QUYẾN RŨ SƯ PHỤ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Quyến rũ sư phụ - Chương 6 - Chương 10

Chương 6

Thản Chi không hề biết gã bán bột gia vị đã đem xuân dược trộn vào tất cả các lọ gia vị mà nàng mua, tuy hàm lượng nhỏ nhưng loại xuân dược này rất mạnh, nhìn gương mặt gã hiện lên khoái trá, đủ biết Thản Chi sẽ rất thê thảm nếu dùng phải loại gia vị tẩm xuân dược này.

Cùng lúc Thản Chi rời khỏi đây,

Một thanh niên mặc áo vải thô, thư thư bước đến, y nhìn về bóng lưng Thản Chi ở phía xa, đến khi khuất hẳn vào dòng người, lại nhìn vào gương mặt tên đồng bạn xấu xa đang cười khoái trá, khó kiềm tò mò hỏi.

"Tô Minh, ngươi vừa làm chuyện xấu xa gì đó?".

Tô Minh là tên củagã bán bột gia vị, cái tên thật sáng sủa nhưng lòng dạ gã thì thôi rồi, thối đến miễn bàn, lại nói lúc này ánh mắt gã càng thêm nóng rực nhìn về phía xa, dường như trông chờ điều gì đó thú vị sắp xảy ra, gã vu vơ đáp:

"Thiên Dâm Điạ Tiện Tán, Trịnh Hâm, ngươi nói xem, loại nữ nhân đanh đá thế kia, một khi phát tình sẽ thế nào? ".

Trịnh Hâm nghe tên đồng bạn xấu xa của mình nhắc đến Thiên Dâm Địa Tiện Tán, gương mặt tức thì xanh méc.

Phải biết rằng Thiên Dâm Địa Tiện Tán là cực phẩm xuân dược, đừng nói là uống hay ăn phải, chỉ cần hít một chút mùi hương của nó thôi cũng khiến người ta điên đảo. Nam nhân dù phế đến mức nào, dùng xong liền tướng dâng cờ dựng, từ yếu đuối tiểu côn liền tức khắc quật khởi thành trường côn thiết huyết, chọc phá thương khung, không chết không ngưng.

Còn nữ nhân mà trúng phải loại xuân dược này, Trịnh Hâm nhớ mang máng đến cái gì đó là "Cúc hoa bạo liệt, cúc hoa tự bạo.. ", nghĩ đến đó liền không dám nghĩ nữa, mặt y càng thêm xanh, hướng đồng bạn Tô Minh quát lên:

"Ngươi điên rồi, nàng là nhị tiểu thư Lý gia đó".

Tô Minh nghe đến Lý gia liền ngưng trọng giây lát xong lại bĩu môi, xem như chẳng có chuyện gì to tác.

Lại nói về Thản Chi, sau khi cao ngạo mắng nhiếc gã bán bộ gia vị một phen, lại thấy gã kính sợ mình, hết sức nhún nhường, nàng liền lấy đó làm vui, hả hê suốt một chặng đường.

Mãi đến khi Thản Chi cùng cô thị nữ tên Thu Hương bước vào cổng lớn Lý phủ, nét mặt vui vẻ của nàng mới thu lại, lạnh lùng nhìn một thị nữ đang hối hả chạy đến đây.

Thị nữ này không ai khác, chính là thị nữ thân cận của A Mộng, tên Xuân Lan. Thản Chi vừa thấy liền nổi sùng, kiểu như giận cá chém thớt, quyết tìm cho được lý do để mà gây khó dễ

"Ngươi đứng lại".

Thản Chi quát.

"Nhị tiểu thư ".

Xuân Lan bị Thản Chi gọi lại, liền bước đến, cúi đầu chào.

"Ngươi làm gì mà hớt ha hớt hải như vậy?".

Thản Chi nhíu mày hỏi.

"Đúng rồi, xem bộ dạng cứ như đang làm chuyện mờ ám".

Thu Hương thuận theo tiểu thư của mình, chen vào một câu, thêm dầu vào lửa, trong bụng rất đắc ý.

"Ngươi".

Xuân Lan chỉ nói được một chữ, mặc dù tức giận đối với Thu Hương nhưng suy cho cùng thì cũng biết thân phận mình là thị nữ, không dám ở trước mặt nhị tiểu thư mà làm việc quá phận.

"Thế nào, ta nói đúng chứ".

Sói mượn oai hùm, Thu Hương nhận thấy Xuân Lan e sợ nhị tiểu thư, không dám cùng mình tranh luận, thừa thế, tiếp tục công kích.

Nghe Thu Hương nói tiếp, Xuân Lan cố nén giận mà nhịn mãi không dìm xuống được, tức thì nghiến răng nói:"Chuyện mờ ám, Thu Hương, cái này ngươi rõ hơn ai hết. Nói sao nhỉ, có người hằng đêm đều tự mình sung sướng, đến đoạn gay cấn còn gọi tên đại soái ca trong truyền thuyết, Tiếu Diện ưm... Tiếu Diện ưm... Haha cười chết ta".

Xuân Lan nói xong, còn hướng đến Thu Hương mà dùng tay mình biểu thị một vài động tác quái dị, khiến cho Thu Hương đứng đó mà đờ đẫn, chẳng dám phản bác.

"Hai ngươi đang nói chuyện gì? ".

Thản Chi ngơ ngác, nàng thực sự không biết cái gì là tự mình sung sướng, cái gì là gọi tên soái ca trong truyền thuyết, nàng chỉ thấy thi nữ Thu Hương mặt đỏ tía tai, vô cùng đáng sợ.

"Nhị tiểu thư, người nên hỏi nàng ta".

Xuân Lan hết sức khinh thường, hướng Thu Hương chỉ tới.

"Ngươi, ngươi im miệng cho ta".

Cả người Thu Hương run rẩy, cũng không biết là giận hay là thẹn.

Thản Chi suy nghĩ giây lát, nàng cũng không phải loại ngốc nghếch, biết Xuân Lan đang hướng mình đến một chủ đề khác, nếu nàng còn tra tiếp chuyện này, há là mắc mưu kẻ ở, khiến cho chủ tớ lục đục, còn đối phương lại vui sướng trong lòng.

"Thu Hương nói đúng, ngươi mau câm miệng, dừng ngay đánh trống lãng, mau nói, ngươi là đang vội vàng làm gì? "

Thản Chi tức giận, lạnh giọng hỏi.
"Bẩm nhị tiểu thư, là đại tiểu thư sai ta đi mua trứng và rau muống ".

Xuân Lan trong lòng khinh thường nhị tiểu thư, nhưng vẫn không dám ngạnh đấu, chỉ có thể nói ra sự thật.

"Trứng và rau".

Thản Chi lẩm nhẩm, trong đầu liên tưởng đến mấy món ăn kinh dị mà A Mộng từng làm ra, tóc gáy liền dựng cả lên.

"Nhị Tiểu thư, đại tiểu thư chuẩn bị nấu nướng a, người có muốn thử không? "

Xuân Lan biết được suy nghĩ của Thản Chi, liền nói thêm một câu. Đương nhiên Xuân Lan hớt ha hớt hãi chạy ra đây cũng chỉ vì sợ đại tiểu thư tìm mình thử thức ăn.

Thản Chi từng bị A Mộng ép dùng thử thức ăn, tuy chuyện này đã xảy ra mấy năm rồi nhưng nổi kinh hoàng trong lòng nàng còn chưa tan. Vừa nghe Xuân Lan nhắc đến thử thức ăn của A Mộng, Thản Chi liền nhảy dựng lên, quát ngay:"Cút".

Sau tiếng quát của nhị tiểu thư, Xuân Lan và Thu Hương đồng thời sửng sờ, hai người đều không ngờ nhị tiểu thư lại phản ứng mạnh đến vậy.

Không dám gây sự nữa, Xuân Lan cúi đầu chào Thản Chi rồi đi ngay. Đương nhiên, trong lúc rời đi, Xuân Lan vẫn không quên hướng đến Thu Hương, rồi dùng ngón trỏ của bàn tay phải, Liên tục thọc vào vòng tròn do bàn tay trái tạo ra, trên mặt rất ngây thơ.

Thản Chi đứng đó, không có tâm trạng để ý đến chuyện tình của hai thị nữ, nàng chỉ nghiến răng nhớ lại chuyện xưa.

Một lát sau, khi nàng bừng tỉnh, nội tâm liền suy nghĩ đến Thương Tiêu. Ở trong Lý phủ này, A Mộng chỉ có thể vì duy nhất một người mà xuống bếp, đó chính là nấu nướng, tỏ ra đảm đang để lấy lòng Thương Tiêu. Thản Chi đương nhiên sẽ không để A Mộng được toại nguyện, ánh mắt nàng lạnh lùng hướng về những lọ gia vị trên tay Thu Hương, môi cười khẽ nhếch lên.

"Thu Hương, ngươi nói xem, nếu đem tất cả những lọ này, cùng đổ vào nồi canh rồi khuấy lên, sau đó... "

Thản Chi chăm chú nhìn vào mấy lọ gia vị trên tay Thu Hương, trong trí não đã tưởng tượng đến đoạn A Mộng đem canh này dâng cho Thương Tiêu dùng.

Ở trong bếp, lúc này chỉ còn lại một mình A Mộng, đương lúc nàng đảo rau trên chảo, mắt trái bỗng giật giật liền hai cái. A Mộng dừng tay, ngẩn đầu ngó ra cửa số phía đối diện. Bên ngoài cửa sổ, lúc này là buổi chiều, nắng xuân đẹp đẽ, gió xuân mơn man đùa qua cành lá tươi xanh, thoáng nhìn qua, cảm giác thật bình yên, giản dị.

A Mộng hít một hơi, mỉm cười, lấy lại tinh thần, nghĩ đến tối nay sẽ mời sư phụ ăn mấy món mình nấu, nội tâm càng thêm phần hăng hái. Hai Bàn tay nàng trắng muốt, lúc này đã dính không ít nhọ nồi, nhưng nàng không bận tâm, tay trái hời hợt nâng lên, dùng mu bàn tay cọ cọ vào mi mắt trái hai cái, xong tiếp tục cặm cụi xào nấu.

Canh rau muống, rau muống xào, rau muống luộc....

Tuy cùng một loại nhưng màu sắc rất khác nhau, ví như canh rau muống của nàng, tô thì rau thâm thâm, tô thì rau muống nữa nâu nữa đen, tô thì rau xanh lè...

A Mộng nếm thử thì cảm giác không mấy khác biệt, nàng rất phân vân, không biết nên đưa cái nào cho sư phụ.

Sau một lúc phiền muộn, cuối cùng A Mộng quyết định trộn cả ba tô vào thành một, nàng xem qua, cảm thấy như vậy lại hay, dù chỉ đơn gian là tô canh rau muống nhưng lại có tận mấy màu rau, đen, nâu, xanh...

Xong xuôi, A Mộng mới cất kỹ tô canh rau muống đó, rồi hớn hở chạy về phòng thay y phục, dự định sau khi thay xong y phục sẽ mang tô canh tâm huyết của mình lên cho sư phụ Thương Tiêu dùng thử.

nhưng khi A Mộng vừa bước ra khỏi gian nhà bếp thì một thiếu nữ vận một bộ y phục màu xanh nhạt, dáng người lén la lén lút bước vào trong bếp. Thiếu nữ này không ai khác chính là Thản Chi, muội muội cùng cha khác mẹ của A Mộng.

Thản Chi vừa vào bếp liền tiến đến nơi A Mộng che đậy tô canh, nhìn tô canh mặt đầy khinh bỉ.
"Tỷ tỷ, trông bộ dạng tỷ thật là vui vẻ a, như vậy ta thật là không thích".

Thản Chi đem hết một đống bột gia vị trộn vào trong canh, gương mặt non nớt, cố làm ra vẻ hung ác, trông khá buồn cười.

"Tỷ tỷ, ngươi chớ có trách ta a, ta trộn, ta trộn này".

Đổ hết một đống gia vị vào tô canh, Thản Chi đắc ý rời đi, trước lúc rời đi vẫn không quên dùng đầu ngón tay chấm vào tô canh, mút một cái rồi cười thêm đắc ý:"Tởm a, thật tởm.. Haha".

Không có thói quen trang điểm quá màu mè nên A Mộng trở lại gian nhà bếp rất nhanh, dù sao thì trong lòng cũng đang phấn khởi nên đi càng nhanh hơn. Bất quá, lúc nàng vừa bước qua một khúc quanh của dãy hành lang, liền thấy ở phía xa xa, Thản Chi lén la lén lút bước ra khỏi gian nhà bếp, mắt không ngừng ngó đông ngó tây, sau khi không thấy ai mới hất cằm đi thẳng.

A Mộng lòng đầy nghi ngờ, bước vào gian nhà bếp, tiến đến chỗ cất giữ tô canh, vừa xem liền biết có người động tay động chân. Chỉ là nàng ngửi thấy một mùi hương rất mê hoặc từ tô canh của mình tỏa ra, trong lòng hiếu kỳ không biết Thản Chi đã cho gì vào đó. Bất quá, dù là gì đi nữa thì Thản Chi đã cho vào đây, chắc chắn không có gì tốt đẹp.

A Mộng nhìn công sức cả ngày của mình trở nên công cốc, liền giận nghiến răng, nàng quyết định phải cho Thản Chi một bài học ra trò.

A Mộng nhìn quanh, nhìn đi nhìn lại, chẳng thấy gì ngoài mấy củ cải trắng và vài củ cà rốt tươi ở trong bếp này.

Trong lúc A Mộng mang theo cơn giận đến đây, ngay lúc này Thản Chi đang ở trong phòng mình, cả người đỏ lên hồng hào, cảm giác rất nóng, hơi thở cũng nóng dần lên.

Về phần Thương Tiêu, sau một ngày tức giận đối với A Mộng, hắn chỉ ở lỳ trong phòng, tọa thiền, vận công đã thông cơn tức, khi mà cơn tức đã nguôi ngoai thì cơn đói một hai ồ ạt đến, bụng hắn rống lên như sấm.

Thương Tiêu cảm thấy bản thân thật sai lầm, vốn người mắc lỗi là nữ đồ đệ của hắn, hắn không phạt nàng nhịn đói thì thôi, cớ gì bản thân lại nhịn đói.

Nghĩ vậy, Thương Tiêu liền thay một bộ bạch y, thần thái cố tỏ ra lạnh lùng, hướng ra cửa mà đi. Nhưng khi vừa bước đến cửa, nhìn hắn chẳng khác gì kẻ trộm, lấp la lấp ló, hé cửa ra ngó trái ngó phải một lúc, không thấy A Mộng, mới yên tâm bước ra.

Thương Tiêu hướng về gian nhà bếp, mặc dù bụng đói meo nhưng không quên tạo thần thái lạnh lùng, ngực ưỡn cao, lưng thẳng tắp bước về phía trước.

Vì hôm nay A Mộng xuống bếp nên Từ Thúc cùng một số hạ nhân đã trốn mất dạng, khi Thương Tiêu vào trong bếp, hoàn toàn yên ắng và vắng lặng. Thương Tiêu ngó quanh một lượt, bỗng hắn nhận ra, đâu đâu cũng ra rau muống. Mới đầu Thương Tiêu còn tưởng bản thân bị đói đến hoa mắt, xong cẩn thận nhìn lại thì đúng là như vậy.

Trên sàn nhà, trên trên kệ bếp, trong rá, trong rỗ.. Rau muống khắp nơi.

Đến khi Thương Tiêu bước đến bên một vài cái nồi, hé mở ra, thậm chí không cần mở ra cũng thấy cọng rau tràn ra ngoài.

Ác mộng rau muống!

Thương Tiêu nói đúng hơn là khóc không ra nước mắt, hắn đành ngậm ngùi rời khỏi gian nhà bếp, nhưng ngay lúc xoay người lại gửi thấy một mùi thơm kỳ lạ. Thương Tiêu đảo mắt, ở một góc bếp có tô canh kỳ lạ, chỉ là canh rau muống thôi, mà hình như có mấy cọng rau bị cháy, mấy cọng luộc không tới nước nên màu sắc bất đồng.

Xác định mùi hương bay ra từ tô canh này, bụng thì đang đói meo, Thương Tiêu bước đến, nhân lúc không người, dùng tay bốc một cọng, bỏ vào miệng nhai.

"Ọe".

Một cảm giác kinh tởm tràn ngập khắp người Thương Tiêu, tóc tai lông gáy đều dựng cả lên, nhìn không khác con mèo mắc mưa.

Nghe tiếng ho, nôn sặc sụa, một thị nữ từ ngoài chạy vào, vừa thấy Thương Tiêu liền ngẩn ra.

"À... ".

Thương Tiêu ho thêm hai tiếng rồi đứng thẳng người, ra vẻ không có chuyện gì, thật ra trong lòng đang rất xấu hổ, mặt khác còn không thôi hận người nấu tô canh kia, làm hắn mất hết cả mặt mũi.

Thị nữ nhìn thấy Thương Tiêu như vậy, biết ngay hắn ăn vụng nhưng rất khôn khéo, chỉ mỉm cười, sau đó hỏi:

"Thương Tiêu sư phụ, ngài không sao chứ? ".

"À, không sao, không sao". Thương Tiêu lúng túng đáp.

"Thương Tiêu sư phụ, ta mới nãy thấy đại tiểu thư một tay phải cầm cà rốt, một tay trái cầm củ cải, bộ dạng hình như đang rất giận, đi hướng về phòng nhị tiểu thư, ta thấy ngài nên đi thêm thử".

Thị nữ nói xong, bộ dạng khá mong chờ Thương Tiêu rời đi, cũng có thể là mở cho hắn con đường chạy trốn.

Thương Tiêu vừa nghe thị nữ này nói, mặt liền xanh lên.

"cảm tạ ngươi, vậy ta đi trước ".

Thương Tiêu trong lòng hối hả, rất cảm kích thị nữ này, đồng thời cũng tức thì phi thân bay đi tìm A Mộng.

Đứng ở cửa nhà bếp, thị nữ che miệng cười, lắc đầu đầy cảm khái.

Nói đoạn, khi Thương Tiêu vừa đi đến gần phòng Thản Chi thì nghe tiếng kêu cứu vang lên in ỏi, kỳ lạ thay, đây lại là giọng A Mộng.

Chương 7

Y"A.. A.. A.. Thản Chi, ngươi điên rồi".

Tiếng kêu la in ỏi của A Mộng vẫn không ngừng âm vang lên trong phòng Thản Chi, mỗi lúc một dồn dập hơn.

Thanh âm đó vừa lọt vào tai Thương Tiêu, trong nhất thời hắn có chút hoảng hốt, lo sợ A Mộng lại bị người ta ám sát, cước bộ liền bước ra, cực nhanh đã lướt đến trước phòng Thản Chi. Bất quá, khi hắn đến gần cửa phòng Thản Chi, khoảng cách chỉ còn chừng hơn năm trượng thì hắn đột ngột dừng lại. Bởi vì hắn có thể nghe rõ ràng thanh âm của A Mộng vào lúc này, mặc dù nghe có vẻ hoảng hốt nhưng đây tuyệt nhiên không phải giọng điệu của người đang lâm vào tuyệt lộ, chính xác mà nói, có lẽ nàng chỉ đang chịu một chút ủy khuất mà thôi.

Suy nghĩ một lượt, Thương Tiêu cảm thấy yên lòng vì A Mộng không gặp phải chuyện nguy hiểm đến tính mạng, đồng thời hắn càng cảm thấy hả hê trong lòng khi nàng gặp chuyện uỷ khuất.

Viện lý do bản thân đường đường là một đấng nam nhân, khi không mà chạy thẳng vào phòng hoàng hoa khuê nữ, thật bất tiện.

Thương Tiêu đứng ngoài cửa, tâm tình trở nên thoải mái, vui vẻ ra mặt, cảm thấy bản thân nên đứng ngoài đây cổ vũ cho nữ đồ đệ thân yêu của mình. Hắn liền đứng quay lưng về phía cửa phòng Thản Chi, tay trái xoa xoa cằm, tay phải vắt sau lưng, cao giọng hỏi:"A Mộng, đồ đệ yêu, mi làm sao đấy".

A Mộng nghe Thương Tiêu hỏi vọng vào, nội tâm nàng tức thì vui mừng, liền hô cứu:"Sư phụ, cứu ta a, mau đến cứu... ".

"Đồ nhi, ta biết mi rất lanh lợi, có thể giải quyết được mọi chuyện, sư phụ tin ở mi. Vả lại, chuyện giữa hai tỷ muội mi, thân làm trưởng bối như ta, thật là không tiện xen vào a".

Thương Tiêu ngừng một chút lại nói:"Bất quá, A Mộng này, mi à đồ đệ của ta, ta cổ vũ cho mi, đừng làm vi sư mất mặt a".

Nói xong, Thương Tiêu cảm khái, phất tay áo, rảo bước đi thẳng, mặc nhiên phớt lờ lời kêu cứu của A Mộng.

"Oanh".

Ngay khi Thương Tiêu bước được ba bước, cánh cửa phía sau bất thình lình bay ra một củ cải. Vì tiếng phá cửa bay ra khá lớn, cộng với công phu võ kỷ cao siêu của mình, Thương Tiêu dễ dàng nghiêng đầu tránh né được, thầm nghĩ A Mộng ám toán mình thất bại, nội tâm hắn càng thêm đắc ý.

Nhưng ngay lúc hắn quay mặt lại, định nói lời châm biếng nàng thì.

"Phanh".

Một củ cà rốt có chút ướt át đập thẳng vào mặt hắn.

Thương Tiêu nhăn nhó thét lên:"A Mộng".

"A, sư phụ a, không phải lỗi của ta".

A Mộng ở trong phòng Thản Chi, tiếp tục kêu lên, cũng không đợi nàng giải thích thêm. Nghe rầm một cái, Thương Tiêu mặt nhăn mày nhó, đã đạp cửa bước vào, một thân bạch y phần phật trong gió.

"A Mộng, mi..".

Đột ngột xông vào, Thương Tiêu chưa nói trọn vẹn được một câu đã im bặt. Bởi vì cảnh tượng phía trước quá nỗi chấn động tâm can, khiến hắn môi khô miệng đắng, không tài nào nói thêm lời nào nữa, hắn ngẩn cả người, đây cũng là lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy run rẩy.

Sau khi cửa bị phá, ánh sáng rọi vào, A Mộng cùng Thản Chi đồng loạt nhìn ra.

Cả hai nàng y phục đều xộc xệch, tóc tai rũ rượi, da thịt trắng nõn, thoáng lồ lộ ra một vài nơi như sương tuyết.

Nhưng dường như A Mộng là người chịu thua thiệt nhiều nhất, nàng đang bị Thản Chi đè dưới sàn nhà, chum quanh ngỗn ngang đồ đạc, hai tay Thản Chi khởi tạo song trảo, đích thị nhằm hướng ngực A Mộng tấn tới, y phục A Mộng cũng theo đó mà bị rách toạc một vài đường.

Thương Tiêu đảo mắt nhìn qua, tóc tai A Mộng rũ rượi, khuôn mặt rán hồng, cần cổ trắng muốt hiện ra rõ ràng, hơn thế nữa, khi cổ áo nàng bị kéo xuống, dọc theo xương quai xanh mà nhìn, một chiếc yếm màu tím đã bị lệch, như ẩn như hiện một mãng trắng tinh khôi, căng tràn nhựa sống.

Đó là gì?

Thương Tiêu chấn động, muốn rời mắt đi nhưng lực bất tòng tâm, lại nói, khi một chút định lực của hắn dâng lên thì chân A Mộng đột nhiên co lại, dường như nàng muốn vùng mình đứng dậy, điều này khiến cho đường váy thuận thế trượt qua bắp chân, cái chân thon dài như được tạc khắc từ bạch ngọc, dần dần chân thực hiện ra, trắng trẻo lại mịn màng, chưa kể phần đùi dưới lớp váy kia đang ẩn hiện câu tâm, phải chăng đấy là mộ chôn anh hùng? ngay lúc này trong đầu Thương Tiêu liên tiếp hiện ra những họa đồ kỳ quái. Nhớ không lầm, vì A Mộng hí lọng hắn đánh mông nàng sẽ có thai, nên đêm hôm đó hắn đi tra sách, tình cờ phát hiện một pho Xuân Cung đồ, hắn trần trọc cả đêm, cuối cùng vẫn là xem hết, những hình ảnh đó cứ quanh quẩn trong đầu hắn, tại thời điểm này lại bộc phát ra toàn bộ.

Nội tâm Thương Tiêu không ngừng chấn động, dục hỏa trong lòng như nước lũ tràn đê, trong mơ màng, hắn thật sự đã nghĩ tới sẽ cởi bỏ hết y phục của A Mộng, tùy thời mà nghiên cứu qua một lượt thân thể nàng.

Nhìn thấy Thương Tiêu đứng im ngoài cửa, mắt không chớp, cứ như người mất hồn nhìn vào đây, A Mộng cảm giác xấu hổ trào dâng, nàng cắn môi dưới, thét lên:

"Sư phụ, không được nhìn a, đi ra, mau đi ra.. ".

Giọng A Mộng yếu ớt vang lên, ngay sau đó Thương Tiêu như bừng tỉnh, mặt hắn cũng nóng lên.

Nói đoạn, ngay sau khi A Mộng hô lên, cùng thời điểm Thương Tiêu luống cuống quay đầu, một giọng nói như ma mị lại vang lên:"Thương Tiêu, là chàng...".

Chất giọng này ngọt ngào, quyến luyến đến tận xương tủy, vừa lọt vào tai Thương Tiêu, liền khiến toàn thân hắn nhũn ra, nơi cột sống còn có cảm giác rân rân như bị điện kích.

Thương Tiêu hoảng sợ, dục vọng chất chứa bao nhiêu năm, một lần nữa bộc phát. Không thể kiềm lòng, lần thứ hai Thương Tiêu quay đầu lại, hai ánh mắt giao nhau, đôi mắt đẹp đang long lanh nhìn hắn kia, không ai khác, là thiếu nữ Thản Chi, tuổi ngay vào độ trăng tròn, khuôn mặt trái xoan, môi son rất đậm, đỏ mọng đến kiêu tâm, chưa kể bờ vai trái của nàng đã để trượt xuống váy áo màu xanh nhạt, để lộ ra làn da trắng muốt không tì vết, thân thể nàng tựa hồ như một đóa sen trắng, đang e ấp nở, dập dờn trên mặt nước."Sư phụ, a, a, sư phụ không được nhìn, ta nói người không được nhìn mà.. ".

A Mộng hô ầm lên.

Ở mới đầu, khi Thương Tiêu ngắm nhìn nàng, A Mộng có cảm giác xấu hổ, trong lòng có chút gấp gáp nhưng lại có chút vui thú kỳ lạ. Đổi lại lần này, khi ánh mắt Thương Tiêu dồn cả lên người Thản Chi, nhìn đến si mê, trong lòng A Mộng tức thì nỗi trận lôi đình, nàng cảm thấy vô cùng khó chịu, cảm thấy mất mát khi hắn ngắm nhìn nữ nhân khác, loại cảm giác ganh ghét vô cùng khó nói.

"Sư phụ, su phụ.. ".

A Mộng tiếp tục gọi, gọi đến mấy lần vẫn không khả thi, thấy Thương Tiêu đờ đẫn như người mất hồn, trong lòng nàng càng thêm gấp gáp.

Trong lúc lòng A Mộng đang gấp gáp, Thản Chi lại mơ hồ gọi:

"Thương Tiêu, là chàng, là chàng sao.. ".

Trong chốc lát, Thản Chi như nhìn thấy món đồ mà mình cực kỳ yêu thích, nàng vụng về đứng dậy, hướng đến Thương Tiêu mà ôm.

"Không được, sư phụ là của ta".

A Mộng hét lên, chẳng biết nàng lấy sức lực ở đâu, cực nhanh đứng dậy, cước bộ bước ra, vụt đến bên cạnh Thương Tiêu, nàng nắm chặt tay hắn rồi kéo đi như bay.

Thản Chi ôm hụt vào khoảng không, trong mắt hiện lên tia lửa, rất nhanh đã đuổi theo. A Mộng thấy vậy liền tăng tốc, kéo theo Thương Tiêu, chạy qua hai ba dãy hành lang. Khi đến cửa tàng thư viện, nàng mới dừng lai, đưa tay lên ngực vỗ mấy cái, không ngừng thở dốc.

Sau mấy hơi thở, A Mộng cẩn thận ngó ra sau, khi không còn thấy bóng dáng Thản chi nữa, nàng mới bình tĩnh lại, kéo tay Thương Tiêu, bước vào tàng thư viện.

Tàng thư viện của Lý gia khá lớn, tổng cộng có hơn ba mươi kệ sách, riêng ở tầng trệt có hai mươi kệ. A Mộng nhìn quanh nơi này, thật rất thân quen, lại nhìn tới một cái tủ lớn ở phía gần sau nhất trong phòng, nơi đó chính là chỗ trốn bí mật lúc nàng còn nhỏ.

A Mộng hài lòng, lúc này mới buông tay Thương Tiêu, nhìn vào hắn một lượt rồi nói:"Sư phụ, ta không ngờ người lại là tên sắc lang a, thật đáng ghét".

"Ta.. ".

Thương Tiêu không có biện pháp giải thích, ánh mắt không ngừng tránh né cái nhìn giận dữ của A Mộng.

"Sư phụ, đang nói chuyện với ta, người nhìn đi đâu".

A Mộng đưa tay đến, dường như muốn nhéo hắn.

Thương Tiêu vội lùi hai bước, sau đó kho khan, giọng khàn khàn nói:"Mi kéo áo lên.. "
"A... "

A Mộng hoảng hốt ôm ngực, nhưng chỉ tích tắc liền trở giọng, ngờ hoặc hỏi:"Sư phụ, người thấy hết rồi sao?".

Bị A Mộng nhìn chằm chằm, Thương Tiêu hơi chột dạ, theo luồng suy nghĩ, hắn lại đảo mắt về nơi ngực nàng, chỉ thấy tay nàng trắng muốt, đang giữ chặt cổ áo.

A Mộng bắt kịp ánh mắt Thương Tiêu, tựa cười mà không cười, hơi nghiêng đầu, giọng như chuẩn bị nổi trận lôi đình:

"Sư phụ..! ".

Thương Tiêu giật thót, tay quơ quơ, vẻ lúng ta lúng túng, giải thích vội: "Không, không, ta chưa, không..chưa thấy gì cả.".

Không giải thích thì thôi, Thương Tiêu hắn càng nói càng thêm lúng túng, ngay cả nội tâm cũng thầm cảm thấy bản thân quá ư vô sỉ, dám nói là không thấy, trong khi những thứ hắn đã thấy thật không ít, còn chưa kể mấy luồng ý niệm tưởng tượng xấu xa kia.

Thương Tiêu càng nghĩ càng chột dạ.

A Mộng càng thêm hàm tiếu, dường như nàng nhận thấy mình đã chiếm được tiên cơ, nếu không thừa cơ hội này chèn ép Thương Tiêu một phen thì thật phí phạm.

Trong lòng A Mộng thích thú, liền bước đến một bước, đầu hơi nghiêng sang phải, cố bắt lấy ánh mắt đang tránh né của Thương Tiêu, lạt giọng nói:

"Sư phụ, nam nhân đại trượng phu, dám làm không dám nhận, áp a ấp úng, đây là ý tứ gì?".

"Ta... ".

Đương nhiên Thương Tiêu biết bản thân đã vô tình chiếm chút tiện nghi của nàng, nói khó nghe là chiếm tiện nghi của nữ đồ đệ, thật là tội nặng càng thêm nặng. Bất quá hắn đã vô phương giải thích, về phần hạ mình tạ lỗi, Thương Tiêu vừa nghĩ đến liền tưởng tượng được bản thân sẽ thê thảm thế nào.

Vừa lúc Thương Tiêu bí bách, không biết giải quyết chuyện này ra sao, từ ngoài cửa tàng thư các lại vọng vào:"Thương Tiêu sư phụ, chàng đâu rồi.. ".

Đầu tiên là Thương Tiêu giật thót quay đầu, sau đó A Mộng cũng tái xanh mặt, nàng lại vội vàng nắm lấy tay hắn, kéo thẳng đến chiếc tủ ở góc cuối gian phòng.

"Đây là? "

Thương Tiêu cả người cứng đơ, nhìn lên nhìn xuống cái tủ củ kỷ nhưng trông rất vững chắc ở trước mặt.

"Vào đi sư phụ".

A Mộng không chần chừ, kéo Thương Tiêu vào trong tủ, mới đầu hắn còn ý kháng cự, nhưng bị nàng lườm một cái, chẳng hiểu sao lại ngoan ngoãn khom người chui vào trong tủ.

Thương Tiêu trong lòng cười khổ, hắn đến cuối cùng bắt đầu lầm lẫn, giữa hai người, ruốc cuộc ai là sư, ai là trò đây.

Nói đoạn, khi cánh cửa tủ khép lại, bên trong cứ như một thế giới khác, nào là trăng, nào là sao, lóng lánh lung linh, trong màn đêm.

"Trăng, sao? ".

Thương Tiêu ngạc nhiên.

"Đều là do ta tự làm đó".

A Mộng vẻ mặt tự hào, mắt cũng lung linh theo những ngôi sao dán xum quanh. Đây chính là thế giới riêng của nàng, mỗi lần buồn, nàng đều trốn ở đây, có lúc ngồi, có khi nằm co ro, hoặc những nhớ đến người mẹ trong tưởng tượng của mình, nơi đây luôn cho nàng cảm giác ấm cúng.

A Mộng hồi tưởng lại những chuyện trong quá, có chút buồn, có chút cô đơn, nhưng khi ánh mắt nàng sang người bên cạnh, nỗi tâm lại ấm áp lạ kỳ. A Mộng xích đến, ngồi thật gần Thương Tiêu, tay vòng ra ôm lấy cánh tay hắn.

"Mi... ".

Thương Tiêu giật mình, định rút tay về nhưng nhìn thấy nàng bặm môi, mắt trừng trừng lại thôi.

Chum quanh yên tĩnh, thế giới này của riêng hai người. A Mộng ôm chặt hơn cánh tay Thương Tiêu, như muốn khoảng khắc này đọng lại mãi mãi.

Nhưng khi mà nàng thật sự đã cảm thấy hạnh phúc, Thương Tiêu bỗng nhiên lên tiếng:"A Mộng, chúng ta là sư đồ"

Chương 8

Thương Tiêu chưa bao giờ ngốc, kể từ sự việc ba năm trước, hắn đã biết tình cảm A Mộng dành cho hắn, thứ tình cảm đó vượt qua giới hạn sư đồ, chỉ là hắn luôn trốn tránh, không nhìn nhận thẳng vào vấn đề, hắn càng cho rằng, một ngày kia, khi nàng trưởng thành, trở nên chửng chạc hơn, hiểu chuyện hơn, thì chút tình cảm quá phận này sẽ kết thúc.

Nhưng, chính cái thứ tình cảm ban sơ mà hắn luôn cho rằng bé nhỏ mong manh kia, lại ngày càng lớn dưới sự vun đắp của A Mộng.

Hắn đã không kịp trở tay ngăn nàng lại.

Mà cũng có thể ngay từ đầu, chính trong lòng hắn đối với nàng cũng đã quá phận một phần tình cảm.

Giờ đây, Thương Tiêu thật sự đã nói lời cự tuyệt đối với nàng, trong lòng hắn lúc này, vừa có một lý lẽ đương nhiên phải như vậy, không thể kéo dài hơn nữa, lại vừa có một loại cảm giác để vụt mất thứ gì đó quý giá, vô cùng khó chịu.

Thương Tiêu lặng yên, nhìn cái vầng trăng phát quang được dán ở cửa tủ, một hồi suy nghĩ lẽ đương nhiên.

Sư phụ của Thương Tiêu, Thương Tùng đạo nhân, năm xưa ông từng là thân truyền đệ tử của Thiên Cơ Môn, nhưng bởi vì phạm một lần giới luật mà bị trụt xuất, cả đời ông luôn mong muốn được quay về tông môn, ngày đêm đều là hướng về tông môn mà thương nhớ, mà tiều tụy.

Lại nói, Đối với Thương Tiêu, Thương Tùng đạo nhân không chỉ đơn thuần là sư phụ, mà còn là thân nhân duy nhất của hắn hiện nay, không sinh thành nhưng hơn hai mươi năm dưỡng dục, với ân nghĩ sâu dày này, hắn làm sao có thể cùng A Mộng làm ra chuyện sư đồ luyến, gây tổn hại đến thanh danh của ân sư, để rồi đổ sông đổ bể đi công sức muốn quay về tông môn của người.

Chưa kể, phụ thân A Mộng vốn là một thương nhân, đối với thương nhân mà nói, tín nghĩa xem như mạng sống, nay ông đã đem A Mộng hứa gã cho Chu gia. Nếu Thương Tiêu hắn cướp đi nàng, vậy chẳng phải đẩy phụ thân nàng vào chỗ thất tính bội nghĩa.

Thương Tiêu đưa mắt nhìn sang A Mộng, cực kỳ nghiêm túc vòng tay phải sang, muốn gỡ lấy cánh tay trái đang bị nàng ôm chặt.

Đương lúc Thương Tiêu chạm đến bàn tay A Mộng, bỗng nàng ngẩn đầu, đối diện với ánh mắt hắn, nói một câu:" Sư phụ, người đã suy nghĩ thay cho tất cả mọi người, trừ ta sao? ".

Thương Tiêu bàn tay chạm đến tay nàng, dường như bao nhiêu lực đạo đều mất hết.

"Ta...".

"Sư phụ, thật sự đối với ta không chút động tâm?".

A Mộng run rẩy trong lòng, rất mong chờ câu trả lời của Thương Tiêu, mười ngón tay mơ hồ siết chặt cánh tay hắn, nàng cảm thấy đây là câu hỏi nghiêm túc nhất từ trước đến nay.

"Không có, đương nhiên không.. ".

Thương Tiêu tuy nói không nhưng trong lòng chấn động không ít, ngôn từ cũng không còn dõng dạc như thường ngày. Mà ngay tại thời điểm này, hắn thật sự cảm thấy thua kém nàng, đến tận cùng, tình cảm của chính mình, hắn cũng không dám thừa nhận.

"Vậy sao? Không có đối với ta một chút tình cảm, mà lúc nãy người dùng ánh mắt kia, một lượt quét trên người ta, sư phụ thật là sắc lang sao?".

A Mộng bỗng nhiên mỉm cười, sau đó kéo cánh tay Thương Tiêu ôm vào trong ngực, đây rõ ràng là nàng hồi đáp lại câu trả lời không thật lòng của hắn.

"Cái kia, không phải.. ".

Thương Tiêu chột dạ, tại thời điểm cảm nhận được mềm mại truyền từ cánh tay lên đại não, hắn càng thêm loạn tâm.

Một lát sau, Thương Tiêu như nhớ đến thời điểm ở trong phòng Thản Chi, liền nói:" Là do ta bị trúng mê dược ".

"Mê dược? ". A Mộng hơi ngạc nhiên, nhưng khi nhớ đến hành động bất thường của Thản Chi, nàng liền hiểu ra. Dù vậy, vẫn cố nhiên không hiểu thật giả, cười mị hoặc nói:"Sư phụ, người ta cũng trúng mê dược rồi a".

"MI đừng có xàm ngôn, ta là đang nói thật, nếu không phải ta dùng nội lực áp chế dược tính, thật không hiểu sẽ xảy ra chuyện gì? ".

Thương Tiêu bất đắc dĩ giải thích, thái độ tỏ rõ chuyện kia bản thân vô tội.

"Vậy, mê dược kia, từ đâu mà có, vì sao người lại trúng". A Mộng thật thà hỏi.

"Theo ta nghĩ, rất có thể do chén canh trong bếp ". Thương Tiêu thuận miệng trả lời.

A Mộng nghe ra liền đoán được, mê dược trong canh của nàng đương nhiên do Thản Chi bỏ vào, còn vì sao nàng ta lại trúng chính mê dược của mình, nàng cũng thấy khó hiểu.

"Sư phụ, thật xin lỗi a, ta trách nhầm người rồi".

A Mộng ngây thơ tự trách bản thân.

"Nếu mi đã hiểu thì tốt ".

Thương Tiêu thở ra, cảm giác nhẹ nhõm trong lòng không ít.Vào ngay lúc này, đột nhiên A Mộng ngẩn đầu lên, mắt hướng đến khổ sở, lẫm nhẫm nói:" Nhưng mà sư phụ a, canh trong bếp là do ta nấu, chẳng biết là ai hạ dược, bất quá, người ta cũng đã nếm qua".

Thương Tiêu cảm giác bất an, trong mơ hồ trăng sao đang phát quang, A Mộng vươn người, đôi môi hồng hướng đến hắn một nụ hôn.

"A Mộng, mi dám... ".

Thương Tiêu hoảng hốt, dục hỏa trong người như bị đôi môi A Mộng khiêu khích, mặc hắn kiềm nén, không ngừng vươn lên.

"Không phải lỗi của người ta, là do..do mê dược kia a.. ".

A Mộng dùng một loại giọng điệu ôn nhu thỏ thẻ, thân thể càng như tấm lựa, vừa nhẹ nhàng vừa mềm mại tràn sang người Thương Tiêu. Môi nàng chu chu trông có phần tinh nghịch, nhưng lại đáng yêu vô cùng, rõ muốn một đường chạm đến môi hắn.

"A Mộng, không được, xằng bậy.. ".

Thương Tiêu vận chuyển nội lực, xem xem bản thân mình liệu còn bị ảnh hưởng của mê dược kia hay không. Rất tiếc, dù cho hắn có kiểm tra bao nhiêu lần, cũng không tìm được dược tính lưu chuyển trong nội thể của mình.

"Vậy cảm giác này là gì, chẳng lẽ ta đối với A Mộng... ".

Tại trong lòng Thương Tiêu càng thêm hoảng sợ.

Nhân lúc này, khi thân thể A Mộng tràn sang, dán lnên người hắn, một cổ mị hương từ người nàng tràn vào khoang mũi hắn, Thương Tiêu ngẩn ra, sau đó hai cánh tay cũng trở nên run rẩy.

Hắn muốn ôm nàng.

Thương Tiêu mắt vằn lên tia máu, trong một cái chớp mắt, có lẽ hắn đã phân vân hàng nghìn lần giữa ôm hay không ôm nàng.

"Sư phụ, ta muốn hôn".

Đôi môi A Mộng gần như đã đến sát, giọng nói lại êm êm vang lên, kèm theo đó là làn hơi thở thơm tho phả lên mặt Thương Tiêu.

"Ta.. "

Thương Tiêu như kẻ si ngốc, từng chút từng chút một nâng tay ôm lấy vòng eo nàng.

"A!!! "
Thương Tiêu giật thót, thất thanh kêu lên một tiếng, hắn là bị A Mộng cắn một cái vào môi, xem chừng đã chảy cả máu.

"Sư phụ ngốc".

A Mộng cười khúc khích thu người về, nhìn hắn đầy buồn cười.

"..."

Thương Tiêu không nói nên lời, mặt đỏ tía tai, đây rõ ràng là hắn bị nàng đùa giỡn. Hắn nhìn nàng, có chút bất đắc dĩ, lại có chút khó chịu không cam lòng.

Yên lặng một chốc lát, Thương Tiêu hóa giận, vung tay đẩy cửa tủ, dự định bước ra ngoài.

"Sư phụ... "

A Mộng lần này không đùa nữa, trực tiếp kéo hắn lại, đặt lên môi hắn một nụ hôn.

Thương Tiêu bị bất ngờ, nhưng nụ hôn A Mộng quá ngọt ngào, trãi qua vài cái chớp mắt, hắn đã buông bỏ lý trí, cùng với nàng trao đổi nụ hôn.

Trong góc tủ nhỏ này, vòng tay A Mộng ôm chặt cổ Thương Tiêu, môi nàng như cánh đào ngọt lịm, cùng với môi hắn khăng khít quấn lấy nhau.

Vòng tay Thương Tiêu cũng siết chặt hơn vòng eo nàng, ôm thật sát.

Hiện tại, không có bất cứ thứ gì có thể ngăn cản, tình yêu là thật, nụ hôn sâu kia là dĩ nhiên, có trái với pháp tắc giáo điều, lỗi tại mê dược a!

"A...".

A Mộng đẩy vội Thương Tiêu ra, ôm ngực thở hồng hộc, khuôn mặt nàng đỏ bừng, tim đập thình thịch. Nàng thừa nhận đã có suy nghĩ trước sẽ hôn Thương Tiêu, nhưng loại cảm giác chạm đến kia, nàng không cách nào tưởng tượng ra được.

Vừa chạm đến môi hắn, nàng hầu như không còn suy nghĩ được gì nữa.

"Sư phụ, đáng ghét, muốn người ta ngợp chết sao!".

A Mộng hướng sang Thương Tiêu một ánh mắt giận dỗi.

"Cái kia... Lúc đó ta quên mất ".

Thương Tiêu cũng là lần đầu, hắn chầm chậm giải thích, đồng thời sờ lên môi mình, rồi nhìn nàng với ánh mắt lóe sáng kỳ lạ.

"Đáng ghét, sư phụ, chàng còn dám nhìn người ta như vậy? Thật tham lam".

A Mộng giật thót, sau vu vơ đánh Thương Tiêu mấy cái, chủ yếu là che dấu bớt xấu hổ, cùng áp chế con tim đang đập thình thịch như đánh trống trong lồng ngực.

"Nhìn cũng có lỗi sao? "

"Thế tay kia của sư phụ là sao?".

Thương Tiêu đưa mắt nhìn vội xuống, tay trái hắn còn đặt bên bờ mông nàng, là quán tính a, chỉ là quán tính thôi, hắn rút tay về, rất muốn thét lên giải thích.

Bất quá, hắn là nam nhân, đến thời khắc quan trọng cũng không thể yếu lòng, để cho nàng lấn lướt được.

Thương Tiêu trượt tay lên, vòng ra eo nàng, kéo đến thể mềm mại của nang, áp sát, ôm nàng thật chặt, chỉ nghe A Mộng thốt lên một tiếng a rất nhỏ rồi im bặt, môi nàng lại bị hắn quấn lấy.

Ngoài kia bao la thế giới, nắng chiều vàng ươm đang nhảy nhót qua từng kẻ lá, mùa xuân đang nở rộ, mây êm đềm lướt nhẹ, hoa từng đám rung rinh, bầu không khí mùa xuân vô cùng mát mẻ.

Riêng cái góc tủ nhỏ này, đã chặt chội lại còn nóng bức, mà hình như mỗi lúc lại càng nóng hơn.

Đương nhiên không phải do thanh âm "chụt chụt" kia gây ra.

Chương 9

"Sư phụ, ta trông chàng thật đáng yêu".

A Mộng cười khúc khích, chăm chú nhìn gương mặt Thương Tiêu bị hôn đến biến dạng, loang lỗ vết môi son

Thương Tiêu không bận tâm đến chuyện này, càng không có ý định lau đi, hắn chỉ chăm chú nhìn ngắm nàng qua một chút ánh sáng mỏng manh từ ngoài khe rọi vào, tay vẫn đặt trên eo nàng, ôm chặt như sợ tuột mất.

A Mộng nhận thấy hắn có phần ngưng trọng, nàng không biết hắn đang lo nghĩ chuyện gì, nàng thu lại nụ cười, nằm áp lên người hắn, ôm hắn, nhẹ nhàng nói:"Đây là lỗi của một mình A Mộng, do A Mộng quyến rũ sư phụ...".

Thương Tiêu nghe qua mấy lời này, nội tâm hắn vô cùng xúc động, tại trong lòng cũng run rẩy, nhưng chuyện hắn đã làm ra thì tuyệt nhiên sẽ không bao giờ hối hận, lại càng không có chuyện để nàng chịu thiệt thòi hay chịu bất cứ điều ủy khuất nào.

Thương Tiêu đưa tay lên vuốt ve mái tóc nàng, từng lọng tóc nàng trượt qua kẻ tay hắn, mềm mại, bóng mượt... Hắn đột nhiên nhận ra, bản thân rất thích cảm giác này.

Một vài lọng tóc bị hắn xoắn qua xoắn lại, lát sau phủ đầy mặt hắn.

Thương Tiêu hít một hơi, mùi tóc nàng rất thơm. Sau cái hít sau đó, hắn cảm thấy, vì nàng, hắn có thể làm được mọi thứ.

A Mộng mộng ôm chặt Thương Tiêu, nàng không để ý ngực mình đang dán chặt người hắn.

Thương Tiêu vừa động, một cảm giác mềm mại, căng tràn truyền sang người hắn, hắn có chút kỳ lạ suy nghĩ.

Bỗng nhiên nói:"A Mộng, mi cũng có ngực à? ".

A Mộng đang cảm giác ấm áp, nghe xong câu hỏi chẳng liên quan của Thương Tiêu, nàng liền ngồi bật dậy, tự nhìn xuống ngực mình chốc lát, dường như nàng đang cân đo đong đếm.

Sau trợn mắt nhìn sang Thương Tiêu:" Còn chưa lớn hết.. ".

Nói được nữa câu, A Mộng cảm thấy mình nói sai sai chỗ nào đó, nàng quát lên:" Sư phụ, người thật đáng ghét, sư phụ hư rồi, là ai dạy hư người.."

A Mộng đưa tay đến, hai tay bóp chặt cổ Thương Tiêu, không ngừng lắc lư.

"Buông tay, buông... Chết ta... ".

Thương Tiêu khổ sở van xin, đến lúc gần như mắt xoay mòng mòng mới được tha.

"Sư phụ, ta ghét người rồi, hừ".

"Tại sao?".

"Người còn hỏi? "

"Thôi, A Mộng, mi đừng buồn, lớn hơn của ta rồi mà".

"A... Sư phụ, người muốn chết ".

"Dừng tay, A Mộng, mi đánh nữa, liền muốn đánh chết ta thật à". Thương Tiêu vội vàng đưa tay lên bắt giữ tay nàng.

"Chẳng phải đều do sư phụ muốn sao... Cái kia... A".

A Mộng cảm thấy ủy khuất, rõ ràng là của nàng còn chưa lớn hết a.

"Dừng tay, dừng tay, ta sai, do ta sai".

"Sư phụ tự làm tự chịu, đã biết sai, cớ sao còn bảo người ta dừng tay? ".

"Không dừng tay, rồi mi đánh chết ta, ai chiếu cố mi".

"Không cần người lo".

"Rồi ai thương mi".

"Cũng không cần người lo".

"Vậy được, đều do ngươi nói đấy nhé?".

Thương Tiêu buông tay nàng, vờ như mặc kệ cho nàng thích đánh thì đánh.

"Hừ, ta không thèm đánh sư phụ nữa...".

A Mộng quay người giận dỗi, không thèm để ý đến hắn nữa.

"A Mộng, xem như lỗi của ta".

Một lúc lâu sau, Thương Tiêu mới lên tiếng.

"Không cần, hừ".

A Mộng quyết tâm giận.

"Cùng lắm ta đền bù".

Thương Tiêu ghé sát đến người nàng, giọng có vẻ năn nỉ.

"Không cần, hừ".

A Mộng mặc dù động tâm đến chuyện hắn sẽ đền bù, nhưng nàng quyết không thể dễ giải được.

"Được thôi, vậy ta càng khỏe".

Thương Tiêu lùi người ra, thở một hơi nhẹ nhõm, kiểu như vừa trút xuống bao nhiêu gánh nặng.

"A...".

A Mộng quay lại, vẻ giận dữ hơn."Có chuyện gì?".

Thương Tiêu làm ra vẻ vô tội, càng không hiểu ý nàng vì sao giận.

"Người ta bảo không cần nhưng ai cho phép sư phụ không đền?".

A Mộng chăm chăm nhìn Thương Tiêu, cứ như hận không cắn nát hắn thành trăm mãnh được.

"Lý nào lại vậy, là ngươi bảo không cần mà".

Thương Tiêu tiếp tục giả ngốc.

"Ta không biết, sư phụ mau đền".

A Mộng cắn môi dưới nói.

Đương lúc A Mộng cùng Thương Tiêu nói chuyện trong chiếc tủ gỗ, bên ngoài bỗng có tiếng hét lớn.

"Tên thái hoa tặc Tiếu Diện, mau đứng lại". Giọng một nữ nhân.

Sau tiếng hét lớn đó.

"Ấy, nương tử, bản công tử chỉ bán xuân dược a, nàng nói ta thái hoa, thật oan uổng quá".

Giọng một nam nhân.

Hai thân ảnh tiếp tục rượt đuổi nhau trên các chóp nhà, khi họ bay ngang qua tàng thư các của nhà họ Lý, nữ nhân kia không cách nào đuổi kịp nam nhân phía trước, tức giận tung chưởng đánh tới.

"Rầm".

"Đừng ngụy biện, hôm nay ta nhất định băm ngươi ra thành trăm mảnh".

Cánh cửa sổ bên cạnh chiếc tủ mà Thương Tiêu cùng A Mộng đang ẩn núp bị nữa nhân kia đánh tan nát, ánh sáng buổi chiều chiếu thẳng vào một mãng lớn, mãnh gỗ vung vãi đầy sàn.

Thương Tiêu cũng A Mộng cũng giật thót tim vì âm thanh này rất lớn, cả hai người đồng thời đẩy cửa tủ bước ra.

"A Mộng, mau đi tìm Thản Chi".

Thương Tiêu nhìn ra hai thân ảnh ở phía xa xa, trong lòng lo lắng cho Thản Chi đang bị trúng mê dược, liền hướng A Mộng nhắc nhở, đồng thời phi thân bay theo hai thân ảnh đang rượt đuổi nhau.

"Sư phụ cẩn thận".

A Mộng hiểu ý hắn, chỉ nói vọng theo một câu quan tâm hắn rồi rời đi tức thì. Tuy nàng cùng Thản Chi nhìn nhau không vừa mắt, nhưng hai người nói sao cũng là tỷ muội ruột thịt, một giọt máu đào hơn ao nước lã, nàng đương nhiên sẽ không để thái hoa tặc làm tổn hại đến Thản Chi.

Nói đoạn Thương Tiêu phi thân đuổi theo hai thân ảnh đang rượt đuổi nhau dưới ánh tịch dương, giọng nữ nhân kia cũng không ngừng hô hoán:

"Tiếu Diện, tên thái hoa tặc nhà ngươi là con rùa rụt cổ, mau đứng lại cho ta".

Nam nhân đang chạy phía trước nàng cười khà khà, giọng châm chọc đáp:"Ta mà là con rùa thì nương tử chỉ là con ốc sên, ta mà là thái hoa tặc thì cũng không thái hoa xú nữ nhân ốc sên nhà ngươi ha ha".

"Ngươi có giỏi thì đứng lại".

"Ngươi có giỏi thì rượt theo"."Ngươi là nam nhân mà sợ sệt một nữ nhân, lại ba chân bốn cẳng chạy như vậy, đúng là đồ con rùa".

"Ngươi là nữ nhân mà vung thương múa kiếm rượt một nam nhân qua mấy con phố, đúng là con bà cọp cái".

"Ngươi..."

"Ngươi gì mà ngươi, ta tên Tiếu Diện a".

"...".

"...".

Đuổi theo cả một quảng đường dài, Thương Tiêu đã mấy lần phì cười với hai người phía trước, bộ dạng nghiêm trọng khi mới nghe đến ba chữ "thái hoa tặc" đã không còn.

"Hai vị này, có thể đứng lại nói chuyện một lúc chăng?".

Thương Tiêu đuổi theo hai người đến bìa rừng, hắn không kiên nhẫn nữa, nội lực dồn lên cuống họng, âm truyền văng vẳng đến tai hai người phía trước.

Tiếu Diện nghe thấy, thân thủ chớp nhoáng dừng lại trên một mõm đá, thấy nữ nhân kia còn muốn rượt tới, tay phải liền hướng đến Thương Tiêu đang ở phía sau nàng, chỉ chỉ trỏ trỏ.

Nữ nhân kia đang cơn tức giận, nàng không muốn dừng lại nhưng Thương Tiêu đã phi thân đến bên cạnh, nàng cũng không phải đồ ngốc mà không nhận ra Thương Tiêu có bộ pháp xảo diệu, tốc độ vượt xa mình, chỉ với điểm này, nếu hắn muốn gây khó dễ đối với nàng, nàng cũng không cách đối kháng. Vả lại, hắn còn là kẻ phi thân bay ra từ cánh cửa sổ mà nàng lỡ tay đánh vỡ, nếu như nàng không cho hắn một chút mặt mũi, e rằng, về sau chuyện này càng khó giằng xếp.

"Vị bằng hữu này, ta thật có lỗi về chuyện nhà cửa của ngươi, bất quá, đợi ta giải quyết xong tên thái hoa tặc kia, ta liền đến tạ lỗi và bồi thường"

Thương Tiêu liếc nhìn hai người, nam nhân đứng trên mõm đá có dung mạo tuất mỹ, thân vận một bộ lục y bóng bẩy, tay ve vẩy quạt, khi chất tao nhã toát ra không gì bì được. Chỉ là trong mắt y có chút thâm sâu khó lường, dù y luôn cười cợt nhưng tuyệt đối không phải hạng người tầm thường mà ai muốn trêu chọc cũng được, loại người có thần thái như vậy, từ trước đến nay Thương Tiêu chỉ mới gặp có ba người.

Mặt khác, nữ nhân đứng bên cạnh hắn, đôi mắt nàng rực lửa cứ như do màu áo đang mặc trên mình ánh vào trong mắt, cái nhìn của nàng cứ như có thể chém giết bất kỳ ai cản bước nàng.

"Tại hạ Thương Tiêu, không biết vị nữ hiệp đây xưng hô thế nào?"

Thương Tiêu mở lời chào hỏi trước.

"Ta tên Mai Tú Anh".

Mai Tú Anh cũng gượng gạo trả lời, mắt vẫn không ngừng liếc sang Tiếu Diện, cứ như đang sợ y thừa cơ hội mình không chú ý mà chạy mất.

"Ta cũng không dài dòng, Mai cô nương, liệu chuyện này có hiểu lầm gì không?".

Theo như Thương Tiêu quan sát, Tiếu Diện vạn phần không giống thái hoa tặc, tuy nhiên, nếu y thật sự là thái hoa tặc, hắn sẽ cùng Mai Tú Anh liên thủ bắt lại. Đây không phải vì chúng sinh trừ hại hay gì khác, chỉ đơn giản là hắn không muốn có một tên thái hoa tặc lởn vởn xum quanh Lý gia.

"Chuyện này tuyệt đối không nhầm lẫn, Thương Tiêu bằng hữu, chi bằng chúng ta liên thủ giết y, xem như trừ hại cho dân".

Giọng Mai Tú Anh như chém đinh chặt sắt, rằng rọt khẳng định Tiếu Diện là thái hoa tặc.

"Này,này, Thương Tiêu huynh đệ, chớ nghe lời ả tiểu nương tử này, ta không phải thái hoa tặc a. Vả lại, chúng ta đều là những người quang minh chính đại hành tẩu giang hồ, ai lại chơi trò hai đánh một".

Tiếu Diện bĩu môi, khinh thường ném một cái nhìn sang Mai Tú Anh.

"Đối với một tên thái hoa tặc, dùng thủ pháp nào diệt trừ cũng là quang minh chính đại".

Mai Tú Anh nghiến răng, mũi kiếm hướng đến Tiếu Diện, nàng chỉ chờ Thương Tiêu gật đầu một cái là tức khắc xuất thủ.

"Hả, dùng thủ pháp nào cũng được ư, nếu nói vậy, vậy nàng dùng thủ pháp thái hoa tặc đối với ta đi, nào, nào, mau đến đây, mau mau chà đạp ta đi a, hãy dùng cái kia đánh chết ta đi a!!!".

Tiếu Diện giang tay, mắt hướng đến bầu ngực đang phập phồng nhấp nhô của Mai Tú Anh, đầu lưỡi hắn khẽ liếm một cái.

"Vô sỉ, ta giết ngươi".

Mai Tú Anh bắt được ánh mắt của Tiếu Diện, mặt tức thì đỏ lên, vừa giận vừa ngượng, nàng không nhịn được nữa, thân mình cùng trường kiếm hóa thành mũi lao, phóng thẳng đến chỗ Tiếu Diện.

"Cẩn thân!!".

Thương Tiêu vội hô lên nhưng không kịp, từ trong tay Tiếu Diện đã ném xuống đất thứ gì đó, mà Mai Tú Anh lại vừa dẫm lên.

"Coong".

Trường kiếm trên tay Mai Tú Anh chém xuống, một làn khói trắng chẳng biết từ đâu xuất hiện, khi làn khói ấy tan đi, chỉ thấy lưỡi kiếm chém vào mõm đá rồi gãy đôi.

"Nương tử, Tiếu Diện ta có việc rồi, không hẹn gặp lại".

Giọng nói của Tiếu Diện văng vẳng cả khu rừng, nhưng không đợi hai người đáp lời, lại nghe.

"Đúng rồi, vị huynh đệ kia, tiểu nương tử này tuy tánh tình không được tốt lắm nhưng ăn cũng được, xem như ngươi nợ ta một cái nhân tình a! "

Thương Tiêu nghe xong lời này, tóc gáy tức thì dựng lên, đang lúc hắn định quay người trốn đi, một giọng nói kiêu tâm vang lên.

"Thương Tiêu, chàng đi đâu đấy, mau đến giúp thiếp một tay, thiếp bị trẹo chân rồi ".

"Thương Tiêu!!".

Thương Tiêu bước thêm được một bước lại nghe, hắn đã định không quay đầu nhìn lại.

Nhưng khi hắn đã nhìn lại bên cạnh mõm đá, Mai Tú Anh đang nằm xõa trên lá khô, môi khẽ cắn vào đầu ngón trỏ của tay trái, tay phải thì từ từ kéo lên chiếc váy hồng, một đôi chân dài thẳng tắp theo đó hiện ra, trắng như bạch ngọc đang được từng ngón tay của nàng mơn trớn vuốt ve.

Chương 10: Chu gia

Đông Thành và Tây Thành, ngàn dặm khoảng cách, không chỉ vậy, muốn từ Đông Thành đi đến Tây Thành còn phải vượt qua dãy Trường Sơn hùng vĩ, hai bờ của dãy Trường Sơn được gọi là Trường Sơn Đông và Trường Sơn Tây.

Về mặt phong tục tập quán giữa hai thành trì này không có mấy khác biệt, nhưng so về quy mô thì Tây Thành không những lớn hơn rất nhiều so với Đông Thành mà còn lộng lẫy xa hoa gấp bội phần Đông Thành. Kéo theo đó, Tây Thành có không ít những gia tộc hùng mạnh, các gia tộc lớn nhất còn được gọi là thế gia.

Cụ thể, Tây Thành có hơn một trăm thế gia nhưng duy nhất chỉ có bốn đại thế gia thống trị, bốn đại thế gia đó là: Chu gia, Trần gia, Lê gia và Văn gia. Hùng mạnh nhất trong bốn đại thế gia, chính là Chu gia, gia chủ Chu Thần.

Chu gia từ trước đến nay vẫn luôn được xem là trời của Tây thành.

Bất quá, trong ba năm nay gần đây, Chu gia đột nhiên thu mình, điều này vô cùng bất thường đối với phong cách thích phô trương thanh thế của đại thế gia này. Hơn thế nữa, trong khoảng thời gian ba năm qua, gia chủ Chu gia, Chu Thần không một lần xuất hiện, điều này khiến cho không ít người bắt đầu tò mò.

Đương nhiên, nếu Chu Thần xẩy ra chuyện thì kế nghiệp gia chủ sẽ là ba trong bốn con trai của lão.

Lại nói, Tứ đại công tử của Chu gia, theo nhận xét của mọi người, cả bốn đều là phế vật.

Đại công tử Chu gia Chu Triết, từ nhỏ đã bị liệt hai chân, thiên hạ đều nói hắn có bốn tay, vì hai chân của hắn chỉ to bằng hai tay, không chỉ người trong ba đại thế gia kia xem thường hắn mà ngay cả trong nội bộ Chu gia cũng ghẻ lạnh đối với hắn. Sở dĩ nói người kế nghiệp Chu gia sẽ là ba trong bốn con trai của Chu Thần, nguyên lai Chu Triết là kẻ tàn tật, dù là con trưởng nhưng hắn sớm đã mất đi tư cách trở thành gia chủ..

Nhị công tử Chu gia Chu Lý, một kẻ thô lỗ, ngựa non háo đá, hắn đi đến đâu người ta liền tránh xa đến đó, trước mặt hắn đều sợ sệt vâng vâng dạ dạ, nhưng sau lưng thì vạn người như một, đều là cầu thiên lôi đánh tan xương nát thịt hắn mới thỏa cơn hận trong lòng.

Tam công tử Chu gia Chu Nhân, một con quỷ háo sắc, tự cổ chí kim xem như đệ nhất, vô sĩ đến nỗi viết thông báo mua trinh tiết nữ nhân, giá cả thương lượng. Nghe bấy nhiêu đó, chắc hẳn người trong thiên hạ đã quá ngao ngán rồi, cũng không cần phải nói thêm nhưng trò hoang dâm vô đạo của hắn nữa. Người như vậy làm sao có thể trở thành gia chủ của nhất đại thế gia.

Và cuối cùng, Chu Sinh, tứ công tử của Chu gia, cũng không biết nên nói hắn là ngọc thụ lâm phong hay là mỹ nữ khuynh thành nữa. Nói chung là hắn có gương mặt ngây thơ, da trắng nõn nà, môi hồng mỏng dính, mắt sắc mày nhọn đến nữ nhân cũng phát hờn.

Trăm người như một, tất thảy đều nói hắn là nữ nhân, nhưng không lâu trước đây, đột nhiên Chu gia tuyên bố sẽ tổ chức hôn lễ cho Chu Sinh cùng một cô nương tên Lý Nguyệt Mộng ở Đông Thành, điều này đã khiến không ít người phát điên, vì trong bốn huynh đệ Chu gia, chẳng ai có thể ngờ được người ẻo lã chẳng giống nam nhân nhất lại là người thành thân sớm nhất.

Theo như tin tức lan truyền, ngày mai, Lý Nguyệt Mộng sẽ từ Lý gia ở Đông Thành đến Chu gia, nôm na là thăm nghĩa tỷ của mẫu thân quá cố, cũng tức là nhạc mẫu tương lai của nàng. Hiện tại, tin tức này đã lan truyền khắp Tây Thành, rất nhiều người tò mò về dung mạo Lý Nguyệt Mộng cũng như gia thế của nàng.

Trong khi đó, bầu không khí bên trong Chu gia vẫn giữ nguyên vẹn vẻ trang nghiêm vốn có, không một ai dám hó hé bàn tán, trạng thái vẫn là việc ai nấy làm, tất thảy mọi thứ đều phải ngăn nắp gọn gàng, sạch sẽ từ trong ra ngoài, đến cả hôn phu của A Mộng cũng không có mấy phần quan tâm đến nàng, dường như sự tồn tại của nàng không mảy may liên quan đến hắn.

Biết là vậy, tại một khoảng sân nhỏ trước biệt viện của Chu Sinh, thân tín thuộc hạ của hắn cũng không dám không nhắc nhở hắn:

“Thiếu gia, nhị ca và tam ca của ngài dùng Lý Nguyệt Mộng cô nương để đánh cược …”.

Một thanh niêm mặt mày có phần nghiêm trọng, thần tình vừa kính vừa sợ hướng đến Chu Sinh đang tung hứng quả cầu giữa sân.

“Nói tiếp đi..”.

Chu Sinh hờ hứng nói, tâm tình chỉ tập trung dồn vào quả đầu đang tung hứng dưới chân, lại nói, quả cầu này là một cái đầu trung niêm nam nhân, nhìn sơ sơ có thể thấy là mới bị cắt xuống, máu hãy còn gỉ ra.

“Bọn họ một người cử sát thủ, một người cử bảo tiêu, cược Lý Nguyệt Mộng cô nương chết trên đường thì Chu Lý thiếu gia sẽ thắng và trở thành gia chủ chu gia, ngược lại Lý Nguyệt Mộng cô nương an toàn đến được Chu gia thì Chu Nhân thiếu gia thắng và trở thành gia chủ…”.

Nam thanh niên nói một lúc, gã cũng không quên liếc qua thần tình của Chu Sinh, thấy Chu Sinh không có biểu tình gì đặc biệt mới an tâm đôi phần, nói thế nào thì gã cũng không muốn đầu của mình trở thành quả cầu cho Chu Sinh tung hứng.

“Ồ, thật thú vị”.

Chu Sinh ngạc nhiên, chân phải sút mạnh vào cái đầu lâu đang rơi xuống, cái đầu lâu be bét máu va tường, nghe “phụp” một tiếng, hai con mắt còn chưa nhắm bị chấn ép văng ra ngoài, rơi lăn lốc trên mặt đất, cái đầu lâu thì vỡ móp một phần, tóc máu khó phân, bầy nhầy một mớ.

Nhận thấy Chu Sinh đã chán chê trò tung hứng đầu lâu, hai gia định vội vàng chạy đến, một người dâng chậu nước cho hắn rửa tay, người còn lại thu gom cái đầu lâu kia. Riêng tên thân tín thuộc hạ của Chu Sinh vẫn đứng nguyên vị trí, chờ đợi chỉ thị.

Chu Sinh rửa tay xong, cũng không vội vàng, vẫy vẫy mấy cái cho ráo nước rồi lau khô, sau đó vẫn không nói gì, từ từ bước đến chiếc bàn đá ở góc sân.

Trên bàn đá có một cái lồng chim rất đẹp, trong lồng chim là một con vẹt màu xanh lá cây, trên đầu có cái sừng màu tía, trông rất đẹp mắt.

"Ăn đi, ăn đi nào...".

Chu Sinh ngồi xuống ghế đá, vừa gắp một đũa thức ăn đẩy vào trong lồng, vừa thúc giục con vẹt ăn."Không ăn, không ăn".

Con vẹt ngoan cố nhảy nhót, nó lơ lơ không thèm nhìn miếng mồi mà Chu Sinh đưa tới.

"Có ăn không?".

Chu Sinh hắng giọng.

"Không là không, không ăn, không ăn.."

Con vẹt vẫn làm ngơ, xem chừng không còn thích món ăn này nữa.

"Được lắm".

Chu Sinh tức giận mở lồng chim, thò tay vào bắt lấy con vẹt, năm nó trong tay.

"Thả ra, thả ra, tên ngốc, tên ngốc..".

Con vẹt lắc đầu nguầy nguậy kêu in ỏi.

"Phụp".

Chu Sinh bóp mạnh bàn tay, con vẹt nhỏ bị épc chết, miệng túa máu, đít phụt phân tươi.

"Chu Sinh ta bình sinh ghét nhất là những kẻ cãi lời ta, dù là thứ ta yêu quý nhất thì ta cũng....".

Nói được nữa câu, Chu Sinh bỗng thấy phân chim hôi thối tràn qua kẻ tay mình, mặt hắn tức thì tái đi.

"Người đâu, người đâu, có, có cứt, cứt,....".

Chu Sinh hô ầm ĩ, vẻ vô cùng hoảng loạn.Mấy hầu nữ nghe trong tiểu viện có tiếng tứ thiếu gia hô hoán liền lật đật chạy qua, trước mắt họ lúc này là một Chu Sinh đang hoảng hốt tột cùng, tay trái nắm cổ tay phải, không ngừng vẫy vẫy cho phân chim rớt đi.

Ở tình trạng hiện tại, nhiều hầu nữ thực không biết nên giải quyết thế nào, một số ngẩn ra, một số lại muốn phì cười nhưng không dám, cuối cùng im bặt nhìn tới, trong mắt bọn họ, tứ thiếu gia từ trước đến nay đều ngây thơ như vậy, nói khó nghe là ngốc nghếch đáng yêu.

Khác xa với suy nghĩ của đám hầu nữ, trên một ngọn tháp gần đó, Chu Lý đang mỉa mai cười.

"Tứ đệ, người làm nhị ca như ta quả thật bái phục, bái phục, đệ diễn thật sâu, sâu đến kinh tâm....".

Chu Lý tự nói, lại tự cười, đoạn hướng lên bầu trời, nhìn mấy đám mây chiều bồng bềnh trôi, lại nói.

"Bất quá, đối với ta, Chu Sinh....đã chết".

Cùng lúc này, Chu Nhân đang ở sau biệt viện của mình thưởng trà, ngắm hoa sen nở quanh Liên Đình, thi thoảng hắn còn ngâm nga mấy câu hát, thần tình cứ như ẩn sĩ, tiêu dao tự tại không vướng bụi trần, thật sự khác xa bộ dạng quỷ háo sắc thường ngày.

"Ra đi.."

Rất lâu sau, Chu Nhân mới đặt chén trà xuống, hướng lên mái đình gọi, một hắc y nhân ngay sau đó xuất hiện.

"Thiếu gia, Mai Tú Anh chắc đã đến bên cạnh Lý Nguyệt Mộng, còn đám sát thủ của Chu Lý thiếu gia đã bị diệt sạch, bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?".

Hắc y nhân cung kính xin chỉ thị từ Chu Nhân.

"Diệt sạch....?? các ngươi tưởng nhị ca của ta dễ đối phó như vậy sao?".

Chu Nhân không thèm nhìn tên thuộc hạ lấy một cái, vẫn ung dung ngắm hoa sen nở trong hồ.

"Thuộc hạ đi ngay".

Hắc y nhân hiểu ý, tức thì biến mất, chuyện này rất hệ trọng, y không dám sơ xài giải quyết.

"Ài, ta còn chưa nói hết mà đã đi rồi sao..?"

Chu Nhân thở dài, lại nâng chén trà lên uống, tiếp tục ngắn hoa sen nở, vu vơ hát mấy khúc nhạc phổ mà chẳng ai nghe rõ lời.

Không như đám huynh đệ ẩn tàng thâm sâu của mình, Chu Triết đang nằm trên bậc thềm, tóc tai rũ rượi, mắt đỏ ngầu ngầu một màu tang thương uất hận, tay trái dốc bình rượu, tay phải chỉ chỉ trỏ trỏ lên bầu trời cao xanh mà trách móc.

"Giết, ta muốn giết, ta muốn giết người, lão thiên khốn kiếp, tại sao, tại sao lại là ta?".

Thanh âm của Chu Triết không hề nhỏ, đôi lúc hắn còn quát tháo ầm lên, gào thét, ném đồ đạc, thậm chí đánh vỡ vài thứ có thể ở bên cạnh. Nhưng có thế nào đi nữa cũng không ai quan tâm, mà dường như quanh cái biệt viện của hắn cũng chẳng có ai để mà quan tâm hắn muốn gì, thích gì, làm gì.

Nơi đây hoàn toàn vắng vẻ, khác biệt với xa hoa tráng lệ bên ngoài, sân sau ngõ trước hoa cỏ tùy thời tàn nở, không người trông nom chăm bón, khắp nơi vung vãi tàn hoa khô lá cùng những trang giấy lấm lem mực.

Nhìn quanh có thể thấy, giấy trắng vương trên nhành sứ trước sân, cuộn mình dưới lùm cây bụi cỏ, lát đát bay khi có cơn gió cuốn qua, hoặc là u sầu gấp khúc bên chân tường vách đá. Ngay cả bên trong biệt việt cũng vậy, giấy trắng nằm ngỗn ngang giữa sàn nhà, dồn góc dưới chân bàn góc ghế. Có trang nguyên vẹn, có trang bút mực lem nhem, lại có những trang bị xé toạt, bị vo tròn lăn lóc.

Đây chính là công việc thường ngày của Chu Triết, uống rượu, làm thơ, mỗi trang giấy một bài thơ, mỗi bài thơ lại chất chứa trong đó uất hận, thống khổ, bi ai đến cùng cực. Không ai hiểu hắn, mà hắn cũng không cần ai hiểu,tự lòng đau khổ, tự lòng oán hận trời cao vì sao sinh ra hắn lại là phế nhân.

Mây chiều ảm đạm lướt qua biệt viện nhỏ này, Chu Triết vẫn nằm yên, gối đầu trên một xấp giấy đã phần nào bị rượu làm ướt, bên cạnh hắn có vài bầu rượu và mấy cây bút chưa khô mực, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể cầm một trang giấy rồi vạch lên đó một bài thơ.

Những bài thơ không người đọc tiếp tục được ném khắp sân nhà, tùy gió đưa đẩy

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau