TAM PHU KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam phu ký - Chương 41 - Chương 45

Chương 41: Chỉ có vậy?

“Ngươi nói cái gì”, một tên hộ vệ quát.

Hắn ta ghé tai thì thầm nói gì đó.

Liếc liếc nàng, một bộ ngoan ngoãn thành thật. Hắn nói “Các ngươi ở lại canh chừng nàng, bọn ta hồi Đỗ gia”, nói xong liền dẫn theo một người rời khỏi.

Bọn hắn vừa khuất tầm nhìn, khóe miệng nàng giương lên tạo thành một đường cong.

Ngón tay quấn lấy lọn tóc, nàng cười khẽ.

Ngay lập tức, 5 người quân phục từ phía trong ngõ lao ra, tập kích 8 tên hộ vệ còn lại.

Hộ vệ thông thường làm sao có thể địch lại binh lính dưới trướng Giang Phủ Nam Sở. Bọn hộ vệ rất nhanh bị đánh gục.

Nhân Cẩm đã được cứu ra từ lâu, nhanh chóng chỉ huy đám người hộ tống nàng trở về Giang phủ.

Đứng trong góc khuất, Tiểu Thiên siết chặt gói xí muội trong tay. Nàng muốn chơi, ta bồi nàng. Dù sao Tiểu Nam vẫn còn ở Đỗ gia.

Giang phủ Nam Sở ……. …….

Vừa đến biệt viện của Giang Tuấn, đã nghe được một cỗ mùi tanh của máu.

Đại phu bưng ra từng thao máu đen, nàng có chút sợ hãi. Không phải đã trải qua mấy ngày điều trị rồi sao, sao máu độc vẫn còn.

Này là nghiêm trọng lắm sao?

Giang lão phu nhân thấy sự xuất hiện của nàng, trong lòng thì mừng rỡ nhưng vẻ mặt lại là một vẻ đầy xót xa, “Lôi Lôi con đến thì tốt rồi, nó nó sắp không qua khỏi rồi …”, bà nghẹn ngào khóc thút thít.

Lôi Lôi: “ ………... ”. lão phu nhân, người diễn kịch giả tạo quá cơ.

“Con chăm sóc cho nó đi, mẫu thân ra ngoài xem thuốc sắc tới đâu rồi”, bà che miệng đi ra khỏi cửa.

Nàng nhìn nhìn người đang nằm trên giường. Băng vải quấn dầy ở bả vai, máu thấm ra có chút đen.

Dù vậy vẻ tuấn tú trên gương mặt vẫn không mất đi, môi và mặt có chút tái nhợt vì mất nhiều máu.

Tuy nhiên dáng vẻ yếu ớt, nhu nhu nhược nhược ngoan ngoãn nằm trên giường, bộ dạng hiện giờ của hắn lại rất giống một tiểu mỹ thụ nga.

Thấy nàng đứng đó cười một cách xấu xa, hắn nổi da gà. Nàng lại nghĩ điều bậy bạ gì rồi.

Thấy bộ dáng của hắn không đến nổi quá thảm nàng có chút yên tâm. Che che đôi mắt của hắn, nàng nghịch ngợm, “Giang Tuấn, đố biết ngươi ta là ai?”.Giang Tuấn, “ ……….. ”. Hắn bị thương ở vai, bị trúng độc, chứ không có bị mù được không?

Thấy hắn chả buồn trả lời, nàng bĩu môi.

Nàng xoa xoa vai hắn, dịu dàng nói, “Tiểu Nam nhớ ngươi lắm, ngươi mau chóng khỏe lại rồi đi thăm nó”.

“Nó nói phụ thân của nó tuấn tú và mạnh mẽ lắm, không như ngươi bây giờ đâu”, nàng bĩu môi.

Giang Tuấn: “ ……….. ”, bây giờ hắn tệ hại lắm sao? Nhưng mà điều quan trọng ở đây là Tiểu Nam chưa được một tuổi mà đã biết nói còn nói nhiều như vậy?

“Khụ khụ”, nếu không cắt lời nàng, nàng sẽ nói luyên thuyên đến tối mất.

“Ầy ngươi không cần quá xúc động. Ta hiểu ngươi muốn nói gì mà”, nàng rất săn sóc mà vuốt vuốt lưng hắn.

Nàng cười gian xảo, “lâu rồi không gặp ngươi nhớ ta chứ gì”.

Hắn nhướng nhướng mày, mắt cũng mở to.

Thấy được biểu tình phản kháng của hắn, nàng giả vờ ngây thơ, “ồ, không phải. vậy chỉ có thể là lâu rồi không gặp, ta xinh đẹp đến nỗi ngươi không nhận ra ta”.

Giang Tuấn: “ ……….. ”. Lâu ngày không gặp bệnh tự luyến của nàng càng ngày càng nặng.

Nhân Cẩm bưng chén thuốc vào nhét vào tay Lôi Lôi, “ Phu nhân, chủ tử đến giờ uống thuốc rồi”.“Hắn ăn gì chưa?”, nàng cầm chén thuốc thổi thổi.

Nhân Cẩm bình tĩnh đáp, “lúc nãy, Lão phu nhân có cho chủ tử ăn chút cháo huyết”. Trong lòng có chút gợn sóng, phu nhân đây là quan tâm chủ tử? Hành trình truy thê của chủ tử có tiến triển rồi.

Nàng dịu dàng đỡ hắn ngồi dậy, “nhân lúc còn nóng mau uống thuốc thôi”.

Giang Tuấn mỉm cười có hơi kinh ngạc, nàng rất hiếm khi dịu dàng với hắn.

Hắn khó chịu nhíu mày.

“Nóng sao”, nàng thổi vừa ấm rồi mà. Nếm nếm thử một chút, nàng nhăn mặt, “A, cái thuốc gì mà đắng dữ vậy”.

A, đắng chết ta rồi. Quay đầu lại nhìn hắn, cảm thấy hắn có chút đang thương.

“Ngươi uống hết đi, ta lấy xí muội cho ngươi ăn”, nàng dụ dỗ.

Giang Tuấn ngoan ngoãn uống hết, còn như trẻ con mà đòi kẹo.

Nhân Cẩm đứng rình ngoài cửa, cảm thán trong tình yêu người mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ tỏ ra yếu đuối.

Bỗng một bàn tay thò tới vỗ vai hắn, hắn bụm chặt miệng.

Trừng mắt nhìn người phía sau.

“A, lão phu nhân … người … ”, hắn nhỏ giọng.

Bà ra hiệu, “suỵt”, ngươi đừng làm ồn, ta cũng muốn nhìn đâu.

Hắn đổ mồ hôi dầm dìa, lão phu nhân … nếu người muốn xem thuộc hạ có thể nhường chỗ cho người mà. Không cần phải dọa trái tim nhỏ bé của thuộc hạ, thuộc hạ vẫn chưa có thê tử nga.

“Ở trong đang làm cái gì nha?”, bà tò mò.

Hắn cười ngượng, “uy dược”.

Mặt lão phu nhân có chút hụt hẵng, bà lẩm bẩm, “ồ, chỉ có vậy... Đáng lý ra là lâu ngày cách biệt phải xẹt ra lửa tình chứ”.

Nhân Cẩm xoa xoa trán, lão phu nhân người có phải nghĩ quá nhiều rồi không, chủ tử còn đang bị thương nặng đâu.

Chương 42: Tiểu bảo bối thật thông minh

“A, đừng”, nàng bỗng nhiên la lên.

Lập tức tai của Nhân Cẩm và lão phu nhân đều dựng cả lên, dán sát vào cánh cửa.

“Đừng, ngươi không được như vậy”, nàng khẽ nói.

“A, ngươi còn đang bị thương mà”.

“Không được làm như thế”.

“Không được vận động mạnh … nếu ngươi bị thương mẫu thân ngươi sẽ xử lý ta mất”.

Giang Tuấn vẫn không nghe lời nàng, một mực tiến về phía cửa.

Nàng bực bội, tại sao hắn bị thương nặng như vậy mà vẫn không cản được hắn, hừ.

Giang Tuấn chưa kịp mở cửa thì cánh cửa đã đột nhiên mở ra.

Lão phu nhân xém té nhào, nhưng nhờ có Nhân Cẩm đỡ lấy bà đứng dậy.

Bà sửa sang lại y phục, cười ngượng, “không phá hỏng chuyện tốt của hai đứa chứ”.

Lôi Lôi và Giang Tuấn ngớ người: “ ……… ”, chuyện tốt?

Nhân Cẩm đỡ trán ngán ngẫm, lại hiểu nhầm rồi.

“Nhân Cẩm, ngươi lại đây ta có chuyện muốn nhờ”, nàng cười hì hì, vẫy vẫy tay với hắn.

Hắn hưng phấn, hắn được phu nhân coi trọng nha.

“Nhân Cẩm ngươi đến Đỗ gia mang Tiểu Nam đến đây, nhân tiện truyền lời này với Tiểu Thiên”, nói rồi thì thầm vào tai hắn.

Giang Tuấn và lão phu nhân đều nhìn chằm chằm một màng mập mờ này.

Nhân Cẩm gật gật đầu. Hắn còn đang nghĩ cái tên hèn hạ đó làm sao dễ dàng mà giao Tiểu Nam cho hắn đâu nhưng có lời này của nàng, hắn yên tâm đi thực hiện nhiệm vụ rồi.

Vì đang bận tâm suy nghĩ nên hắn chưa để ý lắm đến ánh mắt đầy sát khí của mẹ con chủ tử Giang phủ.

Sát khí càng nặng lắm hắn rợn người, “khụ khụ … thuộc hạ đi đây”, hắn chỉ xem nàng như huynh đệ thôi gì đâu mà không khí căng thẳng thế.

Lôi Lôi vỗ vỗ vai hắn cười cười, “đi nhanh về nhanh”.Nhìn bộ dạng khó coi của hai người, nàng thực sự là không nhịn nổi, phì cười, “ta chỉ nhờ hắn mang Tiểu Nam về đây thôi”.

Lão phu nhân hai mắt sáng rỡ, thực sự. Bà còn chưa gặp mặt nó lần nào đâu, mới chỉ nghe Tiểu Tứ kể qua thôi.

Thái độ Giang Tuấn thì lại trái ngược, mặt hắn có chút đen. Chỉ có vậy thì cần gì phải thì thầm to nhỏ?

…… Đỗ gia, Tiên Sở ……

Tiểu Thiên nhàn nhã uống trà, “Liên tỷ, ngươi đi theo chăm sóc cho Tiểu Nam đi”.

Hương Liên gật gật đầu, bế Tiểu Nam đi theo Nhân Cẩm.

Nhìn theo bóng lưng của nàng ta, mặt hắn không chút biến đổi.

Nhìn túi xí muội trên bàn, hắn bỏ một viên vào miệng, khóe môi cũng câu lên. Lôi Lôi, nàng chưa bao giờ nói lời mà không giữ lời đúng không!

…… Giang phủ, Nam sở ……

Nhìn nữ nhân bế đứa bé trong tay đi phía trước, hắn có chút không ưa nổi. Hừ, muốn giám sát phu nhân sao, mơ tưởng!

Không nhìn thấy ánh mắt đầy địch ý của Nhân Cẩm, Hương Liên bỗng nhiên dừng lại, “ta có chút khó chịu ngươi có thể bế nó dùm ta một lát” nói xong liền không chờ hắn đồng ý đã đưa Tiểu Nam cho hắn.

Câu nói phản bác vừa tới môi thì ngừng lại, có hơi bất ngờ vì ngón tay nóng bỏng nàng vừa chạm vào hắn, hai má cũng đỏ ửng bất thường.“Này, ngươi sẽ không bị gì đó chứ?”, hắn có một tia nghi ngờ, nàng ta muốn hù dọa hắn sao.

Hương Liên cảm thấy đầu đau như búa bổ, lại cảm thấy choáng váng, nên nhất thời đứng không vững ngã sang một bên.

Nhân Cẩm nhanh tay lẹ mắt, chụp được bả vai nàng. Thấy bóng người quen thuộc đằng xa thì mừng rỡ, “Nguyên Nhân, mau giúp ta một tay”.

Nguyên nhân khó hiểu hỏi, “nàng ta là ai?”.

Nhân Cẩm có chút khinh thường, “nữ nhân xấu xí”.

Hắn nhìn nhìn khuôn mặt nàng ta, nàng ta xinh đẹp lắm nha, quay lại nhìn Nhân Cẩm “ngươi có cần ta trị mắt cho ngươi không?”.

Nhân Cẩm hừ một tiếng rồi bế Tiểu Nam đi, từ xa nói vọng lại, “ngươi chăm sóc nàng nha”.

Hắn lắc lắc đầu, tên nam nhân thô lỗ, không biết thương hoa tiếc ngọc này xác định là cô đơn suốt đời.

Hắn dìu Hương Liên đến phòng khách nghỉ ngơi một lát, còn rất săn sóc mà sắc cho nàng một chén dược để hồi phục sức khỏe.

Cái tên Nhân Cẩm này cũng thật là.

Thời tiết đang là mùa đông, y phục nàng mặc không đủ giữ ấm, hắn lại ép nàng một đường từ Tiên Sở về đây, không đổ bệnh mới là lạ.

Nhân Cẩm vừa ôm đứa bé đến cửa phòng biệt viện của Giang Tuấn đã thấy tiếng cười hi hi ha ha của nàng.

Hắn cảm thấy có phu nhân ở đây không khí Giang phủ cũng trở nên vui vẻ ấm áp hơn. Hy vọng năm nay phu nhân sẽ ở đây ăn tết đoàn viên.

Vừa bước vào cửa, một bóng đen với tốc độ ánh sáng đã chớp lấy Tiểu Nam trên tay hắn.

“ô, tiểu bảo bối tròn tròn mập mập thật đáng yêu nga”, lão phu nhân ôm được Tiểu Nam lòng vui như nở hoa. Liên tục ôm hôn nó.

Nó thật giống phiên bản thu nhỏ của Tiểu Tứ.

Nãy giờ nó cứ cười toe toét với bà dễ thương tột cùng, chả bù với Tiểu Tứ mặt suốt ngày nhăn nhăn nhó nhó thật khó ưa.

“bà … bà”, bé con bập bẹ nói.

Lão phu nhân ngạc nhiên, bà còn chưa kịp dạy đâu. Tiểu Nam nhà ta thật thông minh mà.

Chương 43: Gả Tiểu Tứ cho con

“Tiểu Nam … Tiểu Nam con thật thông minh”, bà cứ đong đưa nhẹ nhàng trên tay.

Sờ sờ bụng tiểu bảo bối, “Con đói chưa, tổ mẫu cho con ăn nha”.

Nói xong lão phu nhân liền bế Tiểu Nam ra bên ngoài.

“Mẫu thân của ngươi coi bộ rất thích Tiểu Nam đó nha”, tay nàng chống cằm cười hì hì.

Hắn nhìn nhìn nàng, “Đúng vậy”, mẫu thân cũng rất thích nàng đâu.

Có chút do dự nhưng hắn vẫn quyết định hỏi, “Năm mới … nàng … nàng ăn tết ở đây được không?”.

Nàng ngạc nhiên, mở to mắt. A, tết … nàng lại quên bén đi mất.

Nàng cười ngượng, “Nhưng mà ta định ăn tết ở Đỗ gia, ngươi có muốn đến không?”.

Hắn tất nhiên muốn tết đến được ở bên cạnh nàng nhưng mà còn Giang phủ thì …

Lão phu nhân vừa bế tiểu bảo bối bước vào của thì nghe thấy lời nàng.

“Ai nha, năm nào Tiểu Tứ cũng chả giúp được gì, cứ đi sang đấy đi cho đỡ vướn tay chân”, trong giọng nói lão phu nhân đầy vẻ ghét bỏ.

Nàng ngạc nhiên. Có người mẹ nào lại không muốn con trai của mình quây quần bên cạnh khi bước sang một năm mới không?

Nàng xua xua tay, “Người không cần vậy đâu, ta ở Đỗ gia cũng có Hương Liên tỷ và Tiểu Thiên cùng đón năm mới rồi”.

Hương Liên là cô gái ở phòng khách kia vậy thì Tiểu Thiên là ai? Lão phu nhân nghĩ nghĩ.

A ta nhớ ra rồi, hắn là nam nhân mà Nhân Cẩm đã từng nói với ta, được kết luận trong hai từ … tình địch!

“Cần mà cần mà”, bà ân cần vỗ vỗ tay nàng.

Nàng lắc lắc đầu, “thực sự không cần đâu Giang lão phu nhân”. Nàng định thu tay lại nhưng bà giữ chặt quá.

“A, con nói gì mà Giang lão phu nhân xa cách như vậy. Ta là mẹ chồng của con mà”, bà cười hiền lành dịu dàng giữ tay nàng.

Mặt nàng nghiêm túc, “Nếu như ta nhớ không lầm thì con dâu của người là Trần đại tiểu thư_ Trần Hoài Ngọc mà”.

Thôi chết, bà quên mất chuyện này. A, nhưng mà … Nắm được điểm mấu chốt, bà đắc ý nói. “con dâu à, ta vẫn còn nhớ rất rõ là con chính là người bái thiên địa, dâng trà thậm chí là cả động phòng hoa chúc”.

Thấy nàng không phản bác được, bà nói tiếp, “dù sao thì con cũng lấy đi sự trong trắng của Tiểu Tứ, con nên chịu trách nhiệm chứ không phải sao?”.

Hả, nàng không nghe lầm đi. Bắt nàng chịu trách nhiệm? nàng?

Trong lòng cười thầm nhưng vẻ mặt lại rưng rưng nước mắt giống y như, “vậy ta gả Tiểu Tứ cho con, con phải đối xử tốt với nó. Hạnh phúc sau này của nó trông cậy cả vào con … hức hức”.

A, nàng bị lãng tai rồi? hay là còn ngủ mơ?

Bà nháy nháy mắt với Giang Tuấn. Thấy mẫu thân của con lợi hại chưa, trên chiến trường kẻ địch nhiều, ra tay trước sẽ chiếm nhiều lợi thế.

Hơn nữa quân sư bên đó còn đã đầu quân sang phe ta đâu, phải không Tiểu Nam?

Giang Tuấn: “ ……….. ”. Mẫu thân đây là đem hắn đi bán, à không đi cho?

Tình hình không ổn, nàng cảm thấy mình đã chui vào hang sói. Cho nên 36 kế chạy là thượng sách, nàng co chân vừa định chuồn đi đã bị tên “bánh bao nhân thập cẩm” này chặn đường.

Lúc đầu còn thấy hắn dễ nhìn đâu, hừ!

“Rồi rồi quyết định vậy đi, hai ngày sau để nó khỏe lại một chút con đem nó về Đỗ gia luôn đi”.
Lôi Lôi và Giang Tuấn: “ ………….. ”.

Thấy nàng cứ nhìn nhìn tiểu bảo bối, bà thấu hiểu cười cười, “con để Tiểu Nam để lại chơi với mẫu thân vài ngày nga … còn Tiểu Tứ con đem hắn đi ngay bây giờ mẫu thân ta càng khỏe”.

Nàng còn tưởng lão phu nhân nói đùa nha, nhìn thấy bà thực sự gói gém vật dụng của hắn vào tay nảy, nàng mới nhận ra bà thực sự đã ném tên Giang Tuấn cho nàng rồi.

Xem xét hắn từ đầu đến chân, cảm thấy thực không tồi. Nàng đành cam chịu vậy.

…. Lương tâm nàng: cực kỳ khinh bỉ chủ nhân của nó, nàng thích muốn chớt mà còn bày đặt làm giá:p ….

Hai ngày sau …..

Nàng và Giang Tuấn một xe.

Nhân Cẩm, Nguyên Nhân và Hương Liên một xe.

Và tất nhiên đây là sự sắp xếp của một nữ nhân quyền lực nhất Giang phủ Giang lão phu nhân.

Lão phu nhân một tay bế Tiểu Nam, tay khác cầm khăn tay vẫy vẫy, “hức hức … sống tốt nga con. Lôi Lôi con phải đối xử tốt với nó đấy”.

Giang Tuấn cảm giác có một cỗ xúc động muốn đánh người. Thấy vẻ mặt xanh xanh tím tím vì tức giận của hắn, nàng nhịn không được phì cười.

Hắn đen mặt, quát tên đánh xe ngựa, “còn không mau đi”.

Hắn ta hốt hoảng, “tuân … tuân lệnh, Giang tướng”.

Giang Tuấn cảm thấy mọi người đều rất sợ hắn, chỉ riêng nàng và mẫu thân là không.

Lát sau, nàng buồn chán quá nên ngủ gật. Hắn thấy vậy đỡ đầu nàng nằm trên đùi hắn.

Nhưng mà, phải chi nàng ngoan ngoãn nằm yên thì không nói. Đằng này hết cọ lại cọ, tay nhéo nhéo đùi hắn, còn miệng thì chảy nước miếng không ngừng.

Hắn thở dài, cầm lấy khăn lau miệng cho nàng.

Hắn khẽ nói, “ngoan ngoãn mà ngủ cho ta, nếu không xảy ra chuyện gì khác hắn không chịu trách nhiệm đâu”.

Chương 44: Đại phu nhiệt tình

Lấy một tấm chăn bông đắp lên người nàng, trời trở lạnh rồi mà nàng còn mặt y phục ít như vậy.

Lát sau hắn cũng dựa vào cạnh xe ngủ thiếp đi.

Lôi Lôi mở mắt nhìn chằm chằm hắn. Nàng thực sự bất ngờ khi hắn chịu đến chỗ nàng. Hắn thích nàng đến vậy sao.

Nàng vuốt vuốt mặt hắn, “ta có nhiều tính xấu lắm đó nha, ngươi không biết đâu?”

Đột nhiên hắn mở mắt ra, cười cười, “ta đương nhiên biết … mà còn biết rất rõ”.

Nàng trợn tròn mắt, “ngươi ngươi”.

Bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, nàng đỏ mặt, “ngươi … không có mơ thấy lúc ta tắm chứ?”.

Giang Tuấn thành thật trả lời, “có”.

Bùm, cái mặt già của nàng tiêu rồi. Nàng thường xuyên hát hò, làm mấy chuyện khùng điên trong phòng tắm. Bị hắn thấy hết rồi … hết rồi!!!

Nàng ôm ôm đầu.

Thấy biểu hiện của nàng, hắn có hơi buồn cười. “không phải con cũng đã sinh rồi, nàng còn ngại ngùng”.

Ngại ngùng, thật tức cười. Trong từ điển của nàng làm gì có hai từ đó, chỉ có nàng chọc ghẹo người khác mà thôi.

“Hừ, ngươi trả ta chiếc nhẫn”, nàng chìa chìa tay.

“Chiếc nhẫn nào?”, hắn giả ngu.

“Ngươi không trả?”, hắn còn muốn nhìn lén nàng?

Biến thái! Ngươi không trả, ta tự tìm.

Nói rồi nàng nhào tới, leo lên trên người hắn. Ô, còn cái mặt gợi đòn này gì? Khiêu khích nàng sao?

Hừ, hãy xem sự lợi hại của ta đây.

Nàng khóa ngồi trên bụng hắn, tay thò vào trong vạt áo ra sức lục lọi.

Thấy hắn cử động, nàng quát, “ngoan ngoãn nằm im, nếu không đừng trách ta dùng sức mạnh”.

“A, đừng làm vậy”, hắn khẽ quát.

Tên xa phu (đánh xe ngựa) lúc này nghe được động tĩnh, tò mò mà vểnh tay lắng nghe. “oa, phu nhân thật uy vũ nha”, hắn cảm thán.

Hắn thực tâm đến mức ngừng lại ở một trạm dùng, chú tâm nghe lén chuyện tốt của chủ tử. Hắn rất có tinh thần trách nhiệm nha.Thực ra hắn định hỏi chủ tử có muốn dừng ở trạm phía trước để ăn uống, nghỉ ngơi một lát rồi mới đi tiếp không, xem ra bây giờ không cần nữa rồi.

“Nè, ngươi đang làm gì mà trông lén lén lút lút như ăn trộm vậy?”, tên xa phu của Nhân Cẩm thắc mắc hỏi.

“Suỵt”, hắn ra hiệu ngươi ghé tai vào đây.

Ồ ồ, có chuyện gì thú vị sao. Ta cũng muốn nghe.

“A, đừng. Ngươi không được chọc chỗ đó”, nàng la lên.

“Oa, chủ tử chiếm lại thế thượng phong rồi”, hắn nói thầm.

“Các ngươi làm gì?”, bỗng một giọng nói sau lưng vang lên. Nhân Cẩm nhíu mày, mấy tên này lá gan cũng lớn quá rồi dám quấy phá chuyện tốt của chủ tử.

“A”, bọn hắn giật mình la lên thành tiếng.

Lôi Lôi ở bên trong cũng cười rộ lên, “Ha ha … đừng chọc lét ta nữa, ta không đòi chiếc nhẫn lại nữa … ha ha … ta cho ngươi luôn đó … ha ha”.

Bọn hắn ở bên ngoài thất vọng cực kỳ, còn nghĩ bên trong đang đại chiến 300 hiệp nga.

Nàng ôm bụng cười không ngừng chạy ra khỏi xe ngựa, “a cứu ta, cười chết ta rồi”.

“Liên tỷ cứu muội, muội sắp cười bể bụng rồi, hắn chơi xấu quá”, nàng vừa thấy Hương Liên liền chạy tới gần nàng ta.

Lôi Lôi y phục xộc xệch, đầu tóc rối bù, hớt ha hớt hải chạy ra. Đúng chuẩn bà điên.
Giang Tuấn cũng đồng thời bước ra, nhưng trang phục chỉnh tề, phong thái chuẩn mực.

Lôi Lôi: “ ………… ”. Sao nàng lúc nào cũng phải đóng vai khùng khùng điên điên trong khi hắn vẫn một bộ dáng phong lưu anh tuấn?

Sau khi nghỉ ngơi một lát, “hành trình rước dâu” của Lôi Lôi tiếp tục di chuyển.

Vì do lần này chuyến đi tổng cộng đến 5 người nên 3 ngày sau mới đến Đỗ gia.

Trên đường đi, cặp “vợ_chồng” Giang Tuấn_ Lôi Lôi đã bớt ồn ào và xộn lộn.

Đối lập với họ thì xe ngựa của bộ ba Hương Liên, Nhân Cẩm và Nguyên Nhân lại khá yên tĩnh.

Trên xe của họ ……

Hương Liên vẫn còn hơi khó chịu trong người nên vừa lên xe thì đã dựa vào thành xe mà ngủ.

Nhân Cẩm và Nguyên Nhân thì trò chuyện luyên thuyên suốt chặng đường đi.

Nhân Cẩm giống như không ưa nàng, cố tình nhắc đến hai từ kỹ nữ. Bao nhiêu lời khó nghe đều nói ra hết.

Thấy nàng vẫn thản nhiên, mặt không chút biến sắc, hắn cũng chán mà buông tha.

Vừa đến trạm dừng chân thứ hai thì nàng bật dậy bước xuống xe ngay.

“Ngươi cái tên đáng chết này, sao lại nói những lời như vậy”, Nguyên Nhân mắng thẳng mặt hắn sau đó đuổi theo Hương Liên.

Hắn đâu có cố tình nói xấu nàng xấu nàng đâu, chỉ là cái tính nói nhiều của hắn bộc phát không kiềm chế được thôi.

Nguyên Nhân đuổi theo nàng, “Hương Liên cô nương, cô nương đừng bận tâm lời nói của hắn. Hắn chỉ là ngứa miệng nói bậy bạ mà thôi”.

Nàng cười khổ, “lời hắn nói là sự thực, có sai lời nào đâu … những kỹ nữ như ta chỉ là món đồ chơi thõa nãm nam nhân thôi”.

Hắn tức giận, nhào tới liền lắp miệng nàng.

Hương Liên trợn tròn mắt ngạc nhiên.

Lôi Lôi và Giang Tuấn đang núp trong bụi cây xem trộm.

“A a, hôn rồi kìa. Tên đại phu này cũng nhiệt tình quá rồi”, nàng hưng phấn la lên.

Giang Tuấn: “ …………. ”, hắn thực sự choáng váng rồi mới bị nàng kéo vào đây, làm trò rình mò người khác.

Chương 45: Mỗi người một ngày

“Tiểu nương tử, tính cách của Nguyên Nhân này có tốt không?”, nàng kều kều hắn.

Giang Tuấn nhíu mày: “tiểu nương tử?”.

Nàng cười xấu xa, “không phải ngươi đã gả cho ta rồi sao?”.

Giang Tuấn: “ ………… ”.

“Nàng còn chưa trả lời ta”, nàng lưu manh nói.

“Hắn tính tình ôn nhu, chăm chút, nói chung là khá tốt”, hắn chậm rãi nói.

Nàng gật gù, nam nhân tốt, duyệt!

“Ai nha, sao không nghe được gì, nói chi mà nhỏ xíu”, nàng bực bội.

Hắn bỗng nhiên bế nàng lên làm nàng giật cả mình, “A, nàng làm gì vậy, thả ta xuống”.

“Về thôi, nghe lén là không tốt”, bộ dáng hắn như một lão sư.

Nàng bĩu môi, quỷ hẹp hòi.

Hương Liên cười cười, “ngươi thích ta?”.

Nguyên Nhân thành thật đáp, “thích”.

Chỉ mới 5 ngày mà thôi, buồn cười thật. Đúng là lời nói gió bay của nam nhân.

Nàng mị mị mắt, tay vuốt vuốt ngực hắn, “muốn lăn giường với ta sao?”.

Nam nhân nói thích nàng, yêu nàng; mục đích cuối cùng cũng chỉ muốn có được thân xác của nàng mà thôi.

Hắn lập tức trả lời, ngữ khí có chút đau lòng, “không phải, ta là nghiêm túc”.

Nàng cười rộ lên, “nghiêm túc … muốn lăn giường với ta”.

Ý của hắn không phải vậy.

Ánh mắt của nàng có chút ảm đạm, “ngươi biết ta là kỹ nữ sao, biết ta hầu hạ bao nhiêu nam nhân sao, ở dưới thân của họ dâm đãng như thế nào sao?”.

Hắn tức giận mặt cũng đỏ bừng lên, “nàng đừng nói nữa”.

Nàng cười cười, “cảm thấy ta dơ bẩn sao, ha ha”.

Hắn giận đùng đùng, nắm tay nàng kéo đến đám đông, ra sức hô lớn, “Hương Liên, ta thích nàng, ta yêu nàng”.

Hương Liên nhíu mày, cái tên này … hắn khùng rồi.

Kéo kéo tay hắn, nàng quát lớn, “ngươi im cho ta”. Dường như chưa khùng đủ, hắn còn kéo nàng về trạm nghỉ chân, dõng dạc mà tuyên bố, hắn thích nàng, nàng người của hắn, ai dám ức hiếp hay nói xấu nàng hắn sẽ xử đẹp người đó.

Nguyên Nhân nở một nụ cười không hề thân thiện liếc nhìn Nhân Cẩm, rồi xông vào đánh hắn một trận.

Nàng có hơi bất ngờ, tên này không những khùng mà còn bị ngốc.

Lôi Lôi hóng hớt vỗ vỗ vai nàng, “Liên tỷ, muội thấy tên này cũng có xíu tội nghiệp, nể mặc tiểu nương tử của muội mà thu nhận hắn đi”.

Hương Liên phì cười, ngữ khí trêu chọc, “muội lo mà giải quyết 3 tên nam nhân của muội kìa”.

Nàng trợn mắt, chẳng lẽ, “Mộc Mộc cũng đang ở Đỗ gia”.

Ôi không, tự nhiên nàng muốn bỏ trốn quá. Nhưng mà chết một lần còn hơn chết nhiều lần, can đảm lên.

Lát sau, một người mặt mũi bầm dập lết ra, hiển nhiên là đại phu yếu ớt _Nguyên Nhân.

Nhâm Cẩm bực bội, “đáng đời cái tên đáng chết nhà ngươi, thấy sắc quên huynh đệ, hừ”.

Hương Liên thấy hắn có vẻ rất đáng thương, hơi mũi lòng. Nàng lấy khăn tay lau lau máu trên mặt hắn, “ngươi ngốc à, đã biết đánh không lại người ta mà còn cố”.

Hắn cười hì hì, vẻ mặt đầy đắc ý, “nàng quan tâm ta”.

Nàng khó hiểu, “không đau?”.

Hắn ngốc ngốc trả lời, “có nàng ở đây, không đau nữa”.

Nàng lắc lắc đầu, hắn thật sự là hết thuốc chữa rồi.
Trên đường đi, hắn tận tình chăm sóc, lúc nào cũng quấn lấy nàng.

Nhân Cẩm khinh bỉ ra mặt.

Đỗ gia, Tiên Sở ………

Trên bàn, 4 người mặt đối mặt với nhau.

Lôi Lôi hít sâu một hơi nghiêm túc nói, “ta chỉ nói một lần xin các ngươi nghe cho kỹ. Ta biết những bị kịch thường xảy ra ở các gia đình không bình đẳng. Cha mẹ của ta cũng nằm trong số đó.

Chính vì vậy mà ta rất sợ thành thân.

Nhưng thực sự cho dù có bắt lựa chọn, ta cũng không thể làm được.

Mặc dù cảm thấy bản thân rất tham lam nhưng mà ta sẽ nhường sự lựa chọn lại cho các ngươi.

Một là ở lại Đỗ gia trở thành một gia đình lớn, hai là trở về địa bàn của mình … chúng ta vẫn giữ mối quan hệ như cũ”.

Nhìn nhìn Giang Tuấn, nàng nói, “Bây giờ, ngươi nói đầu tiên”. À không, mẫu thân đã gả hắn cho ta rồi, không bàn cãi gì nữa, “à quên tiểu nương tử ngươi đã là người của ta rồi, không thể trốn”.

“Mộc Mộc, ngươi quyết định thế nào?”.

Chỉ cần có nàng là tốt rồi không phải sao? “ta ở lại”.

Nàng thở phào nhẹ nhõm, ở lại thì tốt rồi. Trong số 3 người, người ta nợ nhiều nhất chính là ngươi. Cuối cùng thì ta cũng có cơ hội bù đắp rồi.

“Tiểu Thiên còn đệ?”.

Giọng hắn có chút cay, “Nàng biết là ta không thể sống thiếu nàng mà … ta ở lại”.

Nàng đứng dậy, dõng dạc nói, “Nếu đã thống nhất ý kiến thì chúng ta đến phần nội quy của Đỗ gia:

Thứ nhất, hòa thuận, nhường nhịn lẫn nhau.

Thứ hai, mọi người đều bình đẳng với nhau.

Thứ ba, về chuyện “đó” thì mọi sự quyết định đều nằm trong tay ta”, nàng có chút ngượng ngùng, mặt cũng hơi hơi đỏ.

Cả ba tên nam nhân đều đồng thanh, “trừ điều thứ ba, các điều còn lại không thành vấn đề”.

Nàng: “ ………. ”.

Nàng không vui, gằng giọng, “Vậy các ngươi muốn sao?”.

Giống như đọc được ý nghĩ của nhau, Tiểu Thiên đại diện nói, “cái gì cũng phãi rõ ràng. Chúng ta thay phiên mỗi người một ngày”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau