SAI LẦM DUY NHẤT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Sai lầm duy nhất - Chương 21 - Chương 22

Chương 19

quả nhiên là cô ở đây?bây giờ còn giám dọn tới sống chung với con trai tôi rồi sao?đồ mặt dày không biết xấu hổ?

Lạc tâm bị ăn tát đau điếng,nhưng cô cắn răng chịu đựng,bị bà nguyệt sỉ nhục thậm tệ nước mắt không kìm chế được mà chảy ra,

- bác,cháu thật sự không như bác nghĩ đâu?cháu....

- cô câm miệng lại cho tôi,mọi việc rõ ràng ra trước mắt cô còn muốn già mồm sao?giã tâm của cô thật đáng sợ,tránh ra....

Bà nguyệt giận dữ đẩy mạnh lạc tâm qua 1 bên khiến đầu cô va vào cạnh cửa rất mạnh,trên trán liền xuất hiện 1 vết xước rỉ máu,bà nguyệt không thèm nhìn cô lấy 1 cái,đi nhanh vào trong nhà,nhìn tứ phía.càng nhìn càng giận dữ,

- à...hừ,giỏi lắm,giống 1 gia đình đầy đủ quá ha,cô thật sự xem chỗ này là tổ ấm của mình rồi à,lục nam nó bị mù rồi,bị mù nên mới bị đứa con gái lẳng lơ,mất nết nham hiểm như cô lừa....cô nói đi,nói đi,cô bỏ bùa con trai tôi phải không.

Bà nguyệt hướng mặt cô thét lên như muốn phun lửa từ trong miệng ra.

Lạc tâm nước mắt chảy ròng ròng,cô dùng tay che trán,cảm giác đau nhức.cô đứng thu lu ngay bên cánh cửa,nhìn bà nguyệt.

- cháu thật sự không như bác nghĩ,cháu không cố tình gặp gỡ con trai bác,

Bà nguyệt nghe vậy càng hung hăng.

- không cố tình hả?cô nói cô không cố tình phải không?vậy thì tại sao cô lại sinh con,cô muốn dùng đứa trẻ đó trói chân thằng nam,mục đích muốn bước vào làm dâu nhà giàu,cô cuối cùng chỉ muốn bước vào cửa nhà họ vương chúng tôi đúng không?cô đừng nằm mơ,....

Lạc tâm cúi đầu mà lòng đau như cắt.

Dù có giải thích thì bà ấy cũng chẳng tin cô.?cô phải làm sao đây.

Bà nguyệt đi từng bước tới chỗ cô đang đứng,nhìn lạc tâm cất giọng đay nghiến,căm phẫn tột độ.

- cô cũng giỏi đóng kịch lắm....chẳng trách ngày đó,cô lại từ chối 50 triệu của tôi,thì ra là đã có kế hoạch này rồi,..tôi ban đầu còn nghĩ cô không phải là loại xấu xa gì?cũng đúng thôi,tự dưng có 50trieu từ trên trời rơi xuống ai mà không tham chứ,huống chi là loại nghèo mạt như cô.....bây giờ tôi mới hiểu,cô giả vờ rời đi 4 năm,âm thầm sinh con,dùng đứa con để ép chúng tôi chấp nhận cô?

Lạc tâm không ngờ bà nguyệt lại có thể liên tưởng được như vậy?lòng tự trọng bị chà đạp đến nỗi không còn 1 chút nào,,,,cô ngước nhìn bà ta,kiên định mà nói,nói trong làn nước mắt.

- bác....xin bác đừng tùy tiện xúc phạm người khác như vậy,quả thật cháu với lục nam từng có quan hệ yêu đương,nhưng đã sớm chia tay rồi,những việc xảy ra sau đó nó vượt ra ngoài tầm kiểm soát của cháu,cháu không còn cách nào,chỉ xin bác hãy tin cháu....cháu tuy là người nghèo,nhưng không phải vì vậy mà thấy tiền là sáng mắt,cháu sinh con là ngoài ý muốn,nhưng không vì thế mà cháu hối hận vì sinh ra cu tít,cháu chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ dùng con của mình làm công cụ để tiến vào gia đình giàu có,...

- vậy thì cô còn xuất hiện ở đây làm cái gì?sao không biến đi,đưa thằng con hoang của cô cút đi...

- bác....cháu cũng như bác thắc mắc là tại sao mình lại ở đây chứ?cuộc sống của cháu vốn đang rất vui vẻ,tại sao lại ở đây để cho bác xúc phạm....

- đừng tỏ ra thanh cao với tôi,nói nhiều như vậy rốt cục vẫn là chê 50 triệu chứ gì?được. tôi cho cô 200 triệu,nể tình cô ngày đó còn hiến máu cho con trai tôi,tôi cho cô 200 triệu,cầm tiền và vĩnh viễn không được gặp lại con trai tôi nữa...

Lạc tâm chưa kịp phản bác thì bỗng nhiên giọng nói của lục nam vang lên đầy kinh ngạc lẫn bi thương.

- mẹ......

Cả lạc tâm cùng bà nguyệt đều giật mình nhìn ra cửa.

Lục nam dắt tay cu tít đứng sờ sờ bên ngoài,không biết là đã đứng bao lâu rồi....

Lục nam nhìn lạc tâm,thấy cô 2 mắt ướt đẫm,trán rỉ máu,hiển nhiên là biết do mẹ mình gây ra,anh đau lòng nhìn sang bà nguyệt.

- mẹ.?chẳng phải mẹ nói với con 4 năm trước,cô ấy nhận 50 triệu của mẹ rồi đi sao,?chẳng phải mẹ nói với con phương nhi là người hiến máu cứu con sao?tại sao mẹ lại lừa con?

Bà nguyệt không ngờ lục nam lại đột ngột xuất hiện,nghe hết sự thật,bà á khẩu không nói được lời nào,

Cu tít chạy tới bên chân mẹ,ôm lấy.

Lục nam nhìn thái độ của mẹ mình,cuối cùng cũng hiểu ra tất cả....anh thất vọng nhìn mẹ,nói.

- mẹ ra ngoài đi,con đưa mẹ về,con có chuyện muốn nói với mẹ,...

Trước khi đi,lục nam nhìn lạc tâm,kiên định nói.

- đợi anh về....

Lục nam cho xe vào ga ra,bà nguyệt bước ra,đi thẳng vào trong nhà,ngồi xuống ghế sô pha,uống 1 ngụm trà.vẻ mặt cố tỏ ra thản nhiên.

Lục nam cũng ngồi xuống đối diện,nhìn thẳng mặt mẹ,hỏi.

- bây giờ mẹ nói thật cho con biết đi,ngày đó mẹ nói dối con đúng không?lạc tâm không hề nhận 50 triệu,là mẹ dùng tiền để sỉ nhục cô ấy,cũng chính cô ấy là người đã hiến máu cho con,phải không hả mẹ?

Bà nguyệt biết chuyện đã bại lộ,nhưng vẫn cứng miệng trả lời.

- phải đó,con đã nghe hết rồi còn hỏi mẹ làm gì?bây giờ con ngồi đây trách mẹ sao?vì loại con gái đó mà trách mẹ sao?con ăn cái gì của nó vậy?1 đứa con gái tốt như phương nhi sao con không chọn,lại đi đâm đầu vào đứa không ra gì như vậy?

Lục nam không chịu nổi nữa cắt ngang lời mẹ,trái tim quằn quại,1 người là người anh yêu,1 người là mẹ anh,bên hiếu bên tình?thực sự rất khổ sở.

- mẹ à,sao mẹ có thể nhẫn tâm đặt điều,đổ oan cho 1 cô gái yếu đuối như lạc tâm cơ chứ,tại sao mẹ lại chỉ trích cô ấy thậm tệ trong khi cô ấy chẳng làm gì?giờ thì con đã hiểu...con hiểu tất cả rồi....

Câu cuối cùng,lục nam giường như hét lên.

Bà nguyệt càng tức hơn.

- nó không làm gì sao?không làm gì mà giấu diếm sinh con rồi mang con đến đây à?..

Lục nam kích động đứng phắt dậy,2 mắt đỏ ngầu,

- mẹ......là con nè,chính là con nè,chính con trai của mẹ hại cô ấy đến nỗi không còn gì nè....mẹ biết không,con đã từng làm những việc rất xấu xa,rất quá đáng với cô ấy,khiến cô ấy năm lần bảy lượt bỏ đi,là con...là con ép cô ấy ở lại bên mình...con làm cô ấy có thai,1 mình cô ấy vào nơi đất khách quê người sinh con,nuôi con chưa đủ khổ sao?là con,con đem con của cô ấy đi buộc cô ấy phải theo ra đây,mẹ có hiểu không?tất cả đều do 1 mình con đấy,....

Lục nam miệng thì nói với mẹ,nhưng lại giống như đang tự nói với chính bản thân mình,anh đưa tay vò đầu trông rất khổ sở,nơi khóe mắt rỉ ra 1 giọt nước mắt,giọt nước mắt hối hận,...

Phải?lần đầu tiên trong cuộc đời anh khóc...khóc vì 1 người con gái...khóc vì đã gây ra lỗi lầm quá nhiều....

Bà nguyệt ngây người nhìn con trai,bà không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy?con trai bà vì 1 cô gái mà khổ sở vô cùng,tim bà bỗng thấy nhói nhói.

Con trai mà bà yêu thương nhất?đang khổ sở vì 1 đứa con gái.....

Lục nam cố lấy lại bình tĩnh,chắc nịch nói với mẹ mình.

- mẹ,lúc con quyết định đưa cô ấy về gặp mẹ,con đã từng rất áy náy với mẹ,vì con biết mẹ không thích lạc tâm,hơn nữa còn vì hiểu lầm số tiền 50 trieu kia,nhưng giờ con không còn gì vướng mắc nữa,con yêu lạc tâm,con thật lòng yêu cô ấy,cả đời này con chỉ sẻ lấy cô ấy,mẹ có thể không đồng ý,con cũng không ép được mẹ thích cô ấy,cùng lắm là con sẽ không lấy vợ nữa,cứ mãi ở bên cô ấy như vậy?bù đắp cho cô ấy,cùng cô ấy nuôi con của con thật tốt....mẹ,lần cuối con xin mẹ,đừng gây khó dễ cho cô ấy như vậy 1 lần nữa,con tin,mẹ cũng không muốn nhìn thấy con suy sụp....

Lục nam nói 1 hơi,sau đó bỏ đi thật nhanh ra ngoài....

Bà nguyệt ngồi thất thần trên ghế hồi lâu....

Lúc lục nam lái xe về tới biệt thự riêng thì trời đã về chiều,anh hít 1 hơi thật sâu,đẩy cửa bước vào,nhưng không thấy lạc tâm và cu tít đâu,thay vào đó 1 người khác,

Phương nhi????Phương nhi đang đeo tạp dề,xào xào nấu nấu gì đó trong bếp,nghe tiếng mở cửa,cô ta chạy ra,nhìn lục nam kêu lên

- lục nam,anh về rồi.

Lục nam không hiểu sao cô ta lại xuất hiện ở đây,anh không thèm nhìn phương nhi,lao vào phòng nhìn quanh tìm kiếm,

Lạc tâm và cu tít không thấy bóng dáng,lục nam lao ra,đến trước mặt phương nhi,giận dữ nhìn cô ta.

- lạc tâm đâu?cô ấy đâu?

Phương nhi thản nhiên

- em biết anh về từ hôm qua,nên cố ý đến thăm anh đây,em đang làm món sườn mà anh hay ăn.....

Lục nam không kiên nhẫn cắt ngang lời cô ta.

- cô đừng có giả ngu,cô đến từ khi nào?cô đã nói gì với cô ấy?

Phương nhi cố làm ra vẻ cười cười,cô ta xoay người muốn đi vào bếp,lục nam liền lôi lại,bóp lấy vai cô ta khiến cô ta nhăn mặt vì đau.

- lục nam,anh bỏ em ra,...em đau.

Lục nam không buông,một mực hỏi

- cô ấy đâu?

- lục nam,em cố tình đến thăm anh,,anh còn chưa hỏi em được 1 câu lại đi hỏi con hồ ly tinh đó,anh biét mình quá đáng lắm không hả?

Lục nam như không nghe lời cô ta,gầm lên.

- cô ấy ở đâu?hả?

Phương nhi không cam tâm mà nghiến răng.

- cô ta đi rồi,cuốn gói cùng thằng con hoang đó đi rồi.

Lục nam buống mạnh tay ra khiến cả người phương nhi mất thăng bằng nhào xuống đất,bộ dạng phương nhi lúc này rất chật vật.cô ta không tin nổi nhìn lục nam.nước mắt lưng tròng.

- anh giám đẩy em?lục nam?anh vì cô ta mà đẩy em?

- -nếu lạc tâm mà có chuyện gì,?tôi sẽ không tha thứ cho cô đâu?

Anh buông 1 câu,quay người định lao ra ngoài,phương nhi hoảng hốt vùng dậy,túm lấy lục nam,ôm chăt anh từ phía sau.

- không?anh không được đi,em không cho anh đi tìm cô ta.

- bỏ ra...

- em có chết cũng không bỏ anh ra...em yêu ang,theo anh 4 năm rồi,à không....8 năm chứ,hồi còn đi học em đã luôn yêu anh,em không thể mất anh như thế này được...

Lục nam đứng bất động,kiên nhẫn nói.

- tôi không yêu cô?trước giờ không hề yêu cô?phương nhi,đừng tự lừa dối chính mình nữa,cũng đừng khiến tôi khó xử...

- em không nghe,không nghe đâu,tại sao lại đối xử với em như vậy?em có gì thua cô ta,sao anh lại chọn cô ta mà không phải là em....em vì yêu anh,mà không thể yêu thêm ai khác....

- đúng,cô hơn cô ấy rất nhiều,hơn về mọi mặt,cô ấy không thông minh như cô mà lại rất ngốc nghếch,cô ấy ngốc đến nỗi bỏ đi hết lần này tới lần khác,nhưng tôi vẫn yêu cô ấy....

Lục nam dựt tay cô ta ra khỏi người mình,bỏ đi ra cửa,cánh cửa đóng lại,tiếng gào khóc của phương nhi vang lên,

- lục nam,,anh không được đi,?đừng bỏ em... huhu....
Cô ta phát điên gào khóc,điên cuồng đập phá đồ đạc....

Lục nam lái xe khắp nơi tìm kiếm lạc tâm và cu tít...

Tâm tình lo sợ tột cùng,anh sợ...anh sợ cô lại giống như 4 năm trước,bốc hơi khỏi cuộc sống của anh,anh sợ sẽ không tìm được cô.

Anh còn chưa nói xin lỗi cô mà....

Lục nam điên lên nhìn dòng người trên phố,nhưng tuyệt nhiên không thay lạc tâm....

Chẳng mấy chốc mà trời đã sẩm tối....lục nam vô định đi trên đường,gương mặt thất thần,bỗng nhiên vung tay đấm mạnh vào vô lăng....

Hình lạc tâm?em là đồ vô tình?

Vô tình....

Lạc tâm 1 tay dắt cu tít,1 tay ôm hành lý.2 mẹ con lặng lẽ đi bên cạnh bờ sông,gió thoang thoảng

- cu tít,con có đói không?

Cu tít biết mẹ nó đang buồn nên ngoan ngoãn đáp.

- con còn chưa đói,con đợi bố đưa đi ăn kfc...

Lạc tâm bất giác nắm chặt tay con trai.

- mẹ cũng đưa con đi ăn được mà,con thích không nào?

- con thích,nhưng bố có thể đi cùng không?

- có lẽ chúng ta phải rời khỏi đây?tít à,không gặp lại bố nữa con có buồn không?

- sao vạy mẹ,bố đang rất tốt mà,sao chúng ta lại đi ạ?con muốn bố cơ,cho con gặp bố được không mẹ?

Lạc tâm chua xót ngồi xổm xuống ôm con vào lòng,nước mắt thấm vào áo cu tít.?

Làm sao đây? Phải làm sao đây? Tít ơi?nơi này vốn dĩ không hoan nghênh mẹ con mình???

Trước mắt lạc tâm mơ màng nhớ lại...

Quay về mấy tiéng trước...

Lục nam và bà nguyệt vừa đi được 1 lúc thì 1 cô gái ăn mặc rất sành điệu xuất hiện ngoài cửa,cô ta tự nhiên đi vào,sau khi nhìn thấy lạc tâm cùng cu tít đang ở đó thì hất hàm.

- cô....??cô làm sao lại xuất hiện ở đây?

Lạc tâm không biét đáp lại lời cô ta thế nào cả?chỉ biết im lặng,

Phương nhi nhìn lạc tâm,nghĩ điều gì đó,đột nhiên cô ta đi tới vung tay tát lạc tâm 1 cái rất mạnh.

- cô....cô lại giám ở đây?đeo bám chồng tôi...

Lạc tâm cố nhịn đau,hỏi lại phương nhi.

- chồng?cô nói là chồng sao?

- phải đó?lục nam anh ấy là của tôi?cô rõ chưa?chúng tôi sẽ cưới nhau,còn cô?tôi hỏi là tại sao lại xuất hiện ở đây?

Nói rồi cô ta nhìn cu tít,

- còn nữa,thằng bé này là sao?cô giám tùy tiện mang thằng bé không rõ nguồn gốc này đến đây ở,cô còn liêm sỉ không hả?cô muốn phá hoại tôi và lục nam?

- tôi không phá hoại cô?

Phương nhi xông vào phòng,lúc trở ra thì trên tay đang cầm hành lý của lạc tâm.giận dữ hét lên.

- không phá hoại,còn giám dọn đồ đến đây nữa,tôi phải cho cô 1 bài học.....

Nói rồi phương nhi giống như nổi điên lao tới,cô ta quẳng túi đồ xuống đất,lao vào cấu xé,đánh đập lạc tâm khiến cô ngã rạp trên mặt đất,cu tít 1 bên khóc toáng lên lao vào ôm lấy mẹ,không ngờ bị phương nhi tóm áo lôi xềnh xệch ra,ném ngã lăn ra sàn nhà,lạc tâm nhìn thấy con bị đánh thì không chịu đựng được nữa bò tới ôm con trong lòng,khóc như mưa,.

Lạc tâm oán hận nhìn phương nhi đang thở hổn hển bên cạnh.nhìn như muốn xé xác cô ta ra thành 2 mảnh.

Sau đó ôm con cùng túi hành lý lao ra ngoài....

Vì cô mà cu tít bị liên lụy,vì chính bà nguyệt,lục nam,phương nhi?

Vì những con người này nên cu tít đáng thương của cô bị liên lụy?bị gọi là đứa con hoang?bị gét bỏ?bị khinh thường...

Lạc tâm gắt gao ôm con,ôm chặt lấy con.

Cô làm mẹ thật vô dụng quá?....

Quay lại thực tại....lạc tâm chợt nghe cu tít nói.

- mẹ,chúng ta không đi có được không?tít rất thích bố?tít không muốn đi....

Lạc tâm buông con ra,nhìn con,ánh mắt tha thiết mà đau lòng.

- nhưng ở đây không ai thích chúng ta,con không buồn sao tít?

Cu tít chắc nịch trả lời.

- con không buồn...có bố,có mẹ tít sẽ không buồn,mặc kệ bà đó,cô đó không thích tít,...tít chỉ cần có bố,có mẹ thôi....

Lạc tâm siết chặt con trai,khóc như mưa,vừa khóc vừa tuyệt vọng kêu tên con....

- tít ơi....con ơi...mẹ xin lỗi tít ơi

Chương 20

Lục nam tìm kiếm lạc tâm rất lâu,rất lâu,...

Càng tìm càng thất vọng tràn trề,trời đã khuya lắm rồi,....sương ướt lạnh bao trùm toàn thành phố hà nội,....

Sương rơi làm ướt đẫm trái tim anh,vô cùng lạnh giá...

Lục nam cho xe dừng bên lề đường,1 mình ngồi trong xe hút thuốc rất lâu,hút điếu này tới điếu khác,không gian chật hẹp trong xe bị khói thuốc bao phủ,trở nên trắng xóa,không gian im ắng lạ thường,chỉ còn lại 1 mình anh trong đêm tịch liêu cùng với nỗi nhớ nhung,dày vò.....

Khuôn mặt lục nam như già đi mấy tuổi,cằm lún phún râu,ánh mắt như lạc mất thần sắc,

Lục nam nhớ.....nhớ lại rất nhiều chuyện,nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy lạc tâm.....

Cô ngồi đó,bên cạnh gốc phượng già,2 tay cầm sách đọc đọc,viết viết,cô lúc ấy không khác gì 1 con mọt sách tầm thường,nhàm chán như bao người,...

Số phận đưa đẩy để cô trở thành bạn gái anh,anh vốn nghĩ chỉ là giả vờ,giả vờ yêu để thỏa mãn cái lòng tự cao đang bành trướng của mình,nhưng rồi anh phát hiện...thì ra bản thân đã yêu cô gái mọt sách,hiền lành đến nhàm chán ấy từ bao giờ,

Đến tận bây giờ,khi đã trải qua bao nhiêu hiểu lầm,bao nhiêu oán hận,thứ tình cảm ấy trong anh đã sâu đậm đến mức,anh biết nếu mất đi cô,anh sẽ không còn là chính mình....

Lục nam đau khổ gục đầu xuống vô lăng,toàn thân bỗng chốc run rẩy,......

Lạc tâm?em đang ở đâu?em sao có thể nhẫn tâm mà rời đi 1 lần nữa,mang con tôi biến mất 1 lần nữa,...

Khi lục nam lái xe về biệt thự,cả ngôi biệt thự chìm trong 1 màu trắng toát của sương,lạnh lẽo vô cùng...

Lục nam ra khỏi xe,loạng choạng đi vào,khuôn mặt đờ đẫn,bước chân vô thức,anh không ngờ rằng lúc vừa vào đến bậc thềm,bóng người mảnh mai,nhỏ nhắn của lạc tâm đã đứng lặng yên trước cánh cửa từ bao giờ....cả người cô chìm trong bóng tối,lặng lẽ nhìn anh....

Lục nam nghĩ mình hoa mắt,lại cảm giác mình như đang nằm mơ vậy?

Anh tìm kiếm cô rất lâu,lâu đến mức giống như 1 thế kỉ đã trôi qua,không ngờ bây giờ cô lại đột ngột xuất hiện trước mắt anh 1 cách lặng lẽ,bình yên nhất....

- lạc tâm....?????

Thân hình cô thoáng lay động?

2 người lặng nhìn nhau trong phút chốc,tâm can đều là sự nhung nhớ cùng lưu luyến....

Lục nam là người phản ứng đầu tiên,anh không hề do dự nữa,

Là lạc tâm?chính là cô ấy rồi?

Anh sải từng bước dài,nhanh chóng tiến đến bên cô,gắt gao giang tay ôm gọn cô vào trong ngực,siết chặt,chặt đến mức như muốn nhập cả người cô vào thân thể mình,lạc tâm để mặc anh ôm,thậm chỉ cô còn nghe thấy trái tim anh đang đập rất mạnh,anh vùi mặt vào cổ cô,hít hà mùi thơm dịu nhẹ vốn có của cô,thì thầm qua làn hơi thở...

- xin lỗi em......xin lỗi vì đã gây ra tổn thương cho em,xin lỗi vì đã hiểu lầm em....anh xin lỗi em,lạc tâm,xin lỗi em vì tất cả...

Giọng nói của anh lúc này thật yếu đuối,người đàn ông ngang ngược như anh trong lúc này lại trở nên yếu đuối hơn bao giờ hết.

Khóe mắt lạc tâm cay cay....cô vươn tay lên,đặt lên tấm lưng rộng rãi,vững chắc của anh,rơi nước mắt.

- cảm ơn em,..vì đã trở về,

Lạc tâm úp mặt vào trong ngực anh,nấc lên..

Phải?cô trở lại rồi,lần này là cô tự mình trở lại bên cạnh anh?cô muốn con cô có bố,?

Hơn hết lạc tâm biết rằng,trong trái tim cô từ lâu đã có anh?chỉ là cô không chịu thừa nhận mà thôi...

Cô nhận ra bản thân mình làm mẹ nhưng lại quá ích kỉ,chỉ biết chạy trốn khỏi nỗi đau,vô tình đã khiến cu tít phải chịu rất nhiều thiệt thòi,lần này cũng vậy?

Suýt nữa,cô lại cướp quyền nhận bố của nó,

Lạc tâm biết mình đã sai,,cuộc sống này cô phải sống vì con,vì cu tít,cô phải mang lại tất cả những điều tốt đẹp nhất cho nó....

Cũng may cô đã kịp thời nghĩ thông suốt,cũng may cô chưa đi,cũng may cô đã kịp thời quay về......

- anh đã tìm kiếm em rất lâu,anh đã muốn phát điên lên được....

- em mang cu tít trở lại rồi,sẽ không đi nữa....

Lục nam nhẹ nhàng vuốt vuốt tóc cô.

- có thật không em?em sẽ không rời đi nữa chứ?

- phải,em không đi nữa,e và con sẽ ở đây thôi....

Lục nam buông cô ra,vui mừng quá đỗi...là cô tự nguyện...cuối cùng cũng tự nguyện ở bên anh....anh không ép buộc cô....

- em tha thứ cho anh rồi sao?lạc tâm?

Lạc tâm nhìn thẳng vào đôi mắt anh,không chút e ngại,thẳng thắn mà chân thành.

- vâng,em không trách anh nữa,chúng ta cùng nhau nuôi cu tít được không?chỉ cần chúng ta.....

Lục nam kích động nói.

- được,từ giờ chúng ta sẽ mãi ở bên nhau,1 nhà 3 người mãi mãi ở bên nhau....lạc tâm,cảm ơn em,anh yêu em,rất yêu em.

Sau câu nói đó,lục nam cúi xuống,dịu dàng đặt lên môi cô 1 nụ hôn nồng nàn,cháy bỏng,môi anh mơn trớn bờ môi cô,truyền tất cả vị ngọt ngào,nhung nhớ cho cô thông qua nụ hôn này,đó là 1 nụ hôn dài,dài chưa từng có,lục nam hôn mãi,hôn mãi vẫn không cảm thấy đủ,

Thời gian cứ thế trôi qua vùn vụt,lạc tâm cảm giác 2 chân tê rần,muốn hóa thạch...

Lục nam rời môi cô,dùng 2 tay bế bổng cô sải bước đi về phòng,lạc tâm đưa tay vòng qua cổ anh,núp mặt vào ngực anh,tim đập loạn xạ...

Vào phòng,lục nam để cô nằm xuống giường,đưa ánh mắt từ trên cao nhìn cô chăm chú,lạc tâm cũng nhìn anh,4 mắt nhìn nhau,vừa có tình lại vừa có ý...

- lạc tâm,anh yêu em,em có yêu anh không?trả lời anh đi...

Lạc tâm thoáng sững lại,không ngờ anh lại hỏi thẳng như thế,cô lúng túng không nói ra lời được,lại nhìn thấy vẻ mặt mong chờ của lục nam,bèn chủ động ngẩng cao lên,môi chạm môi,...đó là hành đôngh thay cho câu trả lời của cô...

Lục nam bị cô làm cho kích động mạnh,anh dùng cơ thể trực tiếp đè lên người cô,môi áp vào môi,tiếng tim đập lẫn tiếng hơi thở dồn dập trở nên rất rõ ràng.

Anh hôn dần sang vành tai cô,rồi xuống cần cổ thon dài,trắng ngần của cô,tay anh du ngoạn khắp cơ thể cô,đến những điểm nhạy cảm của cô thì khẽ dừng lại,trêu chọc cô khiến cơ thể lạc tâm run rẩy mạnh mẽ,miệng cô liền phát ra nhưng âm thanh đỏ mặt,tía tai.

- "ưm,ưm,"

Lạc tâm cố đẩy anh ra,thở dốc,nói.

- ưm,đừng,.....anh,cu tít đang ngủ bên kia....ahh....

Lục nam lại dùng môi lấp đi lời nói của cô,nuốt trôi vào trong,anh nhanh chóng cởi bỏ quần áo,chỉ 1 giây sau,cả 2 đều trần truồng,

Trời bên ngoài nhiệt độ xuống thấp,lục nam dùng chăn đắp lên thân thể cả 2,dùng lưỡi liếm láp bầu ngực đẹp đẽ của cô,trêu đùa nụ hoa đỏ hồng đang cương cứng.

Lạc tâm bị kích thích không chịu nổi,

- ưm,....a....

Lục nam thoáng ngừng lại,quan sát khuôn mặt đỏ bừng vì tình dục của cô,khàn khàn nói

- anh muốn em,,,rất muốn em....lạc tâm?....em có yêu anh không?

- em.....

- trả lời cho anh biết đi,anh muốn nghe,rất muốn nghe em nói....

Lạc tâm cố bình tĩnh lại,quay mặt đi,xấu hổ kêu nhỏ.

- em yêu....anh,

Chỉ chờ có thế,lục nam thẳng người,tiến vào cơ thể cô,mạnh mẽ,chuẩn xác.

Thắt lưng anh luật động điên cuồng,cả người lạc tâm lắc lư theo từng nhịp điệu của anh.

- ưm...a...a...chậm....chậm lại....a...a....

Cô càng nói,anh càng cử động nhanh hơn,

- ưm....em...yêu...anh...a...a...

1 nam 1 nữ hòa quyện tâm hồn lẫn thể xác trong đêm,cũng đưa nhau tới đỉnh cao của dục vọng....

1 đêm nồng nhiệt rất nhanh đã trôi qua...

Sáng sớm,lục nam ôm gọn lạc tâm nằm trong chăn,nhìn cô cười thật rạng rỡ...

Mọi chuyện êm đềm đến mức anh cứ ngỡ như 1 giấc mơ...

Nhưng đây là sự thật,cô đã chấp nhận ở bên cạnh anh rồi,

Lục nam cười ra tiếng,ngón tay lướt trên chóp mũi cao cao của cô.
- anh....anh cười gì vậy?

- anh vui quá,anh vui thì anh cười,em thì sao?

Lạc tâm cựa quậy trong chăn,cả người trần truồng bị anh ôm rất chặt,

- anh...đừng nhìn em như thế,em không quen...

Lục nam thoải mái trêu cô.

- sao không được nhìn,anh nhìn người anh yêu mà,chẳng phải tối qua em cũng đã thừa nhận yêu anh rồi còn gì?hơn nữa...lạc tâm à?em rất đẹp....

Lạc tâm bị anh nói đến nỗi xấu hổ không thôi,chỉ muốn kiếm cái lỗ mà chui xuống,cả người bứt rứt không yên.

- lạc tâm à,,,em đừng giãy nữa được không?

Lạc tâm tròn mắt,giọng anh nghe có chút là lạ.

- sao...vậy?

- em mà giãy nữa...anh sợ...lại ăn thịt em mất....

Lạc tâm đỏ mặt mắng.

- đồ lưu manh

Cô chui đầu vào chăn,lục nam chui vào theo,bên trong rung lên.

Chợt,ngoài cửa có tiếng cười rất nhỏ,nhưng cả 2 đều nghe thấy.

Lục nam và lạc tâm ló mặt ra,con mắt như muốn rơi xuống,

Ngoài cửa,cu tít đứng đó,bàn tay nhỏ nhắn đưa lên bụm miệng,cười khúc khích.

- a...bố mẹ....đang ấp trứng.

Lạc tâm cứng người,còn lục nam thì vẻ mắt vô cùng gian manh...

Cu tít bỏ chạy ra ngoài,lạc tâm hốt hoảng bơ luôn người bên cạnh,vội vã bật dậy,mặc quần áo.lao theo cu tít.giữ con lại,ngại ngùng hỏi.

- cu tít,con dậy từ khi nào thế?

Cu tít cười hihi.

- con vừa dậy ạ?bố ấp trứng mẹ xong rồi sao?

- hả....????

Lạc tâm Nghiêm mặt.

- tít....ai dạy con câu đó thế?

Cu tít thật thà trả lời.

- bố nói đó mẹ...bố bảo muốn tạo cho cu tít 1 em nữa nên phải ấp trứng với mẹ....

Mặt lạc tâm trở nên đen thui như mặt than,

Ấp trứng?tạo ra trẻ con?

Vương lục nam?anh thật biến thái?tiêm nhiễm vào đầu 1 thằng bé 4 tuổi những việc như vậy?

- e hèm....

Lục nam đứng đằng sau từ lục nào,anh quan sát vẻ mặt của lạc tâm,cố tình đánh trống lảng,đi tới ôm cu tít,

- nào...hôm nay...bố đưa 2 mẹ con về gặp bà cố nào,.. con chịu không?

Lạc tâm thấy lục nam không hề giải thích gì thì 1 bụng tức giận,đứng 1 bên im lặng.

Cu tít thì ngây ngô hỏi.

- bà cố là ai hả bố?

- bà cố là bà nội của bố,nhà bà cố có rất nhiều hoa quả,con muốn ăn gì đều có hết.

- a....a...hay quá,chúng ta lập tức đến nhà bà cố,

Lục nam đi lướt qua lạc tâm,thấy cô vẫn đứng im không nhúc nhích thì nắm tay cô kéo đi, tay kia thì dắt cu tít,3 người đi vào trong....

Ngồi trên xe,lạc tâm hồi hộp nắm chặt tay,lục nam biết cô đang căng thẳng.

- em đừng nóng ruột,bà nội chắc chắn sẽ thích em...

Lạc tâm nhìn anh,cảm thấy yên tâm hơn 1 chút,

Xe chạy thẳng vào căn biệt thự,lạc tâm bước ra,tâm tình vô cùng hồi hộp,

Ở đây vẫn không thay đổi nhiều,khồn khác lúc trước là bao,..bao nhiêu kỉ niệm ùa về,nhớ lại ngày đó cô còn làm việc tại đây,được bà châu cưu mang....cả đời này,cô mang ơn bà châu rất nhiều.Lục nam ôm cu tít,cùng lạc tâm bước vào trong...

Bà châu đang ngồi trên bàn,ăn sáng.nghe tiếng động thì nhìn lên,hình ảnh 3 người,1 nam 1 nữ,1 đứa bé đập ngay vào mắt khiến bà ngạc nhiên không thôi...

Đây là chuyện gì?

- bà nội?....tiếng lục nam vang lên

- bà...., lạc tâm cũng kích động lên tiếng ngay sau đó.

Bà châu ngây người ra nhìn.

- lục nam....

Lục nam nhìn sang cu tít.

- chào bà cố đi con?

Cu tít ngoan ngoãn.

- con chào bà cố.

Bà châu lại càng chấn động dữ dội.

Nhìn lục nam,nhìn qua lạc tâm rồi lại nhìn cu tít.

- chuyện này là sao đây?....bà không hiểu....

1 lúc sau,qua lời kể của lục nam,bà châu đã dần dần hiểu ra,bà nhìn lạc tâm,thấy cô gầy hơn trước thì cao giọng mắng lục nam.

- oắt con chết tiệt,,..không ngờ cháu hư hỏng như vậy?làm khổ con bé lạc tâm đến thế này,cháu đáng bị đánh lắm.

Nói xong,bà dùng tay cốc vào đầu lục nam 3 cái.

- ui da...bà nội,...cháu biết lỗi rồi mà....

Lạc tâm vội nói ngay.

- bà à...bà đừng trách anh ấy,cháu cũng là người có lỗi.

- khổ cho cháu quá....

Bà châu quay sang cu tít đang ăn hoa quả bên cạnh,càng nhìn càng vui vẻ.

- ây da...thế là bà có chắt nội rồi....qua đây bà bế nào...

Cu tít ngoan ngoãn chui lên lòng bà châu,miệng vẫn ăn nhồm nhoàm....

Cả căn biệt thự tràn ngập tiếng cười....

3 tháng sau,cuối cùng bà nguyệt cũng không còn phản đối gay gắt chuyênn của lục nam và lạc tâm nữa,

Lúc đó lục nam đang ngồi uống nước trong phòng khách nhà bà nội,anh nhận được điện thoại của mẹ mình.

- lục nam,con định không về nhà thật sao?3 tháng rồi đấy.

Lục nam áy náy nói qua điện thoại.

- mẹ,con xin lỗi....

- tối này về ăn cơm đi....còn nữa,,,mang cả thằng cháu đích tôn đến luôn...

- vậy còn....

- bảo cô ta cũng tới đi...

Giọng bà nguyệt tuy lạnh nhạt,nhưng không còn giận dữ như trước,lục nam biết,bà đang dần đón nhận lạc tâm,

- mẹ,con cảm ơn mẹ...

Bà nguyệt không nói gì mà tắt máy.

Lục nam cất điện thoại,lao ra ngoài vườn.

Lạc tâm cùng bà nội và cu tít đang ở ngoài đó trò chuyện với nhau,lục nam đi tới nắm tay lạc tâm lôi đi.

Lạc tâm bị kéo bất ngờ thì vội hỏi.

- anh làm gì vậy?

Lục nam dứt khoát nhấc bổng cả người cô lên,đi thẳng ra xe,không nói câu nào,

Đằng sau là tiếng của bà châu.

- ê...cái thằng này....

Lục nam phóng vụt xe đi,lạc tâm không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa,thắc mắc lên tiếng.

- lục nam,anh làm sao vậy?anh đưa em đi đâu?

- đi kết hôn...

- cái gì?anh điên rồi sao?anh nói cái gì vậy?

Lục nam lái xe,không nhìn cô.

- anh nói là anh đưa em đi đăng kí kết hôn.

- anh dừng lại,mẹ anh còn chưa đồng ý,em không muốn làm bà ấy tức giận thêm nữa đâu?

Lạc tâm lo lắng không yên nhìn anh.

- mẹ đã chấp nhận rồi,vừa xong....

- hả?....

Lạc tâm trố mắt ngạc nhiên vô cùng....

- em không cần làm gì cả?chỉ cần để anh lo.

Lúc tới chỗ đăng kí kết hôn,lạc tâm mới phát hiện ra 1 sự thật là cô không có hộ khẩu,cả lục nam cũng vậy?

Đang trên thiên đường bỗng dưng bị rơi xuống,thật buồn và hụt hẫng biết bao nhiêu....

Lục nam xụ mặt trở lại xe,lúc ngồi vào trong xe,lạc tâm biết anh buồn nên chủ động hôn anh 1 cái.

- thôi mà....kết hôn lúc nào mà chẳng được....em luôn ở đây?có đi đâu mà anh phải như vậy?chỉ là 1 tờ giấy thôi,không to tát....

Lục nam nhìn lạc tâm nghiêm túc.

- anh đợi lâu lắm rồi em biết không?anh không muốn đợi thêm nữa,anh muốn tên chúng ta,tên cu tít vào chung 1 sổ hộ khẩu,chúng ta sẽ là 1 gia đình hoàn chỉnh,...

- em biết,em cũng muốn như vậy?cố đợi thêm ít ngày nữa được không?em muốn về gặp lại bố mẹ 2 bên trước đã,sau đó chúng ta lập tức kết hôn...

Tuy không vui.nhưng lời cô nói rất có lý,lục nam không còn cách nào,bèn phát tiết cơn tức giận lê cô.anh cúi đầu ngậm lấy môi cô,mút mạnh.

- ưm,không được.. đang trong xe mà...ưm.

Lục nam miệng hôn,tay thì vươn ra ấn nút kéo cửa kính xe lên,

Trong xe diễn ra 1 màn ân ái nóng bỏng.bên ngoài người người vẫn tấp nập qua lại....

Lời kết: chông gai,nước mắt đã qua đi,cuộc sống hạnh phúc mới chỉ bắt đâu,tuy rằng sẽ không biết nó sẽ ra sao,diễn ra như thế nào?nhưng cô sẽ mãi đứng bên cạnh anh như vậy?.yêu anh như vậy...cho đến lúc bạc đầu....???

Hết,...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước