THẦN CHIẾN TRIỀU TRẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần chiến triều trần - Chương 36 - Chương 40

Quyển 2 - Chương 36: Khẩn cấp

Một tiếng nổ đinh tai vang lên. Cây cối đổ rạp, cả khu nhà rung rinh lên từng chặp, ngói trên mái nhà có vài chỗ bị tốc rơi rải rác xuống sân. Đám quân Thánh Dực vừa lê lết túm tụm được một chỗ thì lại bị luồng khí tràn ra từ vụ nổ xô vào ngã dúi dụi. Nhật Duật phải dồn huyền lực xuống chân mới đứng vững, nhưng bụi cát mù mịt bốc lên làm chàng phải mất một lúc mới quan sát được cục diện chiến trường.

Lúc này rồng khí đã lượn vòng bay lên cao, nữ quỷ cũng lùi lại vài thước. Mái tóc xanh dài của thị đã bị đánh rụng quá nửa.

Đạo Thậm có vẻ như muốn chấm dứt cuộc chiến nhanh chóng. Lão giơ gươm lên khua thành vòng tròn rồi nhắm thẳng nữ quỷ chỉ tới. Rồng khí gầm rú nhận lệnh đoạn quay mình lao xuống. Nữ quỷ thấy thế đến của rồng khí dũng mãnh thì không dám coi thường, vội vã tập trung tinh thần.

Nói thì chậm chứ lúc đấy rất nhanh, rồng khí vốn không mất bao nhiêu thời gian từ trên cao nhào xuống, tấn công thẳng mặt nữ quỷ. Nữ quỷ rít lên ghê rợn, mắt đỏ rực. Bỗng nhiên khắp không gian tràn ngập tiếng trẻ con khóc, cười, gọi nhau í ới.

Con rồng khí lao xuống gần tới người nữ quỷ thì bị một tấm lưới vô hình chặn đứng. Hóa ra những tiếng khóc, cười kia là do một lũ quỷ con gây ra. Lũ này thấy rồng khí đánh tới liền hợp nhau lại, biến thành tấm lưới vô hình kể trên để ngăn cản. Rồng khí không cảnh giác nên bị mắc vào lưới. Nó vội vàng quẫy đạp điên cuồng hòng thoát ra. Nữ quỷ thấy vậy liền quát lên the thé. Bọn quỷ con nghe tiếng quát vội thay nhau gào to, tạo thành đợt âm thanh ầm ĩ làm náo loạn cả góc trời. Tiếng gào rít càng lớn thì rồng khí quẫy đạp càng mạnh. Rồi đột nhiên tất cả biến thành một tiếng thét lớn xuyên thẳng lên cao. Nhật Duật vội vã vận hết huyền lực vào bảo vệ đôi tai. Dưới đất bọn quân Thánh Dực càng lăn lộn kêu la.

- RÉÉÉCCC. ẦMMM…..

Rồng khí tan tác thành từng sợi mỏng, biến mất vào hư vô. Đạo Thậm không ngờ tình huống lại chuyển biến như vậy, mặt liền biến sắc. Linh hồn lũ quỷ con sau khi phá hủy rồng khí thì cười đùa ầm ĩ, quay về bám xung quanh mình nữ quỷ. Nữ quỷ đứng im lìm, ném cái nhìn chết chóc về phía sư tổ quán Thái Thanh.

Đúng lúc Đạo Thậm đang vận công, chuẩn bị cho trận sống mái tiếp theo thì giọng con gái trong trẻo chợt cất lên:

- Bà mau cho ta xuống đi, đùa nghịch thế là đủ rồi!

Nhật Duật nghe thấy thì giật mình, sao mà giống giọng Bạc Nương thế. Nữ quỷ cất tiếng, giọng lại rất thanh cao, quý phái trái ngược hẳn với vẻ ngoài đầy đe dọa:

- Để tôi dạy lão đạo sĩ già kia một bài học đã!

Giọng con gái lấy làm bực mình, đáp:

- Ta đã bảo bà là đi tìm… đi tìm anh thôi. Tự nhiên bà lại… đánh với lão già kia làm gì? Anh bây giờ tìm được rồi, bà mau để ta xuống nào!

Nữ quỷ nghe giọng con gái nói thế thì không tranh cãi thêm, vội vã lắc lắc mái tóc. Tán xanh trên đầu nữ quỷ xõa ra, tung bay theo gió rồi dày lên nhanh chóng. Tóc được gió cuốn đi, cuộn lại thành một cái bọc. Sau khi bọc tóc to lên thì rơi hẳn xuống khỏi đầu của nữ quỷ. Nữ quỷ thấy cái bọc rơi vội vàng đưa tay đỡ lấy, nhẹ nhàng đặt xuống rồi thổi phù. Tóc bên ngoài bọc bị cái thổi của nữ quỷ làm bay đi hết, lộ ra bên trong bọc là thân hình của một cô gái nhỏ. Trông thấy cô gái, Nhật Duật kêu lên kinh ngạc:

- Bạc Nương, sao em lại ở đây? Mà sao em lại đi với nữ quỷ?

Bạc Nương trông thấy Nhật Duật thì mừng rỡ nói:

- Anh… em đang đi tìm người đấy!… Mà đây là Liễu, không phải nữ quỷ đâu!

Nhật Duật nghe nàng nói thế thì lại càng ngạc nhiên, hỏi:

- Liễu ư? Sao em quen bà ta?

Bạc Nương lè lưỡi, đáp:

- Liễu… xuất hiện trong nhà anh. Em phát hiện ra Liễu, thấy… bà ta rất giống Mây. Từ khi Mây bỏ đi em rất cô… cô đơn, may mà bây giờ có Liễu rồi!

Nhật Duật nghe Bạc Nương nói thế tự nhiên thấy dựng tóc gáy. Xem ra cô gái nhỏ bản lĩnh rất ghê gớm, đã ra tay thu phục được nữ quỷ kinh khủng kia rồi. Đạo Thậm thấy Chiêu Văn Vương nói chuyện qua lại với cô gái đi cùng nữ quỷ thì lông mày quăn tít lên, không biết phải xử trí thế nào.

Liễu lúc này đã bước lại gần Bạc Nương, nhìn cô gái nhỏ một cách trìu mến. Nhật Duật thấy bà ta không còn phô ra cái vẻ ghê gớm lúc trước thì thở dài, khuyên nhủ Đạo Thậm yên tâm không cần phải đề phòng nữa. Sư tổ Thái Thanh nghe thế thì thu thanh gươm gỗ lại, một trường đánh nhau cuối cùng cũng chấm dứt.

Đúng lúc đấy không gian bỗng tối sầm, trời đất như sụp đổ. Trên không trung gió thét, mưa gào, sấm nổ, sét chớp ầm ĩ. Từ phía Bắc đột nhiên mọc lên một cột sáng khổng lồ chọc thủng nền trời đen thẫm. Từ trong cột sáng loáng thoáng như có tiếng rồng gào. Đạo Thậm trông thấy cột sáng thì mặt mũi tái mét, thốt lên:- Có chuyện xảy ra ở quán Trấn Vũ rồi!

Nên biết Tứ Trấn Thăng Long gồm có Trấn Đông Bạch Mã, Trấn Tây Voi Phục, Trấn Nam Kim Liên và Trấn Bắc Trấn Vũ. Trong khi ba trấn còn lại là đền thì riêng Trấn Bắc lại là quán. Quán Trấn Vũ về bản chất là một quán của Đạo Giáo, vị thần thờ trong quán chính là Huyền Thiên Trấn Vũ, thần phương Bắc của Đạo Giáo. Bản thân quán Thái Thanh cũng có mối liên hệ mật thiết với quán Trấn Vũ. Hiện tại quán Trấn Vũ đang do các đệ tử Thái Thanh chăm nom. Vì thế khi nhìn thấy cột sáng xuất hiện, Đạo Thậm vô cùng lo lắng cho Trấn Bắc Thăng Long. Sư tổ Thái Thanh quay sang Nhật Duật trầm trọng nói:

- Quán Trấn Vũ xảy ra chuyện rồi! Chiêu Văn Vương, người báo cáo lại cho đức quan gia và đức thượng hoàng. Tôi phải ra đấy xem thế nào!

Nói xong cũng không chờ Nhật Duật trả lời, Đạo Thậm tung một lá bùa lên không hóa ra con cò khổng lồ. Con cò xà xuống, chân dài đưa ra quắp lấy hai vai của sư tổ Thái Thanh rồi vỗ cánh bay lên cao nhằm hướng Bắc mà tới.

* * * * *

- Chuyện gì đang xảy ra vậy? Thái Thanh sư tổ đi đâu rồi?

Người cất tiếng là vua Thiệu Bảo. Đứng hai bên nhà vua là Thượng hoàng Trần Hoảng và Thái sư Quang Khải. Cả ba người đều vừa từ trong sảnh Phi Y đi ra. Thánh Dực Tứ Tướng cùng viên tướng mang giáp bạc lúc nào cũng bám sát theo sau lưng bọn họ không rời. Nhật Duật nghe đức vua hỏi thì cúi người bẩm báo:

- Thưa đức quan gia, trên trời xuất hiện cột sáng lạ hình như có liên quan tới quán Trấn Vũ. Sư tổ đã đi điều tra rồi!

- Vậy còn yêu quái?

- Thưa, yêu quái đã bị hàng phục. Xin đức quan gia và đức thượng hoàng yên tâm!

Nhật Duật vừa nói dứt câu thì đột nhiên từ trong ngực chàng một luồng cát vàng bay tràn ra ngoài. Luồng cát bay lên cao, xoáy tròn tạo thành cơn lốc nhỏ, rồi từ trong luồng cát phát ra tiếng xì xào không dứt. Nhật Duật nhìn thấy luồng cát thì nhớ ra chuyện Ngô Soạn dặn chàng lúc trước. Duật vội nhờ bọn quân Thánh Dực đốt cho bó đuốc. Sau khi đuốc được đốt lên, chàng dí cả bó vào giữa luồng cát. Lửa bùng cháy dữ dội rồi giảm dần. Khi ngọn lửa nguội đi thì hiện ra một khuôn mặt đầy râu ria do luồng cát biến hóa thành.

- Chiêu Văn Vương, tình thế cực kỳ khẩn cấp! Ngươi có thấy cột sáng trên trời không, đấy chính là thần khí thoát ra từ long mạch của quán Trấn Vũ. Có vẻ như long mạch của quán đang bị người khác xâm hại. Ngươi đang ở đâu mau tới quán Trấn Vũ ngay, ta và Mai đang trên đường đến đấy. Nếu để chậm long mạch bị phá hủy thì nguy mất!

Lửa lại bùng lên thật to rồi tắt ngấm. Khuôn mặt râu ria cũng biến mất theo ngọn lửa. Luồng cát bay lên cao rồi trở về chui tọt vào trong ngực Nhật Duật. Thượng hoàng Trần Hoảng trông thấy cảnh đấy thì lên tiếng:
- Người vừa rồi là ai vậy?

Nhật Duật kính cẩn đáp:

- Bẩm, ông ta là Ngô Soạn, phán sự của núi Tản Viên.

Thượng hoàng gật đầu, đoạn lại nói:

- Tình hình xem ra rất nghiêm trọng, Tứ Trấn là nơi bảo vệ tâm linh cho toàn bộ Thăng Long. Nếu Tứ Trấn mà bị phá hoại thì e Thăng Long loạn mất. Chiêu Văn Vương mau nghe lệnh!

Nhật Duật vội vàng hành lễ. Thượng hoàng nói tiếp:

- Hiện tình thế rất rối ren, Chiêu Văn Vương có cơ duyên lĩnh hội được phép thuật cao siêu từ núi Tản Viên. Nay ta đại diện cho sảnh Phi Y giao cho Chiêu Văn Vương nhiệm vụ tuyệt mật là điều tra và đoạt lấy Gươm Rồng. Chỉ cần sự việc có liên quan đến Gươm Rồng thì Chiêu Văn Vương phải coi là ưu tiên hàng đầu. Chiêu Văn Quân tại Tây Bắc sẽ tạm thời giao cho phó tướng nơi đấy quản lý. Ta sẽ cho người biên thư thông báo. Còn nữa, đây là Đông A Kim Bài, ngươi cầm lấy mà hành sự. Từ giờ ngươi được phép tùy ý hành động trước, báo cáo sau.

Thượng hoàng nói đoạn rút từ trong áo ra một tấm lệnh bài bằng vàng, bên trên có khắc hai chữ “Đông A” đưa cho Nhật Duật. Nét khắc trên lệnh bài sống động khiến cho hai chữ như biến thành một đôi rồng nhỏ bay lượn. Nhật Duật quỳ xuống hành lễ rồi kính cẩn nhận lệnh bài, đút vào trong người. Vua Thiệu Bảo cũng tiến lại chỗ Chiêu Văn Vương, lấy từ trong ngực áo ra một cuộn giấy vàng đưa cho chàng:

- Chiếu lệnh này đang dự thảo, vì nhiệm vụ của chú có thể không ở một chỗ cố định nên ưu tiên đưa cho trước. Nội dung của chiếu lệnh đại khái là tổ chức Hội nghị vương hầu bách quan tại bến Bình Than vào rằm tháng một(1) năm nay. Hội nghị họp vương hầu và trăm quan, bàn kế sách công thủ và trấn giữ các nơi hiểm yếu đề phòng trường hợp giặc Thát Đát tràn sang xâm lược.

Nhật Duật vái lạy rồi nhận thêm chiếu lệnh từ tay nhà vua. Sau đó Chiêu Văn Vương đứng dậy cất tiếng cáo từ mọi người. Thượng hoàng và nhà vua dặn dò chàng thêm vài câu, nhưng vì sự tình đang khẩn cấp nên cũng không tâm sự nhiều. Nhật Duật vái chào hai vua và thái sư, rồi đang định quay người rời đi thì nhớ ra một chuyện. Chàng liền tìm trong người rút ra chiếc lá tre. Duật đưa lá lên miệng thổi. Một loạt các tiếng phì phò kỳ lạ phát ra như tiếng ngựa thở sau quãng đường dài phi nước đại. Tiếng phì phò vừa dứt thì có tràng dài cộc cộc ầm ầm chợt nổi lên kèm theo cả tiếng ngựa hí. Rồi lại nghe tiếng gió ào ào thổi tới, một thân đỏ rực dũng mãnh chợt lao qua bức tường gạch xuất hiện trước mặt mọi người.

Con ngựa mới tới thấy Nhật Duật thì hí lên mừng rỡ, không ngừng đưa cái đầu to lớn cùng chiếc bờm đỏ rực dụi qua dụi lại vào người chàng. Nhật Duật vuốt ve con ngựa rồi cất tiếng khen:

- Ngươi giỏi thật đấy, vượt qua được cả trận đồ Bát Quái của Thái Thanh sư tổ!

Đoạn chàng quay sang phía hai vua, tâu:

- Bẩm, sự tình ở quán Trấn Vũ khẩn cấp, Nhật Duật xin phép dược dùng ngựa ngay trong Cấm Thành.

Vua Thiệu Bảo gật đầu, đáp:

- Chú được tùy nghi hành động!

Chiêu Văn Vương hành lễ từ biệt rồi dắt ngựa lại gần chỗ Bạc Nương, bảo nàng đi ngựa cùng chàng. Bạc Nương vui vẻ chạy lại, Nhật Duật đỡ nàng lên ngựa rồi quay sang nói với Liễu:

- Bà bay theo bọn tôi nhé!

Liễu không đáp lại, chỉ lẳng lặng gật đầu. Nhật Duật thấy vậy thì yên tâm, nhảy lên lưng Đông A Xích Thố. Con ngựa hí dài một tiếng, lấy đà nhảy qua bức tường cao cả trượng, nhằm hướng Bắc phi tới.

* * * * *

* Chú thích:

(1) Tháng một: Theo âm lịch các tháng được gọi tên là tháng một, chạp, giêng, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín, mười. Tháng một tức là tháng thứ mười một âm theo cách gọi ngày nay.

Quyển 2 - Chương 37: Quán Trấn Vũ

Từ cửa Diệu Đức của Hoàng Thành đi về phía hồ Dâm Đàm bất chợt xuất hiện một bóng ngựa oai phong, toàn thân đỏ rực, phi rầm rập trên con đường đất đã sớm nhão nhoét vì mấy trận mưa lớn dai dẳng.

Ngồi trên lưng ngựa là một đôi nam nữ quần áo lụa là. Nam thì nét mặt tuấn tú, ánh mắt sắc bén như chớp giật. Nữ thì tuy trông qua còn non nớt nhưng đã sớm có vẻ mỹ lệ khác thường. Tuy nhiên đôi nam nữ đẹp đẽ và cả con ngựa đỏ rực đều không thể lạ lùng bằng cái thân hình thướt tha đang lướt như bay theo bên cạnh. Thân hình đó nhìn thoáng qua thì giống như dáng vẻ của một người đàn bà. Nhưng những lọn tóc xanh che gần kín hết khuôn mặt, cùng với kiểu di chuyển kỳ quái khi chân không hề chạm đất mà vẫn bắt kịp tốc độ kinh hồn của con chiến mã, khiến người khác dễ dàng liên tưởng tới một hồn ma bóng quế hơn.

Cũng may cơn mưa và cả màn đêm tối mù đã bao trùm lên toàn bộ thành Thăng Long, nên không mấy người chứng kiến được sự việc lạ kỳ kia, để mà hốt hoảng cũng như thêu dệt thêm một huyền thoại ma quỷ nữa về chốn kinh kỳ.

Người đàn bà đang bay chợt quay sang phía con ngựa đỏ, nói với đôi nam nữ bằng cái giọng cao sang nhưng đều đều không cảm xúc:

- Như vậy là Hồ đã ra tay rồi!

Người đàn ông đang điều khiển con ngựa, chính là Chiêu Văn Vương Trần Nhật Duật, nghe như vậy thì lo lắng hỏi lại:

- Có phải bà nói tới Hồ trong Thượng Cổ Tứ Yêu không?

Người đàn bà đang bay, tức là Liễu gật đầu đáp:

- Chính là hắn! Hồ bị phong ấn tại hồ Dâm Đàm còn quán Trấn Vũ ở ngay trước mặt chủ yếu để canh giữ hắn. Ngoài Bố Rồng ra thì kẻ mà Hồ hận nhất là thần Trấn Vũ. Lần này được thả ra, hắn liền nhận phần phá long mạch của Trấn Bắc Thăng Long. Hồ là một kẻ không dễ đối phó, các ngươi định thế nào?

- Thăng Long Tứ Trấn là thành trì tâm linh bảo vệ kinh đô, bằng mọi cách tôi phải ngăn ngừa việc Tứ Trấn bị phá hoại!

Liễu lắc mái tóc xanh, đáp:

- Tất cả đều được bố trí hết rồi! Vốn ta phải đối phó với Trấn Tây Linh Lang nhưng khi ta tới Trấn Tây, Linh Lang đã bỏ đi đâu mất. Trấn Nam thì là Ngư, Trấn Đông là Kê. Chỉ nội trong ngày hôm nay Tứ Trấn sẽ bị phá hủy, các ngươi không cản được đâu!

Nhật Duật không phải loại người chưa đánh đã hàng. Chàng vẫn quyết tâm đáp:

- Còn nước còn tát, trước hết phải hỗ trợ Trấn Bắc đã!

Liễu thở dài, nói:

- Các ngươi không biết mình đang đương đầu với thế lực nào đâu!

- Vậy bà mau nói cho tôi biết đi!

Khuôn mặt Liễu đột nhiên trở nên hoang mang, bà ta ngập ngừng một lúc rồi mới trả lời:

- Chính bản thân ta cũng không biết tường tận. Ta đang chìm trong giấc ngủ sâu ngàn năm thì bị đánh thức. Kẻ đánh thức ta…

Liễu khẽ rùng mình, sao đó mới tiếp tục:

- Bà ta rất kỳ lạ… Bà ta che dấu rất khéo léo nhưng ta vẫn mơ hồ cảm thấy thần lực của bà ta cực kỳ mạnh mẽ. Ta gặp rất ít kẻ có thần lực mạnh tới vậy. Chắc bà ta chỉ thua kẻ đã phong ấn ta khi xưa, Bố Rồng Lạc Long Quân.

Nhật Duật nghe thế thì hốt hoảng kêu lên:

- Bà nói sao? Kẻ giải phong ấn cho bà có thần lực chỉ thua mỗi Bố Rồng thôi sao?

Liễu gật đầu, đáp:

- Đúng vậy. Ngươi nghĩ mà xem, phong ấn của Bố Rồng nào có đơn giản. Vậy mà bà ta vẫn gỡ bỏ một cách dễ dàng. So với các yêu quái khác tại phương Nam thì bà ta rõ ràng hơn một bậc.

Nhật Duật càng nghe càng thấy lạnh người. “Kẻ địch có thực lực hùng mạnh tới mức dễ dàng hóa giải phong ấn của Bố Rồng. Phen này thì phương Nam nguy mất. Không biết ngay cả Tứ Bất Tử có thể ngăn chặn kẻ này hay không?”.

- Bà ta… rốt cục bà ta là thần thánh phương nào? Bà có manh mối gì không? – Nhật Duật gặng hỏi tiếp.
Liễu lắc đầu, đáp:

- Ta không rõ nữa. Chỉ biết người đàn bà đó tự xưng là Lam phu nhân, bà ta ở trong sứ quán quân Thát Đát. Bọn ta thường vào đấy nhận lệnh.

Nhật Duật thấy vậy càng thêm lo lắng. Nếu kẻ giải phong ấn là người của Đại Nguyên (1) thì sự tình rất trầm trọng. Chàng quyết định phải tìm hiểu thêm thông tin từ Liễu:

- Như lời bà nói lúc trước thì có vẻ như Thượng Cổ Tứ Yêu đã được giải phong ấn hết rồi, đúng không? Và ngoài Thượng Cổ Tứ Yêu ra, còn yêu quái nào được thả ra nữa không?

Liễu suy nghĩ rồi trả lời:

- Thượng Cổ Tứ Yêu chưa được giải phong ấn hết đâu. Tuy Hồ, Kê, Ngư đều đã được giải phóng nhưng Mộc thì chỉ có ta và Hòe.

Nhật Duật ngạc nhiên hỏi lại:

- Hóa ra bà cũng là một trong Thượng Cổ Tứ Yêu?

- Cũng không hẳn vậy, Mộc trong Thượng Cổ Tứ Yêu là Ngũ Quỷ gồm có Liễu, Hòe, Si, Đa và Gạo. Thực ra chúng ta là một bọn năm con quỷ có tài phép cao cường nhưng vì lấy tên theo năm loài cây nên người đời mới gọi nhầm chúng ta thành Mộc.

Nhật Duật chợt nghĩ tới một chuyện, quyết định phải làm cho rõ ràng:

- Bà… tại sao bà lại không theo Lam phu nhân nữa? Chả phải bà ta là ân nhân hóa giải phong ấn cho bà sao?

Liễu nghe thế thì mắt vằn tia đỏ, nổi giận đùng đùng:

- Tuy bọn ta là quỷ nhưng vẫn có niềm kiêu hãnh riêng. Cho dù Lam phu nhân đã thả ta ra nhưng ta không muốn tuân lệnh bất kỳ ai. Bà ta thậm chí còn bắt ép ta phải lập Linh Hồn Lệnh.

- Linh Hồn Lệnh ư?

- Đúng vậy, Linh Hồn Lệnh là một lời nguyền gắn chặt vào linh hồn của kẻ mang lệnh, buộc kẻ đó phải làm theo những yêu cầu của người lập lệnh. Nếu kẻ mang lệnh có ý định phản bội hoặc không nghe lời người lập lệnh, Linh Hồn Lệnh liền nổ tung, đốt cháy hoàn toàn linh hồn của kẻ mang lệnh khiến cho kẻ đó chỉ còn là cái xác rỗng.

- Vậy bà làm sao thoát được khỏi Linh Hồn Lệnh?
- Điều đó thì phải hỏi cô gái nhỏ ngồi trước mặt ngươi.

Nhật Duật nghe Liễu nói thế thì ngạc nhiên nhìn Bạc Nương. Cô gái nhỏ cười tủm tỉm, rồi kể lại toàn bộ câu chuyện. Hóa ra sau khi nàng gặp được Liễu tại phủ Chiêu Văn, trong người bà ta có xuất hiện một đốm đỏ kỳ lạ. Đốm đỏ đó cứ bùng lên, bắt ép Liễu phải làm theo mệnh lệnh đã được định sẵn, nếu không nó sẽ đốt cháy linh hồn bà ta. Bạc Nương mãi mới tìm được một người giống với Mây để bầu bạn, nay lại bị đốm đỏ quấy rầy thì rất bực tức. Nàng cũng không biết mình làm cách gì, chỉ nhớ là có quát lên với đốm đỏ là “đồ đáng ghét, mau biến mất đi”, rồi thì đốm đỏ biến hẳn luôn thật.

Linh Hồn Lệnh đối với Liễu, một trong những con quỷ tồn tại từ thời Thượng Cổ là thứ xiềng xích vô cùng kinh khủng. Ấy vậy mà qua lời Bạc Nương thì chỉ như đám tơ chỉ rối lên lúc thuê thùa may vá, khẽ dựt cái là đứt phừn phựt.

Chiêu Văn Vương hết nhìn nét mặt tuy lạnh lùng nhưng vẫn thấp thoáng nét hoảng sợ của Liễu khi nhắc tới Linh Hồn Lệnh, rồi lại chuyển ánh mắt qua Bạc Nương, chỉ thấy nàng vẫn tủm tỉm cười, không coi những chuyện ghê gớm mình vừa kể có tí kỳ lạ nào. Nhật Duật thở dài, rồi nói:

- Em làm dễ dàng vậy sao? Xem ra Phán sự Ngô Soạn nói không sai. Em rất lợi hại đó!

Liễu nghe thế liền chen vào:

- Tất nhiên rồi, Mẹ Tiên tái sinh sao có thể không lợi hại được?

- Mẹ Tiên tái sinh ư?

- Ngươi không biết sao, xa xưa nước Văn Lang có một truyền thuyết rằng Mẹ Tiên Âu Cơ cứ vài trăm năm lại đầu thai một lần. Cô gái nhỏ của chúng ta có thể chính là vậy!

Nhật Duật gật gù đồng tình. Quả thật chỉ có thể là Mẹ Tiên tái sinh thì mới có khả năng làm được những việc kể trên. Xem ra cô em gái nuôi mà chàng vừa nhận rất có khả năng sẽ trở thành một nhân vật tiếng tăm lừng lẫy. Tuy biết tài phép Bạc Nương lợi hại, nhưng Duật không thấy xá cách hơn tí nào, vẫn xoa đầu nàng đầy thân thiết. Bạc Nương chỉ lè lưỡi rồi cười hì hì, coi những việc to lớn mà Chiêu Văn Vương và Liễu vừa trao đổi chẳng liên quan tới mình. Thấy cô gái nhỏ tỏ vẻ vô tư, không ý thức được tầm quan trọng của bản thân nàng, Duật đành quay sang Liễu dặn dò:

- Có việc gì bà nhớ để mắt đến cô ấy!

Liễu không đáp mà chỉ lẳng lặng gật đầu. Đông A Xích Thố tốc độ mau lẹ, sau khi con ngựa phi qua cửa Diệu Đức thì quán Trấn Vũ đã hiện ra trước mặt mọi người.

* * * * *

Cột sáng vẫn hiện lên rõ nét không hề có dấu hiệu suy giảm. Bầu trời tối đen như mực. Mưa ngừng rơi, gió ngừng thổi, sấm sét ngừng đánh. Tất cả là một màn đen đáng sợ. Quán Trấn Vũ đứng cô độc trên bờ hồ Dâm Đàm trông trơ trọi và nhỏ bé giữa mặt nước rộng lớn và màn đêm mù mịt phía sau.

Đột nhiên có tiếng nổ lớn vang lên giữa không trung. Gạch đá, cát bụi bay lên tung tóe, cùng với đó là một giọng cười đầy kỳ quái, nam không ra nam, nữ chả ra nữ:

- Ha ha ha… Lão già kia, mau lên đây. Ta với ngươi ra ngoài này đánh nhau một trận cho sảng khoái!

Phía xa trên đầu Nhật Duật hiện ra thân hình thanh tao, chính là gã Thạch Sơn đã chạm trán tại làng Mộc Miên hôm trước. Thạch Sơn vẫn mặc nguyên bộ đồ cũ nhưng quần áo rách tả tơi, mặt mũi, chân tay bám đầy bụi đất. Khóe miệng gã rướm máu chứng tỏ bị thương không nhẹ.

- Ha ha ha….

Thạch Sơn cười lên một tràng dài làm mọi người đều thấy sởn gai ốc. Điệu bộ của gã hôm nay trông cũng ẻo lả khác thường thay thế nét tiêu dao anh tuấn hôm trước:

- Nào, mau lên đi đừng để ta phải chờ!

- Yêu quái, chớ ngông cuồng!

Tiếp theo tiếng hô là một thân hình cao gầy, khắc khổ bay lên. Người vừa xuất hiện chính là Đạo Thậm, sư tổ quán Thái Thanh.

* * * * *

* Chú thích:

- (1) Đại Nguyên: Là quốc hiệu của Mông Cổ thời bấy giờ.

Quyển 2 - Chương 38: Vũ điệu hút máu

- Cửu Ngũ Càn, Phi Long Tại Thiên(1)!

Con rồng khí xuất phát từ đầu gươm gỗ, gầm lên hung dữ rồi lao thẳng vào người Thạch Sơn.

- Hay lắm lão già kia, huyền thuật đạo sĩ của ngươi thật không tệ! - Thạch Sơn nói đoạn cười lên khanh khách.

Tiếng cười gã lên cao dần, cuối cùng hóa thành tiếng vút sắc nhọn như ngọn giáo đâm vào tai người khác. Cùng với tiếng cười, cả người Thạch Sơn bất chợt trở nên mờ ảo.

Con rồng như mũi tên khổng lồ bắn tới, lạ lùng thay lại xuyên qua người Thạch Sơn nhẹ nhàng giống đá chìm hồ nước. Rồng khí tấn công trúng mục tiêu mà không thấy va chạm gì thì ngơ ngác quay tròn trên không.

Thạch Sơn bất ngờ hiện ra ngay phía trên Đạo Thậm:

- Lão già, đỡ chiêu!

Hai bàn tay Thạch Sơn thò ra hóa thành đôi vuốt sắc to, nhắm đầu sư tổ Thái Thanh bổ xuống.

- Yêu quái chớ đắc thắng!

Đạo Thậm không hề hốt hoảng, khua gươm gỗ lên che đầu. Những tưởng gươm gỗ sẽ dễ dàng bị vuốt sắc bóp nát, ngờ đâu hàng loạt tiếng chan chát vang lên, gươm gỗ đã gạt được hết mấy đòn của Thạch Sơn.

- Đỡ này!

Đạo Thậm đột ngột chuyển từ thủ sang công, phóng ra mấy gươm đâm lên trên. Thạnh Sơn thân pháp cũng rất mau lẹ, nhanh chóng tránh được hết. Con rồng khí thì sau khi Đạo Thậm dùng gươm gỗ để chiến đấu đã từ từ biến mất. Thạch Sơn tránh đòn xong liền bay cách ra một quãng, nheo mắt nhìn vũ khí của sư tổ Thái Thanh, nói:

- Khá lắm, không ngờ cây gỗ mục trên tay ngươi lại là một thanh gươm báu!

Đạo Thậm nghe đối phương khen thanh gươm thì chỉ cười khẩy mà không thèm trả lời.

- Nếu ta không lầm thì thanh gươm này làm từ gỗ cây Chiên Đàn ngàn năm tuổi mới có được độ rắn chắc không gì sánh nổi như vậy! – Thạch Sơn vẫn bay lơ lửng trên không, đưa đôi vuốt sắc lên miệng vừa liếm vừa nói.

Đạo Thậm nghe thế thì đáp:

- Đây là thanh Xương Cuồng Mộc Kiếm(2) do khi xưa ta hạ cây Chiên Đàn thành tinh rồi luyện thành.

Thạch Sơn gật đầu:

- Thảo nào, đúng là thần binh. Thêm thanh gươm này thì ta có hứng thú chơi đùa với ngươi chút nữa!

Đạo Thậm cười lạnh một tiếng:

- Sau lần này ta lại có thêm đôi vuốt cáo!

Thạch Sơn cười lên khanh khách, đáp trả:

- Lão có bản lĩnh thì cứ thử xem!

Nói đoạn Thạch Sơn bay cả người lên cao. Gã càng bay càng nhanh, càng nhanh càng mờ, loáng một cái đã bay từ trái sang phải, từ Đông sang Tây, hình bóng ngập đầy trời.

- Nghìn Vạn Bóng Hình!

Thạch Sơn đã ngừng bay. Nhưng bên Đông cũng có Thạch Sơn, bên Tây cũng có Thạch Sơn, trên cũng Thạch Sơn mà dưới cũng là Thạch Sơn. Hàng trăm Thạch Sơn lơ lửng chật kín bầu trời. Cả bọn Thạch Sơn cất tiếng cười cùng lúc, giọng the thé lên cao trở thành tiếng ù ù như hàng vạn con ong khổng lồ thi nhau vỗ cánh.

- Vuốt Sắc Xé Xác! - Mấy trăm Thạch Sơn hô lớn, khí thế bạt núi ngăn sông, cùng nhau lao thẳng về phía Đạo Thậm.

- Yêu quái đã bị thương mà vẫn còn ghê gớm thật. Ta đành phải sử dụng chiêu độc với ngươi vậy! - Đạo Thậm thu gươm về trước ngực, tay trái bắt quyết, mắt nhắm nghiền, mặt đầy vẻ căng thẳng.

- Vô Vi Kiếm Pháp chiêu thứ nhất, Gió Thổi Mưa Đập!

Đạo Thậm đâm gươm ra, động tác cực kỳ chậm rãi. Nếu trăm Thạch Sơn lao tới như sấm rung chớp giật thì chiêu Đạo Thậm đâm ra lại như bà già xâu kim. Ấy vậy mà đám Thạch Sơn chưa lao đến nơi, gươm của Đạo Thậm đã đâm xong trước. Một gươm vừa xong, liền khiến gió nổi vù vù, mưa bay nước cuốn, biến thành cơn lốc khổng lồ. Mấy trăm Thạch Sơn bị cuốn vào cơn lốc, nhanh chóng bị xé nát để lại những tràng gào rú lạnh người. Cuối cùng tất cả ảo ảnh đều tan hết, chỉ còn lại một Thạch Sơn duy nhất. Thanh gươm từ từ đâm tới chạm vào Thạch Sơn cuối cùng.- Tách Thân Chuyển Hồn! - Thạch Sơn gào lớn vừa lúc gươm chạm vào áo ngoài của gã.

Một tiếng “bụp” vang lên, máu bắn tung tóe khắp trời. Bọn Nhật Duật nhanh chóng núp sau bức tường đổ gần đấy để tránh máu bắn phải. Đạo Thậm thu gươm về, thở hồng hộc. Chiêu này của lão tuy thành công nhưng huyền lực sử dụng cho chiêu thức rất nhiều. Đạo Thậm vốn không đủ khả năng để đánh ra nhưng cứ cố gắng quá nên đã trọng thương. Thạch Sơn xuất hiện trở lại ở đằng xa, trông gã mờ nhạt xa xăm như hồn ma. Mặt gã trắng buốt, máu từ miệng chảy xuống làm ướt đẫm vạt áo trước ngực.

- Ha ha ha… - Thạch Sơn lại cất lên một tràng cười dài, trông dáng vẻ vô cùng điên loạn.

- Yêu nghiệt, tuy ngươi kịp phân thân tránh đòn nhưng bị thương không nhẹ đâu. Mau bó tay chịu trói đi! - Đạo Thậm cất tiếng quát, tuy nhiên hơi thở đã trở nên nặng nhọc chứng tỏ tình thế không khá hơn Thạch Sơn là mấy.

- Ha ha ha…

Đáp lại lời của sư tổ Thái Thanh chỉ là tràng cười dài của Thạch Sơn. Gã vẫn cười điên cuồng, cười mãi không dứt, càng cười càng rùng rợn. Cuối cùng khi Thạch Sơn ngừng cười, cả người gã đã dính bê bết máu, đôi con mắt thì rực đỏ. Trông gã như một kẻ vừa bò lên từ ao máu.

- Ngươi làm ta thật sự nổi điên rồi. Bây giờ thì đừng trách ta độc ác. Mấy kẻ đang thập thò dưới kia thật không may phải chịu chung số phận với ngươi!

Thạch Sơn nói đoạn dang rộng hai tay ra, hô lớn:

- Các ngươi cùng nhảy với ta nào! Vũ Điệu Hút Máu!

Lời hô của Thạch Sơn vừa dứt, Nhật Duật đột nhiên thấy tất cả mọi thứ đều bị xóa nhòa. Quán Trấn Vũ, Đạo Thậm, Bạc Nương, Liễu, Đông A Xích Thố và thậm chí cả Thạch Sơn, tất thảy đều biến mất trong một cái chớp mắt. Trước mặt Chiêu Văn Vương giờ đây chỉ là một màn đỏ rực.

Rồi đột nhiên có tiếng gió ở đâu vang tới nghe vi vu như tiếng hát. Đúng rồi, mà đúng là tiếng hát thật. Tiếng hát ngày một gần, một rõ. Nhật Duật không nghe ra được lời bài hát, chỉ biết tiếng hát rất mượt mà, êm đềm, giai điệu thì thanh thoát, nhẹ nhàng. Đột nhiên tiếng hát chuyển tông, mạnh mẽ hơn, sôi động hơn, Chiêu Văn Vương thấy bản thân đang tự nhảy múa theo tiếng hát. Tiếng hát lại lên cao hơn nữa, Nhật Duật thấy tim mình đập càng lúc càng nhanh. Các mạch máu trong cơ thể chàng như hòa nhịp cùng tiếng hát.

Tiếng hát trở nên dồn dập, cơ thể Nhật Duật không khống chế được bị cuốn theo tiếng hát. Chiêu Văn Vương bắt đầy nhảy, rồi chàng cứ nhảy mãi, nhảy mãi với tâm trạng cực kỳ vui tươi, sảng khoái. Nhật Duật thấy mình có thể tiếp tục nhảy không ngừng nghỉ cho đến khi kiệt sức mà chết. Tiếng hát càng lúc càng dữ dội hơn. Nhật Duật đang nhảy đến độ mê say, nhảy đến mức điên dại thì đột nhiên nghe thấy như có tiếng thì thào bên tai. Tiếng thì thào tuy rất nhỏ nhưng làm tốc độ nhảy múa của chàng chậm lại. Sau đó Duật lại mơ hồ nghe tiếng người gọi, tiếng người mỗi lúc một gần rồi trở thành tiếng quát lớn:

- BÚT PHIÊU VẼ ƯNG!

Đi kèm tiếng quát là một tiếng “QUÁC” chói tai. Màn đỏ biến mất, đêm đen đột ngột quay trở lại.

Chiêu Văn Vương ngồi phịch xuống đất, thân thể rã rời. Chàng chưa bao giờ thấy kiệt sức như vậy. Lúc ngồi xuống, Nhật Duật mới phát hiện ra máu đã thấm ướt ngực chàng từ bao giờ. Chợt có tiếng bước chân lại gần, Duật liền ngẩng đầu nhìn lên. Trước mặt chàng hiện ra khuôn mặt xinh đẹp đầy vẻ lo âu.

- Vương không sao chứ? - Vi Mai, chính là Mai đang hỏi.

Duật biết mình rất không ổn nhưng chàng vẫn lắc đầu. Vi Mai thấy thế bảo:- Vương mau sử dụng Địa Linh Thần hồi phục lại đi, chàng vừa bị hút không ít máu đâu. Cứ để Thạch Sơn cho bọn tôi đối phó!

Nhật Duật nhìn lên bầu trời thì thấy Ngô Soạn cùng một đàn chim ưng và Liễu đang tấn công Thạch Sơn tới tấp. Thạch Sơn sử dụng đôi móng vuốt khổng lồ vừa chạy vừa đánh trả.

- Điệu múa rút cạn máu của người khác, tên Thạch Sơn này rất có thể chính là kẻ đã gây ra thảm kịch tại bến Tây Dương. May cho vương và lão đạo sĩ già là Bạc Nương kịp thời dùng huyền thuật để bảo vệ và bọn tôi đến đúng lúc, không thì đã có thêm hai cái xác khô rồi. Phán sự bảo long mạch phải được giữ vững bằng mọi giá. Vương nhanh chóng hồi phục rồi vào trong quán xem thế nào.

Nhật Duật gật đầu, nói:

- Nàng nhớ cẩn thận đấy! Tên Thạch Sơn này là Hồ, một trong Thượng Cổ Tứ Yêu!

- Hồ? Là cáo tinh ư? - Vi Mai hỏi lại giọng ngạc nhiên. - Thảo nào gã ghê gớm như vậy. Tôi biết rồi, vương mau trị thương đi!

Vi Mai nói xong liền chạy ra dưới chỗ trận chiến. Nàng tung gươm lên không biến hóa thành con rắn xanh bay thẳng lên trên hỗ trợ cho Ngô Soạn và Liễu. Về phần Nhật Duật thì chàng ngồi xếp bằng xuống đất rồi nhắm mắt tập trung, sử dụng Địa Linh Thần trị thương. Chàng vốn chỉ bị mất máu chứ nội tạng bên trong chưa tổn hại, lại thêm Địa Linh Thần gần nguồn long mạch nên khí linh cộng hưởng rất mạnh mẽ, Nhật Duật vận dụng Nghịch Chuyển Khí huy động Địa Linh Thần chạy khắp người một lượt là đã cảm thấy cơ thể khoan khoái, tràn đầy sinh lực.

Khi Chiêu Văn Vương mở mắt ra, thì thấy Bạc Nương đang ngồi ngắm chàng từ lúc nào.

- Anh khỏe lại rồi! – Cô gái nhỏ vui mừng kêu to.

Nhật Duật mỉm cười với cô, nói:

- Cảm ơn em, không có em thì ta đã thành xác khô!

Bạc Nương cười, đáp:

- Anh… anh làm em lo quá. Mặc dù em đã cố gắng bảo vệ màu trắng trong người anh nhưng tên mặt trắng kia lợi hại lắm… cứ làm màu trắng đấy nhảy nhót mãi không thôi. May mà mọi người đến kịp!

Nhật Duật cảm động đáp:

- Lần này em đã cứu ta một mạng!

Đạo Thậm đang đứng gần đấy bỗng cất tiếng:

- Chiêu Văn Vương, nếu đức ông đã khỏe rồi thì mau theo tôi vào cứu thần Trấn Vũ nhanh kẻo không kịp!

Sư tổ Thái Thanh nói đoạn xoay người chạy vào trong quán. Nhật Duật đứng dậy nắm tay Bạc Nương chạy theo lão ta.

Quán Trấn Vũ vốn được xây dựng khang trang, nhà Trần sùng bái Đạo Giáo nên khi lên ngôi lại càng gắng sức tu sửa. Quán có tường cao bao quanh, trong sân lát đá, giữa sân có một chiếc lư khổng lồ hương khói quanh năm. Hai bên sân quán có hàng cây to tỏa bóng mát che toàn bộ công trình. Tuy nhiên khi ba người bọn Nhật Duật chạy vào bên trong thì chỉ thấy tường rơi, ngói đổ, lư hương nứt vỡ, cây cối bật gốc, nào còn vẻ tĩnh lặng, uy nghiêm như mọi khi. Bọn họ nhanh chóng băng qua khoảng sân ngổn ngang đất đá, qua điện chính vào đến hậu điện.

Đằng sau hậu điện lại có một khoảng sân lớn, cột sáng xuất phát từ nơi này. Án trước cột sáng là bức tượng khổng lồ bằng đồng đen, xung quanh bức tượng tỏa ra các luồng sáng xanh lam bảo vệ. Ngay trước mặt bức tượng có một tấm gương bát quái(3) đang bay lơ lửng, phát ra ánh sáng chói mắt liên tục tấn công luồng sáng xanh lam trên tượng đồng.

Ngoài tấm gương bát quái ra thì vây xung quanh tượng đồng còn có một lũ quỷ đông đảo đứng chật cả sân. Bọn quỷ mắt xanh, nanh đỏ, mình mặc áo giáp, tay xách theo gươm hoặc giáo. Đứng đầu lũ quỷ là một quỷ tướng. Quỷ tướng thân hình cao lớn, mặt bẹt, nanh sắc, đang chỉ huy bọn binh lính không ngừng vung gươm, giáo lên bổ xuống tượng đồng để hỗ trợ cho tấm gương bát quái.

Đạo Thậm trông thấy cảnh đấy thì không mất thời gian chào hỏi nhiều, dù vừa bị nội thương không nhẹ nhưng lão vẫn vung gươm Xương Cuồng tấn công lũ quỷ tới tấp. Nhật Duật đứng chắn phía trước Bạc Nương, sử dụng Địa Lôi Phục chưởng pháp đánh từ Đông sang Tây. Lũ quỷ bị tấn công bất ngờ thì ngay lập tức nhốn nháo.

* * * * *

* Chú thích:

- (1) Cửu Ngũ Càn: là hào thứ năm trong quẻ Thuần Càn của Kinh Dịch. Quẻ này đầy đủ là “Phi long tại thiên, lợi kiến đại nhân” có nghĩa rồng bay trên trời, ra mắt đại nhân thì lợi.

- (2) Xương Cuồng Mộc Kiếm: Tức là thanh gươm gỗ có tên Xương Cuồng. Trong Lĩnh Nam Chích Quái có ghi chép sự tích về thần Xương Cuồng do một cây Chiên Đàn thành tinh hóa thành.

- (3) Gương bát quái: là tấm gương có vẽ hình bát quái dùng để hàng yêu phục ma. Trước cửa các nhà thường đều có treo gương này để ngăn ngừa ma quỷ.

Quyển 2 - Chương 39: Lam phu nhân

Quỷ tướng thấy mấy kẻ lạ tự dưng ở đâu ra phá đám việc của hắn thì rất tức giận, gầm lên “ồ ồ” mấy tiếng, đoạn nhấc thanh đao lớn hàng trăm cân bổ xuống đầu Đạo Thậm. Thậm bình thường phép thuật cao siêu, thanh đao lớn và quỷ tướng lão vốn không để vào mắt. Nhưng lần này sau trận kịch chiến với Thạch Sơn, lão đã bị thương nặng. Đạo Thậm không dám đón đỡ trực diện thanh đao, lão chật vật né đòn rồi vung gươm Xương Cuồng lên tấn công vào các điểm yếu trên người quỷ tướng.

- Sư tổ, xin tránh ra!

Nghe Nhật Duật hét to, Đạo Thậm không chút chần chừ lập tức nhảy sang một bên.

- Đôn Phục Lôi Kích!

Một tiếng nổ lớn vang lên, sấm sét xuất hiện chói lòa khoảng sân. Quỷ tướng trúng tia sét vào người bay ra xa vài trượng đập đầu vào gốc cây chết tốt. Thanh đao trong tay y rơi loảng xoảng xuống nền đá lạnh. Bọn quỷ binh thấy tên tướng bị hạ gục một cách dễ dàng thì trở nên náo loạn. Đạo Thậm khua gươm giết thêm mấy tên nữa, chúng vội vàng bỏ chạy trối chết.

Sau khi lũ quỹ bị đuổi đi hết, Đạo Thậm hạ gươm xuống thở hồng hộc. Bên cạnh lão, Nhật Duật cũng chẳng khá hơn. Chàng tuy đã hồi phục sức lực nhưng mất máu quá nhiều, lại cố gắng dùng chiêu Đôn Phục Lôi Kích, sử dụng lượng lớn sấm sét nên trong cơ thể các luồng khí trở thành hỗn loạn. Duật nhổ ra một ngụm máu mới thấy đỡ hơn.

- Anh không sao chứ? - Bạc Nương níu tay chàng hỏi.

Chiêu Văn Vương trông thấy thái độ quan tâm của cô thì cảm thấy ấm áp. Chàng lắc đầu, đáp:

- Ta không sao, chuyện nhỏ thôi!

Đoạn chàng quay sang Đạo Thậm hỏi:

- Thưa sư tổ, thần Trấn Vũ hóa ra là bức tượng này sao?

Đạo Thậm gật đầu, đáp:

- Thần Trấn Vũ vốn là phân thân của thần Huyền Vũ(1) nhập vào tượng đồng đen để trấn giữ long mạch phía Bắc cho thành Thăng Long. Thần Trấn Vũ cũng có nhiệm vụ canh gác Hồ bị phong ấn dưới hồ Dâm Đàm nữa.

Nhật Duật chỉ vào tấm gương bát quái đang chiếu những tia sáng lên bức tượng đồng, hỏi tiếp:

- Sư tổ, tấm gương kia đang làm gì vậy?

Đạo Thậm cau mày, đáp:

- Tôi cũng không rõ. Khi tôi vừa đến đã thấy tấm gương rồi. Có thể nó là một loại dụng cụ phong ấn dùng để làm suy giảm sức mạnh của thần Trấn Vũ, như vậy Hồ mới có thể dễ dàng đánh bại vị thần này được.

- Vậy chúng ta cứ phá vỡ tấm gương là thần Trấn Vũ sẽ phục hồi được ư?

Đạo Thậm gật đầu:

- Tôi cũng không có biện pháp nào khả dĩ hơn, cứ đập tan tấm gương rồi sẽ biết!

Đúng khi mọi người đang định ra tay, thì từ phía cổng chính của quán chợt truyền tới một giọng lạnh lẽo:

- Các ngươi đừng manh động!

Giọng nói vừa cất lên làm không khí như đặc quánh lại, cái buốt giá ở đâu tràn tới bao phủ toàn bộ đạo quán. Nhật Duật cảm giác từng mạch máu như bị đông cứng, ngay cả hơi thở cũng thấy nặng nhọc. Phía sau lưng Đạo Thậm, một người phụ nữ mặc áo choàng đen, mang mạng bịt kín mặt đứng lặng lẽ từ lúc nào. Đạo Thậm quay người lại nhìn thấy người phụ nữ thì nặng nề hỏi:

- Ngươi là ai?

Tấm mạng đen khẽ lay động, vẫn giọng lạnh lẽo lúc nãy trả lời:

- Lam phu nhân!

Đạo Thậm thở ra một hơi, nói:

- Ngươi đứng đằng sau tất cả chuyện này. Đúng không?

Người phụ nữ bình thản trả lời:

- Kẻ sắp chết không cần nhiều chuyện!

Đạo Thậm nghe thế thì giơ thanh Xương Cuồng chắn ngang trước ngực, quát lớn:- Ông đây trừ yêu diệt quái cả trăm năm nay. Số lượng yêu quái bị ta diệt không một nghìn thì cũng chín trăm. Dù ngươi có yêu lực cao cường thế nào, ta cũng không coi vào đâu!

Lam phu nhân nghe thế thì lạnh nhạt trả lời:

- Đáng tiếc cho ngươi, ta không phải yêu mà cũng chẳng phải quái!

Đạo Thậm tay bắt quyết, gươm chỉ thẳng người Lam phu nhân:

- Ngươi dù là thần thánh phương nào ta cũng không cần quan tâm. Chỉ cần đến phương Nam làm loạn thì phải bước qua xác Đạo Thậm này.

- Chuyện đấy dễ thôi! - Lam phu nhân nói dứt lời liền phẩy tay.

Chỉ thấy nhoáng lên một cái, cả người Đạo Thậm bay về sau ghim chặt lên bức tường gạch của quán Trấn Vũ. Sư tổ quán Thái Thanh mắt trợn trừng, người xanh ngoét, chết cứng tại trận. Nhật Duật nhìn trân trối một lúc mới nhận ra Đạo Thậm đã bị giết. Chàng căm phẫn hét lớn:

- Sư tổ!

Nhật Duật vừa hét vừa điên cuồng sử dụng Địa Lôi Phục Chưởng Pháp tấn công. Lam phu nhân thấy vậy thì cười nhẹ, nói:

- Lại thêm một kẻ ngu ngốc nữa. Xem ra hôm nay ta phải đại khai sát giới(2) rồi! Bão Tuyết Nổi Giận!

Toàn bộ không gian đột nhiên như hóa đá. Nhật Duật thấy thân thể cử động vô cùng khó nhọc, Địa Linh Thần vẫn chảy cuồn cuộn trong kinh mạch nhưng chàng không nhấc tay giơ chân ra chiêu được. Dường như các cơ, các khớp trên thân thể chàng đều đã bị đông cứng hết. Bên cạnh Nhật Duật, Bạc Nương hơi thở nặng nề, mặt mày tái mét.

Gió lạnh thổi ào ào như tiếng gầm rú của một con ác thú. Trên trời tự nhiên xuất hiện hàng vạn đốm trắng rơi lả tả xuống dưới. Nhật Duật tuy chưa từng đi sứ lên phương Bắc, nhưng đã được nghe mấy tên hàng binh nhà Tống kể nhiều, hàng vạn đốm trắng xuất hiện trên bầu trời như thế này chỉ có thể là tuyết. Mà đúng là tuyết thật. Tuyết xuất hiện giữa kinh thành Thăng Long, trên vùng đất phương Nam chưa bao giờ bị băng giá. Gió thổi càng lúc càng mạnh hơn, tuyết rơi dồn dập như mưa rào đầu hạ. Nhật Duật biết là tuyết rất lạnh, nhưng những bông tuyết đang rơi đây chắc chắn phải lạnh hơn nhiều so với tuyết thường. Cứ mỗi đốm tuyết chạm vào người là một lần chàng cảm thấy rét run.

Chỉ nghe “huỵch” một tiếng, Bạc Nương đã ngã xuống sân. Nhật Duật lấy hết sức bình sinh cử động cơ thể, ngồi xuống ôm nàng vào lòng. Trong vòng tay chàng, thân thể Bạc Nương lạnh toát.

- Không, em gái. Cố lên nào!

Nhật Duật ôm chặt lấy Bạc Nương, vận Nghịch Chuyển Khí lên mức tối đa. Địa Linh Thần trong người chàng bắt đầu phát huy công dụng, chạy suốt kỳ kinh bát mạch(3). Nhật Duật đặt tay lên huyệt Phế Du(4) của nàng truyền Địa Linh Thần sang. Bạc Nương rên lên một tiếng, người ấm dần lên.

Mưa tuyết trên đầu hai người đã trở thành cơn bão lớn. Nhật Duật ôm Bạc Nương chặt hơn, liên tục truyền huyền lực sang người nàng. Bão càng lúc càng to, Nhật Duật thấy Địa Linh Thần dần cạn kiệt, không biết hai người có thể cầm cự được đến bao giờ.

Đột nhiên từ huyệt Phế Du của Bạc Nương truyền về một nguồn sinh lực tươi mát. Luồng sinh lực đấy nhập vào trong cơ thể của Nhật Duật, cộng hưởng với Địa Linh Thần làm thần khí này đang sắp cạn kiệt lại tự động sản sinh ra.

Bão tuyết vẫn dầy xéo ngày một hung bạo trên đầu hai kẻ khốn khổ.* * * * *

Kẻ mới bước vào mặc bộ trang phục màu xanh lục từ đầu đến chân, cả khăn buộc tóc lẫn đôi giầy của gã cũng màu xanh lục. Nếu gã cao thêm một chút thì trông lêu khêu như cây tre xanh vậy. Mà nhắc đến tre xanh, trên tay phải của gã cũng đang xoay tròn một cây sáo tre. Khuôn mặt kẻ mới đến không có gì nổi bật trừ đôi mắt. Đôi mắt gã linh hoạt, trông vừa thông minh, vừa láu cá.

Kẻ áo lục nheo mắt nhìn chằm chằm vào hai thanh niên đang bị vùi dập trong cơn bão tuyết. Lam phu nhân không quay lại, cất giọng lạnh lùng hỏi gã:

- Hòe, công việc các nơi thế nào rồi?

- Thưa phu nhân, Tam Trấn còn lại đã xử lý xong. Trấn Tây vốn Linh Lang bỏ đi từ trước nên thu xếp rất nhanh. Trấn Đông giao cho Kê mọi thứ rất tốt, Long Đỗ đã bị hút linh hồn. Trấn Nam rốt cục thì tên ngốc Ngư suýt làm hỏng việc, may mà tôi đến kịp. Tuy nhiên hiện giờ có sự tình phát sinh, Hắc Hổ bị Không Tăng đánh trọng thương. Hộp Rồng cũng bị lão sư già cướp mất.

Lam phu nhân nghe xong không nói gì tuy nhiên Hòe cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống một cách rõ rệt.

- Thu Hồn Nhập Liễn! - Lam phu nhân lạnh lùng cất tiếng.

Tấm gương bát quái xoay vòng trên không, chiếu ra những tia sáng chói mắt nhằm thẳng vào người bức tượng đồng đen đang chìm giữa cơn bão tuyết. Vòng sáng xanh bao phủ xung quanh tượng đồng bị tia sáng từ gương đánh cho tắt lụi. Đúng khi vòng sáng xanh biến mất, một tiếng rồng gào chợt cất lên thảm thiết. Cột sáng sau lưng tượng đồng chuyển dần sang màu đỏ. Lát sau tiếng rồng nhỏ dần rồi tắt hẳn, cột sáng cũng hoàn toàn biến mất. Từ trong người tượng đồng bay ra một quả cầu ánh sáng. Quả cầu vừa xuất hiện liền bị hút luôn vào trong gương bát quái. Lam phu nhân phẩy tay áo, thu gương lại. Hòe thấy thế thì cười khành khạch, nói:

- Như vậy Thăng Long Tứ Trấn giờ đã bị phong ấn hoàn toàn. Việc Không Tăng, người định thế nào?

Lam phu nhân không đáp mà hỏi lại Hòe:

- Hồ đâu rồi?

Hòe nhún vai, trả lời:

- Hồ trọng thương lại lên cơn điên, đã chạy đi mất dạng!

Lam phu nhân nghe thế thì cau mày, nói:

- Đi cũng tốt, kẻ nửa điên nửa tỉnh vốn không thể dùng được. Ngươi cùng Ngư về sứ quán canh gác, rồi bảo Kê mau chóng lên đường đến phủ Cao Sơn. Ta đi trước!

Lam phu nhân nói đoạn ném tấm gương bát quái về phía Hòe. Gã áo lục chụp lấy tấm gương rồi hỏi lại:

- Sao lại đến phủ Cao Sơn, Không Tăng chạy về đấy ư?

Lam phu nhân tức giận rít lên:

- Tên Không Tăng khốn kiếp dám lừa ta. Hắn giả vờ đồng ý với đề nghị của ta giúp phục hưng nhà Lý, để đổi lấy việc bỏ mặc các long mạch tại Tứ Trấn Thăng Long. Ai ngờ nhân lúc chúng ta bận rộn việc phong ấn, hắn lại đánh lén sứ quán cướp lấy Hộp Rồng. Có điều hắn đánh giá ta hơi thấp, hắn mưu tính những gì ta đều biết rõ. Lần này ta phải đích thân đi bắt hắn để trị tội.

Lam phu nhân nói xong cũng không thấy di chuyển gì, thân hình đột nhiên biến mất rồi hiện ra ở cửa trước hậu điện. Lại thấy nhoáng lên một cái, bà ta đã hoàn toàn đi khuất. Hòe đút gương bát quái vào người, nhìn hai kẻ tội nghiệp đang bị cơn bão tuyết giày xéo giữa sân rồi phất tay. Một luồng sáng màu lục từ phía gã phóng ra bao bọc lấy thân thể hai kẻ thanh niên.

- Ta đi làm cho xong việc đã, sống sót hay không đành hy vọng vào cơ duyên và huyền lực bản thân các ngươi thôi!

Nói dứt lời bóng lục chớp lên, Hòe nhảy qua bờ tường mất dạng.

* * * * *

* Chú thích:

- (1) Huyền Vũ: là một trong Tứ Tượng và là vị thần phương Bắc của Đạo Giáo. Tượng trưng của ông là hình ảnh rùa cõng rắn. (Các vị thần trấn giữ bốn phương của Đạo giáo bao gồm Thanh Long phương Đông, Bạch Hổ phương Tây, Huyền Vũ phương Bắc và Chu Tước phương Nam). Hiện nay tại đền Quán Thánh đầu đường Thanh Niên, Hà Nội vẫn còn bức tượng đồng đen của thần Trấn Vũ.

- (2) Đại khai sát giới: có nghĩa là chém giết thẳng tay.

- (3) Kỳ kinh bát mạch: là tám đường lớn chứa chân khí trong cơ thể con người bao gồm các mạch là Xung, Đới, Đốc, Nhâm, Âm Kiêu, Dương Kiêu, Âm Duy và Dương Duy.

- (4) Huyệt Phế Du: là huyệt quan trọng nằm sau lưng, tác động đến tim, phổi của con người.

Quyển 2 - Chương 40: Mẹ Tiên Bé

Nhật Duật lúc đầu còn thấy lạnh, sau mất dần cảm giác. Toàn thân chàng tê dại, không những xác thịt mà cả trí óc. Địa Linh Thần vẫn tuôn chảy ầm ầm trong kỳ kinh bát mạch, nhưng cơ thể của Nhật Duật dường như đã hóa thành đá. Chàng dần chìm vào cơn hôn mê.

Chiêu Văn Vương cảm thấy thân thể mình đang trôi bồng bềnh như tảng bèo trên sông nước. Xung quanh chàng tràn ngập một màn trắng xóa. Người Nhật Duật cứ trôi đi, trôi mãi giống cành cây khô bị cơn nước lũ cuốn ra nơi cửa bể. Rồi đột nhiên, chàng cảm thấy rét run cầm cập. Duật liền nhướng mắt nhìn lên, thì thấy trước mặt hiện ra một ngọn núi màu trắng đục. Từ ngọn núi hơi lạnh tỏa ra thấu xương. Hơi lạnh đó không dồn dập, ồn ã như gió bấc mùa đông, mà len lỏi vào người một cách nhẹ nhàng, êm ái. Chỉ khi đã vào bên trong rồi nó mới phát tác, thổi bùng lên từng đợt giá buốt làm tê tái từng thớ da, thớ thịt.

Chiêu Văn Vương vẫn tiếp tục trôi lững lờ lại chỗ núi trắng. Trôi mãi, trôi mãi mà ngọn núi trắng không gần hơn bao nhiêu. Cơ thể chàng miệt mài nhằm hướng ngọn núi mà đến. Núi trắng to dần, ban đầu chỉ bé như cái bát úp, rồi thì bằng cái lồng bàn, mãi một lúc sau mới to bằng cối đá xay gạo. Nhật Duật trôi thêm một hồi lâu nữa, cuối cùng cũng tiến lại gần ngọn núi hơn.

Tuy nhiên khi đến gần, núi trắng lại biến thành núi đỏ. Từ miệng núi đỏ phun ra hàng loạt những ngụm lửa rực rỡ, nóng bỏng. Núi lửa phun càng lúc càng mạnh, những ngụm lửa tràn ngập khắp nơi. Có vài ngụm lửa lan đến gần chỗ Duật làm chàng cảm thấy người ấm hơn. Cơ thể chàng cũng không trôi đi nữa mà dừng lại ở chỗ ngay dưới chân núi lửa.

Cả người đang tê dại vì lạnh và rét nay được núi lửa sưởi ấm làm Nhật Duật thấy thoải mái hơn nhiều. Đột nhiên, chàng lại ngửi thấy mùi khét kèm theo tiếng ù ù như tiếng gió thổi lùa vào trong khe núi. Tiếng gió vừa ngớt, lại như có tiếng người nói lao xao vang lên. Rồi tòa núi lửa và cả không gian đỏ rực đột ngột biến mất chỉ để lại một màn đen kịt.

Chiêu Văn Vương chợt nhận ra mình vừa tỉnh dậy từ cơn mê. Chàng vội vàng thử mở mắt nhưng chỉ thấy đau rát nơi phía trên gò má. Nhật Duật thấy thế liền cựa mình, nhưng thân thể cứng đờ như khúc gỗ, không thể cử động được dù chỉ là một ngón tay.

Đúng khi đó, Nhật Duật lại nghe tiếng gõ cồm cộp. Tiếng gõ vừa dừng thì tiếng gió lùa lại nổi lên. Lần này chàng cảm thấy bỏng rát trước ngực, mùi khét do tóc và lông mày cháy xộc thẳng vào mũi. Nhật Duật hắt hơi một tiếng, thấy cơ thể mềm đi đôi chút. Chàng lại thử mở mắt và lần này đã thành công.

Một thân hình đỏ rực chồm tới trước, kèm theo đó là tràng hí vang ầm ĩ. Đông A Xích Thố thấy chủ nhân tỉnh dậy thì chồm lên ra chiều phấn khích, làm cho gã lập dị lạ hoắc lạ huơ diện bộ đồ xanh lục từ đầu đến chân đứng bên cạnh phải nắm bờm hãm lại.

Chiêu Văn Vương cố nhấc chân, nhấc tay nhưng không nổi. Chàng đưa mắt nhìn xuống mới nhận ra thân thể mình đang bị giam trong một khối đá mỏng trong suốt.

- Từ từ thôi, đừng cử động mạnh vội! Ngươi trước hết hãy vận huyền lực đả thông kinh mạch, rồi sau đó mới dùng nội lực để làm tan băng từ bên trong! – Gã mặc đồ màu lục cất tiếng. Liễu đứng bên cạnh gã ta nở ra nụ cười gượng gạo an ủi chàng

- Bạc Nương… Bạc Nương đâu rồi? – Nhật Duật cố hết sức mở miệng hỏi Liễu. Chàng nghe giọng mình thều thào và khàn đặc như người vừa trải qua cơn ho lao dữ dội.

Liễu nghe chàng nói thế thì đáp:

- Mẹ Tiên Bé không sao! Nàng chỉ bị kiệt sức nên ngất đi thôi, bọn ta đã cho nàng nghỉ ngơi rồi. Ngươi mau tập trung lo hồi phục đi!

- Mẹ Tiên Bé ư?

Liễu gật đầu:

- Đúng vậy, Bạc Nương là Mẹ Tiên tái sinh. Vì thế chúng ta quyết định gọi nàng là Mẹ Tiên Bé!

Liễu vừa nói dứt câu, gã áo lục đã quay qua Đông A Xích Thố hất hàm bảo:

- Ngựa Hồng Mao, tiếp tục đi!

Đông A Xích Thố nhảy chồm lên, từ miệng nó phả ra dòng lửa đỏ rực bắn thẳng vào người Nhật Duật. Một lúc sau, Duật cảm nhận được khối đá trong suốt bọc xung quanh cơ thể tan đi gần hết. Khi trên người Chiêu Văn Vương chỉ còn lại lớp đá mỏng, gã áo lục vỗ lên người con ngựa, bảo:

- Như thế được rồi!

Đông A Xích Thô liền ngừng phun lửa, gã áo lục cầm cây sáo tre đâm liên hồi lên người Nhật Duật. Lớp đá mỏng còn lại văng tung tóe, cả người Duật ngã nhào ra phía trước, thoát khỏi khối đá. Gã áo lục vội vàng giơ tay đỡ rồi đặt chàng ngồi xuống.

- Tốt lắm!

Gã ta gật gù đoạn đưa cho chàng một viên thuốc màu nâu, nói:

- Ngươi uống thuốc này đi rồi dùng huyền lực phân tán khắp cơ thể. May mà ngươi được Dưỡng của Mẹ Tiên Bé bảo vệ, lại thêm huyền lực bản thân không tệ nên không bị ảnh hưởng nhiều. Luyện công một chút là sẽ phục hồi lại thôi. Ta đi xem người khác đây!

Gã áo lục nói xong quay qua Đông A Xích Thố, bảo:

- Ngựa Hồng Mao, chủ ngươi không sao rồi! Mau cùng ta đi cứu người tiếp nào!

Con ngựa hí dài một tiếng rồi đưa đôi mắt to tròn nhìn Nhật Duật. Gã áo lục thấy thế thì cười:

- Ngươi mau bảo ngựa Hồng Mao theo ta đi cứu mọi người. Thái Dương Hỏa(1) của ngựa Hồng Mao có thể làm tan Nguyên Thủy Băng của Lam phu nhân. Ngươi quả thật đã có được một con ngựa tốt!

Nhật Duật hơi ngập ngừng nhưng rồi cũng khẽ gật đầu với Đông A Xích Thố. Con ngựa cọ bờm vào người chàng rồi quay đầu đi theo gã áo lục. Liễu nhìn sang Nhật Duật, giục:

- Ngươi mau hồi phục huyền lực đi! Có nhiều việc phải làm lắm!

- Gã vừa rồi là ai vậy? Trước khi bị giam trong khối đá, tôi thấy gã đấy trò chuyện với Lam phu nhân. – Nhật Duật quyết định hỏi cho rõ mọi chuyện.

Liễu nghe thế thì đáp:

- Hắn là Hòe! Hắn cùng với ta là hai kẻ trong Ngũ Quỷ đã được Lam phu nhân giải phong ấn!

Nhật Duật cau mày, hỏi lại:

- Hắn có tin được không?

Liễu đáp trả ngắn gọn:

- Ngươi có tin ta không?

Nhật Duật lắc đầu, nói:
- Tôi không biết! Bà đang cùng với Vi Mai và Ngô Soạn đánh nhau với Hồ, nhưng tại sao lại không bị Lam phu nhân tấn công?

- Trước khi Lam phu nhân đến, Hòe đã bảo ta lánh đi. Ngũ Quỷ chúng ta tâm ý tương thông nên nếu khoảng cách không quá xa thì việc liên lạc là rất đơn giản và kín đáo.

Nhật Duật thở dài rồi lặng lẽ gật đầu, đôi khi sự tin tưởng lại hoàn toàn dựa trên cảm xúc. Liễu thấy chàng vẫn còn lấn cấn, liền nói thêm:

- Ngươi có biết trước khi Bố Rồng phong ấn Ngũ Quỷ đã nói với chúng ta những gì không?

Nhật Duật lắc đầu:

- Làm sao mà tôi biết được!

- Bố Rồng bảo rằng cho chúng ta thêm một cơ hội. Nếu sau này chúng ta may mắn được giải phong ấn và gặp được Mẹ Tiên tái sinh, thì vẫn có thể thoát ra khỏi cảnh trầm luân trong kiếp quỷ.

Chiêu Văn Vương khuôn mặt giãn ra hơn một chút, xem ra mọi thứ đều có nguyên nhân của nó. Liễu lại cất tiếng khuyên chàng nên tập trung vào hồi phục sức lực, trước khi suy nghĩ về những việc khác. Bà ta nói dứt lời liền quay đi, bay tới chỗ gã áo lục và con ngựa đỏ.

* * * * *

Khi Nhật Duật mở mắt ra, trời đã sáng. Toàn thân chàng đầm đìa mồ hôi nhưng tinh thần lại thấy vô cùng sảng khoái. Địa Linh Thần nói ra cũng thật kỳ diệu, càng vận dụng nhiều càng sản sinh ra dồi dào khiến cơ thể tràn trề sức lực. Nhật Duật đứng dậy, thấy cả người nhẹ nhõm. Thính giác và thị giác của chàng chợt trở nên nhạy bén lạ thường.

- Hòe ơi! Vi Mai và Phán sự Ngô Soạn có sao không? – Nhật Duật không cần quay đầu về sau, tự tin hỏi.

Hòe ngạc nhiên. Trước giờ gã vẫn tự phụ khinh công của mình cao siêu, đến đến đi đi như cơn gió đùa cành tre. Ngoại trừ Lam phu nhân thì việc người khác nhận ra Hòe tới gần là điều rất hiếm. Ấy vậy mà tên người phàm có một ít thần lực lại có thể phát hiện ra. Hòe cũng bình tĩnh rất nhanh, thản nhiên trả lời:

- Không có gì đáng ngại! Cả hai vốn đều bị Lam phu nhân đóng băng cơ thể, bình thường thì rất khó chữa trị. Nhưng chúng ta có Mẹ Tiên Bé thì lại là chuyện khác. Nàng đã chữa xong cho Vi Mai rồi, hiện giờ đang phục hồi cho Ngô Soạn.

Nhật Duật nghe vậy thì gật đầu, đáp:

- Tôi cũng khỏe rồi. Chúng ta cùng ra xem phán sự thế nào.

Hòe không nói gì, quay lưng bước đi. Chiêu Văn Vương đứng dậy lặng lẽ theo sau gã.

Mặt trời hiện ra rạng rỡ bên bờ hồ Dâm Đàm. Ánh nắng chiếu xuống mặt nước biến thành một đám màu sắc sặc sỡ như váy áo lũ đàn bà khi đi trẩy hội. Tiết trời trong lành, mát mẻ, trên cành cây còn vang tới đôi ba tiếng chim hót vô tư như không hề hay biết nơi đây đêm qua vừa xảy ra một tràng chiến đấu ác liệt. Nhật Duật nhìn xuống hồ, thấy nước đã rút đi nhiều làm lộ ra con đường đất nhỏ chia hồ Dâm Đàm thành hai phần. Trên con đường đất có rất nhiều cá tôm vương vãi như bằng chứng cho việc nơi đây vốn là một bộ phận của hồ nước trước kia.

Trên bờ hồ, Liễu đang truyền huyền lực cho Vi Mai. Người Mai tái đi vì lạnh nhưng sắc mặt đã có chút hồng hào. Nhật Duật thở phào nhẹ nhõm, tính mạng nàng như vậy là không còn bị đe dọa.

Cách đó một quãng không xa, Bạc Nương đang nhìn chằm chằm vào một khối nước đá to gấp đôi người nàng. Nhật Duật và Hòe tiến lại gần chỗ Bạc Nương. Khi tới nơi, Chiêu Văn Vương mới nhận ra trong khối nước đá có một người mắt mũi trợn trừng, râu tóc dựng ngược, không phải ai khác chính là Ngô Soạn. Bạc Nương dán chặt mắt vào vị phán sự núi Tản, sắc mặt rất căng thẳng.

- Phán sự cũng bị hóa thành đá ư? Liệu Bạc Nương có thể cứu được ông không? – Nhật Duật quay sang Hòe lo âu hỏi.

Đệ Nhị Quỷ gật đầu, đáp:

- Ngô Soạn đã bị trúng chiêu “Tâm Hồn Cô Độc” của Lam phu nhân, khiến toàn thân hóa đá. Chiêu này không đánh vào thân thể mà tấn công trực tiếp tới linh hồn. Do vậy linh hồn càng mạnh mẽ thì càng bị hóa đá nặng nề. Ngay cả Thái Dương hỏa của ngựa Hồng Mao cũng không hóa giải được. Nhưng may mà chúng ta vẫn còn có Mẹ Tiên Bé, Dưỡng của nàng ta hoàn toàn đủ khả năng phục hồi cho Ngô Soạn!
Nhật Duật nghe thế thì thở phào một hơi. Rồi chợt nhớ ra một chuyện, chàng vội vã hỏi Hòe tiếp:

- Thế còn sư tổ Đạo Thậm ra sao? Ông ấy bị Lam phu nhân dùng phép thuật ghim cứng thân mình ở trong quán, không biết sống chết thế nào?

Hòe nghe nhắc đến Đạo Thậm thì cười khinh bỉ, đáp:

- Lão già đó còn chưa chết. Tuy đòn của Lam phu nhân là chí mạng, nhưng chỉ làm cho lão trọng thương. Đạo Thậm lúc nào cũng ngậm trong mồm một viên Cải Tử Hoàn Sinh, ngoài ra còn tu thêm một môn công phu đặc biệt gọi là Trá Tử Công(2). Trường hợp lão bị thương quá nặng mà bất tỉnh, thì môn công phu này tự phát huy tác dụng, làm giả cái chết, khiến kẻ địch tưởng lão đã mất mạng mà bỏ qua. Sau một thời gian, viên Cải Tử Hoàn Sinh trôi từ mồm lão vào bụng phát huy tác dụng, thương thế hồi phục thì lão có thể tự tỉnh lại, bỏ đi nơi khác dưỡng sức.

Nhật Duật thấy lòng nhẹ nhõm hẳn đi:

- Vậy là sư tổ không sao?

Hòe cười khành khạch, đáp:

- Lão vẫn bị thương nặng, có điều đã kịp khôi phục lại một phần sức lực rồi đi trước.

Hòe vừa nói dứt lời thì đột nhiên cả người Bạc Nương phát ra ánh sáng chói lòa. Ánh sáng đó lan tới, phủ trùm lên tảng đá chứa Ngô Soạn bên trong. Ánh sáng càng lúc càng chói hơn, Nhật Duật lẫn Hòe đều phải nheo mắt lại một lúc. Sau đó ánh sáng dịu dần đi, đến khi Duật mở mắt ra thì thấy tảng đá đã biến mất, chỉ còn lại Ngô Soạn ướt như chuột lột. Ngô Soạn ho rũ rượi một tràng, mãi sau mới cất tiếng được, giọng khản đặc:

- Khục… Bạc Nương… cảm ơn cô….Khục…Ngô Soạn ta… nợ cô một mạng.

Bạc Nương cười cười, nói:

- Lão già… à ngươi đừng bận tâm làm gì, có gì…

Chưa nói dứt câu Bạc Nương đã ngã xuống, Ngô Soạn thấy vậy vội vàng đưa tay ra đỡ lấy nàng. Nhật Duật và Hòe liền hốt hoảng chạy lại. Hòe xem mạch cho Bạc Nương, đoạn nói:

- Mẹ Tiên Bé chỉ vì gắng sức quá độ nên tạm thời bị ngất thôi. Nghỉ ngơi một lát sẽ khỏi, không sao đâu!

Nhật Duật gật đầu. Ngô Soạn thì thở phào, nói:

- Nếu cần truyền huyền lực hay hỗ trợ gì, ngươi cứ bảo. Vì sức khỏe của Bạc Nương ta sẽ không tiếc gì.

Liễu từ phía sau chen vào, gạt hết mấy người bọn họ ra, quát:

- Bọn đàn ông thối tha các ngươi tránh hết đi! Để Mẹ Tiên Bé đấy ta chăm sóc!

Nói đoạn bà ta giật Bạc Nương từ tay Ngô Soạn rồi bế cô gái nhỏ lên tay âu yếm như mẹ bồng con. Nhật Duật thấy Liễu chăm sóc cho Bạc Nương thì cũng yên tâm phần nào. Sau khi Liễu bế Bạc Nương đi rồi, Hòe liền gọi Nhật Duật và Ngô Soạn tới để bàn bạc:

- Chúng ta cần một chỗ kín đáo để phục hồi công lực, sau đó bàn tính kế cướp lại linh hồn của các vị thần Tứ Trấn Thăng Long bị phong ấn vào các tấm gương bát quái. Xem nào, tôi đã có linh hồn của Trấn Bắc đây rồi. Trấn Tây Linh Lang bỏ đi nơi nào không biết, giờ còn Trấn Nam và Trấn Đông nữa thôi.

Nhật Duật nghe thế thì ngạc nhiên hỏi lại:

- Chỉ cần cướp lại linh hồn của các vị thần đó là có thể hồi phục được long mạch sao?

Hòe lắc đầu, đáp:

- Long mạch là khí thiêng tích tụ của đất trời hàng nghìn năm nên khi bị phá hoại không thể hồi phục ngay được. Chúng ta cướp lại linh hồn của các thần là để giúp họ khôi phục thần thể, hỗ trợ chúng ta chiến đấu với Lam phu nhân và đoàn quân yêu quái.

Ngô Soạn lên tiếng cắt ngang:

- Khôi phục thần thể không dễ đâu, cần mất rất nhiều công sức và thời gian. Tuy nhiên nếu chúng ta có thể giải phóng linh hồn cho ba vị thần thì bọn họ có thể tìm người phù hợp để nhập vào, và ban cho người đó phép thuật để chiến đấu.

Hòe gật đầu, nói:

- Hiện giờ linh hồn của ba vị đang bị phong ấn vào trong ba tấm gương bát quái, được gọi là các gương Thâu Hồn. Muốn giải phóng cho bọn họ thì cần phải tìm ra mấy tấm gương này, sau đó sử dụng thứ vũ khí đặc biệt cất giấu trong sứ quán để phá gương.

Nhật Duật nghe vậy thì đề xuất:

- Đã vậy mọi người theo tôi về phủ Chiêu Văn. Kế hoạch giải thoát cho Tam Trấn cụ thể thế nào, chúng ta phải bàn tính kỹ lưỡng!

Ngô Soạn và Hòe tất nhiền đều đồng ý. Các tia nắng ban trưa vô tư ùa tới, nhảy nhót đùa giỡn trên đầu, trên vai bọn họ.

* * * * *

* Chú thích:

- (1) Thái Dương Hỏa: có nghĩa là lửa mặt trời.

- (2) Trá Tử Công: có nghĩa là công phủ giả chết.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau