TIÊN LỘ CHÍ TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên lộ chí tôn - Chương 16 - Chương 20

Chương 8-1: Hộ tâm (1)

Rất nhanh sau đó liền có người bày quầy hàng hay buôn bán dạo chú ý đến một cậu bé dẫn một con Đà mã thú rất khác biệt so với người khác. Bọn họ nhận định thiếu niên này là một con dê béo đợi làm thịt.

- Hắc, tiểu ca, ngươi muốn mua những thứ gì, Lý lão tam ta đi đây đi đó, trong tay co1 rất nhiều thứ tốt, có muốn xem hay không?

Một hán tử dáng dấp hào phóng, trên mặt có vẻ phong sương đi đến cạnh Dương Quân Sơn. Trước mặt hắn là một gian hàng dài một trượng rộng năm thước dùng trúc mộc dựng lên, bày ra các loại vật phẩm công dụng không đồng nhất, nhìn qua rất là tạp nhạp.

Chính là người này, tình cảnh kiếp trước bày ra rõ ràng trước mắt. Dương Quân Sơn kiếp trước ở chỗ này đã bị thua thiệt lớn. Một thanh gươm bình thường bị kẻ này nói thành thanh quang kiếm bách luyện. Dương Điền Cương cho hắn một ngọc tệ, trong nháy mắt chui vào tay của chính kẻ này.

Nhưng lần này thì...

Dương Quân Sơn nhìn lướt qua quầy hàng của hắn, lắc lắc đầu làm bộ phải rời đi.

Hán tử kia vội vàng nói:

- Tiểu ca chớ đi a, ngươi muốn vật gì, chỉ cần ngươi nói ra, Lý lão tam ta tám chín phần mười đều có thứ ấy!

Dương Quân Sơn buồn cười cầm một thanh đoản kiếm có vỏ lên, hỏi:

- Đoản kiếm này bán thế nào?

Người nam kia sáng ngời ánh mắt, nói:

- Tiểu ca thật là tinh mắt, thanh điêu xà thanh quang đoản kiếm này xuất phát từ tay của lão tượng, bách luyện tinh cương, dưới pháp khí không dám nói là vật tốt số một, nhưng cũng là vật phẩm thượng đẳng. Có câu tiền một thạch tệ thì hàng đáng giá một thạch tệ, hàng nào của đó, thanh điêu xà thanh quang đoản kiếm này vốn là lão Lý ta muốn bán một ngọc tệ, nhưng nhìn tiểu ca lần đầu tiên tới chỗ lão Lý ta mua đồ, nhận được hân hạnh chiếu cố, tám mươi thạch tệ ngài cầm đi!

Dương Quân Sơn cân nhắc đoản kiếm trong tay, rút đoản kiếm rút ra thì nhìn thấy màu sắc của kiếm thân ánh sáng lập lòe có thể thấy được hình bóng của người, lưỡi kiếm nhìn qua cũng biết là rất bén.

Hán tử đắc ý cười nói:

- Tiểu ca thấy thế nào, có thanh đoản kiếm này trong tay, có thể đâm thủng vào cơ thể của hung thú tầm thường, nếu không thấy tiểu ca khí vũ hiên ngang, lão Lý ta có lòng kết giao một phen, chứ nếu không tám mươi thạch tệ là vô luận như thế nào cũng không thể bán.

Dương Quân Sơn cầm thanh đoản kiếm trong tay, thuần thục múa vài đạo kiếm hoa. Hán tử kia hiển nhiên là người biết hàng, nhìn Dương Quân Sơn múa vài đạo kiếm hoa biết ngay không phải là động tác võ thuật bình thường, thần sắc khoa trương trên mặt không khỏi thu liễm đi một ít.Dương Quân Sơn thu hồi vỏ kiếm lại rồi ném thanh đoản kiếm trở lại cửa hàng, lạnh lùng nói:

- Kiếm chất cứng mà không bền. Tinh cương còn chưa tới mà dám nói là bách luyện, tối đa là 36 luyện thôi! Nhưng mà kiếm thân làm tầng kỹ thuật này cũng không tệ, hiển nhiên là đã làm quen rồi. Không biết có phải là thủ nghệ của vị đại thúc ông hay không?

Hán tử nhìn Dương Quân Sơn vẻ mặt như trông thấy quỷ, bởi vì hết thảy điều Dương Quân Sơn nói về thanh "Điêu xà thanh quang đoản kiếm" này là hoàn toàn chính xác. Đây chỉ là một thiếu niên mười hai tuổi, không ngờ lại thì có kiến thức tinh tường như vậy, chẳng lẽ là môn đồ hậu bối của vị luyện khí sư nào chăng?

Chung quanh hành thương xem náo nhiệt trông thấy thái độ của Lý lão tam, làm sao không biết đứa nhỏ trước mắt kia đã nhìn thấu hư thật của hắn, liên tiếp bốn phía cười nhạo Lý lão tam, ánh mắt nhìn Dương Quân Sơn đã bớt đi mấy phần khinh thường.

Nhận thấy Dương Quân Sơn định đi, hán tử kia có phần nóng lòng, chợ phiên tuy rất náo nhiệt, nhưng gần đây có Linh Canh nông của năm thôn chung quanh, đa số đều biết chuyện, lần này hắn bị một đứa con nít lật tẩy, tin tức sẽ nhanh chóng lan truyền khắp chợ phiên, đến lúc đó sẽ không có ai tới mua hàng của hắn. Phiên chợ Hoang Thổ trấn ngày hôm nay xem như không tính rồi, hắn phải nhanh chóng bù đắp lại cục diện này, và phải bắt đầu từ người thiếu niên kia.

- Tiểu ca xin chậm đã!

Dương Quân Sơn sớm đã biết chắc chắn hán tử kia sẽ ngăn cản hắn, trong lòng cười thầm, nhưng trên mặt lại ngạc nhiên, nói:

- Thế nào, ngươi còn muốn ép mua ép bán nữa hay sao, ta là người địa phương của Hoang Thổ trấn!

Câu nói của Dương Quân Sơn càng làm cho hán tử khẩn trương, vội vàng khoát tay nói:- Tiểu ca chớ nên hiểu lầm, ngàn vạn chớ nên hiểu lầm, tại hạ muốn làm ăn mua bán ở trấn, không dám truyền tai tiếng ra ngoài.

Dương Quân Sơn tức giận nói:

- Vậy ngươi gọi ta làm gì?

Hán tử tươi cười nói:

- Nhìn ánh mắt sắc bén của tiểu ca, trong tay tại hạ còn có mấy vật, tiểu ca xem có hợp ý thứ gì không.

Thứ hắn cần chính là thứ này! Dương Quân Sơn mừng thầm trong lòng.

Kiếp trước sau khi cửa nát nhà tan, Dương Quân Sơn trở thành một vị tán tu, vì tích góp từng tí tài nguyên tu luyện, cũng từng trải qua một thời gian hành nghề hành thương đi bôn ba khắp nơi, đối với những hành thương đại đa số đều là tán tu biết rất rõ hoàn cảnh của họ.

Dương Quân Sơn mỉm cười nói:

- Vậy à, vậy phải xem vật trong tay ngươi như thế nào!

Hán tử trong nháy mắt có ảo giác dường như người trước mặt mình không phải là thiếu niên mười hai tuổi, mà là một Lão Hồ Ly 120 tuổi vậy.

Lý lão tam nhìn bốn phía chung quanh, vội vàng vỗ vào vai Dương Quân Sơn, nói:

- Tiểu ca tới bên này, đến một chỗ yên tĩnh một chút!

Lập tức gọi một hành thương quen biết ở bên cạnh, nhờ người này trông chừng dùm quầy hàng của hắn.

Dương Quân Sơn hiểu rõ gật gật đầu, theo Lý lão tam đi tới một nơi yên tĩnh cách xa mọi người, nhưng Dương Quân Sơn không để mình thoát khỏi tầm mắt của mọi người lui tới trên chợ phiên.

Chương 8-2: Hộ tâm (2)

Lý lão tam nhận thấy Dương Quân Sơn hành động như thế, trong lòng càng khẳng định thiếu niên trước mắt là một tay già đời, thầm hô xui xẻo, từ bên hông lấy ra một gói to, tổng cộng có bốn vật phẩm rơi ra khỏi túi, xuất hiện trước mặt Dương Quân Sơn. Dương Quân Sơn nhíu lông mày, nói:

- Là bốn thứ này?

Dĩ nhiên biết được Dương Quân Sơn là người "Trong nghề", Lý lão tam cười "Hắc hắc", nói:

- Đương nhiên không chỉ có vậy, nhưng ta nhìn tiểu hữu mới bắt đầu tu luyện, Tiên Linh khiếu không phải đã hoàn toàn đánh thức, cho dù có vài thứ tốt chỉ sợ cũng không dùng được rồi!

Dương Quân Sơn xem xét hắn một cái, quay đầu rời đi.

Lý lão tam vội vàng kéo Dương Quân Sơn rồi nói:

- Tiểu hữu khoan đi! Còn có mấy thứ tiểu hữu phải ngắm nghía một phen!

Lúc này Dương Quân Sơn mới dừng bước, nhưng ánh mắt lại dò xét hắn giây lát, dường như đã không quá tin tưởng vào lời nói của Lý lão tam.

Lý lão tam cắn chặt răng, lại lấy từ trong người ra ba món khác, nói:

- Tổng cộng có bảy món này thôi. Nếu tiểu hữu còn không hài lòng, vậy lão Lý ta phải quay đầu rời khỏi Hoang Thổ trấn này, dù sao làm ăn cũng không được nữa rồi!

Lý lão tam oán trách nhưng Dương Quân Sơn không quan tâm đến, bởi vì sau khi Lý lão tam lấy ba món kia ra thì ánh mắt của Dương Quân Sơn ngời sáng. Sau đó hắn cố đè nén nỗi vui mừng trong lòng xuống, nhủ thầm đã nhặt được bảo bối rồi.

Một vị tán tu có được quầy hàng tại chợ phiên trên trấn cũng không dễ dàng. Lý lão tam làm ra vẻ oán thán, kì thực cũng không nguyện bỏ qua chợ phiên ở Hoang Thổ trấn được, cuối cùng vẫn thận trọng hỏi:

- Tiểu hữu có vừa mắt được món gì không?

Trước mắt bày ra bảy món vật phẩm. Hai thanh vũ khí bách luyện, một cái thuẫn bài, ba tảng đá khác biệt tính chất, còn có một khối hộ tâm kín ở bề mặt in rõ một dấu quyền.

Dương Quân Sơn không tin rằng Lý lão tam chỉ có hàng hóa như vậy thôi, nhưng như Lý lão tam đã nói lúc nãy, hiện tại hắn chẳng qua chỉ vừa mới tu thành Phàm Nhân cảnh tầng thứ nhất, cho dù Lý lão tam có vật tốt, hắn cũng không dùng được rồi, hơn nữa sợ không mua nổi.

Nhưng bảy món vật phẩm trước mắt cũng coi là đã vượt ra ngoài ý liệu của Dương Quân Sơn.

Dương Quân Sơn chỉ khối hộ tâm có in dấu quyền ở bề mặt, hỏi:

- Vật này thì thế nào?

Vì Lý lão tam biết rõ Dương Quân Sơn đã nhìn thấu lai lịch của "Điêu xà thanh quang đoản kiếm" của hắn, cho nên lần này đều lấy ra vũ khí, các loại khoáng thạch, để chứng tỏ sự thành tâm của hắn. Miếng hộ tâm này chính là một trong ba vật cuối cùng mà hắn lấy ra.

Lý lão tam cười nói:

- Đây chính là bảo bối, đã từng là một món pháp khí,...

- Nhưng nó đã bị phá hủy rồi!Dương Quân Sơn chỉ vào dấu quyền, cười lạnh nói:

- Pháp trận đã hoàn toàn bị một quyền này phá hủy!

Lý lão tam vội la lên:

- Nhưng dù sao đã từng là một món pháp khí, phía trên vẫn phải còn pháp trận còn sót lại!

- Một món pháp khí bậc thấp thôi!

Dương Quân Sơn tiếp tục cười lạnh, ra vẻ không thèm quan tâm liếc nhìn, nói:

- Cho dù còn sót lại một vài pháp văn thì có thể làm được gì?

Lý lão tam thối lui mà cầu thứ:

- Ít nhất miếng hộ tâm này chất liệu cấp bậc pháp khí!

Lần này Dương Quân Sơn không phản bác, ngược lại gật gật đầu, nói:

- Cũng chính vì chất liệu còn có thể nhìn được, nhưng mà không có pháp trận chống đỡ, miếng hộ tâm này so với cái khiên bách luyện có mạnh hơn bao nhiêu?

Lý lão tam bị Dương Quân Sơn nói như thế, hoàn toàn không còn khí thế nữa, cuối cùng đành phải lắp bắp:
- Cái này, cái này chung quy vẫn mạnh hơn một chút.

Dương Quân Sơn liên tục cười lạnh, cười đến khi nhận thấy Lý lão tam càng lúc càng không có lòng tự tin nữa. Lúc này Dương Quân Sơn mới nói:

- Nói giá thử xem?

Lý lão tam nghe vậy đầu tiên là vui mừng, tiếp đó vẻ mặt lại đau khổ, hỏi dò:

- Tiểu ca, ngươi xem 150 đồng tệ,...

- Cái gì?

Dương Quân Sơn lập tức nổi nóng, hét lên:

- Chỉ cái khối rách này...

Lý lão tam liên tục luống cuống, không ngừng thở dài lại đưa ngón tay lên miệng, khuôn mặt hoảng loạn ra dấu Dương Quân Sơn không nên gầm rú như thế, thật vất vả để có thể trấn an được thiếu niên này. Rồi hắn thở phì phò thấp giọng nói:

- Vậy miếng hộ tâm hỏng này cũng đáng 150 thạch tệ chứ?

Cũng chính vì Dương Quân Sơn là một cậu bé hơn mười tuổi, nếu là một người trưởng thành mà lại gầm rú như vậy, cho dù Lý lão tam không muốn làm ăn buôn bán ở chợ phiên trên Hoang Thổ trấn nữa, hắn cũng muốn quay lưng bỏ đi ngay.

Lý lão tam khổ sở nói:

- Nhưng miếng hộ tâm này không hề bể nát, mặc dù không có pháp trận, bản thân chất liệu nếu so với bách luyện binh khí còn mạnh hơn nhiều. Một thanh bách luyện Trường Đao còn có giá 120, 130 thạch tệ. Miếng hộ tâm này vô luận thế nào cũng phải đáng 150 thạch tệ.

Dương Quân Sơn lắc đầu như trống bỏi, nói:

- Đừng quên là trước đây ngươi nghĩ hết cách gài bẫy ta. Lần này ngươi cũng chưa buông tha chút nào. Hiển nhiên là không thành tâm rồi.

Trong lòng của Lý lão tam dâng lên một cổ... hỏa khí, nếu người trước mặt hắn không phải là một đứa bé con, bất kể như thế nào hắn cũng chiếm không được đạo lý, nếu những người khác được voi đòi tiên như vậy, Lý lão tam hắn đã sớm không tiếp đón rồi.

- Tiểu tử, xem ra ngươi bắt đầu Dẫn Linh Khí vào cơ thể rồi, miếng hộ tâm này có một chút pháp trận còn sót lại. Tuy rằng pháp trận nát vụn không có lực phòng hộ như trước, nhưng chút ít pháp trận còn sót lại có khả năng phù hợp cho ngươi dùng. 150 thạch tệ, ngươi đã chiếm tiện nghi rồi!

Dĩ nhiên Dương Quân Sơn biết mình đã chiếm được tiện nghi, nhưng mình là một đứa bé con, quấy rầy dây dưa với hắn một phen cũng không sao.

- 150 thạch tệ cũng được. Vậy ngươi cho ta chọn thêm một khối đá đi!

----------oOo----------

Chương 9-1: Linh ngọc (1)

- 150 thạch tệ cũng được, vậy ngươi cho ta chọn thêm một khối đá!

Dương Quân Sơn chỉ vào ba khối khoáng thạch trước mắt, đây mới là mục đích thực sự của hắn.

- Cái gì? Không thể nào!

Lý lão tam tựa như mèo bị đạp đuôi, lập tức gào lên.

Ngay lập tức Lý lão tam bình tĩnh lại, nhìn bốn phía chung quanh rồi nói:

- Tiểu tử, ngươi muốn đổ thạch?

Dương Quân Sơn kinh ngạc nói:

- Thế nào, không được sao?

Lý lão tam cười lạnh nói:

- Được, sao lại không được, nhưng lão Lý ta có ba khối khoáng thạch này là nhặt được ở quặng mỏ cũ. Trong những tảng đá này phần lớn đều có hàng, chỉ có nhiều hay ít mà thôi. Tảng đá này ít nhất cũng phải 50 thạch tệ. Tiểu tử ngươi trả 150 thạch tệ lấy miếng hộ tâm, lão tử đã lỗ chết luôn, còn muốn tha thêm một khối đá này nữa, đừng có mơ.

Quặng mỏ cũ à? Dương Quân Sơn thầm cười lạnh: nếu ngươi có thể mang khoáng thạch từ trong quặng mỏ cũ ra thì làm sao lại lạc phách như vậy?

Nhưng Dương Quân Sơn không dám biểu hiện ra, mà thận trọng nói:

- Vậy, tăng thêm mười thạch tệ?

Lý lão tam trừng mắt, nói:

- Bớt cho tiểu tử ngươi mười thạch tệ, 190 thạch tệ thì lấy!Dương Quân Sơn sờ soạng trong ngực hồi lâu, tỏ vẻ không nỡ, móc ra một đồng ngọc tệ cùng 60 thạch tệ, hơi khó nói:

- Ngươi xem, toàn bộ ngọc tệ cùng thạch tệ của ta đều ở đây,...

Lý lão tam nhướng mắt lên, miễn cưỡng kiềm chế cổ... tà hỏa trong lòng xuống. Lúc này hắn lại lần nữa ý thức được người trước mắt dù sao cũng chỉ là một hài tử, cho dù biểu hiện có già dặn như thế nào đi nữa, trong người một hài tử mười một, mười hai tuổi có thể có bao nhiêu thạch tệ được chứ?

Nói thật, khi Lý lão tam thấy Dương Quân Sơn có thể lấy ra 169 thạch tệ đã cảm thấy đủ kinh ngạc rồi, làm gì còn hoài nghi trên người Dương Quân Sơn còn có thêm bao nhiêu thạch tệ hay không.

Lý lão tam có vẻ không nỡ, nhưng càng không nỡ bỏ lỡ cơ hội có được nhiều thạch tệ như thế này. Đối với Phàm Nhân cảnh tán tu như hắn, hơn 100 thạch tệ cũng là một khoản thu nhập không nhỏ.

Lý lão tam cắn răng, giậm chân một cái, ra vẻ ta đây thua thiệt quá mứa, buồn rầu lắc lắc tay, nói:

- Được rồi được rồi, vật là của ngươi, vật là của ngươi, mau chọn lựa một khối đá đi, cầm miếng hộ tâm đi mau, chớ trì hoãn lão Lý ta làm ăn. Ngày hôm nay vì tiểu quỷ ngươi mà ta đã thua thiệt quá nhiều rồi!

Dương Quân Sơn không thể chờ đợi thu lấy miếng hộ tâm, nhưng lại khó xử, băn khoăn trước ba quả khoáng thạch một lát, chờ đến khi Lý lão tam không còn kiên nhẫn nữa, bấy giờ mới chần chờ chọn lựa một khối trong đó, nói:
- Vậy, ta lấy khối này.

Lý lão tam không nghi ngờ, hắn đã trông thấy phía trước có hai nhóm người dừng lại trước quầy hàng của mình, đang tìm kiếm vật dụng gì đó, vội vàng nói:

- Khối khoáng thạch này hàm chứa pháp gai hạ phẩm tinh thiết. Nếu có thể đề luyện ra ba thành tinh thiết thì tiểu tử ngươi lời to rồi. Đi mau đi mau, nhưng chớ có nói lão Lý ta khi dễ tiểu hài tử đấy.

Ba thành tinh thiết? Ngay cả Lý lão tam cũng bỉu môi xem thường chính mình. Khối quáng thạch này nếu có thể đề luyện ra 10% tinh thiết cũng coi như không tệ rồi!

Nhìn theo bóng lưng của Lý lão tam vội vã quay về quầy hàng của mình, Dương Quân Sơn ném ném khối khoáng thạch dài chưa tới một tấc, có vân đỏ gỉ sắt trong tay, đắc ý cười vậy.

Dương Quân Sơn vui mừng cất miếng miếng hộ tâm vào trong người, miếng hộ tâm này là món hạ phẩm pháp khí có pháp trận phần lớn bị đánh tan là không sai. Nhưng với con mắt kiếp trước của Dương Quân Sơn xem thì miếng hộ tâm từ lúc mới chế thành hạ phẩm pháp khí đã đại tài tiểu dụng rồi, hoặc là trình độ của người luyện chế miếng hộ tâm không được tốt lắm, khiến cho một món vốn có thể luyện chế thành pháp khí trung phẩm lại miễn cưỡng giảm đi một bậc.

Thanh Hồng cương, pháp giai trung phẩm linh tài, chính là linh tài tốt nhất để luyện chế trung phẩm phòng hộ pháp khí.

Miếng hộ tâm kín này bị người dùng quyền đánh tan pháp trận trong đó, đồng thời lưu lại dấu ấn ở trên mặt kiếng. Dấu quyền này có bốn dấu ngón tay lóe lên ánh sáng màu xanh đỏ. Dương Quân Sơn tin rằng nhất định chất liệu dùng để luyện miếng hộ tâm là Thanh Hồng cương.

Kiếp trước sau khi gia tộc Dương Quân Sơn tan vỡ, trở thành tán tu lưu lãng tứ xứ. Tán tu tiết kiệm hết thảy tài nguyên tu luyện, hơn nữa mặc dù có tích lũy từng chút cũng không tìm được người hỗ trợ, chỉ có thể dựa vào chính mình. Bởi vậy, đặc thù lớn nhất của tán tu chính là bất kể tài nghệ tu luyện nào đều phải hiểu biết một chút. Nói tốt thì gọi là bác đại tinh thông. Nói xấu thì gọi là cái gì cũng biết, sơ sơ về da, về lông mà thôi.

Dù vậy, cuối cùng kiếp trước Dương Quân Sơn cũng ngoan cường đem tu vi tự thân đẩy lên tới Vũ Nhân cảnh tầng thứ tư. Nếu như một số thế lực cũng có thể nắm trong tay một trấn nhỏ, có kiến thức và kinh nghiệm từng trải, Lý lão tam chưa đạt tới Vũ Nhân cảnh không thể so sánh được.

Lý lão tam không biết Thanh Hồng cương này. Dương Quân Sơn tin tưởng bản thân mình không nhìn lầm.

150 thạch tệ mua được miếng hộ tâm kín, dù nấu lại miếng hộ tâm lần nữa, luyện ra Thanh Hồng cương ít nhất cũng đáng giá năm ngọc tệ.

Nhưng lúc này Dương Quân Sơn sẽ không ham chút dung hợp bên trong Thanh Hồng cương. Miếng hộ tâm mặc dù không có pháp trận bảo vệ, chỉ bằng chất liệu Thanh Hồng cương tự thân luyện ra cũng có thể ngăn cản được bách luyện binh khí chém.

Hơn nữa đối với Dương Quân Sơn, miếng hộ tâm bề mặt còn sót lại có chút pháp trận phù văn, không hẳn là không dùng được nữa!

Chương 9-2: Linh ngọc (2)

Đây có thể nói là chứng cứ rõ ràng về sự nghèo khổ cùng cực của tán tu. Dốc tất cả tài nguyên, vật liệu trong tay dùng hết, nên dù là pháp khí hư hại, linh khí hư hao, cũng phải tận dụng hết khả năng của chúng.

Pháp trận phù văn của miếng hộ tâm kín tuy đã tàn hỏng hơn phân nửa, nhưng còn sót lại vài đạo phù văn. Dương Quân Sơn vẫn có thể cấu kết trở lại. Tuy rằng không cách nào đạt đến uy năng của pháp khí, nhưng ít ra có thể đề thăng mức phòng ngự của miếng hộ tâm này lên một chút.

Chỉ cần miếng hộ tâm cũng đáng để cho Dương Quân Sơn hao tốn 169 thạch tệ. Huống chi trong tay Dương Quân Sơn còn có một khối khoáng thạch.

Trước đó Dương Quân Sơn nhìn ba khối khoáng thạch giả vờ do dự, kì thực mục tiêu của hắn chính là khối khoáng thạch rỉ sắt màu đỏ này, thậm chí miếng hộ tâm chẳng qua là hắn sử dụng như một công cụ yểm trợ mà thôi.

Trong tài liệu về thiết hay thạch trong tu luyện giới, các loại tài nguyên tu luyện ẩn tàng trong thạch, hoặc dứt khoát hòa tan vào thạch chất, cho dù là tu sĩ cao minh với pháp thuật thần thông cũng rất khó phán đoán trong đó có thứ họ cần hay không, hoặc có thể đoán được nhưng không thể kết luận có hàm lượng bao nhiêu. Bởi vậy trong Tu Luyện Giới mới sinh ra phương thức thú vị là đổ thạch giống như đánh bạc vậy.

Đổ thạch, đánh ở đây dĩ nhên là tính không xác định, nhưng nếu đã xác định trong khoáng thạch có hay là có bao nhiêu, thì đổ thạch sẽ không còn ý nghĩa nữa. Do đó nếu thạch đã có thể xác định được hàm lượng, dĩ nhiên người ta sẽ không mang ra đánh cược.

Hồng Tú nguyên thạch chính là một loại khoáng thạch tài nguyên tu luyện có thể xác định hàm lượng bên trong đó, nhưng liên quan đến hồng văn nguyên thạch thì mức độ nhận biết đã được truyền bá rộng rãi nhiều năm rồi.

Nhiều thế hệ kinh doanh khoáng thạch vọng tộc tử đệ phát hiện loại thiết khoáng được bao bằng đá bên ngoài này bên trên thường xuất hiện từng đường rỉ sắt màu đỏ nhàn nhạt. Nếu không nhìn kỹ thì sẽ sơ suất bỏ qua khoáng thạch có vân đỏ này. Như vậy bên trong khoáng thạch nhất định sẽ bao bọc một khối linh ngọc!
Không sai, chính là linh ngọc, nguyên liệu dùng để cọ cắt chế tạo ngọc tệ. Là bảo vật mà tu sĩ có thể dùng để phụ trợ tu luyện.

Kiếp trước vị vọng tộc tử đệ kia sau khi phát hiện điều bí mật này đã nhanh chóng báo lên gia tộc, gia tộc coi như là cơ hội quật khởi, nhanh chóng âm thầm thu thập một lượng lớn Hồng Tú nguyên thạch. Nhưng Hồng Tú nguyên thạch rất hiếm, mà gia tộc này lại không muốn gióng trống khua chiêng khiến cho mọi người đều biết, bởi vậy số lượng thu thập cũng không nhiều lắm.

Ba năm sau, cuối cùng bí mật cũng bị người phát giác và được truyền bá rộng rãi. Hồng Tú nguyên thạch không được coi trọng lập tức bị các lớn thế lực nhỏ nắm trong tay. Trên thị trường cũng khó thấy được Hồng Tú nguyên thạch.

Mặc dù vậy, gia tộc đầu tiên phát hiện ra Hồng Tú nguyên thạch đã bí mật tích lũy qua ba năm, trong vòng 30 năm đã sinh ra một cao thủ Chân Nhân cảnh, khiến cho gia tộc từ một vọng tộc nơi trấn nhỏ xa xôi, thoáng chốc đã trở thành một hào tộc quyền thế của một huyện.

Sau đó Dương Quân Sơn đã từng có giao tình cùng với một tử đệ của gia tộc này. Người đó từng nói cho hắn biết, nếu Hồng Tú nguyên thạch không quá mức hiếm hoi, thì gia tộc của hắn ba năm qua tích lũy một cách bí mật, ít nhất gia tộc sẽ có thêm vài vị tu sĩ Chân Nhân cảnh nữa, thậm chí trở thành danh môn của một quận cũng không phải không có khả năng.Thực tế chẳng những Hồng Tú nguyên thạch hiếm hoi, mà thông thường cá thể cực nhỏ. Lớn nhất chỉ to bằng nắm tay, vì thế cũng hạn chế mức to nhỏ của linh ngọc được bao bọc bên trong. Kiếp trước phát hiện bên trong Hồng Tú nguyên thạch có thể giải thạch ra khối linh ngọc lớn nhất lớn nhất chẳng qua là cắt được 30 ngọc tệ mà thôi. Thậm chí từ Hồng Tú nguyên thạch giải thạch ra được một khối ngọc tệ nhỏ hơn bình thường cũng thường phát sinh.

Tuy nhiên bất luận là bên trong Hồng Tú nguyên thạch bao phủ linh ngọc lớn hay nhỏ thì điểm tuyệt đối chính là linh ngọc bên trong Hồng Tú nguyên thạch nhất định tồn tại.

Do thử khoáng thạch trong tay, Dương Quân Sơn thầm nói phát tài. Hồng Tú nguyên thạch vốn không có nhiều, ở nơi Hoang Thổ trấn vắng vẻ thì xác suất gặp càng nhỏ. Với lứa tuổi hiện tại của Dương Quân Sơn, chạy tới chợ phiên đổ thạch chắc chắn là dụ cho người chú ý.

Ngoài ra mấu chốt nhất chính là với tu vi bây giờ của hắn, không thể nào tiến hành giải thạch đối với Hồng Tú nguyên thạch, đương nhiên không lấy được linh ngọc bên trong. Không có linh ngọc thì không thể nào cắt được ngọc tệ. Không có ngọc tệ vậy tại sao Dương Quân Sơn lại âm thầm thu thập Hồng Tú nguyên thạch?

Xem ra muốn tích lũy tài phú trước hết cần phải nhờ lực lượng của cha mà thôi, với tu vi Vũ Nhân cảnh của cha, hứng thú đổ thạch sẽ không bị kẻ khác hoài nghi.

Dương Quân Sơn dường như nghĩ tới chuyện gì đấy, nhất thời thần sắc tỏ ra nghiêm trọng: vì ngăn cản đại họa mấy năm sau phát sinh càn quét toàn bộ Du quận. Nhất định hắn phải kiệt lực hiệp trợ Dương Điền Cương đề thăng tu vi, chỉ có như vậy mới có khả năng tránh khỏi cảnh cửa nát nhà tan lần nữa.

----------oOo----------

Chương 10-1: Linh đan (1)

Kiếm lợi chỗ Lý lão tam, thuận tiện báo thù kiếp trước bị đối phương đùa bỡn, Dương Quân Sơn cảm thấy thật vui vẻ thoải mái.

Nhưng tiếp đó đi dạo một vòng xuống các quầy hàng ở chợ phiên, không phát hiện ra cái gì có thể khiến cho hắn sáng mắt nữa. Nói chung không phải là không có món gì đáng để cho hắn mua để dành, thật sự vì Dương Quân Sơn không còn nhiều thạch tệ nữa.

Mấy năm nay hắn để dành được thạch tệ tiêu vặt. Dương Điền Cương thưởng cho hắn một đồng ngọc tệ. Ngoài ra còn thu được từ đám Trương Hổ Tử hơn trăm thạch tệ. Tổng cộng hơn 300, vừa rồi đã dùng hết hơn một nửa. Hiện giờ Dương Quân Sơn chỉ còn lại 134 thạch tệ. Hắn cần phải cẩn thận tính toán mua chút ít đồ dùng cho chuyến đi Bách Tước sơn.

Tại cửa hàng nhà thợ rèn trên trấn mua hai hồ tổng cộng 60 Thiết Vũ tiễn. Mũi tên này do hắc thiết chế thành toàn thân. Đầu mũi tên chế tạo bằng tinh cương, phối hợp với cung mạnh, ở cự ly thích hợp cũng có thể bắn thủng da của hung thú bậc cao.

Kiếp trước Dương Quân Sơn cũng từng mua Thiết Vũ tiễn ở nơi này. Nhưng do trước đó bị Lý lão tam lừa bịp tống tiền hơn một nữa thạch tệ, thạch tệ trên người cũng không bằng bây giờ, cuối cùng hắn mua một bầu 30 cái, lúc đi vào Bách Tước sơn không lâu thì đã bắn hết rồi.

Giờ này Dương Quân Sơn chẳng những mua hơn một bầu, mà thuật bắn tiến rất xa so với kiếp trước, kinh nghiệm săn giết cũng tăng thêm, dĩ nhiên sẽ không rơi vào tình trạng quẫn cảnh như kiếp trước.

60 cái Thiết Vũ tiễn tốn hết một trăm thạch tệ của Dương Quân Sơn. Thợ rèn nhìn một đứa con nít như hắn tới mua đồ, hỏi thăm cha mẹ hắn, Dương Quân Sơn cố ý tiết lộ đại danh cha Dương Điền Cương nên có được ưu đãi. Ở Hoang Thổ trấn, đại danh của cha Dương Quân Sơn vẫn có mấy phần uy hiếp.

Có 60 cây Thiết Vũ tiễn, hành trình Bách Tước sơn của Dương Quân Sơn thêm mấy phần bảo đảm. Cây Tang Mộc cung mà Dương Điền Cương mới đưa cho hắn hiện giờ đã khá yếu rồi.

Sáng sớm hôm nay khi diễn luyện một bài Mãng Ngưu Quyền, Dương Quân Sơn đã cảm thấy khí lực tự thân tăng nhiều. Dùng Tang Mộc cung luyện tập cảm thấy thuật bắn tăng thêm rõ rệt. Một bầu tên hắn bắn một hơi là hết, gần như không ngừng nghỉ.
Một cây cung tốt giá trị không rẻ, thậm chí so sánh với một thanh bách luyện binh khí còn đắt hơn nhiều. Nhưng bây giờ Dương Quân Sơn không còn bao nhiêu thạch tệ, đừng nói là cung tốt, một cây Tang Mộc cung cũng không mua nổi.

Nhưng Dương Quân Sơn biết được cha Dương Điền Cương có một cây cung không tệ. Nghe nói lúc trẻ Dương Điền Cương từng sử dụng qua, không biết hắn có kéo nổi hay không.

Mua hai hồ Thiết Vũ tiễn, Dương Quân Sơn chỉ còn lại hơn ba mươi thạch tệ ít ỏi, bất giác đưa tay sờ vào khối Hồng tú nguyên thạch trong ngực, đáng tiếc hiện giờ bảo bối không dùng được.

Tích lũy tiền tiêu vặt mấy nay, nhoáng một cái là hết, đang tính toán xem hơn ba mươi thạch tệ có thể mua được những thứ gì, liền trông thấy một cửa hàng linh thảo bên cạnh chợ phiên.

Cửa hàng như thế này thường sẽ bán kèm thuốc dán dùng để trị thương chữa bệnh, nhưng phần nhiều là dùng linh thảo cấp thấp phối chế cùng thảo dược bình thường, đối với tu sĩ Phàm Nhân cảnh bậc thấp còn có chút công hiệu, nhưng Phàm Nhân cảnh bậc cao, tu sĩ điện định tiên căn có thể thi triển tiên thuật, nếu bị tổn thương hoặc bị bệnh thì không phải thuốc dán này có thể trị được. Khi đó tu sĩ cần dùng đan dược.

Nhưng trước mắt Dương Quân Sơn chỉ là tu sĩ Phàm Nhân cảnh tầng thứ nhất Hoán Tiên Linh vẫn chưa xong. Thuốc dán được chế tạo từ hỗn hợp Linh thảo và thảo dược phổ thông dùng trị liệu bị thương cũng đủ rồi.Ba mươi lăm thạch tệ, lần nữa lại nể mặt hắn là một tiểu hài tử, cộng thêm con đà mã thú ở bên ngoài, chưởng quỹ cửa hàng linh thảo cầm thạch tệ rồi đưa cho hắn 4 miếng thuốc dán giá 10 thạch tệ một miếng.

Cất thuốc dán vào cái túi đặt trên lưng con đà mã thú, Dương Quân Sơn vỗ vỗ vào túi tiền khô quắt giữa ngực, thạch tệ trên người rốt cục không còn một mống.

Nhìn sắc trời một chút, chắc cha vẫn còn ở trong trấn công nha chưa đi ra, Dương Quân Sơn buồn chán muốn chết, vừa dạo quanh chợ phiên, thoải mái xem xét vật phẩm trưng bày tại các quầy hàng hai bên phố xá, vừa đi tới chỗ trấn công nha.

Trấn công nha ở vị trí trung tâm Hoang Thổ trấn. Nơi này lúc bình thường là nơi tập trung của Vũ Nhân cảnh cao thủ ở Hoang Thổ trấn. Vì thế mỗi khi đến chợ phiên, chung quanh trấn công nha bày khá ít các quầy hàng. Những hành thương tán tu đi lại khắp nơi cũng không dám bày biện hàng hóa thấp kém của mình vì e ngại pháp nhãn của Vũ Nhân cảnh cao thủ.

Tuy nhiên người chân chính dám bày cửa hàng gần công nha đều là những hành thương tự tin đối với đồ vật của mình. Vì thế nơi náo nhiệt nhất ở chợ phiên không phải là nơi gần trấn công nha, nhưng đồ vật tốt nhất ở chợ phiên tuyệt đối là ở nơi đây.

Lúc này Dương Quân Sơn đứng trước một cửa hàng có tám, chín cái hộp gỗ tinh xảo, nhìn trừng trừng vào đan dược trong hộp gỗ mà thèm nhỏ dãi. Không chỉ có Dương Quân Sơn, những kẻ khác đi ngang qua cửa hàng này cũng thường dừng chân lại, thèm thuồng nhìn đan dược trong hộp gỗ.

Quầy hàng này thuộc về một tu sĩ áo đen diện mạo cao ngạo lãnh đạm, từ lúc Dương Quân Sơn bắt đầu đến cửa hàng, tu sĩ thần sắc lạnh lùng ngồi đấy, hai mắt khép hờ không nhúc nhích. Hiển nhiên, tu sĩ cao ngạo lãnh đạm này cực kỳ tự tin đối với đồ đạc của mình, hờ hững với những người có ý định hỏi thăm mặc cả.

Nhưng đối với Dương Quân Sơn, đan dược mà tu sĩ này bán chỉ xem là dược đan chứ không gọi là linh đan, trình độ của người chế tạo những dược đan này cùng lắm là chế đan sư, so sánh với luyện đan chân chính còn kém một bậc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau