THÔI MIÊN SƯ ĐÍCH TÍNH PHÚC SINH HOẠT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Thôi miên sư đích tính phúc sinh hoạt - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Lý Vân Thiên đi ở lối đi bộ.

Hắn vừa bị tổng giám đốc mắng một trận, trong lòng khó chịu, quyết định nghỉ luôn buổi chiều.

“Kháo, không phải chỉ là không cẩn thận đụng ngươi một cái thôi sao? Lại mắng ta?”

Người mắng Lý Vân Thiên chính là tổng giám đốc công ty bọn hắn, Tư Đồ Trường Phong, 28 tuổi, cả ngày mặc âu phục, biểu tình lãnh lạnh nhạt đạm, một mỹ nam hệ cấm dục.

Lý Vân Thiên là tài xế của Tư Đồ Trường Phong, kỳ thực Lý Vân Thiên từ lâu đã có dâm ý với tổng giám đốc hắn, khi lần đầu tiên hắn gặp tổng giám đốc, đã muốn xé rách y phục của Tư Đồ Trường Phong, xông vào hậu huyệt y, biến biểu tình lạnh như băng hòa tan thành lửa nóng, nhìn y phát ra âm thanh dâm đãng.

“Một ngày nào đó lão tử sẽ thao ngươi đến độ gào khóc xin tha, cho phía sau ngươi ngậm gậy xoa bóp đi làm, xem ngươi làm được gì!”

Lý Vân Thiên về đến nhà, hắn mở hòm thư, định lấy báo. Đột nhiên hắn phát hiện còn có một phong thư.

“Thời đại này còn có kẻ nào quê mùa đi gửi thư cho ta?” Hắn lẩm bẩm cầm thư đi vào cửa.

Mở phong bì, bên trong rơi ra một cái vòng tay, vòng tay màu đen, hình dạng vô cùng dương cương đại khí, Lý Vân Thiên vừa nhìn đã thích, hắn đưa tay định nhặt, bỗng dưng trên tay đau buốt, một giọt máu rơi xuống vòng tay.

Vòng tay phát ra bạch quang, Lý Vân Thiên thấy hoa mắt, liền lâm vào hôn mê.

Thì ra, chiếc vòng này là phần thưởng Ủy viên ngoại tinh hội phân phát ngẫu nhiên, xác suất căn bản là một hệ ngân hà mới có một người trúng thưởng. Mà chức năng của vòng tay, chính là thôi miên, nó có thể dựa theo ý tưởng của chủ nhân mà thôi miên kẻ khác, không giới hạn số người bị thôi miên!

“Lần này phát tài!” Lý Vân Thiên vừa tỉnh dậy liền hưng phấn.

“Tổng giám đốc a tổng giám đốc, lần này ngươi chạy không thoát a!”

Bởi vì Lý Vân Thiên là tài xế, cho nên hắn nắm chắc lịch trình của tổng giám đốc. Lý Vân Thiên chạy tới công ty, trên đường gặp người còn chào hỏi hắn: “Lý Vân Thiên, tới đón tổng giám đốc tan sở a? Mau đi đi, tổng giám đốc chuẩn bị đi rồi đó.”

“Ừ, ta đi ngay đây.” Lý Vân Thiên tâm tình tốt đáp lại.

Đẩy cửa phòng làm việc của tổng giám đốc, tổng giám đốc Tư Đồ Trường Phong đang thay quần áo, đôi tay thon dài đang cởi nút áo làm thủ công, lộ ra đầu vai tuyết trắng, cái eo thon dài vì nghe tiếng người vào mà chuyển động, lộ ra sự mềm dẻo vô cùng.

“Tại sao ngươi không gõ cửa đã đi vào?” Tư Đồ Trường Phong cau mày nói.

“Thật có lỗi, tổng giám đốc.” Lý Vân Thiên cười, thuận tay khóa trái cửa.

Lý Vân Thiên đi đến trước mặt Tư Đồ Trường Phong, nói: “Nhìn ta, tổng giám đốc.”

Tư Đồ Trường Phong không rõ cho nên ngẩng đầu lên, nhìn con ngươi của Lý Vân Thiên tản ra sắc thái thần bí.

Tư Đồ Trường Phong lập tức tiến vào trạng thái thôi miên, biểu tình trống rỗng, tư thế cũng cố định tại động tác cởi áo.

“Ta là ai?”

“Ngươi là tài xế của ta”

“Không, thật ra ta là người ngươi thầm mến.”

“Thầm mến…”

“Phải, ngươi thầm mến ta, thấy ta liền muốn đại côn th*t của ta cắm vào dâm huyệt của ngươi, hơn nữa tiếp nhận ta điều giáo, thời điểm đối mặt với ta thân thể sẽ nhạy cảm cực độ, vô cùng dễ dàng cao triều. Nhưng ngươi vẫn luôn giữ cảm giác ngượng ngùng xấu hổ.”

Tư Đồ Trường Phong lập lại một lần lời Lý Vân Thiên nói.

“Bắt đầu từ hôm nay ta chính là chủ nhân của ngươi, ở trước mặt người khác ngươi là tổng giám đốc, khi chỉ có hai chúng ta ngươi chính là tiểu đầy tớ của ta.”

Tư Đồ Trường Phong: “Ngươi chính là chủ nhân của ta…”

“Bây giờ lặp lại lần nữa, ta là ai?”

Tư Đồ Trường Phong lẩm bẩm: “Ngươi là chủ nhân của ta.”

“Đầy tớ là tài sản riêng của chủ nhân, chủ nhân bất kể muốn làm gì đầy tớ đều là đúng”

“Chủ nhân bất kể muốn làm gì đầy tớ đều là đúng”

“Khi ta nói ‘tổng giám đốc đầy tớ’, ngươi sẽ tiến vào trạng thái thôi miên, ở trạng thái này ngươi sẽ không có ký ức gì, nhưng tất cả chỉ thị của ta sẽ in thật sâu vào tiềm thức của ngươi, ta đếm từ một đến ba ngươi sẽ khôi phục trạng thái bình thường.”

Lý Vân Thiên cười tà: “Một, hai, ba!”

Ánh mắt mất tiêu cự của Tư Đồ Trường Phong khôi phục bình thường, y thấy Lý Vân Thiên đứng trước mặt y, đột nhiên cảm thấy Lý Vân Thiên vô cùng uy nghiêm, làm người ta có xúc động muốn quỳ trước mặt hắn.

Lý Vân Thiên ngồi vào chiếc ghế tổng giám đốc Tư Đồ Trường Phong hay ngồi, ra lệnh cho y: “Tiếp tục cởi!”

Tư Đồ Trường Phong cởi nút áo sơ mi, áo sơ mi làm thủ công kỹ lưỡng cùng cà vạt bị y ném xuống đất, viên thịt trên ngực tiếp xúc với không khí lạnh lẽo, chiến chiến nguy nguy đứng thẳng lên.

Lý Vân Thiên khẽ cười một tiếng, Tư Đồ Trường Phong cúi đầu, cảm thấy vô cùng xấu hổ.

“Cởi hết y phục ra, quả nhiên chưa được ta điều giáo mới đần như vậy, ngay cả tiếng người cùng nghe không hiểu.” Lý Vân Thiên nói với tổng giám đốc.

Tư Đồ Trường Phong cởi thắt lưng, quần tây trang chất liệu thượng đẳng và quần lót đen bị vứt qua một bên, cả tất cũng không may mắn thoát được. Thân thể quang lõa của Tư Đồ Trường Phong rất đẹp, nửa người trên cũng là hình tam giác, vai rộng eo thon mông chặc, cái mông rất tròn, côn th*t phía trước cũng chậm rãi đứng lên.

Lý Vân Thiên ngồi trên ghế ngoắc ngoắc ngón tay: “Tới đây.”

Tư Đồ Trường Phong mới nhấc chân lên một bước, Lý Vân Thiên liền vỗ bàn một cái: “Ngu xuẩn! Trước mặt ta lại dám đứng? Quỳ xuống, mở chân ra, cho ta thấy thịt động phía sau của ngươi!”

Tư Đồ Trường Phong ‘bụp’ một cái quỳ xuống đất, mặt y đỏ bừng, nhếch mông lên, tứ chi chạm đất bò tới trước mặt Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên nhấc chân gẩy gẩy côn th*t của Tư Đồ Trường Phong, côn th*t màu hồng của y càng lớn hơn. Lý Vân Thiên cười nói: “Thước tấc không tệ a, tiếc là sau này không dùng đến.”

Tim Tư Đồ Trường Phong nhảy lên ‘thình thịch’.

“Nhìn ngươi xem” Lý Vân Thiên vui vẻ nói: “Hưng phấn đến vậy sao, nhục côn ngươi nhỏ giọt, làm bẩn cả sàn nhà kìa.”

Tư Đồ Trường Phong cúi đầu nhìn, trên sàn nhà cơ hồ tràn một vũng nước, y xấu hổ cúi đầu.

“Có điều, tổng giám đốc của ta” Lý Vân Thiên nhấn mạnh hai chữ ‘tổng giám đốc’, “Ngươi thân là cấp trên, lại quỳ trước mặt cấp dưới lộ ra hậu huyệt, còn bị ta đạp lên thịt côn, ngươi sao lại hạ tiện như vậy?”Tư Đồ Trường Phong toàn thân cứng ngắc, y run rẩy, dùng sức lắc đầu, trong thanh âm còn mang theo tiếng khóc: “Không phải vậy, không phải vậy”

“Quản ngươi có phải hay không!” Lý Vân Thiên cáu kỉnh quát lên “Nếu ngươi hạ tiện như vậy, cũng đừng trách lão tử! Bây giờ nâng mông lên, quay về phía ta, ta muốn bắt đầu kiểm tra thân thể ngươi!”

Tổng giám đốc vừa khóc vừa nâng mông mình lên.

Lý Vân Thiên lấy một ngón tay cắm vào sồ cúc béo mập của Tư Đồ Trường Phong.

“Thật chặt”

Hắn vừa thử sáp vào thăm dò bên trong, vừa nói: “Hạ tiện như ngươi, đến giờ còn chưa bị ai phá chỗ này sao?” Thật ra trong lòng Lý Vân Thiên cũng biết, cuộc sống riêng tư của tổng giám đốc vô cùng sạch sẽ, đừng nói là nam nhân, ngay cả nữ nhân y cũng chưa từng chạm vào. Chỉ là Lý Vân Thiên thích những lời này, vừa vũ nhục tổng giám đốc cao cao tại thượng này, vừa khai phá hậu đình của y, thật thống khoái!

Tư Đồ Trường Phong giống như vội vàng muốn giải thích, vừa khóc vừa nói: “Chủ nhân ta không có, ta chưa từng bị người khác…”

“Được rồi!” Lý Vân Thiên không nhịn được nói “Lời ta nói nào có đường cho ngươi giải thích, không có thì không có.”

Lý Vân Thiên sờ tới thứ rắn rắn bên trong, rút ngón tay ra, đưa đến trước mặt tổng giám đốc.

“Nhìn xem cái PI’YAN bẩn thỉu của ngươi, làm tay ta cũng bẩn theo, còn không mau liếm sạch cho ta!”

Tư Đồ Trường Phong đưa cái lưỡi ra, từng chút từng chút liếm sạch tay Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên biết đạo lý đánh một gậy cho môt viên đường, hắn xoa xoa đầu tổng giám đốc, hài lòng thấy sắc mặt tổng giám đốc trở nên đỏ rực, còn tự cho là bí mật len lén rụi rụi vào lòng bàn tay hắn.

Lý Vân Thiên lấy ra trứng rung đã chuẩn bị trước, để Tư Đồ Trường Phong lần nữa nhấc mông lên, đút vào trong.

“Bây giờ tạm nhét vào một trái, chúng ta trở về dọn dẹp hậu đỉnh của ngươi rồi nói sau.”

Lý Vân Thiên để Tư Đồ Trường Phong mặc lại quần áo, áo mũ chỉnh tề đứng trước mặt hắn, cực kỳ có phong phạm tinh anh, vừa thấy đã biết là loại người thành công.

Có điều ai lại biết hiện tại trong hậu đình y lại nhét một cái khiêu đản không ngừng nhảy múa chứ?

Tư Đồ Trường Phong mặt đỏ hồng, cắn môi dưới đáng thương hề hề nhìn Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên nghiêm mặt nói: “Thu hồi cái vẻ dâm đãng của ngươi lại, ta cũng không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng này của ngươi.”

Tư Đồ Trường Phong nghe Lý Vân Thiên nói vậy ngược lại lại cao hứng lên, y vui vẻ gật gật đầu, chỉnh mặt nghiêm, làm một tổng giám đốc thản nhiên lạnh lùng, cấm dục như thường.

Phòng tổng giám đốc mở cửa, lái xe cùng tổng giám đốc đều đi ra, hai người cùng đi về phía gara.

Lý Vân Thiên ngồi ổn định, ngăn động tác Tư Đồ Trường Phong muốn mở cửa sau xe.

“Ngươi lên ghế phó lại là được rồi.”

Tổng giám đốc bình thường vẫn ngồi ghế sau, có khi còn làm việc ngay trong xe, laptop đặt trên đầu gối, ánh sáng sắc lạnh chiếu lên gương mặt lạnh băng tinh xảo của y, mỗi lần Lý Vân Thiên nhìn thấy hình ảnh đó qua gương chiếu hậu lại có xúc động muốn hung hăng áp đảo y.

Hiện tại người này cuối cùng đã để cho hắn muốn làm gì thì làm~

Xe lăn bánh, Lý Vân Thiên tùy tay chỉnh điều khiển khiêu đản đến nấc cao nhất. Tổng giám đốc bên cạnh lập tức hừ một tiếng, sắc mặt cũng không thể ức chế mà hồng rực lên.

Lý Vân Thiên cởi bỏ quần Tư Đồ Trường Phong, búng búng phân thân càng lúc càng trướng đại của y.”Thực có tinh thần a, xem ra ngươi còn có thể tự dùng mặt sau tìm kiếm khoái hoạt nha.”

“Chủ nhân… Chủ nhân…” Tư Đồ Trường Phong rên rỉ.

Lý Vân Thiên bóp chặt phân thân tổng giám đốc, cao trào sắp bùng nổ bị sinh sinh áp trở về.

“Xin cho ta bắn…” Tư Đồ Trường Phong lại chảy nước mắt.“Thật không quy củ.” Lý Vân Thiên lạnh lùng nói, “Ngươi nếu đã gọi ta là chủ nhân, nên biết toàn thân ngươi đều là sở hữu vật của chủ nhân.Trước khi ta cho phép ngươi đã muốn bắn, có phải không để ta vào mắt?”

Tư Đồ Trường Phong vội vàng lắc đầu, “Không, chủ nhân, nô… Nô không có ý này.”

Lý Vân Thiên liếc mắt nhìn y.

“Trở về liền dạy ngươi quy củ.”

Nhà Tư Đồ Trường Phong là một đống biệt thự xa hoa, tiền viện là một tiểu hoa viên, cây cối tươi tốt, hoa nở rực rỡ. Hậu viện có một bể bơi, gara ở hậu viện.

Xung quanh biệt thự tường vây nghiêm nghiêm mật mật, người bên ngoài không thể nhìn vào bên trong, vừa ra khỏi gara Lý Vân Thiên bắt Tư Đồ Trường Phong cởi hết quần áo.

Lần đầu tiên lõa thân ở ngoài làm cho tổng giám đốc có chút co rúm lại, tuy rằng biết tuyệt đối sẽ không có người nhìn thấy, y vẫn không tự chủ lấy tay che chắn bộ vị trọng yếu.

Lý Vân Thiên lấy ra một sợi dây thừng, trói chặt phân thân của Tư Đồ Trường Phong.

“Đây là trừng phạt ngươi ở trên xe thiếu chút nữa muốn bắn.” Lý Vân Thiên vừa buộc vừa nói. Dây thừng rất dài, Lý Vân Thiên nắm dây thừng, tựa như dắt sủng vật.

“Dạ.” Tổng giám đốc phục tùng nói.

“Hiện tại vào nhà.”

Phòng khách rất lớn, Lý Vân Thiên trực tiếp mang Tư Đồ Trường Phong vào phòng tắm.

“Hiện tại ta bắt đầu nói quy củ cho ngươi:

1 Ở trong biệt thự không cho ngươi mặc quần áo, không được đứng thẳng, khi đối mặt ta tứ chi phải chấm đất, mông cong lên.

2 Không được sự cho phép của ta ngươi không được phép cao trào.

3 Mỗi ngày bảo trì sạch sẽ, sáng tối tẩy rửa đạo niệu đến sạch sẽ mới thôi. Đây là lần đầu tiên, ta giúp ngươi làm, về sau là tự mình làm.

4 Xưng với ta là Tư nô, gọi ta chủ nhân.

5 Tất cả mệnh lệnh của chủ nhân đều đúng, ngươi phải tuân thủ.”

Lý Vân Thiên nói xong, hỏi tổng giám đốc quỳ gối trước mặt, “Nhớ kỹ chưa?”

Tư Đồ Trường Phong hạ thân, nhếch mông lên: “Chủ nhân, Tư nô nhớ kỹ.”

Lý Vân Thiên vỗ vỗ mông Tư Đồ Trường Phong, co dãn vô cùng tốt, “Không tồi.”

Lý Vân Thiên lấy cam du vừa mua trên đường, nhét vào hậu đình tổng giám đốc. Bụng y chậm rãi nổi lên, tựa như hoài thai bốn tháng.

Tư Đồ Trường Phong rên rỉ, trong bụng quặn đau làm trán y toát mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng biến trắng. Có điều ngay cả như vậy, tư thế của y vẫn không nhúc nhích, làm Lý Vân Thiên thập phần vừa lòng.

Sau khi hắn đổ bầu cam du cuối cùng vào hậu đình Tư Đồ Trường Phong, dùng giang tắc tắc lên.

“Đây là 1000 ml cam du, ngươi phải nhẫn nại 20 phút mới đạt hiệu quả.” Lý Vân Thiên nói với Tư Đồ Trường Phong.

Sắc mặt Tư Đồ Trường Phong tái nhợt tỏ vẻ hiểu được.

Trong lúc chờ đợi Lý Vân Thiên đùa bỡn phân thân Tư Đồ Trường Phong bởi vì thống khổ mà uể oải, hơn nữa thỉnh thoảng còn ấn ấn bụng, làm bụng tổng giám đốc phản ứng càng thêm kịch liệt.

Đến cuối cùng Tư Đồ Trường Phong là vừa khóc vừa run rẩy tiếp tục kiên trì.

“20 phút rồi.” Thời điểm Lý Vân Thiên nói ra những lời này, Tư Đồ Trường Phong như trút được gánh nặng mà thở dài một hơi.

“Thỉnh chủ nhân cho phép Tư nô bài trừ cam du trong cơ thể.” Tổng giám đốc cầu xin.

Lý Vân Thiên cười một tiếng: “Nhập vai thực nhanh nha, bài xuất ra đi.”

Lý Vân Thiên mở quạt thông gió trong phòng tắm, để tiểu nô lệ của hắn nhếch cao cao hậu đình, lấy giang tắc bên trong ra.

Tuy rằng giáp mặt cưỡng chế bài tiết tương đối dễ dàng phá hủy lòng tự trọng một con người, nhưng Lý Vân Thiên vẫn chấp thuận cho Tư Đồ Trường Phong ngồi bài tiết. Hắn còn muốn giữ lại lòng tự trọng của tổng giám đốc cao không thể với tới này một thời gian, loại người cao ngạo bị đùa bỡn, khiến y lộ ra thần sắc hoàn toàn tương phản ngày thường, ở dưới thân mình rên rỉ, cao trào, mới khiến người động tâm.

Trải qua ba lần súc ruột, Lý Vân Thiên lôi kéo (còn nhớ rõ sợi dây ở phân thân tổng giám đốc không?) Tư Đồ Trường Phong cơ hồ đã hư thoát trở lại phòng khách.

“Biểu hiện không tồi.” Lý Vân Thiên hiếm khi ôn hòa khen.

Tư Đồ Trường Phong như được cổ vũ, ánh mắt sáng lên.

“Hiện tại, leo lên lưng sô pha, tách hai chân ra.” Lý Vân Thiên lại hạ mệnh lệnh.

Tư Đồ Trường Phong ngoan ngoãn nằm úp sấp, hai chân thon dài một cái gác lên lưng sô pha, một cái điểm mũi chân trên mặt đất chống đỡ, tách ra thật rộng, cũng bởi vậy nửa dưới của y nhìn không sót một cái gì.

Lý Vân Thiên đổ dầu trơn ra tay, vươn ra một ngón tay, vuốt lên bên cạnh hậu huyệt, xúc cảm tựa như lông chim mềm nhẹ làm cho Tư Đồ Trường Phong càng thêm mẫn cảm.

“PI’YAN đang hé ra co lại nha.” Lý Vân Thiên nói xong, nhìn đến tai tổng giám đốc đỏ bừng.

“Mông của ngươi rất có tiềm lực, hiển nhiên là loại thích hợp bị nam nhân thao.” Ngón tay Lý Vân Thiên sáp nhập, thăm dò bên trong. Trải qua quá trình súc ruột hậu đình rất nhanh liền tiếp nhận ngón tay, nhuyễn thịt bên trong càng không ngừng hấp hút.

Tổng giám đốc rất nhanh vượt qua giai đoạn không thích ứng được bị dị vật sáp nhập, bắt đầu cảm thấy khoái cảm.

Hai ngón tay, ba ngón tay… Hậu đình chưa bao giờ bị giáo dục dùng cho việc khác hiện tại nhiều nhất chỉ có thể tiếp thu ba ngón tay, Lý Vân Thiên khi thăm dò va chạm vào điểm mẫn cảm của Tư Đồ Trường Phong, chỉ cần đụng tới, hậu đình tổng giám đốc liền co rút không ngừng, tiểu gia hỏa phía trước bị trói trụ cũng tinh thần sáng láng, nếu không phải bị trói trụ, có thể đã bắn đến vài lần!

.

Chương 2

Lý Vân Thiên đổ dầu bôi trơn lên phân thân của mình, quy đầu thô to chậm rãi tiếp cận tiểu cúc huyệt vì mất đi ngón tay an ủi mà đang hé ra hợp lại trước mặt.

Tựa hồ cảm giác được côn th*t xỏ xuyên qua, Tư Đồ Trường Phong nhẹ nhàng nâng cái mông lên, hướng phía sau nghênh đón.

“Ngươi đây là đang chờ mong bị ta thao sao? Chủ động như vậy.” Lý Vân Thiên một bên nói, một bên thẳng tiến vào tiểu huyệt hắn chờ mong đã lâu!

Tổng giám đốc rên rỉ một tiếng, ngón tay nắm chặt sô pha da chế xa hoa dưới thân. Kỳ thực y muốn thân thủ ôm lấy nam nhân cưỡi trên người y. Y cũng không biết tại sao mọi chuyện lại biến chuyển thành thế này, thế nào đột nhiên lại thành nô lệ của người này, nhưng hiện tại y cảm thấy tốt lắm, hậu huyệt bị lấp đầy, trong lòng tựa hồ cũng tràn đầy, như vậy là đủ rồi.

Lý Vân Thiên thao một hồi, càng vặn bung hai cánh mông của Tư Đồ Trường Phong, nhìn kỹ tiểu huyệt tham lam cắn nuốt côn th*t của mình.

“Cái miệng phía dưới của ngươi thật đúng là nghe lời a, khi ta sáp vào còn có thể chủ động co rút hoan nghênh ta.”

Tư Đồ Trường Phong ngẩng đầu lên.

Lý Vân Thiên đỉnh về phía trước, đỉnh đến Tư Đồ Trường Phong toàn thân phát run, phân thân giữa hai chân cũng lay động theo tiết tấu lúc ẩn lúc hiện.

Lý Vân Thiên vỗ vỗ mông Tư Đồ Trường Phong, “Chân mở lớn chút.” Đồng thời đè thắt lưng Tư Đồ Trường Phong xuống, bởi vậy cái mông tổng giám đốc bị cố định càng nhếch lên.

Bả vai Tư Đồ Trường Phong thay thế hai tay chống đỡ thân thể, theo yêu cầu của Lý Vân Thiên, hai tay y duỗi về phía sau, tự tách hai cánh mông của mình ra, để tiện cho người phía trên xuất nhập.

Chân y cũng tách mở rộng ra, cơ hồ thành 180 độ.

Lý Vân Thiên mỗi lần va chạm tựa hồ đều đụng nơi sâu nhất trong nội tâm y, nhất là Lý Vân Thiên sau khi sáp nhập liền lập tức hướng về phía trước thăm dò điểm mẫn cảm phát động công kích mãnh liệt!

Đại não của tổng giám đốc cơ hồ cũng không đủ dùng, cái miệng y giương lên, tựa hồ làm vậy có thể hô hấp được càng nhiều dưỡng khí, lại bởi vậy mà ngân tuyến theo khóe miệng chảy ra. Cảnh tượng nước bọt từ miệng không kịp khép rơi xuống lọt vào mắt Lý Vân Thiên, thật sự là quá thôi tình!

Hậu huyệt bao lấy Lý Vân Thiên đột nhiên bắt đầu co rút mạnh, tiếng rên rỉ của Tư Đồ Trường Phong cũng dồn dập lên, Lý Vân Thiên biết tổng giám đốc sắp cao trào, hắn cũng tăng nhanh tốc độ thao lộng.

“A… A!” Trước mắt lóe sáng, tiểu gia hỏa phía trước của Tư Đồ Trường Phong không người an ủi tự phát bắn ra, nhưng mà, vậy còn chưa phải chấm dứt.

Lý Vân Thiên sau lúc Tư Đồ Trường Phong cao trào cũng không đình chỉ cước bộ chinh phạt, ngược lại tốc độ càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh!

Cao trào qua đi thân mình thực mẫn cảm, tổng giám đốc còn đắm chìm trong dư vị, hai mắt tìm không thấy tiêu cự, đã lại bị kéo vào lốc xoáy dục vọng, tuyến tiền liệt bị liên tục đỉnh vào hóa thành khoái cảm làm cho côn th*t y mới phun ra đã lại đứng thẳng, cư nhiên lại bắn ra một đạo bạch trọc.

Lý Vân Thiên lúc này đột nhiên lấy ra một cái khấu hoàn, giam giữ phân thân tổng giám đốc.

Tư Đồ Trường Phong lúc này gần như không còn lý trí, cũng không có phản ứng gì, nhưng một lát sau, khi khoái cảm bị thao khiến y lại muốn bùng nổ, phân thân bị giam chặt đáng thương hề hề nhỏ ra một hai giọt chất lỏng.

“A… Để cho ta… Cho ta bắn…” Tư Đồ Trường Phong rên rỉ.

“Không được, cứ bắn tinh sớm hay muộn sẽ vét sạch ngươi, thân thể dâm đãng như ngươi, mỗi ngày nhiều nhất chỉ được bắn hai lần.” Lý Vân Thiên cau mày nói.

Tư Đồ Trường Phong nức nở một tiếng.Lý Vân Thiên thao lộng liên tục cự kỳ lâu, trong lúc đó Tư Đồ Trường Phong cao trào bị đè lại bốn lần, đến cuối cùng y cư nhiên vô sự tự thông không bắn tinh, chỉ thông qua tuyến tiền liệt đạt tới cao trào!

“Thật đúng là thể chất dâm đãng nha.” Lý Vân Thiên dùng sức vỗ mông tổng giám đốc, bởi vì bị va chạm bị vỗ liên tục, cái mông đã đỏ bừng.

Tư Đồ Trường Phong gần như thoát lực nằm trên sô pha, Lý Vân Thiên tháo khẩu hoàn cho Tư Đồ Trường Phong, dùng sức vào đỉnh thật sâu, phun trào trong cơ thể tổng giám đốc.

Mà tổng giám đốc, vậy mà đồng thời không khống chế nổi.

Tư Đồ Trường Phong sau đó liền hôn mê bất tỉnh, Lý Vân Thiên ôm y vào phòng tắm.

Hắn điều chỉnh tư thế cho Tư Đồ Trường Phong để cái mông nhô lên, nhìn qua lỗ nhỏ bị sử dụng quá độ đã sưng đỏ không chịu nổi, hơn nữa tạm thời vô pháp khép lại, sáp ngón tay vào.

Nhuyễn thịt bên trong lập tức hấp hút nịnh nọt, đón ý nói hùa.

“Thật sự là cực phẩm.” Lý Vân Thiên vỗ vỗ mông tổng giám đốc, cười nói.

Hắn mở nước ấm, rửa sạch toàn thân tổng giám đốc trong ngoài một lần, ôm y vào phòng ngủ.

Khi Tư Đồ Trường Phong tỉnh lại, thời gian đã qua sáng sớm hôm sau.

Trên người y đau nhức, nhất là thắt lưng, cơ hồ không phải của mình.

Mà trong tiểu huyệt của y, cư nhiên còn cắm đại nhục côn của Lý Vân Thiên!
“Tỉnh?” Lý Vân Thiên lập tức phát hiện thay đổi của Tư Đồ Trường Phong, ưỡn thắt lưng đỉnh tới.

Tổng giám đốc thốt ra một tiếng rên rỉ.

“A… Chủ nhân…”

Lý Vân Thiên rút côn th*t cắm trong hậu huyệt y ra.

“Ta biết ngươi hiện tại còn bị ta thao thì có thể mấy ngày không xuống được giường. Ta cũng không làm khó ngươi, ngươi dùng miệng hầu hạ ta một lần, ta liền để ngươi đi làm.”

“Chủ nhân…” Tư Đồ Trường Phong cảm động nhìn chủ nhân của y. Y vốn còn tưởng rằng hôm nay, thậm chí sau này cũng không thể đi công tác, chỉ có thể làm nô lệ trên giường của chủ nhân.

Tuy rằng làm nô lệ cũng là do y tự nguyện…

“Chủ nhân hảo săn sóc!” Tư Đồ Trường Phong cúi đầu, liếm liếm côn th*t của Lý Vân Thiên. côn th*t của Lý Vân Thiên quá lớn, miệng Tư Đồ Trường Phong há to đến đau buốt, mới miễn cưỡng ngậm được nó vào.

“Dùng đầu lưỡi, chú ý không được đụng răng vào.” Lý Vân Thiên chỉ đạo tổng giám đốc chú ý hạng mục công việc.

Tư Đồ Trường Phong càng thêm cố gắng, đầu y chôn dưới khố hạ Lý Vân Thiên, tư thế quỳ nằm làm cho hậu đình giơ lên cao cao.

Lý Vân Thiên ý bảo Tư Đồ Trường Phong chuyển phương hướng, để mông y chuyển tới tay Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên lấy ra hộp thuốc cao, đổ một ít ra tay, sau đó ngón tay lại tham nhập hậu đình.

“Ân…”

Tư Đồ Trường Phong phát ra một tiếng giọng mũi.

Hậu đình đột nhiên truyền đến cảm giác thanh lương, khiến nơi vốn hỏa hỏa lạt lạt của y trở nên thực thoải mái.

Y không khỏi muốn quay đầu nhìn lại.

Lý Vân Thiên vỗ vỗ mông Tư Đồ Trường Phong.

“Chuyên tâm, ta đang bôi thuốc cho ngươi.”

Tư Đồ Trường Phong trong lòng chảy qua dòng nước ấm, hết sức chuyên chú hầu hạ phân thân của chủ nhân. Mông y càng kiều càng cao, thực như muốn đuổi theo tay Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên cười cười, xem ra tiểu nô lệ của hắn đối hắn ngày càng không muốn xa rời, cũng không uổng hắn sáng sớm chạy đi mua cao hạ nhiệt.

Chương 3

Cuối cùng khi Lý Vân Thiên bùng nổ trong miệng tổng giám đốc, cánh môi tổng giám đốc đã sưng lên. Khoang miệng y đau nhức, hiển nhiên bình thường chưa bao giờ giương miệng “dùng sức” lâu như vậy.

“Còn tạm được.” Lý Vân Thiên đang vuốt ve mông Tư Đồ Trường Phong trong thời gian hưởng thụ, nhào nặn nó thành đủ loại hình dạng. Động phía sau cũng bởi vậy thỉnh thoảng lại lộ ra, nó đã không quá sưng đỏ, khi ngón tay sáp nhập cơ bản đã khôi phục chặt trí. Này không khỏi làm Lý Vân Thiên sợ hãi than tư chất thừa nhận nam nhân yêu thương của tổng giám đốc rất cao nha.

Nghe ra lời Lý Vân Thiên rất miễn cưỡng, Tư Đồ Trường Phong biết chủ nhân muốn an ủi y, vẫn có chút khổ sở.

“Tư nô về sau sẽ cố gắng học tập!”

Tư Đồ Trường Phong vô cùng nghiêm túc nói với Lý Vân Thiên, Lý Vân Thiên thậm chí còn thấy được trên mặt tiểu nô lệ của hắn là biểu hiện chỉ tổng giám đốc cao cao tại thượng bình thường mới có… Kiên định cùng kiêu ngạo.

Chính là cái này, không sai. Lý Vân Thiên nói với chính mình, ban đầu bị tổng giám đốc hấp dẫn, chính bởi y cao cao tại thượng, giống một đóa cao lĩnh chi hoa không thể chạm đến.

Hiện tại Lý Vân Thiên muốn gạt bỏ nhân cách của Tư Đồ Trường Phong rất đơn giản, muốn một nô lệ đơn thuần, nghe lời, dâm đãng cũng rất đơn giản, nhưng nếu chỉ là muốn một sexdoll, hắn cần gì phải phiền toái đi trêu chọc tổng giám đốc này chứ?

Muốn khiến tổng giám đốc cao ngạo chỉ ở trước mặt hắn lộ ra một mặt hoàn toàn bất đồng, muốn khiến Tư Đồ Trường Phong lạnh nhạt chỉ ở trước mặt hắn trở nên dâm đãng… Đây không phải yêu, mà Lý Vân Thiên đối với Tư Đồ Trường Phong, là ham muốn chiếm hữu mãnh liệt.

Lý Vân Thiên lấy lại tinh thần, hắn tán dương nhu nhu tóc Tư Đồ Trường Phong.

“Ta tin tưởng ngươi.”

Ánh mắt Tư Đồ Trường Phong sáng như sao.

Mang theo tổng giám đốc đi ăn điểm tâm, đương nhiên điểm tâm là Lý Vân Thiên mua thuốc thì thuận đường mua về.

Lý Vân Thiên vừa ăn vừa hỏi, “Tổng giám đốc của ta, ta tính tìm cho ngươi mấy đồng bạn, ngươi muốn loại hình nào?”

Tư Đồ Trường Phong chần chờ lặp lại, “Đồng bạn?”

“Đúng vậy, ngươi cũng đã nhìn ra, ngươi căn bản không có biện pháp một mình thừa nhận ta.” Lý Vân Thiên dường như không có việc gì nói.

Tư Đồ Trường Phong thực hổ thẹn, “Đều là Tư nô không tốt, còn phải phiền toái chủ nhân lại đi tìm nô lệ khác.”

Khóe miệng Lý Vân Thiên gợi lên cười.

“Tốt lắm, ăn xong ta sẽ đưa ngươi tới công ty, buổi tối đón ngươi về.”

Tổng giám đốc của hắn cũng không vì hắn tạm thời ôn nhu mà dấy lên tâm tư độc chiếm chủ nhân, Lý Vân Thiên tỏ vẻ vừa lòng.

Lý Vân Thiên trước khi đưa tổng giám đốc ra ngoài, để y quỳ trên mặt đất, mân mê mông, cắm vào một cây gậy mát xa loại nhỏ.

“Nguyên một ngày người không được để nó rời khỏi cơ thể ngươi.” Lý Vân Thiên căn dặn.

Tư Đồ Trường Phong lúc này một bên mặc quần áo, một bên chú ý gậy mát xa bôi dầu bôi trơn có thể thừa dịp y không chú ý mà rớt ra hay không, cuối cùng thành cảnh tượng mắc cười một tay che hậu đình, tay kia thì mặc quần áo.

Lý Vân Thiên bật cười, lấy một thùng các tông ra, “Lại đây ta giúp ngươi cố định.”

Tư Đồ Trường Phong đưa mông đến tay Lý Vân Thiên, Lý Vân Thiên lôi ra cuộn băng dính dùng để dán thùng các tông, lưu loát giúp y bao kín mặt sau.

Chờ Tư Đồ Trường Phong mặc xong quần áo, Lý Vân Thiên xoa bóp mông thịt tổng giám đốc dưới lớp quần áo chỉnh tề, ngạc nhiên phát hiện Tư Đồ Trường Phong mặc quần áo vào tựa hồ càng e thẹn, một động tác vô cùng đơn giản cũng khiến sắc mặt y đỏ bừng.
“Chúng ta đi thôi.”

Đưa Tư Đồ Trường Phong đến công ty rồi, Lý Vân Thiên trực tiếp lái xe đi. Hắn tính toán trong hôm nay tìm thấy mục tiêu thứ hai của hắn.

Hắn lái xe khắp nơi không mục đích, bỗng nhiên trước mắt sáng ngời ——

Đây là một soái ca đeo kính râm, vì là đầu xuân, y dùng khăn quàng cổ phủ kín nửa mặt mình ở giữa đám người không chút nổi bật, nhưng Lý Vân Thiên lại có một cảm giác, soái ca này, chính là người hắn muốn tìm!

Phía trước là đường dành riêng cho người đi bộ, Lý Vân Thiên chạy nhanh dừng xe ở một chỗ, trong lúc đó ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm soái ca kính râm. Mà soái ca kính râm cũng không có đi xa, vào một trung tâm thương mại.

Lý Vân Thiên chạy nhanh theo vào.

Soái ca tùy ý đi ngắm quần áo trong trung tâm, sau đó đi lên tầng ba.

Đó là một quán cà phê, thu phí cao mà bài trí tao nhã, không có người quấy rầy.

Khi đứng trong thang máy soái ca kính râm nhận một cuộc điện thoại, Lý Vân Thiên ẩn ẩn nghe được “Ngươi không tới a… Không sao, ta đi dạo cũng được… Hôm nào gặp lại đi.”

Trời cũng giúp ta!

Hiển nhiên người soái ca hẹn trước lâm thời lỡ hẹn, thời gian cả ngày hôm nay của y sẽ lãng phí ở đây mà sẽ không bị hoài nghi!

Lý Vân Thiên trong lòng âm thầm cao hứng. Đi vào quán cà phê rồi, Lý Vân Thiên liền nhìn thấy soái ca kính râm đi vào toilet.

Không nắm chắc cơ hội thì chính là ngốc tử! Lý Vân Thiên thầm hung hăng nói, theo soái ca đi vào.

Soái ca kính râm cuối cùng cũng phát hiện có người theo dõi, y quay đầu lại cau mày nói: “Các ngươi cảm phiền không… Phiền…”

Một khắc đối diện với hai mắt Lý Vân Thiên, soái ca tiến nhập trạng thái thôi miên.Nơi này hoàn cảnh không tốt, tùy thời sẽ có người đến, cũng sẽ bị người cách gian WC nghe được. Lý Vân Thiên nhanh chóng phán đoán, hắn nói với soái ca: “Chúng ta vô cùng thân quen, ngươi đi theo ta đi đi.”

“Thân quen…” Soái ca lặp lại.

“Đúng vậy.” Lý Vân Thiên giải trừ thôi miên cho soái ca, dẫn y tới một căn phòng yên tĩnh.

“Không có người khác quấy rầy chứ?”

“Tiên sinh xin yên tâm, chỗ chúng tôi là cơ sở hạng nhất, bất kệ là cách âm hay ngăn nhìn trộm, ngay cả tay săn ảnh tốt nhất cũng sẽ không moi được phân tin tức nào từ chỗ chúng tôi!” Người phục vụ mỉm cười nói.

“Mấy loại đồ ăn lúc này ta đã chọn xong, hiện tại mang vào cho ta… Lúc sau bọn ta không gọi thì đừng làm phiền.” Lý Vân Thiên để ngừa vạn nhất, cố ý dặn dò.

Chờ vào phòng, bỏ khăn quàng cổ và kính râm của soái ca xuống, Lý Vân Thiên mới hiểu vì sao người phục vụ lại nói như vậy. Người bị hắn thôi miên hiển nhiên là khách quen nơi này. Y là ca vương nổi tiếng nhất hiện tại —— Lục Á Sanh!

Bị cho rằng minh tinh sợ Paparazzi quấy rầy mà yêu cầu phòng đơn, hiển nhiên là hợp tình hợp lý, Lý Vân Thiên càng nghĩ càng vì hảo vận của mình mà may mắn không thôi.

Lục Á Sanh tự nhiên ngồi xuống ghế, hiển nhiên là chỗ ngồi y thường ngồi. Y nói với Lý Vân Thiên: “Ngồi đi, ân… Ta cảm thấy ngươi rất quen thuộc, nhưng mà…”

Lý Vân Thiên khóa kỹ cửa, lại thôi miên Lục Á Sanh.

“Lục ca vương, hôm nay ngươi tới đây làm gì?” Lý Vân Thiên ngồi đối diện Lục Á Sanh, có chút hiếu kỳ hỏi. Dù sao cũng là minh tinh mà, trước kia chưa bao giờ gặp trực tiếp.

“Ta hẹn gặp đệ đệ của ta, hắn lâm thời có việc tới không được.” Lục Á Sanh ánh mắt dại ra, thành thành thật thật trả lời.

“Ngươi biết ta là ai không?” Lý Vân Thiên hỏi.

“Ngươi là người ta quen biết, nhưng ta tựa hồ nghĩ không ra ngươi là ai.”

“Ta là đồng học trước kia của ngươi, bắt đầu từ khi đó ngươi đã cảm thấy ta vô cùng uy nghiêm, luôn luôn có xúc động muốn quỳ sát dưới thân ta. Hiện tại chúng ta gặp lại, ngươi dự định từ nay về sau dứt bỏ băn khoăn lúc trước, mở rộng cửa lòng với ta.”

Lục Á Sanh dại ra lặp lại lời Lý Vân Thiên.

“Ngươi muốn duy trì danh vọng ca vương, lại muốn ở bên ta, ngươi cảm thấy thực có lỗi với ta, quyết định trở thành nô lệ của ta để làm bồi thường.” Lý Vân Thiên tà cười kể lại một lần bối cảnh chuyện cũ của hắn trong lòng Lục Á Sanh.

Sau khi Lục Á Sanh lặp lại một lần, Lý Vân Thiên nói: “Sau khi ta đếm ba hai một, ngươi sẽ tỉnh táo lại. Ngươi không nhớ rõ chuyện ta thôi miên ngươi, nhưng nội dung trong đó đều khắc thật sâu trong đầu ngươi, trở thành chuẩn tắc hành sự của ngươi.”

“Ba, hai, một!”

Ánh mắt Lục Á Sanh trở nên linh động, Lý Vân Thiên trên mặt mang theo nụ cười vô hại, nói: “Ta là lão đồng học của ngươi, Lý Vân Thiên a.”

Sau đó hắn thở dài, mất mác nói: “Xem ra ngươi không nhớ rõ ta.”

“Không!” Lục Á Sanh đột nhiên đứng lên, y kích động giải thích, “Ta không phải không nhớ rõ ngươi, ta sao có thể quên ngươi? Ta có thể quên ai cũng sẽ không quên ngươi!”

.

Chương 4

Lý Vân Thiên biểu hiện không tin tưởng Lục Á Sanh coi trọng và ỷ lại hắn, vô luận Lục Á Sanh giải thích hay lấy lòng như thế nào, Lý Vân Thiên đều lạnh lùng ngồi ở đó, tựa như chỉ có mình hắn ở đây.

Lục Á Sanh khẽ cắn môi, bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt Lý Vân Thiên.

“Đại minh tinh của ta, ngươi đang làm cái gì vậy?” Lý Vân Thiên làm bộ kinh ngạc hỏi.

“Ta…” Lục Á Sanh có chút run rẩy, trong tâm nói cho y biết quỳ gối trước nam nhân đã lâu không gặp là thấp hèn cỡ nào, nhưng y không hề hối hận vị quyết định của mình.

Lục Á Sanh cúi đầu, hôn giày Lý Vân Thiên.

Thật thấp hèn a, nằm sấp dưới thân hắn, hôn giày hắn như vậy. Lục Á Sanh nghĩ trong lòng.

Lý Vân Thiên hơi hơi thu chân, không để Lục Á Sanh có cơ hội tiếp tục, hơn nữa dời chân xuống, dùng giày nhấc cằm Lục Á Sanh.

“Công việc của minh tinh còn bao gồm giúp lão đồng học lâu không gặp liếm giày sao?” Lý Vân Thiên ác độc nói.

Lục Á Sanh xấu hổ nhắm mắt lại, y không dám rời cằm khỏi mũi giày, đó là lần đầu đụng chạm của chủ nhân y nhận định, điều này khiến y hưng phấn, lại tức giận vì bản thân thấp hèn.

“Ta… Vân Thiên… Ta muốn ngươi làm chủ nhân của ta.”

Cằm còn trên mũi giày, khiến gương mặt tinh xảo của ca vương bị ép ngưỡng lên, Lục Á Sanh trong trạng thái như vậy nói với Lý Vân Thiên.Lý Vân Thiên nhíu mi.

“Đây lại là một sách lược gì của ngươi sao? Hay ngươi đang luyện diễn? Muốn làm nô lệ của ta, còn dám gọi thẳng tên ta, xem ra thành ý của ngươi cũng chỉ đến thế.”

“Không! Chủ nhân! Nô phi thường nghiêm túc! Xin cho nô một cơ hội.” Lục Á Sanh vội vàng nói.

Lý Vân Thiên xem kỹ Lục Á Sanh, tầm mắt kia giống như có thể nhìn thấu người khác, làm Lục Á Sanh mặt đỏ tim đập.

“Cởi quần áo ra, muốn làm nô lệ của ta, ta còn phải đánh giá ngươi đủ tư cách hay không.”
Dáng người Lục Á Sanh còn tốt hơn Tư Đồ Trường Phong một chút. Có điều hai người không phải cùng loại hình, Tư Đồ Trường Phong thiên về gầy, bắp thịt trên người cũng ít hơn. Mà Lục Á Sanh dù sao cũng là minh tinh, vô cùng để ý dáng người, cơ ngực cùng bắp tay y rõ ràng đều phát triển hơn tổng giám đốc, bốn khối cơ bụng cũng thập phần bắt mắt.

Sau khi quần lót rời khỏi cơ thể, tiểu Á Sanh có chút hưng phấn bắn lên.

Lý Vân Thiên châm biếm một chút.

Lục Á Sanh có chút co rúm lại, có điều y lập tức càng tập trung vào chuyện trọng đại triển lãm thân thể mình trước chủ nhân.

“Cho ta xem nơi về sau sẽ bị sử dụng của ngươi.” Lý Vân Thiên thản nhiên nói, tựa hồ có chút cạn hứng.

Lục Á Sanh thấy chủ nhân hứng thú thiếu thiếu, trong lòng sốt ruột, đồng thời nghe Lý Vân Thiên nói, nhất thời có chút không kịp phản ứng, “Nơi sẽ bị sử dụng?”

Cũng không thể trách Lục Á Sanh, trước khi bị thôi miên y từ đầu đến chân đều rõ ràng là dị tính luyến, ai biết đối với chủ nhân đồng tính sẽ cần dùng đến nơi nào a.

Lý Vân Thiên lạnh lùng nhìn y, “Thành thật mà nói, ta rất thất vọng.”

Lục Á Sanh trong lòng khẩn trương, y quỳ gối bò tới trước mặt Lý Vân Thiên, hạ thấp cái đầu vẫn luôn cao ngạo trước giới truyền thông, y mờ mịt ôm lấy chân Lý Vân Thiên, vội vàng hôn lên giày của chủ nhân y.

Lý Vân Thiên bất vi sở động, nhìn minh tinh lộ ra trọn vẹn nằm sấp trước mặt hắn. Cái mông ca vương có đường cong rất đẹp, tư thế quỳ làm cho cánh mông nhô ra, bởi vì cúi đầu, cửa vào giấu bên trong cũng lúc ẩn lúc hiện.

Chương 5

Qua vài phút, Lý Vân Thiên mới mở miệng.

“Ngươi đã muốn là nô lệ của ta như vậy, ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Hiện tại ta bảo ngươi bày ra tư thế gì ngươi liền ngoan ngoãn nghe theo.”

Lục Á Sanh cầu còn không được nhanh chóng gật đầu.

“Nằm sấp lên bàn đi… Không sai, nửa người dán vào bàn, tay cầm góc bàn, chân mở ra, có thể mở rộng đến đâu thì đến, mông nhếch lên.” Lý Vân Thiên chậm rì rì nói, đồng thời vòng quanh ca vương thay đổi góc nhìn.

Ai có thể tưởng tượng đến cảnh này chứ? Thiên vương nổi tiếng được quần chúng nhiệt tình yêu thương cư nhiên ở trước mặt một người nam nhân không để ý nhục nhã giương hai chân, nâng cao mông.

“Lục ca vương, xin hỏi cảm giác hiện tại của ngươi như thế nào?” Lý Vân Thiên giơ tay lên trước mặt Lục Á Sanh, tựa như trong tay cầm micro, hưng trí bừng bừng hỏi.

“Ách…” Lục Á Sanh khó khăn tìm về thanh âm của mình, mặt y đỏ lên, giống như thực sự biểu hiện một mặt nhục nhã như vậy trước ống kính. Không sai, cho dù không có thường thức về đồng tính, y cũng biết đây là tình cảnh khiến người ta nan kham cỡ nào.

Lý Vân Thiên cũng không thúc giục, khẽ cười một tiếng buông tay.

Lục Á Sanh lại như sợ Lý Vân Thiên lại mất hứng, cố nén xấu hổ mở miệng: “Nâng cao mông, lộ ra một mặt bất nhã cho chủ nhân thấy, ta thực xấu hổ…”

Lý Vân Thiên cầm lấy chiếc đũa trên bàn, nhẹ nhàng chọc vào PI ‘YAN Lục Á Sanh.

Lục Á Sanh rên rỉ một tiếng.Chiếc đũa nhỏ rất nhanh vượt qua cơ vòng, đột phá cửa động màu hồng phấn.

“Ngô… Chủ nhân, cảm giác rất quái lạ…” Lục Á Sanh mặt đỏ hồng nói.

“Hiện tại câm miệng, ngươi vẫn là thứ hàng đợi ta kiểm tra hợp cách hay không.” Lý Vân Thiên nghiêm khắc nói.

Thân hình trắng nõn nằm trên bàn run rẩy, sau đó nhu thuận nằm yên bất động, nhận Lý Vân Thiên “kiểm tra”.

Lý Vân Thiên dùng chiếc đũa chọc đến cuối, lại rút ra, nhìn trên đũa cơ bản không dính dị vật gì.

“PI ‘YAN rất sạch sẽ, ngươi có thói quen định kỳ rửa sạch hậu huyệt của ngươi?”
Lục Á Sanh không dám nói lời nào, chỉ là trầm mặc lắc đầu.

“Xem ra là trước khi ra ngoài tự mình thanh tẩy, làm chuẩn bị vì muốn tìm chủ nhân sao? Thả lỏng PI ‘YAN của ngươi!” Lý Vân Thiên tận lực vũ nhục minh tinh. Hắn vừa nói vừa sáp ngón tay vào hậu đình, cảm nhận xúc cảm căng chặt bên trong.

“Ngô…” Lục Á Sanh áp lực rên rỉ.

Lý Vân Thiên vỗ thật mạnh lên mông Lục Á Sanh, “Còn thực dâm đãng a, tay ta đi vào ngươi còn có cảm giác.” Ngón tay hắn trừu sáp, gấp khúc, thăm dò điểm mẫn cảm trong đó.

Cho dù là xử nam, bị một ngón tay tiến vào cũng không phải quá khó khăn. Một lát sau, Lý Vân Thiên thử thêm ngón thứ hai đi vào thăm dò.

Lục Á Sanh run rẩy, hiển nhiên y cảm thấy rất đau.

“Bảo ngươi thả lỏng ngươi nghe không rõ a! Người xinh đẹp lại có PI ‘YAN ngu ngốc như vậy.” Lý Vân Thiên lại phát lên mông Lục Á Sanh, mông thịt bị đánh tới đánh lui, cơ hồ tạo nên một chuỗi sóng gợn.

Lý Vân Thiên cảm thấy có điểm thú vị, càng không ngừng vỗ lên.

Chỉ khổ Lục Á Sanh đang nằm sấp, hậu huyệt hàm chứa ngón tay chịu đau liền không tự chủ co rút lại, làm ngón tay thứ hai tiến vào phi thường khó khăn. Lý Vân Thiên liên tục đỉnh vào, hậu huyệt bị buộc nở rộ ủy ủy khuất khuất nuốt hai ngón tay. Lúc này Lục Á Sanh đau đến mặt mũi trắng bệch, không biết là vì bị đánh mông, hay bởi hai ngón tay tàn sát bừa bãi phía sau.

.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau