu cùng đám sát thủ hung ác đó, hắn quả thật đã quá kích động.

"A Mộng, nếu một ngày nào đó, ta thật sự phạm sai lầm, mi sẽ làm gì?"

"Sư phụ có làm sai chuyện gì, A Mộng vẫn sẽ luôn bên cạnh người, mặc kệ tất cả".

A Mộng đưa ngón út lên, ý bảo hắn ngoéo tay nhưng Thương Tiêu lại lớn tiếng cười:"Ai vừa bảo đã lớn rồi? Lớn rồi mà còn chơi trò ngoéo tay sao?".

"Kệ người ta, sư phụ có ngoéo tay không?".

"Có, có, tất nhiên có".

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau