THÔI MIÊN SƯ ĐÍCH TÍNH PHÚC SINH HOẠT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thôi miên sư đích tính phúc sinh hoạt - Chương 21 - Chương 25

Chương 21

“A?”

Vương Tiện Lâm từ trước đến nay trước mặt người khác đều lạnh như băng, vì tướng mạo đẹp cùng khí chất như cao lĩnh chi hoa mà được nữ sinh truy phủng, lần đầu lộ ra biểu tình ngơ ngác, y hơi hơi giương miệng, tựa hồ không quá xác định được điều mình nghe được.

“Không thể hiểu nổi sao? Dù sao chức trách quan trọng nhất của chủ nhà chính là sử dụng mông làm cho khách trọ cảm thấy vừa lòng, bởi vậy điều tra bộ vị cũng bình thường thôi.”

“Này, như vậy…” Vương Tiện Lâm có chút do dự.

“Ngươi đang do dự cái gì?” Lý Vân Thiên nghiêm mặt, lớn tiếng quát.

Vương Tiện Lâm thân mình run lên, xoay người đưa lưng về phía Lý Vân Thiên, chậm rãi loan hạ thắt lưng.

Lý Vân Thiên ngồi trên giường, ánh mắt vừa vặn nhìn thẳng cái mông Vương Tiện Lâm.

Cái mông trắng nõn thực hẹp, hai cánh mông rất tròn, vì chủ nhân khẩn trương mà ngượng ngùng siết chặt.

“Mở chân ngươi ra.”

Vương Tiện Lâm chậm chạp mở hai chân, tay y chống trên đầu gối, còn run nhè nhẹ.

Lý Vân Thiên ấn thắt lưng Vương Tiện Lâm, “Phần eo hạ xuống, nhếch mông lên.”

Tư thế quá mức nhục nhã khiến cho Vương Tiện Lâm cơ hồ muốn chảy nước mắt, y quay đầu lại, ánh mắt hồng hồng cầu xin, “Lý tiên sinh…”

“Như vậy không ngoan a, ngươi hẳn nên nghe lời ta nói.” Lý Vân Thiên đặt tay trên mông Vương Tiện Lâm, chậm rãi trấn an y.

Vương Tiện Lâm hít sâu mấy hơi, vểnh mông mình lên.

“Mời… Mời kiểm tra… chiều sâu PI ‘YAN của ta…”

Lý Vân Thiên nhếch khóe miệng. Hắn lấy ra một cây thước dài nhỏ không góc cạnh, vì chiếu cố lòng tự trọng của người đáng thương trước mặt, cũng không bắt y liếm ướt, mà vẽ loạn dầu bôi trơn lên.

Đồng thời nâng tay lên, đổ dầu bôi trơn lên hậu huyệt Vương Tiện Lâm.

Cảm giác lạnh như băng trên cửa vào làm cho Vương Tiện Lâm kìm lòng không đậu rụt lại một chút.

“Đừng nhúc nhích.” Lý Vân Thiên nói.

Chỉ cần ra lệnh, bartender cho dù không thích ứng cũng sẽ cắn môi dưới ngoan ngoãn bảo trì tư thế, cảm giác phía sau chưa từng có người đụng vào bị ngón tay nhẹ nhàng mát xa.

Lý Vân Thiên ấn nhẹ vài cái, sau đó cắm thước đo vào.

“Ân…” Vương Tiện Lâm hừ.

Lý Vân Thiên điều chỉnh góc độ, sáp nhập đến khi không thể đẩy vào nữa.

“17 cm.” Lý Vân Thiên rút thước đo ra rồi nói, đồng thời ghi lại số liệu.

Vương Tiện Lâm quay đầu lại nhìn Lý Vân Thiên, trong ánh mắt hàm chứa ý hỏi.

“Đại khái không thể hoàn toàn cất chứa hạ thể của ta đi.” Lý Vân Thiên hiểu được y đang hỏi cái gì, khẽ lắc đầu bình luận.Vương Tiện Lâm ánh mắt có chút ảm đạm.

“Không cần lo lắng, cho dù chiều sâu không đủ, nếu dung lượng của ngươi đủ lớn, đồng thời PI ‘YAN đủ chặt, thân là khách trọ cũng có thể sẽ vừa lòng.” Lý Vân Thiên vỗ vỗ mông y nhếch lên, an ủi nói, “Cho nên, hiện tại tiến hành kiểm tra hạng mục tiếp theo đi, xem dung lượng và độ nhẫn nại của ngươi thế nào.”

“Hiện tại quỳ rạp trên mặt đất, giống như bây giờ nhếch mông lên.”

Bartender đã bị vật thể tiến vào nên năng lực tiếp thu tựa hồ cường hơn một chút, chỉ do dự một chút liền làm theo.

Ánh mắt Lý Vân Thiên đảo quanh phòng Vương Tiện Lâm, sau đó tìm được mục tiêu.

Một két bia, nằm dưới gầm bàn.

“Lần đầu tiên mà khẩu vị có chút nặng, thế nhưng không có biện pháp, vì ngươi là bartender mà, bia so với những loại rượu khác cũng coi như ôn hòa đi.” Lý Vân Thiên cười nói.

Vương Tiện Lâm tựa hồ đoán được Lý Vân Thiên muốn làm gì, mặt mũi trắng bệch.

Lý Vân Thiên tìm được một cái chậu trong phòng, đổ hết mấy chai bia vào, lại lấy trong túi mang theo đến một ống trích, không có kim tiêm, trên thân còn vẽ vạch dung lượng.

“Không sai, xem phía sau của ngươi có thể đổ vào bao nhiêu bia… Thỉnh cố gắng nỗ lực lên, chứa được càng nhiều, ta sẽ càng vừa lòng a.” Lý Vân Thiên lộ ra nụ cười tàn khốc.

Vương Tiện Lâm môi run run một chút, nhắm mắt lại chờ đợi thống khổ sắp rơi xuống.

Bia lạnh như băng cơ hồ vừa rót vào trong cơ thể đã khiến bụng Vương Tiện Lâm đau quặn, bia lưu động trong nội tràng đồng thời thả ra lượng lớn khí thể, axit carbon dioxide càng thêm kích thích tràng đạo mấp máy.

Vương Tiện Lâm rướn cổ, mồ hôi lạnh từ khuôn mặt chảy xuống.

“Đã vào 200 ml… Kế hoạch của ta là đổ vào 1000 ml, làm tốt giác ngộ đi.”

Nghe được Lý Vân Thiên lời, Vương Tiện Lâm cơ hồ có cảm giác tâm bị đánh tan, chỉ là 200 ml đã khiến bụng y đau như dao cắt, y hoàn toàn không thể tưởng được đổ 1000 ml vào y sẽ như thế nào.Lý Vân Thiên lại không để ý đến Vương Tiện Lâm phản ứng cứng ngắc, lại rót vào một xi lanh bia.

Cái bụng bằng phẳng của Vương Tiện Lâm tuy rằng không có bắp thịt, đường cong lưu sướng tựa như tác phẩm nghệ thuật, hiện tại nơi đó chậm rãi nổi lên. Lý Vân Thiên cúi đầu nhìn bụng dưới Vương Tiện Lâm biến hóa, tiếp tục tiêm bia vào.

Vương Tiện Lâm mồ hôi cùng nước mắt tích lạc trên sàn nhà, tay y gắt gao nắm chặt, cả người buộc chặt.

“Nếu thật sự chịu không nổi, liền nói với ta, ta tuyệt đối không cho phép ngươi tự phun ra.” Lý Vân Thiên nghiêm túc nói, động tác trong tay vẫn không ngừng.

“… 200 ml cuối cùng.”

Vương Tiện Lâm há to miệng hô hấp.

“Cảm giác thế nào?” Lý Vân Thiên ngồi xổm hỏi Vương Tiện Lâm đã cuộn mình trên sàn.

“Muốn đi… WC.” Vương Tiện Lâm đứt quãng nói, y bị lượng lớn khí thể không ngừng sinh ra trong cơ thể tra tấn phi thường thống khổ.

“Ngươi hiện tại lộ ra trọn vẹn, định cứ như vậy lao ra ngoài sao?” Lý Vân Thiên mang theo biểu tình vô tội, nhắc nhở y.

Vương Tiện Lâm biểu tình cứng đờ.

“Lõa thân lao ra, bị nhóm đồng sự của ngươi, các khách hàng nhìn thấy, hoặc lựa chọn ở trước mặt ta, bài tiết thứ trong cơ thể ra chậu này.” Lý Vân Thiên chỉ vào chậu bia.

Hai lựa chọn đều làm cho Vương Tiện Lâm thập phần khó tiếp nhận, y trên mặt đất lắc lắc đầu, vì dời lực chú ý, da đầu dùng sức cọ vách tường.

“Ngẩng đầu lên, nếu cọ phá da, ta sẽ mất hứng.” Lý Vân Thiên túm tóc Vương Tiện Lâm, nâng đầu y hướng về phía mình nói, “Nghĩ kỹ chưa, ngươi sắp nhịn không được đi? Là chọn dùng bộ vị bí ẩn tối nhục nhã đã bị ta nhìn hết, kiểm tra xong, bài tiết trước mặt ta, hay chuẩn bị lõa lổ trước công chúng?”

“Nơi này… Ở trong này…” Vương Tiện Lâm nói ra xong, nước mắt như vỡ đê ào ra.

Lý Vân Thiên nâng nửa thân trên Vương Tiện Lâm lên, để mông y trên chậu, đồng thời ác liệt thân thủ nhu ấn cái bụng trướng lên của Vương Tiện Lâm.

Bia sắc vàng nhạt phun ra tung tóe.

Từng cỗ chất lỏng cố gắng bài tiết khỏi cơ thể, Vương Tiện Lâm hai mắt đẫm lệ mơ hồ gục trên sàn nhà, cơ hồ không thể nhúc nhích.

“Trong cơ thể tựa hồ thực sạch sẽ, cho dù phóng thí cũng vì hơi bia nên không có mùi khác. Quả nhiên nam nhân cấm dục hệ ngay cả trong mông đều thực sạch sẽ a!” Lý Vân Thiên bình phán.

Lý Vân Thiên dùng khăn mặt lau khô bộ vị dính bia của Vương Tiện Lâm.

Sau đó động thân mà vào.

Cảm giác thúc đẩy khác thường khiến Vương Tiện Lâm ghé vào sàn nhà lạnh lẽo quay qua đầu, bởi vì mông vẫn duy trì tư thế cao kiều, y rành mạch thấy được bộ vị bị quán nhập chất lỏng đã tùng không ít đang hàm chứa một côn th*t thô to… Nam nhân trên người dùng sức thẳng tiến, rút ra, làm cho điểm mẫn cảm trong cơ thể Vương Tiện Lâm bị kích hoạt, cảm nhận được khoái cảm trước nay chưa từng có.

“Thực kích thích a, bên trong còn lưu lại ít bia, khiến chính ta cũng không tự giác hưng phấn lên.” Lý Vân Thiên nói.

Vương Tiện Lâm dại ra vẫn duy trì tư thế quay đầu nhìn bộ vị bị sáp nhập. Đối với một người hai giờ trước vẫn là xử nam lại khác phái luyến mà nói, tận mắt thấy bản thân cao cao nhếch mông, còn hàm chứa côn th*t của nam nhân khác, thật sự là một kích thích không nhỏ.

Chương 22

Sau khi bắn vào trong thân thể Vương Tiện Lâm, Lý Vân Thiên kéo bartender vì nằm úp sấp trên mặt đất, biến thành toàn thân bẩn hề hề.

“Thật bẩn thỉu, bartender đều là cái dạng này sao?” Hắn trào phúng.

Vương Tiện Lâm vốn là soái ca có chút ít khiết phích, sắc mặt lạnh băng cấm dục hệ, nhưng y lúc này vô luận thế nào cũng không thể duy trì hình tượng nhất quán của mình, trên người đầy bụi đất, trên mặt đầy nước miếng cùng nước mắt mà rối tinh rối mù, hai chân thẳng tắp thon dài tạm thời không thể khép lại, hậu huyệt còn có bạch trọc chậm rãi chảy ra…

Lý Vân Thiên nhìn y một hồi, Vương Tiện Lâm vốn đã vì tình cảnh bản thân mà xấu hổ lại càng bất an cúi đầu.

“Hôm nay ngươi trước hết xin nghỉ về nhà đi, bẩn hề hề như vậy đi ra ngoài, ta cũng không muốn thừa nhận ngươi là chủ nhà của ta.”

Vương Tiện Lâm run rẩy đứng lên.

“Từ từ.”

Lý Vân Thiên thấy được một thứ tốt.

Trên bàn có một quả trứng gà, có thể là điểm tâm Vương Tiện Lâm ăn còn thừa.

Cầm lấy xoay xoay hai vòng, đã chín rồi.

“Lại quỳ xuống.” Lý Vân Thiên cười tà.

Vương Tiện Lâm đành phải tuân mệnh.

“Ta rót cho ngươi vô số con cháu đều bị ngươi chảy ra, quá lãng phí!” Lý Vân Thiên làm bộ hung tợn nói.

“Cho nên, ta giúp ngươi chặn lại.”

Hắn cầm trứng gà, rót dầu bôi trơn, lăn quanh huyệt khẩu Vương Tiện Lâm.

Vỏ trứng cứng rắn khác hẳn phân thân thô to.

Vương Tiện Lâm bất an lui mông.

“Muốn vi phạm mệnh lệnh của ta sao? Đây cũng không phải điều một chủ nhà đủ tư cách nên làm!” Lý Vân Thiên vỗ một cái thật mạnh lên mông Vương Tiện Lâm, nghiêm khắc nói.

Vết tay hồng hồng in trên cái mông tuyết trắng của Vương Tiện Lâm, Lý Vân Thiên nhìn lại thập phần hưng phấn.

Hắn không chút thương tiếc hướng đầu trứng gà tới, đẩy mạnh vào.

Đừng nhìn vỏ trứng mỏng như vậy, kỳ thực trứng gà có thể thừa nhận áp lực vô cùng lớn. Tuyệt đối sẽ không bị biến dạng khiến Vương Tiện Lâm vừa mới có chút quen vật thể mềm dẻo tiến vào cảm thấy phi thường bất an.

Y rên rỉ, cũng không dám trốn tránh nữa.

“Thả lỏng.” Lý Vân Thiên vỗ mông Vương Tiện Lâm.

Cố gắng nửa ngày, trứng gà đã tiến nhập vào đạo tràng trúc trắc của Vương Tiện Lâm.

Lý Vân Thiên nhìn trái nhìn phải, lại tìm được mấy quả trứng gà.

Vương Tiện Lâm cơ hồ hoảng sợ mở to hai mắt. Một quả đã khiến y chịu không nổi, càng đừng nói trong tay Lý Vân Thiên còn cầm mấy quả!
Lý Vân Thiên nghiêm mặt, “Biểu tình gì vậy, đây cũng là thí nghiệm dung lượng của ngươi, hảo hảo bảo trì tư thế cho ta!”

Soái ca bartender không có cách nào chỉ có thể duy trì hai chân mở lớn, mông nhếch lên, tùy ý người khác nhét trứng vào hậu huyệt y mới bị nam nhân tiến vào!

“Hai quả…” Lý Vân Thiên nhìn quả trứng thứ hai chậm rãi đi vào, lại lấy quả thứ ba.

“Không được, bỏ vào nữa tuyệt đối sẽ vỡ ra!” Vương Tiện Lâm bất an ngăn lại.

Lý Vân Thiên nhìn y một hồi.

Bị ánh nhìn mang theo cảm giác áp bách của Lý Vân Thiên nhìn chằm chằm, Vương Tiện Lâm quay đầu đi, cơ hồ nhận mệnh nghĩ thầm, vỡ ra liền vỡ ra đi.

“Làm một khách trọ đủ tư cách, sử dụng thân thể chủ nhà hợp lý, cũng là trách nhiệm của ta.” Sau một lúc lâu, Lý Vân Thiên mở miệng. Hắn vuốt thân thể khẩn trương cứng ngắc của Vương Tiện Lâm, an ủi y.

“Yên tâm đi, nếu cực hạn của ngươi là hai quả trứng gà, quả thứ ba ta liền tạm thời không cho vào.”

Thanh âm Lý Vân Thiên cất cao, “Vương Kiến Quốc, vào đi.”

Kiện mỹ giáo luyện bắp thịt rắn chắc đi vào, đứng trước cửa. Y giống như không thấy con trai lớn còn đang quỳ rạp trên mặt đất, chật vật không chịu nổi, chỉ hỏi: “Thế nào, Lý tiên sinh vừa lòng với thân thể của ngươi sao?”

Vương Tiện Lâm cũng không thể phán đoán, y quay đầu nhìn về phía Lý Vân Thiên.

“Còn có thể.”

“Cho nên ——” Vương Kiến Quốc kinh hỉ nói.

“Cho nên ta về sau có thể thuê phòng của các ngươi.” Lý Vân Thiên mỉm cười tiếp lời y.

“Thật sự là quá tốt!”
“Vương Tiện Lâm, mặc lại quần áo đi, chúng ta về nhà ngươi.”

Bartender trong mông tắc hai quả trứng gà ngồi lên xe Lý Vân Thiên.

“Ngồi vào ghế phó lái.” Lý Vân Thiên mệnh lệnh nói.

“Đúng vậy đúng vậy, ngồi vào ghế phó lái, Lý tiên sinh nói không chừng trên đường còn có thể kiểm tra thân thể ngươi một chút.” Vương Kiến Quốc vội vàng gật đầu, đẩy đẩy con trái lớn.

Lý Vân Thiên mỉm cười, khởi động xe.

Dọc đường đi cũng không có chuyện gì phát sinh, khi Lý Vân Thiên dừng xe thấy Vương Tiện Lâm nhẹ nhàng thở dốc. Bởi vì phía sau có trứng gà cứng rắn, y bị tra tấn mơ hồ.

“Không bị ta kiểm tra, thất vọng rồi sao?” Lý Vân Thiên lạnh lùng nói.

Vương Tiện Lâm ánh mắt giương lên, nhìn Lý Vân Thiên.

“Lý tiên sinh…”

“Tiểu huynh đệ a…”

Thanh âm phụ tử hai người đồng thời vang lên.

Lý Vân Thiên nhìn Vương Kiến Quốc ngồi ở ghế sau có chút bất an.

“Không có lần sau.” Lý Vân Thiên nói, “Tự tiện phỏng đoán tâm tư của ta, ta mới là khách trọ, ai cho ngươi quyền tự cố mục đích thay ta làm chủ?”

Vương Kiến Quốc cường tráng như học sinh tiểu học làm sai chuyện cúi đầu nghe Lý Vân Thiên răn dạy.

Quá một hồi, Lý Vân Thiên thả nhẹ giọng điệu.

“Vào nhà đi, Lập Hải có lẽ đã tỉnh, thân là khách trọ, ta cũng muốn lập mấy quy củ với các ngươi, bớt đi mấy chuyện phát sinh như vừa rồi.”

Trở lại phòng, Lý Vân Thiên nhìn thấy nô lệ mới của hắn Vương Lập Hải đang nằm trên giường, thấy hắn trở về liền vội vàng nhảy xuống giường, đi đến bên người Lý Vân Thiên, vui vẻ hô một tiếng “Chủ nhân”.

Lý Vân Thiên nhìn Vương Lập Hải toàn thân trần trụi, như hài tử bình thường chờ mong người khen ngợi giương đầu nhìn hắn, sờ sờ đầu y.

“Đại thúc, trước mang con trai lớn của ngươi đi tẩy rửa đi, trong ngoài đều phải sạch sẽ.” Lý Vân Thiên nói với Vương Kiến Quốc.

Sau đó hắn ngồi xuống sô pha, vẫy vẫy Vương Lập Hải, Vương Lập Hải nhãn tình sáng lên, cơ hồ lập tức phác thông quỳ xuống bên chân Lý Vân Thiên.

Đối với một nô lệ chưa từng bị chính thức dạy dỗ mà nói, biết cho dù làm nũng cũng không có thể chưa được chủ nhân cho phép đã bổ nhào vào ngực chủ nhân, mà là quỳ trên mặt đất, đã là phi thường có giác ngộ.

Lý Vân Thiên vừa lòng gật gật đầu.

“Đưa lưng về phía ta quỳ ngồi lên trên sô pha.”

Vương Lập Hải quang lõa lập tức bò lên, mở đùi khóa hai bên sườn của Lý Vân Thiên, sau đó nhắm ngay phân thân Lý Vân Thiên lộ ra, chậm rãi ngồi xuống.

Chương 23

Khi Vương Kiến Quốc mang theo Vương Tiện Lâm sắc mặt tái nhợt đi ra, nhìn đến con trai, đệ đệ bọn họ mở rộng hai chân quỳ ngồi trên sô pha, chủ động dùng chân cùng đầu gối làm điểm tựa, từ trên xuống dưới phun ra nuốt vào dục vọng của nam nhân, phân thân phấn chấn giữa hai chân theo thân thể cao thấp phập phồng mà nhảy lên, thỉnh thoảng từ đỉnh chảy ra vài giọt dịch.

“A… Chủ nhân… Ta không được…” Vương Lập Hải vừa cao thấp động động, vừa thở hổn hển nói.

“Chịu đựng.” Lý Vân Thiên lãnh khốc nói.

Vương Lập Hải nức nở một tiếng, tự mình túm chặt gốc phân thân của mình, phòng ngừa bắn ra.

“Cái kia… Tiểu, tiểu huynh đệ a, ta đã tẩy rửa cho Tiện Lâm tốt lắm.” Vương Kiến Quốc do dự một hồi, vẫn nói với Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên nhìn Vương Tiện Lâm mặt tái nhợt, “Hắn hình như rất không thoải mái.”

“Này, bởi vì lúc tẩy trừ trong cơ thể phải lấy trứng gà ra, sau đó ta đã nhét chúng vào lại…” Vương Kiến Quốc ấp a ấp úng nói.

“Nga?” Lý Vân Thiên nổi lên hứng thú, “Còn trong cơ thể a, lại đây ta xem xem.”

Vương Tiện Lâm là loại trời sinh da mặt mỏng, bình thường cũng rất lạnh nhạt, gương mặt cơ hồ vạn năm không biến. Một người như vậy, tuyệt đối không thể làm ra chuyện như Vương Lập Hải, vô cùng cao hứng chủ động phun ra nuốt vào phân thân người khác.

Bởi vì ở trước mặt phụ thân cùng đệ đệ, Vương Tiện Lâm vẫn có chút do dự, có bày ra loại tư thế nhục nhã kia hay không.

“Đây chính là thỉnh cầu của khách trọ a.” Lý Vân Thiên nói.

Trong mệnh lệnh thôi miên, đây là lời bọn họ tuyệt đối không thể cự tuyệt.

Vương Tiện Lâm đành phải quỳ xuống, nhếch mông lên cao cao, đầu ghé xuống sàn nhà.

Lỗ nhỏ phía sau của bartender sưng đỏ, thỉnh thoảng đóng mở, Lý Vân Thiên ngẫu nhiên có thể nhìn thấy vỏ trứng trắng trắng. Đối với người nửa ngày trước vẫn là xử nam mà nói, trong mông tắc hai quả trứng gà, là một gánh nặng rất lớn.

Lý Vân Thiên bài khai mông Vương Lập Hải ngồi trên người, theo phân thân sáp nhập, hắn đem hai ngón tay đồng thời sáp vào.

Vương Lập Hải ăn đau hừ một tiếng.

“Vẫn rất có tiềm lực nha.” Lý Vân Thiên bình luận, tựa hồ Vương Tiện Lâm quỳ trên mặt đất để hắn quan sát trong cơ thể không hề tồn tại.

“Nếu… Chủ nhân thích đại, a… Ta sẽ mỗi ngày khuếch trương…” Vương Lập Hải bởi vì không ngừng đỉnh lộng mà thanh âm ngắt suyễn, nhưng vẫn vui vẻ nói.

“Nếu quá chặt mỗi lần đều phải khuếch trương thì không tiện lắm, nhưng quá lỏng sáp vào sẽ khó chịu a.” Lý Vân Thiên nói.

“Kia, vậy trước lộng tùng, sau đó, nghĩ biện pháp lộng chặt?” Vương Lập Hải ra chủ ý, giống như thứ sắp bị đối đãi tàn khốc không phải tiểu huyệt của mình vậy.

“Ý kiến hay.” Lý Vân Thiên cười nói, “Có một loại khiêu đản có thể phóng điện, nhét nó vào huyệt khẩu của ngươi, sau khi mở chốt, ngươi sẽ vì bị điện kích thích không ngừng mà co rút hậu huyệt, như vậy phía sau lộng tùng liền có năng lực buộc chặt.”

Vương Lập Hải chờ mong nói: “Như vậy thật tốt quá! Ta sẽ không cần lo lắng hậu huyệt quá tùng, chủ nhân ở trên người ta sẽ không thư thích.”

“Lý, Lý tiên sinh…” Vương Tiện Lâm quỳ trên đất triển lãm hậu huyệt bất an nói.

Lý Vân Thiên như không nghe thấy, bắt đầu mạnh mẽ đỉnh thân về phía trước.

“A! Chủ nhân… Quá, quá sâu… Quá sâu …” Vương Lập Hải mồm to hô hấp, phân thân cơ hồ trướng thành màu tím, đáng tiếc bị chính y hung hăng cầm lấy, không cho phép bắn ra. Tay kia của y thì giống như co rút gắt gao nắm lấy tay vịn sô pha.
“Ta làm như vậy ngươi thích hay không a?” Lý Vân Thiên bắt lấy khố bộ của Vương Lập Hải, dùng sức tiến lên.

“Thích… Phi thường thích…”

Vương Lập Hải nịch thủy mang theo khóc âm nói.

Lý Vân Thiên mỉm cười, “Bỏ tay ngươi ra đi, ta cho phép ngươi bắn.”

Cơ hồ tiếng hắn vừa dứt, thiếu niên đã khẩn cấp buông tay liền cao kêu bắn ra, bạch trọc phun tung toé rơi xuống cái mông cao kiều của Vương Tiện Lâm, ngay cả trên huyệt khẩu thượng cũng dính một bãi lớn.

Bị chính lòng tự trọng của mình áp bách đến sắp khóc, Vương Tiện Lâm cuộn thân mình, cơ hồ muốn trốn đến góc không ai nhìn thấy.

Lý Vân Thiên cảm thụ được trong cơ thể Vương Lập Hải co rút kịch liệt mang đến khoái cảm cho hắn, cũng bắn vào trong thân thể y.

Bình phục một chút hô hấp, Lý Vân Thiên ôm Vương Lập Hải xụi lơ trong ngực hắn, nằm lên sô pha.

“Hiện tại ta nói yêu cầu của ta đối với chủ nhà.”

“Chủ nhà ở trong phòng không được mặc quần áo, không thể cự tuyệt bất cứ yêu cầu gì của ta, không thể đứng trước mặt ta, ta muốn sử dụng các ngươi thế nào các ngươi cũng phải vui vẻ tiếp nhận.”

Tầm mắt Lý Vân Thiên chuyển tới Vương Kiến Quốc, “Chức trách của đại thúc là làm tác phẩm điêu khắc, trang trí phòng ở.”

“Tác phẩm điêu khắc?” Vương Kiến Quốc nãy giờ trầm mặc nghi hoặc hỏi.

“Không sai, bởi vì đại thúc bắp thịt rất đẹp, ta bày ngươi thành tư thế gì, ngươi phải duy trì tư thế ấy bất động ít nhất hai giờ. Ngẫu nhiên ta cũng sẽ trang trí thêm trên người ngươi —— đây đều là vì để phòng trọ càng đẹp mắt, càng phù hợp tâm ý của ta a.”

Vương Kiến Quốc đành phải yên lặng tiếp nhận ‘chức trách’ hoàn toàn mới của y.

“Vương Lập Hải…” Lý Vân Thiên mới mở miệng, Vương Lập Hải dịu ngoan nằm úp sấp bên người hắn lập tức ngẩng đầu đôi mắt mong đợi nhìn hắn.“Đầu tiên ta cho ngươi một cái tên chuyên thuộc về ta, Hải nô cũng rất được. Mà ngươi cũng là một chủ nhà của ta, ta cũng sẽ cho ngươi chức trách.”

Ngón tay Lý Vân Thiên xẹt qua hậu huyệt y mới cao trào không lâu, vẫn phi thường mẫn cảm.

“Làm người dùng thử những đạo cụ tình thú cho ta, dù sao ngươi cũng làm quen, xem như cưỡi xe nhẹ đi đường quen đi?”

Vương Lập Hải mãnh liệt gật đầu.

Nhìn Vương Lập Hải như chú cún nhỏ, Lý Vân Thiên tâm tình vui vẻ bắt đầu đùa giỡn y.

Dùng tư thế quỳ thấp hèn đến cực điểm, thật lâu không chiếm được chú ý, Vương Tiện Lâm tựa như không tồn tại bất an lại gọi Lý Vân Thiên, “Lý, Lý tiên sinh… Ta…”

Lý Vân Thiên mắt điếc tai ngơ.

Vương Lập Hải có chút không đành lòng, nếu chính y bị đối đãi như vậy, y tuyệt đối sẽ chịu không nổi.

“Chủ nhân, đại ca của ta hắn…”

Lý Vân Thiên nhu nhu tóc y, cuối cùng chuyển tầm mắt về Vương Tiện Lâm đã quỳ nửa ngày.

“Ngươi không phải thực do dự không muốn nghe mệnh lệnh của ta sao?”

“Ta sai rồi! Lý tiên sinh ta sai rồi… Ta không dám nữa…” Vương Tiện Lâm tựa hồ muốn phát tiết hết bất an, ủy khuất trong lòng mà khóc lên.

“Câm miệng.” Lý Vân Thiên cau mày nói.

Vương Tiện Lâm vội vàng ngậm miệng, bởi vì đột ngột ngừng khóc, y liền ách vài cái.

“Nếu muốn ta để ý ngươi, ngươi trước phải làm cái gì đó… Trước đẻ trứng trong cơ thể ngươi đi, như một con gà ấy.” Lý Vân Thiên nói với Vương Tiện Lâm quỳ rạp trên đất.

Vương Tiện Lâm thân thể cứng ngắc, cũng không dám không tuân theo mệnh lệnh của Lý Vân Thiên.

Y nhận mệnh khẽ nức nở một tiếng, gục đầu xuống đất, bụng bắt đầu dùng sức bài tiết dị vật trong thân thể ra ngoài.

Màu trắng của vỏ trứng rất nhanh xuất hiện trong tầm mắt Lý Vân Thiên, do phía đầu to nhét vào trước, Vương Tiện Lâm muốn xuất ra cũng dễ dàng hơn chút, nhưng phần sau ngày càng thô chặn ở cửa huyệt, làm cho mặt y sắp nghẹn đỏ.

Lý Vân Thiên cong thắt lưng, đem quả trứng thật vất vả đi ra hơn phân nửa, đang chặn ở phần thô nhất đẩy vào lại.

Vương Tiện Lâm chấn kinh kêu lên.

“Tiếp tục.” Lý Vân Thiên hạ quyết tâm hảo hảo mài ngạo khí của y.

Vương Tiện Lâm đành phải nhận mệnh, vẫn duy trì tư thế nhục nhã, dưới ánh nhìn chăm chú của phụ thân cùng đệ đệ, như một con gà mái đẻ trứng, chậm rãi phun trứng ra ngoài.

Liên tục mấy lần trứng bài ra hơn phân nửa lại bị đẩy về, Vương Tiện Lâm sụp đổ lại khóc lên, vừa khóc, vừa dùng sức cố gắng bài tiết, phân thân phía trước lại không biết từ khi nào đã bắt đầu tích táp chảy xuống nước mắt hưng phấn.

Chương 24

Lý Vân Thiên cuối cùng mở lòng từ bi, để Vương Tiện Lâm cho trứng gà ra khỏi cơ thể.

Nội bích màu đỏ tươi, theo trứng gà phun ra mà lộ ra ngoài. Trứng rơi xuống đất phát ra thanh âm rất nhẹ, chậm rãi lăn hai vòng rồi ngừng lại, trên vỏ trứng bao lớp niêm dịch màu trắng, đó là dịch ruột non của y, bởi vì dùng sức quá độ, còn có vài giọt vẩy ra ngoài.

Một cái, hai cái… Tất cả đều phun ra xong Vương Tiện Lâm cũng sấp trên đất không ngừng thở gấp.

Lý Vân Thiên nở nụ cười một tiếng.

Vương Tiện Lâm xấu hổ gục đầu xuống, tâm nhảy lên kịch liệt.

“Như vậy, ngươi muốn trở thành cái gì của ta đây?” Lý Vân Thiên đạp mông Vương Tiện Lâm.

“Ta…” Vương Tiện Lâm thực do dự.

“Nếu không nói vậy trở thành máy đẻ trứng cho ta đi, mỗi ngày biểu diễn đẻ trứng cho ta.” Lý Vân Thiên cười khẽ, giọng điệu nghiêm túc không cho cự tuyệt.

“Không!” Vương Tiện Lâm hoảng sợ.

“Không muốn đẻ trứng sao? Cũng đúng, nếu cả ngày bị trứng gà cứng rắn tiến vào, hậu huyệt của ngươi sẽ tùng rất nhanh không ai muốn thao nữa đi.”

Vương Tiện Lâm nghe Lý Vân Thiên nói tựa hồ còn có chuyển biến, quay đầu đôi mắt mong đợi nhìn hắn.

“Như vậy ngươi có thể làm cái gì cho ta đây? Tự ngươi nói xem.” Lý Vân Thiên giữ động tác chân dẫm trên mông y, nói.

“Ta… Ta có thể chế rượu…” Vương Tiện Lâm suy nghĩ, lắp bắp nói.

“Ta đi bất kể quán bar nào, đều có thể tìm được người chế rượu cho ta.” Lý Vân Thiên tựa hồ khinh thường quay đầu.

Vương Tiện Lâm gấp phát khóc… Y hôm nay tựa hồ khóc mấy lần, hoàn toàn không có bộ dáng soái ca lạnh băng bình thường.

“Không nghĩ ra sao? Không nghĩ ra thì đẻ trứng a.” Lý Vân Thiên cười tủm tỉm đe dọa.

“Chế rượu…” Vương Tiện Lâm cúi đầu nói.

“Ta mới nói  —— ”

“Dùng ta… Mông, chế rượu…” Vương Tiện Lâm gắt gao nhắm mắt lại, tựa hồ không có biện pháp nói thêm chữ nào nữa.

“Ý tưởng thú vị.” Lý Vân Thiên nở nụ cười.

Hắn sờ sờ hậu huyệt vẫn đang sưng đỏ của Vương Tiện Lâm. Vương Tiện Lâm quỳ rạp trên đất nhẹ nhàng run rẩy, nhưng cho dù nội tâm sợ hãi, y vẫn thuận theo bàn tay thăm dò của Lý Vân Thiên đón ý nói hùa.

“Yên tâm, ta không phải loại chơi chán liền không quan tâm, hậu huyệt của ngươi hôm nay đã bị ta ngoạn đủ, có thể tạm nghỉ một chút.” Lý Vân Thiên nhìn xem Vương Kiến Quốc cùng Vương Lập Hải bên cạnh, “Các ngươi cũng vậy, đêm nay tìm thuốc mỡ linh tinh gì đó sát sát đi, mấy ngày tới ta còn muốn hảo hảo ngoạn một trận a.”

“Chủ nhân ngày mai không tới sao?” Nghe ra ý trong lời Lý Vân Thiên, Vương Lập Hải vội vàng nói.

“Một ngày không thấy ta cũng chịu không nổi sao?” Lý Vân Thiên cười hỏi.

Vương Lập Hải đỏ mặt, gật mạnh đầu.

Nhìn y phản ứng đáng yêu như vậy, Lý Vân Thiên nhu nhu tóc y, “Vậy theo ta trở về đi, sống cùng với ta.”Vương Lập Hải mắt sáng rực lên, “Thật vậy chăng?”

“Đến đó, nô lệ khác đều là tiền bối của ngươi, ngươi phải hảo hảo ở chung với bọn họ a.” Lý Vân Thiên xấu xa nói.

Vương Lập Hải lại nghiêm túc thở dài, “Chỉ cần ta có thể ở lại bên chủ nhân…”

“Thời gian không còn sớm.” Lý Vân Thiên nhìn đồng hồ, “Mặc quần áo rồi đi với ta.”

Vương Lập Hải vui vẻ bắt đầu mặc quần áo.

Tới công ty đón Tư Đồ Trường Phong đã chờ trước cửa, Lý Vân Thiên đưa hai nô lệ về biệt thự.

Thấy Tư Đồ Trường Phong xuống xe liền bắt đầu cởi quần áo, Vương Lập Hải cũng thông minh học theo.

Lý Vân Thiên âm thầm gật đầu, y tựa hồ rất có thiên tư làm nô lệ a!

Hắn để bọn họ về phòng trước, Lý Vân Thiên thì tới biệt thự Lục Á Sanh cách vách. Hắn cũng không quên, nơi đó còn có tên bộ đội đặc chủng cường hãn Viên Bằng Phi đâu!

Bởi vì lúc trước thôi miên Viên Bằng Phi, nói y vô luận thế nào cũng không thể rời khỏi biệt thự, khi cởi bỏ thôi miên cũng chỉ là khôi phục tố chất thân thể y mà thôi, vì lệnh cấm chưa bị cởi bỏ, Viên Bằng Phi đã tỉnh ngủ vẫn chỉ có thể lõa thân nằm trên giường chờ đợi.

Lý Vân Thiên đẩy cửa ra, liền thấy Viên Bằng Phi giật mình run rẩy một chút.

“Phi nô, cảm thấy thế nào?” Lý Vân Thiên tựa vào cửa, hưng trí hỏi.

Viên Bằng Phi siết chặt nắm tay, nhận mệnh xốc chăn lên. Lý Vân Thiên trước khi đi đã đeo đuôi, hạng quyển cho y cẩn thận, hiển nhiên y cũng không có gan tháo ra. Nhìn Viên Bằng Phi tứ chi chấm đất bò tới, Lý Vân Thiên trong lòng càng thêm vừa lòng.

Đây chính là nô lệ duy nhất cho tới giờ hắn không phải hoàn toàn dựa vào thôi miên mà thu phục được a!

“Chờ mong sao? Tối nay ngươi có thể cùng ca ca ngươi cùng nhau tiếp nhận dạy dỗ của ta!” Lý Vân Thiên nhìn như hưng phấn nói.Cứng ngắc… Viên Bằng Phi nghe thế tựa hồ cũng không biết bò như thế nào, cùng tay cùng chân bò tới, cũng chỉ trầm mặc nằm bên chân Lý Vân Thiên.

Vì thế, khi Lục Á Sanh bận rộn cả ngày trở lại biệt thự của Tư Đồ Trường Phong, cởi bỏ quần áo đi vào phòng, liền bắt gặp một màn cơ hồ khiến toàn thân y tái lạnh ——

Người toàn thân trần trụi, trên cổ đeo hạng quyển, đầu dây kia nằm trong tay chủ nhân y Lý Vân Thiên, trong mông tắc đuôi chó, còn thi thoảng phe phẩy, quỳ trên đất khẩu giao cho Lý Vân Thiên, là đệ đệ thân sinh của y!

Những người khác hiển nhiên đều bị Lục Á Sanh cho làm bối cảnh…

Nghe thấy tiếng cửa mở, Viên Bằng Phi vẫn phi thường bất an cũng dừng lại, y cũng không dám quay đầu nhìn xem người tiến vào có phải ca ca y hay không.

“Bằng, Bằng Phi?!” Lục Á Sanh bất chấp quy định trong này không thể đứng, ba bước cũng chỉ mất hai bước chạy đến trước mặt y.

“Sao lại ngừng? Tiếp tục.” Lý Vân Thiên vỗ vỗ mặt Viên Bằng Phi trong miệng còn đang hàm chứa phân thân của hắn, quát lớn nói.

Viên Bằng Phi thống khổ nhắm mắt lại, đầu lui lui tiến tiến, phun ra nuốt vào dục vọng của Lý Vân Thiên.

“Còn cái đuôi, phải vẫy vẫy như cẩu, nói nhiều lần rồi còn nghe không hiểu sao?” Lý Vân Thiên tiếp tục nói.

Viên Bằng Phi vò đã mẻ lại sứt, chậm rãi phe phẩy cái mông chứa đuôi chó thô to.

“Bằng Phi…” Lục Á Sanh không biết nói gì.

Tầm mắt Lý Vân Thiên chuyển qua Lục Á Sanh.

Lục Á Sanh lập tức phản xạ có điều kiện quỳ xuống.

“Ngươi có gì thắc mắc đây? Chẳng lẽ chỉ có ngươi có quyền làm nô lệ của người khác, mà đệ đệ ngươi không có sao?” Lý Vân Thiên nói.

Lục Á Sanh trầm mặc lắc đầu, y có thể nói gì? Bản thân y cũng là nô lệ của chủ nhân, nào có quyền đi quản chuyện của đệ đệ.

“Hé miệng.”

Lý Vân Thiên rút phân thân khỏi miệng Viên Bằng Phi, nhét vào miệng Lục Á Sanh đã mở lớn.

“Nếm thử nước miếng của đệ đệ ngươi đi.” Hắn cười nói.

Bên tai truyền đến tiếng nước dâm mĩ, Viên Bằng Phi nhịn không được mở mắt ra.

Đại ca y, đại ca từ nhỏ bảo vệ y, hàm chứa phân thân, dùng đầu lưỡi liếm trụ thể cùng song cầu của nam nhân khác.

“Đều lại đây.” Lý Vân Thiên nói.

Lục Á Sanh lúc này mới phát hiện, Tư Đồ Trường Phong cùng một người khác y không biết đang ở bên cạnh.

“Tỷ thí khẩu kỹ một chút, xem ai có thể liếm cho ta thoải mái, bắt đầu đi.” Lý Vân Thiên nói.

Chương 25

Vào ban đêm, Lý Vân Thiên làm một lần đại đồng miên.

Từ ngày có được vòng tay thôi miên, năng lực của hắn tựa hồ chưa từng bị thăm dò đến đáy, bất luận tiến công trong cơ thể nô lệ bao lâu, bắn bao nhiêu lần, chỉ cần hắn muốn, liền hoàn toàn có thể lại hưng phấn lên không có vấn đề gì.

Hơn nữa tuyệt đối sẽ không hư thận…

Vì thế, tuy rằng Lý Vân Thiên cả ngày cơ hồ đều không ngừng trừu sáp, hắn vẫn dục vọng tăng vọt, cho bốn người mở đùi nằm trên giường, chờ hắn đến thượng vô cùng nhuần nhuyễn.

Đáng giá nhắc tới chính là, bởi vì cổ Viên Bằng Phi đeo vòng, Lý Vân Thiên ngồi trên mông y, túm dây, mãnh liệt tiến vào rút ra.

Bởi vì tư thế, chân Viên Bằng Phi không có biện pháp mở lớn, chỉ có thể gắt gao kẹp Lý Vân Thiên, khiến hắn cảm giác càng chặt càng khoái cảm. Hơn nữa dùng tư thế này, cư nhiên sẽ làm giường phát ra động tĩnh lớn nhất, giường lò xo mềm mại thập phần sang quý mà rắn chắc, chính là động tác như vậy cơ hồ làm giường như cuộn sóng.

“Giống kỵ mã không?” Lý Vân Thiên một bên động đậy, một bên hỏi Lục Á Sanh ghé bên cạnh, dùng ánh mắt phức tạp nhìn bọn họ.

Đúng vậy, ngồi trên cái mông rắn chắc của Viên Bằng Phi, hơn nữa gắt gao sáp vào, túm dây trên cổ y như túm dây cương, hơn nữa giường lò xo phập phồng qua lại, thật sự làm cho Lý Vân Thiên cảm thấy có vài phần như rong ruổi trên lưng ngựa.

“… Giống.” Lục Á Sanh thấp giọng nói.

Viên Bằng Phi nhắm mắt lại, một bên là khoái cảm phía sau cuồn cuộn không ngừng truyền đến, một bên là cổ bị trói buộc, sỉ nhục khi bị đối đãi như ngựa.

Huống chi ca ca thân sinh của y còn ở bên cạnh nhìn, ở trong cơ thể cũng bị bắn đầy JING ‘YE của nam nhân như ác ma này!

Hơn nữa… Bộ đội đặc chủng kinh ngạc phát giác, ngoài y ra, những nô lệ khác của chủ nhân y, tựa hồ đều thực sự quyến luyến hắn! Nhìn ca ca y đi, tuy rằng bị người sáp nhập ngay trước mặt y mà cảm thấy xấu hổ, Viên Bằng Phi lại thấy trong mắt y vài phần vui sướng!

“Khi bị ta sáp nhập lại thất thần sao?” Lý Vân Thiên nói.

Viên Bằng Phi giật mình, “Không…”

“Lại nói tiếp, nơi này còn có một đệ đệ nữa a.” Lý Vân Thiên tâm tình cũng không bị ảnh hưởng, mà chuyển đề tài qua Vương Lập Hải.

Vương Lập Hải đối mặt Lý Vân Thiên lộ ra tươi cười thật lớn.

“Còn có Tư nô, tuy rằng không có huynh đệ tỷ muội, cũng là người làm bạn với ta thời gian dài nhất.” Bởi vì ban ngày phải đi làm, không có biện pháp bồi bên cạnh Lý Vân Thiên, Tư Đồ Trường Phong mang theo vài phần xin lỗi nhìn Lý Vân Thiên.

“Ngày mai Hải nô và Phi nô, cùng đi thu dọn tầng hầm nhà Ca nô đi, trải plastic trên đất, đả thông cống thoát nước, trên tường, trên trần nhà bố trí thêm then chốt có thể cố định xiềng xích, mua thêm một ít đồ dùng tình thú. Ngày nào đó chúng ta có thể hảo hảo ngoạn một hồi ở đó.” Lý Vân Thiên lộ ra một nụ cười tà ác.

Chơi một hồi xong, bọn họ đều định đi vào giấc ngủ, nhưng mà, đêm nay tựa hồ không bình yên…

Ngoài cửa truyền đến tiếng vang nhẹ nhàng.

Viên Bằng Phi lập tức phản ứng lại, y nhẹ nhàng lay lay Lý Vân Thiên, “Chủ nhân, có người lẻn vào.”

Tiểu thâu? Lý Vân Thiên lập tức tỉnh táo lại.

Tư Đồ Trường Phong đã ngồi dậy bên cạnh hắn, “Bảo an ở đây tốt lắm, cho dù tiểu thâu có thể vào được, cũng trốn không thoát cameras.” Y ấn mấy cái nút bên giường, một màn hình nhỏ sáng lên trên thứ đồ Lý Vân Thiên vốn tưởng dùng để trang trí, một bóng dáng xuất hiện trên màn hình.

“Đây là cameras hồng ngoại, cho dù nơi không có ánh sáng cũng có thể sử dụng.” Tư Đồ Trường Phong giải thích.
Còn có loại trang bị này? Lý Vân Thiên có chút giật mình.

Nhân ảnh trên màn hình lén lút cắt một lỗ lớn trên cửa sổ thủy tinh, tính mở cửa tiến vào.

“Đại khái là cảm thấy ở khu biệt thự đều là kẻ có tiền, làm một chuyến có thể phát tài đi.” Viên Bằng Phi khôi phục phong thái bộ đội đặc chủng của y, tập trung tinh thần nhìn chăm chú vào màn hình, cười lạnh nói, y quay qua hỏi Lý Vân Thiên, “Chủ nhân, ta có thể đi bắt hắn không?”

“Chú ý an toàn, nếu hắn có vũ khí, thì phải tự bảo vệ lấy mình.” Lý Vân Thiên nói.

Viên Bằng Phi sửng sốt một chút, tựa hồ không dám tin vào lỗ tai mình, cư nhiên có thể nghe lời dịu dàng như thế phát ra từ miệng Lý Vân Thiên. Y hít sâu một hơi, dùng sức gật gật đầu.

Khương Uyển tiểu tâm dực dực, ánh mắt từng đặc biệt huấn luyện có thể đại khái thấy rõ vật thể trong bóng đêm, thân thủ nhanh nhẹn tay chân linh hoạt… Đúng vậy, y là tiểu thâu chuyên nghiệp, hơn nữa còn là loại ‘đạo tặc’ hiếm có dùng kỹ thuật thủ thắng.

Y vốn không muốn làm loại mua bán không kế hoạch như thế này, bình thường trước khi y động thủ sẽ tìm hiểu trước, lên kế hoạch, tìm lộ tuyến, điều tra hộ gia đình… Đến khi không có sơ hở mới động thủ, nhưng ai biết người có họa phúc khó lường đâu, y đang cần một khoản tiền gấp, đành phải tay không ra trận, tùy tiện chọn một nhà thoạt nhìn không tồi, liền lẻn vào.

Chỉ cần vận khí y không quá kém, liền có thể giải quyết việc gấp của y —— cho dù bị phát hiện, lấy thân thủ của y, cũng rất khó bị người bắt được.

Nghĩ như vậy, y nhẹ nhàng lách qua sô pha phòng khách.

Sau đó… Bị bắt!?

Bất ngờ không kịp phòng bị đã bị người bắt được cổ tay, sau đó nhanh chóng vặn ra sau, hơn nữa bị khóa chặt làm Khương Uyển giật mình không nhỏ, thầm nghĩ lần này xui xẻo.

Lý Vân Thiên mở đẻn, chỉ khoác một cái áo choàng đi tới.

“Làm không tồi, ngươi có thể đi nghỉ ngơi trước, tiểu tặc này để ta đối phó.”

Viên Bằng Phi tin phục buông Khương Uyển, trở lại phòng ngủ. Đây cũng là vì ở trong lòng y Lý Vân Thiên có thể dễ dàng đối phó y, tuyệt đối là do giá trị vũ lực rất cao.
Lý Vân Thiên ngồi xổm bên cạnh tiểu thâu, nhìn đến mặt tiểu thâu.

Mi thanh mục tú, giữa hai hàng lông mày thoạt nhìn còn có điểm ngây ngô, ai có thể tưởng tượng một thanh niên như vậy lại là tiểu thâu chứ?

Tiểu thâu còn chưa từ bỏ ý định vẫn giãy dụa, Lý Vân Thiên phát động năng lực thôi miên y.

“Ngươi tên là gì?”

“Khương Uyển.” Tiểu thây ánh mắt dại ra nói.

“Có đồng lõa tiếp ứng ngươi không?”

“Không có.”

“Có người biết việc ngươi tới đây trộm cướp không?”

“Không có.”

“Ngươi từng bị nam nhân thượng chưa?”

“Không có.”

Lý Vân Thiên mỉm cười đứng lên, “Vô luận dưới tình huống gì, ngươi cũng không thể ra tay công kích ta.”

“Vâng…”

“Ngươi sẽ không ngừng thử trốn thoát khỏi nơi này, nhưng mặc kệ ở nơi nào, nếu không có ta dẫn dắt, cho dù cửa phòng mở, ngươi cũng không có biện pháp ra ngoài, cũng không có biện pháp liên hệ với người khác.”

Khương Uyển dại ra lặp lại.

“Thời điểm ta đụng vào ngươi, thân thể ngươi sẽ mẫn cảm thập bội. Ta đếm một hai ba, ngươi sẽ tỉnh lại, ngươi không nhớ rõ ký ức khi bị ta thôi miên, nhưng nội dung này sẽ khắc sâu trong tiềm thức của ngươi, hơn nữa ngươi sẽ tuân thủ không chút nghi ngờ.”

“Một, hai, ba!”

Ánh mắt Khương Uyển khôi phục thanh minh, khi y thấy Lý Vân Thiên từ trên cao nhìn xuống y, lại chậm rãi thả lỏng thân thể.

“Tính đưa ta tới cục cảnh sát sao?” Khương Uyển bình tĩnh hỏi.

“Xem ra ngươi sớm có giác ngộ a.”

Khương Uyển thở dài, “Thường đi trên bờ sông, sao chưa từng ướt giày? Ta lần đầu không chuẩn bị đã đi trộm, đã bị bắt, thật không may mắn a.”

“Yên tâm đi, ta sẽ không đưa ngươi đến cục cảnh sát.” Lý Vân Thiên tà ác cười, hắn nhìn đến vui sướng trong ánh mắt Khương Uyển, không nhanh không chậm nói, “Kẻ như ngươi, cho dù bốc hơi khỏi thế gian, cũng không có ai biết đi?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau