SẼ CÓ MỘT NGÀY EM THÍCH TÔI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Sẽ có một ngày em thích tôi - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Chết chắc rồi

Hạ Úc Huân lo lắng nhìn Âu Minh Hiên đột nhiên im lặng, trong lòng không ngừng nghĩ liệu hắn có đem mấy cái cách xấu xa ra để chỉnh đốn cô không?

“Úc Huân, có thời gian em dẫn tôi đi gặp ba mẹ em, coi như là bù đắp!”

“Cái… Cái gì? Gặp ba em?” Hạ Úc Huân gần như hét lên.

Rõ ràng bọn họ chưa làm gì cả, tại sao phải gặp ba mẹ? Tại sao tại sao?

Nếu chuyện này bị ba cô biết được, cô chắc chắn sẽ bị đánh gãy chân!

Còn có Tư Thần, bọn họ chẳng phải càng không có khả năng sao?

“Học trưởng, anh tha cho em đi! Lần sau em không dám nữa!” Hạ Úc Huân ai oán khóc.

Thay vì lúc đó cầu xin tha thứ với ba cô, không bằng bây giờ cầu xin với học trưởng.

“Em nghĩ đi đâu vậy!” Âu Minh Hiên cười, ngay lập tức dùng thần thái nghiêm túc nói: “Anh chỉ muốn học một chút võ từ cha em mà thôi”

“Ah?” Hạ Úc Huân đột nhiên ngơ ngác “Tại sao tự nhiên muốn học cái đó? Anh không phải bận bay tới bay lui du sơn ngoạn thủy sao”

“Ai nói anh bận bay tới bay lui vì muốn du sơn ngoạn thủy? Anh không thể vì công việc sao?” Âu Minh hiên bĩu môi.

Sau khi tốt nghiệm, hắn mới tiếp quản công ty nhà hắn, có rất nhiều việc cần phải làm, bận hộc máu, kết quả cô lại nghĩ hắn đi du sơn ngoạn thủy.

“Sao có thể...” Hạ Úc Huân thì thầm.

Cô hoàn toàn không biết bối cảnh gia đình Âu Minh Hiên, chỉ biết rằng trên QQ hiển thị vị chí địa lý của hắn mỗi ngày đổi một địa điểm như xe motor vậy.

Muốn cô tưởng tượng theo chủ nghĩa lãng mạn, Âu Minh Hiên không bao giờ làm việc giờ xuất hiện trong bộ dáng ngồi trong văn phòng cả ngày.  Thật khiến cô khó tưởng tượng, còn khó tượng là cô tưởng tượng chính bản thân mình mặc váy.

Nói rằng hắn là một người lừa đảo, đi khắp thế giới bán nghệ* cô có khi còn tin...*Làm xiếc, ca hát, múa để kiếm sống.

Nếu Âu Minh Hiên biết suy nghĩ của cô, nhất định sẽ tức hộc máu ba nghìn lần.

Thấy khuôn mặt Âu Minh Hiên không ổn, Hạ Úc Huân liền bỏ qua chủ đề này nói “Ba của em không tùy tiện nhận người”

Sau đó nhìn hắn từ trên xuống dưới, sau đó phát hiện... thật ra cơ thể này thực sự khá tốt.

Âu Minh Hiên cười “Anh biết, em có nói rồi, hiện tại người muốn bái sư ở Tinh Võ Quán phải qua ba cửa sáu cấp độ”

Khuôn mặt Hạ Úc Huân có chút tốt lên “ Đương nhiên rồi! Ba em hiện tại đang cùng Taekwondo Quán đấu đá, hiện tại đang tìm một số đệ tử tài năng để bồi dưỡng. Chẳng qua, một thiên tài võ thuật trăm năm khó gặp như em trên thế giới này thật sự hiếm, rất khó tìm được một người khác”

“Thật sự chưa từng gặp qua đứa con gái nào lấy đánh nhau làm tự hào!” Âu Minh Hiên đau đầu nhìn cô.

Hạ Úc Huân khinh bỉ nhìn Âu Minh Hiên “Loại đàn ông như anh sẽ không hiểu được đâu, các người đều thích con gái dịu dàng hiền thục, loại phụ như chim nhỏ nép vào lòng đàn ông! Thật là nông cạn!”

Âu Minh Hiên sờ cằm: “Cũng... không hẳn vậy...”“Há? Anh vừa nói cái gì?”

“Không có gì! Em rốt cuộc có dẫn tôi đến không?”

“Có có! Thế anh tính lúc nào đi?”

“Thứ sáu tuần này, đợi anh tan làm, anh sẽ đến công ty đón em”

“Được thôi!” Hạ Úc Huân xoa xoa mái tóc rốt bù của mình, đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.

Vài giây sau, cô kích động nắm lấy cổ áo Âu Minh Hiên “Học trưởng, hôm nay là thứ mấy? Bây giờ là mấy giờ?”

Âu Minh Hiên buồn bã đáp: “Không cần hỏi nữa, em đến trễ rồi”

Hạ Úc Huân hét lên, rồi bịt kín tai chạy vào phòng tắm đánh răng, rửa mặt.

Hai phút sau, cô cũng như vậy xông ra “Học trưởng, quần áo em đâu?”

Âu Minh Hiên nhàn nhã ngồi trên ghế sofa, để cô tùy ý nắm lấy cổ áo của mình, không nhanh không chậm mà nói: “Em định mặc bộ màu đỏ tối qua”

Hạ Úc Huân đảo mắt: “Em chết chắc rồi...”

Tưởng tượng đến vẻ mặt lạnh lùng sắc bén của Lãnh Tư Thần, Hạ Úc Huân sợ đến nỗi muốn trực tiếp chui vào trong bụng mẹ.

Hạ Úc Huân không sợ là không sợ nhưng chỉ cần một cái nhìn của Lãnh Tư Thần cũng có thể làm cô sợ hãi.

Này, hỏi thế gian tình là chi, bất quá vỏ quýt dày có móng tay nhọn...

Chương 7: Nhổ cỏ cho anh ăn

Lúc này đột nhiên chuông cửa vang lên, Hạ Úc Huân giật mình kinh sợ, dù sao ở một nơi như vậy bị người khác nhìn thấy thành thật có chút rắc rối.

Âu Minh Hiên bình thản tự nhiên bước tới mở cửa, lấy đồ từ người phục vụ rồi đi vào.

“Quần áo--” Hạ Úc Huân liếc nhìn bộ đồ thể thao nữ trong tay Âu Minh Hiên, lập tức phi qua lấy.

Đai lưng áo ngủ cởi ra một nửa, lơ mơ nhớ rằng trong phòng vẫn còn một người cô dừng lại động tác.

Âu Minh Hiên dù có việc nhưng vẫn ung dung chống cằm nhìn cô, “Sao lại không tiếp tục.”

Hạ Úc Huân xấu hổ đỏ mặt “Học trưởng, anh làm người tốt thì làm tới cùng được không? Kiếp sau làm trâu làm ngựa, em nhất định…”

“Được rồi, nhìn dáng vẻ nhỏ bé đáng thương của em!” Âu Minh Hiên khó có lần phối hợp quay lưng lại.

Trong lòng Hạ Úc Huân đem câu nói kia bổ sung hoàn chỉnh: Học trưởng, kiếp sau làm trâu làm ngựa em nhất định sẽ nhổ cỏ cho anh ăn!

- -

Hạ Úc Huân chạy như điên đến công ty nhưng vẫn bị trễ 3 tiếng.

Không khí trong công ty hôm nay có chút kì lạ, tất cả mọi người đều trông có vẻ lo lắng khẩn trương như thể đối mặt với kẻ thù.Cô từ xa đã nghe thấy âm thanh đổ vỡ từ văn phòng chủ tịch, sau đó thầy giám đốc bộ phận tiếp thị bình thường tràn đầy nhiệt huyết giờ mặt xám mày tro đi ra, chân tay đều mềm nhũn.

“Tiểu Hạ! Tiểu Hạ em cuối cùng cũng đến rồi! Mau qua đây!” Trợ lý An Ni đè nén âm thanh xúc động của mình.

Hạ Úc Huân vội vàng chạy qua xem có chuyện gì: “An Ni, xảy ra chuyện gì vậy? Giám đốc Vương anh ta…”

An Nhi lườm cô “Em vẫn còn tâm trạng quan tâm sống chết của người khác à! Cái mạng bé nhỏ của bản thân sắp không giữ được rồi!”

“Há, không phải chứ… mặc dù em đến muộn, nhưng em nhớ sáng hôm nay BOSS không có kế hoạch ra ngoài…” Hạ Úc Huân lo lắng đẩy gọng kính đen trên mũi gần như che đi nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình.

Chức vụ của cô là vệ sĩ, thực tế mà nói là người đi theo, trừ khi có lúc thật sự cần đi theo, bình thường cô không cần phải làm gì, đến muộn trừ tiền lương là được, làm sao mạng nhỏ lại không giữ được?
An Ni tức giận: “Em có mù không? Trên đường đến đây không thấy à? Tâm trạng BOSS hôm nay cực kì tệ, có thể nổ bất cứ lúc nào, em giỏi rồi, sắp hết giờ làm mới tới, đây không phải là động vào họng súng sao? Đừng trách tôi không nhắc nhở em, Lãnh tổng sáng sớm nay có tìm em mấy lần, em lần này lành ít giữ nhiều…

Chưa nói xong, máy liên lạc trên bàn reo lên, An Ni phi qua nghe, không dám trì hoãn một giây, trực tiếp nhận cuộc gọi: “Vâng… vâng… cô ấy đã đến rồi, vâng ạ!”

An Ni cúp điện thoại dùng ánh mắt cảm thông nhìn cô giống như nhìn một người chết: “Lãnh tổng gọi em qua đó”

Hạ Úc Huân nhìn ánh mắt của An Ni lạnh hết cả sống lưng: “Ông chủ sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt này mà so đo với em chứ?”

“Tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản, kẻ ngu thường không biết sợ!” Chỗ ngồ bên kia, Tần Phi Ly ngồi trên ghế đối mặt với Hạ Úc Huân dùng biểu cảm bi ai thở dài.

“Cô mới là kẻ ngu!” Hạ Úc Huân dùng lực, đẩy Tần Phi Ly đang ngồi trên ghế xoay vài vòng, sau đó không hề sợ hãi đi vào vòng tổng giám đốc.

Tần Phi Ly bị choáng váng đến nôn mửa “Người phụ nữ man rợ! Tôi chúc cô không quay lại!”

Hạ Úc Huân hít một hơi, nơm nớp lo sợ đi qua đi lại, tay run rẩy gõ cửa hai lần.

Vừa bước một chân vào vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đầu tiên tay bị nắm lấy sau đó đột ngột bị một lực mạnh kéo vào, lưng bị đập mạnh vào cửa.

Sau đó một âm thanh “cạnh” cửa phòng làm việc bị khóa, hơi thở nguy hiểm tràn ngập.

Chương 8: Bị dồn vào chân tường

Hạ Úc Huân bị dọa giật mình dựa lưng vào cánh cửa, kinh sợ nhìn hắn, còn hắn dùng khuôn mặt mây đen đầy sấm sét nhìn cánh tay của cô sau đó tới cổ.

Uh, Lãnh Tư Thần?

Dọa chết cô rồi, tên gia hỏa này không ngồi trong bàn làm việc tự nhiên chạy ra đứng sau cánh cửa làm gì?

Nhưng mà.. cô như thế này có tính là bị dồn vào chân tường không?

Nếu không phải do biểu cảm của người nào đó quá đáng sợ, đây là mộng tưởng khiến tim cô chạy loạn.

Hiện tại, đang sống bị dọa sợ tim như con nai chạy loạn..

Đối phương không nói một lời, cả người tỏa ra khí lạnh, cô ho một tiếng rồi đành chủ động nói: "Cái đó.. BOSS, ngài tìm tôi có chuyện gì?"

"Cô đến trễ ba tiếng" Âm thanh Lãnh Tư Thần lạnh lùng.

"Hửm.. là hai giờ năm mươi ba phút.." Ai đó không biết sống chết giải thích.

"Tối qua đi đâu?" Sắc mặt Lãnh Tư Thần có chút không tốt đánh giá quần áo mới trên người cô trước đây chưa từng thấy cô mặc mà thương hiệu bộ quần áo này rất đắt cô không thể nào tự mua được.
Hạ Úc Huân nhanh chóng chớp chớp mắt, ánh mắt chuyển động: "Không.. không đi đâu nha!"

Lãnh Tư Thần cười nhạt tiến lại gần một chút: "Thế tại sao cô phải chột dạ?"

"Tôi không có chột dạ!" Cô nhanh chóng phản bác.

"Cô chột dạ nên mới nói lắp, trốn tránh ánh mắt tôi, chớp mắt liên tục, lúc bị vạch trần ngón tay theo thói quen mà.." Lãnh Tư Thần nói đến đây rồi tầm nhìn rơi vào cánh tay cô.

Cô nhìn theo ánh mắt hắn, kinh hoảng mà bỏ những ngón tay nắm chặt váy.

Thật sự đủ rồi, từ bé đến lớn trước mặt tên gia hỏa này cô đều không có chút riêng tư!"Tôi hỏi cô một lần nữa, tối qua cô đi đâu? Tại sao không về nhà!" Lãnh Tư Thần kìm nén sự tức giận của mình hỏi lại lần nữa.

Nhà cũ Lãnh gia nằm cạnh nhà cô, Lãnh Tư Thần làm việc rất chăm chỉ, bình thường đọc sách đọc đến muộn còn cô hay mất ngủ, đặc biệt là khoảng thời gian mẹ cô mất, mỗi lần cô đều nhìn qua của sổ để xem ánh đèn ấm áp khiến người ta yên tâm ở phòng hắn.

Sau đó, mặc dù cô thoát khỏi nỗi đau, hắn cũng chuyển khỏi nhà cũ, nhưng nó lại trở thành ngôi nhà trong lòng cô.

Xem ra hôm qua Lãnh Tư Thần đã trở về nhà cũ của hắn, nếu không tại sao hắn lại biết cô không về nhà?

Hạ Úc Huân khó chịu vì giọng điệu hung hăng của hắn buột miệng nói: "Tôi đi đâu việc này đâu liên quan tới anh? Anh tưởng anh là ai, quản nhiều như vậy.."

"Ồ, tôi là ai?" Lãnh Tư Thần cười lạnh "Hạ Úc Huân, tiền thưởng trong tháng này của cô.."

Hạ Úc Huân vội ngăn lời của hắn: "BOSS! Ông chủ! Chủ tịch! Tôi sai rồi! Tối qua tôi đi bar, bởi vì tâm trạng không tốt nên uống nhiều rượu, nhưng tôi không hề làm ảnh hưởng công việc, lần sau tôi.."

Lãnh Tư Thần ngắt lời cô "Tâm trạng không tốt? Tại sao tâm trạng lại không tốt?"

Hạ Úc Huân liếc nhìn hắn, cúi đầu nghịch ngón tay "Theo đuổi anh hai mươi năm cũng chưa theo đuổi được, chớp mắt đã bị người phụ nữ khác cướp mất, tâm trạng tôi có thể tốt được sao.."

Chương 9: Hôm nay anh đối với tôi lạnh nhạt

Ngoài vị hôn thê của hắn, còn có thể vì nguyên nhân gì khác chứ?

Mấy ngày trước đột nhiên có một người phụ nữ trở thành giám đốc điều hành trong công ty, mọi người trong công ty đều đoán đây là tiểu thái thái Lãnh gia.

Hiện tại Lãnh Tư Thần và người phụ nữ này hàng ngày bên nhau, nhà cô gần hắn như vậy mà cũng không có ưu thế.

Điều khiến cô lo lắng sợ hãi là cô hiểu rõ nhất về Lãnh Tư Thần, lần đầu tiên cô nhìn Bạch Thiên Ngưng liền biết, người phụ nữ này là người yêu lý tưởng của Lãnh Tư Thần.

Kẻ địch quá mạnh, lần này cô sợ lành ít dữ nhiều!

Lãnh Tư Thần sững sờ sắc mặt có chút ôn hòa nhưng không biết đang nghĩ gì đột nhiên khuôn mặt lại như sét đánh tia chớp: "Tối hôm qua cô ở cùng với ai?"

Ánh mắt Hạ Úc Huân lóe lên: "Tôi.. tôi một mình.."

Ngón tay Lãnh Tư Thần để trên cánh cửa nhịp nhàng gõ: "Nói thật"

Hạ Úc Huân nuốt nước bọt: "Thật.. thật.. thật sự là ở một mình.. nha.."

Bất hạnh, sao lại nói lắp rồi!

Hạ Úc Huân tuyệt vọng với chính mình, đành cúi đầu nói sự thật: "Lúc đầu đi một mình, sau đó bạn tôi đi ngang qua, thấy tôi say rượu, không biết nhà tôi ở đâu đành đưa tôi vào khánh sạn ngủ một đêm.""Một người bạn?" Lãnh Tư Thần dễ dàng nắm được trọng điểm, nếu thật sự chỉ đi quán bar uống rượu thì cô ta cần gì phải căng thẳng.

"Ừm.." Hạ Úc Huân mơ hồ trả lời cầu nguyện hắn không tiếp tục hỏi.

Đáng tiếc hoàn toàn ngược lại với mong muốn.

"Một người đàn ông?" Lãnh Tư Thần hỏi lại.

"Phải.." Cô mạnh mẽ gật đầu.

"Âu Minh Hiên" Lãnh Tư Thần nói ra một cái tên dùng khẩu ngữ khẳng định.
Nghe được cái tên đó, trong lòng Hạ Úc Huân lập tức muốn khóc tên gia hỏa này có đọc tâm thuật phải không?

Hạ Úc Huân từ bỏ đầu tranh sảng khoái thú nhận: "Tôi không nghĩ rằng sẽ gặp được hắn, đây là ngẫu nhiên gặp, thực sự chỉ là ngẫu nhiên! Tôi không hiểu, anh sao cứ có thành kiến với hắn ta? Học trưởng rõ ràng rất tốt.."

Sắc mặt Lãnh Tư Thần lập tức trầm xuống: "Là người tốt? Cô quen biết hắn ta bao lâu? Hiểu hắn rốt cuộc là loại người như thế nào không?"

"Chuyện này liên quan gì đến việc tôi quen biết bao lâu? Tôi quen anh 20 năm thì thế nào? Vẫn không có cách nào hiểu anh! 20 năm gió mưa bấp bênh, chày sắt có thể nghiền thành bột, lẽ nào một chút cảm xúc anh cũng không có với tôi sao? Cho dù chỉ có một giây cảm thấy tôi đáng yêu! Ngu ngốc một cách đáng yêu cũng được!"

Lãnh Tư Thần xoa lông mày, một lúc sau ngẩn đầu lên, sắc mặt lạnh lùng như đá: "Lúc đến công ty phỏng vấn, là ai nói cần tôi công bằng công tư phân minh? Hạ Úc Huân đáng lẽ tôi nên nói từ lâu, nếu cô tiếp tục đem cảm xúc cá nhân của mình vào công việc, cô nên rời khỏi công ty ngay lập tức cho tôi, tôi không cần cấp dưới chuyện công chuyện tư lẫn lộn."

Nếu lúc đầu cô không nói như vậy thì làm sao hắn có thể cho cô co hội vào công ty nhưng hiện tại hắn lại dùng lời nói của cô để bắt bẻ cô..

Hạ Úc Huân bị những lời lạnh lùng của hắn làm cho kích thích, hốc mắt đỏ lên: "Đi thì đi! Lãnh Tư Thần, anh có cái gì tốt! Tôi đây sẽ không thích anh nữa! Tôi nói cho anh biết, hôm nay anh đối với tôi lạnh nhạt, ngày mai.."

"Ngày mai thì sao?" Lông mày người đàn ông xa cách khẽ nâng lên, ánh sáng chiếu qua khuôn mặt lạnh lùng tuấn tú.

Cổ họng Hạ Úc Huân nghẹn ngào, nước mắt cô rơi, liền buộc miệng thốt ra: "Ngày mai.. ngày mai trời trở lạnh, gió Thiên Nam, độ ấm 10-15 độ C, chú ý giữ ấm.."

Lãnh Tư Thần: "..."

Chương 10: Kinh ngạc thoáng qua

Bên ngoài phòng làm việc thấy Hạ Úc Huân đi ra An Ni vội vã tiến lên: "Tiểu Hạ, sao rồi, Tiểu Hạ em khóc rồi.."

Hạ Úc Huân không nói sải bước đi về phía thang máy, vội vã thoát khỏi tầm nhìn của mọi người.

Đằng sau tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc.

Trong mắt An Ni và các đồng nghiệp công ty, nhìn dáng vẻ nhỏ bé xinh xắn như Hạ Úc Huân tuyệt đối là nữ hán tử, một giây trước vừa bị đao đâm một giây sau có thể theo chân họ cười nói vui vẻ, từng đơn thương độc mã đánh mấy tên lưu manh đến công ty, một trận thành danh.

Một người phụ nữ cường hãn như vậy cũng có thể khóc sao?

An Ni xoa trái tim nhỏ bé sợ hãi của mình và nhìn văn phòng chủ tịch một cách khủng bố.

"Trời ơi! Tiểu Hạ thực sự khóc? Tôi hoa mắt không vậy.."

Tần Phi Ly vẫn duy trì tư thế ánh mắt nhìn hướng đi của Hạ Úc Huân mắt cô đờ đẫn: "Cô không nhìn nhầm, tôi cũng thấy.."

-

Không chịu nổi!

Lãnh Tư Thần đâu có phải trúc mã của cô, hắn đơn giản là đỉnh everest! Cô leo 20 mươi năm cũng không leo tới đỉnh mỗi lần đều bị đóng băng suýt chết..

Hạ Úc Huân cắm đầu chạy như điên kết quả không nhìn đường va vào một người, lực chạy khiến cả hai người cùng ngã xuống đất.

Mà cô cả người chật vật ngã vào trên người nọ.

Người đàn ông dưới thân kêu lên, Hạ Úc Huân lập tức bò dậy không ngừng xin lỗi: "Xin lỗi! Xin lỗi! Thật sự xin lỗi.."

"Ách, cô có thể giúp tôi tìm cái kính không? Tôi không nhìn thấy.." Người đàn ông một bên sờ loạn xạ một bên yêu cầu.

"À! Vâng!" Hạ Úc Huân nhanh chóng tìm thấy chiếc kính gọng vàng chỉ cách chỗ hắn sờ loạn một bước, đưa cho hắn. Kính của cô cũng bị vỡ nhưng nó chính là kính bình thường không đeo cũng không ảnh hưởng đến thị lực."Cảm ơn!" Người đàn ông đeo kính lên, thấy người phụ nữ bé nhỏ đang khóc, kính vừa rơi có một vết xước.

"Thật sự xin lỗi, kính của anh bị tôi làm hỏng rồi! Có thể cho tôi thông tin liên lạc của anh không? Tôi nhất định sẽ đền cho anh!"

Xong rồi, nhìn thương hiệu nổi tiếng của cặp kính, ít nhất cũng phải khiến cô tốn một tháng lương.

"Không sao, chỉ là một cái kính mà tôi. Cô đừng khóc, thực sự không quan trọng" Giọng nói người đàn ông rất dịu dàng khiến cho người nghe cảm thấy như có một cơn gió mùa xuân.

Giọng nói ấm áp này làm khơi dậy sự ủy khuất trong lòng Hạ Úc Huân, cô ngồi xổm xuống và bật khóc.

Người đàn ông nhìn cô với vẻ bất lực "Thật sự không có vấn đề gì! Không cần cô phải trả tiền!"

Hạ Úc Huân liều mạng lắc đầu: "Không phải! Nguyên nhân không phải vì anh! Chỉ là tôi muốn khóc.."

Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm cuối cùng mỉm cười: "Nếu như rất muốn khóc vai của tôi có thể tạm thời cho cô mượn"

Hạ Úc Huân kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông vừa tình cờ gặp gỡ.Khuôn mặt hắn đẹp trai, nụ cười dịu dàng mái tóc hơi vàng nắng chiều từ hành lang rơi vào người hắn, thuần khiết và tinh túy.

Giống như hoàng tử trong truyện cổ tích.

Tại sao lại cảm thấy khuôn mặt hắn dường như gặp qua ở đâu? Đặc biệt là màu tóc quen thuộc này.

Hạ Úc Huân ngừng khóc nức nở và quay ra cười khổ: "Thật mất mặt.. cảm ơn anh, tôi không sao rồi!"

"Hiện tại tốt hơn chưa?"

Hạ Úc Huân gật đầu: "Anh muốn đi đâu, mắt của anh có chút không tiện để tôi đưa anh đi!"

"Không cần đâu, rẽ cái là tới!" Người đàn ông cười.

"Thế anh để thông tin liên lạc lại cho tôi! Kính tôi nhất định đền cho anh!"

Người đàn ông nghĩ thấy thái độ kiên quyết của cô đành đem danh thiếp đưa cô.

Hạ Úc Huân lấy danh thiếp.

Phó tổng Lãnh Thị, Lãnh Tư Triệt..

Cô không nhịn được nhìn vào hướng người đàn ông rời đi.

Hắn thực sự là người từ nhỏ đến Hoa Kỳ để chữa bệnh không lâu trước đay vừa trở về, em trai của Lãnh Tư Thần, Lãnh Tư Triệt?

Cô vẫn còn nhớ hồi bé nghịch ngợm còn đập đầu hắn..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước