TÀN THIÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Tàn thiên - Chương 16 - Chương 18

Chương 16: Bát đại thiên mộ, luân hồi thiên mộ

Vùng đại địa hoàn toàn mới phía dưới khi xuất hiện lúc nó ầm ầm chồi lên mặt đất để lộ một vùng đại địa rộng tới trăm vạn dặm, nó bề ngoài chỉ thấy quanh nó tử khí lan tràn, khắp nơi khói đen che phủ không thể thấy diện mục thật của nó.

“Luân Hồi Thiên Mộ.” Thiên Y đứng trên thiên không nỉ non một câu.

Luân Hồi Thiên Mộ là một trong Bát Đại Thiên Mộ.

Thiên Mộ, nghe đồn thứ này chính là mồ chôn của tất cả những tồn tại đã từng mạnh nhất thiên địa, không ai biết nó là xuất hiện từ Nhân Kỷ nào, cũng không biết tại sao các tồn tại mạnh nhất thiên địa sau khi tuổi thọ sắp hết lại đi vào đây chôn cất.

Người đời chỉ biết, trăm vạn người đi vào trong Thiên Mộ thì chỉ có một người sống sót đi ra, mà những người có thể đi ra sau một thời gian đều sẽ cấp tốc quật khởi trở thành một cự vô phách.

Chính vì thế, Thiên Mộ tuy nguy hiểm nhưng người đời lại không ngăn cản được sự dụ hoặc từ nó đem tới cơ duyên cho nên quanh năm suốt tháng vẫn rất nhiều người đi vào.

Thiên Y lần này tới đây là để lấy hai vật, một thứ năm đó bọn hắn từng thất lạc.

Kỳ thật, tại rất lâu trước, khi Thiên Y trở thành đệ nhất cường giả sau từng đi tới để lấy lại đồ vật của bọn hắn. Nhưng mà ở trong quá trình này hắn từng bị người bên trong ngăn cản qua, hơn nữa còn là rất đông người ngăn.

Thử nghĩ, từ khi thiên địa sơ khai tới giờ, rốt cuộc trôi qua bao nhiêu cái Nhân Kỷ? mà trong từng cái Nhân Kỷ này trôi qua từng có bao nhiêu người chạy vào Thiên Mộ? như vậy có thể nghĩ bên trong vô địch hạng người là cỡ nào đông đúc, chẳng qua như vậy cũng không thể ngăn cản được Thiên Y quyết tâm, hắn năm đó thế nhưng từng chạy về lấy Trấn Tộc Chi Bảo đem tới rồi phá hủy nơi này.

Hắn nhớ, năm đó cái này Thiên Mộ nhưng là cực kỳ rộng lớn, chỉ là cuối cùng nó không chịu được sức công phạt của Trấn Tộc chi Bảo bọn hắn, cho nên bị hắn đánh thành từng mảnh, tới giờ chỉ có thể bảo trụ được một mảnh nhỏ đại địa này rồi chạy xuống Cửu Hà đại lục.

“Năm đó đã bảo các ngươi đừng ngăn cản bản thiếu, bây giờ thì tốt rồi, phải chạy xuống cái đại lục này trốn.” Thiên Y nhếch miệng khinh thường nói nhỏ một tiếng.

Năm đó nếu đám người này không ngông cuồng ngăn hắn thì hắn cũng không tới nối lấy ra Trấn Tộc Chi Bảo để đi tới đọ sức với đám người này, đáng tiếc, trên đời này bọn ngu sao mà nhiều…

“Đi thôi.” Thiên Y phất tay một cái, theo đó hắn và Huyền U biến mất tại chỗ.

Một lần nữa xuất hiện, hai người đã là xuất hiện tại một vùng tử địa trong. Đứng tại đây, hai người thỉnh thoảng nghe lấy từng tiếng gào thảm thiết giống như ai đó bị tra tấn, hoàn cảnh âm u tầm đó, nghe vào thẳng khiến lòng người phát lạnh.

Huyền U tay nhỏ không tự chủ được nắm lấy góc áo Thiên Y, ánh mắt sợ hãi nhìn xung quanh.

Nơi này một mảnh tử khí lan tràn, nếu bất cản dính vào nhưng là sinh cơ bị rút đi, nếu không có Thiên Y bao che thì nàng e sợ đã bị tử khí ăn mòn sinh cơ mà ngã xuống rồi.

Thiên Y từ đầu xuất hiện sau cũng không chú ý xung quanh, hắn ánh mắt chỉ nhìn lấy một cái quan tài đang được đặt ở đấy.

Cái này quan tài bề ngoài tử văn đan xen mà hình thành, trong âm u hoàn cảnh nó lóe lên từng sợi u quang nhìn tới khiến người khác bản năng dâng lên sợ hãi.

“Là ngươi tự động cút hay để bản thiếu động thủ đây.” Thiên Y thân hình tiên khí bạo động, ánh mắt lạnh như băng, sát ý phun trào khiến tử khí càng dày đặc chậm rãi nói.

Đáp trả hắn là một mảnh trầm mặc, tựa hồ không nghe hiểu lời hắn nói vậy.

Thiên Y cũng không vội chậm rãi chờ đợi. Hắn cũng không tin đám người này không sợ chết, nếu là cái khác Thiên Mộ có lẽ không dễ dàng để hắn đi qua, nhưng cái này Thiên Mộ năm đó lại bị hắn tự tay phá hủy, đám người này làm sao dám đối đầu với hắn.

Quả nhiên, không tới nửa nén nhang, quan tài kia trực tiếp mở ra rồi để lộ một vùng hắc ám giống như là cánh cổng.

“Xem như các ngươi biết điều.”

Thiên Y cười cười khinh thường xùy một tiếng rồi đem Huyền U đi vào trong hắc ám cánh cửa bên trong quan tài.

“Tên này làm sao còn sống rồi.” Thiên Y rời đi sau, phía nơi quan tài nơi vang lên một thanh âm nghi vấn.Thiên Y năm đó khuôn mặt có hình dáng thế nào thì không ai biết được, người đời muốn nhận biết được hắn là Thiên Y vậy cũng chỉ có thể nhìn qua đôi mắt để nhận biết.

Hắn đôi mắt bề ngoài nhìn tới cũng không khác bình thường con mắt, nhưng nếu ngươi nhìn vào sâu trong đôi mắt hắn mà nói thì sẽ lập tức nhận ra sự khác biệt, cái kia gợn sóng, cái kia khe hở sâu trong đôi mắt giống như từng bị người chém rách, chỉ cần nhìn vào cái khe rách sâu trong đôi mắt kia thì ngươi sẽ lập tức biết hắn là ai.

Tồn tại trong quan tài không bao giờ quên, cái kia người sở hữu đôi mắt có hai vết rách sâu bên trong giống như thâm uyên năm đó thế nhưng từng phá hủy nơi này, hắn có thể không muốn đối đầu với người kia, dù sao hắn còn muốn sống thêm vài năm nữa…

Khi đi qua quan tài thứ nhất đi tới phía sau chặng đường sau, Thiên Y cùng Huyền U xung quanh bỗng nhiên nổi lên từng loại phù văn, những này phù văn như có sinh mệnh, chúng bao phủ lấy Thiên Y hai người như đang chào đón hai người vậy.

“Thả lỏng.” Thiên Y thu hồi tiên khí nhìn Huyền U bình tĩnh nói.

Huyền U nghe hắn không tự chủ được thả lỏng thân thể, chỉ thấy khi nàng thả lỏng thân thể lúc những cái kia phù văn lập tức chui vào thân thể nàng, tiếp đó chúng lấy tốc độ chóng mặt rèn luyện thân thể, gân mạch của nàng tới tình trạng hoàn mỹ nhất, cảnh giới theo đó trực tiếp từ Hậu Thiên tứ trọng tầm đó nhảy lên Tiên Thiên đỉnh phong, cảnh giới không hề có một cái gì gọi là căn cơ bất ổn.

Bên kia, Thiên Y sau khi hấp thu những cái giống như có sinh mệnh phù văn kia sau hắn cảnh giới trực tiếp nhảy lên Phá Cung hậu kỳ.

Đây là phần thưởng khi ngươi qua được nhất quan. Thiên Mộ không chỉ là nơi nguy hiểm nhất một trong, nó còn là nơi có cực lớn cơ duyên, cũng chính vì vậy rất nhiều người dù biết nguy hiểm nhưng vẫn muốn chạy vào.

Nhất quan đã là cơ duyên tăng lên cảnh giới cùng đúc luyện căn cơ, như vậy nhị quan, tam quan… đây?

Chẳng qua, Thiên Y đối với phần thường của mấy quan khác không thế nào quan tâm, thứ hắn quan tâm là một vật mà bộ tộc hắn từng thất lạc vào nơi này.

Đi tới, tiếp đó qua lấy từng quan, không ai dám ngăn cản Thiên Y, trên đường đi bảo vật cơ duyên nhiều vô số, Thiên Y chỉ lấy một số tạm thời hữu dụng với hắn, còn lại nhưng là để Huyền U cất vào giới chỉ, cái này cũng khiến nàng cười vui mừng không khép lại miệng.

Đi tới Bát Quan, thu hồi bảo vật sau, Thiên Y thân hình dừng lại nhìn về một cái quan tài ngoài cùng cũng là quan tài thứ tám.

“Làm sao vậy.” Huyền U có chút nghi hoặc hắn tại sao lại không đi tiếp, phía trước bảo vật nhưng rất nhiều nha, nếu không đi tiếp thật là phí.

“Cái kia người trong quan tài thứ tám, mở ra cho nàng đi vào.” Thiên Y không trả lời mà ánh mắt như điện, giọng nói bá đạo không cho cãi lại nhìn quan tài thứ tám ngoài cùng bên phải vang lên.Rất là có một lời không hợp động thủ xu thế…

Tại hắn ánh mắt bá đạo không cho phép bất kỳ ai trái lại kia quan tài thứ tám cũng đành bất đắc dĩ mở ra vì sợ chọc giận tên này.

“Đi vào đó, nơi đó có thứ ngươi cần.” Thiên Y nhìn Huyền Băng một cái rồi không cho nàng phản kháng trực tiếp dùng lôi đình thủ đoạn ném vào trong quan tài thứ tám.

Nơi đó nhưng có một vật có thể làm yếu đi Yêu Chủ Yêu Băng ý thức để khiến Huyền U làm chủ ký ức, tất nhiên cái này cũng chỉ là tạm thời, còn sau này Thiên Y tự nhiên có cách khác giúp nàng.

“Ngươi còn sống, năm đó rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.” Sau khi Huyền U rời đi sau trầm mặc không gian bỗng nhiên vang lên một giọng nói cực kỳ từ tính tràn ngập nghi vấn dò hỏi.

“Ha ha, cái này còn phải nhờ Thiên Mộ của các ngươi vật kia, nếu không ta cũng không thể sống được nha.” Thiên Y khóe miệng khẽ cong lên chậm rãi nói.

Năm đó khi hắn công kích qua nơi này lúc tuy rằng không lấy được đồ mình muốn nhưng lại lấy được một món đồ cực kỳ kinh khủng, mà món đồ đó nhưng giúp hắn có cơ hội sắp xếp một ít thủ đoạn để thoát một kiếp năm đó.

“Một trận chiến đó đám người vây công ngươi có bao nhiêu người còn sống.” Nghi vấn thanh âm lại vang lên một tiếng dò hỏi, mặc dù hắn biết Thiên Y có thể không trả lời nhưng bọn hắn lại không nhịn được dò hỏi.

“Năm người ngoài sáng, ba người trong tối, đáng tiếc bọn hắn nhưng lại bị bản thiếu giết mất hai người, còn lại ba người bị trọng thương, ba người chỉ bị thương nhẹ.” Thiên Y nhàn nhạt đáp. Nói cho đám người này cũng không sao, dù sao đám người này nhưng cũng có thù oán với mấy người vây giết hắn lúc trước, hơn nữa hắn nói cũng không phải là cho tám người trong quan tài nghe mà là nói cho người phía sau họ nghe.

“Bọn ta nhận được tin tức, năm đó đám người kia sau khi ngươi chết từng tụ tập lại đi vào Mộ Địa của ngươi, trong đó từng có một cái quan tài khác.” Nghi ngờ thanh âm lại vang lên, cái này cũng không trách bọn hắn lắm chuyện.

Nếu giờ Thiên Y còn sống, như vậy cái kia quan tài là giải thích ra sao, lẽ nào…

Bọn hắn chợt nghĩ tới một cái truyền thuyết cực kỳ đáng sợ nhưng lập tức bị đè ép, nếu tên này thật giống như cái kia trong truyền thuyết nhân vật vậy thì quá đáng sợ đi.

“Cái này các ngươi không cần biết, có lúc vô tri cũng là một loại hạnh phúc, vì ít nhất các ngươi không cần phải sợ hãi, không phải sao.” Thiên Y nở nụ cười quỷ dị khiến người sởn gai ốc chậm rãi nói.

Trầm mặc, xem như ngầm thừa nhận lời hắn nói, nếu cái kia suy nghĩ là thật thì bọn họ tốt nhất vẫn là im miệng thì tốt hơn, bởi vì chuyện kia nhưng là một cái cấm kỵ, dù là ai cũng không nguyện ý nhấc lên. Chỉ là, trong lòng mấy người có lấy nhàn nhạt kích động cùng chờ đợi, bởi vì nếu việc kia là thật thì bọn họ đáng chờ đợi…

Tiếp đó Thiên Y trực tiếp bước vào một quan tài trong tám quan tài rồi trực tiếp đi vào.

Vượt qua Bát Quan sau, Thiên Y đã đi vào một căn phòng tối bên trong, khắp nơi này ngoại trừ ở giữa có lấy ba vật đang phát sáng ra thì không hề có thứ gì khác.

Đối diện Thiên Y bây giờ, là có lấy ba loại đồ vật đang ngự không ở đấy, ngự cao nhất trên thiên không là một cây bút, nó bề ngoài có màu đen như mực, nhìn tới cũng không phát ra cái gì khí tức kinh khủng.

Mà xung quanh nó nhưng là được từng sợi pháp tắc khóa chặt tựa như đang giam cầm nó vậy, từ từng sợi pháp tắc kia khí tức phát ra nhưng khiến lòng người cực kỳ sợ hãi, đây là một loại đến từ bản năng nguyên sơ nhất sợ hãi, tựa hồ cái kia pháp tắc chính là khắc tinh của tất cả vạn vật trong thiên địa này.

Mà phía dưới nhưng là một cuộn giấy cùng với một quyển sách.

Cuộn giấy cuộn tròn lại, nó dài chừng hai thước, từ ngoài nhìn tới giống như cuộn vải dài đang chờ đợi người khác lấy đi chỉ.

Mà một quyền sách nhưng là cực kỳ mỏng, nó trên có lấy ba trang giấy trắng, nhìn thế nào cũng không thể thấy chữ trên đó.

“Ngươi đã tới.” Một thanh âm không phân ra tuổi tác, nó thanh âm cực kỳ cứng ngắc, nghe vào giống như mà máy móc nói chuyện vậy.

Chương 17: Cây bút thần, họa kinh

“Đúng vậy, ta đã tới.” Thiên Y nhẹ nhàng thở dài một hơi chậm rãi nói. Năm đó hắn từng đi vào đây qua, chỉ là thời gian có hạn vì đám người kia công tới nên đành phải tạm thời lui ra.

“Ngươi hôm nay tựa hồ không có ý định giải phóng ta.” Cây bút đen như mực kia từ trong vang lên một thanh âm dài dằng dẵng hỏi.

“Năm đó có một ít chuyện nên chuẩn bị chưa đủ, muốn phá giải cái kia pháp tắc nhưng cực kỳ phiền phức.” Thiên Y cũng có chút bất đắc dĩ nhìn lấy từng sợi pháp tắc đang khóa lên cây bút kia nói.

Cái kia pháp tắc nhưng là Thiên Phạt pháp tắc, trên đời này muốn dùng man lực phá được nó e sợ tìm không ra đi, ít ra năm đó vào thời đỉnh phong của Thiên Y nếu không dùng ngoại lực mà nói thì rất khó phá hủy được Thiên Phạt pháp tắc.

Thiên Phạt pháp tắc là một loại phán xét lực lượng của thiên địa, nó đối với bất kỳ cái gì pháp tắc, sức mạnh… đều có tính khắc chế nhất định, cho nên một khi bị nó giam cầm mà muốn thoát khốn là cực kỳ khó khăn.

“Vậy lần này ngươi tới đây nhưng là vì cái gì?” Cây bút đen giọng nói lại vang lên hỏi. Nó cũng không hỏi Thiên Y năm đó là chuyện gì, bởi vì nó đã biết một hai nên không cần thiết hỏi.

“Ta tới là vì một vật, một vật mà chủ nhân nơi này cũng không biết nó là cái gì.” Thiên Y nở nụ cười trả lời, tiếp đó hắn nói: “Tất nhiên là tiện đường lấy luôn Họa Kinh.”

Trên đời này có Thập Đại Chí Tôn Bảo, mà cây bút này chính là một trong mười món Chí Tôn Bảo đó, nó tên là “Cây Bút Thần”.

Cây Bút Thần, nghe đồn chỉ cần ngươi sở hữu nó rồi vẽ ra những thứ ngươi tưởng tượng thì chúng sẽ trở thành sự thật, thậm chí nếu ngươi vẽ động vật gì đó thì chúng cũng sẽ được Cây Bút Thần ban cho sinh mệnh và trí tuệ rồi sống như những sinh vật khác.

Mà Thiên Y bây giờ không thể phá hủy được Thiên Phạt pháp tắc nên chỉ có thể tạm thời lấy tạm Họa Kinh.

Họa Kinh, nó là một trong hai thứ do Cây Bút Thần diễn sinh mà ra, công dụng cũng giống như là Cây Bút Thần.

Bình thường nếu dùng Họa Kinh cùng Cây Bút Thần để vẽ ra một vật gì đó thì nó sức mạnh sẽ mạnh hơn một trong hai thứ vẽ.

Thiên Y nếu như đạt được Họa Kinh thì có thể dùng tay không vẽ ra đồ vật, thậm chí nếu hắn tìm hiểu thấu đáo huyền ảo của Họa Kinh mà nói thì hắn có thể nhất niệm sáng tạo ra sự vật, nhất niệm sáng tạo ra sinh mệnh.

Tất nhiên, cái này cũng chỉ là truyền thuyết, Thiên Y cũng không dám chắc nó có thể hay không thật vẽ ra sinh mệnh, dù sao vạn cổ tới giờ chưa từng có ai tu luyện Họa Kinh hay vận dụng Cây Bút Thần tới đăng phong tạo cực để phát huy ra công dụng của nó.

Thậm chí, Cây Bút Thần cũng không biết nó có thể làm được thế không, bởi vì chưa từng ai khiến nó có thể phát huy hết năng lực của nó, cho nên nó cũng không dám chắc mình mạnh tới đâu, dù sao nó tuy có linh trí nhưng lại không có sinh mệnh, cho nên không có năng lực tự hiểu lấy bản thân giống như những sinh linh có sinh mệnh khác.

Nhưng dù vậy Thiên Y hay bất kỳ ai cũng thèm nhỏ dãi nó, mặc dù không thể sáng tạo ra sinh mệnh nhưng có thể sáng tạo ra thứ khác nha…

Dù sao, trên đời này Thập Đại Chí Tôn Bảo nhưng là cực kỳ nghịch thiên đồ vật, bất kỳ ai cũng không thể chống đỡ được nó dụ hoặc, không ai có thể!

“Vậy thì cầm lấy đi, tên chủ nhân nơi này cũng từng tới đây vài lần muốn nó, nhưng đáng tiếc ta chưa từng động ý.” Giống như khinh thường lại giống như châm chọc vang lên.

Chủ nhân Luân Hồi Thiên Mộ đã từng tới đây rất nhiều lần, mục đích tất nhiên là Họa Kinh, đáng tiếc nếu không có sự cho phép của Cây Bút Thần thì mười kẻ như hắn cũng đừng hòng có được Họa Kinh, còn muốn dùng sức mạnh sao? nó nhưng có thể nhất niệm phá hủy Họa Kinh cùng nhất niệm diễn sinh nó.

Như vậy trên đời này ai dám nói không có sự cho phép của nó thì ai có thể lấy được đây, còn tại sao không uy hiếp nó để lấy Họa Kinh, cái này nhưng lại phải nghĩ lại rồi, Thập Đại Chí Tôn Bảo dễ dàng phá hủy như vậy sao? trên đời này còn chưa từng nghe ai có năng lực như vậy.

Còn tại sao nó cho Thiên Y, cái này tất nhiên là xuất thân của Thiên Y cùng nó Xuất Thân nhưng gần như đồng nguyên, trên đời này nếu ai có thể sử dụng nó thì ngoại trừ người sở hữu dòng máu giống như Thiên Y thì không còn ai có thể.

“Đa tạ rồi.” Thiên Y nở nụ cười cảm tạ một câu rồi phất tay lấy đi quyển sách kia, theo đó quyển sách kia cũng là Họa Kinh lập tức hóa thành pháp tắc rồi hòa vào linh hồn hắn.

Thiên Y thấy thế cũng không dám chần chờ ngồi xuống lĩnh ngộ, mỗi loại “Kinh” sau khi dung nhập vào ngươi sau thì ngươi sẽ có cơ hội một lần cảm ngộ nó, còn sau này nhưng phải từ từ lĩnh ngộ mới được, chính vì thế Thiên Y cũng không muốn bỏ qua cơ hội này.

Cũng không bao lâu, khi Thiên Y một lần nữa mở mắt sau, hắn đã nắm dữ được gần như sáu phần của Họa Kinh.
Cái này cũng không phải hắn lĩnh ngộ kém mà là Họa Kinh quá thâm ảo, dù sao hắn còn chưa đọc qua thứ gì giống như Họa Kinh nên không thể vừa nhìn đã hiểu, hơn nữa trên đời này sinh linh đối với những thứ không biết đều phải học hỏi, có ai có thể đọc một suy ra mười được đâu.

Thiên Y trong thời gian ngắn có thể tìm hiểu được như vậy đã là cực kỳ khủng bố!

“Vù.” Thiên Y vừa đứng lên sau thì cuộn giấy bên trên cũng lập tức bay tới bên cạnh hắn.

Thiên Y thấy thế cũng không bất ngờ, cái này cuộn giấy là Cây Bút Thần lúc nhàm chán diễn sinh ra, chỉ cần ngươi vẽ lên đó thì “thứ” mà ngươi vẽ sau khi sinh ra sẽ được tăng phúc nhất định.

Có thể nói, cái này cuộn giấy, Họa Kinh, Cây Bút Thần là một tam đại tổ hợp hoàn mỹ.

Tất nhiên cái này cuộn giấy theo một ý nghĩa nào đó còn không được tính là vật thứ hai Cây Bút Thần diễn hóa ra, vật thứ hai nhưng là một thứ khác, còn cuộn giấy này chỉ là một thứ nó nhàm chán thì diễn hóa ra thôi.

Thiên Y thu hồi nó vào giới chỉ không được sau thì trực tiếp ném vào bên trong Vĩnh Hằng Luân nơi để nó uẩn dưỡng cái này cuộc giấy.

“Tốt, Ta đi lấy vật kia.” Thiên Y thu hồi đồ xong nhìn Cây Bút Thần nở nụ cười nói.

“Ồ, năm đó ngươi tuy rằng để lại hậu chiêu tại đây nhưng tốt nhất vẫn cẩn thận vẫn hơn, dù sao tên kia cũng không phải là hạng người sợ chết nha.” Cây Bút Thần thấy hắn sắp đi thì như nghĩ tới cái gì đó nhắc nhở.

“Đã biết.” Thiên Y nở nụ cười rồi biến mất trong phòng.

Một lần nữa xuất hiện, hắn đã là ở một nơi khác, tại đây xung quanh không gian là một mảnh thanh nhã mà tràn đầy sức sống khí tức.

Nó khác hoàn toàn với không gian tử khí lan tràn bên ngoài, rất khó tưởng tượng ở đây lại có một không gian như thế này.

Thiên Y xuất hiện lúc hắn ánh mắt thưởng thức nhìn xung quanh, chỉ thấy xung quanh hắn nhưng là có lấy từng cây Hoa Anh Đào đang theo gió rung rung, rơi xuống từng cánh hoa đỏ như máu.

Nhìn từng lá hoa rơi xuống kia lúc ngươi sẽ không hiểu sao liên tưởng tới mỗi một lá hoa rơi rụng là lại có một, trăm, ngàn vạn sinh mệnh đang chấm dứt…
Thiên Y nhàn nhã đi từng bước về một con đường trải đầy lá hoa phía trước, đi tới một chặng đường sau, hắn thân hình dừng lại nhìn về phía trước.

Trước hắn, có lấy một cái nam tử dáng người kỳ tu, khuôn mặt không thấy rõ vì hắn đang chắp tay sau lưng đưa lưng về Thiên Y.

Từ ngoài nhìn tới, nam tử này cũng không có cái gì khí chất đặc biệt, hắn khí chất tựa hồ có đặt ở trong đám đông cũng không ai thèm nhìn, tựa hồ hắn trời sinh đã là hòa nhập vào thế giới này hoàn toàn vậy.

Rất khó tưởng tượng, một tồn tại vô thượng như hắn lại có một cái khí chất tầm thường như vậy.

“Ngươi đã tới.” Nam tử hắc y tung bay, không quay đầu mà chậm rãi nói, giọng nói trong nói không hết trẻ trung.

“Ta mục đích hẳn ngươi đã biết đi.” Thiên Y cũng đi tới ngang nhau với nam tử, hắn cũng không nhìn nam tử mà nhìn về từng áng mây trắng trên thiên không xa xăm kia nói.

“Ta biết.” Nam tử kia vẫn là ung dung không vội chậm rãi đáp.

“Ồ, vậy ý ngươi lại như thế nào đây.” Thiên Y cũng không bất ngờ cười nhạt hỏi, giọng nói như đang nói với bằng hữu lâu ngày vậy, không hề có một tia áp lực.

“Thu hồi hậu chiêu, ta đem vật kia cho ngươi.” Nam tử kia thản nhiên nói.

“Hậu chiêu của ta sao, ngươi nên biết năm đó ta dùng nó để uy hiếp ngươi chẳng qua chỉ là một mục đích trong đó mà thôi, còn mục đích thật sự vẫn là dùng nó để cứu ra Cây Bút Thần.” Thiên Y cũng không bất ngờ trước câu trả lời của hắn nhưng vẫn lắc đầu chậm rãi nói.

“Ta biết, nhưng chúng ta không thể sống trong khi trên đầu luôn có một cây đao đặt lên cổ.” Nam tử kia cũng khẽ lắc đầu chậm rãi đáp.

Thiên Y năm đó công vào nơi này sau từng để lại một cái cực kỳ kinh khủng hậu chiêu, nó kinh khủng dù là hắn cũng có chút ăn không tiêu, cảm giác luôn là một mảnh căng thẳng, cho nên hắn mới không động thủ với Thiên Y.

Dù sao năm đó Thiên Y nhưng là đánh Luân Hồi Thiên Mộ thành mảnh nhỏ, không hận hắn mới là lạ, chẳng qua bọn họ vẫn biết cái lợi cái hại trong đó cho nên bây giờ không dám động thủ với hắn, lúc trước hắn công vào nhưng là một cái giáo huấn cực kỳ đáng nhớ đấy.

Chẳng qua bọn họ lại không nguyện ý để cái gọi là hậu chiêu kia được đặt ở đây, ai biết có ngày nào đó nó bị cái gì ngoài ý muốn rồi bùm một phát, theo đó tất cả tan thành hư vô hay không.

“Các ngươi có thể rời đi.” Thiên Y vẫn không đáp ứng chậm rãi nói.

“Ngươi nên biết nơi này là điểm cuối của bọn ta, chuyện rời đi là không thể.” Nam tử lại một lần nữa lắc đầu.

“Lựa chọn ta đã cho các ngươi, có đem đồ ra hay không chính là chuyện của các ngươi.” Thiên Y cứng rắn đáp. Hắn năm đó để lại hậu chiêu trong này nhưng bỏ ra cực lớn đại giới, mà mục đích chính là lấy đi Cây Bút Thần cùng cây thước trong tay nam tử này, bây giờ mục đích sắp thành lúc hắn làm sao có thể nhường nhịn được.

“Ngươi phải lập huyết thệ không được dùng vật kia để đối phó với Luân Hồi Thiên Mộ.” Cuối cùng, nam tử kia cũng đành nghĩ ra một cách như vậy.

“Được.” Thiên Y gật đầu rồi lập huyết thệ, làm xong hết thảy hắn thân hình biến mất tại chỗ.

“Ai, đám người kia năm đó làm sao ngu ngốc như vậy, chọc ai không chọc lại đi chọc tên này, hắn bộ tộc cũng không phải là quả hồng mềm đâu.” Nam tử nhìn Thiên Y đi sau khẽ lắc đầu cười khổ một tiếng.

Người khác có lẽ không biết bộ tộc kia kinh khủng, hắn nhưng là biết rõ mồn một, mặc dù không biết tại sao năm đó Thiên Y một trận chiến cuối cùng không gọi người trong gia tộc cùng người trong gia tộc hắn tại sao lại không đi ra giúp hắn một tay, nhưng điều này không có nghĩa là bộ tộc kia sợ hãi.

“Thôi thôi, để hắn lấy đi món đồ kia cũng được, dù sao ai biết nó công dụng là gì đâu.” Cuối cùng tiếng than vang lên, nam tử trong tay vật mà Thiên Y muốn hắn cũng không biết vật kia là cái gì, hắn chỉ biết năm đó phụ thân hắn chết sau thì để nó cho hắn bảo quản, mà hắn cũng chỉ làm theo phụ thân hắn nhắn nhủ mà thôi, chỉ là ai biết vật kia lại mang tới tên sát tinh này tới.

Chương 18: Lục đại kỹ năng

Thiên Y rời đi sau đã đi tới một cái địa điểm khác, tại đây xung quanh là một vùng sương mù bao quanh, ở nơi hắn đứng bây giờ, có lấy từng cây dừa năm cành lá xòe ra, thỉnh thoảng còn có từng giọt nước do sương mù tích tụ rơi xuống vang lên từng thanh âm tích tắc…

Ở giữa khu vườn dừa này, có lấy một cái bệ đá được đặt ở đấy, mà trên bệ đá thì lại được cắm lấy một thanh thước màu đen.

Thanh này màu đen thước dài tới năm tấc, nó bề ngoài giống như một cái thước đo được các giáo viên dùng để kẻ phấn…

Nhìn vào nó lúc, Thiên Y không hiểu sao tâm tình vốn lạnh nhạt cùng trầm tĩnh bỗng nhiên càng trầm tĩnh.

Tựa hồ, cái này cây thước màu đen có thể khiến cho bất kỳ ai nhìn vào bình tĩnh tâm tình trờ lại vậy, có nó tại vạn vật đều phải yên tĩnh theo nó.

Thiên Y cứ như vậy đứng đấy nhìn nó một hồi thật lâu, trong tích tắc tiếp đó, Thiên Y đi tới bên cạnh nó.

Khi hắn đi tới bên cạnh nó lúc, Vĩnh Hằng Luân bỗng nhiên bạo động, theo đó nó toát ra sáu sợi kim quang xuyên ra mi tâm của Thiên Y rồi quấn lấy cây thước.

Cây thước kia cũng như bị kim quang kích thích, nó quanh thân cũng nổi lên sáu sợi quang mang màu trắng. Dần dần, quang mang màu trắng cùng sáu sợi kim quang nối liền với nhau.

“Oành oành…” Sáu tiếng vang giống như thiên địa nhịp đập vang lên, chỉ thấy kim quang kết nối cùng sáu sợi quang quang sau chúng hình thành sáu viên ngọc rồi ngự không ở trên đầu Thiên Y.

Phong Ấn Kỹ Năng vừa ra, thiên địa một mảnh trầm luân, không gì không thể phong! Nó chung cực hình thái nhưng có thể phong hết vạn vật trong thiên địa.

Thiên Ẩn Kỹ Năng vừa ra, có thể ẩn dấu hết thảy. vạn vật hư hóa, không gì không thể đồng hóa! Nó chung cực kỹ năng có thể biến hóa bất kỳ cái gì hình thái, vật thể, không nhìn hết thảy công kích.

Cảm Ứng kỹ năng vừa ra, vạn vật không thể lẩn trốn, thiên địa trong không gì có thể thoát khỏi nó cảm ứng! chung cực hình thái nhưng có thể dự đoán trước tương lai ba giây.

Thiên Nhai Kỹ Năng vừa ra, thiên địa không gì có thể tránh né! Nó chung cực hình thái nhưng có thể bỏ qua bất kỳ cái gì phòng thủ, không gian cùng thời gian khoảng cách mà công kích tới đối thủ.

Không Luân kỹ năng vừa ra, thiên địa không có chỗ nào không thể đi, nó chung cực hình thái có thể nhất niệm xuất hiện tại bất kỳ nơi nào trong thiên địa, trực tiếp bỏ qua không gian, thời gian đi tơi địa điểm ngươi đã từng đi.

Phiêu Miểu kỹ năng vừa ra, một ánh mắt có thể giết người, ngay cả thiên địa cũng không thể tránh được huyễn thuật của nó!

“Thu.” Thiên Y đứng đấy nhất niệm điều khiển Vĩnh Hằng Luân trực tiếp thôn phệ lục đại kỹ năng kia.

Bên trên Tôn Chủ chính là Chân Quân, Thiên Quân.

Kỹ Năng nhưng là thuộc về Thiên Quân độc quyền, mỗi người đột phá Thiên Quân sau đều có cơ hội lĩnh ngộ ra một loại Kỹ Năng của mình, chỉ một loại kỹ năng nhé!

Năm đó, Thiên Y đột phá Thiên Quân sau từng lĩnh ngộ Thiên Nhai Kỹ Năng, hắn năm đó từng đứng trong tộc nhưng chém giết kẻ thù ở nơi xa xôi nhất thế gian, có thể nói năm đó hắn ngoại trừ Cửu Kiếm Hư Vô bá đạo ở ngoài còn có phụ trợ công kích Thiên Nhai kỹ năng.

Từ đó có thể thấy được hắn năm đó là cỡ nào bá đạo mà mạnh mẽ, trong tay sáng tạo ra Cửu Kiếm Hư Vô, còn có lấy Tàn Thiên chém hết thảy điểm yếu thiên phú, có lấy Thiên Nhai kỹ năng làm phụ trợ bỏ qua tất cả chém lên đối phương, từ đó việc hắn làm đệ nhất cường giả cũng không phải nói suông.

Kỹ năng được chia làm tiểu thành, đại thành, viên mãn.

Thiên Y bây giờ có thể nhờ vào Vĩnh Hằng Luân bỏ qua hết thảy trói buộc trực tiếp cướp đoạt sáu đại kỹ năng để mình có thể sử dụng.

Vạn cổ tới giờ, còn chưa từng nghe có ai có thể một mình nắm dữ hai loại kỹ năng chứ đừng nói gì tới sáu loại một lúc, có thể nói hắn bây giờ đã là độc nhất vô nhị.

Mà từ trong cây thước đen này nhưng lại ẩn chứa sáu đại kỹ năng, như vậy có thể nghĩ năm đó hắn mạnh mẽ muốn cướp đoạt vật này cũng không phải không có lý, càng quan trọng hơn nó còn là một cái chìa khóa để hắn đi lấy thứ còn kinh khủng hơn sáu đại kỹ năng.

Thiên Mộ chủ nhân từ trước tới giờ có lẽ không biết cây thước này là chân chính cái gì, mà dù hắn có biết thì cũng không thể sử dụng được nó, bởi vì muốn lấy đi sáu đại kỹ năng thì bắt buộc phải có Vĩnh Hằng Luân làm môi giới, còn lại thứ khác thì không bao giờ được.

Tay phải nhẹ nhàng rút nó ra khỏi bệ đá, động tác là như vậy quen thuộc mà dễ dàng, tựa hồ hắn trước đây thật lâu từng làm rất nhiều động tác như vậy.

“Đi thôi, đi tìm lại những thứ đã bị quên lãng.” Thiên Y nhìn nó một cái rồi đặt sau lưng rồi biến mất tại chỗ.Một lần nữa xuất hiện, Thiên Y lại đi tới một cái khác không gian.

“Gào gào.” Thiên Y vừa đi tới sau đã nghe thấy từng tiếng gào thét của oan hồn vang lên, xung quanh đây có lấy vô cùng vô tận oan hồn đang vờn qua vờn lại, có lấy từng tia tàn ảnh màu trắng xẹt qua không gian..

Mà ở giữa đám này oan hồn nhưng lại đang ngồi đấy Huyền U, khi Thiên Y đi vào lúc nàng cũng như cảm giác được cái gì, ánh mắt tinh khiết mở ra nhìn về phía Thiên Y.

Thiên Y nhìn nàng đôi mắt lúc trong lòng không hiểu sao có một cỗ mất mát, từ sâu trong đôi mắt nàng hắn biết nàng đã thành công áp chế Yêu Băng ý chí, đáng tiếc, nàng vẫn phải gánh chịu lấy một phần tính cách của Yêu Băng, cho nên cái kia mỉm cười thiên sứ, cái kia tinh khiết ánh mắt sẽ không còn tồn tại được bao lâu…

“Thiên Y đại ca.” Huyền U thấy hắn lập tức vui mừng gọi một tiếng rồi chạy tới.

“Là ta.” Thiên Y ánh mắt lạnh nhạt đảo qua nàng, thấy nàng không có bị Yêu Chủ Yêu Băng ảnh hưởng tới tính cách sau cũng tạm thời để tâm xuống.

Chỉ là hắn biết, nàng rồi cũng sẽ có một ngày bị Yêu Chủ Yêu Băng ảnh hưởng tính cách, cho nên hắn cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý.

Tới lúc đó có lẽ hắn có chút thương tâm khi Huyền U thay đổi, nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi, bởi vì hắn biết, ngày đó chung quy vẫn sẽ tới, cho nên hắn đã chuẩn bị đầy đủ tâm lý, hơn nữa đối với hắn mà nói, nàng chỉ là một cái người qua đường trên bất chợt gặp nhau, đi hết đường sẽ lại mỗi người một ngả mà thôi.

Dù sao, dù nàng có áp chế, thậm chí lấy Huyền U làm chủ ý thức đời này thì hắn và nàng cũng không thể đi chung một chặng đường, bởi vì dù muốn dù không thì nàng cũng là Yêu Chủ Yêu Băng chuyển thế, cái này sự thật là không thể chối cái, Thiên Y cũng sẽ không chấp nhận luôn có một cái nguy hiểm sự vật như vậy đi bên cạnh mình.

Bây giờ nàng có thể không mạnh, nhưng sau này đây, ai biết nếu nàng đi chung với hắn rồi cho hắn một kiếm từ sau lưng hay không? Việc Yêu Chủ Yêu Băng mạnh mẽ cướp quyền làm chủ ý thức của thân thể cũng không phải là không thể xảy ra nha, dù sao Yêu Chủ Yêu Băng chung quy đã từng là tồn tại mạnh nhất thiên địa một trong…

Việc hắn tha cho nàng một mạng đã xem như là làm hết khả năng, từ giờ trở đi, nàng có thể hay không áp chế Yêu Băng ý chí vậy thì do nàng rồi.

Chỉ là, thâm tâm nơi sâu làm sao lại cam lòng đây? Thiên Y vẫn sẽ lựa chọn giúp nàng tới mức không thể giúp được nữa mới thôi…

“Ta đã đột phá Phá Cung trung kỳ.” Huyền U nhảy tới ôm cổ hắn cười đắc ý khoe khoang, năm tuổi, à không, bây giờ đã là tám tuổi, tám tuổi đột phá Phá Cung trung kỳ đặt ở đâu cũng là một việc rất đáng kiêu ngạo.

“Rất tốt.” Thiên Y buồn cười nhìn nàng vuốt vuốt lưng nàng, hắn cũng không bất ngờ chút nào, bởi vì lúc trước khi vượt qua bát quan trong nàng có thể đột phá cảnh giới cao hơn nhưng lại bị hắn áp chế cho nên không thể đột phá, nhưng giờ khi không có hắn áp chế cho nàng mà nói việc đột phá cũng không phải là cái gì khó khăn.

Dù sao Thiên Mộ cơ duyên cũng không phải là tầm thường cơ duyên, nếu không thì cũng không có người chạy như vịt đi vào như vậy.“Đi thôi.”

Ôm lấy Huyền U Thiên Y một bước vượt qua thời gian khoảng cách trực tiếp đi ra khỏi Thiên Mộ.

Vừa đi ra lúc, hai người đã tưởng mình đi nhầm địa chỉ, bởi vì bên ngoài bây giờ khắp nơi có lấy từng gian nhà, có lấy từng đội ngũ, tu sĩ tán tu đi qua đi lại…

Tại đây không biết từ lúc nào đã trở thành một nơi cứ điểm của các tu sĩ, trên con đường dài trên có lấy từng cái quầy hàng đang rao bán bảo vật, linh dược…

Từ gần ba năm trước, khi Thiên Y ra tay làm cho Luân Hồi Thiên Mộ trồi lên đại địa sau từng có người phát hiện nơi này, theo đó bọn họ bắt đầu tìm hiểu xem nơi này có phải là cái gì bị quên lãng đại địa hay không, mà trong quá trình tìm kiếm đó bọn họ nhưng phát hiện trong này cơ duyên cực kỳ nhiều cho nên đều đi tới đây để thử vận may.

Thiên Y cũng không bất ngờ trước tràng cảnh xung quanh này, ba năm đủ để thay đổi rất nhiều chuyện, kể cả Thiên Y bây giờ cũng đã là đột phá tới Địa Tôn viên mãn, chỉ thiếu chút nữa là đột phá lấy Thiên Tôn.

“Phốc.” Liền hai người vừa đi đứng được một lát lúc một thanh âm trầm đục vang lên.

“Vù.” Một bàn tay già nua vượt qua thời không lấy tốc độ cực nhanh lao tới hai người, từ bàn tay trên tản mát ra một cỗ cực kỳ đáng sợ khí tức, tựa hồ tại bàn tay này phía dưới thiên địa cũng không thể thoát khỏi nó vậy.

Nhìn cái kia bàn tay vậy mà hướng mình đánh tới Thiên Y cũng không ngoài ý muốn, một ngón tay tùy ý nhất chỉ hoành không đánh ra.

Một chỉ tùy ý nhưng có thể đâm thủng không gian, thời gian đều bị gãy từng khúc tại một chỉ tùy ý này.

“Phốc.” Một chỉ tùy ý kia lấy tốc độ còn nhanh hơn cả bàn tay trực tiếp lấy bén nhọn nhất khí thế đâm thủng bàn tay kia.

“Aaa.” Một tiếng thét vang lên, chủ nhân bàn tay cũng không ngờ tới một chỉ nhìn như không mạnh mẽ kia lại có thể đâm thủng bàn tay mình.

“Phốc.” Tại sát na này, lại một trường kích mang theo khí thế như có thể đồ sát Thần Chi, quét đãng bát hoang lao tới yết hầu Thiên Y.

Nó nhanh nhưng không thể thấy được quý tích, tựa hồ khi nó đâm ra lúc ngươi yết hầu đã bị nó đâm thủng trước vậy.

Thiên Y nhìn cũng không thèm nhìn chiến kích kia, tay phải trực tiếp dơ ra, hai ngón tay dang ra rồi kẹp lấy chiến kích khiến nó không thể tiến thêm một bước nữa.

“Giết.” Chủ nhân chiến kích cuồng hống một tiếng, thao thiên không dứt khí huyết điên cuồng thôi động, hắn dùng tất cả thực lực như muốn cắt đứt bàn tay của Thiên Y rồi đâm thủng yết hầu của hắn.

Đáng tiếc, dù hắn có dùng bao nhiêu sức lực thì cũng không thể di động được chiến kích mảnh may, tựa hồ cái kia nhìn như yếu đuối hai ngón tay là Thương Thiên Chi Thủ, ngươi có mạnh bao nhiêu thì tại trước mặt nó vẫn là như vậy yếu đuối vô lực.

Thiên Y ánh mắt nhìn về hai người trước, chỉ thấy cả hai người bề ngoài có chừng hơn lục tuần, dáng người gầy gồ, trên thân mặc lấy một bộ thanh y, trên vai thì có lấy một cái gì đó ký hiệu mà Thiên Y cũng chẳng thèm để ý.

“Nha, tại sao luôn có nhiều như vậy tên ngu ngóc muốn thiêu thân lao đầu vào lửa đây.” Thiên Y nhìn hai người cười nhạt chậm rãi nói.

Nếu hắn đoán không nhầm thì hai người này hẳn là thấy hắn xuất hiện rồi biết hắn từ Thiên Mộ đi ra, sau đó trong lòng tham lam đi ra muốn cướp đoạt cơ duyên đi, dù sao Thiên Y thì không nói, nhưng Huyền U bề ngoài chỉ mới tám tuổi đã đột phá Phá Cung trung kỳ, như vậy không bị người nghĩ nhiều mới là lạ.

Chỉ là đáng tiếc hai người này đánh giá quá thấp Thiên Y, mà cái giá phải trả nhưng là…

“Keng.” Thiên Y hai ngón tay trực tiếp bẻ gãy chiến kích, sau đó hắn vút mũi kích về lão giả ra tay hắn trước, theo đó bàn tay khẽ đẩy, chiến kích bị bẻ gãy trực tiếp lui về sau đâm xuyên tâm lấy người trước.

“Dừng tay.” Khi Thiên Y vừa ra tay lúc đằng xa vang lên một giọng nói tràn ngập bá đạo không cho cái lãi.

Chỉ tiếc, hắn vẫn chậm một chút…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước