TAM PHU KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tam phu ký - Chương 46 - Chương 50

Chương 46: Không nói thì ai biết

Cái gì, mỗi người một ngày?

Có khi nào nàng sẽ bị lăn đến chết không?

Tấm thân già này của nàng làm sao mà chịu cho nổi.

Nàng cười như không cười, “túng dục sẽ hại thân nga”.

Ba tên nam nhân kia lại đồng thanh, “Chúng ta tự có chừng mực”.

Nàng cắn răng, thôi thì nhường nhịn bọn hắn lần này. 1 đấu 3 thực sự là đấu không lại.

Bỗng nhiên nhớ đến Tiểu Nam, nàng thốt lên, “a, xíu nữa thì ta quên mất. Về chuyện con cái, ta sẽ sinh cho mỗi người một đứa con”.

Nói tới đây mắt bọn hắn đều sáng lên.

“Tiểu nương tử đã có Tiểu Nam rồi, nên ngươi không có phần nữa đâu”.

Giang Tuấn buồn bả, thực sự là có chút tiếc nuối. Hắn còn nghĩ muốn nàng sinh cho hắn đứa con gái nha.

“Lôi Lôi, nàng thực sự không muốn tổ chức hôn lễ”, Lâm Mộc hỏi.

Nàng cười khổ, “thực ra cũng rất muốn nhưng mà chúng ta như vầy thì làm sao mà tổ chức”, cũng không có trưởng bối đứng ra chủ trì và làm chứng.

“Chỉ cần chúng ta sống bên nhau vui vẻ hạnh phúc là được rồi”, nàng mỉm cười, khóe mắt có chút ướt.

Giang Tuấn ra hiệu, ‘các ngươi biết làm gì rồi chứ’.

Lâm Mộc và Tiểu Thiên chớp chớp mắt, ‘bọn ta đã biết’.

“ọc ọc … ”, bỗng một âm thanh quen thuộc vang lên.

Nàng xấu hổ, mặt hơi đỏ, ngượng ngùng nói, “ha ha … các ngươi cũng đói bụng rồi phải không? Chúng ta đi ăn thôi”.

“Khoan đã … trước khi đi ăn có một chuyện nhất định phải làm”, Tiểu Thiên thần thần bí bí nói.

Nàng có chút ngốc, còn chuyện gì quan trọng hơn ăn no sao?

Nói xong hắn lấy ra trong tủ một xấp giấy và một hộp sáp đỏ.

Hắn cười gian, “giấy trắng mực đen, ký tên điểm chỉ”.

Nàng: “ ………….”. Bộ nàng giống người sẽ nuốt lời sao?

Nàng trợn tròn mắt, bọn hắn thông đồng với nhau, còn đã viết xong từ lâu.

Nàng có chút bực, “hừ, điểm thì điểm”.Nhưng mà sau khi điểm chỉ xong thì nàng thấy vài cái đuôi cáo phe phẩy.

Đọc kỹ lại mới thấy thêm một điều kiện.

Nhưng mà cái gì nếu nàng bỏ trốn mọi quy định sẽ được bọn hắn toàn quyền sửa chữa bổ sung.

Đây là cái điều kiện quái quỷ gì?

Nàng vỗ vỗ trán, ài đúng là túc giận sẽ không thể lý trí mà.

Nàng mặc kệ bọn hắn muốn làm gì thì làm, bỏ hiệp ước sang một bên, “đói muốn chết rồi, ăn cơm thôi”.

Vài ngày sau …..

“hoàng thượng triệu ta về kinh có việc quan trọng, nàng ở lại giữ gìn sức khỏe, nhớ mặt thêm áo khoác”, Giang Tuấn dịu dàng nói.

“Ai nha được rồi, quốc sự quan trọng, nàng mau đi đi”, nàng vui vẻ vẫy vẫy khăn tay. Mừng quá bớt đi một tên, bộ xương già của nàng cũng được bảo toàn.

Hắn khó chịu nhíu mày, “ta rời khỏi, nàng rất vui”.

Vỗ vỗ vai hắn, “ai nha, làm gì có chuyện đó. Ta nhớ nàng lắm nga”.

Hắn xoa xoa đầu nàng, thở dài, “trước giao thừa ta sẽ về”.

Nàng gật gật đầu, “đi sớm về sớm. Không cần lo lắng cho ta, còn bọn hắn ở đây chăm sóc cho ta mà”.
Sau khi Giang Tuấn rời khỏi, nàng đen mặt tức tối, vỗ vỗ bàn lầm bầm, “tên hoàng đế chết tiệt, vết thương của hắn mới vừa lành đã bị bắt đi làm việc … rất giống mấy ông sếp ác độc chuyên môn bóc lột sức lao động của nhân viên … hừ”.

Nàng cứ thế mà lầm bầm suốt cả buổi chiều.

Hoàng cung Nam Sở …..

“Hắc xì … hắc xì ….”, hoàng đế nào đó hắc hơi không ngừng.

“Hoàng thượng có cần triệu thái y không?”, tên tổng quản thái giám lo lắng hỏi.

“Không cần, trời chuyển lạnh nên có chút không thích ứng được thôi … không cần phiền phức như vậy”, nói không chừng lê dân bá tánh đang ca tụng sự anh minh của trẫm đâu.

Đỗ Gia, Tiên Sở …..

Lúc đầu nàng lựa chọn Tiên Sở để xây nhà phần lớn là do khí hậu ôn hòa, không quá lạnh cũng không quá nóng.

Nhưng mà chỉ mới sau mấy năm mà khí hậu lại lạnh đến vậy tuyết rơi rất nhiều, làm nàng run như cầy sấy.

Trông nàng bây giờ rất giống đòn bánh tét do mặc tới 3 cái áo bông.

Bọn hắn trẻ khỏe nên y phục vẫn như thường còn nàng chắc là già rồi, nên sức chịu đựng cũng suy giảm đi.

“Lôi Lôi, lại đây uống chút canh gừng”, Lâm Mộc ôn nhu nói.

Nàng gật đầu, lạch ba lạch bạch mà chạy tới, hôn vào môi hắn một cái, “Mộc Mộc đúng là thương ta nhất”.

Xoa xoa bàn tay lành lạnh của nàng, người hắn có chút run, “thấy nàng thế này ta rất sợ”.

Nàng có hơi ngạc nhiên, “sợ cái gì, ta vẫn rất khỏe mạnh nha”. Nói xong còn giơ giơ bắp tay lên, nhướn nhướn mắt ‘thấy không, chuột nè’.

Ngồi với hắn cả buổi trời mà trông hắn vẫn cứ buồn buồn, nàng thở dài. Nàng đã ở bên cạnh hắn rồi không phải sao, tên ngốc này.

Nở một nụ cười, tự nhiên nàng muốn chọc ghẹo hắn.

“Mộc Mộc, tự nhiên ta cảm thấy lạnh quá”, giọng nàng run run.

Lâm Mộc hốt hoảng, “cái gì, đưa tay cho ta”.

Nàng chồm tới câu lấy cổ hắn, thổi thổi vào tai hắn, “Mộc Mộc, chúng ta làm gì đó làm ấm cơ thể đi”.

Hắn đỏ mặt, thái độ có chút cự tuyệt, “không được … hôm nay là ngày của hắn”.

Nàng cười gian xảo, “hắc hắc, Mộc Mộc không nói, ta không nói … thì ai biết”.

Chương 47: Vậy chịu phạt thôi

Lâm Mộc có chút do dự, “nhưng mà …”.

Nàng cười gian dùng kế khích tướng, “ngươi sợ hắn?”

“không”, hắn tức giận.

Cá đã cắn câu, nàng mị mị mắt, “Vậy Mộc Mộc chứng minh đi”.

“Nàng đừng hối hận”, nói xong hắn nhấc bổng nàng lên, nhanh chóng bước vào phòng ngủ.

Đặt nàng lên tấm đệm, hắn vừa định áp lên đã bị áp ngược trở lại.

Nhìn người ngơ ngác dưới thân, nàng cười cười.

Nàng dịu dàng nói, “Mộc Mộc, ta thực sự rất cảm kích chàng. Chàng làm rất nhiều thứ cho ta. Lúc ta rời khỏi đây chàng cũng ở cạnh ta, lúc ta sinh Tiểu Nam chàng cũng ở bên cạnh cổ vũ ta …”, nói tới đây giọng nàng có chút run run.

Xoa xoa má hắn, nàng vui vẻ nói, “Mộc Mộc chàng muốn thứ gì ta sẽ cố gắng cho chàng”.

Hắn gật gật đầu.

Nàng mở to mắt, chú tâm lắng nghe, “chàng nói đi”.

“Ta muốn một cô nhóc giống nàng như đúc”.

“Không đâu, giống ta thì xấu lắm, Giống chàng sẽ rất xinh đẹp nha”, nàng phản đối.

Nếu tính toán không sai thì hôm nay là vừa qua giữa chu kỳ 5 ngày rất có khả năng sẽ sinh được con gái. Ừm, quyết định vậy đi.

Nàng nhiệt tình cọ cọ người Lâm Mộc, y phục cả hai rất nhanh đã cởi bỏ, trần trụi mà đối mặt với nhau.

Lâm Mộc bị nàng dẫn dắt, nhanh chóng không kiểm soát được, nhiệt tình mà đáp lại nàng.

Bọn họ chìm vào bể tình, làm đến giường cọt kẹt không ngừng.

……

Đêm nay trăng thực tròn, ánh trăng chiếu xuống đôi nam nữ đang nằm trên giường. Không khí vẫn còn vươn vấn mùi hoan ái.

Tiểu Thiên ôm nàng bưng lên, đem nàng qua phòng của hắn.

Lấy khăn ấm lau sơ thân thể nàng, mặc y phục cho nàng.Tự phu thập bản thân rồi lên giường nằm xuống cạnh nàng.

Sáng hôm sau, Lôi Lôi nhập nhèm dụi dụi mắt, mơ mơ màng màng.

Ôm ôm người cạnh, nàng cọ tới cọ lui, “Mộc Mộc ~”.

Tiểu Thiên nhéo nhéo eo nàng, giọng nói có hơi chua, “cho nàng nói lại ta là ai?”.

Hửm, sao lại là giọng của Tiểu Thiên? nàng mở to mắt.
“Ha ha, Tiểu Thiên … sớm a~”, nàng cười cười.

Hắn nhìn chằm chằm nàng, giọng chua lè, “không nhớ ta sao?”.

Nàng cười rộ lên “ghen tỵ sao?”, nói xong liền hôn hôn lên môi hắn. Thật may quá hắn không có giận.

Hắn thẳng thắng, “có một chút”.

Nàng đắc ý, trong lời nói đầy ý cười, “vậy ta đến bù đắp cho chàng”.

Nói rồi điểm lửa trên người hắn, nàng quan tâm hỏi, “chàng về lúc nào? Có mệt lắm không?”.

Tiểu Thiên trong lòng vui vẻ, “giờ … Tuất, có chút mệt”.

Nàng cười cười lộ hai cái răng nanh, trêu chọc hắn, “mệt rồi có sức ‘làm’ không đây?”.

Hắn cười ra tiếng, “nàng khiêu khích ta … vậy lát nữa đừng có xin tha”.

Nàng chủ động cởi y phục của mình, bản thân trần trụi lộ ra rõ ràng trước mắt hắn.

Nàng với tay cởi luôn y phục của hắn quăng sang một bên.

Hắn cười ra tiếng, “tự nhiên hôm nay lại nhiệt tình quá nha”.

Nàng phồng má, “không thích thì thôi, ta đi tìm Mộc Mộc”.

Thấy nàng bước xuống giường định đi thật, hắn gấp gáp ôm eo nàng kéo lại lên giường.

Trong giọng nói có chút không vui, “không phải chúng ta đã giao kèo rồi sao, khi ở bên ta không được nhắc nam nhân khác?”.A, tiêu rồi. Sáng sớm đầu óc còn chưa tỉnh táo.

Nàng giả ngu, “A, ta có nói gì sao? Chắc chàng nghe lầm rồi đó!

Nhìn nhưng vết đỏ ái muội trên người nàng, từng vết từng vết, trong lòng dâng lên một cỗ khó chịu.

Hắn đè nàng dưới thân, hôn lên từng vết đỏ chướng mắt kia.

Bị kích thích, nàng run rẩy không ngừng.

“Biết sai rồi?”, hắn thì thầm vào tai nàng.

Nàng cắn răng, “biết … biết rồi”.

“Vậy chịu phạt thôi”, hắn không mặn không nhạt nói.

A, không tha cho nàng được một lần sao?

Tay hắn không ngừng xoa nắn nơi mềm mại của nàng, tay kia vuốt ve đùi trong mấy cái rồi sờ đến phía dưới.

Nơi đó của nàng ngày càng mẫn cảm chỉ vuốt ve một chút mà ái dịch đã chảy ra.

Nàng thở hồng hộc, mồ hôi cũng đổ ra như tắm. Miệng không tự chủ tràn ra từng đợt rên rỉ, “ưm~ … ưm~ … ”.

Nhìn người dưới thân động tình, bộ dáng quả thực muốn mệnh. Nhưng mà biết nàng tối qua đã ân ái với Lâm Mộc mệt chết rồi, hắn cũng không muốn ép buộc nàng.

Hắn hôn khắp người nàng rồi ôm vào trong ngực.

Nàng ngạc nhiên, không phải muốn phạt nàng sao? Ô, lương tâm thức tỉnh tha cho nàng?

Thấy hắn không làm động tác tiếp theo mà chỉ đơn giản là ôm nàng, nàng thở phào nhẹ nhõm, là thực rồi!

Nếu vậy thì phải tranh thủ chuồn đi thôi, không ấy hắn lại đổi ý thì người mệt chính là nàng!!!

“Muốn sinh con cho hắn trước sao?”, giọng nói có chút ẩn nhẫn.

A, hắn nghe được rồi. nhưng mà nếu nàng trả lời vậy thì có tính là bên cạnh hắn nhắc nam nhân khác không?

Nàng híp mắt nghi hoặc, ngẩn đầu nhìn hắn.

Hắn cười rộ lên, “ta không chơi xấu như vậy”.

Nàng bĩu môi, “ai biết được, chàng gài ta rồi tiếp tục phạt nữa thì sao”.

Nghiêm túc lại, nàng nói, “ta muốn bù đắp cho hắn, hắn quả thực đã hi sinh vì ta rất nhiều … ”.

Chương 48: Tết là ai, ta không quen

Tiểu Thiên thở dài, “nàng thích sao thì cứ làm vậy, không cần gượng ép bản thân”.

Nàng hôn hắn một cái, “đệ đệ ngoan”. Ấy chết nàng quên mất hắn không thích nàng gọi hắn đệ đệ.

Hắn cười cười, cốc đầu nàng một cái, “phạt nàng gọi ta là tướng công”.

Nàng cười hắc hắc, “tiểu tướng công ~”.

Hắn lắc lắc đầu, ôm nàng dậy rửa mặt chải đầu.

Sau khi thu thập xong, nàng cùng hắn bước ra cửa thì chạm mặt Lâm Mộc.

Lâm Mộc mỉm cười, ôn nhu nói, “ta còn định đến kêu hai người dậy ăn sáng đâu”.

Nàng vọt tới nắm tay Lâm Mộc, nhìn nhìn hai người hào hứng nói, “nào, chúng ta cùng đi ăn sáng”.

Sau khi ăn xong nàng còn tính cùng hai ngươi đi dạo nhưng ai ngờ trùng hợp mẫu thân bồng Tiểu Nam về Đỗ Gia.

“Ai nha, con dâu của ta Tiểu Nam nhớ con cứ y y a a hoài đâu?”, bà nhéo nhéo má của nó.

“Ồ, tên nhóc đáng ghét này nhớ con? “, nàng ngạc nhiên vô cùng, chẳng phải lúc nàng ở cạnh nó nó chả thèm đoái hoài gì tới nàng sao.

Nàng tưởng nó đã thực tâm hối cãi, sẽ biết quan tâm mẫu thân của nó. Ai dè đâu, vừa liếc mắt tới nó nó lại bơ nàng mà cười hi hi ha ha với Mộc Mộc.

Nàng bực bội, phồng má, “Tiểu Thiên, chàng xem nó ức hiếp ta”.

Hắn cười rộ lên xoa xoa đầu nàng, “không cần tức giận, ta đi mua xí muội cho nàng ăn”.

Vừa nghe đến hai chữ xí muội, hai mắt nàng đều sáng lên, miệng chóp chép.

Thấy nàng một bộ dạng tham ăn, ai cũng nhịn không được bật cười.

Nàng gải gải đầu, xí muội ngon lắm mà không phải sao?

….

“Mẫu thân, cái tên hoàng đế đáng ghét đó kêu Giang Tuấn về kinh làm gì vậy?”, nàng thắc mắc hỏi.“Ai nha, ta cũng đang tức chết vì chuyện đó đây”, bà đem Tiểu Nam đưa cho Lâm Mộc.

“A a, người kể đầu đuôi mọi chuyện cho con nghe với”, bản tính nhiều chuyện của nữ nhân lại trổi dậy.

Thế là mẹ chồng nàng dâu tám chuyện từ sáng đến chiều. Nhưng mà kể về chuyện của Giang Tuấn thì ít mà tâm sự chuyện nữ nhân thì nhiều.

Nàng rất bất ngờ khi mẫu thân Giang Tuấn lại có suy nghĩ hiện đại như vậy. Nói nàng làm rất đúng không hề tham lam, nói nàng là chuẩn mực của nữ nhân.

Ặc, nàng không có ghê gớm vậy đâu. Nàng chỉ cảm thấy bản thân rất may mắn khi bọn hắn đã yêu nàng mà thôi.

“À, mẫu thân người có muốn ở lại Đỗ gia ăn năm mới không”.

“Con chịu chứa bà già này là được”, bà cười ha ha nói.

“Ai, mẫu thân vẫn còn rất trẻ mà già gì chứ”, nàng vừa nói vừa lắc lắc tay bà.

Mười ngày sau, Giang Tuấn cuối cùng cũng trở về.

Lôi Lôi cứ lải nhải bên tai hắn không phải “sau này ngươi phải ở bên cạnh ta” thì là “tên hoàng đế chết tiệt”.
Cả nhà cùng chuẩn bị các thứ để đón tết. Người hò reo phấn khích, quyết tâm hừng hực nhất chính là Lôi Lôi, nhưng mà …

“Lôi Lôi, tỉnh tỉnh”, Mộc Mộc nhẹ nhàng gọi nàng.

“Kẻ đáng ghét nào dám phá giấc ngủ của ta, hừ”, mắt nàng vẫn nhắm chặt, tay chân đạp đá lung tung.

Hắn cười khẽ, “không phải Lôi Lôi nói muốn trang trí đón tết sao?”.

Nàng nhíu mày, trùm chăn che đầu lại, “tết là ai, ta không biết”.

Giang Tuấn cười ha ha, “ngươi đừng gọi con heo ham ngủ đó nữa, nàng sẽ không dậy đâu”.

Một lát sau, một tiếng la từ trong phòng vọng ra, “a …. Sao không ai gọi ta dậy”.

Chết tiệt thật, mặt trời đã lên cao xem ra là cũng gần tới trưa rồi. Nàng nhanh chóng mặc y phục rồi ra sảnh chính.

Há hốc miệng nhìn mọi thứ đã đâu vào đấy, mỗi ngõ gách trong nhà đều được quét tước sạch sẽ. Trước cửa đều để 2 chậu cúc vàng, phía trong để một chậu lớn hoa mai treo đầy bao lì xì đỏ. Vì thời tiết cũng khá lạnh nên gần phân nửa số nụ đã nở thành hoa, ánh vàng rực rỡ.

Mọi người đang tụ tập trong phòng bếp để chuẩn bị bữa trưa và sơ chế nguyên liệu để làm bánh mứt.

Nàng đứng ở góc cửa nhìn mọi người bận rộn, cảm thấy nàng quá ư là lười biếng đi.

Ngay lập tức nàng xông vào định giúp đỡ mọi người nhưng mà chỉ một lát sau đã bị đuổi ra ngoài.

“Ô ô”, nàng cảm thấy thật tuổi thân đâu, nàng chỉ là vụng về xíu thôi mà. Ít nhất … ít nhất thì nàng vẫn làm được điểm tâm ngọt … bánh su và bánh kem, tận hai món luôn cơ.

Nhìn bọn hắn lay hoay trong bếp, thuần thục và nhịp nhàng vô cùng. Nàng chống cằm cảm thán, “nam nhân cổ đại đều đảm đang vậy sao?”.

Nhanh như một cơn gió, tối đến cũng là khoảnh khắc giao thừa. Mọi người trong gia đình quây quần bên nhau cùng đếm ngược thời gian chuyển sang năm mới.

Nàng đứng lên hát cái gì mà “háp bi niêu dia”, bọn hắn ngớ ra không biết hát thế nào, ngoại trừ Giang Tuấn. Hắn đã từng nghe nàng hát khi ở hiện đại, vả lại hắn cũng học rất nhanh nên khi nghe giai điệu đã biết hát theo nàng.

Sáng hôm sau, mọi người tụ tập đông đủ ở sảnh chính. Ai nấy đều mặc những bộ y phục tươi sáng, rực rỡ thể hiện sự vui vẻ ngày tết.

Chương 49: Thế thân trả đũa

Hậu bối xếp thành hàng chờ trưởng bối phát lì xì mừng tuổi.

“Mẫu thân chúc người trẻ mãi không già, sống lâu trăm tuổi”, Lôi Lôi ngọt ngào nói.

“ừm, ngoan lắm, lì xì của con”, Giang thị vỗ vỗ tay nàng, mỉm cười.

“Mẫu thân người là tốt nhất”, nàng lao tới ôm Giang thị, cười đến híp mắt.

Giang thị cười ha hả, “đứa trẻ này”.

…..

“Xe, pháo, ngựa ăn ăn … ta tới rồi”, nàng cười lớn vỗ vỗ vai Giang Tuấn.

“Các ngươi thật là gà”, nàng nhếch môi.

Bọn hắn: “ …………. ”, có lẽ bọn hắn không nên nhường nàng.

“Lôi tỷ, ăn chút điểm tâm đi”, Tiểu Mai nha hoàn của Giang thị cười nói.

“ừm ừm, ngon lắm …”, sắc mặt nàng bỗng tái lại, che miệng chạy ra ngoài.

Lâm Mộc lo lắng chạy theo nàng, “Lôi Lôi, đưa tay cho ta”.

“Cảm thấy thế nào … rồi”, nàng nàng có thai rồi. Hắn kích động kiểm tra lại mạch của nàng. “Lôi Lôi, nàng có thai được một tháng rồi”.

Nàng hớn hở, “thật vậy sao”. Nàng liền nhào tới ôm Mộc Mộc, “hay quá, chúng ta có Tiểu Mộc Mộc rồi”.

“ừm”, hắn ôm chặt nàng, khóe mắt có chút ướt.

“Giang Tuấn, Tiểu Thiên, Mộc Mộc, chúng ta ra ngoài mua chút đồ cho Tiểu Mộc Mộc đi”, nàng hưng phấn nói.

“Hôm nay là mùng một tết, không có ai bán đâu”, Giang Tuấn cười khẽ.

“A, ta quên mất”, nàng gải gải đầu.

“A, hay là bây giờ chúng ta đến Tây Dương Tử chơi đi, ở đó phong cảnh đẹp lại có nhiều thứ để chơi”.

“Nàng lại sợ lạnh chứ gì”, Tiểu Nam che miệng cười nói.

Ôi, hắn thật hiểu nàng mà, ha ha.Bọn hắn nhìn nhau cười cười.

3 ngày sau … Tây Dương Tử

“hai chàng cảm thấy thành quả của ta và Tiểu Thiên như thế nào?”, nàng đắc ý hất mặt.

“Rất đẹp”, Giang Tuấn gật gật đầu.

“Lôi Lôi, nàng đi chậm thôi”, Lâm Mộc nói. Nàng suốt ngày nhảy nhót chạy nhảy khắp nơi làm hắn lúc nào cũng thấp thỏm lo sợ. Cho dù nàng đã từng con nhưng nữ nhân mỗi lần sinh nở đều sẽ có nguy hiểm, hắn không thể không lo lắng cho nàng.

“Mộc Mộc, sao tự nhiên chàng trở thành bà cô lải nhải không ngừng vậy nha”, nàng trêu chọc hắn. Nàng thực sự thấy hắn nói nhiều nha.

Nhưng mà tối đó, không biết vì sao ma xui quỷ khiến, làm nàng giở trò dai muốn trêu chọc bọn hắn. Ai ngờ bị bọn người áo đen bắt đi mất.

Nhà giam mật phủ công chúa, Thành Sở …

“Tạt nước cho ả tiện nhân kia tỉnh”, Hàm Vân_thập nhị công chúa Thành Sở, âm ngoan nói.

“Ưm”, đây là đâu? Nhìn nữ nhân y phục cao quý trước mặt, nàng có chút mơ hồ, nàng ta là … khuôn mặt nàng ta sao lại giống với khuôn mặt cơ thể trước đây của nàng? “ngươi là …”.

“ả tiện nhân ngươi không có tư cách biết ta là ai, dụng hình cho ta”, nàng ta ác độc nhìn Lôi Lôi với ánh mắt như nhìn sâu mọt.

Nàng trợn tròn mắt, không lẽ nàng ta là thế thân của nàng, lúc nàng rời khỏi Tiểu Thiên. Nhưng mà không phải Hương Liên tỷ đã nói nàng ta đã …“A..”, bọn tay sai dùng roi da từng đợt từng đợt quất không nương tay lên người nàng. Nàng cắn răng, bản thân không thể xảy ra chuyện. Bọn hắn vẫn đang đợi nàng trở về thành thân, hỷ phục nàng vẫn chưa mặc thử đâu. “A a”, Tiểu Mộc Mộc còn chưa ra đời, nàng không thể có chuyện.

“Lại ngất nữa rồi, đừng để ả ta chết. Thôi thôi, mai bổn công chúa lại đến”, nàng phủi phủi váy bỏ đi.

5 ngày sau, tần suất bị tra tấn mỗi ngày một nhiều, sức khỏe của Lôi Lôi dù có tốt đến đâu cũng không thể nào chịu nổi. “Chết tiệt, sắp toi rồi, mấy tên đáng ghét này khi nào mới tới”, giọng nàng khàn đặc cố sức lắm mới thều thào được vài tiếng.

“Tiện nhân, bổn công chúa không biết ngươi cho đám nam nhân kia uống bùa mê gì mà làm cho bọn họ mù quáng như vậy?”, thật là không hiểu nổi, khuôn mặt nàng ta chỉ là ưa nhìn không thể nói là xinh đẹp … nàng ta có cái gì?

Nô tỳ cận thân của Hàm Vân dường như nghĩ ra cái gì thì thầm vào tai của nàng ta.

“Được, làm theo cách của ngươi đi”.

“Nô tỳ đi chuẩn bị”.

Nhìn thấy ánh mắt không hề có tí thiện cảm từ bọn họ, trong lòng Lôi Lôi có dự cảm không tốt.

….. Tây Dương Tử, Vinh lầu

“Chết tiệt, các ngươi cũng tìm ra tung tích của nàng”, Lâm Mộc lớn tiếng đập bàn, vẻ nho nhã ôn nhu thường ngày đã biến mất không sót lại chút gì.

“Ngươi có giỏi thì tìm nàng đi, tên vô dụng”, Giang Tuấn lạnh mặt đáp.

“Ngươi nói cái gì?”.

“Ta nói ngươi là tên vô dụng”.

“Dường như ta đến không đúng lúc thì phải”, Tạ miệng thối vốn là đến dự hỷ sự của Lôi Lôi, nhưng mà bọn hắn có vẻ không vui mừng lại dương dao chĩa kiếm? Có lẽ hắn nên chuồn thôi. Chưa kịp bước ra ngoài hắn đã bị bọn họ túm lại.

Tự nhiên bọn họ nhìn chằm chằm hắn làm gì? Cơ mà sao hắn không nhìn thấy Lôi Lôi, “nàng đâu rồi?”.

“Ta muốn mượn tình báo của ngươi”, Tiểu Thiên nói.

Tạ Dương Lâm phe phẩy quạt, xem ra là có chuyện gì rồi.

Vạn Hương lâu …

Xoa xoa trán, nàng chửi thầm, “cô ta bị bệnh rồi sao, chơi lớn như vậy?”.

Chương 50: Đám cưới hiện đại

Nhìn nhìn xung quanh, lại nhìn y phục bản thân đang mặc. Nàng cảm thán, hở trước hở sau, hở trên lại hở dưới, chất vải cũng mỏng tang dường như muốn xuyên thấu, bày trí trong phòng lại kiều mị sặc sỡ. Nếu nàng đoán không lầm thì nàng ta đã ném nàng vào thanh lâu.

Bỗng một tiếng mở cửa làm nàng chú ý, “ngươi tỉnh rồi, vậy thì chuẩn bị đi”.

Lôi Lôi trợn tròn mắt nhìn nàng ta, vết thương trên người còn đó mà cái cô công chúa đó còn muốn chơi cái trò cũ rích ấy. Còn mấy tên nam nhân đó giờ này đang làm gì sao còn chưa tới cứu nàng nữa?

Lôi Lôi bị đầy vào một căn phòng khác, hai phía được ngắn cách bởi 2 tấm bình phông lớn. Nàng hết chịu đựng nổi, quát lớn, “cuối cùng ngươi muốn làm cái gì? Ta không rãnh rỗi bồi ngươi nữa đâu”.

Hai tên thị vệ kéo tấm bình phông sang một bên.

“Ngươi dám xưng ta với công chúa?”, nô tỳ cận thân vừa định xông ra giơ tay lên tát vào miệng Lôi Lôi thì Nàng ta nhẹ giọng nói, “bổn công chúa không tính toán với tiện nhân như ngươi”.

Ánh mắt thâm độc nhìn nàng, “để ta thử xem xem hắn tận mắt nhìn ngươi thông đồng với nhiều tên nam nhân khác, ngươi dơ bẩn như thế … hắn còn yêu ngươi nữa hay không?”.

Hắn ở đây hiển nhiên là Tiểu Thiên rồi, nhất định khi về nàng phải tính sổ với đệ ấy mới được. Hoa đào đệ chọc, lại không giải quyết gọn gàng, nàng nói thầm tronng bụng. Lôi Lôi ngước mặt nhìn nàng ta với ánh mắt khinh thường, châm chọc nói, “ngươi ganh tỵ với ta?”.

Nàng ta tức đến đỏ mặt, “bổn công chúa không hề ganh tỵ với ả dâm tiện như ngươi”.

Lôi Lôi cười cười, tiếp tục nói, “ngươi chính là ganh tỵ với ta, thừa nhận đi”.

Nàng ta cắn cắn môi, đứng bật lên, chỉ tay vào nàng, “ta không có”.

Lôi Lôi làm bộ như nghĩ ra điều gì, lập tức nói, “ngươi là công chúa có quyền lực, muốn bao nhiêu nam nhân hầu hạ mà không được, tội tình gì phải …”.

“Công chúa, người đừng bị ả dâm tiện này lừa, ả ta chỉ muốn kéo dài thời gian mà thôi”, tên nô tỳ lập tức giữ Hàm Vân lại.

Lôi Lôi bĩu bĩu môi, bị nàng ta phát hiện rồi. nhưng mà nếu cô công chúa này muốn “để hắn xem” thì chắc là sẽ bắt Tiểu Thiên đến đây. Nàng ngó ngó xung quanh, đệ ấy đến chưa nhỉ?Lát sau, vài tên nam nhân cao to bước vào, nhưng mà khuôn mặt thì không dám khen tặng. Khóe miệng co rút, Lôi Lôi nhìn chằm chằm nàng ta, “công chúa à, ta không có phúc phần đó, nhường lại cho ngươi”.

Tên nô tỳ bỗng ghé tai nói nhỏ với nàng ta, “công chúa, đã đem hắn tới rồi”.

Lôi Lôi vểnh tai nghe, hai mắt cũng sáng lên. Bỗng bị người đè lại, rót thứ gì đó vào miệng nàng, nàng vùng vẫy phản kháng, “ưm ưm”. Sao nàng nghe mùi có chút quen? Chỉ một lát sau, thân thể nóng bừng. Lôi Lôi một bộ mặt nhàm chán nhìn nàng ta, ngươi không thể sáng tạo được thứ gì mới mẻ hơn à?

Thấy được vẻ mặt châm chọc của Lôi Lôi, Hàm Vân giận dữ, quát lớn, “ném tiện nhân này lên giường … các ngươi tùy ý xử lý”, trước khi đi còn bổ sung một câu, “chơi chết ả ta cũng được”.

Nhưng mà nàng ta còn chưa kịp bước ra ngoài, đã nghe phanh một tiếng, cửa bị đá văng ra. Dẫn đầu là Giang Tuấn, theo sau là Mộc Mộc.

Lôi Lôi bĩu môi, “các chàng tới trễ nha”.

Giang Tuấn cười khẽ, “về mặc cho nàng xử lý”.

Nàng gật gật đầu, phải vậy mới được chứ.Hàm Vân nhìn kẻ hát người hò trước mặt, cảm thấy thật chướng mắt liền nói, “các ngươi còn đứng đó làm gì, không mau bắt bọn hắn lại cho bổn công chúa”.

Chỉ một lát sau, Giang Tuấn đã dọn dẹp xong bọn hắn, tiện thể đánh ngất chủ tớ bọn họ.

Nhìn vết thương trên người nàng, hắn và Lâm Mộc có chút đỏ mắt. Trong lúc bọn hắn đánh nhau nàng bị thương thành như vậy mà còn hơi sức vỗ tay cổ vũ? Thật là, hắn khẽ lắc đầu.

Mộc Mộc nhìn thấy mặt nàng đỏ bừng, còn tưởng là nàng bị sốt. Hắn liền nhanh chóng bắt mạch cho nàng, bị bỏ thuốc? Nhưng may mắn là đứa bé vẫn không bị ảnh hưởng gì. Sau đó, hắn cho nàng uống một viên dược.

Nói qua nói lại, nàng cười hì hì mà không nhớ đến một người nào đó.

Bỗng một tiếng từ sau bình phông truyền tới, giọng hắn không mặn không nhạt nói, “các ngươi cởi trói cho ta được chưa”, bọn họ cười hi hi ha ha mà quên mất hắn?

Sau khi được cởi trói, Tiểu Thiên nhanh chóng đến xem nàng. Thấy được vết tích chói mắt đó, hắn lạnh giọng nói Lâm Mộc và Giang Tuấn, “lấy đạo người trả lại cho người”.

Nàng cũng không tính xin tha cho bọn họ, nhưng trừng phạt một chút thôi cũng đủ rồi. Tuy nhiên chưa kịp nói ra ý kiến, trước mắt đã tối sầm.

3 tháng sau, Tây Dương Tử …

Lôi Lôi mặc một chiếc váy trắng, đầu cài khăn voan, tay cầm một bó hoa lớn, từ từ bước vào lễ đài. Theo sau là hai bé nhỏ nhỏ đang rãi cánh hoa.

Bọn hắn mặt lễ phục đã đứng đợi nàng ở cổng đám cưới. Hai bên là họ hàng thân thích.

Nàng vừa đi được giữa đường đã nghe thấy tiếng của Tạ miệng thối, hắn cười ha ha, “một tên mù bẩm sinh đã không nói, bây giờ còn thêm 2 tên”.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau