SAI LẦM DUY NHẤT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Sai lầm duy nhất - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Mùa hè ở hà nội rất gay gắt,những cơn gió lâu lâu lại thoảng qua cũng không đủ xoa dịu đi cái nóng nhức nhối của thời tiết.

Trường đại học nông nghiệp.

Lạc tâm ngồi 1 mình trong phòng học,lặng lẽ ghi ghi chép chép,lúc ở lớp lạc tâm được bạn bè đặt cho cái biệt danh là "con mọt sách xinh đẹp",bởi vì lạc tâm quá mức siêng năng.cô luôn là người về muộn nhất trong lớp,sáng học chiều lại tất tả đi làm thêm ở tiệm biza.

Chẳng ai ngờ được,mọt sách như cô lại lọt vào mắt xanh của Lục nam,hoàng tử trong mơ của mọi cô gái có mặt ở trường,không biết lục nam đã làm thế nào để theo đuổi được lạc tâm,nhưng cuối cùng 2 người yêu nhau.

Sau khi công khai tình cảm,cả trường 1 phen chấn động.ngày nào bọn sinh viên cũng có chuyện để nói,vấn đề đều xoay quanh tình yêu giữa lạc tâm và lục nam.

Lạc tâm tuy yêu lục nam,nhưng cô lại khổ sở khi cứ bị bạn bè soi mói,từ khi yêu lục nam,cô giường như chẳng còn lấy 1 người bạn thân thiết nào nữa,ai cũng dần xa lánh cô,điều đó lạc tâm hoàn toàn không hiểu được....

Lạc tâm gấp cuốn vở dày cộp,cho bút và vở vào túi xách,định đứng lên,không ngờ lại nhìn thấy bóng dáng cao lớn của lục nam xuất hiện ngay ở cửa,lục nam nhìn cô chằm chằm,ánh mắt khác thường.

- sao anh tới đây?còn chưa về sao?

Lục nam không trả lời,từ từ tiến về phía lạc tâm,mở miệng nói,chất giọng trầm trầm.

- anh đang đợi em,

Lạc tâm đi ra khỏi bàn,đeo túi xách lên lưng,

- em giờ chuẩn bị về đây?mình cùng về nhé.

Lục nam đã đến trước mặt cô,anh đứng rất gần,lục nam rất cao,cao hơn lạc tâm 1 cái đầu,anh từ trên cao cúi xuống,hơi thở phả vào mặt cô khiến lạc tâm mất tự nhiên,cô lúng túng hơi lùi lại phía sau,lại bị lục nam giữ lại.kéo ập vào người mình.

- lạc tâm.....

Lạc tâm cố đẩy ra.hốt hoảng nói.

- lục nam....anh làm gì vậy?

Lục nam cố tình cúi xuống,môi chạm vào vành tai cô,hơi thở trở nên gấp gáp.

- lạc tâm....anh yêu em.em có yêu anh không?

- em..em cũng yêu anh,nhưng....

Lạc tâm không ngốc,sự kì lạ của lục nam lúc này cô hoàn toàn biết anh muốn làm gì,nhưng....cô còn chưa sẵn sàng,hơn nữa đây còn ở trong trường đại học.

- lục nam....chúng ta...chúng ta nhanh về đi có được không?

Lục nam coi như không nghe,anh cúi xuống gấp gáp hôn cổ cô,2 tay sờ soạng người cô,

Lạc tâm ra sức chống cự,nhưng vô ích,lục nam rất khỏe,anh không cho cô cơ hội nhúc nhích,môi hôn cổ cô liền chuyển sang bờ môi xinh của lạc tâm,1,,,2,,,rồi 3 cái cúc áo sơ mi bị mở bung ra,

- lạc tâm,anh yêu em....cho anh đi,,,,

Lạc tâm hoảng loạn kêu lên.

- không được....ở đây...không được.

Lạc tâm bị đẩy ngã lên ghế,áo bị cởi ra,chỉ còn lại áo lót,thân thể cô dưới ánh nắng gay gắt ban trưa càng trở nên sáng chói mắt.

- không có ai ở đây đâu?cho anh....nhé?

Không cho cũng có tác dụng gì?

Lạc tâm hoàn toàn bị lục nam ăn sạch....

Trong phòng học vắng người,1 đôi nam nữ lén lút,vụng trộm.....

Ở bên ngoài cửa sổ,1 chiếc máy quay đã bí mật quay lại cảnh nóng bỏng mắt của 2 người từ bao giờ....

- em mặc lại quần áo đi,anh đưa em về.

Giọng lục nam rất thoải mái,giống như vừa được thư giản xong,ngược lại lạc tâm ngồi co ro trên gế,có 1 thứ gì đó đang sụp đổ trong lòng....

1 giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống,cô như sực tỉnh,vội vã vơ hết quần áo,mặc vào,dáng vẻ nhếch nhác kinh khung.

Lục nam vờ như không thấy,anh đi ra cửa.
Lạc tâm chỉ con cách đi theo anh.....

Buổi trưa hôm đó,lạc tâm không về nhà,cô không muốn về để nhìn vẻ mặt khó chịu,gét bỏ của mẹ và chị gái.

Lạc tâm vốn có 1 cô chị lớn hơn mình 4 tuổi,tuy là em.là con út nhưng lạc tâm lại không được yêu thương,mẹ cô luôn tìm cớ mắng nhiếc cô mọi lúc,còn chị gái thì khinh thường cô,không vui thì lôi cô ra mà đánh.

Lạc tâm không hiểu,mình có phải là con gái,là em gái của họ hay không.bố cô tuy không mắng cô.nhưng nhìn cô bị mẹ mắng,bị chị gái ức hiếp,cũng làm như không thấy.

Lạc tâm buồn lắm,cô không có cảm giác của 1 gia đình.

Cô đi lang thang trên đường,sau đó ghé qua 1 quán cà phê,gọi 1 ly.đem sách ra đọc giết thời gian.....

1h30 chiều,lạc tâm đến tiệm bánh biza,bắt đầu công việc làm thêm của mình.chỗ cô làm theo ca,chỉ có 4 người làm,2 nguòi ca sáng,2 người ca chiều.1 tuần đổi ca 1 lần.người đi ca cùng lạc tâm là 1 cô bé tên tuyết,còn rất trẻ,là sinh viên năm nhất.

Hôm nay quán đông khách hơn mọi ngày,lạc tâm chạy qua chạy lại toát mồ hôi,cả buổi hôm đó lục nam không hề gọi điện cho cô,lạc tâm thoáng lo lắng.

Có phải đàn ông khi chiếm được thân xác của ai đó xong?họ đều hờ hững như vậy?

10h tối,lạc tâm tan ca,lúc vừa bước ra ngoài cửa,1 chiếc xe vụt qua rất nhanh giống như 1 cơn gió,nhưng lạc tâm vẫn kịp nhìn thấy,người ngồi trên xe rõ ràng là lục nam.....và 1 cô gái trẻ......

Lạc tâm như không tin vào mắt mình,vội rút điện thoại ra gọi vào số của lục nam,chuông đổ 2 tiếng liền bị người bên kia tắt đi..

Lạc tâm nhìn điện thoai,thất vọng rơi nước mắt.

Lục nam?anh lừa dối em?

Lạc tâm lê từng bước chân nặng trịch về tới cửa nhà,định mở cửa thì đâm sầm vào 1 người đang từ trong đi ra,lạc tâm chao đảo,người kia liền đỡ lấy người cô,lạc tâm nhận ra anh ta là Thành,người yêu của chị gái cô,

Thành nhìn cô cười,nụ cười có gì đó rất xấu xa.

- em không sao chứ?

Lạc tâm vội tránh khỏi tay anh ta,cô không hề thiện cảm với thành.

- tôi không sao?

- em đi đâu mà về khuya vậy?con gái về muộn quá không tốt đâu.

Vừa nói,anh ta vừa dò xét cô,ánh mắt như muốn lột trần cô ra,lạc tâm chợt nhớ lại buổi trưa trong phòng học,cảm thấy thật nhục nhã,cô vội nói nhanh.

- tôi phải vào nhà đây?chào anh.
Thấy cô định vào,thành nhanh nhẹn ngăn lại,chụp lấy tay cô,

- muộn thì cũng muộn rồi,muộn thêm chút nữa cũng không sao?chúng ta qua bên kia trò chuyện chút đi.

Lạc tâm chán gét giật tay ra.

- tôi không có gì để nói với anh,anh muốn nói gì thì đi nói với chị lạc thanh ấy.

Thấy cô chống cự thành càng nắm chặt tay cô.

- anh muốn nói với em chứ lạc thanh thì có gì để nói.

Lạc tâm nghiến răng,người đàn ông này thật ghê tởm.

- bỏ cái tay anh ra,tôi là em gái của ngươi yêu anh đấy.

- vậy thì sao?người yêu thôi mà...

Giữa lúc đang giằng co,thì lạc thanh bỗng thình lình xuất hiện,nhìn thấy cảnh đó thì lao vào đẩy mạnh lạc tâm ngã lăn ra đất.

- mày đang làm gì thế hả con ranh kia?

Lạc tâm nhếch nhác đứng dậy nhìn chị.

- em không làm gì cả.

- mày còn già mồm,chính mắt tao nhìn thấy mày còn chối à?người này sẽ là anh rể mày đấy.

Thành vội cười giả lả.

- lạc thanh,chuyện không có gì đâu em,anh chỉ vô tình thấy lạc tâm vấp ngã nên đỡ thôi.

Lạc thanh nhìn thanh,sau đó lườm em gái.

- anh nói thật ư?sao tự dưng lại vấp ngã chứ,?

Sau đó chỉ thẳng mặt em gái,

- mày cố tình phải không?

Lạc tâm không ngờ chuyện lại đến mức này,cô quệt nước mắt

- chị không tin em cũng chẳng còn cách nào,

Sau đó lao vào nha.sau lưng vẫn nghe lạc thanh chửi.

- con kia,tao còn chưa nói xong,mày giám bỏ đi hả.

Lạc thanh quay sang nhìn thành.vẻ mặt không vui

- anh và nó không có gì thật chứ,

- đương nhiên là không,anh chỉ có mình em thôi.

Nói xong cả 2 liền ôm hôn nhau.

Đêm đó,lạc tâm mất ngủ,....

Sáng ra,lạc tâm dậy từ rất sớm,bố mẹ và chị vẫn chưa dậy,cô chuẩn bị bữa sáng rồi âm thầm ra khỏi nhà.

Lạc tâm đến trường,lại ngạc nhiên phát hiện sinh viên đã đến rất đông,trời còn rất sớm,hôm nay là 1 ngày ki lạ.

lạc tâm vừa xuất hiện,tất cả đều đồng loạt quay lại nhìn cô,khiến lạc tâm rất ngạc nhiên....

Có chuyện gì vậy nhỉ?????

Chương 2

- ê,con nhỏ trong clip kìa,nó là bạn gái của lục nam đấy.

- ghê quá,còn giám vác cái mặt đĩ thỏa đó đến trường nữa,không sợ sao vậy trời???

- chắc nó không sợ đâu,trong trường học mà còn giám làm vậy?chắc nó quen lắm rồi.

- ừ,..nhìn mặt thì có vẻ thanh tao lắm,thật không ngờ...

Đoạn hội thoại của nhóm sinh viên nữ vô tình lọt vào tai lạc tâm,

Không khí buổi sáng rất không bình thường,chắc lại có vụ gì chấn động?nhưng sao ai cũng nhìn cô rồi thì thầm,chỉ trỏ hết vậy?

Khi yêu lục nam,lạc tâm cũng bị bàn tán dữ lắm,nhưng cũng đâu đến nỗi khoa trương như vậy??

Lạc tâm cố không để ý,đi vào lớp,cô đi đến đâu,bọn sinh viên nam đều ùa ra,nhìn cô huýt sáo,ánh mắt háo sắc dán vào dáng người mảnh mai của lạc tâm,

Lạc tâm rất ngượng,bước chân bất giác nhanh hơn.

Vừa vào đến chỗ ngồi,

Lạc tâm vẫn không thoát khỏi ánh mắt dò xét của đám sinh viên,Ngọc hà trước vốn có chút chơi thân với lạc tâm không nhìn nổi bèn bước tới,hỏi nhỏ.

- lạc tâm,sao cậu còn giám đến trường?

Lạc tâm ngạc nhiên nhìn ngọc hà.

- sao mình lại không được tới?cậu đang nói gì lạ vậy?

- xem ra cậu còn chưa biết,cậu mau lên mạng đi.sẽ rõ.

Lạc tâm bèn lấy điện thoại ra,vào facebook.trên đó ngập tràn ảnh nóng của cô và 1 đoạn clip dài gần 1 tiếng đồng hồ,lạc tâm hoảng hốt vào xem,cô gái trong clip chính là cô,con chàng trai kia bị che cả khuôn mặt,khung cảnh trong clip không phải nơi nào khác mà chính ngay trong phòng này,ngay chỗ cô đang ngồi.

Lạc tâm đánh rơi điện thoại,ngước nhìn ánh mắt khinh bỉ,ghê tởm của bạn học.tim như bị ai đó bóp nát ra....

Lạc tâm mất hồn mất vía cúi xuống lượm lại điện thoại,đầu óc trống rỗng....

1 đôi giày cao gót giẫm lên chiếc điện thoại của lạc tâm,ngăn không cho cô lượm.trên đầu vang lên giọng nói khinh bỉ.

- con đĩ,mày đã làm ô nhục cho cả 1 cái trường đại học,mày còn giám vác mặt đến đây.

Lạc tâm nhìn lên,nhận ra người đang dẫm điện thoại của mình là vân anh,cô gái từ trước đến giờ vốn gen gét với mình.

- tôi...tôi không phải....

Nước mắt giàn dụa!

- mày không phải,mẹ nó,đúng là con đĩ già mồm,bằng chứng sờ sờ ra đấy,mày thèm trai sao không đưa nhau vào nhà nghỉ giá 70 ngàn 1 giờ ấy,mày coi đây là đâu mà giám làm trò đó hả con đĩ?

Con đĩ?lạc tâm thành con đĩ trong mắt mọi người rồi ư?

Mấy đứa con gái đi cùng vân anh cũng nhao nhao lên xỉ nhục lac tâm.

- hóa ra nó luôn giả vờ siêng năng,ở lại muộn nhất lớp là để làm chuyện dơ bẩn với trai cơ đấy,

Vân anh nghe thế càng hăng máu lôi lạc tâm đang ngồi thụp dưới đất lên,xô cô đập vào cạnh bàn,áo sơ mi bị kéo mạnh mà trở nên xộc xệch.đứt luôn 2 cúc,lộ ra 1 khoảng da thịt.

- con khốn.mày làm như thế với trai ở tại đây mấy lần rồi.đúng là tởm lợm thật đấy,tao không thể học hành nổi nữa rồi.

- cứ tưởng là loại ngoan hiền lắm cơ,đúng là đồ cave rẻ tiền,

Bọn con trai bên ngoài nhào vào.

- 1 lần của em là bao nhiêu vậy?

- tối này đi với anh nha em,anh thuê khách sạn lớn hẳn hoi,...không phải ở chỗ này đâu....

- .....

Lạc tâm nghe không nổi nửa,cô phát điên vùng dậy xông ra ngoài,đột nhiên bị ai đó ngáng chân,ngã sóng soài xuống nền gạch,tay bị chà sát đến rớm máu.nghe tiếng cười,tiếng khinh bỉ,phỉ nhổ của đám người kia,lồng ngực cô đau đến mức mất cảm giác,lạc tâm lồm cồm bò dậy,cả người nhếch nhác,chạy trốn....trốn ánh mắt đáng sợ của đám người đó....

Lạc tâm trốn vào nhà vệ sinh,...không ra ngoài nữa.

Clip sex của lạc tâm chấn động cả trường,sinh viên đòi tẩy chay cô,những ai học cùng lớp với cô đều đòi chuyển lớp,

Sự việc ồn ào đến mức thầy cô trong trường đều loạn hết cả đầu,không còn cách nào,phải gọi cho người nhà lạc tâm đến giải quyết.

Lúc nhận được điện thoại của nhà trường,cả gia đình lạc tâm đều biết chuyện xấu của cô.mẹ lạc tâm là bà Nhung bóp chặt điện thoại,sắc mặt méo mó đến đáng sợ.nếu lúc này lạc tâm đang đứng trước mặt bà ta.bà ta nhất định sẽ đánh chết cô.

Tại phòng hiệu trưởng

- em lạc tâm đã làm ra 1 chuyện ảnh hưởng rất xấu đến khuôn viên trường học.

Bà nhung cúi đầu thật thấp,danh dự của bà ta rất lớn.bà ta không muốn ai nhìn thấy mình lúc này.

- thưa thầy,,,tôi biết con gái tôi làm ra chuyện không thể chấp nhận được,tôi không biết phải nói gì lúc này,tùy nhà trường xử phạt.tôi không có ý kiến.

Bà nhung vô tình nói,đối với đứa con gái này,bà ta không hề muốn quan tâm,đối với bà ta,lạc thanh mới là con gái của mình.

- sinh viên đang rất gay gắt về chuyện của con gái chị.chúng tôi chỉ còn cách đình chỉ việc học của lạc tâm 1 thời gian,để xoa dịu sinh viên trong trường,chúng tôi rất tiếc.

Bà nhung bước ra ngoài.mặt xám ngoét,bà ta cố đi thẳng lưng,nhưng đằng sau vẫn nghe nhưng lời bàn tán không hay ho.

- ê,hình như là mẹ của con nhỏ trong clip,làm mẹ kiểu gì mà để con gái làm ra chuyện xấu hổ vậy nhỉ?
- nhìn mặt cũng thấy là dạng không vừa,chắc có như thế nào thì mới dạy ra loại con gái không biết xấu hổ đó chứ?

Bà nhung nắm chặt tay lại,cơ mặt run run?

Hình lạc tâm,đồ đê tiện!

Ở 1 nơi khác trong trường,lục nam đứng hút thuốc ở 1 góc,đầu có chút phiền não,clip sex của anh ta và lạc tâm đã lan truyền chóng mặt,tuy người tung clip đã cẩn thận che mặt anh ta lại nhưng vẫn không thể khiến anh ta hết phẫn nộ.

Cuối cùng là ai?là kẻ nào giám cho anh ta lên mạng.

Lục nam nghĩ đến lạc tâm,không biết bây giờ cô ta như thế nào?

Sở dĩ lục nam tán tỉnh lạc tâm,ban đầu là do cá cược với lũ bạn của anh ta,lạc tâm vốn không phải là gu bạn gái mà anh ta cần,

Ngày ấy,lạc tâm nổi tiếng xinh đẹp,ngoan hiền,hơn nữa rất rụt rè,nhút nhát,lũ bạn nổi hứng thách anh ta cưa đổ cô gái ngoan ngoãn đó.anh ta vì sĩ diện.vì cái biệt danh" cao thủ tán gai"của mình mà nhận lời.

Sau đó lạc tâm trở thành bạn gái anh ta,trong khoảng thời gian yêu nhau,anh ta phát hiện lạc tâm là kiểu người rất đặc biệt,...anh ta có chút yêu thích cô gái này,buổi trưa hôm đó anh ta vội vàng chiếm lấy lạc tâm là vì để kết thúc vụ cá cược đó,không ngờ lại bị quay lén.

Dù không yêu lạc tâm thật lòng,nhưng lục nam không hề muốn mọi chuyện xảy ra như vậy?

Lục nam phả 1 hơi thuốc,ánh mắt trở nên thâm trầm.

Kẻ nào giám chơi anh sau lưng?

Trời bắt đầu tối,lạc tâm từ phía sau gốc cây phượng già trước cổng trường đi ra,mắt đã hoàn toàn vô hồn.lạc tâm ngơ ngác nhìn quanh,thành phố đã bắt đầu lên đèn,người người qua lại nhộn nhịp,chẳng ai để ý đến cô.đoạn đường phía trước tối thui,lạc tâm lủi thủi 1 mình bước trên đường,

Phía xa xa,trước 1 nhà hàng,lạc tâm nhìn thấy lục nam?cùng với 3 4 người bạn đang bước vào trong,

Tâm tình cô bỗng trở nên điên dại,cô lao theo....vào cửa hàng.

Trong phòng víp,lục nam với lũ bạn ngồi trên ghế,bàn bày đầy thức ăn kèm mấy chai rượu ngoại.

Cả bọn cùng cạn ly.1 trong số đó có thằng hùng.hắn nhìn lục nam,ngưỡng mộ.

- chúc mừng mày,vụ cá cược lần này thành công hơn cả mong đợi.không ngờ mày còn có chiêu này,ác thật đấy.

Cả bọn ai cũng biết thằng hùng đang nói đến chuyện gì,ai cũng cười hềnh hệch.

- lần này mày ác thật nhé.tiêu đời con nhỏ kia rồi.

Lục nam phiền chán uống 1 ly rượu.

- bọn mày câm hết đi,vụ này không phải tao làm,tao không có thói quen làm thế với đàn bà đâu.

- mày nói thật,vậy là ai được nhỉ?

- tao mà tra ra được ai làm thì tao sẽ khiến nó sống không bằng chết.

- thôi,uống đi nào,vụ cá cược kết thúc,ai thua chồng tiền cho lục nam đi.

Lục nam không hứng thú.

- thôi,tao không lấy tiền tụi mày,tuy là vì cá cược mới tán tỉnh cô ta,nhưng giờ mọi chuyện đã đi quá xa...đừng ai nhắc đến chuyện này nữa.

Dứt lời,cửa phòng bị bật tung ra.lạc tâm cả người thê thảm,khuôn mặt nhòe nước mắt đi vào,thê lương nhìn lục nam- cá cược???anh vì trò đó nên mới làm thế với tôi à?

Nực cười?cuộc đời quá khốn nạn,cô mất đi đời con gái chỉ vì 1 vụ cá cược?

Cô bị tất cả mọi người khinh bỉ,phỉ nhổ cũng vì 1 vụ cá cược?

Lục nam hơi giật mình,cả phòng im lặng,không ai lên tiếng.có lẽ vì cô gái trước mắt quá thê thảm.

Câu tiếp theo của lạc tâm khiến ai nấy đều kinh ngạc không thôi.

- lục nam,tôi đá anh,...là tôi đá thứ rác thải bẩn thỉu như anh.

Lạc tâm quay người lao ra ngoài,cô đã triệt để thất vọng.

Trong phòng 1 khoảng im lặng.không ai cười nổi...

Lạc tâm thất thểu về nhà,bà nhung và lạc thanh đã chờ sẵn cô ở cửa,thấy lạc tâm bước vào thì ném ngay đống đồ trúng vào mặt cô,lạc tâm lảo đảo ngã xuống đất.

- mẹ....

Bà nhung nghiến rằng,giận dữ nhìn cô.

- câm mồm,ai là mẹ mày,tao không có thứ con gái mất nết như mày...

Lạc thanh ùa vào cùng chửi.

- mày mau cút đi,đồ không biết xấu hổ,tao không ngờ mày luôn tỏ ra ngoan hiền.vậy mà lại làm ra chuyện đĩ thỏa như vậy?còn làm ngay cả trong trường học.giờ thì vui rồi,cả thế giới đều biết mày rồi đó.mày nổi hơn cả diễn viên rồi đó.

Lạc tâm khóc thành tiếng?

Sao lại ra nông nỗi này vậy trời ơi....cô sai rồi....sai hết cả rồi.

Cô bò tới ôm chân bà nhung.

- mẹ ơi,con sai rồi....mẹ đánh chửi con thế nào cũng được,nhưng đừng đuổi con đi mẹ ơi.

Bà nhung thô bạo đẩy cô ra,căm hận nói.

- tao nói rồi,tao không có thứ con mất nết,hư thân như mày,mày cút đi cho khuất mắt tao.

Nói đoạn lạc thanh cầm lấy đồ của cô quẳng ra ngoài.

Bố lạc tâm là ông tiến từ trong phòng đi ra,quát.

- tất cả im đi,ồn ào đủ chưa?,lạc tâm,đi vào phòng ngay đi,

Bà nhung nhìn chồng,chửi đổng lên.

- ai cho loại con gái như nó ở lại đây,hôm nay nó bắt buộc phải cút.

- bà có thôi ngay không?nó thế nào cũng là con chúng ta,sao bà nhẫn tâm thế hả.

Bà nhung tức điên lên.gào to.

- nó là con anh,không phải con tôi.tôi chấp nhận nuôi nó đến bây giờ đã là tốt lắm rồi,không ngờ đúng là nuôi 1 con đĩ.

Sau câu nói đó,không khí bỗng lặng đi.lạc tâm thất thần nhìn mẹ rồi lại nhìn bố.

- bố,mẹ con đang nói gì vậy?

Ông tiến buồn phiền quay đi,không nhìn cô.

Bà nhung nói luôn.

- để mày không thắc mắc,hôm nay tao cho mày biết luôn.bố mày ngoại tình lúc lạc thanh được 3 tuổi,ăn nằm với 1 con đĩ,chính là mẹ mày,mẹ mày có bầu sinh ra mày rồi ném mày cho bố mày,xong bỏ đi biệt tích,tao nuôi mày từ lúc mày vừa ra đời.mày có nên cảm ơn tao không.

Con nuôi,là con nuôi chứ không phải con ruột.?

Lạc tâm bỗng nhiên bật cười,cười trong nước mắt.

Hóa ra là vậy?hóa ra cô bị gét bỏ trong chính ngôi nhà của mình là vì cô là con nuôi.

- mày giống mẹ mày lắm,mẹ mày lúc trước là muốn cướp chồng tao,còn mày thì đi mây mưa với trai giữa ban ngày ban mặt,bị tung clip lên mạng.mày khiến tao xấu hổ,tao chưa đánh chết mày là may rồi đó,giờ thì cút đi.

Lạc tâm thấy mình như đang nằm mơ vậy.nhưng giấc

mơ này là thật,đây không còn là nhà của cô nữa rồi.

Trường học đuổi,gia đình cũng xua đuổi.trong thoáng chốc lạc tâm không còn gì.

Cô mang theo trái tim tuyệt vọng lang thang trên đường như người mộng du.đêm rất khuya rồi,sương xuống ướt lạnh,lạc tâm mơ hồ sang đường,1 chiếc ô tô từ trước lao tới,....lạc tâm gục xuống,đầu chảy máu lênh láng....

Cũng tốt,cứ chết đi như vậy?sẽ không còn thấy đau nữa.....

Lạc tâm lịm đi......

Chương 3

Đêm khuya,lục nam ngồi 1 mình trong quán cà phê.đưa mắt nhìn bầu trời đêm bên ngoài,phiền chán châm 1 điếu thuốc,cả ngày nay tâm trạng anh rất không vui vẻ,đặc biệt là sau khi gặp lạc tâm ở nhà hàng mấy tiếng trước,ánh mắt của cô ta lúc ấy khiến anh ám ảnh,

Lục nam không hiểu vì sao anh lại phiền muộn vì 1 cô gái đến thế này?

Cả ngày hôm này anh đã mượn thế lực của bố mình khống chế không cho cái clip chết tiệt kia phát tán thêm nữa,cuối cùng mọi việc cũng coi như ổn,công an cũng đã vào cuộc,nhưng chỉ tra ra được vài người không liên quan,những người đó đều nhận tiền mà làm,

Kẻ tung clip thật sự vẫn chưa bị bắt,

Điều đó khiến lục nam càng tức giận?

Anh nhớ đến lạc tâm?vấn đề bây giờ là phải dựa vào chính bản thân cô ta, sẽ vượt qua như thế nào?

Cảm giác mắc nợ 1 cô gái làm lục nam khó chịu vô cùng.!

Ngoài màn đêm,1 chiếc xe cấp cứu chạy vụt qua,mang theo từng tiếng còi dài,tiếng kêu inh ỏi,nhưng lại nghe rất thê lương ảm đạm.

Có mấy người đi đường ở gần đó xì xào.

- vừa nãy ở ngã tư đằng trước có vụ tai nạn đó.

- nghe nói là xe ô tô đâm phải người đi bộ phải không?

- ừ?người bị đâm hình như là 1 cô gái còn rất trẻ,tội nghiệp quá,còn trẻ mà yểu mệnh quá,đâm kiểu đó thì mạng đâu nữa chứ.

2 người kia bỏ đi mất,

Dù không muốn,nhưng mấy lời bàn tán kia lại vô tình lọt vào tai lục nam,không hiểu sao tự dưng ruột gan anh nóng như có lửa đốt,anh lắc lắc đầu,hút 1 hơi thuốc,xong lại uống 1 hợp cà phê,đúng là thấy khá hơn 1 chút.

Bờ vai lục nam bị 1 cánh tay nhỏ nhắn,trắng nõn ôm lấy

Giọng nói ngả ngớn cất lên

- lục nam,thì ra anh ở đây?sao không gọi cho em?

Lục nam nhận ra cô ta chính là vân anh,con bồ anh ta mới cặp kè được vài ngày,cũng là bạn học cùng lớp với lạc tâm.

Lục nam nhìn vân anh chăm chú,không nói gì.

Vân anh bị ánh mắt của lục nam làm cho hơi chột dạ

- sao anh nhìn em ghê vậy?

- sao em biết anh đang ở đây mà đến?

- tình...tình cờ thôi,vừa lúc em cũng đi ngang qua đây?

- thật vậy à?

Giọng lục nam có chút nghi hoặc.

Vân anh vội làm điệu bộ nũng nịu,cô ta ngồi xuống bên cạnh lục nam,ôm cánh tay anh,nói

- anh làm sao vậy?cả ngày hôm này chẳng được gặp nhau,em nhớ anh quá.

Nhớ?mới cặp kè vài ngày mà nhớ quá,đàn bà ai cũng nói yêu lục nam,nhớ lục nam,thậm chí chủ động mời gọi lục nam cùng lên giường,nhưng lục nam biết đó chỉ là giả tạo?anh biết nếu như anh không phải là con nhà giàu,đẹp trai thì ai để ý chứ?

Suy nghĩ thế nào mà anh lại liên tưởng đến lạc tâm?

Thời gian tán tỉnh cô ta diễn ra đúng 1 tháng,nhưng trong 1 tháng đó chỉ có lục nam biết lạc tâm chưa bao giờ nhận lấy 1 món quà nào từ anh,....

Lục nam hơi nhăn mặt,lấy tay xoa thái dương.vân anh thấy thế thì nói ngay

- anh thấy không khỏe sao?hay mình tìm chỗ nào đó,em xoa bóp cho anh nhé?chịu không?

Ý tứ đã rất rõ ràng!tất nhiên lục nam chẳng có lí do gì để từ chối cả,...

Giữa lúc lục nam đang vui vẻ mây mưa với vân anh trong khách sạn thì ngược lại trong bệnh viện,lạc tâm cả người đầy máu nằm trên cáng,nhanh chóng được đưa vào phòng cấp cứu....

Ranh giới giữa sống và chết rất mong manh,giống như 1 sợi dây tơ mỏng,có thể đứt bất cứ lúc nào...

2 tháng sau,

Tại 1 căn biệt thự nằm trong lòng thành phố,

Căn biệt thự khá rộng,xung quanh đều trồng toàn hoa cây ăn quả,cây cảnh,

Lạc tâm đứng giữa những bông hoa,mắt khép hờ trông rất đẹp.

Thím giúp việc tên lan từ trong đi ra,mỉm cười.

- cô lạc tâm,sao lại ra đứng ở đây vậy?cô còn chưa khỏe hẳn mà,mau vào trong đi.

Lạc tâm trả lời bâng quơ

- cháu không sao đâu ạ,ở trong phòng suốt cháu thấy bí bức quá,muốn ra hít thở 1 chút

- cô đói không?tôi làm cái gì cho cô ăn nhé.

- dạ,không cần đâu thím,cháu không đói ạ.

Thím lan nghe vậy thì không quấy rầy cô nữa,bỏ đi vào trong.lạc tâm hít thở 1 hơi thật sâu,cảm giác như chỉ còn lại mình cô trong thế giới này?

Cuộc đời này cô còn lại những gì?

Cô được những con người không quen biết cứu giúp?trong khi người thân ruồng bỏ.

Đời này sao lại có những nghịch lý như vậy?

Lạc tâm nhớ!lúc cô tỉnh lại từ trên giường,người cô nhìn thấy đầu tiên không ai khác,mà là 1 khuôn mặt lạ hoắc,già nua...bà ấy nhìn cô cười rất hiền từ,mang đến cho cô 1 cảm giác rất an toàn....bà ấy chính là chủ của căn biệt thự này,bà ấy tốt với cô,dù chỉ là 1 người lạ...

Lạc tâm chợt cười?cuộc đời thật đáng buồn cười biết bao nhiêu?...

Khi ánh nắng mặt trời lên cao,lạc tâm quay bước đi vào nhà,liền gặp 1 người,bà ấy nhìn cô,quan tâm hỏi.

- cháu thấy trong người thế nào?

Lạc tâm đi đến ngồi xuống cạnh bà ấy.

- dạ...cháu đã khỏe hẳn rồi ạ...cháu cảm ơn bà vì đã cho cháu ở lại đây trong thời gian qua.

- bà tên châu,..là xe bà đụng phải cháu,cháu không cần cảm ơn.giờ cháu đã có dự định gì chưa.?

Dự định?đúng vậy?cô cũng chẳng thể mãi ở đây?nhưng bây giờ cô nên đi đâu đây?cô không có nhà,không có tiền.còn bị tung clip lên mạng,cô sợ....bị người ta nhìn thấy,nhưng....vẫn không thể ở lại đây được.

Lạc tâm cố không nhìn bà châu.run rẩy trả lời.

- cháu....cháu đương nhiên về nhà ạ.

Bà châu nhìn cô đăm đăm,ánh mắt thương cảm.

- cháu chắc chứ?cháu còn chỗ để về sao?

Lạc tâm ngạc nhiên nhìn bà,không tin.

- bà... sao bà?....lại hỏi thế ạ?

- thực ra bà biết hết rồi,,,1 tháng trước,lúc cháu còn nằm ở bệnh viện,bà có nhờ người hỏi thăm tin tức của người nhà cháu.

Lạc tâm khóe mắt ngân ngấn nước,tay run rẩy,im lặng không nói gì,bà châu nói tiếp.

- họ nói với bà là cháu không còn quan hệ gì với họ nữa cả,cháu sống hay chết họ cũng mặc kệ...như vậy cháu còn muốn về.

Lạc tâm khóc,nước mắt tuôn như mưa

- bà....bà ơi....

Bà châu nắm tay cô,vỗ vỗ.

- nếu cháu không có chỗ nào để đi thì hãy tạm thời ở lại đây đi.

- bà ơi....cháu không thể làm phiền bà mãi được.

- có gì mà phiền chứ,bà ở có 1 mình buồn lắm,trước đây cháu từng làm gì rồi.cháu năm nay bao nhiêu tuổi?

- dạ,cháu từng học đại học ạ!cháu 22 tuổi.

- cháu học nghành gì?

- dạ,cháu học bên nông nghiệp ạ?nhưng bà hỏi để làm gì vậy?

- cháu không học tiếp à?sao vậy?

- dạ cháu.....

Bà châu nhìn vẻ mặt khó xử của cô thì hiểu ra

- không sao,cháu cứ ở đây làm vườn cho bà,trồng rau củ,chăm sóc hoa quả,cây cảnh cho bà,coi như làm công cho bà,cuối tháng bà vẫn trả lương cho cháu.Lạc tâm quệt nước mắt,

- nhưng có thím lan rồi mà.?

- thím ấy chỉ nấu ăn quét dọn thôi.cháu có muốn làm cho bà không?

Lạc tâm không ngờ mình lại may mắn như vậy?cô mừng rỡ gật đầu.

- cháu đồng ý,cháu cảm ơn bà...cảm ơn bà....

Lạc tâm chính thức ở lại biệt thự,làm công việc làm vườn.cuộc đời cô đã chính thức rẽ sang 1 lối mới.

Vào 1 buổi sáng chủ nhật,lạc tâm dậy từ rất sớm,cô tranh thủ vào nhà tắm để tắm qua 1 chút,lúc đang tắm giữa chừng thì lạc tâm nghe bên ngoài phòng mình có tiếng của đàn ông rất nhỏ,kèm theo tiếng bước chân,đến gần nhà tắm thì dừng lại,lạc tâm tắt vòi nước,phát hiện cửa chỉ khép hờ...người bên ngoài liền đẩy ra định bước vào,lạc tâm nhanh chóng lao tới chặn không cho người kia bước vào, tông cánh cửa lại,đóng chặt,khóa chốt.tim cô đập thình thịch.người bên ngoài bị cửa dập trúng mặt kêu á lên 1 tiếng,

Sau đó là tiếng đập cửa sầm sầm.

,-ai trong đó,mau ra đây?mẹ kiếp gãy hết sống mũi rồi....

Lạc tâm sợ run,không nhúc nhích,sao trong biệt thự lại xuất hiện đàn ông vậy?

- có nghe không hả?mau ra đây?nếu không đừng có trách...

Lạc tâm càng nghe càng hoảng hốt.

Người kia gõ 1 hồi không được đành tức giận bỏ ra ngoài.cửa phòng đóng sập lại.

Lạc tâm đứng co ro ở 1 góc,tâm tình hoảng loạn.

Cô không biết mình sinh ra tâm lý sợ hãi đàn ông từ lúc nào....

Lục nam xoa xoa mũi,liền phát hiện có máu chảy ra,anh liền hậm hực đi xuống lầu,mặt ngửa lên,lúc xuống cầu thang thì bước hụt chân sém chút ngã chổng vó,

Lục nam tức quá chửi thề

- shit,mới sáng ra đã gặp ma,,,,chết tiệt.

Thím lan từ trong bếp đi ra,thấy lục nam thi kêu lên.

- cậu lục nam,mũi cậu bị làm sao vậy?sao chảy máu thế kia?

Lục nam ngồi xuống sô pha phòng khách,tức tối đáp.

- bị chó cắn.

Thím lan tròn mắt

- chó cắn?cậu đang nói gì vậy?

Lục nam càu nhàu.

- bộ thím không thấy tôi đang bị đau sao?còn không mau đem cái gì tới cầm máu cho tôi.

Thím lan lật đật chạy đi lấy bông băng.lúc sau lục nam mới hỏi.

- nội tôi đâu?sao tôi không thấy?

- à,,,bà chủ đi ra ngoài từ sớm rồi,mà sao mũi cậu bị chảy máu vậy?

- đã bảo bị chó cắn mà,,,

Không phải bà nội?vậy ai đang ở trong nhà tắm lúc nãy nhỉ?lục nam nghĩ ngợi.

- bà nội tôi mới mướn thêm người giúp việc à?

Thím lan trả lời

- không phải giúp việc mà là người làm vườn,

- có phải đang tắm trên lầu không?nam hay nữ thế?

- dạ,là nữ ạ,cô bé ấy làm vườn giỏi lắm.

Lục nam khó chịu

- thím lằng nhằng quá,tôi có hỏi cô ta làm vườn thế nào sao?đúng là dư hơi mà...

Con nhỏ chết tiệt...lục nam sờ sờ mũi,,,càng thêm tức.

Đang cau có,điện thoại bỗng đổ chuông,nghe xong lục nam liền đứng dậy,

- thôi,tôi về đây?

- ơ,thế cậu không chờ bà chủ à,chắc bà ấy về bây giờ đó.

Lục nam đi ra cửa,

- thôi,nếu nội có hỏi cứ bảo chiều tôi ghé lại sau,giờ tôi có việc bận.

- dạ,cậu...

Lục nam đi mất,Lạc tâm vừa lúc đi xuống.cô nhanh nhẹn vào phụ thím lan nấu bữa sáng,nhân tiện hỏi.

- vừa nãy có ai tới hả thím?

- à,,là cháu trai của bà chủ tới đó...

- cháu trai?cháu nội hay ngoại vậy thím?

- cháu nội,cô gặp cậu ấy rồi à?

Lạc tâm lúng túng

- dạ,cháu chưa có thấy ạ.

- cậu ấy cũng lâu lâu mới ghé qua đây thăm bà chủ thôi.dạo trước lúc cô còn nằm viện cũng có đến mấy lần,chiều cậu ấy lại đến đó,chiều cô sẽ thấy thôi.cháu nội của bà chủ đẹp trai lắm.

Nói rồi,thím lan cười khúc khích.ngược lại lạc tâm thì xịu mặt.

Chiều lại đến à?ai quan tâm mặt mũi anh ta thế nào?lạc tâm chỉ sợ anh ta vì chuyện lúc nãy mà tính sổ với cô thôi,giọng điệu của anh ta lúc nãy thực sự rất dọa người....

Lòng lạc tâm thoáng lo lắng.

Buổi chiều,lục nam lại tới biệt thự như đã nói,lúc này bà chủ đang ngồi tỉa cây cảnh trước sân,lục nam cười hì hì,đi tới bóp vai bà nội.

- nội ơi,cháu tới thăm nội đây?

Bà châu mắng yêu cháu trai.

- cháu còn nhớ đến bà già này à?

- sao không nhớ chứ?lúc nào cháu cũng nhớ nội mà,tại dạo này cháu bận học mà,năm cuối rồi.nội đang làm gì vậy?

- cháu không thấy à?

- không phải nội thuê người làm rồi à?

- cháu gặp con bé rồi à?nó đang tưới hoa ngoài vườn sau ấy

Lục nam nheo mắt.

- vậy à nội,lâu rồi cháu cũng không ra sau vườn,cháu đi ra xem thử chút rồi vào ngay nhé nội.

Nói xong,lục nam đi mất,lúc ra đến vườn hoa,lục nam đưA Mắt nhìn quanh thì thấy bóng lừng của 1 cô gái lấp ló giữa những bông hoa,cô ta có dáng người cao gầy,mặc áo phông,quần bò,ống quần xắn lên tận cẳng chân để lộ đôi chân trắng nõn,eo cô ta buộc tạp dề,

Cô ta đang mải mê tưới nước cho vườn hoa,lục nam vô thức đi tới gần,đứng sát sau lưng cô gái.

E hèm!....1 tiếng,cô gái giật mình vội quay lại,2 gương mặt gần sát nhau,hơi thở của đối phương phả ra,

Giây phút cả 2 nhìn rõ mặt nhau thì cùng ngây ngẩn cả người.......

Lạc tâm đánh rơi luôn xô nước đang cầm trên tay,tỉnh ra khỏi cơn mơ,chân cô không tự chủ lùi ra sau,không để ý cục đá dưới chân,vấp phải lảo đảo té ngửa..

Lục nam nhanh chóng đỡ cô,kéolạc tâm lại khiến cô nhào vào trong khuôn ngực rộng lớn,cứng cáp của mình

Lạc tâm giãy dụa thật mạnh,vùng ra khỏi vòng ôm của lục nam

- bỏ tôi ra...

Cô quay mặt đi,giống như muốn chạy trốn.

Lục nam vẫn chưa tin được,người đang đứng trước mặt mình lại chính là lạc tâm,

Nhưng rõ ràng chính là cô ta?

Lục nam gọi to.

- lạc tâm,em đứng lại.

Lạc tâm làm như không nghe thấy,chân đã bắt đầu run run,cô chạy nhanh vào nhà kho đựng dụng cụ,khóa cửa lại,ở lì trong đó...

Lạc tâm ngồi xuống bên cửa,khóc nức nở.

Tại sao?tại sao lại để cô gặp lại con người đó chứ?.tại sao anh ta cứ xuất hiện trước mặt cô lần nữa là sao?

Thời gian qua cô đã rất cố gắng để bình tĩnh,để quên đi tất cả,để bắt đầu 1 cuộc sống mới...vì sao chứ..

Lạc tâm hận....cô cắn môi đến mức bật máu.

Vương lục nam?anh không phải là người?

Anh hại tôi đến nỗi không còn gì?...

Lạc tâm phát điên gào khóc...

Lúc bước ra,2 mắt lạc tâm rất đỏ,cô không ngờ lục nam vẫn chưa đi khỏi,anh ta đứng gần cửa,nhìn cô bước ra.

Lạc tâm nhìn vẻ mặt bình thản của anh ta,hận đến mức chỉ muốn giết người.

Cô sao phải tránh chứ?anh ta mới là người có tội cơ mà?

- lâu nay em sống thế nào?

Lục nam nhìn cô nghiêm túc hỏi.

Lạc tâm thấy buồn cười quá mức,

- nhờ ơn của anh,tôi sống rất tốt.

Lạc tâm vội đi qua người lục nam,anh liền kéo tay cô lại.bị cô hất ra.

- đồ khốn,bỏ cái tay bẩn thỉu của anh ra...

Lục nam nhìn cô nổi điên,anh chỉ biết thở dài.

- tôi xin lỗi...

Lần đầu tiên trong đời,lục nam xin lỗi 1 cô gái.

Lạc tâm tức quá hóa cười.

- câu xin lỗi của anh tôi thấy thật ghê tởm,anh dùng thủ đoạn bỉ ổi,hèn hạ để hại tôi,bây giờ xin lỗi à,anh có âm mưu gì?

- tôi không phải là người tung cái clip kia để hại em.

- anh câm miệng....anh cút đi,biến đi,

Lạc tâm gào lên,bỏ chạy....

Lục nam nhìn theo,không biết trong lòng đang có cảm giác gì....nhưng nó khiến anh khó chịu...

Đêm đó lục nam cùng vân anh tới quán bar uống rượu với lũ bạn.

Anh không mấy vui vẻ.uống 1 hớp rượu liền nhổ ra.

- mẹ kiếp,rượu hôm nay bị sao vậy?chẳng ra cái mùi vị gì.

Anh nhân viên phục vụ hoảng quá xin lỗi rối rít.

- xin lỗi quý khách,để tôi làm lại ly khác cho anh ạ.

Lục nam phiền muộn hút 1 điếu thuốc,ngẩng mặt nhìn lũ bạn đang nhảy ngoài sàn,

Vân anh ngồi một bên choàng tay ôm vai lục nam.

- anh không được vui à?

Lục nam không đáp,nhìn cô ta,tay bỗng dưng bóp mạnh cái mông tròn của vân anh khiến vân anh kêu lên.

- á.....lục nam.....anh.....

Đem đó,tại biệt thự lạc tâm mất ngủ.

Chương 4

Cứ tưởng rằng sau hôm đó cả 2 sẽ tránh gặp mặt nhau,lạc tâm lại không ngờ rằng đùng 1 cái,lục nam lại mang theo 1 túi đồ nhỏ đến biệt thự,lúc đó lạc tâm đang tỉa cây cảnh gần đó,

Lục nam xách túi đi vào,mắt vô tình hay cố ý liếc lạc tâm 1 cái.lạc tâm coi như không thấy,

- bà nội ơi,,,cháu trai lại đến rồi đây?

Bà châu ngồi trên ghế uống trà,thấy lục nam thì hơi ngạc nhiên

- oắt con....sao dạo này siêng đến thăm thân già này thế,lại có chuyện gì muốn xin xỏ à?

Lục nam sà đến ôm vai bà nội.

- chẳng phải lúc trước nội toàn trách con không quan tâm nội đấy ư?giờ con đến nội lại nghi ngờ con là sao?

- trước kia có bao giờ con đến thăm nội chăm chỉ thế này đâu?

- bởi thế giờ con quyết định mang đồ đến ở với nội ít hôm nè,

Lục nam hôn chụt lên má khiến bà châu cười không dứt.

- xem ra cháu cũng còn lương tâm,không như thằng bố mày,suốt ngày chỉ lo công việc.

- kìa nội,bố con cũng là vì bất đắc dĩ thôi mà...

- chỉ giỏi bênh nhau,..

Tiếng cười của 2 bà cháu vang lên khắp phòng

Đến tối,lúc ngồi ăn cơm,lục nam không thấy lạc tâm bèn hỏi

- ủa,cô gái làm vườn đâu thím lan,cô ta bình thường không ăn chung với thím và bà nội à?

Thím lan vừa bới cơm ra bát vừa trả lời.

- à,cậu hỏi lạc tâm hả,hôm nay cô ấy kêu bụng không được khỏe nên xin phép lên phòng nằm trước rồi.

Bà châu nhìn lục nam

- cháu có vẻ để ý đến con bé nhỉ?có ý đồ gì với nó hả nhóc?bà cấm cháu nha.

Lục nam vội chối bay chối biến.

- nội à,nội kì ghê,cháu của bà là ai nào?cháu để ý đến 1 đứa làm vườn làm gì?

Lục nam lẳng lặng ăn cơm?vừa suy nghĩ?

Bụng không được khỏe ư?

Muốn tránh mặt anh thì có...?

Vì muốn tránh mặt anh mà chịu đói?đúng là đồ con gái ngu xuẩn?

Nửa đêm,

Lạc tâm ôm bụng đói,đang thi nhau réo cồn cào,len lén đi ra khỏi phòng,không nghĩ lại chạm mặt lục nam ngay cửa phòng đối diện.lúc đó lục nam đang đứng dựa vào cửa,khoanh tay trước ngực nhàn nhã nhìn cô.miệng nhếch lên

- sao?đói lắm à?chịu không nổi?

Lạc tâm không thèm đáp lại,hoàn toàn xem anh ta như không khí.cô đi lướt qua bước xuống lầu.giọng lục nam vang lên sau lưng.

- lạc tâm,em vẫn ngu ngốc không khác gì lúc trước.

Lần này lạc tâm dừng bước,cô quay lại

- liên quan quái gì đến anh,,,,đừng có ra vẻ trước mặt tôi.

Lục nam đi tới gần cầu thang,chỗ lạc tâm đang đứng.

- cũng mạnh miệng nhỉ?lúc trước yêu tôi em giống như 1 chú thỏ nép vào lòng tôi vậy?....

Lạc tâm không nghe nổi liền cắt ngang câu nói của anh ta

- vương lục nam,anh câm miệng,tôi cấm anh nhắc lại....là tôi ngu,tôi không khác gì 1 con ngu nên mới bị anh lừa cho thê thảm.

Lục nam tóm lấy tay cô bóp chặt.gằn từng tiếng

- tôi nhắc lại 1 lần nữa,tôi không hại em,đoạn clip kia không phải tôi phát tán..

Lạc tâm căm hận nhìn thẳng mặt lục nam.không chút sợ hãi nào.

- vậy thì sao?cuối cùng thì anh vẫn là 1 thằng khốn nạn.

Lục nam bóp lấy cằm cô,

- em giám chửi tôi,?

Lạc tâm vênh mặt lên,thách thức

- sao nào?muốn đánh tôi à?

Lục nam cười nguy hiểm.

- đánh?em cho rằng lục nam tôi lại đi đánh đàn bà à?tôi không có thói quen đó đâu....nhưng mà...nhìn bộ dạng em thế này tôi lại muốn làm cái khác cơ..

Lạc tâm hoàn toàn không hiểu lục nam muốn nói gì chỉ nhìn anh trừng trừng,mặt đối mặt,nhìn như muốn giết chết đối phương.

- em gét tôi đến vậy cơ à?mới qua vài tháng mà hết tình cảm với tôi rồi hả?

Lạc tâm bật cười,rất buồn cười?làm ra những chuyện xấu xa như vậy?còn đi hỏi cái thứ tình yêu chết tiệt đó,anh ta nghĩ mình là ai vậy?

- em cười gì?- vương lục nam,đầu óc anh đang nghĩ cái gì vậy?anh cho rằng ngày đó tôi yêu anh thật à?tôi cho anh hay,chẳng qua tôi thấy anh giàu có nên mới theo anh để moi ít tiền thôi,là tôi đá anh,chứ không phải anh bỏ tôi,

Lạc tâm giật tay thoát khỏi lục nam,quay lưng bước xuống cầu thang,liền bị lục nam tóm lại.anh giữ lấy gáy cô,giảo hoạt mà nói.

- lạc tâm,em cũng giỏi đấy,em theo tôi vì tiền à?ít ra cũng phải có chút tình cảm mà phải không?tôi cùng em ôn lại 1 chút nhé.

Dứt lời môi liền cúi xuống hôn....

Lạc tâm bị giữ chặt đến mức không thể động đậy,lưỡi anh khuấy đảo trong miệng cô,đến khi hài lòng mới buông ra.anh liếm môi,cười.

- sao?có cảm giác thế nào hả?

Lạc tâm nhổ toẹt 1 bãi nước bọt xuống chân lục nam,mặt đỏ bừng vì phẫn nộ.

- bẩn....

Cô giang tay cho anh 1 cái tát mạnh,lục nam bị tát cho lệch cả mặt.

- đừng làm trò đó với tôi thêm 1 lần nữa,đồ khốn...

Lạc tâm bừng bừng khí thế bước xuống bậc thang....bước hụt chân....cô lăn tròn trên những bậc thang,lăn xuống dưới.

Toàn thân nằm dưới nền nhà,cả người đau đến mất cảm giác...trong mơ hồ,,,,cô bị lục nam nhấc bổng lên,bế lên phòng.lạc tâm cố chống cự.nhưng không còn sức lực nữa,chỉ còn thều thào...

- bỏ tôi ra....bỏ ra....

Tiếng lục nam rất giận dữ.

- câm miệng lại,nếu không tôi sẽ quẳng em xuống đất đấy....

Vì không muốn bà nội biết chuyện nên lục nam đành bế lạc tâm về phòng cô,tự tay bôi thuốc lên vết thương cho cô,lạc tâm chán gét tránh né,không cho anh bôi thuốc.

Lục nam bóp chặt vai cô,nghiến răng nghiến lợi.

- ngồi im....

Lạc tâm bị bóp đau quá chỉ còn biết trợn mắt lên.

Lục nam thầm mắng.

Chưa gặp cô gái nào vừa lỳ,vừa ngu ngốc,lại bướng giống như cô gái này nữa,bộ không muốn sống nữa sao?

Xử lý vết thương xong xuôi,lục nam liền để cô nằm xuống giường,anh chồm người qua.

- á....anh muốn gì?

Lục nam kéo chăn đắp lên người cô,cười giễu cợt.

- sao thế?tưởng tôi muốn làm gì à?đừng có ra vẻ,dù sao cũng đâu phải lần đầu,nếu tôi thật sự muốn,em chống lại được sao?

- đồ đê tiện..

- tôi đê tiện đấy,em nên nhớ vậy là được,cứ đề phong tôi đi,đến hôm nào đó tôi nổi hứng sẽ lôi em lên giường đấy.

Lục nam nói xong liền đi ra khỏi phòng,đóng sập cửa lại.

15 phút sau,anh quay trở lại với 1 tô mì trên tay,đặt trước mặt lạc tâm.
- ăn đi?

Lạc tâm không nhúc nhích.

- em không ăn đúng không?vậy được,tôi ăn em.....

Lạc tâm trừng lớn 2 mắt.

Lục nam nhún nhún vai,

- 1 là ăn mì,2 là bị tôi ăn,chọn đi....

Bụng lạc tâm réo liên hồi.cô liền bưng bát mì húp soàn soạt.

Lục nam hài lòng,đi ra cửa,

- ăn xong thì ngủ đi.

Đêm đó,tự dưng lục nam mất ngủ

Sáng sớm,lục nam đã dậy đến trường từ rất sớm.lúc lạc tâm tập tễnh đi xuống lầu thì thím lan và bà châu kêu lên.

- lạc tâm,bị sao vậy?sao trán bầm dập thế kia.

Lạc tâm ấp úng trả lời.

- dạ,cháu.. cháu không may bị té cầu thang ạ?

Bà châu trố mắt.

- cái gì,té cầu thang à?khi nào thế?sao lại không cẩn thận vậy?

- dạ...

- mau lại đây...thím lan xem qua vết thương cho..

- vâng,tối qua cháu cũng bôi thuốc nên đỡ hơn nhiều rồi ạ...

Trường đại học nông nghiệp.

Lục nam ngồi dưới gốc cây,nghe lũ thằng hùng tán gẫu.

- ê nam...qua giờ mày mất tích đâu vậy?bọn tao có qua nhà mày tìm mà không thấy.

Lục nam vừa hút thuốc vừA trả lời.

- mấy ngày tới tao qua ở với nội tao,bọn mày đừng tìm tao làm gì?

- bộ ở với bà mày không đi chơi đêm sao?

- tất nhiên là có,đi tao sẽ gọi,bọn mày không phải lo,cũng đừng qua nhà quấy rầy đến nội tao!

- thằng này có hiếu nha.

Nói gì thì nói,tuy lục nam ăn chơi,thay bồ như thay áo,nhưng anh lại rất có hiếu với bà nội của mình.

1 tốp sinh viên nam đi ngang qua,lục nam nghe thấy bọn kia nói với nhau.

- ê mày,con nhỏ bị tung clip kia hình như nghỉ học rồi,

- tiếc nhỉ,nhìn bề ngoài ngon ơi là ngon,nó mà lên giường ngủ với tụi mình 1 đêm thôi thì sướng phải biết.

- con nhỏ đó nhìn xinh và ngon thật,đôi chân dài thế cơ mà.

- hê hê.

Lục nam bỗng dưng bật dậy,lao tới đấm mỗi tên 1 đấm,bọn kia bị đánh bất ngờ,lại thấy người ra tay là lục nam thì không giám đánh trả,nhịn đến đỏ mặt phừng phừng.

- bọn mày câm hết cho tao?

- bọn tôi động đến cậu bao giờ?

- tao rất không thích mấy câu tụi mày nói nãy giờ,đừng có để tao nghe lại lần nữa,nếu không đừng trách tao.

Bọn kia vội vã bỏ đi.

Lục nam phủi phủi tay,tâm tình bỗng cáu gắt

- mẹ nó chứ?

Thằng hùng ngạc nhiên.

- mày bị sao vậy nam?sao tự dưng ra tay đánh người?

- tao ngứa tay đấy,mày hỏi lắm thế.

- ngứa tay cũng không nên tùy tiện đánh người trong trường học chứ.mày muốn bị kỉ luật vì tội hành hung à?

Lục nam không trả lời mà bỏ đi luôn.

Cả đám nhìn nhau ngạc nhiên....

Chương 5

Hà nội mấy hôm nay có mưa,mưa rơi tầm tã suốt cả ngày,lạc tâm đi từ trong cửa hàng bách hóa ra,tay xách 1 bịch ni lông,toàn là mấy đồ lặt vặt hằng ngày,cô bật dù,bước ra ngoài màn mưa,mưa mỗi lúc một to,kèm theo gió thổi rất mạnh,cây dù trên tay lạc tâm nghiêng ngả,lạc tâm cố nắm chặt cây dù,bước chân nhanh hơn...

1 cơn gió mạnh thổi qua,cây dù trượt khỏi tay lạc tâm,bị thổi bay sang bên kia đường.

Mưa xối vào người cô,khiến lạc tâm run lên,lạc tâm hết cách,đành chạy nhanh vào 1 quán cà phê cạnh đó để trú mưa,lúc vào đến quán,trên người đã ướt 1 mảng lớn,lạc tâm thở dài nhìn ra ngoài,cây dù đáng thương nằm chỏng chơ dưới làn mưa trắng xóa,sau đó lại bị gió thổi đi mất luôn phương hướng...

Làm sao để về được nhỉ?

Lạc tâm đứng lui vào 1 góc,2 tay ôm lấy bờ vai,

Lạc tâm thấy lạnh!

Cũng có mấy người cũng đang chịu cảnh trú mưa như cô,họ đều vào hẳn trong quán,chỉ có lạc tâm đứng ngoài.mưa lớn vẫn tạt vào.....

Bỗng nhiên,1 tiếng nói chua lè vang lên bên cạnh.

- ơ....ai đây?hình lạc tâm!là mày à?

Lạc tâm thất kinh quay lại,thấy vân anh đang nheo mắt nhìn mình chằm chằm.lạc tâm bỗng thấy sợ,liền cúi mặt không nói gì.

- trời mưa mà cũng đứng đây kiếm khách à?về nhà đi....

Mấy đứa con gái bên cạnh cười ồ lên.

- có cần tụi tao kiếm giùm không,có mấy đứa bạn....

Lạc tâm hét lên,căm thù nhìn lũ con gái.

- tụi bay im đi,tao không phải....

Vân anh tóm lấy cánh tay của lạc tâm,kéo mạnh khiến cả người cô chao đảo.

- mày không phải cái gì?hả?bây giờ còn có ai không biết mày làm đĩ....

Lạc tâm lấy hết sức giật ra,

- tôi không phải....thực sự không phải..

Lạc tâm hoảng loạn định bỏ chạy,nhưng bị lũ con gái lôi kéo,giữ chặt cả người,vân anh quắc mắt nhìn lạc tâm,sau đó lớn giọng.

- mọi người ơi....xin nhìn cho kĩ,,,con đĩ này đi ngủ với trai ngay trong giảng đường đại học,nó đi mồi chài đàn ông bị tụi này bắt được....mọi người nhìn cho kĩ mặt mũi con đĩ này đi,rồi còn đề phòng nhé....

Tất cả người trong quán ùa ra,vây quanh chỉ trỏ...

Lạc tâm bị giữ không chống cự được,cô bật khóc.

Cơn ác mộng hơn 2 tháng qua lại trỗi dậy,nghiền trái tim cô vỡ tan tành,

Ánh mắt.lời thì thầm khinh miệt của những người trước mắt,làm lạc tâm như muốn hóa điên....

Cô liều mạng giãy dụa....gào lên điên loạn.

- bỏ tôi ra....bỏ ra...tôi không phải là đĩ....

Xin hãy tin tôi....tôi không phải đĩ....

Câu cuối cùng lạc tâm gào lên trong tiếng nấc,

Bọn của vân anh càng nhìn bộ dạng của lạc tâm thì càng sảng khoái cười to,

Mấy người xung quanh chỉ trỏ.

- con nhỏ này nhìn quen nhỉ?hình như thấy ở đâu rồi?

- à...là đứa bị tung clip sex mấy tháng trước ở trên mạng ấy mà...

- vậy hả?tối về tôi phải tìm xem lại mới được,nhìn mặt mũi hiền lành vậy mà....

- clip đó hình như bị xóa hẳn rồi,không coi được nữa đâu,

Trong tiếng bàn tán,chỉ trỏ,cùng xen kẽ tiếng khóc tuyệt vọng....

1 giọng nói của ai đó kịp thời vang lên,

- mấy người làm gì vậy?1 đám bắt nạt 1 cô gái,không thấy quá đáng à?

Tất cả quay lại,,,giọng nói đó là của 1 chàng thanh niên trẻ tuổi,anh ta nhìn cô gái đang khóc nức nở bị giữ chân giữ tay,lại nhìn vân anh,nghiêm túc mà lạnh lùng.

- mau bỏ cô ấy ra đi.

Vân anh trợn mắt nhìn anh ta

- anh là ai?...là khách của con đĩ này à?

- câm cái miệng thối của cô lại,đây là quán của tôi,muốn gây rối thì biến đi chỗ khác,xúm lại bắt nạt 1 người,không thấy nhục à....

- được lắm.tưởng chủ của cái quán bé tẹo này mà oai à,đợi đó đi.

Nói rồi,cô ta cùng đám bạn bỏ đi.mọi người cũng giải tán.

Anh chủ quán nhìn lạc tâm.

- cô không sao chứ?có cần vào trong ngồi 1 chút không?

Lạc tâm không nói 1 câu nào,sắc mặt đờ đẫn,cuối cùng lao vụt ra ngoài màn mưa trắng xóa...

Chàng trai nhìn theo....ánh mắt thương cảm.

Lạc tâm không biết mình đang đi đâu,bước chân vô thức,người ướt rượt,,,mưa càng dữ dội hơn...

Mưa tạt vào mặt khiến cô không mở nổi mắt,

Tim cô đau?

Đau lắm?

Đau đến mức chỉ muốn chết đi?

Tại biệt thự,

Bà châu lo lắng nhìn ra bên ngoài,mưa xối xả....

Lạc tâm đi ra ngoài lúc chiều,giờ đã chập tối nhưng vẫn không thấy bóng dáng con bé đâu?liệu có chuyện gì xảy ra với con bé không?

Càng nghĩ bà càng lo lắng,bèn gọi.

- lục nam,lục nam ơi.

Lục nam từ trên lầu chạy xuống.

- nội gọi con ạ.

- Con mau đi ra ngoài tìm lạc tâm xem có thấy con bé không?nó ra ngoài từ chiều mà giờ vẫn chưa thấy về.Nghe đến đó,lục nam vội vã ra xe,trong lòng tự dưng lo lắng không yên.

Lục nam chạy xe chầm chậm trên đường,áo mưa khiến cả người anh vướng víu.mưa vẫn rơi mỗi lúc 1 nhiều.

Lục nam thầm nghiến răng!

Lạc tâm,cô gái ngu ngốc!em đang ở đâu?ở đâu hả?

Lục nam điên cuồng tìm kiếm lạc tâm.

Anh không biết vì sao mình lo lắng đến mức muốn điên lên,cuối cùng là cô gái ngốc kia đang ở đâu vậy?

Lục nam cởi phăng luôn áo mưa,vứt xuống đường,chẳng mấy chốc cả người ướt đẫm....

Lạc tâm thẫn thờ dừng bước chân nặng trĩu,trước mắt cô....hiện ra hình dáng ngôi nhà thân thương ngày xưa,chỉ mới cách đây 3 tháng thôi,đó vẫn còn là nhà,vẫn là gia đình của lạc tâm,

Còn bây giờ,thì sao?

Lạc tâm ngửa mặt lên trời,mưa đập vào mặt cô đau rát...

Ông trời ơi,,,tại sao vậy?tại sao lại lấy đi mọi thứ của tôi?tạo sao vậy.

Tự nghĩ lại tự cười nhạo bản thân mình.

Lạc tâm là đĩ?được sinh ra từ 1 người mẹ không ra gì?

Ừ,thì là đĩ....

Lạc tâm cười chua xót.

Quay người cô đơn bước đi trong mưa.....

Cô cứ đi,đi cho đến khi vấp phải thứ gì đó dưới chân.lạc tâm khịu xuống,....

1 cánh tay rắn chắc mạnh mẽ nắm lấy tay cô kéo cả người cô dậy.

- lạc tâm,em sao thế này hả?

Tiếng nói tức giận.nghe rất quen thuộc.

Lạc tâm 2 mắt đờ đẫn ngước lên,khuôn mặt tuấn tú của lục nam ngay trước mặt cô,bị nước mưa làm cho trở nên hơi mờ mờ....

Lạc tâm vung tay ra,tiếp tục đi về phía trước.lục nam kéo mạnh cô lại.

Lạc tâm đuối sức,nhào vào lồng ngực rắn chắc của anh.lục nam vòng tay ôm chặt cô

- rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?tại sao....tại sao hả?

Lục nam nhìn cô lo lắng không thôi.

Lạc tâm liền giãy ra,phát điên đưa tay đấm liên tục vào người anh,gào thét trong đau đớn.

- tại anh....tất cả là tại anh,huhu....ai cần anh quan tâm chứ....anh cút đi.....tôi có chết cũng không cần anh quan tâm.

Lục nam để mặc cô đấm.chỉ khổ sở nói.

- ừ?là tại tôi,tất cả là tại tôi,từ giây phút này trở đi,tôi sẽ bù đắp cho em,tôi hứa đấy....

Mặc cho cô chống cự,lục nam kiên quyết bế cô lên xe,đi vào 1 khách sạn....đặt 1 phòng.

Lạc tâm giống như 1 con rối vô thức bị lục nam đưa đi.

- cho tôi 2 bộ quần áo nam nữ,mang lên phòng cho tôi nhé

Lục nam nói với tiếp tân khách sạn.

Cô tiếp tân mỉm cười.

- vâng,chúng tôi sẽ mang lên ngay ạ,

Lạc tâm cả người ướt như chuột lột,yếu đuối bị lục nam lôi vào trong phòng.Anh đẩy cô bước vào nhà tắm.

- em vào tắm nước nóng đi,nếu không sẽ bị cảm đấy.

Lạc tâm vẫn đứng yên,không nói năng gì? Lục nam thở dài nhìn cô.

Cứ như vậy?1 người nhìn,1 người im lặng.

Cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên.là phục vụ phòng mang quần áo đến.lục nam nhận lấy rồi đóng cửa lại.

- em thay đồ đi,

- mặc kệ tôi đi,tôi phải đi...

Lạc tâm muốn ra khỏi đây!

- em muốn đi đâu?

- đi đâu cũng được,miễn nơi đó không có anh.

Lục nam đi tới,kéo mạnh cô vào lòng mình,siết chặt.

- anh buông ra...

- tôi không buông.

- anh mau buông ra.

Lạc tâm giãy dụa yếu ớt,cuối cùng không thoát được thì để mặc anh ôm...

2 người ôm nhau,thân thể lạc tâm run lên từng hồi,xem ra cô thật sự bị ngấm nước mưa quá lâu rồi.

Lục nam đưa tay cởi áo của cô ra...

Cô ngăn lại.đỏ mắt nhìn anh.

- không thể được,,,anh không được làm vậy với tôi.

Lục nam bị làn da trắng nõn,mê người của cô làm cho nóng ran cả người,anh kìm chế không nổi.

- lạc tâm,tôi muốn em ngay bây giờ.

Lạc tâm bị anh ôm,run rẩy nói.

- tại sao....tại sao lại đối xử với tôi như vậy?

Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay anh.

- lần này tôi không phải vì cá cược mà muốn em.

- anh nói dối.anh là kẻ dối trá.

- đúng,là tôi dối trá,nhưng tôi vẫn muốn em.tôi muốn có em thêm 1 lần nữa.

Đúng vậy?tôi muốn em thêm 1 lần nữa,1 lần nữa là bạn gái tôi? Cũng là lần cuối cùng.

Lục nam không do dự nữa,anh cúi xuống ngậm lấy đôi môi đang tái nhợt vì lạnh của cô.tay anh cởi hết những thứ còn lại trên thân thể cô và anh.đẩy cô ngã xuống giường.

Lạc tâm bị anh hôn đến đầu óc mơ màng,bất lực không thể chống cự.anh dùng cơ thể cao lớn,nóng bức đè lên cơ thể mềm mại,lạnh băng của cô,truyền hơi ấm sang cho cô.

Lạc tâm dễ chịu hơn 1 chút.cô vô thức ưỡn người,dính sát hơn vào anh.

Lục nam làm tình rất giỏi,anh hôn khắp cả người cô.

- ưm....khó chịu quá...

Lục nam hôn càng mãnh liệt hơn.

- em thích không?

Lạc tâm bị anh làm cho quên hết tất cả,trong miệng bật ra tiếng rên rỉ yêu kiều.

- ưm...ahh...đừng....đừng như vậy?

- em muốn tôi ngừng lại hả?

Nói rồi anh trượt xuống,hôn vào giữa 2 chân cô.lạc tâm cong người lên.

- ahh,,,ahh,,,tôi...tôi không...biết.

Vừa dứt lời,lục nam thẳng người,đâm thật sâu vào trong cơ thể cô.

- ahh....

Anh vừa ra vào,vừa hỏi.

- nói đi...lạc tâm...em vẫn còn yêu tôi,phải không?

Lạc tâm hoàn toàn mất hết lí trí.

- tôi...tôi...không...

Lục nam thúc mạnh,vô lại nói.

- hả....em không làm sao?....

Lạc tâm bị anh trêu đùa đến mức khổ sở.

- tôi...ahh...anh biến thái...

- em yêu tôi,,,em còn yêu tôi?...em nói đi...

Lục nam gầm nhẹ.

- tôi...tôi hận anh....ahh...ah...

Lời vừa dứt ra.thắt lưng lục nam liền cử động mạnh mẽ,điên cuồng ra vào,hành hạ cô....

Lạc tâm,em hận tôi ư?em cứ việc hận tôi đi,dù hận tôi,tôi cũng sẽ bằng mọi giá chiếm được em mãi mãi...

Lạc tâm như 1 con búp bê bị anh hành hạ,cô dần lả đi vì khoái cảm,giọt nước mắt tràn khóe mi....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau