THẦN CHIẾN TRIỀU TRẦN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần chiến triều trần - Chương 6 - Chương 10

Quyển 1 - Chương 6: Thầy phục hổ

- Đây là một con Hổ Trành. - Vi Ban nói chắc như đinh đóng cột.

- Hổ Trành ư? - Mọi người nghe vậy liền nhao nhao bàn tán.

- Phải, nó giết bao nhiêu người trong bản mà không thấy dấu vết một oan hồn nào. Hôm nay nó lại còn sử dụng pháp thuật của hồn ma trú trên người để trốn thoát. Rõ ràng đây là một con Hổ Trành, loài chuyên bắt hồn ma để tu luyện hoặc làm tay sai. - Vi Ban tiếp tục lập luận.

- Em vẫn thấy có điều gì chưa đúng. - Vi Mai chợt cất tiếng phản bác.

- Là điều gì?

- Hổ Trành là loài thèm khát linh hồn con người, thèm khát hơn cả xác thịt. Thế sao hôm nay nó lại bỏ linh hồn của hai gã thuộc hạ mà chỉ tha đi phần xác?

- Sao ngươi biết nó bỏ lại linh hồn hai gã thuộc hạ?

- Linh hồn hai gã đang thập thò sau lưng Trịnh Giác Mật đấy thôi.

Giác Mật nghe thấy thế thì mặt mày tái mét như gà bị cắt tiết. Mọi người biết một chút phép thuật liền tập trung huyền lực vào mắt, quả thật thấy lờ mờ sau lưng chúa đạo Đà Giang có hai hồn ma đang bấu víu.

- Cao Sơn thần tiên, có cách nào đuổi được bọn ma này đi không? - Giác Mật mặt trắng bệch, hướng về Ban và Mai cầu xin.

- Ngươi đừng lo, chúng chỉ muốn theo ngươi về cố hương để siêu thoát thôi. – Vi Mai nhẹ nhàng nói.

Giác Mật định mở mồm xin xỏ tiếp thì bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Vi Ban. Y đành ngậm miệng ngồi im, hai hàm răng bắt đầu đánh lập cập vào nhau trông rất tội nghiệp.

- Có thể nó chưa kịp bắt hồn đi thì đã bị em và Chiêu Văn Vương phát hiện chăng? –Ban vẫn chưa chịu thua, cố nói tiếp.

Mai lắc đầu, đáp:

- Nó cố tình dụ em và Chiêu Văn Vương đến gò đất, lại còn kịp tha theo xác hai gã thuộc hạ. Nếu nó là Hổ Trành thì làm gì có chuyện mang theo xác mà bỏ lại hồn như thế?

- Nó hoàn toàn không phải là Hổ Trành, nó là Hổ Phục. - Người vừa cất tiếng là một trong bốn trung niên đứng đầu bốn họ trong bản. Y tiếp tục nói, giọng gay gắt. - Con yêu tinh hôm nay chúng ta gặp chính là hổ Một Mắt, yêu thú của bản Phù Cọp.

- Hổ Một Mắt và bản Phù Cọp ư? – Ban, Mai nghe vậy cùng kêu lên ngạc nhiên.

Trong phủ Cao Sơn xưa nay có lưu truyền vài câu chuyện về bản Phù Cọp. Nghe đồn đây là một trong số ít bản có nhiều thầy phép trên miền núi Tây Bắc mà không có liên hệ gì với phủ Cao Sơn. Hơn nữa các thầy phép này đều là thầy phục yêu, chính xác hơn là phục hổ.

- Bạc Luông, cái nòi của loài tàn ác kia ông còn định giữ lại đến bao giờ. Rõ ràng chính nó là thủ phạm gọi con Một Mắt về trả thù chúng ta. - Trung niên vừa nói mắt đỏ ngầu, dáng vẻ hung hăng chất vấn quan tạo.

Quan tạo mặt mày tái mét lắc đầu, đáp:

- Ta cam đoan nó không phải là một thầy phục hổ.

- Thầy phục hổ là gì? - Nhật Duật không nén nổi tò mò quay sang khều Vi Mai hỏi nhỏ.

- Thầy phục hổ là các thầy phép tu theo đường chuyên đi hàng phục hổ tinh làm tay sai.

Nhật Duật đang gật gù thì đã thấy trung niên kia chỉ thẳng vào mặt quan tạo quát:

- Ông đừng hòng che đậy cho giống nòi của bản Phù Cọp thêm nữa. Bấy lâu nay xảy ra việc tôi đều nghi ngờ do nó gây ra, bây giờ bằng cớ đã đầy đủ ông đừng chối cãi. Chúng bây đâu! – Nghe gã trung niên hô lớn, đám thanh niên chờ sẵn bên dưới liền sầm sập lao lên.

- Mau bắt cái nòi tàn ác kia lại. Chúng ta đem nó thiêu sống thể nào nó cũng gọi con hổ tinh đến, chúng ta có thể nhổ cỏ tận gốc luôn. – Trung niên vừa nói vừa chỉ vào cô gái nhỏ, nãy giờ vẫn sợ sệt núp trong góc nhà như thường lệ.

Quan tạo nghe thế thì mặt trắng bệch tuy nhiên ông vẫn ngồi im tại chỗ để đám người hùng hổ lao tới, lôi xềnh xệch con gái mình đi. - Khoan đã! Việc này là sao? – Vi Ban thấy có diễn biến bất thường thì lên tiếng can thiệp.

- Cao Sơn sứ giả, đây là việc riêng của bản. Các ngươi đừng xen vào.

- Không được, nếu cô gái kia là thầy phục hổ thật thì chúng ta phải kiểm tra rồi báo lại về phủ.

Trung niên nghe thế thì cười nhạt:

- Đừng tưởng là người của Cao Sơn thì muốn làm gì thì làm. Đây là bản của chúng ta, các ngươi đã dám kéo đến làm loạn thì đừng trách chúng ta không hiếu khách. Đội thuốc mê, hành động!

Lời vừa dứt, đột nhiên có hơn chục ống tre từ bên ngoài xuyên qua kẽ hở trên các tấm vách chọc vào. Rồi những luồng khói đục màu được thổi bằng các hơi rất mạnh, rất dài, tràn ngập căn nhà. Nhật Duật biết là khói độc, vội vã lấy tay áo bịt mũi. Tuy nhiên đã quá muộn, Chiêu Văn Vương chỉ kịp ngửi thấy một mùi hắc và khét. Đầu óc chàng chợt mụ hẳn đi, cả người khuỵu xuống rồi ngất xỉu lúc nào không hay.

* * * * *

Khi Nhật Duật tỉnh lại thì chỉ thấy một màn tối om. Chàng cựa mình mới phát hiện ra cơ thể đang bị trói chặt. Chiêu Văn Vương liền vận công truyền khí sang cánh tay hữu. Nơi này trong ống tay áo chàng có dấu một lưỡi dao sắc vừa mỏng vừa mềm tới độ ngay cả khi kẻ thù lục tìm kiểm tra cũng không thể phát hiện ra. Và chỉ khi Nhật Duật vận công theo cách đặc biệt, dưỡi dao kia mới bung ra trượt xuống lòng bàn tay. Nhật Duật dùng dao cắt dây trói rồi ngồi dậy. Đầu óc tuy còn hơi váng vất do khí mê nhưng mắt đã quen với bóng tối, Chiêu Văn Vương dần nhận ra mình vẫn đang ở trên nhà sàn của quan tạo. Xung quanh chỗ chàng nằm có hơn chục thân thể bị trói chắc là Giác Mật và bọn thủ hạ.

Nhật Duật thận trọng xuống dưới đi một vòng kiểm tra. Chỉ khi chắc chắn xung quanh không có kẻ canh gác, và tận mắt quan sát thấy rừng đuốc đỏ của dân bản tụ lại nơi bìa rừng, Nhật Duật mới trở lại nhà sàn thắp nến, cởi trói rồi dội nước cho từng người bọn Giác Mật tỉnh lại. Riêng hai chị em Ban Mai thì không thấy đâu, Chiêu Văn Vương đoán hai nàng tài phép cao cường nên đã thoát khỏi việc bị trúng thuốc mê và bắt trói.

Lũ người Man được giải thoát thì cảm ơn Nhật Duật rối rít. Nhưng khi chàng đề nghị ra chỗ bìa rừng xem tình hình thế nào thì bọn chúng sợ hãi thoái thác. Giác Mật cùng bọn thủ hạ lo cho mạng sống của bản thân, sau khi khuyên can Chiêu Văn Vương cùng xuống núi không được, lũ này đi kiếm mấy cây đuốc về rồi vội vã lần mò tìm đường thoát khỏi cái bản đáng nguyền rủa bất chấp địa hình phức tạp và đêm đen mù mịt.

Nhật Duật thấy bọn họ rời đi thì không ngăn cản. Chàng quay lại nhà quan tạo tìm được thanh gươm báu vứt lăn lóc gần chỗ bị trói lúc trước. Sau đó chàng lặng lẽ nhắm hướng bìa rừng nơi đuốc đốt sáng trưng kia mà tìm tới. Nhật Duật biết dân bản trên miền ngược có nhiều tập tục riêng và họ khi quyết định làm việc gì thì vô cùng kiên quyết, không quan tâm tới việc tra cho ra chân tướng. Rất có thể cô gái nhỏ đang bị đám dân bản thiêu sống thật.

* * * * *

Khu bìa rừng ở rìa bản Man có một bãi đất trống. Bãi đất này vốn khi xưa có một hộ dựng nhà, ở cố định. Nhưng từ sau khi con trai lớn của hộ bị hổ tinh giết hại dã man thì cả gia đình đã dọn vào sâu bên trong bản. Căn nhà sàn của bọn họ được dỡ bỏ, tạo thành khoảng trơ trọi ngăn cách khu rừng rậm rạp với bản, nhằm dễ bề phát hiện ra hổ tinh khi con yêu mò về.

Hiện tại bãi đất trống được hàng chục cây đuốc soi sáng như ban ngày. Ở chính giữa bãi trồng cây cọc lớn. Trên cọc có một thiếu nữ bị trói quặp hai tay. Xung quanh cọc, dân bản đứng chật kín, bắt đầu hò reo những tiếng man rợ. Lửa bùng lên dữ dội, liếm láp vào các cành củi khô xếp bên dưới tạo thành vòng tròn đỏ nóng hừng hực. Đám đông hò reo ngày càng dữ tợn hơn. Cô gái nhỏ tóc xõa ngang vai, mặt lấm tấm mồ hôi. Mắt nàng ánh lên vẻ đơn độc và hoang mang. Lửa càng ngày càng cháy to, cô gái nhỏ đã bắt đầu cảm thấy sức nóng mãnh liệt của lửa. Nàng kêu không ra tiếng, quằn quại trên giàn thiêu.

- Dừng ngay lại! Không được hại con bé!– Cùng với tiếng hô là năm đạo bùa vàng bay tới đánh tung đám củi lửa, kịp thời giải nguy cho cô gái bị treo trên cọc. Theo ngay phía sau đám bùa chính là quan tạo của bản người Man. Ông nhảy tới sát cọc, rút con dao găm từ thắt lưng cắt dây trói để cứu con gái mình. Bọn dân bản đứng xung quanh thấy quan tạo dập lửa thì vô cùng tức giận. Được sự hô hào của mấy tay trung niên, bọn họ kẻ rút mã tấu, kẻ làm phép gọi ra trăn, ra rắn bao vây hai bố con. Quan tạo trong lúc nguy cấp hết dùng bùa chú lại hóa phép ra hình nhân để đối phó với lũ người trong bản. Tuy nhiên dù ông phép thuật cao cường nhưng vẫn không thể chống lại số đông. Chỉ trong thời gian ngắn, bùa phép và hình nhân của quan tạo đều đã bị phá hết. Đúng khi hai bố con đang sợ hãi ôm nhau, không biết phải làm thế nào để đối phó với đám đông đang lên cơn giận dữ thì chợt có luồng ánh sáng nóng bỏng bay tới, đánh dẹp bọn dân bản sang một bên. Mọi người định thần nhìn kỹ, chỉ thấy luồng sáng phát ra từ tràng hạt đen bóng đang bay lơ lửng giữa trời. Có tên dân bản nhận ra tràng hạt, la to:

- Đây là tràng hạt của gã người dưới xuôi đi cùng bọn sứ giả Cao Sơn.

Đúng lúc đó, lại có mấy tiếng nổ đùng đùng vang lên. Đi kèm tiếng nổ là rất nhiều khói trắng tỏa ra khắp nơi khiến lũ dân bản cay xè mắt. Cả đám người la hét, chửi rủa ầm ĩ. Nhân cảnh hỗn loạn đó, có một bóng đen lặng lẽ tới bên quan tạo và con gái ông:

- Hai bố con theo tôi chạy mau.

Người vừa nói không ai khác ngoài Nhật Duật. Chàng tận dụng đêm tối tới gần chỗ giàn thiêu mà không bị dân bản phát hiện. Rồi khi quan tạo lao ra cứu con gái, làm đám người nổi giận tập trung vào hai bố con đã tạo thời cơ cho Chiêu Văn Vương tung tràng hạt và ném ra pháo khói, loại pháo đặc biệt có tác dụng làm rối loạn đội hình quân địch chỉ được trang bị cho những đạo quân tinh nhuệ hàng đầu của triều đình.

Quan tạo nhận ra Nhật Duật thì mừng rỡ, nhưng ông không chạy theo chàng mà ấn cô gái nhỏ vào tay Chiêu Văn Vương rồi nói:

- Tráng sĩ đã ra tay cứu trợ thì xin cứu cho trót. Đứa con thơ này xin giao lại cho ngài. Mong ngài hãy đưa nó chạy trốn xuống núi. Còn bọn người trong bản cứ để tôi ngăn cản.

Nhật Duật định lên tiếng phản đối nhưng quan tạo đã lắc đầu, đáp:

- Cả ba người cùng chạy thì bọn chúng sẽ đuổi kịp. Ngài cứ đưa con gái tôi đi. Tôi tuy tài hèn sức mọn nhưng vẫn thừa khả năng cầm chân lũ chúng nó.

Lúc này khói đã tan bớt, dân bản bắt đầu bình tĩnh trở lại. Nhật Duật thấy tình thế gấp gáp liền không nói thêm lời thừa, vội vã cõng cô gái nhỏ người đã mềm nhũn do mệt và sợ lên lưng rồi chạy về phía khu rừng. Còn lại quan tạo một mình, ông thò tay vào túi lấy ra quả bầu khô rồi đưa lên ngang miệng, nói những lời rì rầm với nó. Sau đó ông hướng quả bầu về phía đám dân bản rồi hô “hầy”. Tức thì từ trong quả bầu một đàn vắt đông lúc nhúc tuôn ra như thác đổ.

Lũ dân bản lúc này vừa thoát khỏi đám khói thì lại bị cơn mưa vắt dội vào. Nhiều kẻ tài phép kém bị bọn hút máu bám khắp người thì sợ hãi kêu la thảm thiết. Tuy nhiên sau một hồi náo loạn, bốn tay trung niên đứng đầu chỉ huy lũ dân bản dùng phép thuật giết bớt bọn vắt. Chúng còn chia ra một đội đuổi theo Nhật Duật và cô gái nhỏ.

- Bạc Luông, ông dám phản lại bản sao?

Quan tạo nghe một trong bốn tay trung niên nói vậy thì thở dài, đút quả bầu khô vào trong túi vải rồi lấy ra ba lá bùa đỏ sẫm:

- Phận làm bố mẹ sao có thể thấy con chết mà không cứu? Ta đã mất gia đình hai lần rồi, giờ chỉ còn mình nó không thể để bọn ngươi giết nốt.

- Nhưng nó là con của nòi tàn ác. Hổ Một Mắt yêu thú của mẹ nó vốn đã trốn vào rừng sâu từ lâu sau khi mẹ nó mất đi. Giờ con hổ mò về bản chúng ta trả thù thì chắc chắn do nó gọi tới.

Quan tạo nghe thế thì lắc đầu:

- Ta cam đoan nó không phải là một thầy phục hổ.

- Bạc Luông, ông u mê quá rồi! Đã vậy thì đừng trách chúng ta vô tình.

Trung niên vừa nói dứt câu, bất chợt từ phía bìa rừng vọng lại tiếng gầm hung tợn. Bọn dân bản nghe thấy tiếng gầm thì nhốn nháo cả lên.

- Một Mắt, con Một Mắt tới rồi!

Sau tiếng gầm là tiếng người hét kinh hãi, tiếng kêu cứu, tiếng bước chân náo loạn.

- Mọi người mau ra đấy thôi. Chúng ta phải giết con hổ trước đã.

Mối đe dọa từ hổ tinh lớn hơn rất nhiều so với Bạc Luông. Đám dân bản bỏ vị quan tạo ở lại, hò hét, giục giã nhau chạy về hướng phát ra tiếng hổ gầm.

* * * * *

Quyển 1 - Chương 7: Hỗn chiến

Nhật Duật cõng cô gái nhỏ trên lưng chạy được một lúc thì nghe tiếng chân rầm rập phía sau. Chàng biết dân bản cho người đuổi theo, liền vội vã đặt mỹ nữ trên lưng xuống dựa vào gốc cây gần đó rồi tay hữu rút gươm, tay tả cầm tràng hạt đen thủ thế.

Chiêu Văn Vương vừa chuẩn bị xong thì bọn dân bản đuổi tới nơi. Bọn này trông thấy hai người thì mừng rỡ, rút dao rựa dắt ở bên hông phăm phăm lao tới. Nhật Duật thấy lũ này hung hăng như vậy vội ném Tống Thiết Phật Châu về phía trước. Vòng tràng hạt bay lên cao, tỏa ra tia sáng chói chang làm lũ người truy đuổi bị lóa mắt. Nhật Duật nhân cơ hội đó liền vung gươm lên, chém bị thương mấy tên dân bản. Bọn còn lại thấy Nhật Duật võ công cao cường liền tản ra, bao vây hai người lại chứ không vội tấn công nữa.

Trong lũ người đuổi theo có vài tên biết phép thuật. Bọn chúng ném bùa phép ra tấn công tràng hạt. Có tên còn mang theo nỏ, giương lên bắn về phía hai người bỏ chạy. Nhật Duật giơ gươm gạt tên bắn tới nhưng khoảng cách là quá gần, chàng chỉ đỡ được mũi tên đầu tiên còn mũi thứ hai bay sượt qua vai cắm vào gốc cây ngay gần chỗ cô gái nhỏ đang nằm. Gã dùng nỏ lại tiếp tục ngắm bắn, Nhật Duật vất vả dùng gươm gạt đỡ. Vòng tràng hạt đen bay phía trên cũng bị bùa chú làm giảm tác dụng, bớt sáng đi nhiều. Lũ dân bản thấy vậy liền lăm lăm dao rựa, chuẩn bị xông tới lần nữa.

Đúng vào lúc nguy ngập, đột nhiên từ trong bụi cây gần đấy một thân hình lừ lừ bước ra. Cả người vằn vện sọc đen, con mắt duy nhất sáng trong bóng tối như ánh lửa ma trơi, hổ Một Mắt trông thấy bọn người thì gầm to rồi nhảy bổ vào tên cầm nỏ. Tên này chỉ kịp hét lên hãi hùng rồi im tịt, nơi cổ gã phọt ra một dòng máu tươi do bị đôi hàm chắc khỏe cắn ngập. Một Mắt nhanh chóng giết chết nạn nhân đầu tiên rồi tung người nhảy tới, giơ chân tát vào người tên dân bản khác.

Bọn người thấy con hổ dữ tợn như thế thì sợ hãi vứt hết vũ khí quay đầu bỏ chạy. Một Mắt gầm thêm tiếng nữa rồi hùng hổ đuổi theo. Nhật Duật ngỡ ngàng nhìn con ác thú và lũ người đuổi bắt nơi bìa rừng, không thể tin những điều vừa xảy ra. Tuy nhiên Chiêu Văn Vương biết mình vẫn đang ở vào tình thế nguy hiểm, chàng vội vã lại chỗ gốc cây cõng cô gái nhỏ lên lưng để tiếp tục bỏ trốn.

Đúng lúc đó có một rừng đuốc ùn ùn kéo tới. Hóa ra lũ dân bản phát hiện thấy hổ tinh nên cùng nhau chạy lại. Con hổ biết cả bản kéo ra không hề hoảng sợ mà gầm lên đầy dũng mãnh. Tiếng gầm vừa dứt đột nhiên có màn sương trắng không hiểu từ đâu tràn về bao phủ khắp nơi tạo thành cảnh quan mịt mùng che mắt tất cả mọi người. Rồi trong cái màn mờ ảo đó, chợt xuất hiện tiếng gió rít, tiếng vuốt cào, tiếng hổ gào, và cả tiếng người kêu thất thanh đau đớn.

Con hổ Một Mắt hôm nay hung hãn lạ thường, lại được màn sương trắng hỗ trợ thì như mọc thêm cánh. Nó tung hoành ngang dọc, đớp trái, tát phải, ngoạm trước, đập sau. Chỉ trong vòng thời gian độ tàn nửa nén hương khi màn sương mờ đậm đặc nhất, Một Mắt đã kịp thời giết hơn chục người trong bản. Tới khi đám sương tan bớt đi, hiện ra cảnh hổ tinh miệng lưỡi đỏ lòm, bên dưới chân nó là đầu rơi, máu chảy, xác chết la liệt.

Dân bản thấy con hổ dữ tợn như vậy thì vô cùng khiếp hãi, vội vàng tập trung hết bùa chú, phép thuật để tấn công nó. Đám sương trắng trên mặt đất đã tan hết nhưng trên lưng Một Mắt lại có một đám mờ mờ khác không ngừng trôi lên trôi xuống. Đám khí đó như có linh tính kéo Một Mắt né bên này, tránh bên khác, thoát khỏi bùa phép của dân bản.

Tránh đòn xong, Một Mắt phản công. Con hổ tinh tỏ ra lợi hại hơn hôm trước bội phần. Cứ mỗi một cú vồ, hoặc cú đớp của nó là có kẻ bỏ mạng. Trong chốc lát đã có thêm mấy người trở thành nạn nhân của Một Mắt. Bọn dân bản thấy con hổ hung dữ thì chùn tay, các đòn tấn công cũng yếu đi nhiều. Một Mắt càng được thể lao tới cắn giết không ngừng.

Bạc Luông thấy Một Mắt xuất hiện thì cũng theo dân bản chạy về phía con hổ. Tuy ban đầu ông đứng cách xa cuộc chiến nhưng chứng kiến dân bản bị giết hại quá nhiều, Bạc Luông buộc phải xông tới trước. Khi lại gần Một Mắt hơn, Bạc Luông ngạc nhiên nhìn vào đám khí trắng trên người nó rồi sợ hãi kêu lên:

- Hóa ra là nàng sao?

Lại có thêm tiếng gào thảo khốc vang lên, một người nữa của bản đã bị hổ tinh vồ chết.

- Ban Nương, mau dừng tay lại! - Quan tạo hô lớn rồi nhảy ra trước mặt con hổ.

Hổ tinh nghe tiếng hô thì dừng việc giết chóc, đưa con mắt lành lặn gườm gườm nhìn kẻ dám cả gan làm gián đoạn cơn say máu của nó. Khi nhận ra Bạc Luông, màn khí trắng cuốn quanh người con yêu chợt phát ra tiếng thét ghê rợn. Nghe thấy tiếng thét, Một Mắt gầm lớn giơ chân trước chồm tới tát thẳng vào người quan tạo.

- Bùa Đỏ Rừng Sâu! - Quan tạo hô to, đoạn ném ba đạo bùa thiêng vẫn khư khư cầm trên tay từ lúc đối đầu với đám dân bản tới giờ lên không trung.

Tiếng gió rít ngang tai, quan tạo xoay người sang một bên, tuy tránh được việc bị xẻ nát người nhưng trước ngực vẫn bị vuốt hổ cào thấu. Về phần hổ tinh thì khi vừa đặt chân xuống đất chưa kịp quay mình đã bất ngờ bị ba đạo bùa từ trên cao đánh thẳng xuống lưng. Giọng phụ nữ kêu lên the thé vang vọng khắp vùng rừng núi. Ba đạo bùa đỏ không tấn công trực tiếp vào Một Mắt mà lại nhằm vào đám khí trắng phủ trên người nó.

- Bạccc Luônggg!!! - Tiếng kêu đầy căm hờn, oán giận nhưng cũng rất thê lương, sầu thảm cất lên.

Quan tạo bị vuốt hổ cào trước ngực, máu chảy ra đầm đìa. Ông cố lết thân mình dựa vào gốc cây gần đấy, miệng thều thào nói:

- Ban Nương, ta xin lỗi! Thực sự xin lỗi!

Đám khí trắng trên người hổ già bị một đòn của quan tạo đánh trúng tan đi gần hết. Một Mắt mất làn khí thì ngẩn ra, đầy vẻ ngơ ngác như gà con lạc mẹ. Có tiếng nổ lớn vang lên kèm theo tiếng gào rú của mãnh thú. Một Mắt đã trúng đòn vào bên mạn sườn. Con yêu tinh ngã nhào sang một bên khiến cả vùng cỏ cây đổ rạp.

- Con hổ hết phép ma rồi, mọi người mau xông lên giết nó trả thù!

Dân bản đã chết quá nửa, số còn lại cũng bị thương nặng. Nhưng khi thấy hổ tinh ngã vật ra đất thì tinh thần mọi người trở nên phấn chấn, gạt hết đau đớn bản thân tung bùa phép tấn công con yêu. Hổ tinh vừa gượng dậy thì bị thêm đòn nữa vào bên bụng. Con hổ gào lên đau đớn, máu bắt đầu rỉ ra từ mép. Tuy nhiên, mắt con ác thú lại long lên sòng sọc. Con hổ gầm lên, càng bị đau lại càng hung hãn, nhảy bổ vào đám người Man cắn xé.

Trong khi dân bản đang mải đối phó với con hổ thì Nhật Duật và cô gái nhỏ tranh thủ bồng bế nhau chạy trốn. Nhạt Duật mấy lần định đặt xuống rồi dìu đi cho dễ nhưng cô gái ôm cổ chàng quá chặt, nhất định không chịu rời. Nhật Duật cố gắng năm lần bảy lượt mà không được nên đành tặc lưỡi, cố sức cõng cô tìm đường chạy.

- Các ngươi đừng hòng trốn! - Một tay thanh niên trong bản đã phát hiện ra đôi nam nữ liền lao tới chặn.

- Mọi người mau lại đây giết con bé, trả thù cho những người đã chết. – Nghe thấy tay thanh niên hô, liền có một bọn đông đảo hưởng ứng hằm hè lao tới phía hai người.

Nhật Duật vội vàng đặt cô gái xuống đất rồi tung tràng hạt lên không trung để cản các đạo bùa bắn tới. Lại một lần nữa chàng phải đối đầu với kẻ địch không chỉ đông hơn mà còn biết cả phép thuật. Lần này thậm chí còn cam go hơn lần trước do mọi người đang trong cơn phẫn nộ khi thấy anh em, cha chú bị giết hại dã man.

Nhật Duật xoay bên nọ, chắn bên kia nhưng không thể đỡ hết được bùa chú lẫn tên cứng. Có một đạo bùa vượt qua được vòng tràng hạt đen, bay thẳng vào người cô gái nhỏ. Cô gái trong thời khắc cấp bách kịp thời nhận ra nguy hiểm nên lăn mình sang một bên để tránh nhưng đạo bùa cũng đã sượt qua lưng, gây ra vết cháy đen trên áo nàng.

Tiếng thú gầm chợt vang lên đầy đe dọa, sương mù lại xuất hiện dày đặc. Bị sương che mờ mắt, mấy tên đang tấn công hổ tinh bị nó vồ hoặc tát chết ngay tại trận. Chỉ trong nháy mắt thế trận đổi chiều hoàn toàn, hổ tinh phép ma cực thịnh. Đám người xung quanh con tinh vội vã dạt ra không dám tấn công nó nữa. Đánh đuổi được bọn bao vây, hổ tinh liền chạy thẳng tới chỗ Nhật Duật và cô gái nhỏ. Trông nó thân hình to lớn nặng nề nhưng di chuyển rất nhanh, chỉ mấy cú nhảy đã đến nơi. Bọn người quây đánh Nhật Duật tài phép không mấy cao cường, thấy hổ tinh hung hãn lao tới thì tim đập chân run. Chỉ trong nháy mắt ba, bốn tên đã bị vuốt hổ xé xác. Bọn còn lại liền bỏ chạy toán loạn.

Giờ chỉ còn mỗi Nhật Duật đứng chắn giữa con hổ và cô gái. Con tinh đang trong cơn điên cuồng không thèm phân biệt địch ta, há cái mồm đỏ lòm như chậu máu ngoạm về phía chàng. Duật sững sờ đứng im chịu chết, tràng hạt đang bay phía trên cao kịp thu về phòng thủ. Chỉ nghe “cạp” một tiếng hổ tinh đã đớp vào không khí, có bóng người đột ngột bay ra đỡ lấy Nhật Duật nhảy lên ngọn cây đối diện.

Hổ tinh chẳng cần quan tâm đến Duật sống hay chết. Nó ngoạm lấy áo cô gái nhỏ theo cách hổ mẹ cắp hổ con rồi quay mình chạy vào trong rừng. Đám người Man đã kịp trấn tĩnh, vội vã chấn chỉnh đội ngũ đuổi theo.

Người vừa cứu Nhật Duật hóa ra là Vi Mai, nàng mang chàng hạ xuống đất bên cạnh chỗ quan tạo nằm. Vi Ban cũng đáp xuống gần đấy. - Các người mau cứu con gái tôi, tôi sẽ trả lại vật kia. - Quan tạo cố gắng hướng phía bọn Vi Mai năn nỉ.

Mai cau mày, nói:

- Ông mau kể rõ sự tình mối thù hận này thì chúng tôi mới có thể giúp được.

- Không có thời gian đâu, chúng ta mau đi cứu người trước đã. - Nhật Duật giục giã.

- Không biết rõ sự tình thì không thể giải quyết triệt để sự việc. Vương cứ bình tĩnh, cô gái kia có hổ tinh bảo vệ chưa bị dân bản giết ngay đâu. - Mai nói kiên quyết.

Biết khó lòng lay chuyển được sứ giả của phủ Cao Sơn, quan tạo đành dùng chút hơi tàn kể lại.

- Câu chuyện bắt nguồn từ hơn mười lăm năm trước.

* * * * *

Tất cả bắt đầu khi bản Phù Cọp có thầy phục hổ mới, kế thừa thầy phục hổ cũ. Cả bản dốc hết sức lực để tăng cường, bồi dưỡng cho thầy phép mới. Tu luyện theo đường lối phục hổ tuy quyền phép cực lớn nhưng cũng rất khó khăn vì người tu luyện phải biết cách điều khiển linh hồn của con hổ tinh. Mà hổ tinh lại là loại hung hãn nhất trong các loài yêu ma nên thầy phục hổ rất hiếm. Mỗi đời bản Phù Cọp chỉ có duy nhất một thầy phục hổ và cũng chỉ cần có một là đủ xưng hùng xưng bá khắp vùng miền ngược.

Thầy phục hổ mới cần huấn luyện hổ tinh theo đường lối vô cùng dã man là phải liên tục giết hại các thầy phép khác để con hổ tinh nhanh chóng tăng cường sức mạnh. Vì thế bản Phù Cọp không ngừng đi gây chiến, phá hủy các bản làng có nhiều thầy phép để huấn luyện hổ tinh và thầy phục hổ mới. Trải qua hơn hai năm, số lượng bản làng bị tan hoang bởi con hổ tinh nhiều không kể xiết.

Tất cả mọi người trong bản này vốn thuộc một chi người Man chuyên luyện bùa phép. Bản làng của mọi người đều bị con hổ tinh mới giết hại. Bạc Luông lúc đấy đang là thầy phép dưới trướng phủ Cao Sơn. Khi được tin bản làng bị phá, vợ con đã bị giết, Bạc Luông liền tìm cách đánh cắp vật báu của phủ Cao Sơn rồi bỏ trốn. Sau khi rời khỏi Cao Sơn, Bạc Luông tìm kiếm và tập hợp những người sống sót của các bản khác lại, lập một bản không tên với mục đích duy nhất là trả thù bản Phù Cọp cho người thân.

Sau thời gian gây dựng lực lượng, bản mới của Bạc Luông đã lần ra dấu vết của bản Phù Cọp. Bọn họ quyết định cử đội các thầy phép cao tay nhất bất ngờ tấn công Phù Cọp vào đêm tối. Một trận chiến long trời lở đất nổ ra. Tuy bản Phù Cọp bị đánh lén nhưng bản có hai thầy phục hổ tài phép cao cường và dân bản rất nhiều người biết phép thuật nên đội tấn công thất bại thảm bại, bị giết gần hết. Lực lượng và sức mạnh của hai bên quá chênh lệch, đến mức khuôn mặt và hình dáng của thầy phục hổ mới mà đội tấn công còn không ai kịp nhìn rõ.

Đội tấn công tuy bị giết gần hết nhưng Bạc Luông vẫn kịp thời chạy thoát. Vì vết thương rất nặng nên chạy thêm được nửa ngày đường, chàng kiệt sức ngất đi. Khi Bạc Luông tỉnh lại thì thấy mình ở trong hang đá và có một cô gái trẻ đang chăm sóc, đắp thuốc cho chàng.

Bạc Luông cảm ơn cô gái rồi hỏi thăm tin tức nhưng cô gái không biết gì. Chàng hỏi về thân thế thì cô gái cũng không nói, chỉ cho biết tên mình là Ban Nương. Mấy ngày sau vết thương khỏi hẳn, Bạc Luông tìm đường trở lại bản cũ và mang cô gái theo vì sợ người của bản Phù Cọp tìm đến giết hại do cô đã cứu chữa cho chàng.

Khi trở về bản thấy không khí tang thương bao trùm, Bạc Luông khích lệ mọi người và truyền dạy cho đám thanh niên về huyền thuật, nuôi chí tiếp tục báo thù. Một thời gian sau, Bạc Luông được mọi người bầu làm quan tạo mới của bản thay cho quan tạo cũ đã chết trận. Chàng cưới Ban Nương và ít lâu sau nàng sinh được một cô con gái xinh đẹp.

Chuyện đời lắm sự oái oăm, Bạc Luông chưa kịp tìm đến bản Phù Cọp báo thù thì chính bản Phù Cọp lại tìm đến chàng. Bản của Bạc Luông thầy phép cao tay đã chết gần hết nên khi bản Phù Cọp tìm đến mọi người không ai nghĩ là còn hy vọng sống sót. Nhưng lạ lùng thay, quan tạo của bản Phù Cọp cưỡi trên một con hổ già chỉ ra lệnh bắt cả nhà Bạc Luông đem đi còn mọi người trong bản thì bọn Phù Cọp không thèm để ý.

Khi về đến bản Phù Cọp, Bạc Luông mới biết sự thật đau lòng. Đó là người vợ mới của chàng là con gái ruột của quan tạo bản Phù Cọp. Và nàng cũng chính là thầy phục hổ mới, người đã giết hại vợ con cũ của Bạc Luông.

Quan tạo của bản Phù Cọp cho dẫn hổ tinh của Ban Nương đến và bắt Nương chính tay giết Bạc Luông và con gái. Ban Nương kiên quyết từ chối, quan tạo liền nổi cơn tam bành định xuống tay giết hại hai bố con. Ban Nương phần vì thương con yêu chồng, phần cũng đã quá chán ghét cảnh chém giết nên cùng hổ tinh của mình chống lại bố ruột và hổ tinh của ông. Một trận chiến long trời lở đất giữa hai thầy phục hổ diễn ra. Quan tạo và hổ tinh của ông tuy huyền thuật không tệ nhưng Ban Nương và hổ tinh của nàng là trời sinh thần lực, cả hai đều có huyền thuật vượt mọi hiểu biết thông thường về thầy phục hổ. Đặc biệt là Ban Nương còn có khả năng tạo ra sương mờ làm khuất tầm nhìn và che chắn cho hổ tinh của mình.

Quan tạo biết không khuất phục được Ban Nương nên cho hổ tinh quay sang tấn công Bạc Luông và con gái. Ban Nương thấy chồng con bị hiểm nguy thì điên tiết lên không còn biết trời đất gì, nàng sử dụng toàn bộ sức lực để quyết chiến. Trong suốt đêm đó, Ban Nương mở cuộc chém giết dã man, giết hại toàn bộ bản Phù Cọp. Và cuối cùng, Ban Nương xuống tay với quan tạo và hổ tinh của ông.

Ban Nương tự tay giết bố thì vô cùng đau lòng và hối hận. Nàng sử dụng phép thuật cạn kiệt sức lực, lại thêm quá bi thương nên như diều căng đứt dây. Đúng lúc đấy dân bản của Bạc Luông tìm tới. Bọn họ thấy Ban Nương cưỡi trên lưng hổ tinh thì liền giết chết nàng. Bạc Luông đã bị trọng thương khi bảo vệ con gái nên không thể ngăn cản. Hổ tinh của Ban Nương trong lúc đang hoang mang vì mất chủ thì bị những người mới đến đánh mù một mắt. Nó liền vội vã quay lưng chạy trốn vào rừng sâu.

Bạc Luông sầu thảm mang con gái cùng dân bản quay về. Mọi người cứ tưởng đã được sống yên bình thì cách nay mấy tháng, Một Mắt mò về bản báo thù.

- Trước đây, tôi đặt tên con gái mình là Bạc Sương. Nhưng sau khi vợ mất, tôi luôn gọi nó là Bạc Nương. Nó tận mắt chứng kiến cái chết của mẹ khi còn bé nên từ đó lặng lẽ, không bao giờ mở mồm nói một câu.

Quan tạo phun ra ngụm máu tươi. Ông gắng sức lấy từ trong túi vải ra đạo bùa vàng có thêu chữ Triện(1) rồi ném lên không trung. Khi đạo bùa đã treo lơ lửng trên cao, quan tạo đưa tay bắt quyết chỉ vào đạo bùa, miệng lầm rầm đọc. Ngay lập tức các chữ Triện trên đạo bùa phát sáng rồi tụ lại vào nhau. Từ nơi các chữ tụ lại đó, chợt có chiếc hộp gỗ chui ra rồi rơi thẳng xuống lòng quan tạo. Hộp gỗ vừa rơi xuống thì đạo bùa cũng bốc cháy bừng bừng rồi hóa thành tro bay theo cơn gió lạnh.

Quan tạo cầm hộp gỗ lên đưa cho Vi Mai, nói:

- Xin người thay tôi bảo vệ Bạc Nương. Chiếc hộp này tôi lấy cắp từ chỗ phủ Cao Sơn hy vọng có thể luyện thành phép thuật cao thâm để trả thù nhà nhưng bao năm nay vẫn không thể tìm ra bí mật trong hộp. Nay xin giao lại nó cho phủ.

Chỉ thấy trên hộp có một chữ “龍”(Long) lớn khảm trai rất đẹp ngoài ra không có gì khác. Vi Mai khi nhìn thấy chữ “龍” thì mắt ánh lên tia mừng rỡ, nàng cất ngay chiếc hộp vào tay nải đeo bên người.

Vi Ban đột nhiên hỏi quan tạo:

- Vậy người điều khiển yêu hổ lần này là ai? Phải chăng là Bạc Nương con gái ông?

Quan tạo mặc cơn đau dữ dội liên tiếp lắc đầu, nói:

- Tôi nuôi dạy Bạc Nương từ bé, nó không thể là thầy phục hổ được. Còn người điều khiển Một Mắt bây giờ chính là oan hồn của Ban Nương.

- Oan hồn của Ban Nương ư? - Cả ba người bọn Nhật Duật nghe vậy đều kêu lên kinh ngạc.

- Chắc chắn không thể sai, Ban Nương dù đã là oan hồn nhưng khi gặp nàng tôi vẫn nhận ra ngay.

Đúng lúc đấy, tiếng hổ gầm lại vang lên gần bìa rừng.

- Các người mau đi cứu Bạc Nương! - Quan tạo cố sức cầu xin.

Ba người bọn Nhật Duật không nói gì thêm, vội vã quay người chạy về nơi phát ra tiếng gầm.

* * * * *

Bọn Nhật Duật đến nơi thì thấy con hổ tinh đang gầm những tiếng cuối đời. Lũ người vây quanh sợ con thú sắp chết dốc sức cắn càn nên không tiếp tục tấn công. Cô gái nhỏ thì nằm dưới chân hổ tinh, mắt nhắm nghiền.

Một Mắt gầm thêm một tiếng thảm thiết rồi đổ gục xuống. Bọn người bắt đầu reo hò, xông lên định xẻ thịt con thú. Bỗng có thanh dao găm bay tới cắm giữa khoảng đất trước mặt dân bản và hổ tinh. Trông thấy mấy kẻ mới đến, bọn dân bản e dè nói:

- Cao Sơn sứ giả, các người đừng cản bọn tôi báo thù.

Ban và Mai chẳng thèm đáp, liên tục vung gươm lên chém và ném dao găm ra. Bọn dân bản vốn đã bị trọng thương nhiều chỗ lại rất e ngại phủ Cao Sơn, nay thấy hai nàng Ban Mai hùng hổ tấn công thì liền bỏ mặc hổ tinh, ôm đầu chạy trối chết.

Lát sau chỉ còn lại ba người bọn Nhật Duật tại hiện trường. Mọi người đang định lại gần xem xét thì bỗng có làn khí trắng chợt bốc lên từ người con hổ. Làn khí tụ lại, đông đặc dần rồi hóa thành bóng dáng người phụ nữ.

Người phụ nữ quỳ xuống âu yếm vuốt đầu cô gái nhỏ. Rồi một tiếng gào thê lương cất lên, bóng dáng màu trắng từ từ tan biến vào hư vô.

* * * * *

* Chú thích:

(1) Chữ Triện: Một cách viết chữ theo lối đặc biệt để dùng cho bùa chú.

Quyển 1 - Chương 8: Kẻ bắt linh hồn

Khi bọn Nhật Duật bế Bạc Nương quay lại thì Bạc Luông đã qua đời. Chiêu Văn Vương thở dài rồi dựng tạm cho ông ngôi mộ. Số phận của Bạc Luông cũng thật đáng thương.

Về phần Bạc Nương, cô hôn mê hơn nửa ngày mà không tỉnh. Nhật Duật đem lọ thuốc Cải Tử Hoàn Sinh rất quý luôn mang theo bên mình ra, cạy mồm Bạc Nương nhét vào nhưng không thấy chuyển biến. Duật thấy vậy vào rừng kiếm mấy cây thuốc nam băm băm giã giã, theo các bài thuốc hay lưu truyền trong quân mà sắc cho Bạc Nương uống nhưng kết quả vẫn không ăn thua. Cuối cùng chàng đành lọ mọ đi bắc nồi nấu cháo.

Thấy Chiêu Văn Vương bận rộn đủ thứ, Mai đành sắn tay vào giúp. Ban thì chỉ đứng ngoài cười khẩy mặc kệ bọn họ.

Đến tối hôm sau, Bạc Nương vẫn chưa tỉnh. Lúc này mùi tử khí từ các xác chết đã bốc đầy bản. Thấy không thể ở lại nơi đây được nữa, bốn người đành lên đường. Nhật Duật cõng Bạc Nương trên lưng, cùng hai chị em Ban Mai lần mò xuống núi.

Khi hoàng hôn buông trên một dải âm u, cũng là lúc mọi người tới được chân núi. Cả toán khẩn trương nhóm lửa, hạ trại. Ban đi săn được bốn con gà rừng mang về. Mai lấy một con nấu cháo cho Bạc Nương ăn còn lại ba con thì đem nướng cho ba người. Bạc Nương đang hôn mê nên chỉ có thể húp được nước cháo loãng.

Ăn uống xong xuôi, theo phân công Vi Ban ngủ cùng Bạc Nương trên chiếc lán gỗ mà mọi người dựng tạm từ chiều để trông coi nàng, còn Nhật Duật và Vi Mai thì nằm bên dưới cạnh đống lửa. Khi đang chuẩn bị chỗ nằm, Nhật Duật thấy Vi Mai bước ra khỏi khu trại, chàng liền tò mò đi theo.

Đi được một quãng, khi ánh hồng của đám củi lửa chỉ còn lại lập lòe như đầu đóm sắp tàn, Vi Mai bất chợt lên tiếng mà không quay đầu lại:

- Sao vương lén lút đi theo tôi?

Nhật Duật cười hì hì, chạy tới gần chỗ Mai nói:

- Tôi thấy không yên tâm khi nàng đi một mình vào rừng lúc tối trời thế này.

Mai nghe vậy thì liếc chàng sắc lẹm, đáp:

- Vương nên nhớ tôi là thầy phép. Dù có là chốn rừng thiêng, nước độc đến đâu tôi đều có cách đảm bảo an toàn cho bản thân.

- Nhưng dù sao cũng đã muộn, nàng một mình đi vào vùng âm u làm gì?

- Tôi muốn tìm nơi yên tĩnh để tập trung suy nghĩ chuyện vừa qua trên bản của Bạc Luông. Vương đã đi theo thì chúng ta cùng nhau bàn chuyện vậy.

Hai người vừa đi vừa nói, chợt thấy trước mặt có dòng suối nhỏ chảy ra từ trong khe núi. Bên bờ suối có mấy tảng đá lớn sạch sẽ, làm chỗ ngồi ngắm quang cảnh thung lũng rất thuận tiện. Mai bèn xuống suối rửa mặt mũi, chân tay. Nhật Duật đi tìm một phiến đá to và bằng phẳng nhất làm chỗ nghỉ chân. Mai rửa ráy xong thì cùng lên phiến đá. Hai người ngồi ôm chân bên cạnh nhau, phóng mắt ra ngắm nhìn cảnh trời đêm lung linh của vùng thung lũng Tây Bắc. Đêm nay lại được cái sáng trăng, ánh bàng bạc bao phủ cả khu đồi núi càng làm khung cảnh thêm lãng mạn.

Nhật Duật trước cảnh đất trời kỳ ảo mà đẹp đẽ đó thì tính nghệ sĩ nổi lên. Chàng nhảy xuống khỏi tảng đá, đi kiếm mấy chiếc lá cây rừng về làm kèn lá, rồi sau đó thổi lên một điệu nhạc tình phổ biến của người Man.

Em có cồng vui sao em không gióng

Em không gióng nhiều cũng nên gióng ít

Dẫu em tiếc, em kẹt cũng gióng vài dùi

Thử xem âm thanh còn vui hay đã mất tiếng!?(1)

Mai cũng biết bài hát này. Duật vừa thổi dứt hơi thì nàng bật cười, nói:

- Tôi làm gì có cồng mà gióng.

Nhật Duật nghe vậy thì cười theo nàng, đáp:

- Thì lời bài hát nó thế. Vậy nàng thích bài nào để tôi thổi cho?

Mai lắc đầu nói:

- Vương thổi bài nào cũng được.

Nhật Duật nghe vậy liền đưa kèn lên môi, thổi thêm vài điệu nhạc vùng Tây Bắc. Chiêu Văn Vương thổi hết bài thứ ba thì dừng lại, im lặng cùng Vi Mai ngồi ngắm cảnh đẹp ban đêm.

Sau một hồi lặng yên, Mai bất ngờ quay sang hỏi Duật:

- Vương lớn lên trong hoàng cung, chắc từ bé đã ăn sung mặc sướng nhỉ?

Nhật Duật nghe thế thì cười khổ, đáp:

- Nói ra nàng cũng không hiểu hết được đâu. Tôi thân là vương gia nhưng lớn lên khi đất nước có binh biến. Ngay từ nhỏ vua cha đã dạy dỗ chúng tôi rất nghiêm khắc, sáng phải dậy sớm luyện võ, chiều không đọc binh thư thì nghe giảng Phật pháp hoặc đọc sách thánh hiền. Bọn giặc Thát Đát sau khi đại bại năm Nguyên Phong thứ bảy(2) vẫn không thôi nhòm ngó Đại Việt. Tôi xuất thân hoàng tộc, lúc còn nhỏ thì phải ra sức rèn luyện, khi trưởng thành thì phải thống lĩnh ba quân, lúc nào cũng canh cánh trách nhiệm với vua, với nước. Nhiều khi tôi chỉ muốn làm cánh chim tự do bay khắp núi rừng như các nàng. Nhưng đó mãi chỉ là ước mơ mà thôi.

Vi Mai nghe thế thì tỏ ra tư lự:
- Hóa ra làm vương gia cũng không dễ.

Nhật Duật cười, đoạn nhớ ra một chuyện liền quay sang Vi Mai hỏi:

- Tôi có điều thắc mắc mấy ngày nay mà chưa có dịp hỏi. Sao nàng với chị Ban là người miền ngược mà nói tiếng dưới xuôi sõi thế? Nếu lần đầu gặp nhau mà các nàng không mặc trang phục dân tộc thì tôi cứ tưởng đang được tiếp chuyện hai tiểu thư tại kinh thành.

Vi Mai lườm chàng một cái, đáp:

- Miệng lưỡi vương đúng là trơn tuột. Tôi và chị Ban là gái vùng rừng sâu nước độc, làm sao mà so bì được với các cô gái tại kinh thành. Về tiếng dưới xuôi là thầy dạy cho bọn tôi từ nhỏ.

- Thầy dạy từ nhỏ ư? Thầy nàng là người dưới xuôi à?

Vi Mai lắc đầu, đáp:

- Thầy bọn tôi là người dân tộc, vì thế chúng tôi cũng là người dân tộc.

Nhật Duật nghe thế thì ngẩn ra:

- Nói vậy thì bố mẹ nàng?

Vi Mai gật đầu:

- Bố mẹ là ai tôi không biết. Chỉ biết đến khi tôi có ý thức, nhận biết được mọi thứ xung quanh thì đã là người của phủ Cao Sơn rồi.

Nhật Duật nghe vậy thì ngạc nhiên, hỏi:

- Tôi tưởng phủ Cao Sơn chỉ thu nhận các thầy phép cao tay thôi chứ? Sao lại nuôi cả trẻ con ư?

Vi Mai lắc đầu, nói:

- Những người sau khi tu luyện huyền thuật mới gia nhập phủ Cao Sơn như trường hợp của Bạc Luông chỉ là thầy phép tạm thời thôi. Còn thầy phép chính thức đều là trẻ mồ côi có khả năng tâm linh đặc biệt, được chính người của phủ Cao Sơn đi khắp nơi tìm kiếm mang về nuôi dưỡng.

- Vậy nàng thực sự không nhớ gì về gốc gác của mình sao?

Vi Mai lại lắc:

- Tôi hoàn toàn không biết. Thầy cũng chưa bao giờ nhắc tới việc đó. - Nàng thật tội nghiệp.

- Tội nghiệp gì chứ? Ai sinh ra trên đời cũng có bổn phận riêng của mình, nếu mà cứ đổ lỗi cho hoàn cảnh thì làm sao sống có ý nghĩa được. Cuộc sống của tôi có mục đích, có nhiệm vụ rõ ràng. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ cho phủ Cao Sơn tôi thấy mình thực sự hạnh phúc. Tôi làm thầy phép chính được mấy năm, yêu ma quỷ quái đã gặp qua không ít. Các loài ma quỷ khát máu, tàn bạo là vì chúng luôn bị các cơn đói khát dày vò. Vì thế trong đầu chúng bao giờ cũng chỉ có ý nghĩ duy nhất là tìm kiếm thức ăn để thỏa mãn cơn đói. Loài người nhu cầu ăn uống tuy quan trọng nhưng không chiếm toàn bộ thời gian. Ngoài vấn đề ăn uống ra, chúng ta hoàn toàn tự do để lựa chọn cách sống cho bản thân mình. Chính vì thế loài người là loài được ông trời ưu ái nhất. Tôi thấy chỉ được làm người thôi đã là một hạnh phúc rất lớn lao rồi. Vì thế tôi chưa bao giờ cảm thấy tội nghiệp cho bản thân mình.

Nhật Duật nhìn nàng với ánh mắt ngạc nhiên:

- Nàng nói vậy rất có lý. Trước giờ tôi hay được dạy dỗ theo triết lý của nhà Phật, coi cuộc sống này như ở cõi tạm. Bây giờ nghe nàng nói tôi tự nhiên thấy mình thật may mắn.

Vi Mai lườm chàng một cái:

- Người thân làm vương gia, đương nhiên là may mắn rồi.

Nhật Duật cười:

- Phải, đúng là tôi rất may mắn mới được ngồi ngắm trăng với người đẹp giữa vùng núi rừng Tây Bắc.

- Vương chỉ được cái nói lung tung là giỏi.

Hai người ngồi cạnh bên nhau, gió hiu hiu thổi. Mùi hương của Mai đưa sang phía Duật. Chàng cảm giác rõ ràng một thân thể mềm mại, thơm ngát và tinh khôi đang ở sát bên cạnh mình.

- Vương có thấy cô gái nhỏ có điều gì khác lạ không? - Mai đột nhiên hỏi làm Duật giật mình. Chiêu Văn Vương bắt đầu nghĩ lung tung thì câu hỏi của nàng đã kéo chàng trở về với thực tại.

- Nàng hỏi Bạc Nương à? Tôi cũng không rõ lắm, chỉ cảm thấy nàng ta thật đáng thương. Nàng nhìn ra được điều gì sao?

- Bạc Nương là một cô gái đầy bí ẩn. Tôi thấy chuyện trong bản của cô ta không đơn giản dừng lại ở đây.

- Tôi cũng cảm giác có việc gì đó chưa thật rõ ràng. À mà vật nàng lấy từ chỗ Bạc Luông là thứ gì vậy?

Vi Mai tỏ ra hơi khó chịu, nói:

- Đấy là việc riêng của phủ Cao Sơn. Tôi dù muốn cũng không thể nói cho vương biết được.

- Thế sau khi xuống núi, các nàng sẽ trở về phủ à?

- Tất nhiên, bọn tôi phải hoàn thành nhiệm vụ.

- Vậy không biết bao giờ chúng ta mới gặp lại nhau?

- Có duyên thì sẽ gặp lại, có khi chúng ta gặp nhau còn sớm hơn vương tưởng. - Mai nở một nụ cười đầy bí ẩn.

Duật không biết nói sao, chỉ đành gật đầu. Mai đột nhiên nhớ ra việc gì, nói:

- Có chuyện này tôi vẫn thắc mắc mãi mà không tìm ra lời đáp. Không biết nói ra vương có ý kiến gì không?

- Là việc gì vậy?

- Một Mắt là Hổ Phục do Ban Nương điều khiển chứ không phải là Hổ Trành. Vậy thì các oan hồn do nó giết hại đã biến đi đằng nào, không biết kẻ nào đã bắt giữ hết các oan hồn đó rồi?

- Là ta. - Một giọng nói lạnh lẽo đột ngột cất lên sau lưng hai người.

* * * * *

* Chú thích:

(1): Lời một bài hát Xưởng của người Mường.

(2) Năm Nguyên Phong thứ bảy: Nguyên Phong là niên hiệu của vua Trần Thánh Tông từ năm 1251 –1258. Nhà Trần đánh bại quân Nguyên Mông lần đầu vào năm Nguyên Phong thứ bảy, tức vào đầu năm 1258 dương lịch.

Quyển 1 - Chương 9: Tuần Tranh xuất thế

Mai và Duật nghe có giọng nói lạ thì vội vàng quay đầu lại. Trước mặt hai người hiện ra cảnh đồi núi và rừng rậm nằm im lìm dưới ánh trăng nhưng tuyệt không thấy bất kỳ bóng dáng một ai.

Vi Mai thấy thế thì quát lớn:

- Kẻ nào? Mau ra đây! Ngươi đừng hòng giở trò ma quỷ ra với ta!

Quát xong Mai liền vận huyền lực lên, dồn vào tai và mắt để quan sát nhưng không phát hiện được gì. Đúng khi nàng đang phân vân không biết phải làm sao thì từ phía khu rừng chỗ đầu nguồn ngọn suối vọng lại tiếng chim lợn kêu eng éc. Mai biết chỗ đó có sự lạ, nàng liền nhảy xuống khỏi tảng đá rồi chạy về nơi ấy. Khi tới bìa rừng, Vi Mai rút gươm ra lẩm nhẩm đọc:

- Truy Hồn Diệt!

Thanh gươm của nàng sáng lên sắc lam. Rồi từ lưỡi gươm bay lên các đốm lập lòe, hóa ra là một đàn đom đóm có màu sáng xanh lạ mắt. Đàn đom đóm túa ra, bay về phía khu rừng như đoàn quân hành động theo mệnh lệnh của đấng chủ tướng.

Từ khi đàn đom đóm xuất hiện, khu rừng lại trở nên tĩnh lặng như tờ. Qua thời gian độ tàn nửa nén hương, đàn đom đóm lùng sục hết một lượt rồi bay về, nhập lại vào thanh gươm xanh. Vi Mai thấy thế thì cau mày kinh ngạc, “Truy Hồn Diệt” tuy không phải phép thuật cao siêu nhưng dùng để phát hiện yêu ma rất hữu hiệu. Từ trước đến nay chưa bao giờ nàng dùng phép này mà lại không thu được kết quả.

Đúng khi đàn đom đóm biến mất, tiếng chim lợn lại nổi lên ầm ĩ. Tiếng chim ban đầu còn xa, sau nghe gần hơn. Tiếng chim ban đầu còn thưa thớt như của một con riêng lẻ, sau nghe dày đặc như tiếng cả đàn đông đảo lũ chuyên báo điềm gở. Tiếng chim ban đầu nghe thê lương, sau vì quá nhiều mà biến thành lời đe dọa đanh thép. Và khi tiếng chim dừng thì cái giọng lạnh lùng lúc trước lại cất lên.

- “Truy linh hồn, diệt tận gốc”. Thế nhưng Truy Hồn Diệt chỉ dùng để phát hiện các loài yêu quái thông thường chứ với ta chỉ là trò con trẻ.

Nhật Duật lúc này đã chạy tới đứng cạnh Vi Mai. Hai người nghe giọng nói thì sững sờ ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy trên cành cây to nơi bìa rừng đã có một kẻ đứng im lìm từ lúc nào. Kẻ này mặc đồ tối màu, lại đứng ngược với hướng ánh trăng nên Duật và Mai chỉ thấy vóc dáng y cao gầy, trông như kiểu một nhánh cây dài mọc thẳng lên từ cành cây to.

Vi Mai trông thấy kẻ đó thì hoảng sợ nói:

- Ngươi… ngươi là ai? Là quỷ, là thần, hay là yêu?

Kẻ đứng trên cây buông tràng cười dài, giọng cười lên cao lại hóa thành tiếng chim lợn:

- Yêu ma lúc nào cũng bị cơn đói hành hạ, chỉ loài người là tự do ư? Loài người các ngươi thật là kiêu ngạo quá! - Kẻ lạ dứt lời liền tung người vọt lên trên, che khuất cả ánh trăng. Rồi thân thể y túa ra biến thành đàn chim bay toán loạn.

Tiếng chim kêu trên đầu chưa dứt, dưới đất chỗ bìa rừng đã vang lên một tràng các tiếng “gừ gừ”, “ùng ục” của loài thú hoang. Vi Mai và Nhật Duật liền rút gươm ra thủ thế. Ngay khi đó, từ trong rừng xuất hiện hàng chục cặp mắt đỏ lừ hung hăng tiến về phía hai người. Chỉ trong chốc lát, Duật và Mai đã bị bao vây bởi một đàn lợn rừng đông đảo, con nào con nấy to lớn, mõm dài, nanh nhọn nhưng điều kỳ lạ nhất là thân thể của bọn chúng có màu xám trong suốt rất đặc biệt.

- Vương cẩn thận, bọn này là ma lợn rừng. Tuy chúng không có gì ghê gớm nhưng nếu sơ ý bị cắn phải thì sẽ trúng yêu khí. Nhẹ thì đầu váng mắt hoa, nặng thì hôn mê bất tỉnh. – Vi Mai nói dứt lời liền vung gươm lên, chém vào thân hình trong suốt của một con ma lợn vừa lao tới.

Thanh gươm xanh chém vào giữa đầu con lợn, cắt phăng một góc của cái bóng xám hung hăng. Chỉ nghe tiếng kêu thét đinh tai nhức óc vang lên, con lợn bị Mai chém trúng teo lại dần rồi cả người nó biến thành làn khói mỏng tan đi mất.

Đúng lúc đó ở bên cạnh, Nhật Duật cũng vung gươm lên chém vào con lợn khác. Nhưng gươm của Duật chỉ là gươm thường, đâu thể làm gì được loài ma quỷ. Con thú ma lao xuyên qua thanh gươm, suýt nữa thì cắn được vào người chàng. Mai thấy vậy liền vung gươm nhảy lại, chém đứt đôi người con ma lợn thứ hai giải nguy cho Nhật Duật.

Bọn ma lợn lúc này đã biết Duật và Mai lợi hại, chúng liền khép chặt vòng vây hai người, quyết tâm tấn công cùng lúc không cho kẻ địch kịp trở tay. Vi Mai nhận ra âm mưu của bọn chúng, nàng tay tả bắt quyết rồi chỉ vào mũi gươm xanh, đoạn hô:

- Kim Cang Xà Pháp.

Mai vừa hô dứt lời, gươm Thanh Bạch liền phát ra ánh sáng rực rỡ. Nàng vung gươm lên, vạch một vòng tròn lớn trong không khí. Mũi gươm xanh trong tay Mai vạch đến đâu để lại vệt thẫm màu tại nơi đấy. Trong chốc lát gươm Thanh Bạch đã tạo ra vòng bảo vệ xanh lam bao quanh người Duật và Mai.

Bọn lợn rừng bất chấp vòng bảo vệ vẫn hung hãn lao tới. Mấy cái bóng xám vừa chạm vào vòng tròn xanh thì bị đánh bay một mảng, rống lên những tiếng đinh tai trước khi hoàn toàn tan biến vào trong đêm tối. Thế nhưng mặc kệ đồng bọn bị xóa sổ, lũ lợn rừng vẫn điên cuồng cảm tử xông lên. Vi Mai đứng chỗ trung tâm vòng tròn, tay bắt quyết, mắt tập trung vào đầu mũi gươm để duy trì phép thuật. Thế nhưng sau một hồi bị lũ lợn liều chết đánh phá, trán Mai bắt đầu lấm tấm mồ hôi, thanh gươm trên tay nàng rung lên nhè nhẹ, còn vòng bảo vệ đã nhạt màu đi nhiều.

Duật biết Mai không còn đủ sức duy trì vòng tròn màu lam. Chàng cũng biết đối với ma quỷ thì các thế võ, đường gươm bình thường không có mấy tác dụng. Duật liền vứt thanh gươm sang một bên, đoạn rút từ trong người ra tràng hạt đen:

- Nàng thu lại phép thuật đi. Tôi sẽ dùng Tống Thiết Phật Châu để chống trả lũ ma lợn. –Duật nói dứt lời liền tung tràng hạt lên cao. Tràng hạt bay lên, tỏa ra ánh sáng màu vàng ấm áp.

Vi Mai trông thấy tràng hạt liền thở phào một hơi rồi thu gươm về. Vòng bảo vệ màu lam liền tan đi không còn vết tích.

Lũ lợn rừng không bị vòng bảo vệ cản thì hùng hục lao vào. Nhưng Mai có gươm Thanh Bạch, Duật có Tống Thiết Phật Châu, cả hai đều được vật báu trợ giúp, chiến đấu với lũ ma lợn không hề yếu thế chút nào.

Đúng khi đó có tiếng quát lớn và tiếng gió rít, mấy con ma lợn rừng bị dao găm ở đâu bắn phải nổ tan tành. Hóa ra Vi Ban kịp thời chạy tới cứu viện. Ba người Nhật Duật, Vi Mai và Vi Ban cùng nhau hợp sức, chỉ trong thời gian độ tàn nén hương đã giết gần hết đoàn ma lợn rừng đông đảo.

Tới khi Vi Mai vung gươm lên chém đôi bóng ma lợn cuối cùng, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng yên lòng chưa được bao lâu, họ đã lại căng thẳng khi nghe giọng nói lạnh lùng của kẻ đứng trên cây lúc trước vang lên: - Hay lắm, hết gươm Thanh Bạch lại đến món dao găm Huyền Xà, phủ Cao Sơn dạo này ưu ái cho các đệ tử trẻ tuổi quá. – Kẻ lạ lúc này đứng chắp tay trên một mô đất cao, vẫn ngược hướng với ánh trăng nên không ai nhìn rõ nổi diện mạo y.

- Ngươi là ai? Tại sao lại biết tới phủ Cao Sơn chúng ta? – Vi Ban hùng hổ tiến lên hỏi.

Kẻ lạ nghe vậy thì cười nhếch mép, đáp:

- Phủ Cao Sơn thì có là gì? Chẳng qua do mấy cái động con con hợp lại mà thành.

Vi Ban nghe vậy thì tức giận, quát:

- Ngươi là loại yêu quái hèn hạ nơi nào? Sao dám coi thường phủ Cao Sơn!

Nàng nói xong liền vung tay lên, ném ra một lúc ba con dao găm về hướng kẻ lạ. Ba con dao kia bay được nửa đường thì biến thành ba con rắn đen, há mồm, nhe nanh đớp tới thân mảnh khảnh trước mặt. Kẻ lạ thấy bầy rắn đen thì tức tối quát:

- Con ranh nhà ngươi hỗn láo quá đấy! Xem ra không dạy cho ngươi một bài học không được!

Nói dứt lời kẻ lạ liền phùng mang trợn má, thổi ra luồng khí mỏng. Luồng khí ập tới bọn rắn liền biến lũ này trở lại thành dao găm rơi lả tả xuống đất. Vi Ban chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì kẻ lạ đã biến mất, rồi sau lưng nàng xuất hiện một làn khói mờ.

Mai trông thấy làn khói thì hiểu ra, hoảng sợ hét lên:

- Chị Ban, cẩn thận!

Nhưng đã quá muộn, làn khói dày lên, đông đặc, rồi biến thành kẻ lạ. Trong tay y còn có con dao găm của Vi Ban ném ra lúc trước. Ban nghe tiếng Mai hét thì vội vã quay đầu, vừa lúc nhận ngay một dao của kẻ lạ vào trước ngực.

- KHÔNGGG!!! – Vi Mai hét lớn, vung gươm chém tới. Kẻ lạ lại biến thành làn khói mỏng tan mất. Đúng lúc này Vi Ban đổ gục xuống, con dao găm đâm vào chỗ trái tim. Nàng đã chết mà không kịp kêu lên tiếng nào.

* * * * *

- Ngươi… ngươi, ta sẽ giết ngươi. - Vi Mai nói giọng đầy căm phẫn. Nàng giật chiếc khăn lam chít đầu ra, tóc xõa thành dòng suối mơ.

Mai đưa lưỡi gươm lên lòng bàn tay, rạch mạnh một đường, máu đỏ thấm đầy ra lưỡi gươm. Nàng hất tóc, vung thanh gươm nửa xanh nửa đỏ lên múa may, thân hình bắt đầu lắc lư. Rồi nàng cất giọng hát: “ …Tính ông chính trực uy cương

Thần thông lục trí ai dương anh tài

Cảnh thiên thai ông hằng chầu chực

Các bộ nàng dưỡng dục dâng hoa

Chầu thôi ông trở ra về

Truyền quân dâng nước thuỷ tề chan chan

Cảnh thiên thai ông hằng chầu chực

Các bộ nàng dưỡng dục dâng hoa

Chầu thôi ông trở ra về

Truyền quân dâng nước thuỷ tề chan chan(1)… “

Mai hát ngày càng to, thân mình nàng cũng múa thành điệu hòa cùng lời hát. Tuy nhiên không phải là điệu múa điệu đà của thiếu nữ mà là bộ dạng ra trận oai hùng của một bậc thần tướng.

“ …Cảnh thiên thai ông hằng chầu chực

Các bộ nàng dưỡng dục dâng hoa

Chầu thôi ông trở ra về

Truyền quân dâng nước thuỷ tề chan chan… “

Mai như kẻ mất hồn, hoàn toàn nhập tâm vào lời hát. Gươm nàng vẽ lên không trung, máu nàng rực cháy trên lưỡi gươm. Nhật Duật nhìn Vi Mai ngơ ngác. Chàng thật không ngờ người đẹp vừa ngồi tâm sự cạnh mình giờ lại có thể trở nên kì quái thế này.

- Tuần Tranh Xuất Thế. - Vi Mai hô lớn. Tuy nhiên giọng nàng lại trầm hùng, mạnh mẽ, hoàn toàn như một người khác. Dáng đứng của nàng trở thành hiên ngang, oai dũng hệt vị tướng đứng giữa ba quân.

- Quan Bạch Ra Oai, hàng yêu diệt ma. - Vi Mai múa tít gươm. Nàng càng múa càng mau, càng múa càng mạnh. Cả thanh gươm từ hai màu xanh đỏ dần chuyển sang thành sáng trắng. Mai giơ gươm lên cao quá đầu, vạch một đường lớn lên bầu trời đầy sao.

Chợt có tiếng “khè” vang lên khắp không trung. Con rắn trắng khổng lồ đột nhiên xuất hiện từ hư vô. Con rắn dài hơn chục trượng, vảy lấp lánh, bay lượn trên cao tựa một con rồng nhỏ. Rắn trắng như bị hấp dẫn bởi thanh gươm của Mai, nó cứ lượn lòng vòng phía trên đầu mũi gươm, thi thoảng lại há cái miệng đỏ lòm như chậu máu táp vào không khí.

- Tìm kẻ kia, giết hắn. - Vi Mai hô lớn, chỉ thẳng gươm vào chỗ gần bìa rừng. Rắn trắng khổng lồ rít lên the thé, đoạn há mình quẫy đuôi lao tới chỗ Mai chỉ.

Khi rắn trắng gần đến nơi, thì quả thật nơi bìa rừng có làn khí mỏng tụ lại rồi biến thành kẻ lạ lúc trước. Kẻ lạ thấy rắn trắng tìm được mình thì hừ lên một tiếng, đoạn khen “khá lắm”. Khen xong kẻ lạ khoa tay, lấy ra một chiếc khiên đen từ trong không khí. Vừa khi rắn trắng mổ tới, kẻ lạ vội vã giơ khiên lên chống đỡ.

Vi Mai thấy rắn trắng đánh nhau với kẻ lạ thì chạy lại gần, dùng gươm chỉ huy con rắn. Kẻ lạ không dám coi thường, y sử dụng khiên đen đỡ trái, gạt phải, tránh khỏi những cú mổ như trời giáng. Mai đang trong cơn tức giận, thấy kẻ địch rơi vào thế phòng thủ thì nào chịu buông tha, nàng múa tít gươm lệnh cho rắn trắng tấn công tới tấp không ngừng. Con rắn rít lên những tiếng đinh tai, bay vòng vòng trên không tìm sơ hở của kẻ địch, rồi thì hết dùng nanh bổ xuống, lại há mồm phun ra các tia khí độc. Nhưng kẻ lạ sử dụng khiên đen vô cùng kín kẽ, y đỡ trái, gạt phải, khiến rắn trắng dù hung hãn đến đâu vẫn không thể tấn công trúng người. Một đen, một trắng đánh nhau càng lúc càng hăng, chẳng mấy chốc đã cuốn vào nhau, khó lòng phân biệt nổi địch ta.

* * * * *

* Chú thích:

- (1) Đây là một phần lời bài chầu văn quan Đệ Ngũ Tuần Tranh.

Quyển 1 - Chương 10: Hắc Hổ

Nhật Duật thấy kẻ lạ vất vả chống đỡ rắn trắng thì vô cùng mừng rỡ. Chàng chạy lại chỗ Vi Mai định cất tiếng khen ngợi thì thấy nàng tóc tai rũ rượi, mặt mày tái mét, khóe miệng rỉ máu, thân hình không ngừng rung lắc dữ dội.

- Mai, nàng làm sao thế?

Nhật Duật nắm vai Mai lay mạnh. Chẳng ngờ nàng lại kiệt sức, mềm nhũn ngã vào tay chàng. Cùng lúc Mai ngã xuống, rắn trắng cũng rít lên the thé.

- Hừ, cuối cùng chỉ được đến thế. - Kẻ lạ cười khẩy, thu hồi tấm khiên. Y chuyển từ thế thủ sang công, liên tục phóng ra phép ma tấn công rắn trắng.

Rắn trắng đột nhiên yếu đi rõ rệt. Nó né được hai đòn của kẻ lạ, đến đòn thứ ba thì bị đánh trúng. Con rắn rít lên những tiếng đinh tai, đoạn quay mình, quẫy đuôi bỏ chạy lên không trung. Rắn trắng chạy được một đoạn liền hóa thành đàn đom đóm, bay tản mác đi cả vào trong khu rừng. Kẻ lạ đuổi được rắn trắng thì cười lên gian ác đoạn bước về phía Nhật Duật và Vi Mai:

- Có thể cung thỉnh(1) quan lớn Tuần Tranh để mượn sức mạnh thi triển tuyệt chiêu “Quan Bạch Ra Oai” của gươm Thanh Bạch thì quả là không tầm thường. Tuy chỉ duy trì được trong khoảng thời gian ngắn nhưng con nhóc này đúng là rất có tiềm năng, giết đi kể cũng đáng tiếc.

Miệng nói “đáng tiếc” nhưng trong mắt kẻ lạ lại ánh lên tia hung ác. Y liếm mép đầy thèm thuồng rồi tiếp tục:

- Tuy nhiên linh hồn của ngươi rất mạnh mẽ, ta sao có thể bỏ qua món ngon như vậy được?

Kẻ lạ đã đến khá gần. Bây giờ Nhật Duật đã nhìn rõ diện mạo của y. Kẻ lạ mặt nhọn, mắt híp trông cực kỳ gian xảo. Đặc biệt y có hai hàng ria mép vừa mỏng vừa dài mọc chồi ra hai bên trông hệt ria mèo.

- Ngươi… ngươi là ai? Sao lại có thể biết rõ về quan lớn Tuần Tranh và gươm Thanh Bạch của chúng ta như vậy? – Vi Mai đã tỉnh dậy tuy nhiên nàng vẫn cần Nhật Duật đỡ một bên, không thể tự đứng nổi.

- Đệ nhất động Thượng Thiên, đệ nhị động Thượng Ngàn, đệ tam động Thoái Phủ, đệ tứ động Khâm Sai, đệ ngũ động Tuần Tranh, đó là năm động lớn của phủ Cao Sơn. Nhưng ngoài năm động lớn ra còn một động nữa, nhà ngươi có biết là động gì không?

- Không trên, không dưới, không sau, không trước, độc lập hoàn toàn. Là… là động Sơn Thần ư? – Vi Mai kêu lên ngạc nhiên.

Kẻ lạ nghe vậy thì cười mỉa:

- Ta cứ tưởng đám trẻ con chỉ biết đến năm động lớn thôi chứ? Năm động lớn thờ Tam Tòa Thánh Mẫu và Ngũ Vị Quan Lớn. Còn động Sơn Thần thờ thần hay thờ ma, hy vọng ngươi chưa quên.

- Động Sơn Thần đương nhiên là thờ Sơn Thần, tức là Ngũ Hổ Thần. Ngươi… chẳng lẽ… Phải, ta nghĩ ra rồi, có một hổ trong Ngũ Hổ tu theo đường Trành. Ngươi… ngươi chính là Hắc Hổ sao? – Vi Mai thất thanh hỏi.

Kẻ lạ cất tiếng cười the thé xé toạc màn đêm.

- Hôm nay ta hơi cao hứng, tiết lộ cho ngươi như thế là quá nhiều rồi. Nhưng dù sao các ngươi sẽ trở thành một phần của ta, cũng chẳng ảnh hưởng gì. – Kẻ lạ nói xong liếm mép thèm thuồng.

Vi Mai rùng mình ớn lạnh, nàng cảm thấy lo sợ không những cho tính mạng mà còn cho cả linh hồn của mình và Nhật Duật. Ngũ Hổ Thần là năm ông thần hổ được người phương Nam thờ cúng. Nhưng trước khi thành thần, cả năm vốn đều là hổ tinh. Khi xưa trong rừng sâu, Ngũ Hổ hoành hành. Dù là ma, quỷ, người hay tiểu thần đều bị Ngũ Hổ giết hại. Rất nhiều thầy phép cao tay quyết tâm hợp lực tìm diệt Ngũ Hổ nhưng đều bị Ngũ Hổ vồ chết. Về sau các dân tộc vùng núi mới cúng gà, cúng lợn, lập ban thờ, tôn Ngũ Hổ làm sơn thần. Từ đó Ngũ Hổ lại quay ra phù hộ, bảo vệ cho toàn bộ núi rừng phía Bắc của Đại Việt. Phủ Cao Sơn nằm tại trung tâm rừng núi Tây Bắc nên ngoài việc thờ phụng Tam Tòa Thánh Mẫu và Ngũ Vị Tôn Quan ra thì cũng có một động riêng thờ Ngũ Hổ, và người trong động này khi thi triển tài phép nhiều lúc cũng thỉnh cầu Ngũ Hổ cho mượn sức mạnh để trừ yêu diệt ma. Ngũ Hổ Thần gồm có Hoàng, Hắc, Bạch, Thanh và Xích. Trong khi tứ hổ còn lại tu theo đường thành Tinh thì Hắc Hổ lại tu luyện theo đường Trành. Vì thế trong Ngũ Hổ tuy Hoàng Hổ là đứng đầu nhưng Hắc Hổ là tàn bạo, xảo quyệt và đáng sợ nhất. Bản thân Mai từng nghe nhiều chuyện thầy phép của động Sơn Thần nếu thỉnh cầu sức mạnh của Hắc Hổ thì uy lực của phép thuật sẽ trở nên mạnh mẽ, có thể phá tan mọi trở ngại. Tuy nhiên sau khi thỉnh cầu xong, các thầy phép đấy đa số đều trở nên khù khờ do bị Hắc Hổ nuốt mất một phần linh hồn.

Theo lời Hắc Hổ thì những oan hồn trong bản của Bạc Luông đã bị y nuốt hết. Còn các loại ma chim, ma lợn đều là linh hồn của lũ chim thú bị Hắc Hổ thu phục. Vì linh hồn bọn này không mạnh mẽ gì nên Hắc Hổ sử dụng chúng làm tay sai chứ không hấp thu để tăng huyền lực. Do vậy khi thấy ánh mắt đầy đói khát của Hắc Hổ, Mai biết rằng y đã quyết tâm hút lấy linh hồn của mình và Nhật Duật để tăng cường sức mạnh.

- Trước khi bắt đầu bữa tiệc, có vật này ta cần lấy đã. - Hắc Hổ vừa dứt lời thì biến thành làn khói đen, bay xuyên qua người Mai và Duật.

Hai người cảm thấy như bị ném vào hồ nước lạnh. Xung quanh bốn bề tối đen, dưới đáy hồ tiếng kêu gào của các oan hồn vang lên không dứt. Các oan hồn đó như muốn vươn lên, bám lấy và dìm sâu hai người xuống đáy hồ.

Hắc Hổ đã xuyên qua một lúc nhưng Nhật Duật và Vi Mai vẫn cảm thấy thân thể lạnh buốt, răng đánh vào nhau cầm cập.
- Thì ra nó trông như thế này. - Trên tay Hắc Hổ đã có một vật, chính là chiếc hộp có khảm chữ “Long” mà Bạc Luông trao cho Vi Mai.

Nhìn thấy chiếc hộp, Mai trở nên cuống quýt:

- Vật đó cực kỳ quan trọng đối với phủ Cao Sơn. Ngươi… dù sao thì ngươi cũng được phủ thờ phụng suốt hàng trăm năm qua, xin trả vật đấy cho phủ.

Hắc Hổ cười lạnh:

- Phủ Cao Sơn thì có là gì? Bọn các ngươi chẳng mang lại cho ta điều gì tốt đẹp. Sắp tới sẽ có cuộc biến động lớn tại phương Nam, vùng đất này sẽ trở nên loạn lạc, ngập chìm trong khói lửa chiến tranh. Còn ta thì được thoải mái săn những con mồi yêu thích. Nhưng trước hết cứ xử lý hai con mồi ngon này đã. - Hắc Hổ liếm mép từ từ tiến lại gần Duật và Mai.

* * * * *

Ánh vàng phát ra chói lòa, Nhật Duật đứng phía sau chỉ tay, ra lệnh cho Tống Thiết Phật Châu tấn công kẻ thù ghê gớm trước mặt.

Hắc Hổ trông thấy tràng hạt đen thì tỏ ra vài phần e ngại. Y không dám tấn công trực tiếp mà nhảy lùi về sau rồi phồng mồm, trợn má phun ra một luồng khí về phía tràng hạt. Luồng khí này bay gần tới nơi, gặp chỗ ánh sáng của Tống Thiết Phật Châu tỏa ra thì bị ánh sáng làm cho nhạt dần rồi từ từ biến mất. Trong thoáng chốc, luồng khí đã bị tràng hạt hóa giải hoàn toàn.

Thấy đòn phép không ăn thua, Hắc Hổ tức giận gầm lên dữ tợn. Người y phình to ra, lông lá bỗng mọc tua tủa, đâm xuyên qua cả đống quần áo trên người.

- Mười Mặt Khí Độc.

Hắc Hổ hô to đoạn ngửa mặt, phun thẳng một cột khí đen lên trời. Cột khí bốc lên cao, trông qua giống như đám khói khi người dân tộc đốt nương, làm rẫy. Cột khí bốc lên một lúc thì cuộn xuống rồi xoắn thành dòng đâm thẳng tới trước. Dòng thẳng như ngọn giáo dài, cứ lầm lũi đâm tới xuyên qua cả vùng ánh sáng của Tống Thiết Phật Châu.

Phật Châu đang lơ lửng trên không khẽ rung lên, ánh sáng phát ra trở nên chói lọi hơn. Nhưng ngọn giáo đen kia vẫn kéo dài ra, dài ra nữa, tới khi đầu ngọn giáo chạm hẳn vào tràng hạt. Lúc này Tống Thiết Phật Châu đã rung lắc rất dữ dội. Giáo đen vẫn tiếp tục dài ra, rồi biến thành một dải khí, bọc kín tràng hạt vào giữa. Ánh sáng vàng tỏa ra từ tràng hạt bị khí đen che mờ, dần dần nhạt đi rồi tắt hẳn. Đúng khi ánh sáng tắt cũng là lúc Tống Thiết Phật Châu bị mất hết phép thuật, không còn bay lơ lửng trên cao mà rơi thẳng xuống nền đất ẩm.

Trong khi Hắc Hổ đang mải đối phó với tràng hạt đen, Nhật Duật xốc Vi Mai lên lưng. Chiêu Văn Vương đoán rằng Tống Thiết Phật Châu khó lòng cầm cự nổi tên yêu quái nên khi tràng hạt vừa rơi xuống đất chàng liền vung tay ném ra một nắm bom khói để che mắt kẻ địch, đoạn cõng Mai bỏ chạy. - Ha ha, cái thứ vớ vẩn này mà muốn làm khó ta ư? Con người kia, ngươi ngây thơ quá đấy.

Hắc Hổ vừa nói dứt lời, ngọn giáo đen đã bay xuyên qua đám khói rồi biến thành tấm màn tối phủ lên người Nhật Duật và Vi Mai. Trong mắt Chiêu Văn Vương liền ngập tràn bóng đêm, rồi bên tai chàng lại văng vẳng nghe thấy tiếng kêu khóc. Tiếng khóc ban đầu còn bé, sau lớn dần lên, rồi cuối cùng biến thành tràng gào thét hỗn loạn.

Nhật Duật bị tiếng gào thét làm đinh tai, nhức óc. Chàng chợt cảm giác toàn thân yếu ớt, tay chân không cử động nổi. Cơ thể Mai trên lưng Duật trôi tuột sang một bên. Bản thân chàng cũng ngã ngồi ra đất. Rồi đột nhiên Duật cảm thấy lạnh lẽo khôn tả, giống như bất ngờ bị lột sạch quần áo giữa trời đông. Chàng nhận ra mắt mình nhòe đi, cảnh vật trở nên mông lung. Đầu chàng đau nhức, người càng lúc càng lạnh. Nhật Duật thở ra từng tiếng nặng nhọc, tưởng như đây là những hơi cuối cùng của cuộc đời.

Đúng lúc Chiêu Văn Vương đang nghĩ tất cả sẽ chấm dứt tại đây, ngay linh hồn cũng bị ma quỷ nuốt mất thì chợt có tiếng “tinh” khẽ vang lên. Tiếng “tinh” rất bé, chỉ như tiếng sợi dây mỏng căng quá đà bị đứt nhưng ảnh hưởng của nó thì cực lớn.

Nhật Duật tự nhiên thấy đầu bớt đau, người ấm dần lên, chân tay lại cử động được. Khí lạnh của đêm rừng Tây Bắc xộc thẳng vào phổi, chàng nấc lên rồi hít lấy hít để. Do hít quá nhiều nên bị sặc, Duật ho một tràng dài rồi mới trấn tĩnh được.

Cảnh núi rừng Tây Bắc xuất hiện trở lại. Hắc Hổ đã lùi xa Nhật Duật và Vi Mai mấy trượng từ lúc nào. Sắc mặt y tái mét.

- Sao… sao lại thế này? - Hắc Hổ hét lên hoang mang.- Điều gì? Ai? Quỷ hay thần dám ngăn ta? - Từ hoang mang nhanh chóng thành tức giận, Hắc Hổ gầm lên hung dữ. Cây cối xung quanh bị tiếng gầm của y làm cho đổ rạp.

- Ta đã không nuốt được linh hồn thì các ngươi cũng phải chết thảm khốc. - Hắc Hổ mắt đỏ ngầu, tung mình nhảy lại. Tay chân y đã biến thành vuốt hổ từ lúc nào.

Cả thân mình to lớn nhằm hướng Nhật Duật và Vi Mai vồ tới. Duật vừa từ cõi chết trở về, người uể oải hết sức. Thấy miệng hổ đỏ lòm, vuốt hổ sáng loáng thì chàng đành buông xuôi chịu trận. Nhưng thân hình to lớn đó đang lơ lửng trên không tự dưng lại oằn người một cái. Thế hổ vồ mãnh liệt bỗng chốc biến thành thế mèo con bị tung lên cao. Rồi nghe “méo” một tiếng thảm thương, cả người Hắc Hổ đổ sụp sang bên cách Duật và Mai một đoạn.

Hắc Hổ lồm cồm bò dậy, ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Nhưng chỉ lát sau y trở lại bản tính hung hăng, tiếp tục cất tiếng gầm. Lần này cùng với tiếng gầm, thân hình y biến đổi rõ rệt. Giờ thì không chỉ đầu và tay chân mà toàn thân Hắc Hổ mọc đầy lông đen. Cả người y to lên, nhoáng cái đã gấp bốn lần lúc trước. Quần áo y rách bươm bay lả tả.

“À à à, uồmmm…” Hắc Hổ gầm lên hung dữ. Y giờ đã trở về nguyên hình là con hổ rất to. Thân thể thực của Hắc Hổ có thể nói là cực lớn, con Một Mắt nếu đứng cạnh y lúc này chắc trông giống như mèo con.

“Gràooo….”, Hắc Hổ rống lên làm cây cối đổ rạp. Nhật Duật và Vi Mai tuy cách mấy trượng nhưng vẫn thấy gió táp vào mặt mang theo mùi hôi tanh không tả.

Đúng lúc Hắc Hổ đang chuẩn bị thể hiện sức mạnh khủng khiếp thì sự lạ xảy ra. Tự dưng phần đuôi Hắc Hổ to như cột đình đang đập đi đập lại đầy oai phong bị tụt vào trong. Chân sau của y teo lại bé tí, thân mình không đủ trụ liền đổ ụp xuống. Chân sau teo một lúc biến thành chân người.

Hắc Hổ tức giận vô cùng. Y lại cất tiếng gầm, chân sau liền biến to ra. Nhưng đang lúc chân sau biến to thì chân trước lại teo vào. Hắc Hổ xù hết lông, vận hết công cố gắng biến chân trước trở về nguyên trạng. Ai ngờ lúc này đến đầu y teo nhỏ rồi biến thành đầu dài mắt dẹt như lúc còn trong lốt người.

Một cảnh tượng kỳ dị hiện ra trước mắt Nhật Duật và Vi Mai. Hắc Hổ cứ biến to đầu thì đít bị teo, chuyển sang biến đít to thì thân lại nhỏ, chuyển đến thân thì bốn chân teo vào. Duật và Mai thấy cảnh đấy thì vừa kinh dị vừa buồn cười rồi lại thấy lạ lùng khôn tả.

Vùng vẫy chán chê một lúc, Hắc Hổ đầu hàng. Y để mặc thân thể biến thành hình người. Trở thành người xong, Hắc Hổ đứng thở hồng hộc. Phép biến hình với yêu quái cấp thấp thì cần nhiều huyền lực chứ đối với Hắc Hổ chỉ là trò trẻ con. Tuy nhiên biến đi biến lại không biết bao nhiêu lần như thế làm huyền lực trong người y chạy loạn xạ, rất dễ xảy ra tình trạng toàn thân trướng khí lên mà nổ tan tành.

- Cao nhân phương nào dám trêu ghẹo, chuyện này ta chưa bỏ qua đâu! - Hắc Hổ nói dứt câu thì biến thành đám khói đen, cuộn vài vòng trên không rồi nhắm hướng mặt trăng mà chạy mất. Đằng sau vệt khói có ánh lên tia bạc kỳ lạ.

* * * * *

* Chú thích:

- (1) Cung thỉnh: có nghĩa là kính mời.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau