TAM PHU KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam phu ký - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Bị ép phá thai?

Lúc xế chiều, Lôi Lôi đã đến biên giới Nam – Thành Sở.

Vì sợ hắn đuổi tới tính sổ với nàng, mà nàng đã không dừng lại nghỉ chân. Xe ngựa cũng không chuẩn bị tốt, sốc nảy như chơi tàu lượn, nửa cái mạng già của nàng muốn toi rồi.

Đảo Tây Dương Tử nằm ở gần biên giới hai nước nên chốc lát nàng đã đứng trước cổng Vinh.

Ô, nhưng nàng quên mất. Vì để đảm bảo an toàn cho Đảo Tây Dương Tử, tất cả người ra vào đều phải báo danh xác nhận thân phận.

Nàng không thể khai tên Lôi Lôi càng không thể báo thân phận Giang phu nhân Nam Sở.

Thật tức chết nàng mà. Nàng chỉ muốn nhìn đệ đệ từ xa mà thôi.

Nàng dựa vào trí nhớ của mình để đi tìm Mộc Mộc. Lăn lộn tới sáng cũng đã đến nơi.

Căn nhà trúc vẫn ngăn nắp sạch sẽ như trước, chắc hắn mới vừa rời khỏi. Nàng định ngồi trở về, nhưng vì buồn chán quá nàng liền đi dạo xung quanh.

Ô, nàng đổ mồ hôi. Đây là cái gì? bia mộ sao. Nhìn không giống lắm.

Từ xa nhìn thấy thân ảnh quen thuộc. Nàng tươi cười, vẫy vẫy tay với hắn, “Mộc Mộc ~ “.

Hắn bị ảo giác sao, hay là nằm mơ. Sao lại nghe thấy tiếng của nàng?

Thấy hắn đứng sừng sờ không nhúc nhích, nàng nổi ý trêu chọc, “tiểu nương tử, nàng quên ta rồi sao?”.

Hắn trố mắt nhìn, tay run run chỉ vào nàng, “ngươi ngươi”.

“A”, trước mắt tối sầm. Mặt đập vào ngực hắn, ăn đau nước mắt cũng chảy ra.

Nàng tức giận mắng, “Mộc Mộc, ngươi làm gì vậy hả?”.

Ngước mặt lên nhìn hắn, nàng hoảng hốt, dỗ dỗ hắn “ngươi khóc cái gì … ngoan ngoan đừng khóc nữa”.

“Một đại nam nhân khóc khóc cái gì, về nhà thôi”, ôi chao xúc động đến run cả người. Gặp được nàng có cần kích động vậy không?

Hai người lôi lôi khéo kéo về nhà, nàng thở hồng hộc. Mệt chết đi, đường gì mà xa xôi quá.

Hắn nắm chặt tay nàng không buông giống như là sợ nàng chạy mất không thành.

Nàng có chút khó hiểu, ngơ ngác nhìn hắn.

Hắn nói khẽ, “ngươi đi rồi, ta rất nhớ ngươi”.

A, Mộc Mộc nói nhớ nàng. Nàng không có nghe lầm.

Xoa xoa mặt hắn, nàng cười gian, “Mộc Mộc đây là tỏ tình với ta”.

Mặt hắn đỏ cả lên, im lặng không nói gì. Nàng cứng đờ, mở to mắt nhìn hắn. Ô ô, thật sự là tỏ tình.

Hắn bổng chuyển sang vấn đề khác phá tan không khí ngượng ngùng này.

“Nàng làm sao lại xuyên về?”, hắn thắc mắc hỏi.

Nàng lắc lắc đầu, “Không biết nữa, mấy tháng trước khi tỉnh lại đã thấy ở Nam Sở rồi”. Cười cười, “chắc là có duyên với nơi này đi”.

“Nàng đã đi được 1 năm”. Hắn có chút bực bội, nàng đến đây cũng mấy tháng rồi vậy mà bây giờ mới đi tìm hắn.

“Hả, cái gì một năm”. Ô, nàng xuyên về hiện đại ở cũng chỉ có một tháng ở đây lại là một năm rồi.

“Mộc Mộc, ngươi có biết tin tức gì của Tiểu Thiên không …”, mặt nàng có chút buồn.

Lâm Mộc mở to mắt nói dối, “Hắn đã thành thân rồi … sau khi ngươi đi”.

“Ha ha, vậy thì tốt rồi”, nàng còn sợ hắn sẽ nhớ nàng mà chậm trễ việc thành gia lập thất đâu.

…… 2 tháng sau

Sống chung với Mộc Mộc đúng là một quyết định đúng đắn mà. Không lo không nghĩ, thoải mái đến nỗi nàng quên luôn cả việc trễ kinh nguyệt.

“Mộc Mộc, ta muốn mua chút đồ ăn vặt ngươi cho ta đi theo với”, nàng chớp chớp mắt mong chờ nhìn hắn.

Hắn gật gật đầu, nàng liền khoác tay hắn kéo đi rồi.
“Ai chà, Lâm Mộc. Thê tử ngươi đây sao?”, thẩm thẩm bán son phấn ven đường chọc ghẹo.

Hắn đỏ mặt kéo kéo tay nàng.

Lôi Lôi cười ha ha, “thẩm thẩm thật tinh mắt”.

Tự nhiên một trận khó chịu trong bụng làm nàng muốn nôn. Lâm Mộc đỡ nàng đến ven đường nôn khan.

Nhìn nhìn thấy cảnh này, thẩm thẩm cười lớn, “chúc mừng ngươi nha Lâm Mộc”.

Nàng và Lâm Mộc đều đứng hình cả rồi.

Ai nha, thì ra mấy tháng nay nàng thèm chua là vì nguyên nhân này đâu. Còn quên cả kinh nguyệt, nàng vẫn nghĩ là nóng trong người.

Mang thai?

A, nàng gào thét trong lòng. Nếu mang thai vậy đứa nhỏ là con của Giang Tuấn. Thôi xong rồi.

Thấy nàng đổ mồ hôi lạnh, người cũng run lên, hắn bắt mạch cho nàng thì đúng thật là vậy.

Kiềm chế cơn nghen tức trong người, hắn đỡ nàng về nhà.

Nàng có chút khổ sở, mấy hôm trước hắn nói muốn theo đuổi nàng, nàng còn đồng ý vậy mà bây giờ …

Nước mắt rơi xuống, nàng thấy mình thật là nữ nhân hư hỏng, “Mộc Mộc, xin lỗi”.

Hắn không nói gì mà quay đầu bước ra ngoài.

Nàng khóc càng thương tâm, hắn là thấy nàng chướng mắt đi.

Một canh giờ trôi qua, khóc đến mắt sưng lên. Nàng ngồi dậy, đang định rời đi thì thấy hắn cầm một chén thuốc đi vào.

Hắn nhìn nhìn bụng nàng lạnh giọng nói, “uống đi”.

A, đây là muốn nàng phá nó. Không Không, nó là con của nàng.

Nàng định chạy trốn lại bị hắn túm lại.

Từng ngụm từng ngụm dược bị ép uống vào. Nàng giẫy dụa phản kháng.

Dùng ánh mắt căm ghét nhìn người trước mặt.

Nàng hét lớn, “ta sẽ không tha thứ cho ngươi, tên máu lạnh”.

Chương 27: Nàng sợ

“Ngươi tránh xa ta ra, ngươi là người xấu ngươi lại con của ta”, nàng ôm bụng, trừng mắt nhìn hắn.

Thấy thái độ sợ hãi của nàng, hắn không nỡ giận nàng, thở dài nói, “chỉ là dược bổ thai khí thôi”.

“Cái gì bổ … không phải ngươi cho ta uống”, nàng không nghe lầm đi.

Hắn cốc cốc đầu nàng, “nghĩ bậy bạ gì đó”.

A, nàng còn tưởng nàng còn tưởng. Oa, nàng òa khóc, ôm lấy eo hắn.

“Ta còn tưởng ngươi ghét bỏ ta”, khi nãy trông mặt hắn thực sự dữ tợn, dọa nàng mặt tái mét luôn rồi.

Lát sau, nàng bình tĩnh trở lại, nghiêm túc nói với hắn, “Mộc Mộc, coi như lúc trước ta chưa đồng ý với ngươi. Chúng ta vẫn là bằng hữu được không?”.

Hắn khổ sở, nhỏ giọng nói, “Nàng muốn nuốt lời”.

Nàng lắc lắc tay, “Không … không phải. Chỉ là, nó không phải con của ngươi. Ta không muốn ngươi chịu thiệt, cũng không muốn gây thêm phiền phức cho ngươi”.

Nàng đúng là người xấu xa, không xứng đáng với Lâm Mộc.

Hắn im lặng không nói gì.



6 tháng sau ….

“Nàng xem cái bụng đã lớn như vậy, còn chạy lung tung”, hắn dịu dàng nói. Nhìn nàng không chịu an tĩnh mà dưỡng thai đã là tháng thứ 8 rồi, hắn rất lo lắng.

Nàng cười ha ha, chỉ chỉ cái bụng tròn “nó cũng muốn đi chơi đó, Mộc Mộc ~”.

“Cẩn thận”, hắn hoảng sợ hét lớn.

“A”, đỡ đỡ cái bụng, nàng thở phào một cái. May quá nó chưa rớt nha.

Nhìn người đang đỡ nàng, hai mắt sáng lên, “A, Tạ miệng thối … lâu quá rồi không gặp ngươi”.

Nhìn thai phụ xa lạ trước mặt, hắn khó hiểu, “Ngươi là …”.

Nàng bực mình ôm bụng hai má cũng phồng lên, trừng mắt nhìn hắn.

Cái ngữ khí thô lỗ này, cái điệu bộ này chẳng lẽ … chỉ có đứa ngốc như nàng mới gọi người anh tuấn tiêu sái như hắn là Tạ miệng thối thôi.

Hắn phe phẩy cây quạt, chỉ bụng của nàng cười lớn, “ngươi như thế nào lại tham ăn đến sình bụng ha ha …”.

Nàng: “ ….. ”. Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.
Lâm Mộc nhanh chóng chạy tới đỡ nàng, quan tâm hỏi, “không sao chứ”.

Nàng cảm động. Ai nha, Lâm Mộc vẫn là người nam nhân tốt bụng nhất.

Nhìn sạp bán dao bên cạnh, nàng kìm nén xúc động. Nở một nụ cười thân thiện, “ta là mang thai nha”.

Nàng kéo hắn vào quán nước, ríu ra ríu rích hỏi thăm. Lâm Mộc cũng đi theo bồi nàng.

“Ô, Lưu Văn thành thân rồi à, ta còn chưa được uống rượu mừng của hắn đâu”, nàng tiếc nuối.

Hai tay chống cằm, nàng cười gian, “khi nào tới ngươi nha”.

Hắn nổi da gà, nàng biết hắn dị ứng với những thứ này mà còn gặng hỏi. Bực bội nói, “ngươi nên tích đức cho con của mình”.

Trò chuyện cũng được một lúc, đến khi hắn định chuyển đề tài nói về đệ đệ của nàng thì bị Lâm Mộc cắt ngang.

Lâm Mộc xoa xoa đầu nàng, dịu dàng nói, “đã trễ nên về nhà rồi”.

Nàng gật gật đầu ngoan ngoãn nghe lời, vẫy vẫy tay từ biệt Tạ miệng thối.

Lâm Mộc cười cười đỡ nàng, quay đầu nhìn hắn tràn đầy khí lạnh.

Hắn vẫn ngồi nhàn nhã uống trà. Thật là có ý tứ.

Ngồi trò chuyện với nàng nãy giờ, hắn cũng đoán được không ít đâu. Lắc lắc đầu, nàng đúng là ngốc thật.

Đứng dậy, phủi phủi y phục. Trong đầu lóe lên một ý nghĩ xấu, hay là hắn cũng đi góp vui một chút. …….

Mặc dù bụng đã to nhưng vẫn không cản trở nàng đi thám thính. Lâm Mộc không giỏi nói dối, rõ ràng là giấu nàng chuyện gì đó liên quan đến đệ đệ.

Núp núp ở gần Cổng Vinh, nàng xoa đầu bứt tóc. Thật là, lúc trước bố trí cảnh vệ cho chặt vô, bây giờ không có cách nào lẻn vào.

Bổng một cái tay thò tới chụp tới vai nàng, dọa nàng nhảy dựng.

“A, Tạ miệng thối chết tiệt, ngươi đây là muốn dọa chết ta sao?”, ôm ôm ngực, ôi trái tim nhỏ bé của nàng.

Tay cầm quạt chọt chọt bụng của nàng, “bầu bì còn không an phận vác cái bụng bự chạy đến đây làm gì?”.

Nhìn nàng thụp thụp ló ló, ôm ôm cái bụng, trông thật mắc cười. Hắn nghĩ thầm trong lòng, thai phụ trông cũng không đáng sợ lắm.

Nhưng mà nó bự như thế nàng lại chạy như bay như vậy, không cảm thấy nặng sao?

Hắn đang chìm trong suy nghĩ bỗng bị tiếng hét của nàng kéo về.

“A”, đau đau bụng quá, mồ hôi cũng ứa ra.

Nàng bấu vào tay Tạ miệng thối, miệng hét không ngừng.

Hắn hoảng loạn, bế nàng lên chạy đi tìm đại phu.

“A”, đau quá, nước mắt cũng không tự chủ tuôn trào.

Lát sau, Lâm Mộc liền đến bồi nàng.

“Lôi Lôi, không sao đâu … đau một chút là hết rồi”, hắn nắm tay nàng, lau lau nước mắt cho nàng.

Nhìn đoàn người ra ra vào vào, ô ô sắp phải sinh nó ra rồi sao. Nàng sợ.

Nắm nắm tay hắn, nàng cảm nhận được độ ấm làm nàng an tâm hơn.

Một bà đỡ bước tới kêu hắn ra ngoài nhưng nàng vẫn nắm chặt không buông hắn đành phải ở lại với nàng.

“Ta cũng là đại phu”, hắn nói với bà đỡ, rồi quay lại cười khẽ, “ta ở lại với nàng”.

Bà đỡ liên tục kêu nàng dùng sức, hít thở sâu.

Nàng cũng nghe theo mà làm nhưng mà nói thì dễ mà làm thì khó.

Chương 28: Như con khỉ vậy

“A, đau quá … không sinh nữa không sinh nữa … ”, nàng liều mạng mà lắc đầu.

Lâm Mộc lo lắng, nếu nàng không sinh sẽ gặp nguy hiểm.

Hắn giống như nghĩ đến cái gì, ghé tai nàng nói nhỏ.

Mắt nàng sáng lên, cười ha ha, “Mộc mộc không được nuốt lời a ~”.

Sau đó nàng dùng hết sức bình sinh, “A a aaa”.

Bà đỡ vui mừng la lên, “thấy đầu rồi”.

Hắn lau lau mồ hôi trên trán nàng, ôn nhu dỗ dành, “cố lên sắp xong rồi”.

Tới khi sắp chịu hết nổi rồi, nàng cố dùng sức lực cuối cùng, “A a”.

“oe oe”, tiếng khóc của trẻ con vang lên.

Nàng mệt đến nổi mở mắt không lên, lát sau đã nghe thấy tiếng thở đều đều.

Tạ miệng thối không chịu nổi cảnh máu me này, núp ở đằng xa. Nhưng mà hắn cũng lo lắng cho nàng, lén la lén lút ở ngoài cửa.

Đến khi biết tin mẹ tròn con vuông, hắn thở phào nhẹ nhõm.

Sáng hôm sau, nàng nhập nhèm mở mắt. Vừa định ngồi dậy, cơn đau phía dưới ập đến nàng hút một hơi khí lạnh, nước mắt cũng tuôn ra.

Lâm Mộc vừa mới bước vào thấy cảnh này thì sợ hết hồn, chạy tới dỗ dành nàng, “nàng sao vậy, sao lại khóc”.

Nàng rưng rưng nước mắt, “đau quá a, nó đâu rồi”.

Nàng đúng là không làm hắn bớt lo, hắn đứng đậy, “nó ở phòng bên cạnh, ta ẵm tới cho nàng”.

Nàng mở to mắt, mong chờ đứa con của mình. Nhưng mà nó lại không đáng yêu như nàng nghĩ. Trên mặt nàng lộ rõ vẻ ghét bỏ, bực bội nói, “sao nó nhăn nheo như con khỉ vậy”.

Lâm Mộc bị vẻ mặt của nàng chọc cười, hắn giả nghiêm túc nói, “nó rất giống nàng”.

Nàng: “ …… ”. Này là gián tiếp nói nàng là con khỉ đúng không.

Sao con nàng nhỏ xíu thế này. Lấy tay chọc chọc mặt nó, nàng nhìn xuống phía dưới. A, con trai à.

Thấy biểu hiện của nàng, hắn cười khẽ, “nàng rất thích con trai sao”.

Gật đầu mạnh, nàng hùng hồn nói, “đúng a, là con trai sao này sẽ chăm sóc cho mẫu thân của nó, nấu cơm cho ….”.

Lâm Mộc, “ ……. ”. Hắn cảm thấy đứa trẻ này có chút tội nghiệp.

Hắn nói nhỏ, “bây giờ và sau này ta sẽ vẫn luôn chăm sóc cho nàng”.
“A”, ai lại nói mấy câu mập mờ này trước mặt trẻ con. Nàng đỏ mặt, có chút xấu hổ.

“Oe … oe”, tiếng khóc thanh thúy vang lên.

Nàng luống cuống, không biết phải dỗ như thế nào.

Hắn cười cười, “nó đói bụng rồi”.

Nàng gãi gãi đầu, thì ra là vậy. Từ khi tỉnh dậy đến giờ nàng cảm thấy ngực hơi bị khó chịu, chắc là tức ngực, căng căng.

Nàng cởi y phục lộ ra bộ ngực sữa. Thời kì mang thai làm dáng vóc của nàng đẫy đà hơn nhiều.

Mặt hắn có chút đỏ, nhưng mà vẫn ngồi đó nhìn nàng cho con bú.

Nhìn nàng vui vẻ, dịu dàng bế đứa nhỏ, đúng là một khung cảnh đẹp.

Hắn có chút tiếc nuối, nếu như đây là con của hắn thì tốt rồi.

Nàng vẫn thản nhiên mà cho con bú, không để ý đến người nam nhân kế bên vẫn nhìn nàng chằm chằm.

Lát sau, đứa nhỏ ăn no bụng rồi liền lăn ra ngủ.

Nàng cười hì hì, “Mộc Mộc có thấy nó giống như con heo không”.

Thấy hắn không trả lời nàng khó hiểu ngước đầu lên nhìn hắn.

Nàng xấu hổ, kéo kéo y phục lên.
Cảm nhận được sự thất lễ của bản thân, hắn nhanh chóng quay mặt đi.

Hắn chuyển sang chủ đề khác, “nàng tính đặt cho đứa nhỏ tên gì?”.

“ưm, tên tai họa”, nàng cười lớn.

Lâm Mộc: “ ……. ”.

Nàng che miệng cười, “ đùa thôi, ta cũng không biết đặt tên gì nữa …. Mộc Mộc có nghĩ được cái tên nào hay không”.

Hắn nghĩ nghĩ, “tên Nam thì như thế nào”.

Nàng gật gật, cũng được nha. Chọt chọt mặt đứa nhỏ, “Tiểu Nam, Tiểu nam, mau ăn chóng lớn còn chăm sóc mẫu thân nữa nga”.

Dường như đứa bé cũng biết đang đặt tên cho nó hay sao mà từ bao giờ đã mở to mắt ngơ ngác nhìn nàng.

Nàng thích thú, thơm thơm Tiểu Nam.

Đến tối, nàng cho Tiểu Nam ăn thêm một lần rồi mệt mỏi mà ngủ.

Tiểu Nam ăn no thỏa mãn ngủ khì trong nôi.

Ngủ được một lát, ngực cảm thấy khá khó chịu. Nàng mơ màng nhíu nhíu mày.

Bỗng một bàn tay vương đến xoa xoa mi tâm của nàng.

Lâm Mộc vừa xoa mi tâm lại xoa bộ ngực sữa của nàng.

Hắn không phải muốn phi lễ nàng, mà bà đỡ trước khi đi có dặn dò hắn là thai phụ sau khi sinh xong ngực sẽ trướng đau vì tạo sữa nên phải xoa bóp thường xuyên.

Nếu còn tích nhiều sữa trong ngực phải nặn ra bớt, không sẽ có hại cho sức khỏe.

Hắn liên tục viện cớ cho hành động của mình.

Xoa xoa một lát, bộ ngực cũng dần mềm mại trở lại. nhưng mà hắn vẫn không muốn buông tay.

“Ưm ưm”, nàng cảm thấy thỏa mái vô cùng, miệng cũng không tự chủ rên rỉ lên tiếng.

Hắn ngừng tay, kéo y phục của nàng lại như cũ. Quay đầu liền chạy trối chết.

Mấy ngày sau, tối nào cũng vậy. Hắn vào phòng chăm sóc cho nàng, đến gần sáng mới trở về phòng của mình.

Lúc đầu hắn nghĩ định lực của bản thân cao lắm, nhưng mà thực tế thì lại khắc nghiệt hơn nhiều.

Chương 29: Ta không thích nàng...

Hơn một tháng sau ……

Ô ô, ở suốt một tháng trong phòng. Nàng muốn mốc lên rồi đây.

Làm bộ mặt đáng thương với Lâm Mộc, lắc lắc tay của hắn, “Mộc Mộc ~ ta khỏe rồi … cho ta ra ngoài đi mà ~”.

Hắn nghi nghi ngờ ngờ nhìn nàng.

“Mộc Mộc ra ngoài đi dạo, ta sẽ mau chóng phục hồi sức lực hơn … đi mà đi mà ~”, nàng nũng nịu.

“Được rồi”, hắn chịu thua nàng.

Hít sâu một hơi, nàng cảm thán không khí ở đây đúng là quá trong lành tươi mát rồi.

Nắm tay Lâm Mộc kéo lại gần phía tảng đá, ấn hắn ngồi xuống và nàng cũng ngồi kế bên.

“Mộc Mộc, ngồi ở chỗ này ngắm bình minh và hoàng hôn thì lãng mạn lắm nga”.

“Bây giờ đã sắp xế chiều rồi, chúng ta ngắm hoàng hôn trước … sáng sớm ngày mai Mộc Mộc nhớ gọi ta dậy ngắm bình minh nha, chắc đẹp lắm nhỉ”, nàng hào hứng nói.

Nhưng mà lát sau, nàng lại ngủ quên mất.

Một tháng này nàng ngủ đặt biệt nhiều, hắn vì để cho nàng hồi phục sức lực nên không đánh thức nàng mặc cho nàng lười biếng.

Ngày ngày, mọi sinh hoạt của nàng đều dựa vào hắn. Làm chỗ dựa cho nàng, hắn cảm thấy thực thỏa mãn.

…….

“Tạ ca ca, huynh xem con muội có dễ thương không ~”, nàng nũng nịu.

Hắn quát khẽ, “Xấu xí muốn chết, tránh xa ta ra”. Liếc liếc nàng, trưng ra một bộ mặt ghét bỏ, “ngươi thôi cái giọng điệu ớn lạnh đó đi”.

Ô ô, hắn quát nàng. Nhưng mà nàng cũng nổi dầy da gà rồi nè.

Nựng nựng mặt bé con, tham ăn đến nổi hai má tròn vo.

Ngủ thì ngoan ngoãn nằm yên, tỉnh thì cười khúc khích không ngừng.

Nàng đắc ý cười nói, “Ai nha ai nha ~ Tiểu Nam thật dễ thương thật xinh xắn thật ngoan ngoãn … con rất giống nương khi còn bé nha ~”.

Tạ miệng thối: “ …… ”. Dường như sau khi sinh con, bệnh ngốc chẳng những chưa hết mà bệnh tự luyến lại càng nặng thêm.

Lâm Mộc bước vào cầm mâm đồ ăn, nhìn nàng dịu dàng nói, “đến giờ ăn trưa rồi”.
Nàng bế con nhanh chân bước tới bàn.

Ô, mùi thức ăn thơm quá, nàng muốn chảy nước miếng luôn rồi.

Tên Tạ miệng thối cũng muốn là kỳ đà, mượn cớ bận việc mà chuồn đi.

Chỉ còn lại Lôi Lôi, Lâm Mộc và đứa bé ngồi vào bàn.

Trông thật giống một bữa cơm gia đình 3 người, ấm áp vô cùng.

Nàng liếc liếc, nhìn lén Lâm Mộc. Nếu không phải vừa mới sinh xong không bao lâu, thì nàng thực sự đã nhào lên thịt hắn rồi.

Người vừa soái lại vừa dịu dàng. Rất hay xấu hổ nữa chứ. Đảm đang việc bếp núc, lại biết chữa bệnh nữa, …

Nói tóm lại là vừa vào được phòng bếp ra được phòng khách, nam nhân cực phẩm này …. Nàng phải tìm một cơ hội thu phục hắn thôi.

Lâm Mộc nhìn ánh mắt mờ ám của nàng mà có chút rợn người. Nên quyết định cúi gầm mặt ăn cơm.

Tối đến, sau khi cho con ăn no. Nàng giả bộ khó chịu, bắt hắn phải chăm nàng.

Ôm ôm ngực, lớn tiếng kêu đau.

Hắn lo lắng ngồi trên giường, vươn tay định bắt mạch cho nàng.

Ai ngờ bị nàng kéo một cái, ngã lên trên giường. Lâm Mộc mở to mắt kinh ngạc nhìn nàng. Nàng đây là có ý đồ với hắn?

Lôi Lôi lớn mật, leo hẳn lên người hắn. Cười rộ lên lộ 2 cái răng nanh. Ánh mắt lập lòe nhìn chằm chằm hắn, giống như nhìn con mồi trước mặt.

Hắn vẫn một bộ dạng nghiêm túc nhìn nàng, giả ngây thơ hỏi, “nàng đây là muốn làm gì?”.

Nàng mị mị mắt, cách lớp y phục vuốt vuốt ngực hắn. “đương nhiên là muốn bá vương ngạnh thượng cung nga~”, liêm sỉ của nàng bị rớt hết từ lâu rồi.

Lâm Mộc cười khẽ, chăm chú nhìn hành động của nàng.

Hắn không phản kháng có nghĩ là đồng ý, là tự nguyện. Nàng không có ép buộc ai hết nha.

Chăm chỉ mà cởi từng món từng món y phục của hắn. Do đã tới mùa đông nên y phục mặc quá dầy, quá nhiều lớp. Cởi xong nàng cũng muốn hết hơi lăn ra thở phì phì phò phò.

Nàng chơi xấu, ngón tay điểm điểm hạt đậu hồng nhạt của hắn. Thân hình cân xứng, ít cơ bắp nhưng da lại rất trắng.

So với hắn nàng y như cục than vậy. Bực bội nhéo nhéo ngực hắn.

Há miệng ngậm lấy môi hắn, ra sức cắn.

Nhưng lát sau lại bị hắn cuốn lấy, hôn mỗi lúc một sâu. Đến khi cả hai thiếu dưỡng khí mới tách ra.

Nàng thở hồng hộc ngồi trên bụng hắn, tim cũng không nghe lời “thình thịch thình thịch” đánh loạn cả lên.

Hắn nhẹ nhàng lật người đè nàng ở phía dưới.

Nàng cắn cắn môi, hắn đây là muốn chủ động sao?

Ngón tay hắn có chút run, cởi ra áo ngoài của nàng.

Nàng nhỏ giọng hỏi, “Mộc Mộc … ngươi có thích ta không?”.

Hắn vẫn duy trì nét mặt ôn nhu, vuốt ve mặt của nàng, “ta không thích nàng … mà là ta yêu nàng”.

Nghe tới đây mặt nàng có chút tái xanh. Nhưng khi nghe hắn nói tiếp câu sau nước mắt nàng không tự chủ rơi xuống.

Hắn hoảng sợ, lau nước mắt cho nàng, chọc ghẹo, “nàng không phải nói nữ nhân mạnh mẽ sẽ không khóc sao, nín nín”.

Thút tha thút thít nói, “tại sao, ta không có chút điểm tốt nào hết …. Ngươi ngươi lại hoàn hảo như thế này ….”.

Chương 30: Làm tới sáng cũng không sao (H)

Lâm Mộc cười cười, “ta thích người ngốc như nàng”.

Lôi Lôi: “ …….. ”. Đang khen hay mắng?

Giận dỗi, nàng quay mặt chỗ khác vứt cho hắn cái gáy, không thèm nhìn hắn.

Hắn túm đầu nàng đối diện hắn, môi cũng thuận thế mà đáp lên.

Dưới cái hôn hết sức là ôn nhu của hắn, nàng giơ cờ đầu hàng.

Tay vòng ra sau ôm cổ hắn, dâng lên môi thơm.

Từng cái hôn thơm ngọt làm hòa tan cả tâm can hai người.

Cơ thể của nàng và hắn đều rất nóng, tim cũng đập rất nhanh.

Hắn dần dần di chuyển xuống cổ, từng tiếng rên vụn vặt cũng bắt đầu phát ra từ miệng của nàng.

Quan sát bầu ngực căng sữa, bàn tay hắn theo thói quen xoa bóp nhẹ nhàng.

Sữa từ đầu ti nho nhỏ từ từ trào ra, trông thật chói mắt. Hắn tự nói với lòng, hắn chỉ giúp nàng lau sạch sữa mà thôi.

Vừa tự nhủ xong, miệng hắn đã ngậm lấy nhũ phong hồng nhạt của nàng, cẩn trọng mà liếm láp.

Ngực bị tập kích, cả người nàng run lên. “Ưm a”, nàng mơ màng nhìn nam nhân đang vùi đầu trước ngực nàng.

Sực nhớ đến chuyện gì, nàng bỗng la lên, “A”.

Lâm Mộc tưởng làm đau nàng động tác cũng dừng lại, vuốt ve tấm lưng trần của nàng. Hắn quan tâm hỏi, “Sao vậy, khó chịu ở đâu”.

“Không không phải”, nàng lắc lắc đầu. Nàng ấp a ấp úng, “là … là … ta mới ở cữ có một tháng … sao thể … sao thể làm chuyện này”.

Hắn cười khẽ, trêu chọc nàng, “đối với thai phụ khác thì chắc chắn phải kiêng cử lâu hơn nhưng với thể trạng của nàng thì bây giờ làm vận động mạnh làm tới sáng cũng không sao”.

“Ô”, vận động mạnh còn làm tới sáng, nàng cũng đâu phải trâu, bị chọc tức đến đỏ mặt.

Tay nàng mò xuống dưới, nắm lấy cái đó của hắn bóp một cái.

Nhìn thấy hắn đau khổ, mồ hồi chảy đầm đìa, nàng thích ý cười ha ha.

“A, đừng”, cái tên xấu xa này, cứ thích tập kích ngực của nàng.

Nàng giãy dụa, la lớn, “ô ô, tên nam nhân nào cũng như vậy cả … chỉ biết ức hiếp những nữ nhân yếu đuối như ta”.
Hắn có chút ghen tỵ, cúi đầu xuống liền cắn môi nàng.

Bị chặn miệng, nàng tức tối ưm ưm. Nàng chưa la đủ mà sao không cho nàng la.

Tay Lâm Mộc dần dần hướng xuống phí dưới, vuốt ve đùi của nàng.

Trước sau gì cũng bị thịt, chủ động đỡ mất mặt hơn, nàng nghĩ nghĩ.

Chủ động câu lấy cổ hắn, dán sát lên cơ thể của nàng. Môi nhỏ nghịch ngợm, mút mút vành tai hắn.

Cảm nhận được sự run rẩy, nàng đắc ý, hướng xuống cổ hắn vừa hôn vừa cắn.

Nàng giống như con rắn nước quấn chặt lấy hắn, từng hơi thở nóng bỏng phả lên trên da thịt, hun đến da hắn từ trắng nõn đến đỏ hồng cả lên.

Tựa như cọng lông chim cọ cọ vào lòng hắn, hắn thực sự không chịu nổi nữa.

Lâm Mộc chụp lấy éo nhỏ của nàng, ấn thẳng xuống.

Chất trơn trợt đã lầy lội nơi cửa hang, hắn thuận thế một đường thẳng tiến vào.

Nơi đó của nàng vì vừa mới sinh con xong không lâu mà có chút mở rộng so với trước.

Phân thân của hắn vô tình đâm thẳng tới miệng tử cung của nàng, làm nàng tức khắc cao trào phải hừ nhẹ một tiếng.

Thỏa mãn bất ngờ ập đến làm hắn xém nữa đã thất thủ mà tiết ra. Cố gắng kìm chế xúc động, hắn hít thở sâu điều hòa hơi thở. Phía dưới nhẹ nhàng luân động, phía trên không ngừng xoa nắn ngực sữa của nàng.

Bị nhấn chìm trong biển dục vọng, nàng rên rỉ giọng cũng khàn đi. Hai mắt đầy những giọt nước lấp lánh, mê đắm nhìn nhìn hắn.

Trên bầu ngực căng tròn, đầu ti e ấp vươn vấn vài giọt sữa trắng đục, làm người nhìn phải thèm thuồng.

Lâm Mộc nhìn chằm chằm làm nàng hơi hơi rợn người.

Bỗng ngậm lấy đầu ti, nhiệt tình mà mút. Từng dòng sữa thơm tho ngọt ngào đi vào miệng hắn, tốc độ phía dưới cũng nhanh dần lên.

Nàng cong eo ưỡn ngực, miệng cũng a lên một tiếng, một luồn mật dịch ở phía dưới hang động ào ạt trào ra.

Hắn than nhẹ, phía dưới cũng bắt đầu dùng sức.

Sức chịu đựng đã đến cực hạn, chân nàng quấn lấy eo hắn, ngón chân cũng xoắn lại.

Hắn thúc mạnh một cái, tất cả mọi thứ đều cho nàng.

Nàng yêu kiều rên rỉ mà nhận lấy, đạt đến cao triều lần nữa.

Vì quá mệt mỏi, nàng lăn ra ngủ khò, không thèm quan tâm người ở trên.

Lâm Mộc cười thỏa mãn, cũng không ép buộc nàng.

Rất săn sóc mà dùng khăn tỉ mỉ lau sạch sẽ thân thể nàng, rồi ôm nàng cùng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, nàng bị ánh nắng chói chang chiếu vào làm tỉnh giấc.

Một tay dụi dụi đôi mắt sưng vù, tay kia quơ lung tung tìm kiếm. Nhưng bên cạnh chỉ có đệm và chăn thôi.

Lồm cồm ngồi dậy bước ra cửa, vừa đi tới đã thấy hắn đang bận bịu nấu điểm tâm sáng.

Thấy nàng tự ý bước xuống giường, hắn quát khẽ, “làm sao lại vào đây”.

Nàng cười hì hì, “ta nhớ Mộc Mộc quá nha …. ừm, nhớ đồ ăn Mộc Mộc làm nữa ~”, nàng ngọt ngào nói.

Hắn có chút xấu hổ, quay mặt đi chỗ khác.

A, tên này chuyện thân mật nhất cũng làm rồi, còn xấu hổ chỉ vì một lời nói?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau