SÁNG THẾ CHI THẦN BINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Sáng thế chi thần binh - Chương 1 - Chương 3

Chương 1: Anh hùng cứu mỹ nhân

Ánh nắng tươi sáng, xuân về hoa nở, xung quanh tràn ngập sức sống. Ngày báo danh mỗi năm một lần của học viện Thất Tinh lại đến. Trong Thất Tinh Thành tràn ngập khí tức thanh xuân. Các học sinh đến từ tỉnh Thất Tinh và các tỉnh lớn xung quanh đều tới đây.

Mười sáu cửa thành cực lớn của Thất Tinh Thành đều rộng mở, thể hiện sự hoan nghênh đón chào đối với học sinh các nơi.

Một... hai... ba bốn năm...

Tại cửa thành thứ mười một của Thất Tinh Thành, Hạo Thiên đang đứng thẳng ở trước cửa thành, thoáng đảo mắt nhìn lướt qua các học sinh đi ngang trước mặt mình.

Học viện Thất Tinh khai giảng hoàn toàn không có bất kỳ quan hệ nào với hắn. Hắn chỉ là một trong các tiểu binh thủ thành tại Thất Tinh Thành mà thôi. Hắn mặc áo giáp có khắc thất tinh bắc đẩu, trong tay cầm trường thương cao hơn hắn nửa cái đầu, đứng thẳng ở giữa cửa thành. Thỉnh thoảng khi nhìn thấy người nào khả nghi hắn liền cản lại, cáo mượn oai hùm tra hỏi bọn họ một chút. Nếu như lời nói của bọn họ có vấn đề nhỏ nào đó, hắn có thể ngoắc ngón tay, sau đó sẽ có người đưa lên rất nhiều kim tệ. Hắc hắc, đây là công việc béo bở trong truyền thuyết.

Chỉ cần không phải là thời kỳ binh hoang mã loạn, nhờ phúc trạch tổ tôn, công việc canh gác này cũng đủ rồi. Có thể gọi nơi này là nơi tốt để lăn lộn ăn rồi chờ chết.

Học viện Thất Tinh khai giảng, đây là lần đầu tiên Hạo Thiên gặp được từ khi làm tiểu binh thủ thành tới nay.

A, lần đầu tiên gặp phải sao?

Lời này nói ra sợ rằng không ai dám tin. Hạo Thiên đã làm tiểu binh thủ thành gần ba năm, nhưng chỉ là thời gian đối với thân thể này mà thôi. Còn đối với linh hồn hắn đúng là lần đầu tiên gặp phải. Vào hai tháng trước, Hạo Thiên mới chiếm thân thể này, trở thành một tiểu binh thủ thành quang vinh. Về phần chủ nhân thực sự của thân thể này trước đó thế nào, có quỷ mới biết được!

A, thân thể này thật biết cách chọn công việc. Đây quả nhiên là công việc có thể nhìn mỹ nữ tới mức hoa mắt.

Mềm mại, thuần khiết, cay độc, mị hoặc...

Học viện Thất Tinh quả nhiên không hổ danh là một trong những học viện tốt nhất của đế quốc Hào Châu, ngay cả số lượng mỹ nữ cũng như thế. Hạo Thiên nghiêm trang đứng thẳng, nghiêm trang kiểm tra theo thông lệ, nghiêm trang... nhìn mỹ nữ.

- Đứng lại, bên hông nàng giấu thứ gì?

Thưởng thức về thưởng thức, nhưng việc vẫn phải làm. Thật ra công việc ngày hôm nay cũng không dễ làm. Mặc dù đã tăng thêm nhân thủ, bọn họ vẫn phải làm tới sứt đầu mẻ trán. May là phần lớn học trò đều cầm theo giấy chứng nhận trúng tuyển vào học viện Thất Tinh hoặc là người dẫn đường, ngược lại cũng không xảy ra vấn đề gì quá lớn.

Hạo Thiên vừa tra xét một mỹ nữ học sinh, thẻ học sinh cũng không có vấn đề gì. Chỉ có điều đây là một nữ học sinh mới, tuổi tác hẳn chỉ khoảng 16 tuổi? Nhưng nàng còn nóng bỏng hơn cả nữ thần Trạch Nam kiếp trước, trên mặt cũng không có chút ngây thơ nào.

Trải qua hai tháng tìm hiểu, Hạo Thiên biết thế giới này lớn hơn nhiều so với kiếp trước. Cho dù xuất hiện loại người thế nào cũng không có gì kỳ quái. Hắn trực tiếp cho đi. Chỉ có điều, ánh mắt Hạo Thiên còn chưa dời khỏi cặp mông đang lắc trái lắc phải đi di chuyển của nàng này. Ngay lúc ánh mắt hắn đang lưu luyến định dời đi, lại bất giác nhìn xuống vị trí ở hông nàng. Bệnh nghề nghiệp của hắn chợt trỗi dậy...

- A? Binh ca ca, không phải chứ? Trên lưng ta làm gì có thứ gì?

Nữ hài kia quay người sang, trừng mắt nhìn hắn nói. Từ trên mặt nàng, hắn thật sự nhìn không ra bất cứ vấn đề gì. Nhưng khuôn mặt quyến rũ động lòng người kia dường như quay sang phóng điện với Hạo Thiên.

Hạo Thiên cười nhạt. Kiếp trước hắn cũng từng làm lính, hơn nữa còn là quân nhân chuyên nguyên cứu tâm lý của tội phạm và gián điệp.

Đúng vậy, vẻ mặt của nữ hài này gần như là vô cùng kín kẽ không chê vào đâu được, nhưng nàng cũng không nên đưa hai mắt ra trước mặt Hạo Thiên. Đồng thời khi Hạo Thiên kêu lên, cơ bắp bên hông nàng cũng có phần thu vào.

Đó là biểu hiện chỉ khi khẩn trương mới có.

□- Phải vậy không? Nhưng tại sao ta lại cảm giác thắt lưng của nàng có vấn đề. Bên trong cất giấu cái gì, lấy ra đây!



□Hạo Thiên mặt lạnh quát.



□Hiện tại, Thất Tinh Thành không chỉ là tổ chức khai giảng, còn sắp tiến hành một cuộc bán đấu giá và trưng bày Huyền Binh. Không ít các quý tộc trong đế quốc đều sẽ tham gia. Phải biết rằng, không học sinh mới nhập học đều do phụ mẫu đưa tới. Bục cửa của học viện Thất Tinh cực cao. Đám những người quý tộc này có rất nhiều tiền. Đây chính là thời cơ tốt để mở buổi đấu giá. Nếu như xảy ra vấn đề, một tiểu binh thủ thành nho nhỏ như hắn chính là người để chịu tội thay tốt nhất.



□Hắn cũng không muốn mình mới đến thế giới này hai tháng, lại không thấy nhìn thế giới mới này nữa, lại trao đổi với cùng chủ nhân của thân thể này!



□- Không. Đây là… đây là một dải thắt lưng mà thôi.



□Nữ hài nhìn Hạo Thiên với khuôn mặt dữ tợn đi tới, nhút nhát trả lời. Lúc này, xung quanh đã có không ít người phát hiện ra tình huống bên này. Đám binh lính già trợn tròn đôi mắt. Tiểu tử chất phác này trở nên hung hãn như vậy từ lúc nào? Bọn họ thật sự không nghĩ được hắn kiếm cớ gì mà nói bên hông nữ hài này giấu vật gì?



□Bọn họ thương cảm cho một nữ hài xinh xắn bị tiểu tử này quang minh chính đại đùa giỡn như vậy.



□A, hai tháng nay tiểu tử quả thực đã thay đổi không nhỏ.



□- Dải thắt lưng sao? Nàng rút ra xem thử?



□- Ngươi… ngươi vô sỉ!



□- Ta làm theo nguyên tắc mà thôi. Ai biết dải thắt lưng này của nàng có phải là do quyển trục ma pháp biến thành hay không?



□Hạo Thiên nói, lại nhìn chằm chằm vào khuôn mặt và đôi mắt của nữ hài này. Quả nhiên hắn thấy có sự dao động và bối rối.



□Ở trong đế quốc Hào Châu, quyển trục ma pháp được quản lý đặc biệt nghiêm ngặt. Phải biết rằng, thứ này tương đương với bom ở kiếp trước. Chúng khác với bom chính là, nếu là quyển trục ma pháp cao cấp, sẽ khiến mấy khu phố thậm chí toàn bộ thành thị không tránh khỏi bị hủy diệt hoàn toàn. Phải nói rằng chúng chính là đầu đạn hạt nhân có thể mang theo bên người.



□- Ngươi...



□Tâm thần nữ hài kia chấn động mạnh. Nàng chợt ý thức được điều gì, liền thét lên, âm thanh gần như muốn đâm thủng màng tai:

□□- Phi lễ. Cứu mạng. Binh lính này nói muốn ta cởi y phục ra, cho hắn kiểm tra. Ta… ta...!



□- Ta ngất!



□Khi nữ hài kia vừa hét lên, hắn đã thầm kêu một tiếng không tốt. Quả nhiên, ngay lập tức có vô số người nhìn lại. Không thiếu nữ sinh trong mắt đều lộ vẻ không tốt. Bộ dạng các nam sinh xem ra có ý xông tới làm Anh hùng cứu mỹ nhân bất kỳ lúc nào. Đám kiêu binh đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả bộ nghễnh ngãng, hoàn toàn không có ý đi tới giải vây cho hắn.



□Mụ nội nó. Nữ tặc này thật âm hiểm. Nếu như hôm nay xử lý không tốt, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện lớn. Mình quá kích động rồi.



□Kế tiếp chính là phải tìm từ trên người nữ hài này ra được thứ gì đó không được phép mang vào thành, nếu không sẽ lớn chuyện. Kiếp trước hắn là một quân nhân. Hắn đã có kinh nghiệm nhất định đối với những trận đánh nhau kịch liệt. Tố chất thân thể kiếp này lại mạnh hơn nhiều so với thân thể hắn ở kiếp trước. Phản ứng lại cực nhanh, huyền khí tràn ngập trong thân thể...



□Thân thể hắn thoáng một cái, đã tới gần nữ hài kia. Hắn sờ vào mông của nàng.



□Nữ hài kia sợ hãi lui lại. Trên người nàng lộ ra huyền khí không hề yếu hơn so với Hạo Thiên là mấy, nhưng nàng lại chậm nửa nhịp. Nàng sao có thể ngờ được Hạo Thiên lại đột nhiên động thủ, thoáng cái đã bị cuốn lấy.



□Trên người nàng có vài vị trí nhạy cảm không thể tránh khỏi bị đ-ng tới. Ai kêu vị trí đó của nàng quá lớn chứ.



□Hiện tại tâm thần của nàng cũng không tập trung ở những vị trí nhạy cảm đó. Nếu quả thật bị người lính này sờ tới thứ ở bên hông, nàng nhất định sẽ phải chết. Đáng chết, không phải nói trà trộn vào Thất Tinh Thành rất dễ sao? Tại sao mới ở cửa thứ nhất đã xảy ra vấn đề rồi?



□- Dừng tay, lập tức bỏ tay ngươi ra!



□Ngay thời điểm nữ hài kia đang tuyệt vọng, khi khuôn mặt người lính lâu năm Hạo Thiên lộ vẻ dữ tợn, chợt có một tiếng quát lớn vang lên ở phía sau lưng hắn. Quả nhiên có anh hùng tới cứu mỹ nhân.



□Nhưng hắn lại không để ý đến, tiếp tục âm thầm nắm chặt lấy eo nhỏ nhắn của nữ hài này, thò tay vào trong. Nơi bàn tay chạm vào có phần mềm mại. A, mình thò tay vào dường như hơi quá sâu rồi. Mu bàn tay trượt một cái, chạm vào lớp da mềm mại như lụa kia.



□Hắn không có thời gian để ý tới cảm nhận tuyệt vời lúc này. Khi trên tay hắn cầm được cái gọi là dải thắt lưng, vừa đúng lúc, mặt sau có tiếng gió nổi lên. Người đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân đã ra tay.



□Theo bản năng, Hạo Thien ôm nữ hài kia nghiêng người, tránh được công kích phía sau lưng. Nhưng công kích khác lại tiếp nối. Lại là một đao bổ về phía bàn tay hắn đã tiến vào trong áo của nữ hài kia. Hạo Thiên không thể nắm lấy thứ bên hông của nữ hài kia. Hắn chỉ có thể rút về tay, tránh được một đao này, đồng thời cũng tách ra khỏi nữ hài kia. Hắn tức giận quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào vị Anh hùng này!



□- Người nào… dám cả gan cản trở ta chấp hành công vụ?

□□- Hừ, chấp hành công vụ sao? Ngươi làm vậy là chấp hành công vụ sao? Ngươi rõ ràng chính là đang khi dễ nữ hài. Ta đã sớm nghe nói về đám kiêu binh các ngươi. Một đám gia hỏa vừa đê tiện vừa thích chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng. Bình thường các ngươi thu hối lộ, ta còn không nói. Không ngờ lần này lại còn dám động chân động tay đối với vị nữ sinh này!



□Đó là một nam tử trẻ tuổi, trên người mặc áo choàng màu tím, khuôn mặt trắng trẻo, hai mắt không tự chủ nhìn lên. Trong tay hắn cầm một thanh loan đao. Huyền khí trên thanh loan đao lan tỏa ra từng đợt. Hắn ngạo nghễ nhìn chằm chằm vào Hạo Thiên, mắt còn thỉnh thoảng liếc về phía nữ hài kia.





□- Ta động thủ tất nhiên có lý do của ta. Nhiều mỹ nữ như vậy tại sao ta lại muốn động vào nàng chứ? Lập tức rời khỏi đây, nếu không đừng trách ta bắt ngươi lại.



□Hạo Thiên nhìn thấy càng ngày càng nhiều người tới, trong lòng biết nếu tiếp tục như vậy sợ rằng sẽ không tốt. Hắn lười để ý tới vị Anh hùng này. Hắn trực tiếp quay đầu lại nhìn về phía nữ hài kia nói:



□- Nàng tự mình lấy thứ để bên hông ra, hay là muốn ta động thủ?



□- Ta thật sự không có giấu cái gì cả. Ta… ta... Ô ô!



□Nữ hài kia trực tiếp không nói nữa, khóc rống lên.



□- Bắt giam ta sao? Ngươi thì tính là thứ gì. Chẳng qua chỉa là một tiểu binh thủ thành nho nhỏ, lại dám nói muốn bắt ta sao?



□Nam nhân cầm thanh loan đao kia cười nhạt nói:



□- Đê tiện chính là đê tiện. Rác rưởi chỉ biết khi dễ nữ hài. Ngày hôm nay dù nói thế nào, ta cũng phải vì dân trừ hại.



□- Trừ hại sao?



□Trong lòng Hạo Thiên thầm bảo, con mẹ nó hôm nay thật sự không may. Không ngờ mình lại gặp phải loại ngu ngốc theo chủ nghĩa anh hùng mãnh liệt như vậy. Kiếp trước tại sao lại không thấy được mấy người như vậy chứ? Muốn làm anh hùng cũng được thôi, còn mang theo vẻ cao ngạo như vậy. Nói với người như thế, căn bản không có đạo lý gì để nói, trừ khi có chứng cứ có thể ngăn chặn hắn. Mà điều bây giờ có thể làm vẫn là lấy được thứ ở bên hông nữ hài kia ra.



□Hạo Thiên có thể xác định trăm phần trăm rằng nữ hài này khẳng định có vấn đề.



□- Ngươi còn dám động thủ. Muốn chết sao?



□Nhìn binh lính này không để ý tới mình, còn muốn động thủ với nữ hài kia, ánh sáng chính nghĩa trên thân nam nhân mang thanh loan lại càng tăng thêm, hắn cầm đao trực tiếp xông qua.



□Hạo Thiên cảm thấy bất đắc dĩ. Nếu như không thể giảng đạo lý, vậy đành phải dùng võ lực. Hắn cầm trường thương trong tay nặng nề đưa ngang một cái.



□Keng.



□Một tiếng động vang lên. Hạo Thiên đã chặn được công kích của người này. Hai người vừa va chạm vào nhau, lập tức tách ra, đồng thời lui về phía sau. Nhìn hai bên dường như thế lực ngang nhau.



□Nhưng ngay khi Hạo Thiên đứng vững, trường thương trong tay thoáng cái trượt đi. Đầu thương trực tiếp rơi xuống, biến thành hai nửa.



□- Ha ha, ngay cả bản mạng nhập thể Huyền Binh cũng không có, dám động thủ với ta. Đồ đê tiện, nhớ lấy bài học ngày hôm nay.



□Nam nhân cầm thanh loan đao nhìn trường thương bị hủy ở trên tay hắn rơi xuống, khí tức anh hùng lập tức chấn động, lại xông qua chém Hạo Thiên cảm thấy bất đắc dĩ.



□Thế giới chết tiệt này, không có Huyền Binh bản mạng nhập thể chính là thấp hơn người một phần. Kẻ nắm giữ Huyền Binh chính là quý tộc. Huyền khí trong tay bọn họ, trăm phần trăm truyền chính là Huyền Binh huyền khí bản mạng nhập thể. Trừ khi chất liệu vũ khí của ngươi vô cùng tốt, còn không, gần như chỉ vừa va chạm sẽ lập tức vỡ nát. Hắn chỉ là một tiểu binh thủ thành nho nhỏ, có thể được phân phối vũ khí chất liệu tốt sao? Nói thừa!



□Nhìn thấy thanh loan đao kia đâm tới, từ huyền khí phía trên thanh loan đao có thể phán đoán được, người này hẳn là cao hơn so với mình mấy đẳng cấp. Hắn lại có Huyền Binh, hẳn là bối cảnh không nhỏ. Chất lượng Huyền Binh của hắn chí ít phải đạt được tam giai. Vậy phải làm sao?

Chương 2: Nổi giận

Không có thời gian suy nghĩ, loan đao đã tới sát người. Trường thương trong tay không ngăn cản được, nếu như tiếp tục để mặc như vậy, hắn không chết cũng sẽ phải nằm trên giường vài ngày.

Hạo Thiên khẽ thở dài. Xem ra phải lấy lá bài tẩy của mình ra. Thật không xui xẻo, thật sự quá xui xẻo. Nếu sớm biết vậy, hắn không thèm quan tâm tới chuyện vớ vẩn này. Nếu xui xẻo mọi người cùng nhau xui xẻo. Huyền Binh nhập thể, ai nói ta không có?

Khi thanh loan đao chỉ cần chớp mắt sẽ tới sát người. Một thứ đen xì, bốn cạnh vuông vắn, thoạt nhìn giống như cục gạch xuất hiện ở trước người hắn.

Keng.

Một tiếng động vang lên. Thanh loan đao va chạm vào cục gạch màu đen kia sau đó liền bắn trở lại. Nam tử cầm loan đao thoáng sững sờ. Sau đó hắn nhìn thấy kiêu binh đối diện cầm cục gạch màu đen trong tay đập về phía hắn. Theo bản năng hắn đỡ lấy.

Keng keng keng...

Keng keng.

Từng tiếng va chạm vang lên. Trước cửa thành xuất hiện một cảnh tượng quỷ dị.

Một tiểu binh mặc áo giáp bình thường, cầm cục gạch điên cuồng đập xuống. Một thiếu niên mặc trang phục sang trọng cầm thanh loan đao liều mạng chống đỡ. Huyền khí phát ra từng hồi. Tất cả mọi người không phát hiện ra, nữ hài bị phi lễ kia đã lén lút lẩn vào trong đám người.

- Còn muốn chạy sao?

Chuyện đã đến mức này, nếu Hạo Thiên để cho nữ sinh khả nghi này rời khỏi, hắn không phải uổng phí côn sức còn khiến bản thân bị mang tội oan sao?

Trong lúc hai bên tranh đấu, bất kỳ lúc nào hắn cũng chú ý tới nữ sinh khả nghi này. Khi vừa thấy nàng lẩn về phía trong đám người, hắn nhanh chóng rời khỏi vị Anh hùng, xoay người vọt tới.

Nhưng vị anh hùng kia đủ ngoan cường, đâu đồng ý buông tha hắn như vậy!

- Đồ hỗn trướng, ta phải giết ngươi.

Người anh hùng này là học sinh năm hai của học viện Thất Tinh. Nơi đây khắp nơi trong cửa thành đều là học sinh mới. Hắn là học trưởng, hắn không ra mặt thì thôi, một khi đã ra mặt dù thế nào cũng phải làm cho tốt, dù thế nào cũng phải cho thấy các học sinh mới thấy được phong thái nên có của một học trưởng. Đến lúc quay về học viện, hắn có thể gây ra một trận náo động.

Nhưng bây giờ hắn bị một tiểu binh canh gác ở cửa thành đập như vậy, bảo hắn làm sao chịu nổi?

Thoáng cái hắn đã quên mất, hiện tại mình đang là anh hùng. Hiện tại hắn chỉ muốn dạy dỗ cho tên lính quèn này một trận, cứu vãn lại thể diện của mình. Thanh loan đao trên tay hắn lại bay ra ngoài, giống như một vầng trăng sáng chém về phía Hạo Thiên.

Hạo Thiên trơ mắt nhìn nữ sinh kia lẩn vào trong đám người, lại không thể đuổi theo. Nếu không làm bất kỳ động tác gì, kết quả của hắn chính là bị thanh loan đao đang phóng tới chém trúng. Hắn cũng không hy vọng gì vào tấm áo giáp trên người mình. Hắn chỉ có thể cầm cục gạch màu đen trong tay đập về phía thanh loan đao đang bay tới.

Hạo Thiên cũng không quan tâm thanh loan đao kia thế nào, hắn dựa vào lực đẩy, vọt vào trong đám người.

Đám người vây xem cũng khiếp sợ trước sự hung hãn của Hạo Thiên. Tất cả đều tránh đường cho hắn. Đáng tiếc, lúc này không biết nữ sinh kia đã đi đâu.

Hạo Thiên đuổi theo thật xa, nhưng thật sự không tìm thấy được bóng dáng của nàng. Trong lòng hắn chợt trầm xuống.

- Đi tìm chết cho ta.

Ngay thời điểm mặt Hạo Thiên trở nên âm trầm quan sát xung quanh, Anh hùng phía sau lại vọt tới. Thân thể hắn nhảy lên thật cao, loan đao phát ra huyền khí chém về phía vai Hạo Thiên.

Khóe miệng Hạo Thiên co giật vài cái, trực tiếp ném cục gạch màu đen ra. Cục gạch nặng nề đập lên trên đầu của người Anh hùng. Máu tươi bắn ra.Người anh hùng kêu thảm một tiếng, sau đó rơi xuống.

- A, giết người, giết người. Binh sĩ giết người ngay ngoài đường.

Trong nháy mắt, đám người vây xem cao giọng kêu lên. Không ít nam sinh mới nhập học của học viện Thất Tinh xông tới bao vây Hạo Thiên, chuẩn bị phải thay trời hành đạo.

Chỉ có điều Hạo Thiên thản nhiên nói một câu, khiến mọi người đều thay đổi mục tiêu.

- Hắn còn chưa có chết. Nếu như các ngươi vì thay trời hành đạo không đi cứu người, vậy hắn sẽ chết thật.

- A...

Nghe thấy Hạo Thiên nói vậy, cả đám người lại luống cuống tay chân đi cứu người.

- Đã xảy ra chuyện gì vậy?

Đúng vào lúc này, có tiếng vó ngựa vang lên. Một đội kỵ binh với ngân quang chói mắt vọt tới. Trong đám người lập tức phát ra những tiếng kêu hỗn loạn. Chợt có một vị nam tử cưỡi con ngựa trắng tuyệt đẹp hướng về phía trước, quát hỏi.

- Đây là... Đội kỵ vệ Thất Tinh.

- Nhanh, nhanh nói cho bọn họ biết mọi chuyện. Bọn họ có thể không giống với đám kiêu binh kia. Bọn họ chính là kỵ binh quan địa phương có thể tín nhiệm được. Tất cả đều nắm giữ Huyền Binh bản mạng nhập thể, không biết đã làm bao nhiêu chuyện tốt cho Thất Tinh Thành.

- Đúng, kỵ vệ Thất Tinh đại nhân, chuyện là như vầy.

Lập tức liền có không ít người kể ra mọi chuyện. Đương nhiên, quá trình câu chuyện chính là Hạo Thiên mượn quyền thế muốn giở trò khiếm nhã với một thiếu nữ. Người thiếu niên anh hùng ra tay lại bị binh sĩ thủ thành hung tàn đập tới hôn mê bất tỉnh, hiện tại không biết sống chết ra sao.
- Binh sĩ thủ thành? Người của bộ binh phòng sao?

Kỵ vệ Thất Tinh xuống ngựa nhìn Thiếu niên anh hùng bị trọng thương một chút, sau đó hắn không lưu ý lắm khoát tay áo, bảo người ta đưa đi trị liệu. Tiếp đó hắn nhìn Hạo Thiên. Không đợi Hạo Thiên đáp lời, hắn không hỏi một lời nào đã hạ lệnh:

- Bắt lấy hắn!

- Các vị đội kỵ vệ Thất Tinh, ta thấy các vị vẫn nên nhanh đi điều tra về nữ sinh kia. Nếu không, xảy ra chuyện gì các ngươi cũng sẽ bị trách phạt.

Không ngờ Hạo Thiên lại chủ động đưa hai tay ra cho bọn họ trói lại, còn có lòng tốt nhắc nhở.

- Một binh sĩ thủ thành nho nhỏ còn chưa có tư cách để nói chuyện với ta. Dẫn đi.

Vị kỵ vệ Thất Tinh kia nhún vai nói. Hạo Thiên cứ như vậy bị dẫn đi. Hắn không bị mang đi còn có thể làm gì được?

Hiện tại hắn chỉ là một tiểu binh. Đừng nói là thế giới này, cho dù là ở trong Thất Tinh Thành, hắn ngay cả rắm cũng không phải. Hắn bị đưa đi cũng tốt. Chí ít tương lai nữ sinh kia thật sự làm ra chuyện gì cũng hoàn toàn không có liên quan đến hắn. Không làm được còn được ngợi khen.

Về phần sau khi bị dẫn đi thế nào, thật ra hắn lại không hề lo lắng. 

Trải qua hai tháng tìm hiểu thế giới này, hắn biết lãnh đạo trực tiếp của mình chính là một vị lãnh đạo cương trực, thậm chí có chút bao che khuyết điểm. Hơn nữa các loại thế lực Thất Tinh Thành nội đấu, người lãnh đạo trực tiếp này sau khi biết chuyện đã xảy ra, hắn khẳng định sẽ không có chuyện gì. 

Cũng chính bởi vì như vậy, Hạo Thiên mới có thể không chút do dự cho vị Anh hùng kia một cú đánh ngoan độc như vậy.

Mà lúc Hạo Thiên bị áp giải đi, trong một góc khác có đôi mắt căm phẫn nhìn chằm chằm theo dõi hắn, hình như còn có thể nghe được tiếng lẩm bẩm, giống như muốn ném Hạo Thiên vào trong miệng, nghiền thành mảnh vụn.



- Ngươi xác định nữ hài kia có vấn đề sao?

- Đúng vậy, binh phòng đại nhân, ta có thể xác định. Ta nghĩ cho dù không xác định ta cũng không có làm sai mới phải. Ta cũng không động tay động chân đối với nàng ta, càng không có thực hiện hành vi bất lịch sự nào đối với nàng ta. Ta chỉ bảo nàng lấy thứ quấn ở bên hông ra cho ta xem mà thôi. Ta cũng không làm trái với quy định của binh sĩ phòng thủ thành. Kết quả nàng ta lại hô phi lễ trước. Sau đó có người tự chủ trương muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân. Ta chỉ có thể ra tay với nữ hài kia. Nếu như ta không ra tay, nàng ta sẽ nhân cơ hội chạy mất. Bây giờ chính là như vậy, nàng ta đã chạy thoát!

Quả nhiên, khi Hạo Thiên bị áp giải đi, hắn cũng đã báo cáo về chuyện xảy ra cho lãnh đạo trực tiếp của mình. Vị lãnh đạo trực tiếp kia hỏi mấy vấn đề. Đặc biệt sau khi biết nữ hài kia đột nhiên biến mất không có tung tích, hắn không chút do dự tự mình qua cởi trói cho Hạo Thiên.

Đây là một nam tử trung niên, trên người mang theo khí thế không giận mà uy, thực lực sâu không lường được. Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào kỵ vệ Thất Tinh vừa dẫn Hạo Thiên tới.

Đại nhân binh phòng Thất Tinh nói:

- Các ngươi còn chưa làm rõ xem chuyện gì xảy ra, đã áp giải người của ta đi. Tất tốt. Cầu mong… cầu mong không xảy ra chuyện gì, nếu không để xem các ngươi ăn nói với thành chủ như thế nào. Còn nữa, người Anh hùng kia, nể tình hắn bị thương, lần này ta không truy cứu. Nhưng nếu quả thật phát sinh chuyện gì, vậy cũng đừng trách ta không khách khí.

Người của đội kỵ vệ Thất Tinh cũng biết sợ rằng trong chuyện này thật sự có vấn đề. Dù sao cũng không tìm thấy nữ hài kia. Nhưng trên phương diện khí thế, bọn họ lại không thể thua, vẫn muốn bắt Hạo Thiên về tội động thủ, không quan tâm tới sự can thiệp của vị lãnh đạo trực tiếp kia.

Đại nhân Binh Phòng nghe bọn họ nói, dường như có chút phiền, nói:

- Thật ra binh lính của ta cũng thật sự có chỗ không đúng. Như vậy đi, phạt hắn năm ngày không cần trực, lại giảm nửa tháng lương bổng. Cứ như vậy đi, hi vọng vào lúc diễn ra buổi khai giảng của học viện Bắc Đấu và hội đấu giá không xảy ra chuyện gì.

Chương 3: Biểu muội

Chuyện như vậy, cuối cùng người đội kỵ vệ Thất Tinh toàn thân phiền muộn cũng không mò được cái gì. Ban đầu bọn họ còn muốn mượn chuyện này chèn ép bộ binh phòng Thất Tinh Thành, kết quả trên lưng còn phải mang một vấn đề có khả năng phát sinh. Bọn họ chỉ đi ngang qua thôi có được hay không?

Năm ngày không cần trực, giảm nửa tháng lương bổng, điều này có khác gì nghỉ phép?

- Làm không tồi. Sau đó phải phát huy hơn nữa. Mấy ngày nay coi như nghỉ phép, cố gắng tăng cường huyền khí lên.

Binh phòng đại nhân khen ngợi vài câu, lại quan tâm một chút.

- Vâng, đa tạ binh phòng đại nhân.

- Được, đi xuống đi.

Binh phòng đại nhân cũng không nhiều lời, trực tiếp bảo Hạo Thiên đi xuống.

Nếu không có người đội kỵ vệ Thất Tinh dính vào, binh phòng đại nhân căn bản không để ý tới binh sĩ thủ thành như vậy. Nếu không phải ban đầu người của đội kỵ vệ Thất Tinh bắt hắn, lấy hắn làm lý do để đả kích phòng binh phòng Thất Tinh, binh phòng đại nhân làm sao có thể triệu kiến Hạo Thiên?

- Chờ một chút!

Ngay thời điểm Hạo Thiên xoay người chuẩn bị rời đi, trong lòng binh phòng đại nhân dường như lại có chút nghi ngờ, hỏi:

- Nghe nói ngươi nắm giữ Huyền Binh, còn là một cục gạch màu đen. Nhớ kỹ binh sĩ thủ thành đều không có Huyền Binh bản mệnh nhập thể?

- Là do hai tháng trước, ta đột nhiên dung hợp. Trước đây không biết thế nào, bất kể là vũ khí gì cũng không có cách nào trở thành Huyền Binh nhập thể của ta. Hai tháng trước, ta trong lúc nóng giận liền thử một cục gạch có phẩm chất không tệ. Kết quả không ngờ lại nhập vào.

Hạo Thiên cười khổ nói. Nói hắn cười khổ thật ra không phải là giả, chỉ có điều lời hắn nói lại là giả. Hai tháng trước vừa vặn chính là thời điểm hắn xuyên qua, chiếm lấy thân thể này. Cục gạch Huyền Binh này tất nhiên cũng là do hắn mang theo từ thế giới kia. Có quỷ biết tại sao nó lại trở thành Huyền Binh nhập thể của hắn.

Nói chung, sau khi biết tình hình căn bản của thế giới này, hắn có lời giải thích như vậy.

Hiện tại hắn thậm chí nghi ngờ, hắn xuyên qua cũng bởi vì cục gạch này.

Hắn xuyên qua cũng đơn giả. Hắn ở trong bộ đội xuất ngũ chưa được vài ngày, chuẩn bị đi tới đơn vị trước một ngày, gia đình hắn lại đột nhiên náo loạn vì kẻ trộm.

A, hắn đường đường là quân nhân xuất ngũ ưu tú. Loại tiểu tặc này cũng thật không có mắt. Hắn tùy tiện cầm cục gạch gia truyền lên, tính xông ra ngoài.

Nhưng không biết chuyện gì xảy ra, khi tiểu tặc kia thấy cục gạch này, vô cùng quỷ dị kêu lên một tiếng:

- Tìm được rồi!

Sau đó hắn hào hứng xông qua. Kết quả Hạo Thiên phát hiện tên tiểu tặc này không giống với tiểu tặc bình thường. Vừa giao đấu, cục gạch đã bị cướp qua, đoạt lại. Đáng chết là tên tiểu tặc này còn đánh vào trên đầu hắn một cái. Kết quả, hắn xuất hiện ở nơi này. Cục gạch màu đen cũng không bị tên tiểu tặc đáng chết kia cướp đi, mà tồn tại ở trong cơ thể hắn, trở thành Huyền Binh bản mệnh nhập thể của hắn!

- Ừ, Huyền Binh nhập thể quả thực có rất nhiều bất ngờ. Cách mỗi người có thể dung hợp binh khí cũng không giống nhau. Nhưng một khi đã dung hợp vào nhất định là thích hợp với ngươi nhất. Chỉ có điều muốn tìm được công pháp tương ứng với Huyền Binh này của ngươi, vẫn quá khó khăn. Thôi được, ngươi đi ra ngoài cổng nhận một khối lệnh bài của ta. Mấy ngày nữa đi một chuyện tới kho tàng trữ bí tịch của học viện Bắc Đấu. Tới lúc đó cứ nói ta bảo ngươi đi.

trên mặt Hạo Thiên hiện vẻ vui mừng, vội vàng cảm ơn!

- Ừ, đi ra ngoài đi!

Binh phòng đại nhân khoát tay áo. Đối với hắn mà nói, đây chỉ là một việc làm đơn gian. Đương nhiên, đó cũng là vì hắn nhìn Hạo Thiên thuận mắt. Bởi vì Huyền Binh bản mệnh nhập thể của binh phòng đại nhân cũng không phải là chính thống, mà là cũng là loại tương thích.Ra khỏi cửa lớn của bộ binh phòng vô cùng xa hoa một đoạn xa, trong tay cầm lệnh bài binh phòng, Hạo Thiên cảm giác ngày hôm nay ra tay như vậy thật là tốt. Không cần biết nữ tặc ki sau này có thể gây ra chuyện gì hay không, đối với hắn đều có lợi mà không có hại.

Nữ tặc kia không gây chuyện, hắn đã tận tâm làm tròn trách nhiệm. Nếu nữ tặc kia gây ra chuyện, như vậy hắn đã có công lao. Dù xảy ra chuyện gì sẽ không thể đổ lỗi cho hắn là được.

Hắn vốn tưởng rằng kết quả như vậy đã là không tệ, không nghĩ tới còn có cơ duyên, có thể đi tới học viện Thất Tinh chọn bí tịch!

Hai tháng qua, Hạo Thiên ngoại trừ biết vị đại boss này thiết diện vô tư, cũng không biết hắn còn có một mặt thân thiện như thế. Tâm tình hắn cũng không tệ.

Hạo Thiên quay người trở lại ký túc xá, tiến vào một gian phòng bình thường trong đại viện của binh phòng Thất Tinh.

Ở Thất Tinh Thành, cho dù làm viên chức nhỏ vẫn rất tốt, ít nhất có một căn phòng riêng, có thể làm chuyện mình muốn làm.

So với đãi ngộ khi tham gia quân ngũ kiếp trước, hiển nhiên ở đây càng có tình người hơn. 

- Năm ngày nghỉ, nửa tháng lương!

Hạo Thiên thì thào tự nói. Làm thế nào để năm ngày nghỉ này trôi qua đây? Xem ra ngày mai phải trực tiếp đi học viện Thất Tinh tìm bí tịch. Bây giờ còn làm lính, đều có thể tu luyện.

Tu luyện xong, Hạo Thiên cảm giác có chút mệt mỏi, ngã vào trên chiếc giường cứng, chìm vào giấc ngủ say.



Tần, Tần... Ngươi không thuộc về người của gia tộc Tần, ngươi không xứng để sử dụng kiếm. Ngươi...

Vù vù...
Hạo Thiên chợt ngồi bật dậy, thở hắt ra mấy hơi thật dài, sắc mặt cau có, tự nhủ mắng:

- Thời điểm ngươi chết, tại sao không lưu ký ức lại, chỉ lưu lại cho ta giấc mộng kỳ quái muốn chết. Hơn nữa còn thật sự là nỗi buồn đáng chết. Ngươi cố ý sao?

Trong phòng im ắng, không ai đáp lại lời của hắn. Đương nhiên không có người nào trả lời. Hắn đang nói với chủ nhân của thân thể này.

Đúng vậy, thời điểm Hạo Thiên xuyên qua chiếm thân thể này, thân thể này hoàn toàn không lưu lại chút ký ức nào. Ngay cả cái tên Hạo Thiên này cũng là do hắn tìm được từ trong phòng trực. Bằng không, hắn cũng chỉ có thể giả vờ mất trí nhớ.

Nhưng người này lại lưu lại một phần chấp niệm cho hắn. Chấp niệm biến thành cảnh tượng trong giấc mơ. Mỗi lần nằm mơ, Hạo Thiên có thể cảm nhận được tâm tình này. Đó là bất lực, phiền muộn và không cam lòng. Cũng không biết thân thể này trước gặp phải đả kích gì.

Gia tộc Tần?

Hạo Thiên đã hỏi qua những kiêu lính kia. Lúc đó đám kiêu binh kia ngây người nhìn hắn. May là thân thể này trước đây chính là một gia hỏa chất phác gần như là ngu ngốc. Sau khi đám kiêu binh kinh ngạc một hồi lại trở lại bình thường trở lại.

Sau khi Hạo Thiên biết được Tần gia tộc là gì, hắn trực tiếp ném các tư tưởng bảo thú đám tiểu tử này xuống.

Thôi đi. Đệ nhất gia tộc của đế quốc Huyền Binh, Người nắm giữ tỉnh Kiếm Vực trong tay, đệ nhất thiên hạ kiếm, vậy còn làm được gì nữa?

- Đại ca, đại ca hãy tha cho ta đi. Ta cùng lắm giúp ngươi sống dễ chịu hơn một chút. Nạp thêm mấy phòng thiếp thất gì đó là được. Chuyện báo thù cho ngươi, xin lỗi ta không thể ra sức.

Hạo Thiên lặng lẽ khổ sở nói. Từ sau khi quyết định sống một mình, phần chấp niệm kia dường như càng thêm mạnh mẽ. Con mẹ nó, đúng là như vậy. Tuy nhiên, lúc tỉnh dậy chắc sẽ không có bất kỳ tác dụng phụ nào.

Hạo Thiên trực tiếp ném chuyện này ra sau đầu. Muốn sống dễ chịu ở thế giới này, vậy phải trở nên cường đại hơn. Muốn vậy, hắn phải nhanh đi tứi học viện Thất Tinh, tìm kiếm bí tịch hợp với cục gạch Huyền Binh rồi nói sau. Ít nhất phải cố gắng tu đến Chưởng binh sư.

- Hạo Thiên, Hạo Thiên...

Ngay thời điểm Hạo Thiên chuẩn bị chuẩn bị lên đường, đột nhiên bên ngoài truyền đến giọng nói của một vị kiêu binh. Hắn cảm thấy kỳ lạ, khẽ nhíu mày. Chủ nhân của thân thể này vốn không có bằng hữu nào. Hắn đi tới thế giới nơi này đã hai tháng, vì không để cho người ta nhìn ra điều gì, hắn cũng không kết giao bằng hữu, vẫn luôn thận trọng qua ngày, tìm kiếm mọi chuyện cho thân thể này, cố gắng học để trở thành Hạo Thiên.

Bởi vậy, ngoại trừ mỗi tháng phát lương ra, hắn đứng ở trước cửa ngoại trừ con ruồi chính là muỗi, thỉnh thoảng mới có một hai con gián nhỏ đi ngang qua.

- Vị đại ca này, có chuyện gì vậy?

Hạo Thiên cũng không nghĩ nhiều, mở cửa, cười hỏi.

- Biểu muội ngươi tìm ngươi. Lập tức ra ngoài đại viện gặp mặt!

- Biểu muội sao?

- Đúng vậy, chẳng lẽ lại là đường muội sao? Ngươi đi ra ngoài đó xem một chút chẳng phải sẽ biết sao?

Đám kiêu binh kia vội vàng đi truyền lời cho các binh sĩ khác, sau đó lắc đầu, xoay người rời đi. Bọn họ vừa đi vừa nói thầm:

- A, không nghĩ tới tên tiểu tử ngu ngốc này còn có biểu muội xinh đẹp như vậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương