TỔNG GIÁM ĐỐC LÀ SÓI

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc là sói - Chương 16 - Chương 20

Chương 16

Linh ngượng ngùng đi xuống bếp, cũng không nghĩ nụ hôn đầu của bản thân lại mất theo cách ấy.

Nhìn những món ăn trên bàn Linh không nghĩ đó là do Việt chuẩn bị. Việt đi ra ngoài, vẫn còn thấy có chút gì đó gượng gạo.Tuy nhiên cũng cố gắng coi như không có chuyện gì xảy ra để Linh khỏi ngại ngùng.

- mấy món này là do anh làm cả sao?

- ừ, em ăn được không?

- tất nhiên là ăn được rồi. Sau này ai lấy anh chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.

- em nghĩ như vậy?.

- ( gật đầu)

- Tôi thực ra đã tìm được người ấy rồi.

Linh đang ăn thì dừng lại. Chẳng hiểu sao lại thấy đau lòng. Sợ Việt nhận ra nên cố cười gượng.

- Chúc mừng anh nha.

- em không muốn biết người đó là ai sao?

- đâu có liên quan gì đến tôi.

Một vấn đề nhỏ ấy thôi cũng đủ cho 2 con người có hai cảm xúc buồn bã khác nhau.

Một lát sau.

Việt cho tay lên trán, rồi xoa xoa hai thái dương.

- anh làm sao thế?

- hơi đau đầu.

- tôi xin lỗi.

- chuyện gì?

- anh ốm mà vẫn phải nấu cơm.

- không sao?

Linh đi tới chỗ Việt, đặt tay lên trán anh xem có sốt không.

- may quá không sốt. Để tôi đi lấy thuốc cho anh.

Việt nắm lấy tay Linh kéo lại, hai ánh mắt lại chạm nhau.

- em ăn đi, không cần lo cho tôi..

Linh ngồi xuống ghế, rõ ràng có người yêu rồi mà còn đối sử với cô tốt như vậy.

- Mai em tới làm thư kí cho tôi luôn đi. Đang cần.

- Thư kí trước đây của anh đâu?

Tất nhiên Việt sẽ điều người đó đi bộ phận khác, chỉ cần anh ta muốn thì đâu có thiếu gì lý do.

- cô ấy nghỉ việc đi lấy chồng.

- lạ nhỉ, lấy chồng rồi vẫn có thể đi làm mà.

- sao tôi biết được.

- nhưng tôi suy nghĩ chưa xong.

- em còn suy nghĩ công ty sẽ tuyển người khác.

- gấp như vậy à?

- đương nhiên rồi.

- tôi phải bàn giao lại công việc cho mọi người trong phòng nữa.

- không cần, tôi tự sắp xếp giúp em.

- vậy tôi biết rồi.

- tối nay em không cần ở lại đây đâu, tôi ổn rồi.

- vậy sao được, tôi đã nhận lời với cô chăm sóc cho anh rồi. Nếu tôi về mẹ tôi nhất định sẽ càu nhàu.

Mấy lý do ấy chẳng qua cũng chỉ là bình phong che đi quan tâm lo lắng của Linh, nhưng cô lại không muốn nói ra cho Việt biết.

Một người lo lắng, một người cười thầm.

- vậy cảm ơn em.

Đang ăn cơm thì Hải gọi điện, Linh cũng chẳng suy nghĩ gì mà nghe mãy luôn.

- alo.

- mấy giờ em về? Anh đưa em đi xem phim.

- em không về được. Mai em gặp anh sau nha.

Hàng lông mày của người ngồi đối diện nhíu chặt lại,ánh mắt như có thêm tia lửa.

Lại nghe Linh nói.

- vâng, em biết rồi.

Linh tắt điện thoại, còn chưa kịp cầm đũa thì cảm thấy có khí lạnh, ngước mắt nhìn lên bắt gặp ngay cái nhìn như bản thân nợ tiền mấy năm không trả từ tổng giám đốc.Cô rụt rè hỏi.

- anh làm sao vậy?

- cuộc điện thoại vừa rồi...?

- à, anh Hải nhà cạnh nhà tôi anh ấy bảo tôi đi xem phim với anh ấy. Tôi bảo mai sẽ đi cùng anh ấy.

Ly nước trên tay Việt bị hạ một cách khá mạnh xuống mặt bàn, anh ta đứng dậy bỏ đi trước sự khó hiểu của Linh.

" bị làm sao vậy?"

Việt đi vào phòng lấy điện thoại gọi cho trợ lý.

- tôi cần tất cả tư liệu về người đàn ông tên Hải ở cạnh nhà Linh. Cậu mau điều tra cho tôi.

- em biết rồi.

Mặc dù Long cũng khá tò mò nhưng quyền hạn của một trợ lý là không được phép hỏi truyện riêng tư cấp trên, chỉ có thể nhận chỉ thị và làm theo mà thôi.

Việt vào phòng làm tiếp công việc, cảm giác ghen quả nhiên không thể khiến người ta dễ chịu.

Linh thu dọn xong muốn đem cho Việt một viên canxi, cô ở bên ngoài gõ cửa.

Bên trong không có tiếng trả lời, nghĩ anh ta có truyện gì xảy ra nên Linh vội đẩy cửa vào. Thấy anh ta nhàn nhã ngồi xem tài liệu lại thấy bực mình.

- sao tôi gọi mà anh không trả lời. Anh có biết ở bên ngoài tôi đã lo lắng cho anh như thế nào không? Anh tại sao lúc nào cũng như thế, vui buồn thất thường.

Linh đi tới chỗ Việt rồi đặt thuốc với nước xuống sau đó đi ra ngoài. Cô cũng tự biết là bản thân mình hơi quá bốc đồng nhưng khi ấy nghĩ anh ta có lẽ bất tỉnh nên mới không trả lời,đã rất lo lắng.

Việt nhất thời còn chưa tiếp nhận được, chỉ là bản thân hơi giận dỗi nên mới không nói gì, không nghĩ lại khiến Linh giận như vậy.

Linh đi ra bờ hồ, tâm trạng khi nãy đúng là có hơi tức giận thật nhưng khi nghĩ lại thì cũng không quá tủi thân nữa. Anh ta hàng ngày phải giải quyết rất nhiều việc, cũng chịu đủ mọi căng thẳng từ các dự án cho tới hợp đồng. Tâm trạng có nắng mưa thời tiết cũng là điều dễ hiểu.

- đang nghĩ gì?

Linh quay lại thấy Việt đứng ngay đằng sau. Anh ta chỉ mặc một chiếc áo mỏng, còn có thể nhìn thấy rõ cơ ngực rắn chắc bên trong, Linh tạm thời bị thu hút bởi cơ thể ấy, cứ nhìn mãi.

Việt ngồi xuống đối diện với Linh, rõ ràng là có thể ngồi xa một chút, nhưng tổng giám đốc của chúng ta đã không làm như thế, anh ta ngồi rất gần, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương.

Mức độ quá gần gũi này đã đưa Linh trở về thực tại, giật mình muốn lùi lại nhưng không lùi được, chẳng thể làm gì khác vội vàng quay mặt ra phía hồ nước.

- sao anh lại ra đây? Mặc đồ mỏng như vậy sẽ rất lâu khỏi ốm.

- em ra đây làm gì?

- không khí trong nhà ngột ngạt quá.

Một lát sau.

- chuyện khi nãy xin lỗi, tôi quá tập chung suy nghĩ nên không nghe em gọi.

- không sao. Anh mau vào đi, buổi tối gió lạnh.

- cùng vào đi.

Việt cầm tay Linh kéo cô đứng dậy, Linh đi phía sau, cảm giác ấm áp còn hơn ₫ược ngồi dưới bếp sưởi.

- em ngủ trước đi, tôi có việc phải làm nên sẽ ngủ sau.- bây giờ còn sớm, hay là chúng ta chơi trò chơi đi.

Bắt gặp ánh mắt của Việt Linh mới nhớ ra là Việt có việc phải làm, cô cười trừ.

- anh làm việc đi, tôi không làm phiền đâu.

- chơi trò gì?

- hả?

- muốn chơi trò gì?

- trốn tìm.

Người trước mặt nhíu mày. Đã bao nhiêu tuổi rồi còn muốn chơi trò ấy.

- chơi trò khác đi.

- không muốn.

- tại sao?

- tôi từ nhỏ đã không có anh chị em, bạn bè cũng không có. Trước giờ rất ít khi được chơi trò ấy.

- được rồi ( thở dài) em trốn đi, tôi đi tìm.

- thật à, vậy anh nhắm mắt kĩ nha, không được nhìn trộm.

- biết rồi.

Linh chạy về phía chân cầu thang chọn góc tối nhất nấp vào. Lúc nhỏ chơi với bạn bè toàn bị phát hiện, lần này nhất định sẽ thắng.

Việt sau khi mở mắt thì đi vào phòng làm việc, cứ để cô gái ngốc kia hưởng thụ cảm giác chiến thắng một chút rồi sẽ đi tìm sau, còn một số tài liệu vẫn chưa đọc.

Linh lần này hạ quyết tâm không gọi nhất định không ra, muốn có được cảm giác có người đi tìm mình, rất muốn.

30 phút sau.

Việt rời khỏi phòng làm việc, anh ta bắt đầu tìm các phòng, sau đó tới ngoài vườn cây, phía bờ hồ, trong phòng bếp, đã tìm hơn nửa diện tích căn nhà vẫn chưa thấy Linh.

Việt tìm thêm một vòng nữa vẫn không thấy Linh đâu,bắt đầu hoảng hốt. Thêm một vòng rồi thêm một vòng nữa, lúc ấy anh ta thực sự sợ hãi.

Việt thậm chí còn đến trước cửa nhà vệ sinh gõ cửa xem Linh có ở trong đó hay không nhưng không thấy ai trả lời, anh ta bắt đầu lớn tiếng gọi.

- Linh, Linh ơi.... em đang ở đâu.

- em thắng rồi.... em mau ra đây đi.

- em mà còn không ra sẽ bị ma bắt đi đấy.

Việt gọi nhiều như thế nhưng vẫn không nghe thấy tiếng trả lời. Anh ta tiếp tục gọi.

- tôi thua rồi, em mau ra đây đi. Linh...

Lúcnày Linh mới giật mình thức giấc, cô đợi lâu quá nên ngủ quên mất.

Nghe thấy tiếng Việt gọi cô đi từ phía gầm cầu thang ra, khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ.

- tôi đây. Anh thua rồi nhé.

Viêt nghe thấy giọng Linh thì vội vã quay đầu lại, ngay lập tức chạy tới kéo cô ôm chặt vào lòng.

- Em đã đi đâu vậy? Có biết tôi đã lo lắng đến mức nào không? Từ sau không được như thế nữa, biết chưa?

Linh còn đang ngẩn người chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

- biết rồi.

- ở trong đó vừa tối vừa ẩm thấp, em không sợ sao?

- Sợ gì cơ?

- từ trong một góc nào đó sẽ xuất hiện một gương mặt đầy máu, người đó chăm chú nhìn em rồi từ từ tiến lại phía em...

Linh hoảng hốt ôm chặt lấy Việt.

- anh đừng nói nữa. Tôi sợ lắm.

- biết sợ mà còn trốn kỹ như vậy.

Đó cũng coi như một sự trừng phạt mà Việt dành cho Linh. Chỉ vì cô trốn quá kỹ khiến anh sợ hãi hơn bao giờ hết.

- Tại tôi ngủ quên thôi.

- em còn dám ngủ?

- lâu như vậy không thấy anh đi tìm, ngồi một chỗ thực sự rất chán.

Việt đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm mượt của Linh, ngay lúc ấy chỉ có một cảm giác duy nhất đó chính là ngọt ngào.

Linh rời khỏi vòng tay Việt, hai má ửng đỏ.

- tôi đi ngủ trước đây.

Chương 17

Sáng hôm sau.

Linh thức dậy thật sớm để về nhà lấy đồ, cô không thể nào mặc đồ của Việt mà đi làm được.

5 sáng Linh về tới nhà, cô lén lút đi lên trên phòng, thật không ngờ bắt gặp mẹ ngay ở trên cầu thang.

- Trời ơi mẹ,sao mẹ dậy sớm quá vậy?

- Con muốn đi đâu?

- Con về lấy đồ chuẩn bị đi làm. Hôm nay sẽ chuyển sang bộ phận khác. Con làm thư ký cho Hoàng Việt.

- nên như vậy từ lâu rồi mới phải.

- mẹ à, con làm khác việc với chuyên môn của mình mẹ không thấy buồn hay sao?

- Có gì mà phải buồn?

- con có phải là con gái của mẹ không vậy. Con thấy tổn thương quá. Thôi con phải lên phòng đây.( tính bài chuồn :))))

- đứng lại.

- chuyện gì nữa vậy mẹ?

- nhớ làm bữa trưa tình nhân.

- mẹ à, người ta đường đường là tổng giám đốc đấy. Ai lại ăn mấy món bình dân do con nấu chứ, người ta phải đến nhà hàng sang trọng ăn sơn hào hải vị kìa.

- Con có nấu hay là không?

- mẹ đúng là độc tài.

Linh quay xuống bếp, sáng sớm không thể nào ồn ào cãi vã với mẹ được. Với lại nấu cơm đối với Linh cũng chẳng có gì vất vả chỉ mất một lát là xong.

30 phút sau Linh cho hết cơm và đồ ăn vào trong hộp giữ nhiệt rồi lên phòng thay đồ, dạo này nghỉ phép quá nhiều rồi. Nếu còn thêm đi làm muộn nữa thì chắc chắn sẽ trở thành một combo để cho thiên hạ bàn tán.

Tuy bây giờ đã trở thành thư ký riêng của tổng giám đốc nhưng cũng không thể nào đi làm muộn được.

Linh vừa thay đồ xong thì có điện thoại, ba chữ tổng giám đốc hiện trên màn hình, dù chẳng làm gì sai nhưng vẫn cảm thấy hơi lo lắng.

- alo.

- em đang ở đâu?

- Tôi về nhà lấy ít đồ, hôm nay phải đi làm rồi.

- Ở đó đợi.

- Không cần đâu. Tôi có thể tự đi được mà.

Không nghe thấy câu trả lời mà chỉ nghe thấy mấy tiếng tút tút tắt máy, Linh cũng không biết là có nên đứng đợi hay không nữa.

Cô dắt xe ra tới cổng rồi lại dắt xe quay vào, lỡ đi rồi mà anh ta tới đón thì mặc nhiên cô sẽ trở thành tội đồ. Thôi cứ đứng yên đợi cho chắc.

Trong lúc chờ đợi Linh lấy mấy tập tài liệu mà Việt đưa để làm quen với công việc ra đọc. Cô tuy không phải là không có khả năng nhưng công việc không quen sẽ phải mất thời gian để thích ứng, không thể chủ quan được.

- em đang đứng đợi ai sao?

Linh giật mình quay lại thì thấy Hải.

- anh. Anh đi làm à?

- ừm. Mấy ngày hôm nay em đã đi đâu? Cũng không về nhà.

- em....

- chúng ta quen biết nhau không phải mới chỉ 1,2 năm. Anh là người nhìn em lớn lên, cho dù có chuyện gì xảy ra anh cũng muốn bảo vệ em. Có biết không?

- em biết anh quan tâm em. Em thực ra cũng rất quan tâm đến anh mà. Em lúc nào cũng coi anh giống như anh trai em vậy.

- anh trai?

- ( gật đầu) Công việc của anh có tốt không.

- Bây giờ anh phải đi làm. Tối sẽ nói chuyện với em sau..

Hải vừa quay lưng bước đi thì cũng là lúc Việt lái xe tới, cũng tình cờ nhìn thấy Hải, và tức giận cũng tình cờ quay lại.

Linh nhìn thấy xe Việt tới thì mở cửa xe rồi đi lên, mở cửa ghế sau để ngồi cho thoải mái nhưng không mở được nên cô đành phải ngồi ghế trước.

Sau khi đã ổn định chỗ ngồi rồi mới để ý tâm trạng của Việt hình như hôm nay không tốt, suốt từ lúc tới cho tới khi đi được nửa chặng đường Việt cũng không mở miệng ra nói một câu nào.

- Tổng Giám Đốc, anh làm sao vậy?

- em nhìn tôi giống như đang xảy ra chuyện gì sao?

- Đúng mà. Nhìn anh tôi liên tưởng đến bầu trời u ám đầy mây đen. Hình như sắp có bão.

Việt đưa tay gõ nhẹ vào trán Linh.

- em thật biết cách làm cho người ta phải tức giận.

- tôi đâu có làm gì?

- Người đàn ông đó không nên đứng quá gần.

- anh nói anh Hải à? Anh ấy cùng tôi lớn lên, đối xử với tôi cũng rất tốt.

- vậy nên em thích người đàn ông đó?

- không có, tôi và anh ấy sao có thể chứ.

- Vậy mẫu người đàn ông em thích là người như thế nào?

Khi được hỏi về Bạch Mã hoàng tử trong tương lai ánh mắt Linh trở nên mơ màng.

- người đàn ông của tôi sau này không cần quá đẹp trai, chỉ cần có cơ bắp một chút. Cũng không cần phải quan tâm tôi giống như công chúa, nhưng không bỏ mặc tôi là được.

- sự nghiệp thì sao?

- Tôi không cần người ấy quá tài giỏi, quan trọng là phải có ý chí phấn đấu.
Thật không nghĩ cô gái này lại có suy nghĩ đơn giản tới như vậy. Quả nhiên là một cô gái đơn thuần.

Tâm trạng Việt cũng vui vẻ trở lại, vì dù sao thì Linh cũng đã khẳng định người đàn ông kia không phải là người đàn ông mà cô thích, Việt đương nhiên vẫn còn cơ hội.

Lý do mà Việt không ngay lập tức nói với Linh là anh ta thích Linh không phải do anh ta không nghiêm túc. Vấn đề ở chỗ anh ta không phải là một người đàn ông làm công nhân hay viên chức nhỏ bình thường. Anh ta sợ người phụ nữ khi đến bên anh ta sẽ vì chức quyền vì vật chất chứ không phải vì bản thân anh ta. Người suy nghĩ quá cẩn thận thì chắc chắn họ sẽ hành động cẩn thận, vấn đề yêu đương cũng không ngoại lệ.

Chỉ có điều những người đàn ông như vậy họ lại không có tính trăng hoa. Khi quan tâm hay yêu thương một ai đó thì sẽ rất thật lòng.

- Tổng Giám Đốc, tôi muốn tới văn phòng bàn giao lại công việc cho mọi người.

- không cần, trợ lý của tôi sẽ giúp em sắp xếp. Bây giờ em trực tiếp lên phòng của tôi, từ giờ công việc của em là do tôi quyết định.

Đến cả một lời chào tạm biệt anh ta cũng không cho phép Linh được nói. Thật chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Nhưng dù sao thì mức lương cũng không đến nỗi quá tệ, lại có thể giao lưu gặp gỡ với nhiều người có chức quyền chắc chắn tương lai sẽ rộng mở hơn là chị ngồi trong bốn bức tường vẽ vời. Nhất định khi rảnh rỗi Linh cũng sẽ vẫn thiết kế để cho thỏa mong ước.

Vào công ty, Linh đi tới đâu cũng có những ánh mắt nhìn theo. Người đi bên cạnh cô đâu phải một người đàn ông bình thường, họ không nhìn không được.

Có tiếng xì xào, có tiếng bàn tán. Tâm trạng Linh cũng bị kéo xuống từ đó.

Lên đến văn phòng Tổng Giám Đốc, Việt ngay lập tức nhận ra có chút gì đó không bình thường.

- em có chuyện gì?

- không có gì. Tôi chỉ là không muốn người khác bàn tán sau lưng mình.

- họ bàn tán là bởi vì họ thấy họ không bằng em. Với những con người thấp kém như vậy em không cần để ý.

Linh thấy Việt nói cũng đúng, để ý đến họ đâu có làm cuộc sống của cô tốt hơn? Người trả lương cho cô cũng đâu phải là họ. Làm tốt công việc của mình là được.

- Bây giờ công việc của tôi là gì? Tôi ngồi ở đâu?

Việt chỉ về phía cái bàn bên cạnh anh ta. Theo như những gì mà Linh biết thì cái bàn đó là chỗ của trợ lý mà.

- Tôi ngồi ở đó vậy trợ lý của anh ngồi ở đâu?

- Cậu ấy nói trong phòng này quá ngột ngạt nên muốn chuyển ra ngoài. Em mới tới đây làm công việc chưa quen nên tôi muốn để ý một chút. Có gì không hài lòng sao?

- không... không, tôi không có gì không hài lòng cả.

- chỗ tài liệu trên bàn em đọc qua hết đi. Rất tốt cho công việc của em sau này. Trước mắt cứ làm quen với tất cả các loại giấy tờ mà em sau này phải phụ trách đã, tôi sẽ hướng dẫn cho em từ từ.

Linh đâu có biết là chỉ để nhìn thấy cô mỗi ngày mà tổng giám đốc đã phải hao tốn rất nhiều tâm huyết. Phải sắp xếp người từ bộ phận này sang bộ phận khác sao cho thật ổn thỏa. Đưa ra trăm nghìn lý do để không mất lòng bất cứ một nhân viên nào. Việc của Linh đơn giản là ngồi ở đó, trong tầm quan sát của tổng giám đốc.

Từ nhỏ tính cách của Linh đã khá đơn giản, mưu kế của tổng giám đốc cô đâu thể nghĩ ra được.

Linh chăm chỉ làm việc đến 11 giờ trưa, lúc này cũng cảm thấy đói bụng nên gọi Việt.

- anh qua ăn cơm.

Việt gấp bản kế hoạch đang đọc dở rồi đi về phía Linh.

- không biết có hợp khẩu vị của anh không. Tôi biết là anh không quen ăn mấy đồ này nhưng mẹ tôi bắt nấu.

- em thấy tôi là người như thế à?

- Sao cơ?

- có phải trong mắt em tôi là một người độc tài, chỉ quen ăn cao lương mỹ vị chứ mấy món bình dân này tôi hoàn toàn không biết?

- không phải, ý tôi không phải như thế. Chỉ là sợ anh không thích ăn mấy món này.

Rất muốn nói với Linh rằng chỉ cần được ăn cơm cùng cô, được ăn đồ cô nấu thì cho dù thức ăn có dở thế nào thì Việt vẫn vui vẻ. Nhưng những người như Việt thì không thể nào mở miệng ra nói được mấy lời văn vẻ như thế.

- nếu như muốn biết tôi thích ăn gì thì sau này ngày ngày em có thể hỏi. Tôi sẽ không phiền khi phải trả lời.

- Hả. Ngày nào cũng phải nấu sao?- có vấn đề gì không? Em bây giờ thân mang trọng trách làm bạn gái của tôi, nếu để hai mẹ biết được chỉ là giả thì tôi và em chắc chắn sẽ gặp rắc rối.

- Tôi biết rồi. Vậy từ mai tôi sẽ hỏi anh.

- được. Anh sẽ đưa thẻ cho em.

- tôi không cầm thẻ của anh đâu.?

Việt lấy thẻ ngân hàng đưa cho Linh.

- em cầm lấy.

- thôi không cần, dù sao đồ ăn cũng là do mẹ tôi mua. Tôi chỉ bỏ ra một chút công sức để nấu thôi. Không tiện.

- em lo lắng chuyện gì, em rút bao nhiêu tiền tôi đều biết hết. Em mà dùng vào những vấn đề linh tinh tôi sẽ lập tức tịch thu thẻ.

Việt còn có thể đưa cho Linh rất nhiều thứ khác, chỉ là thời điểm hiện tại chưa phải là lúc.

Linh không muốn lấy, nhưng nhìn ánh mắt kiểu như cô mà không lấy thì tôi sẽ hành hạ cô từ ngày này qua tháng khác nên Linh phải nhận.

- tôi mua cái gì sẽ ghi vào sổ, anh yên tâm.

Việt đâu có quan tâm gì đến vấn đề ấy, được thấy cô gái ngốc nghếch trước mặt là vui rồi.

Một lát sau.

- Tổng Giám Đốc đẹp trai à.

- ( Nhíu mày) có chuyện gì?

- chiều tôi có thể về sớm một chút được không?

- em mới chuyển bộ phận ngày đầu tiên mà đã muốn xin về sớm?

- Tôi có hẹn.

Việt không nói gì mà đi tới bàn làm việc, anh ta lấy bút ghi ghi chép chép gì đó rồi quay lại.

- Đây là lịch trình cho buổi chiều ngày hôm nay.

Linh cầm lấy đọc, muốn chèn ép nhân viên sao? Muốn bóc lột công sức lao động của cô sao? Chỉ mới đi làm buổi đầu tiên mà lịch trình anh ta ghi ra tới tận 9 tối. Như vậy thì còn rạp chiếu phim nào chiếu nữa mà xem.

- Tổng Giám Đốc anh có nhầm không vậy. Lịch làm việc tới tận 9 giờ tối sao tôi có thể đi gặp bạn được.

- lịch làm việc chỉ tới 6 chiều, đã tính luôn hai tiếng tăng ca cho em. Còn từ đó tới 9 giờ tối chính là thời gian ăn cơm, nghỉ ngơi và tôi phải chịu trách nhiệm bổ túc cho em thêm kiến thức để em làm tốt công việc sau này. Tôi còn chưa cảm thấy bất tiện, em muốn ý kiến sao.

Anh ta nói ra câu nào cũng đều cảm thấy có lý, không hổ danh là nhà lãnh đạo của một công ty lớn. Linh còn biết nói gì nữa chỉ biết lẳng lặng làm theo. Biết vậy đã không nhận lời chuyển qua làm thư ký cho anh ta rồi.

Nhưng mà suy nghĩ lại thì ngoại trừ việc gò bó thời gian thì công việc cũng không có gì vất vả, sau này khi cô quen việc chắc chắn sẽ có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn.

Hải sau khi tan ca từ chỗ làm đã về chuẩn bị rất nhiều thứ. Trước mắt anh ta chỉ muốn quan tâm Linh một chút, để Linh có thể cảm nhận được thành ý của anh ta. Nếu như quá vội vàng nói thích Linh thì chắc chắn sẽ phản tác dụng. Dù sao bên cạnh Linh bây giờ đã có một người đàn ông khác.

Điều duy nhất khiến Hải hối hận đó chính là tại thời điểm mà mọi thứ có thể diễn ra tốt đẹp thì Hải đã chọn cách im lặng. Cứ nghĩ rằng sẽ như trước đây, Linh không có hứng thú với bất cứ một người đàn ông nào, sau khi có sự nghiệp trở về sẽ tỏ tình với Linh rồi kết hôn, cùng nhau sinh vài đứa con nhưng thật không ngờ...

Sau khi chuẩn bị xong hết mọi thứ Hải lấy điện thoại gọi điện cho Linh. Nhưng khi ấy Linh đang cùng tổng giám đốc "chau dồi kiến thức " tại văn phòng nên không dám nghe máy. Mọi thứ ngay từ đầu đã được sắp xếp, cho dù ngày mai, ngày kia, thậm trí cả tuần sau đó cũng khó có thể đi đâu được.

Linh chọn lúc cơ mặt Việt dãn ra nhất để hỏi.

- tổng giám đốc, tôi có thể gọi điện thoại được không?

- em gọi đi, gọi ở đây.

- thế sao được.

- em có biết thời gian của tôi đáng quý như thế nào không?

- tôi biết rồi.

Linh định gọi điện cho Hải. Nhưng suy đi nghĩ lại cũng không biết nói gì cho được nên cô gửi đi một tin nhắn.

" Em xin lỗi hôm nay em phải tăng ca, không thể đi xem phim với anh được rồi"

Tin nhắn ấy chỉ được gửi đi trong vài giây đã nhận ngay được của điện thoại từ Hải, Linh không thể nào không nghe máy.

- em nghe.

- Mấy giờ em tan ca?

- Em cũng không biết nữa.

- anh sẽ tới đón em.

- Không cần đâu, em có người đưa về rồi.

Chính là cảm giác hụt hẫng, cảm giác mất mát đi một thứ vô cùng quan trọng. Nhưng khi ấy người ta lại không biết làm gì ngoài gượng cười.

- Anh biết rồi, sẽ chờ em ở nhà.

Linh tắt điện thoại, vô tình bắt gặp ánh mắt tổng giám đốc đang nhìn mình.

Việt rất hài lòng khi Linh từ chối cuộc hẹn kia. Cho dù có một chút hẹp hòi, một chút ích kỷ nhưng khi đàn ông đã yêu thật lòng một ai đó thì họ không cho phép bất cứ ai đến gần người phụ nữ của họ.

Linh: tôi gọi điện xong rồi, chúng ta tiếp tục thôi.

Linh chăm chú ghi chép, có vài sợi tóc không ngoan ngoãn rơi xuống, trùng hợp lại lọt hai vào tầm mắt của Việt. Anh đưa tay vén tóc cho Linh, nét mặt khi ấy ôn nhu, dịu dàng chưa từng thấy qua bao giờ.

Rõ ràng khí trời mát mẻ nhưng má Linh lại đỏ như vừa đi dưới cái nắng 38 độ. Linh lén nhìn lên,chạm vào đôi mắt kia, sao bản thân lại giống như bị chết đuối ở trong đó vậy.

Việt gõ nhẹ vào mũi Linh một cái rồi cười.

- tập trung vào.

Chương 18

Càng ở khoảng cách gần Linh càng cảm nhận rõ được vẻ cuốn hút từ Việt. Trước giờ cô chưa từng để ý đến đàn ông, là do không thích hay thực sự không có cơ hội tiếp xúc nhiều với họ nên mới có cảm giác như vậy.

Đang vẩn vơ suy nghĩ thì Việt hỏi.

- đã đói chưa,có muốn đi ăn gì không?

- cũng hơi đói rồi.

- muốn ăn cơm ở nhà hay muốn đi ăn bên ngoài? Nếu ăn cơm ở nhà thì ăn xong có thể tiếp tục công việc luôn. Còn ăn ở ngoài thì ăn xong tôi sẽ đưa em về.

- về nhà anh ăn cơm sao? Ai sẽ là người nấu?

- Trưa nay em đã nấu cơm rồi. Vậy thì tối nay tôi sẽ nấu cho em ăn.

Nghĩ tới hương vị muốn ăn do Việt nấu Linh không kìm được mà nuốt nước miếng một cái.

- thế nào. Em muốn ăn ở đâu?

- về nhà anh đi, bác gái về rồi đúng không?

- chắc mấy hôm nữa. Em ra ngoài đi, tôi đi lấy xe.

- ok.

Linh lấy đồ đi ra ngoài, cô tuy lớn rồi nhưng vẫn hồn nhiên như trẻ nhỏ. Ở cạnh một người như Linh tâm trạng sẽ bớt đi những mệt mỏi, đó cũng là lý do Việt luôn muốn ở cạnh cô đến thế.

Theo thói quen Linh lại mở cửa phía sau, nhưng lần nào cũng thế, cũng là không mở được.

- sao anh không mở cửa đằng sau?

- ghế trước em không thể ngồi được à.

- không muốn, không thích.

- em muốn tự lên hay để tôi bắt em lên.

Lên thì lên có gì đâu phải sợ.

- em muốn ăn gì?

- muốn ăn thịt bò.

Trùng hợp cả Linh và Việt đều thích bò bít tết, Việt làm món ấy cũng rất ngon.

- tổng giám đốc.

- có chuyện gì?

- hôm nay nghỉ sớm một chút có được không?

- em muốn làm gì?

- 8 giờ nghỉ nha, tôi muốn làm một thứ.

- muốn đi hẹn hò?

- không phải.

- ăn cơm xong sẽ xem xét.

Linh học chuyên ngành thiết kế văn phòng nhưng bản thân lại rất có ứng thú với thời trang. Ở nhà cô còn có một cái máy may, những khi được nghỉ sẽ tự mình may đồ cho mẹ hoặc cho bản thân.

Xe bỗng dừng lại trước trung tâm mua sắm.

- Sao tự nhiên anh lại dừng lại ở đây?

- vào mua cho em một ít đồ.

Việt kéo Linh đến chỗ bán quần áo.

- Em thích bộ nào thì cứ lấy.

- Sao tự nhiên lại mua đồ cho tôi vậy?

- em bây giờ đã trở thành thư ký của tôi, sau này sẽ phải đi gặp rất nhiều khách hàng quan trọng, không thể ăn mặc theo ý thích của em được.

Linh đi tới gần Việt, ghé sát vào người anh nói nhỏ để không ai nghe thấy.

- vậy để tôi đến chỗ khác mua, đồ ở đây đắt lắm.

- em yên tâm đi, tôi sẽ trả tiền.

- không được.

Việt quay qua nói với nhân viên bàn hàng.

- tuỳ ý chọn 10 bộ váy để cô ấy thử.

Mặt Linh nhăn nhó, bám lấy cánh tay Việt.

- tổng giám đốc đại nhân, bây giờ tôi thực sự rất đói.

- em mặc size nào?

- size M.

Việt đi đến chỗ cô nhân viên kia.

- lấy 20 bộ các loại gói vào cho tôi. Bạn gái tôi mặc size M.

Một chút lãng mạn cũng không có, thái độ còn vô cùng kiêu căng hắc dịch. Nhưng Việt ngay lập tức trở thành trung tâm chú ý của rất nhiều người, lý do duy nhất đó chính là anh ta có tiền. Và theo cái nhìn của những người xung quanh thì anh ta rất chiều chuộng bạn gái.

Chỉ có Linh là khóc không nổi, 20 Bộ đồ thì mặc đến bao giờ mới hết, hơn nữa giá trị của nó cũng đâu có nhỏ. Món nợ này chắc chắn cô sẽ bị nó hành tới chết mà.

Túi lớn túi nhỏ được đem ra xe, được mua quần áo mới mà tâm trạng không thể nào vui nổi.

Trên đường đi.

- em có chuyện gì vậy?

Linh quay sang phía Việt chăm chú nhìn anh ta.

- chỗ quần áo này sẽ trừ vào tiền lương của tôi sao? Hay sẽ trừ vào tiền thưởng.

- em muốn trừ vào tiền nào?

- trả góp trong vòng 1 năm có được không?
Lúc ấy Việt rất muốn cười nhưng cố gắng không cười, trên đời này làm gì có người đàn ông nào dẫn một cô gái đi mua quần áo rồi bắt cô ấy trả tiền chứ. Đúng là ngốc mà.

- tôi sẽ không bắt em trả tiền với một điều kiện.

- điều kiện gì?

- sau này mọi thứ đều phải nghe theo tôi.

Cô chính là bị mấy bộ quần áo đẹp đẽ kia bán đứng mà. Những suy xét thì anh ta cũng là một người đàn ông đàng hoàng, mặc dù hai người ở chung với nhau cũng mấy lần. Thậm chí còn ngủ chung giường nhưng chưa có bất cứ chuyện gì xảy ra cả. Có nghe lời anh ta một chút cũng chẳng sao. Vì dù sao thì anh ta cũng là tổng giám đốc, cho dù không có mấy bộ đồ mới này thì Linh cũng phải nghe lời.

- em có thể yên tâm, tôi sẽ không ép em làm những điều mà em không thể.

- anh có ép tôi cũng chẳng làm.

Linh nói rồi mở cửa xe bước xuống, Việt mở cửa cho Linh vào trước rồi lái xe vào bên trong.

Trước đây Linh chưa từng nghĩ đến dáng vẻ của một người đàn ông khi đeo tạp dề nhìn như thế nào. Nhưng ngay lúc ấy Linh lại rất muốn chiêm ngưỡng xem có quyến rũ giống như những chàng trai trong các bộ phim Ngôn Tình hay không.

- Tổng giám đốc, anh có muốn mặc cái này không?

Linh giơ cái tạp dề về phía Việt, rồi cầm nó chạy tới bên cạnh, sợ Việt không đồng ý cô còn định giúp anh mặc nó.

- Đợi một chút tôi lên phòng thay đồ đã. Em ngồi im đây cho tôi.

Linh ngồi ở ghế ngắm nhìn mấy chậu cây cảnh, sau đó nghe có tiếng bước chân từ trên cầu thang xuống, cô ngước mắt lên nhìn, ngay thời khắc ấy chỉ muốn chảy máu mũi.

Vẫn là cái áo phông dài tay vô cùng mỏng, vẫn là cơ ngực quyến rũ, thậm chí nó khiến Linh tò mò rất muốn biết đằng sau lớp áo ấy là mấy múi bụng, cơ bắp nhìn như thế nào. Vô tình nhìn xuống bên dưới một chút cái suy nghĩ đen tối trong đầu khiến Linh đỏ mặt.

Cô lập tức quay đầu đi hướng khác, lấy tay vỗ nhẹ vào hai bên má, chỉ sợ ý nghĩ của mình bị Việt phát hiện chắc chắn sẽ rất mất mặt.

Việt đi tới chỗ Linh, trên người anh còn có mùi hương hổ phách, chút mát mát như hương bạc hà, mùi hương ấy vô tình khiến Linh ngơ ngẩn.

- đưa cái tạp dề cho tôi.

Không nghe thấy tiếng trả lời, Việt đứng ngay bên cạnh nhưng dường như suy nghĩ của Linh lại lạc về một nơi nào đó, điều ấy khiến Việt cảm thấy rất không vui. Cảm giác giống như cô đang nghĩ về một ai đó khác chứ không phải mình.

Việt cúi xuống, thì thầm vào tai Linh còn mang theo hơi thở nóng hổi.

- Em đang suy nghĩ tới điều gì.

Khoảng cách rất gần khiến Linh giật mình, cô quay đầu lại vô tình chạm vào môi Việt. Ngay thời khắc ấy giống như có một tia điện xẹt qua cả hai người, Linh kinh ngạc đến mức hai mắt mở to tròn. Khi não bắt đầu hoạt động trở lại cô vội vã quay người đi, là lần thứ hai rồi, như thế có gọi là hôn không? Lý do gì lại khiến tim Linh đập nhanh tới như vậy?

Người ngại ngùng không phải duy nhất mỗi mình Linh, sau cái nụ hôn vô tình ấy Việt chỉ muốn ôm lấy Linh, thế nhưng sợ hành động vội vã của mình khiến Linh sợ hãi, nên Việt cố gắng kìm nén lại.

- đưa tạp dề cho tôi.

Linh đưa cho Việt nhưng không quay lại nhìn, sao cô có thể đối diện với cơ thể quyến rũ kia trong giây phút tim đang đập loạn xạ như thế chứ. Đúng là xấu hổ đến mức không biết phải nói gì.

Mấy phút sau.

Linh lén quay lại nhìn Việt, quả thực không sai, dáng vẻ một người đàn ông cao lớn tỉ mỉ từng chút một bên bếp khiến cho người ta không thể không ngắm nhìn.

Tự nhiên Linh nghĩ kiếp trước chắc cô phải tu tốt lắm kiếp này mới có thể được đọc nói chuyện và ăn món ăn do người đàn ông này nấu.

Trong lòng cũng cảm thấy buồn, đàn ông tốt chỉ có thể đứng từ xa ngắm nhìn, cô không phải Lọ Lem, cũng không phải là cô Tấm, chẳng biết lấy gì để mà mong ước được bên cạnh hoàng tử.

Nghĩ đến phải đưa Linh về nhà trong lòng Việt có chút không muốn. Biết đâu đó người đàn ông kia đang đợi sẵn, tổng giám đốc của chúng ta lại bắt đầu suy nghĩ, có một âm mưu nào đó sắp được thực hiện.

- em qua đây một chút.

- có chuyện gì sao?

- em nhìn xem như thế này đã vừa ăn chưa?

- phần của tôi cho chín hơn một chút nữa là được rồi.

Mấy phút sau.

Linh giúp Việt lấy thức ăn ra ngoài bàn, sau đó lấy điều khiển mở tivi xem. Đúng lúc chương trình các thần tượng đang phát sóng, quay đúng nam diễn viên mà Linh thích từ hồi nhỏ.
Linh chăm chú nhìn đến mức Việt làm gì Linh cũng không cần để ý, Việt đưa tay lấy đĩa đồ ăn của Linh cho về phía mình Linh cũng không ý kiến gì.

- Em đang làm gì vậy?

- ( vẫn chăm chú nhìn vào màn hình tivi) đang xem thần tượng.

Đôi mắt trở nên mơ màng, thoả mãn.

- Anh ấy đẹp trai quá.

Một câu khen vu vơ cũng khiến cho người đối diện hờn dỗi, ngay lập tức lấy điều khiển tắt tivi đi.

- Anh làm cái gì vậy?

- Đến giờ ăn thì tập trung vào ăn đi, em không thấy vừa ăn vừa xem tivi rất không đúng hay sao?

- Có gì mà không đúng cơ chứ, anh đúng là con người cổ hủ mà.

- bây giờ có ăn không?

Tức là một chuyện nhưng ăn lại là một chuyện khác. Những người bỏ ăn uống khi gặp phải một chuyện không vui nào đó là những kẻ ngốc, tự làm khổ bản thân mình.

Linh đem hết bực bội trong lòng chút vào miếng thịt bò, tảng thịt không quá lớn nhưng cũng chẳng phải nhỏ, cô chỉ cắn ba miếng là muốn hết.

- ăn từ từ thôi.

- liên quan gì đến anh?

- tôi bỏ khá nhiều tâm huyết vào món ăn, em cũng nên thưởng thức nó với chút lòng thành chứ.

- không muốn.

Biết tính cách của Linh có chút bướng bỉnh nên Việt cũng không nói thêm gì nữa. Sự tức giận của Linh đối với Việt lại là một nét đáng yêu. Nhất là khi Linh giận, hai má phúng phính khiến cho người ta chỉ muốn béo một cái.

Ăn xong Việt giúp Linh rửa bát, chỉ một hành động nhỏ bé ấy thôi cũng khiến cho Linh hết giận dỗi.

Thực sự mà nói thì khi đàn ông làm việc nhà vô cùng hấp dẫn người khác. Một người đàn ông cho dù có giỏi giang đến mức nào mà không biết chia sẻ việc nhà với người phụ nữ thì đối với Linh cũng là một người đàn ông chẳng ra gì. Cũng không cần quá nhiều, không cần phải làm tất cả, chỉ cần thi thoảng giúp cô rửa vài cái bát, hoặc nấu một món ăn nào đó.

Chỉ có điều người đàn ông vừa giỏi việc bên ngoài lại biết làm việc nhà như Việt, Linh thực sự không dám mơ ước.

Trong khi Linh còn đang nghĩ vẩn vơ thì Việt đã bắt đầu thực hiện kế hoạch.

Anh ta ngồi ở ghế bắt đầu đưa hai tay lên xoa Thái Dương, rất nhanh chóng đã thu hút được sự chú ý của Linh.

- Tổng giám đốc anh có chỗ nào không khỏe sao?

- không có, chỉ là tôi hơi đau đầu.

- có cần tôi giúp anh massage một chút không?

- vậy phiền em rồi.

Linh đi tới ghế, theo thói quen việc đầu tiên chính là đưa tay lên trán Việt để kiểm tra xem anh có bị sốt không. Khi tay Linh chạm vào trán Việt thì giật mình bởi vì nó rất nóng.

- Anh bị sốt rồi.

- Không phải đâu, chỉ hơi nóng một chút thôi.

- như thế này mà còn bảo là hơi nóng, đợi một chút, tôi đi lấy khăn ấm cho anh.

Thỏ ngây thơ chính thức bị sói gian xảo lừa không thương tiếc. Trước khi kêu đau đầu thì Việt đã lấy túi giữ nhiệt đắp lên trán một lúc, mặc dù nó chỉ hiệu quả trong vòng vài giây nhưng Việt biết chắc chắn với tính cách của Linh sẽ không nỡ bỏ về.

Linh lấy khăn ấm đắp lên trán cho Việt.

- Anh mau vào phòng nghỉ đi.

- em không cần lo cho tôi đâu, đã mấy ngày nay em không về nhà rồi. Ở nhà tôi chắc chắn sẽ không thoải mái.

- không sao, tôi ở lại đây với anh.

Một người lo lắng còn một người cố gắng kiềm chế niềm vui. Linh chỉ sợ nửa đêm Việt lên cơn sốt không ai chăm sóc sẽ gặp nguy hiểm.

Việt ngoan ngoãn về phòng lên giường nằm, Linh đi theo mang theo thuốc với nước. Thuốc chính là thứ mà Việt ghét nhất, nhưng là do Linh đưa nên không thể không uống. Hơn nữa nếu Việt không uống thuốc chắc chắn kế hoạch sẽ bị bại lộ.

- em lên giường nghỉ đi, cả ngày hôm nay đã vất vả rồi.

Linh kiểm tra trán Việt thêm một lần nưã, thấy đã hạ sốt nên cũng yên tâm.

- để tôi giúp anh massage một lát.

Việt xoay người nằm lên chân Linh, hành động ấy khiến Linh có chút hoảng hốt.

Việt: một chút thôi, như vậy sẽ thoải mái hơn.

" anh thì thoải mái rồi, tôi không muốn đang massage cho anh mà máu mũi nhỏ xuống mặt anh đâu. Nếu như thế thật thì tôi còn mặt mũi nào mà dám nhìn anh nữa"

Linh cố gắng không nhìn Việt, cố gắng để suy nghĩ đi theo hướng khác, cố gắng để không bị gương mặt đẹp trai kia hút mất hồn.

Nhưng sau đó lại không nhịn được mà trách móc.

- anh đó, làm gì thì làm cũng phải nghĩ tới sức khoẻ. Anh như thế này sao người khác có thể yên tâm được, anh có biết tôi đã...

Còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị bàn tay kia đặt vào sau gáy kéo xuống, lần này mới là nụ hôn chính thức chứ không phải vô tình.

Linh vì quá kinh ngạc rồi trở thành tức giận, cô đẩy Việt ra rồi chạy ra ngoài, còn chưa đi được mấy bước thì bị kéo lại. Việt ôm chặt lấy Linh, rất chặt.

- em đừng đi, anh xin lỗi.

- bỏ ra, anh là đồ khốn, đồ đáng ghét, tôi ghét anh.

- anh xin lỗi, nhưng em đừng đi, có được không?

Tình cảm chính là thứ khiến cho người ta khó kìm nén nhất. Nhất là khi ở trong những trường hợp cảm động đặc biệt. Việt để Linh đứng đối diện với mình, mắt nhìn thẳng vào mắt Linh, từ ánh mắt ấy Linh hoàn toàn mất đi khả năng chống cự.

Khuôn mặt cả hai cách nhau rất gần, từ nhịp tim đến hơi thở đều cùng nhau cảm nhận rất rõ.

Môi chạm nhẹ vào môi, ban đầu chỉ là một cái chạm của hai con người chưa từng có kinh nghiệm, nhưng với khả năng của một tổng giám đốc thì tình hình đã nhanh chóng được anh ta làm chủ, Linh cuối cùng vẫn là một bé thỏ ngây thơ, sớm muộn cũng sẽ bị sói ăn thịt.

Chương 19

Thường thì chúng ta sẽ gặp duyên phận của mình ở một thời điểm mà không ai có thể nghĩ tới. Cũng không ai biết trước được ấn tượng đầu tiên hay là tốt hay xấu. Nhưng có một thứ có thể chắc chắn, đó chính là nếu đã là duyên phận thì cho dù có trải qua bao nhiêu khó khăn thì vẫn ở cạnh nhau.

Trong căn phòng với ánh sáng mờ ảo, không khí xung quanh cũng không được lành mạnh cho lắm. Có một cô gái ở trong lòng một người đàn ông, đưa tay vuốt nhẹ má anh rồi hỏi.

- Anh còn đau đầu không? Để em massage cho anh nhé.

Thực ra thì anh ta có đau đầu lúc nào đâu, nhưng nếu nói ra thì chắc chắn sẽ bị xử đẹp, nên anh ta đã chọn cách phủ nhận.

- anh hết đau đầu rồi.

- để em kiểm tra xem anh còn sốt không?

- còn.

- để em đi lấy thuốc cho anh.

- anh có thuốc rồi.

- anh để ở đâu.

- ở đây.

Một tay Anh ta đỡ lấy gáy còn một tay ôm lấy eo kéo Linh sát vào người mình hơn một chút nữa. Ở cạnh một người đàn ông có thân hình vạm vỡ quyến rũ như thế thì không một cô gái nào có thể chống cự lại được. Nhất là khi anh ta dùng ánh mắt mê hoặc kia nhìn vào mắt Linh thì mọi thứ áo giáp xung quanh cô hoàn toàn sụp đổ.

Hơn nữa Linh còn có tình cảm với người đàn ông này, mối quan hệ lại có hai người mẹ chấp nhận. Vậy thì chẳng có lý do gì khiến họ phải do dự khi ở cạnh nhau nữa.

Một cái hôn lên trán, thêm một cái ở trên mũi, nhẹ nhàng đặt lên bờ môi mềm mịn, cảm giác ngọt ngào cho mối tình đầu của cả hai người.

Lúc đầu chỉ là cảm xúc muốn ở cạnh đối phương, những càng về sau nó càng trở nên mãnh liệt, mãnh liệt đến mức cả hai người họ không ai còn muốn khống chế nữa.

Hai tay đan chặt vào nhau, nụ hôn ấy từ từ chuyển dần xuống xương quai xanh, mơn trớn nơi cổ trắng ngần.

- anh đợi một chút.

- sao vậy?

- anh có được không đó?

- Ý em là...?

- chẳng phải anh chưa từng tiếp xúc với phụ nữ sao? Liệu có được không?

- Em dám coi thường khả năng của Vũ Hoàng Việt này sao? Lần này em tiêu rồi.

Ngay sau đó là một nụ hôn vô cùng mãnh liệt, khiêu khích tất cả mọi giác quan. Quần áo của cả hai chẳng mấy chốc mà rơi xuống đất.

Nhìn thấy cơ thể của đối phương cả hai đều đỏ mặt.

- anh đỏ mặt cái gì chứ, anh là đàn ông cơ mà.

- vậy còn em, em có gì phải đỏ mặt?

- Dù sao thì người ta vẫn là phụ nữ( Ngại Ngùng) anh không được bắt nạt em đâu đấy.

Việt hôn nhẹ lên trán Linh, ánh mắt ôn như dịu dàng.

- anh sau này có thể làm mọi thứ không hoàn hảo. Nhưng anh nhất định sẽ bảo vệ em, anh chắc chắn sẽ không bao giờ để em phải chịu đựng một mình.

- được. Em tin anh.

Họ nhìn nhau, ánh mắt nồng nàn ấy thay cho bao nhiêu lời muốn nói. Có những yêu thương không thể dùng lời lẽ để diễn tả hết được, mà chỉ có thể dùng hành động để chứng minh.

Lần đầu tiên nhìn thấy cơ thể của một người phụ nữ, lại còn là một người đem lại cho mình cảm giác yêu thương, muốn được nâng niu chiều chuộng. Cũng chính vì như thế mà khiến cho Việt cảm thấy bối rối, chỉ sợ sẽ làm người con gái ở bên cạnh mình phải chịu thiệt thòi.

Cho dù không từng tìm hiểu qua, tuy nhiên đó cũng là bản năng của một người đàn ông nên Việt biết bản thân phải làm những gì để Linh có được cảm giác an toàn, tâm trạng thoải mái.

Hơi thở nóng ấm phả nhẹ qua tai cùng với câu nói ấm áp.

- Anh Yêu Em.

- em cũng yêu anh...

Nụ hôn mãnh liệt kéo dài, bàn tay cũng mơn chớn đùa nghịch khắp cơ thể, khi tay anh ta chạm vào điểm nhay cảm trên người Linh, bản thân có một chút tê dại.

Từng chút, từng chút một tiến vào bên trong hoa nguyệt, chỉ một cái nhíu mày của người con gái bên dưới thôi cũng đủ khiến cho anh ta cảm thấy đau lòng.

- em có sao không?

Đang lúc ấy còn hỏi có đau không mới sợ lão Tổng, cảm tưởng như bộ phận giữa chân sắp bị rách tới nơi rồi, đau chết đi được.

Thiên hạ đua nhau bàn tán, dùng những từ ngữ hoa mỹ mỗi khi nhắc tới nó, nhưng trải nghiệm rồi mới thấu, đau đến phát khóc.

Cũng vì như thế mà mấy ngón tay Linh bám chặt vào cơ thể Viêt, vô tình tạo thành mấy vết đỏ dài, xem ra cũng phải mất cả tuần mới có thể biến mất được.

Cho đến khi cả hai cảm thấy mệt nhoài, bản thân cảm thấy không còn một chút sức lực.

- em mệt rồi, không thể tiếp tục được nữa.

- được, anh sẽ không làm gì nữa. Mau lại đây.

Linh ở trong vòng tay Việt, cơ thể anh ta thực sự rất ấm áp, khiến cho người ta có cảm giác muốn dựa mãi. Linh ngước mắt lên nhìn Việt, cô vẫn còn cảm thấy có một cái gì đó chưa đủ chắc chắn.

- Có phải bây giờ em đã chính thức trở thành bạn gái của anh rồi không?

Một cái hôn đặt lên trán thay cho câu trả lời, thêm một cái siết tay thật chặt. Nhưng Linh lại muốn nghe câu trả lời hơn, cô nắm lấy cánh tay Việt.- Anh mau nói đi. Em là gò của anh.?

- Em là người con gái anh yêu.

- vậy được, để em thử tìm hiểu xem mấy cặp đôi yêu nhau họ sẽ làm gì tiếp theo.

Linh định lấy điện thoại để nghiên cứu thì lúc ấy có tin nhắn từ Hải.

" Bao giờ thì em về?"

Việt cũng đọc được tin nhắn ấy, anh ta đặt cái điện thoại qua một bên rồi nghiêm túc nhìn Linh.

- anh sao vậy? Sao tự nhiên thành cái mặt khó ưa rồi.

- anh cảm thấy không vui.

- xảy ra chuyện gì?

- sau này em không được nói chuyện với người khác giới nữa, nói cho em biết, anh đang rất không vui.

- không phải chứ, tổng giám đốc đại nhân à, đây là người lớn lên cùng em mà.

- ý em chính là thanh mai trúc mã?

- thanh mai trúc mã gì chứ, em với anh ấy thân thiết giống như anh em trong nhà.

Linh xoa nhẹ má Việt, nhìn qua có cảm giác giống như một con thỏ đang cố gắng vờn một con sói vậy.

- ngoan nào, em thương..

Việt bật cười, nụ cười ấy lại khiến cho tim ai kia đập loạn xạ.

- từ sau anh không nên cười nữa.

- tại sao?

- em sợ mình không kìm chế được sẽ đem anh ra ăn sạch.

- thật như vậy sao?

Việt cúi xát xuống, bé thỏ cũng lùi lại, lùi lại.

- em đùa thôi, chỉ là đùa thôi.

Bằng một lực vừa đủ, Việt kéo Linh vào lòng rồi đắp chăn cho cô.

- cô bé, mau ngủ đi.

Linh sau đó cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ vì cơ thể đã cảm thấy quá mệt mỏi. Tin nhắn của Hải cũng đã đọc nhưng cô quên không trả lời.

Người đàn ông ấy vẫn ngồi yên ở ghế đá chờ đợi, thực sự cảm thấy có một chút Xót Xa. Có đôi khi trong chuyện tình cảm người đến trước chưa chắc đã là người chiếm ưu thế. Luôn có một người đến đúng thời điểm mà cô gái bạn thích đang cần, thế rồi họ trở thành một cặp. Không nói ra chính là thiệt thòi của bản thân. Từ tiếc nuối sẽ trở thành một nỗi buồn rất lớn, rồi uất hận.

Hải cứ ngồi ở đó đợi tới 1 sáng, trong lòng không kìm được mà nghĩ lại những ngày quá khứ.

Khi Hải chưa đi nước ngoài thì ngoài thời gian học hành làm việc Linh đều tìm anh ta để nói chuyện, có bất cứ chuyện vui buồn gì cũng kể hết. Cứ ngỡ quá khứ như thế thì tương lai cũng vậy. Chỉ tiếc là thời gian qua đi thì con người cũng thay đổi, không có bất cứ thứ gì trên đời này cứ mãi dừng lại ở một điểm, cho dù đó là thứ mà chính bản thân nó không thể hoạt động.Sáng hôm sau.

Linh bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức, cũng đến giờ đi làm rồi. Linh định dậy chuẩn bị bữa sáng thì một vòng tay ôm chặt lấy.

- em muốn đi đâu.

- sắp tới giờ đi làm rồi.

- anh không muốn đi.

Câu nói ấy còn khiến người ta kinh ngạc hơn cả thấy người ngoài hành tinh xuất hiện. Một con người cuồng công việc, dành 90%năng lượng để làm việc trong suốt một thời gian dài bỗng nhiên nói không muốn đi làm, có phải phi lý quá không.

Linh đặt tay lên trán Việt, không sốt, lẽ nào não của tổng giám đốc cũng có lúc phải nghỉ ngơi.

- em làm gì?

- anh mệt ở đâu sao?

- không mệt.

- vậy sao anh không đi làm?

- tới muộn một chút.

Cuộc nói chuyện gián đoạn vì tiếng chuông cửa.

- anh mau dậy đi, em ra mở cửa.

Linh nghĩ là mẹ Việt về, ra đến nơi thì thấy một cô gái từ đầu đến chân đều toát ra thần thái của người ̣́có tiền. Cô ta nhìn Linh cười thân thiện.

- chào cô.

- chào chị, chị tìm ai?

- tôi tìm Hoàng Việt, anh ấy có nhà không, tôi muốn gặp anh ấy.

Linh mở cửa cho cô gái ấy vào, lúc ấy Việt cũng từ phòng ngủ xuống phòng khách.

Vừa nhìn thấy Việt cô ta đã chạy tới ôm lấy, nếu Việt không đẩy ra chắc chắn cô ta cũng sẽ không buông.

- cậu về nước bao giờ?

- tôi mới về.

Rồi cô ta nhìn Linh.

- cô cho tôi xin ly nước được không?

- ngại quá, chị đợi một lát.

Linh vừa đi khỏi thì cô ta lập tức bám lấy Việt.

- cậu không nhớ tôi sao?

- mới sáng sớm đã tới đây, có chuyện gì?

- trước tôi qua đêm ở nhà cậu còn được, sáng sớm đến thì đã làm sao?

Linh lại vô tình nghe được mấy lời đó, cũng hơi sốc. Cũng không biết người phụ nữ ấy là ai mà thân thiết với Việt như vậy.

Linh đắt ly nước lên bàn.

- nước của chị.

- cảm ơn, cô cứ đi làm việc của mình đi, tôi muốn nói chuyệb riêng với Hoàng Việt.

Linh cũng không có ý định xen vào các mối quan hệ của Việt, cô định ra ngoài thì Việt kéo lại, còn để cô rất gần mình.

- chưa giới thiệu mà, đây là Linh, bạn gái của tôi.

- sao cơ, cậu có bạn gái lúc nào, sao tôi không biết gì hết vậy.

- bây giờ biết rồi.

Việt quay qua nói với Linh.

- cô ấy là bạn thời đi học.

Lúc đầu cô ta có thái độ kiểu như không thể chấp nhận, nhưng sau đó lại tỏ vẻ rất thân thiện với Linh.

- thật ngại quá, khi tới đây tôi cứ nghĩ cô là giúp việc.

Đúng là mất mặt quá mà, thế mới biết vẻ ngoài quan trọng đến mức nào. Linh còn đang chưa biết nói gì thì Việt vòng tay ôm lấy eo cô.

- ở nhà với tôi không cần quá chau chuốt, cũng không cần bôi cả tạ phấn lên mặt. Cô ấy biết tôi luôn thích những thứ thuộc về tự nhiên. Cậu không thấy rất đáng yêu sao?

Chương 20

thật không ngờ nha, người như cậu mà cũng có lúc đứng ra bảo vệ một cô gái.

- Cô ấy là người yêu của tôi.

- Thôi được rồi, lần này về nước là có việc muốn nhờ cậu.

- có chuyện gì.

- ngồi xuống đã, nếu như cô gái này đã là người phụ nữ quan trọng với cậu thì nghe Cuộc Nói Chuyện Giữa chúng ta cũng không có gì.

Cô gái đó ngồi một ghế còn Việt với Linh ngồi một ghế.

- Tôi muốn bàn với cậu về chuyện hợp tác với công ty của tôi.

- Cậu vừa mới về nước, không đầu quân cho công ty của tôi mà lại làm cho công ty khác?

- Cậu cũng biết công ty của cậu không phù hợp với chuyên ngành của tôi mà. Với lại công ty này là chi nhánh do bố mẹ tôi mở, không thể nào bỏ đi mà làm cho cậu được.

- có thể đưa cho tôi xem bản kế hoạch được không?

- Tất nhiên là tôi có mang theo, cậu cứ suy nghĩ kỹ đi. Vụ làm ăn này chắc chắn sẽ không để cậu phải chịu thiệt.

- Vậy tôi sẽ xem thêm.

- Thôi đi về đây. Cứ nghĩ là cậu chưa có bạn gái nên muốn dùng mỹ nhân kế để thuyết phục cậu. Nhưng xem ra lần này thất bại rồi.

- để tôi tiễn cậu.

- không cần( quay sang cười với Linh) tôi về nha.

Linh gật đầu với cô ta. Thật không nghĩ một người như Việt lại có bạn thân là con gái.

Linh ngồi xuống ghế mở tivi lên xem, thái độ thản nhiên của Linh khiến cho Việt cảm thấy rất kinh ngạc.

- em không hỏi người đó là ai sao?

- là ai?

- bạn của anh.

- như vậy có gì đặc biệt.

- em không ghen à?

- không.

- ( hơi thất vọng) Tại sao?

- Vì em tin người đàn ông của mình.

Tính ra thì tổng giám đốc của chúng ta rất dễ dụ, chỉ vài ba câu nói ngọt ngào của Linh cũng khiến anh ta cảm thấy vui đến không thể nào che giấu được.

- tổng giám đốc, đã đến giờ đi làm rồi, anh còn không mau chuẩn bị. Anh sắp từ một tổng giám đốc ưu tú gương mẫu thành một người chuyên đi muộn rồi đấy.

- anh biết rồi.

Trên đường đi.

- từ tối nay em sẽ về nhà em, không thể cứ mãi ở chung với anh được.

- mẹ anh vẫn chưa về mà.

- sẽ về sớm thôi, chúng ta chưa kết hôn sao có thể ở chung với nhau như thế.

- Vậy chúng ta mau kết hôn đi.

- ai muốn kết hôn với anh chứ?

- bên cạnh anh có rất nhiều cô gái, người nào cũng muốn kết hôn với anh.

- anh dám..

- anh Đương nhiên là không dám ( cười).

Linh lấy điện thoại gọi cho mẹ, cô muốn báo cho mẹ biết là tối nay cô sẽ về ăn cơm với mẹ.

Gọi mãi mà mẹ không nghe máy, cảm giác giống như mình bị bỏ rơi vậy.

- Em làm sao thế?

- Em gọi mà mẹ không nghe máy.

- Có lẽ mẹ đang bận, lát nữa mẹ sẽ gọi lại thôi.

Một lát sau mẹ Linh gọi lại thật.

- alo mẹ, tối nay con về ăn cơm với mẹ nhé.

- con về làm gì? Mẹ không có nhà đâu.

- mẹ đi đâu?

- đi du lịch rồi, con có về cũng chỉ một mình, không ai nấu cơm cho mà ăn đâu.

- sao mẹ đi du lịch mà mẹ không nói gì với con?

- mẹ thấy con bận nên không nói. Tạm thời con kia ở bên nhà Hoàng Việt đi. Con gái ở nhà một mình không an toàn.

- mẹ để con ở cạnh một người đàn ông thì mẹ cảm thấy an toàn sao?

- có thể xảy ra chuyện gì? Mẹ lại đang mong chuyện không an toàn đó xảy ra đấy. Con cứ mãi không có người yêu không thấy mất mặt à. Thôi mẹ tắt máy đây.

Mẹ Linh tắt điện thoại rồi quay sang nháy mắt với mẹ Hoàng Việt.

- Cứ tình hình này thì sớm muộn gì tôi với bà cũng sẽ có cháu. Lần này bỏ nhà đi thực sự là thấy rất đáng.

- cháu trai thì tôi sẽ đặt tên, còn là con gái thì cho bà đặt.

- hai bà già lại muốn cố quyền của cặp đôi trẻ hay sao đây?

- Mong đợi ngày này lâu lắm rồi, lần này bằng cách nào cũng phải vun đắp cho chúng nó.

Việt thấy tâm trạng Linh có chút không vui nên hỏi.

- Mẹ nói gì?

- mẹ em thật là quá đáng nha, đi du lịch mà không cho em đi cùng. Thời gian tới em sẽ ở lại nhà anh.

- thật à?

- Anh làm gì mà có vẻ vui quá vậy?

- không, không có gì.

Việt sao có thể không vui được, tình yêu mới chỉ vừa chớm nở lương nhiên là mong muốn được ở bên cạnh rồi.

- lần công tác tới này anh sẽ cho em đi cùng, lúc ấy sẽ đưa em đi du lịch.

- công tác ở đâu?

- bí mật, lúc ấy sẽ nói cho em biết.

Vào tới văn phòng, Linh lại tiếp tục công việc của mình. Cô chưa từng nghĩ sẽ dựa dẫm vào Việt, chưa từng nghĩ chỉ cần yêu được một người đàn ông giàu có thì sẽ không cần làm việc nữa. Trước cũng vậy mà sau này cũng sẽ không thay đổi.

Việt cũng như Linh, ở nhà thì thế nào cũng được nhưng tới công ty đều mang thái độ vô cùng nghiêm túc, mỗi người một công việc.

Từ lúc tới công ty cho đến khi nửa buổi sáng thì có tất cả 10 người đi vào phòng gặp Việt. Người thì đem tài liệu, người thì xin chữ ký, người thì báo cáo, cảm giác giống như bộ não của việc hoạt động không bao giờ được nghỉ.

Mỗi người làm việc ở những bộ phận khác nhau thì sẽ có công việc khác nhau. Nhưng người quản lý tất cả mọi thứ như Việt thì phải suy nghĩ tất cả những suy nghĩ của người khác, chỉ nghĩ đến những điều đó thôi đã khiến cho Linh cảm thấy đau lòng.Cô có chút không kìm nén được mà đi tới ôm Việt từ phía sau, đầu dựa vào vai anh.

- Em làm sao vậy? Có chỗ nào không khỏe à?

- Em không sao, anh có mệt lắm không?

- Anh không mệt. Còn phải cố gắng để kiếm tiền nuôi em sao cho thật mập.

- em không thích mập. Anh đọc tài liệu tiếp đi, em giúp anh bóp vai.

Việt quay lại nhìn Linh.

- em tốt nhất tránh xa anh một chút.

- tại sao? ( hơi buồn)

Một cái chạm nhẹ lên má, một cái nhìn đầy yêu thương còn có chút không kìm chế.

- vì mỗi khi nhìn em anh không thể nào tập trung vào công việc được. Thực sự rất muốn bỏ tất cả mọi thứ để ôm lấy em. Hay là...

Việt còn chưa kịp nói hết câu thì Linh đã lập tức chạy về phía bàn làm việc của mình.

- anh làm tiếp đi em còn rất nhiều việc.

- Em làm gì mà phải đỏ mặt như thế. Anh cũng chỉ là muốn ôm em một cái thôi mà.

- anh mau làm việc đi. Lát nữa sẽ có thêm vài chục người tới tìm anh đấy.

- em là đang nghi ngờ khả năng làm việc của anh đấy à?

- anh không phải cần kiếm tiền để sau này nuôi em sao?

Việt bỏ tập rài liệu xuống rồi đi đến ngồi cạnh Linh.

- anh còn muốn chăm sóc thêm rất nhiều người nữa.

Linh phụng phịu, bộ mặt dỗi hờn nhìn chỉ muốn béo má một cái.

- tổng giám đốc thì giỏi rồi. Còn có khả năng nuôi thêm nhiều tiểu tam nữa.

Việt búng nhẹ vào mũi Linh rồi hôn lên trán cô.

- em đang nghĩ đi tận đâu vậy. Anh muốn nói là sau này sẽ chăm sóc cho mẹ của chúng ta, và cho cả con của chúng ta nữa. Em thử tính xem, như vậy có phải là rất nhiều người không?

Chỉ một câu nói ấy thôi cũng khiến cho Linh cảm động, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt Việt. Anh ta từ từ cúi xuống, khi môi sắp chạm môi thì có tiếng gõ cửa, cả hai đều giật mình ai về chỗ người ấy.

- vào đi.

Anh trợ lý từ bên ngoài đi vào, tay cầm theo rất nhiều hồ sơ.

- tổng giám đốc, tôi đã điều tra xong rồi. Tình hình công ty bên ấy làm ăn rất phát đạt, dự án lần này cũng được xem là có triển vọng. Nếu như kết hợp với công ty của chúng ta thì chắc chắn sẽ đem lại lợi nhuận rất lớn.

- sắp xếp cho tôi một cuộc hẹn với bên đó.

- Tôi biết rồi.

Trước khi ra ngoài anh trợ lý đó còn nhìn Linh cười vô cùng khó hiểu, làm Linh ngượng ngùng đến đỏ cả mặt.

Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy tập tài liệu, Linh có cảm giác giống như mình đến công ty không phải để làm việc.

- Tổng Giám Đốc, anh có việc gì cho em làm không? Ví dụ như đi pha cà phê hay là photo tài liệu chẳng hạn?

- không.

- Vậy anh có cần em giúp anh soạn thảo văn bản hay sắp xếp hồ sơ gì không? Hay có cần em tiếp khách hàng nào đó không?

- Tạm thời thì không cần.

- không có việc gì cho em làm thật à? Hay anh chuyển em về bộ phận thiết kế đi, em ngồi không thế này rất chán.

- Nếu em cảm thấy buồn quá thì có thể ngắm nhìn anh cũng được, anh rất sẵn lòng.

- không muốn, em muốn được làm việc.

- Vậy thì em đặt cơm trưa nay đi, chúng ta sẽ ăn trong văn phòng chứ không ra ngoài.

- như vậy cũng được gọi là công việc sao?

- em ngoan ngoãn đọc hết tài liệu ở trên bàn cho anh. Sau đó sẽ có công việc để em làm, tạm thời em vẫn chưa quen.

- em biết rồi.Công việc của Linh Việt đã thay cô làm hết một nửa, phần còn lại là do trợ lý làm. Việt không muốn tạo cho Linh quá nhiều áp lực, công việc thư kí tưởng chừng đơn giản nhưng nó cũng có nhiều thứ phức tạp.

Buổi trưa, khi người ta còn chưa kịp giao cơm tới thì cô bạn từ thời đi học của Việt xuất hiện tại văn phòng.

- cậu tới đây làm gì?

- không phải nói sắp xếp cho tôi một cuộc hẹn hay sao? Được làm việc với công ty lớn, đương nhiên phải bỏ hết mọi công việc lại tớ gặp cậu rồi.

- cũng đâu cần phải như vậy, trên phương diện làm ăn thì đôi bên cùng có lợi.

- không có chút vấn đề riêng tư nào sao?

- Tôi chưa bao giờ để tình cảm xen vào công việc.

- cậu đúng là một tên tẻ nhạt.

- lần sau tới tìm tôi thì tìm vào giờ làm việc.

- đồ trọng sắc khinh bạn.

Linh cũng không có thành kiến gì với bạn của Việt, vì theo như cách nói chuyện của người con gái này thì khá tự nhiên, mặc dù khi gặp lần đầu cũng không thấy ưa cho lắm.

Cô ấy đặt một thêm một tập tài liệu nữa lên bàn làm việc của Việt.

- cậu xem thêm cái này nữa đi.

- Đây là cái gì?

- bản kế hoạch này là do trưởng phòng của công ty tôi làm. Cậu ấy mới đi tu nghiệp bên nước ngoài về, khả năng chắc chắn không tệ.

- được rồi.

Sau khi bàn bạc công việc xong với việc thì cô gái ấy mới quay qua nhìn Linh.

- xin lỗi vì làm phiền, à chưa giới thiệu, tôi tên Quỳnh. Thôi đi đây, trả lại không gian riêng tư cho hai người.

Quỳnh vừa ra ngoài thì người ta giao đồ ăn tới, ship đồ ăn thôi mà cũng đẹp trai tới như vậy.

Mặt ai đó bắt đầu chuyển dần sang màu đen, anh giao đồ ăn chẳng làm gì cũng bị nhìn tới đông cứng cả người.

Sau khi anh ấy đi,túi đồ ăn vừa hạ xuống mặt bàn cũng là lúc Linh cảm nhận sự bất thường.

- anh làm gì nhìn em?

- em nhìn người ta làm gì? Cậu ta cùng lắm chỉ qua 20 tuổi.

- đây người ta gọi là thưởng thức cái đẹp. Đừng nói là anh đang ghen nha.

- từ khi nào em biết cảm thụ cái đẹp vậy.

- từ khi gặp anh.

Tâm trạng của Việt cũng bởi câu nói ấy mà dịu đi một chút.

- nói thế nào thì nói tổng giám đốc của em vẫn là đẹp trai nhất.

- thật sao?

- em nói tất cả đều là sự thật mà.

Đúng là tất cả những ai khi yêu vào đều trở nên rất không bình thường. Từ một tổng giám đốc đến cả lời nói còn tiết kiệm, nhưng khi yêu vào lại trở thành một người tính cách vô cùng trẻ con.

- ăn cơm đi, sau khi tan ca sẽ đưa em đi chơi.

- đi đâu?

- đều do em quyết định

buổi chiều vẫn như cũ, Linh vẫn là một cô thư ký nhàn rỗi nhất trong lịch sử.

Nhìn đồng hồ đến giờ tan ca Linh mới cảm thấy có sự sống.

- tổng giám đốc à, sao bây giờ em cứ có cảm giác trông ngóng đến giờ để được về đến thế?

- về nhà hay ở công ty không phải đều có anh bên cạnh hay sao?

- Ý em không phải như thế. Em muốn làm việc.

- mai sẽ sắp xếp việc cho em làm, bây giờ chuẩn bị đi về.

- mai sẽ cho anh làm việc thật sao?

- thật. Cô gái của tôi, em thật khác người.

- Dù sao thì ngồi không mà hưởng lộc là không tốt mà.

- anh biết rồi.

Sau khi đã lên xe Việt hỏi Linh.

- Em muốn đi đâu chơi? Trung tâm thương mại hay tới nhà hàng ăn tối?

- Anh không nghĩ được ra nơi nào lãng mạn hơn à. Ví dụ như đến khu vui chơi hoặc công viên nước chẳng hạn.

- mấy nơi đấy chỉ dành cho trẻ con thôi.

- Em mặc kệ, em muốn tới công viên nước.

- thôi được rồi. Em muốn đi đâu cũng được.

- à ghé qua khu mua sắm một chút, em muốn mua đồ.

Việt chở Linh tới khu mua sắm, cô liền chọn 2 cái áo có hình Doraemon.

- thế nào? Có phải rất đáng yêu không?

- nhìn trẻ con muốn chết.

- Anh mau vào thay đi.

- không được.

- Tại sao không được?

- Anh đường đường là tổng giám đốc làm sao có thể ăn mặc cái này.

- Vâng thưa Tổng Giám Đốc. Bây giờ đã hết giờ làm việc, anh đi hẹn hò với em chứ đâu phải đi họp. Anh ăn mặc nghiêm túc như thế không thấy mình có vấn đề à?

- anh không thấy có vấn đề gì hết. Trước giờ anh chưa từng mặc như thế. Thực sự không quen cho lắm.

- Bây giờ anh muốn tự mặc hay để em giúp anh mặc.

- không mặc không được sao?

- được. Nhưng không hẹn hò gì nữa hết, về nhà đi ngủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau