TIỂU HẦU GIA NGỘ LONG KÍ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu hầu gia ngộ long kí - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Tư niệm

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Long Ẩn đi vào thư phòng, trong thư phòng im lặng. Thư mực còn đó, nhưng thiếu đi con người hay làm bộ nghiêm chỉnh kia, một con mắt nhìn sách, một con mắt nhìn thân thể y.

Long Ẩn đi vào phòng vẽ tranh, trên thạch bàn bức đông cung còn vẽ một nửa, tranh thuỷ mặc nhân vật mặt mày linh động. Y rõ ràng nhớ kỹ người kia trộm cười hề hề, cao trào thì trên mặt hội ửng đỏ, đó là màu sắc động lòng người mà son đều họa không ra.

Long Ẩn đi vào trù phòng. Ở đây đã nhiều ngày không dấy lên khói lửa, băng lãnh không một chút nhân khí.

Đứng ở cửa đan thất do dự nửa ngày, y xoay người đi qua thông đạo, đi vào ngọa thất (phòng ngủ), ở đây đồng dạng lạnh như băng không một chút nhân khí. Trên giường sàng đan trắng noãn không một tia nhăn nheo, bởi vì người khiến bọn chúng lộn xộn đến không chịu nổi kia, đã mất.

Chỉ thiếu đi một người, vì sao nơi đây như thiếu đi rất nhiều thứ? Long Ẩn thật không rõ, ngực y trống trãi, hình như đã mất đi thứ gì.

Tiểu Trư còn ở đây, bất quá hiện tại hắn lại bắt đầu mỗi ngày nấu cơm tẻ ăn dưa muối, Long Ẩn lại bắt đầu ăn ngũ cốc, hai người tựa như dĩ vãng cơ bản cả ngày không đối mặt.

Trong thạch thất tất cả đều như cũ, chỉ là không hề có Địch Tiểu Hầu cùng những câu truyện cười và tiếng hoan hô. Long Ẩn từng cho rằng hắn huyên náo, nhưng hiện tại lại thấy bên người yên tĩnh đến đáng sợ.

Đúng vậy, không khí rất trầm lặng. Long Ẩn nhìn bốn phía thạch bích quen thuộc, giống như ngọn núi đè trên người, ép tới y không thở nổi. Y xoay người lao ra ngoài thất, phi thân ly khai động phủ, ở trong núi phi như bay. Lúc này nếu có người thấy, chắc chắn cho rằng thần tiên xuất hiện, thân ảnh bạch sắc mờ ảo kia, tại trong rừng núi phiêu du bất định.

Cái tên này, cái tên bại hoại, hắn đến tột cùng là ai? Vô duyên vô cớ quấy rầy sinh hoạt của y, sau đó không nói một tiếng mà đi, ngay cả một câu cũng không lưu lại. Đến tột cùng hắn muốn thế nào? Long Ẩn ngồi trước thư bàn, nhìn hộp chứa đông cung đồ trầm tư. Đây là Địch Tiểu Hầu lục tung, tìm ra một hộp bằng gỗ cây tử đàn nạm vàng khảm ngọc tinh mỹ đi ra, những bức đông cung tốt nhất của hắn đều được đóng khung tinh tế, cất giấu ở trong hộp.
“Đây chính là kho báu truyền lại đời sau!” Địch Tiểu Hầu thanh âm cao hứng bừng bừng tựa hồ còn đang bên tai quanh quẩn, mà thân ảnh hào hứng nhanh nhẹn kia, đã tiêu thất.

Hay là hắn không chân thật, chỉ là khách qua đường tùy gió mà đến, Long Ẩn nghĩ thầm, chỉ là trong sách đã từng nói qua, tu đạo người thường kỳ gặp “Ma “. Ma hình thức có nhiều loại, tâm ma, kiếp nạn, ngăn trở, đối người tu đạo đều là khảo nghiệm, thuận lợi vượt qua tu vi mới có thể cao hơn một tầng.

Thế nhưng… Long Ẩn vươn tay xoa xoa  khuôn mặt Địch Tiểu Hầu trong bức tranh, con ma này, cũng quá khả ái nha, khiến y kìm lòng không đậu mà yêu thượng.

“Không được! Ngươi là của ta, không được đi chạm vào người khác, nam nhân nữ nhân đều không được!” Địch Ttiểu Hầu nghiến răng nghiến lợi gọi, trên mặt mang theo lệ, leo lên trên người y, cầm lấy phân thân y, chậm rãi ngồi xuống…

“Ngươi là của ta, ở đây, ở đây, ở đây, ở đây…” Địch Tiểu Hầu nghịch ngợm cười, hai tay sờ loạn trên mặt, cổ, hung nhũ (đầu v*), cơ bụng Long Ẩn, “Đều là của ta, ngay cả ở đây cũng là của ta!” Tay hắn mò lấy bộ vị đang gắt gao tương liên của hai người, ác liệt vỗ về chơi đùa không ngớt, còn co chặt lại, Long Ẩn rên rỉ một tiếng, dục vọng toàn bộ phun ra.

Trên tranh Địch Tiểu Hầu vẫn như cũ cười xán lạn, mang theo ba phần tà khí, ba phần ngây thơ, trong ánh mắt linh động, tựa hồ còn đang nói câu yêu thích của hắn: “Ngươi là của ta! Ta thích ngươi nha!”

Long Ẩn chậm rãi đứng dậy, diện vô biểu tình đi qua thông đạo đến ngọa thất, thay đổi thân y phục — vừa rồi y nghĩ đến Địch Tiểu Hầu cư nhiên liền tiết, chuyện này chính là trước nay chưa bao giờ xảy ra.Hay là hắn thật là ma, Long Ẩn nghĩ, đặc biệt vì dằn vặt y mà đến.

Nhưng Long Ẩn vẫn nhớ hắn, thích hắn, cũng không bởi vì nhận rõ bản chất hắn là “Ma” mà chán ghét vứt bỏ hắn. Trong núi tu hành quá mức bình tĩnh vô ba, có Địch Tiểu Hầu bên người, tất cả đều trở nên nhiều vẻ đa màu, tựu đến tu hành đều là vui sướng. Long Ẩn thậm chí đã tra tìm tư liệu hợp tịch song tu, chuẩn bị sau đó đưa cho Địch Tiểu Hầu cùng nhau tu hành, hắn là của hắn, y cũng là hắn, bọn họ làm bạn cùng nhau, thiên trường địa cửu.

Nhưng Địch Tiểu Hầu đột nhiên thất tung.

Đương nhiên, Long Ẩn biết hắn là bị đám quan binh kia bắt đi, bởi vì những người đó cùng Địch Tiểu Hầu cùng nhau tiêu thất sạch sẽ. Y đến nơi đóng quân xem qua, bọn họ đi thực vội vàng, rất nhiều đồ vật đều là lung tung gom lại, tựa như quân đội tan tác. Lúc đó Long Ẩn rất tức giận, bởi vì bọn họ bắt đi người của y, vì vậy liền đuổi theo, buổi tối ẩn vào khách điếm trọng binh gác, tìm được gian nhà Địch Tiểu Hầu bị giam giữ.

Nhưng y không đi vào, bởi y thấy một người dáng dấp tựa tướng quân, chính ăn nói khép nép hướng Địch Tiểu Hầu chịu tội, năn nỉ hắn uống một bát súp, hoàn toàn không giống thái độ đối đãi tội phạm, Long Ẩn giấu thân một bên nhìn thấy cảnh này.

Địch Tiểu Hầu thần tình ngạo mạn, cùng hắn khi trước mặt Long Ẩn biểu hiện hoàn toàn bất đồng. Hắn cả tiếng mắng chửi người nọ, dùng bát súp hất vào hắn, tối hậu còn dùng cước đạp hắn. Người nọ như trước cười, ăn nói khép nép với hắn, còn nhắc “Phụ thân lão Hầu gia người nhớ người đến cơm nước không ăn mà ngã bệnh, cả người gầy cả ba vòng, người tái không quay về, ông tựu thành cây trúc…”

Địch Tiểu Hầu an tĩnh, ngơ ngác sợ run, người nọ nhân cơ hội đưa cho hắn một bát súp khác. Địch Tiểu Hầu thân thủ mơ hồ tiếp nhận, uống xong, sau đó người nọ hầu hạ hắn nằm xuống nghỉ ngơi, thổi tắt nến.

Long Ẩn trên đỉnh thụ hắc ám đứng đã lâu, nhìn gian nhà hắc ám đối diện. Nguyên lai Địch Tiểu Hầu có phụ thân, còn bởi vì tưởng niệm hắn mà bị bệnh. Địch Tiểu Hầu là một người nhiệt tình, tính cách có đôi khi rất kịch liệt, phụ thân hắn nói không chừng cũng như hắn? Nếu như vẫn không thấy hắn, có thể hay không bệnh chết? Hóa ra, Địch Tiểu Hầu cũng rất tưởng niệm phụ thân hắn, nếu không sẽ không đờ ra, sẽ không ngoan ngoãn mặc cho người nọ bài bố, uống hết bát súp không náo loạn, an tĩnh mà ngủ. ( Long Ẩn không biết trong bát súp kia hạ thuốc ngủ…) (lời trong văn)

Vì vậy Long Ẩn liền một mình quay trở về, trở lại sơn động y vẫn sống một mình, cho rằng có thể trở lại những ngày bình tĩnh tu hành trước đây.

Thế nhưng y sai rồi, một ngày sự tình cải biến liền không thể quay về, rốt cuộc không thể quay về.

Chương 22: Trùng phùng (Gặp lại)

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Địch Tiểu Hầu gần đây rất phiền, phi thường phiền.

Nguyên lai ngụ trong sơn an tĩnh thành thói quen, tái trở lại kinh thành rộn ràng nhốn nháo, cư nhiên không thích ứng!

Ly khai Long mỹ nhân đã qua hai tháng, ngày hôm nay đúng mười lăm tháng tám, ngày hội Trung thu, trăng tròn người cũng không viên, Địch Tiểu Hầu hảo tưởng niệm Long Ẩn a. Nghĩ đến nước mắt lưng tròng. Tuy nói nếu hắn ở trong núi, khẳng định hội bởi vì tưởng niệm lão cha mà phiền muộn, nhưng này khẳng định so ra kém với hiện tại tưởng niệm Long Ẩn mà bi thương!

Lão Hầu gia thấy nhi tử tâm tình không tốt, tìm cách làm hắn hài lòng, nhưng mà vô luận làm như thế nào, vũ đạo khúc nhạc thi từ ca phú, cũng không làm cho hắn mi gian ưu sầu có điềm vui lên. Biết rõ nhi tử vì lão mà miễn cưỡng vui cười, lão Hầu gia thật không nỡ, thở dài, sớm bảo thế gia vọng tộc tản đi, để nhi tử nghỉ ngơi.

Địch Tiểu Hầu trở lại phòng, trong phòng trong trẻo nhưng lạnh giá. Nguyên bản hắn cũng dưỡng một vài luyến đồng, lần này trở về, xem thấy chướng mắt, đều cấp cho thật nhiều bạc rồi tống đi, ngoại trừ nha đầu hàng ngày chiếu cố việc sinh hoạt, còn lại không lưu người bên người hầu hạ.

Ai, hắn thở dài một tiếng, yên lặng ngồi. Khó có được ngày hội như vậy, nếu như bồi tại bên người Long Ẩn, xem thiên không mỹ cảnh, ôm  mỹ nhân bên cạnh, uống rượu ngon, ăn mỹ thực, cỡ nào mỹ mãn khoái ý!

Đáng tiếc a… Địch Tiểu Hầu nghiến răng nghiến lợi. Đều do mấy tên long tử long tôn, vì tranh nhau cái ghế mà đầu rơi máu chảy, liên quan làm hại hắn không có khả năng ôm mỹ nhân, vô hạn thê lương.

“Ta sẽ không cho các ngươi sống khá giả, hừ!”

Đi tới bên bờ ao sen trong viện, Địch Tiểu Hầu trong cổ ô nức nở thổi tiêu. Hắn thuở nhỏ thông minh, lại giỏi âm luật, thổi tiêu đàn hát đều dùng được, lúc này tâm tình đều dồn trong tiếng tiêu, thổi ra từ khúc càng thêm triền miên day dứt, đau khổ bồi hồi, lão Hầu gia vừa tiến vào sân ngoài nghe xong, đều nhịn không được rơi lệ.

“Long Ẩn — Long Ẩn — ” Địch Tiểu Hầu buông trúc tiêu, ngồi xuống trên mặt đất bên cạnh cây đại liễu, ngơ ngẩn nhìn trời. Trời trong không mây, trăng tròn như  ngọc lẳng lặng treo cao, trong thiên địa tràn ngập thanh huy trong suốt. Chỉ mong người dài lâu, thiên lý cùng thiền quyên (xinh đẹp, thường dùng chỉ người con gái đẹp hoặc mặt trăng, ở đây có thể hiểu là mặt trăng đẹp ở trên cao), chẳng hay Long Ẩn, khả đang nhớ đến hắn không?

Trước mắt hiện ra khuôn mặt Long Ẩn trong trẻo nhưng lạnh lùng, mỹ đến không giống người trần thế, cũng lãnh đến không giống người trần thế. Y nha, nói không chừng thực sự là tiên chuyển thế. Rõ ràng là muốn tu hành trở lại thiên thượng, lại bị hắn tử triền lạn đả, ngạnh sinh kéo vào phàm trần, lây dính tình dục.

Ngẫm lại hình dáng của Long Ẩn khi tình cảm mãnh liệt, Địch Tiểu Hầu nhiệt huyết cuồn cuộn, không thể kiềm chế, thân thủ đưa vào trong y phục, chậm rãi chính mình tự an ủi, mắt không nháy nhìn lên ánh trăng, tưởng tượng khuôn mặt Long Ẩn minh nhuận lộ hoa quang, trong trẻo nhưng lạnh lùng sau lại là ánh mắt hiện lên tình cảm mãnh liệt. A, Long Ẩn! Long Ẩn! Long Ẩn!

Một tiếng rên rỉ thật dài, Địch Tiểu Hầu thu tay, đau thương nhìn trọc dịch trong lòng bàn tay, bảo bối a bảo bối, ngươi đã lâu rồi không phun ra trên ngực như ngọc  ấm áp của mỹ nhân? Hảo tưởng niệm a.Ai, hắn lại thở dài một tiếng, lười biếng dựa vào bên đại thụ đờ ra. Giữa tiết thu, gió đêm đã bắt đầu lạnh, nha đầu nhiều lần thỉnh hắn hồi ốc nghỉ ngơi, bị hắn phiền chán  đánh đuổi. Ai cũng đều đừng tới quản hắn, hừ, không biết tâm hắn đang phiền sao?

Hắn không phải không nghĩ tới nhanh trở lại tìm Long Ẩn, nhưng hiện ở kinh thành tình thế minh trì ám chặt, mà quan trọng hơn trước mắt, hắn thoát thân không được a! Địch Tiểu Hầu biểu hiện tuy rằng trước sau như một nhàn tản đanh đá, nhưng thực chất rất cẩn thận dè chừng, không dám đi nhầm một nước cờ. Tinh lực đại bộ phận đều tiêu hao vào việc lục đục với nhau, tình dục tự nhiên liền đạm hơn. Hơn nữa, người ăn sơn trân hải vị thành quen, tái ăn bánh ngô dưa muối, thật sự là khó có thể nuốt xuống a — đều không phải Địch Tiểu Hầu không muốn vì Long mỹ nhân thủ thân như ngọc, chỉ là thấy dung mạo thiên nhân của Long Ẩn rồi, còn có ai có thể vào mắt xảo quyệt của hắn? Không phải ngại da thô, cũng là ngại mắt nhỏ, hoặc là quá nhu (nữ tính), hoặc là xinh đẹp thô tục, đến cả kinh thành nam linh (kỹ nam) bậc nhất cũng không dậy nổi nửa điểm hứng thú của hắn. Địch Tiểu Hầu bi ai nghĩ, nếu như hắn thực sự không có khả năng trở lại bên người Long Ẩn, kia còn không bằng đã chết!

Ai! Đêm nay ai thán so với hai mươi năm trước còn nhiều hơn! Địch Tiểu Hầu chán đến chết mà bò dậy, chậm rì rì hồi phòng. Bởi hơn nửa năm qua tự lực cánh sinh, song song kiêm làm người hầu Long Ẩn, Địch Tiểu Hầu sớm không phải như trước kia thân thủ cơm đến há mồm ăn chơi trác táng, sinh hoạt hoàn toàn có thể tự gánh vác, hơn nữa thường thường nhớ đến Long Ẩn, có một số việc ngoại nhân không thể làm, chính vì vậy trong phòng hắn không lưu người hầu hạ.

“Long Ẩn — Long Ẩn — ” Địch Tiểu Hầu ôm áo ngủ bằng gấm trên giường cuộn, kia tơ lụa trơn mền ma sát thân thể, càng làm cho hắn tức giận trong lòng, kẹp chặt chăn, hắn nghiến răng nghiến lợi trừu sáp đĩnh động, hiện thực chưa từng có cơ hội áp đảo Long Ẩn, nhưng thật ra từ trước đến giờ hắn vẫn nắm giữ quyền chủ động, tưởng tượng đem Long mỹ nhân đặt dưới thân hung hăng chà đạp, trong bụng thật thích a…

“Hừ!” Thanh âm lạnh lùng, sợ đến Địch Tiểu Hầu run một cái, vội vàng trùm chăn ngẩng đầu lên, bên trong trống trải trừng mắt hô: “Ai?”

Không ai đáp hắn, Địch Tiểu Hầu cho rằng chính tưởng niệm Long Ẩn xuất hiện ảo giác, bi thương thở dài. Đột nhiên không còn hăng hái, ngã sấp trên giường thở dốc. Nguyên bản thân thể nóng bỏng, chậm rãi lạnh xuống.

Đột nhiên một tay sờ đến trên lưng hắn, xúc cảm đặc biệt kia khiến hắn cả người run lên, bất khả tư nghị (không thể tin nổi) xoay người nhanh ngồi dậy, đối diện là một đôi mắt sáng như sao — a a a a —

“Tiểu Hầu gia? Tiểu Hầu gia?!” Cách mấy gian nhà bọn nha đầu đã chạy tới, ở ngoài cửa liên thanh hỏi, Địch Tiểu Hầu lớn tiếng nói: “Bỏ đi! Đều đi! Trong viện một người cũng không lưu, đều đi ra ngoài! Lập tức!!”Bọn nha đầu không rõ nguyên cớ, hoảng sợ đi ra, trong phút chốc trong viện sạch sẽ, không một vết tích người. Địch Tiểu Hầu hai mắt trừng lớn, nháy mắt cũng không dám nháy, rất sợ một khi nháy mắt, người trước mắt liền tiêu thất.

“Long Ẩn, thật là ngươi sao? Đều không phải ta đang nằm mơ chứ?” Địch Tiểu Hầu không dám xác định thân thủ sờ mặt Long Ẩn. Long Ẩn không tránh, mặc cho tay hắn run run trên mặt trên người vuốt ve, càng sợ động tác càng lớn, càng sờ càng lửa nóng, rốt cục Địch Tiểu Hầu nhiệt lệ trào ra, nhào tới trên người Long Ẩn vừa khẳng (gặm) vừa giảo (cắn), khóc hô: “Là ngươi! Là ngươi! Ngươi tên không lương tâm, thế nào bây giờ mới tới tìm ta?”

Long Ẩn ôm chặt lấy hắn, cảm giác nhiệt lệ của hắn dính trên mặt mình, trong lòng cũng nóng lên, không lên tiếng mặc cho hắn khóc, hôn môi, tại trên cổ y giảo ra một dấu răng.

“Nói! Vì sao bây giờ mới đến? Không biết ta rất nhớ ngươi sao? Không biết ta ngày ngày trông mong ngươi sao?” Địch Tiểu Hầu cắn tai Long Ẩn, hung hăng lên án, toàn thân đều dây dưa trên người Long Ẩn, tựa như dây leo thiếu nước cuốn lấy đại thụ, không để lại nửa điểm khe hở.

Long Ẩn nói: “Ngươi tên là gì, gia ở nơi nào, nói cho ta sao?”

Địch Tiểu Hầu dáng vẻ bệ vệ ngất trời nhất thời hôi phi yên diệt (tan thành tro bụi), ý đồ chưa hết ôm lấy Long Ẩn khẳng giảo, không bao giờ khởi binh vấn tội về việc này nữa.

“Ngươi nói đi là đi, có nói cho ta một tiếng sao?” Long Ẩn thanh âm băng lãnh, cầm lấy bàn tay đang sờ loạn của hắn, chậm rãi ôm hắn từ trên người kéo xuống, đẩy ra một bên. Địch Tiểu Hầu hắc hắc cười, nói: “Ngoài ý muốn ngoài ý muốn, kia thật là việc ngoài ý muốn, ta cũng là bị buộc bất đắc dĩ, thực sự!” Hắn thấy Long Ẩn sắc mặt không tốt, liền chỉ thiên phát thệ: “Ta thật sự là bị ép bắt trở về, Nghiêm Huyên tiểu tử kia, ngày ngày cho ta ăn mê dược, đem ta như xác chết vận trở về kinh thành, đến bây giờ ta vẫn tìm không được tiểu tử kia, hắn không dám gặp ta, sợ ta hủy đi cốt của hắn!”

Long Ẩn không nói, thân thể vẫn cứ như tượng, mặt trầm như nước. Địch Tiểu Hầu vài lần đến gần đều bị đẩy ra, thực sự vừa hoảng vừa vội. Mỹ nhân rốt cục cũng xuất hiện trước mắt, nhưng thân cận không được, vậy phải như thế nào cho phải? Hắn ăn nói khép nép, gấp đến độ con mắt đều đỏ, Long Ẩn mắt lạnh nhìn hắn, biết hắn không phải ngụy biện, rốt cục thở dài.

Địch Tiểu Hầu như nghe thấy tiên nhạc, biết y hồi tâm chuyển ý, trong lòng đại hỉ, vội vàng bổ nhào đến, tựa thuốc cao bôi trên da chó vững vàng niêm trụ, rưng rưng nói: “Không tức giận nữa?”

“Hừ!”

“Ngươi có đúng hay không buồn bực vì ta không nói cho ngươi tên của ta?” Địch Tiểu Hầu biết sai liền sửa, lập tức đem họ, danh, tự, quê quán, ngày sinh tháng đẻ, kể cả tổ tông tám đời đều hướng Long Ẩn báo một lần. Long Ẩn mi liễu nhăn lại, xen lời hắn: “Nói cho ta biết những thứ này làm gì?” Y trong mắt chỉ có Địch Tiểu Hầu, người cùng sự tình khác, cũng y có cái gì liên quan?

Địch Tiểu Hầu vội hỏi: “Hảo hảo hảo, không nói bọn họ, chỉ nói hai chúng ta. Long Ẩn, mấy ngày nay ta nghĩ đến ngươi hảo khổ, ngươi có nhớ ta không?” Long ẩn nhìn vào mắt hắn, không nói gì. Địch Tiểu Hầu cũng minh bạch, đại hỉ nói: “Ngươi có nhớ ta!” Nếu không Long Ẩn sẽ không ngàn dặm xa xôi đuổi tới kinh thành, lại càng sẽ không giữa hàng vạn hàng nghìn lầu son tìm hắn. Người này tối không thích cùng phàm tục giao tiếp, nếu không phải vì quá nhung nhớ, làm sao lại đặt chân vào chốn hồng trần?

“Quả nhiên không uổng công ta một phen cuồng dại — ” Địch Tiểu Hầu trong lòng nhiệt lưu cuồn cuộn, trong mắt ẩm ướt lại muốn rơi lệ, ôm chặt lấy Long Ẩn, nức nở nói: “Chúng ta trên giường ôn chuyện đi”

Chương 23: Ôn chuyện

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Long Ẩn nhìn ánh mắt Địch Tiểu Hầu sáng trong suốt, hoàn toàn hàm chứa triền miên quyến luyến nhiều ngày không gặp, câu dẫn ánh mắt của y, dây dưa tim của y, tựa hồ cũng không có quá trình trung gian, bọn họ đã ôm nhau cùng ngã xuống giường.

Địch Tiểu Hầu giường lớn có khắc hoa, so với cái trong động phủ kia của Long Ẩn còn lớn hơn gấp đôi, bốn góc có trụ đứng, có đỉnh giường, tơ lụa mỏng từng tầng buông xuống, kim câu ngọc điếu (móc vàng cột ngọc), cực hạn xa hoa, chăn gối gấm vóc hoa văn thủy vân trên giường, lỏa thân nằm phi thường thoải mái.

“Thế nào, giường ta đây so với của ngươi được chứ?” Địch Tiểu Hầu ghé vào trên người Long Ẩn vừa liếm vừa cắn, thở hổn hển, nhiều ngày không thấy như cách mấy chục thu, trong lòng khát vọng a…

“Hoàn hảo” Long Ẩn cũng không vì vật ngoài thân động tâm, cũng rất hưởng thụ nhiệt tình của Địch Tiểu Hầu. Gần hai tháng phân biệt, y cũng thực khát vọng khỉ con.

“Muốn chết ta, muốn chết ta” Địch Tiểu Hầu liều mạng trên người Long Ẩn ma xát, trong lòng hỏa lạt, động tác cũng hỏa lạt, hận không thể đem tình nhân thiên tiên này ăn tới trong bụng, không bao giờ rời y nửa bước!

Long Ẩn cảm động, khỉ con là thật lòng thích y, y cũng là thật sự thích khỉ con, phân thân sớm hùng tráng sôi sục, y mạnh ném Địch Tiểu Hầu đặt dưới thân. Địch Tiểu Hầu có điểm giật mình, lại có chút bất mãn, như thế nào ở nhà mình vẫn chiếm không được thượng phong a! Bất quá đối diện với ánh mắt tràn ngập sự xâm lược của Long Ẩn, hắn tự động lùi bước, thân thủ ôm y hôn môi, mặc cho y lấy tay ở phía sau hậu huyệt mình chậm rãi khai phá.

Nhiều ngày không giao hợp, bộ vị kia của Địch Tiểu Hầu lại trở nên thực chặt, hút lấy ngón tay của Long Ẩn, trừu sáp khó khăn, Địch Tiểu Hầu có điểm đau, đột nhiên nhớ tới, vội nói: “Chờ một chút!” Buông Long Ẩn ra, ngồi dậy mở tiểu quỹ (ngăn nhỏ) ở đầu giường.

Giường lớn này của hắn chẳng những có đỉnh giường cùng màn, đầu giường cuối giường còn có tiểu quỹ trữ vật khắc hoa khảm ngọc, vừa mở ra, rực rỡ muôn màu. Trong quỹ bày bố cơ quan rất linh động, mỗi một tầng tiểu hạp cũng có thể tự mình co duỗi, có thể lôi ra chọn lựa trong hạp, cũng có thể đẩy quay về tái mở  ra một  tầng khác, thật là linh động.

Long Ẩn cùng lại đây vừa thấy, Địch Tiểu Hầu một tầng tiểu hạp đều là những bình nhỏ tinh xảo, có ngọc thạch, ngọc lưu ly, ngà voi, bình sứ được làm từ nhiều loại chất liệu, có màu đỏ, màu lam, màu trắng, màu xanh biếc cùng nhiều loại màu sắc khác, mỗi bình đều óng ánh trong suốt, đẹp không sao tả xiết.

“Đây là cái gì?”

“Hắc hắc, đã sớm muốn mang tới cho ngươi, những đan này, đảm bảo ngươi cả đời đều chưa thấy qua” Địch Tiểu Hầu đắc ý dạt dào, ngón tay ở một loạt bình nhỏ quẹt qua, mở ra một nút: “Ngươi đoán!”Long Ẩn lắc đầu, thân thủ đem hắn phóng lại trên giường, cúi đầu ở điểm hồng anh trước ngực hắn liếm duyện, xem mấy cái bình là cái gì, y chỉ đối Địch Tiểu Hầu cảm thấy hứng thú.

“Ai ai ai, ngươi người này thật sự là không hiểu gì cả!” Địch Tiểu Hầu bị biến thành cả người run rẩy, thở hổn hển không thôi, nhiều ngày không thấy, như thế nào kỹ thuật của Long Ẩn lại không hề tụt lùi, ngược lại càng thêm kỹ xão? Đột nhiên hắn nghĩ đến một chuyện, đẩy mạnh Long Ẩn ra, ngồi dậy, trợn mắt hỏi: “Thời điểm không có ta ở bên, ngươi có phải hay không đi tìm người khác?”

Long Ẩn nhìn thẳng hắn, không trả lời, Địch Tiểu Hầu trong lòng lo được lo mất, sợ tên này không có quan niệm trinh tiết, vừa ly khai hắn liền cùng người khác tân hoan, lại trong núi núi tìm cái gì mỹ nam mỹ nữ, hắc, lấy dung mạo như tiên nhân của y, câu dẫn hạng người gì lại không được?

“Nói! Rốt cuộc có hay không?” Địch Tiểu Hầu thấy Long Ẩn không nói lời nào, lại càng thêm tức giận, đi lên áp đảo trên người y, hung tợn nói: “Ngươi là của ta, ta nói rồi, từ đầu đến chân, ngay cả mỗi một sợi tóc gáy đều là của ta, ngươi nếu dám cùng người khác làm loại sự tình này, ta… ta… ta liền thiến ngươi!” Hắn bắt lấy phân thân của Long Ẩn dùng sức sờ, Long Ẩn hừ một tiếng, sắc mặt đen dần. Địch Tiểu Hầu vội buông tay ra, nằm úp sấp lại để nhìn kỹ xem, ông trời phù hộ, vừa rồi nhất thời sinh khí, nhưng cũng đừng nắm quá mạnh, phải biết rằng “tính phúc” của hắn đều ký thác trên cái bảo bối này!

Hắn đối phân thân Long Ẩn lại thổi lại sờ, cẩn thận che chở, rất nhanh liền thấy nó một lần nữa tinh thần chấn hưng đứng thẳng lên, độ ấm cũng thẳng tắp tăng lên. Hắc hắc, nó cũng nhớ ta, Địch Tiểu Hầu trong lòng vừa lòng, ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh mắt Long Ẩn biến thành bộ dạng hắn quen thuộc, ngưng đọng mà thâm tình, ân, y cũng là nhớ đến ta. Địch Tiểu Hầu không truy vấn việc này nữa, ôm lấy cổ Long Ẩn, hết sức chuyên chú mà hôn y. Long Ẩn cùng hắn hôn môi thật sâu và nồng nhiệt, sau một lúc lâu mới hàm hồ nói: “Không có”

“Ân?”

“Ta không có tìm người khác” Long Ẩn nhìn Địch Tiểu Hầu mắt trợn to gần ngay trước mắt, trong mắt hắc bạch phân minh, phản chiếu rõ khuôn mặt của y trong đấy. Địch Tiểu Hầu ánh mắt đặc biệt xinh đẹp, cái mũi cũng đẹp, môi lại ngọt ngào, thân thể vô cùng mê người, nơi nơi đều chặt chẽ hấp dẫn tay Long Ẩn, vướng bận tâm Long Ẩn, khỉ con như vậy mê người cùng yêu tinh thật giống nhau, sớm đã chiếm cứ toàn bộ yêu thích của y, trừ hắn ra, Long Ẩn còn có thể thích thượng ai sao?
Ai có thể so với được với nhiệt tình của hắn? Ai có thể so với được với sự vô lại của hắn? Ai có thể giống hắn làm cho Long Ẩn vô cùng khoái hoạt cùng thoải mái?

Trừ hắn ra, còn có ai đâu?

Long Ẩn nghĩ không ra, cũng không nguyện suy nghĩ, hắn là ngừoi chậm hiểu, trải qua thời gian rất lâu mới thích thượng Địch Tiểu Hầu, một khi thích, liền sẽ không tái sửa, y sẽ không nói những lời dài đằng đẵng, nhưng y lại có thể làm được đến cùng.

Địch Tiểu Hầu ngóng nhìn ánh mắt Long Ẩn, trong con mắt đen đẹp tựa ngọc kia tràn ngập đều là bóng dáng của hắn. Đúng vậy, Long Ẩn thích hắn, chỉ thích hắn, những chuyện trước kia hắn không tất yếu truy cứu, nhưng hiện tại người Long Ẩn yêu là hắn, hắn có thể không quý trọng sao? Ngón tay Long Ẩn lại một lần nữa tham nhập hậu huyệt hắn, Địch Tiểu Hầu rên rỉ một tiếng, Long Ẩn đang khát vọng hắn, cái gì cũng không nói, hành động thể hiện hết thảy.

“Chờ một chút” Bị dị vật tham nhập mà đau nhắc nhở Địch Tiểu Hầu. Hắn vội xoay người với tới tiểu quỹ đầu giường, lôi ra tiểu hạp đầy bình nhỏ kia. Phía dưới hạp có giá có thể co duỗi, kéo đến trước mặt Long Ẩn, chỉ vào bình nhở bên trong nói: “Nhìn này, đây đều là cao trơn cực phẩm, ngươi trước kia khẳng định chưa từng thấy qua” Nhớ đến ngày đó dụ dỗ Long Ẩn, cư nhiên phải dùng dầu vừng bôi trơn, Địch Tiểu Hầu liền không đình chỉ được cười. Khi đó thật sự là rất buồn cười!

Long Ẩn tò mò nhìn, ngón tay bạch ngọc nhẹ nhàng trên bình lướt qua, Địch Tiểu Hầu cười chỉ: “Màu đỏ là hoa hồng hương, màu vàng là hoa quế hương, màu trắng là hoa nhài hương, màu xanh biếc là bạc hà thanh lương (mát lạnh), màu tím là long diên hương (mật tiết ra của cá voi, được sử dụng trong nước hoa), màu lam là..” Long Ẩn đánh gảy lời hắn, lấy ra một lọ màu đen, Địch Tiểu Hầu nuốt nước miếng, lắp bắp nói: “A! Cái kia, này, ta thấy không bằng dùng màu đỏ đi, hoa hồng mùi đậm a, bằng không dùng màu vàng, hiện tại đúng Trung thu, hoa quế hương hợp với tình hình a”

Long Ẩn hỏi: “Tại sao?”

“Hắc hắc, này nha…” Địch Tiểu Hầu đột phát không bình thường nói: “Long Ẩn, ngươi hiện tại tới phủ ta rồi, ta là chủ nhân, ngươi là khách nhân, phải là khách tùy chủ đúng hay không? Hôm nay không bằng ta ở mặt trên?” Long Ẩn đôi mắt thâm thúy, Địch Tiểu Hầu vội cầm tay y nói: “Cái này, hắc hắc, khẳng định ngươi sẽ không đau đâu, chỉ biết khoái hoạt đến dục tiên dục tử!”

Long Ẩn mỉm cười, Địch Tiểu Hầu nhất thời bị mê đến thất hôn bát tố, chờ tỉnh táo lại, phát hiện Long Ẩn đã đem chất lỏng vô sắc trong suốt trong bình kia đổ vào hậu huyệt hắn, một cỗ hương khí nồng đậm tràn ngập khắp phòng, mê hoặc lòng người.

“A! Ngươi đều đổ vào rồi!!” Địch Tiểu Hầu kêu thảm thiết, Long Ẩn ngạc nhiên nói: “Như thế nào?”

“Đó là… Đó là…” Địch Tiểu Hầu khóc không ra nước mắt — đây chính là thánh dược thúc tình cực đỉnh, chẳng những có hiệu quả bôi trơn tốt nhất, còn có thể trực tiếp thôi phát tình dục, cực hạn lửa nóng, cực hạn điên cuồng. Hắn từng dùng trên người luyến đồng của mình, hưởng thụ khoái cảm đến không gì sánh kịp, chính là…

“Long Ẩn, ta như thế nào cảm thấy, ngươi…” Địch Tiểu Hầu không dám đem lời nói cho hết, Long Ẩn mở to đôi mắt sáng ngời trong suốt, vô tội nhìn hắn, làm như không hiểu thế sự, hoàn toàn không nhiễm trần tục. Chính là, Địch Tiểu Hầu hiện tại cảm thấy, người này có lẽ không thuần khiết như mặt ngoài thoạt nhìn thấy vậy…

Chương 24: Biến cố

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Cái gì gọi là “Khoái hoạt đến dục tiên dục tử”, Long Ẩn thật sự thể nghiệm rồi. Tuy rằng Địch Tiểu Hầu vẫn đều rất nhiệt tình, nhưng hắn lúc này đây càng thêm bất đồng! Nụ cười của hắn, lệ của hắn, nụ hôn của hắn, tiếng rên rỉ của hắn, kêu gọi của hắn, tiếng thét chói tai của hắn, đều phóng túng mà mị hoặc như vậy, hoàn toàn không một tia giấu diếm, cũng không một tia cố kỵ. Địch Tiểu Hầu đem mị lực của hắn phát huy tới cực hạn, hắn đắm chìm trong ái dục dâng triều, yêu thích cùng sở hữu của Long Ẩn đối bản thân gây cho hắn khoái hoạt toàn bộ thể hiện ra bên ngoài, thời điểm cao trào, hắn cuồng nhiệt kêu to tên Long Ẩn, Long Ẩn một tiếng đáp lời, nhìn hắn hoàn toàn chìm đắm trong hoan ái vô tận khoái hoạt cùng bản thân, y cũng cảm thấy vô cùng hưng phấn và thỏa mãn.

Cái gì gọi là “Khoái hoạt đến dục tiên dục tử”, Địch Tiểu Hầu cũng thể nghiệm rồi, cùng dĩ vãng thật sự mệt nhọc hơn rất nhiều. Long Ẩn vô cùng tận hưởng hết thảy những động tác của hắn, bọn họ phối hợp ăn ý đến như vậy, hoàn mỹ đến như vậy, vô luận loại tư thế nào, đều đem đến cho bọn họ cực hạn khoái cảm – thánh dược thúc tình kia, chính là đồng thời có tác dụng trên hai người!

Long Ẩn thể lực tốt đến kinh người, Địch Tiểu Hầu không chỉ một lần khi y uy mãnh thúc sâu vào bên trong mà khóc lóc cầu xin tha thứ, cũng không chỉ một lần khi cao trào mà mất đi ý thức. Nhưng Long Ẩn thương hắn, luyến tiếc hắn bị thương, cho nên luôn khống chế thật tốt lực đạo của mình, cho dù đang thời điểm tối hưng phấn, cũng không chân chính làm đau hắn. Hơn nữa Long Ẩn tiện thể thông qua khi hai người gắn bó thành một, không ngừng vận một ít nội lực qua, giúp Địch Tiểu Hầu không đến mức mệt đến thoát lực.

Địch Tiểu Hầu thực sung sướng, thực thỏa mãn, thực hạnh phúc, hắn thông qua những hành động cuồng dã của Long Ẩn cảm nhận được y đối hắn dục vọng mãnh liệt, cũng thông qua y khi thì cuồng dã khi thì ôn nhu hôn cảm nhận được y đối hắn nhiệt tình yêu thương, còn thông qua nội lực cuồn cuộn không ngừng truyền đến cảm nhận được y thương tiếc cùng chiếu cố, hắn hiểu được, hắn hiện tại đã hoàn toàn chiếm được Long Ẩn – thân thể của y, tim của y, hết thảy của y.

May mắn đã đến với ta!

Địch Tiểu Hầu vô cùng nhớ nhung mà víu vào trên thân Long Ẩn, đem thân thể lửa nóng của mình cùng y chặt chẽ kết hợp, không lưu một tia khe hở. A, hắn là như thế thương y, hận không thể đem hai sinh mệnh dung hợp làm một, cảm thụ y kịch liệt va chạm, hắn hạnh phúc mà rơi lệ, cho dù hiện tại chết đi, cuộc đời này xem như cũng không hối tiếc!







Trường kì chiến đấu rốt cục cũng kết thúc, hai người ôm nhau, yên tĩnh nghỉ ngơi, thường thường còn trao nhau một nụ hôn phớt. Địch Tiểu Hầu yêu thương vuốt ve cặp lông mày thon dài của Long Ẩn, đôi mắt vĩ tinh xảo, chiếc mũi thẳng, đôi môi đỏ thắm. Hắn đối người này đã muốn yêu đến tận xương tủy đi, thân thể ấm áp vẫn như cũ kề sát, tựa hồ hợp lại thành một chỉnh thể.

Long Ẩn hơi mỉm cười, phóng túng cho Địch Tiểu Hầu vuốt ve, khi tay hắn xẹt qua môi y, y liền hôn nhẹ lên lòng bàn tay của hắn.

Thật tốt quá, hai người dựa sát vào nhau, cảm giác toàn tâm ỷ lại thật tốt, trong ngực ôm một người tình cảm chân thành, cùng hắn mày mắt đưa tình, cảm giác nhu tình mật ý thật tốt, mất đi mới biết trân quý, tái được mới hiểu quý trọng, y không bao giờ buông khỉ con ra nữa, từ nay về sau, y đều phải ở bên cạnh hắn, nhìn hắn cười, ăn cơm hắn nấu, bồi hắn họa tranh, cùng hắn tắm rửa, cùng hắn… hoan ái.

Y không thể không có hắn, trải qua nhẫn nại tựa hồ thực dài, mê hoặc, thương cảm cùng bồi hồi, y rốt cục xác định lòng mình, y muốn tìm khỉ con, đem hắn mang về núi. Bọn họ có thể cùng nhau tu hành, cùng nhau khoái hoạt, cùng nhau nhìn núi xem mây, cùng nhau vượt qua những năm tháng buồn chán.Có hắn, cùng dĩ vãng hoàn toàn bất đồng, sẽ không tái lạnh như băng, cũng sẽ không tái nhàm chán, Địch Tiểu Hầu người này a, luôn có biện pháp đem nhạt nhẽo hết thảy trở nên không buồn tẻ, cùng hắn một chỗ, chẳng lẽ còn sợ tịch mịch sao? Long Ẩn hôn lên trán Địch Tiểu Hầu, nhẹ nhàng nở nụ cười.

Địch Tiểu Hầu bị lạc trong nụ cười của y, kìm lòng không đậu theo y nở nụ cười đẹp nhất, không muốn xa rời mà đem mặt dán tại trên mặt của y, nhiệt độ cơ thể hai người làm ấm lẫn nhau, truyền cho bọn họ tình yêu say đắm, vô tận.

Đột nhiên Long Ẩn giật mình, Địch Tiểu Hầu ôm lấy y, lười biếng nói: “Đừng nhúc nhích” Long Ẩn trong ngực thật thoải mái, y luyến tiếc rời đi. Long Ẩn ừ một tiếng, nghe lời bất động, tiếp tục ôm lấy thân thể hắn, chậm rãi vận nội lực cho hắn, giúp hắn tiêu trừ mệt nhọc do miệt mài tối qua.

Đúng vậy, hiện tại đã là ngày hôm sau, tia nắng ban mai nhiễm đỏ chỉ (giấy) cửa sổ, chim chóc líu lo liên tục. Bỗng nhiên tất cả im lặng, xung một mảnh tĩnh lặng.

Địch Tiểu Hầu mơ mơ màng màng, nửa ngủ nửa tỉnh, không biết như thế nào lại cảm thấy không thích hợp. Hắn mở mắt, nhìn Long Ẩn.

Long Ẩn nhìn hắn chăm chú, trong mắt của y chỉ có Địch Tiểu Hầu.

“Dường như có điểm kỳ quái” Địch Tiểu Hầu ngáp một cái.

Long Ẩn cái gì cũng không nói, nhưng Địch Tiểu Hầu cảm giác được, chân khí trong cơ thể y đang rất nhanh ngưng tụ, một bộ dáng hết sức chăm chú.
Không đúng, thật sự không đúng, Địch Tiểu Hầu ngồi dậy, tơ lụa bóng loáng trên vai hắn theo động tác chảy xuống, lộ ra ấn ký tình cảm mãnh liệt trên thân thể. Long Ẩn nhìn thấy khỉ con như vậy tình mầu, hô hấp lại có điểm dồn dập.

Địch Tiểu Hầu cười rộ lên, phóng túng phao mị nhãn với Long Ẩn, bò người xuống giường. Hắn chân mềm nhũn, suýt nữa ngã sấp, may được Long Ẩn kịp thời ôm lại.

A a a a — hậu quả của miệt mài quá độ quả nhiên là thực nghiêm trọng a…

Địch Tiểu Hầu khóc không ra nước mắt, một hơi hung hăng cắn tay Long Ẩn, tạm thời lấy đó làm hả giận. Long Ẩn sờ sờ đầu hắn trấn an, lại ôm hắn vào lòng nhẹ nhàng xoa bóp.

Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân rất vội mà trật tự, không phải hạ nhân trong phủ, đó là tiếng bước chân của người trải qua huấn luyện cường kiện. Địch Tiểu Hầu bất ngờ ngồi xuống, trong mắt hiện tinh quang. Long Ẩn vẫn không buông tay, như trước không nhanh không chậm mà xoa bóp cho hắn.

Tiếng bước chân tới cửa thì dừng lại, tiếp theo hướng bốn phía tản ra. Địch Tiểu Hầu cũng không quá mức lo lắng, hắn đối võ công Long Ẩn nguyên vẹn tin tưởng, đồng thời cũng không tin có người dám trong phủ của Bình Hầu cha hắn nháo sự, tìm phiền toái với Địch Tiểu Hầu hắn.

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một thanh âm, người nọ lớn tiếng nói: “Thỉnh Bình Hầu thế tử đi ra tiếp chỉ”

Địch Tiểu Hầu thất thần, mới sáng sớm như thế nào lại có thánh chỉ đến? Hắn trong lòng dâng lên dự cảm bất hảo, vội nhìn Long Ẩn liếc mắt một cái. Long Ẩn hướng hắn cười, cũng không thèm để ý động tĩnh bên ngoài. Địch Tiểu Hầu buông tâm một chút, hướng bên ngoài hô: “Chờ một lát!” Người nọ nói: “Thỉnh thế tử mau chút, hạ quan chờ hồi cung phục mệnh”

Địch Tiểu Hầu hừ một tiếng, không để ý tới hắn, chậm rãi rời giường, thuận tiện tìm y phục của mình đưa Long Ẩn mặc. Tối hôm qua quá kích động, y phục của Long Ẩn đều bị hắn xé nát phá hủy.

Mặc vào chỉnh tề, Địch Tiểu Hầu hướng cửa bên ngoài đi đến, quay đầu lại nói khẽ với Long Ẩn: “Ngươi ở trong nhà ngốc một lát, ta lập tức sẽ trở lại” Long Ẩn gật đầu, Địch Tiểu Hầu thấy y mặc y phục của mình, thân dài ngọc lập (aka thân dài đứng thẳng tựa ngọc), phong lưu phóng khoáng, trong lòng dâng lên một cỗ lo lắng.

Địch Tiểu Hầu mở cửa, một chân mới vừa bước khỏi cánh cửa còn chưa kịp rơi xuống đất, bảy tám cái tay liền bắt trên người hắn, không kịp mở miệng nói một chữ, hắn đã bị vứt đến xa xa, quát to một tiếng, một tấm vải trùm lên người hắn, lập tức hắn bị cuốn lại, giống như một cái bánh chưng lớn, không thể động đậy.

Địch Tiểu Hầu phẫn nộ kêu to, lại phát hiện người của hắn cư nhiên cũng mặc cho Ngự lâm quân khống chế, rốt cuộc thật sự là người trong cung! (ý chỉ đúng là người trong cung, rốt cuộc vẫn là vâng theo Hoàng Thượng) Những người quấn lấy hắn kia thấp giọng nói: “Thế tử xin thứ tội, trong chốc lát bắt được yêu nhân, tự nhiên thế tử có thể tự do”

Địch Tiểu Hầu cả kinh, vội quay đầu nhìn. Quả nhiên Long Ẩn đã ra khỏi phòng, thấy Địch Tiểu Hầu bị bắt, lập tức lãnh hạ sắc mặt. Y vung tay, đao thương của vài tên quân sĩ bay mất, y thả người phóng đi, như chớp hướng Địch Tiểu Hầu bay tới.

Ngự lâm quân hét một tiếng, lập tức tầng tầng lớp lớp vây quanh Long Ẩn. Long Ẩn phi thân lên, đằng vân giá vũ (cưỡi mây đạp gió) thoát ra, thân thủ nắm chặt tấm vải cuốn lấy Địch Tiểu Hầu. Những người bên Địch Tiểu Hầu kia quát lên một tiếng, bốn phía liền né ra. Long Ẩn ôm lấy Địch Tiểu Hầu bây giờ như một cái bánh chưng lớn, vận lực nghĩ muốn xé tấm vải. Đột nhiên đỉnh đầu truyền đến dị âm, ngẩng đầu vừa thấy, một chiếc lưới lớn từ trên trời giáng xuống!

Chương 25: Phân ly

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Long Ẩn lực mạnh, tấm vải liền nát thành từng mãnh. Địch Tiểu Hầu cởi vây mà ra, trong nháy mắt rồi lại cùng Long Ẩn lưới lớn bao lại, xung quanh Ngự lâm quân quát lên một tiếng, lưới lớn bị rút chặt, hai người biến thành cá nằm trong lưới. Long Ẩn vài lần dùng lực, không ngờ lưới này không biết là từ cái gì chế thành, cư nhiên cực kỳ bền chặt, thoát không ra.

Địch Tiểu Hầu giận dữ, quát: “Ai dám đối ta quá đáng? Mau lăn ra đây!”

Một gã quan quân ho khan một tiếng, chậm rãi đi tới, cười hì hì hướng hắn hành lễ, nói: “Tiểu thúc thúc, biệt lai vô dạng?”

Địch Tiểu Hầu trên mặt nổi giận, trong lòng cũng chỉ là như không có gì, mắng: “Nghiêm Huyên ngươi này tiểu Vương bát đản, dám ám toán ta, xem ta có lột da của ngươi không!”

Nghiêm Huyên cười lớn nói: “Tiểu thúc thúc lột da chất nhi này, chất nhi cảm thấy vinh hạnh vô cùng. Chẳng qua chất nhi bên người chỉ có một lớp da như vầy, lột xuống bên trong có thể không được đẹp lắm, sợ bẩn mắt quý của thúc thúc”

Địch Tiểu Hầu thấy hắn vô lại phát mệt như vậy, tức giận đến suýt nữa hộc máu, mắng: “Tiểu vương bát đản! Nợ lần trước còn chưa tìm ngươi tính, lần này lại phát điên cái gì? Mau thả ta ra!”

Nghiêm Huyên gãi gãi đầu, khó xử nói: “Thả tiểu thúc thúc là tự nhiên, Hoàng Thượng lại chưa nói bắt người. Bất quá vị bên cạnh người sẽ không, y là khâm phạm, chất nhi vâng lệnh muốn bắt y đi quy án”

Địch Tiểu Hầu cả giận nói: “Nói láo! Y hôm nay vừa đến kinh thành, làm sao lại là khâm phạm cái gì?”

Nghiêm Huyên cười nói: “Hôm nay? Là ngày hôm qua đi? Thúc thúc vội đến quên cả thời gian, hại chất nhi ở bên ngoài đông lạnh một đêm, hắc, thực là khổ cực”

Địch Tiểu Hầu âm thầm kinh hãi, thế mới biết hắn là dự mưu lâu ngày chuẩn bị bắt Long Ẩn. Nhưng hắn làm sao biết Long Ẩn sẽ đến, Long Ẩn lại như thế nào thành khâm phạm? Thật sự là nghĩ muốn vỡ cả đầu cũng không nghĩ ra được.

Nghiêm Huyên nhìn Địch Tiểu Hầu, lại nhìn Long Ẩn, mỉm cười nói: “Tiểu thúc thúc, người cùng vị thân tiên đại nhân này giao tình không tồi, có thể hay không thuyết phục y ngoan ngoãn theo chúng ta đi, không cần bạo khởi đả thương người?”

Địch Tiểu Hầu nói: “Phi!”

Nghiêm Huyên thở dài: “Ta chỉ biết, tiểu thúc thúc người cùng vị thần tiên đại nhân này giao tình không giống tầm thường. Ai, không có biện pháp, đành phải đắc tội” Đối nhóm Ngự lâm quân bên cạnh lôi kéo dây thừng nói: “Người tới, đem hai vị này đưa lên trên xe đi, bản quan phải tiến cung phục mệnh”

Long Ẩn đột nhiên từ trong lưới thoát ra một bàn tay, hướng Nghiêm Huyên xuất chiêu. Nghiêm Huyên chỉ cảm thấy một cỗ lực hút mạnh mẽ kéo hắn chân đứng không vững, lảo đảo hướng Long Ẩn kéo tới. Hắn giật mình, lập tức nghiêng thân gục xuống, ngay tại chỗ đánh thân bay ra, thoát khỏi chưởng lực khống chế của Long Ẩn, mặt xám mày tro đứng lên. Hắn đứng xa xa, không còn dũng khí sát lại phía trước.

Chúng Ngự lâm quân cũng không dám tới gần, đứng cách xa hơn một trượng, vững vàng kéo dây thừng, Long Ẩn giãy mấy lần, thủy chung giãy không ra, tức giận đến sắc mặt cũng thay đổi.

Địch Tiểu Hầu lại là lo lắng, lại là khổ sở, Long Ẩn từ trước đến nay phiêu dật như tiên, chưa bao giờ bị người làm nhục như thế. Mà chính hắn, cũng chưa bao giờ chịu qua đối đãi như vậy, tức giận đến ánh mắt đều đỏ.

Đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng gọi ầm ỉ, lão Hầu gia thở hồng hộc chạy vào, liếc mắt một cái thấy đứa con như con cá lớn bị nhốt trong lưới, bốn phía cung thượng huyền đao ra khỏi vỏ, sát khí bức người, nhất thời cả kinh hồn vía lên mây, chân mềm nhũn, cả người liền hướng trên mặt đất ngã xuống.Địch Tiểu Hầu quát to một tiếng: “Cha!” Nghiêm Huyên một cước nhảy qua, ôm lấy lão Hầu gia, liên thanh kêu, đem lão gọi tỉnh lại. Lão Hầu gia mở mắt ra, một phen nhéo áo hắn, than thở khóc lóc hỏi: “Tiểu Huyên nhi, sao lại thế này? Vì cái gì bắt tiểu thúc thúc ngươi?”

Nghiêm Huyên thở dài: “Địch gia gia ngài đừng nóng vội, ta cũng không phải là bắt tiểu thúc thúc, mà là bắt vị bên cạnh hắn kìa. Đó là tội phạm quan trọng Hoàng Thượng khâm điểm, trốn trong phòng tiểu thúc thúc. Tôn nhi muốn tìm y, tiểu thúc thúc không cho, còn che chở y, chất nhi cũng là bị buộc bất đắc dĩ a”

Lão Hầu gia vội quay đầu nhìn Long Ẩn, là thiên nhân, nhưng mà đảo mắt liền lại vì đứa con lo lắng không thôi, kéo áo Nghiêm Huyên hỏi: “Làm sao bây giờ? Vậy làm sao bây giờ?”

Nghiêm Huyên vóc dáng so với lão Hầu gia cao hơn nhiều, bị lão kéo đến đành phải gập chân đứng, cười khổ nói: “Gia gia, người coi như thương tôn nhi, kêu tiểu thúc thúc đem người kia giao ra đây, giúp chất nhi hồi cung phục mệnh. Tôn nhi hứa với người không tổn hại đến một cọng lông của tiểu thúc thúc, người xem thế nào?”

Địch Tiểu Hầu cả giận nói: “Cha, đừng nghe hắn nói hưu nói vượn! Tiểu tử này chỉ biết hãm hại lừa gạt, ngài đã quên hắn mới đem chỗ vườn phía kinh tây của người lừa tới tay rồi!”

Nghiêm Huyên không cho là đúng nói: “Đó là phần thưởng của Địch gia gia. Ta tìm được tiểu thúc thúc, Địch gia gia cũng không phải là nên thưởng cho ta sao?”

Lão Hầu gia cũng nói: “Đúng vậy” Buông Nghiêm Huyên ra, đi đến bên người đứa con, rơi lệ nói: “Trách nhi (aka đứa con lắm mưu kế) , ngươi từ nơi nào quen biết vị này… Vị này…” Lão nhìn Long Ẩn, bị khí thế của y thu hút, không biết phải xưng hô như thế nào, Địch Tiểu Hầu nói: “Cha, y chính là nhi tế của người”

Lão Hầu gia kinh hãi: “Chính là y?”

Địch Tiểu Hầu gật đầu, đắc ý nói: “Có phải là rất đẹp hay không?”

Lão Hầu gia gật đầu, khen: “Quả nhiên nhân trung long phượng (long phượng trong đám người)” Lão cũng nhìn mỹ nhân quen mắt, từ trước đến nay tâm luôn hướng tới mỹ nhân, lúc này thấy Long Ẩn phong thái thiên nhân, thật sự nhìn thế là đủ rồi, thầm nghĩ: Trách nhi tiểu tử thúi này, không biết từ nơi nào lừa được mỹ nhân như thế, thật sự là diễm phúc lớn!
Địch Tiểu Hầu nói tiếp: “Cha, y là người của ta, người vẫn là không cần chảy nước miếng đi”

Lão Hầu gia vội nuốt nước miếng, cả giận nói: “Ta nào có!” Chuyển tầm mắt nhìn qua, rồi hướng Long Ẩn lã chã chực khóc: “Vị thần tiên đại nhân này, ta biết con ta vô lại vô sỉ, mạo phạm ngài. Chính là ta đã tuổi lớn như vậy rồi, xuống mồ hơn phân nửa, chỉ có một đứa con không nên thân như vầy, còn muốn trông cậy vào hắn dưỡng lão chăm sóc trước lúc lâm chung, có thể hay không thỉnh ngài giơ cao đánh khẽ, không cần lại quấn quít lấy hắn?”

Địch Tiểu Hầu cùng lúc kinh sợ, kêu lên: “Cha! Ngài nói bậy bạ gì đó!”

Lão Hầu gia mắng: “Xú tiểu tử, thần tiên đại nhân cũng là do ngươi trêu chọc đi? Còn không mau hướng thần tiên đại nhân bồi tội, thỉnh y cho ngươi một con đường sống!”

Địch Tiểu Hầu cả giận nói: “Cha! Ngài già hồ đồ rồi!”

Lão Hầu gia khóc: “Ngươi bất hiếu nghịch tử này! Chẳng lẽ thật sự muốn ta không ai dưỡng lão chăm sóc trước lúc lâm chung sao? Ta như thế nào đáng thương như vậy, cả đời sinh ra đứa con bất hiếu như thế, ta đây sinh hắn có ích lợi gì! Còn không bằng sớm bỏ đi! Nuôi không ngươi lớn như vầy, hưởng không đến phúc của ngươi, lại làm cho ta lúc nào cũng vướng bận, mỗi ngày lo lắng, đến chết cũng nhắm mắt không được a!!”

Địch Tiểu Hầu trong lòng khổ sở, nước mắt tự động trào lên, quật cường nói: “Cha, con biết con bất hiếu, nhưng người không thể chỉ lo cho ta, không lo cho y, ta cùng y, tuyệt đối sẽ không tách ra. Nếu muốn thương tổn y, trước phải giết ta!”

Lão Hầu gia tiếng khóc nhất thời cất cao, giậm chân đấm ngực, loạn tóm đám râu bạc hoa râm của mình, nước mắt giàn giụa. Nghiêm Huyên vẻ mặt lo lắng, đỡ lấy lão không ngừng an ủi, ánh mắt lại liếc đến Long Ẩn.

Địch Tiểu Hầu thấy lão phụ như thế, trong lòng khổ sở, rốt cục rớt lệ. Long Ẩn nhìn, trong lòng thống khổ, đột nhiên mở miệng nói: “Thả hắn”

Nghiêm Huyên mừng rỡ, lão Hầu gia nhất thời ngừng tiếng khóc, Địch Tiểu Hầu kêu to: “Không được!”

Long Ẩn chằm chằm nhìn Nghiêm Huyên, trầm giọng nói: “Thả hắn ra, ta không phản kháng” Địch Tiểu Hầu vội nói: “Ngươi nói bậy bạ gì đó! Ta muốn cùng một chỗ với ngươi, xem ai dám đả thương ngươi!”

Nghiêm Huyên vội sai người lấy ra một bộ xiềng xích tinh cương (thép được chế tạo tỉ mĩ), cung kính đối Long Ẩn nói: “Thần tiên đại nhân, không phải tại hạ mạo phạm, thật sự là ngài bản lĩnh quá lớn, tại hạ không dám phớt lờ, thỉnh ngài thứ tội”

Long Ẩn lạnh lùng gật đầu một cái, Nghiêm Huyên thật cẩn thận đem xiềng xích khóa tay y, lúc này mới sai người chậm rãi cởi bỏ lưới lớn, đem Địch Tiểu Hầu kéo ra.

Địch Tiểu Hầu vừa được tự do, lập tức nhằm phía Nghiêm Huyên, giận không kềm được mà đấm đá, Nghiêm Huyên chui về phía sau lão Hầu gia, kêu gào lung tung: “Địch gia gia cứu mạng!” Lão Hầu gia ngăn lại nhi tử, thở dài: “Trách nhi, tiểu Huyên nhi cũng là vì làm theo thánh chỉ, y là khâm phạm triều đình, ngươi che chở y, không phải là cùng Hoàng Thượng đối địch sao?”

Địch Tiểu Hầu nhìn lại, Long Ẩn đã muốn bị kéo đi, trên chân cũng bị xiềng xích, giận đến đỏ mắt, kêu lên: “Cùng Hoàng Thượng đối địch thì sao. Hắn nếu dám đả thương Long Ẩn của ta, ta liền liều mạng với hắn!”

Lão Hầu gia sợ tới mức che miệng hắn, thấp giọng nói: “Ngươi điên rồi! Lời này cũng dám nói!” Tả hữu nháy mắt, lập tức có hạ nhân đi lên giúp đỡ đè Địch Tiểu Hầu xuống, mặc hắn như thế nào đánh đá giãy dụa, chính là không để hắn thoát ra.

Đang lúc hỗn loạn, Nghiêm Huyên hướng Long Ẩn thi lễ, cung kính thỉnh y xuất phát. Long Ẩn thật sâu nhìn Địch Tiểu Hầu liếc mắt một cái, không nói được một lời, xoay người đi ra ngoài, Địch Tiểu Hầu kêu to: “Đứng lại! Long Ẩn ngươi đứng lại đó cho ta!” Hai mắt đẫm lệ mơ hồ, Long Ẩn đã biến mất trong đám người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau