SẼ CÓ MỘT NGÀY EM THÍCH TÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Sẽ có một ngày em thích tôi - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Đời người có mấy lần thu:

Quán bar, tận thế cuồng hoan.

“Đời người có mấy lần thu nha~ không say không về, người đẹp ở phía đông của tôi~ phía tây là sông Hoàng Hà Lưu…

Hạ Úc Huân tay cầm chai rượu, lướt khướt, say sưa lắc lư trên sàn nhảy, không phát hiện có một người đàn ông bất động thanh sắc đang đến cạnh cô ngày càng gần.

Bởi vì uống quá nhiều rượu, bước chân cô có chút loạng choạng, dưới chân đeo giày cao gót, theo bản năng nắm lấy tay người đàn ông.

Người đàn ông nhất thời vui sướng như điên khi nhận được phản ứng của cô gái, nhưng vẫn chưa được chiếm tiện nghi, giây tiếp theo, đột nhiên xuất hiện hai bảo an mặc áo đen, vóc dáng to lớn lôi đi, một cơ hội phản khái cũng không có liền biến mất trong đám đông…

Hạ Úc Huân mơ hồ nhìn sự việc bất thình lình xảy ra, chớp chớp đôi mắt, để lộ ra ánh nhìn đầy mê hoặc.

Tay vịn đâu? Vừa nãy tay vịn vẫn còn ở chỗ này mà?

Bởi vì đột ngột mất đi chỗ dựa, bước chân cô lập tức lảo đảo.

Cách đó vài bước, Âu Minh Hiên vẫy tay với hai bảo an, ý bảo bọn nó ném người này đi xa một chút, sau đó không thể tưởng tượng nhìn người phụ nữ với ánh mắt lạnh lùng, gan thật to, quần áo tiền vệ quá sexy.

Chết tiệt!

Đây thực sự là Hạ Úc Huân, người luôn đeo gọng kính đen, quần jean, áo phông, tóc duôi ngựa, miệng lúc nào cũng ngậm kẹo mút?

Sau một khoảng thời gian kinh diễm, hắn nhíu chặt lông mày.

Vốn dĩ chỉ muốn giúp cô ta thoát khỏi người đàn ông, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, tiến lên vài bước, kịp thời ổn định cơ thể của cô trước khi ngã xuống đất.

Hạ Úc Huân mơ màng nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện, đôi mắt lập tức chớp chớp

“Này, người đẹp~ anh đẹp trai hơn cái vịn tay vừa nãy nha~”

“Hạ Úc Huân! Cô có biết cô đang làm gì không? Phát điên cũng phải có mức độ!” Nghe những lời kinh tởm của cô, trán Âu Minh Hiên nổi đầy gân xanh.
“Oh… không cần mắng! Đau đầu chết đi được!” Hạ Úc Huân say sưa nói “Hửm, sao trước mặt lại có hai người đẹp rồi…”

“Hạ Úc Huân! Cô tỉnh táo cho tôi… “ lời chưa nói hết, đã bị nha đầu này chụp một cái tát

lên khuôn mặt anh tuấn của hắn.

“Người đẹp, tại sao anh lắm chuyện vậy...”

Nhất thời toàn bộ khuôn mặt của Âu Minh Hiên đen như cái đít nồi.

Người phụ nữ đáng chết!

Hạ Úc Huân bám vào vai hắn, miệng vẫn hét lên như một tên cướp “Áp trại tướng công của bản cô nương sẽ được đối đãi cực tốt, bảo đảm về sau ngươi đi theo ta sẽ có đồ ăn, đồ uống, miễn là ngươi không dài dòng, lắm chuyện...”

Trên đầu Âu Minh Hiên đầy hắc tuyến, miệng giật giật.

Người phụ nữ này điên thật rồi!
Cô ta không phải rộng lượng sao?

Cô ta không phải cái gì cũng không quan tâm sao?

Tại sao bây giờ lại khiến bản thân thành không có tiền đồ, nhếch nhác như thế này!

Vì tên khốn đó, đáng không? Bởi vì hắn ta là thanh mai trúc mã của cô.

Sau khi tốt nghiệp đại học, cô thậm trí bỏ cả công việc quản lý du lịch yêu thích của mình, chạy đi làm vệ sĩ riêng cho hắn.

Nghe được tin hắn đính hôn, người tùy tiện, cẩu thả như cô ta lại trở lên thương xuân thu buồn, ai oán u uất, học Lâm Đại Ngọc chôn hoa*.

*Lâm Đại Ngọc nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết hồng lâu mộng của tác giả Tào Tuyết Cần.

Cả ngày mất hồn mất vía, đến nỗi gần như cô suýt chết dưới súng của tên xã hội đen để bảo hệ tên khốn hắn ta, nhưng cũng không khiến cô nhớ, hiện tại càng ghê hơn, tự nhiên lại đem thân thể yếu đuối không chịu nổi đến hộp đêm để mua rượu!

Tức giận càng tức giận, nhưng vẫn đưa cô ra ngoài, vì không biết nhà cô ở đâu, đành đưa cô về gần khách sạn gần đó.

Lăn lộn một đường, cuối cùng đem người ném xuống giường, Âu Minh Hiên cởi áo khoác, nặng nề kéo cà vạt, ngồi trên ghế sofa đối diện châm điếu thuốc, khuôn mặt hắn ủ rũ.

“Rượu đâu rượu đâu rượu đâu! Mau đem rượu của ta ra đây!” Hạ Úc Huân nổi điên.

Âu Minh Hiên khẽ nhếch khóe môi, xoa cái chán không nói lên lời, anh thật sự cứu được một tiểu tổ tông trở về...

- -

Lại là Táo đây, bộ cô vợ cá chép thần ngọt ngào như mật Táo cùng làm với Bơ mà Bơ dạo này lười quá nên Táo quay ra dịch bộ này

Đào một đống ra không biết Táo có lấp được không

Chương 2: Người phụ nữ yêu đuối của đảo bạt dương liễu*:

*Cái tiêu đề chắc là kiểu người phụ nữ này mà yếu đuối thì cây liễu nó chổng ngược lên hay sao ý, ai biết góp ý mình với, tiếp nhận mọi ý kiến của mọi người.

“Con đường này từ từ dài ra, hoa hồng đương nhiên xứng với lá xanh, cuộc đời này ai ở bên, mù mịt mênh mang lại tới rồi… aaa A Thần… A Thần… Tại sao anh không thích tôi…” Hạ Úc Huân hát tới câu cuối cùng bắt đầu mơ màng không ngừng nhắc tên hắn ta.

Nghe được tên hắn ta, khuôn mặt Âu Minh Hiên liền thay đổi, ngọn lửa vừa được dập tắt lại bùng lên, cả người như núi lửa phun trào tiến gần đến mép giường…

“Hạ Úc Huân, cô…”

Ai biết được, hắn chưa làm gì cả, người dưới giường giống như một người vợ trẻ bị bắt làm gái bán hoa, cô bắt đầu ủy khuất nghẹn ngào.

“Huhu… anh bắt nạt tôi! Lãnh Tư Thần bắt nạt tôi, Bạch Thiên Ngưng bắt nạt tôi, ông già bắt nạt tôi, học trưởng cũng bắt nạt tôi… các người đều bắt nạt tôi… tôi một tay không tấc sắt, mỏng manh như hoa, bơ vơ lẻ lỏi, cô gái yếu đuối như ngọn đèn trước gió”

Âu Minh Hiên chống tay vào trán, dở khóc dở cười nhìn cô, dùng loạn thành ngữ không nói nữa, nhưng… cô gái yếu đuối?

Bảo bối, em có cần khiêm tốn vậy không?

Bạn đã bao giờ thấy một người phụ nữ yếu đuối nhưng đủ sức để tay không đánh hổ chưa?

“Được rồi, đừng khóc!”

Âu Minh Hiên nhìn cô náo loạn tức giận đều biến mất, chỉ bất lực thở dài, nhẹ nhàng lau nước khóe mắt cho cô, sau đó chỉnh lại quần áo cô tự làm nhăn, đắp chăn lên người cô.

“Ngủ đi!” Hắn vỗ nhẹ vào lưng cô.

Vừa định rời đi, Hạ Úc Huân đã nắm lấy tay anh một cách đáng thương, mơ màng nhìn anh “Ngủ cùng nhau!”

Sống lưng Âu Minh Hiên cứng đờ, nhéo mũi mình, sắc mặt cực kì khó coi “Hạ Úc Huân, tôi là ai?”
“Người đẹp…” ánh mắt Hạ Úc Huân long lanh.

“Người đẹp cái đầu cô! Nha đầu chết tiệt, tôi thật sự muốn bóp chết cô!”

Chẳng qua, “người đẹp” cũng tốt hơn cô coi mình là Lãnh Tư Thần.

Âu Minh Hiên thần sắc nghiêm túc nhìn cô “Cô có biết bản thân đang làm gì không?”

“Ừm!”

“…” đứa trẻ này lại không biết xấu hổ dám nói với hắn từ ừm! Cô mà biết thì đúng là gặp quỷ!

“Hạ Úc Huân, tôi cảnh cáo cô lần cuối, bỏ móng vuốt của cô ta!” Âu Minh Hiên hít một hơi thật sâu, cô gắng giao tiếp với cô.

“To gan! Trẫm nói mà ngươi cũng dám không nghe!” Hạ Úc Huân hướng trên tủ đầu giường đánh mạnh một cái, sau đó cả phòng trở nên bừa bộn “Đao đâu! Đao của trẫm đâu!”
“…” Được rồi! Hắn sai rồi! Hắn không nên nói đạo lý với người phụ nữ say rượu này!

Âu Minh Hiên bực bội nhíu lông mày, kéo nha đầu phát điên khắp phòng trở lại, cuối cùng vẫn nằng xuống vị trí bên cạnh cô, để cô gối đầu lên tay mình.

“Hehe, người đẹp anh thật tốt…” cô ngay lập tức lăn vào trong lồng ngực hắn cuộn tròn thân mình, như một chú mèo con ngủ say sưa, vì cô say rượu nên đôi má cô ửng hồng, thật đáng yêu khiến người ta muốn véo đến chết.

Nhìn khuôn mặt như trẻ con an tâm tín nhiệm, ngoài việc hắn thức trắng đêm thì có thể làm gì chứ?

“Nha đầu không có tiền đồ, thằng cha đấy có điểm gì tốt, lại khiến cô sống dở chết dở…” Âu Minh Hiên vuốt ve cánh môi cô, nghiến răng nghiến lợi mà mắng.

Trong lúc mơ màng cảm thấy bị quấy rối, Hạ Úc Huân cau mày, theo bản năng mà há miệng, giây tiếp theo, cắn ngón tay của hắn…

“A—bỏ ra bỏ ra bỏ ra! Mẹ nó! Hạ Úc Huân! Người phụ nữ man rợ... chảy máu rồi”

Thật là tự làm bậy không thể sống!

Hắn sẽ không ngu ngốc đến nỗi mà coi nhẹ sức mạnh của cô chỉ vì cô yếu đuối vì say xỉn!

- --

Cùng lúc đó, đêm khuya toàn nhà công ty Lãnh Thị đèn đuốc sáng trưng, trong văn phòng của tổng tống, một giọng nói lạnh lùng vang lên.

“Cậu nói cái gì! Cậu nói lại lần nữa cho tôi!”

“Ách, Hạ tiểu thư và học trưởng cô ấy... cùng vào khách sạn...” Trợ lý tư nhân Lương Khiêm lau mồ hôi trên trán, nơm nớp lo sợ mà lặp lại.

Chương 3: Gió Bắc gào thét gãy bách thảo

Âm thanh vừa dứt, khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông nhất thời như  nổi dông tuyết, cả căn phòng dường như biến thành Bắc Cực.

Lương Khiêm run rẩy hai chân, như đứng trước đỉnh gió lạnh, hắn đưa một chồng ảnh “Boss, đây là ảnh tôi tự chụp!”

Lãnh Tư Thần tùy ý liếc nhìn những bức ảnh bất ngờ dơ tay.

“Loạt xoạt—“ bức ảnh như những cánh hoa múa vũ.

Lương Khiêm giống như con chim cút co rúm bả vai, cả căn phòng tràn ngập yên tĩnh.

Hắn biết chi tiết về vệ sĩ nhỏ bên cạnh ông chủ, là thanh mai trúc mã ở bên cạnh ông chủ, theo đuổi ông chủ nhiều năm nhưng không phải từ trước đến nay ông chủ luôn chán ghét cô ta sao?

Tự nhiên làm sao lại quan tâm cô ta, bảo trợ thủ của mình từ trên giường gọi dậy đi theo dõi, thậm trí vì cô ta vào khách sạn với người đàn ông khác mà tức giận như vậy.

Tuy nhiên hôm nay hắn vô tình phát hiện một chuyện khá bất ngờ đối với hắn, không ngờ rằng vệ sĩ nhỏ bé hung bạo như đàn ông đó nhưng khi trang điểm chỉnh chu trông thực sự khá đẹp.

Hắn suýt nữa không nhận ra, đến khi thấy cô ném một người đàn ông say rượu xa vài mét hắn khẳng định đó là cô không sai.

“Cái đó, BOSS, còn… còn điều gì căn dặn không? Có cần tôi đem người kia đem về” Nhìn thấy khuôn mặt của Lãnh Tư Thần ủ rũ, nửa ngày không nói gì, Lương Khiêm nuốt nước bọt, dùng tất cả can đảm để hỏi.

“Cút” môi mỏng của người đàn ông ngồi trước bàn làm việc phun ra một chữ.“Vâng!” Âm thanh Lương Khiêm vang lên, như sống sót qua tai nạn.

Sáng sớm hôm sau.

Hạ Úc Huân thoải mái lăn qua lăn lại, mơ màng dịu mắt.

“Tỉnh rồi?” Âu Minh Hiên dựa đầu vào giường, châm điếu điếu thuốc, vừa cười vừa nhìn cô.

“Ừm…” Hạ Úc Huân đáp một tiếng, vươn tay ra lấy điểu thuốc để vào cái gạt tàn dập tắt, sau đó tiếp tục rúc vào lòng hắn, tìm một vị trí thoải mái để nhắm mắt lại.
Âu Minh Hiên kinh ngạc nhìn cô, không ngờ rằng cô lại bình tĩnh như vậy, hắn nghĩ rằng cô tỉnh dậy sau khi say rượu sẽ phát hiện bản thân ngủ cùng hắn chung một chiếc giường, mặc dù quần áo còn nguyên nhưng chắc chắn sẽ nổi điên.

Hắn không thể không tự hỏi liệu nha đầu này tỉnh chưa, hay là… tối qua cô vẫn có chút tỉnh táo, hoặc là cô không bài xích mình?

“Hạ Úc Huân, cô…”

“Đừng ồn!” Hạ Úc Huân phiền não vùi đầu vào chăn.

Âu Minh Hiên: “…”

Từ trước đến giờ chỉ có phụ nữ tìm mọi cách để cùng hắn và cầu xin hắn nói chuyện, cô ta lại nghĩ hắn ồn ào!

Nha đầu chết tiệt này cô có biết cô đang phung phí của trời không?

Trong phòng yên lặng, không biết bao lâu sau đó, Hạ Úc Huân đột nhiên rùng mình, cơ thể run lên, mang theo chút kinh hoảng, không biết sao tự nhiên nói lắp: “Học… học trưởng?!”

Xem phản ứng kinh ngạc của cô, Âu Minh Hiên nhếch khóe miệng, không còn lời nào nhìn cô, hóa ra sự bình tĩnh trước đây không phải bởi vì trấn tĩnh mà căn bản chưa thoát khỏi chuyện đó, vẫn chưa tỉnh ngủ!

Âu Minh Hiên đột nhiên cảm thấy hứng thú, hơi dương lên cặp mắt đào hoa, câu môi cười: “Học trưởng? Bảo bối thân yêu, tối qua… em gọi như vậy cơ mà!”

Chương 4: Ngũ lôi oanh đỉnh*:

*Mọi người sẽ bị phạt khi làm điều xấu.

Trời ơi!

Hạ Úc Huân bị sốc khi nghe một tiếng bảo bối thân yêu, thiếu chút nữa hồn bay phách lạc.

“Em… em… xin lỗi xin lỗi! Tối qua em say rượu…”

Trời ơi! Tối qua rốt cuộc cô đã gọi hắn là gì?

Hạ Húc Huân đã hoàn toàn tỉnh táo, buồn bực cố gắng nhích ra xa hắn một chút, nhưng bất lực vì cả người bị hắn ràng buộc, không thể di chuyển.

“Tối qua, em gọi tôi là người đẹp…” Âu Minh Hiên nói vào tai cô, giọng điệu có nghiến răng.

Trời ơi, cô thực sự trêu đùa học trưởng!

Hạ Úc Huân hận không thể đào một cái hố chôn mình “Xin lỗi xin lỗi! Thất lễ rồi! Em không hề cố ý! Trừ chuyện đó ra, tối qua em… có làm gì khác không?”

Cô vừa nói vừa cúi đầu xem quần áo của mình trong chăn, phát hiện quần áo được thay mới, tâm trí đột nhiên trở nên lộn xộn.

AAA! Cô rốt cuộc cuộc đã làm điều gì khủng khiếp rồi?

Đêm qua cô đã uống say và nhảy múa trong quán bar, tại sao sáng sớm tỉnh lại lại nằm cùng trên một chiếc giường với học trưởng?

Thế giới này thật kì ảo…

“Có chuyện gì?” Âu Minh Hiên ngây thơ hỏi.

Rõ ràng biết cô vừa hỏi gì, hắn lại giả vờ không biết.

“Chính là… chính là… chúng ta có hay không… có… cái đó…” âm thanh của Hạ Úc Huân bé dần.

Âu Minh Hiên Thở dài, làm ra dáng vẻ bừng tỉnh, sau đó nói với giọng điệu nặng nề “Hôm qua tôi đến quán bar, tình cờ gặp em say khướt, tôi không biết nhà em ở đâu, nên đem em vào khách sạn, đến khách sạn rồi, em kéo tôi không buông, sống chết đòi ngủ cùng tôi…”
Sét—Giáng—Xuống—Đầu

Trời ơi! Cô thực sự đã làm một chuyện xấu hổ như vậy.

Khuôn mặt Hạ Úc Huân đỏ lên, lẩm bẩm “Sau.. sau đó thì sao?”

“Sau đó tôi chỉ còn cách ngủ cùng em thôi! Em cũng biết sức lực em lớn, tôi căn bản không thể chống lại được” Âu Minh Hiên bày ra vẻ mặt đáng thương.

Hạ Úc Huân cúi đầu thấp đến nỗi sắp chạm vào ngực cô, đương nhiên cô biết cô có bao nhiêu sức lực, vì vậy sau khi say chắc chắn sẽ cưỡng ép học trưởng, không cần phải nói, cô thực sự có thể làm điều đó!

“Học trưởng… học trưởng em xin lỗi anh… em xin lỗi anh…” Hạ Úc Huân như sắp khóc đến nơi.

“Pốc hahaha..” Âu Min Hiên không nhịn được, cười lăn từ trên giường xuống,

Nhỏ ngốc này thật dễ thương, thật sự muốn trêu cô thêm một lúc.

Tại sao học trưởng bị mình xâm phạm lại cười rất hạnh phúc?

“Học trưởng, anh có sao không? Tinh thần không bị sốc là không phải bình nhường nha…” Hạ Úc Huân lo lắng.
Âu Minh Hiên cuối cùng không nhịn được cười, tốt bụng nói cho cô sự thật “Yên tâm yên tâm… chúng ta chỉ đơn thuần đắp chăn ngủ, em say rượu không có làm gì tôi, vì vậy tôi vẫn còn trong trắng!”

Hạ Úc Huân nghe xong, đầu tiên thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhận ra có điều gì không ổn, sau đó xuống khỏi chăn, nhếch mép cười với Âu Minh Hiên, đỏ mặt, lười hắn “Âu Minh Hiên! Anh chơi tôi!”

“Bây giờ em mới biết sao! Cô bé ngốc!”

Giọng điệu thân mật của anh ta khiến Hạ Úc Huân nổi ra gà “Nhưng tại sao lại trùng hợp đến thế, tối qua anh cũng đi quán bar?”

“Em còn nói được câu này! Nếu không phải tôi cứu em, em đã sớm uống đến mờ mắt, đem một người đàn ông xấu xí dung tục coi thành trai đẹp mà chà đạp rồi”

Nếu không phải hôm qua hắn ở đó, khó khăn nhận ra cô, hắn thực sự không tưởng tượng được kết quả.

“Có không...”

Hạ Úc Huân đang cố gắng nhớ lại chuyện tối qua, nhưng không nhớ được cái gì, hình ảnh cuối cùng còn lại trong tâm trí cô là khuôn mặt thờ ơ không kiên nhẫn và sự từ chối tàn nhẫn của Lãnh Tư Thần.

“Hạ Úc Huân! Cô quá đáng quá rồi! Mau xin lỗi Thiên Ngưng!”

“Hạ Úc Huân! Ngoài việc quấn lấy tôi, lẽ nào cô không còn chuyện gì khác để làm?”

“Hạ Úc Huân! Cô đủ rồi! Phải để tôi nói bao nhiêu lần cô mới chịu! Tôi không có cảm giác gì với cô!”

“Hạ Úc Huân! Cô biết rõ thân phận của mình! Nếu không, tôi cho cô rời khỏi công ty ngay lập tức! Tôi không cần một cấp dưới không phân biệt chuyện công chuyện tư”

...

“Tiểu Hạ, em có biết tối qua chuyện em làm đối với tôi rất quá đáng không!” Âu Minh Hiên khoanh tay, nhìn chằm chằm cô bằng khuôn mặt trang nghiêm.

“Há?” Hạ Úc Huân đột nhiên hồi phục tinh thần, trái tim một lần nữa lại như sắp nhảy ra khỏi cổ.

Vừa nãy không phải nói bọn họ không như thế sao?

Chương 5: Xem chuyện tốt em đã làm này

Âu Minh Hiên dơ ngón trỏ tay phải lên đứng trước mặt Hạ Úc Huân lên án “Em xem chuyện tốt em đã làm này!”

“Uh… đây… đây là gì? Ngón tay? Băng cá nhân?” Hạ Úc Huân nhìn ngón trỏ dán băng cá nhân của hắn càng thêm bối rối.

Qua dembuon ủng hộ Táo và đọc chương mới nhất

“Tôi bị thương rồi! Bị em cắn! Tay đứt ruột xót! Em có biết là nó đau lắm không?” Âu Minh Hiên dùng khuôn mặt đầy tổn thương nhìn cô, như thể cô đã làm điều gì khủng khiếp.

“Không… không phải chứ! Chưa từng nghe em say rượu sẽ cắn người? Tửu lượng của em rất tốt…” câu cuối cùng cô nói nhỏ dần.

“Tửu lượng của em tốt?” Âu Minh Hiên nhưỡng mày, lên giọng.

“Cho dù em không đúng! Thì anh làm gì được!” Hạ Úc Huân bất chấp tất cả nói.

“Em cắn tôi, hay là chịu trách nghiệm với tôi!” Âu Minh Hiên nói từng từ từng chữ.

Vừa rồi chẳng qua chỉ là thiếu chút nữa nhưng hiện tại thế giới của Hạ Úc Huân hoàn toàn sụp đổ rồi...

“Chịu trách nghiệm? Đùa à?” Khuôn mặt Hạ Úc Huân như gặp quỷ.

“Hạ Úc Huân, em không phải rất có cá tính sao? Làm sao? Chuyện mà bản thân làm, không dám nhận?” Âu Minh Hiên đột nhiên nghiêng người.

“Ai nói em không dám nhận! Chịu trách nhiệm thì chịu trách nhiệm! Cho anh!” Hạ Úc Huân thẹn quá hóa giận đem một ngón tay duỗi đến trước mặt hắn.

“Làm cái gì?” Âu Minh Hiên hơi nâng mình lên, xem những ngón tay nhỏ nhắn, trắng trẻo của cô.

“Cho anh cắn! Không phải anh bắt em chịu trách nhiệm sao? Hai chúng ta hòa rồi!” Hạ Úc Huân khịt mũi.

Âu Minh Hiên dở khóc dở cười nhìn vào ngón tay nhỏ nhỏ “Ai muốn cắn em? Em nghĩ rằng tôi sẽ giống em giống như một con chó sao! Chẳng qua, nếu là chỗ khác, tôi có thể suy nghĩ lại!”Sau đêm qua, hắn chợt nhận ra Hạ Úc Huân khá xinh đẹp.

Nha đầu này bình thường khiến bản thân trở thành cô gái xấu xí, sức lực không ai địch nổi?

“Âu Minh Hiên! Anh không có tiết tháo!” Hạ Úc Huân kéo cổ áo ngủ, sử dụng sức mạnh để thoát khỏi sự kìm hãm của hắn, trèo xuống giường.

Mặc dù tính cách cô rất vô tư như một cậu bé, nhưng mà hiện tại tư thế này không khỏi có chút mờ ám, về mặt sinh học mà nói cô cũng là một đứa con gái được không?

Âu Minh Hiên nghe xong câu này, lập tức nhướn mày, tiến lại gần “Tối qua là ai giữ tôi không buông, là ai muốn tôi làm áp trại tướng công?”

Trong lòng Hạ Úc Huân nổi bão tố, Đm! Cô thật sự lôi học trưởng đòi làm áp trại tướng công! Hạ Úc Huân ngươi thật giỏi!

“Là ai đẩy tôi xuống giường, không cho tôi đi, bắt tôi cùng ngủ?” Âu Minh Hiên tiếp tục tiến lại gần.

Hạ Úc Huân không thể chịu đựng nổi, loạng choạng lùi về sau.
“Ai ôm tôi ngủ không buông, lại còn chảy nước dãi khắp người tôi?” Đầu hai người đã chạm vào nhau.

Huhuhu, cô không còn mặt mũi nào gặp người nữa rồi!

“Cho nên, rốt cuộc là ai không có tiết tháo! Hạ Úc Huân?” Âu Minh Hiên cố tình dài giọng gọi tên cô.

“Là tôi! Là tôi! Là tôi! Người không có tiết tháo nhất cũng là tôi! Học trưởng, tôi sai rồi có được không? Anh muốn thế nào?”

Trời ơi, tại thời điểm đại học tên gia hỏa này được giải nhất cuộc thi biện luận, khiến cho đối thủ nói đến phát khóc, não cô hôm nay thực sự bị lừa đá rồi, lại dám thách hức hắn! Đơn giản là đáng chết!

Tại sao những người đàn ông nàng gặp đều độc miệng như vậy? Cô luôn như thỏ trắng tội nghiệp bị ném trong đám xói.

Âu Minh Hiên xem dáng vẻ của cô bây giờ suýt chút nữa cười thành tiếng.

Nha đầu này ngày càng đáng yêu.

Hắn từng coi tình cảm là chuyện có thể có, có thể không, dùng thái độ đùa vui, từ trước đến giờ chưa từng tin, cũng không bao giờ dùng chân thành còn Hạ Úc Huân lại thuộc loại cởi mở, vui vẻ, cô luôn dành tình cảm cho thanh mai trúc mã.

Vì vậy, hai người ăn nhịp với nhau.

Mặc dù bọn họ có ba năm đại học qua lạithân mật, nhưng hắn luôn coi cô là em gái, chưa từng coi cô là phụ nữ, nếu không thời gian lâu như vậy, nếu có chuyện xảy ra, thì đã xảy ra từ lâu.

Hắn nghĩ sẽ tiếp tục thế này, nhưng hiện tại trong một đêm dường như có cái gì đó đã thay đổi.

Đêm qua khi nhìn cô vì Lãnh Tư Thần mà thương tâm say xỉn hắn bùng lửa giận, khiến chính bản thân hắn còn sợ.

Thực sự hắn chỉ đem cô coi thành em gái?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau