TIỂU TIÊN NỮ CỦA GIÁO BÁ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tiểu tiên nữ của giáo bá - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Ở đây cái gì cũng tốt, chỉ là không có tướng quân

Edit: Simi

Cuối tháng tám, Hải Thành nghênh đón đợt mưa bão cuối cùng, mây đen vây kín khắp nơi, sắc trời cũng âm u hơn mấy ngày trước.

Cửa phòng ngủ ở lầu hai bị đẩy ra, mợ Ngô Anh Hoa vừa cầm khăn mặt lau nước, vừa lên tiếng phàn nàn: “Mưa to thế này cũng không biết lên sân thượng lấy chăn mền vào! Suốt ngày nhốt mình ở trong phòng không sợ mốc meo à!”

Thích Ánh vẫn ngồi im không nhúc nhích trước khung cửa sổ, ngay cả tư thế cũng không thay đổi.

Du Trạc nửa nằm nửa ngồi trên ghế salon, lười biếng mở miệng: “Chị ấy không nghe thấy, mẹ gào hét với chị ấy cũng được tích sự gì đâu.”

Ngô Anh Hoa đi qua vỗ một cái lên đầu cậu: “Con bé điếc thì con cũng điếc à? Suốt ngày chỉ biết chơi game, giờ sắp lên lớp mười rồi, còn nghĩ mình có thể lông bông chơi đùa như hồi sơ trung hả?”

Du Trạc tỏ vẻ mất hứng, lết tha lết thết đứng dậy chạy về phòng mình.

Ngô Anh Hoa chán nản, quay đầu lại nhìn Thích Ánh vẫn giữ nguyên tư thế ngồi trước khung cửa sổ, bóng lưng nhỏ bé yếu ớt hòa cùng làn mưa giông bão bên ngoài, sinh ra một nỗi cô đơn thê lương đến mức lạnh người. Nghĩ đến cảnh ngộ của đứa cháu gái này, cơn bực trong lòng bà lại tiêu tan hơn phân nửa.

Bà đi qua gõ lên mặt bàn.

Lúc này Thích Ánh mới quay đầu lại, nhìn thấy là mợ, đồng tử lóe lên một vẻ dịu dàng thanh tịnh, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười cẩn thận từng li từng tí.

Ngô Anh Hoa bị nụ cười này của cô đâm vào tim run lên một hồi, trong nội tâm yên lặng thở dài, lấy điện thoại ra đánh chữ vào, đánh xong lại đưa cho cô xem.

Ánh mắt Thích Ánh rơi vào màn hình phát sáng: Trời mưa to, cậu con tối nay không về, đi ngủ sớm một chút.

Trước đây Thích Ánh không biết chữ.

Sau khi tiếp nhận ký ức của thân thể này, những kiến thức cô chưa từng được tiếp xúc đã tự thông tỏ, khiến cô có nhận thức hoàn toàn mới về thế giới này.

Chỉ là mỗi khi nhìn thấy điện thoại vẫn cảm thấy vô cùng mới lạ. Món đồ nhỏ như vậy, không những sẽ sáng lên, mà còn có hình ảnh rất sống động, quả thật rất thần kì.

Thích Ánh nhu thuận gật đầu với mợ.

Lúc này Ngô Ánh Hoa mới khép cửa lại đi ra ngoài.

Thích Ánh tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa gió lớn dần, cây xanh bên đường bị gió quật ngã trái ngã phải, những chiếc xe chạy trong làn mưa chớp tắt ánh đèn, từ từ lướt qua.

Bên ngoài nhất định rất ồn ào, nhưng cô không nghe thấy bất kì âm thanh nào.

Chỉ ngẫu nhiên có vài tiếng vù vù lướt qua.

Cô đến thế giới này đã hai tháng hơn.

Mới đầu Thích Ánh còn tưởng là mình đang mơ. Rõ ràng vào ngày đó sau khi biết được tướng quân chết trận nơi sa trường, cô đã dắt một dải lụa trắng treo cổ nơi xà nhà, đi theo tướng quân.

Cô còn nhớ rõ nỗi thống khổ cùng khó thở trước khi chết, thậm chí còn nhớ rõ ánh trời chiều phản chiếu một vệt nắng vàng lên tán cây dạ hợp trong nội viện. Nhưng khi tỉnh lại, cô đã trở thành thiếu nữ mười bảy tuổi câm điếc này, một lần nữa được sống lại.

Ký ức lạ lẫm như thủy triều cuốn lấy cô.

Thiếu nữ cũng tên Thích Ánh, nửa năm trước đã mất cả ba lẫn mẹ, tuyệt vọng đến mức phải uống thuốc ngủ. Sau khi được cứu sống, tim đã thay đổi người.

Có lẽ là vì bản năng của thân thể này, nên mỗi khi cô nhớ đến ba mẹ của cô ấy, trong lòng đều nhói đau như bị kim đâm, khiến cô không khỏi ngắt đoạn nỗi nhớ lại.

Thích Ánh nghĩ, người con gái kia nhất định sống rất bi thương.

Bởi vì ký ức bản năng, đối với thế giới vốn xa lạ này của cô mà nói, khắp nơi lại vô cùng quen thuộc.

Lần đầu tiên nhìn thấy TV, cô vậy mà không hề kinh ngạc chút nào, chỉ là đến tối lúc nằm trên giường, cô mới hậu tri hậu giác cảm thấy thật thần kỳ.

Cô tựa như người sống ở thời đại này, chỉ là vẫn không thể nào thích ứng kịp với việc không thể nói và tai không thể nghe ngoài ý muốn này, mà tai nạn này chính là nguyên nhân khiến ba mẹ của nguyên chủ qua đời.

Ba của nguyên chủ là một cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy, sau khi phá thành công vụ án buôn lậu thuốc phiện đã bị băng nhóm tội phạm ma túy trả thù, bắt cóc nguyên chủ cùng mẹ của cô ấy. Trong quá trình giải cứu, tên tội phạm phát điên kích hoạt bom, tuy toàn bộ nhóm tội phạm đều đã đền tội, nhưng cha mẹ của nguyên chủ cũng vì bị thương quá nặng mà chết, chỉ có một mình cô ấy sống sót.

Sau khi lo xong hậu sự, nguyên chủ được cậu của mình, Du Trình, đón về Hải Thành, có thể là do không thể nào chấp nhận được cái chết của ba mẹ nên cuối cùng cô ấy đã quyết định lựa chọn tự vẫn.

Khoảng thời gian Thích Ánh vừa mới tỉnh lại kia, cậu và mợ hầu như đều trông coi cô hai mươi bốn tiếng, sợ cô lại làm chuyện điên rồ. Thẳng cho đến khi gần đây bác sĩ tâm lý kiểm tra lại cho cô, thấy biểu hiện tâm lý bình thường mới hài lòng cho phép Thích Ánh xuất viện theo cậu về nhà.

Cậu đối xử với cô rất tốt, mợ tuy tính tình nóng nảy, ăn nói cũng chua ngoa nhưng trong lòng lại như đậu hủ, mà ngay cả đứa em họ quậy phá Du Trạc, cứ cách một tiếng lại đến gõ cửa phòng hỏi thăm cô.

Thích Ánh từ trước đến giờ chưa từng trải qua cảm giác gia đình gần gũi thế này.

Cô vốn dĩ là cô nhi trong thời loạn thế, sống cùng nỗi sợ hãi rối loạn trong lòng mà lớn lên, năm mười bốn tuổi đó, trong lúc chạy nạn, cô bị đám cường đạo trong núi cướp vào sơn trại, vốn định một đao đâm chết để bảo vệ sự trong sạch, tướng quân lại như thần linh trên trời xuyên qua rừng cây, cứu cô thoát ra ngoài.

Tưởng quân mặc một thân khôi giáp đen bóng, ngồi thẳng trên lưng ngựa bờm đen, lãnh đạm hỏi cô: “Có nơi nào để đi không?”

Cô rưng rưng lắc đầu, tướng quân liền cúi người vòng tay quanh eo cô, ôm cô lên ngựa. Từ đó về sau, phủ tướng quân đã trở thành nhà của cô.

Tướng quân vẫn chưa cưới thê tử, phủ tướng quân lớn như vậy cũng chỉ có mình cô. Tướng quân thu cô làm thiếp, mặc dù quanh năm chinh chiến hiếm khi về nhà, nhưng ngài ấy luôn dặn dò mọi người trên dưới trong phủ đều phải đối đãi với cô thật tốt.Cô dành cả trái tim của mình cho tướng quân uy vũ phong vân một cõi, cô nghe cả thiên hạ ca tụng kính ngưỡng vị Chiến Thần trong lòng mình, lại không ngờ rằng, Chiến Thần cũng có ngày chết trận nơi sa trường.

Tướng quân có yêu cô hay không?

Thích Ánh không biết.

Nhưng cô yêu tướng quân.

Mạng của cô là do tướng quân cho, tướng quân chết rồi, cô sống trên đời cũng không thể nào tiếp tục nỗi nhớ mong này nữa. Cô chỉ ước một điều là sau khi chết cô được may mắn chôn cùng ngài ấy, nếu chết cùng một huyệt, đó chính là vinh hạnh lớn nhất của cô.

Nhưng không ngờ rằng, ông trời không chỉ không cho cô chết, còn đưa cô tới một thế giới không có chiến loạn, một thế giới hòa bình tốt đẹp thế này. Ở đây cái gì cũng tốt, chỉ là không có tướng quân.

*

Cơn mưa bão kéo dài vài ngày, mãi đến khi trời hừng sáng nắng ráo, cũng chỉ còn cách khai giảng hai ngày.

Lúc trước, cậu Du Trình đã lo xong thủ tục chuyển trường cho Thích Ánh, muốn cô học kì này của năm mười một chuyển đến trường Nhất Trung Hải Thành, Du Trạc cũng vừa lên cao trung.

Thích Ánh không biết phải trải qua những ngày tiếp theo như thế nào. Đối mặt với thế giới hoàn toàn xa lạ này, cô chần chừ mà cũng có chút băn khoăn.

Nhưng cô không muốn phụ lòng phần thân tình này, cô nguyện ý nghe theo lời của cậu mình, để họ yên lòng hơn.

Theo như quy tắc thông thường, Thích Ánh bây giờ không thích hợp học tại trường cao trung bình thường.

Cô không thể nghe cũng không thể nói, trường khuyết tật sẽ thích hợp với cô hơn. Nhưng bác sĩ tâm lý lại đề nghị hoàn cảnh bình thường sẽ là môi trường thích hợp nhất để Thích Ánh khôi phục và trị hết những chứng bệnh của mình. Cô cần tiếp xúc với mọi người, hơn nữa cũng cần mối quan hệ bạn bè với những đứa trẻ cùng lứa tuổi.

Tai của cô bị điếc là do bom nổ tạo ra ngoại thương, chuyên tâm trị liệu mấy lần sẽ khỏi hẳn. Nhưng không thể nói là do bị kinh hãi khiến tâm lý bị tổn thương, phương pháp chữa bệnh chỉ trợ giúp được một phần, còn lại phải từ từ tùy thuộc vào bản thân mới khôi phục được.

Sau khi chuyện ngoài ý muốn xảy ra, ba của Thích Ánh được phong tặng liệt sĩ, Thích Ánh cũng trở thành con gái của liệt sĩ. Có cảnh sát tham gia, thủ tục nhập học của Thích Ánh được giải quyết rất nhanh gọn, hiệu trưởng còn được cục lãnh đạo thành phố cố ý dặn dò, hi vọng con cái liệt sĩ ở đây có thể nhận được sự tôn trọng cùng hòa khí, những loại chuyện như bị bắt nạt hoặc bạo lực tuyệt đối không được phép xảy ra.

Hiệu trưởng cũng biết tính nghiêm trọng của vấn đề, tập trung chọn lựa qua các chủ nhiệm lớp mười một mấy lần, cuối cùng chọn lớp 2 khối mười một. Thành tích tốt, bầu không khí trong lớp cũng tốt, không có học sinh quậy phá, liên tiếp hai năm liền là lớp xuất sắc cùng giáo viên chủ nhiệm tiên tiến, chọn lớp 2 là chuẩn xác nhất!

Chủ nhiệm lớp Lưu Khánh Hoa bị hiệu trưởng gọi lên văn phòng gấp rút nói chuyện suốt một tiếng, cuối cùng nắm tay cam đoan: nhất định sẽ khiến bạn học Thích Ánh ở trong lớp cảm thấy ấm áp như nhà của mình!

Vào ngày khai giảng, Du Trình lái xe đưa Du Trạc và Thích Ánh đến cổng trường.

Du Trình luôn miệng dặn dò Du Trạc mấy ngày nay, ở trường nhất định phải bảo vệ chị của mình thật tốt, tan tiết cũng không được vào nhà vệ sinh mà phải đến lớp 2 xem chị có bị bắt nạt hay không.

Hai cha con biết Thích Ánh không nghe được, lúc nói chuyện cũng không để ý lắm.

Du Trình nói: “Chị của con xinh xắn, không thể nói chuyện, tính tình lại hướng nội, mấy nam sinh kia rất thích bắt nạt kiểu con gái ngoan ngoãn thế này, con không được sợ, nếu không thì mấy năm nay cho con học Taekwondo làm gì?”

Du Trạc: “Thì ra con học Taekwondo là để đánh nhau à? Lần trước đánh nhau bị gọi phụ huynh, không phải ba còn đánh con trước mặt giáo viên hả?”

Du Trình: “Đánh nhau vì chị của con thì có thể. Còn những thứ khác hả, không được.”Du Trạc: “???”

Đến cổng trường, Du Trình mở cửa xe. Thích Ánh đeo balo, mặc đồng phục xanh trắng, mái tóc đen mượt cột gọn, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt thanh tịnh sáng rực, môi mỏng cong cong tạo thành một nụ cười mỉm nhẹ nhàng, khuôn cằm xinh xắn, y như đóa tường vi chớm nở vào sớm mai.

Du Trình lấy điện thoại ra, đánh mấy chữ: Nếu có ai bắt nạt con, nhớ tìm giáo viên trước, sau đó nói với giáo viên gọi cho cậu. Có nhớ số điện thoại của cậu không?

Thích Ánh gật đầu.

Du Trình lại đánh tiếp: Tiểu Trạc học ở lớp 7 khối mười, ở dãy phòng học trong góc kia, có chuyện gì con cũng có thể tìm nó.

Thích Ánh tiếp tục gật đầu.

Du Trình còn muốn đánh thêm mấy chữ, Du Trạc lại không còn kiên nhẫn nữa túm lấy quai đeo balo của Thích Ánh, “Đi thôi, đi thôi, sắp muộn rồi. Ba về đi, cứ dặn đi dặn lại y như gà mẹ vậy á.”

Thích Ánh bị Du Trạc kéo đi vài bước, quay đầu lại nhu thuận phất phất tay với Du Trình.

Vẻ mặt Du Trình lo lắng đứng ở đó, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô cháu gái lại nhớ tới chị của mình, liền cảm thán vài câu, thẳng cho đến khi Thích Ánh khuất dạng rồi, ông mới trở về xe của mình.

Vừa đóng cửa xe, một tiếng rền ầm vang chói tai từ xa chạy tới, sau đó thắng gấp dừng lại trước cổng trường.

Tiếng thắng gấp quá dữ dội, người qua đường còn tưởng là xảy ra chuyện gì, nhao nhao nhìn qua, ngay cả bảo vệ trường cũng bị kinh động vội vàng chạy tới.

Một thiếu niên nhảy xuống khỏi chiếc xe gắn máy phân khối lớn màu đỏ thẳm, mặc áo thun đen, vóc dáng rất cao, mái tóc bị gió thổi có chút rối. Anh khoác áo đồng phục trên vai, miệng nhai kẹo cao su, nghiêng đầu huýt sáo với bảo vệ.

Vẻ mặt đầy ngang ngạnh, cả một thân toát ra vẻ lưu manh.

Bảo vệ hình như biết anh là ai, không dám ngăn cản, lại lui trở về.

Thiếu niên mang theo đồng phục điềm nhiên như không có gì đi vào cổng trường.

Du Trình nhíu nhíu mày.

Nhất Trung sao lại có loại thiếu niên bất lương quậy phá thế này?

Mấy nữ sinh đi ngang qua chiếc xe, líu ríu hét lên.

“Lão đại với xe của lão đại đẹp trai quá đi! A, muốn sờ quá!”

“Sờ người hay sờ xe?”

“…Muốn sờ tất.”

“Cậu im lặng đi, đừng để Tiết Mạn Thanh nghe thấy, không lại đánh chết cậu bây giờ.”

“Hứ, Quý Nhượng có thích cô ta đâu. Tớ đọc mấy bài thảo luận nặc danh của lớp, lúc nghỉ hè Tiết Mạn Thanh tổ chức tiệc sinh nhật hoành tráng cho Quý Nhượng, mà cuối cùng Quý Nhượng cũng có tới đâu.”

“Mấy thảo luận nặc danh đó còn nói Quý Nhượng đua xe với đám chạy moto bị bắt nè. Nhưng mà bây giờ không phải vẫn đi học bình thường à, còn dám đem xe tới trường thế này, chứng minh mấy tin nặc danh đó cũng chẳng đáng tin chút nào!”

“Cũng không nhất định là vậy, nhà lão đại có tiền, chỉ cần không phải giết người phóng hỏa, thì có chuyện gì mà không giải quyết được chứ.”



Mấy nữ sinh dần dần vào trường, mày của Du Trình nhíu lại đến độ có thể kẹp luôn cây bút máy. Đây là chuyện gì chứ? Mấy đứa nhỏ bây giờ tới trường để học hay để hâm mộ mấy kiểu người như vậy vậy?

Phải dặn Du Trạc chú ý nhiều hơn mới được, không được để Thích Ánh bị mấy học sinh hư hỏng này chú ý tới!

Nhưng ông lại không lo lắng về Thích Ánh lắm.

Ánh Ánh ngoan ngoãn như vậy, nhất định sẽ cách thật xa mấy thiếu niên bất lương quậy phá như thế này!

*

Tác giả có lời muốn nói:

Đã lâu không gặp mọi người, Hàn Bảo đã trở lại rồi đây!

Mùa hè đã bắt đầu rồi, câu chuyện về Ánh Ánh và Quý Nhượng cũng sắp bắt đầu, hãy vỗ tay thật lớn nào!!!

Hi vọng mọi người đọc truyện vui vẻ nhé.

Chương 2: Cô im lặng gọi anh: Tướng quân

Edit: Simi

Các bạn học trong lớp 2 khối mười một từ khi nghỉ hè đã biết được, khai giảng học kì mới xong, trong lớp sẽ có một học sinh đặc biệt chuyển đến.

Chủ nhiệm lớp Lưu Khánh Hoa không nói rõ tình huống của Thích Ánh, chỉ nói với các học sinh trong lớp rằng, ba Thích Ánh là cảnh sát đã hi sinh vì nhân dân, là vinh quang vĩ đại. Bạn học mới là con gái của liệt sĩ, là hậu nhân của anh hùng, mọi người nhất định phải yêu thương và giúp đỡ lẫn nhau.

Những phiền não lớn nhất hiện tại của các thiếu niên thiếu nữ trong thời kì trưởng thành nếu không phải là thành tích học tập thì cũng là mấy chuyện thầm mến yêu đương, có bao giờ nghĩ đến mấy chữ “anh hùng liệt sĩ” này, vì thế cả đám kích động ồn ào cam đoan thề thốt, nhất định sẽ bảo vệ bạn học mới!

Sân trường vào ngày khai giảng ngập tràn tinh thần phấn chấn mạnh mẽ.

Thích Ánh tuy đã chuẩn bị tâm lý thật lâu, nhưng khi nhìn thấy xung quanh có nhiều người như vậy, vẫn không thể nào thích ứng nổi.

Cô từ khi ra đời đã sống nơi đầu đường xó chợ, những chỗ từng đi qua đều là nơi hoang tàn, tiếng kêu than vang vọng bi thương khắp trời đất. Sau khi chuyển vào sống trong phủ tướng quân, bên người cũng có không tới hai ba nha hoàn hầu hạ, nhớ lại khoảng thời gian trầm lặng đó, cô cảm thấy vừa cô tịch lại thật lạnh lẽo.

Lần vui vẻ nhất mà cô có thể nhớ tới, là vào tết Nguyên tiêu năm đó, tướng quân vừa trở về kinh thành, thay sang y phục hàng ngày rồi dẫn cô ra phố, nắm chặt tay cô hòa vào dòng người tấp nập, mua cho cô một thanh kẹo hồ lô.

Kẹo hồ lô vừa ngọt lại dinh dính, khiến răng của cô muốn dán lại với nhau, tướng quân hỏi cô: “Ăn ngon không?”

Cô mở miệng không nổi, âm thầm xấu hổ trong lòng, chỉ gật đầu, lại chần chừ đưa kẹo hồ lô trong tay qua. Nhưng tướng quân chỉ cười lắc đầu, “Ta mua cho nàng.”

Sau vai bị ai đó va mạnh vào, chân Thích Ánh thoáng lảo đảo, cắt đứt đoạn hồi ức.

Một nhóm nam sinh chạy nhanh như trận gió thổi trên hành lang, hùng hùng hổ hổ cậu truy tôi đuổi, Du Trạc đưa tay đỡ lấy Thích Ánh, hướng về đám người ngay cả một câu xin lỗi cũng không thèm nói đã chạy xa mắng một câu: “Không mở to mắt nhìn à?”

Không ngờ nam sinh chạy cuối cùng nghe thấy, thắng gấp xoay người lại, nhìn bộ dạng như muốn tranh cãi với Du Trạc, nhưng vừa bước lại hai bước đã nghe thấy mấy anh em nhà mình gọi: “Khuất Đại Tráng, lề mề gì vậy? Nhượng ca đang chờ kìa!”

Nam sinh tên Khuất Đại Tráng dựng thẳng ngón tay giữa với Du Trạc rồi xoay người chạy đi.

Du Trạc không cam lòng yếu thế cũng trả lại nam sinh kia một ngón tay giữa.

Nam sinh đeo mắt kính đứng bên cạnh lan can tốt bụng lên tiếng: “Bạn học, tôi khuyên cậu đừng đụng vào đám người kia.”

Du Trạc khi còn học sơ trung là kẻ quậy phá, không sợ nhất là gây chuyện, nghe thấy lời khuyên này cũng chỉ cười lạnh một tiếng: “Sao, bộ không chọc được hả?”

Nam sinh đeo mắt kính bụm lấy một bên khóe miệng nói: “Mấy người kia đều theo chân Quý Nhượng làm trùm trong trường đó.”

Du Trạc như nghé con mới đẻ không sợ cọp: “Quý Nhượng? Là vương bát đản nào? Chưa từng nghe qua.”

Bốn phía đang ồn ào lập tức yên tĩnh hai giây.

Nam sinh đeo mắt kính không ngờ cậu lại nói chuyện ngông cuồng như thế, trợn mắt há hốc miệng trong chốc lát, nhìn cậu với ánh mắt hãy tự cầu phúc cho bản thân mình xong bỏ chạy thật nhanh.

Du Trạc vẫn chưa biết mình chọc phải chuyện gì, thay Thích Ánh đang thận trọng đứng yên tại chỗ kéo chỉnh tề lại quần áo, rồi nắm lấy cổ tay cô, kéo cô tới văn phòng của chủ nhiệm lớp.

Lưu Khánh Hoa đang sắp xếp lại danh sách, vừa vặn lật đến tờ của Thích Ánh, trên hình là nữ sinh cột tóc đuôi ngựa, lộ ra vầng trán cao, trơn bóng, khóe miệng kéo thành một đường cong mờ, vừa nhu thuận lại tĩnh lặng lạ thường.

Nghe được tiếng hô báo cáo, thầy ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô gái nhỏ xinh xắn hơn trong ảnh đang nhút nhát e lệ đứng ở cửa ra vào.

Du Trạc giao Thích Ánh lại cho Lưu Khánh Hoa rồi trở về lớp của mình.

Lưu Khánh Hoa ở văn phòng trao đổi với Thích Ánh một chút, vừa nói liên tục vừa khoa tay múa chân, hai tay nắm sau lưng của Thích Ánh hơi run, cố gắng lý giải ý tứ mà người xa lạ này muốn truyền lại.

Giáo viên lớp bên cạnh đứng kế bên nói: “Lão Lưu, đây là học sinh đặc biệt của lớp thầy đấy à? Cô bé không nghe không nói được, thầy mò mẩm khoa tay múa chân người ta cũng không hiểu đâu.”

Cuối cùng Lưu Khánh Hoa cũng buông tha cho cô, viết lên cuốn vở gần đó: “Thầy họ Lưu, là giáo viên chủ nhiệm của em, bây giờ thầy sẽ dẫn em lên lớp, bạn học mới đều rất tốt, đừng lo lắng nhé.”

Thích Ánh rót cuộc cũng nhẹ nhàng thở ra, ngoan ngoãn gật đầu nhẹ.

Lớp 2 khối mười một nằm ngay cuối hành lang, chuông vào học của học kỳ mới vừa vang lên, Lưu Khánh Hoa đẩy cửa vào, cả lớp đang ồn ào lập tức im lặng, hơn mười ánh mắt đồng loạt nhìn về phía dáng người gầy gầy bên cạnh thầy chủ nhiệm.

Thích Ánh vô thức trốn ra sau lưng Lưu Khánh Hoa.

Lưu Khánh Hoa phát giác ra sự sợ hãi của cô, vỗ nhè nhẹ lên tay cô, dẫn cô đến trước bục giảng, “Đây chính là bạn học Thích Ánh mà thầy đã đề cập trước đó với các em, sau này bạn ấy là một phần của lớp 2 chúng ta. Tình huống của Thích Ánh đặc biệt, mọi người phải giúp đỡ bạn ấy nhiều hơn, kết bạn với bạn ấy, nào, vỗ tay hoan nghênh bạn ấy vào lớp nào.”

Lớp học bộp bộp vang lên tiếng vỗ tay.

Thích Ánh nhìn động tác vỗ tay đều nhịp này, tuy không nghe thấy nhưng cô cũng biết đây là hành động đang hoan nghênh mình, vẻ mặt trắng nhợt vì khẩn trương bỗng xuất hiện một nụ cười mỉm.

Bạn học lớp 2 vỗ tay ngày càng hăng hái hơn.

Bạn ngồi cùng bàn mới của Thích Ánh là một nữ sinh dáng người tròn tròn có lúm đồng tiền nhỏ, tên là Nhạc Lê. Cô bạn mở lớn hai mắt nhìn Thích Ánh, đợi cô ngồi xuống, lập tức vươn tay thân thiện.

Thích Ánh bắt tay cô ấy, Nhạc Lê thừa dịp Lưu Khánh Hoa nói qua mấy việc cần làm vào kì khai giảng, lấy bản giới thiệu cá nhân mà bản thân đã sớm viết xong từ trước, vẻ mặt phấn khởi đưa cho Thích Ánh xem.

Nếu bản giới thiệu này mà nắn nót hơn một chút, tăng thêm một số kinh nghiệm làm việc, quả thực có thể lấy ra làm sơ yếu lý lịch cũng được.

Ngay cả trong nhà Nhạc Lê có mấy người, nuôi mấy con chó, thích ăn bánh ú ngọt hay bánh ú mặn Thích Ánh cũng biết.

Bạn học ngồi xung quanh đó cũng làm theo, sau đó Thích Ánh đều đã xem qua mấy bản sơ yếu lý lịch của các bạn trong lớp.

Sau khi tan tiết, mấy bạn học nữ trong lớp gọi Thích Ánh cùng đi vệ sinh.

Thời học sinh, cùng đi vệ sinh chính là dấu hiệu bắt đầu tình bạn.

Thích Ánh tuy không cần giải tỏa bàng quang, nhưng nhìn khuôn mặt tươi cười nhiệt tình của các bạn học, cô cũng không nỡ từ chối phần thiện ý này, liền đồng ý đi cùng.

Các nữ sinh lớp 2 bao xung quanh cô như cục nhân ở giữa.

Phần phật đi, phần phật về lớp, trong lúc đi còn có thể trò chuyện với mấy bạn học ở lớp bên cạnh hai ba câu.

“Cô bạn đó là học sinh đặc biệt ở lớp cậu hả?”

“Hoa khôi lớp mấy cậu có phải sắp đổi người rồi không?”

“Bộ cậu ấy thật sự không nghe được hả?”



Đến trưa, lớp 2 khối mười một dường như đã vang danh khắp nơi, lớp 2 vừa có một thiếu nữ câm điếc vô cùng xinh đẹp vừa chuyển đến, ba của cô ấy là cảnh sát đã hi sinh vì nhân dân.

Các nam sinh lớp 9 ở xa nhất tuy mới vừa đánh nhau với mấy học sinh quậy phá ở trường ngoài xong, trong đó còn có hai nam sinh bị thương trên mặt, nhưng cũng không ảnh hưởng đến họ bàn tán về tin bát quái này.

Mấy bạn học chạy đến lớp 2 tìm hiểu từng đợt một, Khuất Đại Tráng hùng hùng hổ hổ chạy về lớp: “Mẹ nó, ngay cả một cọng lông cũng không thấy. Đám mọt sách lớp 2 kia dám đóng chặt hết cửa sổ, tại sao chứ?”

Khuất Đại Tráng tên thật là Khuất Bằng, vì dáng người thể thao cường tráng, nên mới được đặt biệt danh như vậy.

“Không đến mức đó chứ?” Lưu Hải Dương đá cậu ta một cái, “Đây là con gái của liệt sĩ đó! Bộ mày muốn nhìn là nhìn à?”Khuất Đại Tráng hậm hực: “Nhìn tí xíu cũng có mất miếng thịt nào đâu.”

Ngoài hành lang truyền đến tiếng ồn ào, “Tao có ảnh chụp bạn học đặc biệt đây! Ai muốn xem?”

Trong phòng học lập tức hò hét: “Tao muốn xem! Cho tao xem chút coi!”

Trong góc dãy bàn cuối cùng gần cửa sổ, thiếu niên đang nằm gục xuống bàn hình như bị tiếng ồn ào đánh thức, đầu cũng không thèm ngẩng lên, chân cứ thế đá một cước lên phía trước, rầm một cái, ghế ở bàn trên ngã xuống đất, trong phòng học lập tức im lặng.

Khuất Đại Tráng làm động tác chớ có lên tiếng với Lưu Hải Dương.

Những người thường đi theo anh đều câm như hến chứ đừng nói đến mấy học sinh khác, ai cũng không dám thở mạnh, càng không dám lên tiếng.

Một hồi lâu, trong không gian yên tĩnh vang lên giọng nói lãnh đạm: “Vinh quang lắm à?”

Khương Đại Tráng mờ mịt: “Hả? Nhượng ca, anh nói gì vậy?”

Thiếu niên nằm trên bàn rốt cuộc cũng ngẩng đầu, đôi mắt đen như đao dưới mái tóc rối loạn, nhìn cả người anh lúc này y như lưỡi đao vừa bay qua, khóe môi lại cười ra vẻ lưu manh, “Tôi nói, hi sinh vì nhân dân, vinh quang lắm à?”

Những người đi theo Quý Nhượng lâu như vậy, nhưng không phát hiện ra anh đang gắt gỏng, liền cảm thấy khó hiểu.

Không ai dám nói tiếp nữa.

Quý Nhượng yên lặng nở nụ cười, lại nằm sấp xuống mặt bàn.

Mãi cho đến khi tan tiết, lớp học vốn ồn ào từ trước đến giờ bỗng yên tĩnh như đám gà con, ngay cả giáo viên cũng cảm thấy kỳ quái với đám học sinh quậy phá này sao hôm nay lại ngoan ngoãn dữ vậy.

Tiếng chuông vang học vừa vang lên, Lạc Băng lớp 8 xông vào lớp: “Nhượng ca! Tên tiểu tử họ Lý vừa báo cáo với em, có tên mới vào trường học lớp mười mắng anh là vương bát đản!”

Quý Nhượng còn đang nằm sấp không có phản ứng gì, mấy người bên cạnh đã đứng ngồi không yên.

“Mẹ nó? Là thằng ngu nào dám sủa bậy?”

“Thằng chó hoang, xử nó thôi!”

“Một ngày không đánh là nó nhảy lên đầu mình lật ngói, học sinh mới lần này ngang ngược quá nhỉ.”

Quý Nhượng lười biếng đứng dậy, cầm đồng phục khoác lên vai, “Đưa người đến ngõ phía tây.”

Lạc Băng tuân lệnh, quay đầu chạy nhanh ra ngoài.



Ngày đầu tiên của năm học mới không có nhiều tiết lắm, cơ bản đều là thu bài tập, phát sách mới, điều chỉnh chỗ ngồi, tới gần chiều mới có một tiết ngữ văn và một tiết toán.

Thích Ánh trước kia không biết chữ, về sau vào phủ tướng quân cũng chỉ học viết tên mình. Hôm nay có ký ức của thân thể này, cô đột ngột như người học phú ngũ xa [1], quả thực thụ sủng nhược kinh [2].

[1] Đọc sách rất nhiều, học thức sâu rộng

[2] Được sủng ái mà lo sợ

Học lực của nguyên chủ không tệ, trước kia luôn nằm trong top 10 cả khối, Thích Ánh nhìn mấy công thức trong cuốn số học cũng có thể giải đáp kết quả một cách thần kỳ.

Tuy không nghe thấy giáo viên giảng bài, nhưng cô vẫn có thể nghiêm túc chép lại mấy dòng chữ trên bảng đen.

Cô biết rõ dù ở thời đại nào thì tất cả mọi người đều thích nhất là người có học vấn, bây giờ vất vả lắm mới có cơ hội đến trường, có thể tự do ngang hàng với các nam sinh, cô càng muốn quý trọng tất cả mọi thứ hơn.

Nhạc Lê mãi mà chưa chép xong bài nào nhìn qua vở của Thích Ánh, lập tức cảm giác như mình vừa bị đập một phát chết luôn.

Cô ấy tự ti mặc cảm truyền giấy nhỏ cho Thích Ánh: Ánh Ánh, chữ của cậu đẹp quá, cho tớ mượn chép được không?

Thích Ánh cảm thấy có thể mình đã được kế thừa khả năng học tập thiên phú của thân thể này, rất hào phóng đưa tập cho cô ấy mượn.
Sau khi tan học, Du Trạc tới đón cô.

Thích Ánh lần lượt vẫy tay chào tạm biệt mấy bạn học xung quanh rồi mới đeo balo lên ra khỏi lớp.

Vừa ra tới cổng trường, bạn thân của Du Trạc, Dương Tâm Viễn, từ xa vội đuổi theo, thở hồng hộc nói: “Tao vừa nghe nói Quý Nhượng dẫn người đến chặn đường mày, mày mau chạy đi!”

Du Trạc: “Quý Nhượng nào?”

Dương Tâm Viễn nhắc: “Người mà mày mắng là vương bát đản đó! Giáo bá của trường Nhất Trung Hải Thành này nè!”

Du Trạc biến sắc. Cũng không phải vì cậu sợ vị giáo bá trong truyền thuyết này, mà là vì bây giờ Thích Ánh đang đi theo cậu, nếu Thích Ánh thiếu ti tí sợi tóc nào, cậu chỉ sợ ba cậu sẽ lột da cậu mất.

Cách đó không xa, Lạc Băng đã dẫn người hùng hổ đi tới.

Du Trạc đẩy Thích Ánh qua bên Dương Tâm Viễn: “Mày dẫn chị tao đến quán trà sữa Thất Lý Hương trước, lát nữa tao qua tìm hai người.”

Chủ quán trà sữa Thất Lý Hương này là fan hâm mộ của Châu Kiệt Luân, mặc kệ đi thời gian nào cũng đều có thể nghe Châu Kiệt Luân hát.

Dương Tâm Viễn đi mua trà sữa giúp Thích Ánh, trong lòng thấp thỏm không yên chờ đợi.

Đợi cho đến lúc Thích Ánh đã uống xong cả ly trà sữa, hút sạch mấy viên trân châu, Du Trạc vẫn chưa trở lại.

Cậu ta nhớ đến lần Quý Nhượng đánh học trưởng lớp trên đến mức phải nhập viện, rốt cuộc cũng đứng ngồi không yên, đánh mấy chữ cho Thích Ánh kêu cô ở đây chờ không được đi đâu, rồi chạy ra ngoài tìm Du Trạc.

Thích Ánh mặc dù không biết chuyện gì xảy ra, nhưng đoán ý qua lời nói và sắc mặt, cũng biết xảy ra chuyện không ổn, nghĩ đến phản ứng vừa rồi của Du Trạc, chắc là gặp phải phiền toái gì đó nên cô không khỏi lo lắng.

Nghĩ nghĩ, cô cũng đứng dậy đi tìm cậu.



Ở ngõ phía tây cổng sau trường học.

Du Trạc một mình đối mặt với cả đám người nhưng không hề tỏ ra yếu thế chút nào. Ở trường sơ trung, cậu là bá chủ một phương, lại luyện Taekwondo từ nhỏ, đánh qua khung không một trăm thì cũng tám mươi, thật không thèm để giáo bá này mắt.

Cậu cà lơ phất phơ hướng mấy người đang đứng ở kia, vô cùng muốn ăn đòn hỏi: “Cùng tiến lên hay là từng người tới?”

Cả đám người bên kia tức giận!

Khuất Đại Tráng xắn tay áo mắng: “Con mẹ nó mày đừng có ngang ngược, lát nữa có khóc cha gọi mẹ cũng không kịp nữa đâu!”

Một đám người muốn xông lên đánh cậu, trong hư không đột nhiên truyền đến giọng nói lạnh lùng: “Tránh ra.”

Du Trạc nhìn thiếu niên cao hơn cậu một cái đầu, bộ dáng lười biếng đi qua đám người đang tách ra. Mí mắt chỉ nhấc một nửa, cười như không cười, hỏi: “Du Trạc phải không?”

Du Trạc cười lạnh: “Là gia gia của anh thì có.”

Quý Nhượng quắt ngón tay về phía cậu: “Lại đây.”

Du Trạc thủ quyền bổ nhào tới.

Cậu trước kia một mình đánh nhau chưa từng thua ai.

Kết quả một quyền này còn chưa vung tới, cơ hồ ngay lập tức bụng dưới đã đau xót, cả người bị Quý Nhượng lên gối thiếu chút nữa té lăn xuống đất.

Du Trạc tự nhủ trong lòng, xong rồi, khinh địch, gặp phải cao thủ.

Hai người đang chuẩn bị xông vào nhau lần nữa, chợt ngõ nhỏ yên tĩnh vang vọng một tiếng la hét ồn ào, ngay sau đó mười mấy tên chạy từ trong góc cua tới, cầm gậy cầm gạch đều có.

Khuất Đại Tráng mắng: “Chết tiệt, mày con mẹ nó còn mai phục nữa!”

Du Trạc hô to: “Không phải người của tôi!”

Khuất Đại Tráng tập trung nhìn lại, là nhóm đầu gấu ở trường Tam Trung bên cạnh mà bọn họ đã đánh nhừ tử hồi sáng nay.

Thừa lúc bọn này đang giao chiến ở đây, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của đến đánh lén.

Đánh nhau một mình thành ra bị đánh hội đồng, Du Trạc đứng ở chính giữa thật sự là người vô tội cực kỳ.

Đánh ai cũng không đúng.

Cậu dứt khoát đứng ngoài xem cuộc chiến.

Quý Nhượng ra tay rất ác độc, nhìn ra được anh đã từng tập võ, gọn gàng mà linh hoạt, một quyền vung xuống có thể chảy cả máu. Nhưng Quý Nhượng lần này tới chặn đường cậu vốn không mang theo nhiều người, cũng không mang theo gậy gộc gì, đối phương ỷ vào thế mạnh đông người lại có vũ khí nên vô cùng ngang ngược.

Du Trạc suy nghĩ, tốt xấu gì cũng là cùng một trường, có nên giúp một tay không?

Đang nghĩ, một tên vóc dáng nhỏ người cầm gậy thép thừa dịp Quý Nhượng quay người đối phó với hai tên khác, đột nhiên bổ nhào qua vung gậy thép xuống, Du Trạc hét lớn một tiếng: “Coi chừng!”

Vừa dứt lời, khóe mắt xuất hiện một bóng người, chưa kịp phản ứng, người vừa tới bổ nhào đến sau lưng Quý Nhượng, cứ thế thay anh chống đỡ một đòn kia.

Thấy rõ người đến là ai, Du Trạc chảy cả mồ hôi lạnh lập tức chạy tới.

“Chị!” Trong nháy mắt cậu chạy tới, một cước đá tên vóc dáng nhỏ người kia văng sang chỗ khác, “Mẹ mày!”

Quý Nhượng quay lưng lại, vòng tay ôm lấy thân thể xụi lơ ở sau lưng.

Chóp mũi anh ngửi thấy một mùi hương ngọt nhẹ nhàng.

Anh cúi đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đẫm lệ mông lung, như ánh trăng sáng tỏ trên bầu trời.

Cô im lặng gọi anh: “Tướng quân.”

*

Tác giả có lời muốn nói:

Có lẽ, đây là thời khắc quan trọng Ánh Ánh và Nhượng ca gặp nhau, Hàn Bảo có thể cầu bình luận không?

Chương 3: Còn sao nữa? Cho tụi nó cút hết xuống địa ngục

Edit: Simi

Thích Ánh xuất hiện khiến trận hỗn chiến này bị ép phải gián đoạn.

Đám thiếu niên bất lương xung quanh luôn miệng nói “không đánh nữ sinh”, mắt thấy có người bị thương đều có chút mơ hồ dừng tay lại.

Lúc này Dương Tâm Viễn mới chạy tới, cậu ta không biết xảy ra chuyện gì, còn tưởng là Quý Nhượng đánh người, hô to: “Cảnh sát đến rồi!”

Bọn người bên Tam Trung nghe xong liền quay đầu bỏ chạy.

Du Trạc chẳng thèm quan tâm, chạy vọt tới trước mặt Quý Nhượng đỡ lấy Thích Ánh, “Chị! Chị, bị thương ở đâu? Đau chỗ nào?”

Cậu bị dọa điên rồi, hỏi cả buổi trời mới nhớ ra Thích Ánh không nghe được, lại luống cuống tay chân lấy điện thoại ra gọi 120. Xe cứu thương hỏi địa chỉ, chỗ này là hẻm nhỏ không lái xe vào được, Du Trạc dứt khoát báo vị trí cổng trường.

Cúp điện thoại, cậu đưa tay ôm Thích Ánh trong lòng Quý Nhượng qua.

Kết quả cô không động đậy chút nào.

Du Trạc giận dữ: “Anh buông tay ra!”

Quý Nhượng nhìn cậu một cái, vô tội giơ hai tay lên.

Lúc này Du Trạc mới thấy rõ, là Thích Ánh nắm chặt đồng phục bên hông Quý Nhượng không buông tay.

Con mẹ nó tình huống này là sao đây?

Du Trạc nhẫn nại đánh chữ cho cô xem: Chị, em đưa chị đến bệnh viện.

Không ngờ Thích Ánh nhìn vào màn hình di động xong lại lắc đầu với cậu, hai tay vẫn nắm chặt lấy áo của Quý Nhượng, như thể sợ anh biến mất vậy.

Nữ sinh thích Quý Nhượng có thể xếp dài từ cổng trường cho đến ngoài phố, thủ đoạn theo đuổi anh có đủ thứ loại, chỉ là đỡ thay anh một gậy này vẫn là lần đầu tiên.

Đám người Khuất Đại Tráng ở bên cạnh quả thực trợn mắt há hốc cả miệng.

Du Trạc tức không chịu nổi, lại không thể nào nói được, trong đầu rối loạn, thầm nghĩ phải mau đưa Thích Ánh đến bệnh viện, dứt khoát vòng tay qua đầu vai của cô kéo một cái.

Tên vừa rồi đánh một gậy vào vai của cô, Du Trạc lại đụng trúng vết thương, Thích Ánh đau đến mức chảy cả nước mắt.

Quý Nhượng đột nhiên đẩy Du Trạc ra.

Du Trạc mắng một câu “Mẹ nó”, đã nhìn thấy Quý Nhượng cúi người ôm ngang Thích Ánh lên, đi nhanh theo hướng cổng trường. Cậu không còn biện pháp nào khác, chỉ có thể đuổi theo.

Thích Ánh cảm giác như đầu vai đang đau đến mức bỏng rát, có thể ngửi thấy mùi thuốc lá lẫn lộn thoang thoảng trên cổ áo của người thiếu niên, có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của anh, cô bỗng nhớ lại khi mới vào phủ tướng quân.

Ngày đó, tướng quân cứu cô khỏi hang ổ của đám thổ phỉ, lúc trở về phủ tướng quân, chàng bước xuống ngựa, cũng ôm cô vào ngực thế này, một mạch ôm cô vào trong phủ.

Cô hơi giương mắt, có thể nhìn thấy khuôn cằm rắn chắc và mặt bên hằn dấu vết của những năm tháng chinh chiến gian nan và  lạnh lùng sắc nét của chàng.

Mà làn da của thiếu niên hiện tại trắng hơn rất nhiều, trên người cũng không có khí chất kiên cường quả quyết sát phạt, ngay cả ngũ quan đã in sâu trong tâm trí của cô cũng mang vẻ trẻ trung hơn.

Nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được hơi thở quen thuộc này.

Là tướng quân của cô.

Quý Nhượng phát giác ra ánh mắt của người mình đang ôm trong lòng, anh cúi đầu xuống nhìn.

Nữ sinh trong lồng ngực vẫn gắt gao túm lấy góc áo của anh, hơi ngửa đầu, nhìn anh chằm chằm không chớp mắt, thấy anh cúi đầu, khóe môi bỗng cong lên một nụ cười mỉm ngọt ngào, hốc mắt lại ươn ướt, gọi thêm một lần “Tướng quân.”

Quý Nhượng chỉ nhìn thấy cô mấp máy môi không phát ra tiếng, hoàn toàn không biết cô đang nói gì, anh hỏi cô: “Không thể nói à?”

Nữ sinh trong ngực không gật cũng không lắc đầu, chỉ dùng ánh mắt chết người kia nhìn anh.

Quý Nhượng cười nói: “Cũng không nghe được?”

Anh vừa dứt lời, sắc mặt lại trầm xuống, đột nhiên nhớ tới mấy lời đồn sáng nay về học sinh mới.

Con liệt sĩ, thiếu nữ câm điếc, vô cùng xinh đẹp.

Cánh tay anh nắm chặt, chợt bật cười, “Thật con mẹ nó thú vị.”
Xe cứu thương rất nhanh chạy tới trước cổng trường.

Vì lúc này đúng vào giờ cao điểm, cổng trường người đến người đi, xe cứu thương ò e ò e chạy tới, thu hút không ít ánh nhìn. Bảo vệ hai ba bước chạy tới hỏi bác sĩ vừa nhảy xuống xe: “Có chuyện gì vậy?”

Bác sĩ nói: “Học sinh trường các anh gọi xe cứu thương, người đâu rồi?”

Quý Nhượng ôm Thích Ánh tới gần: “Là người này.”

Vẻ mặt của bảo vệ một bộ “Người gây chuyện tại sao lại là cậu nữa vậy” nhìn anh.

Quý Nhượng mặt không đổi sắc, trước mắt bao nhiêu người ôm Thích Ánh lên xe cứu thương, Du Trạc leo lên theo, vô cùng lo lắng nói: “Bác sĩ, mau khám cho chị của con với! Chị ấy có phải bị thương ở đâu rồi không?”

Nếu không thì tại sao lại đột nhiên vừa ý tên vương bát đản Quý Nhượng này chứ?

Bác sĩ kiểm tra sơ qua, “Đầu không có chấn thương rõ ràng, chờ đến bệnh viện kiểm tra thêm mới biết rõ.”

Du Trạc hung hằng trừng mắt nhìn Quý Nhượng.

Quý Nhượng thả lỏng khóe mắt, nhếch môi cười càng lúc càng tàn ác: “Thật sự nghĩ lão tử tốt bụng lắm, phải không?”

Du Trạc nhìn Thích Ánh nhu thuận ngồi kế bên Quý Nhượng, còn nắm chặt lấy góc áo của anh không buông, nội tâm cậu lại đay nghiến. Điện thoại trong túi áo đột ngột vang lên.

Lấy ra xem, là cha cậu gọi tới.

Du Trạc lập tức hoảng sợ.

Cậu run run nhấn nút nghe, Du Trình ở đầu dây bên kia hỏi: “Mấy con tan học chưa? Ba vừa tan tầm, bây giờ đi đón con với Ánh Ánh đây.”

Du Trạc thật sự khổ không nói nên lời, từ chối: “Tụi con đi xe buýt về được rồi, ba lại đây cũng không tiện đường.”

Du Trình nói: “Sao có thể để Ánh Ánh chen chúc trên xe công cộng được, mấy đứa ở trường đợi đi, ba đến ngay.”

Du Trạc sắp khóc đến nơi rồi, đang định chấp nhận, chợt Thích Ánh đưa điện thoại đến trước mặt cậu, trên đó viết: Nói với cậu là chị với bạn học mới đi nhà sách mua đồ với sách tham khảo, đi chơi lát nữa mới về.

Du Trạc như được đại xá, nhanh chóng chuyển đạt lại ý của cô, Du Trình biết Thích Ánh làm quen với bạn mới vui vẻ như vậy, lúc này mới đồng ý.

Cúp điện thoại, Du Trạc nhìn Quý Nhượng thần sắc buồn chán ở bên cạnh, vùi đầu nhắn tin với Thích Ánh.

—— Chị, chị quen anh ta hả?

—— Ừ.—— /hoảng sợ. Sao quen vậy? Chị biết anh ta là ai không?

—— Quý Nhượng.

—— Chị, em nói với chị rồi, chị đừng bị ngoại hình của anh ta mê hoặc, người này không tốt lành gì đâu.

—— Không phải đâu, anh ấy tốt lắm, chị biết.

Du Trạc tức giận đến mức trợn trắng cả mắt, thiếu chút nữa là buông lời chửi thề thô tục.

Chị biết cái đếch á.

Mẹ nó có phải lớp 2 này có độc phải không, mới ngày khai giảng đầu tiên đã tẩy não chị gái yên tĩnh lại ngoan ngoãn của cậu rồi?

Tên chó hoang Quý Nhượng ra tay cũng ác độc thật, bụng dưới của cậu bây giờ vẫn còn đau, lát nữa phải đi khám luôn mới được.

Xe cứu thương chạy một mạch đến bệnh viện, toàn bộ hành trình Quý Nhượng không nói lời mào, đợi Thích Ánh khám xong, cầm đơn chữa bệnh đi lấy thuốc, lúc trở lại liền ném cho Du Trạc, xong xoay người đi.

Thích Ánh vừa vào phòng khám, thấy anh phải đi, nhanh chân chạy tới, túm lấy ống tay áo đồng phục trên vai anh.

Quý Nhượng không quay đầu lại, chỉ nghiêng đầu nhìn Du Trạc đứng bên cạnh, cũng không biết đang uy hiếp ai: “Lão tử không có nhiều kiên nhẫn như vậy.”

Du Trạc khẩn trương kéo tay Thích Ánh ra.

Cô kỳ thật không muốn buông, nhưng nhìn sắc mặt Quý Nhượng cũng biết những gì anh vừa nói không phải là lời tốt lành, hốc mắt ửng đỏ, buông tay ra.

Quý Nhượng giũ bả vai, vỗ vỗ góc áo, bước chân đi đến chỗ thang máy.

Đi được hai bước, ma xủi quỷ khiến sao đó, anh lại quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Thích Ánh vẫn đứng yên ở đó, đôi mắt trông mong nhìn theo bóng lưng của anh. Thấy anh quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức lộ ra ý cười.

Nụ cười đó mang theo ý lấy lòng dè dặt.

Trong lòng Quý Nhượng không hiểu sao lại bực bội, chửi một tiếng, bước chân nhanh hơn.

Vừa ra khỏi bệnh viện, Khuất Đại Tráng liền gọi điện tới, hỏi anh: “Nhượng ca, cô gái đỡ gậy giúp anh sao rồi?”

Quý Nhượng lấy điếu thuốc từ trong túi ngậm lên miệng, “Không bị thương nghiêm trọng.”

Khuất Đại Tráng thở dài: “Sức hút của Nhượng ca mạnh quá ta, sử sách vinh quang của anh lại tăng thêm nữa rồi, có nữ sinh đỡ gậy thay anh.”

Quý Nhượng cười: “Cút.”

Khuất Đại Tráng còn nói: “Nhượng ca, đám tiểu tử trường Tam Trung kia phải xử lý thế nào đây?”

Quý Nhượng nghiêng đầu kẹp điện thoại, lấy bật lửa châm thuốc, gió thổi qua, mùi thuốc lá phiêu tán khắp nơi. Bảo vệ gần đó hét lớn: “Này, trong bệnh viện không được hút thuốc!”

Quý Nhượng ngẩng đầu nhìn anh ta, rõ ràng chỉ là một thiếu niên mặc đồng phục, ánh mắt kia không hiểu sao lại khiến người ta rùng mình.

Bảo vệ vô thức lùi về sau một bước.

Nhưng Quý Nhượng chỉ cười cười, bước nhanh hơn ra khỏi cổng lớn, giọng nhàn nhạt nói vào điện thoại: “Còn sao nữa? Cho tụi nó cút hết xuống địa ngục.”

*

Tác giả có lời muốn nói:

Hàn Bảo: Anh Quý Nhượng, em cũng làm được!!!

Quý Nhượng: Cô không được, gọi Thích Ánh lại đây.

Hàn Bảo: Đồ thô lỗ.

Chương 4: Không được cười với lão tử nữa

Edit: Simi

Thích Ánh không bị thương tổn đến xương cốt bên trong.

Có lẽ là vì tên đánh lén vóc người nhỏ con kia đột ngột bị người khác xông lên nên ra tay có chút chần chừ. Du Trạc nhẹ nhàng thở ra, giấu đơn thuốc của bác sĩ vào trong balo, nửa đường về nhà mới giấu đầu hở đuôi đi nhà sách mua văn phòng phẩm để Thích Ánh cầm trên tay.

Chuyện này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, nhưng lấy tính cách bao che cho con cái của Du Trình thì chắc chắn ông sẽ chạy tới trường học náo loạn một phen mới vừa lòng.

Du Trạc thầm nghĩ, dù sao đây cũng là chuyện giữa mấy người cùng độ tuổi, không nên để người lớn dính dán vào thì hơn.

Cậu với Thích Ánh cũng đã thống nhất cách giải quyết vấn đề rồi, cho dù lúc đó có bị phát hiện là cô bị thương thì chỉ được nói là không cẩn thận bị té.

Về đến nhà, cơm tối đã nấu xong.

Khẩu vị của Thích Ánh và nguyên chủ giống nhau như đúc, mấy món ăn yêu thích cũng tương tự nhau. Từ khi cô chuyển đến đây sống, mợ cơ bản mỗi ngày đều sẽ nấu mấy món cô thích ăn, khiến Thích Ánh cảm động không thôi.

Du Trình hỏi vài câu về chuyện trong trường, ví dụ như có học sinh xấu xa nào bắt nạt Ánh Ánh không, có ai xa lánh Ánh Ánh không, có bạn học nào thấy Ánh Ánh không nghe không nói được mà buông lời cười nhạo cô không.

Du Trạc trợn mắt: “Tất cả mọi người đều bận muốn chết được không? Ba cho rằng bây giờ học sinh cao trung ít bài tập lắm hả?”

Du Trình nhớ tới thiếu niên bất lương chạy xe moto phân khối lớn sáng nay ở trước cổng trường, tỏ ra hoài nghi với câu nói này của Du Trạc.

Cơm nước xong xuôi, Thích Ánh liền về phòng của mình, ngồi trước bàn học vùi đầu ghi ghi chép chép. Du Trình đứng ở cửa xem xét, lại quay đầu nhìn Du Trạc đang nằm dài chơi game trên ghế salon, ông đi qua đá một cái lên người cậu.

“Đi xem chị con đang viết cái gì thử coi.”

Du Trạc quái gở không tình nguyện: “Ba quan tâm người ta viết gì chi vậy? Có khi chị ấy đang làm bài tập đó.”

Du Trình trừng mắt: “Con bé lên lớp không nghe được thì làm bài tập cái gì! Mau đi xem cho ba!”

Du Trạc đang trong lúc chém giết địch khí thế, phiền không chịu nổi: “Lỡ đâu chị ấy đang viết nhật ký thì sao? Ba không tôn trọng chuyện riêng tư của con cái hả?”

Du Trình nhéo lỗ tai cậu: “Bác sĩ nói gì con quên rồi phải không? Không được lơ là cảnh giác chỉ vì con bé tỏ ra bình tĩnh! Dạo này con bé tỏ ra quá bình thường, ba hơi lo lắng một chút, nếu viết nhật ký thì tốt, nhưng đây đang là thời kì cần phải chú ý đặc biệt, có riêng tư hay không cũng không quan trọng!”

Du trạc ong ong cả đầu, ném điện thoại qua một bên, trợn mắt nhìn Du Trình ra vẻ không tình nguyện rồi đi vào phòng Thích Ánh.

Cô không nghe được, cậu cũng không cần cố ý thả nhẹ bước chân. Dáng người cậu cao, mới mười sáu mà đã cao 1m8, lúc đi đến sau lưng cô cũng có thể vừa vặn nhìn lướt qua đỉnh đầu của cô thấy cuốn sổ đặt trên bàn.

Thích Ánh không phát giác ra sau lưng có người, chuyên tâm viết tiếp.

Du Trạc nhìn xong quay người đi ra, Du Trình hỏi: “Sao? Thấy gì không?”

Cậu gãi đầu: “Thấy, hình như chị ấy đang… viết tiểu thuyết.”

Du Trình: “Viết tiểu thuyết?”

Du Trạc chần chừ: “Cái gì mà tướng quân, chiến trường á, hình như là tiểu thuyết cổ đại.”

Du Trình trầm tư một lát: “Viết tiểu thuyết cũng tốt, di dời lực chú ý đi, phát triển sở thích cá nhân.”



Trong phòng, Thích Ánh lần đầu tiên viết nhật kí đóng cuốn sổ lại, nhìn ra cảnh đêm bên ngoài cửa sổ, khóe môi tĩnh lặng cong lên.

Thật tốt, cô đã được gặp lại tướng quân của mình.

Tuy tướng quân ở kiếp này không biết cô là ai, nhưng cũng không sao, lần này sẽ đổi lại là cô biết tướng quân.

Sáng ngày thứ hai ăn xong điểm tâm, Du Trình như thường lệ lái xe chở Du Trạc và Thích Ánh đến trường. Thích Ánh vốn ban đầu có chút kháng cự với việc đi học cũng vô cùng hào hứng.

Vào phòng học, cô phát hiện các bạn cùng lớp đều ân cần chạy lại hỏi thăm cô, Thích Ánh không hiểu lắm, vừa ngồi xuống, Nhạc Lê cầm đồ ăn sáng vội vã chạy vào, nhìn thấy Thích Ánh, cô ấy mở to mắt, nhanh chóng chạy đến chỗ cô, miệng không ngừng nói gì đó.

Nói cả buổi mới nhớ ra Thích Ánh không nghe được, cô ấy vỗ lên ót mình, lấy vở bài tập ra viết: Ánh Ánh, cậu không sao chứ? Sao cậu lại chọc tới Quý Nhượng vậy?

Vẻ mặt Thích Ánh mờ mịt, trả lời cô ấy: Tớ không sao, sao vậy?

Nhạc Lê ngại viết chữ chậm, nhìn một vòng xung quanh lớp, phát hiện không có giáo viên mới lén lút lấy điện thoại ra gõ chữ: Hôm qua xe cứu thương chạy đến trước cổng trường đó! Rất nhiều học sinh chứng kiến cậu bị Quý Nhượng đánh!

Thích Ánh: …

Cô chuẩn bị trả lời lại thì Lưu Khánh Hoa vội vàng đi vào lớp, Nhạc Lê nhanh tay giấu điện thoại đi, Lưu Khánh Hoa đi thẳng đến chỗ Thích Ánh, lo lắng nhìn cô mất mấy giây, sau đó khoa tay múa chân bảo cô lên văn phòng với mình.

Đợi Thích Ánh vừa ra ngoài, mấy nam sinh trong lớp lập tức bảy mồm tám lưỡi bàn tán với nhau: “Bạn học mới mới đến có một ngày, bọn lớp 9 đúng là không phải người!”

“Đúng vậy! Bắt nạt người bị câm điếc thì tính là thứ gì chứ!”

“Quý Nhượng bình thường làm mưa làm gió thì thôi đi, sao có thể đối xử với bạn học đặc biệt như vậy!”
“Chuyện này náo đến tai hiệu trưởng luôn rồi kia, xem lần này cậu ta còn nói gì được nữa không.”

“Kỳ vừa vào trường là đánh đàn anh lớp mười hai phải nhập viện, tôi còn tưởng cậu ta sẽ bị đuỗi học, ai dè đến cảnh cáo thôi cũng không có. Lần này nhất định là chạy không thoát rồi, đụng tới con liệt sĩ lận mà!”

Mấy nữ sinh thầm mến Quý Nhượng không ít, lớp 2 cũng có, lập tức phản bác lại: “Chuyện này cũng chưa biết trắng đen thế nào, Quý Nhượng chưa bao giờ đánh nữ sinh nha.”

“Một nám con trai lưỡi dài, chỉ dám trốn trong lớp mắng sau lưng người khác, có bản lĩnh thì đến trước mặt Quý Nhượng mà nói.”

Trong lớp đang ồn ào cãi nhau, còn ở văn phòng, Thích Ánh cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra từ Lưu Khánh Hoa. Ngay lúc đó, thầy chủ nhiệm và hiệu trưởng cũng gấp gáp chạy tới.

Đã dặn trước là phải tạo một môi trường ấm áp thân thiện cho con cái của liệt sĩ, kết quả mới ngày đầu tiên khai giảng liền phát sinh chuyện này, thầy chủ nhiệm sắp tức chết rồi: “Tôi đã nói rồi mà! Cái tên Quý Nhượng kia chính là một tai họa! Đáng ra học kỳ này nên đuổi học cậu ta cho rồi, quả đúng là con sâu làm rầu nồi canh của cả trường Nhất Trung này!”

Nói ra thì lúc lên văn phòng chỉ có thể im lặng nghe giáo viên nói, nhưng Thích Ánh thì ngược lại.

Thích Ánh cầm bút viết lên vở: Quý Nhượng không có đánh em, là nhầm lẫn thôi ạ.

Chữ viết như rồng bay phượng múa của thầy chủ nhiệm, Thích Ánh phải mất một hồi lâu mới đọc ra được: Bạn học Thích Ánh, em không cần phải sợ, cứ nói rõ mọi chuyện ra! Trường chúng ta tuyệt đối sẽ không bao che cho kẻ xấu!

Thích Ánh đang muốn viết hết những chuyện xảy ra ngày hôm qua ra để giải thích thì giáo viên chủ nhiệm lớp 9 dẫn theo Quý Nhượng đã tới.

Lưu Nghiêu bình thường không quản tới Quý Nhượng, không phải là không thèm quản, mà là có quản cũng vô dụng, Quý Nhượng lúc nào cũng là bộ dáng không thèm đếm xỉa kia, khiến người ta nghi ngờ có phải anh một chữ cũng không lọt vào tai hay không.

Sau này từ từ thầy cũng mặc kệ anh, chỉ cần anh không gây sự, Lưu Nghiêu đều mắt nhắm mắt mở không để ý tới.

Kết quả lần này còn dám chọc đến bạn học đặc biệt!

Lưu Nghiêu đã mắng anh suốt dọc đường đi, Quý Nhượng vẫn mang bộ dạng điềm nhiên kia như không có gì xảy ra, mí mắt cũng lười nhấc lên.

Vào văn phòng, nhìn thấy Thích Ánh ngoan ngoãn ngồi ở đó, anh cười như không cười nhếch môi, lười biếng ngồi xuống bên cạnh.

Thầy chủ nhiệm tức đến mức muốn giơ chân: “Cậu đứng lên cho tôi!”

Quý Nhượng lững thững đứng lên, còn bắt chéo chân qua, nhìn bộ dáng đó, y như còn muốn thêm điếu thuốc nữa cho đủ bộ.

Sắc mặt của mấy giáo viên nhăn nhó khó coi, ánh mắt hiệu trưởng phức tạp nhìn anh một cái, trầm giọng nói:”Quý Nhượng, chuyện lần này rốt cuộc là sao? Mấy thầy đều ở đây, em giải thích thử xem.”

Quý Nhượng đến mí mắt còn lười nhấc lên, thanh âm biếng nhác: “Có gì hay để giải thích? Không phải mấy người đều cho rằng tôi đánh người à? Muốn xử phạt gì thì nhanh lên.”

Thầy chủ nhiệm lại muốn mắng, hiệu trưởng giơ tay ngăn thầy lại, nói tiếp: “Thầy biết em không phải là đứa trẻ như vậy, tuy có chút kích động nhưng cũng không phải là không biết phân biệt phải trái…”

Lời còn chưa nói xong, áo của thầy bị ai đó giật giật.

Hiệu trưởng quay đầu lại, Thích Ánh đứng sau lưng thầy, tay giơ cuốn vở bài tập, trên đó có viết mấy dòng.

Mấy thầy giáo đều cúi đầu nhìn.
Đợi xem xong rồi, thần sắc mới nãy còn đang nổi giận đùng đùng chợt trở nên phức tạp.

Hiệu trưởng mỉm cười, quay đầu nhìn Quý Nhượng: “Thầy đã nói rồi mà, em không phải là đứa trẻ không biết phân biệt phải trái. Hăng hái làm việc nghĩa thế này rất tốt, tại sao lại không muốn giải thích với mấy thầy?”

Quý Nhượng: …

Anh làm cái gì? Sao còn liên quan đến chuyện hăng hái làm việc nghĩa nữa?

Hiệu trưởng: “Là học sinh trường ngoài bắt nạt bạn học Thích Ánh, em nhìn thấy rồi đến giúp đỡ là việc làm rất đúng, nhưng không được lấy bạo lực làm phương thức giải quyết, để tránh chính mình bị thương. Em biết gọi xe cứu thương, vậy thì cũng phải biết gọi cảnh sát. Chỉ là lần này em đã bảo vệ bạn học Thích Ánh, trường có thưởng phạt rõ ràng, sẽ cộng thêm điểm cho em.”

Quý Nhượng: …

Ai con mẹ nó muốn cộng thêm điểm.

Anh không kiên nhẫn ngẩng đầu nhìn Thích Ánh, đối với nụ cười mỉm ngọt ngào của cô gái nhỏ, vẻ mặt anh trầm lại, thầm mắng một câu, lại rũ mắt xuống.

Chuyện giải quyết xong, Thích Ánh với Quý Nhượng trở về lớp. Lớp 2 với lớp 9 một lớp ở đầu một lớp ở đuôi, sau khi lên lầu thì người rẽ trái người rẽ phải.

Lúc lên cầu thang, Thích Ánh một mực ngoan ngoãn đi sau lưng anh.

Đang là thời gian tự học buổi sáng, trên hành lang không một bóng người, bước chân đang đi lên cầu thang của Quý Nhượng chợt dừng lại, quay người ra sau.

Thích Ánh đứng ở bậc thang phía dưới, ngửa đầu lên, đôi mắt thanh tịnh trong veo tỏa ra nét vui vẻ dịu dàng.

Anh từ trên cao nhìn xuống, cười như không cười: “Lão tử cứu cậu khi nào?”

Thích Ánh không nghe được, chỉ cong cong khóe môi, ngoan ngoãn cười.

Lại là ánh mắt này.

Trong lòng Quý Nhượng chậm mất nửa nhịp, thu hồi lại nét cười, lại ra vẻ hung hăng lạnh lùng uy hiếp cô: “Không được cười với lão tử nữa! Không được đi theo lão tử nữa! Nghe thấy không?”

Thích Ánh mở to mắt.

Anh quay người nhanh chóng bỏ đi.

Thích Ánh nhìn theo bóng lưng của anh ngoan ngoãn vẫy tay.

Trở lại lớp, vừa vào trong, tiếng đọc bài nhỏ dần, Thích Ánh không thích bị người khác nhìn mình chăm chú, nhưng nhớ tới lời đồn kia, cô lấy hết dũng khí đi lên bục giảng, cầm phấn viết.

Tiếng đọc bài trực tiếp im bặt, tất cả đều kinh ngạc nhìn cô.

Thích Ánh viết lên bảng: Quý Nhượng không có đánh mình. Ngày hôm qua gặp phải mấy học sinh ở trường khác, là cậu ấy đã giúp mình.

Cô quay người lại nhìn mấy bạn học cùng lớp, nhoẻn miệng cười, sau đó mới cầm ấy khăn lau bảng lau đi mấy dòng kia. Lúc về lại chỗ ngồi, Nhạc Lê kích động đến mức tai đỏ bừng, viết ra giấy hỏi cô: Ánh Ánh, bộ cậu quen Quý Nhượng hả?

Thích Ánh lắc đầu.

Nhạc Lê không thể tin nổi: Vậy cậu ta sao lại giúp cậu chứ! Quý Nhượng chưa bao giờ xen vào chuyện của người khác, hơn nữa còn siêu hung dữ đó! Chẳng lẽ vì cậu đẹp?

Thích Ánh nghiêm túc viết: Không phải đâu, cậu ấy tốt lắm nha.

Tướng quân của cô là người tốt nhất trần đời này.

Chàng sẽ bất chấp nguy hiểm xâm nhập vào biên cương của doanh địch, chỉ để cứu những lưu dân bị địch quốc bắt giam.

Chàng sẽ nhường doanh trướng của mình cho những tướng sĩ bị thương, chia quân lương của mình để cải thiện thức ăn cho bộ hạ.

Chàng chinh chiến cả đời, sâu sắc phi phàm, sau khi chàng chết được đưa về kinh, dân chúng đón chào cả trăm dặm.

Thời đại này thái bình thịnh thế, tướng quân của cô không cần phải ra trận giết địch, người đời tựa hồ cũng có nhiều hiểu lầm với anh.

Nhưng cô biết rõ, tướng quân không hề thay đổi.

Anh hùng của cô, dù là người ở đâu, dù thời đại có biến hóa thế nào, cũng sẽ không thể chôn vùi tấm lòng son này.

*

Tác giả có lời muốn nói: Về chuyện Quý Nhượng với tướng quân.

Không hề có hiểu lầm về thế thân, không có ký ức của kiếp trước, trên văn án có ghi rõ nhé, Quý Nhượng là tướng quân chuyển thế, có cùng một linh hồn, kiếp trước kiếp này. Tôi và Ánh Ánh đều xem cả hai cùng một người, nên những chương kế tiếp cũng sẽ bám theo thiết lập này, không tiếp thu thiết lập khác nha. Mọi người đừng tranh cãi nhiều nữa, sau này cũng không cần phải xoắn xuýt nam chính không phải là tướng quân, nữ chính chỉ coi nam chính là thế thân nữa, đây chỉ là một cuốn tiểu thuyết tình yêu ngọt ngào hệ chữa trị thôi ~~

Chương 5: Tướng quân nhìn qua có vẻ thật hung dữ

Edit: Simi

Sau khi chính thức vào học, căn tin trường cũng bắt đầu hoạt động, học sinh bình thường đều đến căn tin hoặc mấy quán ăn xung quanh trường để ăn trưa. Vì căn tin Hải Nhất từ trước đến nay luôn nổi tiếng là sạch sẽ và thực đơn phong phú nên phần lớn học sinh đều chọn căn tin.

Chuông tan học vừa vang, mấy nam sinh quậy phá của các lớp như gió lốc lao ra khỏi phòng học, thầy dạy toán đã quen với cảnh này nên vừa thu dọn giáo án, vừa trêu chọc: “Chúc mấy đứa học kỳ này chiếm được món sườn xào chua ngọt nổi tiếng nhé.”

Món ăn hút khách nhất của căn tin Hải Nhất là sườn xào chua ngọt, là mỹ thực ngon nhất trong trường.

Nhạc Lê đã chảy nước miếng với Thích Ánh suốt một tiết học, thấy thế cũng không cam lòng tụt lại phía sau mà lôi kéo Thích Ánh chạy như điên đến căn tin.

Kết quả cô ấy đã quá xem thường tình yêu nồng cháy của đám thiếu niên như sói như hổ này với món sườn xào chua ngọt. Lúc cả hai vừa tới thì nồi đã cạn đáy rồi.

Vì thế cả hai đành lủi thủi chọn món cá viên sốt ngọt.

Bữa trưa chính là giờ cao điểm, khắp nơi toàn người là người, lúc Nhạc Lê dẫn Thích Ánh đi gọi món xong thì xung quanh đã không còn bàn trống. Bình thường trong tình huống này sẽ ngồi chung với đám bạn cùng lớp. Nhạc Lê cũng không ngoại lệ, tìm thấy bạn cùng lớp của mình liền bưng khay ăn đến đó.

Những bàn ăn khác cơ hồ đều đã đủ người, duy chỉ có cái bàn lớn đặt cạnh cửa sổ thủy tinh kia chỉ có duy nhất một người ngồi ở đó.

Người đến người đi, đừng nói là ngồi, ngay cả liếc mắt qua nhìn thôi cũng chẳng ai dám.

Nhạc Lê vẫn đang đứng nói chuyện với bạn học cách đó không xa: “Mấy cậu sao lại ngồi ở đây, gần chỗ rửa chén nồng mùi ghê gớm luôn á!”

Vừa dứt lời, căn tin ồn ào bỗng chốc yên tĩnh trong chớp mắt.

Nhạc Lê bị dọa sợ che miệng lại, còn tưởng mình nói chuyện quá to, nhưng chợt phát hiện ra ánh mắt mọi người đều đồng loạt hướng đến chỗ cửa ra vào. Cô ấy cũng quay đầu lại nhìn, vừa nhìn sang, khay ăn trên tay suýt nữa rơi xuống đất.

Thích Ánh vốn ở sau lưng cô ấy không biết từ lúc nào đã ngồi đối diện Quý Nhượng.

Học sinh ở trường Nhất Trung Hải Thành ai mà không biết, Quý Nhượng chưa bao giờ ngồi ăn chung với người khác, ngay cả nhóm nam sinh quậy phá thường đi theo anh cũng không dám vượt quá giới hạn.

Lúc Quý Nhượng vừa bước vào Hải Nhất, không ai thèm để nam sinh mới nhập học nghe đồn là không dễ chọc này với mắt. Lúc ấy có đàn anh lớp trên tên Giang Bả Tử khiêu khích ngồi xuống đối diện Quý Nhượng, Quý Nhượng trước mặt các giáo viên và học sinh đập thẳng nguyên bàn ăn đầy thức ăn nóng hổi vào mặt anh ta.

Giang Bả Tử nổi cơn điên, bị Quý Nhượng đánh gãy hai răng cửa.

Từ đó về sau, tất cả mọi người khi thấy anh đều đi đường vòng.

Nhạc Lê thiếu chút nữa bị dọa đứng không vững, muốn gọi nhưng Thích Ánh lại không nghe được, mà cô ấy cũng không dám đi tới đó.

Toàn bộ căn tin đều yên lặng một cách kỳ dị.

Mà Thích Ánh rõ ràng còn cười với thiếu niên ngồi đối diện.

Tận đáy lòng cô cảm thấy có chút không vui. Vì sao tất cả mọi người đều náo nhiệt cười cười nói nói, còn tướng quân lại cô đơn ngồi đây không có ai bên cạnh.

Những người này hiểu lầm đặt điều về anh thì thôi đi, vậy mà còn xa lánh anh!

Đúng là quá đáng!

Tay đang gấp rau của Quý Nhượng dừng lại giữa không trung, trong tích tắc không phản ứng kịp.

Thích Ánh chớp mắt mấy cái, như đang tỏ ra khó hiểu, ngọt ngào mỉm cười với anh, sau đó cúi đầu há miệng nhỏ ăn cơm.

Tư thế ăn cơm của cô cũng rất nề nếp, đôi lông mi dài mượt cong cong theo khuôn miệng lúc nhai cơm, nhưng lại không phát ra chút âm thanh nào.

Nhóm Khuất Đại Tráng và Lưu Hải Dương ngồi ở bàn bên cạnh không dám thở mạnh, sợ Nhượng ca ném cả bàn ăn lên vị bạn học đặc biệt không thể tổn hại một sợi tóc này.

Quý Nhượng nhìn cô cả buổi, rốt cuộc cũng động đậy.

Tất cả mọi người hít sâu một hơi.

Sau đó nhìn thấy lão đại giáo bá cầm thìa, múc một muỗng canh đút vào miệng, tiếp tục vùi đầu ăn cơm.

Học sinh cả trường:???

Khuất Đại Tráng gõ muỗng liên hồi lên bàn: “Nhìn cái gì? Không ăn thì biến!”

Mấy ánh mắt xung quanh liên tục thu về, căn tin ồn ào trở lại. Nhạc Lê khó khăn ngồi xuống, mắt to mắt nhỏ nhìn mấy người bạn cùng lớp.

Lớp phó học tập Hoàng Bác Thông hỏi: “Chuyện gì xảy ra vậy?”

Nhạc Lê mờ mịt: “Tớ biết chết liền.”

Lớp trưởng Trần Mộng ngập ngừng nói: “Có khi… Quý Nhượng có tấm lòng bao dung tương đối lớn với bạn học đặc biệt đó.”

Cũng đúng, dù sao hôm qua anh còn giúp Thích Ánh mà. Xem ra, bạn học Quý vẫn là người rất thân thiện, rất hiểu chuyện nha.

Ở đầu bên kia, bạn học Quý rất thân thiện, rất hiểu chuyện đã húp xong mấy muỗng canh, tay cầm muỗng dần dần siết chặt. Như thể Thích Ánh có thể nghe thấy, anh thấp giọng mắng cô: “Không phải đã nói cách xa lão tử một chút à?”

Khuất Đại Tráng nghiêng đầu qua thăm dò: “Hả? Nhượng ca nói gì vậy?”

Quý Nhượng: “Cút.”

Khuất Đại Tráng: “…À.”

Thích Ánh đang cúi đầu ăn cơm lén nhìn qua động tĩnh ở phía đối diện, vô thức ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của thiếu niên.

Tướng quân nhìn qua có vẻ thật hung dữ.

Là do cơm không ngon?

Cô nhìn xuống khay ăn của anh, bên trên rõ ràng là món sườn xào chua ngọt ngon nhất mà Nhạc Lê đã nói. Vậy thì quá kỳ quái rồi.

Thích Ánh nghĩ nghĩ, cầm lấy cái muỗng chưa dùng ở bên cạnh, múc một viên cá trong khay ăn của mình qua, bỏ vào khay ăn của Quý Nhượng.

Quý Nhượng: “???”

Thích Ánh nhép môi nói: “Món này ăn ngon lắm.”Quý Nhượng: “…”

Anh bắt đầu đọc hiểu khẩu hình rồi.

Ánh mắt kia tinh khiết muốn câu hồn người khác, như đang nói, cậu mau nếm thử đi.

Quý Nhượng sững người mấy giây, cười nhạo một tiếng. Anh lấy đũa hất viên cá viên kia qua một bên, ý nói: “Con mẹ nó được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.”

Anh không đụng vào viên cá kia, ngay cả cơm cũng không ăn hết, cứ thế đứng dậy bỏ đi.

Mấy người Khuất Đại Tráng lau miệng nhanh chân đuổi theo.

Thích Ánh nhìn theo bóng lưng của anh, trong lòng có chút buồn bã.

Tướng quân ở kiếp này hình như rất khó gần.

Như thể toàn thân đều bị dao đâm.

Cô cúi đầu, chậm rãi nhét từng miếng từng miếng đồ ăn vào miệng.

Đợi Quý Nhượng đi rồi, Nhạc Lê mới dám chạy rới. Khóe miệng còn chưa lau sạch sẽ, cô ấy lấy điện thoại di động ra gõ mấy chữ cho Thích Ánh xem: Ánh Ánh, cậu không biết là Quý Nhượng không bao giờ ngồi ăn cơm chung với người khác hả? Hồi đó có người dám ngồi đối diện cậu ta bị đánh gãy hai răng cửa đó!

Thích Ánh:???

Cô nghĩ mà sợ đến mức bưng kín cả miệng mình.

Thật có lỗi quá, là cô đã trách oan tướng quân!

Tướng quân dù chỉ một chút cũng không hề khó gần chút nào! Thậm chí anh còn hạ thủ lưu tình với cô nữa nha!

Buổi chiều khi lên lớp, toàn bộ học sinh trong trường đều biết lão đại giáo bá hôm nay ngồi ăn cơm chung với bạn học đặc biệt. Dù sao thì mọi cử động của nhân vật cấp Phong Vân này đều là tư liệu sống để đám học sinh bàn tán trong lúc học tập quá buồn tẻ này.

Bên trong phòng vệ sinh nữ, mấy nữ sinh vô cùng sôi nổi tám chuyện với nhau:

—— lão đại hôm qua anh hùng cứu mỹ nhân, hôm nay lại ăn cơm chung, có phải đang muốn yêu đương hẹn hò không?!

—— không thể nào? Quý Nhượng còn chướng mắt cả Tiết Mạn Thanh, sao có thể vừa ý một con nhỏ bị câm?

—— nhưng bạn học đặc biệt đẹp hơn Tiết Mạn Thanh mà.

—— Quý Nhượng không phải gay hả?

——???

——!!!

—— nè nè nè, mấy cậu đừng có trừng mắt mới tớ, cũng không phải là tớ nói mà! Mọi người đếu bí mật truyền tai nhau như vậy đó, nói cậu ta lãnh đạm với nữ sinh, ngó lơ tất cả những lời tỏ tình, nghe nói Tiết Mạn Thanh cũng bị cậu ta cự tuyệt ba bốn lần rồi…

Cửa buồng vệ sinh ken két mở ra.

Tiết Mạn Thanh mặt không cảm xúc từ trong đi ra.

Mấy nữ sinh đang tám chuyện liếc nhìn nhau, vội vàng bỏ đi.

Một buổi xế chiều cứ thế nhanh chóng trôi qua.

Lúc sắp tan học, Du Trạc gửi tin nhắn cho Thích Ánh: Chị, hôm nay em trực nhật, chị ở trong lớp chờ em một chút.Thích Ánh nhắn lại: Ừ.

Du Trạc nói tiếp: Nghe nói hôm nay chị ngồi ăn chung với Quý Nhượng? Chị có thể đừng tiếp cận anh ta được không, anh ta thật sự không phải kẻ tốt lành gì đâu.

Lần này Thích Ánh không thèm để ý đến cậu nữa.

Nhạc Lê chép xong vở của Thích Ánh, quay sang nói với cô: Ánh Ánh, tớ không chờ với cậu được rồi, ngày mai nghe viết từ đơn, tớ phải về nhà ôn bài đây!

Thích Ánh gật đầu, tuy ngày mai cô không phải tham gia nghe viết từ đơn nhưng vẫn lấy sách tiếng Anh ra bắt đầu ôn tập, một tiếng sau, Du Trạc gửi Wechat tới, kêu cô xuống bồn hoa bên ngoài dãy phòng học ở tầng trệt đợi cậu.

Thích Ánh thu dọn xong balo, vẫy tay tạm biệt bạn học đang trực nhật rồi ra khỏi lớp.

Vừa xuống cầu thang, từ góc rẽ xuất hiện bảy tám học sinh. Có cả nam sinh lẫn nữ sinh, cả đám cười hì hì ngăn cản cô ở đầu hành lang, hỏi cô: “Nè, bạn nhỏ bị câm, đi về hả?”

Thích Ánh không nghe được, nhưng bằng trực giác nhận ra nụ cười của mấy người đó không có gì thân thiện, cô nhíu mày lùi về sau.

Đám người đó vây quanh, chắn cô ở chính giữa.

Nữ sinh cầm đầu đẩy cô một cái: “Một nhỏ câm như mày mà cũng biết đi quyến rũ người ta à, nếu nói chuyện được thì mày sẽ quyến rũ hết nam sinh trong trường này phải không.”

Mấy nam sinh ồn ào cười to: “Đừng có nói nhảm, ai con mẹ nó lại đi thích một con nhỏ tàn tật vừa câm vừa điếc chứ.”

Học sinh đang quét dọn hành lang nhìn qua bên này mấy lần, tên nam sinh cầm đầu cao lớn hung ác cảnh cáo: “Mày đừng có mẹ nó chõ mõm vào!”

Học sinh kia vội vàng thu hồi tầm mắt. Đây là dãy phòng học của khối mười một, khoảng thời gian này đã bắt đầu vắng người, Thích Ánh không biết bọn họ muốn gì, lại không thể đi, gấp gáp đến độ muốn khóc.

Đang không biết làm sao, ánh mắt cô chợt nhìn thấy thân ảnh quen thuộc đang đi xuống lầu, đôi mắt cô bỗng rực sáng.

Là Quý Nhượng.

Mấy người chặn đường cô cũng thấy, trên mặt lập tức sợ hãi, đang lo sợ không yên, nhưng Quý Nhượng tỏ vẻ như không phát hiện ra bên này có người, nhìn không chớp mắt rồi quay đi.

Mấy người kia nhẹ nhàng thở ra, ánh sáng ở đáy mắt của Thích Ánh lập tức trở nên u tối.

Một nam sinh trong đó cười nhạo, đưa tay nhéo lên mặt cô: “Đừng nói chứ, cái khuôn mặt này nếu tỏ vẻ điềm đạm đáng yêu thì đúng là quyến rũ người khác lắm đó.”

Thích Ánh đột nhiên hung hăng đẩy tên đó một cái.

Cô một mực im lặng, mặc kệ do bọn họ bắt nạt hay đột nhiên phát lực, nam sinh kia cũng bị bất ngờ, hắn đang đứng ngay bậc cầu thang lên xuống, trọng tâm bất ổn hướng về phía sau, gót chân bị trượt té khỏi bậc thang, ngã cái rầm xuống dưới.

Mấy người còn lại đều ngay ngẩn cả người, nam sinh ngã sấp xuống mắng một câu thật to, tức giận đến cực điểm, nhanh chóng đứng dậy, đưa tay định đánh lên mặt Thích Ánh.

Cánh tay giơ đến giữa không trung, đột ngột bị nắm lại.

Nam sinh quay đầu lại tức giận chửi “Mẹ…”, đến lúc nhìn thấy người đứng đằng sau, vẻ mặt hắn ta y như gặp quỷ nuốt chữ còn lại vào họng.

Khuôn mặt Quý Nhượng lạnh như băng đứng ở phía sau, ngón tay thon dài tựa hồ như muốn siết gãy cánh tay của tên nam sinh kia, thấy tên đó lộ vẻ đau đớn, anh liền vung tay đẩy hắn ra sau, chỉ nói một chữ: “Cút.”

Bọn học sinh xấu xa này giải tán ngay lập tức.

Thích Ánh vốn đang kiềm nén nước mắt trong thoáng chốc lại bật khóc.

Quý Nhượng cúi đầu nhìn cô, trên mặt lộ ra vẻ không kiên nhẫn: “Khóc cái gì? Không phải còn đánh trả tụi nó à?”

Cô khóc ngày càng lớn.

Anh sờ trái sờ phải, trong túi áo không có gì, cuối cùng móc cuốn sách toán học trong balo ra, xé trang đầu tiên bên trong, vo tròn lại thành một cục, lật qua lật lại mấy lần cho đến khi trang giấy mềm nhũn mới đưa cho Thích Ánh: “Đừng khóc nữa, bị người khác nhìn thấy còn tưởng lão tử bắt nạt cậu.”

Cô đón lấy trang giấy bị vo tròn lại, xoa xoa lên khóe mắt đang lấp lánh nước.

Quý Nhượng lại hỏi: “Em trai của cậu đâu? Sao không tới đón cậu?”

Thích Ánh cong cong khóe môi, hốc mắt ửng đỏ nhìn anh.

Quý Nhượng không chống cự nổi ánh mắt này.

Anh thu hồi tầm mắt, duỗi hai ngón tay móc balo của cô qua, đi xuống dưới lầu. Thích Ánh nhanh chân đuổi theo, vừa đi được hai bước, Quý Nhượng cúi đầu xuống.

Cô quả nhiên lại túm lấy góc áo của anh.

Đầu ngón tay kia thanh mảnh trắng nõn như ngọc, dè dặt nắm một góc áo nhỏ, như thể sợ anh không vui, lực nhẹ bẫng khó có thể nhận ra.

Chú ý tới tầm mắt của anh, ngón tay Thích Ánh buông lỏng, chần chừ bỏ ra.

Bước chân Quý Nhượng dừng lại một chút, moi tay áo khoác đồng phục đang vắt ngang trên vai mình đưa ra sau.

Anh không kiên nhẫn nói: “Cầm lấy.”

*

Tác giả có điều muốn nói:

Ánh Ánh: Ai muốn cầm tay áo của anh!

*

Simi: Có ai đưa giấy lau nước mắt cho con gái như Nhượng ca không trời:)))

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau