THÔI MIÊN SƯ ĐÍCH TÍNH PHÚC SINH HOẠT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thôi miên sư đích tính phúc sinh hoạt - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Từng kiện từng kiện quần áo rời khỏi thân thể kiện mỹ giáo luyện, làn da màu đồng sáng bóng khỏe mạnh hiện ra trước mắt Lý Vân Thiên.

“Đừng nhúc nhích.” Lý Vân Thiên nói. Vương Kiến Quốc lúc này đang cởi áo lót nửa chừng, cánh tay vòng qua đỉnh đầu, thân áo còn che mặt, mà cổ áo còn chưa qua đầu, khiến tầm mắt Vương Kiến Quốc đều bị áo bịt kín.

Vương Kiến Quốc nghe chỉ lệnh lập tức dừng động tác, cơ thể cường tráng không chứa chút thịt thừa, bắp thịt rắn chắc giống như điêu khắc, y bẩm sinh khí lực mạnh mẽ, thể trạng cường tráng như con trâu đực, lúc này lại như món đồ chơi trong tay Lý Vân Thiên không có sức chống cự.

“Tiểu huynh đệ, được rồi sao?” Vương Kiến Quốc không có cảm giác gì khác thường, tựa như một chuyện vô cùng bình thường, ngữ điệu bình tĩnh nói.

“Kiên nhẫn chút, dù sao ta là khách trọ không phải sao?” Lý Vân Thiên đến trước người Vương Kiến Quốc, nâng tay bắt đầu vuốt ve bắp thịt no đủ của y.

“Ân…” Vương Kiến Quốc hừ một tiếng, sau đó lập tức im miệng, áo che giấu khuôn mặt y chậm rãi chuyển hồng. Y không hiểu được vì sao bản thân lại phát ra thứ thanh âm này, giống như khi trước kia làm tình với lão bà.

Lý Vân Thiên giống như không nghe thấy, hắn dùng lực vuốt ve điểm nổi lên trước ngực Vương Kiến Quốc, thẳng đến khi chúng nó biến hồng, trướng lớn.

“Cái kia, tiểu huynh đệ, cảm giác có điểm kỳ quái a.” Vương Kiến Quốc bất an nói.

Lý Vân Thiên vỗ vỗ cơ bụng Vương Kiến Quốc, tám khối bắp thịt khối khối rõ ràng, bắp thịt thắt lưng cũng rất có lực lượng.

“Đây là trình tự kiểm tra tất yếu a.”

“Nói thì nói như vậy…”

“Không cần nghĩ đông nghĩ tây, ” Bàn tay Lý Vân Thiên hướng về quần Vương Kiến Quốc, “Ta giúp đại thúc cởi quần, hiện tại bắt đầu kiểm tra nửa thân dưới của ngươi.”

Đầu và cánh tay còn bị áo cuốn lấy, Vương Kiến Quốc đành phải phối hợp với động tác của Lý Vân Thiên bắt đầu thoát quần.

“Huynh đệ của đại thúc không nhỏ a.” Lý Vân Thiên gảy gảy phân thân của Vương Kiến Quốc vừa nhảy ra khỏi quần lót.

Một loại cảm giác kỳ dị nảy lên trong lòng kiện mỹ giáo luyện, bị người khen ngợi mà tự hào, bị người tùy tay gảy phân thân mà nhục nhã, cùng với… lõa thể trước mặt người xa lạ mà hưng phấn.

Đương nhiên, Vương Kiến Quốc bị thôi miên vô pháp phân biệt rõ ràng các loại cảm xúc, y chỉ biết phát ra rên rỉ lớn hơn.

“Thực dâm đãng a, chẳng qua là bị kiểm tra thân thể thực bình thường lại phát ra rên rỉ, đại thúc đang khát cầu nam nhân an ủi sao?” Lý Vân Thiên nói, hắn nâng lên phân thân đang nhanh chóng biến lớn trong tay, phân thân kia nhảy dựng, mạch máu đều xông ra.

“Tuy rằng đại thúc nhìn không thấy, cũng có thể cảm giác được gia hỏa trong tay ta đang hưng phấn cỡ nào đi? Hiện tại cong thắt lưng —— “

Lý Vân Thiên đá đá hai chân trần trụi của Vương Kiến Quốc, để hai chân y mở lớn đứng thẳng, sau đó cong thắt lưng, đầu cúi xuống dưới.

Đối với kiện mỹ giáo luyện mà nói, động tác này vô cùng bình thường, nhưng mà, tình huống hôm nay tựa hồ có chút khác biệt, nửa thân dưới của y lộ ra trọn vẹn, phân thân ngạnh lên giữa hai chân lắc lư, bởi vì hai chân mở ra còn phần eo xông ra, cúc huyệt phía sau liền bị người nhìn thấy nhất thanh nhị sở.

Lý Vân Thiên lấy một cái đèn pin, bật mở chiếu vào phía sau của Vương Kiến Quốc.

Chùm sáng nhỏ chiếu sáng bờ mông trần trụi của Vương Kiến Quốc, cúc huyệt màu nâu tựa hồ cũng biết hiện tại trên mặt nó chiếu ánh sáng chưa từng có, khẽ co rút lại.

“Cái kia… Tiểu huynh đệ a.” Vương Kiến Quốc vẫn duy trì đầu chắn trong áo, cánh tay bó trên đỉnh đầu, không, bởi vì đầu cúi xuống, cánh tay cũng đang ở phía dưới.

“Làm sao vậy?” Lý Vân Thiên nhàn nhã hỏi.
“Kiểm tra được rồi chứ?” Vương Kiến Quốc mở miệng lại không biết nói cái gì cho phải, trong suy nghĩ của y, “kiểm tra” là chuyện thực nghiêm túc, mà hắn lại quấy rầy, có vẻ rất không lễ phép.

Lý Vân Thiên vỗ vỗ cặp mông rắn chắc của Vương Kiến Quốc.

“Còn cần mấy bước nữa, kiểm tra độ sâu hậu môn của ngươi, có thể khuếch trương đến mức nào… Không làm rõ thì khách trọ sẽ thực phân vân.”

“Cũng đúng a.” Vương Kiến Quốc thì thào một câu, liền trầm mặc bảo trì tư thế.

Lý Vân Thiên cố nén cười, đối với kẻ thưởng thức hoàn toàn chính xác mà nói, nếu nói ra ngoài, người bị kiểm tra còn phi thường nghiêm túc tin phục, để hắn kiểm tra độ dung nạp của mông, là chuyện buồn cười lại kích thích cỡ nào.

“Đại thúc, ngươi biết kiểm tra như thế nào không?” Lý Vân Thiên cũng không muốn cho đối phương ngậm miệng, chỉ mình mình nói.

“Kiểm tra thế nào?”

“Đầu tiên cần tẩy sạch trong cơ thể đại thúc, như vậy mới không làm bẩn công cụ kiểm tra của khách trọ.”

Vương Kiến Quốc nghe xong liên tục gật đầu, “Đúng là như thế.”

“Sau đó cần đặt công cụ kiểm tra vào trong cơ thể của ngươi kiểm tra.”

“Công cụ kiểm tra?”

Lý Vân Thiên ngồi xổm xuống, vứt áo trên đầu Vương Kiến Quốc đi, hắn lộ ra biểu tình vô tội. “Đại thúc xem trên cơ thể ta, bộ phận nào thích hợp nhất để vào PI ‘YAN của ngươi, kiểm tra độ sâu và độ rộng?”

Ánh mắt Vương Kiến Quốc đảo trên người Lý Vân Thiên, lúc này y mới phát hiện Lý Vân Thiên đã cởi hết quần áo.

“Ngón tay?” Vương Kiến Quốc do dự nói.
“PI ‘YAN của đại thúc không nhỏ, không nông như vậy.” Lý Vân Thiên lắc đầu.

“Như vậy… Dùng côn th*t của ngươi?” Tầm mắt Vương Kiến Quốc dừng ở khố hạ Lý Vân Thiên.

“Đề nghị của đại thúc không tồi nha.” Lý Vân Thiên cười hì hì nói.

Vương Kiến Quốc mặt đều đỏ, “Tiểu, tiểu huynh đệ, vậy hình như không đúng lắm… đi?”

“Đây là chính đại thúc đề nghị nha, để ta dùng côn th*t sáp nhập PI ‘YAN của ngươi, cảm thụ một chút bên trong rốt cuộc sâu bao nhiêu, có thể khuếch trương đến cỡ nào.”

Vương Kiến Quốc tư duy cơ hồ hỗn loạn.

Lý Vân Thiên tiếp tục nói: “Đại thúc gọi ta ‘Tiểu huynh đệ’ nửa ngày, chẳng lẽ không phải đã sớm biết ‘Tiểu huynh đệ’ của ta sẽ sáp nhập thân thể của ngươi sao?”

Tầm mắt Vương Kiến Quốc không tự chủ dao động qua hạ thân Lý Vân Thiên.

Còn chưa hoàn toàn đứng lên, cũng đã lớn như vậy…

“Ta sẽ cho đại thúc cảm thụ một chút, ‘Tiểu huynh đệ’ không nhỏ a.” Lý Vân Thiên vừa nói, vừa kéo Vương Kiến Quốc đến phòng tắm.

Hung hăng rót ba lượt súc ruột, Lý Vân Thiên mang theo Vương Kiến Quốc sắc mặt tái nhợt đi ra.

“Phải bắt đầu kiểm tra rồi, chuẩn bị tốt chưa?”

Vương Kiến Quốc trầm mặc gật gật đầu.

Lý Vân Thiên đẩy y lên một tấm phản, đó là nơi bình thường Vương Kiến Quốc nằm nghỉ trưa.

“Mở nơi cần kiểm tra ra đi.”

Lý Vân Thiên lại lộ ra nụ cười tà ác.

Kiện mỹ giáo luyện cường tráng phục tùng nằm trên phản, vì để lộ hậu đình, cố gắng mở đùi ra, còn cố gắng nâng lên.

“Cư nhiên có thể bày ra tư thế này sao?” Lý Vân Thiên có chút ngoài ý muốn.

Kiện mỹ giáo luyện bình thường khi rèn luyện, cũng sẽ có bài tập luyện tính mềm dẻo, điều này mang cho Lý Vân Thiên kinh hỉ rất lớn. Nhìn một kẻ cơ bắp bày ra tư thế đùi có thể đụng tới đầu, hậu huyệt hướng thẳng về khoảng không phía trước, cảnh sắc dâm mị này làm cho Lý Vân Thiên thêm hưng phấn.

Lý Vân Thiên đi qua, bò lên phản, đỉnh trụ thể lên mông Vương Kiến Quốc. Hắn lại lấy đèn pin, chiếu vào bộ vị lập tức sẽ bị sáp nhập.

“Nói đi, ‘Mời kiểm tra PI ‘YAN’ của ta.”

“Mời… Kiểm tra PI ‘YAN của ta.”

Chương 17

Bắp thịt Vương Kiến Quốc bóng loáng mà nhẵn nhụi, Lý Vân Thiên một bên thao một bên xoa cơ ngực y.

“Ngươi toàn thân cao thấp đều nhẵn bóng, là trời sinh sao?” Lý Vân Thiên hỏi.

“A… Không phải, bởi vì thường thường… có Kiện mỹ biểu diễn, ách… bôi dầu mà có mao sẽ rất khó coi…” Vương Kiến Quốc thở hổn hển trả lời, cặp đùi tráng kiện mở ra, toàn thân cao thấp chỉ có cái mông không phải màu đồng thì đang hàm chứa phân thân của Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên sờ sờ thịt trụ tinh thần phấn chấn của y, cười lạnh nói: “Kiện mỹ biểu diễn yêu cầu ngươi cạo sạch mao chỗ này sao?” Tay hắn chuyển qua nơi hai người kết hợp, mông Vương Kiến Quốc cũng thập phần sạch sẽ, một cọng mao cũng không có.

Lý Vân Thiên dùng một ngón tay cắm vào huyệt động đang thừa nhận dục vọng của hắn, Vương Kiến Quốc ăn đau kêu một tiếng.

“Phía sau cũng sạch sẽ, ngươi cũng từng mở đùi ra như vậy để người khác giúp ngươi cạo sao?”

Vương Kiến Quốc bồi hồi giữa thống khổ cùng khoái cảm, gắt gao nhắm hai mắt, kịch liệt thở hổn hển, “Không, là ta tự mình… A… Dùng… Dùng mật wax…”

Ngón tay trong hậu huyệt móc gảy, khi rút ra mang theo tràng dịch bạch sắc đặc sệt. Phân thân mạnh mẽ đâm vào, khiến thân thể Vương Kiến Quốc một trận rung động.

“Vì cái gì, một nam nhân bình thường lại tự tẩy giang mao của mình?”

Vương Kiến Quốc mặt trướng đỏ bừng.

“Đại thúc, nói a, ngươi xem ‘Tiểu huynh đệ’ của ta đang kiểm tra thân thể ngươi, nhưng thói quen thường ngày của ngươi cũng là nội dung ta cần biết. Cái gì cũng phải rõ ràng, ta mới thuê phòng của ngươi được chứ.”

Thưởng thức bị thay đổi, Vương Kiến Quốc đành phải mở miệng trả lời vấn đề “chính đáng” của Lý Vân Thiên.

“Có đôi khi cảm thấy phía sau thực ngứa… Ân… Đưa tay ra sau gãi lại cảm thấy mao phía sau vướng víu… Cho nên…”

“Trách không được mông đại thúc so với những người ta từng thao lỏng hơn một chút, ta còn tưởng tuổi lớn, bắp thịt lỏng chứ. Đại thúc chưa từng bị người khác tiến vào sao?” Lý Vân Thiên không nghĩ tới mình cư nhiên đụng phải một số 0 ẩn, có lẽ vì hoàn cảnh xã hội lúc đó, y cũng không cảm thấy bản thân thích bị nam nhân tiến vào, nên vẫn kết hôn sinh con.

“Không có… Trước giờ phòng chưa từng cho thuê…” Vương Kiến Quốc thở hổn hển nói.

Đáp án có chút xuất hồ ý liêu làm cho Lý Vân Thiên bật cười.

Lúc này, Vương Kiến Quốc hô hấp càng thêm dồn dập, sắc mặt y đỏ bừng, bởi vì khoái cảm xông thẳng vào óc mà sắc mặt hoảng hốt, y gầm nhẹ một tiếng, phía sau kịch liệt co rút, bắn ra.

Vương Kiến Quốc không bị thay đổi độ mẫn cảm lại vì Lý Vân Thiên sáp nhập mà khoái cảm liên tục, thậm chí lần đầu tiên tiếp nhận côn th*t nam nhân đã bị sáp bắn, điều này làm cho nội tâm Lý Vân Thiên phi thường có cảm giác thành tựu.

Lý Vân Thiên không có tiếp tục làm tiếp, dù sao kiện mỹ giáo luyện còn hai người con trai, cần hắn “kiểm tra”.

Hắn buông hai chân Vương Kiến Quốc vì cao trào mà vô lực, rời khỏi người y. Nhìn Vương Kiến Quốc hai chân mở lớn nằm trên phản, tám khối cơ bụng đều là JING ‘YE bị sáp bắn ra, Lý Vân Thiên vừa lòng gật gật đầu.

“Tiểu, tiểu huynh đệ… Kiểm tra đủ tư cách rồi sao?” Vương Kiến Quốc suyễn khí, chậm rãi hỏi.“Ta đại khái kiểm tra không tệ, có điều còn cần thêm một bước nữa. Đại thúc còn chưa kiểm tra ‘rót thủy dược’, cũng chưa thử nghiệm công dụng của đại thúc, ta không biết kết quả sẽ thế nào a.” Lý Vân Thiên vẻ mặt nghiêm túc nói.

“Kiểm tra rót thủy dược? Công dụng?” Vương Kiến Quốc thập phần nghi vấn.

“Không sai a, đại thúc ngươi có phải đã quên rồi không, người thuê phòng cần trút hết JING ‘YE vào trong cơ thể chủ nhà, nếu khi đó chủ nhà có thể cao trào, lúc đó mới chứng minh gian phòng thích hợp ở lại. Mà công dụng, chính là khách trọ đến nhà chủ nhà, muốn sử dụng chủ nhà thế nào cũng được, chỉ dùng làm người làm vườn, đầu bếp hay vật phẩm hữu ích, hoặc chỉ đơn thuần là làm công cụ tiết dục.”

Vương Kiến Quốc bừng tỉnh đại ngộ, “A, thật có lỗi thật có lỗi, ta cư nhiên quên chuyện này.” Y xấu hổ, “Tiểu huynh đệ thật sự ngượng ngùng a, trước khi ngươi rót vào ta đã cao trào, có phải đã không có tư cách để ngươi sử dụng?”

“Chỉ là một mình ngươi đương nhiên không thừa nhận nổi ta, ngươi có thể tìm giúp đỡ mà, nói không chừng ta ‘kiểm tra’ đến người khác, các ngươi sẽ hợp cách a.” Lý Vân Thiên cười nói.

Vương Kiến Quốc ánh mắt sáng ngời, “Ý kiến hay!”

Y quay đầu bò xuống phản, thể lực khôi phục cực nhanh làm Lý Vân Thiên thập phần tán thưởng, như vậy chút nghỉ ngơi một hồi là có thể tiếp tục bị hắn thao.

Kiện mỹ giáo luyện đi đến một gian phòng khóa, tìm chìa khóa mở cửa phòng.

“Con trai lớn của ta tạm thời không ở nhà, con trai nhỏ ngày hôm qua về không biết sao lại bắt đầu sốt, nếu tiểu huynh đệ ngươi không chê trước kiểm tra con trai nhỏ đi, tuy rằng nhiệt độ cơ thể khá cao, thân thể nó cường tráng, nói không chừng vận động có thể khỏe lại sớm.”

Lý Vân Thiên qua đi nhìn, người ngủ say dưới chăn dày, không phải tiểu ca chuyển phát nhanh Vương Lập Hải sao!

Về nguyên nhân phát sốt, cũng hiển nhiên nhất thanh nhị sở, hôm qua hắn ở bên ngoài thao Vương Lập Hải lộ ra trọn vẹn cả một buổi chiều, nhiệt độ không khí đầu xuân tiết còn rất thấp, thời gian dài lõa lồ khiến toàn thân y lạnh thấu. Hơn nữa thống khổ khai bao cùng vết thương sưng đỏ còn bị nứt phía sau, không sinh bệnh mới là lạ!

“Không có vấn đề gì chứ, con ngươi còn đang sinh bệnh a.” Lý Vân Thiên do dự hỏi.Vương Kiến Quốc do dự một chút, vẫn mở miệng: “Dù sao thuê phòng mới là chính sự… Nam hài tử thân thể khỏe mạnh, không thành vấn đề!”

Nếu thân sinh phụ thân đều nói như vậy, hắn còn khách khí làm gì? Lý Vân Thiên xốc chăn trên người Vương Lập Hải lên, Vương Lập Hải bởi vì phát sốt mà mặt đỏ bừng lông mi run rẩy, gian nan mở mắt.

“Lý tiên sinh, sao ngươi lại tới đây?” Y suy yếu hỏi, biểu tình vốn như ánh mặt trời lúc này hơn chút yếu ớt.

“Nghe nói ngươi sinh bệnh, ta đến thăm ngươi.” Lý Vân Thiên nói bừa.

“Lý tiên sinh ngươi thật khách khí quá.” Vương Lập Hải cảm kích nói.

“Việc dùng thử còn làm được không?” Lý Vân Thiên làm bộ sốt ruột, “Mấy thứ kia ta cần dùng gấp, nếu không thể nhanh chóng thử hết…”

Vương Lập Hải khẽ cắn môi, “Lý tiên sinh, không sao, không cần băn khoăn về cơ thể ta, ta sẽ tận lực giúp ngươi thử hết, sẽ không trì hoãn chính sự của ngươi.”

“Vậy sao, vậy thật tốt quá.” Lý Vân Thiên vui vẻ nói, “Vừa lúc ta đến thuê phòng nhà ngươi, cần kiểm tra trạng huống thân thể chủ nhà, hôm nay tiến hành cả hai việc đi.”

“Như vậy… A.” Vương Lập Hải bất tri bất giác bị Lý Vân Thiên thôi miên ngơ ngác nói.

“Quy tắc cụ thể để phụ thân ngươi nói cho ngươi nghe, hiện tại trước đi rửa sạch thân thể một chút đi, một hồi kiểm tra bị ta thấy thứ bẩn thỉu gì đó sẽ thực phức tạp a.”

Vương Kiến Quốc trần trụi hoàn toàn đi tới, truyền thụ cho con trai “thường thức” Lý Vân Thiên vừa dạy cho y.

Nhìn một phụ thân dạy con trai làm thế nào dùng mông khiến khách trọ vừa lòng, cảnh tượng này quả thực rất thú vị! Lý Vân Thiên trong mắt cơ hồ tỏa ánh sáng.

“… Phải để khách trọ rót ‘dịch thể kiểm tra’, cũng chính là JING ‘YE vào cơ thể ngươi đồng thời chính ngươi cũng phải đạt cao trào.” Vương ba ba vừa giảng, vừa quỳ trên mặt đất nhếch mông chỉ vào hậu huyệt của mình làm mẫu cho con trai.

“Có lẽ sẽ rất khó a, bởi vì đang sinh bệnh thể lực của ta không tốt lắm, vạn nhất ta bắn trước sẽ làm Lý tiên sinh thất vọng.” Vương Lập Hải nghiêm túc lo lắng tính khả thi.

“Nếu ngươi cũng không được, cũng chỉ đành gọi đại ca ngươi về.” Vương Kiến Quốc cau mày.

“Hơn nữa ta còn phụ trách nghiệm hóa đống hàng hóa của Lý tiên sinh…” Vương Lập Hải cảm thấy nhiệm vụ này rất nặng.

“Khi tiểu huynh đệ sáp vào thì dùng sức co rút PI ‘YAN của ngươi, hắn đại khái sẽ nhanh bắn ‘thể dịch kiểm tra ‘ vào trong cơ thể ngươi đi.” Vương Kiến Quốc ra chủ ý cho y.

“Ta tận lực kiên trì.” Vương Lập Hải tựa hồ hạ quyết tâm, biểu tình kiên nghị nói.

Vương Lập Hải phát sốt chỉ mặc quần lót lắc lắc lư lư đứng lên, “Không có biện pháp, chính sự quan trọng hơn, phải đợi ta rửa sạch thân thể thật sự là thất lễ, mời tạm thời kiểm tra thân thể cha ta lần nữa để giải buồn đi.”

Chương 18

Khi Vương Lập Hải sắc mặt tái nhợt ra khỏi phòng tắm, Lý Vân Thiên đang ngồi trên sô pha, Vương Kiến Quốc quỳ trước mặt hắn dùng miệng hàm chứa phân thân hắn.

“Cái miệng nhỏ phía trên của chủ nhà đại thúc coi như không tồi.” Hắn đánh giá, vẫn không nhúc nhích mặc đầu Vương Kiến Quốc chuyển động trước sau.

“Lý tiên sinh vừa lòng là tốt rồi.” Vương Lập Hải mới tự quán tràng cho mình, thấy miệng phụ thân đang bận rộn, lập tức đón lời thay.

Lý Vân Thiên vẫy tay, Vương Lập Hải vội vàng đi qua.

“Cho ta xem nơi ngươi sẽ bị sử dụng.”

Vương Lập Hải theo lời mà làm.

Hậu huyệt hôm qua mới bị tiến vào vẫn tươi màu hồng phấn, lúc này bởi vì bị súc ruột mà hơi sưng đỏ, đang bất an hé ra hợp lại. Vương Lập Hải cố sức giương mông lên, hai đùi mở rộng, cơ hồ không có gấp khúc, đầu bởi vậy mà trúc hạ xuống đất.

Ngón tay Lý Vân Thiên vuốt ve cái mông nhẵn nhụi, nếp uốn chật hẹp thập phần mẫn cảm, bị đụng tới liền lập tức như bị chấn kinh mà co rút.

“Thoạt nhìn còn có thể.” Lý Vân Thiên bắt bẻ nói, hắn quay qua vỗ vỗ đầu Vương Kiến Quốc vì phân thân xuất nhập mà hai má đều phồng lên, “Đại thúc ngươi thấy sao? Con ngươi có cái mông không tệ a.”

Vương Kiến Quốc nhẹ nhàng quay đầu qua, còn không quên dùng đầu lưỡi liếm đỉnh ‘Lý Vân Thiên’. Sắc mặt y ửng đỏ, nhìn con trai dùng tư thế thấp hèn ghé vào trước mặt người khác như vậy, tựa hồ làm cho y hưng phấn.

Vương Lập Hải nhẹ nhàng rên rỉ.

Phụ thân y quang lõa quỳ trên mặt đất vì nam nhân này làm khẩu giao, mà y cũng tứ chi mở rộng tùy ý hắn phẩm ngoạn…

Lý Vân Thiên nâng chân đạp lên mông Vương Lập Hải, toàn thân cao thấp nơi này là có thịt dày nhất cũng rất co dãn, bàn chân đạp lên thịt mông như cuộn sóng mà nhô lên.

Bản thân tựa hồ bị coi như sinh vật chỉ có mông… Vương Lập Hải trong lòng nghĩ.

Lý Vân Thiên lấy ra vật phẩm tình thú mình mang tới.

“Đây là thứ cần đeo thời gian dài mới có tác dụng a, chỉ bị đùa bỡn cỡ này, đã là phi thường ôn nhu.” Hắn nói với Vương Lập Hải, “Bởi vì sinh bệnh nên giảm bớt yêu cầu cho ngươi, cũng không trách phạt ‘công năng bộ vị’ của ngươi, mong ngươi tiếp nhận hảo ý của ta, và mau chóng khỏe lại!”

Vương Lập Hải quỳ trên sàn đầu hơi nghiêng, xuyên qua giữa hai chân nhìn đến thứ sắp dùng trên mình —— đó là một trang bị mới lạ, đó là đạo cụ trường điều trạng (?) cao su màu da, một đầu thô to như là phân thân giả, một đầu khác là cái ống rất nhỏ, giữa hai đầu rất nhẵn nhụi.

“Lý Vân Thiên thật sự quá khách khí!” Vương Lập Hải cảm kích nói.

Lý Vân Thiên đưa đạo cụ đến trước mặt Vương Lập Hải, “Tự mình liếm ướt nó đi, nếu dùng dầu bôi trơn sẽ rất dễ trượt ra khỏi PI ‘YAN của ngươi, sẽ làm ta thực khó xử.”

Vương Lập Hải ngoan ngoãn ngẩng đầu, vươn đầu lưỡi. Lý Vân Thiên nhét phân thân giả thô to trong miệng y.

“Ngô…” Vương Lập Hải hừ một tiếng.

Lý Vân Thiên vuốt đầu Vương Lập Hải, “Ngậm sâu một chút… Đúng rồi, nếu có thể vào tới yết hầu của ngươi, ta sẽ thực vui vẻ.”

Vương Lập Hải cố gắng áp cảm giác buồn nôn xuống, y tắc cao su chế phẩm thô to lấp đầy trong miệng.

Lý Vân Thiên cơ hồ thấy được cổ Vương Lập Hải phồng ra một vòng… Bị vật thô to như thế chặn cả yết hầu, căn bản vô pháp hô hấp, Vương Lập Hải sắc mặt đỏ lên, trước mắt dần mơ hồ, y thậm chí cảm thấy khoái cảm khinh phiêu phiêu.
Thân thể vẫn còn bị virus tàn phá ngược lại vì dễ dàng suy yếu mà càng có thể cảm nhận được cảm giác sắp chết.

Lý Vân Thiên nhanh chóng rút đạo cụ ra, nhìn Vương Lập Hải kịch liệt ho khan, nước mắt nước miếng của y đều rơi xuống sàn, huyệt động phía sau cũng kịch liệt co rút.

Vương Kiến Quốc mang theo ánh mắt lo lắng liếc qua.

Lý Vân Thiên ý bảo Vương Kiến Quốc hé miệng, phân thân còn mang theo nước miếng lui ra ngoài. Hắn đi qua, ngồi xổm bên người Vương Lập Hải.

“Ta thực vui vẻ.” Lý Vân Thiên lẳng lặng nói.

Vương Lập Hải vẫn còn thở hổn hển, y nâng mắt nhìn Lý Vân Thiên, ánh mắt dịu ngoan, ba quang liễm diễm.

“Rất ít người có thể vào thời khắc tử vong tới gần lại vẫn duy trì tín nhiệm với ta. Rõ ràng có thể tự mình rút ra, không phải sao?” Lý Vân Thiên cười khẽ, hỏi.

“Bởi vì… Khụ, khụ khụ Lý tiên sinh nói làm như vậy ngươi sẽ thực vui vẻ…” Vương Lập Hải nói, thân thể y còn đang ho khan, nhưng khuôn mặt lại vì nội tâm khoái hoạt mà sáng sủa lên.

“Đúng vậy, ngươi làm được.” Đối mặt người như vậy, cho dù là vì bị thôi miên mà coi mình trọng yếu như thế, Lý Vân Thiên cũng vô pháp chống cự mà cảm động.

“Muốn ở bên ta không? Trở thành nô lệ của ta.” Lý Vân Thiên nghiêm túc hỏi.

“Nô lệ?” Vương Lập Hải có chút giật mình, “Ta chỉ là… Lý tiên sinh, ta…”

Lời Vương Lập Hải nói dần nhỏ xuống.

“Phải không, không muốn thì thôi vậy, ta nói đùa thôi.” Lý Vân Thiên nhìn không ra có gì thất vọng, vẫn ôn hòa cười.

Hắn xoay người, túm chăn mỏng khoát trên sô pha tới, phủ lên người Vương Lập Hải.
Lý Vân Thiên ôm Vương Lập Hải về phòng ngủ của y.

“Dưỡng tốt thân thể đi.”

Khi xoay người bỏ đi, tay áo Lý Vân Thiên bị kéo lại.

Ánh mắt Vương Lập Hải hướng về đạo cụ tình thú bị ném ở phòng khách, “Còn chưa dùng thử…”

“Không cần.” Lý Vân Thiên nói.

Vương Lập Hải trợn to hai mắt, bởi vì sinh bệnh mà ánh mắt thoạt nhìn có vẻ ướt sũng đáng thương hề hề.

“Vì cái gì, ta khiến Lý tiên sinh thất vọng rồi sao? Tiểu huyệt của ta không đủ xuất sắc, động tác của ta không đủ động lòng người… Ta còn có thể tiếp tục thử dùng, nhiều đạo cụ như vậy có thể cần dùng rất lâu. Hay… Bởi vì ta không đáp lại lời mời của Lý tiên sinh?”

Lý Vân Thiên cúi đầu, đối diện với Vương Lập Hải.

“Bởi vì ta không muốn đáp lại tín nhiệm ngươi giao phó cho ta.”

Vương Lập Hải nghi hoặc nhìn hắn.

“Bởi vì tin tưởng ta vô luận thế nào cũng sẽ không tổn thương ngươi, cho nên mới không chút cố kỵ đối đãi thân thể mình như vậy. Ngươi như vậy khiến ta không tìm được gì tương ứng để hồi báo, nếu chỉ là lấy lập trường một khách hàng, một khách trọ… Hoặc là một bằng hữu.”

Vương Lập Hải vội vàng nói: “Ta không cần hồi báo.”

Lý Vân Thiên thở dài, hắn xốc chăn Vương Lập Hải lên, ôm y vào trong ngực.

“Là bởi vì ngươi thích ta sao?” Lý Vân Thiên hỏi.

Vương Lập Hải mê mang ngẩng đầu.

“Nếu vào lúc chưa có cảm tình gì liền quyết đoán ra tay, ta tuyệt đối sẽ không do dự.” Lý Vân Thiên nói với Vương Lập Hải đang nghe mơ mơ hồ hồ, “Đáng tiếc ta muốn tìm không phải là ái nhân, cho nên thả ngươi tự do mới là lựa chọn tốt nhất.”

Tay Lý Vân Thiên trong chăn theo đường cong trên lưng Vương Lập Hải trượt, rất nhanh tới chỗ trũng. Nơi đó ướt át, bởi vì thân thể phát sốt mà nóng rực không chịu nổi. Vương Lập Hải gắt gao ỷ trong ngực Lý Vân Thiên, bởi vì ngón tay sáp nhập mà rung động.

“Thân mình bị ta khai phá mà thích nam nhân cũng có thể đi tìm một người có thể đáp lại ngươi.”

Lý Vân Thiên vỗ vỗ mông y. “Ngủ đi, sau khi tỉnh lại hết thảy sẽ lại tốt đẹp.”

“Sau khi ta tỉnh lại, còn có thể gặp Lý tiên sinh chứ?” Vương Lập Hải hỏi.

Lý Vân Thiên trầm mặc đáp lại.

“Lý tiên sinh đề nghị cho ta làm nô lệ của ngươi, cũng không phải nói đùa đi?” Vương Lập Hải oa trong ngực Lý Vân Thiên lại ngẩng đầu lên, “Nếu là lập trường một khách quen, một khách trọ, hoặc là một bằng hữu, Lý tiên sinh không thể đáp lại ta, vậy trở thành nô lệ của ngươi có phải là có thể ở cạnh ngươi hay không?”

Chương 19

“Ngươi xác định ngươi đang nói cái gì?” Lý Vân Thiên hỏi.

Câu trả lời của Vương Lập Hải chính là chui đầu vào trong chăn liếm phân thân của Lý Vân Thiên.

Trụ thể thô to được hàm chứa thật cẩn thận, người quỳ giữa hai chân còn thường thường vươn đầu lưỡi chiếu cố tới song cầu ở gốc.

“Tự tôn bị loại bỏ hoàn toàn, cũng không giữ lại tự do và nhân cách, tựa như sủng vật vĩnh viễn nằm co dưới chân ta… Đây là ngươi muốn sao?”

Vương Lập Hải vươn đầu ra khỏi chăn, vì phát sốt cùng hưng phấn mà sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt y lấp lánh sáng lên.

“Đúng vậy, chủ nhân, hết thảy như lời ngài ta đều vui vẻ tiếp nhận, chỉ cần có thể ở bên cạnh ngài.”

“Như vậy…” Lý Vân Thiên cười nói, “Chúng ta còn chưa từng hoàn hoàn toàn toàn tiếp xúc đi?”

Lúc trước tuy rằng tiến vào Vương Lập Hải, nhưng có mang theo áo mưa, song phương đều chưa có hảo hảo cảm thụ lẫn nhau.

Vương Lập Hải mặt đỏ, phục tùng ghé vào bên người Lý Vân Thiên.

Giống một con đại khuyển bị thuần dưỡng thành công, trung thành tận tâm…

Lý Vân Thiên nghĩ thầm.

Bất luận chủ nhân đối đãi thế nào, cho dù bị một cước đá bay vẫn sẽ phe phẩy đuôi sán lại.

Lý Vân Thiên để Vương Lập Hải ghé lên giường, bụng áp lên hai gối đầu, mông liền hoàn hoàn toàn toàn hiện ra trước mặt hắn.

Một bình dầu bôi trơn nhỏ mở lắp tham nhập hậu huyệt, tất cả đều bị đổ vào. Chất lỏng lạnh lẽo làm cho Vương Lập Hải không khỏi sợ run. Phía sau chất lỏng chậm rãi chảy vào chỗ sâu, cảm giác xa lạ này làm cho y bất an mở ra khép lại lỗ nhỏ phía sau.

Phân thân của Lý Vân Thiên để trước khe mông bị mở ra thật to nhìn không sót cái gì.

“Nếu muốn làm nô lệ của ta, hiện tại ngươi hẳn nên làm gì?”

Hắn cũng không vội sáp nhập, mà muốn dùng ngôn ngữ dạy dỗ một chút tiểu nô lệ mới này.

“Chủ nhân… Thỉnh sáp nhập ta.” Vương Lập Hải nhẹ nhàng nói.

“Sáp đến nơi nào của ngươi?”

Vương Lập Hải duỗi tay đến phía sau, đẩy cánh mông vốn đã bị tách ra, chỉ vào cửa vào đang bị hung khí thật lớn chắn ngoài.

“Sáp đến… hậu huyệt của ta…”

Lời nói quá mức nhục nhã khiến khóe mắt Vương Lập Hải lóe bọt nước.

“Chỉ có cái lỗ phía sau ngươi thôi sao?” Lý Vân Thiên còn không vừa lòng.

Vương Lập Hải tội nghiệp suy nghĩ một hồi, nói, “Không chỉ nơi đó… Ân, còn có, miệng của ta, còn có…”

“Đứa ngốc.” Lý Vân Thiên bật cười, hắn không hề dự triệu sáp nhập vào, bởi vì người dưới thân sốt cao, khi hắn sáp nhập chỉ cảm thấy bản thân tiến nhập tới một nơi tuyệt vời lửa nóng, mềm mại, mấp máy.

Bộ vị có nhiệt độ cao hơn so với người bình thường làm Lý Vân Thiên phi thường sảng khoái.

“Nóng như muốn hòa tan ta.”
“A… Chỉ cần… Chỉ cần chủ nhân thích…” Chôn đầu trong chăn, Vương Lập Hải nhẹ nhàng nói.

Sau khi bắn vào cơ thể y, Lý Vân Thiên rút phân thân ra.

Hắn đề cao âm lượng, gọi Vương Kiến Quốc còn đang ở phòng khách, “Đại thúc, đem đạo cụ vừa mới ‘thử dùng’ lại đây.”

Kiện mỹ giáo luyện vẫn quang lõa như trước đi đến, cầm trong tay đạo cụ màu da.

“Nếu là bản thân yêu cầu, ta cũng không cần ôn nhu vô nghĩa.”

Lý Vân Thiên vỗ vỗ mông Vương Lập Hải, ý bảo y mở chân ra.

Đạo cụ tình ái có chứa ý tứ làm nhục một đầu dùng để sáp nhập hậu huyệt, chế phẩm silicone mềm mại mà co dãn lỡn cỡ của Lý Vân Thiên, cũng không phí nhiều công phu liền xông vào.

Nhưng mà một đầu khác là ống dẫn thanh mảnh.

Lý Vân Thiên để Vương Lập Hải đứng lên, quỳ trước mặt hắn.

Phân thân Vương Lập Hải bắn hai lần rủ xuống giữa hai chân, Lý Vân Thiên nắm trong tay cẩn thận quan sát. Bộ vị màu hồng phấn cho thấy chủ nhân nó rất ít dùng đến nơi này, đỉnh lỗ nhỏ còn mang theo chút bạch trọc.

Lý Vân Thiên luồn dây dẫn qua giữa hai chân Vương Lập Hải, chiều dài ống dẫn dài nhỏ vừa đúng, không quá ngắn mà không tới mục tiêu, cũng sẽ không vì quá dài mà ảnh hưởng động tác.

“Biết ta muốn sáp nó đến chỗ nào đi?” Lý Vân Thiên nói xong, nhìn đến Vương Lập Hải có chút bất an, sắc mặt đều trắng bệch.

Cho dù hạ quyết tâm làm nô lệ của người khác, việc phân thân bị sáp nhập ống dẫn, đối với một người chưa bao giờ tiếp xúc loại sự tình này mà nói, cũng có điểm khó tiếp nhận.

Lý Vân Thiên để Vương Lập Hải tự nâng phân thân y.

“Ta vừa rồi hỏi ngươi, ngươi biết một nô lệ hẳn nên làm gì sao?”

Vương Lập Hải có chút mê hoặc, trên mặt lộ ra biểu tình bất an lại bàng hoàng.
“Nếu chỉ là dùng hậu huyệt của ngươi, ta cần gì phải làm nhiều chuyện như vậy.” Lý Vân Thiên lãnh khốc nói, “Thân là nô lệ, toàn thân ngươi đều là của chủ nhân, bản thân ngươi hoàn toàn không có quyền quyết định phải làm nên làm cái gì, hoặc là cự tuyệt chủ nhân quyết định xử trí thân thể ngươi.”

Tay hắn xẹt qua đỉnh của Vương Lập Hải.

“Hiện tại chỉ là phía trước bị sáp nhập ống dẫn, ngươi đã muốn lùi bước? Nếu chỉ giác ngộ đến như vậy, ta vô pháp giữ ngươi bên người.”

Lý Vân Thiên quay đầu nhìn Vương Kiến Quốc vẫn đứng bên giường, nhìn con trai bị dạy dỗ.

“Đại thúc, con ngươi tựa hồ thực trúc trắc, vô pháp thích ứng công dụng ‘nô lệ’ cao cấp hạng nhất của chủ nhà a.”

Vương Kiến Quốc lộ ra thần sắc sốt ruột, “Tiểu Hải a, Lý tiên sinh dù sao cũng là khách hàng, ngươi không phải cũng muốn ở bên hắn sao? Một nô lệ nên làm cái gì ngươi nên chiếu theo mà làm nha!”

Vương Lập Hải vì nghĩ đến phân thân sẽ bị sáp nhập vật thể mà run rẩy, khi nghe Lý Vân Thiên nói vô pháp giữ y bên người, liền lập tức chảy ra nước mắt.

“Chủ nhân, không cần vứt bỏ ta, ta cái gì đều có thể tiếp nhận, chỉ cần ngươi cho ta ở bên cạnh ngươi.”

Y giương phân thân của mình nhắm ngay ống dẫn trong tay Lý Vân Thiên, tựa hồ vội vàng muốn đâm vào.

“Không nên gấp gáp. Nếu ngoạn hỏng ngươi, ta cũng không muốn phải ôm nô lệ không phun được.” Lý Vân Thiên ngăn lại hành động của Vương Lập Hải, để y bảo trì bất động.

Ở đỉnh phân thân của Vương Lập Hải, cùng ống dẫn đều bôi đủ dầu bôi trơn, Lý Vân Thiên cẩn thận dùng mũi nhọn cắm vào trụ thể của Vương Lập Hải.

“Thả lỏng.” Tiến vào rồi, Lý Vân Thiên nhẹ nhàng chuyển động ống dẫn.

Vương Lập Hải phát ra thanh âm như nức nở, lại như rên rỉ.

Khi cảm giác đụng tới chướng ngại vật, Lý Vân Thiên để Vương Lập Hải làm ra động tác bài tiết nước tiểu.

Ống dẫn bán trong suốt chuyển màu, một dòng nước theo ống dẫn chảy ra, theo đạo cụ chảy qua tiến nhập vào phân thân giả cắm trong hậu huyệt Vương Lập Hải.

“A!” Vương Lập Hải giật mình kêu lên.

“Đã tiến vào bàng quang, hiện tại bài tiết nước tiểu hay không đều hoàn toàn không thuộc quyền khống chế của ngươi, mà sẽ theo ống dẫn chảy vào hậu huyệt của ngươi…” Lý Vân Thiên lộ ra mỉm cười tàn khốc.

“Bị chính thể dịch của mình súc ruột tư vị như thế nào?”

“Chảy… Đều chảy vào!” Nước mắt không thể khống chế rơi xuống, Vương Lập Hải khẩn trương nhìn Lý Vân Thiên.

“Còn kiên định làm nô lệ của ta sao, về sau ngươi sẽ bị dạy dỗ có thể còn hơn thế này nữa.”

Vương Lập Hải không chút do dự nói: “Ta cái gì đều có thể chịu được, duy độc việc rời khỏi chủ nhân thực chịu không được.”

Lý Vân Thiên vỗ vỗ cái mông Vương Lập Hải còn cắm phân thân giả thô to, dùng chính tiểu dịch của y quán tràng cho y.

“Hai giờ sau mới có thể tháo xuống, hiện tại, ngươi nghỉ ngơi trước đi.”

Nhìn Vương Lập Hải nằm trong ổ chăn ngoan ngoãn nhắm mắt lại, Lý Vân Thiên hỏi Vương Kiến Quốc ngẩng đầu ưỡn ngực đứng bên giường.

“Còn một chủ nhà khác đâu?”

Chương 20

“Lúc này, Tiện Lâm hẳn là đang làm việc trong quán bar đi.” Vương Kiến Quốc ngẩng đầu nhìn đồng hồ, nói.

“Dẫn ta đi xem.”

Vương Tiện Lâm là một bartender kỹ năng điêu luyện, bộ dạng anh tuấn, dáng người thon gầy, được khách nữ trong quán bar cùng một ít khách nam yêu thích.

Mặt y thường thường diện vô biểu tình, thời điểm nhìn chăm chú vào bình lắc cao thấp tung bay lại đặc biệt mê người. Tuy rằng làm ở một quán bar phong cách mỹ lệ, y phục y luôn tỉ mỉ chỉnh chu áo sơ mi cài đến tận cổ, bên ngoài là áo may ô đen.

Hiện tại là buổi chiều, trong quán bar rất ít người.

Vương Kiến Quốc đưa Lý Vân Thiên vào, Lý Vân Thiên lập tức thấy được mỹ nam đứng ở quầy bar, biểu tình lạnh lùng thản nhiên, làm người ta có cảm giác cấm dục.

Y đặt ly đế cao ra, một dòng rượu thanh khiết chảy ra từ bình lắc, dưới ánh đèn chiết xạ quang mang diễm lệ.

“Ba, sao ngươi lại tới đây?” Vương Tiện Lâm thấy Vương Kiến Quốc, ngoài ý muốn nói.

Lý Vân Thiên lập tức phát động thôi miên Vương Tiện Lâm.

“Chúng ta rất quen thuộc, để chúng ta nói chuyện riêng với nhau đi.”

Xét thấy đây không phải nơi riêng tư, Lý Vân Thiên phải đưa y tới phòng riêng trước.

Có Vương Kiến Quốc che dấu và chỉ dẫn, Lý Vân Thiên kéo tay Vương Tiện Lâm, mang y tới phòng nghỉ của Vương Tiện Lâm.

“Phiền đại thúc gác ở bên ngoài, có nhân tới hãy cản lại a.” Lý Vân Thiên phân phó kiện mỹ giáo luyện bắp thịt rắn chắc. Hắn đồng thời đánh giá phòng nghỉ của Vương Tiện Lâm, trong này bày không ít rượu, gia vị rượu, cùng các loại ly chưa mở.

Chốt cửa xong, Lý Vân Thiên đánh giá bartender ánh mắt dại ra.

“Ta là Lý Vân Thiên, là khách quen trong quán bar của ngươi.” Lý Vân Thiên bắt đầu đặt vai diễn cho bartender.

“Hôm nay ta bắt đầu thuê phòng ở nhà ngươi, chức trách của chủ nhà chính là dùng hết mọi thủ đoạn, bao gồm cả thân thể để cho khách trọ cảm thấy vừa lòng.”

“Hết thảy chỉ lệnh của ta ngươi đều không cảm thấy bất mãn kháng cự, ngươi sẽ tiếp thu còn nghe theo. Thân thể của ngươi bị ta đụng tới sẽ mẫn cảm thập bội, nhưng mà tuy rằng trong lòng ngươi không bài xích mệnh lệnh của ta, ngươi vẫn bảo trì thẹn tâm bình thường.”

Nhìn bartender làn da trắng nõn tiếp nhận thiết lập rồi, Lý Vân Thiên để y tỉnh lại.

“A, thì ra Lý tiên sinh muốn thuê phòng nhà ta a.” Vương Tiện Lâm tỉnh lại nói với Lý Vân Thiên.

“Đúng vậy, có điều bởi vì không biết chủ nhà có thể khiến ta vừa lòng hay không, cho nên ta tới đây xem ngươi.”

Vương Tiện Lâm bình thường lạnh nhạt lại gợi lên mỉm cười, “Như vậy, Lý tiên sinh hiện tại xem, vừa lòng sao?”

“Nhìn qua thì không tồi, có điều ngươi cũng biết, chủ nhà cũng giống như rượu, không nhấm nháp một chút ai cũng không biết dưới bề ngoài xinh đẹp rốt cuộc là hương vị gì.”

“Nói cũng đúng.”

“Cho nên, để ta kiểm tra một chút đi, xem thân thể ngươi có thích hợp để ta ‘ở lại’ hay không.” Lý Vân Thiên tà ác nói.
“Ta nên làm như thế nào đây?” Vương Tiện Lâm có chút mê mang.

“Kiểm tra số liệu thân thể a, xem năng lực của ngươi thế nào, nếu thông qua các điều mục ta yêu cầu về thân thể ngươi, nhà của ngươi có thể thuê.”

“Thì ra là thế.” Vương Tiện Lâm bừng tỉnh đại ngộ.

“Cởi quần áo của ngươi đi, tất cả quần áo không cần lưu lại.”

Lý Vân Thiên tìm giấy, bút, lấy ra đạo cụ chuẩn bị trước khi tới đây.

“Đầu tiên là ngực… ngực Tiểu Lâm hơi nhỏ a, nếu so với ba ba, đệ đệ ngươi.” Lý Vân Thiên vừa cuộn thước dây, vừa nói.

Vương Tiện Lâm áy náy nói: “Bởi vì gia phụ là kiện mỹ giáo luyện mà đệ đệ ở trong đội bóng rổ của trường đại học, cơ ngực bọn họ phát triển hơn ta.”

Dáng người Vương Tiện Lâm thuộc về tiêm gầy, vóc dáng cao gầy, có vẻ mọi nơi trên thân thể đều thực tinh tế, không sai biệt lắm với tổng giám đốc Tư Đồ Trường Phong.

“Thắt lưng lại thật nhỏ, không biết độ mềm dẻo thế nào.”

Lý Vân Thiên ghi chép số liệu lên giấy, rồi tiếp tục để hé miệng Vương Tiện Lâm.

“Còn có răng, có trắng noãn, chỉnh tề không, đầu lưỡi linh hoạt hay không, đó đều là số liệu quan trọng của chủ nhà a!”

Bị kiểm tra khoang miệng như súc vật sắp bị bán làm cho Vương Tiện Lâm cảm thấy một trận nhục nhã, y rũ mi, sắc mặt hơi hơi phiếm hồng.

Lý Vân Thiên vói ngón tay vào trong miệng y, quấy rối.

Bởi vì Vương Tiện Lâm vẫn thuận theo mở lớn miệng, nước bọt đều theo khóe miệng chảy ra ngoài.
“Tạm thời còn có thể.” Lý Vân Thiên bắt bẻ nói. Hắn rút ngón tay ra, lau nước bọt trên tay lên mặt Vương Tiện Lâm, lại ghi chép:

Răng: Trắng noãn, chỉnh tề; đầu lưỡi: đỏ tươi, mềm mại; khoang miệng: lớn; có thích hợp khẩu giao hay không: Chờ kiểm định.

Sau đó Lý Vân Thiên lại ghi chép số đo bả vai, chân Vương Tiện Lâm, rồi ngồi xuống giường.

“Lý tiên sinh?” Vương Tiện Lâm hỏi.

“Ân… Hạng mục tiếp theo là ghi chép chiều dài của ngươi trước và sau khi cương, số liệu trước khi cương đã ghi xong, giờ tự ngươi làm ra chiều dài lúc sau đi.” Lý Vân Thiên nói.

“Vâng…” Vương Tiện Lâm cắn môi, trước mặt “khách quen ” tự an ủi, khiến y cảm thấy thập phần nhục nhã, tim đập gia tốc. Dù sao y trời sinh liền tương đối lạnh nhạt, ngay cả số lần tự an ủi cũng rất ít, huống chi biểu diễn trước mặt người khác?

Tay y run rẩy, sờ tới phía trước của mình.

“Đứng như vậy hẳn là không tiện đi?” Lý Vân Thiên hiền lành nói, “Ngươi có thể ngồi lên ghế, hai đùi khoát lên tay vịn, như vậy sẽ thoải mái hơn nhiều.”

Vương Tiện Lâm yên lặng nghe theo.

Y cũng không phải người nói nhiều, nếu dùng từ nào đó để hình dung, chính là băng sơn cấm dục hệ, Lý Vân Thiên có phân phó gì, cũng chỉ có thể nhìn y trầm mặc phục tùng. Tuy rằng trên mặt cũng không dám lộ ra biểu tình mất hứng, tựa như nam sinh xụ mặt, Lý Vân Thiên vẫn có thể từ khóe miệng y hạ xuống theo thói quen nhìn ra sắc mặt y bình thường lạnh như băng.

Hai đùi đều khoát lên tay vịn ghế dựa, hậu huyệt Vương Tiện Lâm đều bại lộ trước mắt Lý Vân Thiên, phân thân bán ngạnh cũng chậm chậm đứng lên. Vương Tiện Lâm kìm nén rên rỉ, nhưng tiếng hít thở ngày càng thô không thể gạt được lỗ tai Lý Vân Thiên.

“Trước khi bắn báo ta biết, ta cần ghi lại kích cỡ dài nhất của ngươi.” Lý Vân Thiên phục sức chỉnh tề ngồi trên giường, sắc mặt bình tĩnh nhìn Vương Tiện Lâm dâm mĩ biểu diễn.

Loại tương phản này khiến Vương Tiện Lâm lại cảm thấy nhục nhã. Người xem càng bình tĩnh, lại càng nổi bật ra sự dâm đãng của y.

Y lần đầu tiên phát ra rên rỉ.

“Thích như vậy sao?” Lý Vân Thiên hỏi, “Nếu chỉ là tự mình đụng chạm phía trước của mình đã nhộn nhạo như vậy, vậy khi ta tự mình kiểm tra, ngươi chẳng phải sẽ khoái hoạt đến ngất xỉu đi?”

Mặt Vương Tiện Lâm càng phát hồng.

“Ta… sắp đến…”

Lý Vân Thiên ném thước dây tới bên cạnh Vương Tiện Lâm, “Tự nhặt lên đo đi.”

Vương Tiện Lâm chân đều nhuyễn run rẩy nhặt thước đo từ dưới đất lên, đo chiều dài phân thân của mình.

“18 cm.”

“Không tồi, tuy rằng ngươi về sau không dùng đến nơi này, nhưng thô dài một chút, ta đùa bỡn mới thích, không phải sao?” Lý Vân Thiên cười nói.

“Hạng mục kiểm tra kế tiếp, đo độ sâu PI ‘YAN của ngươi.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau