TIỂU HẦU GIA NGỘ LONG KÍ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tiểu hầu gia ngộ long kí - Chương 6 - Chương 10

Chương 6: Long Ẩn

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Người thông minh chính là người thông minh, dùng dao mổ trâu cắt tiết gà, tỉa quả thành hoa. Địch Tiểu Hầu đắc ý dạt dào huýt sáo, múc bánh phục linh hạt thông ra khỏi nồi, hương a, thật là thơm. Hắn thừa dịp còn nóng cắn một cái, nhắm mắt lại say mê. Trong một nồi khác đang nấu canh rau cải cùng nấm, cũng cuồn cuộn không ngừng mà toát ra hương khí. A, thật thoải mái a, đã nhiều ngày không ngửi được hương vị thơm ngon vậy rồi…

Đột nhiên truyền đến thanh âm ùng ục làm Địch Tiểu Hầu bừng tỉnh. Liếc mắt liền nhìn thấy hắc y nhân đang đứng bên cửa bếp, hai mắt tỏa  sáng theo dõi cái bánh nóng hổi trong tay hắn, ừng ực một tiếng, lại nuốt nuốt một ngụm nước miếng thật lớn.

Địch Tiểu Hầu trở mình mắt trợn trắng: “Nhìn cái gì vậy! Không phải phần của ngươi!”

Hắc y nhân nhất thời thất vọng, căm giận trừng hắn. Địch Tiểu Hầu mồm to ăn xong cái bánh trong tay, bảo vệ nồi, bĩu môi nói: “Người giống ngươi chỉ xứng ăn cơm trắng cải củ.”

“Ngươi không phải cũng ăn sao!”

“Không còn cách nào. Hiện tại ta phải suy nghĩ cẩn thận, tự mình động thủ thì mới có cơm no áo ấm. Ta muốn làm cơm thơm ngào ngạt để thần tiên đại nhân ăn, và rồi ta có thể dần thân thiết với y, hừ, không có phần của ngươi”

“Thần tiên đại nhân?”

“Đúng vậy a”

“Ai?”

“Nói nhảm, còn có thể là ai? Dù sao không phải ngươi”

“Ha ha!”

“Ngươi cười cái gì?”

“Ha ha, thần tiên đại nhân, ha ha!”Hắc y nhân đại khái bị hương đồ ăn kích thích đã lâu, chẳng những phá lệ nói không ít mà trên mặt còn có biểu tình.

Địch Tiểu Hầu hồ nghi nhìn hắn: “Ngươi kỳ quái làm gì?”

“Một cái bánh” Hắc y nhân giơ một ngón tay: “Họ của thần tiên”

“A?”Địch Tiểu Hầu ngây người trong chốc lát mới hiểu được ý tứ của hắn thì không khỏi mừng rỡ. Đúng a, ở chung nhiều ngày như vậy còn không biết tôn tính đại danh của thần tiên đại nhân. Hắn nhìn nhìn bánh trong nồi, hung hăng quyết định: “Thành giao!”

Một cái bánh phục linh nóng hổi đưa tới trên tay hắc y nhân, trong nháy mắt đã không còn tăm hơi. Địch Tiểu Hầu trợn mắt há hốc mồm mà theo dõi hầu kết lên xuống mạnh mẽ của hắn, hoài nghi hắn là như thế nào đem bánh nuốt vào, cái bánh kia  dù sao cũng không coi là nhỏ a!

Hắc y nhân lại duỗi thân nằm, Địch Tiểu Hầu mới đột nhiên tỉnh ngộ, cả giận nói: “Họ!”

“Long!”

“Tên?”

“Bánh!”“Long Bánh?”

“Hừ!”Hắc y nhân lườm hắn một cái, bàn tay càng lúc càng đưa đến gần, Địch Tiểu Hầu giật mình — còn muốn bánh!

“Ngươi!” Mới một chữ liền lừa một cái bánh, tên còn phải biết, tiểu tử này, thật sự là gian trá a! Không cam lòng lại đưa qua một cái bánh, cũng là trong nháy mắt không còn tăm hơi, Địch Tiểu Hầu đau lòng nghĩ rằng: “Nghẹn chết ngươi, nghẹn chết ngươi!”

Đáng tiếc hắc y nhân lại bình an vô sự, ý đồ chưa hết liếm khóe miệng, ánh mắt nhìn chằm chằm cái bánh mỹ vị nóng hổi trong nồi.

“Nói mau!”

“Ẩn” Trừ ăn ra, hắc y nhân kia thật đúng là lời ít mà ý nhiều.

“Long Ẩn?” Địch Tiểu Hầu niệm mấy lần, cảm thấy thật là một tên hay, họ cực hảo, danh thật tốt, hắc hắc, chỉ biết, thần tiên mỹ nhân nhà ta khẳng định có cái tên rất hay.

“Y là thần tiên?” Địch Tiểu Hầu tâm tình tốt, trên mặt tươi cười nở hoa chói mắt.

Hắc y nhân con mắt không chuyển nhìn chằm chằm vào nồi, tựa hồ mặt mày hớn hở của Địch Tiểu Hầu còn không có lực hấp dẫn bằng một cái bánh, khiến Địch Tiểu Hầu tức giận không biết trút đâu, một phen lấy vung đậy lại, cả giận nói: “Ta đã đưa bánh rồi!”

“Không phải thần tiên”

“Cái gì?!” Địch Tiểu Hầu thiếu chút nữa nhảy dựng lên, không phải thần tiên?

Hắc y nhân lười trả lời, thân thủ giơ ra một ngón tay. Địch Tiểu Hầu khẽ cắn môi, lại cho hắn một cái, lúc này ăn có phần chậm một chút, cư nhiên nhìn ra được động tác nhấm nuốt, một cắn hai nhai ba nuốt, nuốt xuống.

“Không phải thần tiên?”Tay lại duỗi ra, Địch Tiểu Hầu quả thực muốn nổi giận — chỉ còn hai cái bánh nha!

“Không cho nữa không cho nữa, ta còn không có để ăn!” Địch Tiểu Hầu bảo vệ bánh, còn phải thân thiết với thần tiên đại nhân… Ách, không, thân thiết với Long Ẩn!

Hắc y nhân thất vọng trộm nhìn cái nồi được bảo vệ kĩ càng, ánh mắt chuyển hướng nồi hấp khác. Địch Tiểu Hầu cân nhắc, cuối cùng nhịn đau cho hắn bới thêm một chén nữa, đây là đồ thí nghiệm, tổng cộng mới làm không nhiều.

Rốt cục hắc y nhân lấy tốc độ tương đối chậm uống xong một chén canh cơ hồ là nóng bỏng lưỡi, vừa lòng chậc lưỡi, thở dài: “Canh ngon. Ẩn sĩ.”

Địch Tiểu Hầu ngây ra một lúc, đem tài năng ra giải thích bốn chữ này là: canh hương vị tốt lắm — Long Ẩn là ẩn sĩ.

Đây không phải là vô nghĩa sao! Địch Tiểu Hầu suýt nữa ngã nhào. Với hành vi cùng khí chất của Long Ẩn, không phải thần tiên thì chính là cao nhân ẩn sĩ sao? Địch Tiểu Hầu chỉ cảm thấy bát canh cho đi lãng phí cực kỳ, đau lòng muốn chết, oán hận trừng mắt hắc y nhân, Hắc y nhân hướng hắn cười: “Ta gọi là Tiểu Trư” Này xem như quà tặng kèm theo đi?

Địch Tiểu Hầu nổ khí: “Ngươi — là — con — heo!”

“Ông nội của ta đặt đấy” Tiểu Trư miễn phí giải thích, lại đi đến chiếc giường cây cỏ ngủ tiếp, trong bụng no căng, ngủ đến thực hạnh phúc a. Hắn khó có được vẻ mặt tươi cười khi ngủ.

Long Ẩn bị hương thơm bay tới hấp dẫn, từ đống sách như ngọn núi ngẩng đầu lên, có chút kinh ngạc nhìn Địch Tiểu Hầu đang chậm rãi đến gần, trong tay của hắn bưng mâm, bên trong có một đĩa bánh to, một chén canh, mùi thơm xông vào mũi.

Địch Tiểu Hầu thật cẩn thận mà đem mâm đặt lên bàn, lòng tràn đầy chờ mong nhìn Long Ẩn, nói: “Là ta thử làm, ngươi nếm thử chút”

Long Ẩn nhìn nhìn, ngửi ngửi, trên mặt chậm rãi lộ ra tươi cười đến như ánh sáng mặt trời chậm rãi phá vỡ tầng mây, thiên địa rực rỡ. Địch Tiểu Hầu nhìn y không chớp mắt, trong lòng khinh phiêu (bay bổng), không biết trời trăng mây gió.

“Là ngươi làm?”

“Đúng vậy a, hắc hắc, có tài liệu hướng dẫn nhưng cũng không quá thuận lợi. Ngươi nếm thử chút” Địch Tiểu Hầu khiêm tốn, trong lòng lại thầm ca ngợi bản thâm.

Quả nhiên Long Ẩn rất  vừa lòng, khen hắn vài câu. Địch Tiểu Hầu toàn thân xương cốt đều nhũn, khóe miệng kéo tới tai, quyết định, nhất định phải hảo hảo nghiên cứu trù nghệ. Hắc, không phải có câu nói: nếu muốn bắt lấy tâm một người nam nhân, trước phải bắt được dạ dày của hắn!

Long Ẩn trong cốc nhiều ngày, không thể ăn uống quá độ, chỉ ăn hai cái bánh, uống nửa bát canh, cám ơn Địch Tiểu Hầu, lại vùi đầu đọc sách. Địch Tiểu Hầu cảm thấy mỹ mãn mà đứng bên cạnh, tinh tế quan sát mặt mày y. Đã biết Long Ẩn không phải thần tiên, tâm muốn thân cận nhất thời tăng lên nhiều. Hắc hắc, chỉ cần là người, còn có thất tình lục dục, lâu ngày sinh tình, chính mình mỗi ngày trông nom y, thương y, hầu hạ y, nhất định có thể chân thành đạt được, nhất định!

Mỹ nhân a mỹ nhân, ngươi là của ta, ha ha ha…

Long Ẩn hồ nghi ngẩng đầu nhìn Địch Tiểu Hầu si ngốc ngây ngô cười, hỏi: “Ngươi đói bụng sao?”

“A?”

“Nước miếng chảy tới trên mặt đất”

“…”

Chương 7: Tiến bộ

Editor: Uyên Quyển

Địch Tiểu Hầu mấy ngày gần đây thật sự rất có quy luật. Mỗi ngày ngoài nghiên cứu sách nấu ăn, chính là tỉ mỉ thí nghiệm các loại mỹ thực. Nơi Long Ẩn sở cư là sơn cốc địa thế kỳ hiểm, hiếm người vãng lai, sơn trân cầm thú cũng  cực kì phong phú. Chỉ cần hắn cần, tùy thời đều có thể nhận được — vì ăn, Tiểu Trư thực là một người thu mua xứng chức.

Thông qua mỹ thực, Địch Tiểu Hầu thành công cải tạo tật xấu lười biếng của Tiểu Trư, chuẩn bị tài liệu, trợ thủ, lau nồi rửa chén, từ những việc vặt vãnh đều là Tiểu Trư một mình ôm lấy mọi việc. Còn hắn chỉ phụ trách mấu chốt điều phối chế tác là được.

Mà trù nghệ của Tiểu Trư với Địch Tiểu Hầu đột nhiên tăng mạnh, đạt tới đã giỏi còn muốn giỏi hơn. Địch Tiểu Hầu không nghĩ tới Tiểu Trư lại là người như vậy, cư nhiên đối với đồ ăn chú ý đến vậy, chủng loại cùng hương vị kém một chút hắn đều bất mãn — so với Long Ẩn còn khó hầu hạ hơn a! Long Ẩn nếu thấy không ngon, nhiều ít cũng ăn vài miếng, sẽ không nói cái gì, còn Tiểu Trư thì trực tiếp đưa ra phê bình, mặc kệ Địch Tiểu Hầu có nguyện ý nghe hay không.

Đương nhiên, cho dù Địch Tiểu Hầu không muốn nghe, vẫn hội thực sự cần ý kiến của hắn để cải tiến. Bởi vì chỉ có rút kinh nghiệm thật tốt mới có thể làm ra mỹ thực, tạo niềm vui cho Long Ẩn mỹ nhân a!

Có một ngày, Địch Tiểu Hầu cùng Tiểu Trư giám sát nấu món gồm bảy thực phẩm kết hợp lẫn nhau, rốt cục đạt tới hoàn mỹ không chút nào chê được. Hai người đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, thành phẩm hơn một nửa vào bụng Tiểu Trư. Địch Tiểu Hầu một bên chuẩn bị bàn ăn cho Long Ẩn một bên giả bộ thuận miệng hỏi: “Tiểu Trư a, ngươi đối ăn uống chú ý như vậy, vì cái gì chính mình không chịu làm?”

“Mình làm nhiều mệt a, có người làm ăn mới thoải mái”

“Vậy không ai làm ngươi cũng chỉ ăn cơm trắng dưa muối?” Địch Tiểu Hầu cảm thấy bất khả tư nghị (không thể tưởng tượng được).

“Đúng vậy a” Tiểu Trư trả lời như lẽ đương nhiên.

“Vậy trước kia là ai làm cho ngươi a?”

“Gia gia (ông nội) ta”

Nguyên lai chính là lão bộc đã qua đời của Long Ẩn. Địch Tiểu Hầu lắc đầu: “Gia gia của ngươi như thế nào nuôi được một tôn tử như ngươi vậy, quỷ lười biếng!”

“Hừ! Giống với Long Ẩn thôi” Tiểu Trư không cho là đúng.

“Kia tại sao có thể giống nhau?” Địch Tiểu Hầu mới không cho là Long Ẩn lười — tuy rằng y so với tiểu trư còn kỳ lạ hơn, bởi vì lười làm, cho nên rõ ràng không ăn, trực tiếp ăn ngũ cốc, một hai tháng cũng không ăn một lần cơm.

“Ngươi cũng giống thế” Tiểu Trư khinh miệt.

“Nói hưu nói vượn! Bây giờ còn không phải đều là ta làm!” Địch Tiểu Hầu giận.

“Ngươi lấy lòng hắn” Tiểu Trư không mảy may vạch lộ chân tướng. Địch Tiểu Hầu nghiêng đầu ngẫm lại, cũng đúng, nếu không phải vì muốn làm cho Long mỹ nhân ăn, hắn còn lâu mới nghiên cứu trù nghệ a!“Cho nên ngươi lấy lòng ta” Tiểu trư ngữ ra kinh người, Địch Tiểu Hầu giận: “Ta vì cái gì phải lấy lòng ngươi?”

Tiểu Trư nhe răng: “Yêu ai yêu cả đường đi a”

Duy nhất khiến Địch Tiểu Hầu không thích ứng được chính là, Long Ẩn buộc hắn mỗi ngày tại cái trì lạnh như băng kia tắm rửa. Thời tiết càng ngày càng lãnh (lạnh), con suối kia nước từ trong núi chảy ra, cũng là càng ngày càng lạnh đến thấu xương, Địch Tiểu Hầu mỗi lần đi tắm đều phải cố lấy hết dũng khí, liều mạng khởi động làm ấm thân nửa ngày mới cắn chặt răng nhảy ào xuống một cái, liều mạng chà xát, nhanh chóng tắm rồi phi thân ra, dùng tốc độ nhanh nhất mặc vào quần áo, chạy vội quay về phòng ngủ, tiến vào ổ chăn, sau đó run run nửa ngày mới ngưng.

Hôm nay Long Ẩn tình cờ gặp Địch Tiểu Hầu ở hành lang nhỏ chạy tới. Y còn chưa từng thấy qua Địch Tiểu Hầu có tốc độ như vậy, kỳ quái theo sát hắn vào phòng ngủ, thấy Địch Tiểu Hầu lui trong ổ chăn thành một đoàn, không ngừng rên rỉ, liền hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

“Lãnh, lãnh… Lãnh a…” Địch Tiểu Hầu toàn thân co rút ở trong ổ chăn, thống khổ rên rỉ.

“Tắm rửa rất lạnh sao?” Long Ẩn rất kỳ quái, y cũng tắm hàng ngày nhưng không cảm thấy a — đương nhiên y không nghĩ tới chính mình từ khi sinh ra ngay tại hàn tuyền (hồ nước lạnh) này tắm rửa, sớm thành thói quen tự nhiên, lại có nội công thâm hậu hộ thể. Về điểm rét lạnh này đương nhiên không nói chơi, mà Địch Tiểu Hầu từ nhỏ được sủng ái quá phận, chưa bao giờ chịu qua hàn khí mạnh, nhất thời làm sao có thể chịu được.

“Lãnh a lãnh a, thật sự rất lãnh” Địch Tiểu Hầu từ trong chăn nhô đầu ra, nước mắt lưng tròng thỉnh cầu: “Về sau cho ta dùng nước nóng tắm rửa đi, được không?” Vì mục tiêu ăn uống, Tiểu Trư hẳn là nguyện ý giúp hắn nấu nước tắm.

Long Ẩn nói: “Tại hàn tuyền kia tắm rửa mới có lợi, qua một thời gian ngươi sẽ biết.”

“A? Có chỗ tốt gì a?”“Làn da thực trơn nhẵn, thân thể khỏe mạnh, công lực cũng tăng mau”

“Da?”Nguyên lai còn có chỗ tốt như vậy. Địch Tiểu Hầu trừng to mắt, ái mộ nhìn da thịt bóng loáng như ngọc của Long Ẩn. Nguyên lai Long mỹ nhân làn da hảo như vậy là nhờ tắm cái hàn tuyền kia a? Hắc hắc, nếu ta cũng thường xuyên tắm cũng sẽ thành giống y nha? Long mỹ nhân hẳn là sẽ coi trọng ta đi?

Nói thật, Địch Tiểu Hầu dáng người tướng mạo trong kinh thành coi như là được, luôn luôn tự cho mình rất cao, bình thường mỹ nhân hắn còn không cho vào mắt. Bất quá cùng Long Ẩn so sánh, thật sự là tự biết xấu hổ. Tuy rằng trong lòng ái mộ vô cùng, cũng không dám rất biểu hiện ra ngoài — hắn cái gọi là không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ là còn không ỷ thế hiếp người, đả (đánh) người đến chết, hai chiêu này là hắn cực kì quen dùng.

“Đúng rồi, ngươi không biết nội công, cho nên mới cảm thấy lãnh a” Long Ẩn giật mình nhớ tới, Địch Tiểu Hầu vội đả xà tùy côn thượng (đánh rắn tùy gậy)(1): “Vậy ngươi mau dạy ta a”

“Ân” Long Ẩn suy tư: “Bổn môn có quy củ: nội công tâm pháp không thể truyền cho người ngoài, hơn nữa đắc mãn (phải đủ) bốn mươi tám tuổi mới có thể thu đồ đệ”

“A?” Địch Tiểu Hầu há to miệng, có điểm uể oải. Đương nhiên hắn cũng không nghĩ muốn bái sư, bởi vì nếu thành đồ đệ của Long mỹ nhân, vậy tương lai còn có thể nào đem y thu vào tay a! Bất quá không học nội công, mỗi ngày phải trải qua tắm rửa như thế này liền đủ thống khổ rồi, cuộc sống cũng không thể coi là viên mãn.

Long Ẩn xem bộ dạng khổ sở của Địch Tiểu Hầu cũng không đành lòng. Dù sao hắn mấy ngày nay làm ra thức ăn mỹ vị, cảm thấy hẳn là cho hắn một ít hồi báo.

“Như vậy đi, ta tự nghĩ ra một loại tâm pháp cường thân kiện thể để dạy ngươi, giúp ngươi vận hành khí huyết, như vậy liền không quan hệ” Long Ẩn nghĩ có biện pháp, tâm tình tốt lắm, miệng mỉm cười. Địch Tiểu Hầu mê muội nhìn nụ cười của y, nước miếng lại chảy xuống. Long Ẩn lông mi hơi hơi nhăn lại, hỏi: “Tiểu Trư có phải hay không lại lấy hết đồ ăn của ngươi?”

“A? Làm sao ngươi biết?” Địch Tiểu Hầu kỳ quái. Long Ẩn nói: “Bởi vì ngươi luôn chảy nước miếng, có phải hay không rất đói bụng a?”

“…”

============================

(1)Đả xà tuỳ côn thượng – Đánh rắn tuỳ gậy

Câu này không phải do danh nhân nào ghi chép lại, mà chỉ mà một câu thoại được lưu truyền trong dân gian dạy về cách đánh rắn ở vùng Lĩnh Nam. Phía nam có nhiều thứ dịch bệnh và vật độc hại, thường xuyên có rắn rết độc trùng và chuột bọ. Roi trúc mềm, côn cứng. Loài rắn có sở trường quấn quanh những vật cứng, nếu vụt gậy xuống không đánh trúng ngay điểm yếu của rắn có thể sẽ bị rắn vặn thân, nhe nanh, cắn lại người đánh rắn. Vậy nên phàm là người đánh rắn sẽ không bao giờ dùng côn mà dùng roi trúc để đánh rắn.

“Đả xà tuỳ côn” kỳ thực là “Mộc côn đánh rắn, rắn tuỳ loại gậy”.

Câu này ngụ ý con người có thể xem xét thời cơ, thuận theo thời thế tình hình mà làm, để đạt được lợi ích lớn. Lấy câu “Đả xà tuỳ côn thượng” để sánh với tranh đấu chốn nhân gian để ám chỉ: Kẻ bị công kích giỏi về cách dùng mánh khoé thủ đoạn để lợi dụng luồn lách sơ hở, phản kích nhanh nhạy, khiến đối phương cảm thấy khó giải quyết.

Chương 8: Khả liên (Đáng Thương)

Editor: Uyên Quyển

Beta: Huyết Điện Hạ

Long Ẩn là người nói là làm, quả nhiên ngày hôm sau bắt đầu dạy Địch Tiểu Hầu tập luyện nội công. Chẳng qua Địch Tiểu Hầu tuy rằng thập phần thông minh, tính tình lại lỗ mảng không xong, nhất khỏa tâm linh lung thất khiếu, đảo hội hữu bát chủng tâm tư* xuyên qua xuyên lại, nào có một lát tĩnh tâm? Chỉ mới nhập thiền (học thiền cơ bản) liền lộng cho tới trưa, không có tư thế, không nửa điểm tiến triển.

*tạm dịch theo truyện: Ý chỉ anh Địch Tiểu Hầu chỉ có một trái tim với bảy thứ trên gương mặt (gồm hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng) không bao giờ thay đổi (nghĩa bóng: ý trong lời nói), nhưng sẽ có tám loại suy nghĩ trong đầu.

Địch Tiểu Hầu hai chân ngồi xếp bằng đã muốn tê rần, lặng lẽ trợn mắt nhìn Long Ẩn, thấy y mắt nhắm ngồi ngay ngắn, giống như đối với sự việc bên người toàn bộ đều không hay biết, liền lặng lẽ đem chân duỗi ra, một tay chống má, nằm nghiêng ở trên bồ đoàn (đệm cói: đệm hình tròn làm bằng lá hương bồ thường dùng để ngồi thiền) giãn thân thể, thuận tiện ngắm nhìn Long Ẩn. Ai nha nha, Long mỹ nhân khi ngồi gần cư nhiên đẹp như vậy, giống y quan âm bồ tát trong miếu thờ, thật sự là quý giá cùng trang nghiêm a… Ánh mắt của hắn từ trên mặt đến dưới thân Long Ẩn càn quét, trong lòng lửa nóng, thực hận không thể ôm y vào trong ngực giở trò, như vậy như vậy nha nha…

Long Ẩn mở mắt ra, lại nhìn Địch Tiểu Hầu chảy nước miếng, lông mày nhất thiêu (nhíu lại), thân thủ điểm một cái. Địch Tiểu Hầu chỉ cảm thấy quai hàm đau xót, ai nha kêu một tiếng, không rõ cho nên đưa tay xoa bóp.

“Không có việc gì, ngươi lại chảy nước miếng, có thể tân tuyến (tuyến nước bọt) có điểm mất cân đối, ta giúp ngươi trị liệu”

Địch Tiểu Hầu vẻ mặt cầu xin, nuốt nước miếng. Quả nhiên trong miệng thấy chát, vô cùng không thoải mái, nghĩ muốn giải thích lại không dám, đành phải ngậm bồ hòn.

Học tập nội công thiết yếu cần hiểu được kinh mạch huyệt vị để dẫn đường chân khí theo mạch máu vận hành. Buổi chiều Long Ẩn liền dạy điều này, Địch Tiểu Hầu nhìn người mẫu cả người đầy mạch cùng điểm nhỏ, lại nhìn thân hình thon dài như ngọc của Long Ẩn, trong đầu lại theo nơi nào đó suy nghĩ bậy bạ. Học tập bình thường lại còn hay suy nghĩ bậy bạ, dạy như thế nào đều không rõ, Long Ẩn buồn bực nói: “Ngươi như thế nào ngu như vậy?”

Địch Tiểu Hầu ủy khuất: “Ta đọc đến một điểm cũng không rõ, trên người rõ ràng không có a”

Long Ẩn kiên nhẫn giải thích: “Không phải bình thường có thể nhìn thấy, mà đây là sự vận hành chân khí bên trong người, ngươi chỉ cần tưởng tượng là được”

Địch Tiểu Hầu lắc đầu: “Ta nghĩ không được, nếu không ngươi ở trên người của ta chỉ điểm một chút?”

Long Ẩn gật đầu, thân thủ trên người Địch Tiểu Hầu điểm nhẹ, tay theo kinh mạch ở tim bắt đầu, từng bước chỉ dẫn hắn lĩnh hội dần dần mỗi cái mạch máu từng cái huyệt đạo. Địch Tiểu Hầu bị ngón tay ngọc ngà của mỹ nhân ở trên người trạc trạc (đâm đâm) nhiều điểm, toàn thân đều nhuyễn, nhịn không được mặt mày hớn hở. Long Ẩn ngạc nhiên nói: “Ta lộng ngươi ngứa sao?”

“Không có không có! Ách, cái kia, ta cũng nhớ rõ không sai biệt lắm, hôm nay hay chúng ta cùng nhau tắm rửa?”

“Cùng nhau tắm?” Long Ẩn cho tới bây giờ còn không cùng người khác cùng nhau tắm qua. Địch Tiểu Hầu thấy hắn không tỏ vẻ phản đối, vội nói: “Thuận tiện ngươi còn có thể dạy ta ở trong nước vận công chống lạnh thôi”Long Ẩn không mảy may nghi ngờ, gật đầu đồng ý. Hai người đi vào hàn tuyền, Địch Tiểu Hầu nóng vội, người mau chân nhanh nhẹn cởi quần áo, quay đầu nhìn, một chút sức lực để thở suýt nữa cũng không còn.

Chỉ thấy Long Ẩn chậm rãi cỡi áo, bình thường nhìn thân thể cũng không khôi ngô đặc biệt cư nhiên cường tráng khỏe mạnh như thế! Vai rộng, eo nhỏ, chân dài, kiều đồn (aka mông vểnh), da thịt bóng loáng nhẵn nhụi, cơ bắp theo từng động tác mà hiện lên hình dạng, cái bộ vị giữa hai chân kia (kaka, ta đây ngây thơ không biết là gì a) hình dạng cũng thật đẹp a, kích thước kinh người, thu hút cực lực ánh mắt Địch Tiểu Hầu, chỉ thiếu chút nữa liền muốn rơi cả tròng mắt!

Hết lần này tới lần khác Long Ẩn đối với mị lực bản thân không chút nào sở giác, nhẹ nhàng vươn hai tay, làm vài cái khởi động, người nhẹ nhàng tiến vào nước. Điều này khiến cho Địch Tiểu Hầu hoàn toàn quên luôn việc kêu khổ về nước lạnh như băng. Với hắn mà nói căn bản việc này không phải vấn đề. Long Ẩn trong trì bơi một một vòng, thoát đi trước, đột nhiên phát hiện trên mặt nước khua đến một vòng huyết sắc gợn sóng! Ngẩng đầu lên, Địch Tiểu Hầu tượng gỗ đứng ở bên cạnh trì, trên mặt một đạo máu mũi thật dài chảy xuống dưới nước.

“A! Ngươi làm sao vậy?” Long Ẩn  kinh ngạc hiếm thấy, vọt người nhảy lên trên mặt nước phi thân đến, lỏa thân đứng ở trước mặt Địch Tiểu Hầu.

Thật sự kích thích thị giác mạnh mẽ! Địch Tiểu Hầu chỉ cảm thấy toàn thân nhiệt huyết sôi trào, máu mũi chảy xuống còn nhanh hơn hồi nãy, cái địa phương giữa hai chân kia cũng hưng phấn đứng lên, giấu cũng giấu không được, trong đầu óc thầm nghĩ xông lên đi, đè y xuống, hung hăng mà…

“Ngao…”Thình lình xảy ra cảm giác lạnh như băng lạnh cả kinh Địch Tiểu Hầu kêu quái lên. Nguyên lai Long Ẩn vừa thấy không đúng, trở tay đem hắn ném vào hàn trì lạnh như băng. Ngay sau đó chính mình cũng nhảy xuống, bắt lấy cánh tay của hắn, đem hắn đặt tại trên thạch bích, dùng thân thể của chính mình ngăn chặn hắn.

Địch Tiểu Hầu vừa mừng vừa sợ, đầu mờ mịt não căng ra kêu: “A a, ngươi… Đừng nóng vội… Cái kia, ngươi ở mặt trên cũng không sao cả, ta đồng ý, đồng ý, ách, ngươi có biết phải làm như thế nào không?”

Long Ẩn kỳ quái nhìn hắn, nói: “Đương nhiên”“Ngươi… Chậm một chút a, người ta chính là lần đầu tiên…” Địch Tiểu Hầu tội nghiệp nhìn Long Ẩn, người này khi còn quần áo trên thân thì còn có vẻ nhã nhặn, khi đã cởi quần áo, thân thể này thật đúng là cường kiện đến kinh người a! Hơn nữa, bình thường những ẩn ý mình đưa đẩy cũng đều là bộ không hiểu, hại hắn còn cố nén dục vọng không dám biểu lộ, hiện tại tại sao lại đột nhiên chủ động như vậy? Mặc dù vậy mỹ nhân vẫn có ưu điểm, bất quá chỉ cần có thể âu yếm, dù thế nào đều được a! Trên hay dưới, Địch Tiểu Hầu cũng không quan trọng. Ai ai, cũng không biết hắn có thể hay không ôn nhu một chút?

Bụng đau xót, ngón tay Long Ẩn điểm trên bụng làm nóng lên, tiếp theo trên người điểm lên mấy chỗ huyệt đạo. Địch Tiểu Hầu hoảng sợ nhìn khuôn mặt Long Ẩn nghiêm túc, trong lòng sợ hãi: chẳng lẽ hắn thích ngược?



Một nén hương trôi qua, Long Ẩn nhẹ nhàng thở ra, ôm Địch Tiểu Hầu nâng lên trên mặt nước, nhẹ nhàng phóng lên trên mặt đất, không cho hắn mặc y phục, còn thật sự nói: “Vừa rồi ngươi thở không xong, máu huyết dị thường, ta đã giúp ngươi ổn định lại” Gặp Địch Tiểu Hầu vẫn là si ngốc nhìn y, lại giải thích cho hắn: “Hiện tại đã là mùa đông, vốn không phải thời gian động tình ra tinh, không biết tại sao ngươi tính dục tràn đầy (Quyển: haha, cười chết ta…a…). Đây đối với luyện công là tối kỵ, ta chỉ hảo lấy tinh của ngươi giữ lại, lại vận công trợ ngươi lưu thông mạch máu, cố bản bồi nguyên (đầu tiên gốc rễ phải chắc chắn), từ giờ trở đi ngươi luyện công hẳn là có thể tập trung tinh lực”

Địch Tiểu Hầu như bị sét đánh, kinh ngạc một lúc lâu mới hiểu được lời của hắn, đột nhiên nhảy dựng lên bổ nhào vào lòng Long Ẩn, ôm lấy hắn vừa khẳng (gặm) vừa cắn, hạ thể lại dùng sức cọ cọ, phía dưới thoáng chốc va chạm trên người y. Long Ẩn không rõ nguyên do, nhíu mày nhẫn nại. Rốt cục Địch Tiểu Hầu suy sụp ngã xuống đất, gục đầu xuống, khóc không ra nước mắt nhìn tiểu huynh đệ — mềm a, mặt cau mày có, cuộn mình trong lông thú ngủ yên. Thật đúng là một chút phản ứng đều không có oa!

Đây là cái trạng huống gì a! Đây là thế đạo (thói đời) gì a! Còn muốn cho người sống hay không nha! Địch Tiểu Hầu ngửa mặt lên trời kêu to, lệ tuôn như suối, cực kì bi thương — chính mình chỉ duy nhất điểm ấy là sở trường, là kỹ năng tối tự hào nhất, cư nhiên ngủ đông oa!

Long Ẩn mạc danh kỳ diệu (không hiểu gì) nhìn hắn nổi điên, lo lắng hỏi: “Ngươi làm sao vậy?”

Địch Tiểu Hầu lau nước mắt, hữu khí vô lực (không có khí lực) nói: “Không có việc gì, cái này cởi bỏ không sao chứ?” Đây là điều hắn lo lắng nhất.

“Đương nhiên, mấy ngày nữa ngươi không còn hiện trạng động tình dị thường là có thể cởi bỏ. Nếu khống chế không tốt, tựu đến mùa xuân mới có thể cởi bỏ”

“A” Địch Tiểu Hầu yên tâm, lại lau lệ, ai oán hỏi: “Vì cái gì lại đến mùa xuân a?”

“Xuân phát, hạ vinh, thu thu, đông tàng (xuân nảy mầm, hạ tươi tốt, thu mùa gặt, đông cất trữ), vạn vật đều phải tuân theo đạo lý này. Người cũng vậy, mùa đông tốt nhất không nên động tình, bất lợi việc tu hành” Long Ẩn giải thích thật sự hợp lý, Địch Tiểu Hầu lại chỉ muốn mắng chửi: cái gì thu thu đông tàng! Cũng không phải lương thực, tàng cái gì tàng! Ai nói mùa đông không thể hoan ái? Người chứ không phải chim thú, còn phân khi nào thì động tình!

Ai, tu hành, thối tu hành! Đem việc thân cận với Long mỹ nhân biến thành việc ngu ngốc như vầy, cũng không biết dùng người sinh lạc thú a! Địch Tiểu Hầu đem việc dạy tu hành của Long Ẩn — mặc kệ y là ai — oán thầm vài câu, sau đó thực thức thời mà làm ra thỏa hiệp — không thỏa hiệp cũng không còn biện pháp nha, nếu Long Ẩn có đem tinh của hắn giữ lại khiến hắn không thể hành sự, hắn cũng không dám tái đối mặt Long Ẩn lõa thể. Ai ai, phản ứng quá lớn, rất dọa người nha! Bây giờ còn hảo một chút, ít nhất hai người còn chút y phục trên người sẽ không sinh ra phiền toái — Long Ẩn tuyệt đối sẽ không sinh ra phản ứng gì, Địch Tiểu Hầu thì không thể được, muốn hắn giống như vừa rồi máu mũi cuồng phun thì dù tinh lực bừng bừng phấn chấn, hắc hắc, sợ rằng chưa qua đông này hắn liền tinh tẫn nhân vong (tinh hết người chết) đi…

Chính là, nhìn đến mà ăn không đến, cũng thật sự là, ai, thảm a… Địch Tiểu Hầu cảm thấy được chính mình thực đáng thương.

Chương 9: Xuân lai (Xuân đến)

Editor: Uyên Quyển

Hai người trời nam đất bắc gặp nhau, phẩm tính thói quen đều  bất đồng, thời điểm sinh hoạt cùng nhau, tựa như hai cục sỏi cùng trong một cái bát, ma sát va chạm với nhau, ma sát đến góc cạnh cũng dần dần trơn nhẵn đi, thì khi ở chung liền thư thái.

Đương nhiên, nếu trong bát có ba cục, thậm chí bốn cục đá,  tốc độ ma sát sẽ nhanh hơn.

Cục đá thứ ba chính là Tiểu Trư, cục đá thứ tư sao, chính là khỉ con.

Long Ẩn cấp Địch Tiểu Hầu tên mới, tên là Địch khỉ con. Đương nhiên y cũng không biết trước kia Địch Tiểu Hầu thường xuyên bị gọi là Địch khỉ con, chỉ hơn kém nhau một nét nhưng ý tứ lại khác biệt rất lớn(1). Y chính là tự dưng cảm thấy Địch Tiểu Hầu rất thú vị, thời điểm rãnh rỗi, rất giống với khỉ con hay tìm đến y.

Địch Tiểu Hầu yêu ai yêu cả đường đi. Bởi vì thích Long Ẩn, cho nên đối với việc đặt tên của Long Ẩn cũng không có ý kiến, chính là khi biết căn nguyên sau đó, thoáng có chút bất mãn.

Khỉ con kia ở tại phía sau núi, thường xuyên chạy tới động phủ Long Ẩn chơi đùa. Đặc biệt từ khi Địch Tiểu Hầu bắt đầu học nấu cơm, khỉ con càng năng tới. Địch Tiểu Hầu bởi vì Tiểu Trư từng giễu cợt hắn cùng khỉ con là huynh đệ, lại cũng vì mình bị Long Ẩn cạo trọc đầu khiến cái ót (giờ đã hiểu tại sao) quả thật có vài phần  tương tự với mông khỉ con, cho nên thực không thích khỉ con, khỉ con thì lại rất thích hắn, thường xuyên quấn quít  lấy hắn ngoạn (chơi đùa). Chẳng qua, sự yêu thích của khỉ con thường khiến cho người ta chịu không nổi — ai lại thích thượng thoan hạ khiêu (nhảy lên nhảy xuống) đuổi theo một con khỉ để đoạt lại điểm tâm của chính mình bị cướp đi chứ!

Bất quá chỉ cần Long Ẩn vừa xuất hiện, khỉ con cùng Địch Tiểu Hầu lập tức đều im lặng, khỉ con nhảy đến trên vai Long Ẩn, lấy tay cầm điểm tâm uy cho Long Ẩn. Long Ẩn mỉm cười, cầm lấy điểm tâm, một tay ngoạn với khỉ con, khỉ con ‘chi chi’ kêu chói tai, phấn khởi hoa tay múa chân, Địch Tiểu Hầu ghen tị đến hai mắt đỏ lên.

Long Ẩn cùng khỉ con chơi trong chốc lát, bắt nó đưa tới ngăn tủ cao cao trên đỉnh. Khỉ con tự mình leo lên ngoạn, Long Ẩn quay đầu lại, gặp Địch Tiểu Hầu sắc mặt không tốt, hỏi: “Sao vậy?”

Địch Tiểu Hầu vội đưa ra khuôn mặt tươi cười: “Không có việc gì, không có việc gì, xem xong sách rồi à?” Long ẩn mỗi ngày đều xem sách rất lâu, Địch Tiểu Hầu thật sự không  thể hiểu được, vừa không có người giám sát, cũng không cần đi thi Trạng Nguyên làm hàn lâm (chức quan coi về việc văn thư), y vì cái gì lại thích đọc sách như vậy?

“Đây là công khóa (bài tập) của ta, trước bốn mươi tám tuổi phải xem hết toàn bộ sách nơi này” Long Ẩn cảm thấy đương nhiên, bởi vì cuộc sống của y vẫn đều là như thế này.

Địch Tiểu Hầu vừa nghĩ tới giá sách đỉnh thiên lập địa (aka rẩt nhiều sách), liền nhịn không được rùng mình một cái: “Vì cái gì?”

“Sách là nguồn tải tri thức, người chỉ có đọc nhiều sách mới có thể mở rộng kiến thức, sẽ có thể hiểu được vạn vật, như vậy mới tu hành tốt được”

Địch Tiểu Hầu không nói gì. Long Ẩn cùng hắn hoàn toàn không cùng trong một thế giới, hắn đã gặp qua, biết đến cuộc sống nhiều màu sắc bên ngoài, còn Long Ẩn cơ hồ hoàn toàn không có tiếp xúc qua, cũng không biết, mà Long Ẩn lại thông qua sách vở để lĩnh hội mọi sự vạn vật, hắn cũng rất khó lý giải cho y.

Long Ẩn là một con mọt sách! Đây là suy nghĩ Địch Tiểu Hầu đối với y.

Bất quá là con mọt sách đáng yêu, Địch Tiểu Hầu mê đắm nhìn Long Ẩn thần tình diện mạo trầm tĩnh, vẻ mặt tươi cười, cảm thấy mỹ mãn. Mặc kệ Long Ẩn là một người như thế nào, y bây giờ là của ta, người tốt đẹp như vậy, chỉ có ta có thể trông nom y, nhìn y, cùng y tắm rửa, cùng nhau luyện công, nấu cơm cho y, giặt quần áo cho y… (Quyển: từ Tiểu Hầu gia anh đã thăng cấp thành khỉ con và giờ thăng cấp thành ôsin)

Long Ẩn thấy Địch Tiểu Hầu lại theo thói quen nhìn mình ngẩn người, cũng không thèm để ý, đưa tay sờ sờ đỉnh đầu của hắn, mỉm cười nói: “Đã nhiều ngày tuyết rơi lớn, ngươi nếu lạnh thì cứ tìm quần áo mặc”

Địch Tiểu Hầu thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà lo sợ), vội vàng gật đầu, Long Ẩn xoay người rời đi, Địch Tiểu Hầu mừng rỡ cười toe tóe, vui vẻ nghĩ: Long mỹ nhân quan tâm ta a! Bảo ta mặc y phục của y! Mặc cùng quần áo với Long Ẩn, không phải giống như ôm thân thể y  sao? Ha ha… Y còn sờ đầu của ta, ha ha… Y vì cái gì sờ đầu của ta?

Ở chỗ rẽ khỉ con đột nhiên từ đỉnh động nhảy ra, hướng về phía Long Ẩn ‘chi chi’ kêu. Long Ẩn cúi người sờ sờ đầu xù lông của nó, mỉm cười đi ra…
Trong động phủ cuộc sống nhất thành bất biến (đã hình thành thì không thay đổi). Mỗi ngày Long Ẩn nhìn sách, Địch Tiểu Hầu nhìn y; Long Ẩn họa bức tranh, Địch Tiểu Hầu họa y; Long Ẩn luyện công, Địch Tiểu Hầu nấu cơm; Long Ẩn ăn cơm, Địch Tiểu Hầu bồi y; Long Ẩn tắm rửa, Địch Tiểu Hầu cùng y tắm.

Hai người bọn họ trên cơ bản như hình với bóng, dùng lời Tiểu Trư mà nói, chính là: Liên thể quái thai!

Quái thai thì quái thai, Địch Tiểu Hầu không quan tâm, chỉ cần Long Ẩn mỹ nhân không chê hắn, người khác nói cái gì cũng không quan trọng! Hắn đứng tại trù phòng chà nồi hò hét: “Ta chính là muốn dùng chân thành, vì mục tiêu trái tim của Long mỹ nhân!”

Lời nói hùng hồn, phía dưới khỉ con ‘chi chi’  kêu kì quái, Tiểu Trư xoay người té ngã.

Ngày khoái hoạt chưa bao giờ được dài, nhoáng cái ba tháng đã qua, Địch Tiểu Hầu trọc đầu… Ách, không đúng, là tóc ở trên ót đã dài ra nửa thước. Sửa lại kiểu tóc, mặc cẩm bào của Long Ẩn, hành động cũng có ẩn ẩn vài phần tiên phong đạo cốt, ngắm nghía trước gương, Địch Tiểu Hầu cũng khá vừa lòng.

Mỗi tháng có vài ngày Long Ẩn xuất động, ở trong núi qua lại như thoi, tầm nhìn trống trải , rèn luyện thân thể, lúc gặp được người nào đó, cũng quan sát một chút việc nhân gian. Địch Tiểu Hầu chính là mỗi lần hắn xuất du (ra ngoài du ngoạn) đều mang về thành tích , tuy rằng lúc mới bắt đầu thực phiền toái, Long Ẩn cũng không muốn ép buộc hắn, nhưng sau lại được hầu hạ thật sự thoải mái, người này lại quả thật hoạt bát thú vị, có hắn động phủ không hề lạnh và im lặng như băng, sẽ có tiếng cười lời nói, sẽ có đồ ăn phiêu hương, ân, cùng trước kia hoàn toàn không giống. Long Ẩn bắt đầu thích hắn.

Địch Tiểu Hầu cũng phát hiện điểm này, âm thầm đắc ý, hắc hắc, hắn muốn chính là loại  hiệu quả này a, chậm rãi thẩm thấu, tử triền lạn đánh (mặt dày tấn công, đeo bám bằng được), không sợ Long mỹ nhân ngươi không mắc câu!

Vì gia tăng cơ hội tiếp xúc, đương nhiên, cũng bởi vì ở trong sơn động thật sự buồn tàn bạo, Địch Tiểu Hầu liền năn nỉ Long Ẩn dẫn hắn cùng đi ra ngoài ngoạn. Long Ẩn trên cơ bản đều đáp ứng, sau đó hai người dắt tay đồng du (cùng nhau du ngoạn), trong núi rừng thong dong tự tại — không nắm tay không được, Long Ẩn luôn đi tới chỗ cao, Địch Tiểu Hầu không nhanh khả liền theo không kịp, mà hắn ương ngạnh kháng nghị vô số lần, Long Ẩn cũng không tái bắt lấy hắn cột lại mang theo hắn ở trong núi bay, mà là bắt lấy cánh tay của hắn dẫn hắn cùng nhau nhảy lên. Hai người rốt cục có thể sóng vai mà đối diện trời đất mênh mông, xem tuyết rơi, bao phủ khắp cả.

Nguyên lai theo mùa đông mùa xuân chậm rãi đến núi rừng lại đẹp như vậy. Nguyên lai núi lớn hoang vắng lại hùng tráng như vậy. Nguyên lai bên ngoài kinh thành còn có thế giới lớn như vậy. Nguyên lai… Từ chỗ chết sống lại còn có thể cùng thần tiên diễm ngộ (gặp gỡ lãng mạn). Ha ha, Địch Tiểu Hầu hiện tại thật sự rất sung sướng.

Mặc dù có khi hắn cũng niệm (nhớ) phụ thân, nhưng tái tưởng tượng lão gia hỏa kia chắc giờ đang trong phủ cùng ái thiếp uống rượu trêu đùa, hẳn cũng sẽ không quải niệm, mà người khác, những chuyện khác, làm sao so được với thiên tiên hóa nhân bên người trước mắt này? Địch Tiểu Hầu chỉ cần trong mắt nhìn thấy Long Ẩn, nên cái gì cũng đều nhớ không nổi, cũng không nguyện nhớ, ngày liền như vậy cứ trôi qua đằng đẵng, tựa hồ cũng không phải là không thể được, thậm chí có lẽ hạnh phúc?

Bất quá gần đây Long Ẩn có điểm kỳ quái, tuy rằng hắn không nói gì, cũng không làm cái gì, nhưng Địch Tiểu Hầu chính là cảm thấy được hắn có chỗ nào là lạ — ai bảo bọn họ mấy tháng qua ở chung rất ăn ý làm gì?
Nhưng hắn hỏi như thế nào Long Ẩn đều nói không có việc gì, chính là khi trả lời lại nhìn sách, không nhìn Địch Tiểu Hầu ngồi ở bên cạnh — đây chính là điều hắn phát hiện ra! Địch Tiểu Hầu cực bất mãn.

Xuân về hoa nở, trong núi rừng hết thảy đều sinh cơ (sức sống) bừng bừng, cây cối đâm chồi nảy lộc, cỏ nhuộm xanh cả triền núi, chim nhỏ chim chíp thủ thỉ tiếng kêu tràn ngập sơn cốc, nước trong các dòng suối nhỏ dâng lên mang theo vụn băng hòa tan một đường chảy nhanh, tấu ra chương nhạc nhẹ nhàng. Mùa xuân thật đẹp a!

Tiểu Trư rất sung sướng, mùa xuân ngọn núi thức ăn so với mùa đông nhiều hơn, hắn mỗi ngày giống như tiểu sóc bận rộn đi tìm nguyên liệu mỹ vị có thể tố thái (nấu ăn) rồi vội đưa cho Địch Tiểu Hầu, sau đó chờ ăn.

Khỉ con rất sung sướng, mùa xuân đối động vật mà nói trái lại thực vật  không quá phong phú, mà ở sơn động nơi này nó có thể ăn được bụng no căng đến mỹ mãn, hơn nữa nó còn bắt chước mang chút hầu nhi tửu đến góp vui để hối lộ Địch Tiểu Hầu, cho phép nó cùng  ăn cơm.

Địch Tiểu Hầu rất sung sướng, mùa xuân tới rồi, Long Ẩn cũng không cưỡng bách hắn cấm dục, cũng không có tái bắt tinh giữ lại, cho nên hiện tại hắn có thể mỗi ngày buổi tối ở trong ổ chăn tưởng tượng cùng Long mỹ nhân đại chiến ba trăm hiệp, tấm vải sa tanh mền mại ấm áp kia, giống như  da thịt nhẵn nhụi động lòng người của Long Ẩn, bị Địch Tiểu Hầu chà đạp mình đầy thương tích, thế cho nên không thể không ngày ngày đem giặt.

Khi nào thì mới có thể thật sự cùng Long Ẩn hoan ái đây? Không không, một lần như thế nào đủ, phải một trăm, một ngàn, một vạn mới được… Địch Tiểu Hầu lại nhìn Long Ẩn thân ảnh ngồi ngay ngắn đến ngây người, nước miếng chảy đầy đất.

Long Ẩn ngẩng đầu nhìn nhìn hắn, không nói gì, liền đem sách trong tay đặt lại trên giá sách, nói: “Ta đi ra ngoài đi một chút”

Địch Tiểu Hầu vội chạy theo: “Ta cũng đi”

“Ngươi đừng đi”

“A?”

“Ta có chuyện, ngươi đi không tiện” Long Ẩn nói.

Địch Tiểu Hầu cực kì ngạc nhiên, Long Ẩn còn có chuyện gì cần gạt hắn sao? Tưởng tượng y cư nhiên xuất môn không mang theo mình, Địch Tiểu Hầu suy sụp hạ mắt, vẻ mặt uể oải. Long Ẩn mỉm cười sờ sờ đầu của hắn, nói: “Đừng khổ sở, không nhất thiết phải thấy ngày hôm nay, ta có thể rất nhanh liền trở về, mang cho ngươi hoa ngươi thích nhất”

Địch Tiểu Hầu kỳ quái, cái gì gọi là “không nhất thiết phải thấy ngày hôm nay”? Long Ẩn muốn đi tìm cái gì? Cũng mặc kệ hắn hỏi như thế nào, Long Ẩn một chữ không đáp, thân hình nhoáng một cái liền sớm không thấy bóng dáng. Ai, Địch Tiểu Hầu lưu luyến nhìn phương hướng hắn biến mất. Long Ẩn vẫn giống như thần tiên a, đương nhiên hắn hiện tại biết Long Ẩn cũng không phải thần tiên, chính là võ công cao cường, khinh công hơn nữa cao minh, cho nên mới có thể xuất quỷ nhập thần như vậy.

Quả nhiên không đến hai canh giờ Long Ẩn trở lại, theo  thời gian bọn họ bình thường ở trong núi chuyển một vòng cũng không sai biệt lắm, hẳn là không gặp cái gì ngoài ý muốn. Địch Tiểu Hầu yên tâm, hoan hỉ vui mừng tiếp nhận thứ Long Ẩn mang về đem đến trù phòng — loại hoa hắn thích nhất, kỳ thật là một loại hoa rừng có thể dùng để ăn, dùng để làm rau trộn ăn cực kỳ ngon miệng.

===========================

(1) Chữ “Hầu” trong Địch Tiểu Hầu là 侯.

Chữ “Hầu” trong Địch khỉ con là 猴.

Hai chữ này chỉ hơn kém nhau một nét, nhưng đều đọc là <hóu>

Chương 10: Kinh sợ

Editor: Uyên Quyển

Từ đó về sau hễ cách mấy ngày Long Ẩn liền một mình đi ra ngoài một lần. Địch Tiểu Hầu vô cùng kỳ quái, ẩn ẩn cảm giác bất an. Hôm nay sau khi Long Ẩn rời khỏi, hắn liền cầu khẩn Tiểu Trư dẫn hắn đi ra ngoài. Tiểu Trư liếc mắt nhìn hắn, nói: “Như thế nào, không cam lòng nên phải theo Long mỹ nhân của ngươi, đến cầu khẩn ta?”

Địch Tiểu Hầu mắt trợn trắng: “Cái gì cầu khẩn ngươi! Nhớ tới một loại nấm ngon đến thời điểm cần phải đi hái về làm đồ ăn, ngươi muốn ăn thì dẫn ta đi”

Tiểu Trư biết rõ hắn nói dối, nhưng xem ở phân lượng thức ăn ngon, vẫn là nhận mệnh làm ngưu làm mã, dẫn hắn xuất động. Kỳ thật Tiểu Trư khinh công tương đối không tồi, tuy rằng so ra kém Long Ẩn, cũng đủ làm cho Địch Tiểu Hầu sợ hãi thán phục.

“Vì cái gì ngươi lười đến cơm cũng không chịu làm, lại học tốt võ công như vậy?” Địch Tiểu Hầu nghĩ mãi không thông.

“Ông nội bức bách a” Tiểu Trư một bên đem Địch Tiểu Hầu ở trong núi chạy như bay, một bên chung quanh đánh giá nơi nào có nấm.

“Ngươi vì cái gì không tu hành giống Long Ẩn?”

“Ta có tu a”

“Da? Ngươi tu hành cái gì?” Địch Tiểu Hầu tò mò. Tiểu Trư trừ ăn cơm hoặc hỗ trợ nấu cơm ra,  thời gian còn lại cơ bản đều ngủ, hắn nào có thời gian tu hành?

“Tu ngủ nga” Tiểu Trư thản nhiên đáp. Địch Tiểu Hầu một cước đạp vào khoảng không, suýt nữa từ trên cây ngã xuống, được Tiểu Trư một tay tóm.

“Ngươi kích động cái gì?” Chưa thấy qua tu ngủ sao?

Địch Tiểu Hầu trở mình mắt trợn trắng. Hắc, chỉ biết tiểu tử này tu không được cái gì chính tiên!

Đột nhiên Tiểu Trư một phen che miệng hắn: “Hư, đừng lên tiếng” Dẫn hắn nhẹ nhàng nhảy lên một cây đại thụ khác, giấu mình trong tán lá cây, lặng lẽ hướng ra phía ngoài xem.

Dưới tàng cây không xa là vách núi hướng về mặt trời, có không ít cây tùng bách mấy trăm năm thật lớn. Vì địa thế dốc đứng, hiếm người tới được, nên sinh trưởng là dược liệu rất trân quý. Trước kia Long Ẩn từng mang Địch Tiểu Hầu tới.

“Sao vậy?” Địch Tiểu Hầu rướn cổ nhìn, không phát hiện ra dị trạng gì.

“Đừng nóng vội, cho ngươi xem trò hay” Tiểu Trư dù bận vẫn ung dung ở trên một cành cây ngang ngồi xuống, miệng ngậm một phiến lá cây.

Địch Tiểu Hầu kỳ quái quay đầu nhìn, vẫn không có phát hiện cái gì, trong lòng nhớ tới Long Ẩn, buồn bực nói: “Đừng lề mề, mau mang ta đi tìm Long Ẩn!”

Tiểu Trư ngạc nhiên nói: “Ngươi không phải đi ra tìm nấm sao?”

Địch Tiểu Hầu thẹn quá hóa giận: “Ta chính là tìm Long Ẩn, thế nào?!”

Tiểu Trư đưa ra khuôn mặt tươi cười nói: “Không gì cả, ngươi muốn tìm nấm, nơi này không có, tìm Long Ẩn, vừa hay nơi này liền có”

Địch Tiểu Hầu kỳ quái quan sát mọi nơi. Nào có nửa bóng dáng Long Ẩn a?

Thấy hắn chuẩn bị tức giận, Tiểu Trư ngắt lời nói: “Đừng nóng vội, muốn câu cá trước phải có mồi, ngươi đếm tới một ngàn, ta giúp ngươi tìm mồi câu đến”

Địch Tiểu Hầu chưa rõ nguyên nhân, Tiểu Trư đã phóng thân rời đi, nháy mắt biến mất trong rừng.

Tiếng thông reo từng đợt truyền đến, mùi cỏ cây thơm ngát tả hữu quây quanh. Địch Tiểu Hầu không yên lòng mà đếm, khi vừa đếm tới tám trăm đã nhìn thấy một thân ảnh thon thả chậm rãi theo trong rừng đi ra.Người nọ đội đấu lạp (nón tre rộng vành, có dán giấy dầu để đi trời mưa), mặc bạch y thêu hoa màu lục. Nguyên lai là nữ tữ đến ngọn núi hái thuốc.

Địch Tiểu Hầu chỉ nhìn thoáng qua, liền không tái quan tâm, chỉ mở to hai mắt chung quanh tìm kiếm thân ảnh Long Ẩn. Đột nhiên bên người lá cây vừa vang, Tiểu Trư không biết từ nơi nào xông ra, ở bên cạnh hắn ngồi xuống, thở gấp nói: “Mồi câu đến đây”

“Nơi nào?” Địch Tiểu Hầu chung quanh loạn xem, Tiểu Trư miệng rì rầm: “Đấy không phải sao”

Địch Tiểu Hầu ánh mắt dừng lại trên người nữ tử hái thuốc kia, ngạc nhiên hỏi: “Nàng ta?”

“Ân”

“Sao lại thế này?” Địch Tiểu Hầu kỳ quái, Tiểu Trư lười giải thích, ý bảo hắn tiếp tục quan sát. Địch Tiểu Hầu quay đầu đi, đột nhiên ngẩn ngơ. Dưới ánh mặt trời một đạo nhân ảnh bạch sắc đón gió mà đứng, phong tư như tiên, đây không phải là Long Ẩn sao.

Nữ tử hái thuốc kia dường như cũng bị sự xuất hiện đột ngột của Long Ẩn dọa sợ ngây người, xa xa nhìn y, vẫn không nhúc nhích. Long Ẩn chậm rãi hướng nàng đi đến, dưới ánh mặt trời sáng lạn, Địch Tiểu Hầu khoảng cách mặc dù xa, nhưng cũng thấy rõ ràng, Long Ẩn mang trên mặt mỉm cười. Hắn ngày thường vốn là cực mỹ, trên mặt khi mang theo ý cười càng giống mỹ ngọc dưới ánh mặt trời sinh huy (rực rỡ), làm người ta nhìn đến thần tình mê đắm. Địch Tiểu Hầu mỗi ngày thấy y đến quen, ngẫu nhiên thấy y cười còn muốn thất thần nửa ngày, như thế nữ tử hái thuốc làm sao gặp qua người như thần tiên như Long Ẩn, sớm si mê đến không biết người ở chỗ nào.

“Y... Y muốn làm gì?” Địch Tiểu Hầu bồn chồn tim đập dồn dập, miệng lưỡi khô khốc, huyệt thái dương trướng đến phát đau.

“Chuyện của nam nhân” Tiểu Trư miệng ngậm một nhành cây nhỏ, không chút để ý nói.

“Y...” Không thể nào. Địch Tiểu Hầu nghiến răng nghiến lợi, Long Ẩn thần tiên mỹ nhân của hắn, lại ở trong núi hấp dẫn nữ tử hái thuốc, làm... làm cái loại sự này?

“Nữ nhân yêu mến y rất nhiều. Này là ngẫu nhiên gặp phải, còn đặc biệt vào núi tìm kiếm, cũng chỉ vì muốn cùng y kết mối nhân duyên ngắn ngủi” Tiểu Trư không cho là đúng nói.

Núi này truyền thuyết trong có thần tiên ngụ tồn tại đã lâu. Mọi người đều nói thần tiên mỹ mạo phi thường, có thể đằng vân giá vũ (cưỡi mây đạp gió), lên trời xuống biển, vui hoan cùng nữ tử thế gian kết cái nhân duyên ngắn ngủi. Hữu duyên nữ nhân gặp được y, chẳng những có thể lấy thân hầu hạ, còn có thể được dị bảo trong núi, một lần hoan tình nhất thời đổi lấy thiên kim (nghìn vàng), thật sự là mỹ sự trên trời rơi xuống! Hơn nữa bởi vì hầu hạ chính là thần tiên, cho nên nữ tử ủy thân chẳng những không bị thế nhân ghét bỏ, giá trị bản thân còn có thể tăng lên gấp bội.

Địch Tiểu Hầu ngơ ngác như tượng gỗ nghe Tiểu Trư nhẹ giọng kể chuyện xưa, trong đầu như có hàng ngàn con ong lởn vởn, ong ong làm loạn, trong lòng chỉ nghĩ đến: “Y cư nhiên đi tìm nữ nhân! Y cư nhiên đi hấp dẫn nữ tử tư sắc (nhan sắc) bình thường như vậy! Y cư nhiên không nhìn ta, uổng phí ta đối y một lòng say mê! Tức chết ta! Tức chết ta!!”
Mắt thấy Long Ẩn cùng nàng kia chậm rãi hướng vào rừng, hắn rốt cuộc không quan tâm, đứng lên lớn tiếng kêu gào: “Long Ẩn — Long Ẩn — “

Tiểu Trư hoảng sợ. Hắn thầm nghĩ làm cho Địch Tiểu Hầu nhìn bí sự của Long Ẩn, trêu cợt hắn một chút, cũng không muốn cho Long Ẩn phát hiện mình. Hiện tại Địch Tiểu Hầu kêu như vậy, cái gì cũng đều lộ ra, vậy thì đại sự không ổn. Hắn bàn chân như được bôi dầu, trong chớp mắt trốn không thấy. Địch Tiểu Hầu đứng ở trên cây cao, liều mạng hô to: “Long Ẩn — ngươi trở về — ” Thanh âm trong sơn cốc truyền lại quanh quẩn: “Long Ẩn — ngươi trở về — Long Ẩn —- ngươi trở về —- “

Thân ảnh Long Ẩn tựa hồ tạm dừng một chút, lại không quay đầu lại, mang nàng kia đi vào rừng cây, biến mất không thấy.

Địch Tiểu Hầu tức giận đến trong ngực như muốn nứt toạc ra, hai mắt không biết khi nào đã ngấn lệ, lòng tràn đầy bi phẫn thương cảm, một tiếng la lên, cho đến khàn cả giọng, khóc không thành tiếng, chân mềm nhũn, từ trên thân cây cao ngã nhào. Hắn kinh hô một tiếng, tâm vừa mới thấp thỏm, liền rơi vào một cái ôm ấm áp rắn chắc. Long Ẩn ôm hắn đứng ở trên thân cây, nhíu mày hỏi: “Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Địch Tiểu Hầu cố không lộ ra khác thường, một phen nhéo y, cả giận nói: “Ngươi vừa rồi làm gì đó? Ngươi tại sao có thể như vậy?” Càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất, nước mắt không cầm được mà rơi xuống.

Long Ẩn không hờn giận nói: “Ngươi khóc cái gì?”

Địch Tiểu Hầu nghe khẩu khí của y, nhất định là trách mình phá hủy “chuyện tốt” của y, càng thương tâm, oa một tiếng khóc hu hu, ôm lấy Long Ẩn, đem nước mắt nước mũi đều chùi trên người y, lên án nói: “Ngươi này tên không lương tâm! Cũng không nghĩ đến là ai ngày ngày nấu cơm cho ngươi, cùng ngươi đọc sách, cho ngươi họa tranh, ngươi tại sao có thể ném ta đi tìm người khác tìm hoan? Oa oa oa, ta hảo mệnh khổ a...”

Long Ẩn lông mày cau chặt, kỳ quái nói: “Này với ngươi có quan hệ gì?”

“Oa a a, ngươi không cần người ta rồi! Ngươi lòng dạ thay đổi rồi! Ngươi này tên vô tâm vô phế, vong ân phụ nghĩa nha...” Địch Tiểu Hầu khóc ròng lên án, Long Ẩn nhẫn nại nói: “Nói bậy bạ gì đó. Nàng là nữ nhân ngươi là nam nhân, sao có thể giống nhau”

“Oa — ngươi thà rằng tìm nữ nhân xấu như vậy, cũng không muốn ta, ta sống không nổi rồi...” Địch Tiểu Hầu xoay thân muốn xuống, Long Ẩn vội vàng bắt lấy hắn. Hôm nay thật là chuyện tốt bị hắn giảo (phá) đến rối tinh rối mù, cũng không còn tâm tình tiếp tục, đành phải một phen nhấc hắn phi thân rời đi.

Dọc theo đường đi Địch Tiểu Hầu khóc không ngừng, kinh động cả núi rừng một mảnh hỗn loạn. Long Ẩn một bụng khí dẫn hắn quay về động, ném xuống đất, cả giận nói: “Ngươi đến tột cùng làm cái quỷ gì!”

Địch Tiểu Hầu khóc ròng nói: “Ta thích ngươi! Ngươi là của ta, không thể đi tìm người khác!”

Long Ẩn cười nói: “Hai người chúng ta đều là nam nhân, ta không tìm nữ nhân tìm ngươi làm cái gì?”

“Nam nhân cũng có thể nha, so với nữ nhân mạnh hơn nhiều!” Địch Tiểu Hầu thấy hắn không hiểu được then chốt, nhịn không được giảng giải.

“Làm sao có thể?” Long Ẩn đối phương diện này hoàn toàn không biết gì cả, cười nói: “Ngươi có ta đều có (ý chỉ có cái đó), ngươi làm sao giống nữ nhân?”

Địch Tiểu Hầu giận, hắn như thế nào hội giống nữ nhân? Bất quá lời này cùng Long Ẩn giải thích cũng không rõ, chỉ biết con mọt sách này không có khả năng thông thạo, vẫn là dùng thực tiễn dạy y!

“Đến đến đến, đến ta dạy ngươi. Nam nhân cùng nam nhân giống nhau có thể khoái hoạt, so với cùng nữ nhân ở cùng nhau còn nhanh tốt hơn! Không hiểu việc này, ngươi mấy chục xe sách đọc hết làm gì!” Địch Tiểu Hầu dõng dạc, kéo Long Ẩn vào phòng ngủ, đẩy y ngã xuống giường, bổ nhào lên hôn môi.

“Ai ai ai, ngươi như thế nào cùng khỉ con giống nhau, còn loạn khẳng (cắn)” Long Ẩn bị biến thành hồ đồ, lại nhịn không được cười. Địch Tiểu Hầu nổi giận, hắn làm sao giống thối khỉ con lông xù kia? Một phen xả quần Long Ẩn, hắn thân thủ nắm lấy dục vọng của Long Ẩn. Long Ẩn vươn tay chặn lại, buồn cười nói: “Được rồi được rồi, đừng nóng giận, ta không cần ngươi hỗ trợ”

Ân? Địch Tiểu Hầu dùng ánh mắt nghi hoặc hỏi, Long Ẩn nói: “Ta có thể đi tìm nữ tử giải quyết, không cần giống ngươi, trốn ở trong chăn tự mình giải quyết”

Địch Tiểu Hầu mặt đùng một cái đỏ lên, nguyên lai y cũng biết! Y biết hắn mỗi ngày trốn ở trong chăn làm gì! Đáng giận, nhưng y không biết mình  đúng ra.. Là nghĩ đến y... Kìm lòng không đậu...

“Không phải như ngươi nghĩ!” Địch Tiểu Hầu kêu, lại cầu xin nói: “Để cho ta nói cho ngươi biết, nam nhân không nhất định phải cùng nữ nhân. Ta có thể cho ngươi càng thêm khoái hoạt, thật sự, Long Ẩn, cho ta một cơ hội” Ánh mắt của hắn như  ai khẩn (bi thương + cầu khẩn), trong ánh mắt hắc bạch phân minh ngấn lệ, Long Ẩn mềm lòng, buông tay ra, chần chờ nói: “Ngươi đến tột cùng muốn làm cái gì?”

Địch Tiểu Hầu không nói lời nào, nằm sấp xuống, nhẹ nhàng ngậm vào phân thân đã nhuyễn của y.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau