TIÊN LỘ CHÍ TÔN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiên lộ chí tôn - Chương 6 - Chương 10

Chương 3-2: Ngọc tệ (2)

Kiếp trước Dương Quân Sơn chỉ biết một bộ trung phẩm Luyện Thể thuật, gọi là " Địa Cổn Quyền ", đủ dùng để rèn luyện gân cốt, mạnh hơn Mãng Ngưu Quyền nhiều. Bộ quyền thuật này lúc thi triển cần phải nằm trên đất nhào lộn những động tác khác biệt, bất kể ra sao thì nhìn cũng có vẻ thảm hại dị thường.

Đánh xong bi Mãng Ngưu Quyền, Dương Quân Sơn toát hết mồ, dùng nước lạnh lau qua, thì nghe Hàn Tú Mai vui vẻ nói:

- Sơn nhi luyện Mãng Ngưu Quyền đã vào trong bì nhục rồi!

Dương Quân Sơn hiểu trình độ mà bản thân mình đã đạt được, cười nói:

- Hài nhi có thể xem như khai khiếu rồi chứ, dù sao phải đi Bách Tước sơn. Nếu không có gì tiến bộ thì sao được!

Nhắc tới Bách Tước sơn, Hàn Tú Mai không thích. Nhưng nàng thấy con trai của mình mừng rỡ vui thế, nên không nỡ dội nước lạnh, vì thế miễn cưỡng cười nói:

- Mau nghỉ ngơi một chút đi, chờ cha con về ăn cơm. Hôm nay là Linh Mễ thang, bánh linh mạch đảm bảo ăn đủ!

Nhị đệ và tiểu muội nghe xong lập tức cao hứng nhảy bắn cả lên. Tuy gia cảnh nhà Dương Quân Sơn dư dả, nhưng cũng không thể ăn linh mễ linh mạch một ngày ba bữa. Vì chỉ sợ một ngày kia Dương Quân Sơn đi Bách Tước sơn.

Linh cốc linh mạch được xem là một loại pháp giai hạ phẩm linh thảo, bởi vì trong linh thảo nó được trồng với sản lượng lớn. Hơn nữa lại chứa một số ít linh khí dễ dàng hấp thu, vì thế nó được tu sĩ dùng làm thức ăn chủ yếu no bụng.

Nhưng cái gọi là sản lượng lớn cũng tương đối với các loại linh thảo khác. Linh Canh nông chủ yếu là trồng trọt linh cốc mà sống, nhưng so với ngũ cốc bình thường thì có rất nhiều điều kiện hà khắc. Bởi vậy Linh Canh nông bình thường nếu muốn khiến cho linh cốc tự cấp tự túc cũng không dễ dàng. Hấu hết vẫn trồng ngũ cốc bình thường, sau đó sẽ trồng phụ thêm các loại linh cốc.

Nhà gia cảnh nhà Dương Quân Sơn giàu có ở Thổ Khâu thôn, Hàn Tú Mai lo liệu việc nhà, chẳng qua là mỗi buổi trưa mới dùng linh mễ linh thái làm thức ăn chính, buổi tối phần nhiều là linh mễ và thóc tạp bình thường để hợp thành cơm, sáng sớm là đồ ăn bình thường, ngày mùa thì tính toán khác.

Dương Quân Sơn đánh xong bài Mãng Ngưu Quyền vẫn không thấy Dương Điền Cương đi ra, liền hỏi:

- Mẹ, cha đâu rồi?

Hàn Tú Mai chỉ ra sau nhà, nói:

- Ở sau viện đó. Hôm nay là chợ phiên của Hoang Thổ trấn. Cha con chuẩn bị đi lên trấn, hiện đang lấy cỏ khô cho ngựa thồ.

- Hôm nay là chợ phiên trên trấn?

Dương Quân Sơn vui mừng hỏi: - Con và cha cùng đi nhé!

Hàn Tú Mai tỏ ý đã sớm biết con mình sẽ vui mừng như vậy, nói:

- Ngựa thồ nhỏ của chúng ta đã cao bằng đầu người rồi, chở con xem ra không thành vấn đề, chỉ cần cha con đồng ý là được.

Dương Quân Sơn nhoẻn miệng cười "Hắc hắc", lấy từ trên giá chiếc Tang Mộc cung mà mấy hôm trước Dương Điền Cương đã đưa cho hắn. Tang Mộc cung này có lực kéo chừng một thạch có thừa, lúc mới mua Dương Quân Sơn mới chỉ có thể kéo ra bảy phân, giờ này có thể thoải mái kéo cong hình vầng trăng.

Lấy một bầu Trúc Vũ tiễn, Dương Quân Sơn đi ra ngoài ruộng lúa, nhìn thấy một hình nộm cách năm mươi bước, bắt đầu giương cung, lắp tên luyện bắn.

Vào lúc kéo cung, Dương Quân Sơn cảm thấy thuật bắn cung của mình có tiến bộ nhiều hơn so với Mãng Ngưu Quyền, dựa theo cảm giác quen thuộc đã lâu. Dương Quân Sơn liên tiếp bắn ra bảy mũi tên. Mỗi mũi tên đều trúng vào chính giữa hình nộm.

Nếu bình thường, mặc dù Dương Quân Sơn đã luyện bắn hơn một năm, nhưng mười cái Trúc Vũ tiễn này ở ngoài năm mươi bước có thể bắn trúng hồng tâm vài ba lần đã không tệ rồi.

Dương Quân Sơn chợt động tâm, sáng sớm hôm nay Mãng Ngưu Quyền đột nhiên tiến bộ như vậy, chỉ sợ sẽ làm cho mẹ kinh ngạc rồi. Hơn nữa tối hôm qua tu luyện bên giếng linh đến đêm khuya cũng không gạt được cha mẹ. Nếu như thuật bắn tên tăng tiến vùn vụt, e rằng ngay cả cha mẹ cũng sẽ hoài nghi mình không phải là con của họ nữa.

Dương Quân Sơn không khỏi cười khổ, vì thế liền cố ý bắn sai mấy mũi tên. Một bầu 30 mũi Trúc Vũ tiễn, cuối cùng bắn trúng hồng tâm đạt 18 mũi, còn lại đều bắn vào chung quan hồng tâm. Mặc dù vậy, thành tích của Dương Quân Sơn cũng coi là rất tốt.- Tiến bộ không nhỏ!

Dương Quân Sơn thu toàn bộ tên từ trên hình nộm, thấy Dương Điền Cương đứng ở cửa viện, hiển nhiên trước đó đứng xem hắn luyện bắn.

Dương Điền Cương giơ chân lên dập dập đầu tẩu cho bay hết khói bụi, thuận tay nhổ một bụi cỏ mọc ven tường, quấn vào ống hút thuốc để súc rửa, cười nói:

- Cha vốn còn chút bận tâm về sự an toàn khi con đi Bách Tước sơn. Xem ra chính con cũng có sự tự tin không ít rồi!

Dương Quân Sơn đắc ý cười cười, nói:

- Dạ đúng. Nếu hài nhi không nắm chắc, nào dám mạo hiểm đi Bách Tước sơn.

Dương Điền Cương dùng ống điếu gõ lên đầu Dương Quân Sơn một cái. Dương Quân Sơn đã biết trước nên vội tránh né, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát. Dương Điền Cương gõ không hề nhẹ, khiến Dương Quân Sơn nhăn mặt hít hà, luôn miệng kêu đau.

Dương Điền Cương cười "Hắc hắc", nói:

- Ngươi cũng đừng đắc ý, thật muốn đi Bách Tước sơn, làm gì có người nào sẽ đứng yên làm bia bất động cho ngươi bắn. Bắn vật còn sống và bắn vật đã chết rất khác nhau.

Đương nhiên Dương Quân Sơn hiểu được những điều này. Thực ra hắn chỉ cần luyện tập một hai ngày là có thể khôi phục lại mấy phần trình độ ở kiếp trước, ứng phó với bãi săn ở Bách Tước cũng đủ.

Dương Điền Cương bắn ngón cái ra. Một khối vật thể sáng óng ánh bay về phía Dương Quân Sơn.

Dương Quân Sơn nhanh chóng nhận lấy vào tay. Khối vật thể hình vuông tròn mang theo linh khí tản mát nhè nhẹ trong lòng bàn tay. Lập tức Dương Quân Sơn vui mừng ra mặt, nói:

- Ngọc tệ!

Dương Điền Cương quay người đi vào trong sân, nói:

- Ăn điểm tâm rồi đi chợ phiên một chuyến cùng cha. Đồng ngọc tệ này là cha thưởng cho con, thích cái gì thì mua.

Chương 4-1: Đồng bạn (1)

Dương Quân Sơn nhanh chân chạy vào căn phòng nhỏ của bản thân mình, lấy từ dưới gối ra một cái hộp gỗ nhỏ, nhẹ nhàng lắc lắc, bên trong vang ra tiếng "rào rào rào rào".

Dương Quân Sơn mở hộp gỗ ra, có cổ linh khí tản mát không kém cái đồng ngọc tệ trước bao nhiêu, nhưng giờ này Dương Quân Sơn có thể cảm giác được rõ ràng mặc dù lượng linh khí trong hộp gỗ tuy không nhỏ, nhưng so với đồng ngọc tệ đó lại kém tinh thuần hơn.

Bên trong là một nửa hộp thạch tệ có linh quang mờ. Những thạch tệ này đều do Dương Quân Sơn tiết kiệm tiền tiêu vặt được trong hai năm, đếm kỹ tổng cộng được một trăm lẻ ba đồng, cộng thêm đồng ngọc này chỉ được khoảng 200 đồng thạch tệ lẻ, tương đương với giá của hai Đấu Linh cốc. Nhưng nếu chỉ mua thóc bình thường thì có thể mua đến hai thạch, đủ cho cậu bé tuổi thiếu niên nhỡ nhỡ như Dương Quân Sơn ăn trong nửa năm.

Trong đám bạn cùng lứa tuổi ở Thổ Khâu thôn, có thể thấy Dương Quân Sơn có chút tài sản. Ngặt nỗi hiện giờ Dương Quân Sơn mười hai tuổi, cơ thể lớn tương đối nhanh, tuy nhiên sau khi linh hồn trải qua trăm năm thương tang, thì 200 thạch tệ này chẳng thể làm được gì cả!

Hàn Tú Mai đang thúc giục Dương Quân Sơn ăn điểm tâm. Dương Quân Sơn đành phải cất hộp gỗ lại, đợi lát nữa đi chợ phiên mang theo xem có thể mua được chút gì hữu dụng hay không.

Dương Quân Sơn mới vừa đi ra khỏi phòng nhỏ thì bị Nhị đệ kéo vạt áo lại. Nhìn Dương Quân Bình thần sắc khẩn trương, Dương Quân Sơn hơi ngạc nhiên, hỏi:

- Mẹ kêu ăn cơm đó, làm sao vậy?

Dương Quân Bình nói:

- Anh quên là hôm qua hứa sẽ giúp em dạy Trương Hổ tử một bài học hay sao. Hôm nay em đã hẹn với hắn. Anh đi chợ phiên thì ai sẽ đối phó với hắn? Em cùng Thiên Hải ca và Bảo Lượng ca không phải là đối thủ của hắn. Nghe nói hắn sắp sửa Hoán Linh cái Tiên Linh khiếu thứ hai thành công rồi, khí lực so với trước khi tu luyện gia tăng chẳng những gấp đôi mà còn hơn thế nữa. Nếu luyện hóa Tiên Linh khiếu thứ hai cũng thành công, khí lực của hắn còn mạnh hơn nữa.

Lúc này Dương Quân Sơn còn lòng dạ nào đi tham dự vào mấy cuộc đánh nhau ấy, nói thẳng:

- Nói hắn dời ngày lại đi. Đợi ca đi chợ phiên về, nhất định đánh cho hắn rụng hết răng xuống đất!

Nói xong Dương Quân Sơn lại ngẩn ra, dường như ở kiếp trước cũng xảy ra một việc giống như vậy, dường như lúc đó mình cũng cự tuyệt Nhị đệ như bây giờ. Cuối cùng Nhị đệ vẫn quật cường đi đánh với người ta một trận. Kết quả vô cùng thảm bại. Sau đó gần hai, ba tháng sau huynh đệ hai người không ai nói với ai lời nào.

Nhưng lúc đó sau khi Dương Quân Sơn từ Bách Tước sơn quay trở về, lòng tự tin bị đả kích rất lớn, ngơ ngẩn ủ rũ một thời gian dài, không chú ý tới tình huống của Nhị đệ.

Thật ra thì lúc đó Dương Quân Sơn đã có địa vị so với bạn cùng lứa ở Thổ Khâu thôn, bởi vì danh tiếng sợ đánh mà xuống dốc không phanh. Thời điểm đó Dương Quân Sơn cũng quên luôn điều đó rồi.

Dương Quân Bình thấy đại ca không để ý tới chuyện của mình nên càng khẩn trương, lại sợ bị Hàn Tú Mai nghe thấy nên không dám lớn tiếng ầm ĩ, thấp giọng nói:

- Nhưng chúng em đặt tiền đó, nếu không tới là thua.
Dương Quân Sơn nghe vậy chợt dừng chân lại, quay đầu lại nói:

- Đám nít ranh còn bày đặt bắt đại ca ra bài bạc. Nói xem, áp bao nhiêu tiền?

Dương Quân Bình ngượng ngùng, cười nịnh nói:

- Mười thạch tệ, cộng thêm Hải ca cùng bảo lượng ca, tổng cộng 30 thạch tệ. Trương Hổ tử bên kia cũng ra 30 thạch tệ. Người nào thắng thì 30 thạch tệ liền thuộc về người đó.

Dương Quân Sơn đảo con ngươi một vòng, nói:

- Đem ca ca ta ra đánh cược mà lại không chia phần cho ta chút nào. Không được, thắng được tiền ta muốn một nửa!

Dương Quân Bình thần sắc vui mừng, nói:

- Ca, anh không đi chợ phiên nữa sao?

Dương Quân Sơn hừ hừ một tiếng, tỏ vẻ tự tin nói:
- Dọn dẹp thằng Trương Hổ tử ngu ngốc kia thì có bao lâu chứ. Ăn điểm tâm xong ngươi hẹn hắn hẹn đi ra. Trong vòng một nén nhang ta sẽ đánh hắn ngã quỵ, sau đó quay về đi chợ phiên cùng cha cũng không muộn!

Dương Quân Bình hiển nhiên không tin, hỏi:

- Một nén nhang?

Dương Quân Sơn thấy ánh mắt khó tin của em trai, lập tức không vui nói:

- Thế nào, không tin a. Ta đây cũng không đi. Các ngươi tự nghĩ biện pháp đi!

Dương Quân Bình thấy đại ca nổi nóng, vội vàng kéo Dương Quân Sơn đang dợm bước đi lại, nói:

- Tin, tin. Nhưng đại ca xem nếu thắng thì chia cho anh mười thạch tệ có được không?

- Cút đi!

Cơm linh mễ cùng linh diện được ba anh em Dương Quân Sơn ăn đến bụng căng tròn. Sau khi ăn xong Dương Quân Sơn cùng Dương Quân Bình thừa dịp Dương Điền Cương kiểm tra ngựa thồ, liền chạy ra khỏi nhà.

Dương Quân Bình vừa đi vừa trách:

- Ăn quá nhiều rồi. Anh nói xem, hôm nay sao mẹ lại lấy linh cốc làm cơm vậy. Ăn no như vậy làm sao đánh nhau với Trương Hổ tử được?

Dương Quân Sơn cười nhạo nói:

- Vừa rồi là ngươi ăn nhiều nhất, giống như quỷ chết đói đầu thai vậy.

Dương Thiên Hải cùng Dương Bảo Lượng tuổi không hơn kém bao nhiêu so với hai anh em Dương Quân Sơn. Bình thường thì họ là bạn chơi đùa cùng hai anh em Dương Quân Sơn. Dương Thiên Hải cùng Dương Quân Sơn đều cùng mười hai tuổi, tư chất kiểm nghiệm thuộc loại ngũ đẳng, kém hơn Dương Quân Sơn; Dương Bảo Lượng nhỏ hơn Dương Quân Sơn một tuổi, tư chất tứ đẳng bằng vói Dương Quân Sơn, trên người có hai cái Tiên Linh khiếu.

Phụ thân của hai người là Dương Thiết Ngưu và Dương Thanh Ngưu đều là tộc nhận của Dương gia ở Thần Du huyện Thanh Thạch trấn, từ nhỏ đã giao hảo cùng Dương Điền Cương, có thể xem như là người hầu của Dương Điền Cương. Ba năm trước đây khi Dương Điền Cương ở riêng, vì lo cho Dương Điền Cương chức Thôn chính Hoang Thổ trấn Thổ Khâu thôn ở Mộng Du huyện, Dương Thiết Ngưu cùng Dương Thanh Ngưu hai người hợp kế lại, liền theo Dương Điền Cương tới nơi Thổ Khâu thôn này.

Chương 4-2: Đồng bạn (1)

Dương Quân Sơn nhanh chân chạy vào căn phòng nhỏ của bản thân mình, lấy từ dưới gối ra một cái hộp gỗ nhỏ, nhẹ nhàng lắc lắc, bên trong vang ra tiếng "rào rào rào rào".

Dương Quân Sơn mở hộp gỗ ra, có cổ linh khí tản mát không kém cái đồng ngọc tệ trước bao nhiêu, nhưng giờ này Dương Quân Sơn có thể cảm giác được rõ ràng mặc dù lượng linh khí trong hộp gỗ tuy không nhỏ, nhưng so với đồng ngọc tệ đó lại kém tinh thuần hơn.

Bên trong là một nửa hộp thạch tệ có linh quang mờ. Những thạch tệ này đều do Dương Quân Sơn tiết kiệm tiền tiêu vặt được trong hai năm, đếm kỹ tổng cộng được một trăm lẻ ba đồng, cộng thêm đồng ngọc này chỉ được khoảng 200 đồng thạch tệ lẻ, tương đương với giá của hai Đấu Linh cốc. Nhưng nếu chỉ mua thóc bình thường thì có thể mua đến hai thạch, đủ cho cậu bé tuổi thiếu niên nhỡ nhỡ như Dương Quân Sơn ăn trong nửa năm.

Trong đám bạn cùng lứa tuổi ở Thổ Khâu thôn, có thể thấy Dương Quân Sơn có chút tài sản. Ngặt nỗi hiện giờ Dương Quân Sơn mười hai tuổi, cơ thể lớn tương đối nhanh, tuy nhiên sau khi linh hồn trải qua trăm năm thương tang, thì 200 thạch tệ này chẳng thể làm được gì cả!

Hàn Tú Mai đang thúc giục Dương Quân Sơn ăn điểm tâm. Dương Quân Sơn đành phải cất hộp gỗ lại, đợi lát nữa đi chợ phiên mang theo xem có thể mua được chút gì hữu dụng hay không.

Dương Quân Sơn mới vừa đi ra khỏi phòng nhỏ thì bị Nhị đệ kéo vạt áo lại. Nhìn Dương Quân Bình thần sắc khẩn trương, Dương Quân Sơn hơi ngạc nhiên, hỏi:

- Mẹ kêu ăn cơm đó, làm sao vậy?

Dương Quân Bình nói:

- Anh quên là hôm qua hứa sẽ giúp em dạy Trương Hổ tử một bài học hay sao. Hôm nay em đã hẹn với hắn. Anh đi chợ phiên thì ai sẽ đối phó với hắn? Em cùng Thiên Hải ca và Bảo Lượng ca không phải là đối thủ của hắn. Nghe nói hắn sắp sửa Hoán Linh cái Tiên Linh khiếu thứ hai thành công rồi, khí lực so với trước khi tu luyện gia tăng chẳng những gấp đôi mà còn hơn thế nữa. Nếu luyện hóa Tiên Linh khiếu thứ hai cũng thành công, khí lực của hắn còn mạnh hơn nữa.

Lúc này Dương Quân Sơn còn lòng dạ nào đi tham dự vào mấy cuộc đánh nhau ấy, nói thẳng:

- Nói hắn dời ngày lại đi. Đợi ca đi chợ phiên về, nhất định đánh cho hắn rụng hết răng xuống đất!

Nói xong Dương Quân Sơn lại ngẩn ra, dường như ở kiếp trước cũng xảy ra một việc giống như vậy, dường như lúc đó mình cũng cự tuyệt Nhị đệ như bây giờ. Cuối cùng Nhị đệ vẫn quật cường đi đánh với người ta một trận. Kết quả vô cùng thảm bại. Sau đó gần hai, ba tháng sau huynh đệ hai người không ai nói với ai lời nào.

Nhưng lúc đó sau khi Dương Quân Sơn từ Bách Tước sơn quay trở về, lòng tự tin bị đả kích rất lớn, ngơ ngẩn ủ rũ một thời gian dài, không chú ý tới tình huống của Nhị đệ.

Thật ra thì lúc đó Dương Quân Sơn đã có địa vị so với bạn cùng lứa ở Thổ Khâu thôn, bởi vì danh tiếng sợ đánh mà xuống dốc không phanh. Thời điểm đó Dương Quân Sơn cũng quên luôn điều đó rồi.

Dương Quân Bình thấy đại ca không để ý tới chuyện của mình nên càng khẩn trương, lại sợ bị Hàn Tú Mai nghe thấy nên không dám lớn tiếng ầm ĩ, thấp giọng nói:

- Nhưng chúng em đặt tiền đó, nếu không tới là thua.
Dương Quân Sơn nghe vậy chợt dừng chân lại, quay đầu lại nói:

- Đám nít ranh còn bày đặt bắt đại ca ra bài bạc. Nói xem, áp bao nhiêu tiền?

Dương Quân Bình ngượng ngùng, cười nịnh nói:

- Mười thạch tệ, cộng thêm Hải ca cùng bảo lượng ca, tổng cộng 30 thạch tệ. Trương Hổ tử bên kia cũng ra 30 thạch tệ. Người nào thắng thì 30 thạch tệ liền thuộc về người đó.

Dương Quân Sơn đảo con ngươi một vòng, nói:

- Đem ca ca ta ra đánh cược mà lại không chia phần cho ta chút nào. Không được, thắng được tiền ta muốn một nửa!

Dương Quân Bình thần sắc vui mừng, nói:

- Ca, anh không đi chợ phiên nữa sao?

Dương Quân Sơn hừ hừ một tiếng, tỏ vẻ tự tin nói:
- Dọn dẹp thằng Trương Hổ tử ngu ngốc kia thì có bao lâu chứ. Ăn điểm tâm xong ngươi hẹn hắn hẹn đi ra. Trong vòng một nén nhang ta sẽ đánh hắn ngã quỵ, sau đó quay về đi chợ phiên cùng cha cũng không muộn!

Dương Quân Bình hiển nhiên không tin, hỏi:

- Một nén nhang?

Dương Quân Sơn thấy ánh mắt khó tin của em trai, lập tức không vui nói:

- Thế nào, không tin a. Ta đây cũng không đi. Các ngươi tự nghĩ biện pháp đi!

Dương Quân Bình thấy đại ca nổi nóng, vội vàng kéo Dương Quân Sơn đang dợm bước đi lại, nói:

- Tin, tin. Nhưng đại ca xem nếu thắng thì chia cho anh mười thạch tệ có được không?

- Cút đi!

Cơm linh mễ cùng linh diện được ba anh em Dương Quân Sơn ăn đến bụng căng tròn. Sau khi ăn xong Dương Quân Sơn cùng Dương Quân Bình thừa dịp Dương Điền Cương kiểm tra ngựa thồ, liền chạy ra khỏi nhà.

Dương Quân Bình vừa đi vừa trách:

- Ăn quá nhiều rồi. Anh nói xem, hôm nay sao mẹ lại lấy linh cốc làm cơm vậy. Ăn no như vậy làm sao đánh nhau với Trương Hổ tử được?

Dương Quân Sơn cười nhạo nói:

- Vừa rồi là ngươi ăn nhiều nhất, giống như quỷ chết đói đầu thai vậy.

Dương Thiên Hải cùng Dương Bảo Lượng tuổi không hơn kém bao nhiêu so với hai anh em Dương Quân Sơn. Bình thường thì họ là bạn chơi đùa cùng hai anh em Dương Quân Sơn. Dương Thiên Hải cùng Dương Quân Sơn đều cùng mười hai tuổi, tư chất kiểm nghiệm thuộc loại ngũ đẳng, kém hơn Dương Quân Sơn; Dương Bảo Lượng nhỏ hơn Dương Quân Sơn một tuổi, tư chất tứ đẳng bằng vói Dương Quân Sơn, trên người có hai cái Tiên Linh khiếu.

Phụ thân của hai người là Dương Thiết Ngưu và Dương Thanh Ngưu đều là tộc nhận của Dương gia ở Thần Du huyện Thanh Thạch trấn, từ nhỏ đã giao hảo cùng Dương Điền Cương, có thể xem như là người hầu của Dương Điền Cương. Ba năm trước đây khi Dương Điền Cương ở riêng, vì lo cho Dương Điền Cương chức Thôn chính Hoang Thổ trấn Thổ Khâu thôn ở Mộng Du huyện, Dương Thiết Ngưu cùng Dương Thanh Ngưu hai người hợp kế lại, liền theo Dương Điền Cương tới nơi Thổ Khâu thôn này.

Chương 4-3: Đồng bạn (2)

Giờ này Dương Điền Cương có thể ngồi vững vàng ở chức Thôn chính Thổ Khâu thôn, trừ thực lực Vũ Nhân cảnh tầng thứ hai của hắn ra thì còn có sự giúp đỡ của hai huynh đệ trong tộc này.

Bốn người chạm trán dưới cây hòe lớn phía tây thôn, Dương Thiên Hải cùng Dương Bảo Lượng đều đã bắt đầu tu luyện. Công pháp của hai người tu luyện là Phúc Thổ Pháp Quyết 》, cùng 《 Phúc Thổ Linh Quyết, là tộc nhân của Dương gia mới có thể tu luyện được, kém một bậc so với Dương Quân Sơn tu luyện Mậu Thổ Linh Quyết.

Dương Thiết Ngưu được sự trợ giúp Dương Điền Cương tìm được một món Hạ Phẩm Tiên Linh. Dương Thiên Hải có được Tiên Linh khiếu hiện giờ đang bắt tay vào luyện hóa Tiên Linh. Bởi vậy lúc này đi đường có hơi quái quái. Hơn nữa Dương Thiên Hải có tư chất ngũ đẳng mạc lưu, e rằng thời gian luyện hóa sẽ không ít. Tư thế quái dị này sẽ kéo dài trong thời gian rất lâu.

Dương Thiên Hải quan sát đánh giá Dương Quân Sơn từ trên xuống dưới một hồi, vui mừng, nói:

- Sơn ca, nhìn anh không giống như trước đây, có phải đã bắt đầu tế luyện Tiên Linh khiếu mà Dương thúc đã tìm cho anh là Thổ Hoàng thạch rồi không? Nếu như vậy thì tốt quá. Nhất định lần này sẽ thắng!

Dương Quân Sơn vỗ vỗ ngực nói:

- Không phải là Trương Hổ tử sao. Một năm trước có thể đánh hắn khóc rồi, hiện giờ vẫn có thể đánh cho hắn rơi hết hàm răng ra!

Dương Bảo Lượng tuy nhỏ hơn Dương Quân Sơn một tuổi, nhưng vóc người không khác gì Dương Quân Sơn, chỉ hơi gầy một chút, nghe vậy có chút lo lắng nói:

- Sơn ca, năm trước Trương Hổ tử bại trong tay anh, sau đó đã bắt đầu dùng huyền thiết tinh tế luyện Tiên Linh khiếu, chẳng những khí lực gia tăng rồi gấp đôi, nghe nói tay phải của hắn đánh ra một quyền có thể chọc thủng bao cát. Nhất thiết anh đừng để cho hắn đánh trúng nha!

Dương Quân Sơn nghe vậy nhoẻn miệng cười, khí lực gia tăng gấp đôi thật ra thì có khả năng, đánh xuyên qua bao cát quả thật là trò cười rồi. Nhưng nếu Trương Hổ tử liên tục ra quyền một chỗ trên bao cát thì không phải là không thể được.

Mọi người chọn địa điểm "Hội chiến" tại cốc tràng ở phía bắc thôn. Nhóm của Trương Hổ tử có năm người đã chờ ở nơi đó từ sớm, đồng thời còn có bảy, tám bé trai xấp xỉ nhau ở Thổ Khâu thôn cũng đến. Hẳn là nghe nói hai bên ước đấu nên chạy tới xem náo nhiệt.

Thấy đám người Dương Quân Sơn đến, nhóm Trương Hổ lập tức nói khích:

- Dương Quân Sơn, mấy con rùa các ngươi rụt đầu sợ rồi sao? Ta tưởng các ngươi không dám tới chứ!
Trương Hổ tử cùng tuổi với Dương Quân Sơn nhưng vóc người to lớn, chẳng những cao hơn Dương Quân Sơn đến nửa đầu, hình thể cũng to con hơn Dương Quân Sơn nhiều.

Cha của Trương Hổ là Trương Thiết, là thợ rèn có tay nghề tốt nhất ở Thổ Khâu thôn, vì thế được người ta gọi là Trương Thiết tượng. Hắn có thể chế tạo hạ phẩm pháp khí, cũng là một trong số ít cao thủ Vũ Nhân cảnh ở Thổ Khâu thôn, rất có uy vọng ở Thổ Khâu thôn.

Trước khi Dương Điền Cương đi tới Thổ Khâu thôn thì Trương Thiết chính là ứng cử viên chức Thôn chính của Thổ Khâu thôn. Trương Thiết cũng từng bôn ba khắp nơi, không ngờ giữa đường lại bị Dương Điền Cương ngăn chặn. Bởi vậy hai nhà xưa nay không hòa thuận. Chuyện Dương Điền Cương đào được linh tỉnh, Trương Thiết chính là một trong những người gây rối ở Thổ Khâu thôn.

Dương Quân Sơn thấy Trương Hổ tử tùy tiện đứng ở chính giữa cốc tràng, lập tức cũng không yếu thế, bước nhanh tới trước mặt đám Dương Quân Bình, hai tay vung lên, khinh miệt nói:

- Trương Hổ tử ngươi lại ngứa da rồi, không kịp đợi ca ca ta thu thập ngươi một trận nữa hay sao. Chuyện năm trước ngươi quên rồi ư?

Trương Hổ tử lập tức đỏ mặt lên. Một năm trước hai người cũng đánh nhau tại cốc tràng này. Nguyên nhân là do Trương Hổ tử biết Dương Quân Sơn chỉ là một người tư chất tứ đẳng, sau đó châm chọc Dương Quân Sơn là phế vật ở trước mặt mọi người. Không ngờ cuối cùng Trương Hổ tử bị Dương Quân Sơn miễn cưỡng đánh cho đến khóc, khiến đồng bạn ở Thổ Khâu thôn chê cười hắn một trận.

Lần này Trương Hổ tử cố ngóc đầu lên báo thù. Hắn đã hỏi thăm rõ ràng, một năm qua Dương Quân Sơn vẫn chưa dùng Tiên Linh tế luyện Tiên Linh khiếu. Còn Trương Hổ tử có tam đẳng tư chất, sử dụng Trung Phẩm Tiên Linh huyền thiết tinh thành công luyện hóa Tiên Linh khiếu thứ nhất ở tay phải không bao lâu. Trương Hổ tử tự tin rằng thời khắc báo thù đã đến.

Không ngờ hai người vừa thấy mặt, Dương Quân Sơn liền đem chuyện một năm trước dèm pha. Mắt của Trương Hổ tử đỏ lên, kêu ngao ngao xông tới đánh Dương Quân Sơn.Dương Quân Sơn vội vàng nhảy tới, nói:

- Dừng lại!

Trương Hổ tử dứ dứ nắm đấm xanh đen, lớn tiếng nói:

- Thế nào, Dương Quân Sơn, ngươi sợ rồi sao?

Dương Quân Sơn nhìn thoáng qua tay phải được bao một tầng lá sắt của Trương Hổ tử, cười "Hắc hắc", nói:

- Ai sợ chứ, nhưng mà nói trước là dùng thạch tệ để cá cược. Nếu ngươi thua quỵt nợ thì sao?

Trương Hổ tử tức giận mở trừng hai mắt, cao giọng nói:

- Ta mà quỵt nợ? Lấy thạch tệ ra đây!

Một đồng bạn phía sau Trương Hổ tử lập tức ném một cái túi nhỏ màu đen tới. Trương Hổ tử mở túi ra, trong túi rơi ra tiếng loạt xoạt, cười lạnh nói:

- Nhìn cho rõ đây, 30 thạch tệ, của các ngươi đâu?

Dương Thiên Hải lấy ra 30 thạch tệ mà họ đã góp đủ, thấy thần sắc của Dương Quân Sơn càng trở nên kinh ngạc, nói:

- Sao, thế nào mà chỉ có 30 thạch tệ, không phải nói mỗi người 30 thạch tệ sao. Các ngươi bên này năm người, phải dùng 150 thạch tệ đánh cuộc mới đúng!

Chương 5-1: Linh quả (1)

Dương Quân Sơn vừa dứt lời, chẳng những làm đám Trương Hổ Tử sửng sốt, mà đám Dương Quân Bình ở phía sau cũng kinh ngạc nhìn Dương Quân Sơn. Dương Quân Bình thấp giọng nói:

- Ca, tổng cộng là 30 thạch tệ!

Dương Quân Sơn khẽ quay đầu lại, trừng mắt nhìn em trai. Một người ở sau lưng Trương Hổ Tử nhảy ra mắng:

- Dương Quân Sơn, ngươi bớt huênh hoang đi. Lúc trước đã bàn kỹ là 30 thạch tệ. Còn một người 30 thạch tệ, bốn người các ngươi có thể có 120 thạch tệ sao?

- Đúng đấy, đúng!

Đồng bạn của Trương Hổ Tử kêu la ầm ĩ. Ngay cả đám con nít choai choai ở Thổ Khâu thôn tới xem cuộc chiến cũng không tin Dương Quân Sơn có thể lấy ra được 120 thạch tệ nữa. Số tiền này đối với đám choai choai bọn chúng thật là một khoản tiền lớn. Dù cho có cũng không thể lấy ra được, không sợ bị người lớn trong nhà đánh chết.

Không ngờ Dương Quân Sơn lại lấy từ trong ngực ra một cái túi nhỏ màu đen giống như túi của Trương Hổ Tử khi nãy. Chiếc túi căng phồng, thoạt trông có thể đoán là có rất nhiều tiền. Hắn lấy tay lắc lắc nghe vang lên tiếng kêu giòn vang, sau khi mở túi ra thì đầy thạch tệ, nhìn qua không dưới một trăm cái!

Mọi người kinh ngạc nhìn Dương Quân Sơn cầm túi tiền màu đen trong tay mà xuýt xoa. Không ngờ Dương Quân Sơn dám lấy ra nhiều thạch tệ như vậy đi đánh cược. Hắn không sợ bị Dương thôn chính phát hiện đánh nát cái mông của hắn?

Dương Quân Sơn nhìn Trương Hổ Tử vẫn sững sờ đứng đấy, cười khẩy nói:

- Trương Hổ Tử, có dám đánh cuộc hay không. Không dám đánh cuộc thì nhận thua đi!

Trương Hổ Tử mặt tái đỏ. Một đồng bạn ở phía sau nhảy ra, nói:

- Hổ tử, chúng ta không mang nhiều tiền như vậy. Không đấu với bọn họ nữa. Hơn 100 thạch tệ. Đừng nói giỡn, thiết thúc biết sẽ không tốt!

Dương Quân Sơn cười "Ha ha", nói:

- Không đấu à? Không đấu cũng được, chỉ cần Trương Hổ Tử ngươi nhận thua xin lỗi là được!

Dương Thiên Hải nhận được ánh mắt ra hiệu của Dương Quân Sơn, lập tức kêu lên:

- Đúng đấy. Chỉ cần nhận thua. Sau này ở Thổ Khâu thôn, gặp phải chúng ta thì đi đường vòng tránh là được!
Dương Quân Sơn cười cười nhìn Trương Hổ Tử. Quả nhiên tiểu tử này không chịu nổi khích tướng, hét lớn:

- Đánh cược. Dương Quân Sơn ngươi không nên đắc ý, nếu bị thua, 120 khối thạch tệ này liền thuộc về ta!

Dương Quân Sơn vẫn ung dung nói:

- Tốt, chỉ cần ngươi có bản lãnh đánh thắng ta. Nhưng nói trước, trên người ngươi có đủ thạch tệ không? Chúng ta không cho ghi nợ!

Trương Hổ Tử nghe vậy lần nữa tỏ vẻ do dự. Dương Quân Sơn thầm nghĩ quả thật có hi vọng. Trương Hổ Tử không hổ là con trai của Trương đại hộ, tài sản tuyệt đối không nhỏ.

Trương Hổ Tử chớp mí mắt một cái, dường như hạ quyết tâm, xoay người lại cầm lấy áo khoác mà đồng bạn của hắn đang giữ ở phía sau, lục lọi trong túi áo một lát, và sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc Dương Quân Sơn, lấy ra 2 trái lớn màu vàng to bằng quả trứng gà.

- À nha, là Hoàng Ngọc quả của Trương gia!

- Nghe nói viên Hoàng Ngọc quả của Trương gia là linh thụ pháp giai trung phẩm, hàng năm có thể kết ra mấy chục trái Hoàng Ngọc quả. Một trái Hoàng Ngọc quả có thể bán được 50 thạch tệ. Hai trái này là một trăm thạch tệ!

Dương Quân Sơn nhíu nhíu mí mắt. Tuy hắn đã dự liệu của cải của Trương Hổ Tử không kém so với mình, nhưng không ngờ rằng hắn sẽ lấy ra hai trái Hoàng Ngọc quả.
Hoàng Ngọc quả là bảo bối của Trương gia. Tuy Trương Thiết làm nghề rèn mà sống, gia cảnh giàu có, nhưng trong nhà có một cây Hoàng Ngọc quả thụ pháp giai trung phẩm đồng dạng cũng là một vật đặc biệt của Thổ Khâu thôn.

Hoàng Ngọc quả thụ được sự chăm sóc tỉ mỉ của Trương Thiết, hàng năm đều có thể cho ra 30, 40 trái, ngoại trừ được hắn giữ lại dùng, số Hoàng Ngọc quả còn dư lại hàng năm đều được hắn mang ra trấn đổi lấy mười mấy ngọc tệ. Đối với thôn dân ở Thổ Khâu thôn, đây là một khoản thu nhập xa xỉ.

Có thể nói Hoàng Ngọc quả thụ đối với Trương Thiết vô cùng quan trọng không kém gì cái Linh tỉnh hậu viện sau nhà Dương Điền Cương.

Hai trái Hoàng Ngọc quả thụ trong tay Trương Hổ Tử hẳn là do Trương Thiết đặc biệt giữ lại cho con trai để phụ trợ cho việc tu luyện. Nghĩ tới đây, trong lòng Dương Quân Sơn nóng như lửa, hai quả Hoàng Ngọc này đối với việc tu luyện của hắn cũng rất có ích lợi, lúc này có thể sánh với ngọc tệ nào đó thực tế hơn nhiều.

Trương Hổ Tử lấy hai viên Hoàng Ngọc quả ra, lập tức vô cùng thần khí, kêu lên:

- Hai trái này đáng giá 100 thạch tệ, cộng năm mươi khối thạch tệ này, tổng cộng 150 khối, đánh cược thôi, nhưng các ngươi cũng phải lấy ra 150 khối thạch tệ!

Dương Quân Bình không vui, kêu lên:

- Các ngươi năm người, chúng ta chỉ có bốn người, dựa vào cái gì mà chúng ta phải lấy ra 150 khối thạch tệ!

Dương Quân Sơn giương tay chận lại, nói:

- Được, 150 khối thạch tệ, đánh cược!

Thấy Trương Hổ Tử lấy ra 150 thạch tệ, Dương Quân Sơn cũng đếm đủ 150 thạch tệ từ túi tiền, nói với Trương Hổ Tử:

- Chúng ta cùng giao thạch tệ cho một người không có liên quan bảo quản. Người nào thắng liền cầm toàn bộ thạch tệ đi.

Trương Hổ Tử chần chờ một chút, thấy Dương Quân Sơn đã đem túi tiền giao cho một trong những thiếu niên tới xem cuộc chiến, nói:

- Từ Lỗi, làm người trung gian của chúng ta đi. Người nào thắng thì lấy thạch tệ từ trong tay ngươi?

Từ Lỗi và Dương Quân Sơn đều mười hai tuổi. Trong mườ người dân của Thổ Khâu thôn thì đã có ba người họ Từ. Họ Từ là đệ nhất thế gia vọng tộc của Thổ Khâu thôn, ở góc độ nhân khẩu, có thể xem là đệ nhất vọng tộc của Thổ Khâu thôn. Gia chủ của Từ gia lúc này là Từ Tam Nương, là mẹ của Từ Lỗi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau