TIÊN NỮ VÔ DỤNG THÍCH Ở NHÀ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương con truyện Tiên nữ vô dụng thích ở nhà - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Edit: Củ cải / Beta: Súp lơ xanh

“Chị Hà, khu vực bên đó đang thu dọn rất tốt, một chút nữa là tám rưỡi rồi? Lâm Thời Công cũng nên đến.”

“Hả, biết rồi, bên này chị cũng đã chuẩn bị hết rồi, Lâm Thời Công….. nghe nói lần này lại là sinh viên làm thêm.”

Hà Kỳ đang bận rộn thu dọn đồ chơi của trẻ em. Cô ấy làm việc ở cửa hàng này đã ba năm, vừa mới bị điều đến khu vực này.

Khu vui chơi trẻ em có số lượng người lớn, trẻ nhỏ đến rất nhiều. Nói vui vẻ kiếm tiền cũng có, bận rộn cũng khiến cho người ta đau đầu.

Nhân viên bận không đến được, người phụ trách khu vực vui chơi đưa ra quyết định, để cho sinh viên của trường học gần đây đến để làm thêm.

Hà Kỳ không để ý đến quyết định này.

“Một đám sinh viên chưa ra ngoài xã hội.” Hà Kỳ tức giận, “Ai nguyện ý đến đây làm? Vất vả lại không thu được kết quả tốt, sinh viên lần trước đến ở bên kia còn lười biếng, bộ dạng không thể ghét bỏ được.”

Hà Kỳ cũng không thể nào lý giải được. Trẻ con thì đáng yêu, ở chung với bọn nhóc trong thời gian dài có bao nhiêu người chịu đựng được.

Vừa muốn chăm sóc lại muốn làm yên lòng khách hàng, còn đối mặt với con cái của bọn họ dài dài, những sinh viên cho rằng rất thoải mái kia thì làm sao có thể hiểu được? Một đám bị kích động đến nỗi rời đi với vẻ mặt đau khổ, không biết là ai chăm sóc ai.

Hà Kỳ bĩu môi, đối với lời khuyên giải này cô từ chối cho ý kiến.

“Thật ngại quá, xin hỏi, hôm nay em đến làm thêm.” Một giọng nói trong vắt, như nước suối.

Hà Kỳ ngẩng đầu, thấy một nữ sinh với khuôn mặt xinh xắn, mặc áo sơ mi và quần bò, bên ngoài khoác một chiếc áo bành tô màu sắc đơn giản.

Cô gái này thoạt nhìn rất xinh đẹp. Đôi mắt quyến rũ động lòng người, mọi hành động đều lộ rõ dáng vẻ tao nhã. Cho dù là đeo trang sức nhẹ nhàng, cũng giống như tiên nữ.

Dù gì Hà Kỳ cũng là nhân viên lâu năm ở đây, gặp qua rất nhiều khách hàng, các cô gái trẻ tuổi lại không ít.

Nhưng xinh đẹp đến mức này……… nên nói như nào đây, cũng không gặp qua nhiều người.

“Cô, cô chính là sinh viên làm thêm hôm nay?” Hà Kỳ ngẩn ngơ trong giây lát, liền nhẹ nhàng hỏi.

Đối với cô gái trẻ này mà nói có phải cô lúc trước tạo nghiệp gì không, nói lý cũng bất giác hạ giọng xuống.

“Đúng, em chính là sinh viên làm thêm hôm nay.” Cô gái trẻ tươi cười nói, “Em tên Kiều Miên, đây là thẻ sinh viên của em.”

“A, a…… là em à.” Hà Kỳ có chút hoảng hồn, cầm lấy thẻ sinh viên của Kiều Miên còn không dám tin.

Ảnh chụp trên thẻ sinh viên so với người thật cũng không khác là mấy. Học trường đại học gần với đại học S nổi tiếng, Hà Kỳ biết ngôi trường này, trong nước đều thuộc hạng nhất.

Hà Kỳ bất giác nhớ đến chính mình liền cùng các chị em nói đùa —— “Thẻ sinh viên chính là một chiếc gương chiếu yêu, yêu ma quỷ quái gì đó đều sẽ hiện nguyên hình.”

Với cô gái đứng trước mặt, thẻ sinh viên hay chứng minh thư gì đó, cũng chỉ là ảnh chụp bình thường mà thôi.

“Em cần phải làm những gì ạ? Có phải nên thay quần áo trước hay không?” mắt thấy nhân viên công tác trước mặt có chút thất thần, Kiều Miên chủ động hỏi.

Hà Kỳ lấy lại tinh thần, lắc đầu, “Không có gì, chỉ là trông coi đám trẻ con, đừng để bọn trẻ đi ra ngoài, ở đây có đồng phục, em lại đây thay đi…”

Kiều Miên nhận lấy chiếc áo thun mà cô ấy đưa, trên mặt vẫn nở nụ cười, “Em đã từng làm thêm một công việc giống như vậy, chị không cần lo lắng cho em đâu.”

“Em đã từng làm loại công việc như thế này?” Hà Kỳ kinh ngạc, nhìn mặt Kiều Miên một lúc sau lại tiêu sái, “Nhìn không ra đây…”

Lương ở khu vui chơi trẻ em cũng không cao, làm một ngày cũng chỉ được 100 tệ. Hà Kỳ nghĩ mãi không ra, dựa vào vẻ ngoài của Kiều Miên, cô có thể chọn bất cứ công việc làm thêm khác, không riêng gì công việc này.

“Ừm, em thích loại công việc làm thêm như vậy.” Kiều Miên không nói thêm câu nào, nhanh nhẹn thay áo thun, buộc tóc lên, nhìn rất hoạt bát và giàu kinh nghiệm.

Những đứa trẻ đã lục đục muốn đi vào khu vui chơi, một số cha mẹ đi vào cùng, số còn lại thì ở ngoài chờ.

Kiều Miên cởi giày, đứng ở lối vào, kiểm tra một bạn nhỏ mang theo thứ gì đó, còn giúp đỡ việc thu vé vào cửa.

Hà Kỳ nhìn một lúc, thấy cô đang làm rất tốt.

Như là trời sinh có khả năng tương tác tốt vậy, đối với đám trẻ con cần phải có kiên nhẫn, còn có thể ngồi xuống cùng các bạn nhỏ trò chuyện, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ, thật không thể khiến người ta tức giận được.

Công việc ở khu vui chơi trẻ em nói vất vả, cũng có một chút. Đám trẻ lục đục tiến vào sân chơi, Kiều Miên cũng đứng ở bên trong duy trì trật tự.

Thỉnh thoảng chăm sóc, lại đi xem xem, Thật vất vả đem hai bạn nhỏ tách ra Kiều Miên đứng thẳng dậy.

Đang nghĩ ngợi, nên hay không nên đi uống ngụm nước, bỗng nhiên cô lại nghe thấy tiếng khóc ở đâu đó.

Kiều Miên theo âm thanh nghe được mà nhìn tới.

Là một bé trai, cũng không lớn lắm, tầm sáu bảy tuổi, đôi mắt to tròn, tiếng khóc rung trời.

Một chàng trai trẻ đang đứng trước mặt cậu bé.Anh rất cao so với cậu bé, lúc này cũng không ngồi xuống an ủi cậu bé, đứng đấy đưa lưng về phía Kiều Miên.

Kiều Miên nhíu mày, đi đến, ngồi xuống trước mặt cậu bé kia.

Cô chưa nói gì, cũng không chú ý đến chàng trai đang đứng bên cạnh, kiên nhẫn lấy khăn tay ra, cầm tay cậu bé kia, cẩn thận lau nước mắt.

Cậu bé này và các cậu bé khác không giống nhau, bị Kiều Miên cầm tay cũng không kháng cự. Chỉ theo lực của cô, dùng đôi mắt đỏ hoe nhìn cô.

Thật là một đứa trẻ đáng yêu.

Tóc và con ngươi đều màu sáng, khuôn mặt trẻ con mũm mĩm, ngũ quan tinh xảo, nhìn qua rất mềm mại, như là tượng tạc.

Kiều Miên ngồi xuống trước mặt cậu bé, ánh mắt cong lên. “Bạn nhỏ này, đừng khóc, em tên là gì?”

Cậu bé dụi mắt, không biết có phải do lời nói của Kiều Miên trấn an hay không, chậm rãi ngừng khóc.

Kiều Miên cố gắng không ngừng. “Em vừa mới đến đúng không, không khóc không khóc. Có muốn chơi cái gì đó không? Chị chơi cùng em có được không?”

Cậu bé được Kiều Miên lau khô nước mắt, nhìn cô, con người màu sáng trong veo nhìn cô.

Một lúc sau, cậu bé lắc đầu, theo hướng cô nở nụ cười.

“Cảm ơn chị, em, em tên Lục Lập Trì.” Tiểu tử kia túm chặt ống tay áo của Kiều Miên, không được ngoan, “Chị gái ơi, chị thật xinh đẹp.”

Kiều Miên thích trẻ con, tiểu tử kia vừa nói liền cong mắt lên, cười xoa đầu cậu bé. “Cậu bé cũng thật đáng yêu. Vừa nãy sao em lại khóc? Nói chị nghe có được không?”

Lục Lập Trì do dự một lúc, lắc đầu, vụng về chuyển chủ đề, kéo tay áo Kiều Miên. “Chị gái ơi, em, em muốn chơi cái kia.”

“Được, chị dẫn em qua đó chơi.” Cô đối với cậu bé này luôn có phần kiên nhẫn, Kiều Miên cũng không có hỏi lại cậu bé.

Tiểu tử kia không nhúc nhích. Cậu bé chần chừ nhìn sang bên cạnh, nhỏ giọng nói, “Anh trai em vẫn luôn đi cùng em…… chị gái.”

Cậu bé cầu xin sự giúp đỡ của Kiều Miên, lại rụt rè đem ánh mắt nhìn sang người bên cạnh, muốn nói nhưng lại thôi.

Lúc nãy khi Lục Lập Trì khóc là nhìn thấy phụ huynh? Kiều Miên nhíu mày.

“…..Khụ.”

Kiều Miên ngẩng đầu, còn chưa nói câu nào, có chút bất ngờ.

Lúc nãy cô không có để ý, bây giờ mới khổ sở mà nhìn rõ “phụ huynh” đi cùng cậu bé.

Đầu tóc như tổ quạ, mặc áo thể thao tay dài và quần dài,đeo kính đen che hết nửa khuôn mặt.

Dáng vẻ suy sụp tinh thần, lôi thôi lếch thếch, tối tăm lại cứng nhắc.Với đôi mắt đen nhánh xuyên qua lớp kính anh nhìn Kiều Miên, câu gì cũng không nói, chỉ ho một tiếng.

Gen của gia đình này …….. Một lời khó nói hết.

Kiều Miên nhìn đôi mắt đỏ hoe kia, cậu bé giống một hoàng tử bé, lại nhìn ánh mắt của người vừa tự xưng là anh trai kia.

Việc này…….. không phải là con buôn đấy chứ? Bọn buôn người sẽ không đem một đứa trẻ đến nơi như thế này? Thật sự là người một nhà sao?

Không biết có phải là ánh mắt đánh giá của cô hoài nghi quá rõ ràng, anh bị cô nhìn chằm chằm có chút khó chịu.

“Tôi…..” Anh ho một tiếng, thấp giọng nói: “Tôi biết cô. Chúng ta học cùng trường.”

Anh mở miệng, giọng nói rất dễ nghe. Như là suối sâu, lộ ra sự trong trẻo nhưng lạnh lùng.

Anh đứng trước mặt cô, có chút do dự, “Cô học ở đại học S? Tôi cũng vậy. Tôi tên Lục Lập Xuyên.”

Lục Lập Xuyên, Lục Lập Trì. Thật sự anh em ruột.

Cô không có ấn tượng nhiều với cái tên này, Kiều Miên cũng không nói nhiều.

“Hả, bạn học. Chào cậu, tôi tên Kiều Miên.” Cô đối với người đối diện biết bản thân không có chuyện gì ngoài ý muốn.

Kiều Miên ở trường cũng có không ít người đến bắt chuyện, được người ta biết cũng không có gì lạ.

Cô muốn biết vì sao anh lại có thái độ như vậy với Lục Lập Trì, thở dài. “Tôi sẽ dẫn em ấy đi chơi, cậu bé vẫn muốn ầm ĩ, đây là lần đầu tiên cậu dẫn em ấy tới đây à?”

Lục Lập Xuyên lắc đầu, không nói thêm, “Không phải. Đây là lần đầu tiên em ấy đến đây……. tôi cùng cô đi.”

Kiều Miên hiểu ý anh.

Lục Lập Trì lần đầu tiên đến khu vui chơi, chắc là do không quen, nên mới khóc.

Hướng nội, không giỏi nói chuyện. Kiều Miên âm thầm cho anh Lục đây một thuộc tính, giải quyết anh cũng không khó.

Trên thực tế, cô cũng không giỏi giao tiếp. Cũng chỉ có đám trẻ con…….

“Lục Lập Trì, chúng ta đi chơi cái kia.” Kiều Miên xoa đầu và dắt cậu bé đi, “Đi nào, chị dắt em đi.”

Lục Lập Trì nắm tay cô, khôn ngoan gật đầu, “Dạ, chị ơi chúng ta cùng đi chơi.”

Có Kiều Miên chơi cùng, tiểu tử kia rất nhanh hứng thú hơn hẳn. Kiều Miên chơi cùng cậu bé một lúc, nhìn thấy tình hình có chuyển biến tốt, sẽ đi xem những đứa trẻ khác.

Lục Lập Trì không cho cô đi, kéo tay Kiều Miên, cô đi đến đâu, cậu bé liền theo đến đó.

Kiều Miên căn bản còn muốn cậu bé tự mình chơi, lại phát hiện đứa trẻ này có trí tuệ và nhân duyên tốt, những đứa trẻ đang khóc ầm ĩ cũng bị cậu bé làm cho nín khóc.

Một đám trẻ con vô cùng náo nhiệt đang chơi đùa, áp lực cũng bớt đi phần nào.

Đây là lần đầu tiên Kiều Miên nhìn thấy Lục Lập Trì lãnh đạo bọn trẻ.

Cô lắc đầu cảm thán, “Lục Lập Trì thật lợi hại, nhỏ như vậy…..”

“Em ấy vẫn luôn thích như vậy.” Bên cạnh vang lên âm thanh.

Kiều Miên nghiêng đầu, thấy anh trai Lục vẫn còn đứng bên cạnh cô, cúi đầu xem điện thoại.

Điện thoại của Lục Lập Xuyên như vô tình để nghiêng ra, màn hình đối diện với cô, chỉ cần nhướng mắt là có thể thấy được nội dung trên điện thoại.

Nhìn lén điện thoại người khác như vậy là không hay, Kiều Miên nhìn lướt qua muốn thu hồi tầm mắt, lại nhìn thấy hình ảnh trên màn hình.

“Cái này……. Card Rush*? Cậu cũng chơi trò này sao?” Kiều Miên nhìn màn hình điện thoại của anh, có chút bất ngờ.

*卡恩特鲁斯 [Kǎ ēn tè lǔ sī] – Card Rush: Tên của một trò chơi

Card Rush là một trò chơi stream nhiều nhân vật chính. Trò chơi được tạo ra một cách hoàn mỹ, độ khen ngợi cao, nhưng người chơi lại không nhiều.

“Ừ.” Lục Lập Xuyên thu hồi điện thoại, nói rất ít.

Anh ngẩng đầu, mái tóc rối bù che đi con ngươi đen nhánh. “Trò chơi không tệ, tôi vừa lên vòng oẳn tù tì.”

Chương 2

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Củ cải / Beta: Súp lơ xanh

“Qua màn rồi?” Kiều Miên kinh ngạc, dùng ánh mắt khác nhìn Lục Lập Xuyên rồi đứng dậy.

Cô được xem là người chơi trung thành của thể loại stream, vì nhân vật chính của trò chơi Card Rush này mà cô cũng đã chơi rất lâu, bây giờ vẫn còn ở kết cục chương trước đó.

“Trò chơi này rất khó, anh thật lợi hại.” Kiều Miên nhịn không được nói, “Bạn Lục, anh có thể nói tôi biết làm thế nào qua được màn thứ hai không? Tôi đoán là anh cũng không qua được.”

Lục Lập Xuyên dừng lại một chút, hơi do dự, “Chỉ là quá trình, so sánh cũng phức tạp, hơn nữa, gần đây tôi không chơi trò này.”

Rất nhanh anh lấy lại bình tĩnh, lấy điện thoại ra, ngữ khí bình thản. “Có phương thức liên hệ không? Tôi sẽ viết cách qua màn cho cô.”

Kiều Miên lo lắng không quá ba giây, quyết định lấy điện thoại ra.

“Làm phiền bạn Lục rồi.” Có cùng đề tài, cô thả lỏng, “Anh học ở học viện nào? Tôi học ở học viện Kinh doanh.”

Bình thường cô không thèm để ý tới những người bắt chuyện, lần này cô chủ động tìm người giúp đỡ, Kiều Miên cũng không làm khó.

Lục Lập Xuyên thế nào cũng nói chuyện, thái độ lạnh nhạt, ngược lại còn làm cho Kiều Miên thoải mái hơn một chút.

Cô không thích giao lưu với người lạ, chỉ là Lục Lập Xuyên ngẫu nhiên nói hai câu đã làm cô cảm thấy hứng thú, nhịn không được liền hỏi thêm.

Lục Lập Trì cùng mấy đứa nhỏ chơi được một lúc, vừa quay đầu thì thấy hai người đang nói chuyện phiếm.

Cậu bé phủi tay, mặt bánh bao, lập tức chạy đến, ôm lấy chân của Kiều Miên, “Chị ơi, trò kia bọn em không biết chơi, chị đến dạy bọn em chơi được không?”

Kiều Miên nói đến hào hứng, nghe thấy tiếng Lục Lập Trì, ngồi xuống, xoa đầu cậu bé.

Cô nhớ rõ mình đang là sinh viên làm thêm, gật đầu, “Được, chị cùng đi với Lục Lập Trì, đi thôi.”

Cô nói xin lỗi với Lục Lập Xuyên, nắm tay Lục Lập Trì, dẫn tới chỗ mà cậu bé chỉ đến.

Kiều Miên không chú ý tới, sau khi cô nhấc chân rời đi, Lục Lập Xuyên tắt màn hình điện thoại, im lặng nhìn cô bị em trai ruột mình kéo đi.

Lục Lập Trì quay đầu, làm mặt xấu với anh.

Lược bớt, không nên để anh trai bại hoại dẫn em trai đến khu vui chơi trẻ em, ở đây có trò gì vui đâu cơ chứ.

Lục Lập Trì chơi ở khu vui chơi trẻ em nguyên một ngày trời, đến tận lúc Kiều Miên tan làm.

So với lúc trước cô và Lục Lập Xuyên thân hơn một chút. Căn bản là nhìn dáng vẻ tối tăm của anh, Kiều Miên nghĩ anh chỉ là một người thích ở nhà mà thôi.

Nghĩ tới vẻ bề ngoài, Lục Lập Xuyên nhắc tới nội dung mà Kiều Miên cảm thấy hứng thú, có không ít thứ bọn họ không biết.

Tuy là người lôi thôi lếch thếch, chỉ thích ở nhà, nhưng lại có điểm chung với Kiều Miên, cô có thêm vài phần hảo cảm.

Phế trạch có gì không tốt. Là trò chơi không hay, phiên kịch nhục nhã, hay là trang giấy trắng không đủ xinh đẹp?

Kiều Miên cởi áo thun ra, nói với chị Hà một tiếng. Thái độ của đối phương cũng rất nhiệt tình, liên tục nói cô “vất vả rồi”.

Giống như Kiều Miên là người phụ trách chính ở đây vậy, còn có người tự buff lực tương tác thật là hiếm thấy, Hà Kỳ có cô ở đây, mỗi ngày đều rất thoải mái.

“Đi thôi, tôi về trường học, hai người…….” Kiều Miên nhìn thấy một lớn một nhỏ khác xa nhau, chần chừ một chút.

“Tôi dẫn em ấy về nhà, cô đi trước đi.” Lục Lập Xuyên trầm mặc, ít lời, “Tôi sẽ chia sẻ chiến lược cho cô.”

Anh trai Lục này thật sự là người tốt, còn nhớ rõ tiến công chiếm đóng của cô.

Kiều Miên cảm thán trong lòng, vẫy tay tạm biệt với hai người bọn họ.

Đuôi mắt cô cong lên, khuôn mặt tươi cười. “Tôi đi trước đây, Lục Lập Trì, tạm biệt.”

“Tạm biệt chị!” Lục Lập Trì thuận tay vẫy chào tạm biệt với cô.

Nhìn thấy cô đi đủ xa, anh em nhà họ Lục xoay người đi về hướng trung tâm thương mại.

“Khu vui chơi trẻ em không vui gì hết, mấy đứa nhóc kia quá nhỏ. Nhưng mà chị gái kia rất tốt.” Lục Lập Trì đột nhiên nói, nhìn có vài phần giống ông cụ non.

Cánh tay nhỏ của cậu nhóc, cố sức nắm lấy tay áo của Lục Lập Xuyên. “Anh, hai người ở cùng một chỗ. Anh không thể tranh thủ một tí được à, biến chị ấy thành bạn gái? Em sẽ tạo cơ hội giúp anh.”

Lục Lập Xuyên liếc em trai, thản nhiên nói, “Không phải là em diễn kịch cũng rất vui sao?”
Anh bước đôi chân dài, khuôn mặt không chút lưu tình, “Bình thường trước mặt người nhà thì có chết cũng không khóc, sao lại ở trước mặt một người xa lạ khóc đến vui vẻ thế kia.”

Lục Lập Trì khinh thường bĩu môi. Khu vui chơi trẻ em thì có gì vui…… Nếu không có chị gái dịu dàng xinh đẹp kia, cậu nhóc sẽ không ngoan ngoãn mà đi vào.

Cậu nhóc không để lộ ra, đã bị anh trai túm lấy cổ áo.

“Đi thôi, sau khi về đến nhà nếu ba mẹ hỏi thì biết trả lời như thế nào rồi chứ, có biết chưa?”

“Đương nhiên là em biết rồi! Em không đến cũng sẽ kể chuyện cũ, anh đừng có khinh thường em, anh là anh trai hư hỏng!”

***

Lúc Kiều Miên về đến phòng, ký túc xá bốn người chỉ có một người ở.

Hứa Thời Ý đang ngồi trước bàn trang điểm, Kiều Miên đẩy cửa đi vào, cô chỉ vội vàng liếc nhìn một cái.

“Nhân viên làm thêm ở khu vui chơi trẻ em đã về rồi à?” Hứa Thời Ý vừa trang điểm vừa nói, “Mệt rồi phải không, mình có giữ lại bánh quy cho cậu, nhớ ăn đấy.”

“Cảm ơn.” Quan hệ của Kiều Miên và Hứa Thời Ý là tốt nhất, không khách khí, cầm bánh quy ăn, mơ hồ nói, “Cũng tạm được, cũng không phải là mệt lắm, mấy đứa nhỏ rất đáng yêu.”

Hứa Thời Ý xoay người xem thường, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. “Lương thấp, công việc vất vả, với điều kiện của cậu, tìm công việc lương cao còn không dễ dàng sao? Tốt xấu gì cậu cũng đi ra từ trường đại học S, tiên nữ, đối với bản thân phải có lòng tin đúng không?”

“Cậu không phát hiện ra ở tiệc tốt lần trước Hạ Ninh Ninh của học viện Ngoại ngữ, người ta ở trên sân khấu tỏa sáng sao? Phải tranh giành sự nổi bật của Tần Khuynh Ngữ, sao có thể thua?”

Tam đại hoa khôi giảng đường đại học S, Tần Khuynh Ngữ cùng Kiều Miên, còn có Hạ Ninh Ninh.

“Không phải mình nói cậu, Hạ Ninh Ninh chính là nắm chặt vị trí cao nhất.” Hứa Thời Ý không phục, “Tần Khuynh Ngữ đi du học không có ở đây, đem bức ảnh xấu nhất của cậu khi ngủ ra so nhan sắc với cô ta, không biết xấu hổ lại còn tự phong mình là hoa khôi đứng đầu đại học S?”

Nói tới đây Hứa Thời Ý cho rằng không đáng xã hội loài người. Cũng không biết tấm ảnh nhan sắc của Kiều Miên lúc ngủ làm thế nào lại truyền ra ngoài được, nguyên một tuần nay cô nhịn cả đêm để ngủ giữ nhan sắc.

Kiều Miên chịu đựng được, đem màn hình quay lại. Nhưng sao có thể so sánh với cách ăn mặc quá tỉ mỉ của Hạ Ninh Ninh chứ?

Hạ Ninh Ninh nhiều lần chủ trì tiệc tối lại tham gia nhiều hoạt động khác, còn dọa dẫm nhiều sinh viên mới, tên tuổi vẫn cách xa so với Kiều Miên và Tần Khuynh Ngữ.

Hứa Thời Ý biết, cô ta ở cùng với Kiều Miên đều bị bạn bè bắt gặp, bạn bè ở phía sau hâm mộ liền nói với cô ấy rằng “Kiều Miên thật xinh đẹp, Hạ Ninh Ninh có đẹp cỡ nào chứ”.

Cô ấy không phải người trong cuộc nếu không đã tức chết rồi. Rõ ràng các cô là các tiểu tiên nữ phòng 312, từ khi nào đến lượt Hạ Ninh Ninh chèn ép.

Kiều Miên tùy ý khoát tay, tỏ thái độ không quan tâm, “Vậy có là gì. Mình không thích hợp đứng trên sân khấu, cậu ta càng thích hợp hơn.”

Hứa Thời Ý thấy gương mặt trắng như sữa, thanh lệ xinh đẹp của cô, thở dài một hơi.

“Kiều Miên, cậu thật là, khuôn mặt trắng như vậy.” Hứa Thời Y từ tận đáy lòng nói ra, quả thật không thể đau lòng hơn.Vừa vào đại học, lần đầu tiên Hứa Thời Ý nhìn thấy bạn cùng phòng ký túc xá mới liền kinh hãi tận trời, trực tiếp gọi tiên nữ, chỉ hận không thể cúi người hiến thân.

Dù thế nào cô ấy cũng không đoán được, tiên nữ lại là thuộc tính trạch nữ, chơi trò chơi dữ dội trong phòng ngủ, không tham gia hoạt động, không thích xã giao, không nói chuyện yêu đương, không động tâm.

Rõ ràng là học năm hai đại học rồi, có nhiều người Kiều Miên vẫn không biết tên —— nhắc tới tam đại hoa khôi đại học S, Kiều Miên chính là bị buộc chặt vào vị trí kia.

Kiều Miên cười, làm mặt xấu với cô ấy, cái bánh quy ăn hai ba miếng là hết, mở tủ lấy mì gói, mở máy tính.

Một bên cô nấu mì gói, một bên thay bộ đồ ở nhà, thuần thục mở ngăn bàn cầm hộp đồ ăn vặt ra, lấy khoai tây chiên và sơn tra điều, một chai coca lớn, xếp ra trước mặt, ngồi xếp bằng trên ghế máy tính.

*Sơn tra điều: một món ăn vặt làm từ quả táo gai



Hứa Thời Ý lườm một cái, cảm thấy hơi cay mắt.

Kiều Miên sợ lạnh, lúc này mới đầu đông, cô mặc áo khoác bông to của vùng Đông Bắc, trong các tiểu phẩm có thể bị người ta gọi là “Thúy hoa”*.

*Thúy hoa – 翠花 [cuihua]: lộng của vua bằng lông chim phỉ thuý. Tách chữ: 翠 [cui] nghĩa là xanh biếc.

Nếu không có khuôn mặt này ắt hẳn mang theo mười phần tiên khí, không ai nhìn thấu được tính tình của cô. Cũng chỉ có bạn cùng phòng ký túc xá…… mới biết được bản tính thật của cô.

Cùng phòng đã hai năm, tính tình Kiều Miên như nào Hứa Thời Ý đều hiểu rõ.

Cô ấy không ôm hy vọng gì, vẫn khuyên bảo, “Kiều Miên, lần sau chúng ta cùng đổi việc làm thêm đi? Ngày nào cậu cũng trông chừng bọn trẻ con không thấy chán sao? Cũng không tiếp xúc với người nào.”

“Không chán. Hơn nữa”, Kiều Miên chống cằm, nở nụ cười, “Hôm nay còn gặp được một người rất thú vị, học cùng trường với chúng ta. Em trai anh ta chơi ở khu vui chơi trẻ em.”

Hứa Thời Ý tô màu son tinh tế lên môi, nhìn vào gương chỉnh trang lại cách ăn mặc, không yên tâm nói, “Học cùng trường? Ngay thẳng đứng đắn? Nhìn có đẹp trai không?”

Cô ấy nghiêng đầu nhìn ánh mắt của Kiều Miên, nở nụ cười, “Được tiên nữ của chúng ta xem trọng, khẳng định bộ dạng nhìn cũng không tệ?”

Kiều Miên dừng một chút, lắc đầu, thành thật nói, “Không…… cũng được thôi, chính là không cách nào thu dọn.”

Lời cô nói không thể nào khẳng định được. Nam sinh đầu tóc lộn xộn, đeo kính đen cứng nhắc, Kiều Miên không chú ý đến diện mạo của anh.

Hiện tại thứ duy nhất mà cô nhớ chính là ánh mắt của anh.

Như là mặt hồ, đen nhánh sâu thẳm.

Nghe cô nói như vậy, Hứa Thời Ý mất hứng, tô son môi, đeo ba lô nhỏ trên lưng.

“Mình ra ngoài, tối nay sẽ về muộn. Cậu có yêu cầu gì, ở nhóm phòng ngủ thảo luận một chút.” Cô ấy không quên dặn dò Kiều Miên.

“Đừng có ăn mì gói nữa, mình còn bánh chẻo* đông lạnh đấy. Không được uống coca? Lúc về đem cho cậu.” Hứa Thời Ý không chịu được chọc chọc trán Kiều Miên, “Nhớ kỹ, đừng có cả ngày không quan tâm đến mọi thứ.”

*Sủi cảo (bắt nguồn từ tiếng Quảng Đông “水餃”, âm Hán Việt: thuỷ giáo), còn gọi là bánh chẻo (“chẻo” bắt nguồn từ tiếng phổ thông Trung Quốc “餃子”, âm Hán Việt: giáo tử) là một loại bánh hấp của Trung Quốc được ăn phổ biến ở Đông Á. Đây là một trong những món ăn chính trong dịp Tết nguyên đán cũng như là món ăn quanh năm tại các tỉnh phía Bắc. Mặc dù được coi là một phần của ẩm thực Trung Hoa, sủi cảo còn phổ biến ở nhiều khu vực khác của Châu Á và các nước phương Tây. Sủi cảo thường bao gồm thịt nghiền hoặc rau chất đầy và cuốn trong một mảnh bột mỏng, sau đó được ép chặt lại bằng cách nhấn mạnh các góc bánh vào nhau hoặc xếp thành nếp. (Nguồn: Wikipedia)

Ánh mắt Kiều Miên dán và màn hình máy tính, tay xé một gói khoai tây chiên.

Cô gật đầu, nhìn Hứa Thời Ý, thành thật mà nói, “Ý Ý, cậu thật tốt với mình. Muốn uống sprite, cảm ơn ba.”

Hứa Thời Ý dở khóc dở cười. Cô ấy kiểm tra lại lần nữa trang phục của mình, ra ngoài đi hẹn hò.

Cùng lúc đó.

Lục Lập Xuyên đứng ngoài ban công, trên tay cầm một điếu thuốc, thanh âm thản nhiên. “Trình Mặc Trình, file lưu trữ của trò chơi Card Rush lần trước, mình để ở chỗ nào, cậu có ấn tượng gì không?”

“Không phải chứ? Cậu còn cần đến nó sao?” Âm thanh ồn ào ở đầu bên kia điện thoại vang lên, truyền đến giọng của một người con trai, “Trên máy tính trong phòng làm việc, đã xác định và đánh giá xong. Mình nhớ là Thẩm nhị dùng cái bàn đó, cậu tìm cậu ta đi.”

“Lúc trước gặp cậu cũng không để ý nhiều, cũng chưa lưu trữ. Sao bây giờ lại cần?”

Lục Lập Xuyên nhẹ nhàng thở ra làn khói, tiến đến cầm chai nước khoáng, khuôn mặt mờ mịt.

Anh hạ ánh mắt, như có như không cười một tiếng, có vẻ không hứng thú lắm: “Đã biết. Không phải mình cần… Là tiên nữ muốn có.”

Chương 3

Edit: Củ cải / Beta: Súp lơ xanh

Kiều Miên lượn hai vòng trên phiên chợ, sau đó ngồi viết tiếp văn bản đánh giá mà cô chưa viết xong.

Trong phòng yên lặng, chỉ có một mình cô.

Kiều Miên cũng không ngờ tới. Bốn người ở phòng 312, đại học năm hai ai cũng thoát kiếp “cẩu độc thân”, cũng chỉ còn một mình cô đơn độc.

“Viết xong cái này……. chắc sẽ kịp gửi đi.” Kiều Miên đặt tay lên bàn phím, bắt đầu viết cái gì đó vào.

Thời gian rảnh Kiều Miên đều dùng tài khoản weibo của mình để chuyên giới thiệu các trò chơi trực tuyến.

Tài khoản trò chơi tên là “QM”, tuy rằng cô không gia nhập phòng làm việc cũng không có đoàn đội, bởi vì cá nhân có phong cách riêng nên ở vòng trò chơi weibo cũng có vị trí thấp kém.

Bài đăng công khai đầu tiên cũng có lúc nhận được ý kiến, coi như là một trong các cách kiếm tiền, không liên quan đến chuyên môn, cô lại càng thích thú*.

*乐在其中 [lè zài qí zhōng] – lạc tại kỳ trung: Thành ngữ Trung Quốc, giải thích cơ bản là tôi thích làm gì đó, và vui vẻ trong đó, Điển xuất xuân thu – Lỗ – Khổng Tử “Luận ngữ của Khổng Tử”: “cơm ăn nước uống, xếp tay gối đầu, sung sướng cũng trong đó vậy.” (Nguồn: baidu)

Thời gian trước Kiều Miên mới biết đến bài đánh giá Card Rush, nhưng không thể đem ra ngoài. Chịu đựng một số bình luận nhỏ, không có phòng làm việc nào nguyện ý thu nhận, cũng rất bình thường.

Ăn mì gói xong, mắt Kiều Miên hơi đỏ lên, trên màn hình máy tính vẫn tiếp tục viết bản thảo. Nhưng viết được một hai nghìn chữ, phải tra lại tư liệu rất nhiều.

Kiều Miên đang sửa những chỗ dùng từ không hay, điện thoại đặt bên cạnh máy tính rung lên hai cái.

Trong đầu cô còn nghĩ chỗ chưa làm xong, liếc nhìn màn hình điện thoại.

Mẹ.

Kiều Miên ngừng tay một lát. Đánh vài chữ lên màn hình máy tính tạo thành một câu lộn xộn.

Xóa bỏ câu chữ, cô nhận điện thoại, bình tĩnh nói.

“A lô, mẹ.”

“Ay, Miên Miên.” Người phụ nữ bên kia đầu dây nói đến đây thì dừng lại.

Kiều Miên kiên nhẫn chờ đợi, mới nghe thấy bà ấy ho khan hai tiếng, tiếp tục nói, “Con đang làm gì vậy?”

“Không làm gì hết, ở ký túc xá chơi trò chơi thôi, trong phòng chỉ có mình con, thật tự do.” Kiều Miên liếc nhìn màn hình máy tính, mặt không biến sắc nói, “Mẹ, có chuyện gì sao?”

“Không có gì, không có gì. Tháng này bận quá, chưa gọi điện thoại cho con.” Từ Hà Mai có chút vô vị, “Vậy dạo này ở trường học thế nào?”

“Khá tốt. Thầy cô giáo, bạn học, đều rất tốt.” Như là đọc thuộc lòng theo khuôn mẫu vậy. Kiều Miên không ngoài ý muốn mở miệng nói tiếp, “Mọi người đều rất tốt, không ai gây khó dễ con, học tập cũng được, không có khó khăn gì.”

“A, a……. Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Nghe thấy giọng trong trẻo của con gái nói, Từ Hà Mai lại trầm mặc.

Cô nửa ngày cũng không nói câu nào, Kiều Miên đưa mắt nhìn đồng hồ trên màn hình máy tính, nhẹ giọng nói, “Còn chuyện gì nữa không ạ? Đã muộn như này rồi. Mẹ dọn quầy rồi về nhà nghỉ sớm đi.”

Những lời này giống như một câu thúc giục.

Người phụ nữ nói quanh co, do dự nửa ngày trời, mới giống như, theo cổ họng sắp xếp từ ngữ.

Bà cẩn thận nói, “Miên Miên, cái đó, đoạn thời gian trước, kinh tế trong nhà có chút eo hẹp, nên không gửi tiền cho con được.”

Cuối cùng cũng nói ra miệng.

Bất luận là Kiều Miên, hay là Từ Hà Mai, đều không hẹn mà cùng thờ dài một hơi.

Kiều Miên dứt khoát, không để cho Từ Hà Mai nói tiếp, “Không sao. Không phải con đã nói rồi sao, bản thân con có đi làm thêm, không cần quản con. Trong nhà bây giờ vẫn thiếu tiền sao ạ?”

Thản nhiên bình tĩnh hỏi, đầu dây bên kia không trả lời được.

“Có một chút.” Từ Hà Mai cẩn thận nói, giọng khàn khàn, “Kiều Cảnh cũng cần tiền để học tập, thành tích của nó dạo này rất tốt, lần này kiểm tra còn đứng nhất lớp…”

“Ba con đâu?” Kiều Miên ngắt lời bà ấy, “Ông ấy có bảo hiểm không? Vẫn làm việc sao? Công việc có ổn định không, quan hệ với các đồng sự khác có tốt không?”

Cô không cho Từ Hà Mai đổi chủ đề, “Lúc trước con nghe mẹ nói nhiều rồi, nên sẽ không hỏi nhiều. Bây giờ thì sao?”

Người phụ nữ nghẹn lại. Bà ấy thở dài, bất đắc dĩ nói, “Miên Miên, ba con hiện giờ rất tốt, lúc trước ông ấy có ốm một chút, trong nhà mới khó khăn như vậy. Ông ấy tạo nghiệp, đừng nhắc đến nữa.”

Bà ấy ngập ngừng nói, “Ông ấy không cho mẹ nói cho các con, sợ hai đứa lo lắng. Con và Tiểu Cảnh, học hành cho tốt là được rồi.”

Kiều Miên cười nhạt một tiếng, vẻ mặt thản nhiên. “….Con biết rồi. Lát nữa con phải đi ngủ rồi. Muộn như vậy rồi, mẹ cũng nhanh dọn quầy rồi nghỉ sớm đi.”

Kiều Miên thản nhiên nói, “Việc học của Kiều Cảnh, mẹ cũng nên giám sát một chút. Có chuyện gì, cứ bảo em ấy gọi điện thoại cho con.”

“Ay, mẹ vẫn giám sát đấy chứ.” Từ Hà Mai vội vàng nói, “Miên Miên, con cũng học hành cho tốt. Có chỗ nào thiếu tiền, cứ nói với gia đình.”

“Con biết rồi, có chuyện gì con nhất định sẽ nói.” Kiều Miên trả lời, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.

Còn thiếu 500 chữ, không nhiều lắm, nhưng muốn viết lên thì phải tốn một chút công sức, hy vọng trong hai tiếng có thể viết xong.

Từ Hà Mai chỉ vừa dọn quán xong, chưa nói được hai câu đã phải vội vàng cúp điện thoại.

Hôm nay bà ấy gọi điện đến chỉ có mục đích như vậy, nói xong rồi, trong lời nói cũng không có gì đặc biệt.

Sau khi cúp điện thoại, Kiều Miên nhìn chằm chằm màn hình máy tính trắng toát ngơ ngác một lúc.

Cô đưa tầm mắt nhìn vào khoảng không, Cả người có chút thất thần, không biết đang suy nghĩ cái gì.Hướng tới biểu tượng QQ hiện lên trên màn hình, Kiều Miên mới hoàn hồn, ngón tay lướt nhẹ gõ bàn phím, phút chốc dừng lại.

Bạn cùng phòng ký túc xá lục đục trở về, Kiều Miên vội vàng viết bài đánh giá. Hai bạn cùng phòng khác, Lâm Nguyệt, Trần Tĩnh Nhã đang nói chuyện phiếm.

Bọn họ đều là người bản địa của tỉnh S, nhà ở gần đại học S, mỗi cuối tuần đều về nhà một lần, trong lúc đó đã quen biết nhau.

“Đúng rồi, Kiều Miên.” Trần Tĩnh Nhã đột nhiên gọi cô, cô ta khéo léo trang điểm, ngày thường cũng thích tham gia mấy hoạt động linh tinh của hội học sinh.

Cô ta nhìn Kiều Miên, hỏi, “Hội học sinh tổ chức hoạt động vào cuối tháng, mình muốn đưa các cậu đi chơi, Nguyệt Nguyệt đã có dự tính rồi, cậu và Hứa Thời Ý có đi không?”

Kiều Miên do dự: “Đi đâu? Hoạt động của phòng sao?”

“Không ——”

“Đúng, là hoạt động của phòng.” Trần Tĩnh Nhã ngắt lời Lâm Nguyệt, có chút oán trách mà nhìn cô ta, “Các cậu đều muốn đi, còn không thể xem đó là hoạt động của phòng?”

Lâm Nguyệt bĩu môi, trên mặt có chút không phục, nhưng không nói lời nào.

Tâm tư của Kiều Miên đều đặt vào bài đánh giá của chính mình, cũng không để ý hai người bọn họ.

“Nếu như Hứa Thời Ý đi, mình cũng đi.” Cô cười, “Phòng chúng ta cũng lâu rồi chưa tụ tập.”

So với việc tham gia hoạt động gì đó, Kiều Miên càng thích làm tổ trong phòng hơn. Tốt xấu gì cô cũng là người thường xuyên ru rú trong phòng.

Nhưng hoạt động tập thể cũng rất quan trọng. Từ lúc lên đại học đến giờ Kiều Miên không có bạn bè gì nhiều, bạn cùng ký túc xá cũng đã giúp cô không ít việc, đi ra ngoài chơi cũng không để ý gì nhiều.

Khuôn mặt kia vẫn xinh đẹp như thường, đôi mắt cong lên trả lời, cũng làm cho người ta thấy động lòng người.

Trần Tĩnh Nhã cùng Lâm Nguyệt không hẹn mà cùng nhau đưa tay lên sờ mặt. Một lúc sau, hai người đều dời tầm mắt.

Có một số người từ khi sinh ra đã như vậy, ông trời cho khuôn mặt đẹp. Trần Tĩnh Nhã cắn môi, không biết là hâm mộ hay ghen tị, cuối cùng vẫn không lên tiếng.

Hứa Thời Ý về đến đã rất khuya, cô ta nhìn có vẻ rất mệt mỏi, chưa nói được hai câu đã đi rửa mặt, sau đó lên giường nghỉ ngơi.

Kiều Miên vẫn chưa làm xong, lặng lẽ ôm máy tính lên phòng tự học ở lầu ba của ký túc xá.

Ở trong phòng tiếng đánh bàn phím rất ồn, Kiều Miên cũng rất tự giác, chờ đám bạn cùng phòng quay về hết, cô sẽ ôm bản ghi chép của chính mình, mang theo nước coca cùng khoai tây chiên đi lên phòng tự học.

Hai giờ rưỡi sáng.

Phòng tự học không một bóng người, Kiều Miên đem bản thảo ra sửa, gửi đến hòm thư của phòng làm việc.

Cô có hơi buồn ngủ, tắt máy tính, im lặng nhìn chiếc điện thoại bên cạnh, không biết từ khi nào mà có tới hơn hai tin chưa đọc.

Đối với người ít giao lưu kết bạn như Kiều Miên mà nói, đây là một chuyện nằm ngoài dự đoán.

Cô mở tin tức lên xem, mới nhận thức được đây là một tài khoản mà cô không quen. Ghi chú là “Lục Lập Xuyên”.

Là người con trai mà sáng nay khi cô đi làm thêm gặp được.

Ảnh đại diện của người con trai kia là một hình Q có đường vân chuyển động, Kiều Miên nhìn thấy liền có cảm giác quen thuộc, ngơ ngác một chút mới ý thức được là cái gì.
Bên trong là Tiểu Anh thủ lĩnh thẻ bài*, cây gậy phép thuật của Tiểu Anh là một vòng tròn có hoa văn bao quanh một ngôi sao năm cánh.

*Cardcaptor Sakura (Nhật: カードキャプターさくら / Hepburn: Kādokyaputā Sakura), viết tắt là CCS và còn được biết đến với nhan đề Thủ lĩnh thẻ bài, là một loạt shōjo manga sáng tác và minh họa bởi nhóm nghệ sĩ Nhật Bản CLAMP. Manga đăng lần đầu tiên trên tạp chí Nakayoshi từ tháng 5 năm 1996 đến tháng 6 năm 2000, và sau đó được Kōdansha phát hành thành 12 tập tankōbon từ tháng 11 năm 1996 đến tháng 7 năm 2000. (Nguồn: Wikipedia)

Nhìn không ra…….một tử trạch như vậy mà lại có trái tim thiếu nữ?

Người bình thường có lẽ không có cách nào tiếp nhận, Kiều Miên nhìn thấy rất thân thiết.

Ảnh đại diện của cô cũng là một nhân vật trong Bleach*, thiếu niên tràn đầy nhiệt huyết, cùng phòng cũng không để lại một chữ vỗ đầu không ăn ý.

*Bleach (ブリーチ / Hepburn: Burīch, tiếng Latin là BLEACH ở Nhật) là một shounen manga viết và minh họa bởi Noriaki “Tite” Kubo. Bleach kể về những cuộc phiêu lưu của Kurosaki Ichigo sau khi anh có được những sức mạnh của Shinigami (死神, nghĩa đen, “Thần chết” hoặc Soul Reaper theo bản tiếng Anh) – một sự nhân cách hóa cái chết tương tự như Grim Reaper – từ một Shinigami khác, Kuchiki Rukia. Sức mạnh mới phát hiện này buộc anh phải nhận nhiệm vụ bảo vệ con người khỏi các linh hồn xấu xa và hướng dẫn linh hồn sang thế giới bên kia. (Nguồn: Wikipedia)

Mở trang tin tức ra, Lục Lập Xuyên ở trên mạng vẫn là nói rất nhiều, thời gian gửi tin nhắn đứt quãng.

【Lu: có đó không?】00:30:05

【Lu: tôi đã gửi tài liệu cho cô, cô mở ra xem đi.】00:45:27

Phía dưới gửi đến một tài liệu, phía trên tuân thủ quy tắc mà viết tên trò chơi.

【Lu: cô cứ từ từ xem, chỗ nào không hiểu có thể hỏi tôi.】02:12:36

Tin nhắn gần nhất, là cách đây vài phút trước.

Kiều Miên thuận tay mở ra. Sau đó, cô đem tệp tài liệu word kia giải nén, lướt chuột hai cái.

Như vậy…… là nhiều sao?

Để giải thích trò chơi Card Rush này mà nói là cả một quá trình, từ cách giải đến giải thích cái gì cũng có, công lực cũng quá ngắn gọn, không có những thứ dư thừa vô nghĩa.

Hai mắt của Kiều Miên đã bị hấp dẫn. So với bài đánh giá về trò chơi Card Rush này của cô còn hoàn thiện hơn rất nhiều, nhìn theo góc độ khác nhau, quan điểm cũng có sự thay đổi.

Đã quá muộn rồi, Kiều Miên mở ra hai trang, vẫn có chút khó khăn. Nghĩ đến Lục Lập Xuyên, mức độ thiện cảm của cô không tự giác mà tăng lên.

【Kiều Kiều: cám ơn đại lão, rất có ích.】

Không đợi Kiều Miên suy nghĩ trực tiếp dùng một gói biểu cảm, đầu kia rất nhanh đã trả lời tin nhắn.

【Lu: ừ, có ích là được rồi.】

Trọng tâm câu chuyện bị gián đoạn. Kiều Miên nhìn phía trước rồi không nói câu nào nữa.

【Kiều Kiều: nói như vậy, ảnh đại diện của anh cũng thật là đáng yêu, là Tiểu Anh sao?】

【Lu:? Không phải...】

【Kiều Kiều: thời gian trước bộ phim vừa ra một kỳ mới, anh có xem không? Tôi vừa mới tìm!】

【Lu:...... Ừ, tôi chỉ xem qua.】

【Lu: khuya vậy rồi. Cô còn chưa đi ngủ sao】

【 Kiều Kiều: đúng là không còn sớm. Không phải là chỉ có phì trạch mới thích thức đêm đâu.】

Kiều Miên thuận tay đánh chữ. Đánh chữ xong, chính cô cũng hơi sửng sốt một chút, không nhịn được mà cười.

Cô không có nhiều kinh nghiệm giao tiếp với người khác. Ấn tượng của cô với Lục Lập Xuyên cũng rất tốt, cả hai đều là tử trạch, đang thức đêm, thích xem phim chơi trò chơi.

Cô cầm điện thoại cười tủm tỉm, biểu cảm của người con trai bên kia cũng chỉ có vậy.

Lục Lập Xuyên gõ xong số liệu cuối cùng trên máy tính, con ngươi đen nhánh nhẹ nhàng đảo qua.

Anh thuận tay tháo kính đen xuống. Vẻ mặt thanh niên im lặng, trong trẻo lạnh lùng hòa quyện với nhau, trên mặt một chút cũng không để ý, kiêu ngạo.

Nhìn thấy tin nhắn đến, anh trầm mặc một lúc, nhíu mày, không biết nên trả lời như thế nào.

【ừ. nhưng mà cô vẫn nên đi ngủ sớm đi, ngày mai vẫn có thể chơi mà.】

Nhiều lần cân nhắc, mới dùng ngón tay thon dài đặt lên điện thoại phát ra đoạn ghi âm này, gửi đi.

Đồng thời mở ra khung trò chuyện nhóm, trầm mặc một lúc, mới gửi tấm ảnh đi.

【Lu: [hình ảnh]】

【Lu: các cậu đối với người như vậy, xác suất sinh ra thiện cảm là bao nhiêu?】

Trong ảnh chụp là một thiếu niên, tóc tổ quạ, đeo kính đen, tiêu chuẩn tự chụp ảnh của con trai, hơi thở trầm thấp phả vào màn hình.

Nhóm trò chuyện lúc nào cũng náo nhiệt lại lặng như tờ. Nửa ngày, mới có người trả lời anh.

【Thẩm Chiếu Thâm: đây có thể là người đó, mắt mù rồi.】

Chương 4

Edit: Củ cải / Beta: Súp lơ xanh

Kiều Miên không chờ lâu, chờ đến khi bạn Lục trả lời lại —— để cô đi nghỉ ngơi sớm.

Kiều Miên không thể từ việc này mà hiểu được tình cảm phức tạp của bạn Lục.

Bọn họ hiểu. Tuy rằng đều là tử trạch, thức đêm đã thành thói quen, bên ngoài, phải khiêm tốn.

Con người Lục Lập Xuyên không thích nói nhiều, Kiều Miên cự tuyệt ở trong ảnh đại diện của anh tìm được đồng đội để thực hiện hữu nghị cách mạng.

【không còn sớm, tôi đi ngủ đây, anh cũng nghỉ ngơi sớm đi.】

Hoàn toàn xem đối phương cũng thức đêm giống như mình, Kiều Miên ngáp một cái, chầm chậm bò lên giường.

Thời gian làm việc và nghỉ ngơi của cô trước sau như một, không lành mạnh, có điều Kiều Miên đã sớm quen với nó.

Nhóm trò chuyện, sau khi Thẩm Chiếu Thâm nói, không khí im ắng bỗng chốc sôi nổi hẳn.

【Trịnh Mặc Trình: có đạo lý, anh, ảnh của ai vậy, phì trạch như vậy?】

【Trịnh Mặc Trình: tôi suy đoán, anh Lục có ý với tử trạch này. Phương thức liên hệ như thế nào? Người đó học ở trường nào? Cần chúng tôi giúp cậu hack máy tính của cậu ta không?】

【Thẩm Chiếu Thâm:......】

Lục Lập Xuyên nhìn câu trả lời phía dưới, gõ tay trên mặt bàn.

【chủ nhóm trò chuyện cấm các thành viên trong nhóm lên tiếng】

【Lu: code đã xong, các cậu kiểm tra lại một chút.】

Lục Lập Xuyên nhập xong những lời này, đem tệp code rườm rà trên máy tính gửi lên, ánh mắt chuyển xuống khung trò chuyện.

Hiếm khi anh để lộ vẻ mặt do dự, dường như đang lo lắng.

Cuối cùng, anh rũ mi xuống, giống như đang cười.

【Lu: ngủ ngon.】

***

Kiều Miên ngủ rất muộn, ngày hôm sau đi học không có tinh thần.

Khóa này là học môn tự chọn của học viện, cũng bình thường, cô một bên buồn ngủ chống cằm nghe giảng, một bên mở ra tệp tài liệu mà bạn Lục gửi đến hôm qua.

Nhìn một lúc, Kiều Miên liền có tinh thần.

Không hổ là bậc thầy qua cửa. Mạch suy nghĩ rõ ràng, góc độ gọn gàng sạch sẽ, không chê vào đâu được.

Dựa theo cách thức qua cửa của anh mà nói, Kiều Miên nghĩ ra một ý, thậm chí có chút suy nghĩ cá nhân.

Cô xoa mắt, rất tích cực chủ động gửi một tin nhắn đi.

【Kiều Kiều: có đó không? Tôi xem qua công lược rồi, rất có ích.】

【Kiều Kiều: nhưng có một vài chỗ tôi có suy nghĩ khác anh, cửa thứ ba... Cửa thứ năm cũng... Có thể thử xem sao.】

【Lu: có.】

【Lu: để tôi xem xem.】

Kiều Miên tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào điện thoại, đề xuất một số ý kiến của mình.

“Miên Miên, cậu đang nhắn tin với ai vậy?” Hứa Thời Ý ngồi bên cạnh cô, thoáng nhìn thấy Kiều Miên gửi đi một tin nhắn.

“Một đại lão biết chơi game.” Kiều Miên thuận miệng nói, “Con người cậu ấy rất tốt, mình có rất nhiều chuyện muốn hỏi cậu ấy.”

“Ah.” Hứa Thời Ý không có hứng thú với game, cũng nghe không hiểu mỗi lần Kiều Miên túm lấy cô ta nói một vài từ liên quan đến trò chơi.

Cô cúi đầu nghịch điện thoại, đột nhiên nhỏ giọng: “Miên Miên, học kỳ này bắt đầu thông báo về học bổng, cậu nên chuẩn bị trước đi.”

Người như Hứa Thời Ý rất ít, biết Kiều Miên là người có gia cảnh khó khăn.

Đại học S nhiều sinh viên nghèo khó khăn nên sinh ra trợ cấp, năm nhất đại học Hứa Thời Ý thường xuyên được nhận hỗ trợ của giáo sư, từng thấy Kiều Miên đến xin.

Hứa Thời Ý lúc đó cảm thấy rất xấu hổ. Lại không thể nào hiểu được, cô ấy cũng biết đại đa số đều không muốn bị người khác nhìn thấy.

Đại học S nghèo khó sinh ra nhiều trợ cấp, gia cảnh của sinh viên cũng tốt, người thật sự đi xin trợ cấp không nhiều, Hứa Thời Ý không biết là còn có ai đến xin nữa.

Biểu hiện của Kiều Miên rất thản nhiên, trước mặt Hứa Thời Ý không hề giấu diếm điều gì.

Từ lúc đó Hứa Thời Ý và Kiều Miên trở thành bạn bè, khỏi phải nói, cô ta rất thích Kiều Miên ở cái tính thẳng thắn vô tư này.

Nhưng Kiều Miên đã xin hơn một năm.

Hồi năm nhất đại học, Kiều Miên đã đi làm thêm rất nhiều, cuối kỳ cũng giành được học bổng, năm hai sẽ không phải tiếp tục xin trợ cấp nữa.

Học bổng khó thì khó, thành tích của Kiều Miên lại tốt, luôn đứng đầu trong lớp, tuy rằng ngày thường không có danh tiếng, lấy học bổng cũng danh xứng với thực.
Quy trình xin học bổng của Đại học S quá phức tạp, tài liệu cần chuẩn bị cũng rất nhiều. Kiều Miên lại xin cái học bổng cao nhất, xét duyệt cũng rất nghiêm khắc.

Tin tức còn chưa truyền xuống, nhóm trò chuyện của lớp cũng không thông báo. Sự chú ý của Kiều Miên đặt ở cuộc đối thoại, thuận miệng hỏi, “Là bạn trúc mã của cậu nói?”

Hứa Thời Ý có một người bạn thanh mai trúc mã, cũng ở Đại học S, học ở học viện pháp luật. Cụ thể thế nào Kiều Miên cũng không rõ, chỉ biết đôi khi Hứa Thời Ý sẽ đi tìm người.

“Ngoài cậu ấy ra thì không có ai khác.” Hứa Thời Ý gõ lên màn hình, có chút phiền não, “Mấy tiểu sư muội của học viện bọn họ đã sớm quan tâm đến cậu ấy rồi, đều có tài liệu.”

“Loại chuyện tốt như vậy sẽ không bao giờ rơi xuống chỗ mình.” Cô ta chua xót nói, “Mình không thể so sánh với cái đàn em đã sớm thích cậu ấy.”

Kiều Miên nghe vậy chỉ muốn cười, không ngẩng đầu, cũng không có ý khuyên giải Hứa Thời Ý.

Tính cách Hứa Thời Ý cởi mở, không giống với Kiều Miên, là người vô cùng sôi nổi, danh tiếng trong học viện cũng rất cao. Với ai cũng dễ nói chuyện, chỉ tỏ thái độ ghét bỏ đối với anh bạn trúc mã.

Kiều Miên từng cảm thấy hơi kỳ lạ, sau này chỉ thấy rất kỳ lạ.

Hứa Thời Ý cũng không để ý, kéo tay áo Kiều Miên, “Miên Miên, Trần Tĩnh Nhã và Lâm Nguyệt nói tụ họp, chúng ta đi đi?”

Cô ta mở diễn đàn trò chuyện, thấy sinh viên học viện Kinh doanh đang nói về buổi liên hoan, hiểu được vì sao hôm qua Trần Tĩnh Nhã tìm cô ta nói chuyện. Quan hệ của phòng các cô cũng không thể xem là thân thiết, nhưng cũng không tệ lắm.

“Nghe nói lão đại của học viện Kỹ thuật cũng sẽ đến, Hứa Thời Ý mở tin tức, “Cao hơn chúng ta một khóa. lần tụ họp này các bạn của Trần Tĩnh Nhã dường như cũng được mời tới, nghe nói đang lập nghiệp…..wow.”

Cô ta vô cùng thích thú nói, “Đại lão trái lại chỉ xếp thứ hai, chủ yếu vẫn là đẹp trai. Những người đã gặp qua đều nói dễ nhìn, chính là tự mang theo lãnh khí, bông hoa lạnh lùng.”

Kiều Miên không có hứng thú với đại lão. Sinh vật tỏa sáng như vậy cách cô rất xa, Kiều Miên không có hứng thú.

Nhìn thấy Hứa Thời Ý phấn khởi, Kiều Miên cũng không phản đối. “Vậy đến lúc đó thì đi xem sao, phòng mình tụ tập một chút. Có rất nhiều người sao?”

“Vẫn tốt chứ.” Hứa Thời Ý ở trong nhóm trò chuyện, không tập trung* nói: “Cậu đi theo mình là được rồi…..thật náo nhiệt.”

*心不在焉 [xīn bù zài yān] – tâm bất tại yên: thành ngữ Trung Quốc, nghĩa là tâm không ở đây, là ý nghĩ không tập trung. (Nguồn: baidu)

【Lu: gần đây không chơi trò này, mà chơi PUBG*.】

*PlayerUnknown’s Battlegrounds (viết tắt: PUBG) là một trò chơi điện tử nhiều người chơi trực tuyến do PUBG Corporation, một chi nhánh của công ty phát triển game Bluehole, có trụ sở chính được đặt tại thành phố Seoul, Hàn Quốc thiết kế, phát triển và phát hành. Trò chơi này dựa trên các bản Mod trước đó đã được Brendan “PlayerUnknown” Greene – nhà thiết kế trò chơi điện tử người Ireland, phát triển cho các trò chơi khác bằng cách lấy cảm hứng từ một bộ phim được ra mắt vào năm 2000 mang tên Battle Royale và sau đó mở rộng thành một trò chơi độc lập dưới sự chỉ đạo nghệ thuật của chính Greene cùng với nhà sản xuất, phát triển game người Hàn Quốc Chang-han Kim – CEO của PUBG Corporation. Trong trò chơi, có tối đa một trăm người chơi sẽ nhảy dù xuống một hòn đảo lớn. Người chơi sau đó phải nhanh chóng nhặt đồ dùng, vũ khí, phương tiện di chuyển và các trang thiết bị cần thiết để có thể sinh tồn, kết hợp với việc tiêu diệt những người chơi khác và tránh bị người khác giết. Khu vực an toàn sẵn có của bản đồ trò chơi nhỏ dần theo thời gian, đẩy những người chơi còn lại vào những khu vực hẹp hơn để ép buộc họ phải đụng độ với nhau. Người chơi cuối cùng hoặc đội 4 thành viên sống sót cuối cùng sẽ giành được chiến thắng. Đến đầu năm 2018, phiên bản Steam đã bán được hơn ba mươi triệu bản và có số người chơi đồng thời cao nhất trên ba triệu, khiến cho PUBG trở thành trò chơi được chơi nhiều nhất trên Steam, trong khi phiên bản Xbox One đã bán được hơn bốn triệu bản. Trò chơi cũng được bản địa hóa và được Tencent Games phát hành ở Trung Quốc, bao gồm hai phiên bản cho thiết bị di động khác nhau dành riêng cho quốc gia này là PUBG Mobile Timi và PUBG Mobile Lightspeed and Quantum. (Nguồn: wikipedia)

【Kiều Kiều:? Anh cũng chơi trò này sao?】

PUBG, tên tiếng Trung gọi là Tuyệt địa cầu sinh, được rất nhiều người chào đón trên stream.

【Lu: ừm. Chơi trò này tương đối nhiều.】

【Lu: cô có chơi không? Có thể lập tổ đội.】

Kiều Miên có chút rung động. Lúc cô chơi Tuyệt địa cầu sinh đều là chơi đơn lẻ, không thích ghép đôi với người lạ, cũng không có bạn cùng ký túc xá chơi trò này, bạn học khác cũng không quen biết.

Chơi hai người, bốn người, Kiều Miên đều chưa từng thử. Nhưng trò chơi này, đôi khi chơi đơn lẻ sẽ cảm thấy rất nhàm chán.

Lục Lập Xuyên vừa nhìn đã biết là lão đại.

Cho dù là anh không có sở trường về trò này, cô cũng có thể đem theo Lục đại lão.【Kiều Kiều: được. Anh có rảnh thì hẹn tôi đi, chúng ta thêm bạn tốt trên steam.】

【Lu: chín giờ tối nay.】

【Lu: có thời gian không?】

Kiều Miên không dự đoán được rằng Lục Lập Xuyên sẽ quyết định thời gian. Nghĩ lại tính cách của người này, cô lại không cảm thấy có cái gì kỳ quái.

Lục Lập Xuyên ít nói, lời nói gửi đến cũng rất ngắn gọn, thoạt nhìn thì không có thân thiết gì với Kiều Miên, cũng không thể tiếp xúc với bộ dạng cứng nhắc như vậy.

Kiều Miên nhìn cái ảnh đại diện Tiểu Anh thủ lĩnh thẻ bài, lại cảm thấy có thể hiểu hết tất cả.

【Kiều Kiều: được, tôi tuyệt đối không kéo đai lão tụt lại!】

Buổi tối Hứa Thời Ý từ câu lạc bộ trở về, nghe thấy tiếng của Kiều Miên từ trong phòng truyền đến.

Cô ta hoảng sợ. Đẩy cửa phòng ra, Hứa Thời Ý ngẩng đầu nhìn, thấy nữ sinh xinh đẹp đang liên tục nói chuyện với ai, còn đang chỉ huy cái gì đó.

Ngón tay Kiều Miên khẽ động, nhìn chằm chằm màn hình máy tính, tập trung tinh thần.

“Đến đây, chỗ này có một người… tên cuối cùng, nice! Lợi hại!” Cô vung chuột, khuôn mặt tràn ý cười.

“Lợi hại.” Kiều Miên nhấn tai nghe, không quên khen ngợi, “Có âm thanh vang lên cách đây tám trăm dặm……. còn chơi không?”

Bên kia không biết nói gì đó, Kiều Miên mang theo ý cười trên mặt đáp lại hai tiếng, cúp điện thoại, cảm thấy mãn nguyện mà rời khỏi trò chơi.

Cô cùng Lục đại lão đánh năm ván, ba ván ăn gà, mỗi ván đều có thao tác  xuất sắc. Xếp hạng của Lục Lập Xuyên không cao, nhưng nếu so kỹ thuật với Kiều Miên thì quả thật hơn hẳn.

Đây là lần đầu tiên Kiều Miên cùng người khác đánh đôi, liền tự ngẫm ra từ trước đến nay chưa hề vui vẻ.

Dịu dàng, thân mật, khiêm nhường. Tinh thần esport này khẳng định có ý nghĩa.

Cô quay đầu nhìn, thấy Hứa Thời Ý không biết từ khi nào đã đứng ở sau ghế của cô.

Hứa Thời Ý vẻ mặt phức tạp nhìn cô. “Kiều Miên… đây là?”

“Cùng bạn chơi game.”Kiều Miên ngẩng đầu, nhận lấy Sprite từ tay cô ta một cách thuần thục, “Cảm ơn nhé bạn yêu, sao hôm nay cậu lại về sớm như vậy?”

“Không có gì, hoạt động của câu lạc bộ kết thúc sớm.” Hứa Thời Ý nhìn sắc mặt cô tươi cười phấn khởi, muốn nói nhưng lại thôi.

Kiều Miên là trạch đã lâu, đây cũng là lần đầu Hứa Thời Ý thấy cô cùng bạn bè chơi game.

Không thể nói đây không phải chuyện tốt… nhưng phúc này, bộ dạng một cô gái sa chân vào mạng internet là sao đây?

Thời gian cùng đại lão đánh đôi không nhiều, Kiều Miên chỉ muốn học tập và kiếm thêm thu nhập, Lục Lập Xuyên cũng bận rộn công việc.

Những lúc rảnh thì hai người sẽ chơi vài ván, cũng trao đổi về những trò chơi khác, để được lĩnh hội.

Tần suất nói chuyện cũng không nhiều, Kiều Miên đã quen.

Đem bài đánh giá đăng lên weibo, Kiều Miên thoáng nhìn qua, thấy tin tức của Lục Lập Xuyên.

Anh trả lời tin nhắn mà Kiều Miên gửi lúc chiều, lại mở ra một đề tài.

【Lu: cuối tuần này cô có đi làm thêm không?】

【Lu: Lục Lập Trì muốn tìm cô để chơi cùng.】

Lục Lập Trì, em trai đáng yêu của Lục Lập Xuyên. Kiều Miên nghĩ đến người bạn nhỏ này, hơi do dự.

Cuối tuần này cô còn chưa có quyết định gì, đương nhiên là đi làm thêm rồi. Không nói đến Lục Lập Trì, căn bản là cuối tuần nào Kiều Miên cũng đi làm thêm.

Cô không trả lời, bên kia gửi tiếp một đoạn thoại ngắn.

Kiều Miên không để ý, mở lên.

【Lu: chị Kiều Miên, khi nào chị mới đến chơi với em đây? Chúng ta đã hẹn nhau rồi mà!】

Giọng nói trong trẻo, kèm theo một chút làm nũng, trong điện thoại phát ra, vô cùng gần gũi.

Ngoài lúc làm việc ra Kiều Miên thì không có bị người khác quá gần gũi như vậy, nhất thời có chút ngây người.

Cô còn chưa nói gì, đã nghe thấy tiếng ho phía sau truyền tới.

Trần Tĩnh Nhã ở bên ngoài quay về lấy đồ, đứng tại bàn của mình, chợt nghe thấy âm thanh bên phía Kiều Miên truyền đến.

Cô gần đây như thế nào Trần Tĩnh Nhã bọn họ đều biết hết. Mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, trên mặt cũng không để lộ ra phần nào.

“Kiều Miên.” Trần Tĩnh Nhã nói: “Cậu suốt ngày như vậy, là một học sinh nhỏ sao?”

Chương 5

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Kiều Miên giật mình, ý thức được việc bạn cùng phòng đang hiểu lầm.

“Không phải, đây là một bạn nhỏ ở chỗ làm thêm của mình, rất đáng yêu.” Cô giải thích, không do dự chút nào.

【Kiều Kiều: được. Cuối tuần này chị còn phải đến báo danh làm thêm, Trì Trì có đến chơi không?】

【Lu: có! Em muốn cùng chị gắp thú bông! Chị thích kumamon không? Em bắt cho chị!】

Lục Lập Trì nhảy hai cái trên giường. Cậu bé chạy đến phòng ngủ của anh trai, là như vậy, những lúc có thể nhảy nhót ở trên giường Lục Lập Xuyên.

Lục Lập Trì rất quý trọng cơ hội này, ở trên giường lăn qua lăn lại vài vòng, làm cho khăn trải giường xuất hiện nhiều nếp nhăn.

“Anh, phải cần em ra tay mới được à.” Lục Lập Trì chống nạnh, lên mặt đắc ý.

Cậu bé vỗ vỗ bộ ngực nhỏ, “Chị Kiều Miên chính là thích người như em đây. Anh cứ làm nũng thử xem, hiểu chưa?”

Nam nhân trẻ tuổi liếc cậu bé một cái, đôi mắt đen sâu không thấy đáy.

Lục Lập Trì thấy anh trai như vậy, khuôn mặt đang dương dương tự đắc dần dần ỉu xìu xuống.

Cậu bé lùi lại, đưa hai bàn tay mũm mĩm ra sau lưng, quy củ ngồi trên giường. “Anh, chị ấy không phải rất thích Tiểu Anh sao? Anh muốn đổi ảnh đại diện à?”

Lục Lập Trì nói đến bộ phim hoạt hình mà cậu bé thích nhất, giơ ta ra hiệu.

“Cái này rất đẹp! Anh cứ tin tưởng em, chị Kiều Miên nhất định sẽ thích!” Ánh mắt mong chờ của cậu bé, “Nếu chị Kiều Miên thích, anh có thể mời em ăn kem không?”

Lục Lập Xuyên liếc cậu bé, muốn nói gì đó, nhưng lại không nói ra miệng.

Anh lấy điện thoại trong tay Lục Lập Trì, đem người ở trên giường xách xuống. “Xuống. Kem cái gì mà kem?”

Lục Lập Trì đạp đạp hai cái, ngoan ngoãn đứng trên mặt đất, nhìn Lục Lập Xuyên chỉnh lại tấm khăn trải giường.

Lục Lập Xuyên nhíu mày, đem khăn trải giường chỉnh lại đàng hoàng.

Phòng của anh luôn không cho người khác đi vào, Lục Lập Trì cũng ít khi vào.

Lâu lâu vào một lần… thật ồn ào.

“Vani! Chocolate! Dâu tây em đều muốn ăn, anh, em đem hết đồ của Tiểu Anh cho anh, anh cân nhắc một chút…”

“Cho nhóc một cơ hội nữa.”

“Cảm ơn anh, em muốn ăn vị matcha nữa.”

Cuộc nói chuyện ngắn ngủi với Kiều Miên nhanh chóng kết thúc, thoáng thấy Lục Lập Xuyên đổi ảnh đại diện.

Không phải lúc trước là hình vẽ của lá bài Return*, mà là lá bài trong suốt trong phần mới nhất của thủ lĩnh thẻ bài Tiểu Anh.

*Return: là 1 trong 52 lá bài clow trong CCS

Lục đại lão quả là có trái tim thiếu nữ, còn đổi ảnh đại diện.

Kiều Miên nhìn ảnh đại diện của chính mình, cũng tìm trong album ảnh, đăng một cái mới lên.

Vừa đến cuối tuần, dựa vào bản thân đã nhanh chân báo danh, Kiều Miên lại đi làm thêm ở khu vui chơi trẻ em.

Nhân viên công tác ở khu vui chơi trẻ em, có Hà Kỳ biết cô. Cô ta có ấn tượng rất tốt về Kiều Miên, nhìn thấy cô có chút nhiệt tình.

“Công việc đều đã quen, cũng không cần bàn giao công việc gì cả.” Hà Kỳ cười, “Như thế nào mà lại đến đây? Có hứng thú làm việc lâu dài hay không?”

Kiều Miên miễn cưỡng cười khách khí, không nói gì.

Hà Kỳ cũng không nói thêm gì nữa. Kiều Miên có thể lại tới đây làm việc thật không dễ dàng, cô ta cũng không có yêu cầu gì nhiều.

Lục Lập Trì đến rất sớm. Mặc quần yếm, hai má tròn tròn, giống như bánh dango* nhỏ.

*团子 [tuán·zi] – dango (Japanese dumpling): là một loại bánh trôi của ẩm thực Nhật Bản được làm từ bột nếp (mochiko), tương tự như bánh dày Nhật Bản mochi (餅, bính). Bánh này thường được ăn với trà xanh. Dango được ăn quanh năm, tuy nhiên theo truyền thống mỗi giai đoạn nhất định trong năm sẽ ăn một loại dango khác nhau. Người ta thường ghim 3, 4 viên dango vào que tre. (Nguồn: wikipedia)



Cậu bé đi bên cạnh Lục Lập Xuyên, lúc Kiều Miên nhìn thấy thì có chút sợ hãi.

So với lần trước Lục Lập Xuyên đến thì không khác nhau là mấy. Kiều Miên không biết là kỳ lạ ở chỗ nào.

Đầu tóc lộn xộn, kính đen, vẫn là mặc đồ thể thao —— nhan sắc vẫn như vậy.

Có thể là do đã một tuần không gặp nhau, cô quên mất đối phương nhìn như thế nào? Kiều Miên chần chừ không bao lâu, liền bị Lục Lập Trì dồn sức kéo đi.

“Chị, em lại đến chơi cùng chị rồi!” Lục Lập Trì ngẩng đầu, giống như một mặt trời nhỏ, “Bây giờ có thể vào chơi được chưa ạ?”
“Có thể, cũng sắp đến giờ rồi.” Hà Kỳ đi đến, nhìn thấy hai dáng người quen thuộc, “Kiều Miên, đây là…?”

“Em trai của bạn.” Kiều Miên lấy lại tinh thần, nhìn Lục Lập Xuyên cười.

Đuôi mắt cô cong lại, nụ cười dịu dàng ấm áp, khóe mắt chân mày cũng có ánh sáng.

Lục Lập Xuyên đứng phía xa nhìn cô, một lúc lâu sau, mới nhẹ nhàng vuốt cằm.

Anh chớp mắt, cảm xúc trong đáy mắt quay cuồng như là biển sâu, rất nhanh yên tĩnh trở lại.

“Ồ, vậy à.” Hà Kỳ xoay người cầm một cái thẻ từ quầy đi ra, cười nói: “Nếu là bạn của Kiều Miên thì nhận thẻ ưu đãi này đi, sau này thường xuyên đến chơi.”

Kiều Miên do dự một lúc, vẫn là nhận lấy tấm thẻ, cười với Hà Kỳ: “Cảm ơn chị Hà.”

Dáng người cô xinh đẹp, tính tình lại nhẹ nhàng, Hà Kỳ nhìn thế nào cũng thích cô.

Phát cho thẻ ưu đãi thôi mà, cái này vốn à chỉ phát cho nội bộ nhân viên, đối với Hà Kỳ đây không phải chuyện lớn gì.

“Cảm ơn cô.” Lục Lập Trì ngoan ngoãn nói lời cảm ơn, buông Kiều Miên ra, tự giác thay giày.

Cậu bé nghiêng đầu nhìn người phía sau, từ từ chạy tới, kéo Lục Lập Xuyên lại.

“Đã lâu không gặp.” Kiều Miên chủ động mở lời, “Lục đại lão, anh cũng đến à?”

Tuy rằng hỏi một câu vô dụng, cô cảm thấy vấn đề này có chút thú vị nên hơi nhiều lời một chút, vẫn còn đề tài chưa nói xong với Lục Lập Xuyên.

“Ừm, hôm nay lại làm phiền cô rồi.”

Anh kéo cổ tay áo thể thao màu xám, giống như cảm thấy quần áo của mình chưa sửa sang lại, liền đem khóa kéo của áo thể thao kéo lên.

Kiều Miên không để tâm nhìn, thấy Lục Lập Xuyên…… giống như mặc áo sơ mi caro và áo may ô?

Một người thường xuyên ru rú trong nhà có thân hình vừa cao vừa gầy, đồ bên trong nhìn thế nào cũng thấy rất hợp, ngón tay thon dài cầm lấy khóa kéo, làm cho khí chất cũng thay đổi theo.

Kiều Miên cũng không nói ra được khác ở chỗ nào, theo bản năng duy trì khoảng cách.

Xa cách đến mức không nói nên lời. Giống như là hơi lạnh lùng, hoặc bất ngờ vì người cao lên mà sinh ra cảm giác xa cách. 

Cổ tay Lục Lập Xuyên thuần thục kéo khóa lên đến tận cổ.

Bộ quần áo thể thao ở trên người anh, cảm giác xa lạ lúc trước đã biến mất.

Kiều Miên không nhận ra được sự khác nhau rất nhỏ này. Cô cảm thấy hụt hẫng.

Cái này đều là thẩm mỹ của trai thẳng… Mặc đồ thể thao có thể đẹp hơn so với quần áo bên trong? Không nói cái này nữa, sự kết hợp này thật sự không sao chứ?

Kiều Miên nghĩ thầm trong lòng, nhìn hai cái, cũng không có lộ ra.
Cô còn có việc gấp, bước vội đến cửa, tiếp đón một nhóm người tiến vào.

Cô không phát hiện ra khuôn mặt phức tạp của người con trai phía sau.

Lục Lập Xuyên kéo khóa áo lên đến cổ, sau đó nhẹ nhàng mím môi.

Anh giống như đang lẩm bẩm gì đó, lại không để lộ biểu cảm phức tạp, “Cô ấy… thích như thế sao?”

Kiều Miên không biết vì sao lại có ấn tượng với loại người kỳ lạ này, khu vui chơi càng lúc càng náo nhiệt, cô chỉ có thời gian nói hai ba câu với Lục Lập Xuyên.

Thật ra thì Lục Lập Trì cũng rất hoạt bát, không với tới búp bê, còn để Lục Lập Xuyên cầm kumamon, đưa cho Kiều Miên.

Bận rộn hết một ngày, về đến ký túc xá cũng đã muộn rồi.

Trong phòng không có ai, Kiều Miên vừa ngồi xuống ghế, chợt nghe thấy tiếng mở cửa.

Hứa Thời Ý hùng hổ chạy vào, đặt tay lên bàn. 

Nhìn thấy Kiều Miên, sắc mặt khó coi của cô cũng không dịu đi. “Miên Miên, hội học sinh có buổi gặp mặt vào cuối tuần, chúng ta không đi.” 

Đuôi mắt của Hứa Thời Ý cong lên, khuôn mặt xinh đẹp mang chút buồn bực. 

“Sao lại không đi?” Kiều Miên đẩy một ly nước qua, có chút không hiểu, “Không phải là cậu rất muốn tham gia sao?” 

“Đáng nhẽ là sẽ đi, nhưng bây giờ không muốn đi nữa.” Hứa Thời Ý cười nhạt, “Hạ Ninh Ninh cũng đến, cô ta ở học viện Ngoại ngữ tự nhiên chạy đến xem náo nhiệt gì chứ.” 

Kiều Miên thấy sắc mặt cô ấy không đúng. “Hạ Ninh Ninh làm sao cơ?” 

Hứa Thời Ý khua tay, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Kiều Miên. 

“Đám người trong hội học sinh gian lận số phiếu bầu, nhân khí của Hạ Ninh Ninh so với cậu rất cao.” Hứa Thời Ý cười lạnh, “Hạ Ninh Ninh cũng được xem là có danh tiếng trong học viện, cô ta có nhiều bạn.” 

“Nhiều nhất là,” Hứa Thời Ý còn chưa nói hết câu, thanh âm hơi nhanh, “Hạ Ninh Ninh tự mình kêu gọi phiếu bầu, sau lại bị san bằng, nói chính mình là thủ hoạt.”

“Lừa quỷ à, thủ hoạt còn có thể lợi hại như vậy? Trong đầu cô ta suy nghĩ cái gì vậy không biết?” 

“Cô ngốc Trần Tĩnh Nhã kia, mình đã nói cậu ấy sao lại để ý làm gì. Mình nghe nói, cậu ấy ở diễn đàn rất nhiệt tình với Hạ Ninh Ninh, còn nói một đống lời vô nghĩa.” 

Hứa Thời Ý không ngốc, vừa quay lưng liền biết, nếu Trần Tĩnh Nhã là thành viên hội học sinh, cô ấy có lý hay không thì không biết, còn chủ động ở đây nói sẽ làm cho Kiều Miên tham gia. 

Nếu không cô ấy ở diễn đàn khác gặp gió lớn, cũng không dự đoán được chuyện này sẽ bị truyền nhau thành như vậy. 

Lời mời này cũng không nhìn ra là có ý gì, Kiều Miên chưa từng gặp qua Hạ Ninh Ninh. Cô rất trạch, không thích chạy nhảy bên ngoài, mỗi ngày đều giam mình trong phòng tới tối.

Nhưng mà liên quan đến thái độ của Trần Tĩnh Nhã, Hứa Thời Ý còn không thoải mái điều gì đó? Đều là bạn cùng phòng, vui vẻ xem náo nhiệt không được sao? 

Hứa Thời Ý chơi ở bên ngoài, nhìn thấy tin tức liền vội vàng trở về, muốn cùng Trần Tĩnh Nhã nói chuyện với nhau, ai biết sẽ không thấy người đâu, ngược lại nình thấy Kiều Miên. 

Hứa Thời Ý uống hai ngụm nước, lại nói tiếp, “Không được, phòng 312 chúng ta thừa ra một tiên nữ, cô ngốc Trần Tĩnh Nhã này không có khả năng ở lại phòng này nữa.” 

Cô ấy đập bàn, lại không cùng Kiều Miên bàn bạc kỹ lưỡng, chỉ thấy Kiều Miên im lặng quan sát mình. 

Khóe mắt cong lên ôn nhu có ý cười, đôi mắt trong trẻo, lông mi thẳng tắp che đi chút ánh sáng, ai nhìn thấy cũng không thể không thích được. 

“Có cái gì được cơ chứ.” Kiều Miên trấn an, trong nụ cười lộ ra chút điềm đạm, “Hứa Thời Ý, cậu cảm thấy mình với Hạ Ninh Ninh, ai đẹp hơn?” 

Hứa Thời Ý hơi ngơ ngác. Người khác không gặp Kiều Miên nhiều, nhiều nhất là bức ảnh xấu xí trên diễn đàn kia. 

Cô ấy là thường thấy nhất, cũng là một tiên nữ mặc áo bông ôm cola, dáng vẻ tóc tai bù xù ngồi xếp bằng trên ghế của bàn máy tính. 

Chính là. 

Kiều Miên đảo mắt, ôn hòa mỉm cười, có thể lừa được rất nhiều người. 

“Khẳng định là cậu đẹp hơn.” Hứa Thời Ý lấy lại tinh thần, không do dự nói. 

Lời của Hứa Thời Ý chính là lời thật lòng. Kiều Miên và Hạ Ninh Ninh không có cùng phong cách làm đẹp. 

Hạ Ninh Ninh xinh đẹp hoạt bát, tự nhiên hào phóng, Kiều Miên chính là thanh lệ thoát trần, cho đến bây giờ Hứa Thời Ý vẫn nhìn đến thất thần, thậm chí thở dài — Kiều Miên không mở miệng nói chuyện thật tốt. 

Điều kiện đầu tiên là, người này từng nói, cũng không biết bản tính của cô là từ đâu mà ra. 

“Không, mình đẹp thì sẽ không vấn đề gì.” 

Kiều Miên mỉm cười nói, “Tiên nữ không thể muốn làm gì thì làm sao?” 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương