QUYẾN RŨ SƯ PHỤ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Quyến rũ sư phụ - Chương 16 - Chương 17

Chương 16

"Ra hết đi".

Giọng Thương Tiêu trầm trầm, hình dung như chuyện này vốn dĩ đã có tính toán từ trước và có thể tùy thời giàn xếp.

"Tiểu huynh đệ, ngưỡng mộ".

Từ sau một thân đại thụ, Hắc Hồ lão quái cùng ba mươi bộ hạ mang mặt nạ quỷ bước ra, trước mặt Thương Tiêu, lão quái chắp tay sau lưng, ung dung bước chân, miệng mỉm cười, ánh mắt lão ngời ngời thưởng thức sự nhạy bén của Thương Tiêu.

"Sư phụ.. "

A Mộng hốt hoảng khi nhìn thấy kẻ truy sát mình vào mấy ngày trước, bàn tay trái đang cùng Thương Tiêu ngoéo tay vội rút về, nàng muốn tuốt kiếm phòng bị nhưng nàng chưa kịp thu tay về đã bị Thương Tiêu nắm lấy bàn tay.

"A Mộng, đừng lo lắng, vi sư còn ở đây, không ai có thể làm mi tổn thương cả".

Thương Tiêu nắm bàn tay mềm mại của A Mộng, ánh mắt chăm chú nhìn từng ngón tay thon thon, trắng trẻo, hoàn toàn phớt lờ lời chào hỏi của Hắc Hồ lão quái.

"Sư phụ.. "

A Mộng nước mắt muốn ứa ra, nàng cảm thấy đời này thật sự may mắn vì gặp được Thương Tiêu, nàng không cách nào ngăn được dòng lệ, nhưng ngay khi giọt nước mắt đầu tiên tràn ra, Thương Tiêu đã lau khô nó.

"Đừng khóc, vi sư không biết dỗ dành nữ nhân đâu, mi mà khóc là vi sư chỉ có mỗi cách mặc kệ mi luôn thôi".

Thương Tiêu quay lưng về phía Hắc Hồ lão quái cùng ba

mươi tên thuộc hạ của lão, mỉm cười với A Mộng, thái độ của hắn cho thấy rõ sự khinh thường đối với đám người phía sau lưng mình.

"Hai tiểu oa nhi các ngươi thật sướt mướt, hay các ngươi tự vẫn cùng nhau đi, lão phu hứa cho các ngươi toàn thây".

Hắc Hồ lão quái bị Thương Tiêu mấy lần phớt lờ nhưng lão không mảy may tỏ ra chút oán giận nào, định lực của lão đã vượt xa những kẻ tầm thường rồi.

"Cũng đến nước này, có thể cho ta biết vì sao các ngươi lại kỳ công truy sát tiểu nha đầu nhà ta đến như vậy không?"

Một lúc lâu sau, Thương Tiêu mới quay người, hắn dùng ánh mắt bình thản đối diện với Hắc Hồ lão hỏi một câu thẳn thắn, điều này dễ khiến người ta cảm tưởng như hắn trước lúc chết muốn được minh bạch.

"Nói cho các ngươi biết cũng không sao, dù gì thì lúc này các ngươi cũng là người chết rồi, bất quá, lão phu cũng không rõ đầu đuôi thế nào, chỉ biết rằng hai vị công tử nhà họ Chu muốn dùng mạng cô nương đây để cược thôi".

Hắc Hồ lão quái nhàn nhạt trả lời, lão thực sự xem Thương Tiêu cùng A Mộng đã là người chết rồi.

"Đa tạ. Các ngươi có thể cùng lên một lượt".

Trước cái nhìn chăm chú của Hắn Hồ lão quái cùng ba mươi tên thuộc hạ, chỉ thấy Thương Tiêu ánh mắt thoáng trở nên lạnh lùng, bàn tay hắn cùng lúc rời khỏi bàn tay A Mộng, một cổ sát khí chấn nhiếp tuôn ra.

"Sư phụ, người..?"

A Mộng ngẩn người, nàng không thể hiểu được, rốt cuộc trong quá khứ, Thương Tiêu từng là người như thế nào? Tại sao chỉ một ý niệm liền giống như một người xa lạ đứng trước mặt nàng, lạnh lẽo, vô tình và hiếu sát.

"Thật? Lão phu đã sống đến chừng này tuổi, tiểu tử nhà ngươi là người đầu tiên dám.........".

Hắc Hồ lão quái còn chưa kịp nói xong câu, bỗng trong đầu xuất hiện một khoảng trống rỗng đầy mơ hồ, cứ như thể bản thân vừa trải qua một chuyện gì đó rất nguy hiểm nhưng ý niệm sinh tồn không bắt kịp thời điểm xảy ra chuyện đó, vì nó quá bất ngờ, vượt xa cả tiềm thức của lão.

"A Mộng, đi thôi".

Thương Tiêu một cái xoay người đã cõng lấy A Mộng lên lưng, hai ba cái điểm chân đã biến mất khỏi tầm mắt Hắc Hồ lão quái cùng ba mươi tên thuộc hạ.

"Sư phụ, sao lại thế?..".

Cũng giống như Hắc Hồ lão quái, A Mộng trong đầu cũng trống rỗng, nàng hoàn toàn không biết chuyện gì vừa xảy ra, ở cái hoàn cảnh đối đầu vừa rồi, nàng còn cho rằng Thương Tiêu sẽ cùng bọn sát thủ kia giao đấu một phen long trời lỡ đất cho đến chết mới thôi, nhưng hiện tại hắn lại đang cõng nàng cao bay xa chạy, còn bọn sát thủ hung hăng lại đứng im như trời trồng.

Ở một nơi cách đó không xa.

Tiếu Diện đang vui sướng moi móc hạ bộ của một con lợn rừng, hắn hớn hở khoe với A Đào đang giận dỗi ngồi ở phía xa xa.

"Sư muội, muội xem này, hai quả trứng thật..".

A Đào tuy là con gái dược thần, đối với chuyện mổ sẻ không mới lạ, càng không sợ hãi dù đó có là con người đi chăng nữa, Nhưng nàng hiện tại quá ư ghê tởm Tiếu Diện, vì cái thứ hắn cầm trên tay kia rất giống của nam nhân mà nàng thì...A Đào tức giận quát lớn.

"Sư huynh đồ đổ đốn, đồ bẩn thỉu".

Tiếu Diện bị mắng như nghe hát, chẳng nhíu mày lấy một cái, trực tiếp đem hạ bộ của lợn rừng bỏ lên bếp, một ý niệm thích thú xuất hiện trong đầu khiến hắn nói to:

"Lô xuân dược sắp tới của ta nhất định sẽ khiến chúng sinh lầm than, ha ha".A Đào mấy ngày nay bôn ba theo Tiếu Diện du ngoạn, ai ngờ toàn thấy hắn đi làm mấy chuyện quái dị, tâm tình nàng càng lúc càng tệ, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Suốt ngày xuân dược, sư huynh bị điên hay sao?".

Tiếu Diện chẳng bận tâm lời nàng, phất tay một cái, thích thú nhìn đám nguyên liệu mà mấy ngày nay thu thập được, một lúc sau cười sản khoái hơn:

"Đủ rồi, ta kiếm đủ dược liệu rồi".

A Đào ở đằng xa nghe hắn khoái chí càng thêm tức giận, nàng không tự chủ được nữa, tháo luôn giày dưới chân ném thẳng mặt hắn, đương nhiên nàng biết, với công phu của hắn thì cho dù nàng có ném cả trăm đôi giày cũng không trúng được huống hồ là một cái.

Chỉ là, vạn phần nàng không ngờ tới được, Tiếu Diện bị chiếc giày đập thẳng mặt.

"Sư huynh??"

Cũng tại thời điểm này, trên cổ Hắc Hồ lão quái gỉ ra một ít máu tươi, hai tròng mắt trắng dã, miệng lão mấp máy được một chữ "Thiếu" rồi ngã lăn ra đất. Ba mươi thuộc hạ của lão cũng tương tự, trên cổ đều gỉ ra một tia máu rất nhỏ, đều là không lý giải được vì sao bản thân tử vong.

Vài ngày sau tại Chu gia.

"Tiền Quản, sắc mặt ông có vẻ không tốt lắm".

Chu Thần nhàn hạ ngồi tựa lưng trên ghế, tay phải buông lỏng, tay trái xoay xoay chiếc nhẫn lục bích trên ngón trỏ, mắt lim lim treo trên khuôn mặt sự thỏa mãn, tư thế rõ ràng là đang hưởng thụ cuộc sống đầy khoái hoạt của bản thân.

Năm tháng dằng dặc, tính ra thì năm nay Chu Thần đã ngoài bảy mươi nhưng bộ dạng chẳng khác trung niên nhân bốn mươi mấy tuổi, từ trên xuống dưới, nhìn Chu Thần hoàn toàn đầy đặn và tráng kiệt.

"Lão gia, Thiếu xuất hiện".

Tiền Quản ngập ngừng một lúc rồi nói, lời này nói ra, đồng thời trong trí nhớ của lão cùng với Chu Thần xuất hiện cảnh tượng quá khứ.

Năm đó, một thiếu niên nhìn non nớt đến độ bọn họ cho rằng hắn còn chưa dứt sữa, chẳng thể làm được trò trống gì. Thế nhưng, một đao chém xuống, thiếu niên đó như hóa ác ma, cả đời bọn họ sống trong chém giết mà đối diện với thiếu niên năm đó cũng phải rét rung người.

"Một mình một nẻo đường đi

Thế gian có Thiếu, còn gì ác nhân".

Tám ngày giết hơn một vạn sát thủ, tất cả các tổ chức hắc ám trên đại lục hoàn toàn chìm trong bể máu, hình ảnh khắc sâu vào tâm can bọn họ chính là một thiếu niên non nớt, tay cằm song đao màu tím nhạt, trên gươngmặt non nớt có vài lọng tóc nhuốn máu đỏ tươi, nặng rĩu đung đưa theo mỗi bước chân, cứ như ác quỷ xông thẳng vào đám đông, tựa hồ như cả thế gian này nợ hắn, từng đao ảnh chém xuống, từng sinh mạng rời đi, chưa từng có kẻ nào toàn mạng dưới đao của hắn.

Trong năm đó, Chu gia xém chút nữa thì sụp đổ trong tay Thiếu, tất cả các tổ chức mà Chu gia kỳ công xây dưng lên, trong một đêm chỉ còn thi thể.

"Thiếu.....".

Chu Thần gương mặt khoái hoạt tức thì đen đúa, lão từ từ ngồi thẳng dậy, bàn tay siết cai lan can ghế sắp vụn thành cám, từ trong đáy mắt lão hiện lên thù hận không đội trời chung, tựa hồ như cùng với Thiếu ắt phải sống chết đến cùng."Lão gia, lần này Thiếu đột nhiên xuất hiện, chuyện này liên quan đến các thiếu gia..."

Tiền Quản hiểu ý, bèn đem chuyện hai vị thiếu gia đem sinh mạng A Mộng ra đánh cược ngôi vị gia chủ Chu gia, thật không ngờ người bên cạnh bảo vệ cho A Mộng lại là Thiếu.

"Hay......".

Chu Thần ngửa mặt lên trời cười lớn, đôi mắt lão vằn lên tơ máu, thù hận năm nào như tầng tầng sóng biển trào dâng, muốn một lần nuốt chửng tất cả.

"Cử sát thủ truy sát đến cùng".

Chu Thần nhếch mép nói.

"Lão gia, cái này.......".

Tiền Quản chần chừ, sợ mình không hiểu ý nên hỏi lại, dù sao thì năm đó cả mười vạn sát thủ còn không giết được Thiếu, nếu không phải đến đoạn cuối bỗng dưng hắn ngừng tay, e rằng già trẻ lớn bé tất cả các thế gia đều bỏ mạng, bây giờ cử đi vài tên sát thủ, đây rõ là tự sát.

"Dùng đám thôn dân ở Tây Sơn".

Chu Thần hiểm ác nhìn vào Tiền Quản, thù hận trong mắt vẫn không ngớt đi chút nào.

"Lão gia...ngài thật....".

Tiền Quản muốn nói nhưng không nói nên lời chỉ cúi đầu rời đi trước cái nhìn nanh ác của lão gia mình. Ý của Chu Thần, lão đã hiểu, việc dùng đám thôn dân vô tội vạ đến thí mạng cho Thiếu, đích thị là muốn kéo hắn xuống địa ngục, muốn hắn phải sống trong thống khổ suốt đời.

Dù sao thì, Thiếu từng đồ sát hàng vạn người nhưng trong mắt thiên hạ, những người hắn giết đều đáng chết, vì thủ đoạn của hắn quá tàn bạo khiến người ta không cách nào ca tụng được nhưng trong lòng mọi người lại nhận được đồng tình.

Nay Chu Thần muốn chính là phá bỏ cái đồng tình kia của mọi người đối với hắn.

"Oa nhi, thiếu phụ, lão bà.."

Tiền Quản vừa đi vừa thở ra, dù người sẽ giết chết đám thôn dân vô tội vạ kia không phải lão, nhưng nói đến cùng có khác gì đâu, áy náy trong lòng không dằng xuống được. Trong đám trẻ thơ vô tội kia liệu ngày sau có xuất hiện thêm vài tên "Thiếu" nữa hay không?

".."

Cuối xuân đầu hạ cũng chẳng ảnh hưởng gì đến dãy núi Trường Sơn Tây, đêm ngày thì nơi đây cũng mờ sương cùng mưa bụi.

Ngồi trong hốc cây nhỏ, ở trước cửa có đống lửa heo hắt cháy, khói nhạt theo sương bay.

Thương Tiêu lúc này lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt A Mộng, nàng đang ngủ say vì quá mệt nhọc, đầu kê trên đùi hắn, đôi môi chúm chúm thật đáng yêu.

Bàn tay trái của Thương Tiêu bị thương chưa lành nên để sang một bên, tay phải lúc nay mãi mê vuốt ve mấy lọng tóc phủ trên mặt A Mộng, hắn kéo ngược lại kéo xuôi, vén xuống lại vén lên, mấy lọng tóc mềm mại của nàng trượt trong lòng tay hắn.

Ngoài kia mưa gió, ngoài kia bầu trời ảm đạm, ngoài kia có kẻ đến truy sát, có người đến đòi mạng, chẳng sao, không ảnh hưởng đến tâm trạng hắn lúc này. Thương Tiêu ánh mắt như biết cười, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ say của A Mộng, hắn muốn vuốt ve đôi môi nàng, muốn áp lòng bàn tay lên gò má nàng, nhưng hắn sợ nàng thức giấc nên mãi chỉ cầm mấy lọc tóc bay.

Rất lâu sau, khi một trận gió lớn thổi qua, đám lá rừng xào xạt tung bay, Thương Tiêu đưa bàn tay lên như muốn che đi bụi lá, không để chúng chạm vào gương mặt A Mộng. Lúc này hắn mới chợt nhìn vào lòng bàn tay mình, những vết chai sần đã phần nào mờ đi nhưng không cách nào mất hẳn, quá khứ ùa về, những thứ không muốn nhớ lại nhớ.

Nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, hắn muốn dằng xuống phẩn nộ, muốt vứt bỏ quá khứ, muốn làm lại từ đầu và muốn.....bình yên

Chuyển ánh mắt xuống, nhìn ngắm A Mộng, quảng thời gian bên nàng thật vui vẻ. Hắn muốn níu kéo, muốn kéo dài thêm nữa, nhưng sắp tới có lẽ không được nữa rồi, đôi bàn tay hắn đầy máu, đôi bàn tay chai sạn, thật không nên chạm vào gò má nàng.

Thương Tiêu yên lặng thu tay về.

Kể từ khi cả nhà hắn bị chém giết, hắn chưa từng tin trên đời này có thần tiên, cũng không bao giờ cầu nguyện nữa, nhưng vì nàng, hôm nay hắn lại một lần nữa cầu nguyệt, mong nàng sẽ được an nhiên sống đến bạc đầu.

"Sư phụ, người làm sao vậy?"

A Mộng bỗng dưng tỉnh giấc, mắt nhắm mắt mở nhìn thấy hắn chăm chăm nhìn bầu trời đêm đen tối ngoài kia, nàng mơ hồ hỏi.

"Ta không sao, mi ngủ tiếp đi".

Thương Tiêu ghìm đầu nàng xuống, ôm lấy.

A Mộng dụi dụi đầu vào lòng hắn hai cái lại thiết đi, nàng thật sự quá vất vã trong mấy ngày qua rồi.

Chương 17: Chuyển Luân Đan

Tây Sơn Trấn nằm dưới chân núi Tây Sơn, người dân ở đây sống rất đơn thuần và chất phát, đa phần đều cặm cụi làm nương rẫy quanh năm, tuy cuộc sống vất vả nhưng khá là no đủ, cũng vì thế mà dân số tăng lên một cách nhanh chóng, trở thành một cái tiểu trấn phồn thịnh trong rất nhiều năm.

Đáng tiếc, vào ba năm trước xảy ra một trận sạt lỡ lớn, thôn dân trong trấn bị đá trên sườn núi lăn xuống, giữa đêm đè chết không ít người, sau đó lại liên tiếp xảy ra dịch bệnh, những người dân lương thiện còn sống sót phải tìm đến các thế gia ở trong Tây Thành để nhờ giúp đỡ.

Dưới tình cảnh bi thảm đó của thôn dân Tây Sơn, Chu gia, nhất đại thế gia trong Tây Thành đã bỏ ra rất nhiều tiền, thu mua toàn bộ thuốc thang, lúa gạo, dụng cụ...và tất cả mọi thứ mà người dân Tây Sơn cần, tất cả đem giấu hết.

Sau một thời gian, khi thôn dân Tây Sơn đã lâm vào đường cùng, Chu gia mới đem thuốc thang, lúa gạo, công cụ bán ra với giá gấp năm mươi lần, những ai không đủ tiền mua thì phải ký giấy nợ, thậm chí là phải bán thân làm nô lệ cho họ Chu.

Cũng kể từ đó, Tây Sơn Trấn và tất cả mọi thứ trong trấn Tây Sơn đều thuộc về Chu gia, kể cả con người.

Theo lời căn dặn của Chu Thần, Tiền quản gia ngay lập tức mang theo tám ám vệ đến Tây Sơn Trấn. Sau khi vào Tây Sơn Trấn liền cho ám vệ triệu tập hơn năm trăm thôn dân đến sân nhà trưởng thôn.

"Tiền quản gia, xin ngài ban ân, trong trấn hiện tại đã không còn thứ gì có giá trị nữa". Trưởng trấn là một lão già tầm sáu mươi tuổi, đứng phía trước Tiền Quản khúm núm van xin.

"Hà trưởng thôn, ta đến đây hôm nay không phải muốn mang thứ gì đi cả, hôm nay ta đến là cho tất cả các ngươi một cái cơ hội xóa sạch nợ nần". Tiền Quản lạnh lùng nhìn dòng ngươi đang đổ xổ về hướng nhà trưởng thôn, rất bất đắc dĩ nói.

Hà trưởng thôn nghe lời này, trong lòng vừa mừng vừa lo, đảo mắt qua lại thấy hai ám vệ mang vào một cái hòm lớn, lão thắc mắc hỏi:

"Tiền quản gia, ngài là muốn chúng tôi làm gì?"

Tiền Quản bước đến cạnh cái hòm, đá nhẹ một cái khiến nắp hòm lật tung ra, bên trong hòm chứa hơn năm trăm cây Thấu Cốt Đinh.

Nhìn Thấu cốt Đinh ánh lên sát khí, Tiền Quản giải thích.

"Sắp tới sẽ có một đôi nam nữ đến đây, các ngươi chỉ cần dùng Thấu Cốt Đinh đâm xuyên hơn ba tấc lên người nam nhân kia, bất kỳ ai trong các ngươi làm được, đều sẽ được xóa sạch tiền nợ"

Ngưng chốc lát để quan sát dòng người đứng phía ngoài cửa trưởng thôn, Tiền quản nói tiếp.

"Việc này có thể khiến các ngươi mất mạng, ngươi đi nói với thôn dân, ai muốn làm thì vào nhận Thấu Cốt Đinh"

Thương Tiêu cùng A Mộng không hề hay biết chuyện trong Tây Sơn Trấn, cả hai ở trên dãy núi Trường Sơn Tây đang hướng về đây mà đi tới.

"Sư phụ, hay là nghỉ một chốc đi". A Mộng nằm trên lưng Thương Tiêu, thấy mặt hắn vả mồ hôi liền lo lắng nói.

"Cũng được, vậy chúng ta qua kia nghỉ một lúc". Thương Tiêu dừng lại, dìu A Mộng đến cạnh một con suối trong vắt, tiện tay chặt một đốt tre để lấy nước cho nàng uống.

"Sư phụ, người cũng uống đi". A Mộng hớp xong mấy ngụm nước mát lạnh, cảm thấy tinh thần thỏa mái hơn, nàng mới đưa ra ống tre cho Thương Tiêu.

Thương Tiêu nhìn cái miệng ống tre vừa bị nàng ngậm lấy, hắn nhìn một lúc lại nghĩ nghĩ cái gì đó rồi bảo:" Không cần đâu".

Thấy hắn đi xuống một khúc bên suối, dùng tay bụm lấy nước uống, A Mộng tự nhiên thấy giận dỗi, lại dùng đá ném xuống suối nước, chẳng may một hòn bay thẳng vào đầu Thương Tiêu.

"A, sư phụ, ta không cố ý, không cố ý a".

"Mi..."

Thương Tiêu mặt mày cau có, đang phiền muộn trong lòng, đột nhiên bị cục đá ném vào đầu, liền quay sang nhìn A Mộng, thấy nàng cười vô tội, hắn thật sự muốn đánh đòn nàng, chỉ là mỗi lần thấy biểu cảm lầm lỡ trên gương mặt nàng, lòng hắn đều dở
khóc dở cười, giận không được mà không giận cũng không được.

Vừa lúc Thương Tiêu định mở miệng trách mắng A Mộng, đột nhiên mây trời tụ lại, nước trong lòng suối như bị đun sôi, bọt nước nổi lên sùn sụt rồi nổ tung, đất đá cũng theo đó chấn động kịch liệt.

“Sát khí này?”

Thương Tiêu hoảng sợ, rất nhiều năm rồi hắn mới có cái cảm giác bị áp bức này, hắn ngay lập tức phóng người đến chắn phía trước người A Mộng.

“Thiếu, cuối cùng cũng tìm được ngươi”. Một nam nhân mặc cẩm y bay ra từ nền trời u ám xuống, y nhìn Thương Tiêu với ánh mắt vô cùng mừng rỡ, tựa hồ như một người đánh rơi món đồ yêu quý đã nhiều năm, rất vất vả mới tìm thấy được.

“Ngươi là...”. Thương Tiêu nhìn người đang bay đến, trong nhất thời thấy quen quen nhưng không nhớ ra bản thân từng gặp qua y nơi nào, bất quá, khi đứng đối diện, hắn mới nhớ ra là từng gặp qua y ở Đông Thành, y chính là tên tiểu tặc hạ xuân dược khắp thành.

“Ta tên Tiếu Diện, đến vì Chuyển Luân Đan”.

Tiếu Diện không che dấu, nói ngay vào vấn đề.

“Chuyển Luân Đan?”. Thương Tiêu nhíu mày nghi hoặc, trong lòng đã mơ hồ nhớ lại chuyện xưa, thảm kịch năm đó khiến nắm tay hắn siết chặt lại.

“Đúng vậy, thứ mà Lục y nữ tử năm đó tặng cho ngươi, Chuyển Luân Đan”.

Nhắc đến Lục Y nữ tử, ánh mắt Tiếu Diện trùng xuống, nàng chính là sư muội của hắn, cũng là người hắn cả đời này yêu nhất, nhưng nàng lại vì cái gì đó gọi là cứu nhân độ thế, cũng chẳng biết tại làm sao nàng lại chế luyện ra Chuyển Luân Đan từ quả bồ đề và huyết kỳ lân, loại đan dược thần kỳ này không những có thể giúp một người bình thường trở nên siêu phàm thoát tục mà còn biến cái yếu điểm lớn nhất của người đó trở thành ưu điểm mạnh nhất. Vì công hiệu của loại đan dược này quá thần kỳ nên nàng bị toàn thảy hắc đạo truy sát, đến cuối cùng thì mơ ước cứu nhân độ thế của nàng biến thành một cái hại thế thiệt thân, một cái chết rất bi thảm.

Tiếu Diện kể từ đó cũng không còn hành y cứu thế nữa, hắn biến thành một tên điên, đi khắp nhân gian rãi đầy xuân dược.

Trong tâm niệm của hắn:”Người chết ta không thể cứu sống, vậy tại sao không giúp người sống được sống khoái hoạt chứ?”

“Ra là vậy”
Thương Tiêu nhớ lại năm đó, tất thảy mọi chuyện lại hiên lên trong đầu hắn vô cùng chân thật. Ngày hôm đó có một lục y nữ tử ghé qua thôn của hắn, ngay sau đó là hàng trăm hắc y nhân đuổi đến, tất thảy người trong thôn đều bị chém giết, hắn sợ đến ngất đi. Khi hắn tỉnh lại liền thấy mình cùng lục y nữ tử đó đang ở dưới hầm rượu, nàng bịch kính miệng hắn, mắt dõi ra phía ngoài. Ở bên ngoài, đám hắc y nhân cư nhiên không bỏ đi, sau khi chém giết tất thảy mọi người trong thôn, bọn chúng vẫn không ngừng tìm kiếm, lục tung mọi thứ chung quanh. Lục Y nữ tử biết mọi chuyện không ổn liền nhét vào miệng hắn một viên đan dược, đánh ngất hắn rồi bỏ đi. Thương Tiêu rõ ràng nhớ lại cái cảm giác sau khi tỉnh lại vào vài ngày sau đó, hắn từ một kẻ sợ hãi cái chết, sợ hãi máu tanh, sợ hãi giết chóc biến thành một con người mà ngay chính hắn cũng không nhận ra mình. Hắn chính là yêu thích mùi máu, yêu thích giết chóc, muốn tàn sát mọi thứ, hắn bước qua từng thi thể từng người trong thôn, không một chút sợ hãi, điềm nhiên đến lạ. Sau đó ít lâu, Thương Tiêu có một cái biệt danh là Thiếu, vì hắn đi đến đâu thì tất thảy các tổ chức sát thủ, bang phái hắc ám, tông môn thế gia lấy sát để sinh....tất cả đều bị hắn tận diệt.

Hắn dường như giết bao nhiêu cũng không đủ thỏa mãn chính mình, vì vậy được người ta gọi là Thiếu.

“Nếu ngươi đã biết, vậy thì ta cũng chẳng muốn nói nhiều, trước lúc sư muội của ta qua đời, nàng để lại di ngôn, muốn ta đi thu hồi lại toàn bộ 12 viên chuyển luân đan để thiêu hủy”.

Tiếu Diện đưa ra bàn tay, ý bảo Thương Tiêu giao trả Chuyển Luân Đan.

“Nếu ta không giao ra?”

Thương Tiêu ánh mắt lạnh lẽo, con ngươi ánh hồng, lóe lên một tia sát ý, lúc này đột nhiên A Mộng tiến lên một bước, nàng nắm lấy tay hắn, cái nắm tay này không mang ý nghĩa bảo hắn nhún nhường, cái nắm tay này của nàng đơn giản muốn nói rằng, dù hắn quyết định như thế nào, nàng cũng sẽ mãi mãi ở bên cạnh, ủng hộ hắn.

“Thật ra tất cả những kẻ nắm giữ Chuyển Luân Đan đều đã bị ta hạ sát, riêng người...”.

Tiếu Diện liếc mắt nhìn vào thiếu nữ bên cạnh Thiếu, hắn bất đắc dĩ nói tiếp.

“Xem như ta cho ngươi một cơ hội sống để bảo vệ nàng, bất quá, chuyện đó ngươi phải tự thân”

A Mộng bình thường vào lúc này nhất định sẽ quát lớn, sẽ mắng chửi Tiếu Diện một phen, nhưng hiện tại nàng có tâm nhưng vô lực, cả Thương Tiêu và Tiếu Diện đang phóng thích ra sát khí nồng đặc, nàng quả thật không cách nào mở miệng được, hai chân hiện tại cũng không đứng vững nữa, có thể tùy thời ngã quỵ.

Nhận thấy cánh tay A Mộng đang ôm mình run lên, Thương Tiêu không đành lòng khiến nàng sợ hãi nữa, hắn biết nàng đã rất cố gắng để có thể đứng bên cạnh hắn lúc này, nàng chính là cắn răng chịu đựng thống khổ do bị sát ý xung kích, nàng không muốn ngã quỵ, không muốn trở thành gánh nặng cho hắn.

Thương Tiêu thu hồi sát ý, thở ra một hơi, sau đó quay sang A Mộng ở bên cạnh, đỡ nàng ngồi xuống.

“Không sao đâu”.

Dứt lời, Thương Tiêu ngồi khoanh chân tọa thiên, nữa canh giờ sau, chỉ thấy hắn vung tay đánh mạnh vào ngực mình, một búng máu bắn ra, cùng theo đó là một khỏa tiểu thạch lóng lánh sắc đỏ bay lơ lửng trước mặt.

“Trả cho ngươi”.

Sau khi giao trả Chuyển Luân Đan, toàn thân Thương Tiêu trở nên vô lực, hắn ngất lịm.

Nhìn thấy A Mộng ôm lấy Thương Tiêu, nước mắt nàng ứa ra nhưng cố nén lại, như bằng mọi giá không để lệ rơi. Trong lòng Tiếu Diện hoài niệm, chợt lắc đầu nói.

“Cho hắn dùng, vài ngày sau sẽ tốt lên”

Ném cho A Mộng một lọ đan dược rồi bay vụt đi, chẳng mấy chốc đã biến mất như chưa từng xuất hiện.

“Sư phụ, sư phụ, người không sao chứ”

A Mộng ôm lấy đầu Thương Tiêu, lúc này nàng mới khóc rống lên.

..............................

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước