THÔI MIÊN SƯ ĐÍCH TÍNH PHÚC SINH HOẠT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước

Chương con truyện Thôi miên sư đích tính phúc sinh hoạt - Chương 26 - Chương 30

Chương 26

“Là ý —— gì?” Nghe được trả lời ngoài dự liệu, Khương Uyển có chút dại ra hỏi.

Lý Vân Thiên khôi phục nụ cười tàn khốc.

Khương Uyển có dự cảm bất hảo.

Lý Vân Thiên bắt đầu soát người, “Dao thủy tinh, dây thừng, dụng cụ mở khóa…” Cởi giày y ra, “Ngay cả trong giày cũng có dụng cụ, thực chuyên nghiệp a.”

Khương Uyển không thích ứng cau mày.

Bởi vì tiểu thâu bị trói, Lý Vân Thiên lấy cây kéo, bắt đầu cắt quần áo của y.

“Ngươi đang làm cái gì?” Khương Uyển giãy dụa tránh né cây kéo.

Lý Vân Thiên dùng chân đạp vai y, tiếp tục cắt quần Khương Uyển, “Đương nhiên là xem xét ngươi còn dấu dụng cụ gì không!”

Vải dệt thấp kém chậm rãi bị cắt bỏ, Lý Vân Thiên chậm rãi vuốt theo đường cong bắp đùi tế gầy mà dẻo dai của Khương Uyển.

“Thực trắng a, quả nhiên là người thuộc chức nghiệp không thể đứng trước ánh sáng.” Hắn châm chọc nói.

Kéo dao động đến vị trí cái mông.

Mũi nhọn của kéo lạnh băng khéo đưa đẩy, trượt trên làn da, Khương Uyển lông tơ dựng đứng.

So với xúc cảm sinh lý, nội tâm sợ hãi bất an càng nhiều một ít, đi ăn trộm mà bị bắt, lại trải qua ám chỉ của chủ phòng, y lọt vào giam cầm tư nhân… Sẽ bị đối đãi thế nào, Khương Uyển đã không dám suy nghĩ.

Quần trên mông bị cắt thành vòng tròn to, vải bị rút khỏi dây thừng, kế tiếp là quần lót, quần lót chất bông màu trắng thập phần sạch sẽ, cũng vô pháp may mắn thoát khỏi bị trực tiếp cắt hỏng, trừ bỏ đai lưng cùng cạp quần còn ở trên eo, phần khác đều bị Lý Vân Thiên ném xuống đất.

Khương Uyển vì bị trói, dây thừng vòng qua hai chân gấp khúc, thắt nút trên cổ y, chỉ có thể duy trì tư thế mông hướng ra ngoài, chân và đùi bị cột vào nhau, hai cánh tay bị vặn buộc phía sau, cái mông bị cắt không còn gì che đậy hoàn toàn hiện dưới mắt Lý Vân Thiên.

“Đầu tiên cần quét tước, trạm thứ nhất quả nhiên vẫn phải tới phòng tắm.” Lý Vân Thiên lẩm bẩm, túm dây thừng trói chặt Khương Uyển, như tha lợn chết, kéo người vào phòng tắm.

Khương Uyển thủy chung trầm mặc nén chịu.

Dù sao là một tiểu thâu bị bắt mà nói, cho dù bị ác liệt đối đãi, cũng là chuyện thường đi?

Từ lần đầu tiên vươn tay vào túi tiền của người khác, y cũng đã làm tốt giác ngộ rồi.

Khương Uyển bị túm qua, còn bị đá hai chân, thân thể không thể khống chế lăn hai vòng trên sàn phòng tắm lạnh băng. Lý Vân Thiên vỗ vỗ mông y, xuất ra bình lớn dầu bôi trơn, mũi nhọn nhét vào hậu huyệt, một dòng chất lỏng chen nhau đi vào.

Cảm giác trơn trượt lạnh lẽo xa lạ xâm nhập vào cơ thể khiến Khương Uyển run rẩy một chút, “Không cần… Đây là đang làm cái gì?”

Lý Vân Thiên lấy vòi nước, mở chốt, cố ý chỉnh qua nước lạnh, mạnh mẽ nhét ống nước cứng rắn vào hậu đình chưa từng được khai thác.

“A!” Khương Uyển kêu sợ hãi.Không chỉ là thống khổ vì phía sau bị mạnh mẽ xâm nhập, nước lạnh cọ rửa nội bích trúc trắc, nước không ngừng tiến vào, lập tức khiến Khương Uyển cảm giác bụng trướng đau.

“Lấy ra, lấy ra đi… A! Muốn… muốn nổ tung …” Y kích động giãy dụa, nhưng mà bị trói gắt gao y không có biện pháp giãy khỏi dây thừng.

Lý Vân Thiên đá thật mạnh vào bụng Khương Uyển, bởi vì cố ý đi thay đổi một đôi giày đế cứng không thấm nước, một cước này làm cho Khương Uyển đau cơ hồ nói không ra lời.

“Làm một tiểu thâu bị bắt, ngươi không có tư cách quyết định bản thân sẽ bị đối đãi như thế nào.”

Nước vẫn như cũ cuồn cuộn không ngừng chảy vào.

Bụng Khương Uyển đã nổi lên, vòi nước tắm sáp sâu trong mông y, tới nỗi y không có biện pháp tự bài trừ ra. Y chỉ có thể rên rỉ trên mặt đất, mông vẫn nhô ra, tràng đạo chứ vòi nước cơ hồ cũng bị trướng phá.

Nhìn thấy cái bằng phẳng của y nhô cao, Lý Vân Thiên lúc này mới đóng chốt.

Khương Uyển kêu thảm giống như sắp chết.

“Câm miệng, còn phát ra một chút thanh âm, ta liền tiếp tục xối nước vào PI ‘YAN thiếu điều giáo của ngươi!” Lý Vân Thiên đe dọa.

Khương Uyển giống như gà bị bóp cổ đột ngột không có thanh âm.

“Dám để chảy ra ngoài, ta sẽ rót vào mông ngươi gấp hai lần.” Lý Vân Thiên vừa nói, vừa chậm rãi rút ống nước ra ngoài.

Nghe được Lý Vân Thiên nói, Khương Uyển cho dù sắp ức chế không nổi xúc động muốn phun dũng trong cơ thể, cũng chỉ có thể sống chết co rút lại cơ vòng.

Khi ống nước rời khỏi cơ thể Khương Uyển, y liều mạng kẹp chặt hậu huyệt, quả nhiên một giọt nước cũng không bị tràn ra, Lý Vân Thiên vui vẻ tắc vào cái giang tắc hơi, còn không ngừng bơm khí, đến khi hậu huyệt Khương Uyển ẩn ẩn muốn trướng nứt ra.“Còn phải tẩy trừ phía trước của ngươi ——” Lý Vân Thiên mang theo tươi cười không hảo ý, cầm phân thân của Khương Uyển bởi vì thống khổ mà héo rút.

“Dụng cụ chuyên ngược đãi côn th*t, mời ngươi nếm thử nha!”

Đây là một cái ống dẫn dài cao su hình cầu nối tiếp, Lý Vân Thiên bóc mở màng thịt đầu phân thân của Khương Uyển, chậm rãi cắm ống dẫn vào.

Khương Uyển hoảng sợ trợn to mắt, nhưng mà bởi vì Lý Vân Thiên đe dọa, y một chút thanh âm cũng không dám phát ra. Hai tay bị trói sau người gắt gao nắm chặt, bởi vì dùng sức quá mức, móng tay cố ý nuôi dài đều đâm vào lòng bàn tay.

Ống dẫn thật dài trực tiếp duỗi vào bàng quang, dịch nước tiểu màu vàng theo ống dẫn chảy ra ngoài. Ngay cả quyền bài tiết nước tiểu cũng nằm trong tay người khác, Khương Uyển nan kham nhắm mắt lại.

“Biết không? Bàng quang của con người kỳ thực dung lượng rất lớn. Hôm nay chúng ta liền thí nghiệm một chút dung lượng cực hạn của ngươi đi.” Lý Vân Thiên lãnh khốc nói.

Nước mắt Khương Uyển lã chã rơi xuống, bị người bắt được, trong mông rót lượng nước lớn, đã vượt qua tưởng tượng của y, bây giờ cả phân thân cũng bị rót nước, còn muốn —— khiêu chiến cực hạn?!

Lý Vân Thiên cũng mặc kệ Khương Uyển có thể tiếp thu hay không, hắn lấy chậu nước, ném bóng cao su vào trong nước, sau đó bóp, thả, lặp lại mấy lần xong buông cái kẹp ống dẫn, ép nước muốn ra ngoài chảy ngược vào.

“Đầu tiên đại khái tẩy trừ một chút, kế tiếp chính là thời gian biểu diễn của ngươi.” Lý Vân Thiên cười.

Bị nước tiếp tục trút vào không chút thương hại, chất lỏng lạnh lẽo chảy vào bàng quang của Khương Uyển, vốn tràng đạo phía sau đã bị tưới rất nhiều nước, hiện tại phía trước cũng bị đối đãi như vậy, tình huống thật sự là họa vô đơn chí.

Kỳ thật cái này cũng không thương tổn gì thân thể Khương Uyển, nhưng mà thống khổ từ đo sinh ra, cũng đủ khiến y cả đời đều quên không được.

Ép nước vào càng ngày càng khó khăn, Lý Vân Thiên nhìn trên đầu Khương Uyển mồ hôi tuôn như mưa, lại chưa từ bỏ ý định dùng sức bóp.

Khương Uyển mở lớn miệng, như là đau đến nỗi không thể phát ra âm thanh, trên cổ mạch máu cùng gân xanh đều nổi lên.

Vốn bởi dây trói, đùi Khương Uyển cũng chỉ có thể dính sát vào bụng, lại bị ép nước vào, tư thế này liền khiến bàng quang chịu áp bách nghiêm trọng hơn bình thường nhiều lắm.

“Thật sự vào không được?” Lý Vân Thiên dùng sức tách hai đùi của y ra, vỗ bụng dưới.

Khương Uyển trước mắt tối sầm, quả thực muốn khóc cũng khóc không được.

Y hiện tại hối hận đến thắt ruột, đối với chuyện đi trộm đêm nay, thậm chí đối với bản thân bước chân trên con đường tiểu thâu này.

Lý Vân Thiên cuối cùng buông lỏng tay ép nước, lại kiểm tra một chút cái cặp trên đạo niệu.

Cầm lấy khăn mặt bên cạnh, lau sạch sẽ, đứng lên.

“Đây là trừng phạt tội ăn cắp của ngươi, nằm trong này một đêm đi.” Lý Vân Thiên tà ác cười, mở cửa phòng tắm, tắt đèn, đi ra ngoài, chỉ còn lại Khương Uyển trước sau bị rót nước áp bách thống khổ không chịu nổi nằm nghiêng trên sàn nhà.

Chương 27

Sáng sớm hôm sau, Lý Vân Thiên lại dậy sớm.

Đây lại là một ưu đãi khác hắn nhận được từ vòng tay thôi miên, chất lượng giấc ngủ tăng cường trên diện rộng, tương đối mà nói, thời gian cần ngủ cũng ngắn lại, mỗi ngày chỉ cần cam đoan ngủ khoảng bốn giờ, hắn có thể thần thái sáng láng cả ngày.

Sau khi cất bước Tư Đồ Trường Phong cùng Lục Á Sanh, hắn lúc này mới có tâm tình hỏi Viên Bằng Phi.

“Ngươi không cần trở về đơn vị sao?”

Phía sau vẫn cắm đuôi chó, quỳ rạp trên mặt đất làm đệm chân cho Lý Vân Thiên, Viên Bằng Phi nói: “Đây là thời gian ta thăm người thân, nghỉ phép đến ngày mốt kết thúc…”

Y nói xong, dùng ánh mắt rối rắm lại hy vọng nhìn Lý Vân Thiên, hiển nhiên đối với kẻ bị “bắt” như y mà nói, từ ngày nhìn thấy Lý Vân Thiên, tự do tựa hồ giống như chuyện đời trước. Nhưng mà trải qua đêm qua Lý Vân Thiên ngẫu nhiên dịu dàng với y, và sáng nay ca ca y cùng một nô lệ khác có thể rời khỏi đây đi công tác, y cũng có thể hy vọng…

“Ngươi có thể trở về.” Lý Vân Thiên khoát tay lên tay vịn nhẹ nhàng xao gõ, nhìn Viên Bằng Phi ánh mắt vui sướng tựa hồ không dám tin, tổng cảm thấy có chút chướng mắt.

“Ở lại bên cạnh ta khiến ngươi khó chịu như vậy?”

“Chủ nhân, ta sẽ không rời đi!” Vương Lập Hải hàm chứa phân thân của Lý Vân Thiên lập tức thể hiện trung tâm, thật khó cho y miệng chưa thứ thô to như vậy, còn có thể để hai người nghe hiểu lời y nói.

“Không…” Viên Bằng Phi cúi đầu nhẹ giọng nói, “Ở bên chủ nhân… Ta cũng thấy thực vui vẻ…”

Lý Vân Thiên tưởng thưởng sờ sờ tóc Vương Lập Hải, cảm thấy y như chú cún nhỏ quyến luyến dùng đầu cọ cọ tay mình, không khỏi dùng sức đỉnh vào trong miệng y.

“Đừng vừa đi liền không về nữa là được, phải biết rằng ngươi chính là đồ vật của ta.” Lý Vân Thiên nói với Viên Bằng Phi, “Nói không chừng ngày nào đó, ta sẽ vào quân doanh thăm ngươi a.”

“Tốt lắm.” Lý Vân Thiên rút phân thân khỏi miệng Vương Lập Hải.

“Chủ nhân, ngài còn chưa…” Vương Lập Hải vội la lên.

“Chờ ta bắn, còn mất nửa ngày nữa. Nhớ rõ nhiệm vụ hôm qua ta giao cho hai ngươi sao? Đi tìm người, mua vật liệu, ta hi vọng phòng điều giáo ta muốn mau chóng hoàn công.”

Để cho Viên Bằng Phi, Vương Lập Hải mặc quần áo xong đi ra ngoài, Lý Vân Thiên mới chậm rì rì mở cửa phòng tắm.

Tiểu thâu Khương Uyển lẳng lặng nằm trên mặt đất, nghe tiếng cửa mở, Lý Vân Thiên nhìn thấy y như đã chịu kinh hách vô cùng lớn mà run run lên.

Hắn đi đến bên cạnh Khương Uyển còn đang bị trói chặt, dùng mũi chân nâng mặt y lên, nhìn đến y sắc mặt tái nhợt. Lại kiểm tra trước sau của y bị rót nước vào.

“Không tồi a, tất cả đều không bị rỉ ra.” Lý Vân Thiên vừa lòng tán thưởng.

“Muốn xuất ra sao?”

“Muốn muốn!” Khương Uyển khẩn cấp nói, thanh âm khàn khàn. Lý Vân Thiên nhìn môi tiểu thâu đều muốn bị cắn phá.
“Ngươi cũng có thể cảm nhận được tính cách của ta, không có cự tuyệt, không có ngỗ nghịch, nếu không, hậu quả tuyệt đối không phải ngươi có thể chịu được.” Ngón tay Lý Vân Thiên khảm nhập thật sâu giang tắc trong cơ thể Khương Uyển, nghe được tiếng rên của Khương Uyển.

“Tựa hồ ngoan hơn một chút rồi.” Hắn gật gật đầu, lấy tiểu đao cắt đứt dây thừng trên người Khương Uyển, lại bỏ đi quần áo vốn không lành lặn trên người y. Bị trói cả đêm y tạm thời còn vô pháp nhúc nhích, cho dù được mở trói, cũng chỉ có thể duy trì tư thế cũ.

“Muốn thải nước phía trước, hay phía sau?”

“Phía trước…”

Lý Vân Thiên cầm lấy đạo niệu quản xâm nhập trong phân thân của Khương Uyển, trên đỉnh bị cái cặp gắt gao kẹp lấy, tuyệt đối không có biện pháp tự bài tiết nước tiểu, khiến đêm qua thanh niên đã bị tra tấn cực đại.

Lý Vân Thiên cầm đạo niệu quản nâng lên, theo góc độ này, nếu tiểu thâu bài tiết nước tiểu, chất lỏng bên trong tuyệt đối sẽ tưới lên thân y!

Trong mắt Khương Uyển né qua khuất nhục, nhưng y hiện tại cho dù được cởi trói, cũng không có thể lực đào thoát.

“Muốn bài tiết ra?” Lý Vân Thiên lại hỏi.

Khương Uyển suy yếu gật đầu.

Dòng nước trong trẻo không hề dự triệu theo ống dẫn nhanh chóng bắn ra, thẳng hướng đến mặt Khương Uyển. Khương Uyển chỉ kịp nhắm mắt lại, y bị thứ từ chính bàng quang của mình tưới ướt đầu, loại nhận thức này tựa hồ khiến tự tôn của y bị đá văng.

Lý Vân Thiên đổi phương vị, trên cổ, ngực, lưng bụng… Lượng nước rót vào bàng quang y thập phần sung túc, đủ cho Lý Vân Thiên tưới ướt toàn thân Khương Uyển.

Đến khi không chảy ra được gì nữa, Khương Uyển như trút được gánh nặng thở phào một hơi. Lý Vân Thiên cũng buông ống dẫn, vẫn cắm trong phân thân Khương Uyển, lại kẹp lại cái cặp.

“Hé miệng, nếm thử hương vị.” Lý Vân Thiên mệnh lệnh.Mắt Khương Uyển gắt gao nhắm lại, khóe miệng run rẩy nửa ngày, cuối cùng hơi hơi mở ra, đầu lưỡi nhanh chóng dạo quanh môi một vòng, sau đó lùi về trong miệng.

“Không có… Không có hương vị.” Sau đó Khương Uyển nói.

“Ta rót vào ngươi toàn là nước, có thể có vị gì?”Lý Vân Thiên bật cười.

Khương Uyển tựa hồ mới giật mình phản ứng lại, y có chút thả lỏng.

“Kế tiếp là mặt sau.” Lý Vân Thiên ngồi vào băng ghế đặt trước Khương Uyển, thô bạo kéo hai chân Khương Uyển bởi vì bị trói thời gian dài, tạm thời còn không thể di động.

“A… Đau…” Chân tê còn bị ép hoạt động đau đớn càng nghiêm trọng khiến Khương Uyển kêu lên.

Lý Vân Thiên chút bất vi sở động kéo hai chân Khương Uyển lên đến đầu y, như vậy mông y liền đối diện trần nhà. Thân thể tiểu thâu phi thường mềm dẻo, có lẽ là vì gân cốt từ nhỏ đã được luyện tập, có thể bày ra các loại tư thế Lý Vân Thiên tưởng tượng ra.

Lý Vân Thiên nhanh chóng tháo giang tắc khí thể phía sau Khương Uyển, nắm giang tắc lên, sau đó cố định hai chân Khương Uyển mở lớn ——

Nước như suối phun bắn ra, bởi vì cố ý bị bãi thành tư thế mông hướng lên trời, Khương Uyển tựa như một bể phun nước, dòng nước thẳng tắp phun lên trời.

“Thật sự là không tồi đâu, hiếm khi ta nghĩ ra ý tưởng hay.” Lý Vân Thiên tán dương gật đầu, xem Khương Uyển phun từng dòng nước ra ngoài.

Nửa người dưới bị tưới chật vật không chịu nổi, Khương Uyển lớn tiếng thở hổn hển, bụng dưới dùng sức phun nước ra ngoài. Y không biết lúc sau có thể còn bị ác ma trước mắt này rót đầy nữa không, có điều đối với kẻ nghẹn cả đêm y mà nói, bài tiết nước bên trong ra đã vượt qua tất cả băn khoăn khác, mặc kệ là tự tôn hay cái gì, đều không thể ngăn cản y hiện tại dùng tư thế khuất nhục như vậy, bị người coi như vật thường thức bài tiết.

Thẳng đến không còn gì mới thôi, hậu huyệt Khương Uyển còn hé ra hợp lại, tựa hồ còn muốn bài tiết ra cái gì. Chân y từ hai bên đầu trở lại vị trí bình thường, lại vẫn như cũ vô pháp khép lại.

Y thất thần nằm trên mặt đất, hoàn toàn không để ý chất lỏng từ trong cơ thể y chảy ra thành một bãi.

Lý Vân Thiên lấy vòi nước, mở mức nước mạnh nhất, tay niết đầu ống nước, bởi vậy mà cột nước trở nên cực kỳ mạnh phun thẳng vào Khương Uyển.

Dòng nước đập thẳng mặt làm cho Khương Uyển giật mình phục hồi tinh thần lại. Vải dệt rách nát hoàn toàn không có năng lực chống cự.

“Đứng lên.” Lý Vân Thiên mệnh lệnh nói.

Khương Uyển giãy dụa đứng lên, chân y còn phát run, mấy lần hiểm hiểm muốn té ngã.

Lý Vân Thiên lấy ra một bàn chải lớn, như là bàn chải lông ngựa, thô bạo chà Khương Uyển, lưng, hai chân, trong ngực… Mà phân thân cùng hậu đình của y được đãi ngộ ôn hòa hơn một ít, dùng bọt biển tỉ mỉ tẩy trừ sạch sẽ.

Sau đó, Lý Vân Thiên áp y lên tường, không chút khách khí tiến vào y.

Chương 28

Cảm giác phía sau bị côn th*t nóng rực tiến vào làm cho Khương Uyển bắt đầu giãy dụa.

Cho dù lúc trước bị đối đãi tồi tệ như thế, y vẫn ôm một tia ảo tưởng —— vậy là đủ rồi đi, sẽ không phát sinh thêm chuyện gì quá phận hơn nữa trên người mình đi?

“Còn chưa học được ngoan ngoãn nghe lời a.” Lý Vân Thiên dùng sức phát mông Khương Uyển, một bên mạnh mẽ tiến vào.

“A…” Khương Uyển dùng sức lắc đầu, như muốn cự tuyệt chuyện đang xảy ra với mình.

Lý Vân Thiên lấy tay giữ đầu y, ngón tay nắm cằm mang theo lực đạo bạo ngược tàn khốc.

“Khóc?” Hắn một bên phi nhanh thẳng tiến, một bên cười lạnh.

“Ra, đi ra ngoài… Không cần…” Khương Uyển nước mắt vỡ đê ào ào chảy xuống.

“Đừng nói mớ, tiểu thâu tiên sinh. Không như miệng ngươi nói, hậu huyệt của ngươi lại rất hoan nghênh ta a, hấp ta chặt như vậy, lúc ta rút ra còn co rút như muốn giữ lại…”

Khương Uyển khóc lắc đầu.

“Trừ khóc ra, ngươi không làm được gì khác sao… Vậy thì tận tình khóc đi, làm ta có khoái cảm khi khi dễ ngươi.”

Tiếng khóc dần dần nhỏ, xem ra Khương Uyển cũng hiểu được khóc chỉ phí công, lại càng kích phát tính thi ngược của đối phương.

Lý Vân Thiên bắt tay tìm được phía trước của Khương Uyển, nắm lấy phân thân đã bán đứng thẳng của y.

“Xem đi, rõ ràng thân thể cao hứng với ‘trừng phạt’ của ta như vậy không phải sao? Trước kia chưa từng bị người tiến vào sao? Vậy ngươi thật đúng là dâm đãng trời sinh thích bị nam nhân thao a.”

Khương Uyển thở ồ ồ bị khoái cảm ba ba dũng mãnh đánh vào óc, cái gì cũng nói không nên lời. Không lâu sau, tràng đạo liền co rút nhanh, phía trước bắn đi ra.

Khoái cảm khi nội bích vì cao trào mà gắt gao vây lấy, Lý Vân Thiên mãnh liệt xông vào, dục vọng lúc trước ở trừu sáp trong miệng Vương Lập Hải nửa ngày nay phóng ra trong cơ thể Khương Uyển.

Khương Uyển nhắm mắt lại, tựa vào vách tường gạch men lạnh như băng, phía sau vẫn hàm chứa côn th*t không nhỏ đi bao nhiêu của Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên không rút ra, ngược lại càng đỉnh sâu vào.

Dòng nước mãnh liệt chảy trong cơ thể khiến Khương Uyển không dám tin trợn to mắt ——

Đối phương cư nhiên bài tiết trong cơ thể y!

Lý Vân Thiên gắt gao chế trụ thắt lưng Khương Uyển, không cho y giãy. Thẳng đến khi nước tiểu đều chảy vào tràng đạo của Khương Uyển, hắn mới chậm rãi rút phân thân ra.

“Cảm giác thế nào? Đây chính là tặng phẩm nóng hổi của ta nha!” Lý Vân Thiên ghé vào bên lỗ tai Khương Uyển, nhẹ giọng nói.

“Đừng như vậy, cầu ngươi …” Khương Uyển cầu xin, cho dù lúc trước bị súc ruột thảm thiết như vậy, cũng không sỉ nhục mãnh liệt bằng bị người trực tiếp tiểu bên trong thân thể.

Lý Vân Thiên không thèm nghe, lại lấy giang tắc, cẩn thận nhét vào hậu huyệt của Khương Uyển.
Làm xong, hắn túm tóc Khương Uyển bắt y đứng lên.

“Đã quen vểnh mông lên với ta rồi sao? Nhìn qua ngươi vẫn không thể thích ứng với tư thế đứng thẳng đâu!”

Hắn vừa nói, vừa trói cổ tay y vào gốc đùi, sau đó cột chân y vào ống dẫn nước.

“Vì không ngoạn hỏng ngươi, ta có thể cho ngươi nghỉ ngơi một chút, kiểu trói này không khiến ngươi khó chịu đi? Nếu ngươi có một tia xấu hổ, liền nhớ rõ ngươi không cần tùy tiện bài tiết, chờ ta trở lại biểu diễn trước sau cùng bài tiết cho ta.” Hắn một bên tàn khốc nói, một bên lấy một cái đĩa sâu, đổ đầy nước vào, đặt bên cạnh Khương Uyển.

“Uống đi, uống còn thừa ta trực tiếp đổ vào bàng quang của ngươi đi.”

Trên mặt lộ ra thần sắc khuất nhục, Khương Uyển nhắm mắt lại, sau đó như nhận mệnh mở mắt ra, thấp giọng nói, “Ta sẽ uống hết.” Tay bị trói chặt trên đùi, khiến Khương Uyển chỉ có thể quỳ xuống, đầu ghé vào cạnh đĩa, vì bảo trì cân bằng, mông y vểnh lên cao cao.

Đầu lưỡi y vươn ra, như chó từng chút từng chút liếm nước, phát ra tiếng nước làm cho Khương Uyển nhục nhã hận không thể lập tức ngất xỉu đi.

Lý Vân Thiên nhàn nhã nhìn, thường thường dùng chân đi giày đế cao su không thấm nước đá vào mông y.

Bị đá xa khỏi đĩa nước, Khương Uyển cũng chỉ có thể yên lặng dùng đầu gối bò lại chỗ cũ, tiếp tục cúi đầu liếm nước.

Sau khi uống hết toàn bộ, Lý Vân Thiên thu hồi đĩa, tắt đèn phòng tắm, để Khương Uyển lại về trong bóng đêm.

Hắn có cảm giác mãnh liệt, bên người vẫn khuyết thiếu nô lệ. Tổng giám đốc Tư Đồ Trường Phong, minh tinh Lục Á Sanh phi thường bận rộn, vài ngày nữa Viên Bằng Phi sẽ phải về đơn vị, hắn cũng hỏi qua Vương Lập Hải, lúc trước làm chuyển phát nhanh là làm thêm vào kỳ nghỉ đông, đến lúc khai giảng, Vương Lập Hải cũng sẽ trở lại trường đại học tiếp tục bài vở.

Bằng không, liền thu cả hai phụ tử nhà họ Vương làm nô lệ? Lý Vân Thiên tính toán, lái xe đến nhà họ Vương.

Ngày hôm qua nhận được chìa khóa, Lý Vân Thiên không gọi cửa, trực tiếp vào nhà.

Vương Kiến Quốc đang tổng vệ sinh, bởi vì mệnh lệnh của Lý Vân Thiên, y không có mặc quần áo. Giờ phút này y quyệt mông, súy đến súy đi cây lau nhà, làm cho Lý Vân Thiên nở nụ cười.“Đại thúc thực chăm chỉ a.” Hắn nói.

“A, là tiểu huynh đệ đến đây!” Vương Kiến Quốc kinh hỉ quay đầu lại, nhìn thấy Lý Vân Thiên, vội vàng buông cây lau nhà, đứng bên Lý Vân Thiên như đang chờ mệnh lệnh.

“Ân, tới kiểm tra đại thúc, cùng con trai ngươi có tư chất làm người thuê phòng ta động lòng hay không.” Lý Vân Thiên thản nhiên nói.

“Đầu tiên, đại thúc đảm nhiệm làm điêu khắc đi.” Lý Vân Thiên nói, “Hiện tại thân thể của ngươi sẽ không thể động, trừ phi là ta chạm vào ngươi, bày ngươi thành các loại tư thế, nếu không ngươi không thể tự thay đổi động tác, cho đến hai giờ sau.”

“Vâng!” Vương Kiến Quốc khẩn trương lại hưng phấn nói.

Lý Vân Thiên nâng bàn trà nhỏ trong phòng khách lên, đưa đến phòng ngủ của y, thả bàn cạnh giường, cho y nằm trên đó.

—— Vương Tiện Lâm còn nằm trên giường, ngủ thực trầm.

“Hắn đêm qua lại đi làm, buổi sáng mới trở về.” Vương Kiến Quốc nhẹ giọng giải thích.

Lý Vân Thiên từ chối cho ý kiến, nói với Vương Kiến Quốc: “Mặt hướng trần nhà, hai tay ôm lấy đầu gối, đùi tách ra, mông hướng trần nhà.”

Vương Kiến Quốc ngoan ngoãn bày ra tư thế, Lý Vân Thiên lấy dây thừng, trói tay và bắp chân y với nhau.

“Đây là lần đầu tiên ngươi làm điêu khắc, có thể sẽ vì thiếu kinh nghiệm mà không thể bảo trì tư thế, để giúp ngươi, ta sẽ trói những bộ vị dễ buông lỏng lại.” Lý Vân Thiên giải thích.

Vương Kiến Quốc gật đầu ý bảo hiểu được.

“Thắt lưng có thể bảo trì này tư thế sao? Mông hoàn toàn hướng lên trên mới dễ xem.” Lý Vân Thiên một bên vuốt PI ‘YAN Vương Kiến Quốc tùy tiện bại lộ ở dưới ánh mặt trời, một bên hỏi.

Vương Kiến Quốc còn thật sự suy tư một chút, nói: “Có thể thực khó khăn, tiểu huynh đệ trói cả thắt lưng của ta đi, tránh để mông của ta buông xuống.”

Lý Vân Thiên lại lôi ra một sợi dây thừng, lách qua cổ Vương Kiến Quốc, cũng cột qua chân y, buộc chặt trên dưới thân mình lại với nhau, Vương Kiến Quốc liền không thể không giữ tư thế mông hướng về trần nhà.

“Không tồi.” Lý Vân Thiên cười cười, lấy ra một cái công cụ khác ——

Đây là một cái phân thân thô to, mặt trên toàn là gai mềm thật nhỏ, đáy là cái chuôi đặc chế, có thể dùng dây thừng trói chặt.

“Thả lỏng.” Hắn nói xong, đổ dầu bôi trơn lên phân thân giả, liền chậm rãi sáp nhập vào hậu huyệt Vương Kiến Quốc.

Hậu huyệt không được khuếch trương khó khắn nuốt lấy phân thân giả, trong lúc đó Vương Kiến Quốc vẫn nhẫn nại không phát ra âm thanh, nhưng Lý Vân Thiên thấy được trên trán y đã nổi đầy gân xanh. Nhất là trên phân thân giả còn có gai mềm dài nhỏ, đối với nội bích non mềm mà nói, tuyệt đối là kích thích nóng bỏng.

“Sau khi nhét vào toàn bộ, vị trí gai mềm vừa lúc đặt trước liệt tuyến, chất silicone làm nó dù bị áp cong cũng sẽ lập tức bắn lên, kích thích liên tục không ngừng vào hậu huyệt của đại thúc, thế nào, chờ mong đi?” Lý Vân Thiên cười nói, nhét phân thân giả vào, dùng dây thừng buộc chặt chuôi, một đầu khác cột vào phân thân của Vương Kiến Quốc, lại dùng sợi dây thừng khác cột phân thân giả với hai chân Vương Kiến Quốc khiến phân thân giả đứng thẳng.

“Như vậy sẽ không rớt, hơn nữa đại thúc nếu không thể duy trì tư thế, chân di chuyển, thì phân thân giả sẽ cho ngươi một kích thích khó quên a!”

Chương 29

Vương Tiện Lâm tỉnh lại, liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy:

Phụ thân y, thân là một kiện mỹ giáo luyện có được bắp thịt phi thường rắn chắc xinh đẹp, bị người trói thành tư thế cực kỳ dâm loạn, ngay trên bàn trà đặt cạnh giường y, như một vật phẩm. Mà trong mông y, cắm công cụ trách phạt thập phần thô to, vì duy trì tư thế phi thường gian nan mà ngón chân giật giật, kéo theo phân thân giả trong hậu huyệt y cũng khẽ chuyển động. Mỗi lần xuất nhập, đều làm cho Vương Kiến Quốc hừ một tiếng, trên mặt phiếm hồng quang như sắp cao trào.

“Ba, đây là?” Vương Tiện Lâm hỏi.

“A… Đây là tiểu, tiểu huynh đệ thiết kế cho ta… A, thiết kế tạo hình pho tượng a.” Vương Kiến Quốc bị khoái cảm làm cho không thể nói liền câu.

“Như vậy a.” Vương Tiện Lâm trầm tĩnh lại.

“Tỉnh?” Lý Vân Thiên đi vào, Vương Tiện Lâm vội vàng xuống giường. Y cũng không mặc quần áo không có dị trạng tiêu sái đến bên người Lý Vân Thiên, chờ hắn phân phó.

“Lý tiên sinh.” Vương Tiện Lâm mang theo điểm kính sợ nói, đồng thời ánh mắt còn không tự giác quét về phía phụ thân y.

“Cảm thấy tò mò?” Lý Vân Thiên nhẹ nhàng cười.

Vương Tiện Lâm ngượng ngùng cúi đầu, cho dù bị thôi miên, thấy phụ thân thân sinh tạo hình dâm mĩ như vậy, y vẫn cảm thấy ngượng ngùng.

Lý Vân Thiên không để ý đến y, mà hỏi Vương Kiến Quốc: “Đại thúc, lúc ta không có đây, ngươi có trộm cao trào hay không?”

“Không, không có… A…”

“Không ngoan a, vậy trên bụng ngươi đang đọng cái gì?” Lý Vân Thiên chỉ vào bạch dịch tích trên bụng Vương Kiến Quốc, phân thân thẳng đứng còn không ngừng nhỏ giọt.

Là Vương Kiến Quốc bởi vì quá sảng mà tràn chất lỏng ra thôi, Lý Vân Thiên tỏ vẻ không biết mà hỏi.

“Đây là…”

“Tượng điêu khắc thì không biết cao trào.” Lý Vân Thiên lạnh lùng nói, “Vì ngươi thất trách, ta phải trừng phạt ngươi.”

Hắn quay qua đầu nói với Vương Tiện Lâm: “Túm chân ba ba ngươi, dùng sức lắc.”

Vương Tiện Lâm lo lắng nhìn phụ thân bị trói chặt, chỉ là lay động rất nhỏ cũng đã làm y sắc mặt ửng hồng, khoái cảm liên tục, nếu dùng sức lắc…

Trong lòng nghĩ vậy, động tác cũng không dám dừng, tay khẽ run bắt lấy chân Vương Kiến Quốc, do do dự dự bắt đầu lay.

Lại không biết, lực đạo nặng thì khoái cảm sẽ qua nhanh, bởi vì Vương Tiện Lâm chần chờ, lực đạo vừa phải, không nhẹ không nặng, rất ma nhân.

Vương Kiến Quốc run run rẩy rẩy, không chỉ mặt, ngay cả cổ, ngực đều đỏ lên. Thần sắc y hoảng hốt, cả người như bị nấu chín, từ trong ra ngoài tản mát ra hơi thở khêu gợi, phân thân vốn đứng thẳng cũng như vỡ đê mà bắn ra từng cỗ từng cỗ bạch dịch.

Lý Vân Thiên nhìn thời gian, “Đã được hai tiếng, nghỉ ngơi một chút đi.”

Vương Kiến Quốc vốn đang lâm vào vô lực sau khi cao trào nhẹ nhàng thở ra, hơi hơi thả lỏng bắp thịt toàn thân.

Cởi trói cho Vương Kiến Quốc xong, Lý Vân Thiên hướng lực chú ý về Vương Tiện Lâm vẫn trầm mặc bên cạnh.“Em trai ta… Hắn thế nào?” Vương Tiện Lâm trầm mặc nửa ngày, mới hỏi như vậy.

Lý Vân Thiên thoáng có chút ngoài ý muốn.

“Hắn làm nô lệ của ngài, hiện tại khoái hoạt sao?” Vương Tiện Lâm chăm chú nhìn Lý Vân Thiên.

“Cảm thấy tò mò?”

Vương Tiện Lâm lắc đầu, trên mặt y lộ vẻ mê mang, “Cả đêm qua ta vẫn suy nghĩ… Ta có chút hâm mộ…”

Lý Vân Thiên nhướng mày.

Vương Tiện Lâm nô tính còn cao hơn Vương Kiến Quốc, đây là điều hắn không nghĩ tới, dù sao y lúc trước cho dù bị thôi miên, cũng không quá tình nguyện phối hợp.

“Đúng vậy, tiểu huynh đệ, ta cùng Tiện Lâm, đều thực hâm mộ Lập Hải.” Vương Kiến Quốc nằm trên mặt đất nghỉ ngơi cũng chậm rãi nói.

“Muốn trở thành nô lệ của ta?” Lý Vân Thiên ngồi xuống, không nhanh không chậm hỏi.

Vương Tiện Lâm cúi đầu, dù sao với một băng sơn soái ca lòng tự trọng rất mạnh mà nói, chính miệng nói ra muốn thành nô lệ của người khác thật vượt quá năng lực thừa nhận của y.

Vương Kiến Quốc lại không như vậy, y không ngừng gật đầu. Trời sinh là số 0, y từ sau khi bị Lý Vân Thiên thượng, giống như được mở ra cánh cửa tân thế giới, bản năng nô tính chịu ngược chậm rãi thức tỉnh.

“Nhìn ba ba ngươi xem, đều nghĩ muốn thành nô lệ của như vậy, ngươi ngay cả một câu cũng không nói sao?” Lý Vân Thiên tiếp tục kích thích lòng tự trọng của Vương Tiện Lâm.

Vương Tiện Lâm ngẩng đầu mở miệng, trong mắt xẹt qua tia do dự.
“Quỳ xuống!” Lý Vân Thiên lớn tiếng nói.

Vương Tiện Lâm đang đứng cùng Vương Kiến Quốc nằm trên đất lập tức phản xạ có điều kiện chuyển qua tư thế quỳ.

Lý Vân Thiên ngồi vào ghế, vắt một chân lên.

“Muốn trở thành nô lệ, cứ tới đây liếm giày của ta đi.” Hắn lãnh khốc nói.

Vương Kiến Quốc lập tức bò tới, hé miệng vươn đầu lưỡi, bắt đầu liếm mặt giày của Lý Vân Thiên. Mà Vương Tiện Lâm chậm hơn phụ thân một bước, giống như hạ quyết tâm, bò đến, liếm giày cho Lý Vân Thiên.

Lý Vân Thiên cười thầm, phân biệt đạp một cước trên mặt hai người, đá ngã bọn họ lên mặt đất.

Vương Kiến Quốc đứng lên, bám riết không tha muốn tiếp tục liếm.

“Nếu muốn trở thành nô lệ của ta, ta đành cố mà nhận các ngươi vậy.” Lý Vân Thiên nói, dẫm lên mặt Vương Kiến Quốc ngăn động tác y muốn tới gần, “Đại thúc thì kêu Thúc nô, Vương Tiện Lâm gọi là Tửu nô, đến tối cùng ta tới biệt thự đi, các ngươi còn có đồng bạn khác cần nhận thức một chút.”

“Hiện tại, Tửu nô lại đây, mông nhếch về phía ta.”

Nô lệ mới ra lò Vương Tiện Lâm thuận theo bò qua.

Lý Vân Thiên thân thủ sáp sáp hậu huyệt y.

“Điều rượu cho ta, ân?” Hắn cười nói, quay đầu nhìn xung quanh, cuối cùng tìm được tủ rươu ở một góc phòng, bên trong bày chỉnh tề đủ các loại rượu.

“Không bằng chơi một trò chơi đi, bịt mắt ngươi lại, dùng mông ngươi nếm thử, sau đó nói xem rót vào là loại rượu gì.”

Vương Tiện Lâm thấp giọng nói: “Hảo…”

“Không cần bảy ra loại biểu tình không tình nguyện này, chẳng lẽ như vậy có thể làm  ngươi cao quý hơn?” Lý Vân Thiên nhíu nhíu mày, “Ngươi xem phía trước ngươi đều ngạnh lên, vì mấy câu nói của ta mà hưng phấn lên, chẳng lẽ ta đang ép buộc ngươi sao?”

Vương Tiện Lâm tựa hồ vẫn không thể chấp nhận bản thân có một mặt dâm đãng như thế.

“Không phải ngoài miệng không thừa nhận bản thân ti tiện, ngươi sẽ không phải một tiện nhân.” Lý Vân Thiên đạp đạp cái mông đang giương cao của Vương Tiện Lâm.

“Đã chủ động làm nô lệ của ta, còn tưởng rằng mình là nam nhân cao quý? Từng bị ta thao bắn… Điều, rượu, sư, đại, nhân!”

Lý Vân Thiên nói xong, mở một chai rượu màu xanh, một tay cắm vào hậu huyệt Vương Tiện Lâm, ngón tay cực lực tách, mở cái động ra.

“Bắt đầu rót a, phải thử hết chỗ rượu ngươi cất ở đây một lần, đoán không ra thì dùng rượu đó súc ruột cho ngươi, tắc giang hai ngày.” Lý Vân Thiên mang theo ý cười lãnh khốc nói.

Vương Tiện Lâm run rẩy, kính cẩn nghe theo để Lý Vân Thiên nâng chai rót vào hậu huyệt y.

Chương 30

“Rượu gì?”

Lý Vân Thiên rót đến bình rượu thứ hai mươi.

Cho dù là trực tràng không thể hấp thụ vật chất, bị lượng lớn rượu rót vào cũng làm cho Vương Tiện Lâm thông qua tràng đạo hấp thu đủ chất cồn. Giờ phút này sắc mặt y đỏ bừng, đầy men say.

“Mơ… Rượu mơ?”

Y tạm dừng nửa ngày, cố gắng trợn to mắt hỏi.

“Sai rồi.” Lý Vân Thiên nở nụ cười.

Vương Tiện Lâm cau mày suy tư, “Kia… là…”

Huyệt khẩu y đã dính đầy dịch rượu các loại, các chất tạo màu dùng khi điều chế Cocktail, ở trên làn da có vẻ thập phần xinh đẹp.

Cho dù cố gắng suy nghĩ, Vương Tiện Lâm vẫn bị chất cồn kêu gọi, đại não hỗn loạn.

“Thích ta đối đãi ngươi như vậy sao?” Lý Vân Thiên hỏi, ngón tay hắn còn đặt trong hậu huyệt Vương Tiện Lâm, trừu sáp làm rượu rót vào trong tràn ra. Hắn rút ngón tay ra để Vương Tiện Lâm liếm sạch sẽ.

“Thích, thích…” Vương Tiện Lâm say khướt nói.

“Thích ta đối đãi ngươi thế nào?” Lý Vân Thiên tiếp tục hỏi.

“Chủ nhân đem… Đại nhục, nhục thịt bỏ vào trong mông ta… Thích…” Vương Tiện Lâm lộ ra nụ cười say khướt với Lý Vân Thiên, trong miệng y còn mút ngón tay Lý Vân Thiên, sắc mặt hồng thấu ánh mắt mê ly.

“Say rượu rồi lại thành thực ngoài dự đoán.” Lý Vân Thiên cười nói, mang Vương Tiện Lâm đi đến phòng tắm. Bởi vì say mà lực tự khống chế giảm xuống, rượu trong cơ thể Vương Tiện Lâm theo hậu huyệt tích táp chảy ra ngoài.

Rượu theo đùi chảy xuống, trên mặt đất lưu lại một dấu chân ướt sũng.

“Đừng nháo, chờ ta tẩy sạch sẽ cơ thể ngươi xong, là có thể uy cho hậu huyệt ngươi côn th*t vừa thô vừa lớn.” Lý Vân Thiên vỗ Vương Tiện Lâm đang lộn xộn nói.

Vương Tiện Lâm quỳ rạp trên mặt đất, thuận theo tùy ý Lý Vân Thiên súc ruột cho y mấy lượt, cọ ống quần Lý Vân Thiên, giống một con cún nhỏ mới sinh.

Sau đó Lý Vân Thiên lấy khăn to lau sạch cho y, sau đó đẩy ngã lên giường.

Vương Tiện Lâm hì hì cười, chủ động mở chân ra, quấn lấy eo Lý Vân Thiên.

“Thực nhiệt tình a, bartender uống say lại khác xa bình thường như vậy.” Lý Vân Thiên cảm thụ nội bích gắt gao hấp thụ, hấp thu cồn sau máu gia tốc lưu động, làm cho bên trong càng thêm lửa nóng.

“Thoải mái sao, thoải mái liền kêu lên.”

“A… Thoải mái… Thật lớn, chủ nhân cắm bên trong thật sâu…” Vương Tiện Lâm gắt gao quấn quít lấy Lý Vân Thiên, cơ hồ cuồng loạn hô lên.

“Vậy liền chậm rãi cảm thụ đi.”
Lý Vân Thiên dở khóc dở cười rời khỏi cơ thể Vương Tiện Lâm.

Sau khi cao trào, Vương Tiện Lâm say khướt cư nhiên liền ngủ, khẽ khò khè, khi bị đỉnh vào thật sâu còn có thể nhẹ nhàng kêu hai tiếng.

Không có hứng thú “gian thi”, Lý Vân Thiên liền rời khỏi đi tìm người khác.

Hắn nghĩ nghĩ, quyết định tới công ty nhìn một cái. Tuy rằng là lái xe riêng của tổng giám đốc, không có việc gì cũng có thể lượn vài vòng ở đó, xem có tiểu soái ca nào mới tới không.

Tới công ty, hắn đến thẳng phòng tổng giám đốc.

Bí thư ngoài gian phòng, là một cô bé hơn hai mươi tuổi bề ngoài thanh lệ. Lý Vân Thiên hoàn toàn không hứng thú với nữ nhân chỉ tùy tiện đánh tiếng chào, lại được cho biết tổng giám đốc đang nói chuyện với khách hàng quan trọng bên trong.

“Là ai?”

“Đại diện công ty hợp doanh Trung Pháp, một đôi soái ca Pháp a, là song bào thai.” Trên mặt bí thư nổi lên đỏ ửng, si mê nói.

Lý Vân Thiên dấy lên hứng thú. Ánh mắt ngưng tụ, thôi miên bí thư.

“Ngươi sẽ không hoài nghi quyết định của ta, hơn nữa hoàn toàn làm theo chỉ thị của ta. Sau khi ta vào phòng tổng giám đốc, ngươi bảo vệ cửa chặt chẽ, không cho bất luận kẻ nào vào, cho đến khi chúng ta rời khỏi đây.”

Hạ chỉ lệnh cho bí thư đang dại ra, Lý Vân Thiên cởi bỏ thôi miên cho nàng, đẩy cửa vào phòng tổng giám đốc.

“Ta chưa nói đây là hội đàm trọng yếu sao?” Thanh âm không vui của Tư Đồ Trường Phong truyền ra, sau đó y thấy được Lý Vân Thiên, vội vàng đứng lên.

Môi Tư Đồ Trường Phong mấp máy, Lý Vân Thiên nhìn ra đó là khẩu hình “Chủ nhân”.

“Là người quen của Tư Đồ tiên sinh sao?” Một thanh âm tuy có chút quái dị, nhưng tương đối mà nói đã thực tiêu chuẩn vang lên.Lý Vân Thiên liếc qua, lập tức tán thưởng, đây là hai soái ca tóc vàng óng ánh, mắt màu lam nhạt, giống nhau như đúc, đường nét thâm thúy mũi cao thẳng, thập phần anh tuấn.

Lý Vân Thiên lại sử dụng năng lực thôi miên. Để bảo đảm, hắn thôi miên cả Tư Đồ Trường Phong.

Hắn đi đến ghế tổng giám đốc Tư Đồ Trường Phong đang ngồi, cho y đứng lên, chính mình ngồi xuống. Lý Vân Thiên trước nói với Tư Đồ Trường Phong: “Ngươi sẽ không sinh ra hoài nghi gì với lời nói và việc làm của ta, vô luận ta làm thế nào, ngươi cũng sẽ cảm thấy vô cùng bình thường, hơn nữa tuyệt đối sẽ không nói với những người khác.”

—— vì phòng ngừa Tư Đồ Trường Phong tự mắt thấy năng lực thôi miên của Lý Vân Thiên, sẽ sinh ra hoài nghi với việc mình như thế nào lại trở thành nô lệ, đây là cần thiết.

“Hiện tại tỉnh lại, quỳ gối khẩu giao cho ta.”

Trước ghế tổng giám đốc là bàn công tác xa hoa, chỗ trống để tiện cho hai chân hoạt động có thể cho Tư Đồ Trường Phong chui cả người vào, y liền ở trong một không gian nhỏ hẹp, quỳ gối dưới chân Lý Vân Thiên, hầu hạ phân thân của hắn.

Sau đó Lý Vân Thiên bắt đầu đối phó với hai soái ca Pháp giống nhau như đúc.

“Các ngươi tên là gì?”

“Anthony.”

“Victor.”

“Quan hệ giữa các ngươi như thế nào?” Lý Vân Thiên tiếp tục hỏi.

Anthony đứng bên trái cho dù đang bị thôi miên cũng hơi hơi nhíu mày, “Đệ đệ luôn tranh thể hiện mình, hắn nghĩ như vậy có thể kế thừa gia sản.”

Victor bên phải cũng cứng rắn nói: “Kẻ ngăn cản ta trở thành gia chủ.”

Người đại gia tộc a… Lý Vân Thiên nghe được đáp án ngoài dự kiến, nhẹ nhàng thở dài, sau đó sửa chữa tư tưởng của hai người.

“Anthony, ngươi bởi vì Victor biểu hiện xuất sắc mà vui vẻ, ánh mắt ngươi vẫn tập trung trên người hắn, cảm thấy hắn chính là một nửa của ngươi, là người ngươi yêu nhất. Ngươi cho rằng Victor là vì tranh gia sản với ngươi, bởi vậy mà thương tâm, nhưng vẫn ôm thái độ khoan dung đối đãi hắn.

Victor, tất cả cố gắng của ngươi, đều là vì khiến cho ánh mắt Anthony hướng về ngươi, tất cả thành tựu đạt được, tất cả phấn đấu, tất cả đều là vì tiếp cận gần hơn tới Anthony. Nhưng mà, không muốn để người khác biết ngươi yêu thân ca ca của mình, ở trước mặt Anthony ngươi luôn làm bộ như dã tâm bừng bừng.”

Hắn trước đặt ra quan hệ giữa hai huynh đệ. Sau đó nói với hai người ——

“Nhưng mà, tuy rằng yêu đối phương sâu đậm, nhưng cùng là bên bị sáp nhập như các ngươi mà nói, tuyệt đối không muốn tiến vào trong cơ thể người khác. Các ngươi không có biện pháp sáp nhập cho nhau, chỉ có thể dùng miệng liếm duyệt phân thân cùng hậu huyệt đối phương. Các ngươi tuy rằng yêu đối phương, nhưng không cách nào ức chế khát vọng bị sáp nhập trong nội tâm, khi ta xuất hiện trước mặt các ngươi, hơn nữa ngỏ lời mời lên giường với các ngươi, các ngươi như tìm được cứu rỗi, cho dù ta nói có bao nhiêu quá phận, các ngươi cũng tuyệt đối không có biện pháp cự tuyệt yêu cầu của ta.”

“Ta nói một hai ba, các ngươi liền tỉnh lại, các ngươi sẽ không nhớ rõ quá trình thôi miên, nhưng chỉ lệnh ta đặt ra sẽ in trong tiềm thức các ngươi, chỉ đạo hành vi của các ngươ.”

“Một, hai, ba!”

Ánh mắt dại ra của Anthony cùng Victor một lần nữa linh động lên. Bọn họ đầu tiên là nhìn thoáng qua nhau, tình cảm lưu động, thâm tình che dấu trong mắt bị Lý Vân Thiên thấy nhất thanh nhị sở.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước