TAM PHU KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam phu ký - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Nổi thú tính

“Ưm”, nàng khó chịu nhíu mày.

Nghe tiếng động, hắn mau chóng đi tới. Xoa xoa mi tâm và thái dương thái dương của nàng đến khi nàng thoải mái thả lỏng thì mới dừng tay.

Vuốt ve khuôn mặt của nàng, cảm nhận được độ ấm, sự chân thật của nàng. Hắn có chút thỏa mãn.

Nàng đi vào trong giấc mộng của hắn, quấy rối hắn mỗi khi hắn chợp mắt nghỉ ngơi. Lúc đầu, hắn thực sự rất khó chịu. nhưng rồi dần dần hắn quen với việc mỗi ngày mơ nhìn thấy nàng, quan sát nàng, thấu hiểu nàng. Nàng và cả thế giới của nàng đều làm hắn phải trầm trồ khen ngợi.

“Lôi Lôi", hắn nỉ non.

Sáng hôm sau, khi nàng mơ mơ màng màng. Tay quơ qua quơ lại, dịch thân mình tìm chăn. Ô ô, êm êm mềm mềm!

Càng ôm càng thoải mái, nàng một cọ hai cọ.

Giang Tuấn cứng người, đổ cả mồ hôi. Nàng không biết, sáng sớm nam nhân sẽ khó mà cầm giữ được khi bị nữ nhân khiêu khích sao.

Nàng cọ đến nghiền, làm cho thân dưới của hắn có phản ứng.

Hắn đẩy vai tách nàng ra khỏi người, đắp chăn lại cho nàng rồi co giò bỏ chạy thục mạng. Hắn không muốn cưỡng ép nàng, càng không muốn chiếm tiện nghi lúc nàng không tỉnh táo.

“Phu nhân, người tỉnh rồi”, tiểu cô nương đang tươi cười, bưng một cái chậu và khăn bước vào.

Nàng dụi dụi mắt, mông lung hỏi, “ngươi là ai?”.

“Nô tỳ tên Tiểu Kha, từ hôm nay sẽ hầu hạ người”, nàng hưng phấn nhìn Lôi Lôi.

“Còn Tiểu Nha thì sao?”, nàng thắc mắc hỏi.

Ánh mắt Tiểu Kha có chút u ám, “Phụ mẫu nàng qua đời, nên nàng phải về quê an táng”, nàng nói không chút sơ hở.

Ôi, nàng còn chưa điều tra ra được thân thế của nàng mà. Gương mặt nàng ỉu xìu.

Sau khi vệ sinh cá nhân và dùng điểm tâm xong, Tiểu Kha bồi nàng đi dạo hoa viên.

Nàng xụ mặt, ủ rũ, không chút sức sống. Tiểu Kha thấy thế ra chút ý tưởng, “Phu nhân, người có muốn đi dạo ở ngoài phủ không?”.

Hai mắt nàng bỗng sáng lên, hưng phấn tột cùng nói, “đương nhiên muốn nga”.

Tiểu Kha có chút võ công có thể bảo vệ nàng nên không gọi hộ vệ theo. Nhưng mà phu nhân, người hưng phấn thì hưng phấn không cần hành động nhưng ở trên núi mới xuống chứ. Xấu hổ quá a, nàng khóc không ra nước mắt.

Vừa đi vừa ghé vào các sạp hàng trên đường, nàng vừa thấy lạ cũng vừa thấy quen. Suy nghĩ lại suy nghĩ, nếu một gia đình bình thường mất đi đứa con gái thì chắc là họ sẽ đi tìm. Nhưng mà ở đây lại không có điểm khác thường.

Thế thì chỉ có thể đặt giả thuyết. Một, nàng không phải người vùng này, bị người ta bắt đến đây. Hai, nàng bị thân nhân bán. Ba, nàng có thể là kỹ nữ tự nguyện muốn thoát khỏi chốn hồng trần và có được danh phận.

Trước mắt không thể phủ nhận được giả thuyết nào, đành phải cố gắng tự thân nhớ lại thân phận thôi.

Thở dài một hơi, trước mắt chơi trước đã.

Năng nỉ phu nhân một hồi, nàng mới chịu hồi phủ. Ô ô, bị chủ nhân phạt chắc rồi, nàng thật đáng thương.

Thật không ngoài dự tính, nàng bị phạt đánh. Nhưng nhờ phu nhân bênh vực, nàng mói thoát được.

Lôi Lôi lại quên mất một người, đó là tên đáng ghét Giang Tuấn. Đến tối, mò vào phòng nàng. Nàng căm phẫn nhìn hắn, chuyện ăn uống của nàng hắn đã can thiệp, bây giờ nàng ngủ cũng không cho. Nàng muốn kiện lên quan.

“Tướng công, chàng xem thiếp … khụ khụ … thiếp bị nhiễm phong hàn rồi, sợ lây cho chàng. Chàng vẫn nên về phòng của mình ngủ thì hơn”, nàng che miệng cười thầm, “đuôi” cũng phe phẩy theo.

“Ta rất khỏe, nàng không cần lo lắng điều đó. Hơn nữa mẫu thân nói muốn bồng cháu”, hắn đứng đắn mà nói.

Nàng: “ ….. ”, cái này là vừa dụ dỗ vừa uy hiếp đúng không.

Thấy nàng không trả lời, hắn tự nhiên bước tới giường giở chăn chui vào.

Ôi, tự nhiên như ở nhà. Mà không đây đúng là nhà của hắn. Nể bộ dáng tuấn tú của hắn mà cho hắn lên giường vậy. Nhưng mà bỗng nhiên hắn nổi thú tính thì sao.

Còn chưa hết luồn suy nghĩ, thì nàng nghe thấy tiếng ngáy nhè nhẹ kế bên nàng.

Mừng thầm nàng dịch chăn đi vào giấc ngủ, nhưng vẫn không quên dùng gối chắn ở giữa đề phòng vạn nhất.

Nhưng mà … ô ô … không ngờ người nổi thú tính là nàng. Tay chân nàng quấn lấy hắn như con bạch tuộc, đá văng hết gối phòng thủ xuống mặt đất.

Nàng không phải là con sói đói đâu ô ô.

Nhanh chân, bò xuống trước khi hắn tỉnh. Không thôi cái mặt già này cũng vứt đi rồi.

Té lên té xuống, vấp phải đủ thứ. Vất vả lắm mới đứng dậy được.

Đến khi chạy ra được ngoài cửa, nàng khựng lại. Hét lớn, “tên chết tiệt”. Thì ra hắn giả ngủ nàng chỉ vì chờ đợi cơ hội cười vô mặt nàng.

“Tên chết tiệt” nào đó vẫn còn đang cười rung trời.

Vào nhà chính lại bị mẫu thân của hắn quấn quýt hỏi đủ thứ ngượng ngùng. Cái gì mà hắn có dịu dàng với nàng không, có ép buộc nàng đến sáng không, hắn có mạnh mẽ không? ….

Nàng cười cười xấu hổ không nói gì, nhưng trong lòng rất muốn nói, “suốt ngày hắn chỉ muốn chơi chết ta, chứ dịu dàng cái gì!”.

Chương 22: Thứ nàng thích xem

Cứ vậy mà nàng giằng co với hắn ngày qua ngày.

Có điều từ sau buổi tối mà Tiểu Nha về quê, nàng không nhớ đã xảy ra chuyện gì nhưng mà hắn dường như thật thà hơn. Không cố tình chống đối nàng, còn thường xuyên dặn dò phòng bếp làm món mà nàng thích ăn.

Thời gian qua thật nhanh, mới chớp mắt đã 2 tháng nàng ngốc ở tại Giang phủ. Cảm thấy cái tên Giang Tuấn này cũng rất tốt.

Chỉ có điều, đêm nào cũng ở lỳ trong phòng nàng. Cho dù mưa tanh gió lạnh (kinh nguyệt), hắn cũng không chịu ngủ ở phòng khác. Hắn không ngại nhưng nàng ngại lắm nha, lỡ như vấy bẩn quần áo hắn nàng chẳng phải vứt cái mặt đi rồi.

Cũng may mắn thay, trí nhớ cũng hồi phục được một chút. Nàng tên Đỗ Lôi Lôi, nhưng mà chỗ nàng sinh sống sao lại rất khác so với nơi này.

Điều quan trọng là nàng chắc chắn không phải thê tử của hắn. Rồi một ngày cũng phải rời đi, nàng có chút luyến tiếc nha.

Vừa tập thể dục, xoay qua xoay lại vừa suy nghĩ. Vừa đúng lúc thấy hắn nàng, tự nhiên muốn hoạt động gân cốt một chút.

“Giang Tuấn tiếp chiêu”, nàng phóng tới ra vài quyền.

Hắn thấy vậy cũng nhẹ nhàng mà đỡ chiêu. Hợp tác đánh với một lát.

Càng đánh càng hăng, nàng cũng đỡ khó chịu một chút. Ở đây thực sự ngột ngạt quá, nàng bị ủ nổi mốc luôn rồi này.

“Thôi thôi, ta không đánh nữa”, nàng ra vẻ vậy thôi chứ cả tháng nay có đánh lại hắn đâu.

Nàng ghét phải giả hiền thục, hắn cũng không ghét nàng thô lỗ. Vậy nên nàng chẳng phải gượng ép bản thân làm gì.

Tháng trước nàng phát hiện mình biết một chút võ, hắn lại là tướng quân. Nên cũng bồi nàng tập luyện, rèn luyện sức khỏe.

Một thân toàn mồ hôi, nàng đi dạo một chút cho khô rồi đi tắm. Khi đến sảnh chính nàng ngạc nhiên khi thấy hắn chưa đến doanh trại mà vẫn còn ngồi ở đây, “hôm nay ngươi không đi luyện binh”.

Hắn uống chút trà, nhàn nhạt nói, “Đương nhiên là có, nàng có muốn đi xem”.

Hai mắt phát sáng, nàng gật đâu lia lịa, “tất nhiên là muốn a”.

Chạy nhanh tới bóp bóp vai hắn, một bộ dạng chân chó, “Tướng công hôm nay chàng thật là soái”.

Hắn cười khẽ, gõ gõ đầu nàng, “nhanh đi thay y phục rồi xuất phát”.
Nàng nghiêm trang, dùng tay chào hắn một cái, hét lớn, “đã rõ, Giang tướng”. Trước khi đi còn không quên vứt một cái mị nhãn, ngọt ngào nói, “Tướng công yêu dấu ~”.

Nàng cũng hay lẻn ra ngoài nên có vài bộ y phục nam.

Một lát sau, nàng một thân nam trang ra tới. phe phẩy cây quạt, còn vuốt vuốt râu giả.

Giang Tuấn: “ ….. ”.

Thấy hắn nhìn chằm chằm, nàng đắc ý nói, “tiểu nương tử, gia đã thành thân, nàng không cần thương tâm”.

Tiểu nương tử … sao cách gọi này quen quá. Nàng đã từng gọi ai như thế này sao?

Thấy hắn bỏ đi một mạch, còn không cho nàng lên ngựa.

“Ai nha, tướng công sao lại bỏ rơi thiếp hức hức chàng lại đi tìm nữ nhân trong Vĩnh Xuân lâu đó à”, nàng ôm mặt khóc rống.

Người đi đường nhìn thấy bóng dáng nho nhỏ mặc nam trang, hiển nhiên biết nàng là nữ nhân. Nghe được lời của nàng, ánh mắt căm phẫn đồng loạt phóng tới nam nhân trên ngựa.

Thế này thì ra thể thống gì nữa. Hắn đen mặt, chỉ chỉ bộ râu, “tháo nó xuống, mới được lên ngựa”.

“A ha”, nhanh tháo râu giả xuống rồi bay nhanh lên ngựa. “Ô”, khung cảnh hoành tráng nàng trầm trồ. Thật là còn trên cả mong đợi của nàng a.

Một đoàn binh sĩ đang tập luyện, đi ngang qua. Ngực để trần, thấy từng cơ ngực từng múi bụng rắn chắc, làn da nâu đồng quyến rũ. Nhìn mà thèm nhỏ dãi.

Thấy nàng mở to mắt nhìn chằm chằm vào mấy tên lính. Hắn nhíu mày, thích xem thân thể nam nhân đến thế à.

Đúng rồi, lúc trước hắn mơ thấy nàng buổi tối thường trốn trong phòng xem xem cái gì đến mặt đỏ tai hồng. Cứ luôn miệng nói gì mà “to quá”, “mạnh mẽ thật”, “nhanh như vậy sao chịu nổi”, “kích thích quá”,…. Làm hắn liên tưởng đến mấy thứ không trong sáng.

Nhưng thật ra nàng đang xem mấy nam nhân trong cái khối vuông vuông đó, nâng lên năng xuống mấy cục tạ. Hắn tự cười bản thân, hắn đúng là không đứng đắn gì.

Hồi ức một lát, nhanh chóng đưa tay bịt mắt nàng.

“A A, ta chưa xem xong”, nàng bất mãn.

Hắn hừ một tiếng rồi kéo nàng sang trại chỉ huy.

Xế chiều …

Về đến phủ, nàng tức giận ném cái gối vào mình hắn. Đề cao giọng, “tối ngươi đi chỗ khác mà ngủ”. Sau đó đóng cửa cái rầm.

Hừ hừ, bày đặt tốt bụng dẫn nàng đi xem luyện binh, tưởng hắn tốt lắm. Ai dè đến nơi cái gì cũng cho xem, nói nữ nhân không được nhìn nam nhân cởi trần. Xí, đồ keo kiệt.

Một lát sau khi ăn tối, nàng chuẩn bị đi tắm thì hắn lại xông vào.

“Hừ, ngươi là ai ta không quen biết ngươi, tránh ra chỗ khác để ta còn tắm rửa”, nàng liếc xéo hắn.

Không chú ý hắn nữa. Bỗng nghe được tiếng sột xoạt, nàng tò mò nhìn lại.

“A, ngươi làm gì”, nhìn nam nhân trần trụi nửa thân mình trước mặt, nàng nghi ngờ.

“Không … không phải nàng thích xem sao?”, mặt hắn đỏ lự.

Chương 23: Chính nhân quân tử

Nàng mắc cười lắm nhưng vẫn cố nhịn, không phải chứ tên này tính như trẻ con vậy.

Nàng bộ dáng nghiêm túc hỏi, “cho xem vậy … có cho sờ thử không?”.

Hắn nghĩ nghĩ gì đó rồi lại gật đầu.

“Ai nha vậy thì ta không khách sao nữa”, nàng xoa xoa tay thật giống tên lưu manh muốn chọc ghẹo cô nương nhà lành.

Hắn thấy hành động của nàng, bỗng đánh một cái rùng mình. Lúc nãy hắn không nên đồng ý, bây giờ lắc đầu còn kịp không.

Nàng giống như cố tình chơi xấu, sờ sờ bóp bóp thì thôi đi còn ngắt đầu ti của hắn làm gì.

Nàng chậc chậc cảm thán, đúng là người tập võ. Cơ bắp nhiều lại còn rất rắn chắc, sờ vào đàn hồi. Thân hình tốt như vậy lại bị một vết sẹo lớn dữ tợn phá hỏng mỹ cảm.

Lòng nàng có chút đau, vuốt ve vết sẹo, không tự chủ nỉ non, “đau không”.

Hắn rất muốn trả lời đau đến chết đi sống lại, nhưng khi nhớ đến nàng lại không thấy đau nữa. Chỉ nhàn nhạt mà trả lời, “chuyện lâu rồi … không nhớ nữa”.

Thấy không khí bị trì xuống, nàng cười gian xảo, “có thể xem mỗi ngày chứ?”.

Hắn đã đắn đo không biết có nên cho nàng xem cơ thể hay không. Hắn đứng trước cửa, do do dự dự. Lỡ như vết sẹo dọa sợ nàng thì … nàng rất thích cái đẹp, rất thích khuôn mặt này của hắn. Nhìn thấy nó … sẽ chê hắn? Nhưng nếu hắn không cho, nàng đi ra ngoài xem nam nhân khác thì làm sao?

Nhưng mà bây giờ nàng còn muốn xem mỗi ngày, biểu thị sau này nàng sẽ luôn ở bên hắn? Hắn nhanh chóng đáp, “được”.

A, hào sảng như vậy. Nàng có hơi ngạc nhiên. Thoáng cái lại cười hì hì, mỡ đã dâng tới miệng mèo thì ngu sao mà không ăn.

Miệng giương lên lộ ra 2 cái răng nanh, nàng kéo kéo tay hắn, “chàng tắm rửa chưa?”.

Hắn khó hiểu đáp, “rồi”.

Ô, nàng còn mong hắn trả lời chưa để nàng mượn cớ kéo hắn vào tắm chung đâu.

Giả bộ phát hiện gì đó, nàng la lên, “A … sau lưng có vết dơ này ”. Sau đó, lưu loát mà kéo hắn tới thùng tắm.

Hắn tưởng thật, không chần chừ bước vào.

Nàng thành thật chà lưng cho hắn.
Hắn híp mắt hưởng thụ, nghĩ trong lòng, nàng tự nhiên lại ân cần như vậy, muốn xin đi đâu chăng?

Chưa kịp suy nghĩ nàng muốn gì, hắn bị tiếng nước làm cho giật mình.

Hắn căng thẳng trợn mắt nhìn, “nàng đang làm gì”.

“Tắm rửa”, nàng ngây thơ nói.

Hắn đen mặt, “nhưng ta đang ở trong đây”.

“Thì tắm chung, chúng ta là phu thê mà”, điều này vô cùng bình thường nha.

Nàng nói không sai. Nhưng mà, “không được cởi”, hắn đè lại tay nàng.

Nàng khó hiểu, “tắm rửa không phải nên cởi đồ”.

Hắn không phản bác được. Nhìn nàng cởi sạch sẽ, hắn nuốt nuốt nước miếng. Này không phải trong mơ nữa, nàng đang khỏa thân ở trước mắt hắn.

Tiếp tục giỡn dai, nàng nhét khăn vào tay hắn xoay lưng lại, “tướng công, hồi nãy thiếp hầu hạ chàng rồi bây giờ chàng phải hầu hạ thiếp nga~”.

Ma xui quỷ khiến, hắn làm theo lời nói của nàng. Thành thật mà chà lau, nhưng mà nhìn nhìn cái lưng trơn bóng, hồng lên vì nước nóng. Hầu kết lăn lộn.
Nàng lại giả bộ vô tư hồn nhiên mà chỉ dẫn hắn, “mạnh một chút …”, lại còn rên rỉ, “ưm ưm ~ … thoải mái lắm, chàng tiếp tục đi ~”.

Chết tiệt, phía dưới của hắn có phản ứng. Cố gắng kiềm chế nhưng tiếng rên của nàng lại không ngừng lọt vào tai.

Đến khi hắn sắp chịu không nổi, thì lại nghe tiếng thở đều đều của nàng.

Giang Tuấn: “ ….. ”.

Ngủ? Nàng đùa với lửa rồi thản nhiên mà ngủ?

Nãy giờ nàng cố tình giả ngủ quên để xem hắn sẽ làm thế nào.

Nam nhân mà, như thế nào lại chịu được khiêu khích như thế này. Nhưng tại sao hắn lại rất săn sóc tỉ mỉ lau thân cho nàng, mặc y phục kỹ lưỡng bế nàng lên giường rồi đắp chăn, còn không quên lau khô tóc cho nàng.

Có nam nhân chính nhân quân tử đến thế sao? nàng thở dài.

Nhìn mặt hắn lúc ngủ, nàng cảm thấy có chút luyến tiếc.

Nhưng luyến tiếc thì sao chứ, cứ dây dưa mãi với hắn vậy sao. Lỡ như cô đại tiểu thư đó chơi đủ rồi về nhà đòi lại tướng công, nàng mà không trả chẳng phải trở thành tiểu tam?

Vì thế nàng quyết định, ra đi sớm một chút trước khi thích hắn, yêu hắn.

Điểm điểm ngũ quan trên mặt hắn, nàng chống cằm cảm thán, “lúc ngủ hay thức đều rất soái nha~”.

Vài ngày sau đúng như nàng dự đoán, cái cô đại tiểu thư đó hẹn gặp nàng.

Nhìn tấm khăn lụa che trên mặt nàng ta, Lôi Lôi chế giễu, “Như thế nào, chạy theo tình nhân đem ta thay thế. Bị hắn phụ bạc chạy về đòi lại vị trí phu nhân Giang phủ?”

Hoàn Ngọc giật mình tay che một bên má, cả giận quát, “ngươi câm miệng”.

Ồ có tật giật mình, nàng đoán đúng rồi nha. “ta không trả ngươi định làm gì ta”.

Còn tưởng nàng ta sẽ kiếm người xử lí nàng, ai dè lại khóc sướt mướt ôm chân nàng đâu.

“Ta van xin cô, trả lại mọi thứ cho ta … là ta xấu xa ác độc, ngươi tha cho ta đi”, nàng ta khóc rống lên.

Chương 24: Có thể cho vào sao? (H)

“Ta … ta cũng không biết, đám người Tiểu Nha thấy ngươi bất tỉnh ở chân núi lại có gương mặt giống ta nên mang ngươi về”.

“Còn gì nữa?”, Lôi Lôi gõ gõ bàn.

“Họ nói ngươi mặc đồ kỳ quái, còn đem bán trang sức trên người ngươi … chúng ta thực sự chỉ tình cờ mà thôi, không hề cố ý hãm hại ngươi”, nàng ta thúc thít nói.

“vết thương trên mặt ngươi chừng nào khỏi hẳn”, liếc nhìn vết bầm trên mặt nàng ta.

“Đại phu nói khoảng 5 ngày”.

“5 ngày sau, chúng ta đổi lại”, vật của người khác không thể cưỡng cầu, điều này nàng biết rõ.

Hoàn Ngọc mừng rỡ, “cám ơn ngươi, ngươi thật tốt”.

…..

Suốt 4 ngày, nàng cứ y y a a, nói nhưng lời đáng xấu hổ bên tai hắn.

“Tướng công yêu dấu~”.

“Thiếp xoa bóp vai cho chàng”.

“Thiếp buồn quá chàng bồi thiếp đi dạo”.

“Tướng công, ta chà lưng cho chàng”.

“Tướng công, ta có làm nước hoa khô cho chàng” … khi chàng dùng sẽ nhớ đến ta.

“Tướng công ta muốn viên phòng”, nàng nằm nghiêng trên giường, tay vạch vạch áo lộ ra vai trơn bóng, “a, chàng chạy đi đâu đấy ha ha”.

Đỡ Giang Tuấn vào giường nằm, nàng lải nhải, “Sao chàng lại uống nhiều đến thế, cái tên hoàng đế chết tiệt, hắn thật xấu mà”.

Xoa xoa thái dương cho hắn, nàng quan tâm hỏi hang, “có nhức đầu lắm không, ta lấy canh giải rượu cho chàng”.

Hắn đỏ mặt nói, “ta rất muốn nàng”.

Nàng lấy khăn ấm lau mặt cho hắn, không nghĩ nhiều nói, “muốn gì?”.

Vành tai cũng đỏ, hắn ấp a ấp úng nói, “muốn … muốn viên … phòng”.

“Say rồi, đừng nói linh tinh. Khi tỉnh táo lại nói ta thừa cơ chiếm tiện nghi chàng”, nàng cười khẽ.

Đỡ hắn nằm xuống, nàng cẩn thận đắp chăn. Xoa xoa đầu hắn, “ngoan, ngủ đi”.

Kéo nàng ngã lên người hắn, rồi xoay người ép nàng dưới thân.

“A”, nàng giật mình hét lên.

Mở to mắt nhìn hắn, này là định mượn rượu làm bậy.

Thấy nàng cười hì hì, hắn giận dỗi, “ta không đùa”.

Nàng thu liễm ý cười, bày ra bộ mặt mong chờ. Giang Tuấn: “ …… ”.

Hắn nghiến răng nói, “nàng đừng hối hận”.

Xoạt một tiếng hắn đã xé y phục của nàng làm hai.

Này này, không phải làm thiệt chớ.

Nàng cố đẩy đẩy hắn, nhưng đẩy hoài không ra. Cái tên này tự nhiên lại mạnh như trâu vậy. Bình thường toàn là nhường nàng? A, bị lừa rồi. Lúc đấy còn cười vào mặt hắn, ô ô mặt mũi của nàng.

Ngực đột nhiên bị tập kích, nàng giật bắn người.

Cách băng vải quấn hắn nắn bóp ngực của nàng.

Nàng vùng vẫy, đánh cánh tay hắn. đánh đến đỏ cả lên.

Hắn đè nặng chân nàng, tay nàng cũng bị túm lên phía trên.

Giọng khàn khàn, “không phải hôm trước nàng nói muốn viên phòng hay sao?”.

A, lúc đó nàng chọc ghẹo hắn mà. Không tính không tính.

Chưa kịp phản bác nàng đã bị hắn chặn môi.

“Ưm ưm”, nằng trợn mắt kháng nghị.

Hắn chơi xấu nhéo nhéo nhũ phong nàng, làm nàng hút một hơi khí lạnh.

Hắn thừa cơ nàng sơ hở, lưỡi quấn cái lưỡi nhỏ xinh, đoạt lấy thơm ngọt trong miệng nàng. Nàng bị hơi thở nồng đậm hương rượu hắn làm cho choáng váng.

Chưa kịp bình tĩnh lại đã bị mỹ cảnh mê hoặc.

Giang Tuấn không biết cởi y phục từ khi nào, cả người trần trụi đè trên người nàng.

Từng nét cơ bắp rắn chắc nam tính đập sâu vào trái tim nhỏ bé của nàng.

Khuôn mặt lạnh lùng bình thường đã rất soái rồi, cười lên càng làm mê đắm bao trái tim thiếu nữ.

Hắn cười cười, giọng khàn khàn đầy dụ hoặc, “thích?”.

Nàng bị mỹ sắc dụ dỗ, ngu ngơ trả lời, “thích”.

Hắn cười xấu xa, “nếu thích vậy thì chúng ta tiếp tục”.

A, tên lưu manh đội lốt quân tử, uổng công nàng còn khen hắn đâu. Trực tiếp lừa nàng vào tròng.

“A, đừng”, ngươi tự cởi đồ của ngươi, cởi ta làm gì.

Rất nhanh thẳng thắng đối mặt với nhau.

Nàng xấu hổ, mặt đỏ tim đập.

Hiếm lắm mới thấy nàng đỏ mặt, hắn đắc ý được nước tiến tới.

Ôm nàng trong lòng, hôn nàng thật sâu đến khi nàng thiếu dưỡng khí hắn mới buông ra. Liếm liếm ngón tay nhỏ của nàng, giống như chưa đủ lại hàm vào miệng mà mút.

Giang Tuấn tách hai chân nàng ra, cẩn thận mà quan sát chỗ thần bí của nàng.

Tim nàng đập ngày càng nhanh, bị kích thích đến không dám nhìn cảnh tượng trước mặt.

Nhìn miệng huyệt đang run rẩy của nàng, lại nhìn hạ thân. Hắn nghi ngờ, có thể cho vào sao?

Nhắm mắt không nhìn hắn nhưng xúc giác lại vô cùng nhạy cảm.

Cái gì đó nóng nóng chạm vào phía dưới nàng, cọ qua cọ lại làm nàng bị cuốn theo. Từng đợt ướt át trào ra.

Hắn như phát hiện được điều thú vị, bàn tay ra sức cọ xát. Ái dịch tuôn ra càng nhiều làm ướt tay hắn. Ngón tay vô tình trượt vào hang động làm hắn cứng cả người.

Bên trong mềm mại lại trơn trượt, siết lấy ngón tay hắn làm hắn nóng ran cả người.

Một ngón lại hai ngón, nàng run rẩy cả người, há to miệng thở dốc.

Ái dịch ra ngày càng nhiều làm hắn dễ dàng ra vào hơn. Thân dưới trướng đến phát đau, nhưng hắn vẫn tiếp tục động tác để khi hắn vào nàng sẽ bớt đau hơn. Vì hắn nghe nói lần đầu tiên của nữ nhân sẽ đau đến chảy máu.

“ưm ưm”, tiếng rên rỉ của nàng càng lớn, mặt cũng vì động tình mà ửng hồng.

Chương 25: Hồi phục trí nhớ (H)

Thấy nàng đã chuẩn bị tốt, nhưng hắn vẫn không quên hỏi ý nàng, nghiêm túc nói, “ta vào được sao?”.

Ô ô, nàng trợn mắt nhìn hắn, nàng không cho hắn sẽ không vào thật sao.. Bị hắn kích thích đến không còn hơi để nói, chỉ thở dốc không ngừng. Cái tên này quân tử không đúng lúc cho lắm.

Bị vẻ mặt của nàng chọc đến bật cười, hắn sủng nịch xoa xoa mặt nhỏ của nàng, “Ta tiến vào đây, nếu đau thì phải nói”.

Vừa dứt lời, hắn động thân từ từ tiến vào.

“A”, nàng run rẩy, có chút khẩn trương. Đúng là có đau nhưng không đau như nàng tưởng.

Bị nơi đó của nàng siết chặt, hắn thở gấp rất muốn hung hăng mà chà đạp nàng. Nhưng rốt cục hắn vẫn cố gắng kiềm chế, từ từ luân động để tránh làm nàng bị đau.

Một chút ái dịch tràn ra ngoài kèm theo những sợi tơ máu. Trong không khí nồng đậm mùi tình dục và hương vị xử nữ.

Từng chuyển động nhẹ nhàng làm nàng bớt căng thẳng hơn. Cơ thể cũng dần thành thật mà tiếp nhận hắn.

Sự đau đớn dần được thay thế bàng khoái cảm. Chân tay không nghe lời, y như con bạch tuộc quấn lấy thân mình hắn.

Môi cũng không còn tự chủ, hôn loạn trên ngực hắn.

Hết cắn lại liếm làm hắn nóng đến muốn nổ tung. Mồ hôi liên tục rơi xuống.

Dần dần đẩy nhanh tốc độ, tiếng rên rỉ trong miệng nàng phát ra ngày càng lớn.

Nàng ưỡn người, tay vòng qua cổ hắn kéo đầu hắn dán sát người nàng.

Tiếng nước cùng tiếng va chạm làm người ta mặt đỏ, tai hồng.

Nàng bị tình dục làm mờ lý trí, chân quấn chặt lấy eo hắn không chịu buông. Còn ấn đầu hắn vào ngực của nàng.

Mềm mại đè ép hàm sâu vào trong miệng, hắn vừa hôn vừa mút làm nhũ phong ẩm ướt lại sưng đỏ cả lên, trên ngực cũng chi chít đầy dấu đỏ.

Nàng chịu hết nổi, ngón chân cong lại, ôm chặt hắn, “A a”.

Nàng cao trào, lượng lớn ái dịch vừa ướt lại vừa nóng tưới lên phân thân của hắn. Hắn gầm lên, phóng thích tinh hoa vào trong người nàng.

Cả hai đều nóng ran giống như là muốn đốt cháy lẫn nhau.
Hắn sung sức không chịu ngừng nghỉ, nàng cũng tham lam ở dưới thân hắn thừa hoan.

Nàng giở thói xấu trêu chọc hắn, nhưng lại bị hắn làm đến khóc lóc xin tha.

Nhưng mà đêm vẫn còn rất dài ….

Sáng sớm, hắn tỉnh dậy. Nhìn nhìn người nằm bên, thật hạnh phúc. Rốt cục hắn cũng chân chính mà có nàng.

Nhìn cánh môi nhỏ xinh đã hắn làm cho sưng đỏ, cả người đầy vết hôn. Còn có phía dưới ẩm nóng lại mềm mại của nàng tối hôm qua hàm chứa dục vọng của hắn, ái dịch vẫn còn vươn vấn trên đùi trong của nàng vẫn chưa khô.

Cả thân người cũng cúng lên, bụng dưới lại có phản ứng.

Hắn như con mèo ăn vụng, ôm lấy thân người nàng nhẹ nàng mà vuốt ve.

Do bị lăn lộn suốt cả buổi tối, nàng mệt chết rồi. Lim dim nhìn hắn rồi lại nhắm mắt lại tiếp tục ngủ. Mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.

Lúc đầu chỉ muốn thân nàng một lát nhưng rồi nhìn hình ảnh dâm mỹ trước mắt. Ái dịch trong suốt rất nhanh trào ra từng đợt từng đợt mang theo bạch trọc. Mặt nàng đỏ bừng, hơi thở củng trở nên dồn dập.

Không kiềm chế nữa, hắn mạnh mẽ mà ăn nàng tới tận xương.

Nàng mơ mơ màng màng, thầm chửi cái tên lưu manh không tiết tháo. Phá giấc ngủ của nàng, thật đáng chết.
Mệt mỏi mà ngủ tới tận trưa, nàng quơ quơ tay thì không thấy người bên cạnh. Cố gắng mở mắt, nàng nói nhỏ, “đã trễ tới vậy”. Hình như nàng quên cái gì đó.

“Ui”, tay đụng phải một vật khá nhọn làm nàng giật mình.

Ô, thì cái nhẫn, hình dạng là lạ. nó là của Giang Tuấn sao. Nhưng mà sao càng nhìn càng thấy quen vậy.

“A”, sao đầu nàng đau quá.

Thống khổ ôm đầu, một loạt hình ảnh không ngừng tái hiện trong đầu nàng.

Từng giọt nước mắt như trân châu liên tục rơi xuống.

Nhớ lại mọi chuyện là việc tốt, nhưng mà sao lòng nàng lại không vui chút nào.

Trước đó, xảy ra quan hệ với Tiểu Thiên còn làm tổn thương hắn. Bây giờ lại có quan hệ mập mờ với Giang Tuấn. Nàng đúng là đáng chết mà, lại không thể đợi tới khi hồi phục trí nhớ mà đã làm những thứ như vậy.

Trong lòng không ngừng tự trách.

“A, Hoàn Ngọc”, nàng đã hẹn với nàng ta là hôm nay đổi lại.

Vừa đứng lên thì hút một hơi khí lạnh, nước mắt cũng ứa ra. Eo và lưng đau quá.

Chân run rẩy, nàng vịn mép tường mà đi. Nhanh chóng thay y phục đi đến chỗ hẹn.

Giang Tuấn bận việc triều chính đến khuya mới về đến phủ. Hắn sợ nàng giận dỗi, nhanh chân bước về phòng dỗ dành nàng.

Nhưng mà nhìn đến người xa lạ đang nằm trên giường, hắn muốn nổi điên luôn rồi.

Hắn gầm lên một tiếng, “Ngươi là ai?”.

Hoàn Ngọc chưa ngủ, chỉ mới lên giường nằm. Nghe thấy tiếng rống của hắn thì tim đã muốn nhảy ra ngoài. Nàng học theo cử chỉ của Lôi Lôi, cười cười, “tướng công, ta chẳng phải là nương tử của chàng sao?”.

Mặc dù diễn rất giống nhưng cả người lại đang run rẩy, hiển nhiên đang bán đứng lời nói của nàng.

Hắn như băng lạnh, không thèm nhìn nàng. Quay người bước ra cửa, liền huy động người tìm kiếm Lôi Lôi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau