TỔNG GIÁM ĐỐC TRỌNG SINH

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Tổng giám đốc trọng sinh - Chương 1 - Chương 5

Chương 1

Hàn Mạc cảm thấy toàn thân đau nhức rã rời, muốn đứng dậy nhưng không đứng được, anh đã bị bỏ một số lượng lớn thuốc độc, còn giữ được ý thức là rất may mắn. Đôi mắt anh hướng về phía cửa ra vào, một cô gái bị treo cổ trên trần nhà làm anh giật mình, đó chính là Hạnh Nhi, cô và anh bị người khác hãm hại vì anh đã quá tin tưởng vào người anh trai cùng cha khác mẹ với mình. Nước mắt anh lăn dài trên má, khóc không nên lời tự trách rằng

- Anh xin lỗi Hạnh Nhi, giá như anh không tin tưởng hắn thì chúng ta đâu thành ra như vậy. Anh hối hận lắm, nên em đừng ở trên đó nữa xuống đây đi mà.

Đôi mắt anh hướng thẳng về trần nhà nơi cô bị treo lên. Bỗng dưng anh nghe thấy tiếng bước chân đang tới gần. Người đàn ông dùng chân đá vào bụng Hàn Mạc một phát. Anh rất đau nhưng không thể phản kháng vì cơ thể đã ngấm thuốc độc. Chợt một giọng nói vang lên

- Nè thằng khốn, mày ngu lắm, giá như mày đưa tao quyền quản lí cái công ty này thì mày đâu bị như vậy. Và con vợ của mày nữa, chỉ vì nó có chút nhan sắc nên tao mới bảo nó cùng lên giường với tao nhưng nó không chịu, còn đá tao nữa. Haizzz hai đứa bây thiệt là... À quên con Hạnh Nhi đó nó có võ đúng chứ, nhưng mà xin lỗi nha võ đấu không lại súng đâu, t chỉ bắng nó có phát vào đầu thì nó nằm im luôn...

- Nhìn kia tao treo lên đó đẹp lắm đúng không, quả là mĩ nhân mà

Hàn Mạc tức giận đạt đến đỉnh điểm. Dùng hết sức đứng dậy đá vào hạ bộ tên khốn đó một cú.

'ĐOÀNG' tiếng súng vang lên. Anh không cảm nhận được gì nữa. Mí mắt anh dần dần khép lại.

"Xin lỗi em Hạnh Nhi, tất cả là lỗi của anh, nếu như có kiếp sau anh vẫn muốn em là vợ của anh, anh sẽ bù đắp cho em. Anh yêu em Hạnh Nhi à..

Trong cơn ngủ sâu anh dần dần nghe thấy nhiều tiếng ồn xung quanh, anh dần dần hồi phục ý thức mở to mắt ra. Đây là... phòng phẫu thuật? Tại sao anh lại ở đây...Hàng ngàn suy nghĩ đập vào đầu anh, kế đến anh nghe tiếng một bác sĩ

- Chúc mừng chị đã hạ sinh một bé trai. Chúng tôi sẽ đưa chị và bé về phòng bệnh.
Anh bàng hoàng mở ra mắt ra tại sao anh lại là một đứa trẻ sơ sinh. Anh cố gắng nói điều gì đó nhưng chỉ phát ra toàn là tiếng ú ớ của đứa trẻ nhỏ.

Sau khi về phòng bệnh anh được đặt trong một cái nôi. Khoảng 5 phút sau bố anh bước vào. Bố anh chạy lại vịnh vào cái nôi anh đang nằm. Trên mặt ông giờ là những nụ cười. Ông phấn khích nhìn vào vợ mình và hỏi.

- em đã quyết định gì tên cho thằng bé chưa?

- Anh thấy cái tên Hàn Mạc có đẹp không?

- Tất nhiên rồi. Anh thấy nó rất hợp với con của mình

Ông bước tới đặt nụ hôn lên trên trán bà. Hai người nhìn nhau cười thắm thiết Toàn bộ cảnh này đã bị con trai ông Hàn Mạc nhìn thấy. Thấy rất ngại nhưng dẫu sao bây giờ anh vẫn là một đứa con nít.

- nè em anh nghe bác sĩ nói rằng Hàn Mạc vừa sinh ra không hề khóc một tiếng nào cả. Lạ thật đó nha.

- Chắc nó được di truyền từ tính dũng cảm của ba nó

- Haha em nói rất đúng.

Dũng cảm gì chứ anh cũng là một tên già khú rồi. Sao có thể khóc như một đứa con nít

Quả thật là một tên già khú, Tuy là thân hình của một đứa trẻ con. Nhưng suy nghĩ lại là của một người thanh niên 30 tuổi.

Những năm sau đó:

Khi anh 3 tuổi anh hoàn thành chương trình tiểu học. 15 tuổi anh hoàn thành chương trình đại học. 18 tuổi anh thay ba quản lí công ty. 25 tuổi anh đưa công ty lên một tầm cao mới mà kiếp trước anh không thể. Và tất nhiên bây giờ suy nghĩ của anh cũng đã khác, anh sẽ không để tên khốn Hàn Lăng có cơ hội bước vào công ty. Và điều quan trọng hơn, Anh đang đợi Hạnh Nhi trưởng thành. Bây giờ anh cũng đã 25 tuổi nhưng Hạnh Nhi chỉ mới có 17 tuổi.

Hạnh Nhi à em mau lớn lên anh không thể đợi thêm một giây phút nào nữa Anh sẽ không bao giờ rời xa em Hạnh Nhi à.

Chương 2

Ở biệt thự Vạn Hoa. Hạnh Nhi ngồi trên ghế sofa ăn bánh, đang đợi một món quà đặc biệt vào ngày sinh nhật của cô, đó chính là một món quà do người bí ẩn có tên Z đưa. Cô cũng không biết người đó thật sự là ai nhưng năm nào vào ngày sinh nhật người đó cũng tặng cho cô một món quà khác nhau. Quản gia từ ngoài sân bước lại gần cô.

- Thưa tiểu thư có người đưa tôi hộp quà này nói là gửi Tiểu Thư nhân dịp sinh nhật.

Cô vui mừng lại nhận món quà từ tay Quản Gia.

- cảm ơn bác Phúc

- Nếu không có gì tôi xin phép tiểu thư tôi đi trước

- Vâng ạ

Cô vui vẻ Mở hộp quà ra, ở bên trong là một sợi dây chuyền cùng với một tấm thiệp chúc mừng sinh nhật ký tên Z

cô đem hộp quà cất vào trong tủ thủ tướng cộng có 17 hộp quà ở trong tủ cô chưa một lần lấy ra sử dụng. Cô đợi một ngày người ấy xuất hiện sẽ lấy ra sử dụng nhưng không biết đến bao giờ

- Hạnh Nhi à Nhanh lên con chúng ta sẽ muộn mất

- Vâng ạ chờ con 5 phút

Cô với tới lấy một cái đầm mặc vào vào túi rằng thiết kế của cái đầm rất đơn giản phối lên người cô lại chính là một kiệt tác số đo 3 vòng của cô rất hoàn hảo như một người phụ nữ trưởng thành điều đó đó làm gợi nên vẻ đoan trang thùy mị.

Cô trang điểm một lớp nhẹ hôm nay là ngày đặc biệt đối với cô khuôn mặt cô dù không trang điểm vẫn gợi nên một nét đẹp. Đôi mắt màu đen to tròn, lấp lánh như chứa cả bầu trời. Đôi môi mỏng chúm chím, nhìn vào là muốn cắn phát, nét đẹp của cô gần như là hoàn hảo đối với một cô gái 17 tuổi. Nói cô đứng thứ hai cũng chẳng ai dám đứng thứ nhất.

Sau khi trang điểm xong cô vội vã xuống nhà

- con muộn quá đấy. Làm gì mà chậm chạp vậy?

- hihi con là con gái mà mẹ phải cho con nhiều thời gian một chút chứ

- Thôi nhanh lên chúng ta ra xe nao-Hạnh Nam nói

Gia đình 3 người cùng nhau bước lên chiếc xe Mercedes cùng tiến thẳng vào khách sạn và nơi đây cũng chính là nơi tổ chức sinh nhật cho Hạnh Nhi. Nhưng thật bất ngờ thay khách sạn này chính là khách sạn thuộc quản lí của công ty H&H của Hàn Mặc.

Tại cổng khách sạn, Hạnh Nhi cùng ba mẹ vừa bước tới cửa thì bỗng nhận ra túi xách của cô còn để lại trên xe lên vội vã chạy ra xe lấy. Mẹ cô cũng ngỏ ý đi cùng nhưng cô từ chối. Cô biết nơi giữ xe ở hầm của khách sạn nên đi theo đường thang máy xuống. Đến nơi giữ xe cô cố gắng tìm nhưng không thấy chiếc xe ở đâu cô cứ đi mãi đi mãi

- Rốt cuộc cái hầm quỷ quái này rộng bao nhiêu chứ. Chợt một chiếc xe từ trong bóng tối phi ra với tốc độ nhanh chóng chủ ý là muốn tông cô. Cô bất ngờ kh thể nào né ra kịp, chỉ còn cách 2m nữa là xe tông vào cô rồi cô nghĩ là đời mình xong rồi nhưng đột nhiên ở phía sau có một cánh tay rắn chắc nắm lấy cô kéo cô ngã về sau. Chiếc xe kia cũng dần biến mất trên cổng hầm. Cô thét - Tên điên nào lái xe nhanh như thế chứ????

- Này em là con gái nói chuyện nhẹ nhàng chút đi

Giọng trầm ấm của một người đàn ông thốt lên. Cô từ từ ngửa mặt dậy thấy mình đang nằm trên người một nam nhân cao to. Ngước cao lên một chút cô đã thấy khuôn mặt của người đàn ông đó, mũi cao mắt không to nhưng nhìn vào có thể thấy sự nguy hiểm từ nó, môi khá dày đúng chuẩn hot boy.

- Em ngắm tôi đủ chưa???

- Xin lỗi... Cô lúng túng đứng dậy vừa đứng vừa cúi đầu lia lịa.

- Lần sau đi đứng cẩn thận vào

- A cảm ơn anh....

Anh bật cười trước sự ngốc nghếch hết sức dễ thương của cô. Cô thầm nghĩ người đàn ông này quá là đẹp trai rồi. Nhưng cô tự tin rằng trước giờ chưa bị sắc đẹp dụ dỗ nên cô vênh mặt lên đắc ý " đẹp thì có đẹp nhưng trắng như thế chắc chắn là gay "- cô vừa nghĩ vừa tự cười

Bỗng tiếng kêu của anh làm cô trở về với thực tại

- Này em.. tổ chức sinh nhật ở đây à??

- Sao anh biết thế?? - À... tôi đoán vậy...Hay để tôi đưa em lên.

Vì đã 23 năm rồi chưa gặp cô nên anh có phần ngại ngùng.

- À không cần đâu tôi có thể tự chạy lên mà. Cảm ơn anh rất nhiều tôi sẽ hậu tạ anh sau nhé.

- Này

- Sao vậy ạ?

- Cho tôi số của em.....Để em tiện hậu tạ..

Mặt khá dày...

Cô ghi số của mình vào giấy đưa cho anh rồi chạy về xe của mình để lấy túi xách

Anh nhìn cô đến ngây ngất. Cho đến khi hình ảnh của cô khuất dần, anh nhẹ nhàng lấy điện thoại ra

- Nhị. Cậu tìm chủ xe XX XX

- Vâng ạ

5 phút sau Nhị gọi lại

- Đã tìm thấy rồi ạ

- Đánh gãy tay. Kết cho hắn cái tội cưỡng hiếp rồi quẳng vào tù

- Vâng ạ

Kiếp này anh đã ác độc hơn rất nhiều để có khả năng chống lại người anh trai của mình. Và cũng là để bảo vệ cô

"Anh và em cuối cùng cũng sắp được gần nhau rồi. Em có biết anh nhớ em bao nhiêu không Hạnh Nhi à"

Chương 3

Tại khán đài trong một gian sảnh rộng lớn ở khách sạn...Hạnh Nhi vừa lấy được túi xách trở về. Cô mừng thầm vì nghĩ vẫn còn kịp thời gian nếu không ba mẹ sẽ giết cô mất. Mẹ cô từ trong cánh gà bước tới kéo cô vào trong

- Con đi đâu từ nãy đến giờ vậy? Có biết ba mẹ lo lắng cho con lắm không?

- Con xin lỗi. Tại vì xe ở xa quá...

Cô không dám nói rằng mình xém bị một gã điên nào đó tông vào. May mà nhờ có ai kia giúp đỡ, chỉ vừa nghĩ tới anh hai tai cô đã đỏ bừng. Một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang suy nghĩ của cô

- Con vào trong rửa mặt chuẩn bị lên sân khấu cùng ba con đi

- Vâng ạ Sau khi đã lấy lại tinh thần xong. Cô cùng ba mẹ bước lên khán đài với những tiếng vỗ tay nồng nhiệt. Ba cô gõ nhẹ vào micro trước khi cất tiếng nói:

- Cảm ơn tất cả mọi người đã đến đây dự tiệc sinh nhật thứ 17 của con gái tôi. Hôm nay không chỉ chúng tôi mời mọi người đến dự tiệc, mà còn để giới thiệu với mọi người vị hôn phu của Hạnh Nhi - Hàn Lâm.

Cô giật mình trợn to mắt nhìn sang ba mình đang phát biểu. Khuôn mặt cô lúc này trắng bệt. Cái gì chứ, cô chỉ mới 17 tuổi mà đã có vị hôn phu á, thật hoang đường. Hàng trăm suy nghĩ đập vào đầu cô. Mẹ cô thấy cô như thế sợ rằng mọi người sẽ nghi ngờ, nên khẽ lay nhẹ tay cô, nói khẽ chỉ mình cô và bà có thể nghe - Một lát ba mẹ sẽ giải thích sau, còn bây giờ thì tươi cười đi, giới truyền thông rất nhiều đó.

Cô cố gượng cười nhưng không được. Khuôn mặt lạnh lùng nhìn vào xa xăm. Một người đàn ông mặc âu phục màu xanh dương bước lên khán đài. Anh có mĩ quan rất đẹp vẻ đẹp của một người con lai. Mái tóc vàng tự nhiên, mũi cao. Khuôn mặt rất tươi tắn. Hắn chậm rãi bước đến bên cạnh cô. Thật ra hắn chỉ vì quan hệ hợp tác giữa ba hắn và ba cô nhưng giờ đây khi bước lên khán đài thấy một người con gái da trắng noãn, mắt to tròn, gò má đỏ lên vì nóng, 3 vòng đều chuẩn thế này thì thằng đàn ông nào chịu được. Hắn khoái chí cười thầm không để lộ ra bên ngoài, khuôn mặt vẫn lạnh lùng soái tây...

Phía dưới sân khấu. Anh tức giận đến điếng người, tại sao sự việc này lại xảy ra, tại sao cô lại đính hôn với tên khốn đã giết anh và cô. Anh thấy có điểm vô cùng không hợp lí. Chẳng lẽ là do trọng sinh nên mọi việc đã thay đổi. Không, nếu như thế cô sẽ gặp nguy hiểm mất. Anh tức giận nhìn thẳng vào Hàn Lâm trên sân khấu. Hàn lâm cảm thấy sợn tóc gáy vì có một thứ gì đó sắp xảy đến với hắn. Hắn đột nhiên dùng tay đặt lên hông của Hạnh Nhi, một hành động hết sức thân mật của một cặp đôi yêu nhau. Hạnh Nhi rất muốn thoát khỏi đôi bàn tay dơ bẩn này nhưng vì thể diện của ba mẹ nên cô không dám từ chối chỉ gượng cười một cái.

Ở đâu xa xa phía dưới. Cặp mắt hung tợn của anh nheo lại. Tay dùng lực mạnh đến bóp vỡ ly thủy tinh. Tay anh chảy máu rất nhiều nhưng anh vẫn kiên định ngồi đó. Nhìn cô và hắn thân mật như vậy

Không, anh nhất định phải giành lại cô, không thể để mọi việc như thế được, cô là của anh. Anh yêu cô, dù cho có từ kiếp trước hay kiếp này, anh vẫn sẽ luôn yêu cô.

Chương 4

Bữa tiệc kết thúc trong sự nuối tiếc của mọi người, một phần là vì đồ ăn rất ngon, phần khác là vì đôi nam nữ chínb hôm nay trong hết sức tuyệt vời. Rất hợp nhau nhìn một lần chỉ muốn nhìn lần hai.

Đâu đó trong phòng nghỉ

- Ba à chuyện này là sao? Ba cho con một lời giải thích đi - âm thanh có phần trách móc

- À thì, đây là cậu Hàn Lâm của tập đoàn H&H. Ba cậu muốn hợp tác với ba cùng làm một dự án. Nếu có hôn sự này thì giá cổ phiếu sẽ tăng rất nhanh.

Thật lòng thì ông không muốn gả con gái mình sớm như vậy. Ông muốn ở cùng cô thêm nhiều nữa, vì ông chỉ có một đứa con là cô. Ông cũng rất buồn nhưng nhìn lại thì thấy bản thân đã không còn trẻ. Mau chóng gả cô vào gia đình nào tốt tốt để cô có cuộc sống bình yên cả đời. Không lo khổ cực.

- Ba đây là muốn bán con à? Con không đồng ý. - Cô nghẹn ngào nói. Mẹ cô chỉ biết nhìn cô đang khóc. Bà nhìn cũng thấy xót xa. Nhưng bà thấy khá ưng ý cậu con rể này nên bà mới chấp nhận đính hôn cho con gái bà. Thoạt nhìn hắn ta là một người khá thư sinh, dịu dàng hiền lành nhưng tâm địa thì ác độc, muốn chiếm cả công ty về phần mình. Giết người không gớm máu. Tham lam ích kỉ và đặc biệt là rất thích trăng hoa. Nhưng hắn che dấu vô cùng giỏi đến cả ba mẹ hắn cũng bị hắn lừa. Duy nhất chỉ có một mình Hàn Mạc biết được mọi âm mưu của hắn và ngăn chặn kịp thời.

Sau khi nghe cô nói một tràng hắn nghe vô cùng khó chịu nhưng vẫn phải giữ bình tĩnh. Hắn nhẹ nhàng nói, giọng nói đầy giả tạo

- Thưa bác trai, bác gái nếu như cô ấy đã không đồng ý thì dự án này không nên tiếp tục... Chưa nói hết câu cô mắng vào mặt hắn

- Đừng nghĩ tôi không nhìn ra bộ mặt giả tạo của anh. Đừng nói những lời như thế nữa, nghe rất chói tai.

- Tiểu Nhi con...

Cô cực kỳ giỏi trong việc nhận thấy tra nam. Chỉ cần ở gần tên khốn này một giây một phút nào cô liền thấy buồn nôn. Cô lấy túi xách trên bàn đi ra ngoài. Cô muốn tìm một chiếc xe taxi nào đó để đi đến một nơi yên tĩnh không người. Cô không muốn suy nghĩ về việc này. Đoạn đường này thật vắng taxi vì khu này là khu nhà giàu ai chả cò xe riêng nên đứng đợi taxi là một hành động khá ngu ngốc.

Từ xa chiếc xa Mecerdes - Benz tiến tới. Là Hàn Mạc

Chương 5

- Tiểu thư có cần đi nhờ xe không??

- Lại là anh à??- cô ngạc nhiên hỏi

- Đúng vậy. Gặp tôi em không vui à?

- Không chỉ là trong lòng có chút chuyện. Anh chở tôi đến địa chỉ này được không. Cô đưa địa chỉ của Tuyết Sang - người bạn thân của cô. Cô và Tuyết Sang Sang quen nhau từ lúc vào trung học. Lúc đó cô bị rất nhiều nam sinh tán tỉnh. Cô cảm thấy rất phiền về điều đó. Nhưng vào lúc đó Tuyết Sang đề nghị đã phẩn nam trang giả làm bạn trai cô ấy. Mỗi ngày vờ đưa cô đến trường sau đó cởi đồ ra và đến sau. Thấy Tuyết Sang rất tận tụy giúp đỡ cô nên cô rất tin tưởng người bạn này. Sau đó mấy ngày sau số lượng nam sinh tỏ tình cô cũng giảm đi đáng kể vì biết mình không thể cạnh tranh với Tuyết Sang, mặc dù cô ấy đang cải trang thành nam. Với gương mặt góc cạnh, không quá tròn không quá nhọn. Đôi mắt to màu xanh vì ba cô là người Mỹ. Cùng với dáng người cao ráo. Khi cải trang thành nam có thể hạ gục tất cả nữ sinh trong trường. Sau khi hoàn thành việc đối phó với đám nam sinh trong trường, hai cô cũng rất thân nhau từ đó. Lúc nào cũng quấn quít có nhau. Đi ăn, tụ họp, karaoke,...

Hàn Mạc cũng thừa biết đó là địa chỉ của Tuyết Sang. Anh cũng rất tin tưởng vào người bạn của cô. Vì kiếp trước lúc anh và cô đang gặp nạn. Cô đang du lịch nước ngoài cùng gia đình nên không thể đến cứu giúp kịp thời.

Vì mãi suy nghĩ chuyện khi xưa nên giờ không khí trong xe vô cùng ngột ngạt. Anh muốn phá vỡ bầu không khí này.

- Chúc mừng em đã đính hôn...- Vì có quá nhiều suy nghĩ về việc này nên anh đã lỡ lời nói ra suy nghĩ

- Chúc mừng sao?? Đây cũng chẳng là hôn ước do tôi lựa chọn

- Ý em là sao??- Anh quay sang nhìn cô và hỏi với gương mặt hớn hở.

- Này anh đang vui lắm à??

Lấy lại bình tĩnh anh hắng nhẹ một cái rồi đưa gương mặt mình trở lại bình thường. Một chủ tịch soái ca lạnh lùng

- Quan hệ giữa em với anh ta là gì?? - Anh nhỏ giọng hỏi

- Chẳng là gì cả. Cho đến hôm nay tôi mới biết anh ta.

Cô tiếp tục nói

- Ba mẹ bắt tôi phải lấy con trai của Hàn gia vì cái hạng mục vớ vẩn nào đó.

Đột nhiên trong đầu anh lóe lên suy nghĩ. Đôi mắt sáng rỡ của anh nhìn sang cô

- Thật ngại quá tôi cũng là người Hàn gia.
- Ý anh là....?

- Tôi cũng muốn lấy em.

Lúc này mặt anh và cô gần sát nhau. Cô bừng tỉnh lại quay sang chỗ khác và bảo hắn ta tập trung lái xe. Anh khẽ cười dịu dàng khi thấy hai tai cô đều đỏ lên.

- Tôi không thể lấy anh được

Gương mặt cô thì vẫn nhìn ra cửa sổ. Bây giờ anh không thể thấy được gương mặt cô nên không biết cô đang muốn nói điều gì

- Tại sao??- Anh thắc mắc hỏi

- Tôi không thể lấy anh khi mà tôi chưa biết gì về anh cả.

Anh cười lớn. Lớn đến độ chảy nước mắt. Sau đó nhìn cô dịu dàng nói

- Anh tên Hàn Mạc con trai thứ của Hàn gia. Năm nay anh 23 tuổi. Thích màu đen xám, thích ăn trứng, thích hoa tử đằng, ghét màu đỏ, ghét hoa cúc, ghét phụ nữ...... nhưng em thì không.

Anh nói một tràn làm cô choáng váng. Nhưng cô đã vừa vặn nghe được câu cuối. Tim cô bất giác nhảy loạn một nhịp. Cô dùng tay vỗ nhẹ vào ngực điều chỉnh hơi thở của mìn, cô cũng ho ra một tràn
Tôi tên Hạnh Nhi, con duy nhất của Hạnh gia. Từ bé chẳng biết làm gì. Nhưng tôi rất thích đánh võ. Tôi thích màu trắng, đen. Thích hoa Lài. Thích nuôi mèo. Tôi ghét tra nam. À tôi 17 tuổi

Cô nhìn anh rồi chốt lại câu cuối

- Tôi không định sẽ cưới anh

- Nhưng anh thì có.

Mặt cô đỏ như quả gấc nhanh chóng lánh sang chỗ khác. Đây quả là tật xấu của cô. Nhưng anh yêu nó, vì nó là tâm hồn của cô. Anh còn dặn cô một câu

- Sau này em tránh xa tên Hàn Lâm. Hắn nguy hiểm lắm đấy

- .........- cô chỉ biết im lặng. Không ngờ trực giác của cô đã đúng. Đúng là tra nam.

- Hắn là anh em ruột của anh mà sao anh lại nói thế?

- Hắn chỉ là một đứa con hoang không hơn không kém. - Gương mặt lạnh lùng của anh buông những lời sỉ vả vào mặt Hàn Lâm.

Anh bất ngờ thắng xe lại. Làm cô suýt bổ nhào ra phía trước. May mắn phản xạ cô khá tốt nên đỡ được." Anh ta làm gì thế không thể nhẹ nhàng hơn được sao??"

- Mặc dù là đã tới nơi nhưng anh đâu cần thắng gấp như vậy.- Cô bực bội nói

Nhìn con nhím nhỏ tức tối xù cả gai làm anh thấy trong lòng vui hẳn lên

- Vào nhà đi. Ngủ sớm.

- ........

Đáp lại anh chỉ là sự im lặng. Thật ra lúc nãy anh làm như vậy là để lấy tấm danh thiếp trong túi cô khi cô đang ngã ra phía trước. Anh cũng đã để tay phía trước để tránh làm cô đụng vào xe. Cầm tấm danh thiếp trong tay. Quả nhiên là kiếp này đã có sự thay đổi. Số điện thoại của cô đã thay đổi. Quả nhiên trong kiếp này có quá nhiều chuyện trái ngược với kiếp trước. Anh lo rằng mình sẽ mất đi cô, vĩnh viễn, anh và cô không được gần nhau nữa. Điều này làm anh thấy đau nhói ở tim. "Nhất định anh sẽ giành lại em" một câu khẳng định vững vàng chứng mình tình yêu của Hàn Mạc dành cho Hạnh Nhi....."Anh yêu em"

Nhớ like và bỏ phiếu để mình có động lực làm chap mới. Xin chân thành cảm ơn

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau