TIÊN LỘ CHÍ TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên lộ chí tôn - Chương 11 - Chương 15

Chương 5-2: Linh quả (2)

Tuy nhân khẩu của Từ gia không ít, nhưng cho tới nay vẫn không có cao thủ có thể trấn được tràng diện, vẫn không phù hợp với địa vị đệ nhất gia tộc của Thổ Khâu thôn. Giờ này cao thủ Vũ Nhân cảnh duy nhất của họ lại là một vị nữ tử, chính là Từ Tam Nương, vì duy trì địa vị của Từ gia tại Thổ Khâu thôn, Từ thị gia tộc trên dưới khẩn cầu Từ Tam Nương làm tộc trưởng của Từ gia, đồng thời cũng lấy người ở rể sinh ra một gái một trai, đứa con trai nhỏ chính là Từ Lỗi.

Không ngờ Dương Quân Sơn lại nhờ hắn làm người trung gian, đầu tiên là Từ Lỗi sửng sốt, sau đó là mừng thầm. Ở đây có nhiều người như vậy, mà Dương Quân Sơn chỉ tìm mình làm người đại diện. Điều này rõ ràng đã khiến cho lòng hám danh của Từ Lỗi được thỏa mãn rất nhiều, cũng để cho hắn củng cố được địa vị của mình trong thế hệ thiếu niên ở Thổ Khâu thôn.

Lúc này Từ Lỗi thấy Trương Hổ Tử còn đang do dự, chẳng lẽ hắn nghi ngờ trong mình sẽ tham ô đám thạch tệ trong tay hắn hay sao, hay là hắn coi thường mình?

Từ Lỗi không khỏi cảm thấy không vui, tuy một lát sau Trương Hổ Tử cũng giao túi tiền của mình cho Từ Lỗi, nhưng tâm tư không vui vẫn găm chặt trong lòng Từ Lỗi.

Cuối cùng Trương Hổ Tử đã đồng ý gia tăng phần thưởng thách đấu, nguyên nhân chính là hắn rất tự tin vào thực lực của mình, tuy hắn đã luyện hóa Tiên Linh khiếu thứ hai, nhưng người khác không biết rằng phụ thân Trương Thiết Trương Hổ Tử đã cực khổ tích lũy bao nhiêu năm để dành ngọc tệ, Trương Thiết dùng nhiều quan hệ nhân tình để đổi lấy một quả Trung Phẩm Tiên Linh cho hắn. Tuy rằng phẩm chất của Trung Phẩm Tiên Linh hơi kém, hơn nữa công pháp tu luyện của Trương Hổ Tử không được phù hợp lắm, nhưng phần lớn người chỉ dùng một quả Tiên Linh phụ trợ luyện hóa Tiên Linh khiếu đã đủ khiến cho người khác hâm mộ rồi.

Nghĩ tới đây, Trương Hổ Tử càng vững tin hơn. Hai tay vỗ vào ngực, viên Tiên Linh khiếu thứ hai mới vừa ngưng luyện ở da bên tay trái tuy không bằng tay phải, nhưng hai quyền khi chạm vào nhau lại mờ ảo như có tiếng vang sắt thép chạm vào nhau.

- Dương Quân Sơn, lần này ngươi chết chắc rồi!

Bốn vị đồng bạn của Trương Hổ Tử tỏ ra hưng phấn, liên tiếp reo hò cổ vũ. Còn ba người Dương Quân Bình có vẻ hơi lo lắng. Duy chỉ có Dương Quân Sơn không hề nao núng chút nào khi bị Trương Hổ Tử uy hiếp, ngược lại cười hì hì, đưa tay ngoắc Trương Hổ Tử.
Thái độ khinh thường của Dương Quân Sơn làm cho Trương Hổ Tử cảm thấy tức giận, tay trái chụp hờ, tay phải hơi co lại, vọt tới Dương Quân Sơn.

Đây là một tư thế cơ bản của nghề rèn, tay trái chụp hờ để đè đồ vật xuống, tay phải giơ lên đánh ra là cầm búa chuẩn bị đập xuống. Hắn cho rằng Dương Quân Sơn là một khối sắt chuẩn bị nện đây.

Dương Quân Sơn nhận biết đây là một loại luyện thể quyền thuật bậc thấp của Trương Thiết gia, tên là " Bạo Chuy Quyền ". Nói về tính rèn luyện toàn diện đối với nhục thân thì " Bạo Chuy Quyền " không bằng " Mãng Ngưu Quyền ", nhưng nó có thể tập trung phần lớn công hiệu luyện thể lên hai nắm tay. Nói riêng về lực lượng của hai quả đấm thì " Bạo Chuy Quyền " có hiệu quả không dưới Luyện Thể thuật trung cấp. Hơn nữa Trương Hổ Tử giờ này đã luyện Tiên Linh khiếu thứ hai, có thể nói gần như Hoán Linh viên mãn, Trương Thiết có lòng tin chỉ cần đánh trúng một quyền này, Dương Quân Sơn nhất định thất bại!

Thực tế, phỏng đoán của hắn có thể không sai, nhưng muốn chân chính đánh trúng Dương Quân Sơn, đó là một vấn đề. Trương Hổ Tử chưa đập được quyền nào, đột nhiên mắt hoa lên, Dương Quân Sơn đã vọt tới bên trái.

Trương Hổ Tử cười lạnh trong lòng, nghĩ như vậy là có thể trốn được sao? Tay trái của hắn đột nhiên lệch theo thân mình, đuổi theo Dương Quân Sơn chụp tới.Nhưng tay trái vừa chụp ngang biến thành trảo thì đột nhiên bị Dương Quân Sơn đưa cánh tay gạt ngang.

Không ngờ khí lực của người này cũng không nhỏ. Trương Hổ Tử cả kinh trong lòng, khoảnh khắc cảm thấy cổ tay mình bị gạt ra thì tay còn lại của Dương Quân Sơn đã nắm bắt cổ tay trái của hắn, rồi theo đó lực đạo xoay người của Trương Hổ Tử đột nhiên bị hắn thuận thế vặn lưng về phía sau!

Muốn đấu sức sao?

Trương Hổ Tử nắm chặt tay trái, đột nhiên muốn tránh thoát, không tự chủ được dùng thiên địa linh khí mà một năm qua đã đánh thức Tiên Linh khiếu. Dương Quân Sơn lập tức cảm giác cánh tay trái mà hắn đang cố vặn vẹo sinh ra một cổ cự lực, thậm chí bắt đầu phản chấn lại ngón tay của Dương Quân Sơn, trong nháy mắt sắp sửa thoát ra khỏi vòng tay của hắn.

Nhưng vào lúc này, Dương Quân Sơn đã dùng linh khí mình đã tinh luyện trong suốt một năm qua ở trong Tiên Linh khiếu vận chuyển toàn bộ. Những linh khí này tuy có số lượng ít, kém xa so với Trương Hổ Tử ngưng tụ Tiên Linh linh khí, nhưng sau khi kinh qua " Mậu Thổ Bảo Quyết " lần nữa luyện hóa chiết xuất ra, Dương Quân Sơn ngưng tụ linh khí tinh thuần hơn mấy lần so với Trương Hổ Tử.

Linh khí vận chuyển tới hai tay, Dương Quân Sơn dựa theo ký ức của kiếp trước, nắm vào các kinh mạch mấu chốt trên cánh tay của Trương Hổ Tử. Trương Hổ Tử lập tức cảm nhận được linh khí trong cơ thể của mình vận chuyển ngưng trệ, cánh tay bủn rủn, một chút khí lực cũng không xử ra được, thậm chí nửa người bắt đầu tê liệt.

Tiếp ngay sau đó, thân người của Trương Hổ Tử đột nhiên bị Dương Quân Sơn đẩy từ phía sau, cái mông lại bị trúng một cú đá cực mạnh, vì thế đã không thể khống chế được nữa thân mình được nữa, lập tức ngã nhào xuống một vũng nước ở phía trước.

Chương 6-1: Hàn chủy (1)

- Ha ha ha ha...

Các thiếu niên của Thổ Khâu thôn vây xem thấy Trương Hổ Tử thua thảm hại, tất cả đều cười ha hả không chút kiêng kỵ. Từ Lỗi cười đến hả hê.

Dương Quân Bình cũng đang hoan hô, nhưng không phải vì Trương Hổ Tử thảm hại, mà nói:

- Thắng rồi, đại ca thắng rồi, 50 thạch tệ, hai Hoàng Ngọc quả, thắng rồi!

- Lần này không tính, đấu lại!

Rốt cuộc là thiếu niên lứa tuổi mười hai, mười ba, hai trái Hoàng Ngọc quả và 50 thạch tệ đó đủ làm cho bọn chúng đau lòng đổi ý. Không đợi Trương Hổ Tử bò dậy, một trong bốn vị đồng bạn đi theo hắn lớn tiếng la ầm lên.

Những người khác nghe vậy liền liên tiếp đánh trống reo hò, lớn tiếng ầm ĩ:

- Đấu lại! Đấu lại!

Dương Thiên Hải và Dương Bảo Lượng lập tức mắng to:

- Nói không giữ lời, thật không biết xấu hổ!

Dương Quân Bình nhảy xuống chạy ào tới, kêu với thiếu niên vây xem bốn phía:

- Mau nhìn mau nhìn, bọn Trương Hổ Tử nói chuyện thúi lắm!

Dương Quân Sơn nhìn Trương Hổ Tử bò dậy, khó nhọc ói ra ngụm nước bùn, xấu hổ nhìn Dương Quân Sơn.

- Trương Hổ Tử, ngươi nói gì đây?Mọi người liên tiếp nhìn Trương Hổ Tử, đã thấy hắn hô to một tiếng, giương nanh múa vuốt đánh về phía Dương Quân Sơn lần nữa.

Bốn đồng bạn phía sau hắn thấy Trương Hổ Tử muốn đánh, lập tức cũng la hét nhào tới, cần phải dựa vào thế mạnh người đông đập nát bốn đứa Dương Quân Sơn.

Dương Thiên Hải và Dương Bảo Lượng thấy thế lập tức vén tay áo tiến lên trợ giúp. Dương Quân Bình nhỏ tuổi nhất, nhưng mà tiểu tử này cũng quỷ quái nhất, thuận tay lấy ra một cái ná từ trong ngực, tùy tiện lượm một viên đá ở dưới đất, bắn vào mặt đối phương.

Khoảng cách gần như thế quả quyết không có lý gì mà thất thủ, đá mà đánh trên trán lập tức toàn tâm toàn ý một cục u bầm tím, tên kia đau đến chảy nước mắt vậy.

Dương Thiên Hải nhân cơ hội đánh một quyền, tiểu tử này kêu một tiếng "Má ơi", máu từ lỗ mũi chảy ra, liền ngã xuống đất.

Một người khác lại nhân cơ hội xoay mình cúi đầu vọt tới, ôm lấy thắt lưng Dương Thiên Hải, hai người liền cùng nhào lộn trên mặt đất.

Một bên khác, Dương Bảo Lượng cũng đánh nhau cùng một thiếu niên, tiểu tử mà trước đó bị đánh máu mũi nước mắt giàn giụa miệng kêu "Ô ô", cũng không biết là khóc hay là giận, vọt tới Dương Quân Bình.

Dương Quân Bình nhỏ người chân lẹ, không đợi hắn chạy ào tới đã chạy lùi ra xa, bắn ra cung bắn, nhưng một lần lại bị tiểu tử này tránh khỏi.Nhìn thấy trận đánh trước mắt biến thành một trận hỗn chiến, tất cả thiếu niên trong thôn xem chiến đều trầm trồ khen ngợi. Từ Lỗi giơ hai túi tiền trong tay cao giọng nói:

- Ta bất luận bọn họ đánh thành thế nào, nhưng mới đó Trương Hổ Tử đã thua dưới tay Dương Quân Sơn, cái này mọi người đều nhìn thấy rồi, cho nên hai túi tiền này đều thuộc về Dương Quân Sơn, hiện Từ Lỗi ta bảo quản thay, đợi bọn họ đánh xong rồi, hai túi tiền này liền trả lại cho Dương Quân Sơn.

Vì Trương Hổ Tử do dự làm Từ Lỗi mất hứng, nhưng mà lúc này nhìn hai nhà trương, dương hỗn chiến, Từ Lỗi sẽ không đi giúp Dương Quân Sơn, có thể cho hắn bảo quản túi tiền cũng đã nể mặt mũi hắn rồi, dù sao cuộc hỗn chiến này bên Dương Quân Sơn thiếu một người, khả năng thua rất lớn, đến lúc đó nếu Trương Hổ Tử chơi xấu, thì Từ Lỗi phải đối mặt với mấy người Trương Hổ Tử.

Nhưng mấy người hầu đi sau Từ Lỗi, tu vi của họ trên Trương Hổ Tử, dĩ nhiên không sợ, huống chi hai bên đánh nhau như vậy, cho dù mấy người Trương Hổ Tử thắng, còn có thể được mấy phần khí lực?

Từ Lỗi tính toán cẩn thận, lúc này Dương Quân Sơn đang đối mặt với Trương Hổ Tử cùng người hầu của hắn đang liên thủ đánh hắn.

Hai người kia đều đã bắt đầu tu luyện Tiên Linh khiếu, hơn nữa ngoại trừ Trương Hổ Tử ra, một vị khác cũng có tu vi rất cao.

Dương Quân Sơn vốn cho rằng kiếp trước có kinh nghiệm từng trải, những đứa bé này đánh nhau với hắn hoàn toàn bị hắn dễ dàng đánh bại.

Nhưng Dương Quân Sơn lại quên bản thân mình chỉ là một thiếu niên mười hai tuổi, hơn nữa con đường tu luyện không thể theo lẽ thường, trước đó tuy Dương Quân Sơn chỉ cần một chiêu là có thể khống chế kinh mạch của Trương Hổ Tử, nhưng trong cơ thể Trương Hổ Tử có linh khí phản chấn, cũng làm cho ngón tay Dương Quân Sơn đau nhức. Nói cho cùng, lúc này tu vi của Dương Quân Sơn kém xa Trương Hổ Tử.

Huống chi lúc này Dương Quân Sơn đối mặt với hai người. Tuy trước đó mình đã đánh Trương Hổ Tử thảm hại, trên người không bị thương gì, duy nhất có lợi thế chính là Trương Hổ Tử hơi mất lý trí, chỉ biết nhào tới đánh mạnh, muốn đấm cho Dương Quân Sơn ngã lăn ra đất.

Dương Quân Sơn nghiêng người tránh qua cú đẩy của Trương Hổ Tử, sau đó thuận thế kéo một cái. Trương Hổ Tử tuy rằng cố gắng ổn định thân hình nhưng cũng bị ngã sấp xuống, bị Dương Quân Sơn xô loạng choạng chạy lùi ra sau ba trượng. Một người hầu khác của Trương Hổ Tử nhân cơ hội đánh vào sau lưng hắn một quyền.

Dương Quân Sơn cố gắng tránh né, nhưng trước đó do hắn cố quăng Trương Hổ Tử ra xa, nên cũng bị lực đạo trên người Trương Hổ Tử làm cho thân hình hơi chựng lại, nên một quyền đánh vào sau lưng này đã thật thật tại tại đánh vào trên vai.

Dương Quân Sơn đau nhăn mặt hít hà. Người hầu này đã bắt đầu tu luyện, tuy không bằng Trương Hổ Tử đánh thức hai Tiên Linh khiếu, nhưng khí lực cũng không thua kém Dương Quân Sơn, nếu Dương Quân Sơn không luyện được Mãng Ngưu Quyền da thịt bền chắc, một quyền này muốn khiến cho Dương Quân Sơn ngả chỏng chơ.

Chương 6-2: Hàn chủy (2)

Người hầu thấy một quyền đánh Dương Quân Sơn khiến hắn chúi nhũi hai bước, lập tức đưa hai tay ra muốn ôm eo của hắn.

Không ngờ Dương Quân Sơn đã sớm liệu đến hắn sẽ làm như thế, ngay lúc thân mình ngã dúi về phía trước, đột nhiên chen chân về phía sau giậm một cái, chiêu này đá vào bụng của người hầu cực kỳ chính xác.

Người hầu quát to một tiếng, cúi người xuống, đau đớn xuyên thấu tim làm cho sắc mặt của hắn tái nhợt, rúm ró.

Dương Quân Sơn mặc kệ, bởi vì Trương Hổ Tử bên cạnh lại muốn xông tới. Hắn vội vàng quay người lại, ngoắc ra một chiêu Mãng Ngưu Quyền theo thế "Súy giác". Một quyền đập vào trên đầu người hầu. Người hầu không kịp kêu tiếng nào liền ngã xuống đất.

Trương Hổ Tử xông tới trông thấy Dương Quân Sơn tàn nhẫn, trong lòng chột dạ, rốt cuộc cũng chỉ là một cậu bé, người hơi khựng lại.

Dương Quân Sơn dò xét được sơ hở, đạp bước tiến lên, ngoắc ra chiêu "Chàng giác" trong Mãng Ngưu Quyền, một quyền đánh vào ngực Trương Hổ Tử. Trương Hổ Tử cảm giác ngực tức tức, trong lúc nhất thời có chút không thở nổi, đã thấy Dương Quân Sơn theo sát đá bay lên. Trên bụg của Trương Hổ Tử đột nhiên bị đòn nghiêm trọng, cả người lập tức ngả mông về phía sau ngồi chồm hổm, ôm bụng gào thét trên mặt đất.

Dương Quân Sơn đảo mắt nhìn qua hai người đã bị đánh ngã, hai đối thủ còn to lớn vạm vỡ hơn mạnh so với hắn. Nhất là thiếu niên đầu lĩnh Trương Hổ Tử lúc này đang nằm trên đất kêu rên, những người hầu lập tức dọa sợ rồi, vội vàng kêu:

- Không đánh, không đánh nữa, nhận thua!

Dương Thiên Hải và Dương Bảo Lượng thừa dịp tinh thần đối phương đi xuống, lập tức quyền cước chiếm đủ tiện nghi rồi mới dừng tay. Dương Quân Bình vẫn còn cầm cái ná đuổi theo, người hầu của Trương Hổ Tử bị hắn bắn sắp sửa khóc lên, cho đến khi Dương Quân Sơn đi tới, bấy giờ Dương Quân Bình mới dừng lại.

Thấy bọn Dương Quân Sơn dừng lại, ba người hầu nhanh chóng tiến lên đỡ Trương Hổ Tử dậy, chợt Dương Quân Sơn chặn lại:

- Khoan, các ngươi giao tất cả thạch tệ ra đây!

Người hầu tuổi lớn hơn một chút biến sắc, nói:

- Dương Quân Sơn, tiền đánh cuộc chúng ta có, đều ở chỗ Từ Lỗi, ngươi tự đi lấy là được!

Dương Quân Sơn cười "Hắc hắc", nói: - Tiền đánh cuộc là ta và Trương Hổ Tử ước chiến, sớm đã bị ta thắng rồi, nhưng các ngươi vừa rồi lại muốn đổi ý quần đấu, ngươi xem hai huynh đệ của ta bị các ngươi đánh cho sưng mặt sưng mũi, không lấy thạch tệ của các ngươi đi thầy thuốc thì làm thế nào?

Dương Quân Sơn biết rõ, hai Hoàng Ngọc quả và năm mươi thạch tệ đều do tự bản thân Trương Hổ Tử lấy ra. 30 thạch tệ trước đó có thể coi như là của người hầu hắn, trừ những thứ này, trên người những người kia hẳn sẽ còn chút thạch tệ tiêu vặt.

Dương Quân Sơn hiện tại muốn có được thạch tệ. Hắn chuẩn bị cho chuyến đi Bách Tước sơn, một thạch tệ cũng phải tính toán một phen.

Hai người Dương Thiên Hải và Dương Bảo Lượng phối hợp ăn ý cùng Dương Quân Sơn, nghe Dương Quân Sơn nói như thế, hai người lập tức lớn tiếng kêu la "Ai u ai u", ôm mông lại nói đau bụng.

Trương Hổ Tử vùng vẫy từ dưới đất bò dậy, bụng vẫn còn đau xuyên thấu tim, mồ hôi lạnh toát ra, lớn tiếng nói:

- Dương Quân Sơn, ngươi không được hiếp người quá đáng!

Dương Quân Sơn kêu "U a", cười híp mắt nói:

- Còn biết là "Hiếp người quá đáng" sao. Vừa rồi các ngươi đông người khi phụ ít người tại sao không nói. Bớt nói nhảm, không lấy ra thì mỗi người sẽ bị ăn đòn hai trận nữa!Đám người Trương Hổ Tử sắc mặt biến đổi, liền thấy Dương Thiên Hải và Dương Bảo Lượng hai người một trái một phải đã đứng ở hai bên Dương Quân Sơn, rõ ràng sẽ chờ Dương Quân Sơn hô một câu sẽ đánh tiếp.

Trương Hổ Tử liền cảm giác bụng của mình như muốn đau đớn trở lại, vì thế cắn chặt răng, nói:

- Đưa cho hắn!

Dương Quân Sơn cười quái dị một tiếng, nói:

- Vậy có phải hay không. Mỗi người vạch túi áo ra cho ta xem. Đúng rồi, chính là ngươi, còn muốn giấu sao, làm sao mà giấu được!

Vừa rồi Dương Quân Sơn đánh nhau cùng Trương Hổ Tử, đã sờ được trong ngực áo của người này có một vật cưng cứng, tiến lên kéo vạt áo của Trương Hổ Tử, đưa tay vào trong áo của hắn.

- Ngươi làm cái gì vậy!

Trương Hổ Tử biến sắc, vội vàng vùng vẫy, lại bị Dương Quân Sơn móc một quyền vào bụn,g lập tức cúi người xuống ho khan. Dương Quân Sơn nhân cơ hội đó chụp lấy vật giấu trong áo của Trương Hổ Tử ra.

- Cừ thật, không ngờ rằng trên người ngươi còn có vật này!

Dương Quân Sơn lấy từ ngực áo của Trương Hổ Tử một thanh chủy thủ có vỏ bao, cộng thêm chuôi thanh đồng dài chừng sáu tấc, cầm chuôi đao vừa kéo ra ngoài, một cổ hàn quang lạnh lẽo từ trong vỏ lập tức nổ bắn ra. Ngay cả Dương Quân Sơn cũng không nhịn được run rẩy một chút.

- Thật là một thanh chủy thủ tốt. Thanh này ắt là thanh bách luyện hàn quang chủy!

Dương Quân Sơn vô cùng ngưỡng mộ. Thanh này hẳn là Trương Thiết tượng tự tay chế tạo cho con trai bảo bối của y. Mặc dù không so được pháp khí bậc thấp, nhưng cũng là bảo vật chém sắt như chém bùn. May mà tiểu tử này trước đó không lấy chủy thủ ra, nếu không muốn đánh hắn ngã phải phế đi không ít sức lực.

Chương 7-1: Chợ phiên (1)

- Dương Quân Sơn, Hàn Quang chủy là quà sinh nhật mà cha ta cho ta, ngươi mau trả lại cho ta!

Trương Hổ Tử thấy thế khẩn trương, vội vàng tiến lên đoạt lại chủy thủ trong tay Dương Quân Sơn.

Không ngờ Dương Quân Sơn thuần thục cầm Hàn Quang chủy trong tay múa vài đạo hàn quang lạnh toát khiến cho Trương Hổ Tử sợ hãi vội vàng lui về phía sau. Không ai hiểu hơn hắn cái Hàn Quang chủy này vô cùng bén nhọn. Đây chính là phụ thân của hắn dùng bách luyện Tinh Cương tỉ mỉ chế tạo thành bảo bối cho hắn, gần như là pháp khí.

Dương Quân Sơn vừa nhìn thấy Hàn Quang chủy trong lòng đã có chủ ý muốn cướp. Lần này hắn tới Bách Tước sơn vốn là định tìm một chút binh khí tiện tay, Hàn Quang chủy xuất hiện thật đúng lúc. Dương Quân Sơn giờ này linh khí dùng để luyện hóa Tiên Linh khiếu căn bản không thể nào sử dụng pháp khí, dù là cấp thấp nhất, nhưng có Hàn Quang chủy trong tay đã đủ dùng để đâm thủng thân hình của hung thú.

Dương Quân Sơn cười "Hắc hắc", nói:

- Vừa mới nói rồi, các ngươi đánh nhau không tuân quy củ, trên người có thứ gì thì đều là chiến lợi phẩm của ta, muốn lấy lại chủy thủ này, chờ Trương Hổ Tử ngươi lần sau đánh bại ta rồi nói sau, chúng ta đi!

Nói đoạn rồi bỏ đi đến chỗ Từ Lỗi. Từ Lỗi thần sắc quái dị cầm trong tay Hoàng Ngọc quả cùng 50 thạch tệ của Trương Hổ Tử, Dương Quân Sơn dùng giọng nịnh hót của người lớn nói với tiểu tử này đôi câu, rốt cuộc thì hắn vẫn còn là một hài tử mới lớn, bị Dương Quân Sơn thổi phồng vài ba câu mặt mày hớn hở, lòng hám danh vô cùng thỏa mãn.

Dương Quân Sơn đã di ra một lát, hiện giờ đang vội vã chạy về nhà. Hắn không muốn để cho cha truy hỏi hắn đã làm gì.

Nhưng trước hết phải đuổi ba huynh đệ đi theo sau đang nhìn hắn chằm chằm rồi tính sau.

- Chia của đây, chia của đây.

Đi qua một khúc quanh, Dương Quân Sơn cầm năm túi tiền trong tay lắc lư một chập. Dương Quân Bình đã không kịp đợi vội hoan hô lên. Dương Thiên Hải cùng Dương Bảo Lượng cũng cười "Hắc hắc" không ngừng, vẻ mặt không còn kiên nhẫn nỗi.

Trương Thiết tượng không hổ là nhà giàu nhất toàn thôn. Trên người con trai hắn Trương Hổ Tử ngoại trừ hai viên Hoàng Ngọc quả cùng số 50 thạch tệ, ngoài ra còn có chừng hai mươi thạch tệ nữa. Ngày thường ra cửa trên người lại mang nhiều tiền như vậy, điều này làm cho Dương Quân Sơn rất là hâm mộ, xem ra sau này phải đánh Trương Hổ Tử thêm nhiều trận nữa mới được.

Bốn người bạn khác ngoại trừ 20, 30 thạch tệ ra, hoặc ít hoặc nhiều cũng đều mang mười mấy thạch tệ, như vậy sưu tầm tổng cộng được hơn năm mươi thạch tệ.

Trận chiến này tổng cộng lấy được từ trong tay của năm người Trương Hổ Tử khoảng 160 thạch tệ. Ngoài ra có hai viên Hoàng Ngọc quả. Trong mắt bốn đứa con nít choai choai thì đây là một khoản tiền lớn rồi.

Dương Quân Sơn đếm 60 thạch tệ phân cho ba người, nói: - Mỗi người trước hết phân 20, ngay kia ta phải đi Bách Tước sơn, cần dùng gấp số tiền này.

Dương Thiên Hải nghe vậy liền trả số thạch tệ đã cầm trong tay lại, nói:

- Sơn ca, ngươi cần dùng gấp không cần phân!

Dương Quân Sơn cười lắc lắc túi tiền và cây Hàn Quang chủy trong tay, nói:

- Gần như đủ rồi, trong lòng ta đã tính trước, vả lại thanh Hàn Quang chủy này chí ít cũng đáng giá một đồng ngọc tệ, thậm chí nhiều hơn. Lần này ta quá lời rồi.

Dương Quân Bình nuốt nước bọt nhìn trừng trừng Hoàng Ngọc quả trong tay Dương Quân Sơn, nói:

- Ca, em không cần thạch tệ, anh cho em một trái Hoàng Ngọc quả nếm thử được không?

Dương Quân Sơn cười mắng:
- Ngươi là thằng nhỏ tham ăn, ngươi còn chưa đo Tiên Linh khiếu, linh khí không có cách nào dẫn nhập vào trong người thì ăn Hoàng Ngọc quả cũng chẳng khác nào ăn một quả táo bình thường. Chờ ngươi sang năm sau khi đo biết được tư chất, ca cho ngươi linh quả còn ngon hơn Hoàng Ngọc quả này.

Dương Quân Bình sáng mắt lên, nói:

- Thật chứ?

Dương Quân Sơn khẳng định:

- Đương nhiên là thật. Ca gạt ngươi sao?

Dương Thiên Hải lớn tuổi hơn một chút, hiểu biết mấy loại linh quả này cũng không phải là vật tốt gì, huống chi Hoàng Ngọc quả còn là linh quả pháp cấp trung phẩm, nếu không làm sao Trương Thiết tượng là một Vũ Nhân cảnh cao thủ lại xem Hoàng Ngọc quả thụ như một bảo bối như vậy.

Hai huynh đệ len lén chạy về nhà. Dương Điền Cương đã chuẩn bị xong đổ đạc để đi chợ phiên, lúc này đang ở trong viện lấy tẩu thuốc ra, phì phà khói như mây.

Hai người vừa vào cửa thì trông thấy Dương Điền Cương đang hút thuốc, Dương Quân Bình hoảng sợ, không tự chủ liền nấp sau lưng Dương Quân Sơn. Dương Quân Sơn cười "Hắc hắc", hỏi cha:

- Cha, ngựa thồ thú đã chuẩn bị xong rồi sao?

Dương Điền Cương nhìn hai huynh đệ, quả thực không hỏi xem hai người đã đi đâu, mà nói với Dương Quân Sơn:

- Chợ phiên nên đi sớm về sớm, ngươi mau sớm thu thập một chút, lần này cưỡi con đà mã thú nhỏ đi.

- Thật sao?

Ánh mắt Dương Quân Sơn sáng ngời, hắn đã sớm thèm nhỏ dãi con đà mã thú nhỏ này, nhưng Dương Điền Cương một mực không đồng ý, bồi dưỡng ở nhà suốt ba năm, giống như nuôi một đứa con trai bảo bối vậy. Không ngờ lần này lại đồng ý cho hắn cưỡi đi.

Dương Điền Cương lúc còn trẻ đã từng tốn không ít tinh lực thu phục một con đà mã thú mẹ. Hiện giờ con đà mã thú đó đang ở tuổi tráng niên, thực lực không kém hơn Phàm Nhân cảnh đệ tứ trọng Điện Tiên Căn. Ba năm trước đây Dương Điền Cương đảm nhiệm chức Thôn chính Thổ Khâu thôn, không lâu sinh ra một con đà mã thú nhỏ.

Chương 7-2: Chợ phiên (2)

Dương Điền Cương có thể đứng vững chân tại Thổ Khâu thôn, con đà mã thú này đã lập được nhiều công lao hãn mã. Bản thân nó có tu vi Phàm Nhân cảnh tầng thứ tư trợ lực, tính tình ôn lương lại có chút cự lực, chính là dùng để trồng trọt linh điền là một linh súc nhất.

Như vậy toàn bộ linh súc ở Thổ Khâu thôn đều không vượt quá năm con. Hơn nữa năm con này cộng lại, tính luôn con đà mã thú nhỏ chưa trưởng thành của Dương gia, thì vẫn chưa đú dùng cho việc trồng trọt.

Chính vì con đà mã thú của Dương Điền Cương, cộng thêm Dương gia có " Phúc Thổ Linh Quyết " gia truyền giỏi nhất về việc xử lý linh điền, Dương Điền Cương mới có thể một hơi tổng cộng thuê trồng ba mẫu pháp giai hạ phẩm linh điền của Thổ Khâu thôn.

Bổi vì con đà mã thú này tuy tu vi mới có đệ nhị trọng Hoán Tiên Linh, chỉ có khi tu vi của nó đạt đến đệ tam trọng Khải Linh Khiếu, làm được mức dẫn thiên địa linh khí tồn lưu trong thân thể của nó thì mới có thể đi cày được đất đai trong linh điền có linh khí trầm tích ở trong đất.

Một khi con đà mã thú nhỏ này hoàn toàn trưởng thành thì có được hai con linh súc, Dương gia chẳng những có thể tự mình trồng trọt được ba mẫu linh điền của mình, hơn nữa vào lúc nông nhàn vẫn có thể cho các nhà khác ở trong thôn thuê để tiến hành trồng trọt linh điền kiếm thạch tệ, các loại linh cốc. Gia cảnh của Dương gia tất sẽ cải thiện thêm một bước.

Chợ phiên ở Hoang Thổ trấn họp chợ mười ngày. Mỗi khi đến ngày chợ phiên, thôn dân của năm thôn trang chung quanh Hoang Thổ trấn sẽ kéo đến trấn mua sắm vật dụng cần thiết, cũng là ngày náo nhiệt nhất của Hoang Thổ trấn.

Dương Quân Sơn cưỡi đà mã thú theo sau con đà mã thú lớn của Dương Điền Cương, một đường chạy chậm về phía khu chợ ở Hoang Thổ trấn, ước chừng hơn nửa canh giờ, Hoang Thổ trấn đã thấy ở xa xa rồi.

Dương Điền Cương ngồi trên đà mã thú, phía sau đặt hai cái giỏ tre lớn, bên trong đựng đầy linh cốc, ước chừng có hai thạch, dựa theo một đồng ngọc tệ đáng giá hai Đấu Linh cốc, thì hai thạch linh cốc này tương đương mười ngọc tệ, tương đương với bổng lộc Dương Điền Cương làm Thôn chính một năm.

Tuy gia cảnh của Dương gia giàu có, nhưng lại không giống như Trương Thiết tượng, trong tay nhiều tiền chi xài. Của cải của Dương gia chủ yếu là linh cốc, chỉ đến lúc cần dùng mới kéo đến chợ phiên trên trấn đổi lấy ngọc tệ. Hiện tại hiển nhiên là Dương Điền Cương muốn chuẩn bị cho Dương Quân Sơn đi Bách Tước sơn.Ba mẫu linh điền của Dương gia tại Thổ Khâu thôn, linh cốc thu hoạch một năm chẳng qua được sáu thạch, còn phải nhờ vào linh canh bí thuật gia truyền của Dương gia, cùng với cái linh tỉnh, nước trong đó ẩn chứa nhiều linh khí. Nhưng hàng năm thu hoạch đều phải nộp lên trấn hết một phần năm làm lương thuế.

Lúc này trên đường đã có không ít Linh Canh nông ở các thôn trong Hoang Thổ trấn đi đến chợ phiên. Dọc theo đường có không ít Linh Canh nông nhìn thấy Dương Điền Cương đều kính nể chào hỏi ông ta.

Dương Điền Cương là người đến từ bên ngoài, năm đó từ Thần Du huyện đi tới Mộng Du huyện Hoang Thổ trấn làm Thôn chính Thổ Khâu thôn, không chỉ riêng thôn dân của Thổ Khâu thôn không phục, mà bốn thôn khác ở Hoang Thổ trấn cũng có địch ý đối với hắn. Cho dù là trấn thủ của Hoang Thổ trấn cũng không thích một người từ bên ngoài đến như hắn vậy.

Sau sự kiện linh tỉnh ở Thổ Khâu thôn, mặc dù không còn người nào ở Thổ Khâu thôn dám mạo phạm Dương Điền Cương, nhưng ở Hoang Thổ trấn vẫn bị mấy vị Thôn chính cùng với mấy vị Vũ Nhân cảnh cao thủ khác trong trấn xa lánh hay làm khó dễ.

Nhưng kinh qua nhiều phen minh tranh ám đấu lẫn nhau, Dương Điền Cương một lần hành động đã đánh bại rất nhiều Vũ Nhân cảnh cao thủ khiêu khích hắn, mặc dù người có tu vi tương đương hắn tối đa cũng chỉ có thể không bại dưới tay hắn, cuối cùng vẫn là trấn thủ tự mình xuất thủ mới yên ổn áp hắn một chiêu.Kết quả của trận chiến này rất nhanh sau đó liền truyền khắp toàn bộ Hoang Thổ trấn. Tu vi của Dương Điền Cương tuy không phải là thứ hai của Hoang Thổ trấn, nhưng thực lực lại mờ mờ ảo ảo là cao thủ thứ hai, rất gần với vị trí trấn thủ của Hoang Thổ trấn. Toàn bộ Hoang Thổ trấn không có người nào dám xem thường vị Thôn chính ngoại lai này nữa.

Chợ phiên của Hoang Thổ trấn cực kỳ náo nhiệt, không chỉ các cửa hàng trên trấn, và Linh Canh nông của các thôn chung quanh, cũng không thiếu thương buôn bên ngoài Hoang Thổ trấn cũng chạy đến đây buôn bán các loại vật dụng mà linh canh nông cần dùng thường ngày.

Dương Điền Cương tiến vào chợ phiên, sau đó liền cho Dương Quân Sơn tự đi một mình quanh trấn, còn hắn thì dắt con đà mã thú đến vị trí của trấn thủ sở đi vào công nha.

Dương Quân Sơn biết trấn thủ sở công nha kỳ thực là nơi tụ tập của các Vũ Nhân cảnh cao thủ của Hoang Thổ trấn, mỗi khi có chợ phiên trên trấn thì sẽ có Vũ Nhân cảnh tu sĩ của Hoang Thổ trấn đến đó trao đổi vật dụng cần thiết, trao đổi vật cần tu luyện, trao đổi tin tức hữu dụng cùng với tu luyện tâm đắc,...

Không có Dương Điền Cương ở bên cạnh, Dương Quân Sơn nhất thời cảm thấy tự do, lúc này trên người của hắn mang theo 200 thạch tệ cùng một đồng ngọc tệ, có thể mua vài món đồ chuẩn bị đi Bách Tước sơn.

Dương Quân Sơn tuy nhỏ tuổi nhưng lại có trí thức và kinh nghiệm từng trải cả trăm năm ở mức Vũ Nhân cảnh của kiếp trước, trên người có tiền, hơn nữa dắt một con đà mã thú phía sau, vừa nhìn liền biết là con của người có thân phận. Những người trên trấn đều cố kỵ nhân vật phía sau hắn, thành ra không có ai nghĩ đến chuyện lừa tiền của hắn, nhưng bọn buôn bán hàng rong thì không hẳn vậy.

Lúc này Dương Quân Sơn nghĩ trở thành một hành thương, bởi vì chỉ có những thương nhân đi lại tứ xứ thì trong tay sẽ có những thứ tạp nhạp ly kỳ cổ quái, mà Dương Quân Sơn muốn từ trong tay những thương buôn này, thử vận may xem có thể dựa vào kiến thức của kiếp trước có hữu dụng hay không.

----------oOo----------

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau