SAI LẦM DUY NHẤT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Sai lầm duy nhất - Chương 11 - Chương 15

Chương 11

Trước mặt lạc tâm là 1 gương mặt xa lạ,thấy lạc tâm thừ người ra nhìn mình,anh ta cười cười,

- cô sao vậy?

Lạc tâm giật mình cụp mắt xuống,nhận ra cánh tay đang bị anh ta nắm lấy thì ngượng ngùng thụt lại.

- tôi....tôi không sao cả?

Chàng trai nhìn cô,nghi ngờ hỏi.

- cô chắc là mình không sao chứ?mới mấy phút trước cô còn muốn chết mà.

Lạc tâm không ngờ anh ta thẳng tính như vậy?bất giác nhìn kĩ anh ta lần nữa,

1 anh chàng đẹp trai,tóc hơi dài,da trắng,đặc biệt nụ cười của anh ta rất thân thiện,không giống người xấu,tự dưng lạc tâm lại thấy anh ta có chút gì đó quen quen,giống như đã từng gặp ở đâu rồi thì phải?

Anh ta lại cười nhìn cô

- nhìn xong chưa?bộ tôi đẹp trai lắm hả?

Lạc tâm bị thất thố,ngượng quá mà lắp bắp.

- cám....cám ơn anh,tôi...tôi đi trước đây.

- khoan đã....

Anh ta níu lạc tâm lại.khiến cô hơi hoảng

- anh...anh định làm gì?

Anh chàng hơi tức cười vì vẻ mặt của lạc tâm.

- trông tôi giống người xấu lắm hả?sao cô có vẻ sợ tôi thế,tôi chỉ có lòng tốt nên mới cứu cô thôi,vì sao lại muốn chết?

- tôi muốn chết hồi nào,...chỉ là tự dưng muốn lội nước chơi thôi..

- vậy sao?chơi lội nước à?có vẻ thú vị nhỉ?mà sao cả người cô xước xát hết thế kia?

- không liên quan đến anh?tôi không sao cả...

Có vẻ như anh ta quan tâm cô hơn mức 1 người lạ thì phải?...

Lạc tâm chào anh ta rồi tập tễnh bước ra đường cái,cô nghe tiếng anh ta nói sau lưng.

- đợi đã...

Lạc tâm quay lại.

- anh có chuyện gì nữa?...

Anh ta chỉ chiếc sh nằm chềnh ềnh bên đường,sau đó nói với cô.

- tôi tên Vũ lâm,để tôi chở cô 1 đoạn.

Lạc tâm từ chối luôn.

- không cần đâu,không phiền anh...

- ở đây khó bắt xe lắm,với lại chân cẳng thế kia,đi có nổi không?

Lạc tâm nghe thế cũng có lý thật,trời đã quá trưa,giờ làm sao mà bắt xe,nhưng mà anh ta liệu có ý đồ gì không?

Vũ lâm biết cô do dự bèn nói.

- có lẽ cô đang đề phòng tôi,nhưng tôi chỉ có ý tốt muốn giúp cô thôi,với lại...đây không phải là lần đầu tiên tôi gặp cô mà,

Lạc tâm khó hiểu?chẳng lẽ,cô và anh ta từng gặp nhau rồi sao?đúng là gương mặt anh ta có chút quen,nghĩ thì nghĩ vậy thôi,lạc tâm cũng vẫn không cho phép mình lên xe của 1 người lạ.

- cảm ơn ý tốt của anh,tôi bắt xe ôm được rồi.

Vũ lâm vẫn cố nói.

- ở đây xe ôm đâu ra?với lại xe ôm cũng là người lạ mà,cô cứ xem tôi giống như xe ôm cũng được,chỉ khác là tôi cho cô quá giang miễn phí,không mất tiền...

Vũ lâm nói đến mức đó rồi,lạc tâm cũng không từ chối được nữa,bèn leo lên xe cho anh chở....

Vũ lâm nổ máy chạy đi,xe chạy bon bon trên đường,gió lùa vào mặt khiến mắt lạc tâm cay xè,nước mắt rỉ ra,cũng không biết là do gió hay vì cái nguyên nhân gì nữa,suốt dọc đường cả 2 đều không nói 1 lời..

30 phút sau,vũ lâm dừng xe lại ở trước cửa 1 quán cà phê,lạc tâm nhận ra đó là quán mà cô hay mua cà phê lúc trước,lạc tâm nghe anh ta nói.

- có muốn vào uống 1 ly cà phê cho tỉnh táo không?

Lạc tâm do dự,bây giờ thật sự là cô chẳng muốn về nhà,1 mình trong 4 bức tường,tâm trạng cô rất buồn,cũng không thể đến chỗ làm nữa...

- yên tâm đi,quán cà phê này là của tôi đấy?tôi mời cô 1 ly miễn phí,không lấy tiền nhé...

Vũ lâm nháy mắt 1 cái,

Lúc này lạc tâm mới nhận ra anh ta....cô đã từng được vũ lâm giúp đỡ 1 lần,cái ngày mưa ấy,lúc cô vào quán trú mưa,vô tình bị bọn vân anh sỉ nhục...

Chính anh đã giải vây cho cô....hèn gì hơi quen mắt.

- thế nào?nhớ ra tôi chưa?vậy là tôi giúp cô 2 lần rồi đấy?

Lạc tâm hơi xấu hổ,cô nghĩ xấu cho anh rồi.

- tôi...thật sự cảm ơn anh.

- không sao,chỉ cần cô cứ vui vẻ,mà sống là được rồi,mỗi lần gặp cô,cô đều trong hoàn cảnh bi đát quá,tôi còn buồn thay cho cô....

Lời nói của 1 người không quen biết như anh ta lại khiến lạc tâm cảm động,phải chăng vì quá cô đơn nên mới dễ dàng cảm động như vậy?...

- vào quán ngồi 1 chút chứ?

Lạc tâm theo vũ lâm đi vào,bên trong quán hơi vắng khách,chỉ lác đác vài người,lạc tâm ngồi xuống 1 bàn cạnh cửa sổ,thu mình lại,

Chỉ có đúng 1 cô nhân viên trông quán,cô ta chào hỏi lâm vũ rồi đứng trước quầy làm gì đó.....

Chiếc đồng hồ trên tường chỉ 12h30 trưa,

Mới đó mà đã trưa lắm rồi,bụng cô đói meo,cả người đau ê ẩm,mấy vết xước đóng vảy lại....

Cô nhìn ra ngoài trời...trời đã chuyển sang nhiều mây,xem ra lại muốn mưa rồi,lạc tâm nhìn trời mà cô quạnh muôn phần.

Vũ lâm đi từ trong ra,tay bưng 1 ly cà phê,kèm theo 1 chiếc bánh biza đặt trước mặt lạc tâm.

- cô ăn tạm cái này đi,

- không làm phiền anh vậy đâu?anh cho tôi ngồi ở đây tôi đã cảm ơn lắm rồi..

Vũ lâm ngồi xuống ghế đối diện.

- cô đừng ngại làm gì?ít ra ngày hôm nay cứ nhận lấy lòng tốt của tôi đi,qua ngày mai,hãy vui lên nhé.

Lơiv của vũ lâm khiến lòng cô chùng xuống,

Yếu đuối trước người khác 1 lần,nhận sự giúp đỡ 1 lần.

Chỉ hôm nay thôi?buồn nốt hôm nay thôi được không?

Hình lạc tâm!

Cô không chần chừ nữa,cầm bánh biza lên ăn ngon lành,vũ lâm cười cười.

- tôi có thuốc bôi vết thương và 1 ít quần áo của em gái để lại,ăn xong rồi cô bôi thuốc vào,vết thương sẽ đỡ hơn,còn quần áo,tôi cho cô mượn mặc tạm,quần áo cô rách hết rồi...

- cảm ơn anh....

1 chiếc BMW màu trắng dừng lại trước 1 ngôi biệt thự sang trọng,lục nam bước ra đầu tiên,tiếp đến là bà Nguyệt,mẹ anh và 1 cô gái trẻ rất xinh đẹp.

Bà nguyệt nhìn cô gái,cười tươi.

- phương nhi,vào nhà thôi cháu.

Lục nam không thèm liếc phương nhi 1 cái,đi 1 mạch vào nhà trước,bên trong,bà giúp việc đã dọn sẵn 1 bàn thức ăn đợi họ.

Lục nam định đi lên phong thì bà nguyệt kêu lại.

- nam,con đi đâu đấy,qua đây ăn cơm đi,

- con không đói.Bà nguyệt chau mày,

- mẹ về con không vui à?thái độ đó là sao?

Lục nam hết cách,bèn miễn cưỡng đi tới,

Phương nhi nhìn lục nam,không nói gì,

- phương nhi cũng ngồi xuống đi cháu,ngồi máy bay từ sáng giờ,chắc đói lắm hả?.

Giọng phương nhi rất dễ nghe,

- dạ,không sao ạ?

3 người cùng cầm đũa lên ăn cơm,lục nam gắp thức ăn cho mẹ,hoàn toàn coi phương nhi như không khí,bà nguyệt nạt con trai.

- cái thằng...gắp thức ăn cho con bé đi chứ,không lịch sự chút nào cả.

Lục nam thản nhiên lạnh nhạt.

- cô ta có tay,tự gắp được mà...

- con có ý gì,phương nhi là khách...con nói thế mà được à nam...

2 mẹ con chuẩn bị đấu khẩu,phương nhi đành cười cười lên tiếng.

- thôi bác,anh ấy nói đúng mà,con tự gắp được,không sao đâu bác!

Bà nguyệt không vui liếc con trai,cuối cùng không nói thêm gì nữa...

Bữa ăn kết thúc như vậy?

Suốt cả buổi chiều,lục nam bị mẹ giữ chân ở biệt thự,trò chuyện cùng phương nhi,anh nhớ lạc tâm đến quay cuồng,nhưng không đi tìm cô được,tâm tình lại càng buồn bực,chả thèm nói chuyện gì cả.bà nguyệt phải bắt chuyện trước cho đỡ ngượng,nhân lúc phương nhi đi vệ sinh,liền nhìn lục nam chất vấn.

- con không thích con bé à?thái độ cư xử như thế là sao?

Lục nam thẳng thừng đáp.

- mẹ biết rồi còn hỏi,

- sao không thích?phương nhi xinh đẹp,gia đình còn có quen thân với nhà mình,quan trọng là nó thích con,con còn chê ở điểm nào nữa?

- mẹ buồn cười,xinh đẹp là phải thích à?không có chuyện con thích cô ta đâu?mẹ đừng có hi vọng gì.

Bà nguyệt tức giận,định mắng thì thấy phương nhi đang đi ra,đành nuốt cục tức vào trong...

Cuối cùng trời cũng tối,bà nguyệt đề nghị

- nam,con đưa phương nhi về cho mẹ,nhà con bé con cũng biết rồi,mau đi,tối rồi.

Lục nam nói nhanh.

- được rồi.

Anh đi thẳng ra ngoài,leo lên chiếc moto đậu ngoài sân,nổ máy.phương nhi nhanh nhẹn ngồi lên phía sau.

Lục nam lạnh lùng.

- xuống xe...

Phương nhi xem như không thấy thái độ của anh,hồn nhiên.

- chẳng phải là đưa em về sao?

- tôi nói vậy mà cô cũng tin?

- tin chứ?anh không định nuốt lời với mẹ anh chứ?

Lục nam gằn giọng.

- đừng mang mẹ tôi ra nói,cô nên hiểu,tôi không thích cô...

Phương nhi cũng không buồn,ngược lại còn cười,

- em biêt chứ,đây đâu phải lần đầu tiên anh cự tuyệt em,nhưng mà lần này em sẽ không buông tay dễ dàng như năm đó đâu,

4 năm trước,khi còn học cấp 3,phương nhi đã đem lòng yêu lục nam,cô theo đuổi anh,nhưng bị anh thẳng thừng từ chối,năm đó,phương nhi vì lòng tự trọng mà bỏ qua đoạn tình cảm này,quyết định đi du học để quên đi mối tình đầu.

Hơn 3 năm du học,phương nhi hiểu ra rất nhiều điều,hơn hết cô nhận ra mình vẫn không quên được lục nam.

Hiện tại,cô chín chắn hơn rất nhiều,phương nhi hiểu rằng,muốn có được tình yêu thì phải kiên trì giành lấy.

Cô nhất định phải có được lục nam.

Lục nam chỉ nói đúng 2 từ.

- tùy cô.
Sau đó nổ máy định chạy đi,không ngờ phương nhi không chịu xuống xe,còn vòng tay qua eo ôm anh thật chặt.

- nếu cô không xuống,cô sẽ hối hận đấy?

Phương nhi áp mặt vào lưng ang,kiên định nói

- ai bảo em hối hận chứ?chạy xe đi...

Lục nam không nói gì nữa,phóng vụt đi với tốc độ bàn thờ,anh chạy nhanh đến nỗi,phương nhi mặt tái mét,sợ hãi đến mặt cắt không còn máu,cô thấy mình giống như đã đưa 1 chân xuống địa ngục vậy?

Lục nam không quan tâm,vẫn tiếp tục luồn lách,trên đường,anh phải cho cô ta 1 bài học?

Lạc tâm đứng trước cửa quán cà phê thì xe môt của lục nam chạy vụt qua,xe chạy rất nhanh,nhưng lạc tâm vẫn nhận ra lục nam đang chở 1 cô gái,...cô gái đó đang ôm chặt lấy anh....

Xe lục nam mất dạng ở đằng trước,lạc tâm chẳng nhìn thấy gì nữa,cô định đị bộ về,vũ lâm chạy xe tới

- lạc tâm,lên xe,tôi đưa cô về...

- tôi tự về được mà,cảm ơn anh.

- đã bảo trong ngày hôm nay đừng từ chối tôi mà,trời tối rồi,về 1 mình nguy hiểm lắm...

Lạc tâm leo lên xe,lòng vẫn cứ nghĩ đến hình ảnh lục nam ban nãy,thấy ám ảnh quá đỗi,

Cô lại bị lừa nữa rồi?sao có thể nghĩ anh ta sẽ vì mình mà không lăng nhăng với ai khác nữa chứ?

Lục nam cho xe dựng lại trước biệt thự riêng mà lạc tâm đang ở,nhìn phương nhi bủn rủn bước xuống xe.

- sao?tôi đã bảo đừng dại mà ngồi lên xe rồi mà.

Phương nhi mặt mày trắng bệch

- anh không muốn sống nữa hay sao?chạy xe nguy hiểm như vậy?có ngày xảy ra tai nạn thật đó,

- cô quan tâm làm gì?đừng lên xe tôi thì sẽ không chết nhanh được đâu?

- anh cho rằng như vậy?em sẽ từ bỏ anh sao?

Lục nam nhìn phương nhi,giọng không 1 chút độ ấm,lạnh như băng

- từ bỏ cái gì?giữa tôi và cô sẽ không có gì hết,cô biến đi,

Phương nhi khiêu khích nhìn anh

- anh đừng quên,em còn có mẹ anh ủng hộ đấy,anh sớm muộn cũng sẽ là của em thôi,

- cô nằm mơ à?

- em không nằm mơ,,,anh có biết ý định của mẹ anh không?em nói cho anh biết,bà ấy đang muốn chúng ta tiến tới hôn nhân nữa đó,

- tôi không rảnh để nghe cô nói nhảm,mau biến đi,

- được thôi,hôm nay cũng muộn rồi,em bắt ta xi về,tha cho anh đó,mai em lại đến.

Phương nhi ung dung bỏ đi,...lục nam biết lạc tâm vẫn chưa về,trong lòng hơi lo lắng,

Anh rất nhớ cô,muốn nhìn thấy cô ngay lập tức....

Được 1 lúc sau thì xe của lâm vũ cũng trờ tới,cách biệt thự 1 đoạn ngắn,

Lạc tâm tháo mũ bảo hiểm,bước xuống xe,nhìn lâm vũ

- hôm nay thật sự cảm ơn anh rất nhiều.

- muốn cảm ơn hôm nào mời tôi ăn đi,

Lạc tâm cười.

- được thôi,mai mốt rảnh tôi mời anh 1 bữa....

Cả 2 nhìn nhau cười cười mà không hề biết lục nam đã chứng kiến hết mọi hành động,vẻ mặt của 2 người vào trong mắt,

Tay lục nam cuộn chặt lại,tức giận đến mức muốn nổ tung.

Đêm hôm,cô đi về cùng 1 thằng đàn ông khác,còn thân mật,tình tứ cười đùa,nụ cười đó của cô chưa bao giờ cười với anh?

Lâm vũ đi rồi,lạc tâm mới đi vào,liền đụng mặt lục nam trước thềm cửa,sắc mặt anh đen như đít nồi,nhìn cô như muốn phun ra lửa.

- em vừa về cùng với ai vậy?

Lạc tâm nhớ lain hình ảnh trên xe lúc nãy,bỗng dưng rất phiền muộn,không nhìn anh,

- bạn thôi.

Cô mở cửa đi vào trong,lục nam đi theo,lôi cô lại,đè cô vào tường,gen tuông nói

- bạn?bạn bao lâu rồi?bạn từ khi nào thế?

Lạc tâm quay mặt sang 1 bên,vẻ mặt rất lạnh nhạt.

- mới thôi,không bao lâu.

Lục nam càng tức hơn nữa.cô giám sau lưng anh qua lại với thằng đàn ông khác ư?

Anh bóp lấy cằm cô,khiến cô nhìn vào mắt anh.

- em thích thằng đó rồi phải không?

Lạc tâm tức giận thật sự,cả ngày đã khốn khổ lắm rồi,lại còn bắt gặp anh đi với gái,cô hoàn toàn thất vọng thật sự,chẳng có ai thật lòng với cô cả.

Anh lấy tư cách gì mà tức giận với cô chứ?

- tôi thích anh ấy thì sao?anh cũng vậy mà,

Lục nam 2 mắt đỏ ngầu,gầm lên.tay bóp vai cô ngày càng chặt.

- em giám thích người khác,giấu diếm tôi?nói cho em biết,đừng hòng,...hôm nay tôi sẽ khiến em sống không bằng chết vì đã giám phản bội tôi....là do em ép tôi.

Lục nam mất hết lí trí,bế bổng lạc tâm lên,đi thẳng vào phòng,ném cô lên giường....

Lạc tâm tái mặt lui vào 1 góc giường....nước mắt lại tuôn rơi....

Lục nam nhanh chóng cởi bỏ quần áo,lộ ra cơ thể cao lớn,hoàn mỹ.

Anh lên giường,đè lạc tâm xuống dưới thân,xé áo,lột quần cô ra,vì quá tức giận nên anh không hề để ý đến cơ thể trắng nõn,loang lổ vết thương của cô.

Anh nhìn cô,nghiến răng hỏi.

- em và thằng kia đã lên giường chưa hả?

Lạc tâm cả người đau nhức,coi cố chịu đựng,quật cường,không khuất phục nhìn anh,hét to.

- anh nghĩ sao nào?tôi ngủ với anh ấy rồi đấy?anh còn muốn tôi nữa không hả?

Lục nam tức quá mà bật cười

- giỏi.giỏi lắm lạc tâm,

Lục nam thô bạo lật cả người cô úp xuống nệm,từ phía sau dùng tay thọc vào cửa mình cô,khuấy đảo điên cuồng.

Lạc tâm đau đớn vì bị xâm nhập bất ngờ mà kêu lên

- a....anh bién thái....không bằng cầm thú...

Lục nam cho 2 ngón tay vào,trêu đùa cô,giọng lại lạnh như băng tuyết,

- biến thái,cầm thú...chửi hay lắm,,không biết lát nữa em có còn nói thế được nữa không?hay lại muốn cầu xin tôi,

Chương 12

Đau đớn qua đi,khoái cảm ập đến khiến cả người cô vặn vẹo,cơ thể đỏ bừng,nóng như trong lò lửa.

Lạc tâm cắn chặt môi,không để mình rên rỉ ra tiếng

Cô không thể bị anh ta khuất phục.

Lục nam gia tăng tốc độ,chút chút lại dừng lại,dùng tay gẩy gẩy,trêu cô muốn điên lên,

- sao nào?kêu lên đi,tôi biết em đang nhịn khổ sở lắm?

- anh....anh đúng là vô sỉ....tôi hận anh....a...ưm...

Lạc tâm không nhịn được rên to,1 dòng suối ướt át tuôn ra,ướt đẫm ngón tay lục nam

Lục nam hài lòng,lật người cô trở lại,cúi xuống liếm môi cô,sau đó thẳng người đâm mạnh vào...

- ah......

Lục nam cử động thắt lưng như vũ bão khién thân thể lạc tâm lắc lư kịch liệt,

Anh thở gấp gáp,

- thế nào.....thằng đó có khiến em thỏa mãn....như tôi không?....hả?...nói đi...nói đi chứ....

- ah....ah....lục nam....đồ khốn...ah...ưm....không?

Bên ngoài trời bắt đầu đổ mưa,nhưng tiếng mưa vẫn không át đi nổi tiếng thét chói tai của lạc tâm.

Lục nam liên tục muốn cô,muốn không có điểm dừng,

,,,,,.....

.......

Có ai đọc xong mà nước miếng chảy không?

Haha

........."Sai lầm duy nhất"

Nguồn: thanh hằng

Chap12:

Trời bên ngoài sáng bảnh,bên trong căn phòng quần áo vứt hỗn độn,chứng minh cho đêm qua đã có 1 màn ân ái nóng bỏng kịch liệt.

Lạc tâm ngẩn ngơ trên nệm,mắt nhìn vào khoảng không,cả người chỗ nào cũng đau nhức,

Bên trong nhà tắm có tiếng xả nước,không nói cũng biết là lục nam đang tắm,....

Lạc tâm mở tủ lấy ra quần bò,áo sơ mi mặc vào người,

Dù có buồn,có hận?có đau đi chăng nữa thì cũng phải đi làm thôi,

Phải nhanh chóng rời khỏi đây càng sớm càng tốt,phải thoát khỏi anh ta?phải thoát khỏi người đàn ông cầm thú như vương lục nam?

Bỗng nhiên bên ngoài có tiếng chuông cửa,lạc tâm đi ra mở cửa,

Bên ngoài cửa là 1 cô gái rất xinh đẹp,cô ta mặc đầm màu hồng phấn,tóc dài uốn xoăn,gương mặt đẹp sắc sảo,có lẽ là con gái nhà giàu.

Lạc tâm khó hiểu nhìn cô ta.hỏi

- cô tìm ai?

Cô ta không trả lời mà hỏi ngược lại cô.

- cô là ai?đây là chỗ ở riêng tư của lục nam mà....

Miệng nói,cô ta đưa mắt liếc liếc cổ áo lạc tâm,trên đó chi chít dấu hôn đỏ hồng,cô ta như hiểu ra.gật gù.

- à...tôi hiểu rồi,không sao cả,người đàn ông như anh ấy không có gái theo mới lạ đó.

Lạc tâm vội kéo cổ áo lên,xấu hổ. Không biết nói gì,giống như bị bắt gian tại giường vậy?ánh mắt khinh miệt đó của cô ta nhìn cô như thể cô là gái làng chơi?

Nhưng cô gái này là ai đây?

Cô ta giải thích luôn.

- chắc cô thắc mắc lắm đúng không,? Vậy để tôi nói cho cô biết,tôi là phương nhi,vợ chưa cưới của lục nam,nói đến đó cô hiểu rồi chứ?

Vẻ mặt cô ta giống như không nói đùa?khí chất của cô ta rất sang trọng,

Vợ chưa cưới?câu nói bỗng khiến ruột gan lạc tâm nhói đau,

Thì ra anh đã có hôn ước với người khác?vậy mà vẫn trêu đùa cô,cô gái hôm qua trên xe anh chính là cô ta.

Lạc tâm cảm thấy mình trở nên hèn mọn biết bao nhiêu,

Cô đi ra ngoài,nhường đường cho cô ta,

- vậy tôi không làm phiền 2 người nữa,tôi đi trước đây?

Lạc tâm bước ra đường,cô ngước mắt nhìn bầu trời.nghĩ lại đêm qua thân mật cùng lục nam,

Cảm thấy bị sỉ nhục?cơ thể dơ bẩn.....

Trong phòng,lục nam quấn khăn tắm bước ra,bị cô gái ngồi trên giường làm cho hết hồn,

Phương nhi?

- cô làm gì ở đây?cô ấy đâu? Lạc tâm đâu?

Phương nhi nhìn giường ngủ lộn xộn,a 1 tiếng.

- thì ra cô ta tên lạc tâm à,đêm qua xem ra 2 người làm tình rất kịch liệt...

Lục nam đi tới,lạnh lùng liếc phương nhi,

- tôi hỏi lạc tâm đâu?cô đã nói gì với cô ấy.

- em chỉ nói sự thật thôi,chúng ta sớm muộn gì cũng lấy nhau,cô ta nghe xong thức thời nên đi trước rồi.

Lục nam tức giận bóp lấy cằm cô,ánh mắt đáng sợ.

- mẹ kiếp,,cô bị điên à?

Phương nhi bị anh bóp đau nhưng vẫn cố chấp.

- em không điên,anh có giám cược với em không?cuối cùng người anh kết hôn cũng sẽ là em thôi...

Lục nam buông mạnh tay ra,

- cô đúng là loại hết thuốc chữa rồi.

Anh nhặt quần áo,bước vào nhà tắm lần nữa,lục đi ra đã hoàn toàn chỉnh tề,cả người toát ra khí chất vô cùng phi phàm khiến phương nhi hơi ngẩn người,

Người đàn ông này chỉ mặc đồ đơn giản,nhưng lại tuấn tú đến kì lạ,

Lục nam đi ra xe,phương nhi chạy theo,nhanh chóng ngồi sau xe anh.

- cô làm gì vậy?cút xuống xe ngay?

- lúc đến em đi bằng ta xi,anh không định để cô gái xinh đẹp như em lại đi ta xi đến nhà anh chứ?

- cô đi thế nào thì cứ về như thế đó,tôi không liên quan.

- nhưng mẹ anh,bà ấy gọi em,bảo anh phải chở em về nhà anh ăn sáng cùng bà ấy mà....

Lục nam nghe nhắc đến mẹ thì im lặng không nói thêm gì,phóng vụt đi,phương nhi ngồi sau xe cười khoái chí....

Lạc tâm xin làm nửa ngày,xin nghỉ nửa ngày,buổi chiều để đi tìm phòng trọ mới,

12h trưa,cô ghé qua quán cà phê,lúc đó lâm vũ đang ngồi đọc sách,thấy cô bước vào thì ngạc nhiên.
- lạc tâm,

Lạc tâm đi tới,cười với vũ lâm.

- anh đã ăn chưa?tôi đến là muốn mời anh ăn trưa để cảm ơn anh đây?

- con người cô đúng là rạch ròi quá nhỉ,nói là làm ngay luôn à,tôi chưa ăn,đang đợi bữa cơm của cô đây.

Lâm vũ cười tinh quái.lạc tâm hết nói nổi.

- vậy chúng ta giờ đi luôn đi,nhưng mà nói trước tôi không có nhiều tiền đâu nhé,chỉ mời anh ăn những món bình dân thôi.

- nhưng mà biết làm sao đây? Tôi chỉ quen ăn những món sơn hào hải vị thôi.

Lạc tâm trố mắt nhìn anh ta,cảm thấy hơi ái ngại.

Lâm vũ nháy mắt tinh nghịch,

- đùa cô chút thôi,xem mặt cô ngạc nhiên chưa kìa?đi thôi nào.

Vũ lâm cười hihi đi ra ngoài,lạc tâm chợt bật cười chạy theo sau.

Con người này thật giỏi biết cách khiến người khác vui vẻ.

Vũ lâm đưa lạc tâm đến 1 nhà hàng nằm trên quận 7,lạc tâm rối rít nói

- đã bảo tôi không giàu có gì rồi mà,...

- cứ vào đi đã....

Lạc tâm bị vũ lâm kéo tuột vào trong,2 người chọn 1 bàn cạnh cửa sổ,vũ lâm cầm menu gọi 1 lèo.

- tôm hấp,cánh gà chiên...bít tết,heo quay nhé....nhớ nấu kĩ 1 chút là được.

Cô phục vụ bàn vui vẻ dạ vâng rồi cầm thực đơn đi vào trong,vì là giờ cao điểm nên nhà hàng rất đông khách,lạc tâm nghe anh gọi như vậy thì choáng váng.vẻ mặt khó xử...

Vũ lâm biết cô lo lắng,thì thản nhiên.

- cô cứ tự nhiên,tôi không để cô trả tiền đâu,ai lại để 1 cô gái xinh đẹp trả tiền ăn cơm chứ?

- thế sao được,tôi đã nói là muốn mời anh mà...

- thế giờ cô định trả hay sao chứ?

- thế mới nói tôi bảo chỉ mời anh ăn cơm bình dân thôi mà..

Vũ lâm thích thú nhìn coi.

- hôm nay tôi mời,hôm khác tôi sẽ đợi món cơm bình dân của cô...

Lạc tâm hết nói nổi,

30 phút sau,món ăn được dọn ra.vũ lâm gắp ngay cho lạc tâm 1 cái đùi gà,

- cô ăn nhiều vào,

- cảm ơn anh....

2 người cùng nhau ăn trưa vui vẻ,thỉnh thoảng cô còn bị vũ lâm pha trò,chọc cho cười méo cả miệng,2 người rất giống 1 đôi đang yêu nhau,hạnh phúc.

Ở 1 cái bàn hơi khuất,lục nam thu hết hình ảnh đôi nam nữ vào trong mắt,sắc mặt u ám,mây đen kéo đến dày thêm 1 tầng,lại 1 tầng,phẫn hận ngút trời.

Thằng hùng ngồi bên cạnh còn cảm nhận được luồng khí lạnh băng của anh,

Thằng hùng thất kinh,thốt lên

- nam....mày bị sao vậy?

Lục nam quay mặt nhìn xuống bàn,cười nguy hiểm,

- không sao hết.....

- tự dưng tao thấy lạnh quá hà....mày lạnh không.

Lạnh? Lòng anh đang nổi lửa thì có?

Được,,,được lắm...lạc tâm.

Mới chỉ hôm qua còn nằm dưới thân tôi rên rỉ cầu xin,quay đi 1 cái liền hèn hò thằng khác đến chỗ này liếc mắt đưa tình,cười không ngậm được mồm....?

Điện thoại lục nam đổ chuông,là bà nguyệt gọi,anh nghe xong điện thoại thì đứng dậy nói với thằng hùng.

- mày ăn sau...tao ghé qua nhà nội tao chút,gặp sau.
- ừ,

Lục nam đi lướt qua chỗ lạc tâm đang ngồi,ánh mắt trở nên tà ác,anh liếc liếc cô...sau đó đi mất,không còn bóng dáng.

Lạc tâm đang ăn thì bỗng dưng thấy lạnh,bất ngờ hắt xì 1 cái,đánh rơi luôn cả đũa....

- cô thấy không khỏe à?

- không sao?

2 người tiếp tục ăn....

Sau khi ăn trưa với lâm vũ xong,lạc tâm chào tạm biệt anh và bắt đầu việc đi tìm phòng trọ,mãi gần 5h chiều lạc tâm mới tìm được phòng trọ nằm ngay trên địa bàn,cũng hơi xa 1 chút,nhưng thời buổi này,tìm được phòng trọ để ở tương đối khó khăn,

Lạc tâm gặp bà chủ trọ,thương lượng giá phòng,cách thức sinh hoạt xong thì nhanh chóng trở lại biệt thự,cô phải dọn ít đồ quần áo rồi đi ngay....

Lạc tâm bỏ mấy bộ quần áo vào 1 cái túi nhỏ,..nhìn quanh căn phòng 1 lượt,ánh mắt chứa đầy bi thương...

Cô không biết tại sao mình lại buồn như vậy?

Nhưng cô không thể ở lại đây nữa,nghĩ đến lục nam,cô nghĩ mình hận anh,gét anh,nhưng lại buồn bã khi phải rời đi,

Dính dáng đến người đàn ông này,cả người cô đều đầy thương tích,,,thôi thì hãy quên đi,

Quên anh ta đi?quên vương lục nam đi...

Lạc tâm dứt khoát cầm túi đi ra cửa,ra đến thềm cửa thì bị lục nam đứng lù lù ngay đó chặn lại,toàn thân lục nam phát ra luồng không khí u ám,lạnh lẽo,ánh mắt âm trầm mà nguy hiểm,lạc tâm điếng người,

- tôi...tôi sẽ dọn đi.

Cô nghe lục nam cười,nụ cười khiến cô dựng tóc gáy.

- sao,?muốn đi?

- đúng,tôi tìm được chỗ ở rồi,tôi...không cần ở lại đây nữa,

- sao? Tìm được chỗ tốt rồi,..liền dứt khoát đi?thằng đó xem ra cũng đối xử với em tốt nhỉ?

Lạc tâm không muốn mở miệng giải thích,cũng tốt,cứ để anh hiểu lầm như vậy?cô mới có thể đi khỏi đây?

- anh cũng biết rồi đó,vậy tôi đi trước đây?

Lạc tâm lách người,muốn đi qua,lục nam đâu dễ dàng cho cô đi như vậy?anh bỗng dùng tay túm mạnh chiếc túi trên tay lạc tâm lia vào trong nhà,bên trong nghe tiếng bộp",

- anh...anh làm gì vậy hả?

Lục nam nhìn cô chòng chọc,

- muốn đến sống với thằng đó à?đừng mơ....

Bất ngờ,lục nam vác cả người cô lên vai,đi hùng hục vào trong phòng ngủ,ném mạnh lạc tâm lên giường.lạc tâm hoảng hốt bò dậy,lao xuống giường,chạy ra cửa,lục nam tóm lại xô ngã lên giường lần nữa...

Anh quay ra cửa,cầm chìa khóa khóa cửa lại,ném chìa khóa ra ngoài cửa sổ.

Lạc tâm nhìn thấy,hoảng loạn gào lên.

- anh điên rồi,anh là đồ điên....đồ điên...anh không có quyền nhốt tôi ở đây?có nghe không hả?

Lục nam từ từ tiến về phía cô,ánh mắt giảo hoạt.

- quyền...tôi không cần em cho cái quyền đó,nó sẽ do tôi tự tạo ra...muốn đến với thằng đó,....đừng có mơ.

Lạc tâm phát điên vùng dậy,đấm liên tục vào người lục nam

- anh là ai,là ai hả?tôi muốn đi...mở cửa ra....anh làm vậy là phạm pháp....

- em đi tố cáo tôi được sao?

Lục nam bắt lấy cánh tay cô,giật mạnh ra khiến cô lảo đảo.

- lạc tâm,xem ra tôi nhìn lầm em rồi,tôi nghĩ em chỉ là 1 cô gái đơn thuần,...không ngờ em lại sau lưng tôi quen với thằng khác...tôi sẽ không tha cho em đâu?

Lạc tâm điên cuồng thét lên.

- tôi quen người khác đấy?còn anh thì sao?anh chỉ là đồ hèn hạ,bỉ ổi,anh có quyền gì mà bắt tôi phải thế này thế nọ,...anh có bạn gái rồi vẫn muốn ép buộc tôi là sao hả?tôi không phải tình nhân của anh đâu rõ chưa?

Lục nam bị lời lạc tâm khiến cho phát điên,?cô gái đáng chết này luôn chống lại anh,đối nghịch anh...anh gen đến quay cuồng,gen tuông đến choáng váng,nghĩ đến cảnh cô nằm dưới thân kẻ khác,anh chịu không nổi...

- tình nhân à?ý kiến hay đấy?vậy thì cứ làm tình nhân của tôi đi,đến khi nào tôi chán gét thì thôi.

- anh là kẻ điên,bị điên...

Lạc tâm chạy ra đập cửa liên tục,nhưng cửa bị khóa chặt,cô nghe tiếng bước chân đến gần,quay lại thì bắt gặp lục nam đang dùng ánh mắt tà ác nhìn mình,cô bất lưc tựa vào cánh cửa,

- mở cửa ra...nếu không? Tôi sẽ hận anh cả đời...

- muộn rồi....

Giọng anh như vang lên dưới địa ngục.

- lục nam tôi không bao giờ cho phép kẻ nào phản bội lại mình,lạc tâm?em càng không thể...

Nói xong,lục nam ép cô dính vào cửa,điên cuồng cưỡng bức cô,anh luồn tay xé rách áo cô ra,nhào nặn bầu ngực cô

Tim lạc tâm hoàn toàn tan vỡ,cô mặc kệ để lục nam giày vò cơ thể mình...từng chút,từng chút....

Lục nam cởi quần,bắt cô úp mặt vào tường,đâm vào từ phía sau,dùng tư thế đó để nhục nhã cô.

Đêm đó là 1 đêm ác mộng....nhất cuộc đời lạc tâm,cô không ngờ lại thành ra như vậy? Không ngờ nổi...

Lúc lục nam rời đi đã gần 12h đêm,anh dùng chìa khóa dự phòng trong túi quần mở cửa đi ra ngoài,không nhìn lạc tâm lấy 1 lần,anh khóa cửa ngoài,nhốt cô trong phòng,lao ra ngoài màn đêm.

Tâm trạng đau khổ?anh vừa làm 1 chuyện tội lỗi...

Anh biết mình sai? Nhưng anh không thể để cô đi,càng không thể để cô ở bên người khác?

Lạc tâm cả người lòa lỗ nằm trên giường giống như 1 con búp bê rách nát,thất thần nhìn lên trần nhà...không biết đang nghĩ gì...

Lục nam đến bar uống rượu cả 1 đêm,lúc tỉnh dậy đã gần 12h trưa ngày hôm sau,anh nhớ đến lạc tâm,vội vã mặc đồ,lao ra ngoài,bà nguyệt đang ở phòng khách uống trà,nhìn thấy con trai liền bảo.

- con dậy rồi,đêm qua làm gì mà uống say bí tỉ vậy hả?

Lục nam đang rất vội.

- có gì để nói sau đi mẹ?con ra ngoài 1 chút.

Anh lao ra cửa,bà nguyệt nói vọng theo.

- tìm phương nhi mà cảm ơn 1 tiếng,đêm qua là con bé tìm con,đưa con về nhà đấy...

Lục nam đi mất hút...

Lục tới biệt thự thì cửa phòng mở toang....lạc tâm biến mất rồi.....

Cô đã đi từ bao giờ....không còn thấy cô nữa....

Lục nam phát điên tìm kiếm,gọi tên cô,

- lạc tâm.....hình lạc tâm.....không ai đáp lại anh/

........

Chương 13

Lạc tâm ngồi thu lu 1 mình trong căn phòng trọ mới thuê,cửa phòng khép chặt,dù đang là ban ngày,nhưng cả phòng tối thui,lạc tâm hòa mình vào bóng tối,lặng lẽ 1 mình gặm nhấm nỗi đau...

Cô nhớ lại đêm hôm qua,cơ thể bị lục nam làm nhục,không khác gì 1 con đĩ,bị nhốt như 1 con chim trong lồng....

Cô nghĩ hoài,nghĩ đến nát đầu cũng không không nghĩ ra tại sao lại bị đối xử tàn nhẫn như vậy?

Cô đã gây ra chuyện gì tày trời hay sao chứ?

Giờ phút này,ngay cả 1 người để chia sẻ lạc tâm cũng chẳng có ai...

Nếu sáng hôm nay không có vũ lâm,cô không biết mình sẽ ra sao nữa,....

Nước mắt lạc tâm đã cạn khô,đến nước mắt cũng không thể chảy ra nổi nữa rồi....

Bên ngoài có tiếng bước chân lộp bộp,mỗi lúc 1 gần,đến trước cửa phòng thì dừng lại,sau đó là tiếng "cộc,cộc" vang lên.

Lạc tâm hoàn hồn nhìn ra cửa....không có ý định đứng dậy...

Người bên ngoài tiếp tục gõ,nhưng lạc tâm vẫn không mở cửa,người kia liền lên tiếng.

- lạc tâm,tôi là vũ lâm,cô mở cửa ra đi.

Cửa nhanh chóng mở ra,lạc tâm cả người yếu ớt,đứng không vững,vũ lâm phải đỡ lấy cô.

- cô làm sao vậy?

Lạc tâm cố gắng nói.

- tôi,không sao?

Vũ lâm đỡ cô vào trong,để cô ngồi xuống chiếu,bỏ túi cơm hộp vừa mua trên đường sang bên cạnh,lo lắng nhìn lạc tâm.

- cô có cần đi khám không?sắc mặt cô rất kém,

Môi lạc tâm khô khốc,mắt nặng trĩu.

- tôi không sao thật mà,...không chết nổi đâu.

Vũ lâm khuyên không được,đành hết cách,anh đưa hộp cơm cho cô.

- cô ăn đi,tôi biết cô chưa ăn...nên đừng từ chối,hộp cơm không đáng bao nhiêu,có 20 ngàn thôi à...

Lạc tâm bất chợt rơi nước mắt,không ngờ,còn có người quan tâm đến mình như vậy,bao nhiêu uất ức,bao nhiêu tủi thân đều hóa thành nước mắt,tự nhiên cô lại khóc huhu như 1 đứa trẻ.

- sao lại khóc...tôi có làm gì cô đâu?

Lạc tâm vội lau nước mắt,cầm hộp cơm xúc từng miếng cơm to cho vào miệng,nước mắt rơi vào trong hộp cơm,nghe mặn chát.

Vũ lâm nhìn bộ dạng của cô,chợt buồn khó tả.

Rốt cuộc cô gái trước mặt anh đến cùng là có bao nhiêu đau khổ đây?lần đầu tiên gặp cô,thì cô đang bị người ta sỉ nhục,xúc phạm.

Lần thứ 2 gặp cô,lục đó cô đang tuyệt vọng muốn tự tử.cứ tưởng cô gái này sẽ vươn lên để sống vui vẻ,nhưng anh lại không ngờ được rằng,cô bị người ta nhốt lại....tuy không hiểu chuyện gì...nhưng những điều đó quá kinh khủng đối với 1 cô gái...bất giác vũ lâm muốn che chở cho cô....

Lục nam tìm lạc tâm điên cuồng suốt 2 ngày trời,đến chỗ làm của cô thì biết được cô báo xin nghỉ,cô lại bién mất trước mắt anh 1 lần nữa....

Tâm trạng lục nam như rơi xuống đáy vực,đêm nào anh cũng tìm đến rượu,anh uống đến say khướt,say rồi thì luôn miệng gọi tên lạc tâm....

Đêm thứ 3,sau khi lạc tâm đi mất,lục nam ngồi 1 mình trong quán bar,tiếp tục uống rượu,giống như việc dùng chất cồn để khiến mình quên đi nỗi nhớ nhung....

Lục nam nâng ly rượu lên miệng,đột nhiên bị ai đó cướp mất,anh tức giận nhìn sang bên cạnh.

Phương nhi đang uống ly rượu của anh.cô ta uống 1 hớp,lắc lắc ly rượu,bình thản nói.

- uống 1 mình buồn lắm,anh không thấy sao?

Giọng lục nam vì rượu mà trở nên khàn đục.

- liên quan gì đến cô?về đi,đừng làm phiền tôi.

Phương nhi uống 1 hơi cạn ly rượu,lại rót đầy 1 ly khác,cười mỉm.

- rượu việt nam đúng là không ngon như của úc nhỉ?loại này nhập khẩu từ nước nào vậy?

Lục nam giật lại ly rượu,ánh mắt hằn học

- cô có nghe tôi nói không hả?cút đi,nếu không?

Phương nhi vênh mặt lên

- nếu không làm sao?đánh em à?...em biết anh không bao giờ đánh phụ nữ đâu,uống rượu 1 mình thì có gì hay,chi bằng để em uống với anh,tửu lượng của em cũng cao lắm đó,đợi anh say không đi nổi,em hộ tống anh về,ok.

Lục nam không nói nữa,mặc kệ cô ta...bên tai cứ nghe phương nhi lải nhải đến phát bực.

- anh nói xem,nếu sau này chúng ta lấy nhau,lúc nào muốn uống rượu,anh có người uống cùng rồi đó...

Lục nam nghe tai mình ù ù,anh quay mặt nhìn phương nhi,nổi cáu.

- cô im cái miệng đi không hả?đau hết cả đầu.

Phương nhi bĩu môi,vênh mặt thách thức anh,ý bảo

"Em cứ nói đấy,anh không thích nghe thì đi về đi"

Lục nam bị rượu làm cho đầu óc mụ mị,nhìn khuôn mặt phương nhi thế nào lại biến thành lạc tâm.

Không tự chủ được,lục nam ôm lấy phương nhi,hôn tới tấp,hôn dồn dập...

Phương nhi ngạc nhiên vô cùng,nhưng rồi cũng để yên...cô hôn đáp trả anh....

Nụ hôn cuối cùng vẫn không khiến lục nam thỏa mãn,cả 2 dìu nhau ra khỏi quán bar,đi thuê phòng khách sạn....

2 tuần sau,lạc tâm lần đầu tiên đi ra khỏi phòng trọ,cô tới quán cà phê của vũ lâm để gặp anh nói chuyện cho đỡ buồn.cả 2 ngồi trên bàn,vũ lâm hỏi

- cô thấy tậm trạng thế nào?tốt hơn chưa?

Lạc tâm cảm kích nhìn vũ lâm.- cũng may là có anh,...cảm ơn anh,vũ lâm,cảm ơn anh rất nhiều,

- có gì đâu,chuyện nên làm mà,giúp được cô tôi thấy rất vui.

2 người nhìn nhau,cười rất vui vẻ.

- bây giờ cô định làm gì?

Nghe vũ lâm hỏi,lạc tâm cũng không giấu diếm dự định của mình.cô tin tưởng anh.

- tôi định sẽ tìm cho mình 1 công việc khác phù hợp hơn,không làm ở chỗ cũ nữa,

- cô quyết định rồi sao?

- vâng,họ hẹn ngày mai tôi qua lãnh nốt tiền lương còn dư,chắc có lẽ cũng đủ xoay sở....

Vũ lâm chợt hỏi.

- lạc tâm này,công việc yêu thích mà cô luôn muốn làm là gì vậy?

Lạc tâm hồn nhiên trả lời.

- tôi hả,đơn giản lắm,tôi thích trồng hoa,trồng cây...vì vậy mà trước đây tôi mới theo học nghành nông nghiệp đó,chỉ tiếc là....

Nói đến đó,lạc tâm ngập ngừng,ánh mắt lại ảm đạm,bi thương...

Nếu không có cái clip kia?nếu không vì lục nam?

Cô đã có thể yên ổn mà thực hiện nó,,

Sẽ không bị gia đình gét bỏ?sẽ không biết được sự thật cô là con nuôi?sẽ không mất đi 1 gia đình.....

Vũ lâm biết cô lại nghĩ đến chuyện không vui,không hiểu sao tự dưng anh lại nắm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của cô,vỗ nhẹ.hành động của vũ lâm khiến lạc tâm giật mình rụt tay về,

Cả 2 đều ngượng ngùng,

Vũ lâm phá vỡ không khí gượng gạo,lên tiếng trước.

- lạc tâm,điều em muốn,thực ra anh có thể giúp em?

Anh đột ngột thay đổi cách xưng hô làm lạc tâm càng thêm ngại.cô lắp bắp.

- anh...anh nói sao ạ?

Vũ lâm hít thở sâu,dứt khoát nói ra.

- thực ra,,,5 ngày nữa anh sẽ rời khỏi đây,vào đà lạt 1 thời gian..

Lạc tâm vô cùng ngạc nhiên.

- anh định đi sao?vậy còn quán này thì sao?

- anh định cho thuê lại,mẹ anh đang ở trong đó,anh vào đó ở với mẹ 1 thời gian...

- anh đi lâu không?

- cũng chưa biết,có thể vài tháng,cũng có thể vài năm...lạc tâm à,anh muốn hỏi em,em có muốn vào đó làm việc không? Trồng hoa cho mẹ anh...bà ấy đang muốn thuê người làm đó...anh biết ở đây em không vui vẻ gì,chi bằng đi 1 thời gian cho khuây khỏa...

Lạc tâm lắng nghe,lòng chùng xuống...rời khỏi hà nội là điều cô chưa bao giờ nghĩ tới,...nhưng ở đây lại có quá nhiều điều đau thương đến với cô,

Có nên đi không?
Lạc tâm lưỡng lự?

Vũ lâm đã tạo cho cô 1 cơ hội,mở ra cho cô 1 con đường mới,cô nên làm gì đây?

- em cứ suy nghĩ thật kĩ đi,còn 5 ngày nữa mới lên máy bay,nếu quyết định được thì nói cho anh biết nhé.

Lạc tâm cảm kích nhìn vũ lâm,cô không biết phải làm sao để cảm ơn anh nữa,anh là người đàn ông tốt....rất tốt.

Vũ lâm rủ lạc tâm đi ra bờ hồ dạo chơi,lạc tâm vui vẻ đồng ý,

Cũng tốt,dù sao cô cũng cần thư giãn đầu óc 1 chút.

2 người cùng nhau đi bên cạnh bờ hồ,trò chuyện trên trời,dưới biển...

Lại không ngờ oan gia ngõ hẹp,đụng ngay phải bọn của vân anh đang đi theo hướng ngược lại.

Lạc tâm quay đầu định né tránh nhưng vân anh đã kịp nhận ra cô,vân anh kêu lên.

- hình lạc tâm,mày đứng yên đó,

Bọn nó đi tới trước mặt lạc tâm và vũ lâm,vũ lâm nhận ra ngay vân anh.

- là cô....

Vân anh không thèm để ý đến vũ lầm,chỉ nhìn lạc tâm.

- không ngờ mày còn có mặt mũi mà đi dạo cơ đấy.

Lạc tâm im lặng.

- sao nào?dạo này tốt không??đi khách được nhiều tiền không hả?

Nói xong,cô ta cười cười,

Vũ lâm bức bội cao giọng.

- này cô,ăn nói cho đàng hoàng,đừng tùy tiện nhục mạ người khác,

Vân anh quắc mắt.

- anh là manh rác gì?là bồ của nó à,loại đĩ mà anh cũng yêu được sao?nói cho anh biết,nó đi quan hệ với trai trong trường học,bị nhà trường đuổi học đó,tốt đẹp gì nó,đúng là cave cấp thấp.

"Chát"

Vân anh lĩnh ngay 1 cái tát như trời giáng,người tát cô ta không ai khác,chính là lạc tâm.

Lạc tâm 2 mắt đỏ ngầu,nhìn vân anh.

- tao nhịn đủ rồi...

Vân anh bị tát lệch mặt,1 bên má in hằn giấu tay,cô ta không ngờ lạc tâm vốn yếu đuối lại giám ra tay đánh cô ta,vân anh gầm lên

"-con chó này,mày giám đánh tao?

- đúng,tao đánh mày đó,từ giờ tao sẽ không đứng yên mà nhịn nhục đâu,

Vân anh lao vào cấu xé lạc tâm,2 đứa con gái đi cùng cô ta cũng lao vào theo nhưng bị vũ lâm chặn lại,

Bên bờ hồ xảy ra 1 trận đánh nhau,lạc tâm thường ngày hiền lành,lúc tức lên còn đáng sợ gấp trăm lần.

Vân anh đánh được thì ít,lĩnh đòn thì nhiều,cuối cùng bị lạc tâm đạp văng ra đất.

Cô ta gào lên.

- con chó...

Vũ lâm đứng bên chứng kiến thì như được mở rộng tầm mắt,không tin lạc tâm sẽ đánh bại cô gái đanh đá này,trong lòng cảm thán không thôi.

Phải chăng bị áp bức quá nhiều nên mới trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết....

Lạc tâm chỉ tay thẳng mặt vân anh

- tao sẽ không để yên cho mày nhục nhã nữa đâu,...nên từ giờ đừng làm mấy trò đó nữa...

Dứt lời,lạc tâm bỏ đi,vũ lâm theo sau cô.

Đằng sau vẫn nghe tiếng hét thất thanh.

- con đĩ,đứng lại.....tao sẽ không tha cho mày.

Lạc tâm đi được 1 đoạn khá xa,cô tới ngồi canhh gế đá bên đường,quần áo hơi xọc xếch,mặt mũi tím vài chỗ.

Dựa lưng vào ghế,thở gấp gáp,

Lần đầu tiên đánh nhau với người khác.,nghĩ lại vẫn còn hồi hộp.

Vũ lâm ngồi 1 bên cô.,

- em làm tốt lắm,phải cho người khác biết là mình không dễ bị bắt nạt,như vậy mới không bị ức hiếp nữa...

- anh nghĩ thế thật à?

- đương nhiên,phải luôn mạnh mẽ như vậy nhé lạc tâm?

Lạc tâm nhìn ra dòng xe cộ ngược xuôi,miên man suy nghĩ.....

Buổi chiều ngày hôm sau,lạc tâm 1 mình đi đến khách sạn theo lịch hẹn với quản lý,sau đó trình bày lí do xin nghỉ và nhận tiền lương xong,cô đi ra khỏi khách sạn,dạo trên vỉa hè đến tận trời gần tối mới về,cả đoạn đường về chỗ trọ rất vắng,không hiểu sao lạc tâm lại có cảm giác có ai đó đang đi theo mình....

Chương 14

Cô bất an vô cùng,cố gắng đi nhanh hơn,đến khúc ngoặt,1 chiếc xe máy lao tới,người trên xe nhanh như cắt chụp lấy cả người cô,lôi mạnh kéo cả người cô vào trong bụi cỏ.

Lạc tâm la lớn,chân cố đạp hắn túi bụi,kẻ đó bị đá đau liền buông cô ra,chửu thề.

- mẹ nó,con chó,giám đá tao à?

Mồ hôi lạc tâm túa ra,hắn....hắn là thành....

- cứu tôi với...có ai không?

Lạc tâm kêu to lên.

- để xem lần này mày thoát khỏi tao thế nào?

Hắn nham nhở định chụp lấy lạc tâm lần nữa,không ngờ chưa kịp thực hiện thì lãnh ngay 1 cú đấm đanh thép của ai đó,

Thành ngã dúi xuống đất,ngay lập tức hắn vùng lên đánh trả,nhưng bị người kia đánh thêm mấy quyền vào mặt,bụng,ngực.

Hắn khụy xuống đất,đau đến không dậy nổi...

Người kia quay sang nhìn lạc tâm đang đứng thất thần trong bóng tối,dang tay ôm chặt lấy cô,hơi thở của người ấy rất quen thuộc.

- lạc tâm...lạc tâm...

Là lục nam,,,,chính là anh ta...

Lạc tâm muốn giãy dụa,lục nam càng ôm chặt hơn.anh thì thầm qua làn hơi thở,

- tôi nhớ em,rất nhớ em....

Lạc tâm đứng im bất động,chỉ 3 từ ấy,cũng khiến trái tim chùng xuống,

Lục nam? Tại sao anh lại xuất hiện chứ?

Lục nam siết chặt vòng ôm,khàn khàn nói.

- lạc tâm,tôi....

Lạc tâm thấy cơ thể anh run lên,tay siết chặt lại khiến cô thấy đau,mồ hôi lục nam túa ra liên tục.

Có gì đó bất ổn....

Một mùi tanh nồng xộc vào mũi cô...vừa lúc ấy,tay lục nam buông thõng xuống,cả người đổ gục xuống đất.

Lạc tâm nhìn thấy 1 hình anh rất đáng sợ.

Thành đã đứng dậy từ bao giờ,trên tay hắn cầm 1 con dao sáng loáng,phản chiếu trong màn đêm,trên lưỡi dao còn đẫm máu nhỏ giọt xuống,

Lạc tâm như hiểu ra,cô hét lên.

- a....

Tên thành hoảng hốt lên xe,bỏ chạy....

Lạc tâm ôm lục nam,khóc như mưa.

- dậy đi,lục nam,...đừng làm em sợ...lục nam....

Tiếng xe cấp cứu vang lên ngày 1 gần,lạc tâm ôm lục nam cả người đẫm máu,khóc cạn nước mắt....

Bệnh viện

1 vị bác sĩ đi tới thông báo.

- bệnh nhân mất máu quá nhiều,cần truyền máu gấp,bệnh viện tạm thời hết máu,cô mau đi xét nghiệm đi,

Lạc tâm vâng dạ rồi nhanh chóng đi lấy máu xét nghiệm.kết quả là cô cùng nhóm máu với lục nam.cô nhanh chóng được bác sĩ đưa đi lấy máu.

Gần 9h tối,tình trạng của lục nam mới đỡ hơn,nhưng vẫn còn hôn mê sâu....

Lạc tâm ngồi bên giường nhìn anh nằm bất động.bao nhiêu tức giận tan biến.

Anh đã cứu cô? Vì cứu cô mà ra nông nỗi này...

Chỉ cần anh tỉnh lại,chỉ cần anh khỏe lại....

Cô sẽ không còn giận anh nữa...

Lạc tâm nắm lấy tay anh,đưa lên miệng hôn....

Cửa phòng bị mở tung ra,bà nguyệt và phương nhi tức tốc đi vào,nhìn thấy lạc tâm thì ngạc nhiên thật sự....

Trong thoáng chốc,3 người phụ nữ cùng đưa mắt nhìn nhau....mỗi người đều có 1 suy nghĩ......"Sai lầm duy nhất"

Nguồn: thanh hằng

Chap 14:

3 ngày sau,lạc tâm tay ôm hành lý,ngồi trên ta xi mà ngẩn ngơ.vũ lâm ngồi bên cạnh liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt của cô,anh bất giác nắm chặt tay lạc tâm.lạc tâm giật mình,muốn rụt lại,nhưng vũ lâm càng nắm chặt hơn

- đừng động đậy,em hãy học cách chấp nhận sự che chở của người khác,từ bây giờ đi được không?

Lạc tâm ngồi bất động,bàn tay nhỏ nhắn nằm gọn trong tay vũ lâm,cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa xe,mắt lim dim nhớ lại buổi tối 4 ngày trước.

Người phụ nữ trung niên quý phái,xinh đẹp đó chính là mẹ của lục nam,bà ấy nói với cô bằng giọng rất lạnh nhạt,

- cô và lục nam là quan hệ gì?tôi có nghe phương nhi nhắc qua....nhưng tôi vẫn muốn nghe từ chính miệng cô nói ra...

Lạc tâm bất giác không giám nhìn thẳng bà ấy.cô nên nói gì bây giờ,?quan hệ giữa cô và lục nam là gì?chính cô còn không rõ....

Người yêu? Hay người tình?

Hoàn toàn không phải?

Lạc tâm ngậm chặt miệng không trả lời.

- tôi biết trước giờ lục nam,nó thường chơi bời bên ngoài,...con gái theo nó rất nhiều,đa số cũng chỉ vì tiền thôi..

- thưa bác...cháu không phải?

Bà nguyệt cắt ngang lời cô.

- tuy không biết chuyện gì đã xảy ra,nhưng tôi vẫn muốn cảm ơn cô đã đưa con tôi tới bệnh viện,nhưng cô từ giờ nên chấm dứt với nó đi,cô không hợp với nó...

Tuy bà ấy nói năng rất lịch sự,nhưng không hiểu sao lạc tâm lại rơi nước mắt,cô vội lau đi.ý tứ cảnh cáo trong câu nói đã rất rõ ràng,cô làm sao mà không hiểu đây?

- cháu hiểu....nhưng xin bác để cháu chăm sóc đến lúc anh ấy tỉnh được không ạ...?đến lúc đó cháu sẽ đi ngay.

Bà nguyệt mở túi,lấy ra 1 xấp tiền dày cộp,đặt trước mặt cô.

- cô cầm lấy và đi ngay luôn đi,ở đây phương nhi và tôi sẽ chăm sóc nó....

Nghĩ rằng cô muốn đòi tiền công ư?người giàu luôn luôn dùng tiền,thứ mà họ không thiếu để giải quyết mọi việc.

Lạc tâm nhục nhã quá,cô dứt khoát đứng dậy,

- xin bác cất lại đi ạ,cháu không có ý nhận số tiền này đâu,nếu bác đã nói vậy? Cháu xin phép đi đây.chào bác...

Lạc tâm lao ra cửa,2 hàng nước mắt chảy dài trên má,...

Coi như duyên phận giữa anh và cô đã chấm dứt tại đây thôi....

Đó cũng là lí do cô quyết định đi cùng lâm vũ....bởi vì sau cuộc nói chuyện với bà nguyệt,lạc tâm mới hiểu được khúc mắc trong thâm tâm mình,coi như bà ấy đã gỡ cái khúc mắc đó cho cô,cô không còn gì để mà lưu luyến ở đây nữa cả....

Lạc tâm quay về thực tại,cô cùng vũ lâm bước xuống xe.anh đưa cô vào cửa soát vé.lúc chuẩn bị lên máy bay,lạc tâm quay lại nhìn bầu trời hà nội lần cuối.

Ngày 20 tháng 8 âm lịch,2h15 phút.máy bay cất cánh,bay cao lên bầu trời....

Cuộc đời của lạc tâm....kí ức đau thương ấy mãi mãi chôn vùi tại đây...cô sẽ quên đi sạch sẽ....

Cũng đúng lúc đó,tại bệnh viện.lục nam tỉnh lại sau 3 ngày hôn mê.câu đầu tiên sau khi anh mở mắt ra là.

- lạc tâm đâu?

Lúc đó bà nguyệt đang ngồi bên giường,mắt đỏ hoe.

- nam...lạy trời,con tỉnh rồi...

Lục nam ngơ ngẩn nhìn mẹ,rồi lại nhìn quanh căn phòng,như tìm kiếm ai đó.

- con đợi mẹ,mẹ đi kêu bác sĩ tới.

Bà nguyệt lật đật đi ra khỏi phòng,lục nam không nhìn thấy người muốn thấy,thất vọng nhắm mắt lại.cửa phòng lại bị đẩy ra...lục nam mở choàng mắt,nhìn thấy phương nhi đi vào thì chán nản...quay mặt qua 1 bên.

Phương nhi la lên mừng rỡ.

- lục nam,anh tỉnh rồi.

Cùng lúc đó bà nguyệt trở lại cùng 1 vị bác sĩ.

Bác sĩ khám lại cho lục nam,sau đó dặn dò người nhà bồi bổ,tỉnh dưỡng cho bệnh nhân xong thì đi mất.

Bà nguyệt mừng rỡ,

- lục nam,con làm mẹ lo muốn chết.

Phương nhi ở bên cười nói.

- kìa bác,chẳng phải anh ấy tỉnh rồi sao?bác sĩ bảo chỉ cần ăn uống,bồi bổ là sẽ được ra viện mà....
- ừ,đúng vậy....lát nữa bác sẽ bảo thím giúp việc hầm 1 con gà mang đến.

Tin lục nam dần khỏe lại khiến cả gia đình ai cũng mừng,bố lục nam đi công tác trở lại,bà châu tức tốc đến thăm cháu trai,ngày nào cũng vậy?

Tuy vậy,tâm trạng lục nam lại nặng nề?

Lạc tâm,cô gái ấy không hề thấy bóng dáng.

2 tuần sau,lục nam ra viện,bà nguyệt và phương nhi lái xe đến đón anh.

Xe dừng trước cổng bệnh viện,làm thủ tục xong,phương nhi có ý tốt dìu lục nam đi,không ngờ lại bị anh vô tình hất ra,phương nhi sững sờ trong chốc lát,tủi thân nhìn bà nguyệt bên cạnh,không nói gì...

Bà nguyệt thấy vậy thì lên tiếng.

- con làm gì vậy?con bé chỉ muốn đỡ con thôi mà?

Lục nam lạnh nhạt trả lời.

- con khỏe rồi,không cần ai đỡ hết.

- vậy thì nói ra,sao lại đẩy con bé như vậy?thời gian con nằm viện,là nó chăm sóc con không quản ngày đêm,con còn phải cảm ơn phương nhi mới đúng.

- con có bắt cô ta phải vậy đâu?

Lục nam tức giận vô cớ đi thẳng ra,ngồi vào hẳn trong xe,tâm tình rất tệ,

Phương nhi như sắp khóc đến nơi,bà nguyệt nằm ấy tay cô,

- con đừng so đo với lục nam làm gì? Để bác bảo ban nó...

- dạ.

Suốt cả đoạn đường,lục nam mặt mày hình sự không nói 1 câu nào,không khí trong xe vô cùng bức bối.

Phương nhi xuống xe xin về trước,chỉ còn lại bà nguyệt cùng lục nam,lúc này bà nguyệt mới trách móc.

- con bị sao vậy nam?là đàn ông không thể thô lỗ với người khác như vậy? Phương nhi vì con mà làm bao nhiêu chuyện,con không cảm động chút nào sao?hay là con còn nghĩ tới con bé kia?

Lục nam nhìn mẹ,ôn tồn hỏi.

- ai?là lạc tâm đúng không?mẹ biết cô ấy?

- sao mẹ không biết?ngữ con gái ấy con cũng quen là sao?

- mẹ...mẹ đã nói gì với cô ấy?tại sao...???

Bà nguyệt cắt lời lục nam.

- mẹ nói gì?cô ta đòi mẹ tiền công đưa con tới bẹnh viện,mẹ cho cô ta 50 triệu....cô ta cầm tiền đi luôn rồi,là phương nhi cứu con đó,là con bé hiến máu cho con lúc bố mẹ chưa kịp tới,nhà chúng ta nợ con bé,con liệu mà cư xử đi...

Lục nam lặng người đi...

50 triệu?cô nhận 50 triệu từ mẹ anh và bỏ đi luôn...không nói một lời nào,

Vì tiền nên mới dứt khoát đi?....

Tại sao vậy?tại sao vì 50 triệu mà em không đoái hoài gì đến tôi vậy?

Hình lạc tâm?em vì tiền mà tuyệt tình với tôi như vậy sao?..

Ruột gan anh đau đớn.....

Loáng 1 cái,lạc tâm đã vào đà lạt sống được hơn 1 tháng.ngày đó,lúc mới đặt chân đến mảnh đất này,lạc tâm đã có cảm giác thích thú đặc biệt,nhìn đâu đâu cũng là hoa,màu sắc sặc sỡ,đủ loại hoa,nơi mà vũ lâm đưa cô đến,càng nhiều hoa hơn,

1 rừng hoa bạt ngàn,cô giống như được không khí nơi đây thanh lọc,gột rửa hết thảy,tâm hồn thoải mái đến cực điểm.

Vào 1 buổi sáng,lạc tâm dậy từ rất sớm,cô rời giường,bước chân ra cửa,vườn hoa trước vườn nhà đập ngay vào mắt.

Lạc tâm mỉm cười thoải mái.từng bước,từng bước đi ra vườn,ngón tay thon dài,trắng nõn khẽ sờ sờ lên những cánh hoa xinh đẹp,đôi mắt trong trẻo hơi híp lại...

Phía ngoài chiếc cổng bằng gỗ,1 người phụ nữ đi vào,tay bà ta xách 1 chiếc cặp lồng bằng sắt,từ xa đã nhìn thấy lạc tâm,

Lạc tâm nhận ra ngay đó là bà phương,mẹ của vũ lâm.

Liền mỉm cười rạng rỡ.

- kìa,sao hôm nay con lại dậy sớm vậy?lạc tâm?hôm nay là ngày nghỉ mà.

- hì hì,dì cũng dậy chẳng khác gì con đó sao?

- à....còn cầm lấy đi,chắc con chưa ăn sáng đâu nhỉ?

Bà phương đưa ngay chiếc cặp lồng cho lạc tâm,cô vui vẻ nhận lấy.

- cái gì đây gì phương?

- là canh gà đấy?bên nhà gì còn nhiều lắm,nên mang qua cho con 1 ít.

- làm phiền gì quá.

- không phải gì đâu.là vũ lâm nấu đấy.

Lạc tâm nghe vậy,nghĩ tới vũ lâm thì vô cùng cảm kích,cô đưa tay mở nắp cặp lồng,mùi thơm của thịt gà bay ra....nhưng không hiểu sao ruột gan lạc tâm lại cuộn lên từng hồi.

Rất khó chịu?cô dùng tay bụm miệng nôn ọe,vì chưa có ăn gì nên chỉ nôn khan.

Bà phương hốt hoảng nhìn cô.

- lạc tâm,sao vậy?
Nôn xong,lạc tâm mới thấy đỡ hơn 1 chút.mặt cô hơi tái đi mấy phần.

- không sao đâu ạ,dạo gần đây con cũng bị suốt,chắc lại do cái dạ dày

- dạo gần đây?....

Bà phương ánh mắt ánh lên vẻ nghi ngờ,bà bất giác nhìn kĩ lạc tâm,dáng vẻ của cô dạo này rất xanh xao,tiều tụy.

Không lẽ nào....???

Bà phương chấn động..1 nghĩ ý lóe lên trong đầu,

Bà vội nói.

- con mệt thì vào nghỉ chút đi,gì về nhà 1 chút,tí lại qua với con nhé.

Nói rồi,bóng bà biến mất ngoài cổng.lạc tâm cũng không nghĩ gì nhiều,cô đứng thêm 1 lát rồi lại vào giường nằm nghỉ 1 lát,nằm thiếp đi lúc nào không hay...

Bà phương chạy về nhà,thấy vũ lâm đang ngồi trước sân thì lao vào đánh mấy cái vào tay con trai.

- cái thằng hư đốn....

Vũ lâm bị mẹ đánh mà chẳng hiểu vì sao,anh la lên.

- mẹ?sao tự dưng đánh con vậy?con có làm gì đâu?

- không làm gì hả?con còn nói được vậy sao?mẹ phải đánh chết con.

Nói rồi bà phương lại đánh con trai,vũ lâm chạy vòng quanh sân,kêu lên

- trời ơi,mẹ à,rốt cục là

có chuyện gì thì mẹ nói rõ đi,tự dưng đánh con mà con chẳng hiểu gì hết.

Bà phương chống nạnh,quát.

- không hiểu gì?làm con gái người ta có thai rồi còn không hiểu gì à?vũ lâm ơi là vũ lâm,mẹ đã nói với con rồi,con có yêu ai,thích ai,chỉ cần nói với mẹ 1 tiếng,mẹ liền cho cưới,cưới xin rồi làm gì không được,sao lại làm người ta có bầu trước như vậy?khiến người ta mang tiếng là sao?

Vũ lâm như bị ai đó đánh vào đầu?có thai?anh làm con gái nhà nào có thai vậy?anh chỉ mới vào đây hơn 1 tháng thôi mà.

?

- mẹ à.mẹ nhầm lẫn với ai rồi đó,con đã ngủ với cô gái nào ở đây đâu chứ?

Bà phương chỉ thẳng mặt con trai.

- còn giấu mẹ,thì ra con thích lạc tâm...vậy mà không chịu nói sớm...con bé có thai rồi đó.

Vũ lâm nhảy dựng lên

- cái gì?có thai?mẹ nói lạc tâm cô ấy?có thai sao?

- chứ gì nữa.?...biểu hiẹn đó của con bé,vẻ mặt đó không nhầm lẫn được,chắc chắn là có thai rồi.con bé từ khi vào đây,nó luôn làm việc với mẹ,cũng chỉ qua lại với mình con,con nói đi,là của con phải không?

Vũ lâm sắc mặt xanh tái,tay run lên.

Lạc tâm có thai rồi?nhưng cái thai lại không có liên quan gì đến anh?

Đúng vậy?anh yêu lạc tâm?đã yêu cô từ khi nào mà chẳng hay biết?anh muốn để 1 thời gian nữa sẽ thổ lộ tình cảm cho cô biết,nhưng cô lại có thai?

Nực cười nhất là mẹ anh còn tưởng đó là con anh?

Giá như đó là con anh thì tốt biết bao?

Cô bị kẻ khác làm cho có thai từ khi nào vậy?

Liệu có phải kẻ đã nhốt cô trong căn biệt thự ngày ấy hay không?

Vũ lâm đau lòng không thể tả,vừa rối bời.nhưng lại thấy thương lạc tâm nhiều hơn...

Lúc lạc tâm tỉnh lại lần nữa mặt trời đã lên cao,cô không ngờ lại thiếp đi lâu như vậy?cô vội vã dậy khỏi chiếc giường gỗ,đi ra ngoài liền chạm mặt vũ lâm trước cửa.

- vũ lâm,anh tới à?mau vào nhà đi.

Vũ lâm đi vào ngồi cạnh bàn trà,sắc mặt ảm đạm,đột nhiên hỏi.

- lạc tâm,nói thật cho anh biết đi,em có thai rồi phải không?bố của đứa bé là ai vậy?

Lạc tâm sững sờ nhìn vũ lâm.

- anh nói gì?em có thai?sao có thể chứ,?anh đừng đùa như thế được không?

- anh cũng mong đó không phải sự thật,nhưng chính miệng mẹ anh đã nói với anh...mẹ nói em mang thai rồi

Lạc tâm đứng hình thật sự,mặt trắng bệch đi...

Có thai?

Cô có thai sao?sao có thể chứ?nhưng mà kinh nguyệt hình như 2 tháng rồi không có tới?

Còn nữa....dạo gần đây cô thường xuyên mệt mỏi,buồn nôn....

Chẳng lẽ.....thật sự có thai.?

Lạc tâm ngồi phịch xuống gế,thất thần.

Vương lục nam?tại sao đã hoàn toàn thoát khỏi anh rồi,em lại biết mình mang thai con của anh chứ? Tại sao?.....

Vương lục nam?vì sao em vẫn không thể hết liên quan đến anh được chứ?

5 tháng sau.

Lạc tâm vác bụng bầu ra ruộng cắt hoa.bụng bầu của cô đã hơn 8 tháng,thân thể mỗi ngày 1 nặng nề hơn.

Lạc tâm mang giỏ đi chầm chầm trên con đường đầy cỏ,đằng sau vang lên tiếng tiếng của bà phương.

- lạc tâm,hôm nay vẫn ra đây sao?có còn làm được không?

Lạc tâm quay lại thì bắt gặp vũ lâm cùng bà phương đã đi đến bên cạnh.

- con vẫn làm nổi mà,con mà không ra đây,1 mình gì cực lắm.

- con đó,sắp sinh rồi,không cần phải cố sức như vậy đâu.

Vũ lâm xen vào,

- mẹ anh nói đúng đó,có anh phụ mẹ rồi,em mệt thì cứ nghỉ đi,

- em vẫn làm bình thường mà....

Lạc tâm,lạc tâm cùng bà phương cùng nhau đi ra ruộng hoa...

Gần trưa,trời nắng hanh hanh.

Lạc tâm cầm kéo cắt hoa bỏ vào giỏ,mồ hôi chảy ròng ròng,bụng cô chợt đau quặn từng cơn,lạc tâm lảo đảo té xuống rãnh đất,tay ôm bụng,đau đến mặt trắng bệch.

Cả vũ lâm và bà phương đều chạy tới,lo lắng hỏi.

- lạc tâm,sao vậy?thấy đau bụng hả?

Lạc tâm cố gật gật.bà phương liếc đũng quần cô,thấy ướt đẫm thì la lên thất thanh.

- chết rồi,vỡ ối rồi,sắp sinh rồi.vũ lâm đưa con bé vào viện ngay.

Vũ lâm kinh hoảng bế xốc cô lên,chạy nhanh ra đường cái,bắt xe đến bệnh viện....

Nằm trên xe đẩy,lạc tâm đau đến mức không thở nổi,muốn ngất đi,...trước mắt cô hiện lên khuôn mặt của lục nam....

Con của cô,nhất định sẽ được sinh ra khỏe mạnh.

Lạc tâm được đẩy vào phòng sinh,dưới sự hỗ trợ của bác sĩ và đội ngũ y tá,30 phút sau.

Tiếng oe oe vang lên khắp căn phòng.lạc tâm nghe được tiếng khóc của con mình,mỉm cười mãn nguyện,sau đó kiệt sức,tạm thời ngất đi.

Y tá bước ra,tay bế 1 đứa bé còn đỏ hỏn,vui vẻ nói với vũ lâm.

- chúc mừng gia đình nhé,là 1 thằng cu rất khỏe mạnh,

Cả vũ lâm và bà phương đều cười rất vui vẻ.

Cũng ngay trong thời điểm đó,lục nam đang ngồi ăn trưa trên bàn ăn,trong lòng bỗng hồi hộp kì lạ...

Tay cầm bát tự dưng run lên,bát rơi xuống đất,vỡ ra thành 2 mảnh....

Lục nam tự dưng khó hiểu....

Chương 14-2: (Ngoại truyện kép 1)

Ở đây các bạn nên hiểu,ngoại truyện kép là viết về những sự việc song song cùng thời điểm với nhau nhé...nên đừng ai thắc mắc mà hỏi thời gian khi nào? Hay bao giờ nhé.

Chưa được 7h tối,vân anh đã vội trang điểm đậm,tô son môi đỏ choét,cô ta cầm túi xách vội vã định ra khỏi nhà,không ngờ điện thoại di động trong túi đổ chuông liên tục,vân anh lẩm bẩm vẻ khó chịu,cô ta đưa điện thoại lên nhìn tên người gọi.

Là con uyên,đứa con gái chơi cùng.cô ta không do dự tắt máy....nhưng người bên kia lại tiếp tục gọi lại....

Cô ta đành nghe máy.

- mày bị điên à?tao đang ra ngoài đây,gọi gì lắm thế,phiền chết đi được.

Giọng con uyên vang lên trong điện thoại,nghe rất gấp gáp.

- vân anh,? Rốt cục là mày quen phải tên đàn ông chó chết gì vậy hả?

Con uyên đang nói đến phúc,thằng bồ mới quen của cô ta hơn 2 tháng.

- mày có ý gì?bồ tao thì làm sao?

- tao không có ý gì?vấn đề là mày đấy?lên mạng mà xem đi...

Lời của con uyên có gì đó rất lạ...vân anh tắt máy.

Lập tức lên mạng.

Trên mạng phát tán 1 đoạn clip,clip của 1 đôi nam nữ.cô ta mở ra xem,càng xem càng tái mặt.

Nữ chính trong clip không phải cô ta thì là ai?còn người đàn ông kia bị che mặt,nhưng sao cô ta không nhận ra phúc,bồ của mình chứ.

Địa điểm trong clip được quay trên giường của 1 khách sạn....hơn ai hết,cô ta hiểu rõ nhất,clip này được phúc,bồ của cô ta quay lại vào tối mấy ngày trước,lúc 2 người cùng đi thuê phòng tại khách sạn.

Vân anh càng nhìn càng điên tiết lên,

Vì sao đoạn clip của cô ta lại bị phát tán chứ? Ngoài thằng bồ của cô ta thì còn ai có clip này nữa?

Khốn nạn thật....

Vân anh nổi điên ném điện thoại vào tường vỡ tan tành,cô ta điên cuồng đập phá đồ đạc trong phòng mình,miệng gào lên.

- thằng chó,thằng khốn nạn,..giám chơi tao?

Cùng lúc đó,cửa phòng bị bật tung ra,người vào chính là bố mẹ của cô ta.. ông tần và bà ngọc.

Vân anh dừng động tác,chân bất giác lùi lại,cô ta sợ hãi lắp bắp.

- bố....

Ông tần mặt mày đỏ bừng,hiển nhiên là đã biết được clip sex của con gái.

- mày....mày còn giám gọi tao là bố?

Bà ngọc ở 1 bên đau lòng nói.

- vân anh...con xem con đã làm ra chuyện gì?...con...?

Từ nhỏ vân anh đã rất sợ ông tần,bố cô ta rất nghiêm khắc với cô ta,lớn lên cũng vậy?tuy rằng cô ta luôn chơi bời hống hách,nhưng đối với ánh mắt giận dữ của bố,cô ta đều không kìm chế được sự run rẩy...

- bố....con...con bị người ta hãm hại....con..

"Chát,chát"

Ông tần vung tay cho cô ta 2 cái tát liên tiếp vào mặt.- hãm hại...nếu mày không đú đởn,nứt mắt ra đã ngủ với trai thì ai hãm hại được mày...tại sao tao lại có 1 đứa con như mày chứ hả? Bây giờ tao biết nhìn mắt người ta thế nào đây hả?

Ông tần tức giận ôm lấy ngực,thở từng hơi mệt nhọc.bà ngọc ở bên đỡ lấy ông,

- kìa ông,coi chừng sức khỏe.

Vân anh lùi vào góc tường,tâm trạng hỗn loạn vô cùng.

Ông tần kéo bà ngọc đi ra ngoài,đóng rầm cửa lại.

Vân anh nghe có tiếng khóa cửa,giọng ông tần dứt khoát vang lên.

- từ giờ trở đi.mày cứ ở yên trong phòng này mà kiểm điểm lại mình,đừng có chạy ra ngoài làm mất mặt tao,loại như mày cho ăn học thật uổng phí.

Lúc này vân anh mới nhận ra rằng,cô ta đang bị bố nhốt lại trong phòng mình,cô ta chạy ra đập cửa 1 cách điên loạn.

- bố..bố ơi...bố mở cửa cho con...mở cửa...

Không ai trả lời cô ta....

Nước mắt cô ta rơi xuống? Giờ đây cô ta mới hiểu cái cảm giác đau khổ lúc này?

Người thân gét bỏ?bị hãm hại mà bất lực không thể làm gì?

Cô ta trượt người ngồi phịch xuống đất,òa khóc...

Cô ta hiểu rồi,cuối cùng đã hiểu rồi.

Lúc trước cô ta tung clip sex của lạc tâm,mục đích để hủy hoại cô ta,cướp lấy lục nam...lại không ngờ có 1 ngày bản thân lại bị người khác hủy hoại cũng bằng chính cái cách đê tiện này?

Tiếng khóc của cô ta vang lên khắp căn phòng...

2 ngày ròng rã trôi qua,cũng là 2 ngày vân anh như sống trong địa ngục,1 mình với 4 bức tường,không thể gặp ai?càng không thể làm gì khác,chỉ 2 ngày mà vân anh như muốn phát điên....cuối cùng cô ta cũng tìm cách thoát được ra ngoài.

Đó là vào buổi tối,vân anh điên cuồng chạy đi tìm phúc,thằng bồ của mình,cô ta nhất định phải trả thù,phải giết thằng đàn ông khốn nạn đó.Vân anh tóc tai rối loạn,nét mặt hầm hừ,rất giống 1 mụ điên ngoài đường,đến tài xế ta xi cũng phải giật mình,xe chở cô ta đến trước quán bar mà lúc trước phúc hay cô ta tới.

Trước cửa ra vào,vân anh nhìn thấy phúc,hắn đang ôm eo 1 đứa con gái khác,cười rất ngả ngớn,tay hắn không chút kiêng dè thò vào trong áo con kia,bóp 1 cái.

Khói bốc lên đầu,vân anh lao tới trước măt đôi nam nữ kia như tên bắn,bất ngờ tát con kia 1 cái ngã sấp mặt,xong rồi tiếp tục vung tay tát tên phúc.nhưng bị hắn cản lại.

- bỏ ra,thằng khốn,mày là thằng khốn nạn....sao mày giám đâm sau lưng tao?

Tên phúc cười như không cười,hắn buông mạnh tay ra khiến vân anh lảo đảo.đứa con gái kia bị tát bất ngờ vùng lên,xô vân anh ngã ngửa ra đất,chất giọng chua lè vang lên.

- con điếm,mày giám đánh tao?mẹ nó,giám đánh tao?

Nói đoạn con kia ngồi đè lên bụng vân anh,giang tay tát liên tiếp vào mặt vân anh.

Người đi đường xúm lại xem càng ngày càng đông.

Tên phúc ngăn con kia lại.

- thôi em,đừng đánh nữa,

Nói đoạn,con kia nhổ toẹt 1 bãi nước miếng xuống mặt vân anh rồi đứng lên,giọng hăm dọa.

- con điếm thối,mày chưa xong với tao đâu?nhớ mặt tao nhé con chó cái.

Tên phúc ôm eo cô ả thong thả đi mất,

Vân anh nằm rũ trên đất,bị tát đến choáng váng,trăng sao bay đầy trời.cô ta nghe tiếng bàn tán.

- con nhỏ này là đứa trong clip sex đây mà,

- ừ,nhìn mặt đúng là loại chẳng ra gì? Thế mà còn giám vác mặt ra đường để đi giành trai cơ đấy.

- loại con gái này nó đâu còn biết liêm sỉ nữa đâu...haiz

Bên cạnh lời bàn tán đó,xen lẫn tiếng huýt sáo của mấy gã đàn ông.

- em này nhìn ngoài còn ngon hơn trong clip nữa,chậc chậc...

- muốn thử không?hỏi xem em ý đi bao nhiêu 1 lần...

Vân anh bị lời bàn tán kia chọc cho điên lên,cô ta vùng đứng dậy,ánh mắt long lên sòng sọc nhìn đám người kia.

- câm mồm hết đi,...tao bảo câm hết đi...

Vân anh hét lên,xông ra ngoài đám đông,chạy đi,

Nhục nhã chồng chất....

Cô ta đi lang thang trên đường như người mất hồn,mà không để ý 1 đám đàn ông lạ mặt đang bám theo.

Đi qua 1 con hẻm tối om,không có anh sáng,vân anh bị 1 nhóm người lạ mặt từ đâu lao tới khống chế,lôi tuột vào bên trong hẻm,

Đám đàn ông kia kẻ giữ chân,người giữ tay,người bịt miệng cô ta,luân phiên nhau hãm hiếp....

Trong con hẻm tối,1 cảnh tượng đáng sợ đang diễn ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau